Ngôn Tình Lẳng Lơ Cho Anh Xem

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Lẳng Lơ Cho Anh Xem
Chương 40: Chương 40


"Ưmm...!Mèo con, sao em lại cứng quá vậy?" Du Duyệt Duyệt nhắm mắt s* s**ng đầu "con mèo".
Cô vuốt vuốt dần xuống lỗ tai, nhưng lại phát hiện ra chỗ này không có lông.
Phải qua mười mấy giây sau, Du Duyệt Duyệt mới giật mình mở mắt.

Cô lập tức cúi đầu nhìn xuống, hóa ra nãy giờ đầu cô xoa không phải là đầu mèo, mà là đầu của Quý Lâm
Diện mạo của anh vốn rất hoàn mỹ, ngày thường nhìn như thần tiên giáng trần không dính khói lửa phàm tục, nhưng giờ phút này do mái tóc rối bời mà có vẻ giản dị và tự nhiên hơn hẳn.

"Tỉnh rồi sao?" Sáng sớm mới vừa thức giấc nên giọng của Quý Lâm có chút trầm thấp, lười biếng.
Du Duyệt Duyệt lập tức đỏ mặt, đầu óc choáng váng, "Sao tóc anh lại rối tung lên thế? Để em chỉnh giúp anh."
Khóe miệng Quý Lâm hơi nhếch lên, cố ý cúi đầu dựa vào tay cô, để tiện cho cô sửa lại tóc giúp anh.

Do đang chột dạ nên Du Duyệt Duyệt chỉ tùy tiện vuốt vuốt vài cái cho có lệ rồi xuống giường.

"Em đói quá, sáng nay chúng ta ra ngoài ăn đi."
"Được." Quý Lâm từ trên giường ngồi dậy, nửa người dưới bị lớp chăn mỏng che khuất, nửa người trên lõa lồ hiện rõ những dấu hôn và vết cắn trầy xước.

Du Duyệt Duyệt đứng trước tủ quần áo nhưng lại không có ý định thay đồ mà chỉ lén lút nhìn cơ thể Quý Lâm.

Dáng người của anh thật sự rất đẹp, vai rộng eo thon, cơ bắp rắn chắc rõ ràng, hình ảnh khiến cô cảm thấy vô cùng ngứa ngáy.

Nhưng suy đi nghĩ lại vẫn là nên thôi đi, nếu thật sự làm thêm một lần nữa thì xem như cả ngày hôm nay phải nằm trên giường rồi.
Ngay lúc Du Duyệt Duyệt còn đang phát ngốc, suy nghĩ lung tung thì Quý Lâm đã khoác thêm áo ngủ, đi tới phía sau cô.
"Hôm nay mặc cái này nhé?" Anh hơi khom lưng, đưa tay cầm lấy một chiếc váy màu xanh da trời.

Cô ngửa đầu nhìn khuôn mặt anh rồi bỗng nhiên nhận ra điều gì đó, "Đây không phải là nhà của anh sao? Sao trong nhà anh lại có quần áo của phụ nữ?"
Quý Lâm không hề hoảng loạn bởi vì anh chẳng làm gì có lỗi cả, "Đây là quần áo anh chuẩn bị sẵn cho em, mau mặc thử xem có vừa người không?"
Du Duyệt Duyệt nhìn cái váy kia, trong đầu đột nhiên nhớ tới lần đầu tiên cô hẹn anh ra ngoài, lần đó cô cũng mặc cái váy giống y như vầy.

Sau ngày hôm đó, quan hệ giữa cô và anh cũng có chút tiến triển, không còn gọi tên nhau một cách xa lạ nữa.

Tuy nhiên điều đáng ngạc nhiên ở đây chính là anh vẫn nhớ rõ cái váy cô mặc ngày đó, thậm chí còn bí mật mua kiểu dáng y như đúc.

Du Duyệt Duyệt xoay người nhìn thẳng vào mắt Quý Lâm, "Quý Lâm, anh nói thật cho em biết đi.

Anh thích em từ lúc nào?"
Quý Lâm theo bản năng lảng tránh tầm của cô, im lặng không nói.
Du Duyệt Duyệt cười thầm trong lòng, chắc chắn là có bí mật gì đó ở đây.

Anh không muốn nói? Vậy thì cô càng muốn biết.
"Vấn đề này rất khó trả lời sao? Nếu anh không chủ động nói cho em biết, vậy thì em phải đành tra tấn bức cung anh thôi." Du Duyệt Duyệt vừa nói vừa bước tới gần Quý Lâm.
Do mới ngủ dậy nên cô còn chưa mặc nội y, hai luồng nh* th*t đẫy đà trước ngực trực tiếp đè lên người anh.

Cả cơ thể Quý Lâm lập tức cứng lại, anh hoàn toàn không thể chịu đựng được mỗi khi cô dựa vào gần như vậy.

Du Duyệt Duyệt đưa tay v**t v* xương quai xanh của anh, sau đó nhẹ nhàng s* s**ng xuống phía dưới.
Quý Lâm khẽ nuốt nước bọt, mu bàn tay bắt đầu nổi gân xanh, mỗi một tế bào trong cơ thể đều đang kêu gào muốn ôm lấy cô.
Nhưng khi Du Duyệt Duyệt sắp chạm tới chỗ mấu chốt thì cô lại rút tay về rồi cười một cách tinh nghịch với anh, "Quý Lâm, anh không thể cứ như cầm thú được, đã áp bức em suốt cả một đêm rồi mà ban ngày ban mặt còn muốn tới thêm một lần nữa."
Đối phó với những người đàn ông khác thì cách này hoàn toàn không dùng được, thậm chí còn khiến cho d*c v*ng của họ càng thêm bùng cháy.

Nhưng mặt khác, cách này lại có thể sử dụng được với Quý Lâm.
Chỉ cần anh còn giữ vững lý trí thì ngay cả khi cơ thể nóng như lửa đốt, anh cũng sẽ khắc chế d*c v*ng của bản thân.

.
 
Lẳng Lơ Cho Anh Xem
Chương 41-42


<b>Chương 41</b><b>

Du Duyệt Duyệt lui về phía sau hai bước, sau đó bắt đầu cởi áo choàng tắm trên người xuống, động tác cực kỳ chậm rãi, hệt như là đang cố ý khiêu khích.

Quý Lâm là một người đàn ông bình thường, mỗi khi ngủ dậy vẫn thường xuyên c**ng cứng, hiện tại lại nhìn cô c ởi đồ, đồ vật dưới háng càng lúc càng ngẩng cao đầu, c**ng cứng đến mức phát đau.

Áo ngủ rơi xuống đất, thân hình hoàn mỹ không tì vết của cô lộ ra.

Bầu ng ực tròn trịa, bụng nhỏ phẳng lì, dưới vòng eo thon thả là cặp mông đào cong vểnh cùng đôi chân dài trắng nõn, tuy không quá mảnh mai nhưng lại mang đến một cảm giác vô cùng quyến rũ.

Du Duyệt Duyệt khom lưng, hai luồng nh* thịt hơi hơi biến dạng, đầu v* phấn nộn càng lộ ra rõ hơn.

"Anh có chuẩn bị nội y cho em không?" Cô vờ buồn rầu nói.

Một lúc sau Quý Lâm mới mở miệng, "Xin lỗi, anh quên mất.

"

"Chậc! Xem ra em phải thả rông rồi.

"
Cô mặc váy vào, đầu v* mẫn cảm vì bị cọ xát với vải dệt cọ xát mà nhô lên tạo thành hai cái chấm nhỏ nổi bật.

Màu xanh da trời tượng trưng cho sự ngây thơ thuần khiết, nhưng khi một thân hình gợi cảm khoác lên chiếc váy này, sự tinh khiết và quyến rũ đan xen vào nhau tạo nên một sức hút kỳ lạ.

Du Duyệt Duyệt còn đứng trước mặt Quý Lâm xoay vài vòng, "Anh thấy sao? Đẹp không?"
Quý Lâm nhìn cô không hề chớp mắt, người trước mặt anh bây giờ và người của 5 năm trước như thể đang chồng lên nhau.

5 năm trước, Du Duyệt Duyệt vừa trắng mềm vừa đáng yêu, chiếc váy tôn lên dáng người tròn trịa, màu xanh da trời làm nổi bật làn da trắng nõn, thoạt nhìn cô như được làm từ kẹo bông gòn, mời gọi người ta đến hôn đến ôm một cái.

"Duyệt Duyệt, anh muốn hôn em.

"
Du Duyệt Duyệt xoa xoa eo rồi hừ một tiếng, "Nếu anh không trả lời em vấn đề kia thì không được hôn.

"
Khát vọng muốn hôn cô của anh cuối cùng cũng chiến thắng sự khó xử không nói nên lời ở trong lòng, "Là từ lần đầu tiên gặp em.

"
"Hả?!" Thậm chí Du Duyệt Duyệt còn đang tưởng mình nghe nhầm, cô liên tục chớp mắt để xác định người đứng trước mặt mình có phải là Quý Lâm hay không.

"Thật không đó? Anh nói vậy chỉ để dỗ em thôi đúng không? Tuy rằng nghe anh nói vậy em rất vui nhưng em vẫn muốn biết câu trả lời thật sự.

Hơn nữa em cũng tự biết mình biết ta mà.

Đúng là em có tự tin thật, nhưng trong mắt những người khác thì vẫn là một kẻ béo ú, mà đã béo ú thì chẳng khác nào là xấu xí hết.

"
Quý Lâm bất ngờ ôm chầm lấy cô, "Em không xấu, anh thật sự thích em.

"
"Nói dễ nghe ghê.

" Du Duyệt Duyệt cực kỳ cao hứng.

Trên mặt Quý Lâm lộ rõ vẻ bất lực, "Anh không có lừa em.

Cái nhìn của người khác không liên quan đến anh, anh chỉ thích một mình em mà thôi.

"
Du Duyệt Duyệt vươn tay ôm lấy eo người đàn ông, "Vậy anh nói xem, tại sao anh lại thích em? Nếu anh thật sự thích em từ cái nhìn đầu tiên, vậy sao lại không chủ động tiếp cận em?"
Quý Lâm mỉm cười vui vẻ, "Em còn nhớ cái dù kia không?"
"Đương nhiên là nhớ chứ! Chẳng lẽ anh đem theo nó chỉ để cho em mượn sao?"

"Đúng vậy" Anh gật đầu.

Cô lại nói: "Anh còn chưa trả lời câu hỏi tại sao anh lại thích em? Đừng có đánh trống lảng!"
"Bởi vì anh rất thích nhìn em cười, mỗi khi em cười, anh cảm thấy bầu trời hôm đó rất đẹp, rất quang đãng.

"
Lời âu yếm của anh khiến cô có chút thẹn thùng mà lẩm bẩm, "Càng ngày càng dẻo miệng.

"
Quý Lâm cúi đầu nhìn chằm chằm vào mắt cô, vẻ mặt nghiêm túc hỏi, "Anh đã trả lời hết câu hỏi của em rồi, vậy giờ anh có thể hôn em được chưa?"
Du Duyệt Duyệt đương nhiên nói được làm được, cô nhón chân chủ động hôn lên môi Quý Lâm, đ@u lưỡi chui vào trong khoang miệng của anh, không kiêng nể gì mà bắt đầu đốt lửa, khơi dậy d*c vọng
Vốn dĩ chỉ là một cái hôn nhẹ nhàng nhưng bởi vì cô đấu đá lung tung, tr@n trụi k1ch thích mà hai người dần hôn đến trên giường.

.

<b>Chương 42</b>

“Ưm a… Quý Lâm, anh là đồ xấu xa!” Du Duyệt Duyệt nằm trên giường, chiếc váy màu xanh bị kéo lên, lộ ra cặp m ông tròn trịa cùng @m hộ hồng hào.

Giờ phút này hoa huy3t xinh đẹp bị một cây gậy thô to xâm phạm, từng luồng d@m thủy phun ra, cảnh tượng vô cùng s@c tình.

Quý Lâm động eo, d**ng vật c**ng cứng màu đỏ tím chôn trong đường đi ẩm ướt mềm mại, phảng phất như đang ở trên thiên đường tuyệt vời. Kh0ái cảm tê tê dại dại truyền khắp tế bào trong cơ thể.

“Xin lỗi em, anh không nhịn được.” Quý Lâm đè lên người Du Duyệt Duyệt, động tác dưới thân không hề chậm lại một chút nào.

“Bạch bạch bạch bạch” Cặp mông trắng nõn bị va chạm đến mức ửng đỏ y hệt một quả đào mật.

Du Duyệt Duyệt bản tính trời sinh lẳng lơ, từ lúc bị Quý Lâm cắm đã sớm đ ộng tình, lời nói ban nãy chỉ là cho có mà thôi.

“Xin lỗi cái gì chứ… Làm cũng đã làm rồi… A —— thật thoải mái!” Cô bị đỉnh tới chỗ mẫn cảm, suýt chút nữa là trực tiếp cao trào.

Quý Lâm bị phản ứng của Du Duyệt Duyệt k1ch thích khiến lửa dục trong người càng thêm bùng cháy, côn th1t thô to mạnh mẽ chen chúc vào từng tầng tầng lớp lớp mị thịt mà cắm rút.

Dưới sự ma sát không ngừng của d**ng vật, hoa huy3t càng lúc càng chảy nhiều d@m thủy hơn, hệt như cái miệng nhỏ liều mạng hút lấy thân gậy.

Cảm giác đầy trướng khiến Du Duyệt Duyệt sung sướng đến mức không nói nên lời. Cô chỉ có thể r3n rỉ một cách ph óng đãng, hưởng thụ hết mọi kh0ái cảm mãnh liệt do tình d*c mang lại.

Quý Lâm vừa đưa đẩy eo mông, vừa cúi người ngậm lấy đầu v* của cô cách một lớp vải.

Lớp vải kia thấm ướt nước bọt, đầu lưỡi và hàm răng không ngừng k1ch thích nụ hồng mai thẳng đứng ở đỉnh.

Kh0ái cảm lại lần nữa ập tới khiến Du Duyệt Duyệt vô thức ưỡn ngực, cô đưa tay ôm lấy đầu Quý Lâm, háo hức muốn anh càng dùng sức bú li3m hơn.

“Mạnh lên, mạnh hơn nữa ——” Cô ph óng đãng quấn lấy eo anh, chủ động để d**ng vật đi vào càng sâu.

Dĩ nhiên là Quý Lâm sẽ chấp nhận lời mời gọi nhiệt tình này, côn th1t lớn mãnh liệt xâm nhập vào trong hoa huy3t, một lượng lớn d@m thủy bị ép ra.

Khi kh0ái cảm đã tích tụ đến đỉnh điểm, anh không thể nào kiềm chế ý muốn bắn t1nh của mình nữa, lập tức phóng thích vào chỗ sâu nhất.

Đây là lần bắn đầu tiên của Quý Lâm trong ngày hôm nay, t1nh dịch vừa đặc vừa nhiều, chỉ chốc lát đã khiến cái bụng nhỏ của người dưới thân c ăng trướng.

Du Duyệt Duyệt đặc biệt thích cái loại cảm giác được lấp đầy này, cô ngửa đầu rồi híp mắt lại, hạ thể liên tục phun nước, huyệt thịt còn cố ý co rút lại, muốn càng nhiều t1nh dịch hơn.

Côn th1t của Quý Lâm vẫn chưa mềm hẳn xuống mà còn đang ở trạng thái nửa cương, di chuyển cắm rút bên trong để hưởng thụ kh0ái cảm.

“Hừ…” Du Duyệt Duyệt phát ra tiếng r3n rỉ khẽ từ xoang mũi, cơ thể cô mềm nhũn như vũng nước, để mặc người đàn ông tùy ý x0a nắn thành các loại hình dạng.

Quý Lâm liên tục ra ra vào vào nơi đã bị thao đến sưng đỏ mà không biết mệt mỏi. Hơn nữa l@m tình nhiều lần như vậy, anh cũng đã tìm được một số kỹ xảo đặc biệt, không giống như trước chỉ biết đơn thuần thọc vào rút ra.

D**ng vật thô to màu đỏ tím gần như rút ra toàn bộ, chỉ chừa lại quy đ@u bên trong hoa huy3t, nhưng ngay giây tiếp theo liền hung hăng đâm vào. Sự mãnh liệt va chạm này phá tan thần trí của Du Duyệt Duyệt. Cô mở to hai mắt, muốn kêu cũng kêu không được.

Quý Lâm thực tủy biết vị, cứ như vậy lặp lại cả trăm lần, mỗi một lần đều rất mạnh bạo, phảng phất như muốn mài ra lửa.

Anh hưng phấn đến mức bế mông cô lên để tiện cho việc thọc vào rút ra. Điều này cũng khiến cho t1nh dịch bên trong bụng nhỏ không chảy ra ngoài được. Mỗi khi quy đ@u cực đại đâm vào sẽ lại khuấy động chất lỏng bên trong, phát ra tiếng nước nhớp nháp d@m đãng cực kỳ.

Sự sung sướng tràn ngập khắp tế bào trên cơ thể Du Duyệt Duyệt, làm cô thoải mái đến mức liên tục phun d@m thủy.

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
Lẳng Lơ Cho Anh Xem
Chương 43: Chương 43


“A ——” Du Duyệt Duyệt trực tiếp hét lên vì kh*** c*m tột độ.
Quý Lâm đã nhịn quá lâu, vài giọt mồ hồi chảy dài trên trán.

Anh bóp eo cô, va chạm mạnh bạo một cách điên cuồng.
Sau vài trăm cú nhấp, t*nh d*ch lập tức b*n r*, hòa cùng d*m thủy khiến bụng nhỏ của cô vốn đã c*ng tr**ng, nay càng lớn hơn.
Du Duyệt Duyệt há to miệng thở hổn hển, phải một lúc sau cô mới lấy lại được chút tỉnh táo.

Cô cúi đầu nhìn bụng mình rồi si ngốc nói: “Giống như là bị thao lúc mang thai...”
Quý Lâm buông mông Du Duyệt Duyệt xuống, sau đó cúi đầu hôn lên môi cô.
Trái tim của Du Duyệt Duyệt hơi run lên, cô duỗi tay muốn đẩy anh ra.
“Anh mau rút nó ra.”
Quý Lâm ừ một tiếng, sau đó rời khỏi cơ thể cô.

Trong lúc rút ra, côn th*t vẫn còn c**ng c*ng lại cọ vào đường đi mẫn cảm khiến nơi này co rút lại.

Du Duyệt Duyệt cố gắng cắn chặt môi, kiềm chế phản ứng của bản thân.
Không còn bị d**ng v*t lấp kín, t*nh d*ch và d*m thủy ứ đọng bên trong liên tiếp trào ra, nhiều đến mức như là đang đi tiểu.
Cảm giác chất lỏng sền sệt lướt qua vách động quá mức rõ ràng khiến cho lửa dục trong cô lại bừng lên.
Du Duyệt Duyệt không kìm được mà cọ xát hai chân lại với nhau, cố gắng tạo ra chút kh*** c*m cho bớt ngứa ngáy.

Nhưng h** h***t vừa mới bị anh thao thành cái động nhỏ, cho dù bây giờ nơi đó đã bắt đầu khép lại nhưng cảm giác hư không trống rỗng vẫn rất mãnh liệt.
Du Duyệt Duyệt bật dậy khỏi giường, bàn tay nhỏ bé cầm lấy cự vật còn đang c**ng c*ng của Quý Lâm.

Trên thân gây thô dài vẫn còn dính đầy t*nh d*ch cùng d*m thủy, nhìn d*m m* cực kỳ.
“Sao anh vẫn còn cương?” Cô biết rõ nhưng vẫn cố hỏi, thậm chí còn dựa vào lòng ngực anh.
“Anh không thể kiểm soát được nó.”

Quý Lâm ôm chầm lấy Du Duyệt Duyệt, tuy cô cao hơn 1m6 nhưng khi đứng trước người 1m85 như Quý Lâm vẫn có vẻ nhỏ nhắn, đáng yêu hơn hẳn, chỉ tùy tiện vươn tay ra liền có thể ôm hết vào trong lòng ngực.
Khuôn mặt ửng hồng của cô dán lên người anh, bàn tay hoàn toàn ướt đẫm d*m d*ch vì liên tục v**t v* côn th*t bên dưới.
“Không phải anh không kìm chế được, mà là anh giống nó, đều là đ* h** s*c.”
Vừa dứt lời, Du Duyệt Duyệt liền buông tay ra đưa lên trước mặt Quý Lâm, “Anh nhìn xem, tay em bị anh làm dơ hết rồi.”
Quý Lâm bắt lấy cổ tay cô, mí mắt rũ xuống, d*c v*ng trong người càng lúc càng bùng cháy.
Du Duyệt Duyệt vẫn chưa nhận ra nguy hiểm đang cận kề, thậm chí còn cố ý đung đưa c*p nh* thịt đầy đặn dưới mí mắt anh, n*m v* hồng hồng hơi hếch lên, bên trên còn lưu lại dấu hôn khiến miệng lưỡi người đàn ông đối diện khô khốc.
“Sao lại không nói gì hết?” Cô đưa một tay khác ra sờ cơ bụng anh, động tác chậm rãi đầy khiêu khích.
Cơ bụng của Quý Lâm vì bị k*ch th*ch mà cứng lại, d**ng v*t ở h* th*n càng trở nên thô to hơn.
“Duyệt Duyệt, anh không nhịn được nữa.”
Giây tiếp theo Du Duyệt Duyệt đã bị Quý Lâm đẩy xuống giường, hai luồng nhũ nhịt trắng nõn nảy lên, cô kinh ngạc hét một tiếng.
“A ——”
Quý Lâm hoàn toàn không cho cô cơ hội phản ứng lại, lập tức cắm côn th*t vào t*** h***t còn đang chảy ra d*m d*ch.
Tiếng nước "phụt phụt phụt" vang lên, hai bên trứng d** no đủ liên tục đánh vào cặp mông cong vểnh.
Tuy eo đang rất đau nhức nhưng Du Duyệt Duyệt vẫn r*n r* ph*ng đ*ng vì kh*** c*m sung sướng.

Sau cuộc l*m t*nh mãnh liệt đêm qua và hôm nay, cơ thể của cô đã không thể chịu nổi nữa nhưng tinh thần thì vẫn còn trong trạng thái hưng phấn cực độ..
 
Lẳng Lơ Cho Anh Xem
Chương 44: Chương 44


Sự kiệt quệ về thể chất cùng sự hưng phấn của tinh thần hòa quyện vào nhau không thể tách rời.

Ánh mắt Du Duyệt Duyệt sâu hút, lồng ngực phập phồng, làn da trắng nõn hơi ửng hồng vì d*c v*ng.

"Quý Lâm, Quý Lâm! " Cô không thể xác định được bản thân đang ở đâu, làm gì, mà chỉ có thể gọi tên anh trong vô thức.

Giọng của Du Duyệt Duyệt rất êm tai, bình thường khi nói chuyện đã đủ ngọt ngào, lúc này vừa mới tỉnh dậy, giọng điệu càng khiến cho xương cốt người nghe mềm nhũn.

Bởi vì tiếng k** r*n của cô mà Quý Lâm trở nên kích động hơn, côn th*t lớn cứ như vậy thúc vào chỗ sâu nhất trong h** h***t.

Hoa tâm bị nghiền áp một cách mạnh bạo, lần nào cũng đều nuốt chửng thân gậy, thậm chí còn chảy ra càng nhiều d*m thủy để nghênh đón sự xâm nhập của đại d**ng v*t.

"Hu hu hu! Em không chịu nổi nữa! "
Huyệt thịt đã bị cắm đến mức sưng đỏ bắt đầu phát đau, cứ như vậy hung hăng thọc vào rút ra khiến cô cảm thấy bản thân sắp bị thao chết ở trên giường.

Quý Lâm cũng muốn dừng lại, nhưng cơ thể cứ như bị ma nhập, hoàn toàn không nghe theo sự kiểm soát của lý trí mà chỉ biết điên cuồng l*m t*nh.

Du Duyệt Duyệt lại lần nữa tới cao trào, nộn huyệt vừa co rút lại vừa phun d*m thủy, kh*** c*m cực hạn đã tiêu hao hết chút sức lực cuối cùng khiến cô trực tiếp ngất xỉu.

Cho dù là đang hôn mê, t*** h***t vẫn tràn đầy sức hấp dẫn vô hạn đến mức Quý Lâm không có biện pháp rút ra.

Tuy nhiên bây giờ cô đã ngất đi, anh cũng chỉ cắm qua loa mấy cái rồi bắn.

Khăn trải giường đã sớm bị thể dịch của hai người làm dơ, Quý Lâm ôm Du Duyệt Duyệt đến phòng tắm tắm rửa sạch sẽ, sau đó đi đổi khăn trải giường.

===
Du Duyệt Duyệt ngủ rất sâu, cô có cảm giác như cơ thể của mình vừa mới bị tháo rời ra rồi gắn lại, nhức mỏi vô cùng, đặc biệt là phần eo và vùng kín, cần phải nghỉ ngơi hai ba ngày.

Mặc dù đói bụng, nhưng không muốn dậy.

Cô nằm trên giường xoay qua xoay lại rồi vùi mặt vào gối đầu.

Nhưng mà vẫn đói quá, Du Duyệt Duyệt liên tục phân vân giữa việc đi ăn hay đi ngủ.

Cuối cùng cơn đói vẫn chiến thắng tất cả, cô mở mắt ra.

Rèm cửa sổ hơi hé mở, đúng lúc hoàng hôn sắp buông xuống, ánh nắng vàng chiều rọi vào căn phòng.

Du Duyệt Duyệt giật mình một cái, trực tiếp ngồi dậy khỏi giường.

Trời đã sắp tối rồi sao? Mới sáng nay cô còn nghĩ rằng mình không thể ở trên giường cả ngày mãi, cuối cùng vẫn nằm đến chiều tối.

Du Duyệt Duyệt thở dài, lại lãng phí một ngày cuối tuần vui vẻ.

Mà trách ai được bây giờ? Đương nhiên là trách Quý Lâm!
Bình thường thoạt nhìn rất đàng hoàng tử tế, kết quả mỗi lần lên giường cứ cầm thú như uống phải thuốc k*ch d*c.

Du Duyệt Duyệt bất mãn bĩu môi rồi mang giày vào định đi kiếm gì đó lót dạ, trong đầu còn thắc mắc sao không thấy Quý Lâm, chẳng lẽ anh nhẫn tâm ném cô ở đây một mình sao?
Ra khỏi phòng, Du Duyệt Duyệt ngửi thấy một mùi thơm thoang thoảng.

Đối với một người đã đắm chìm trong giới ẩm thực nhiều năm, cô chỉ cần ngửi một chút là có thể đoán ra được đây là mùi của món cà tím ngư hương, tôm rang muối tiêu và thịt kho tàu.

Đã rất lâu rồi cô không có ăn những món nhiều dầu mỡ, hầu như chỉ có thể nhìn những bức ảnh đồng nghiệp chụp cho đỡ cơn thèm.

Du Duyệt Duyệt nuốt một ngụm nước bọt, nhanh chóng bước về nơi phát ra mùi hương.

Mùi hương tỏa ra từ phòng khách ở lầu 1, cô vừa bước xuống liền nhìn thấy Quý Lâm đang đặt các món ăn lên bàn.

Quý Lâm nghe được tiếng động, ngẩng đầu lên nhìn Du Duyệt Duyệt rồi cười nói, "Em đói bụng rồi đúng không, ngồi xuống ăn cơm đi.

".
 
Lẳng Lơ Cho Anh Xem
Chương 45: Chương 45


Du Duyệt Duyệt vẫn luôn cho rằng trên đời này có ba thứ đơn giản nhất nhưng lại làm con người ta cảm thấy hạnh phúc nhất, một là ngôi nhà ấm áp thoải mái, hai là những bữa cơm nóng hổi, ba là có người yêu thương mình ở bên cạnh bầu bạn.
Cái thứ nhất và thứ ba cô chưa từng thiếu, nhưng cô tự nguyện từ bỏ cái thứ hai.
Từ nhỏ Du Duyệt Duyệt đã rất thích ăn uống, ba mẹ cô cũng cảm thấy được ăn là một việc vô cùng may mắn nên chưa bao ép cô giảm cân.

Tâm thái của Du Duyệt Duyệt cũng rất tốt, vẫn luôn là một cô bé mũm mĩm lạc quan, đáng yêu.
Thức ăn là nhu cầu thiết yếu hàng đầu của Du Duyệt Duyệt trước khi giảm cân, mỗi lần ăn cơm luôn khiến cô cảm thấy rất sung sướng hạnh phúc.
Nhưng cuối cùng cô vẫn lựa chọn giảm cân, vì cái gì chứ?
Những người từng kiêng ăn, giảm cân chắc chắn đều biết đó không phải là một việc dễ dàng gì.

Thói quen rất khó để thay đổi mà phóng túng bản thân thì lại rất dễ dàng.

Lúc trước Du Duyệt Duyệt cảm thấy mình bị Quý Lâm đẩy ra là bởi vì quá béo.

Béo chính là tội lỗi, nếu cô không gầy xuống sẽ bị người ta soi mói ác ý, cho nên cô đã phải kìm nén khát vọng với mỹ thực, rõ ràng là rất muốn ăn nhưng lại buộc bản thân không được phép nghĩ tới.
Hốc mắt Du Duyệt Duyệt hơi đỏ lên, nỗi ủy khuất dâng trào trong lòng.

Cô biết rằng bây giờ mình quá xúc động nhưng cô lại không nhịn được.
Quý Lâm thấy Du Duyệt Duyệt cứ đứng tại chỗ phát ngốc nên đi tới cầm lấy tay cô, "Em chưa đói hả? Hay là mấy món này không hợp khẩu vị của em? Nếu vậy để anh gọi đồ thanh đạm tới cho em nhé? Hiện tại tay nghề nấu ăn của anh chưa tốt lắm nên chỉ có thể gọi đồ ăn, đợi đến lúc anh nấu ngon hơn nhất định sẽ tự mình làm cho em một bữa thật thịnh soạn."
Cảm xúc của Du Duyệt Duyệt cuối cùng vẫn không kìm được, một giọt nước mắt lăn xuống.

Cô hoảng sợ, lập tức lau đi.
Quý Lâm thấy Du Duyệt Duyệt khóc nên lo lắng hỏi, "Em làm sao vậy?"
Nước mắt trên mặt còn lau chưa khô nhưng cô vẫn ngẩng đầu mỉm cười với anh, "Không có gì, chỉ là lâu lắm rồi em chưa nhìn thấy mấy món ngon như vậy nên vui đến mức ch** n**c mắt thôi."
Nghe vậy, Quý Lâm mới thoáng yên tâm, anh đưa tay giúp Du Duyệt Duyệt lau nước mắt trên má rồi nói, "Bình thường em ăn những món quá đơn điệu thanh đạm, không tốt cho sức khỏe.

Chung quy lại thì một chế độ ăn uống cân đối vẫn là lựa chọn đúng đắn nhất, hơn nữa nếu em luôn tự áp lực mình như vậy sẽ rất khó chịu, ảnh hưởng đến tâm trạng.

Từ giờ em muốn ăn cái gì thì cứ việc ăn cái đó, không cần phải chịu đựng."
Du Duyệt Duyệt oán giận trừng mắt nhìn Quý Lâm, "Còn không phải tại anh sao? Nếu không phải do anh thì em giảm cân làm gì? Thôi không nói nữa, em đói rồi."
Cô đi đến trước bàn nhìn từng món ăn được trang trí tỉ mỉ, niềm đam mê mỹ thực dâng trào trong lòng khiến cô hưng phấn đến mức hai má ửng đỏ.

Sau khi ngồi xuống, Du Duyệt Duyệt tự lấy cho mình bát cơm rồi nghiêm túc thử từng món một trên bàn.
Chả cá tươi ngon, thịt kho tàu đậm vị, tôm rang muối tiêu xốp giòn, trứng xào ớt chuông mềm ngọt.
Du Duyệt Duyệt cực kỳ hài lòng với bữa cơm này, nhưng có điều cô vẫn kìm nén bản thân, chỉ ăn có một chén.
Mỹ thực mang đến cảm giác sung sướng khác hẳn khi l*m t*nh, tuy là đều rất thỏa mãn, rất vui vẻ, nhưng lại không mãnh liệt mà ôn hòa nhẹ nhàng.

Du Duyệt Duyệt buông đũa rồi nhìn Quý Lâm nói, "Em rất thích bữa cơm này."
Quý Lâm mỉm cười, "Chỉ cần em vui là được."
"Nhưng mà em vẫn có chuyện muốn tính sổ với anh.

Anh nói xem, hôm nay anh đã làm chuyện tốt gì?" Du Duyệt Duyệt mỉm cười chờ Quý Lâm mở miệng.
Chuyện này Quý Lâm cũng đuối lý, anh đáng bị phạt nên ngoan ngoãn nhận sai.
"Là anh sai."
"Hừ, loại chuyện này có so đo với anh cũng vô dụng...!Thôi đưa em về nhà đi, cũng không còn sớm nữa, ngày mai em phải đi làm.".
 
Lẳng Lơ Cho Anh Xem
Chương 46: Chương 46


- --
Quý Lâm lái xe đưa Du Duyệt Duyệt về nhà, dọc đường đi hai người nói rất nhiều, một lát sau chủ đề liền chuyển tới chuyện hồi còn học cao trung.
Cũng từ đó mà Du Duyệt Duyệt mới biết được rằng trước đây cô đã bỏ qua quá nhiều chi tiết.

Hóa ra là ngay từ đầu Quý Lâm đã âm thầm quan sát cô, nhưng cô lại hoàn toàn không biết gì cả.
Cô không khỏi phỉ nhổ một câu: "Đúng thật là...!Đã nghiện còn ngại, rõ ràng là thích em trước, vậy mà lại còn ngồi chờ em chủ động tới tiếp cận anh.

Lỡ như lúc đó em không có hứng thú với anh thì sao?"
Quý Lâm mím môi, chuyên tâm lái xe mà không có ý định trả lời câu hỏi của cô.
Du Duyệt Duyệt là kiểu người đã hỏi thì một hai phải có được đáp án, nếu anh không trả lời, vậy thì cô sẽ tiếp tục hỏi.
"Không muốn nói hả? Được thôi, nếu anh không nói thì sau này em sẽ xài gậy mát xa, không chơi với anh nữa."
Lời đe dọa này nghe có vẻ khá ấu trĩ nhưng lại có hiệu quả với Quý Lâm.
Anh mở miệng trả lời: "Thật ra anh cũng có chủ động mà, chẳng qua là chỉ có một lần, sau đó thì đã em chủ động tới tiếp cận anh."
Cô bất mãn nói: "Là cái lần anh cho em mượn dù sao? Như vậy không phải quá mờ hồ hả."
"Nhưng anh chưa từng làm như vậy với người khác mà!"

Du Duyệt Duyệt nhớ tới hồi còn học cao trung, trong mắt người khác, Quý Lâm thực sự vô cùng lạnh lùng, ngay cả khi đối nhân xử thế cũng rất có chừng mực và lịch sự, nhưng cũng sẽ không vì đưa dù cho người khác mượn mà để bản thân bị ướt mưa.

Hơn nữa nhiều người đưa thư tình cho Quý Lâm như vậy, nhưng anh lại không nhận cái nào, thậm chí còn cố tình bảo trì khoảng cách với những nữ sinh đó.

Nghĩ đến đây, tâm trạng của cô tốt hơn hẳn, nhưng sau đó cô lại thấy như vậy vẫn chưa đủ, "Bây giờ anh đã là bạn trai của em rồi, nếu còn nhàm chán như trước nữa thì em sẽ thay lòng đổi dạ đó."
Bốn chữ "Thay lòng đổi dạ" này đánh trúng điểm yếu của Quý Lâm, tay anh khẽ run lên khiến xe hơi lệch bánh một chút rồi quay về đúng quỹ đạo.
"Vậy biểu hiện của anh bây giờ như thế nào?" Quý Lâm có chút lo lắng trong lòng nhưng cố tình che giấu đi.
Du Duyệt Duyệt nghĩ nghĩ một lúc, sau đó nói: "Hiện tại sao? Ừm...!Cũng không tệ lắm.

Em rất thích."
Câu trả lời này của cô khiến tâm tình anh nhẹ nhõm hẳn, lông mày giãn ra, khóe môi cong lên.

Du Duyệt Duyệt nhìn chằm chằm sườn mặt của Quý Lâm đến mức tai anh đỏ lên, phản ứng thú vị này khiến cô bật cười thành tiếng.

- -

Du Duyệt Duyệt vừa về đến nhà liền nằm lên giường, giấc ngủ hồi sáng hoàn toàn không đủ để khôi phục lại thể lực của cô.

Cái tên Quý Lâm này cũng thật là...!làm kịch liệt như vậy là muốn ép khô cô sao?
Đúng như người đời hay nói, ăn no xong là lập tức muốn đi ngủ.

Du Duyệt Duyệt nằm trên giường mơ mơ màng màng thì bỗng nhiên lúc này điện thoại rung lên.
Cô híp mắt cầm lấy điện thoại, phải mất một lúc sau mới thấy rõ nội dung.
"Hả? Tiền bối đã trở lại rồi sao?" Du Duyệt Duyệt lập tức gõ chữ trả lời lại.
Tiền bối mà cô nhắc tới là một đàn anh mà cô quen biết thời còn học đại học, tên là Văn Vũ Hiên.
Văn Vũ Hiên đúng như tên gọi, vừa hiền lành vừa dịu dàng, rất dễ hòa đồng với mọi người.

Lúc trước Du Duyệt Duyệt ngất xỉu vì phương pháp giảm cân tiêu cực trong quá trình huấn luyện quân sự, chính Văn Vũ Hiên là người đưa cô đến phòng y tế.
Cũng từ đó mà hai người bắt đầu nói chuyện qua lại, từ từ quen biết nhau hơn, mối quan hệ cũng không tồi.

Chẳng qua là sau khi tốt nghiệp, Văn Vũ Hiên chuyển đến thành phố B làm việc, gần hai năm qua cô không có liên lạc với anh.

Văn Vũ Hiên hỏi cô có rảnh gặp nhau ăn bữa cơm không.
Du Duyệt Duyệt trả lời: Được, tiền bối cứ chọn thời gian đi, em đều rảnh hết.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~.
 
Lẳng Lơ Cho Anh Xem
Chương 47: Chương 47


Du Duyệt Duyệt hẹn gặp mặt và ăn tối với đàn anh vào ngày mai.
Sáng hôm sau, cô vẫn đi làm như bình thường và thu dọn đồ đạc tan tầm trước nửa tiếng.

Tiền Hà Đồng lập tức lên tiếng trêu ghẹo, hỏi cô có phải vội vàng đi hẹn hò với bạn trai hay không.
Du Duyệt Duyệt giải thích nói: “Suốt ngày chỉ biết với yêu với đương.

Tớ đây là chuẩn bị đi gặp đàn anh cùng trường, người có tính tình tốt mà tớ từng nói với cậu đó.”
Tiền Hà Đồng à một tiếng, “Nhưng mà Duyệt Duyệt nè, tớ cảm thấy hình như anh ta có ý gì với cậu đó.”
Cô tức giận liếc Tiền Hà Đồng một cái, “Cậu lúc nào cũng chỉ biết nghĩ đến yêu đương...!Đừng quên hiện tại tớ đã có bạn trai rồi.”
Tiền Hà Đồng lập tức nói: “Được rồi được rồi, là lỗi của tớ, là do tớ suy nghĩ nhiều.

Nhưng mà tớ vẫn muốn nhắc cậu rằng nếu cậu đi ăn một mình với người đàn ông khác thì tốt nhất nên báo cho bạn trai của cậu biết, đỡ cho người ta phải ghen tuông lung tung.”
Du Duyệt Duyệt nghe vậy mới sực nhớ ra, “Cậu nói cũng phải, vậy để tớ nhắn anh ấy.”

“Nhưng mà dù có nhắn trước đi chăng nữa thì có thể anh ấy vẫn sẽ ghen.”
Cô dừng động tác, bất lực nói: “Hà Đồng, rốt cuộc là cậu muốn tớ nhắn hay không nhắn.”
Tiền Hà Đồng cười hì hì, “Đương nhiên vẫn là nên nói trước một tiếng rồi.”
Cuối cùng Du Duyệt Duyệt vẫn quyết định nhắn cho Quý Lâm biết chuyện này.

Sau đó cô không tiếp tục tán ngẫu với Tiền Hà Đồng nữa mà nhanh chóng rời đi.

Ý thức về thời gian của cô rất tốt, không thích đến trễ để người khác chờ mình.

Cô ngồi trên xe taxi, chỉ một lúc liền nhận được tin nhắn trả lời của Quý Lâm, anh hỏi cô có muốn lát nữa ăn xong để anh tới đón hay không.
Suy nghĩ của Du Duyệt Duyệt đã thay đổi, lúc trước có lẽ cô sẽ còn giấu giếm mối quan hệ giữa mình và Quý Lâm, nhưng bây giờ cô chỉ muốn nghe theo trái tim mách bảo.

Yêu đương với anh cũng không phải là chuyện gì đáng xấu hổ, lần chia tay thời cao trung còn vượt qua được thì có gì phải sợ hãi rụt rè nữa chứ.
Du Duyệt Duyệt trả lời: Được, đến lúc đó em gọi cho anh.

Cô cứ vậy ngồi trên taxi nói chuyện phiếm với Quý Lâm, thẳng tới khi đến nhà hàng mới cất điện thoại đi.

Vừa bước vào Du Duyệt Duyệt liền gọi cho Văn Vũ Hiên, cuộc gọi được kết nối ngay lập tức
“Đàn anh, em tới rồi, anh ở đâu?” Cô đứng ở cửa mơ màng nhìn xung quanh, sau đó ánh mắt chạm phải bóng dáng của một người đàn ông cao gầy.

“Anh nhìn thấy em rồi.”
Anh đeo một cặp kính không tròng, ánh mắt dịu dàng, khuôn mặt mang ý cười, nhìn vô cùng bình dị gần gũi.
“Đàn anh!” Du Duyệt Duyệt nở một nụ cười tươi rồi đi về phía người đó.

Văn Vũ Hiên mỉm cười gật đầu, “Đã lâu không gặp.”
“Đúng vậy, từ hồi anh đến thành phố B tới giờ.”
Văn Vũ Hiên nói: “Chúng ta vào phòng riêng nói chuyện đi.”
“Được được.”
Nhà hàng mà Văn Vũ Hiên chọn từ môi trường xung quanh, phục vụ đến thức ăn đều khá tốt.

Du Duyệt Duyệt cầm thực đơn gọi vài món mà mình thích.
“Mấy món này thôi, cảm ơn.”
Sau khi người phục vụ rời đi, Văn Vũ Hiên liền hỏi: “Không giảm cân nữa sao? Anh nhớ rõ sau khi em gầy xuống vẫn kiêng rất nhiều thứ mà.

Mỗi khi đi với mọi người chỉ ăn có một chút, thậm chí có lúc còn chẳng đụng đũa.”
Du Duyệt Duyệt nhe răng cười, “Trước đây là như vậy nhưng mà bây giờ em cảm thấy cứ ép buộc bản thân phải nhịn ăn những món mình thích quả thực là không có nhân đạo, cứ ăn như bình thường vẫn là tốt nhất.”
Văn Vũ Hiên nghe vậy cũng có chút vui mừng cho cô, “Em có thể nghĩ như vậy là tốt, kiêng kỵ quá mức cũng ảnh hưởng đến sức khỏe.”
“Đúng vậy! Nhưng có điều em vẫn sẽ không nuông chiều bản thân quá đâu, nếu trở lại cái hình dáng lúc trước, chẳng phải bao nhiêu năm giảm cân đều thành công cốc hết sao!?”
“Thật ra… Em không gầy cũng rất xinh đẹp.”
Cô nghe xong thì hơi ngẩn người nhưng rất nhanh đã khôi phục dáng vẻ bình thường, “Ha ha ha! Đàn anh quả thực quá tốt, ai trong mắt anh cũng đẹp hết.”
Văn Vũ Hiên mỉm cười không nói.

Du Duyệt Duyệt có hơi xấu hổ nên chuyển đề tài sang công việc của Văn Vũ Hiên.
“Lần này anh chuyển đến đây làm việc sao?”
Văn Vũ Hiên nói: “Ừ! Về sau chúng ta lại ở chung một thành phố.

Em có thể đến tìm anh nhờ giúp đỡ bất cứ lúc nào giống như lúc trước.

Anh rất vui lòng.”
“Cảm ơn ý tốt của anh nhưng mà hiện tại em đã có bạn trai rồi, em sợ anh ấy sẽ ghen, cho nên tốt nhất là vẫn không nên làm phiền anh.”
Ý cười trong mắt Văn Vũ Hiên dần phai nhạt, nhưng biểu tình vẫn dịu dàng như cũ, “Hóa ra là Duyệt Duyệt đã có bạn trai, mà đây cũng là chuyện đương nhiên thôi, em xinh đẹp tốt bụng như vậy, khẳng định là có rất nhiều người theo đuổi.”
“Ha ha! Không đến mức như vậy.

Anh cũng rất tốt mà, khẳng định là được nhiều người yêu thích hơn em.”.
 
Lẳng Lơ Cho Anh Xem
Chương 48: Chương 48


Hai người vừa ăn vừa tán ngẫu, nội dung xoay quanh những chuyện thời còn học đại học, tình hình cuộc sống và công việc hiện tại nên thời gian trôi qua rất nhanh.

Lúc ăn sắp xong, Du Duyệt Duyệt gọi điện cho Quý Lâm, Văn Vũ Hiên ngồi bên cạnh yên lặng lắng nghe, sự tiếc nuối và phiền muộn hiện lên trong đáy mắt.
"Được được, không sao, em có thể chờ anh." Sau khi cúp điện thoại, cô liền nhìn về phía Văn Vũ Hiên, "Đàn anh, hiện tại anh đang ở đâu, lát nữa tụi em tiễn anh đi một đoạn nhé?"
Văn Vũ Hiên ngẩng đầu lên rồi nói, "Cảm ơn em nhưng chắc anh không làm phiền hai đứa nữa.

Dù sao thì làm kỳ đà cản mũi cũng không có nhân đạo lắm."
Du Duyệt Duyệt cười nói: "Anh biết đùa hơn trước nhiều lắm đó."
"Hơn một chút thôi."
Không bao lâu sau Quý Lâm xuất hiện, Du Duyệt Duyệt chào tạm biệt với Văn Vũ Hiên, rồi lên xe dưới cái nhìn chăm chú của anh.

Sau khi thắt dây an toàn, cả người Du Duyệt Duyệt trở nên suy sụp.

Cô thật sự không ngờ tới những gì Tiền Hà Đồng nói đã xảy ra.
Hình như đàn anh thật sự thích cô, xem vừa mới cái kia phản ứng hẳn là không chạy.
Trời ơi! Tại sao lại như vậy?
Cô chỉ là cảm thấy đàn anh rất dịu dàng, hơn nữa thời điểm quen biết nhau thì cô vẫn còn là một cô gái mập mạp, chẳng ai nghĩ cô có khả năng yêu đương với một chàng trai soái khí ôn nhu như vậy hết.

Tựa như lúc trước tất cả mọi người đều khiếp sợ khi biết cô và Quý Lâm ở bên nhau, soái ca và béo ú là chuyện không thể xảy ra.

Quý Lâm khởi động xe rồi liếc mắt nhìn Du Duyệt Duyệt một cái, nhận thấy cô có gì đó không ổn nên liền mở miệng hỏi: "Làm sao vậy? Trông em không có sức sống gì hết?"
Du Duyệt Duyệt khóc không ra nước mắt, "Chuyện này kể ra thì rất dài, em cũng không biết nên nói thế nào."
"Nếu em không muốn thì không cần nói.".

truyện kiếm hiệp hay
"Nhưng nếu không nói thì ôm trong lòng rất khó chịu."
Quý Lâm: "Vậy thì từ từ nói, anh đang nghe."
Lúc này Du Duyệt Duyệt rất muốn dựa vào người Quý Lâm nhưng cô đã bị dây an toàn giữ lại nên chỉ có thể tựa vào lưng ghế, "Chuyện là như vầy..."
Cô cố gắng nói đầu đuôi một cách ngắn gọn và dễ hiểu nhất về quá trình quen biết với Văn Vũ Hiên và những gì đã xảy ra trong bữa ăn.

Trong lúc ăn cơm cô còn cố ý nhắc tới chuyện tình cảm của mình để từ chối khéo và cô tin rằng Văn Vũ Hiên nhất định sẽ hiểu được.

Với tính cách của anh ấy, nhất định anh vẫn sẽ đối xử tốt với cô như trước và tự mình lặng lẽ chôn vùi tình cảm kia đi.
Mặc dù nghĩ vậy nhưng trong lòng Du Duyệt Duyệt vẫn có chút bất an.
"Em cảm thấy anh ta là người như thế nào? Nếu ngày họp lớp hôm đó anh không tới, em sẽ ở bên anh ta sao?"
"Hả?" Du Duyệt Duyệt có chút ngây ngốc, ngay sau đó lại cảm thấy có chút buồn cười.
Cô nghiêng người nhìn Quý Lâm, hỏi: "Sao anh lại hỏi như vậy? Chẳng lẽ anh cảm thấy em sẽ thích anh ấy sao?"
Quý Lâm trầm mặc một lúc, sau đó nói: "Đứng ở góc độ của em thì một người là mối tình đầu ghét bỏ dáng người mũm mĩm, với một người là đàn anh luôn luôn ở bên cạnh giúp đỡ, thậm chí còn không để ý bề ngoài của em, trải qua thời gian dài khó tránh khỏi thay lòng đổi dạ."
Du Duyệt Duyệt nghe xong nhịn không được mà cười thành tiếng, hơn nữa càng cười càng to, đến mức chảy cả nước mắt.
"Ha ha ha ha ha! Quý Lâm, anh thật là ấu trĩ.

Cứ mỗi lần ghen tuông là nói nhiều ơi là nhiều, bình thường chẳng thấy anh nói được như vậy."
Tiếng cười của cô khiến hai bên tai Quý Lâm đều nóng lên nhưng anh vẫn giả bộ bình tĩnh, tự bao biện cho mình, "Anh chỉ dựa theo tình hình thực tế mà đưa ra giả thiết hợp lý thôi."
Du Duyệt Duyệt cười đủ rồi đưa tay lau nước mắt, "Thật ra nghĩ kỹ lại cũng có khả năng này.

Dù sao thì một người có thể thích người khác 3 năm, 5 năm, nhưng không nhất định sẽ tiếp tục thích mà không được đáp lại.

Nếu anh không thích em thì ngày đó anh đã không tới.

Đến lúc đó chắc chắn em sẽ đi tìm người khác."
Quý Lâm nắm chặt tay lái đến mức xương tay nhô lên.

Anh muốn dừng xe ngay lập tức rồi hung hăng hôn lên cái miệng nhỏ của cô, chặn mấy lời nói khó nghe lại.

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~.
 
Lẳng Lơ Cho Anh Xem
Chương 49: Chương 49


"Anh tức giận sao? Đừng vậy nữa mà, không phải là ngày đó anh vẫn tới sao? Làm gì có "nếu như" chứ." Tâm tình Du Duyệt Duyệt rất tốt, cô không thích đặt giả thiết, một là một, hai là hai, không có "nếu như"
Nhưng Quý Lâm lại không như vậy, anh là kiểu người suy nghĩ nhiều và hay để tâm những chuyện vụn vặt, nếu không thì lúc trước Du Duyệt Duyệt đã không phải là người tỏ tình đầu tiên.
Thấy anh không mở miệng nói chuyện, cô liền biết rằng anh vẫn còn đang rất giận.
"Anh thật là ấu trĩ, thời còn đi học cũng vậy, nhất định là phải một hai làm rõ mọi chuyện để bản thân khó chịu mới vừa lòng."
Hồi ức khi xưa ùa tới, Du Duyệt Duyệt càng nói càng tức giận.
Quan trọng nhất chính là, lúc ấy cô còn chưa tỏ tình với anh thì anh đã tự mình ghen tuông lung tung.

Quý Lâm nói: "Anh chỉ đưa ra giả thiết hợp lý mà thôi."
"Vậy em hỏi anh, tại sao hồi cao trung Vu Tử Tấn đưa đồ ăn vặt cho em, anh lại không vui? Em không nghĩ rằng Vu Tử Tấn thích em."
Quý Lâm mím môi rồi nói, "Anh có thể cảm nhận được là cách đối xử của cậu ta với em khác hẳn những người khác."
Đương nhiên Du Duyệt Duyệt không tin, cô chỉ cảm thấy anh là đang ăn dấm bậy bạ.
"Vu Tử Tấn còn mua đồ ăn vặt cho Linh Linh nữa, chẳng lẽ cậu ta cũng thích Linh Linh luôn sao? Hơn nữa lúc ấy Linh Linh còn đẹp hơn em gấp trăm lần."
"Những thứ mà cậu ta đưa cho em đều là loại mà em thích."
Du Duyệt Duyệt bỗng nhiên phát hiện ra điểm bất thường, quay sang trợn tròn mắt hỏi: "Nói như vậy có nghĩa là anh biết em thích ăn gì ngay trước khi em tỏ tình rồi đúng không?"
Đáy lòng chôn giấu sâu kín bấy lâu của Quý Lâm bị cô vạch trần ngay tức khắc khiến anh chỉ biết ậm ừ một tiếng
Du Duyệt Duyệt cực kỳ hạnh phúc, đối với hành vi ghen tuông lung tung của Quý Lâm cũng bỏ qua.
"Đột nhiên tâm trạng của em tốt hơn nhiều rồi...!Ủa! Quý Lâm, không phải anh nói sẽ đưa em về nhà sao? Hình như đây là nhà anh mà?" Du Duyệt Duyệt có chút bối rối mà nhìn ra ngoài cửa sổ.
Quý Lâm bình tĩnh trả lời, "Em ăn no rồi nhưng anh thì chưa."
"Ồ! Vậy giờ chúng ta nên đến nhà hàng nào đó đi? Em ăn với anh." Du Duyệt Duyệt còn chưa ý thức được nguy hiểm đang cận kề.
Lúc này Quý Lâm đã đỗ xe vào bãi đậu, bóng tối bao trùm xung quanh.

Tắt động cơ, bánh xe dừng lại, Quý Lâm cởi dây an toàn.
"A...!An...!Anh muốn làm gì?" Du Duyệt Duyệt chớp chớp mắt, cơ thể bất giác lùi về phía sau.
Lúc này cô mới hiểu được câu nói vừa rồi của anh là có ý gì, "Quý Lâm, anh học mấy cái câu bậy bạ này từ hồi nào vậy?"
Quý Lâm giữ chặt hai tay Du Duyệt Duyệt, khuôn mặt anh càng lúc càng gần cô, mang theo một cảm giác áp bức cực kỳ lớn.
Trước giờ ở trên giường, Du Duyệt Duyệt luôn là người ở thế chủ động, đây vẫn là lần đầu tiên cô bị động trước Quý Lâm.
Loại cảm giác kỳ quái này khiến cô khó chịu muốn thoát khỏi nó, nhưng không gian trong xe có hạn, dây an toàn còn chưa kịp tháo ra, phạm vi chuyển động của cơ thể cực kỳ nhỏ, vì vậy nên không hề có chút khí thế nào khi đối diện với anh.
"Quý Lâm, chẳng lẽ anh muốn chơi xe chấn hả? Tuy rằng em không ngại, nhưng anh không nghĩ rằng làm như vậy quá trẻ con rồi hay sao? Em mới vừa dùng bữa với đàn anh xong, bây giờ anh lại muốn làm em? Em cảm thấy vẫn là nên chờ anh ăn no đã rồi chúng ta cùng lên giường sẽ tốt hơn."
Quý Lâm dùng ánh mắt u ám nhìn chằm chằm cái miệng nhỏ không ngừng đóng mở của người phụ nữ trước mặt, vừa hồng hào vừa căng mọng, luôn nói ra những điều khiến anh không kìm lòng lại được.

Sự chán ghét làm anh muốn hung hăng hôn lên nó, làm cái miệng nhỏ này không thể thốt ra những lời khó nghe nữa.
h*m m**n sâu trong nội tâm đã thúc đẩy Quý Lâm cúi đầu hôn lên môi Du Duyệt Duyệt.
Quả thật giống như anh tưởng tượng...!vừa phấn nộn vừa mềm mại, làm anh càng muốn thâm nhập vào sâu hơn, hấp thu càng nhiều chất lỏng ngọt ngào.

truyện tiên hiệp hay
Du Duyệt Duyệt trợn tròn mắt, hàm răng bị người đàn ông cạy ra, đầu lưỡi dây dưa quấn lấy nhau, hơi thở thuộc về Quý Lâm không ngừng ập đến, không ngừng xâm chiếm tâm trí cô..
 
Lẳng Lơ Cho Anh Xem
Chương 55: Chương 55


Du Duyệt Duyệt tò mò nghiên cứu mấy bộ quần áo Quý Lâm lén lút mua cho cô, vừa xem vừa tấm tắc.
Rốt cuộc anh đến từ thế kỷ nào vậy? Thẩm mỹ quá lỗi thời rồi!
Bất quá mấy thứ này đều là do anh mua nên cô đành miễn cưỡng mặc vậy.
Du Duyệt Duyệt chọn một chiếc váy màu vàng nhạt đơn giản kết hợp với áo khoác dệt kim bên ngoài.
Sau khi thay đồ xong, cô còn chạy tới trước mặt anh, hỏi xem có đẹp hay không?
Thời điểm Quý Lâm mua những bộ quần áo này đã từng tưởng tượng ra dáng vẻ của Du Duyệt Duyệt khi mặc chúng, giờ phút này thật sự nhìn thấy cô khoác chúng lên người, anh lại cảm thấy có chút không chân thật.
“Đẹp, rất đẹp.”
Khóe môi Du Duyệt Duyệt cong cong, sự kiêu hãnh trong lòng cô nổi lên.
“Đương nhiên là em mặc gì cũng đẹp rồi, anh mau đi thay đồ đi, chọn bộ nào cùng màu với em đó, chúng ta còn chưa từng mặc đồ đôi đâu.”
“Đồ đôi?” Quý Lâm tỏ vẻ khó hiểu.
Du Duyệt Duyệt vừa giải thích vừa đẩy anh đến trước tủ quần áo, “Đồ đôi là đồ mà người ta nhìn vào liền biết tụi mình là một cặp, cái này cũng không tồi, anh mặc vào thử xem.”

Tuy rằng Quý Lâm không quá hứng thú với nó nhưng anh vẫn nghe lời cô đi thay quần áo.

Du Duyệt Duyệt nhìn Quý Lâm một cách tổng thể từ trên xuống dưới rồi mới vừa lòng gật gật đầu.
“Đẹp lắm.

Được rồi, chúng ta đi thôi.”
Hai người lái xe đến một trung tâm thương mại gần đó, vừa đi vừa lựa chọn nhưng cả nửa tiếng sau vẫn chưa quyết định được.

Du Duyệt Duyệt có chút buồn rầu nói: “Thật ra muốn mua thứ mà mẹ em thích thì rất dễ, nhưng khó ở chỗ là không có thứ gì mới mẻ hết.

Những thứ mà bà ấy thích em đều từng tặng hết rồi, nếu giờ lại tặng nữa thì có vẻ không được hay cho lắm.”
Quý Lâm nói: “Anh nhớ hình như em đã từng nói rằng dì rất thích trang sức bằng vàng, hay là chúng ta đi đặt làm riêng một kiểu mà dì thích đi.”
Hai mắt cô sáng lên, “Ý kiến hay, quyết định vậy đi! Quý Lâm, cuối cùng anh cũng thông minh, linh hoạt hơn rồi.”
“Rốt cuộc trong mắt em, anh là người thế nào vậy?”
“Cái này sao… Thật ra cũng rất tốt đó chứ, tuy miệng lưỡi của anh không quá trơn tru, nhưng anh luôn làm tốt hơn những gì anh nói.

Em rất thích anh như vậy.” Khi Du Duyệt Duyệt nổi giận, cô có thể dùng lời nói làm người ta tức chết, nhưng mỗi khi cô thốt ra những lời ngọt ngào lại có thể làm tan chảy lòng người.

Quý Lâm là kiểu đàn ông cực kỳ dễ dỗ, chỉ trong chớp mắt đã cảm thấy thỏa mãn với lời khen của Du Duyệt Duyệt.

Trên thực tế dù cô có không dỗ dành anh, thì qua một lúc sau anh cũng sẽ tự dỗ dành chính mình thôi.

Theo lời đề nghị của Quý Lâm, hai người đi đến khu trang sức đá quý.

Du Duyệt Duyệt hiểu rất rõ sở thích của mẹ mình nên lập tức chọn họa tiết hình hoa sen.
Chế tạo trang sức cần nhiều thời gian nên cô dự định sẽ tranh thủ đi mua mấy bộ quần áo cho anh trong lúc chờ.

Quý Lâm chưa bao giờ ngần ngại khi chi tiền cho cô, những bộ quần áo anh mua cho cô đều là hàng xa xỉ, những món quà nhỏ anh thường tặng cũng không hề rẻ.

Hơn nữa ngoại trừ bỏ tiền bạc, Quý Lâm còn vì cô mà học nấu ăn.
Còn cô chỉ luôn hưởng thụ sự đối đãi của anh, ngay cả quà cũng chưa từng tặng lại.
“Quý Lâm, em muốn mua quần áo màu hồng phấn cho anh, anh thấy sao?” Du Duyệt Duyệt tươi cười tinh nghịch nói.

Mặc dù là mua tặng nhưng cô vẫn muốn chọc anh một chút.

Quý Lâm cười cười, bất đắc dĩ nói, “Nếu em thích thì anh có thể mặc.

Nhưng mà quần áo của anh nhiều rồi, không cần mua thêm đâu.”
“Có phải là anh không thích, đúng không? Nếu không thích thì cứ việc nói thẳng ra, em sẽ không tức giận đâu.”
“Cũng không phải là không thích.”
Cô cười nói: “Vậy thì chính là thích rồi, em đây sẽ mua tất cả đồ màu hồng nhạt cho anh.

Với khuôn mặt hoàn mỹ này của anh thì khẳng định mặc gì cũng sẽ đẹp hết.”
Quý Lâm do dự vài giây, cuối cùng vẫn trả lời, “Theo ý em hết.”
Du Duyệt Duyệt phụt cười một tiếng, “Ha ha ha! Em chỉ đùa thôi mà, có vậy mà anh cũng tin! Hơn nữa, em muốn tặng quần áo cho anh là bởi vì —— anh cúi thấp người xuống, em nói nhỏ cho nghe.”
Giờ phút này Quý Lâm vẫn chưa nhận mặt đen tối của cô, anh thật sự cúi người xuống nghe cô nói.
Du Duyệt Duyệt khẽ l**m lên vành tai của Quý Lâm, nhẹ giọng nói: “Em muốn anh mặc vào, sau đó tự mình cởi ra.”.
 
Lẳng Lơ Cho Anh Xem
Chương 56: Chương 56


Du Duyệt Duyệt vừa dứt lời, lỗ tai của Quý Lâm lập tức đỏ lên như bị lửa thiêu đốt.
"Quý Lâm, anh thấy sao?" Du Duyệt Duyệt cười xấu xa, cô thích nhìn bộ dạng ngượng ngùng của anh.
Quý Lâm có chút xấu hổ né tránh, "Đang ở bên ngoài."
Du Duyệt Duyệt giận dỗi liếc mắt mắt nhìn anh, "Ai nói em muốn ở chỗ này, không thể mua xong rồi về nhà lại làm sao?"
"Ừm..." Quý Lâm càng thêm xấu hổ.
Ánh mắt đen tối của cô lại dừng ở hạ thể anh, "Nó thật sự rất lớn nha ~~"
Quý Lâm không cần nhìn cũng biết Du Duyệt Duyệt đang ám chỉ cái gì, anh cảm thấy cả đời này của mình thật sự thua trên tay cô, căn bản không có biện pháp chống cự lại.
Du Duyệt Duyệt nắm tay Quý Lâm, lúc này vẻ mặt cô vô cùng nghiêm túc, "Được rồi, đến giờ đi mua quần áo cho anh rồi."
"Đừng có nghịch ngợm nữa." Quý Lâm nắm chặt bàn tay của Du Duyệt Duyệt.
Mới vừa rồi cô lại không an phận, liên tục dùng ngón tay gãi vào lòng bàn tay của anh.

Du Duyệt Duyệt cũng thật là....!vừa lơ đãng một chút là lại nổi lên tâm tư đen tối.

Cô ỷ vào việc Quý Lâm sẽ không làm gì mình ở nơi công cộng nên mới dám lớn mật như vậy.

Nếu Quý Lâm là một người không đủ nhẫn nại, kìm chế, có lẽ anh đã xử cô ngay tại phòng thử quần áo rồi.
Hai người tay trong tay đến khu quần áo nam trên lầu, giá cả ở đây không hề thấp, ngay cả một người có hai công việc và thu nhập khá như Du Duyệt Duyệt khi nhìn mấy con số này cũng thấy chạnh lòng.
Nhưng cô không phải là loại người bủn xỉn, nếu đã quyết định phải mua quần áo cho Quý Lâm thì không được phép chùn bước trước tiền bạc.
Sau khi dạo một vòng, cô phát hiện một bộ đồ rất thích hợp với anh, "Quý Lâm, anh thấy cái này thế nào? Em nghĩ nó rất hợp với anh đó."
Du Duyệt Duyệt nhìn trúng một bộ vest màu xanh xám được may cắt một cách tỉ mỉ, vừa vặn, nhưng có lẽ vì màu sắc quá kén người mặc nên không ai mua.
"Để anh thử xem."
"Đi đi." Cô đẩy anh vào phòng thay đồ.

Khóe miệng Quý Lâm nhẹ nhàng cong lên, "Em không cần gấp gáp như vậy."
Sau khi Quý Lâm bước vào phòng thay đồ, Du Duyệt Duyệt không thể kiềm chế được sự phấn khích của mình, cô đi đi lại lại vài lần rồi quyết định xem xét những bộ quần áo khác.
Khí chất của Quý Lâm rất thanh lãnh, nhu hòa, mặc màu xanh xám khẳng định sẽ sang trọng.

Thật muốn cởi hết quần áo của anh ấy xuống, sau đó...
Du Duyệt Duyệt dừng suy nghĩ của mình lại, nếu cứ tiếp tục như vậy sợ rằng qu@n lót sẽ ướt đẫm mất.
Khi cô đang chọn quần áo, một giọng nói quen thuộc truyền đến.
"Đây không phải là Du Duyệt Duyệt sao? Sao cậu lại ở đây xem đồ nam?"
Du Duyệt Duyệt nhìn theo hướng âm thanh phát ra và bắt gặp một khuôn mặt vừa xa lạ vừa quen thuộc.
Người tới là bạn cùng lớp đại học với cô - Ngô Yến, thái độ của cô ta với cô không được tốt lắm, tuy rằng Du Duyệt Duyệt cũng không rõ là vì cái gì, nhưng bình thường cô sẽ cố gắng tránh xa Ngô Yến.
"Ngô Yến, đã lâu không gặp." Du Duyệt Duyệt vì phép lịch sự tối thiểu nên mới mở miệng chào hỏi, nhưng ngữ khí không mặn không nhạt, rõ ràng là không có ý muốn tiếp tục nói chuyện.
Không biết là do không để tâm hay cố ý nhưng Ngô Yến vẫn nhiệt tình nhích lại gần, "Đúng là đã lâu không gặp, gần đây cậu thế nào rồi? Không phải hồi đại học cậu rất kén chọn hả? Nhìn ai cũng chướng mắt, giờ bắt đầu học yêu đương rồi sao? Còn tới mua quần áo nam, haha?...!Nè Du Duyệt Duyệt, cái này là size XXXL đó? Bạn trai của cậu béo như vậy! Sao cậu không dạy cho người ta chút phương pháp giảm cân đi."
Du Duyệt Duyệt rất thích bộ đồ này, cô nói: "Bạn trai của tôi cao 1m85, nếu không mặc size XXXL thì tôi sợ sẽ hơi ngắn đó.".
 
Lẳng Lơ Cho Anh Xem
Chương 57: Chương 57


Du Duyệt Duyệt vừa dứt lời, sắc mặt của Ngô Yến lập tức cứng đờ, nhưng rất nhanh cô ta đã khôi phục lại bộ dạng cười toe toét.
“Ha ha ha, là tớ nghĩ sai rồi.

Còn không phải là do lâu lắm không gặp sao, cậu không còn giống trước nữa.”
Du Duyệt Duyệt không thích cho người ghét cô sắc mặt tốt, thấp giọng nói, “Nói cứ như lúc trước cô hiểu tôi lắm vậy.”
Ngô Yến không còn tươi cười được nữa, sự chán ghét đối với Du Duyệt Duyệt càng tăng.
“Đều là bạn cùng lớp, nói chuyện khó nghe như vậy làm gì!” Ngô Yến bắt đầu giở thói đạo đức giả.
Du Duyệt Duyệt hoàn toàn không chịu thua, “Vậy người ban nãy nói chuyện còn khó nghe hơn là ai? Ám chỉ, chế giễu bạn trai tôi mập?! Mà dù có mập thật đi chăng nữa thì sao chứ? Ăn mất hạt gạo nào của nhà cô sao?”
Ngô Yến không ngờ chỉ mới hai năm trôi qua, miệng lưỡi của Du Duyệt Duyệt lại trở nên sắc bén như vậy.
Cô ta nói: “Này không phải là do tớ quan tâm cậu sao? Tớ cũng chẳng có ý gì khác.

Nhân tiện, tháng sau tớ và bạn trai đính hôn, tớ định mời vài bạn học cũ đến chung vui.

Cậu sẽ tới chứ? Đến lúc đó bạn trai tớ sẽ kêu người đến đón cậu.

Haizz, mà bạn trai tớ cũng thiệt tình, rõ ràng là anh ấy đã có xe rồi nhưng một hai phải mua thêm cái mới, thậm chí anh ấy còn nói sau này tớ có thể dựa theo tâm trạng để quyết định xem hôm đó đi xe gì, cậu nói xem như vậy có phải là quá lãng phí không chứ!”
Du Duyệt Duyệt hờ hững nghe Ngô Yến nói một tràng, sau đó gật đầu phụ họa: “Đúng vậy, thật quá lãng phí tiền.

Bạn trai tôi cũng vậy, cái gara cả mấy trăm mét vuông cũng không chứa đủ ô tô của anh ấy.

À, chắc giờ anh ấy đã thử đồ xong rồi, để tôi đi xem xem.”
Ngô Yến nghe xong vô cùng kinh ngạc và ghen tị, hôm nay chẳng có chuyện gì thuận lợi với cô ta hết, trong lòng nghẹn một cục tức.

Cô ta muốn đi nhìn thử xem bạn trai Du Duyệt Duyệt rốt cuộc là người như thế nào, khẳng định cũng chẳng phải là loại tốt lành gì.
“Duyệt Duyệt, không giới thiệu bạn trai của cậu với tớ sao?”
Du Duyệt Duyệt chửi thầm trong lòng, đối phó với những người không thân thật sự rất phiền phức và khó chịu, đặc biệt là đối với những người không thích cô, mà cô cũng không thích họ.

Rõ ràng là rất ghét cô nhưng một hai phải giả bộ tỏ vẻ thân thiết, chẳng lẽ cô ta không thấy mệt sao?
Mặc dù thầm chửi trong lòng nhưng Du Duyệt Duyệt vẫn lịch sự đáp lại: “Thật ra cũng chẳng có gì đặc biệt để giới thiệu hết, anh ấy là một người rất bình thường.”
Bọn họ vừa nói chuyện vừa đi tới khu thử đồ, đúng lúc này Quý Lâm cũng bước ra.
Quý Lâm thân cao chân dài, kết hợp với một khuôn mặt cực kỳ điển trai, dù cho anh có mặc bao bố lên người thì vẫn đẹp ngời ngời, huống hồ gì là mặc vest.
Bộ vest màu xanh xám này thật sự là một thử thách lớn đối với người mặc, nhưng vừa lúc Quý Lâm lại cực kỳ thích hợp với nó, cảm giác vừa lịch lãm vừa cao quý.
Du Duyệt Duyệt càng nhìn càng cảm thấy đẹp, “Thẩm mỹ của em cũng không tệ lắm nhỉ!” Cô mỉm cười bước tới.
Ngô Yến ở bên cạnh suýt chút nữa là không kiểm soát được vẻ mặt, sự ghen tị trong lòng lập tức dâng trào.

Đây mà gọi là rất bình thường sao?
“Phải, anh rất thích nó.” Quý Lâm cũng nở nụ cười.
Ngô Yến đột nhiên lên tiếng: “Không ngờ bạn trai của cậu lại đẹp trai như vậy nha Duyệt Duyệt.”
Du Duyệt Duyệt giới thiệu với Quý Lâm: “Đây là bạn thời đại học của em - Ngô Yến.”
“Xin chào.” Quý Lâm hơi hơi gật đầu, giọng điệu vừa lịch sự vừa mang cảm giác xa cách.
Ngô Yến nói: “Xin chào.

Trông Quý tiên sinh rất tuấn tú, tài giỏi, không biết anh đang công tác ở đâu nhỉ?”.
 
Lẳng Lơ Cho Anh Xem
Chương 58: Chương 58


Quý Lâm nói: “Quý thị.”
Du Duyệt Duyệt kéo cánh tay Quý Lâm, ngẩng đầu nhìn anh nói: “Lát nữa chúng ta đi ăn ở đâu đây? Em có hơi đói bụng rồi.”
Quý Lâm cúi đầu dịu dàng nói, “Nhà hàng Tri Vị Hiên cũng không tồi, chúng ta đến đó thử xem.”
“Được~” Du Duyệt Duyệt cười đến cong mắt.
Ngô Yến bị hai người xem nhẹ hoàn toàn không biết tự giác rút lui, còn muốn tìm cảm giác tồn tại.
“Duyệt Duyệt, tớ cảm thấy lớp mình đã lâu rồi không có tụ họp, hay là tháng sau hẹn gặp nhau ăn bữa cơm đi? Nghe nói tiền bối Văn cũng đã trở lại, chắc là anh ấy cũng sẽ tham gia.

Tớ nhớ lúc trước cậu thân với tiền bối lắm mà.”
Du Duyệt Duyệt tức muốn điên người, hôm qua bởi vì ghen mà cô bị Quý Lâm lăn lộn cả đêm, giờ cô ta lại muốn châm ngòi?
“Để xem đã, có thời gian thì tôi báo sau.”
Ngô Yến nói: “Cậu bận đến vậy sao? Tốt xấu gì cũng từng là bạn cùng lớp với nhau, từ chối có vẻ không hay lắm đâu.”
Du Duyệt Duyệt đáp trả: “Ha ha, đúng vậy, tôi rất bận.”
Quý Lâm cũng phát hiện ra là Du Duyệt Duyệt đang khó chịu, anh mở miệng nói: “Hay là chúng ta đi xem đồ trang sức đi.”
Cô lập tức nắm lấy cơ hội này, “Được, đi thôi.”
“Vậy để anh đi thay quần áo.”
Du Duyệt Duyệt giữ tay chặt Quý Lâm, “Không cần thay, cứ như vậy ra tính tiền luôn đi.

Anh mặc cái này thật sự rất đẹp.”
Mỗi khi cô làm nũng, anh căn bản không thể nào chống đỡ lại, lập tức liền đồng ý.
“Ngô Yến, xin lỗi nha, tụi tớ còn có chút việc, xin phép đi trước vậy.”
Ngô Yến miễn cưỡng tươi cười, “Được, lần sau gặp lại nói chuyện.”
Sau đó hai người đi trả tiền.

Vừa bước vào thang máy, khuôn mặt của Du Duyệt Duyệt liền trở nên buồn bã, “Haizz, hôm nay gặp trúng cô ta thật là xui xẻo, chỉ mới mua được cho anh có một bộ.”
“Xin lỗi, là do anh không suy xét chu toàn.

Đáng lý anh nên đặt bao hết nguyên khu này.”
Nhìn bộ dạng nghiêm túc của Quý Lâm, Du Duyệt Duyệt không kìm được mà bật cười.
Quý Lâm có chút nghi hoặc hỏi: “Làm sao vậy?”
Du Duyệt Duyệt cười đủ rồi mới nói: “Anh quá khoa trương rồi đó, cứ làm như là đang quay phim truyền hình.

Thật ra cũng không cần hoang phí như vậy đâu, tuy là em không thích cô ta, nhưng cũng không nhất thiết phải đặt bao hết khu.

Người khác cũng cần mua đồ mà, sẽ quá ích kỷ nếu như chỉ vì em mà họ phải đến nơi khác xa hơn để mua.”

“Ừm, em nói cũng đúng.”
Bởi vì cảm thấy chỉ mua một bộ quần áo cho Quý Lâm là quá ít ỏi nên nửa đường hai người lại quyết định đi xem phụ kiện.
Du Duyệt Duyệt cảm thấy Quý Lâm quá đơn điệu, trên người không có bất kỳ một phụ kiện nào cả.

Cô lựa chọn vài cái khuy măng sét, kim cài áo, và ghim cà vạt.

Đây đều là những món phụ kiện nho nhỏ nhưng đều được làm rất tinh xảo.
Quý Lâm vốn dĩ không có hứng thú với những thứ này, nhưng nhìn cô nhiệt tình như vậy, anh cũng nghiêm túc lựa chọn cẩn thận hơn.

Du Duyệt Duyệt cảm thấy ngoại hình của Quý Lâm quá xuất sắc, mặc cái gì cũng đẹp nên cô nhìn cái gì cũng muốn mua cho anh.

Trên thực tế, giá của mỗi chiếc đều nằm trong phạm vi chi trả của cô, nhưng khi tính chung lại không hề rẻ một chút nào.

Rơi vào đường cùng, Du Duyệt Duyệt đành phải bỏ lại vài cái, sau đó còn quay sang nói với Quý Lâm: “Em mua nó xong, anh nhất định phải đeo đó.”
“Hiếm khi được em tặng quà, đương nhiên là anh phải đeo rồi.”
Quả thật là xấu hổ, ngay cả anh cũng để ý thấy cô rất ít khi tặng quà.

“Về sau sẽ không có chuyện như vậy nữa, anh thích cái gì thì cứ việc nói với em, nói không chừng một ngày nào đó em sẽ mua tặng anh.” Cô nói.
Anh thấp giọng trả lời: “Thứ anh muốn có lẽ không cần mua đâu.”
Ngay lập tức Du Duyệt Duyệt liền nghe hiểu hàm ý của Quý Lâm, vành tai cô hơi đỏ lên.

Người này còn biết phản công lại nữa chứ!!!.
 
Lẳng Lơ Cho Anh Xem
Chương 60: Chương 60


“Nếu em còn như vậy, anh sẽ không nhịn được…” Giọng nói của Quý Lâm rất dịu dàng nhưng hai tay lại đang nắm chặt lại vì nhẫn nại.
Du Duyệt Duyệt còn cố ý dùng tay sờ sờ vào ngực Quý Lâm, “Anh vốn dĩ rất giỏi kìm chế mà.”
Quý Lâm khẽ nuốt nước bọt, anh hơi hơi khom lưng, khuôn mặt kề sát vào cô.
“Duyệt Duyệt, anh hôn em được không? Chỉ một lần thôi.”
Du Duyệt Duyệt không chút thương tiếc đẩy Quý Lâm ra rồi nói: “Đang ở cầu thang đó, lỡ người khác xuất hiện bất ngờ thì sao.”
Cô có thể hình thấy cảm xúc không ngừng dâng trào trong mắt anh, rốt cuộc anh sẽ làm như thế nào đây?
“Vậy thì để lần sau.” Nói xong Quý Lâm liền đứng thẳng người lại, coi như vừa rồi không có chuyện gì xảy ra hết.
Du Duyệt Duyệt hừ một tiếng, “Cái gì lần sau? Em không hiểu anh nói gì hết.”
“Vậy thì đến lúc đó sẽ nói lại cho em hiểu.”
Đương nhiên là cô hiểu anh đang nói gì, nếu anh muốn lần sau hôn thì chắc chắn hai người sẽ không tránh khỏi việc lên giường quấn quýt.

Chỉ cần nghĩ đến hình ảnh đó, cô liền có cảm giác hạ th@n ch ảy nước.
Nhưng mà bây giờ không phải là lúc để nghĩ đến chuyện đó, việc quan trọng nhất trong hôm nay là sinh nhật của mẹ.
“Không nói chuyện này nữa, chúng ta lên lầu nhanh đi.

Nói không chừng là ba mẹ đang đợi đó.”
“Ừm.”
Lúc này Du Duyệt Duyệt không còn giả vờ đi không nổi nữa, bước lên lầu rất nhanh.
Quý Lâm cũng phát hiện ra điều này nhưng anh chỉ bất đắc dĩ cười cười mà thôi.
Ba mẹ cô sống ở tầng sáu, vừa tới cửa, Du Duyệt Duyệt trực tiếp bấm chuông.
Chỉ vài giây sau, cửa mở ra, bên trong là một người đàn ông trung niên, diện mạo có vài phần giống Du Duyệt Duyệt.
“Duyệt Duyệt? Sao con tới sớm vậy? Mẹ con còn đang ngủ, nhưng mà người này là ai đây?” Ba Du chú ý tới Quý Lâm đang đứng cạnh Du Duyệt Duyệt.
Cô lập tức giới thiệu nói: “Ba, đây là bạn trai con, Quý Lâm.”
“Bạn trai? Con có bạn trai khi nào vậy? Sao không nói với gia đình?” Ba Du ngoài miệng là nói để cô tùy ý yêu đương nhưng trong lòng vẫn mong cô có bạn trai trễ một chút, không ngờ là lại bị con trai nhà người ta bắt cóc đi nhanh như vậy.

Du Duyệt Duyệt nói sang chuyện khác, “Giờ này mà mẹ còn ngủ sao? Để con đi kêu mẹ dậy.

Quý Lâm, anh mau vào đi.”
Quý Lâm thay dép lê rồi bước vào nhà, không gian nơi đây không lớn lắm, nhưng khắp nơi đều tràn ngập hơi thở gia đình, những người dân sống ở đây cũng rất nhiệt tình, yêu đời và tận hưởng cuộc sống.
Tuy rằng ba Du không thích Quý Lâm mấy nhưng vẫn pha cho anh một tách trà.
Mà lúc này Du Duyệt Duyệt đã vào phòng ngủ, chỉ còn lại hai người đàn ông ở ngoài phòng khách.
“Ngồi đi.” Ba Du nhìn Quý Lâm với ánh mắt cực kỳ bắt bẻ, giống như một hai phải tìm ra được lỗi sai trên người anh.

Nhưng mà Quý Lâm lại có ngoại hình vượt trội, chưa kể đến vóc dáng, và cử chỉ lịch sự, chỉn chu.

Không kiêu ngạo, lại có thái độ tốt, ba Du nhìn tới nhìn lui nhưng chẳng có chỗ nào để chê hết.

Khuyết điểm duy nhất có lẽ là ít nói.
Ba Du nói: “Quý Lâm đúng không, nhìn cậu rất đẹp trai, nhìn như tôi đã từng nghe tên cậu ở đâu rồi thì phải?”
“Chú Du, cháu là bạn cùng lớp cấp 3 với Duyệt Duyệt.”
Ba Du bừng tỉnh nói: “Hóa ra cậu chính là học bá mà thầy cô hay nói! Hèn chi tôi nghe tên quen quen.

Cậu tốt nghiệp trường đại học nào? Hiện tại đang làm việc ở đâu? Tôi hỏi cái này không có ý gì khác, chỉ là muốn biết thêm về cậu thôi.”
Quý Lâm không cảm thấy phản cảm hay khó chịu khi bị hỏi như vậy, bố vợ hỏi con rể những chuyện đó cũng là điều đương nhiên.
“Cháu tốt nghiệp đại học Thanh Hoa, trước mắt là đang làm việc tại Quý thị.” Quý Lâm rất khiêm tốn nói, chứ thật chất anh nào có làm việc ở Quý thị, mà phải là toàn bộ Quý thị đều làm việc vì anh.

.

Ngôn Tình Ngược
Ba Du nghe xong thì gật gật đầu, trong lòng có chút băn khoăn.

Ông vừa cảm thấy yên tâm vì con gái mình tìm được một người bạn trai tốt.

Nhưng cũng vừa không mấy vui vẻ vì đối phương quá mức ưu tú.
Thật vất vả mới nuôi lớn con gái cưng, cuối cùng lại trở thành con nhà người khác.

Dù vậy con cái cũng có cuộc sống riêng của nó, bọn họ là gia trưởng, không nên can thiệp quá nhiều.
Nghĩ thông suốt điều này, thái độ của ba Du đối với Quý Lâm cũng tốt hơn một chút, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó mà thôi..
 
Back
Top Bottom