Ngôn Tình Lần Nữa Theo Đuổi Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 101: 101: Gặp Lại


“Mẹ mẹ, anh trai đáng yêu mời chúng ta tối đi ăn cơm đó.” Bé con Linh Đan tan học về nhà thấy mẹ đang ngồi ở phòng khách làm việc thì lon ton chạy tới líu lo nói.

Nhóc con đã không còn ghét việc đi học nữa nên Tuệ Linh để lái xe đưa cô bé đến trường còn bản thân cô thì bận rất nhiều việc cũng không có nhiều thời gian.
“Anh trai đáng yêu sao? Cậu bé tên là gì?” Tuệ Linh trước đây thường xuyên nghe con gái nhắc tới anh trai đáng yêu này nhưng cô cũng không để tâm lắm.

Cho rằng bọn trẻ chơi với nhau yêu quý nhau cũng là chuyện bình thường.

Bây giờ cô mới nhớ ra hình như bản thân không biết về cậu nhóc này thì phải.
“Anh trai đáng yêu tên là Trình Khải ạ.

Anh ấy rất tốt bụng cũng rất đáng yêu nữa đó mẹ.” Cô bé vui vẻ nói về người bạn của mình quen ở trường.

Nhóc mập Trình Khải luôn luôn giúp đỡ cô bé nếu cô bé cần nên cô bé rất thích.
“Nếu con gái thích thì mẹ cũng rất sẵn lòng.” Tuệ Linh vuốt đầu con gái nói.

Đến nhà ăn một bữa cơm mà thôi đối với cô không có gì to tát cả.
[Ting…Ting] Điện thoại của Tuệ Linh đặt trên bàn bỗng nhiên có thông báo tin nhắn đến.

Chắc chắn không phải công việc vì cô không cho thư ký nhắn tin mà luôn phải gọi điện trực tiếp để báo cáo công việc.
[ Xin chào, tôi là phụ huynh của Trình Khải.

Cô có phải là cô Sở Tuệ Linh phụ huynh của cô bé Linh Đan không? Tôi có được số của cô từ cô bé.

Không biết có phiền không nếu tôi mời cô đi ăn tối vào tối nay.

Thằng bé Trình Khải rất yêu quý bé Linh Đan nhà cô.]
“Con cho số mẹ cho cậu nhóc Trình Khải đó à?” Đọc nội dung tin nhắn Tuệ Linh quay sang nhìn con gái hỏi.
“Vâng ạ.

Anh Trình Khải nói người nhà anh ấy muốn mời mẹ con mình đi ăn cơm nên con đã cho.

Mẹ có đi không ạ?” Cô bé ánh mắt trông mong chờ đáp án của mẹ.

Số điện thoại mẹ là chú đẹp trai hỏi xin cô bé nhưng giữa hai người đã có thỏa thuận sẽ không để mẹ biết.
“Được rồi.

Con lên lầu tắm rửa trước, tối nay chúng ta đi ăn tối cùng anh trai đáng yêu.” Tuệ Linh không nỡ để con gái thất vọng nên cũng đồng ý.

Chỉ là cô không vội trả lời tin nhắn ngay lập tức mà vấn để đó mà ngồi làm nốt phần công việc công ty đang dở dang chưa xong.
Đặng Lâm sau khi nhắn xong tin nhắn đó thấp thỏm không yên nắm chặt điện thoại chờ đợi.

Anh chỉ sợ cô không đồng ý lời mời của mình.

Anh đã suy nghĩ rất lâu mới lấy hết được can đảm xin số điện thoại của cô.
[Ting] Nghe tiếng chuông điện thoại Đặng Lâm vội vàng mở ra xem.

Cảm giác vừa căng thẳng lại lo lắng.
[Vâng tôi là mẹ Linh Đan.

Xin cảm ơn lời mời của anh.

Cho tôi địa điểm và thời gian tôi sẽ đưa con bé tới.]
Đọc được nội dung tin nhắn Đặng Lâm thở phào một hơi như chút được gánh nặng.

Suy nghĩ một lát rồi vội nhắn lại.

Hai người đơn giản trao đổi qua lại vài câu cho có lệ rồi dừng lại cuộc trò chuyện.

Đặng Lâm không dám để lộ một chút sơ hở nào sợ cô sẽ biết.

Mấy năm không gặp anh không biết cô đã thay đổi như thế nào.
Đúng 7 giờ tối Đặng Lâm ngồi ở phòng riêng trong nhà hàng Thời Đại chờ người tới.

Bố mẹ thằng nhóc Trình Khải vẫn chưa về nên anh vẫn phải chịu trách nhiệm trông cháu.

Cũng vì thế mà anh mới có cớ mượn danh thằng bé để hẹn gặp cô.
Đặng Lâm hẹn cô 7 giờ 30 nhưng bản thân vì hồi hộp mà tới trước.

Anh đã suy nghĩ rất lâu mới đưa ra được quyết định này.

Tâm trạng cực kì căng thẳng ngồi chờ đợi.
“Cậu, cậu căng thẳng sao?” Cậu nhóc Trình Khải nhìn thấy cậu mình thấp thỏm không yên lúc nào cũng nắm chặt điện thoại trong tay lâu lâu lại nhìn thời gian không khỏi cảm thấy khó hiểu.

Hình ảnh này hoàn toàn không giống cậu ở trong nhận thức của thằng bé.
“Trình Khải, nghe cậu nói này.

Mẹ của cô bé Linh Đan chính là mợ của cháu.

Mấy năm trước giữa cậu mợ xảy ra hiểu nhầm nên mợ cháu trốn cậu.

Hôm nay cậu hẹn mợ cháu ra để nói chuyện rõ ràng.

Vậy nên lát nữa sau khi ăn tối xong cháu đưa cô bé Linh Đan đi chơi để cậu mợ nói chuyện với nhau.

Được chứ?” Đặng Lâm nói trịnh trọng nói với cậu bé Trình Khải.

Anh biết mình có nói vậy với trí tuệ của một đứa bé 4 tuổi có thể thằng bé sẽ không hiểu được hết.

Thế nhưng anh vẫn phải nói ra, nhóc con Trình Khải này thông minh như vậy chắc sẽ hiểu đại khái ý anh muốn nói là gì.

Nói ra cũng là một cách giảm bớt căng thẳng.
“Mợ sao? Sao cháu không biết?” ** cậu Trình Khải nửa hiểu nửa không hỏi lại.

Khái niệm này đối với cậu bé rất mới lạ.

Chưa từng thấy cậu nhắc tới bao giờ.
“Chuyện này rất khó nói.

Đợi cháu lớn chút nữa sẽ hiểu thôi.

Đã nghe rõ những gì cậu dặn hay chưa?” Đặng Lâm không biết giải thích thế nào cho một đứa bé 4 tuổi hiểu được vấn đề này.

Chỉ mong lát nữa thằng bé sẽ hợp tác với mình.
“ Khải Khải biết ạ.

Lát nữa ăn tối xong cháu sẽ đưa em gái Linh Đan đi chơi để cậu và mẹ em ấy nói chuyện riêng với nhau.” Nhóc con mỉm cười lộ hai cái răng thỏ lớn đáp lại.

Nhóc con hiểu nếu cậu và mợ em gái Linh Đan là người một nhà vậy em gái Linh Đan sẽ là em gái mình.

Trình Khải cũng rất thích em gái này vậy nên cậu nhóc sẵn lòng giúp đỡ cậu mình một chút.

Mặc dù không hiểu hết cậu muốn làm gì.

Thế nhưng Trình Khải là một em bé nghe lời sẽ không hỏi nhiều.

Vậy mới là đứa trẻ ngoan.
“Ừm” Đặng Lâm nhìn đứa cháu hiểu chuyện của mình hài lòng gật đầu đáp.

Hôm nay anh có thuận lợi nói chuyện với cô hay không còn phải xem thái độ hợp tác của hai đứa trẻ thế nào nữa.
Từng giây từng phút trôi qua, hai cậu cháu Đặng Lâm ngồi trong phòng riêng hồi hộp chờ đợi.

Thường ngày 30 phút trôi qua rất nhanh thế mà hôm nay lại chậm chạp một cách khó chịu.

Nói đúng hơn thì chỉ có mình Đặng Lâm cảm thấy căng thẳng chứ cậu nhóc Trình Khải đâu có cảm giác gì đâu.
Đúng 7 giờ 30 cánh cửa phòng được người đẩy ra.
“Xin chào tôi không đến muộn…” chứ? Câu chào cửa miệng còn chưa nói hết đã nghẹn lại.

Tuệ Linh đứng ở cửa dắt tay con gái khi nhìn thấy người ngồi trong phòng thì đứng hình.

Cảm thấy khó tin ngoài sức tưởng tượng.

Thật không nghĩ tới lại gặp anh ở đây trong hoàn cảnh này.
Ngạc nhiên thì ngạc nhiên rất nhanh Tuệ Linh đã thu hồi cảm xúc của mình rồi tự nhiên dắt tay con gái đi vào.
Đặng Lâm giật mình ra khỏi suy nghĩ nâng ánh mắt lên nhìn thẳng người phụ nữ mà mình vài năm không gặp kia.

Khí chất đã thay đổi từ lâu cảm giác hoàn toàn khác so với trước đây.

Cô ra dáng một người phụ nữ trưởng thành và thành đạt.
“Xin chào.” Anh sượng trân máy móc mở miệng đáp lại.

Dù đã lấy tinh thần trước đó nhưng vẫn cảm thấy rất khó chịu trong lòng..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 102: 102: Buông Ra


“A Chú đẹp trai, anh Trình Khải chúng ta lại gặp lại rồi.” Bé con Tuệ Linh vừa vào đã tíu tít chào hỏi hai cậu cháu Đặng Lâm.
“Hi em gái Linh Đan.” Nhóc con Trình Khải đi ra khỏi chỗ ngồi đi tới.
“Cháu chào cô ạ.” Cậu bé Trình Khải lễ phép khoanh tay chào Tuệ Linh.
“Ừm chào cháu.

Cậu nhóc thật đáng yêu.” Tuệ Linh gật đầu với thằng bé cũng không tiếc lời khen.

Nhóc mập mạp này cô vừa nhìn đã có thiện cảm rồi.
Đặng Lâm lúc này giống như chậm phản ứng chỉ đứng bất động tại chỗ mắt nhìn cô không chớp.

Hai đứa trẻ còn nhỏ hoàn toàn không nhận thấy bầu không khí kì lạ giữa hai người lớn sau khi chào hỏi xong thì dính lấy nhau nói chuyện.

Nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất chỉ cần chúng nghĩ ra là sẽ nói.

Cả căn phòng chia làm hai thái cực rõ ràng.

Người lớn thì im lặng còn trẻ con thì cười đùa với nhau.
“Anh…Không định mời em ngồi sao?” Cuối cùng Tuệ Linh vẫn là người chủ động đánh vỡ sự im lặng.

Cô chú ý tới Đặng Lâm từ khi thấy cô thì có những biểu hiện rất khác.

Đó là những gì trước đây cô chưa từng thấy ở anh.
Cũng đúng thôi, thời gian đã trôi qua hơn 5 năm rồi.

Mọi thứ đã thay đổi và con người cũng không ngoại lệ.

Cô gái nhỏ năm nào đã không còn như trước nữa.

Bây giờ cô hoàn toàn độc lập và tự chủ trong mọi chuyện rồi.
“Thật xin lỗi, em ngồi đi.” Đặng Lâm lấy lại tinh thần ngượng ngùng xin lỗi rồi đi ra khỏi chỗ mình tiến tới kéo ghế cho Tuệ Linh.

Anh còn nghĩ cô sẽ rất kinh ngạc khi nhìn thấy mình.

Hóa ra anh đã nhầm, người kinh ngạc tới bất lịch sự lại chính là anh chứ không phải cô.
Tuệ Linh nhìn dáng vẻ lúng túng của Đặng Lâm không khỏi cảm thấy buồn cười.

Rõ ràng trước đây anh đâu có bộ dạng này.

Người đàn ông lúng túng trước mặt hoàn toàn khác với trong ký ức của cô.

Đặng Lâm mà Sở Tuệ Linh biết là một người phong thái đ ĩnh đạc trưởng thành, quyết đoán và dứt khoát trong mọi chuyện.

Dáng vẻ này là lần đầu cô nhìn thấy trên người anh.
“Cảm ơn!”
Sau khi Tuệ Linh ngồi xuống Đặng Lâm cũng quay lại chỗ mình ngồi xuống.

Hai người ngồi đối diện nhau rõ ràng khoảng cách rất gần nhưng lại như rất xa lạ.

Hai người không ai mở lời với ai trước để bầu không khí chìm trong im lặng như vậy tới khi phục vụ mang thức ăn lên.
Một bàn ăn đầy đủ được dọn lên hết, hai đứa trẻ hồn nhiên không biết chuyện giữa người lớn ăn uống ngon miệng.
“Đây con tôm lớn nhất cho em gái Linh Đan.” Cậu nhóc Trình Khải bàn tay mũm mĩm cầm đũa còn chưa chắc lóng ngóng gắp con tôm lớn nhất trong đ ĩa thả vào bát cô bé Linh Đan.
“Hihi cảm ơn anh đáng yêu.” Cô bé Linh Đan nhìn con tôm bóng bẩy trong bát cười tươi đến mắt hai mắt nhíu lại thành một đường kẻ nhỏ.

Bộ dạng đáng yêu không biết để đâu cho hết.
“Hôm nay tôi mời cơm vậy nên hai mẹ con cứ tự nhiên.

Chuyện khác để sau nói.” Đặng Lâm cuối cùng cũng chủ động phá vỡ bầu không khí kì lạ giữa hai người.

Anh biết nếu mình còn im lặng như vậy thì bữa cơm này có cũng như không.

Mà đó lại không phải mục đích của anh.
“Vậy thì không khách sáo.

Xin mời.” Tuệ Linh thoải mái cầm đũa lên bắt đầu ăn.

Hoàn toàn không có biểu hiện gì là lúng túng hay căng thẳng.

Khác hẳn với Đặng Lâm.
“Món gà em thích, hy vọng là em vẫn thích nó.” Đặng Lâm gắp một miếng cánh gà ngập sốt đặt vào bát của cô.

Anh vẫn nhớ cô thích những món gì, phần lớn thức ăn trên bàn anh đều gọi theo sở thích của cô.
“Cảm ơn, anh ăn đi không cần gặp cho em.” Tuệ Linh nhìn miếng gà trong bát rồi lại nhìn Đặng Lâm.

Có chút ngạc nhiên khi lâu như vậy rồi anh vẫn nhớ món ăn cô thích.
Hai người nói khách sáo vài câu rồi lại im lặng dùng bữa tối.

Hai đứa nhỏ ăn rất nhanh đã có dấu hiệu buông bát xuống.

Có vẻ no rồi.
“Đây ăn thêm súp đi.

Không được mặc cả với mẹ.” Tuệ Linh múc một bát súp nhỏ đặt vào trước mặt con gái nghiêm mặt lên tiếng.
“Đan Đan biết rồi.

Xì…” Nhóc con Linh Đan cúi mặt lè lưỡi một cái rồi nhận lấy bát súp mẹ đưa thành thật cầm thìa múc lên ăn.

Bộ dạng miễn cưỡng giống như giận dỗi với cả thế giới vậy.
“Sao lại bắt con bé ăn như vậy? Cô bé có vẻ không thích món đó.” Đặng Lâm khó hiểu hỏi.

Anh ngồi đây cả buổi không ăn gì chỉ chú ý tới hai mẹ con Tuệ Linh.

Dáng vẻ của cô trong vai trò của một người mẹ đang cho con ăn thật sự rất thu hút.

Mặc dù hình ảnh đó như có lưỡi dao cứa vào tim anh nhưng anh vẫn nhịn không được nhìn không rời mắt.
“Con bé không thích ăn rau.

Như vậy không tốt cho tiêu hóa, bắt buộc phải ăn.” Tuệ Linh nhìn con gái rồi lại nhìn anh nói.

Nhóc con Linh Đan bây giờ rất giống cô khi còn nhỏ, cũng không thích ăn rau.
“Ừm trẻ con nên ăn thêm rau mới tốt.

Ăn đi.” Nói xong Đặng Lâm cũng múc một bát súp đặt trước mặt cậu nhóc Trình Khải.
“Con no rồi, không ăn nữa đâu.” Nhóc con lắc đầu nguầy nguậy tỏ vẻ từ chối.
“Con cũng ăn no rồi.

Không ăn nữa đâu mẹ.” Cô bé Linh Đan thấy anh trai đáng yêu dẫn đầu phản đối cũng buông thìa kháng nghị.

Cô bé rất rất rất không thích ăn rau, thế nhưng mẹ không cho phép cô bé không ăn rau.
“Chúng con no rồi không ăn nữa.

Con đưa em gái đi chơi đây.

Chạy mau…” Nói xong nhóc mập Trình Khải nhảy xuống khỏi ghế.

Bé con Linh Đan cũng nhanh nhẹn tụt xuống khỏi ghế.

Hai đứa trẻ dắt tay nhau chạy ra khỏi phòng mà Tuệ Linh hú hồn hú vía.
“Sở Linh Đan, ai cho con bỏ bữa hả.” Tuệ Linh bật dậy khỏi ghế đang chuẩn bị chạy theo túm quỷ nhỏ nhà mình về.

Con gái cô ngoan thì rất ngoan mà một khi nghịch thì không khác gì giặc non.

Khả năng gây họa rất cao cũng nên.

Cô cũng lo lắng hai đứa nhỏ buổi tối như vậy sẽ không an toàn.
“Kệ hai đứa đi, trẻ con nên cho chúng thoải mái một chút.

Yên tâm nhà hàng này rất an toàn sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.

Anh đã bao cả tầng này rồi, bên kia là khu vui chơi bọn chúng qua đó thôi.” Đặng Lâm nhanh tay giữ cô lại không cho cô đi theo hai đứa nhỏ.

Kế hoạch của hai cậu cháu anh sao có thể dễ dàng để cô bỏ đi như vậy chứ.
“Buông tay, em phải đưa con gái em về.

Bỏ ra.” Tuệ Linh kích động vung tay cố gỡ tay Đặng Lâm đang nắm chặt tay mình.

Bé con Linh Đan từ khi chào đời đến nay đều bên cạnh cô đảm bảo an toàn tuyệt đối.

Cô không dám để bé con xa khỏi tầm mắt của mình mà không dám chắc con bé có được an toàn hay không.

Tâm lý một người làm mẹ không cho phép cô làm điều đó.
“Sở Tuệ Linh em có thể bình tĩnh một chút không được sao.

Nhà hàng này của anh, anh đảm bảo con bé sẽ không xảy ra bất cứ chuyện gì.” Đặng Lâm kiên quyết giữ chặt tay cô không cho cô rời đi.
“Bỏ ra, buông tôi ra, tôi phải đi tìm con gái tôi.” Tuệ Linh không những không bình tĩnh mà còn phản ứng càng quyết liệt hơn.

Cảm giác giống như sắp mất khống chế.
“Tuệ Linh, bình tĩnh lại.

Anh xin em hãy bình tĩnh lại.

Hai đứa nhỏ chỉ đi chơi một chút thôi, không có chuyện gì đâu.” Đặng Lâm thấy cô phản ứng kịch liệt như vậy cũng thấy sợ rồi vội vàng ôm cô thật chặt vào lòng.

Cô quá kích động vượt ngoài dự đoán của anh..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 103: 103: Chưa Kết Hôn


“Buông ra tôi phải đi tìm con gái tôi…Buông tay ra…” Tuệ Linh bị Đặng Lâm ôm tới chặt cứng vẫn cố chấp phán kháng muốn thoát khỏi sự kiềm chế của anh.

Trong đầu cô chỉ toàn hiện lên hình ảnh con gái sẽ rời xa mình.
“Bình tĩnh, nào Tuệ Linh em phải bình tĩnh lại.

Anh hứa với em cô bé sẽ không làm sao.

Hai đứa nhóc chỉ đi chơi một lát thôi.

Anh hứa đấy.” Đặng Lâm ôm chặt cô tay không ngừng xoa lưng cô an ủi.

Lúc này anh thực sự rất đau lòng.

Không biết mấy năm qua cô đã gặp và trải qua những chuyện kinh khủng gì.
“Anh nói thật chứ? Con bé sẽ không sao đúng không?” Tuệ Linh cuối cùng cũng thôi phản kháng nữa cất giọng đều đều hỏi.
“Ừm anh chắc chắn.

Hai đứa nhỏ chỉ ra ngoài chơi thôi.” Đặng Lâm thấy cô bình tĩnh lại thì thở phào một hơi đáp.

Nhà hàng này là của anh nên gần như anh có thể biết được tất cả những việc diễn ra.

Nhân viên làm việc rất có trách nhiệm chắc chắn sẽ không để hai đứa nhỏ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn được.

Trình Khải hiếu động cũng thân quen nơi này nên anh mới đặc biệt yên tâm để thằng nhóc đưa cô bé đi chơi.
“Được rồi.

Vậy trước hết anh buông em ra đã.” Tuệ Linh lúc này đã bình tĩnh lại đưa tay đẩy người Đặng Lâm.

Hai người ôm ôm ấp ấp như vậy có chút khó coi.
“Không, anh không buông.

Đã hơn 5 năm rồi, anh thực sự rất nhớ em, rất nhớ.

Sở Tuệ Linh em có biết không hả.

Đặng Lâm này thực sự rất rất nhớ em.” Đặng Lâm không những không buông tay mà còn siết chặt cái ôm này hơn.Anh gục đầu trên vai cô thì thầm.

Có trời mới biết mấy năm qua anh sống khổ sở thế nào, nhớ người phụ nữ này tới mức nào.
“Đặng Lâm buông em ra.

Chúng ta đều đã có gia đình cả rồi, để con trai anh thấy được thằng bé sẽ nghĩ gì chứ?” Tuệ Linh vẫn nghĩ nhóc mập Trình Khải là con riêng bên ngoài của anh mà nói.

Trong suy nghĩ của cô đã mặc định hai người bọn họ là cha con.

Nhìn kiểu gì cũng có vài nét giống nhau.

Huống hồ cô cũng có con gái rồi thì việc Đặng Lâm có con trai cũng rất bình thường.
“Chết tiệt, ai nói với em đó là con tôi? Thằng bé tên Trình Khải là con của chị họ.

Hai vợ chồng họ đi du lịch ném con lại cho người cậu là tôi mà thôi.

Tôi vẫn còn độc thân 100%.” Đặng Lâm lập tức buông cô ra hai người mặt đối mặt giải thích.

Anh không muốn gây ra thêm một chút hiểu lầm không đáng có nào trong mối quan hệ này nữa.
“À anh không có nói mà." Tuệ Linh nhìn anh tỏ vẻ bản thân không biết mà nói lại.

Ai bảo anh không nói rõ trước với cô.

Còn giả làm phụ huynh hẹn gặp, chắc chắn là cố sắp đặt để lừa cô.

Tự nghĩ cũng đúng thôi, nếu cô biết người hẹn gặp mình là Đặng Lâm chưa chắc cô đã đồng ý đâu.
“Ok là lỗi của tôi.

Bây giờ em có thể nói cho tôi biết lý do vì sao khi đó em lại bỏ đi như vậy? Tôi từ Anh Quốc trở về tìm em, tới tận nơi em công tác chỉ muốn gặp em sớm một chút.

Vậy còn em thì sao? Em cứ như vậy bỏ đi mất không một lời giải thích với tôi là sao?” Bao nhiêu năm rồi Đặng Lâm vẫn không hiểu vì sao năm đó cô lại bỏ đi như vậy.

Anh phải hỏi cho rõ ràng lý do vì sao mới có thể buông xuống chấp niệm trong lòng mình.

Câu hỏi này giống như nút thắt buộc trong lòng anh bấy lâu nay vậy.
“Ừm có chút chuyện thôi.

Thật xin lỗi.” Tuệ Linh nghe anh hỏi tới chuyện cũ thì cụp mắt cúi đầu đáp.

Chuyện năm đó đối với cô tối tăm như địa ngục.

Chính vì thế mà cô không dám đối mặt.

Kể cả bây giờ trước mặt anh cô cũng không dám hỏi người phụ nữ ở cùng với anh đêm đó là ai.

Rõ ràng là Sở Tuệ Linh cô nhát gan không có dũng khí đi hỏi.
“Không, tôi không chấp nhận câu trả lời này của em.

Em nói đi, là tôi có lỗi gì với em.

Em nói ra tôi sẽ giải thích, tôi sẽ sửa.” Đặng Lâm lắc đầu nguầy nguậy như một đứa trẻ không nhận được đáp án mình muốn.

Anh khổ sở bao nhiêu năm nay không ngừng hỏi vì sao.

Bây giờ lại nhận được một câu trả lời như vậy thật sự không xứng đáng.
“Là lỗi của em.

Anh không làm gì sai cả.

Đều là em sai trước, anh không cần cố chấp như vậy.” Tuệ Linh nhắm mắt lại ngăn dòng nước mắt nóng hổi đang trực trào ra khỏi đáy mắt mệt mỏi nói.

Cô đã cố gắng quên đi chuyện xấu xa của bản thân rồi.

Vì sao anh còn cố ý muốn đào bới lại, vì sao còn muốn cô phải nhớ tới lần tội lỗi đó nữa chứ.
“Tôi không cần biết lỗi của ai.

Tôi chỉ muốn biết bao nhiêu năm qua trong lòng em còn có chỗ của tôi hay không? Chúng ta có thể bỏ qua quá khứ làm lại hay không?” Đặng Lâm hai tay giữ lấy vai cô nghiêm túc hỏi.

Đối với người phụ nữ trước mặt Đặng Lâm không rõ vì sao bản thân lại có một chấp niệm mãnh liệt như vậy.

Chỉ cần là Sở Tuệ Linh bất kì khi nào, thời điểm nào đều đúng.

Sớm 5 năm hay muộn 5 năm anh cũng không để ý.
“Em…”
“Ngẩng mặt lên nhìn tôi.

Thành thật nói cho tôi biết em có còn cần tôi hay không?” Đặng Lâm lấy tay nâng mặt cô lên ép cô đối diện thẳng với mình.

Anh không thích việc người khác nói chuyện với mình mà không dám nhìn thẳng như vậy.
“Đặng Lâm anh thấy đấy.

Em có con gái, con gái em đã 3 tuổi rồi.

Rất rõ ràng con bé không phải của anh.

Anh chấp nhận được điều đó sao?” Tuệ Linh cũng không né tránh trực tiếp nhìn thẳng mắt anh hỏi.

Cô muốn nhìn xem anh có suy nghĩ thế nào về vấn đề này.

Không phải ai cũng chấp nhận được điều đó.
“Anh không quan tâm.

Đặng Thị của anh rất có tiền.

Một bé gái Sở Linh Đan mà thôi, cho dù 10 người anh cũng có thể nuôi được.

Con ai không quan trọng.

Của em là được.

Anh chỉ cần người đó là em thôi.” Đặng Lâm trân thành nhìn vào mắt cô nói ra tấm lòng mình.

Đối với người phụ nữ tên Sở Tuệ Linh này anh có thể dung túng mọi thứ.

Việc cô có con mà đứa bé không phải con anh cũng không sao.

Chỉ cần có cô là đủ rồi.
Tuệ Linh khá bất ngờ khi nghe anh nói vậy.

Người đàn ông này phải yêu mình thế nào mới có thể bất chấp mọi thứ như vậy được chứ? Thế nhưng càng như vậy cô lại càng cảm thấy có lỗi.

Cũng có thể cô đã phụ lòng anh thật rồi.
“Vậy nếu em đã kết hôn rồi thì sao? Anh sẽ không định bắt em ly hôn để quay lại với anh đó chứ?”
“Không.

Nếu em kết hôn rồi anh sẽ không ép em.

Chỉ mong có thể làm bạn với em, muốn nhìn xem là người đàn ông nào có phúc lấy được em mà thôi.” Đặng Lâm chậm rãi đáp.

Mấy ngày này anh đã suy nghĩ rất nhiều.

Cũng đã nghĩ tới rất nhiều khả năng.

Nếu cô còn độc thân anh có chết cũng không từ bỏ.

Nếu cô đã kết hôn vậy thì anh sẽ buông tay.

Chấp niệm này coi như dừng ở đây được rồi.
Tuệ Linh nghe anh nói vậy thì im lặng không nói gì nữa.

Cả hai người lần nữa rơi vào khoảng không gian chết.

Cô thực sự không biết phải đối mặt với anh như thế nào.

Đặng Lâm thật sự quá tốt với cô.

Chính vì thế cô càng không dám bước ra khỏi lớp vỏ của mình.

Cô nhìn anh không nói gì rồi sau đó bước chân đi tới bên cạnh cửa sổ.

Đặng Lâm biết ý không đi theo mà ngồi xuống vị trí cô vừa ngồi.

Cô nhìn ra thành phố về đêm còn anh thì nhìn cô.
Hai người đều có vô vàn suy nghĩ và tâm sự.
“Mẹ, mẹ đang làm gì vậy.” Không biết qua bao lâu bé con Linh Đan đi chơi chán rồi cũng chịu về.

Vừa vào phòng đã tíu tít chạy lại chỗ mẹ.
“Cậu, sao cậu buồn vậy.” Nhóc mập Trình Khải đi tới nhìn vẻ mặt không tốt của cậu mình khó hiểu hỏi.

Cậu bé vẫn không hiểu được suy nghĩ của người lớn.
“Không sao cậu hơi mệt thôi.” Đặng Lâm xoa đầu cậu bé nói.

Bây giờ tâm trí anh đều đặt hết chỗ cô rồi.
“Đi chơi về rồi sao.

Nói mẹ nghe chơi có vui không?” Tuệ Linh rút mình ra khỏi suy nghĩ điều chỉnh lại cảm xúc ngồi xuống bẹo má con gái hỏi.

Nhìn vẻ mặt con bé hẳn là chơi rất vui.
“Dạ vui ạ.

Anh Trình Khải đưa con đi chơi rất nhiều chỗ vui vẻ.

Đan Đan rất thích.” Cô bé ngọt ngào nói với mẹ.
“Ừm không còn sớm nữa.

Chúng ta về thôi, ở ngoài lâu ông ngoại sẽ lo lắng đó.” Tuệ Linh nhìn đồng hồ đã gần 9 giờ tối nói.

Nhóc con phải ngủ đúng giờ để mai còn đến trường.
“Vâng ạ.”
“Không còn sớm nữa em phải đưa con bé về ngủ.

Hai người cũng nên về nhà đi.

Đan Đan chào chú và anh đi.” Tuệ Linh dắt tay con gái tới gần Đặng Lâm nói.
“Dạ vâng, bye bye chú, tạm biệt anh Trình Khải.

Đan Đan về đây.”
“Cháu chào cô ạ.

Bye bye Đan Đan.” Nhóc mập Trình Khải cũng lễ phép chào lại.
Đặng Lâm thì giữ thái độ im lặng không nói gì.

Anh nhìn cô như muốn nói rồi lại không nói.
Tuệ Linh nhìn anh thở dài một hơi cầm lấy túi xách rồi dắt tay con gái ra ngoài.

Trước khi hai mẹ con khuất bóng sau cánh cửa cô bất ngờ lên tiếng.
“Đặng Lâm, nói cho anh biết.

Em vẫn chưa kết hôn.”.
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 104: 104: Anh Đưa Em Đi


“Mẹ, mẹ với chú đẹp trai nói chuyện gì vậy.

Hình như chú ấy không vui thì phải.” Bé con Linh Đan theo mẹ đi ra khỏi nhà hàng mới bắt đầu hỏi.

Cô bé cứ cảm thấy mẹ khác khác ở đâu đó.
“Không có gì đâu.

Chúng ta về nhà thôi.” Tuệ Linh xoa đầu con gái rồi hai mẹ con dắt tay nhau ra về.
Sau khi hai mẹ con Tuệ Linh về khỏi Đặng Lâm vẫn còn ngây người ngồi đó.

Anh nghe rõ ràng cô nói mình vẫn độc thân.

Như vậy có nghĩa là anh hoàn toàn còn cơ hội theo đuổi cô lần nữa.
“Cậu, cậu hai mẹ con em ấy về rồi.

Sao cậu còn ngồi thần ở đó vậy?” Nhóc Trình Khải nhìn vẻ mặt ngây ra của cậu mình khó hiểu hỏi.

Không biết cậu mình bị làm sao lại ngồi thần ra như thế.
“Ừ, về thôi.

Cha mẹ con sắp về rồi đấy.” Đặng Lâm dắt tay cháu trai đi về vừa đi vừa nói.

Chị họ và anh rể dắt nhau đi du lịch để lại con cho anh chăm cũng hơn một tuần rồi.

Người không biết còn nghĩ thằng nhóc Trình Khải này là con riêng của Đặng Lâm anh cũng nên.
[Ting…Ting…]
Tuệ Linh đang nằm trên giường xem tài liệu thì nhận được tin nhắn điện thoại.

Tò mò không biết là ai nhắn cho cô giờ này nữa.

Đã gần 11 giờ đêm rồi.
[Ngủ chưa vậy? Không phiền em giờ này chứ?] Là tin nhắn của Đặng Lâm gửi tới.
[Vẫn chưa, đang xem tài liệu.

Có chuyện gì sao?] Tuệ Linh tiện tay nhắn lại.

Đối với Đặng Lâm bây giờ chính cô cũng không biết bản thân có cảm giác gì.

Không ghét mà cũng không thích như trước nữa.
[Không có gì.

Tự nhiên muốn nhắn cho em thôi.]
Nói thật thì anh không muốn hai người chỉ nhắn tin qua lại như vậy.

Rất muốn gọi cho cô, nghe giọng cô thế nhưng lại không dám.

Anh sợ mình quá gấp gáp sẽ làm cô chán ghét mình.
[Ừm, nếu không có thì thôi.

Em còn có việc phải làm.

Tạm biệt.]
[Khoan…Anh muốn hỏi mai em có tiện không.

Anh mời em đi ăn trưa.] Đặng Lâm thấy cô không có ý nói chuyện với mình vội nhắn luôn mục đích.

Cho dù trước đây hai người là vợ chồng, đã có thời gian vui vẻ hạnh phúc bên nhau đi chăng nữa thì sau 5 năm cũng có khoảng cách rồi.

Anh muốn lần nữa có được cô thì phải kiên nhẫn theo đuổi cô từ đầu thôi.

Đặng Lâm anh đã nhận định chỉ có một người tên Sở Tuệ Linh mà thôi.
[Có vẻ không tiện.

Mai em còn có việc phải làm.] Tuệ Linh xem lịch trình ngày mai rồi từ chối.

Trưa mai đúng là cô còn việc khác không tiện đi với anh.
[Ừm không sao.

Nghỉ sớm đi.]
[Tạm biệt.]
[Bye]
“Ưm mẹ, mẹ chưa ngủ sao?” Bé con Linh Đan cựa mình mở mắt thấy mẹ vẫn làm việc nên ngái ngủ hỏi.

Bé con đã ngủ được một giấc dài rồi mà mẹ vẫn còn làm việc nữa.
“Đây mẹ xong rồi.

Mai con đến công ty với mẹ rồi trưa đi đón Daddy con nhé.” Tuệ Linh gập máy tính lại rồi xoa đầu bé con hỏi.

Cô nhận được điện thoại của Lucas nói anh ấy sẽ tới đây công tác vài ngày tiện thể thăm bé con Linh Đan.

Hai mẹ con cô thân là chủ nhà chắc chắn không thể không đón tiếp được.
“Daddy cũng về với chúng ta sao mẹ?” Bé con Linh Đan đang ngái ngủ nghe Daddy mình sẽ tới liền bật người dậy hào hứng hỏi.

Cô bé đúng là có chút nhớ Daddy của mình rồi.
“Ừm, trưa mai chúng ta đi đón Daddy con.

Còn bây giờ thì ngủ đi nhé.

Ngủ ngon” Tuệ Linh cưng chiều hôn lên trán con gái rồi kéo chăn đắp lên cho cô bé.
“Vâng ạ.

Chụt…chúc mẹ ngủ ngon.”
Bên này hai mẹ con thoải mái đi ngủ còn bên kia Đặng Lâm gần như cả đêm mất ngủ.

Tâm trạng vừa mừng vừa lo.

Biết được cô còn độc thân anh đã rất vui.

Thế nhưng cũng rất lo lắng.

Từ ngày biết cô về nước anh lúc nào cũng trong trạng thái lo được lo mất.
“Xin chào anh, tôi có thể giúp gì cho anh.” Dưới sảnh lớn của tòa nhà Sở Thị nhân viên lễ tân lịch sự chào hỏi với một người đàn ông mặc vest sang trọng đeo kính đen che đi nửa gương mặt.
“Tôi muốn gặp Tổng Giám đốc Sở Tuệ Linh.” Người đàn ông nhìn lễ tân nói.
“Xin hỏi anh có hẹn trước hay không?” Lễ tân nhìn người đàn ông khí chất trước mặt đúng nguyên tắc hỏi lại.
“Không có hẹn trước.

Phiền cô thông báo cho Tổng Giám đốc Sở có Dylan đến tìm, cô ấy sẽ biết.” Đặng Lâm một tay đút trong túi quần tay kia cầm điện thoại xoay xoay nói với lễ tân.

Anh chính là cố ý chạy một chuyến tới đây không tin cô lại không gặp anh.
“Vâng xin anh chờ một lát tôi sẽ thông báo ngay.”

[Tổng Giám đốc có người muốn gặp cô/ Dạ vâng tên Dylan, cô có gặp không ạ?/ Dạ vâng tôi biết rồi.]
“Thưa anh, Tổng Giám đốc nói anh lên tầng 29 gặp mặt.

Kia là thang máy chuyên dụng của Tổng Giám đốc.

Mời anh.”
“Cảm ơn.” Đặng Lâm gật đầu với lễ tân rồi đi về phía thang máy đi lên.
“Mẹ mẹ, chú đẹp trai sẽ tới đây sao?” Bé con Linh Đan ngồi bên cạnh mẹ ở bàn làm việc đã nghe hết cuộc nói chuyện của mẹ và cô lễ tân.
“Ừm, Elli con nói mẹ nghe xem con rất thích chú đẹp trai sao?” Tuệ Linh nhìn vẻ mặt háo hức của con gái hỏi.
“Vâng ạ.

Đan Đan rất thích chú đẹp trai.

Chú đẹp trai rất tốt bụng mà mẹ” Bé con Linh Đan cười tủm tỉm nói.

Chú đẹp trai vừa đẹp trai, tốt bụng lại ấm áp nữa.

Vậy nên cô bé mới thích như vậy.

Còn có anh trai nhỏ rất đáng yêu nữa.
“Nếu …/ Cốc…cốc” Tuệ Linh còn đang định nói gì đó thì có tiếng gõ cửa cắt ngang lời cô.

Không cần đoán cũng biết người tới là ai rồi.
“Haizz, Mời vào.” Tuệ Linh thở dài một hơi thu lại lời nói chuẩn bị hỏi con gái vào trong.

Cảm xúc trên gương mặt cũng trở lại như bình thường.
“Cạch.

Anh đến như vậy không phiền em chứ?” Đặng Lâm đi vào tự nhiên như nhà mình ngồi xuống sofa rồi hỏi.

Thái độ này nào có chút gì ăn khớp với câu hỏi khách sáo kia chứ.

Có vẻ như anh đã quyết tâm chai mặt để theo đuổi lại cô rồi.
“Nói phiền thì anh sẽ không đến sao?” Tuệ Linh trả lời lại anh với giọng điệu châm chọc.

Đối với người đàn ông họ Đặng này cô còn lạ gì nữa.
“Chắc chắn là không rồi.

Chào bé con nhé.” Đặng Lâm không để ý tới cô mà dồn sự chú ý sang bé con Linh Đan đang ngồi lắc lư ở ghế nhỏ bên cạnh bàn làm việc của cô.
“Hi chào chú đẹp trai.” Cô bé cũng rất hợp tác đáp lại anh với nụ cười tươi rói.
“Sẽ không phải tự nhiên anh đến tìm đó chứ.

Nói xem mục đích của anh là gì nào.” Tuệ Linh rời khỏi bàn làm việc đi tới chỗ Đặng Lâm ngồi xuống đối diện anh.

Đối diện người đàn ông này bây giờ cô cũng không không biết mình có cảm giác gì.

Hoặc là nói không còn cảm giác gì nữa.

Có vẻ giống hai người bạn cũ lâu ngày gặp lại hơn.
“Nhớ em nên tới không được sao?”
“Có mấy đứa nhỏ tốt nhất không nên nói những lời không phù hợp như này.

Nếu anh không có việc gì thì thôi.

Lát nữa em còn phải ra ngoài.” Tuệ Linh nhíu mày nói.

Con gái còn ngồi chơi ở đó mà anh cũng không ngại miệng nói mấy lời không phù hợp như thế.
“Muốn mời em đi ăn trưa thôi.

Chẳng lẽ lại khó khăn như vậy sao?” Đặng Lâm cất đi vẻ mặt cợt nhả vừa rồi nghiêm túc hỏi.

Anh đã cất công đến tận đây rồi không lẽ cô không nể mặt.
“Em đã nói với anh là hôm nay em bận không có thời gian đi ăn với anh.

Để khi khác thì được.” Tuệ Linh nhìn anh có chút cạn lời nói.

Hôm qua cô đã nói mình bận rồi.

Ai nghĩ anh vẫn cứng đầu mò đến tận công ty như này chứ.
“Nhưng anh rảnh.

Em muốn đi đâu anh đưa em đi.” Đặng Lâm không để ý nói.

Hôm nay anh quyết tâm dành cả ngày bám đuôi cô rồi.

Có đuổi cũng không đi.
“Anh chắc chắn muốn đi cùng em?” Cô nhìn anh hỏi lại.
“Chắc chắn, em muốn đi đâu anh đưa em đi.” Đặng Lâm gật đầu chắc nịch khẳng định.

Chỉ là anh không biết quyết định này của mình hôm nay sẽ làm bản thân tức lộn hết ruột gan lên.
“Được, vậy đi thôi.

Nào Đan Đan đi với mẹ.” Tuệ Linh một bụng ý nghĩ xấu xa cười tủm tỉm.

Cô đã đoán ra được viễn cảnh tiếp theo thế nào rồi.
“Vâng ạ.” Bé con Linh Đan tụt xuống khỏi ghế chạy tới nắm tay mẹ đi ra ngoài..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 105: 105: Chạm Mặt Tình Địch


“ Nào bây giờ hai mẹ con muốn đi đâu?” Đặng Lâm ngồi ghế lái qua gương chiếu hậu nhìn hai mẹ con Tuệ Linh đang ngồi ở ghế sau hỏi.

Cô cũng chỉ nói ra ngoài chứ chưa nói là đi đâu.
“Sân bay.

Em phải đi đón một người bạn.” Tuệ Linh mắt nhìn laptop cũng không ngẩng đầu lên nói.

Tự nhiên có thêm tài xế cô cũng không ngại để anh làm đúng vai trò của một tài xế còn bản thân thì ngồi cắm mặt vào laptop làm việc.

Bây giờ cả công ty đều ném hết lên đầu cô bận đến tối tăm mặt mũi.

Ba cô lúc nào cũng kêu cần nghỉ ngơi rồi là tuổi già sức yếu không có sức.

Thân làm con gái cô chỉ có thể nhắm mắt nhắm mũi tiếp nhận phần trách nhiệm cao cả này mà thôi.
Đặng Lâm nhìn qua gương chiếu hậu thấy cô đang chuyên tâm làm việc thì không nói gì chỉ chuyên tâm lái xe.

Thỉnh thoảng câu được câu không bắt chuyện với nhóc con Linh Đan.
Lái xe khoảng 40 phút đã tới sân bay.

Trước đó cô còn nhờ Đặng Lâm ghé qua tiệm hoa mua một bó hoa Cát Cánh.

Bé con Linh Đan nhõng nhẽo nhất định đòi ôm bó hoa cho bằng được.

Tuệ Linh chiều con gái đành để để cho cô bé ôm.

Nhóc con chân ngắn, tay ngắn ôm bó hoa muốn lớn hơn cả cơ thể nhưng vẫn rất vui vẻ cười toe toét.
“Có vẻ người bạn này rất quan trọng với em.” Đặng Lâm đứng kề vai với cô ở cửa ra nhìn bộ dạng vui vẻ của nhóc con Linh Đan thêm sự tỉ mỉ chuẩn bị của Tuệ Linh mà trong lòng khó chịu hỏi.

Trong lòng tò mò không biết người này là ai mà để cho cô đích thân tới sân bay đón tiếp như vậy.
“Ừm, một người bạn rất tốt.” Tuệ Linh đứng ở cửa ra sân bay lẳng lặng lặng chờ đợi người.

Cô muốn hố người đàn ông tệ bạc Đặng Lâm này một vố.

Để xem anh có cảm giác gì hay không.
Hành khách lần lượt rời khỏi.

Bóng người đàn ông cao lớn dần xuất hiện sau cánh cửa an ninh.
“A mẹ ơi Daddy kia kìa.” Bé con Linh Đan nhìn thấy bóng người quen thuộc vội kéo kéo góc áo mẹ hứng khởi hô lên.
“Ừm mẹ thấy rồi.

Đi đón Daddy con thôi.” Linh Đan cúi đầu xoa đầu con gái rồi dắt tay con bé đi về phía trước.
“Daddyyyyyyy” Bé con ôm bó hoa lớn chạy thật nhanh tới chỗ người đàn ông.
“Chậm thôi.” Lucas từ xa thấy bóng dáng nho nhỏ chạy vội tới như vậy bèn ngồi xuống dang tay ra đón lấy cô bé sà vào lòng.
“Chào mừng tới chơi, ngài Lucas thân mến.” Tuệ Linh thong dong bước tới tươi cười chào hỏi.
“Đã lâu không gặp Serline.” Lucas một tay bế bé con Linh Đan tay kia vươn ra ôm Tuệ Linh.

Cô cũng không đẩy ra ngay mà đón nhận cái ôm này.
Ba người lúc này thật ra nhìn rất giống với một gia đình hoàn hảo.

Trai tài gái sắc sánh đôi cùng nhau.

Lại còn có một cô con gái xinh đẹp đáng yêu như thiên thần.
Đặng Lâm nhìn thấy tất cả, từ lúc nhóc con Linh Đan hô lên với cô anh đã nhìn thấy người đàn ông tên Lucas đó.

Nghe cách xưng hô đã phần nào đoán được thân phận của người này.

Ánh mắt anh nhìn người đàn ông Lucas này cũng trở nên đặc biệt khó chịu.

Con mẹ nó từ đâu rơi xuống một đối thủ như vậy bảo anh thoải mái được mới lạ đó.
“Linh ai vậy.

Có phải nên giới thiệu một chút hay không?” Đặng Lâm chậm chạp đi tới đứng sau lưng cô cất giọng hỏi.
Tuệ Linh không cần nhìn cũng biết bộ dạng của anh lúc này buồn cười cỡ nào.

Đây là cô cố ý tạo thành.

Cô cố nhịn cười trước dáng vẻ ghen tuông này của anh rồi nghiêm túc giới thiệu hai người với nhau.

“Ừm suýt quên mất, giới thiệu với anh đây là Lucas, bạn em.

Bé con Linh Đan gọi anh ấy là Daddy.

Còn đây là Đặng Lâm, anh có thể gọi anh ấy là Dylan nếu muốn.

Ừm có thể coi là chồng cũ của em.

Em nhờ anh ấy đưa em tới đây.

” Tuệ Linh không hề để ý tới lời mình nói có sức sát thương lớn tới mức nào mà nói ra.
“Chào anh” Lucas nhìn Đặng Lâm ánh mắt nhiều thêm một tia nghiền ngẫm.

Anh sẽ không ngu ngốc tới mức bao nhiêu năm theo đuổi Serline không thành mà lại không biết chút gì về cô được.

Nói trắng ra thì Lucas cũng biết kha khá về người đàn ông tên Đặng Lâm này rồi.

Cũng biết về một đoạn mối tình kia của hai người.
“Xin chào” Đặng Lâm cảm thấy nguy cơ mãnh liệt từ người đàn ông tên Lucas này.

Ánh mắt anh ta nhìn Tuệ Linh trắng trợn như vậy anh muốn bỏ qua cũng khó.

Ánh nhìn đó chỉ dành cho người bản thân có tình cảm, chính anh cũng nhìn cô như vậy nên rất rõ ràng.
Hai người đàn ông đều có suy nghĩ của riêng mình nhìn đối phương lúc này đều không thuận mắt.

Ánh lửa theo cái bắt tay xã giao của hai người mà bắn tung tóe khắp nơi.

Tuệ Linh lại vờ như không biết gì coi như không nhìn thấy.

Việc Lucas thích cô cũng không phải chuyện gì bí mật.

Đến cả các anh trai của cô cũng biết điều đó.

Chỉ là là cô thực sự không có tình cảm gì khác với Lucas, đối với Tuệ Linh thì Lucas chỉ là một người bạn không hơn không kém.
“Chào hỏi vậy thôi, bây giờ đi ăn trưa nhé.

Lucas, anh muốn ăn gì?” Tuệ Linh nhìn hai người đàn ông tóe ánh lửa với nhau mà không chút ngượng ngùng đón lấy bé con Linh Đan từ tay Lucas mà hỏi.
“Tùy ý em chọn.” Lucas nhún vai tỏ vẻ không để ý.
“Vậy còn anh?” Tuệ Linh gật đầu rồi nhìn tới Đặng Lâm hỏi.

Cô đã cố ý để anh đến đây rồi cũng không thể nhất bên trọng nhất bên khinh mà bỏ qua anh được.

Vẫn phải trưng cầu ý kiến một chút.

Nếu không người đàn ông này mà để bụng kiểu gì cô cũng bị làm phiền cho mà xem.

Cô chơi với lửa nhưng cũng biết lửa đốt cháy người đó.
“Tùy ý đi, gì cũng được.

Đợi chút anh đi lấy xe.” Đặng Lâm nói xong quay người đi về bãi đỗ xe lấy xe.

Lúc này trong người anh đang có ngọn lửa bốc lên cực kỳ khó chịu.

Nếu còn ở đó nhìn ba người giống như người một nhà như vậy sẽ nổi cáu mất.

Anh rất muốn bỏ đi nhưng lý trí nói cho anh biết không thể làm vậy.

Nếu bây giờ Đặng Lâm bỏ về chẳng khác nào chịu thua trước người đàn ông tên Lucas kia.

Tất nhiên bản thân anh không cho phép điều đó xảy ra.

Vậy nên có tức giận cũng nhất định không được để hai người kia có cơ hội đi chung với nhau.
“Em vẫn chưa nói cho anh ta biết à?” Lucas nhìn bóng lưng xa bước vội đi của Đặng Lâm có chút không xác định hỏi Tuệ Linh.
“Vẫn chưa.” Tuệ Linh thở dài đáp.

Thật ra cô đã có đáp án mà bản thân muốn biết rồi nhưng lại chưa muốn chấp nhận ngay mà thôi.
“Có cần anh giúp chút gì không? Nhìn bộ dạng em bây giờ hoàn toàn khác xa quý cô Serline Fratelli mà anh biết đó.”
“Không cần đâu em tự biết làm gì.

Đi thôi, đưa anh đi ăn thử đặc sản quê hương.” Nói rồi Tuệ Linh ôm con gái đi trước.

Đặng Lâm cũng vừa lúc lái xe tới.
Lucas gọi xe mang hành lý của mình về khách sạn còn bản thân cũng theo chân Tuệ Linh leo lên xe của Đặng Lâm.
Đội hình trên xe có vẻ hơi kỳ quái.

Đặng Lâm phụ trách lái xe thì không nói.

Vậy mà ghế sau lại có hai người lớn cùng một đứa trẻ chen chúc nhau ngồi.

Xe của anh thật ra rất thoải mái có thể ngồi ba người ở hàng ghế sau thế nhưng anh lại thấy chướng mắt.

Giống như anh là lái xe của một nhà ba người này vậy.
Thế nhưng hết cách, có khó chịu cũng phải nhịn.

Ai bảo anh đang yên đang lành lại chạy theo làm gì chứ.

Tuệ Linh không tỏ vẻ gì anh cũng ngượng ngùng không lên tiếng.

Dù sao cũng là khách của cô.
“Muốn đi đâu nào?” Đặng Lâm không mấy vui vẻ hỏi.
“Ừm nhà hàng Thời Đại đi.” Tuệ Linh mắt dán vào điện thoại không nhìn anh một cái đáp.
Đặng Lâm gương mặt có chút co giật, không nghĩ tới cô lại muốn đến đó.

Hôm trước anh vừa gặp lại cô ở đó, hôm nay cô lại muốn đưa tình địch của anh tới đó ăn cơm.

Đặng Lâm sâu sắc nhận ra sau mấy năm không gặp cô trở nên đặc biệt xấu tính rồi.
Nhìn vẻ mặt khó chịu của Đặng Lâm làm Tuệ Linh rất hài lòng.

Người đàn ông này cũng có ngày phải ngậm bồ hòn làm ngọt.

Hiếm thấy hiếm thấy.

Cô có xấu tính thì cũng có điểm dừng lấy điện thoại ra nhắn riêng cho anh một tin coi như cho chút thể diện.
Đặng Lâm sau khi xem xong tin nhắn cơ mặt cũng chịu dãn ra.

Hành động của Tuệ Linh giống như đánh anh một cái thật đau sau đó cho anh một viên kẹo để xoa dịu.

Thế mà nạn nhân là Đặng Lâm lại cam chịu sự xấu xa này của cô..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 106: 106: Biểu Đạt Bất Mãn


Một bữa cơm nhạt nhẽo chán ngắt cứ như vậy trôi qua.

Phải nói là đối với Tổng Giám đốc Đặng Lâm mà thôi.

Anh ngứa mắt với sự nhiệt tình thái quá của Lucas nên câu được câu không nói chuyện.

Phần lớn thời gian đều cắm mặt vào điện thoại hoặc nói chuyện riêng với nhóc con Linh Đan.

Đối với Tuệ Linh lại càng bực hơn.

Hình ảnh cô nói chuyện vui vẻ với người đàn ông khác làm cho anh đặc biệt chướng tai gai mắt.

Thế nhưng phong độ đàn ông ép anh phải nhịn từ đầu đến cuối.
Bữa trưa như kéo dài cả thế kỷ cuối cùng cũng kết thúc.

Vì Tuệ Linh buổi chiều còn có cuộc họp nên phải quay trở lại công ty.

Bé con Linh Đan được đưa về nhà chơi với ông ngoại.

Về phần Lucas thì khỏi phải nói.

Đặng Lâm lấy lý do công việc gấp rút phải về để anh ta tự mình bắt xe về khách sạn.

Tuệ Linh chỉ có thể cười xin lỗi rồi giúp Lucas đặt xe về một mình.

Cô có ý để Đặng Lâm về trước còn mình sau khi đưa con gái về nhà sẽ trở lại công ty.

Thế nhưng Đặng Lâm sống chết không chịu nhất định phải đưa đón tận nơi.

Châm ngôn đi đến nơi về đến chốn không thể thay đổi.

“Làm cái gì vậy.

Vẻ mặt đó của anh là sao? Em thiếu nợ anh à?” Tuệ Linh ngồi ghế phụ nhìn vẻ mặt hằm hằm như muốn giết người phóng hỏa của Đặng Lâm cũng trở nên khó chịu.

Người đàn ông này rất kỳ quặc, nhiều lúc cô thật sự không thể theo kịp suy nghĩ của anh.
“Không có.” Đặng Lâm lạnh nhạt đáp.

Anh tức giận cái người phụ nữ này rõ ràng cố ý chọc tức anh bây giờ lại còn tỏ vẻ bản thân vô tội mà hỏi lại anh như vậy.

Không thể tức giận trực tiếp với cô nên anh phải dùng thái độ để biểu đạt sự bất mãn của mình.
“Chẳng phải em đã nói với anh rồi sao? Là anh nhất quyết đưa em đi còn gì.

Không phải anh ghen đấy chứ?” Tuệ Linh biết mà còn giả ngốc cố ý hỏi đểu anh.
“Anh mới không trẻ con như vậy.

Hừ.”
Lúc này nếu mà Đặng Lâm còn không biết cô cố ý chơi khăm mình thì hơn 30 năm anh sống trên đời trở nên thật vô nghĩa rồi.

Cụt ngủn đáp một câu rồi anh nhấn mạnh chân ga phóng đi.

Dứt khoát từ chối mọi vấn đề của cô.

Trình độ ăn nói của người phụ nữ này mấy năm không gặp đã lên đến tầm cao mới rồi.

Anh nghĩ mình mà nói nhiều thêm mấy câu với cô trong trường hợp này sẽ bị làm cho càng bực mình hơn mà thôi.
“Ngày càng khó hiểu.” Tuệ Linh nhìn dáng vẻ của anh mà dè bỉu một câu rồi cũng không thèm để ý đến anh nữa.

Cô còn bận xem lại kế hoạch để lát nữa tới công ty họp.
“Được rồi rất cảm ơn anh.

Bây giờ anh có thể về được rồi đó.

Em còn có cuộc họp.” Tuệ Linh đứng trước cửa thang máy chuyên dụng thấy Đặng Lâm vẫn đi theo khó hiểu hỏi.

Không biết anh còn muốn làm gì mà theo cô vào tận trong sảnh công ty rồi.
“Muốn lên văn phòng của em ngồi một lát.

Tiện thể cũng có công việc quan trọng muốn bàn với em.”
“Ok, nếu vậy anh đi theo em.” Tuệ Linh không chút suy nghĩ đồng ý luôn.

Muốn bàn công việc thì tối thiểu cũng phải có một nơi yên tĩnh.

Vừa rồi đi ăn có mặt Lucas không tiện.

Trên đường đi lái xe cũng không tiện.

Nếu vậy thì lên văn phòng cô bàn cũng không sao.

Vì suy nghĩ đó mà Tuệ Linh đồng ý không chút nghĩ ngợi nào khác.
Đặng Lâm theo cô đi thang máy chuyên dụng lên đến tầng 29.

Cả tầng này chỉ có văn phòng làm việc Tổng Giám đốc.

Những phòng khác đều không được sử dụng để đảm bảo tính riêng tư tuyệt đối.
“Cạch”

“Anh ngồi đây chờ em, em còn phải đi họp.

Ở kia có trà và cafe anh thích gì có thể tự pha.” Tuệ Linh mở cửa phòng làm việc đi vào tiện giới thiệu một chút cho anh.

Riêng ai chứ đối với Đặng Lâm cô đặc biệt có lòng tin anh sẽ không có ý đồ gì với Sở Thị của cô.

Vậy nên cô không cần lo lắng sẽ bị đánh cắp thông tin công ty mà yên tâm ném anh ở lại phòng làm việc của mình.
“Linh”
“Sao…Ưm…” Cô còn tưởng anh định nói gì.

Vừa quay lại định hỏi anh có chuyện gì thì đã bị kéo vào một vòng tay mạnh mẽ quen thuộc.

Hơi thở vừa lạ vừa quen phủ xuống ngăn chặn toàn bộ những lời cô muốn nói.

Chỉ có thể phát ra từng âm thanh đứt quãng không rõ.
Đặng Lâm không nhịn được hôn cô.

Hôn một cách say mê nồng nhiệt.

Nụ hôn này anh nín nhịn hơn 5 năm rồi.

Thời điểm vừa gặp lại cô anh đã muốn kéo cô lại hôn một trận bù đắp nhưng lúc đó có hai đứa nhỏ nên anh nhịn.

Cho đến lúc trưa người đàn ông tên Lucas kia xuất hiện hoàn toàn k1ch thích anh.

Trong lòng anh như vang lên hồi chuông cảnh tỉnh, nếu anh còn im lặng thuận theo ý cô như vậy sẽ có ngày cô bị người đàn ông khác trộm mất.
Tuệ Linh bất ngờ bị tập kích mới đầu còn phản kháng dần rồi cũng xuôi theo nhịp điệu với anh.

Đối với người đàn ông cô yêu hơn 10 năm này, tình yêu đã ăn sâu bén rễ đến tận xương tủy.

Đâu thể nói bỏ là bỏ quên là quên được.
Hai người dây dưa với nhau khoảng 3 phút mới tách nhau ra.

Không phải nguyện ý mà do tình hình bắt buộc.
“Cốc…cốc… Tổng Giám đốc cuộc họp 5 phút nữa sẽ bắt đầu.

Mọi người đều đã đến đông đủ rồi thưa cô.” Trợ lý đứng bên ngoài cửa nói vọng lại.

Anh ta được thông báo rằng Sếp đang có khách nên không tiện đi vào.
“Anh làm cái gì vậy hả.

Người khác thấy thì sao?” Tuệ Linh ngượng chín cả mắt trừng mắt nhìn anh nói.

Cũng may là thư ký không đi vào.

Nếu không nhìn thấy bộ dạng này của cô còn không phải xấu hổ chết hay sao.
“Biểu đạt bất mãn của mình.

Không phải em nói đi họp sao? Mau đi đi.

Nếu em không đi nhanh anh cũng không ngại tiếp tục đâu.” Đặng Lâm đúng kiểu được lợi còn khoe mẽ.

Anh cười cười hài lòng trêu chọc cô.

Từ khi lên đây anh đã quan sát rồi.

Cả tầng này cũng chỉ có văn phòng này của cô nên không sợ người khác thấy.

Có thấy cũng không ảnh hưởng gì.

Cầu còn không được ấy.
“Lưu manh.” Tuệ Linh trừng mắt nhìn anh rồi tức giận đi tới bàn làm việc của mình lấy hồ sơ đi họp.

Phải đi vội trước khi anh kịp dùng chuyện vừa rồi đe dọa cô.

Lưu manh như anh chắc chắn làm được mấy việc như kiểu đe dọa bắt nạt người khác.

Đúng là càng nghĩ càng hoang đường mà..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 107: 107: Chỉ Là Cha Nuôi


Đặng Lâm nhìn dáng vẻ tức tối bỏ đi của Tuệ Linh thì bật cười.

Người phụ nữ này hóa ra vẫn như xưa, rất dễ ngại ngùng xấu hổ.

Những bất mãn lúc sớm của anh cũng bị ném qua một bên.

Đặng Lâm tâm trạng đặc biệt tốt đi pha một ly cafe ngồi ở sofa nhâm nhi đợi cô đi họp trở lại.
Tuệ Linh vì nụ hôn bất ngờ kia của Đặng Lâm mà tinh thần có chút hoảng hốt.

Cũng may cô rất nhanh đã điều chỉnh lại được tâm trạng để dự cuộc họp.
Nam trợ lý khi thấy Sếp tổng vẻ mặt kì lạ đi ra khỏi văn phòng hấp ta hấp tấp không khỏi thấy kỳ quặc.

Ngày thường Sếp rất nghiêm túc.

Hiếm khi nào thấy mất bình tĩnh như vậy.

Thế nhưng anh ta chỉ là thư ký, ngoài công việc ra không được quan tâm tới cuộc sống riêng của Sếp nên cũng không dám hỏi đành thành thật đi phía sau xuống phòng họp ở tầng 25.
Bởi vì tâm tình Sếp tổng không tốt mấy nên người chịu khổ chỉ có thể là nhân viên.

Cuộc họp kéo dài gần 3 tiếng đồng hồ.

Những ý tưởng đều không được đánh giá cao và bắt về làm lại.

Tổng Giám đốc Sở trở thành người sếp ác ma trong mắt nhân viên.

Bới lông tìm vết không bỏ sót chỗ nào làm cả phòng họp toát mồ hôi hột.
Đến gần 4 giờ chiều cả phòng họp mới được tha.

Ai nấy đều vẻ mặt tái mét, mắt xanh như mắt mèo vì sợ.

Không rõ vì sao hôm nay Sếp tổng lại khó khăn với bọn họ như vậy.
Tuệ Linh về phòng làm việc mở cửa đi vào tùy tiện đá giày cao gót ra một bên cửa đến cả dép lê cũng không thèm đi cứ như vậy đi chân đất trong phòng.

Nam thư ký đã sớm bị cô đuổi chạy mất dạng từ lâu.

Sếp không thoải mái chẳng ai muốn động đến.
“Sao cáu kỉnh như vậy?” Đặng Lâm ngồi ở sofa uống cafe đọc báo nhà nhã biết bao nhiêu thấy cô quay trở lại bộ dạng không vui thì tiến lên hỏi.
“Sao anh còn chưa về.

Ở đây làm gì?” Tuệ Linh nhìn anh không vui đáp.

Còn không phải tại anh bất ngờ hôn cô làm suy nghĩ của cô hỗn loạn không thể tập trung làm việc được hay sao.

||||| Truyện đề cử: Bạch Tiên Sinh, Tôi Muốn Ly Hôn |||||
“Chẳng phải nói là có việc cần bàn với em sao.

Em chưa quay lại sao anh về được chứ.

Nào ôm một cái cho đỡ mệt.” Đặng Lâm đứng trước mặt cô cao hơn Tuệ Linh cả cái đầu không thèm đợi cô trả lời đã tự làm theo ý mình ôm lấy cô.

Còn thoải mái tì cằm trên đỉnh đầu của cô.

Dáng vẻ tự nhiên hệt như hai người đang yêu.
“Anh làm cái gì vậy.

Buông em ra.” Tuệ Linh đẩy người anh phản kháng.

Hôm nay người đàn ông này bị làm sao không biết.

Hết hôn rồi lại ôm, bộ dạng lưu manh có thừa.

Thế nhưng sức của cô nào tốt như anh.

Phản kháng vô hiệu.
“Anh ôm vợ mình.

Có gì sai sao?” Đặng Lâm ôm cô chặt cứng không chịu thả.

Vốn anh định từ từ nói rõ với cô.

Thế nhưng người đàn ông Lucas kia xuất hiện để cho anh ý thức được nguy cơ rất lớn.

Không thể từ từ được nữa.
“Vợ gì chứ? Chúng ta đã ly hôn lâu rồi mà.

Anh quên sao?” Tuệ Linh đến chịu với anh.

Không biết là người này quên hay cố ý nữa.
“Không, anh đâu có quên.

Em chính là vợ anh.

Sở Tuệ Linh là vợ hợp pháp của Đặng Lâm.

Chúng ta chưa ly hôn.

Năm đó đơn anh không ký, tòa cũng chưa xử thì sao tính là ly hôn được chứ.” Đặng Lâm khư khư ôm cô nói.

Mấy năm nay cô vẫn không hề biết hai người vẫn chưa ly hôn.

Có chút buồn cười nhưng cũng may mắn.
“Anh nói gì vậy? Chưa ly hôn? Sao có thể chứ?” Tuệ Linh bất ngờ với kết quả này.

Cô ngẩng đầu nhìn anh đầy hoang mang hỏi.
“Ừm, chưa ly hôn.

Không tin em về đi kiểm tra là biết.

Anh không lừa em làm gì cả.

Chúng ta vẫn là vợ chồng.

Vợ chồng hợp pháp 100% luôn.” Đặng Lâm cúi đầu nhìn cô nghiêm túc nói.

Nhìn một cái liền không khống chế được cúi xuống hôn cô một cái.

Chỉ là nụ hôn chuồn chuồn lướt qua.
“Thả em ra, em phải suy nghĩ.” Tuệ Linh cứng đờ nói.
“Em có thể từ từ nghĩ.

Nhưng anh sẽ không thả em ra đâu.

Cả đời đều không thả.” Nói rồi Đặng Lâm bất ngờ bế thốc cô lên ôm tới chỗ sofa rồi ngồi xuống.

Còn Tuệ Linh thì ngồi trên đùi anh.
“Ui đau.” Tuệ Linh hoang mang tự véo một cái vào tay mình rồi kêu lên vì đau.

Hóa ra là thật, cô cứ cảm giác như là đang mơ vậy.

Quá nhiều tin tức khó tiếp nhận.
“Làm cái gì vậy, không biết đau sao.” Đặng Lâm giật cả mình vội xoa xoa vào chỗ cô vừa tự véo đau lòng hỏi.

Người phụ nữ này hôm nay thật hồ đồ.
“Đau.”
“Biết đau mà còn tự véo.

Ngốc chết đi được.”
“Sao trước đây anh không nói?” Tuệ Linh quay ra nhìn anh.

Ánh mắt mông lung đổi thành tức giận.
“Chưa kịp nói em lại trốn mất.

Đi công tác về đã không thấy em đâu nữa.

Bây giờ thì em có thể cho anh biết vì sao lại bỏ đi không nói một lời hay không?” Đặng Lâm mới đầu rất vui vẻ.

Chỉ là khi nói tới việc cô bất ngờ bỏ đi vào 5 năm trước thì vẻ mặt đầy khó hiểu.
“Có chút chuyện.” Tuệ Linh né tránh ánh mắt của anh đáp.

Cô vẫn không có dũng khí nói ra chuyện năm đó.
Sự né tránh trong ánh mắt của cô Đặng Lâm nhìn thấy rất rõ ràng.

Anh đoán cô có chuyện gì đó khó nói nên cũng không gặng hỏi.
Bầu không khí đang yên lành lại rơi vào tĩnh lặng.
“Linh, em và người tên Lucas đó…” Đặng Lâm trầm ngâm một lát cuối cùng vẫn quyết định nói ra khúc mắc trong lòng.

Anh không nói hết câu nhưng Tuệ Linh lại hiểu ý anh muốn nói gì.
“Bọn em là bạn.

Khi ở Ý anh ấy giúp đỡ em rất nhiều.

Lucas cũng từng theo đuổi em nhưng không được.” Tuệ Linh không hề keo kiệt mà giải thích cho anh.

Dù sao đối với cô Lucas cũng chỉ là bạn không hơn không kém.

Cũng không có gì bí mật.
“Từng theo đuổi em? Là sao?” Đặng Lâm lập tức nghe ra có chỗ không ổn.

Chẳng phải Lucas là cha của cô bé Linh Đan hay sao? Sao bây giờ anh nghe lại có chút không hiểu rồi.
“Anh nghĩ Lucas là cha của Đan Đan sao? Hoàn toàn không phải.

Anh không hỏi thẳng mà lại lựa chọn tự cho là đúng nghĩ theo ý mình thế à? Chỉ là cha nuôi mà thôi.” Tuệ Linh chỉ tay vào trán anh khinh bỉ nói.
“Vậy cha đẻ con bé là ai?” Đặng Lâm buột miệng hỏi ra rồi bỗng im bặt.

Bầu không khí lại trở nên gượng gạo.

Bởi vì anh nhận thấy sắc mặt cô tái đi khi nghe anh hỏi vậy.
“Xin lỗi, nếu em không muốn nói thì thôi.

Anh không cố ý.” Đặng Lâm vội ôm lấy đầu cô kéo vào ngực mình.

Sắc mặt cô lúc này tái nhợt không còn giọt máu.
“Ừm” Tuệ Linh im lặng dựa vào ngực anh không giải thích gì.

Cha ruột của con gái vẫn là một khúc mắc trong lòng cô mấy năm nay..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 108: 108: Giải Thích Tất Cả


Hai người ngồi ở sofa, Tuệ Linh yên tĩnh ngồi trên đùi anh dựa đầu vào lòng anh lắng nghe anh giải thích lý do vì sao anh lại không ký đơn ly hôn năm đó.

Đặng Lâm chầm chậm giải thích.

Nói rằng sau khi anh đi làm về không thấy cô ở nhà, cảm thấy trống rỗng không thoải mái.

Khi đó mới nhận ra bản thân mình yêu cô nhiều tới mức nào.

Cũng giải thích luôn cô gái trong ảnh chụp được hôm đó không phải ai khác chính là mẹ ruột của cậu nhóc Trình Khải, cũng là chị họ anh.

Vậy nên mới thấy hai người có những cử chỉ thân mật như vậy.
“Sau khi em đi Pháp anh đều biết hết đúng không?” Tuệ Linh ngẩng đầu lên nhìn anh hỏi.

Hai người vốn là còn yêu, bây giờ lại biết vẫn còn là vợ chồng hợp pháp.

Thể hiện tình cảm vốn là điều hợp lý.

Cô cũng không ngại để anh ôm ôm ấp ấp mình như vậy.
“Ừm, đều biết hết.” Đặng Lâm cúi đầu hôn một cái lên trán cô trả lời.
“Còn có gì giấu em nữa? Lần đầu tiên em uống say tỉnh dậy ở nhà đối diện là anh đưa em về đúng không? Nhà đó cũng là của anh luôn?” Tuệ Linh xâu chuỗi mọi việc lại với nhau phát hiện rất nhiều điểm trùng hợp.

Hôm đó cô còn nghĩ mình nằm mơ.

Bây giờ nghe anh nói anh biết hết những việc cô làm ở Pháp.

Vậy thì không khó để suy ra hôm đó cô hoàn toàn không nằm mơ mà là anh đến thật.
“Ừm là anh.

Nhà cũng là của anh, L&T cũng là của anh.

L trong Lâm, Linh.

T là Tuệ Linh.

Thầy anh và Giáo sư Chelsea là đồng môn trước từng học ở Anh Quốc.

Vậy nên anh nhờ ngài ấy nhận làm thầy hướng dẫn của em.

Hôm chúng ta gặp lại ở trường đó cũng là anh cố ý sắp xếp với Giáo sư.” Đặng Lâm thành thật khai báo tất cả.

Những gì anh làm cho cô mấy năm nay nói nhiều không nhiều nói ít cũng không ít.

Đều là những dấu mốc quan trọng.
“Thật là ngốc.

Làm nhiều việc cho em như vậy vì sao không nói? Nếu hôm nay em không cố ý dẫn anh đi gặp Lucas thì anh định giấu mãi đúng không?” Tuệ Linh lấy tay nhéo mặt anh hỏi.

Cô biết được những gì anh làm cho mình thời gian đó đã cảm động tới tim gan đều nhũn ra rồi.

Thế nhưng phải trừng phạt anh vì dám giấu cô lâu như vậy.

Năm đó cô còn ngạc nhiên vì sao Giáo sư Chelsea đã nghỉ hưu rồi còn nhận hướng dẫn luận án Tiến sĩ cho cô.

Hóa ra là một tay anh thúc đẩy cả.
“Muốn con đường em đi bằng phẳng một chút.

Những việc anh có thể làm trong khả năng đều không có gì quan trọng." Đặng Lâm ôm cô mặc kệ cô nhéo mặt mình.

Với chút sức lực đó của cô thì anh không chút cảm thấy đau nào.
“Mấy năm nay anh vẫn như vậy sao?” Tuệ Linh chuyển từ nhéo qua chọt chọt mặt anh.
“Ừm, vẫn chờ em về.” Đặng Lâm nhìn cô không chút dấu diếm tình cảm trong ánh mắt.

Ánh mắt nhìn cô tràn ngập sự cưng chiều ôn nhu.
“Biết vậy dắt về cho anh thêm vài đối thủ nữa mới phù hợp với công sức anh chờ mấy năm nay.

Ngốc thật đó, thật sự em mà kết hôn có con rồi có phải rất mất công chờ hay không?”
“Không mất công.

Nếu em kết hôn anh sẽ chúc phúc cho em.

Chưa kết hôn vậy thì chỉ có thể ngoan ngoãn quay trở về làm vợ anh.

Em chạy không được.” Đặng Lâm nghe cô nói vậy cũng không tức giận.

Ít nhất hiện tại thì cô vẫn là của anh, vẫn chưa kết hôn với người đàn ông khác.

Vậy là được rồi.
“Nhưng em có con gái rồi.

Anh vẫn muốn quay lại với em sao?” Tuệ Linh nhìn anh rồi đưa ra vấn đề.

Không phải người đàn ông nào cũng sẵn sàng nuôi con của người khác.

Cô muốn biết anh có suy nghĩ thế nào về vấn đề này.
“Muốn, vì sao lại không muốn chứ? Anh chờ 5 năm rồi chẳng lẽ còn không thể chấp nhận được.

Cô bé rất đáng yêu, anh rất thích.

Con em cũng là con anh.

Tại sao lại không thể chấp nhận được chứ?” Đặng Lâm nhìn dáng vẻ có chút ngốc này của cô thật buồn cười.

Anh đã nói rất rõ ràng rồi nhưng hình như cô vẫn không hiểu thì phải.

Nếu không còn yêu, không muốn quay lại với cô thì làm sao anh lại mặt dày ngồi ở đây như bây giờ chứ.

Trong phòng làm việc của cô, ôm cô trong lòng mà kiên nhẫn giải thích những chuyện đã qua.
“Em sẽ nghiêm túc suy nghĩ một chút xem có nên cho anh làm cha của con em hay không.

Còn bây giờ thì thả em ra em phải làm việc.” Không để Đặng Lâm kịp giữ lại cô đã bật dậy tránh xa khỏi tầm tay của anh.

Thời gian nói mấy lời tình cảm chỉ thế thôi.

Nếu cô còn không làm việc thì số công việc sẽ chất đống lên đè chết cô trong mấy ngày nữa.
“Lật mặt thật nhanh.” Đặng Lâm nhìn vòng tay trống không của mình thở dài nói.

Một giây trước còn ngoan ngoãn làm con mèo nhỏ, một giây sau đã biến hình thành nữ cường nhân rồi.
“Về đi, em còn phải làm việc.

Không có thời gian chơi với anh đâu.” Tuệ Linh ngồi trước bàn làm việc nhìn anh nói.
“Em cứ làm việc đi.

Anh ở đây chờ em, lát nữa đưa em về.” Đặng Lâm coi như không nghe thấy cô nói tiếp tục ngồi xuống uống cafe lướt điện thoại.
Tuệ Linh làm việc của cô.

Đặng Lâm ngồi chơi việc anh.

Hai người không hề làm ảnh hưởng tới công việc của đối phương.

Ngồi tới tận 6 giờ, đã tới giờ tan ca.

Khi Tuệ Linh ngẩng mặt lên khỏi màn hình máy tính vẫn thấy Đặng Lâm ngồi ở sofa.
“Sao anh còn ở đây?” Cô nhìn đồng hồ khó hiểu hỏi anh.

Chẳng lẽ anh ngồi đó cả buổi chiều không chán hay sao?
“Đã nói đợi em cùng về mà.

Đến giờ rồi nên tan ca thôi.” Đặng Lâm đứng dậy đi tới cạnh cửa nhặt lấy đôi giày cao gót lúc chiều cô tùy tiện đá ra cầm tới trước mặt cô nói.
“Ừm.

Vậy về thôi.” Tuệ Linh kiểm tra lại tất cả một lượt rồi tắt máy tính lấy túi xách.

Hai người đi ra thang máy đi thẳng xuống sảnh tầng 1.

Lại đổi thang máy khác xuống thẳng hầm gửi xe rồi lấy xe về..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 109: 109: Về Nhà Cũ


“Tan làm rồi em vẫn không chịu nghỉ ngơi sao? Cả ngày đều thấy cắm mặt vào máy tính.” Đặng Lâm nhìn cô nói.

Lên xe rồi liền mở laptop ra làm việc không thèm để ý đến anh.
“Thời gian này rất bận.

Ba em ném cả Sở Thị cho em không thèm quản nữa.

Em chỉ có thể nai lưng ra làm việc thôi.” Tuệ Linh mặt cũng không nâng lên tùy ý đáp.

Cô có rất nhiều việc phải làm.

Lúc nào cũng trong tình trạng phải tăng ca công việc ngập đầu, không ở công ty thì cũng ở nhà.

Lại còn phải lo cho con gái.

Gần như bận tối mắt tối mũi.
“Ừm.

Chú ý sức khỏe một chút.” Đặng Lâm nghe cô nói vậy cũng hiểu.

Chính anh bây giờ đang gánh vác Đặng Thị cũng khổ không kém.

Rất hiểu hoàn cảnh này của cô.
“Anh tập trung lái xe đi.

Kệ em.” Tuệ Linh nhìn anh cười miễn cưỡng đáp.

Cô cũng muốn nghỉ lắm nhưng không được.
“Ừm, mệt thì chợp mắt một lát.

Tới nhà anh gọi em.” Đặng Lâm cưng chiều xoa đầu cô nói.

Chỉ là Tuệ Linh đang chăm chú làm việc không để ý thấy nụ cười có phần đen tối kia của anh.
Tuệ Linh làm việc được một lúc thì đúng là cơn buồn ngủ ập tới.

Sức khỏe là quan trọng nhất nên cô cũng không miễn cưỡng bản thân.

Cất máy tính đi chợp mắt một lát cùng lắm thì hôm nay đi ngủ muộn một chút thôi.
“Alo chú ạ.

Linh đang ở chỗ cháu, cô ấy ngủ rồi.

Tối nay chắc sẽ không về.

Chú chăm sóc cô bé Linh Đan nhé.” Đặng Lâm gọi cho ba cô là ông Sở Đức Kiên thông báo.

Để chắc chắn giữ chân được cô thì anh phải làm sẵn chuẩn bị.
“Hai đứa đi với nhau?” Ông Sở không tin hỏi lại.

Không nghĩ hai đứa lại tiến triển nhanh như vậy.
“Vâng ạ.

Nhờ chú chăm Đan Đan một đêm.” Đặng Lâm nhỏ giọng nói.

Sợ đánh thức cô đang ngủ.

Vậy thì hỏng bét.
“Ừm, cậu biết điều chút cho tôi đấy.” Ông Sở không ngăn cản cũng không hoàn toàn đồng ý.

Chuyện của con gái ông không cần lo.

Cô lớn rồi sẽ tự biết làm thế nào.

Thế nhưng vẫn phải cảnh cáo Đặng Lâm một câu.
“Vâng, vậy cháu tắt máy đây.

Cảm ơn chú nhiều.” Đặng Lâm cười cười lắc lắc điện thoại trong tay.

Anh đổi lộ tuyến chuyển hướng đi về biệt thự riêng của mình.

Cũng là nhà tân hôn trước đây của hai người.
"Ưm…đang ở đâu vậy?"Tuệ Linh ngủ được một giấc cựa người tỉnh lại.

Nhìn khung cảnh không khỏi kinh ngạc hỏi.

Không phải anh đưa cô về nhà sao? Sao lại tới chỗ nào đây rồi?
“Dậy rồi à.

Ngủ ngon chứ?” Đặng Lâm ngồi một bên cười cười nói.

Thật ra hai người về tới lâu rồi đang ở trong hầm xe nhưng thấy cô ngủ ngon quá nên anh không nỡ đánh thức.
“Sao không gọi em dậy? Không phải về nhà sao? Sao lạ như vậy?” Tuệ Linh nhìn hầm xe toàn mấy con xe kiểu Rolls-Royce với Ferrari.

Đây rõ ràng không phải hầm xe nhà cô.

Cha cô chơi MayBach với Mercedes-Benz chứ không phải mấy loại này.
“Đi thì biết.

Xuống xe thôi.” Đặng Lâm không nói cho cô biết mà tháo dây an toàn đi xuống rồi sang cửa bên mở cửa xe cho cô.
Tuệ Linh ánh mắt nghi hoặc nhưng vẫn theo anh xuống xe.

Để xem anh đưa cô đi đâu.
“Anh…sao đưa em tới đây?” Tuệ Linh theo Đặng Lâm ra khỏi hầm xe.

Nhìn cảnh vật quen thuộc thốt lên.

Nơi này cô ở tận nửa năm.

Sao có thể không quen được chứ.

Mấy chậu cây vẫn giống như năm đó, vẫn là đặt ở vị trí đó không một chút thay đổi.
“Về nhà của chúng ta.

Vào nhà thôi.” Đặng Lâm không để cô hết ngạc nhiên đã nắm tay cô kéo đi.
“Chào mừng ông chủ về nhà.

Chào bà chủ.” Mấy người làm nhìn thấy anh đưa cô về thì đồng loạt cúi chào.
“Chào mừng trở lại, thiếu phu nhân.” Chú Từ đi ra từ trong nhà nhìn hai người mỉm cười.
“Chú Từ, xin chào.” Tuệ Linh ngốc ngốc đi theo anh.

Khi vào nhà thấy chú Từ chào mình thì chào lại.
“Chú nói thím Vương nấu mấy món.

Bọn cháu lên phòng trước.” Đặng Lâm gật đầu nói với quản gia sau đó kéo cô vẫn còn ngơ ngác lên tầng.
Đặng Lâm một mạch kéo cô lên tầng.

Vừa vào phòng đã nóng vội đóng cửa rồi đè Tuệ Linh lên cánh cửa hôn nhiệt tình.
“Ưm…anh làm cái gì vậy.” Tuệ Linh bị anh hôn tới khó thở khó khăn lên tiếng.
“Làm sao lại ngốc ra như vậy?” Đặng Lâm rời khỏi môi cô bộ dạng vẫn chưa đủ thỏa mãn.

Anh niết môi cô hỏi.

Dáng vẻ ngốc nghếch này làm anh chỉ muốn bắt nạt.
"Sao anh đưa em về đây? Em phải về nhà, Đan Đan còn ở nhà.

Con bé không có em sẽ không ngủ được.

" Tuệ Linh nhìn anh ánh mắt nghiêm túc.

Bây giờ cô mà còn không biết ý đồ của anh thì chỉ có ngốc thật thôi.
“Làm sao đây.

Anh đã gọi cho ba nói em không về rồi.

Cũng nhờ ba chăm sóc bé con rồi.” Đặng Lâm cười cười.

Biết ngay kiểu gì cô cũng đòi về nên anh phải rào trước đón sau.
“Rồi anh đưa em về đây làm gì? Có ý đồ đen tối gì đúng không?” Tuệ Linh nhìn anh hỏi.
“Anh bồi dưỡng tình cảm với vợ mình có gì sai à? Với lại đây là nhà chúng ta, không về đây thì về đâu.” Đặng Lâm chống tay vây cô vào giữa mình và cánh cửa nói.
“Em còn chưa đồng ý chuyện gì mà.

Thôi anh tránh ra em đi tắm.” Nói rồi Tuệ Linh chui qua dưới cánh tay nhanh chân chạy vào nhà tắm.

Không biết có phải đi tắm thật không nhưng chắc chắn trốn anh thì là thật.
Đặng Lâm cười cười đi về phía tủ quần áo mở ra lấy đồ cho cô rồi cũng lấy đồ của mình đi sang phòng khác tắm.

Tất cả mọi thứ ở đây vẫn không có gì thay đổi so với năm đó.
“Anh đi qua phòng khác tắm.

Đồ anh để ở cửa đó.” Đặng Lâm lấy đồ cho cô xong thì nói vọng vào bên trong.

Sợ cô không biết lại ở lì trong đó không chịu ra.
Khoảng 20 phút sau Đặng Lâm quay lại.

Hai tay anh đang cầm khăn lau tóc ướt không khỏi đi chậm bước chân.

Anh thấy cô đứng bên cạnh cửa sổ, váy ngủ màu đỏ, áo choàng khoác bên ngoài tùy ý buộc hờ hững.

Đẹp đến chết người.

“Sao đứng ở đây.

Lạnh thì sao?” Đặng Lâm đi tới từ phía sau vòng tay ôm cô vào lòng.

Đầu kê vào hõm vai cô hít hít mùi sữa tắm còn thoang thoảng.
“Anh mang hết đồ của em ở Pháp về đây.” Tuệ Linh nghiêng đầu nhìn anh nói.

Không phải hỏi mà là khẳng định.

Cô đã xem qua một vòng căn phòng rồi.

Đều là đồ của cô từng dùng.

Tủ quần áo tất cả đều là của cô khi ở Pháp.
“Ừm.

Dọn hết mang về rồi.” Đặng Lâm gật đầu.

Sau khi cô trốn mất anh tìm không được nên đã mang hết đồ dùng cá nhân của cô về.

Người khác sẽ cảm thấy vô nghĩa nhưng anh lại không.

Bởi vì khi Tuệ Linh kéo vali rời khỏi biệt thự đã mang hết đồ theo.

Anh không có món đồ nào của cô cả.
“Không biết nên khen anh si tình hay mắng anh ngốc nữa.” Tuệ Linh thở dài nói.
Mấy năm không gặp anh thay đổi rất nhiều.

Cũng có vẻ càng yêu cô hơn.

Thế nên mới mang hết những đồ của cô ở Pháp về nhà cất cẩn thận như vậy.
“Là yêu em tới ngốc đó.” Đặng Lâm cắn vành tai cô thì thầm.
“Đừng cắn, nhột.” Tuệ Linh bị anh cắn nhột mà co rụt người lại kháng nghị.
“Haha cứ cắn đấy, em làm gì được anh….”
“Nhột nhột… không được cù em…haha”
Hai người đang ôm ôm ấp ấp lãng mạn lại chuyển qua đùa nghịch cù lét nhau.

Tiếng cười vang khắp ngõ ngách căn phòng..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 110: 110: Để Ý Tới Đứa Nhỏ Một Chút


Hai người ở trên phòng nô đùa một lát rồi xuống dưới ăn tối.

Đặng Lâm cố ý dặn người làm nấu toàn những món cô thích.

Thế nhưng Tuệ Linh chỉ ăn một chút rồi buông đũa.

Có vẻ ăn không ngon.
“Sao vậy? Không hợp khẩu vị của em sao?” Đặng Lâm nhìn thấy cô dừng ăn thì hỏi.

Những món này anh đều nếm qua rồi.

Rõ ràng đều rất ngon.
“Không phải.

Nấu rất ngon, nhưng em không đói.

Anh cứ ăn đi, em lên làm việc trước đây.” Tuệ Linh nhìn anh mỉm cười nói.

Thật sự cô không cảm thấy đói nên mới không ăn tiếp.

Nói xong mặc kệ Đặng Lâm có đồng ý hay không cô cũng đứng dậy đi lên lầu.
Đặng Lâm ngồi nhìn theo cũng không gọi lại.

Có một số việc không thể làm quá mức, anh cũng không nói gì nhiều mà tiếp tục ngồi ăn phần cơm của mình.

Đã ở trong lãnh thổ của mình anh cũng không sợ cô chạy mất.
Tuệ Linh lên phòng lấy laptop và điện thoại mang qua thư phòng.

Cô không biết phải làm việc đến mấy giờ, sợ sẽ làm phiền tới anh.
[Reng…reng…] điện thoại cô bỗng nhiên đổ chuông.
“Alo, ba ạ”
“Mẹ là Đan Đan đây, ông ngoại nói hôm nay mẹ không về sao ạ?” Bé con Linh Đan giọng nói líu lo vang lên ở đầu dây.
“Không có mẹ Đan Đan có ngủ được không?” Tuệ Linh không trả lời ngay mà nhẹ giọng hỏi lại con gái.

Nếu con gái nói không được cô sẽ lập tức lấy đồ đi về luôn.
“Dạ được ạ.

Đan Đan sẽ ngủ với ông ngoại.

Ông ngoại nói mẹ rất bận công việc.” Bé con Linh Đan không chút nào giống như buồn khi mẹ không ở nhà.

Nghe giọng vẫn rất vui vẻ.

Bé là đứa trẻ ngoan, mẹ bận việc bé sẽ không làm phiền.
“Ừm, nghe lời ông ngoại con đó.

Đã ăn cơm chưa?” Tuệ Linh nghe giọng nói mềm mại của con gái cả người đều thả lỏng.

Cô ngả người ra sau ghế nhẹ giọng nói chuyện với con gái.
“Dạ rồi ạ.

Mai mẹ nhớ về với Đan Đan nhé.

Đan Đan đi ngủ trước đây.

Bai bai mẹ, chúc mẹ ngủ ngon.

Chụt…”
“Bai bai, con yêu ngủ ngon.”
Sau khi tạm biệt mẹ xong cô bé Linh Đan liền trả lại điện thoại cho ông ngoại rồi leo lên giường đi ngủ trước.

Mẹ không ở nhà bé vẫn phải là một em bé ngoan.
“Alo ba đây.

Con đang ở nhà thằng nhóc đó à?” Ông Sở nhận lại điện thoại từ cháu gái.

Thấy cô bé đã ngoan ngoãn lên giường ngủ thì đi ra ngoài ban công nhẹ giọng nói chuyện với con gái.
“Vâng ạ.” Tuệ Linh thấp giọng đáp.
“Con suy nghĩ kĩ rồi chứ?” Ông Sở trầm ngâm một lát vẫn lên tiếng hỏi.

Con gái đã gần 30 rồi.

Đáng ra tuổi này nên hạnh phúc cùng chồng con thì con gái ông vẫn đang lận đận.

Người làm cha như ông không thể không lo được.
“Con cũng không biết.

Đối với anh ấy con cũng không biết thế nào.

Thế nhưng có chuyện này con phải nói cho ba biết.

Con và Đặng Lâm vẫn chưa ly hôn.

Giấy đăng ký kết hôn vẫn còn đó.

Bọn con vẫn là vợ chồng hợp pháp trên danh nghĩa.” Tuệ Linh quyết định nói rõ cho ba mình biết.
“Chưa ly hôn à? Cũng tốt, tùy hai đứa vậy.

Ba không hỏi nhiều.

Lựa chọn là ở con, con muốn sao thì là vậy thôi.

Để ý tới đứa nhỏ một chút.” Ông Sở cũng bất ngờ khi nghe cô nói vậy nhưng rất nhanh đã suy nghĩ thấu đáo.
Năm đó con gái vội vàng đi Pháp, thật ra hai người ly hôn cũng chẳng có gì xác thực.

Bây giờ nói chưa ly hôn cũng hợp lý.

Vấn đề bây giờ lại là cháu gái Linh Đan của ông.

Đặng Lâm có chấp nhận hay không không nói.

Để một đứa nhỏ mới hơn 3 tuổi tiếp nhận 1 người cha tự nhiên từ đâu xuất hiện cũng rất khó.
“Con biết rồi.

Con đang làm việc, ba ngủ sớm đi ạ.” Tuệ Linh cũng hiểu nỗi lo của cha mình.

Cô vẫn đang rất nghiêm túc suy nghĩ về việc này.
Hai cha con nói chuyện vài câu rồi tắt máy.

Tuệ Linh lại tiếp tục cắm mặt vào laptop không kể thời gian.

Cô vừa phải lo cho Sở Thị vừa phải điều hành cho SL từ xa.

Công việc chồng chất công việc lại càng nhiều thêm làm cô bận đến nỗi đầu bù tóc rối.
Đặng Lâm sau khi ăn tối xong gương mặt hớn hở lên phòng.

Cứ nghĩ cô sẽ đợi anh trong phòng, sau đó hai người ôn lại kỷ niệm.

Thế nhưng hy vọng nhiều thất vọng nhiều.

Trong phòng không có ai cả.

Nhìn quanh một vòng cũng không thấy.

Anh để ý thấy laptop và điện thoại cô để trên bàn đã không thấy nữa.

Đoán rằng cô đang ở phòng nào đó làm việc mà thôi.

Anh cũng không gấp gáp đi tìm mà đi ra bên ngoài ban công lấy thuốc ra hút.
Đã lâu rồi anh không hút thuốc, nói đúng hơn là anh kiềm chế bản thân không động đến thuốc lá.

Thế nhưng hôm nay anh lại muốn hút.
Lúc chiều khi anh nói ra chuyện mình và cô chưa ly hôn.

Đã lường trước hai trường hợp xảy ra.

Một là cô sẽ thuận theo quay lại với anh.

Hai là mặc kệ tất cả kiên quyết ly hôn.

Tuệ Linh bây giờ có con gái, cô không phải một mình.

Cô phải nghĩ cho cả con gái mình nữa.

Chuyện này nếu anh xử lý không khéo sẽ đánh mất cô.

Lựa chọn nói ra là anh đang đánh cược.

Cược vào cô còn yêu mình mà chấp nhận ở lại.
Thế nhưng đến giờ phút này thái độ của Tuệ Linh không nóng không lạnh.

Cũng không biểu hiện gì làm anh không biết cô đang nghĩ thế nào.

Đoán thì đoán không ra, nói toạc mọi chuyện rồi lại lo được lo mất.

Đúng là chỉ có những việc liên quan tới Sở Tuệ Linh thì Đặng Lâm mới suy nghĩ nhiều như vậy.
Bảo anh bỏ anh bỏ không được.

Bảo anh dùng thủ đoạn buộc cô lại bên mình anh cũng không làm được.

Cách thì có nhưng anh lại không muốn cô ghét mình.
Buông tay thì lại không nỡ.

Trái tim anh từ ngày biết rung động chỉ chứa được duy nhất một người con gái là Sở Tuệ Linh này.

Nếu anh buông tay chẳng khác nào gi3t chết chính mình.
Có một số chuyện thật ra rất dễ giải quyết.

Thế nhưng người trong cuộc lại cứ làm phức tạp vấn đề lên rồi tự làm khó mình.

Đặng Lâm bây giờ chính là như vậy.

Thế nhưng anh lại không hiểu được điều đó mà cứ chìm trong suy nghĩ riêng của mình..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 111: 111: Chưa Sẵn Sàng


Hơn 12 giờ đêm Đặng Lâm sau khi hút xong thuốc lá cũng đã làm việc xong vẫn chưa thấy Tuệ Linh quay lại.

Có vẻ như dạo gần đây cô có rất nhiều việc phải làm nên lúc nào cũng cắm mặt vào máy tính.
Bởi vì lo lắng cho sức khỏe của cô, lại sợ thời tiết về đêm sẽ lạnh nên Đặng Lâm cầm theo áo khoác đi tới thư phòng.
Nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào.

Tuệ Linh ngồi ngay ngắn ở bàn làm việc.

Vẫn là chiếc váy ngủ đỏ mỏng manh.

Ngón tay thon dài đang không ngừng lướt trên bàn phím, lâu lâu lại nhăn mặt, lúc thì dãn ra.
Đặng Lâm nhẹ nhàng đi tới sau lưng phủ áo khoác lên vai cô.
“Trời lạnh lại không mặc áo.

Đã muộn lắm rồi vẫn đang làm việc sao?” Anh hơi cúi người choàng tay qua vai cô nhẹ ôm lấy.

Mắt vừa tia qua màn hình máy tính đều là biểu đồ và số liệu.
“Anh hút thuốc?” Tuệ Linh nghiêng đầu nhăn mày hỏi.

Đã rất lâu rồi cô không ngửi mùi thuốc lá.

Chính xác là từ khi có nhóc con Linh Đan, hai ông anh cô cũng hạn chế hút thuốc lá khi ở chỗ hai mẹ con.

Khi anh vừa tới gần mùi thuốc nồng nặc lập tức xộc thẳng vào mũi cô.

Cảm thấy mùi quá gay rất khó ngửi.
“Ừm có một chút.

Nếu làm em khó chịu lát anh đi tắm.” Đặng Lâm nhẹ giọng nói.

Anh vẫn ôm cô từ phía sau không buông.
“Ừm, thả em ra để em làm việc.

Chưa xong đâu.” Tuệ Linh đẩy đẩy tay anh nói.
“Không thích, muộn rồi đi ngủ thôi.

Mai làm, nếu mai làm không xong anh làm cho em.

Đi ngủ thôi.” Nói rồi Đặng Lâm tiện tay Ctrl+S rồi đóng sập máy tính xuống bế thốc cô lên.
“Làm cái gì vậy, thả em xuống.” Tuệ Linh giật mình kêu lên.

Không nghĩ anh lại đột nhiên ôm mình lên.
“Đừng ồn mọi người ngủ rồi.

Chúng ta cũng nên đi ngủ thôi.” Nói rồi Đặng Lâm bước chân vững vàng rời khỏi thư phòng một mạch ôm Tuệ Linh về phòng ngủ của hai người mặc kệ cô phản đối.
“Ngoan ngoãn nằm yên trên giường.

Anh đi tắm một lát.” Đặng Lâm bế cô về phòng thả lên giường rồi lấy chăn đắp kín lại.

Giọng điệu cứng rắn không cho phép từ chối.
“Ừm, anh đi đi.” Tuệ Linh không phản đối nữa nhẹ gật đầu.
Đặng Lâm tắm rất nhanh.

Giống như chỉ cần rửa trôi đi mùi thuốc lá trên người là được.

Sau đó anh còn cẩn thận đánh răng thật kĩ, xác định không còn mùi nữa mới hài lòng đi ra ngoài.
Khi anh đi ra đã thấy Tuệ Linh yên tĩnh nằm trên giường nghiêng người qua một bên nhắm mắt ngủ.

Nhìn tình cảnh này mà trong đầu Đặng Lâm nhảy ra một đống dấu chấm hỏi.

Cứ như vậy liền ngủ rồi?
Lắc đầu thở dài anh cũng nhẹ nhàng bước chân tắt điện, bật đèn ngủ lên rồi leo lên giường.

Cử động hết sức nhẹ nhàng từ phía sau ôm lấy Tuệ Linh.

Giống như sợ bản thân không cẩn thận sẽ làm cô tỉnh giấc.
“Đã xong rồi?” Tuệ Linh mắt không mở cũng chẳng quay đầu lại.

Chỉ là như vậy mà nói chuyện cho thấy cô chưa ngủ.
“Vẫn chưa ngủ? Còn tưởng em ngủ say rồi.” Đặng Lâm thấy cô chưa ngủ cũng không cần sợ cô tỉnh liền tăng lên lực ôm cánh tay kéo sát người cô vào mình.

Bàn tay đặt ngay eo dễ dàng ôm trọn cả cơ thể cô gái.
“Bị anh làm tỉnh rồi.” Tuệ Linh thấp giọng đáp.

Từ ngày có nhóc con Linh Đan cô thường ngủ không sâu giấc.

Chỉ cần có chút động tĩnh sẽ dậy.
“Nếu tỉnh rồi thì vừa hay làm chút chuyện hâm nóng tình cảm.” Nói rồi tay Đặng Lâm bắt đầu không thành thật lần mò.

Từng nụ hôn rời rạc không ngừng rơi trên vai, trên cổ của cô.
“Một là anh thành thật ngủ.

Hai là em về nhà mình.” Tuệ Linh một tay bắt lấy tay anh một tay chặn lại hành động hôn hít của Đặng Lâm.

Giọng cô lạnh xuống nói.
“Vậy thì đi ngủ.” Đặng Lâm nghe cô nói vậy thì thành thật chỉnh lại áo cho cô rồi kéo chăn đắp kín cho cả hai người.

Mặc dù có chút thất vọng nhưng cũng không ảnh hưởng nhiều tới tâm trạng.

Cô chịu ngủ lại đây đã là niềm vui lớn rồi.
“Thật xin lỗi, em chưa sẵn sàng.” Tuệ Linh quay người lại rúc vào trong lòng anh nhẹ giọng nói.

Cô vẫn bị chướng ngại tâm lý về chuyện đó.

Khi nghĩ tới bản thân từng ngủ với người đàn ông khác không phải anh cô lại thấy xấu hổ.

Cũng cảm thấy có lỗi với anh.
“Không sao đâu.

Em mệt rồi, ngủ đi.” Đặng Lâm không biết cô những năm nay đã gặp được những chuyện gì.

Dù sao cũng không quan trọng, anh sẽ từ từ gỡ ra lớp phòng bị của cô.

Bây giờ cô không muốn anh cũng không muốn ép buộc.
“Ừm, ngủ ngon.” Tuệ Linh nhắm mắt tìm một tư thế thoải mái trong lòng anh rồi yên tâm ngủ.
“Ngủ ngon” Đặng Lâm hôn nhẹ lên tóc cô rồi cũng im lặng.
Hai con người, hai trái tim cô độc suốt 5 năm cuối cùng cũng có cơ hội xích lại với nhau.

Chỉ là vẫn còn 1 trái tim tự đóng cửa chính mình chưa cho đối phương lần nữa có cơ hội bước vào.
“Ông ngoại, Đan Đan không ngủ được.” Ở nhà họ Sở nhóc con Linh Đan ngủ không sâu giấc lồm cồm ngồi dậy vò vò hai mắt.

Từ khi nhận thức được tới nay cô bé chưa xa mẹ bao giờ.
“Gần 1 giờ sáng rồi.

Mẹ chắc đi ngủ rồi, chúng ta đi ngủ rồi mai mẹ về có được không?” Ông Sở ôm lấy cháu gái xoa đầu con bé dỗ dành.
Tuệ Linh đúng là con gái ngoan mà, đi hẹn hò yêu đương để người làm ông ngoại này phải trông cháu.

Con bé một đêm thức tới mấy lần.

Từ 8 giờ đã lên giường đi ngủ nhưng 2-3 tiếng lại thức dậy 1 lần tìm mẹ.

Cũng may bé von không khóc lóc đòi mẹ nếu không ông cũng không biết thế nào.
“Nhưng Đan Đan ngủ không ngon.” Cô bé rầu rĩ nói.

Không có mẹ ngủ bên cạnh cô bé ngủ không sâu, theo thói quen đang ngủ không tìm được mẹ sẽ thức dậy.
“Vậy ông ngoại kể truyện cho con nghe nhé?”
“Vâng ạ.”
Suốt đêm bé con Linh Đan cứ thức rồi lại ngủ.

Phải tới gần 4 giờ sáng cô bé mới yên ổn ngủ ngoan không bất chợt tỉnh nữa.

Chỉ khổ cho ba Sở phải canh cháu gái cả đêm.

Người mẹ nào đó thì hay rồi, thoải mái đi ngủ mà chẳng có ảnh hưởng gì..
 
Back
Top Bottom