Ngôn Tình Lần Nữa Theo Đuổi Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 20: Chương 20


6 giờ 30 phút Tuệ Linh ra khỏi nhà đi tới nhà hàng WellS đã hẹn trước với mọi người.

Chiếc xe trong hầm vừa được nghỉ ngơi 1 giờ đồng hồ tiếp tục lăn bánh ra khỏi hầm chung cư.

Điểm đến là nhà hàng WellS cách đó khoảng 20 phút lái xe.
Nhà hàng WellS được bày trí theo phòng cách Địa Trung Hải mang hơi hướng ấm cúng cũng xen lẫn sự tự nhiên.

Là một địa điểm thích hợp cho họp mặt cũng như tụ tập bạn bè, gia đình.
"Chào tiểu thư.

Tôi có thể giúp gì cho cô?" Lễ tân thấy Tuệ Linh tới bèn tiến lên hỏi thăm.

Xe của cô thì đã được bảo vệ lái tới chỗ để xe riêng trước đó rồi.
"Xin chào.

Tôi là khách của phòng 304 đã đặt trước đó." Tuệ Linh đơn giản nói ra thông tin.

Lễ tân lập tức hiểu ý chỉ đường cho cô tới phòng 302.
"Thưa tiểu thư mời cô lên tầng 3 rẽ phải.

Phòng 302 nằm ở cuối hành lang."
"Cảm ơn." Cô đơn giản nói lời cảm ơn rồi cầm túi xách đi theo lời chỉ dẫn của lễ tân tới phòng 302.
"Xin chào mọi người.

Tôi không đến muộn đó chứ?" Mở của phòng 302 đi vào thấy mọi người đa số đều tới đông đủ Tuệ Linh không khỏi có chút ngại ngùng hỏi.
"Không muộn, không muộn.

Hôm nay cô là nhân vật chính ở đây mà.

Dù gì cũng chưa tới giờ.

Mọi người chỉ đến hơi sớm chút thôi." Jade đứng ra cười nói kéo mọi người hoà chung bầu không khí.
"À đúng rồi Serline.

Còn người tới muộn hơn cô nữa đó." Jade hài hước nháy mắt ý muốn cô đoán xem còn thiếu ai nữa.
"Còn thiếu người sao? Tôi thấy mọi người đều tới đông đủ rồi mà?" Tuệ Linh tò mò hỏi lại Jade.

Ngay khi cô vừa hỏi xong thì bên ngoài cửa vang lên giọng nói của người còn lại.
"Là thiếu tôi đó.

Xin lỗi mọi người tôi có chút việc gấp cần xử lý nên tới muộn.

Phòng kinh doanh sẽ không từ trối tôi chứ?" Ngoài cửa Giang Mẫn hài hước ngó đầu vào trêu ghẹo.

Mấy khi có cơ hội mọi người tụ tập vui vẻ cô ấy cũng không muốn bản mặt cứng nhắc thường ngày của mình doạ sợ mọi người.
"Trưởng phòng Zara đó sao.

Làm chúng tôi còn tưởng ai.

Mau vào đi mọi người đều đã tới cả rồi.

Rất vinh hạnh khi phòng kinh doanh chúng tôi lại mời được người bận rộn như cô tới.

Sếp à anh đúng là bản lĩnh đó." Piter cũng hài hước nói vui.

Nói chứ mấy khi có cơ hội có thể mời riêng được trưởng phòng nhân sự khó tính Zara này ra ngoài chứ.

Đó chẳng phải cơ hội để bọn họ tạo dựng mối quan hệ thật tốt hay sao.
" Mọi người quá lời.

Jade biết tôi và Serline là đồng hương nên mời tôi tới cùng.

Mọi người không để ý chứ?" Giang Mẫn tiến về phía Tuệ Linh tiện tay lấy ly nước trên quầy.

Cô thấy người đến lá Giang Mẫn cũng gật đầu tỏ ý chào hỏi.

Vị trưởng phòng nhân sự này tuy mới gặp hôm nay nhưng để lại cho cô ấn tượng khá tốt.
" Tất nhiên không để ý.

Chúng tôi rất vui là đằng khác.

Mọi người nói có đúng hay không."
"Phải đó.

Mấy khi mọi người đều không bận công việc đâu."
"Zara à.

Hôm nay cô phải chơi thật thoải mái.

Nếu không thân làm chủ nhà như tôi sẽ rất xấu hổ đó." Jade cũng tiếp lời mọi người.

Cả căn phòng bỗng trở nên náo nhiệt hẳn lên.
"Nếu mọi người đã đến đông đủ rồi thì gọi món thôi.

Trong khi đó uống một chút trước nhé." Jade đề nghị trong khi đợi lên món mọi người sẽ cùng nhau uống trước một chút.

Tất nhiên ai nấy đều đồng ý với đề nghị này.

Mỗi người một ly lần lượt uống rồi nói chuyện rất vui vẻ.

Phòng bao hôm nay Jade chọn là kiểu kết hợp giữa tiệc đứng và bàn ăn nên không gian rất thoải mái.

Mọi người cũng dễ dàng qua lại bắt chuyện với nhau hơn.

"Serline này.

Hình như cô trang điểm khác lúc sáng.

Nhìn cô hiện tại rất xinh đẹp, là cái kiểu đẹp dịu dàng ấy." Một đồng nghiệp nữ nhìn cô không nhịn được mà hỏi.

Đã là phụ nữ lại là phụ nữ xinh đẹp đều rất để ý đến phong cách trang điểm.

Cô ấy nhìn ra cô hiện tại khác hẳn với phong cách lúc sáng.
"Cảm ơn cô đã khen." Tuệ linh cười nhẹ uống cùng nữ đồng nghiệp vừa hỏi một chút.
"Anna à.

Cô quên rồi sao, Serline cô ấy là người gốc Á, mà nét đẹp người Á vốn là vậy.

Sáng nay là cố ý trang điểm đó.

Thật tiếc cũng là người gốc Á nhưng chúng tôi lại khác nhau rất xa." Giang Mẫn lập tức đi tới nói giúp Tuệ Linh.

Nếu cô nói ra bản thân không hề trang điểm đến đấy chắc chắn phần nữ giới còn lại ở đây sẽ không thích.

Đâu ai lại thích người khác không trang điểm còn có phần đẹp hơn mình chứ.
"Hoá ra là vậy.

Sau này cô có thể không cần trang điểm quá để giống chúng tôi.

Nhìn cô bây giở thật sự rất đặc biệt đó Serline." Anna hứng thú mà cười nói với cô.

Nếu ngày nào cũng được ngắm người đẹp dịu dàng thoát tục như vậy thì còn gì tuyệt hơn nữa.
"Cảm ơn cô, phải rồi Anna, tôi còn có chuyện muốn nói với Zara nếu cô không phiền chứ?" Tuệ Linh cười tỏ ý xin lỗi với Anna.

Cô có chuyện riêng cần nói với Giang Mẫn nên cô ấy tạm thời phải tránh đi.
"Tất nhiên rồi.

Hai người cứ tự nhiên, tôi không làm phiền nữa.

Tôi qua bên kia nói chuyện với mọi người." Anna hiểu ý lập tức tỏ vẻ không sao rồi rời đi qua với mọi người đang bàn chuyện vui vẻ ở bên kia.
Tuệ Linh thì thầm chuyện gì đó với Giang Mẫn hai người đều từ trong ánh mắt của đối phương hiểu ra vấn đề.

Mà vấn đề này là gì đôi khi chỉ người trong cuộc mới biết rõ nhất.
"Serline.

Không biết tôi có thể hỏi cô một câu tế nhị được hay không?" Piter im lặng theo dõi mọi người từ đầu đến giờ cũng đã lên tiếng.

Vừa nói ra câu hỏi liền rơi vào đầu nhân vật chính của bữa tiệc.

Cả căn phòng nghe Piter hỏi cũng lập tức rời sự chú ý qua bên này.
"Nếu có thể tôi sẽ trả lời." Tuệ Linh uống một ngụm rồi mắt đối mắt đợi câu hỏi của Piter dành cho mình.
"Tôi muốn hỏi là.

Không biết cô đã có bạn trai hay chưa?" Không sai, Piter chính là có ý muốn theo đuổi cô.

Anh ta liền nhân cơ hội này mà hỏi cô đã có bạn trai chưa.

Đồng thời tuyên bố chủ quyền bản thân sẽ theo đuổi cô gái này.
Cả căn phòng rơi vào im lặng.

Ai cũng tò mò chờ đợi câu trả lời.

Thường thì người đẹp đều sẽ có chủ cả rồi.

Có một số ngoại lệ thì chưa.

Những nhân viên nam ở đây phần lớn đều hy vọng cô còn độc thân.

Bọn họ cũng muốn tranh thủ một chút cho mình.

Biết đâu có thể đưa người đẹp về dinh.
"Cảm ơn anh.

Tôi đã có bạn trai.

Anh ấy hiện cũng đang ở Pháp." Câu trả lời của Tuệ Linh như gáo nước lạnh dập tắt hy vọng của những nam đồng nghiệp khác.

Giang Mẫn đứng bên cạnh có chút giật mình nhìn cô khó hiểu.
"Thật đáng tiếc." Không biết giọng ai đó thì thầm vang lên đầy thất vọng.
"Được rồi mọi người vui vẻ lên.

Món cũng đã lên rồi chúng ta nhập tiệc thôi.

Tôi đã rất đói rồi." Jade tinh ý nhìn ra Piter có ý với cô nên lên tiếng đánh tan không khí ngại ngùng nãy giờ.

Mọi người cũng lần lượt về chỗ của mình.

Tuệ Linh liền cố ý mà ngồi giữa Anna và Giang Mẫn.

Bỏ qua chuyện vừa rồi mọi người nói chuyện với nhau rất vui vẻ.
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 21: Chương 21


Sau khi mọi người đã ăn uống đâu vào đấy hết Jade lại có thêm ý tưởng mới.

Hiếm khi có cơ hội mọi người tụ tập với nhau đông đủ như vậy.

Thời gian vẫn còn sớm, mới hơn 8 giờ một chút.

Nếu không chơi thêm thì thật là có lỗi với bản thân.
"Mọi người.

Thời gian còn sớm hay chúng ta đi tăng 2? Hôm nay tôi mời hết mọi người chỉ việc chơi cho thật vui là được."
"Ý tưởng rất tuyệt.

Trưởng phòng, anh đã chọn được địa điểm chưa?" Piter nghe Jade nói đi tăng 2 cũng rất phối hợp.

Nếu đã chơi thì chơi cho thoải mái rồi về.
"Hay để Serline chọn.

Hôm nay cô ấy là nhân vật chính." Jade ném lại vấn đề này cho cô.
"Nếu mọi người hỏi tôi về quán cà phê hay nhà hàng nào đó thì được.

Tôi thật sự chưa đến những nơi quá sôi động.

Chi bằng để chị Zara chọn đi.

Tôi không quá quen thuộc nên cũng không rõ ràng lắm." Thật sự Tuệ Linh thuộc tuýp người trầm tính.

Ngày trước khi ở Anh Quốc cô chỉ chuyên tâm học hành rất ít khi đi chơi này nọ.

Bạn bè cùng tuổi tụ tập quán bar ăn chơi nhảy múa thì cô lại cắm đầu ở thư viện hoặc là máy tính xem tài liệu.

Gần như rất ít khi tiếp xúc với những nơi ồn ào.

Sang Pháp vài tháng cô cũng chỉ quanh quẩn ở trường về nhà hoặc cùng Andrew đi cafe.

Nhàm chán thì lái xe lượn một vòng thành phố rồi về.

Trong tiềm thức của cô chưa từng đặt chân đến những nơi đại khái như bar hay quán hát.
"Thật sự? Cuộc sống như vậy không nhàm chán hay sao? Serline tại sao cô có thể làm được vậy?" Một nữ đồng nghiệp khó tin hỏi lại.
"Mọi người đừng để ý.

Nếu mọi người muốn chúng ta liền đi chơi.

Tôi nghĩ là bản thân cũng đến lúc thay đổi rồi.

Cuộc sống như vậy thật sự quá nhạt nhẽo.

Không chút thú vị gì cả." Không muốn làm mọi người mất hứng Tuệ Linh liền cười xòa bỏ qua.

Đúng là trước đây cô sống quá khép kín, bỏ lỡ quá nhiều.

Đã đến lúc bản thân cô sống cuộc sống của riêng mình rồi.
"Được thôi.

Để xem nào.

Hình như dưới tầng hầm tòa nhà này cũng có một club.

Chúng ta có thể xuống đó luôn.

Không cần di chuyển qua lại quá nhiều." Zara nhớ ra cả tòa nhà này đều thuộc quyền sở hữu của WellS.

Bao gồm đầy đủ dịch vụ như nhà hàng, khách sạn hay trung tâm mua sắm giải trí.

Tầng cuối cùng cua tòa nhà chính là club WellS1900 chuyên phục vụ cho khách hàng của WellS.

Đam Mỹ Trọng Sinh
"Sếp, có phải anh chọn nhà hàng này đã có tính toán trước hay không.

Sao lại trùng hợp đến vậy chứ." Piter vỗ vãi Jade một cái tỏ vẻ đã hiểu.
"Được rồi địa điểm cũng đã có.

Xuất phát thôi, hôm nay chúng ta chơi hết mình.

Mọi người thấy thế nào.
"Được, liền chơi hết mình, có gì trưởng phòng chịu trách nhiệm cho chúng ta.

Mọi người đồng ý không."
"Rất đúng ý tôi."
Sau khi thống nhất ý kiến tất cả mọi người lại kéo nhau xuống club ở dưới chơi.
"WellS1900 có thể giúp gì cho ngài?" Bên ngoài cửa hai bảo vệ thấy đám người Jade đi tới liền cúi đầu chào hỏi.

Đây là quy tắc bắt buộc ở nơi này.

Phục vụ khách hàng một cách hoàn hảo nhất.

"Chúng tôi ở phòng bao 302.

Giúp tôi đặt một phòng." Chỉ cần nói vậy là bảo vệ lập tức đã hiểu ra.

Tòa nhà này toàn bộ là của WellS nên tất cả dịch vụ đều được liên kết với nhau.

Đây cũng là điểm đặc biệt của nơi này.
"Vâng mời theo tôi.

Phòng sẽ được chuẩn bị ngay lập tức." Sau đó bảo vệ mở cửa dẫn đường cho bọn họ đi vào.
Cách một cánh cửa nhưng như 2 thế giới giới hoàn toàn khác nhau.

Khác với phong cách quý phái sang trọng bên ngoài.

Bên trong WellS1900 là một nơi hoàn toàn độc lập.

Ánh đèn nhấp nháy, tiếng nhạc xập xình như kéo con người ta ra khỏi đống công việc mệt mỏi áp lực.

Đi vào đây rồi chỉ còn suy nghĩ muốn thỏa sức bung những áp lực trong người mà hòa mình theo tiếng nhạc.
"Phòng 19 tầng 2 đã chuẩn bị xong.

Mời các vị theo tôi." Mọi người đi theo phục vụ lên tầng 2 nhận phòng.
Phòng bao đặc biệt ở chỗ nó như một quán bar thu nhỏ.Hai bên là kệ rượu và nước uống các loại.

Còn có quầy pha chế riêng, 2 màn hình lớn đặt ở đầu và cuối phòng.

Hệ thống đèn led đổi màu có thể điều khiển.

Còn có DJ riêng có thể oder nhạc tùy ý theo yêu cầu.

Nói chung đây chính là một địa điểm chơi riêng tư vẫn đầy đủ tiện nghi không khác gì bên ngoài club ồn ào.
Rất nhanh tiếng nhạc vang lên, ánh đèn nhấp nháy theo nhịp điệu.

Mọi người đều hòa vào không khí xôi động lúc này.

Cả căn phòng như một thế giới thu nhỏ tràn ngập âm nhạc.
Tuệ Linh và Giang Mẫn ngồi ở quầy pha chế nhâm nhi ly rượu nhìn mọi người chơi vui vẻ.

Đây là cảm giác mà trước giờ cô chưa trải nghiệm.
"Tuệ Linh, em không ra ngoài chơi với mọi người hay sao? Bọn họ đều chơi rất vui vẻ." Giang Mẫn khó hiểu nhìn cô gái đang uống rượu kia.

Hình như tâm trạng cô có hơi khác.

Sau khi đi vào đây liền lao đầu vào uống rượu không để ý gì cả.

Chuyện này làm người kinh nghiệm phong phú như Giang Mẫn cũng trở nên mơ hồ.

Rõ ràng vừa rồi còn rất vui vẻ.

Chớp mắt một cái đã lại ỉu xìu ngồi đây uống rượu một mình rồi.
"Tôi không sao.

Chị cứ ra ngoài chơi với mọi người đi.

Chỉ là muốn uống một chút, không cần để ý đến tôi." Tuệ Linh tay cầm chắc ly rượu giọng nói bắt đầu nhuốm hơi men trả lời Giang Mẫn.
"Em có ổn không đó?" Giang Mẫn nghi ngờ hỏi lại.

Co gái kì lạ này, hình như tửu lượng không tốt, thế nhưng vẫn cố chấp uống đến mắt mờ luôn rồi.
"Không sao.

Chị ra ngoài chơi với mọi người đi." Tuệ Linh cố chấp đuổi Giang Mẫn đi ra ngoài.
"Thôi được.

Em ngồi đó.

Nếu có chỗ nào không ổn thì gọi tôi.

Tôi ra với mọi người một lát." Giang Mẫn mặc dù lo lắng cho cô nhưng cũng không thể để mọi người ở ngoài mà ngồi đây với cô được.

Phép lịch sự không cho phép cô ấy làm như thế.

Giang Mẫn rời đi ra ngoài chơi với mọi người nhưng ánh mắt vẫn thỉnh thoảng quét về phía này xem xét tình hình của Tuệ Linh..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 22: Chương 22


Piter đang hòa cùng điệu nhạc với mọi người liền nhớ ra nãy giờ không thấy cô đâu bèn đưa mắt tìm kiếm xung quanh.

Sau đó liền thấy người đang ngồi ở quầy bar một mình uống rượu.
Tuệ Linh là người đầu tiên từ trước tới nay anh ta thật sự muốn theo đuổi.

Thế nhưng mới vừa rồi người ta đã bảo có người yêu rồi.

Là hoa đã có chủ, Piter vừa muốn từ bỏ lại vừa không nỡ.

Nhìn thấy cô một mình uống rượu ở đó anh ta có chút lo lắng mà tiến tới hỏi thăm.
"Serline sao cô lại ngồi đây một mình? Không sao chứ?" Piter lay lay Tuệ Linh ánh mắt đang mơ màng nhìn theo ánh đèn không ngừng nhấp nháy.
"Anh là ai? Không cần anh lo, tránh xa tôi ra.

Anh ấy biết được sẽ tức giận." Tuệ Linh theo phản xạ tự nhiên gạt tay đối phương ra.

Cô không muốn người lạ chạm vào mình.

Sống một mình nhiều năm đã hình thành cho cô phản xạ có điều kiện về tiếp xúc.
"Tôi là Piter, hình như cô uống say rồi.

Có ổn không?" Piter bị hất tay ra cũng rất biết điều thành thực đứng bên cạnh cẩn thận quan sát cô rồi hỏi.

Anh ta thực sự lo cô sẽ say đến bất tỉnh mà lăn ra đây.
Giang Mẫn trong đám người nhìn qua thấy Piter đang đứng cùng với Tuệ Linh liền có chút lo lắng mà chen ra ngoài đi tới.

Cô ấy rõ ràng nhận ra Piter có ý với Tuệ Linh.

Mà bây giờ hình ảnh hai người ở cùng nhau làm cho Giang Mẫn lo lắng.

Cô ấy đã hứa với cấp trên phải chăm sóc cho Tuệ Linh.

Cũng phải chú ý tới cô ấy.

Nhất là nam giới, vậy nên Giang Mẫn cực kì lưu ý.
"Piter.

Cậu cứ ra ngoài chơi với mọi người.

Tôi sẽ chăm sóc cô ấy." Giang Mẫn nhìn Piter với ánh mắt cảnh giác.

Ai mà biết được người này sẽ làm gì.

Dù sao cô cũng không thể chắc chắn đối với người con gái mình có tình ý ở ngay trước mặt đàn ông sẽ không làm gì.
"Cũng được, vậy cô chăm sóc cô ấy.

Tôi đi trước." Piter nhìn ánh mắt không mấy thiện cảm của Giang Mẫn liền ngại ngùng rời đi.

Tuy anh ta có ý với cô thật nhưng không phải hạng người thừa nước đục thả câu.

Không có liêm sỉ.
Jade đang chơi vui vẻ nhìn qua thấy 3 người bọn họ nói chuyện liền tò mò đi lại xem tình hình.

Hóa ra là Tuệ Linh đang say đến mờ cả mắt nhưng vẫn cố chấp uống tiếp.

Giang Mẫn thì ngồi bên cạnh canh trừng, Piter thì nói gì đó xong liền quay lại chơi với mọi người.
"Zara.

Cô ấy sao vậy? Hình như say rồi." Jade có chút khó hiểu hỏi Giang Mẫn.

Phụ nữ đúng thật là khó hiểu, không ra chơi cùng mọi người liền ở đây một mình uống rượu say đến mức không phân biệt được tới nơi.
"Jade à.

Serline hình như cô ấy say quá rồi.

Chắc tôi đưa cô ấy về trước.

Anh với mọi người cứ chơi đi.

Cô ấy say vậy rồi ở lại cũng làm phiền mọi người." Giang Mẫn xin lỗi mà nhìn Jade nói.

Cô không tin tưởng được mấy người ở đây, có Jade thì tạm được nhưng hôm nay anh ấy mời mọi người.

Không thể vì Tuệ Linh mà phá tan không khí được.

Mấy người còn lại chỉ là đồng nghiệp bình thường.

Chưa tới mức yên tâm mà giao con ma men say khướt này cho bọn họ đưa về.

Tốt nhất vẫn là cô nhận lấy trọng trách này thì hơn.
"Sao lại say thành như vậy rồi.

Thôi được, cô đưa cô ấy về trước.

Tôi giúp cô đưa cô ấy ra ngoài." Jade thở dài nhìn cô gái đang say kia đành đồng ý cho họ về trước.

Nhân vật chính của buổi hẹn vậy mà say rượu tới mức phải trốn về trước.

Thật là không biết nói sao với mọi người.
"Cảm ơn anh.

Tuệ Linh, nào đứng dậy chúng ta về nhà.

Em say quá rồi." Giang Mẫn dành lấy ly rượu cô cầm trong tay mà kéo người đứng lên.
"Chị Mẫn, tôi không say, tôi muốn uống tiếp." Tuệ Linh lèo nhèo muốn dành lại ly rượu từ tay Giang Mẫn.

"Không uống nữa.

Bây giờ chúng ta về nhà, lát nữa tới nhà tôi liền cho em uống.

Chịu không." Giang Mẫn hết cách chỉ đành dỗ ngọt trước.

Nếu cứng nhắc có khi cô ấy say lại làm loạn chỗ này lên cũng nên.
"Ừm...Được.

Về nhà uống..." Ngẫm một chút Tuệ Linh đang trong cơn say liền sập bẫy của Giang Mẫn bày ra.
"Nào đứng lên.

Chúng ta về nhà uống rượu." Giang Mẫn khó khăn dìu cô đứng lên.

Jade muốn tiến tới giúp tay vừa chạm vào người đã bị Tuệ Linh hất ra.

Cơ thể cô gần như phản kháng với toàn bộ nam giới.

Chỉ cần nam giới chạm vào liền theo phản xạ mà hất ra.
Đành chịu, Jade giúp hai cô gái cầm túi sách và áo khoác còn Giang Mẫn khó khăn dìu Tuệ Linh đi.
Piter vẫn luôn chú ý hành động của bọn họ thấy bọn họ rời đi cũng lặng lẽ theo sau.

Không phải anh ta có ý đồ gì khác mà chỉ muốn xác nhận xem cô có an toàn về nhà hay không mà thôi.
Trước khi đi Giang Mẫn lấy điện thoại ra nhắn một tin cho ai đó rồi mới giúp Tuệ Linh đi ra ngoài.
Ngoài cửa có sẵn bảo vệ Jade liền đưa khóa xe của Tuệ Linh cho bảo vệ đi trước lấy xe.

Hai người dìu cô lên trên để ra ngoài.

Bảo vệ nhận chìa khóa xe lập tức rời đi.
Ba người khó khăn lắm mới ra được cửa lớn.

Bởi vì Tuệ Linh từ trối sự giúp đỡ của Jade nên bọn họ chỉ có thể từ từ đi ra ngoài.

Thời gian mất khoảng chừng hơn 10 phút.

Xe đã được bảo vệ đậu sẵn ở đó rồi đưa lại chìa khóa lại cho bọn họ.
"Đến đây được rồi.

Anh lên với mọi người đi.

Tôi lái xe đưa cô ấy về.

Anh không cần lo lắng." Giang Mẫn nhận lấy khóa xe rồi nói với Jade.

Xe ở ngay trước mặt rồi cũng không còn gì đáng lo nữa.

Nếu Jade đi quá lâu sẽ để mọi người phát hiện ra mà mất vui.
"Vậy cũng được.

Về cẩn thận, tới nhà liền báo cho tôi một tiếng." Jade cũng đồng ý đề nghị của Giang Mẫn.

Cẩn thận dặn dò một chút rồi liền quay trở vào trong.
Giang Mẫn nhìn Jade đã đi vào liền giúp Tuệ Linh ngồi vào xe.

Chỉ là khi vừa mở cửa xe ra đã bị ánh đèn xe phía đối diện làm trói mắt.

Động tác cũng bị cắt ngang giữa trừng.
Chiếc xe Rolls-Royce màu đen dừng lại.

Bên trong xe bước xuống một người đàn ông mặc tây trang nghiêm chỉnh.

Còn mang theo một cặp kính đen che đi nửa gương mặt..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 23: Chương 23


Ở ghế lái Mục Thành cũng lập tức bước xuống tiến về phía Giang Mẫn.
"Cô Giang.

Khoan đã." Mục Thành gọi Giang Mẫn ngăn cô lại trước khi cho Tuệ Linh ngồi vào xe.
"Anh là thư kí Mục?" Ánh đèn trói mắt làm Giang Mẫn không nhìn rõ người đối diện nên nghi ngờ hỏi.
"Chính là tôi.

Đây là Tổng Giám đốc.

Việc đưa cô Sở về không cần làm phiền cô.

Tổng Giám đốc sẽ đích thân đưa cô ấy." Mục Thành giới thiệu sơ qua rồi nhanh tay đóng cửa xe đang mở lại.
Đặng Lâm im lặng nãy giờ không nói hì ánh mắt không rời khỏi người con gái đang say đến trời đất quay cuồng không biết gì kia.

Ánh mắt sau mắt kính đen vừa mừng rỡ, vừa lo lắng, cũng có trách móc.
"Tổng Giám đốc?" Giang Mẫn nghi ngờ hỏi lại.
"Đúng vậy.

Là Tông Giám đốc, cũng là hôn phu của cô Sở đây.

Cô có thể yên tâm giao người cho chúng tôi." Mục Thành lập tức giải thích.
"Vậy được." Giang Mẫn gật đầu đồng ý liền chuyển Tuệ Linh đang say mèm cho Đặng Lâm.
Piter đứng ở đằng xa nhìn thấy hai người đàn ông xa lạ tới chỗ hai người liền muốn lao đến hỏi xem là ai.

Thế nhưng nhìn hàng động tiếp theo của Tuệ Linh liền lùi về phía sau dừng bước chân lại.
Tuệ Linh được Đặng Lâm ôm vào lòng đang chuẩn bị kháng cự liền im lặng.

Mùi hương quen thuộc phả vào mũi cho dù có nằm mơ cô cũng nhận ra mùi hương này.

Cô hiện tại tuy đang say nhưng vẫn nhận được mùi hương này chỉ có trên người Đặng Lâm mà thôi.

Đã bao lần trong mơ cô mơ thấy hình ảnh anh ấm áp ôm cô vào lòng.

Mùi hương quen thuộc màu vờn lấy cô vào trong.
"Lâm, là anh sao?" Cô lèo nhèo trong lòng anh mà hỏi, mắt không thể mở lên nổi những vẫn cố gắng nói thành câu.

Tay vòng lên ôm thắt lưng anh mà không nỡ buông tay.

Chỉ sợ cảm giác này là mơ, buông tay ra anh liền biến mất.
"Ừ.

Là anh, chúng ta về nhà." Đặng Lâm cưng chiều vuột tóc cô mà ôm thật chặt.

Tính ra đã gần một năm hai người sống chung rồi lại tách đây là lần đầu tiên anh thực sự ôm cô vào lòng mà che chở.
"Tôi giao cô ấy cho anh.

Xe tôi sẽ mang về chỗ tôi trước.

Anh cứ đưa cô ấy về là được." Giang Mẫn nhìn Tuệ Linh an tâm mà dựa vào lòng người đàn ông liền yên tâm.Vừa rồi hai người Jade và Piter muốn giúp đều bị cô gạt tay ra theo bản năng.

Chỉ có người đàn ông trước mặt này cô mới yên tâm mà dựa vào.

Chắc chắn là người mà cô cực kì tin tưởng.

Để cô ấy cho người này cô cũng yên tâm rồi.
"Cảm ơn." Đặng Lâm đơn giản nói cảm ơn xong liền mở cửa xe cẩn thận bế Tuệ Linh đặt vào trong.

Bây giờ cả người Tuệ Linh như con gấu túi nhỏ mà bám chắc trên người anh không chịu xuống.

Mục Thành giúp anh đóng cửa xe lại rồi lên ghế lái đạp ga rời đi.
Giang Mẫn thấy người cũng đã đi rồi liền lên xe của Tuệ Linh lái về chỗ mình trước.

Mai sẽ tìm cô trả xe sau.

Dù sao người cần để ý cũng đã được đón về rồi.

Cô nên trở về ngủ một giấc thì tốt hơn.

Hôm nay chơi vậy là đủ rồi.
Piter đứng từ xa nhìn hai chiếc xe lần lượt rời đi thì có chút thất vọng.

Anh ta vừa rồi đã nhìn thấy Đặng Lâm.

Tuy rằng không rõ mặt nhưng với khí thế bá đạo khi bước xuống xe.

khi ôm cô vào lòng là biết bản thân không thể cạnh tranh được rồi.

Thêm chiếc Rolls-Royce đắt tiền kia nữa.

Đối phương chắc hẳn là người không tầm thường.

Anh ta lấy gì so lại chứ?
Hành động ỷ lại của cô đối với người đàn ông kia và sự từ trối trong vô thức đối với anh ta đã đủ cho thấy anh ta chưa bắt đầu đã là người thua cuộc.

So về mọi mặt đều không thể so sánh với người đàn ông vừa rồi.

Hai người kia mới đúng là trời sinh một cặp.

Piter quay trở lại mà tâm trạng có chút tệ.

Thật may anh ta mới chỉ có ý chứ chưa thật sự chìm vào tình cảm này.

Nếu không nhìn người mình thích trong tay người đàn ông khác chắc chắn không mấy dễ chịu.

Ít nhất là anh ta chưa tới mức đó.
"Tổng Giám đốc chúng ta đi đâu?" Trên xe Mục Thành vừa lái xe liếc mắt qua gương chiếu hậu hỏi ý kiến anh.
"Về chung cư." Đặng Lâm toàn bộ lực chú ý đều đặt lên người trong lòng đơn giản trả lời Mục Thành một tiếng rồi yên lặng trở lại.
"Đã biết." Mục Thành đáp lời rồi đạp a tăng tốc.

Còn tiện tay ấn nút cạnh ghế lái.

Một tấm chắn được hạ xuống chia đôi không gian ghế trước và ghế sau.
Rất lâu rồi hai người bọn họ mới vó dịp gần gũi như vây.

Mục Thành chắc chắn không muốn làm bóng đèn cản trở Sếp nhà mình bồi đắp tình cảm.
Đặng Lâm cũng không ý kiến gì tiếp tục cần thận chăm sóc người trong lòng.

Thỉnh thoảng bàn tay vuốt vuốt lưng cô cho thoải mái.
"Lâm, Đặng Lâm anh đâu rồi." Tuệ Linh im lặng được một lát đã bắt đầu làm ồn.

Cô lập tức ngóc đầu lên tay khua lung tung chực muốn khóc.

Truyện Truyện Teen
"Đây, anh ở đây.

Anh không đi đâu hết." Đặng Lâm bị hành động này của cô làm cho giật mình vội vàng túm tay col lại.
"Anh là đồ khốn kiếp.

Anh bỏ em.

Huhu...." Tuệ Linh bắt đầu nói năng lung tung trách móc anh mà bật khóc.

Hình như col quên mất bản thân mới là người bỏ anh trước.
Đặng Lâm nghe xong chính thức cạn lời.

Không còn gì để nói, cho phụ nữ uống rượu chính là tội ác.

Rõ ràng cô là người bỏ anh trước bây giờ lại mắng anh tồi rồi mắng anh bỏ cô.

Thật sự hết hiểu nổi.
"Được rồi, được rồi.

Tất cả là tại anh, đừng nháo nữa.

Chúng ta về nhà.

Tới nhà liền tùy em xử lý.

Được không." Đặng Lâm lần nữa giam cô vào trong ngực mà an ủi.

Ai bảo anh không nhận ra sớm hơn.

Bây giờ thôi thì đành từ từ bù đắp lại cho cô.
Tuệ Linh ồn ào khóc một lát liền lần nữa im lặng mà ngủ.

Chiếc Rolls-Royce xé gió chạy trong màn đêm rất nhanh đã về tới chung cư của cô ở.
Thang máy vẫn dừng ở tầng 10 quen thuộc.

Chỉ khác là hôm nay không phải nhà 10A6 quen thuộc nữa mà là nhà 10A7 đối diện.

Hóa ra anh thật sự chuyển đến ở đối diện nhà cô.

Vậy mà thời gian qua Tuệ Linh không hề hay biết.
Mở cửa đi vào, căn nhà sạch sẽ gọn gàng.

Bộ sofas màu xám được đặt ngay giữa nhà.

Tuệ Linh vẫn bám chắc trên người anh như một con gấu túi nhỏ.

Đặng Lâm hết cách không thể gỡ được cô ra ngay chỉ có thể bất lực ngồi xuống sofas chờ đợi..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 24: 24: Làm Nũng


"Sở Tuệ Linh, em sao rồi?" Đặng Lâm một hồi vẫn không thấy cô có dấu hiệu buông tay liền hỏi.

Không phải anh không muốn được ôm như vậy nhưng vấn đề hiện tại là cô đang say rượu đến mức mơ màng không biết gì.

Nếu không để ý sẽ rất nguy hiểm.
"Anh trật tự.

Đừng phiền em." Tuệ Linh gục mặt trong lòng anh tay khua khua biểu thị anh hãy giữ im lặng.
"Em nằm xuống đây một lát.

Anh đi pha chút nước chanh cho em được không?" Đặng Lâm thấy cô làm nũng như vậy thì rất hài lòng.

Ít ra ở thời điểm hiện tại cô như một con mèo nhỏ bám lấy anh chứ không phải bộ dạng thảnh thơi hằng ngày sau khi bỏ anh.
"Không muốn.

Không muốn, anh là đồ tồi sẽ lại đi theo người phụ nữ khác.

Huhu..." Sau khi kháng nghị xong cô lại bắt đầu khóc tiếp.

Hình như sự việc lần trước anh không giải thích đã làm cô hiểu lầm.

Thành ra cô đặc biệt cố chấp với việc nói anh là đồ tồi.

Sau khi say rượu cũng đặc biệt rất dễ khóc.
"Không có chuyện đó.

Ngoan nằm xuống đây một lát anh đi lấy nước cho em.

Liền quay lại ngay không đi đâu.

Nghe lời, một chít thôi." Đặng Lâm thấy cô bắt đầu khóc chỉ có thể từ từ dụ dỗ.

Thật không nghĩ cô khi say lại khác hẳn ngày thường như vậy.

Bình thường điềm tĩnh, chững chạc bao nhiêu thì khi say lại ồn ào trẻ con bấy nhiêu.
"Không được bỏ em." Tuệ Linh cuối cùng cũng nâng đầu dậy gật gù đồng ý rồi thả tay vật người nằm xuống sofas.

Cặp mắt vẫn nặng trĩu không chịu mở lên.

Nhìn cô hiện tại đặc biệt thấy rất đáng yêu.
Đặng Lâm thấy hành động của cô thì bị dọa sợ vội vàng đỡ lấy rồi cẩn thận đặt xuống.

Giúp cô chỉnh lại tư thế rồi lấy thêm chăn và gối kê bên cạnh đề phòng cô lăn xuống.
Sau khi người đã yên tĩnh nằm ngủ trên ghế anh mới nhẹ nhàng đi vào phòng bếp chuẩn bị nước cho cô.

Tuy lúc cô say rất đáng yêu cũng rất nghe lời thế nhưng cảm giác khi say rất tệ.

Nếu không giải rượu hôm sau sẽ rất mệt.

Tốt hơn hết nên giúp cô tỉnh rượu đã rồi tính sau.
Đi vào phòng bếp mở tủ lạnh ra nhìn một hồi vẫn không thấy có gì dùng được.

Bình thường anh không hay ở đây, có khi 5-10 ngày mới ghé qua một lần.

Trong tủ chỉ có chút nước trắng và vài hộp cafe.

Đến hiện tại anh mới thấy hối hận sao không chịu mua thêm ít đồ để vào tủ cơ chứ.

Tới lúc cần không có một thứ gì có thể dùng được.
Suy nghĩ một lát anh đi ra ngoài chỗ Tuệ Linh đang ngủ cẩn thận bế cô vào trong phòng.

Chỉnh điều hòa mức vừa phải rồi đắp chăn cẩn thận cho cô mới đi ra ngoài.

Bên dưới chung cư có cửa hàng tiện lợi.

Anh định tranh thủ cô còn ngủ đi xuống mua ít đồ.
Mục Thành vừa rồi anh đã cho anh ta về nghỉ rồi.

Bây giờ cũng không còn sớm mọi người đa số đều đã nghỉ ngơi.

Không thể động chút liền gọi anh ta chạy qua chạy lại.

Dù sao trước đây ở Anh Quốc Đặng Lâm cũng sống một mình bên ngoài.

Mọi việc đều có thể tự làm.
Khoảng 20 phút sau anh đã quay lại trên tay còn xách túi lớn túi nhỏ.

Tranh thủ mua chút đồ đóng hộp bỏ trong tủ lạnh.

Thỉnh thoảng cũng có thể dùng tới.
Cất đồ đi anh quay lại phòng xem thử thấy cô vẫn còn yên tĩnh ngủ liền yên tâm xuống bếp.

Có người từng nói đàn ông có sức hút nhất là khi làm việc và nấu ăn.

Đặng Lâm lúc này đã cởi bỏ âu phục chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng sắn cao tay áo pha trà gừng cho cô.

Động tác tay thuần thục cho thấy anh rất quen thuộc với chuyện bếp núc.
"Lâm, Đặng Lâm, anh ở đâu.

Anh lại bỏ em.

Huhu..." Bỗng nhiên bên ngoài vang lên tiếng gọi của con ma men Sở Tuệ Linh.

Vừa gọi xong liền loạng choạng mò đi còn vừa mò mẫm vừa khóc lớn.
Đặng Lâm nghe thấy lập tức vội vàng chạy ra ngoài tay còn chưa kịp rửa.

Anh sợ cô chưa tỉnh rượu đi lại sẽ không ổn.

Nghe tiếng gọi tủi thân kia anh liền đau lòng không nghĩ được gì nữa.

"Đây, anh ở đây.

Đừng khóc.

Chỉ ở trong bếp pha chút nước thôi." Chạy ra thấy cô hai mắt ngập nước không ngừng mò đường đi tìm anh.

Bước chân loạng choạng như sắp ngã.

Anh vội vàng chạy lại ôm cô vào lòng.
Tuệ Linh mơ mơ màng màng không nhìn rõ đường đi cuối cùng cũng tìm thấy người.

Cô không nói gì mà chỉ khóc nấc.

Hóa ra vẫn chưa tỉnh rượu chỉ là theo bản năng tỉnh dậy không thấy anh đầu liền mò ra ngoài.
"Đợi chút anh đang pha nước.

Một lát là được." Đặng Lâm tay đang cắt dở nhánh gừng vội vàng chạy ra đây nên còn dính vị cay sợ không dám động vào người cô vừa ôm vừa né không cho bàn tay chạm người cô.
"Không muốn." Tuệ Linh nghe vậy lập tức lắc đầu nguây nguẩy chân tay bấu víu tìm cách bò lên người anh làm tổ không chịu buông tay.
Hết cách Đặng Lâm chỉ có thể bế cô lên đi vào bếp tiếp tục công việc dang dở.

Tuệ Linh thì bám trên người anh như con gấu túi nhỏ.
"Sở Tuệ Linh.

Em nói anh nghe sao lại uống rượu say đến mức này?" Bây giờ đến lượt Đặng Lâm anh hỏi tội cô.

Trước đây chưa từng thấy cô đi chơi hay uống rượu.

Vậy mà qua Pháp vài tháng đã uống rượu đến say mèm không biết trời đất gì nữa rồi.
"Không biết..." Tuệ Linh gục đầu trên vai anh câu được câu không mà trả lời.

Hiện tại cô còn không phân biệt được đâu là thật đâu là mơ thì làm sao mà trả lời anh chứ.
"Nghe nói em có bạn trai rồi? Hửm?" Câu cuối anh còn cố tình nhấn mạnh.

Vừa rồi khi ở bữa tiệc cô thừa nhận với Piter mình đã có bạn trai.

Giang Mẫn đã nói lại với Mục Thành.

Và tất nhiên Mục Thành chỉ có thể nói lại sự việc cho anh nghe.

Khi đó anh đã rất tức giận lập tức thu xếp công việc chạy tới tìm cô.

Thế nhưng vừa thấy bộ dạng say mèm của cô liền mềm lòng không thể trách móc được gì.
"Không có, không có ai hết.

Lừa anh ta.

Chỉ có anh..." Tuệ Linh lập tức bác bỏ.

Cô hiện tại thật sự nghe không rõ anh hỏi gì.

Chỉ câu được câu không lọt tai nhưng vẫn vội vàng phủ nhận.

Quả thật vừa rồi nói có bạn trai chỉ để lừa Piter.

Cắt đứt ý định không nên có của anh ta mà thôi.
"Vậy em và cái người tên Andrew kia thì sao?" Được nước lấn tới Đặng Lâm tiện hỏi luôn cả môi quan hệ của cô và Andrew.

Mặc kệ câu trả lời lúc sag là đúng hay sai anh cũng cần xác định.
"Andrew là bạn tốt." Từ trước tới nay đối với Andrew cô chỉ coi là bạn bè mà thôi.

Không có chút cảm giác nào vượt qua mức tình bạn cả.
Nghe thấy câu trả lời vừa lòng Đặng Lâm cũng không hỏi nữa.

Trà gừng cũng được rồi anh rửa tay rồi đỡ lấy người cô sợ cô rơi xuống.

Một tay cầm cốc trà đi ra sofas..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 25: 25: Vội Vàng Trở Về


"Tuệ Linh, Tuệ Linh, nào dậy uống một chút trà gừng rồi hãy ngủ." Đặng Lâm ôm cô ra sofas rồi nhẹ nhàng đặt xuống.

Lần này cô không còn ôm anh chặt cứng nữa mà dễ dàng buông ra.

Hình như ngủ mất rồi.

Thế nhưng anh không để yên cho cô ngủ mà lại gọi dậy.

Dù gì thì cũng phải uốn chút trà gừng dã rượu đã.
"Lâm, anh thật ồn ào.

Để yên cho em ngủ." Tuệ Linh bị anh gọi bất mãn lên tiếng.

Cái người này sao hôm nay lại ồn ào vậy kia chứ.

Trước đây sống cùng anh cả ngày chẳng thấy anh nói chuyện kìa.

Bây giờ thật là ồn ào.
"Dậy uống một chút rồi anh cho em ngủ." Đặng Lâm nửa đứng nửa ngồi ở sofas đang không ngừng cố gắng lôi kéo con ma men Tuệ Linh dậy.
"Kéo em dậy.

Anh phiền chết." Tuệ Linh miệng lải nhải nhưng mắt vẫn nhắm nghiền dơ tay lên đợi anh kéo dậy.

Muốn cô uống thì cũng phải cho cô ngồi dậy hẳn hoi chứ.

Không thể nằm uống được.
Một tay luồn ra sau lưng tay còn lại nhẹ nhàng đỡ lấy gáy cô rồi kéo dậy.

Tuệ Linh mơ màng ngồi gật gà gật gù đợi có người hầu tới tận miệng.
Không phụ lòng của cô Đặng Lâm mang cốc nước bón tới tận miệng cô chỉ cần nuốt xuống là được.
"Nào uống một chút, cẩn thận."
Một ngụm nước xuống họng vị cay xè của gừng làm cô tỉnh táo hơn một chút.

Tay đẩy cốc nước ra ngoài từ trối uống tiếp.
"Cay, không uống." Tuệ Linh ánh mắt mơ màng nhìn một đống gương mặt Đặng Lâm không ngừng lắc lư trước mắt.

Còn kèm theo hành động lắc lắc đầu tỏ ý bất mãn.

"Có cay bằng số rượu em uống sao? Uống thêm một chút anh liền để em ngủ." Đặng Lâm nhìn cô lại bắt đầu cứng đầu thì không vui.

Rượu uống nhiều vậy không thấy cay, trà gừng uống có một ngụm đã không chịu uống tiếp.
"Họ Đặng thối.

Tại sao bây giờ anh lại ồn ào như vậy...!Anh trước đây không như vậy.

Em không thích anh nữa.

Cũng không cần anh." Lấy sức nói một hơi dài Tuệ Linh đưa tay giật lấy cốc trà gừng trên tay Đặng Lâm một hơi uống hết rồi bỏ lại vào tay anh rồi nằm vật ra ghế ngủ mất.
Đặng Lâm bị một loạt hành động lưu loát của cô làm cho choáng váng.

Sau khi bình tĩnh lại thì người đã ngủ mất rồi.

Hình như vừa rồi cô nói không thích anh nữa.

Cũng không cần anh nữa? Điều đó là không thể, cho dù cô có chạy đến đâu anh cũng sẽ bắt lại.

Không thể trêu đùa anh rồi lại nói không cần như vậy.
Nhìn cốc trà đã trống rỗng trên tay Đặng Lâm anh không thèm chấp với con ma men say rượu như cô.

Đứng lên mang cốc xuống bếp để rồi quay lên thấy cô vẫn còn nằm ngủ ở đấy.

Lần này cô ngủ rất sâu.

Anh có gọi thử vài lần đều không có phản ứng.
Nhìn cô nằm ngủ không thoải mái anh liền bế cô lên mang vào trong phòng ngủ.

Cẩn thận kéo chăn lên đắp kín cho cô rồi anh ngồi ngay bên cạnh.

Nhìn gương mặt an tĩnh khi ngủ say của cô anh mới nhận ra.

Hình như cô gầy hơn trước.

Mắt cũng xuất hiện quầng thâm nhàn nhạt.

Hình như từ khi rời đi cô cũng không tốt hơn anh là mấy.

Ít ra hiện tại anh cảm thấy là như vậy.
"Sở Tuệ Linh, người phụ nữ ngốc em.

Anh có nói là anh có quan hệ gì với cô ta sao.

Em cũng đủ tuyệt tình.

Nói đi là đi luôn, cũng không thèm gặp anh nói lời tạm biệt.

Nhưng mà biết làm sao đây.

Anh tìm thấy em rồi, từ giờ liền không cho phép em biến mất khỏi tầm mắt anh thêm lần nào nữa." Đặng Lâm ngồi ở cạnh giường bàn tay vuốt v e gương mặt ngủ say của cô mà tự nói chuyện một mình.

Trước đây là anh không biết tình cảm của mình dành cho cô là gì.

Giờ hiểu ra rồi anh cũng không ngại lần nữa theo đuổi cô từ đầu.

Từ từ đi vào cuộc sống của cô thêm một lần nữa.
"Mẹ...Mẹ đừng bỏ con lại.

Mẹ........!Đặng Lâm, Đặng Lâm anh không được đi.

Tránh xa cô ta ra....!Lâm...!Đừng đi.

Huhu..." Đặng Lâm đang mơ màng ngủ thì bị tiếng gọi của cô làm cho giật mình.

Tuệ Linh mơ màng cả người ướt đẫm mồ hôi đang khóc thút thít.

Hình như cô gặp phải ác mộng nhưng không thể tỉnh lại.

Đang khổ sở giãy giụa cố gắng tỉnh lại nhưng không được.
"Linh, Tuệ Linh, anh ở đây.

Đừng sợ, anh không đi đâu hết.

Ở đây với em." Anh vội vàng ôm lấy cô vào lòng tay không ngừng xoa lưng cô giúp cô bình tĩnh lại.
Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.

Tuệ Linh như tìm được nơi yên tâm dựa vào.

Tiếng khóc của cô dần dần nhỏ lại rồi lần nữa ngủ thiếp đi.
Lo lắng cô sẽ lần nữa gặp ác mộng cả đêm anh thức canh cho cho cô ngủ.

Tới gần sáng thì tiếng chuông điện thoại gọi đến.

Là Mục Thành, không biết trời còn chưa sáng cậu ta gọi cái gì.
Để âm thanh không ảnh hưởng tới giấc ngủ của cô nên anh đi ra ban công nghe máy.

"Tôi nghe."
"Tổng Giám đốc, phía Đặng Thị sảy ra chuyện cần anh về giải quyết gấp.

Tôi đã đặt sẵn máy bay rồi, 30 phút nữa sẽ cất cánh.

Hiện giờ tôi qua đón anh." Mục Thành đang ngủ cũng bị tin tức này làm cho tỉnh ngủ vội vàng sắp xếp lịch trình rồi gọi báo cho anh.
Mục Thành biết hiện tại Tổng Giám đốc chắc chắn đang ở cùng phu nhân.

Thế nhưng sự việc cấp bách không cho phép anh ta lo được lo mất nhiều như vậy.
Đặng Lâm nghe giọng vội vàng của Mục Thành cũng không trách.

Im lặng một lúc anh mới lên tiếng đáp lại.
"Cứ làm theo như cậu sắp xếp.

Gọi Giang Mẫn qua đây chăm sóc cho cô ấy giúp tôi." Anh biết trên vai mình gánh vác sự nghiệp của cả nghìn người không thể lơ là nên đành tạm thời về trước.

Ở nước Pháp xa xôi này hiện tại cũng chỉ có Giang Mẫn khiến cho anh yên tâm đôi chút giao cô cho.
"Tôi đã biết.

Tôi sẽ lập tức gọi cho cô ấy." Mục Thành lập tức hiểu được anh muốn giao phó cô cho Giang Mẫn chăm sóc không nói nhiều lấy một chiếc điện thoại khác ra gọi cho Giang Mẫn nói chuyện.
Biết là hiện tại làm phiền giấc ngủ của người khác là không đúng nhưng sự việc quan trọng không thể làm khác được.
Khoảng 15 phút xe của Mục Thành và Giang Mẫn cùng lúc chạm nhau ở dưới chung cư.
"Thư kí Mục.

Có chuyện gì anh gọi tôi gấp như vậy?" Giang Mẫn vừa đi vừa khó hiểu hỏi Mục Thành.

Trời còn chưa sáng cô đã bị anh ta gọi tỉnh mà gấp gáp chạy đến đây.

"Bên tập đoàn sảy ra chuyện chúng tôi phải về gấp.

Tổng Giám đốc không yên tâm về cô Sở nên đành làm phiền cô." Mục Thành đơn giản nói hai câu Giang Mẫn đã hiểu được.

Hóa ra cần cô làm bảo mẫu chăm vợ.

Biết làm sao đây, thân là cấp dưới chỉ có thể nghe lời sếp.
"Tinh" Cửa thang máy mở ra Mục Thành đưa theo Giang Mẫn tới 10A6 gõ cửa.

Cửa nhà mở ra Đặng Lâm một thân tây trang nghiêm chỉnh.
"Tổng Giám đốc, Tổng Giám đốc." Hai người Mục Thành cùng Giang Mẫn đơn giản chào hỏi.
"Vào đi."
Giang Mẫn theo chân Mục Thành đi vào nhà.

Khi cô ấy nhìn kĩ dung mạo vị Tổng Giám đốc bí ẩn này cũng là giật mình.

Thật sự rất đẹp.

Chỉ là thời điểm hiện tại không cho phép cô có tâm trí suy nghĩ khác.
"Trưởng phòng Giang.

Tôi hy vọng cô giúp tôi chăm sóc cô ấy thời gian tới khi tôi không có ở đây.

Cô có yêu cầu gì cứ nói, tôi sẽ đáp ứng.

Tạm thời đừng để cô ấy biết tôi đã tới.

Cô hiểu ý tôi chứ." Đặng Lâm nhìn Giang Mẫn mà nói.

Khí chất cao lãnh trên người anh phát ra làm Giang Mẫn không dám nhìn thẳng.
"Tôi đã biết nên làm thế nào.

Tổng Giám đốc anh yên tâm." Giang Mẫn lập tức hiểu ra hàn ý trong câu nói của anh.
"Cảm ơn.

Mục Thành chúng ta đi." Đặng Lâm cùng Mục Thành rời đi không chút chậm trễ để lại Giang Mẫn một mình từ từ tiêu hóa thông tin gấp rút vừa rồi..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 26: 26: Công Việc Bận Rộn


Chiếc Rolls-Royce lần nữa xé gió chạy trong màn đêm.

Thời gian từ chung cư ra tới sân bay thường phải đi gần 1 giờ đồng hồ lần này Mục Thành chỉ lái xe không quá 30 phút.

Rất may hiện tại trời chưa sáng nên không có quá nhiều phương tiện lưu thông trên đường nên bọn họ mới có thể đi nhanh như vậy.
"Tổng Giám đốc.

Tài liệu tôi đã gửi cho anh qua mail rồi." Xuống xe trước khi đi vào sân bay Mục Thành không quên nhắc anh phải xem tài liệu.

Hình như Tổng Giám đốc nhà anh ta vẫn còn đang suy nghĩ lung tung.

Từ khi lên xe liền ngồi nghĩ đâu đâu.

Đây không phải hình ảnh mà Mục Thành thường thấy.

Có lẽ do hôm nay gặp cô Sở nên sếp anh ta mới vậy.

Sau khi nhắc anh xong Mục Thành liền lái xe đi gửi tại bãy đỗ xe riêng của sân bay.

Bãi đỗ này đa số đều là xe kí gửi trong thời gian chủ xe không có ở đây.
"Tôi đã biết.

Cậu mau thu xếp chúng ta lập tức trở về.

Lát lên máy bay tôi xem." Lấy lại tinh thần Đặng Lâm lập tức trở về vẻ quyết đoán thường ngày.

Qủa thật hôm nay anh đã phân tâm khi gặp cô, đây không phải phong cách của anh thường ngày.

Chỉ khi gặp cô anh mới có thể mất tập chung như vậy.
Rất nhanh Mục Thành đi đỗ xe quay lại hai người lập tức lên máy bay đi vào khoang hạng thương gia.

Trong chuyến bay này chỉ có hai người Đặng Lâm và Mục Thành vì là chuyến bay gấp nên Mục Thành đặt riêng.

Vậy mới thấy người có tiền làm việc đều dễ dàng hơn rất nhiều.

Không cần mất thời gian chờ đợi hay làm thủ tục rườm rà.
"Sếp, tôi đã cho bên kĩ thuật xử lý.

Cũng đã cho người liên hệ với bên đối tác hẹn lịch gặp mặt rồi.

Anh có yêu cầu gì khác nữa không?" Mục Thành nhìn Tổng Gíam đốc đang chăm chú nhìn vào Ipad hỏi.
"Không cần.

Tạm thời chúng ta về trước.

Tôi tự có sắp xếp." Đặng Lâm nhìn tài liệu trên Ipad lúc sớm Mục Thành gửi cho rất nhanh đã tìm ra nguyên nhân.
Đây là một dự án về phần mềm quản lý Đặng Thị kí hợp đồng với đối tác.

Thế nhưng khi phần mềm chuẩn bị được giao cho đối tác thì bất ngờ phát hiện ổ virus đánh cắp toàn bộ dữ liệu.

Bên đối tác đang tức giận yêu cầu phía Đặng Thị phải bồi thường và huỷ hợp đồng.

Nếu hợp đồng này bị huỷ thiệt hại sẽ là cả triệu đô.

Đây là một con số không nhỏ.

Bên phụ trách không thể giải quyết được nên phải thông báo cho Đặng Lâm đang ở nước Pháp xa xôi trở về.
Hơn 20 giờ đồng hồ trên máy bay.

Khi máy bay hạ cánh đã là 3 giờ sáng ngày tiếp theo rồi.

Trong suốt thời gian đó Đặng Lâm ở trên máy bay vừa nghiên cứu phương án giải quyết với đối tác vừa phải tìm ra lỗ hổng bảo mật của phần mềm.

Ít ai biết được Tổng Giám đốc Đặng Lâm của Đặng Thị không chỉ là thiên tài kinh doanh mà còn là một chuyên gia về máy tính.

Bộ phận công nghệ của Đặng Thị đều do một tay Đặng Lâm tuyển chọn và dẫ dắt.
"Tổng Gíam đốc, anh có muốn về biệt thự nghỉ ngơi chút không.

Suốt quãng đường anh không chợp mắt được mấy." Mục Thành ngồi ở ghế phụ lo lắng nhìn sếp vẫn đang chăm chú vào màn hình laptop ở ghế sau mà không khỏi lo lắng.

Tính ra đã 2 ngày anh không ngủ quá 3 tiếng đồng hồ rồi.

Hôm trước thì cả đêm chăm sóc Sở tiểu thư có vẻ cũng khôg nghỉ ngơi chút nào.

Sau đó lên máy bay liên lao đầu vào công việc cũng không nghỉ ngơi.

Cứ như vậy sợ rằng sẽ không ổn.
"Không cần.

Đưa tôi đến công ty." Đôi tay thoăn thoát chạy trên bàn phím laptop mắt không rời khỏi màn hình mà trả lời câu hỏi của Mục Thành.

"Tổng Giám đốc vậy anh có chịu được không.

Đã hai ngày rồi anh chưa nghỉ ngơi đàng hoàng." Mục Thành nhìn anh bán mạng như vậy cũng thật không biết làm sao.
"Mục Thành, tôi không nói lại lần thứ 2." Giọng nói Đặng Lâm lần nữa vang lên ngữ điệu cứng rắn không thể từ chối.
"Vâng." Mục Thành không dám nhiều lười lập tức ra hiệu cho tài xế lái xe đến thẳng Đặng Thị.

Tổng Giám đốc hiện tại mới đúng là Tổng Giám đốc.

Nói một là một hai là hai không cho phép ý kiến nhiều lời.

Tài xế nhận lệnh lập tức đạp ga rời khỏi sân bay đến thẳng Đặng Thị.
"Mục Thành, không còn chuyện gì nữa cậu có thể về nghỉ trước.

Trời sáng rồi tới cũng không sao, tôi ở lại một mình là được." Đặng Lâm đi vào Đặng Thị cho thang máy chạy thẳng đến phòng làm việc của mình.

Anh chỉ muốn ở lại hoàn thiện nốt công việc dang dở, Mục Thành không nhất định phải ở lại.
"Tôi ở lại đây cùng Tổng Giám đốc.

Tôi ở phòng mình nghỉ ngơi là được, anh có việc gì liền gọi tôi." Mục Thành với tư cách là thư kí 24/24 tiếng đều bên cạnh anh nhất quyết không chịu trở về.

Dù sao trời cũng sẵn sáng, ở phong làm việc cũng có thể ngủ không nhất thiết phải về nhà.
"Thôi được.

Vậy cậu đi nghỉ đi, tôi có thể tự giải quyết." Trong thời gian chờ thang máy tới nơi hai người đã thoả thuận xong rồi.
Mục Thành đi theo Đặng Lâm đến tận phòng làm việc của anh, sau khi nhìn thấy anh một lần nữa ngồi trước máy tính làm việc mới an tâm rời đi..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 27: 27: Bữa Sáng


Sau khi Mục Thành rời đi anh làm việc thêm một lát rồi đi tắm.

Dòng nước lạnh chảy xuống phần nào giảm bớt sự mệt mỏi.

Suốt 2 ngày qua anh làm việc vực độ thời gian nghỉ ngơi gần như không có nên hiện tại quả thực cảm thấy có chút mệt mỏi.
Hiện tại mọi thứ gần như đã sắp xếp lại ổn định.

Lỗ hổng phần mền cũng đã được vá xong nên Đặng Lâm có thể nghỉ ngơi rồi.

Không mất công anh bay hơn nửa vòng trái đất từ Pháp trở về để xử lý.

Nếu việc này để cho bộ phận kĩ thuật xử lý không biết đến khi nào mới xong.

Nhanh thì một tuần mà chậm thì dăm bữa nửa tháng cũng không xong được.

Hợp đồng cả trăm triệu đô không phải nhỏ nên đích thân anh phải xử lý.
Trên cơ bản đã ổn thỏa bây giờ chỉ cần để cho bên phụ trách hẹn gặp được đối tác đàm phán lại hợp đồng anh tin chắc sẽ không vấn đề gì.

Để bộ phận kỹ thuật quét, kiểm trả lại lỗ hổng rồi chạy lại phần mềm là có thể giao hàng.
Suốt hai ngày làm việc cuối cùng cũng đã được nghỉ ngơi.

Sức khỏe của anh bình thường cũng rất tốt nhưng không ai muốn người mình mệt mỏi biết đâu lại có nguy có ủ bệnh trong người phải không.

Vậy nên nghỉ ngơi là vấn đề thiết yếu không thể xem nhẹ.
6 giờ sáng Mục Thành tay bưng khay đồ ăn sáng đứng trước cửa phòng làm việc của Đặng Lâm.

Lưỡng lự một chút rồi quyết định gõ cửa.
"Cốc...!Cốc...!Cốc.

Tổng Giám đốc, tôi có thể vào sao?" Mục Thành sợ anh vẫn còn nghỉ ngơi nên không dám làm phiền trực tiếp đi vào nên gõ cửa trước.

Chỉ sợ sếp làm việc mệt mỏi hiện tại vẫn đang ngủ.
"Vào đi." Đặng Lâm đứng bên cửa sổ tay cầm tách cafe mắt nhìn về phía thành phố tấp nập bên dưới.

Dòng người đang vội vàng bắt đầu một ngày làm việc mới, ai ai cũng bận chạy đua với cuộc sống để lo cho bản thân, lo cho gia đình.

Hơn 3 tháng rời đi nơi này vẫn không hề thay đổi.

Mọi thứ vẫn vậy duy chỉ có Đặng Lâm anh là thay đổi.

Bất chi bất giác mà anh để người con gái tên Sở Tuệ Linh đi vào trái tim mình.
"Tổng Giám đốc, tôi có mang bữa sáng cho anh.

Sáng sớm uống cafe không tốt cho sức khỏe.

Anh nên hạn chế uống nó thì hơn." Mục Thành nhìn tách cafe trong tay anh lại bắt đầu thở dài.

Vị Tổng Giám đốc này của anh ta chuyện gì cũng đều làm rất giỏi.

Duy chỉ có sức khỏe là không để ý.

Bao năm đi theo anh Mục Thành phát hiện ra anh thường xuyên bỏ bữa sáng.

Thế nên ngoài làm thư kí Mục Thành còn kiêm luôn chân bảo mẫu chăm sóc sức khỏe cho anh.

Nếu sếp bị bệnh vậy thì khổ nhất chỉ có người làm thư kí như anh ta mà thôi.

Vì tương lai bản thân có thể nhàn hạ một chút anh ta cũng rất sẵn lòng chăm sóc sức khỏe cho sếp.
"Tôi biết." Lời nói thì biết rồi nhưng tay vẫn không buông tách cafe ra mà vẫn tiếp tục uống.

Lời nói của thư kí chỉ như gió thoảng qua tai mà thôi.

Bởi vì công việc quá nhiều nên anh luôn phải giữ tỉnh táo.

Cafe là thứ không thể thiếu.

Ngoài rượu ra thì trong bụng Đặng Lâm anh chứa nhiều nhất chắc phải là cafe.

Tới mức cơm có thể không cần ăn nhưng cafe không thể không có.

Trong phòng làm việc cũng để sẵn máy pha cafe và các loại cafe anh hay uống.

"À đúng rồi, Cậu có thể thăng chức cho Giang Mẫn.

Người này rất có năng lực." Nhớ ra chuyện Đặng Lâm liền bảo với Mục Thành.

Bên L&T anh toàn quyền cho Mục Thành nên chuyện này cũng cần anh ta ra mặt.
"Tôi đã biết." Mục Thành lập tức đồng ý không có ý kiến gì.

Anh ta cũng hiểu chuyện này, tìm một lý do hợp lý để thuận đường thăng chức cho Giang Mẫn là được.

Còn lý do Giang Mẫn được thăng chức không cần nghĩ cũng biết chủ yếu là do cô Sở.

Chuyện riêng của cấp trên thư kí như anh ta không cần để ý nhiều.

Cứ làm theo đúng căn dặn là được.

Cũng hy vọng sếp sẽ sớm ngày rước được phu nhân về.

Chứ nhìn sếp anh ta dạo gần đây mà xem.

Anh ta cảm thấy có chút đau lòng cho sếp nhà mình.

Mục tiêu theo đuổi lại người ta mới chỉ bắt đầu mà thôi.
"Tiện thể báo cho bên phụ trách lên lịch gặp đối tác cho tôi càng sớm càng tốt.

Lát nữa cùng tôi xuống bộ phận kỹ thuật xem xét một chút.

Không còn việc gì nữa cậu có thể đi." Nói rồi Đặng Lâm quay lại bàn làm việc tiếp tục xem tài liệu.
"Tổng Giám đốc, còn đồ ăn?" Mục Thành lo lắng anh lại bỏ bữa nên có chút khẩn trương hỏi lại.

Chỉ khi ở cùng cô Sở thì Tổng Giám đốc mới giống như một người bình thường cơm ăn ba làm việc đúng giờ.

Trước đây làm việc không khác gì máy móc, sau khi cô Sở rời đi lại quay trở về như trước phần lớn thời gian đều chìm trong công việc đến sức khỏe cũng không để ý.

Bảo người thư ký như anh ta làm sao có thể yên tâm làm việc với cấp trên như vậy chứ.
"Để đó lát tôi ăn.

Cậu đi đi." Nhìn Mục Thành lo lắng cho sức khỏe của mình như vậy anh cũng miễn cưỡng đồng ý.

Từ sau khi cô rời đi anh rất ít khi ăn sáng.

Có lẽ lâu ngày lại thành thói quen rồi.
"Vâng tôi đã biết." Thấy anh đồng ý Mục Thành cũng yên tâm rời đi làm việc..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 28: 28: Phòng Kĩ Thuật


"Cốc...Cốc...Cốc..." Khoảng 8 giờ hơn khi Đặng Lâm đang xem tài liệu thì bên ngoài phòng làm việc vang lên tiếng gõ cửa.

Phòng làm việc của anh nằm trên tầng cao nhất ngày thường chũng chỉ có thư ký là Mục Thành đến.
"Mời vào." Đặng Lâm nâng tầm mắt lên khỏi máy tính với tay lấy cốc cafe uống một ngụm rồi trả lời.
"Cạch...!Tổng Giám đốc.

Tôi là Hà Hải Thuận, Trưởng phòng phát triển dự án.

Cũng là người chịu trách nhiệm chính trong dự án lần này." Người bên ngoài đẩy cửa đi vào đi đến trước bàn làm việc của anh cúi đầu giới thiệu nhưng sau đó lại không giám ngẩng đầu lên.

Dự án lần này giá trị cả triệu đô, là anh ta quản lý thất trách nên mới sảy ra vấn đề.

Bây giừ không còn mặt mũi nào mà đối mặt với Tổng Giám đốc nữa.
"Trưởng phòng phát triển dự án Hà Hải Thuận?" Nhìn người đang cúi đầu trước mặt Đặng Lâm không biết nghĩ gì mà lần nữ lặp lại tên anh ta.
"Vâng thưa Tổng Giám đốc." Trưởng phòng Hà vẫn cúi gằm mặt trả lười không dám ngẩng đầu lên.
"Ngẩng cao đầu lên nói chuyện với tôi.

Đặng Thị này không cần những người hèn kém không dám đối mặt với thất bại.

Nếu không làm được lập tức đi về trình lên đơn từ chức.

Tôi không ngại kí một nét." Đặng Lâm lập tức lạnh giọng nói với người đàn ông.

Nhân viên của Đặng Thị này có thể không phải là giỏi nhất nhưng nhất định phải là người dám làm dám chịu.

Chứ đâu phải làm sai cúi đầu xin lỗi là xong chuyện.
"Vâng." Hà Hải Thuận nghe tiếng quát của anh lập tức lưng đứng thẳng đầu ngẩng cao không dám mãi cúi đầu nữa.

Cho dù dự án lần này anh ta thất trách nhưng anh ta nguyện sống chết theo Đặng Thị.

Vậy nên không thể vì một dự án này mà bị Tổng Giám đốc cho nghỉ việc được.
"Rất tốt.

Bây giờ thì Trưởng phòng Hà, anh có thể báo cáo công việc." Đặng Lâm nhìn biểu hiện của Trưởng phòng Hà cuối cùng cũng lấy lại được khí thế liền gật đầu hài lòng.

Dám nghĩ dám làm, dám làm dám chịu.

Đây mới chính là tôn chỉ làm việc mà nhân viên của Đặng Thị cần có.
"Tổng Giám đốc.

Dự án lần này gặp sự cố anhh cũng đã biết, tôi rất xin lỗi vì sự tắc trách của bản thân mà khiến anh phải bay một quãng đường xa xôi từ Pháp trở về.

Tôi xin lấy công chuộc tội hoàn thành dự án lần này một cách tốt nhất.

Sau khi dự án hoàn thành mọi hình thức kỉ luật đưa ra tôi đều chấp nhận.

Chỉ xin Tổng Giám đốc anh cho tôi một cơ hội sửa sai." Hà Hải Thuận chém đinh chặt sắt mà khẳng định lại với anh rằng anh ta sẽ hoàn thành tốt dự án lần này.
"Anh lấy gì ra để lần nữa lấy được lòng tin của Đặng Lâm tôi? Trưởng phòng Hà, anh làm việc ở Đặng Thị cũng đã vài năm.

Chắc cũng hiểu được cách làm việc của tôi." Đặng Lâm lắc ly cafe trong tay hỏi lại Trưởng phòng Hà.
"Tổng Giám đốc, tôi không cầu gì khác.

Chỉ xin anh để tôi hoàn thành hết dự án lần này.

Sau đó tuỳ ý anh xử lý.

Nếu Đặng Thị muốn sa thải tôi tôi cũng không có gì để nói."
"Được.

Tôi cho anh một cơ hội cuối cùng.

Sắp xếp cho tôi lịch gặp mặt sớm nhất với bên đối tác.

Tôi sẽ đích thân bàn chuyện với bên họ.

Công việc cụ thể sau đó Mục Thành sẽ triển khai với anh."
"Tôi đã biết.

Xin phép Tổng Giám đốc nếu không còn chuyện gì khác tôi trở về lập tức sẽ hẹn với bên đối tác lịch gặp mặt sớm nhất cho anh." Trưởng phòng Hà thấy Tổng Giám đốc chưa có ý định xử lý mình lập tức thở phào một hơi.

Anh ta nhất định phải hoàn thành tốt dự án lần này để lấy công chuộc tội.

"Ừ." Nhận được đáp án bản thân muốn Đặng Lâm cũng không làm khó Trưởng phòng Hà nữa mà cho anh ta về làm việc.
Sau khi Hà Hải Thuận đi không lâu anh cũng gọi Mục Thành cùng mình đi xuống bộ phận kỹ thuật.
Đẩy cửa phòng kỹ thuật đi vào bên trong tất cae đều là máy tính và các hệ lập trình đang hoạt động.

Một đội nhân lực 30 người đang làm việc không ngừng nghỉ để điều khiển các phần mềm.

Thấy anh đi vào tất cả mọi người không hẹn mà đứng lên chào.
"Chào anh Lâm." Thay vì gọi anh là Tổng giám đốc thì mọi người ở đây đều gọi anh là anh Lâm.

Đây cũng là điều đặc biệt duy nhất xuất hiện ở Đặng Thị.
Bộ phận kỹ thuật của Đặng Thị thật ra không thuộc sự quản lý của Đặng Thị.

Bộ phận này trực tiếp nhận lệnh và làm việc dưới tay Đặng Lâm anh.

Cho dù anh không phải là Tổng Giám đốc của Đặng Thị đi chăng nữa.

Đội kỹ thuật từng người một đều được Đặng Lâm tuyển chọn kĩ càng và tỉ mỉ.

Có một số người đã đi theo anh từ thời còn là sinh viên mới tập tành học lập trình và phần mềm.

Bọn họ có 30 người ai cũng là một tay anh chỉ bảo từng ngày mà phát triển.

Nếu ở ngoài để bọ họ tự do thì việc tự mở cho mình một công ty hay văn phòng về IT đều không có gfi là khó khăn.

Căn bản mỗi người ở đây đều có đủ vốn liếng để tự tạo cho mình một chỗ đứng.

Chỉ là đi theo anh lâu rồi mọi người cũng quen rồi nên không ai rời đi.

Sau khi anh về tiếp quản Đặng Thị thì bọn họ đều đi theo anh và trong Đặng Thị xuất hiện một bộ phận đặc biệt chính là bộ phận kỹ thuật bọn họ.
"Tiểu Lĩnh.

Mã code tôi gửi cho cậu đã xem hay chưa." Đặng Lâm nhìn một lượt mọi người đang tiếp tục làm việc cũng không làm phiền bọn họ mà đi đến chỗ một cậu thanh niên ngồi ở góc hỏi.

Người này tên là Tôn Lĩnh Nam trước đây cũng là du học sinh bên Anh Quốc.

Trong một lần vô tình anh được mời hội thi về lập trình thì bắt gặp cậu nhóc khi ấy mới chỉ 17 tuổi cũng tham gia thi.

Nhận thấy tài năng trên người cậu ta anh đã không ngại mà chỉ dạy thêm.

Cuối cùng Tôn Lĩnh Nam đi theo anh học lập trình và phần mềm mã hoá.

Sau đó anh về nước cậu ta cũng chạy về theo rồi vào làm ở Đặng Thị.

Cũng là người đi theo anh lâu nhất.

Vậy nên bộ phận kỹ thuật do một tay cậu ta quản lý.

Từ một cậu nhóc ngày nào còn bập bẹ học code bây giờ đã là thiếu niên 23 tuổi một thân tay nghề.
"Anh Lâm.

Em xem rồi, đang khôi phục lại dữ liệu và chạy thử.

Lỗ hổng này nếu để em tìm nhanh cũng phải 3 ngày.

Không nghĩ anh nhânh như vậy đã tìm ra rồi khắc phục.

Thật may có anh nếu không em cũng không biết phải làm sao." Tiểu Lĩnh thấy anh đến chỗ mình tay vừa nhập mã vừa trả lười anh.

Thầy mãi là thầy, phận làm học trò như cậu ta không biết phải đuổi tới khi nào mơi kịp bước chân của anh.
"Ừ, cố gắng lên.

Gặp khó khăn có thể tìm tôi.

Khi nào rảnh tôi cùng các anh em đi uống vài chén." Đặng Lâm vỗ vai cậu ta khích lệ.

Anh từ 5 tuổi đã bắt đầu tiếp xúc với máy tính, 7 tuổi đã bắt đầu học lập trình.

Mất gần 20 năm mới vừa học vừa làm mới có được thành tựu như bây giờ.

Cậu ta tính thời gian còn chưa được 10 năm.
"Em biết rồi.

Em sẽ nói lại với anh em.

Anh Lâm, em còn đnag dở tay anh cứ tự nhiên." Lĩnh Nam vừa chạy mã code trên màn hình vừa trả lời lại anh.
"Các cậu làm việc đi.

Không còn sớm nữa tôi còn có việc." Chào mọi người xong anh dẫn theo Mục Thành klaanf nữa về phòng làm việc..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 29: 29: Công Việc


"Tổng Giám đốc, tôi đã thông báo kế hoạch cụ thể với Trưởng phòng Hà.

Anh ta cũng đã sắp xếp được lịch hẹn gặp với bên đối tác.

Ban đầu bên họ từ chối nhưng Hà Hải Thuận đã thuyết phục được đối phương ra gặp mặt vì Tổng Giám đốc anh sẽ trực tiếp tới gặp bọn họ." Buổi trưa Mục Thành mang cơm lên văn phòng cho anh tiện thể báo cáo lại luôn thông tin bên Trưởng phòng Hà đã báo cáo trước đó lại cho Đặng Lâm.

Dự án lần này được Đặng Thị đặc biệt coi trọng nên sự cố lần này sảy ra khiến cho bộ phận phụ trách đứng ngồi không yên.
"Hà Hải Thuận này làm việc cũng rất khá.

Trong thời gian một buổi sáng đã có thể hẹn gặp thành công.

Cũng rất biết phân lợi hại mà đẩy cái chức Tổng Giám đốc này của tôi ra làm lá chắn.

Người này nếu được đào tạo tới nơi tới chốn cũng rất có tiềm năng." Đặng Lâm ngồi ở sofas thong dong uống trà vắt chéo chân nghe thư kí báo cáo công việc.

Anh không nghĩ rằng người tên Hà Hải Thuận này có thể làm việc nhanh như vậy.
Người này cũng rất thông minh lôi anh ra làm lá chắn.

Người làm kinh doanh sẽ không ai ngu ngốc mà để vụt mất cơ hội hợp tác với Đặng Thị.

Tuy rằng Đặng Thị của anh chưa phải là bá chủ thương trường nhưng cũng chiếm một vị trí cao.

Làm ăn với Đặng Thị chỉ có lợi chứ không có hại.

Đối phương vì chưa lấy được đủ lợi ích nên mới kéo dài thời gian.

Mục đích không gì khác chính là lấy được càng nhiều chỗ tốt từ Đặng Thị mà thôi.
Thay vì đợi bò rút lợi ích từng chút một nếu có cơ hội trực tiếp gặp mặt với người điều hành Đặng Thị hiện tại là Đặng Lâm anh thì đối phương sẽ thu được càng nhiều chỗ tốt hơn trong tương lai.

Hà Hải Thuận này rất thông minh khi nhận ra điều này lập tức lôi anh ra làm lá chắn đàm phán.

Không có gì bất ngờ thì đối phương đã lập tức đồng ý.

Tư duy nhanh nhạy này không phải ai cũng có.

Và Hà Hải Thuận thì lại có điều đó.

Đây chính là nhân viên mà Đặng Thị cần.

Biết nắm bắt tâm lý đối phương phân tích được lợi hại mà đưa ra quyết định có lợi.
"Tôi cũng rất bất ngờ khi anh ta có thể nhanh như vậy đã thuyết phục được đối phương.

Người này biết trọng dụng ắt hẳn có lợi cho tập đoàn.

Chỉ là không biết vì sao trước đó lại để phạm phải lỗi lớn như vậy.

Hẳn là không phù hợp với phong cách của anh ta." Mục Thành cũng đồng ý với anh.

Chỉ có chút khó hiểu không biết lý do gì khiến một người nhạy bén như Hà Hải Thuận lại phạm phải lỗi lớn như vậy trong khi phụ trách dự án.
"Nếu rảnh cậu đi xem một chút xem nguyên nhân do đâu.

Nếu có phiền phức thì bỏ ra chút sức giúp anh ta cũng không sao." Đặng Lâm nhìn thư kí mà nói hàm ý.
"Vâng, tôi đã biết.

Anh yên tâm." Mục Thành lập tức hiểu ra mà ghi nhớ lại.

Đây chính là sự ăn ý khi làm việc cùng nhau quá lâu.
"Lịch hẹn cụ thể thì sao.

Cậu biết đấy, tôi là người.

không thích dài dòng mất thời gian."

"Bên phía Trưởng phòng Hà đã thuyết phục được họ gặp mặt.

Thời gian cụ thể bên đó sẽ sắp xếp và báo lại cho chúng ta.

Muộn nhất là chiều mai có thể bàn bạc công việc."
Tuy đồng ý gặp mặt nhưng bên đối tác vẫn giữ lập trường phải để cho Đặng Thị chờ đợi.

Đây cũng là một chiến thuật trong kinh doanh.

Bên nào xuống nước trước thì hiển nhiên đã kém một bậc về lợi thế.

Trong chuyện này là Đặng Thị đuối lý trước nên chỉ có thể chịu đựng chờ đợi đối phương ra quyết định.

Tạm thời phần thắng đang nghiêng về đối phương.
"Tôi đã biết.

Cứ để cho bọn họ quyết định.

Dù sao Đặng Lâm này cũng không vội.

Đặc biệt có thời gian chơi một chút." Đặng Lâm như thể đã có tính toán trong đầu trước đó.

Mặc kệ cho đổi phương làm gì anh đều bình tĩnh ứng đối.

Đây chính là sự đáng sợ của một doanh nhân có kinh nghiệm và hiểu biết.

Cũng là lý do vì sao chỉ 27 tuổi anh đã có thể điều hành cả tập đoàn lớn như Đặng Thị mà bỏ qua mấy lão hồ ly trong hội đồng cổ đông trực tiếp ngồi vào ghế Tổng Giám đốc.

Sự quyết đoán đoán và tính toán trong từng bước đi quyết định sự thành bại được mài dũa trong quá trình học tập và làm việc không phải ai cũng có.

"Tổng Giám đốc, nếu anh không còn gì khác thì tôi xin phép.

Anh cũng nên nghỉ ngơi một chút.

Thời gian qua anh vất vả quá sức không tốt cho sức khỏe." Nhìn thời gian cũng không còn sớm nên Mục Thành lập tức về phòng mình làm việc để lại không gian cho anh nghỉ ngơi.

Anh ta ước gì Tổng Giám đốc có thể nghỉ ngơi nhiều một chút để bảo đảm sức khỏe.
"Ừ, giúp tôi để ý bên kia một chút." Đặng Lâm gật đầu đồng ý không quên nhắc nhở Mục Thành.

Bên kia không cần đoán cũng biết là ai kia rồi.
"Anh yên tâm.

Tôi sẽ sắp xếp." Mục Thành rời đi mà lệ không ngừng tuôn trong lòng.

Vừa phải giúp cấp trên sắp xếp lịch trình công việc.

Giờ còn kiêm luôn bảo mẫu chăm sóc sức khỏe dinh dưỡng cho sếp.

Thêm cả vị trí quân sư tình yêu giúp sếp trong hành trình cua lại vợ.

Làm thư kí như anh ta đúng là không dễ dàng gì..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 30: 30: Gọi Andrew Tới Đón


Sau khi Giang Mẫn rời đi Tuệ Linh ngồi một chút cố gắng ổn định suy nghĩ trong đầu rồi nhớ ra Giang Mẫn có nói đã nấu cháo dưới bếp nên ăn một chút.

Cháo người cũng đã nấu cô không thể bỏ qua ý tốt của người ta được.

Sau đó Tuệ Linh còn cẩn thận dọn dẹp lại căn nhà một lượt cho gọn gàng.

Cô nhìn qua tủ lạnh phần lớn đều là đồ ăn đóng hộp còn hạn sử dụng.

Chắc hắn chủ nhà mới đi không lâu nên đồ mới còn nhiều vậy.
Qủa thật căn nhà này ở đối diện nhà cô.

Mở cửa ra chính là nhà cô ở đối diện.

Nghe lời Giang Mẫn Tuệ Linh khoá cửa lại rồi để khoá cửa vào túi xách.

Dự định lát nữa đến công ty sẽ mang trả lại chìa khoá cho chị ấy.
Mở cửa nhà mình ra Tuệ Linh tiện tay ném túi xách vào sofas rồi đi vào phòng tắm.

Cả người cô hiện tại rất khó chịu và còn toàn mùi rượu.

Nằm trong bồn tắm mà Tuệ Linh không khỏi suy nghĩ.

Thật không biết hôm qua làm sao mà tự dưng lại uống nhiều như vậy.

Mọi người đều nhìn thấy, thật là xấu hổ chết đi mất.

Cô tự hứa đây là lần đầu cũng là lần cuối cô động tới chất kíc h thích như bia rượu.

Thật không tốt đẹp gì cả.
Lại còn giấc mơ không khác gì sự thật đêm qua nữa.

Đến hiện tại cô vẫn không biết được đó có phải mơ hay không.

Mọi việc diện ra đều rất thật.

Thế nhưng sáng dậy lại không thấy dấu hiệu anh từng xuất hiện như trong giấc mơ của cô.

Có thể mọi chuyện thực sự là cô mơ mà thôi.

Người chăm sóc cô đêm qua chắc là Giang Mẫn, bởi vì men rượu nên cô mới nhận nhầm sang anh rồi có những hình ảnh không đúng thực tế như vậy xuất hiện.
Tưởng rằng sau một thời gian dài như vậy cô đã quên được anh.

Thế nhưng hoàn toàn không phải.

Hình ảnh Đặng Lâm vẫn luôn lưu giữ sâu trong tiềm thức của cô.

Sau chuyện này Tuệ Linh đặc biệt nhận ra rằng bản thân vẫn không thể quên đi người đàn ông kia.

Thứ tình cảm này đã bén rễ nảy mầm lún sâu tới mức không thể xoá bỏ.

Thật sự không biết nên khóc hay cười với tình cảnh của bản thân hiện tại.

Đặng Lâm bây giờ đối với cô không khác gì là liều thuốc độc.
Lắc đầu rũ đi mấy suy nghĩ không đúng đang lảng vảng trong đầu.

Mặc kệ chuyện gì đi chăng nữa thì anh cũng không thể xuất hiện ở đây được.

Chắc hẳn Giang Mẫn sẽ không giấu cô.

Tạm thời quên chuyện này đi, hiện tại vẫn là chuẩn bị một chút rồi tới công ty mới đúng.

Ngay thứ hai đi làm không thể nghỉ với lý do buồn cười này được.

Đồng nghiệp sẽ nghĩ thế nào về cô chứ.
Đi ra khỏi phòng tắm Tuệ Linh vừa lau tóc vừa lấy điện thoại gọi cho ai đó.
"Hello tiểu thư Serline.

Sáng sớm cậu gọi tôi có chuyện gì vậy." Đầu dây bên kia vang lên giọng nói của Andrew.

Nghe giọng nói chắc anh đã dậy lâu rồi, nghe rất có sức sống.
"Andrew, sáng nay cậu rảnh không? Có thể qua đón tôi đi làm chứ.

Hôm nay tôi hơi mệt." Tuệ Linh cũng không muốn nhờ Andrew đưa cô đi nhưng hôm nay cô thật sự không thích hợp lái xe đi làm.

Hết cách rồi chỉ có thể làm phiền người bạn này.
"Rất vịnh hạnh.

Khoảng 20 phút nữa tôi có mặt.

Cậu muốn ăn gì không trên đường tới đó tôi mua cho cậu." Rất ít khi Tuệ Linh nhờ vả chuyện gì, hiếm khi có cơ hội Andrew lập tức đồng ý.

Còn quan tâm mà hỏi cô có muốn ăn gì không để mua.

Đúng là mẫu người yêu lý tưởng của hội chị em hướng tới.
"Cảm ơn cậu.

Không cần đâu, đi đường cẩn thận tôi cúp máy đây."
"Ok.

Lát gặp."
Sau khi cúp máy với Andrew Tuệ Linh bắt đầu chuẩn bị.

Sau khi tắm xong cơ thể cuối cùng cũng dễ chịu một chút.

Ít nhất là tới thời điểm hiện tại cô có thể tự tin bản thân có thể đến công ty.

Tuy rằng còn hơi mệt một chút nhưng vẫn có thể đi làm được.

Sau khi chuẩn bị xong cô xuống dưới nhà đợi Andrew đến.

Đã phiền người ta đến đón mình rồi lại còn để người ta chờ lâu thì thật là không phải.

Vậy nên Tuệ Linh xuống trước đợi cô.
Khi Tuệ Linh vừa đặt chân xuống đến sảnh chung cư thì chiếc xe Ferrari nổi bật của Andrew cũng vừa lúc dừng ngay đó.
"Hello mĩ nữ.

Tôi không đến muộn chứ?" Andrew hạ kính xe xuống vẫy tay mà nháy mắt với cô.
"Không muộn.

Tới vừa đúng lúc.

Nhưng mà Andrew này.

Sau này cậu có thể đừng xuất hiện nổi bật như vậy khi đến đón tôi được không.

Rất bắt mắt người khác đó.

Nhìn chiếc xe của cậu đi, bao nhiêu người nhìn kia kìa." Tuệ Linh đi tới ghế phụ bên cạnh mở cửa xe bước vào còn không quên than thở.
Andrew này mỗi lần xuất hiện bên cạnh cô đều rất thu hút ánh nhìn người khác.

Mà Tuệ Linh thì lại không muốn vậy.

Chỉ là tới đưa cô đến chỗ làm thôi mà cậu ta chạy chiếc Ferrari bản giới hạn tới náo loạn khắp nơi khiến ai ai cũng nhìn.
"Tiểu thư à.

Cậu cũng biết đấy.

Không phải tôi không muốn mà số xe tôi có đều là như vậy.

Muốn tìm một chiếc không nổi bật cũng khó.

Cậu cố mà chấp nhận đi thôi.

Haha." Quả thật trong gara xe của Andrew chỉ toàn những chiếc xe đắt tiền và nổi bật.

Muốn tìm được một chiếc bình thường trong số đó cũng không có.

Cứ như vậy có khi anh ta sẽ suy nghĩ tới việc mua thêm vài chiếc bình thường một chút để thượng đế bên cạnh này vừa lòng.

Chứ lần nào tới cô cũng đều không tình nguyện lắm mà lên xe của anh ta.
"Tôi không nói với cậu nữa.

Xuất phát đi, muộn giờ làm bây giờ." Tuệ Linh không muốn tranh luận với Andrew nên lảng sang chuyện khác.

Vị đại phú hào này không có gì ngoài tiền cơ mà.
"Thôi được, xuất phát." Andrew nhìn đồng hồ cũng không nói nhiều nữa mà khởi động xe rời đi.
"Serline, chẳng phải hôm qua tôi muốn tới đón cậu bị cậu từ chối sao.

Sao hôm nay lại đổi ý gọi tôi làm tài xế cho cậu rồi." Andrew vừa lái xe vừa quay sang tò mò hỏi cô.

Rõ ràng hôm qua từ chối anh ta đón còn đòi tự đi một mình.

Đến hôm nay sáng sớm lại gọi.

Phụ nữ thay đổi nhanh vậy sao?
"Tôi có chút mệt.

Câu để yên tôi chợp mắt một lát.

Tới nơi thì gọi tôi." Tuệ Linh nhắm mắt dựa vào ghế từ chối tiếp chuyện cùng Andrew.
Tên Andrew này một khi chạm phải dây thần kinh nói sẽ nói không ngừng.

Với tình trạng bây giờ mà để anh ta lải nhải bên tai nữa chắc Tuệ Linh sẽ không ngần ngại mà đánh người.

Tốt nhất vẫn cứ giả vờ ngủ để khóa miệng cậu ta lại thì tốt hơn..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 31: 31: Dự Án Mới


"Tiểu thư Serline thân mến.

Cậu có thể dậy rồi đó, đã tới nơi rồi." Chiếc xe Ferrari sang trọng của Andrew dừng trước cửa tòa nhà công ty cô thu hút ánh nhìn rất nhiều người.

Làm gì có nhân viên nào của L&T lái chiếc xe đắt tiền lại còn bản giới hạn như vậy chứ.
Những nhân viên đang chuẩn bị lên công ty đều không hẹn mà cùng nán lại xem thần thánh phương nào lại tới đây sáng sớm như vậy.

Chiếc Ferrari này là bản giới hạn cả thế giới chỉ sản xuất 50 chiếc.

Chủ nhân của chiếc xe chắc cũng không phải dạng tầm thường.
Tuệ Linh đang nhắm mắt nghe tiếng gọi của Andrew thì mở mắt ra cầm lấy túi xách rồi bước xuống xe.

Trước khi đi còn không quên đe dọa Andrew.

"Tôi nghiêm túc đề nghị ngài Andrew Wiliams lần sau cậu có đi cùng tôi thì đừng quá nổi bật.

Nhìn mọi người bên ngoài nhìn kìa, tôi rất sợ phiền phức đó."
"Được được tôi biết rồi.

Cậu mau lên công ty đi, tôi còn có việc ở tập đoàn.

Ngài Wiliams còn đang chờ tôi nữa kìa.

Rảnh tôi sẽ tìm cậu sau." Andrew không nói nhiều lập tức đồng ý.

Cứ tưởng rằng hôm nay sẽ đueọc nghỉ ngơi nhưng vừa rồi bố anh ta vừa nhắn tin bảo anh lập tức phải đến tập đoàn.

Chỉ có thể nhanh một chút qua đó, Andrew đặc biệt rất sợ bố mình nên không dám lề mề kéo dài thêm thời gian.
"Tạm biệt, đi đường cẩn thận.

Tan làm tôi có thể gọi xe về cậu không cần qua đón."
"OK, tạm biệt."
Hai người nhanh chóng chào tạm biệt nhau rồi Andrew lập tức phóng xe rời đi.

Tuệ Linh cũng đi lên công ty trước ánh mắt hoài nghi của mọi người.

Ai nấy đều tò mò khoog biết cô gái này có thân phận gì, anh chàng vừa lái xe rời đi kia nhìn rất quen mắt nhưng nhất thời bọn họ không nhớ ra.
"Anh nói xem cô gái này có phả nhân viên của công ty hay không? Sao nhìn rất lạ mặt?"
"Không rõ, nghe nói phòng kinh doanh vừa tuyển thêm nhân viên mới, không biết phải cô ấy không."
"Rất xinh đẹp.

Kia chắc là bạn trai cô ấy, hai nhười nói chuyện thân mật như vậy mà.

Nhìn có vẻ rất giàu có đó."
Tuệ Linh đi khỏi những nhân viên nãy giờ đứng hóng chuyện không khỏi bàn tán to nhỏ.

Cũng phải thôi, tên cậu ấm Andrew này một khi xuất hiện ở đâu mà không làm náo loạn chỗ đó mới là chuyện khó tin đó.

Sau vài lần trải nghiệm Tuệ Linh cũng làm quen với việc bỗng nhiên trở thành tâm điểm chú ý của mọi người như vậy rồi.
Coi như không biết những ánh nhìn tò mò của mọi người cô đi thẳng tới tầng mà phòng kinh doanh làm việc.

Cũng chưa đến giờ vào làm nên mọi người vẫn chưa đến đủ.
"Serline, cô không sao chứ.

Hôm qua uống nhiều như vậy mà hôm nay vẫn có thể đi làm sao?" Vừa đặt túi xách xuống bàn làm việc đã có đồng nghiệp quan tâm hỏi.

Quả thật hôm qua cô uống rất nhiều cũng rất say.

Mọi người còn nghĩ hôm nay cô không thể đến công ty làm việc nữa đó.
"Tôi không sao.

Xin lỗi mọi người vì đi cùng mà lại về trước.

Khi nào có cơ hội tôi sẽ mời riêng mọi người một bữa khác được chứ?" Tuệ Linh có chút ngại ngùng khi đồng nghiệp bỗng nhiên hỏi vây.

Bây giờ nhớ lại không biết tối qua khi đi cùng mọi người cô có làm ra chuyện gì xấu hổ không.

Nếu có thì đúng là ngại chết mất.
"Cô không sao là tốt rồi.

Chúng tôi luôn sẵn lòng được mời kia mà." Mọi người cũng không tính toán nói lại chuyện hôm qua nữa ai cũng vui vẻ đồng ý lời mời của cô.
Tuệ Linh để ý nãy giờ từ khi cô đến Piter đều ngồi im lặng ở bàn làm việc của mình không lên tiếng.

Khác hẳn vẻ nhiệt tình niềm nở hôm qua.

Chẳng lẽ là cô nghĩ nhiều rồi, anh ta không hề có ý nghĩ khác với cô? Rõ ràng hôm qua biểu hiện khác hoàn toàn.
Thực ra hôm qua sau khi chứng kiến hình ảnh cô cùng người đàn ông khác Piter đã nhận ra bản thân không còn cơ hội.

Cũng không có cơ hội để cạnh tranh.

Vậy nên hôm nay mới trở nên yên tĩnh như vậy.

Khi thấy Tuệ Linh nhìn tới mình cũng chỉ nở nụ cười tiêu chuẩn mà đáp lại cô.
"Mọi người.

Nghe nói chúng ta chuẩn bị nhận được một dự án mới khá thú vị.

Cụ thể như thế nào chắc phải đợi Trưởng phòng triển khai."
"Dự án mới sao? Anh nghe tin tức này ở đâu vậy? Sao chưa có thông báo gì cả?"
"Tôi nghe người bạn làm trợ lý cho Phó Giám đốc nói vậy.

Dự án lần này có vẻ khá lớn đó."
"Thật sự? Không biết ai sẽ nhận được dự án này nhỉ.

Thật tò mò đó."
Đồng nghiệp trong phòng kinh doanh đã nghe đâu đó được tin tức bọn họ chuẩn bị có dự án mới có vẻ rất quan trọng.

Ai ai cũng tò mò không biết dự án này sẽ do ai phụ trách chính.

Ai cũng muốn bản thân sẽ là người may mắn đó.

Một khi làm tốt sẽ có thưởng.

Cũng có thể được thăng chức hoặc tăng lương.

Mọi người không khỏi xem lại biểu hiện của bản thân trong thời gian qua liệu có cơ hội bao nhiêu phần trăm nhận được dự án lần này.
Tuệ Linh nghe mọi người bàn tán cũng rất tò mò.

Đáng tiếc cô chỉ là nhân viên mới không có một chút kinh nghiệm nào chắc chắn không có cơ hội tham gia dự án lần này rồi.

Cũng có chút tiếc nuối.

Cô hiện tại rất cần những cơ hội thực chiến để học hỏi thêm kinh nghiệm.
"Chào mọi người.

Buổi sáng tốt lành." Khi cả phòng đang tập chung làm việc thì bên ngoài Jade đi vào.
"Trưởng phòng."
"Chào Sếp."
"Chào Trưởng phòng."
"Tôi có một tin tức muốn thông báo với mọi người ở đây." Jade thần thần bí bí nhìn mọi người nói.
"Anh đừng nói là phòng kinh doanh chúng ta chuẩn bị có dự án mới nha."
"Anh nói xem đúng không Trưởng phòng."
Mọi người không khỏi đoán già đoán non không biết Trưởng phòng lại định thông báo chuyện gì.

Liệu có phải dự án mới trong lời người đồng nghiệp vừa rồi nói tới.
"Tin tức rất nhanh.

Cũng rất chính xác.

Quả thật phòng kinh doanh chúng ta chuẩn bị nhận một dự án khá quan trọng.

Tôi đến đây để thông báo người sẽ phụ trách trong dự án lần này."
Cả phòng nghe Jade nói ai nấy đều căng thẳng chờ đợi bản thân được gọi tên.

Đây cũng chính là cơ hội để bọn họ khẳng định mình.
"Dự án lần này sẽ do Piter phụ trách chính." Cái tên kì vọng cuối cùng cũng được gọi ra.

Hóa ra chính là Piter, mọi người nghe xong cũng không có gì bất ngờ.

Piter đúng là rất có năng lực.
"Chưa hết.

Lần này không làm độc lập.

Tôi muốn thành lập một nhóm phụ trách cho dự án lần này.

Bao gồm Piter, Anna, Cara, còn có Serline nữa.

Ba người phụ trách chính.

Serline sẽ theo cùng học hỏi thêm kinh nghiệm.

Mọi người có ý kiến gì không?".
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 32: 32: Tiếp Nhận Dự Án


"Tôi cũng được tham gia ư? Trưởng phòng, anh không có nhầm lẫn gì đấy chứ?" Tuệ Linh khó tin mà hỏi lại Jade lần nữa.

Qủa thật cô không nghĩ tới bản thân sẽ có cơ hội cùng tham gia dự án lần này cùng mọi người.

Dù sao thì cô cũng chỉ là người mới, một chút kinh nghiệm cũng không có.

Nói trắng ra chính là một tay gà mờ cái gì cũng chưa biết.
Các đồng nghiệp khác cũng bất ngờ đến khó tin hết nhìn Jade lại nhìn qua Tuệ Linh.

Bọn họ đều là những người có kinh nghiệm, cùng gắn bó với phòng kinh doanh trong một thời gian dài rồi.

Vậy mà dự án lần này lại có phần của một người mới như cô mà không phải bọn họ.
"Yên tâm, tôi không nhầm.

Tổ đội lần này do đích thị Phỏ tổng chỉ định, Serline hiện đang cần kinh nghiệm thực chiến chuẩn bị cho luận án Tiến sĩ đúng không.

Ban giám đốc biết chuyện này, cũng đã xem qua lý lịch của cô nên đặc biệt ấn tượng.

Đây chính là cơ hội cho cô còn gì." Jade có chút khó hiểu nhìn cô.

Nhìn cô không phải mẫu người không có ý chí cầu tiến.

Tại sao cơ hội tốt như vậy lại nghi ngờ chính bản thân mình chứ.
"Nhưng mà trưởng phòng, tôi là nhân viên mới, thực sự chưa có đủ kinh nghiệm có thể làm cùng dự án với mọi người.

Anh nên suy nghĩ đổi những người khác có năng lực hơn.

Tôi nghĩ bản thân vẫn nên học hỏi thêm từ mọi người sẽ tốt hơn." Không phải Tuệ Linh không tin vào năng lực của mình mà dự án này đến quá bất ngờ.

Cô cũng chưa kịp làm quen với cách làm việc chỉ sợ sẽ gây rắc rối cho mọi người.

Nếu đây là Sở Thị nhà cô thì lại khác.

Sẽ không bị bó tay bó chân và áp lực quá nhiều, cho dù cô có làm không được thì ở Sở Thị vẫn còn một người là Chủ tịch Sở có thể gánh cả trời cho cô.
"Cô không cần lo lắng.

Phụ trách chính vẫn là ba người Piter, Anna và Cara.

Cô chỉ cần đi theo học hỏi làm một số chuyện nhẹ nhàng là được.

Được rồi không nói nhiều nữa, cứ quyết định vậy.

Tôi còn có cuộc họp quan trọng đi trước đây." Không để cho Tuệ Linh có thêm cơ hội ý kiến nữa lập tức chuồn khỏi phòng kinh doanh.

Dù sao đây cũng là ý của cấp trên anh ta chỉ tới chuyển lời mà thôi.
Sau khi Jade rời đi mọi người ở phòng kinh doanh đều nhìn Tuệ Linh bằng ánh nhìn khác.

Không biết trong suy nghĩ của bọn họ đang nghĩ gì.

Thế nhưng chắc chắn rằng cách nhìn của bọn họ đối với cô đã thay đổi.

Một nhân viên mới tới ngày thứ 2 đã được đích thân Phó tổng chỉ định cùng tham gia dự án mới.

Nếu không có quan hệ gì đặc biệt với cấp trên thì có vẻ khó tin.
Tuệ Linh cũng tinh ý nhận ra ánh nhìn của mọi người nhìn cô đã khác với hôm qua.

Có tìm tòi, có thắc mắc, hình như có cả địch ý thì phải.

Không biết phải cô nhạy cảm do giác quan thứ 6 của phụ nữ hay không.

Nhưng thực sự là có gì đó đã thay đổi rồi.
"Đừng lo lắng.

Chẳng phải chỉ cùng tham gia học hỏi thêm kinh nghiệm thôi sao.

Chưa biết có thể từ từ học.

Dù gì phụ trách chính vẫn là chúng tôi kia mà." Khi Tuệ Linh còn đamg chìm trong suy nghĩ không biết từ bao giờ Piter đã đến bàn làm việc của cô rồi.
" Piter nói đúng.

Cô đừng lo lắng, coi như là làm quen sớm một chút thôi." Anna cũng đi tới đăth tay lên vai cô khích lệ.

Người đồng nghiệp còn lại chung dự án là Cara cũng không nhiều lời chỉ nhìn cô nở nụ cười coi như động viên tinh thân.

Dù sao đây cũng là ý của cấp trên, nếu đã không thể thay đổi vậy thì cứ thửu một lần xem sao.

Cô không tin một người chyar trong mình dòng máu kinh doanh, sẽ trở thành người thừa kế Sở thị lại không làm được chuyện này.
Tuệ Linh suy nghĩ một chút, nhìn những ánh mắt kích lệ trược mặt này cũng không thể làm gì khác là gật đầu đông ý.

"Được, tôi sẽ cố gắng.

Hy vọng mọi người không chê gà mờ như tôi."

"Tất nhiên rồi.

Hợp tác vui vẻ."
"Hợp tác vui vẻ." Rất nhanh bọn họ đã hình thành nên tổ đội thực sự.

Chỉ cần hoàn thành tốt dự án lần này ai cũng có được thu hoạch lớn về cho mình.
Dự án lần này cũng chỉ coi như là một bản nhạc đệm bắt đầu chuỗi ngày tháng làm việc sau này của cô mà thôi.

Không có bắt đầu thì làm sao có thể gặt hái được thành quả mong đợi.

Sở Tuệ Linh không chỉ có một mình, phía sau cô còn có Sở Thị, còn cha cô và cả trăm nghìn nhân viên của Sở Thị cần cô chịu trách nhiệm.

Cứ coi như đây là khởi đầu bất ngờ đến sớm một chút là được, sớm một chút tích lũy kinh nghiệm sẽ sớm ngày có thể trở về giúp ba gánh vác Sở Thị.
Sốc lại tinh thần Tuệ Linh cũng không còn lo lắng quá nhiều lập tực tiến vào trạng thái cuồng công việc.

Piter đã gửi qua mail cho cô thông tin của một số dự án tương tự để tham khảo.

Tuệ Linh bây giờ như chìm vào thế giới riêng của mình mặc kệ mọi thứ xung quanh.
"Ting...!Lát nữa qua phòng tôi triển khai cụ thể về dự án lần này." Email thông báo vang lên, mở ra xem thì là Jade gửi tới..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 33: 33: Thật Hay Mơ


Ở nước Pháp xa xôi bên kia sau khi Đặng Lâm rời đi Giang Mẫn cũng ở lại chung cư của anh canh chừng Tuệ Linh lo lắng cô sảy ra chuyện.

Dù sao chăm sóc một người say rượu tới mức mất đi ý thức cũng không phải chuyện dễ dàng.

Giang Mẫn cũng không ngủ được nữa mà thức tới khi trời sáng luôn.

Trong suốt thời gian đó Tuệ Linh cũng không làm gì khác nên Giang Mẫn tranh thủ xử lý công việc còn lại giết thời gian.
Mở đôi mắt nặng trĩu ra Tuệ Linh nhìn bày trí lạ lẫm trước mắt không khỏi giật mình.

Đây rõ ràng không phải nhà của cô.

Vội vàng lật chăn dậy khỏi giường mang cái đầu đau như búa bổ đi ra ngoài thì bắt gặp Giang Mẫn đang ngồi ở sofas xem tài liệu.
"Chị Mẫn? Đây là đâu, sao tôi lại ở đây?" Tuệ Linh vỗ vỗ trán nhằm giảm bớt cơn đau do uống quá nhiều rồi hỏi người phụ nữ đang nhàn nhã ngồi ở sofas làm việc kia.
"Em tỉnh rồi à.

Nào qua đây ngồi đi.

Hôm qua em uống say nên tôi đưa em về đây.

Đây là nhà em họ tôi, nó có có việc đi xa một thời gian nên giao lại khoá nhà cho tôi thỉnh thoảng ghé qua dọn dẹp một chút.

Tôi nhớ không nhầm thì cùng chung cư nhà em nên tôi đưa em về đây luôn." Giang Mẫn thấy cô đã tỉnh bèn cất Ipad qua một bên rồi giải thích để cô khỏi sinh nghi ngờ.

Trước khi đi cấp trên giao phó thế nào thì cô cứ theo đó mà làm.

Chuyện của bọn họ cô khônng nên nhiều chuyện mà tham gia vào làm gì.
"Nhà em họ chị? Vậy là hôm qua chị đưa tôi về?" Tuệ Linh đi lại sofas ngồi xuống nghi ngờ mà hỏi lại.

Không biết là thật hay mơ nhưng coo cảm nhận được rất rõ chuyện sảy ra đêm qua.

Bỗng nhiên không biết từ đâu xuất hiện ôm lấy cô, cưng chiều cô, chăm sóc cô hết sức chu đáo.

Còn nói những lời cưng chiều mà trước đây anh chưa từng bao giờ nói chúng với cô.

Cảm giác rất chân thật mà cũng như là mơ vậy.

Bởi vì trước đó anh chưa từng đối xử tốt với cô như vậy.

Mà cảm giác đó cungc rất thực không giống mơ.
"Ừ, là tôi đưa em về đây.

Thấy em uống say quá không phản ứng gì mà tôi nhớ ra trong hồ sơ em có để địa chỉ ở đây cũng tiện có nhà em họ tôi nên tôi đưa em về.

Có chuyện gì sao?" Giang Mẫn như thật mà nói như thể mọi chuyện cô ấy nói đều là sự thật vậy.

Nói xong những lười này mà Giang Mẫn mặt không đỏ tim không đập nhanh tự cảm thấy bản thân cũng rất có khiếu diễn xuất.

Nếu có cơ hội biết đâu cô ấy sẽ thử sức với nghề diễn viên cũng không chừng.
"À không có gì.

Chỉ là cảm thấy đầu hơi đau nên suy nghĩ có chút mơ hồ.

Dù sao cũng cảm ơn chị." Tuệ Linh hai tay xoa huyệt thái dương cố gắng sắp xếp lại mớ hỗn độn trong đầu.

Cảm giác anh bên canh cô thực sự rất chân thực.

Vậy nên cô mới không biết đó là thật sự hay chỉ là mơ.

Có thể quá lâu không nghĩ tới anh bỗng nhiên có chất kí ch thích khiến cô xuất hiện ảo giác mà mơ giấc mơ phi thực tế đó.
Giang Mẫn thấy cô bỗng nhiên ngồi thất thần cũng lấy làm kì lạ hỏi thử: "Tuệ Linh, em đang nghĩ gì vậy? Không sao chứ?"
"À không có gì đâu.

Xin lỗi vì hôm qua làm phiền chị như vậy." Tuệ Linh bị tiếng gọi của Giang Mẫn kéo lại thực tế.

Có lẽ đó thực sự chỉ là giấc mơ mà thôi.

Không có lý gì anh sẽ thay đổi nhiều như vậy.

Tỉnh dậy cũng không thấy anh đâu mà thay vào đó lại là Giang Mẫn.

Cô chỉ cười xoà coi như không có gì mà thôi.
"Uống chút nước đi.

Chắc hiện tại trong người em rất mệt, tôi có nấu cháo trong bếp đó uống nước xong tôi đi lấy cho em." Giang Mẫn ân cần mà rót cho cô ly nước.

Cháo cũng đã nấu xong rồi chỉ đợi cô tỉnh rượu là có thể ăn.

Qủa thực chăm sóc kĩ lưỡng tới mức không còn chỗ nào có thể đánh giá nữa.

"Làm phiền chị rồi." Tuệ Linh đón lấy ly nước uống một chút.

Lần đầu uống rượu mà uống nhiều tới như vậy nên trong người hiện tại quả thực không mấy dễ chịu.

Có một chút cháo lót dạ chính là không còn gì tuyệt vời hơn.

Người cấp trên vừa quen này có chút tốt với cô quá mức khiến cho Tuệ Linh cảm thấy ngượng ngùng.
"Có gì đâu mà phiền chứ.

Đồng nghiệp với nhau giúp đỡ nhau cũng là chuyện nên làm.

Em không cần để ý quá đâu.

À đúng rồi nhà em ở tầng bao nhiêu.

Chúng ta hiện đang ở căn 10A6 tầng 10." Giang Mẫn cũng thực sự không biết nhà cô ở đâu nên hỏi.

Dù sao cô cũng bị lôi dậy rồi vội vàng ném cho nhiệm vụ bản mẫu này đã kịp hỏi thăm thêm gì đâu.

Xem trong hồ sơ thì nhớ cô ở căn chung cư này nhưung không biết rõ cụ thể là nhà bao nhiêu.
"Nhà 10A6 tầng 10 sao? Thật trùng hợp tôi ở 10A7 tầng 10.

Chính là căn đối diện." Tuệ Linh cũng bất ngờ không nghĩ lại trùng hợp như vậy.

Đúng là trái đất tròn quay đi quay lại liền gặp người quen.

Chỉ là cô chưa bao giờ gặp vị hàng xóm chủ nhân của nhà đối diện này bao giờ mà bây giờ lại đang trong nhà người ta.
"Qủa thật là rất trùng hợp." Giang Mẫn miệng nói vậy nhưng trong đầu lại nghĩ một khác.

Trùng hợp gì chứ đây chính làc cố ý.

Không biết quan hệ thực sự của hai người bọn họ là gì nhưng có vẻ không đơn giản.

Sếp lớn một lòng muốn theo đuổi con gái nhà người ta đến cả nhà cũng phải mua ở đối diện.

Vậy mà lại giấu không để người ta biết.

Thật kì lạ, làm người như Giang Mẫn cô cũng món xem kết quả không biết sếp lớn có đưa được người đẹp về dinh không.Thôi thì kệ bọn họ cô làm khán giả xem vui là được.
"Nào đi ăn chút cháo sau đó liền về nhà thôi.

Tôi cũng nên về nhà mình để chuẩn bị đi làm, nếu em mệt quá tôi có thể đặc cách giúp em xin nghỉ phép với Jade cũng được." Giang Mẫn nửa thật nửa đùa mà nói với Tuệ Linh.

Dù biết rằng mới ngày đầu đi làm hôm sau đã xin nghỉ phép thì không được nhưng nếu cô thật sự muốn nghỉ thì cũng không ai làm gì được.

Đã có một đại thụ lớn ở phía sau rồi còn ai dám ý kiến chứ.
"Cảm ơn chị, không cần đâu.

Mới đi làm xin nghỉ sao có thể chứ.

Tôi ổn có thể đến công ty được chị không cần lo đâu."
"Được rồi về nhà tôi có chút xa em cứ ở lại đây thêm lát nữa.

Khi nào về giúp tôi khoá cửa rồi mang chìa khoá cho tôi sau cũng được.

Tôi về trước đây." Không để cho Tuệ Linh kịp từ chối Giang Mẫn đã cầm túi xách lên rời đi..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 34: 34: Lao Vào Công Việc


"Cốc...Cốc...Cốc." Đúng giờ Tuệ Linh đến trước cửa phòng Jade hồi hộp mà gõ cửa.
"Mời vào."
Nhận được sự cho phép bên trong Tuệ Linh liền đẩy cửa đi vào.

Bên trong không chỉ có mỗi Jade mà mấy người Piter, Anna đều đã tới đầy đủ.

Nhìn qua nhìn lại hình như cô là người đến muộn nhất.

Тra????g gì ????à haу haу thế — t ru????truу????????.VN —
"Chào mọi người.

Xin lỗi để mọi người phải chờ lâu." Tuệ Linh ngại ngùng nhìn mọi người cười xin lỗi.

Cô không nghĩ mọi người lại đến sớm như vậy.

Ró ràng Jade hẹn 11 giờ.

Cô đã cố ý tới sớm 5 phút nhưng hình như mọi người còn đến sóm hơn.
"Không sao.

Mọi người cũng vừa mới tới, đang uống chút trà tâm sự đôi câu.

Nếu Serline đã tới thì chúng ta chuẩn bị một chút rồi vào họp." Jade nói.
Tuệ Linh cũng đi tới sofa ngồi xuống chờ Jade đi lấy tài liệu.
Piter còn ân cần rót cho một chén trà " Trà của Trưởng phòng rất ngon.

Cô thử một chút đi."
"Cảm ơn." Tuệ Linh lịch sự tiếp nhận chén trà từ tay Piter rồi đặt lại bàn.

Cô không có thói quen uống trà nên rất ít khi động tới.

Trước đây ở nhà với ba cô cũng có học cách pha trà cho ông nhưng cũng rất ít khi uống.

Sau gả cho Đặng Lâm lại càng không có cơ hội với thú chơi tao nhã thưởng trà này nữa.
"Được rồi, mọi người cũng đã tới đông đủ.

Chúng ta vào họp thôi, tôi có một vài lưu ý muốn nói với mọi người trong dự án mới lần này mọi người tiếp nhận." Jade cầm ra một tập tài liệu phát cho mỗi người một bản rồi bắt đầu công việc.
Trong suốt quá trình Tuệ Linh với cương vị là người mới cũng không có ý kiến gì.

Cô rất chăm chú nghe và ghi chép lại những điều cần thiết.

Cuộc họp này nhân vật chính vẫn là ba người Piter, Anna và Cara vì bọn họ phụ trách chính.

Tuệ Linh chỉ im lặng ngồi nghe, bọn họ có hỏi cô mới trả lời.

Thái độ này của cô làm cho Jade rất hài lòng.
Tuy là người mới vào đã được cất nhắc, cấp trên nâng đỡ nhưng thái độ học hỏi rất nghiêm túc.

Không một chút kiêu ngạo tự đắc nào.

Jade gật đầu hài lòng, mới đầu khi nghe Phó tổng đề cử cô vào dự án này anh ta còn có điều băn khoăn, sợ rằng một người mới như Tuệ Linh không thể làm được việc.

Thế nhưng chỉ vừa qua một cuộc họp ngắn.

Nhìn thái độ làm việc của cô anh ta đã biết mình xem nhẹ người mới này.
Nếu để Jade biết người mình xem nhẹ này là người thừa kế duy nhất của tập đoàn trị giá tỉ đô sẽ có cảm giác gì.

Đúng thật sau này Jade biết được giá trị con người của Tuệ Linh đã giật mình hoảng sợ biết bao.

Tuy nhiên đó là chuyện của sau này, bây giờ trong mắt Jade cô không hơn không kém chỉ là một thực tập sinh kinh nghiệm non trẻ.

Ngoài các mác đang học Tiến sĩ ra thì chẳng có chút vốn liếng kinh nghiệm nào cả.
"Dự án lần này tuy không phải rất lớn nhưng cũng rất quan trọng.

Là dự án đánh dấu bước chân của L&T đi vào thị trường dịch vụ.

Hy vọng mọi người sẽ hoàn thành tốt."
"Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức mình.

Anh cứ yên tâm." Mấy người Piter cùng nhau hứa hẹn.

Dự án này rất đặc biệt nên một khi hoàn thành thuận lợi vị trị của bọn họ trong công ty chẳng khác nào lên như diều gặp gió.
L&T trước đây chỉ là một công ty nhỏ chuyên về mảng nội thất.

Sau này do sự điều hành yếu kém của chủ cũ nên phải tuyên bố phá sản.

May mắn được Tổng Giám đốc hiện tại mua lại rồi dẫn dắt đi lên.

Chỉ trong một thời gian ngắn đã cứu nguy thành công.

Tuy nhiên trên dưới công ty chưa ai biết vị Tổng Giám đốc trong truyền thuyết kia trông như thế nào.

Mọi công việc lớn nhỏ đều do phó tổng quản lý.
Lần này cấp trên quyết định mở rộng thị trường lấn sân sang cả thị trường dịch vụ nên trách nhiệm của bọn họ đúng là cực kì nặng.

Công ty có thể thuận lợi đặt một chân vào thị trường dịch vụ hay không đều do bọn họ quyết định.
Nói không áp lực chính là giả.

Chỉ khi có áp lực mới thực sự thu lại thành quả đáng mong đợi.

Đây chính là điều hiển nhiên trong kinh doanh ai cũng biết.
Bên trên yêu cầu trong vòng muộn nhất là một tháng phải tìm được đối tác và hoàn thành được cơ bản hợp đồng.

Hiện tại đối tác còn chưa tìm được muốn trong vòng một tháng hoàn thành thật sự là một thử thách.
Sau khi trở về phòng kinh doanh bốn người không ai bảo ai cũng tự biết bản thân cần làm gì.

Cả phòng kinh doanh nhìn bốn người vừa nhận dự án lúc sáng bây giờ mới giờ trưa đến cơm cũng không ăn đã lao vào tìm kiếm thị trường mà không khỏi đổ mồ hôi lạnh.

Bọn họ ngồi gần mà cũng cảm thấy áp lực lan sang người mình.

Tự nhiên cảm thấy bản thân không rơi trúng dự án này là một điều may mắn.

Nghe ngóng một chút hóa ra công ty muốn cắm một chân vào ngành dịch vụ.

Nước đi mới mẻ như vậy áp lực lên vai người phụ trách là rất lớn.

Chẳng trách mấy người này sau khi lên phòng Trưởng phòng về lại trở nên điên cuồng trong công việc như vậy.
Tìm suốt một buổi chiều mấy người vẫn chưa tìm ra được thị trường phù hợp.

Mới bước đầu tiên đã khó khăn như vậy rồi.

Trước tiên phải tìm được thị trường thích hợp thì mới cân nhắc tới đối tác.

Vậy nên việc cần thiết bây giờ chỉ cần tìm ra được thị trường thì đối tác sẽ tự nhiên mà tìm đến.
Sau khi tan làm Tuệ Linh nhận được lời mời của Piter đi ăn một bữa coi như chúc mừng bọn họ cùng nhau nhận dự án.
Rút kinh nghiệm từ hôm qua cô say tới mức không nhận biết được thật giả thì hôm nay bọn họ chỉ đi ăn nhẹ nhàng rồi ai về nhà người đó.
Như bị chạm vào dây thần kinh làm việc sau khi về nhà tắm rửa Tuệ Linh tiếp tục cắm đầu vào máy tính làm việc không biết thời gian.

Hình như cô đã tìm thấy nguồn cảm hứng làm việc rồi thì phải.

Sau khi đóng máy tính lại đã là 1 giờ sáng.

Đã bước sang ngày mới luôn rồi.

Tới khi mắt mỏi rồi cô mới ngước lên xem đồng hồ.

Nhìn thời gian đã muộn cô cũng biết không thể vội vàng liền đóng máy lên giường đi ngủ..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 35: 35: Thống Nhất Lịch Trình


Thời gian trôi qua từ khi tổ đội của Tuệ Linh được thành lập rồi nhận dự án tới nay đã được nửa tháng.

Mọi công việc cần chuẩn bị gần như đã đi vào ổn định.

Thị trường cũng đã tìm được, đối tác cũng đã có.

Mọi việc diễn ra đều khá thuận lợi, chỉ có một chút khó khăn trong quá trình tham gia đấu thầu bên nhà đầu tư nhưng thật may mắn bọn họ đều thuận lợi dành được thầu.
"Serline, hồ sơ cô đã xem qua rồi chứ? Có gì không hiểu hay không?" Piter ngồi đối diện Tuệ Linh quan tâm hỏi.

Bởi vì cô lần đầu tham gia nên anh ta đặc biệt chiếu cố cô rất nhiều.

Truyện Gia Đấu
Không biết là có mục đích cá nhân nào khác hay không.

Thế nhưng mặc kệ là gì trong suốt thời gian cùng làm dự án lần này Piter đã giúp đỡ cô rất nhiều.

Điều này mọi người đều nhìn thấy rõ ràng trong mắt.
"Đã xem rồi.

Mọi thứ đều ổn mọi người không cần lo lắng.

Nếu có gì muốn làm có thể giúp thì cứ để cho tôi.

Cũng không thể cùng tham gia với mọi người mà lại ngồi chơi mãi như vậy." Cô nói.
Thời gian nửa tháng trôi qua cô cũng chỉ làm một vài việc đơn giản như photo tài liệu hoặc cùng mọi người xem xét thị trường.

Phần lớn công việc vẫn do ba người còn lại có kinh nghiệm hơn phụ trách.

Cô đi theo cũng học hỏi được rất nhiều điều mới mẻ mà trên sách vở ở trường không có được.
"Thật tốt.

Làm tôi cứ lo lắng cô không theo kịp sẽ vất vả.

Nếu có gì không hiểu có thể đến tìm tôi đừng ngại." Anna thấy cô nói vậy cũng yên tâm phần nào.
Bọn họ ba người cũng không sợ cô kéo chân sau.

Chỉ có chút lo lắng cho Tuệ Linh lần đầu tham gia không kịp thích nghi với tiến độ làm việc của bọn họ.

Bọn họ là người cũ kinh nghiệm đã có sẽ rất nhanh có thể theo kịp dự án nhưng cô lại là chân gà mờ lần đầu theo làm trách không được bọn họ sẽ cẩn thận như vậy.
Dẫn dắt người mới tốt cơ hội thăng tiến trong công việc cũng sẽ cao thêm.

Đây cũng chính là mặt lợi của công việc dẫn dắt này.
Anna thì từ khi cô vào làm đã đặc biệt có thiện cảm nên trong suốt quá trình đều nhiều tình giúp đỡ.

Piter thì không cần nói.

Anh ta vẫn là một người đàn ông có trách nhiệm.

Tuy không thể theo đuổi được cô nhưng cũng rất nhiệt huyết chỉ điểm.
Về người cộng sự còn lại là Cara.

Vị cộng sự này thuộc tuýp người trầm tính ít nói nên trong suốt thời gian qua hai người cũng chỉ giao lưu đôi chút trong công việc.

Ngoài ra không có tiếp xúc quá nhiều.

Nhìn chung thì tổ đội của bọn họ tạo ra cũng khá là ăn ý.

Cara tuy không có tâm hồn bay bổng vui tươi như Anna nhưng trong công việc đặc biệt nghiêm túc và có những ý tưởng độc đáo.
"Vậy sau cuộc họp chúng ta đi khảo sát thị trường một chút.

Tôi đã xem qua lịch trình rồi, chiều nay đều không bận gì chi bằng đi luôn." Cara im lặng nghe mọi người nói chuyện nãy giờ cũng lên tiếng.

Thật không hổ danh là người ít nói.

Vừa mở miệng ra chính là công việc và công việc.

Muốn cô ấy quan tâm tới những chuyện khác ngoài lề có vẻ không dễ dàng.
"Ý của Cara cũng không tồi.

Hai người không bận gì chứ?" Piter cũng rất đồng ý với ý tưởng này của Cara bèn đồng ý luôn.
"Chiều nay tôi không bận gì cả.

Chúng ta có thể đi, Serline thì sao? Cô có thể đi cùng chứ?" Anna quay lại hỏi Tuệ Linh.

Bọn họ là một đội đi đâu cũng phải cùng nhau, không thể bỏ lại bất kì ai đặc biệt là người mới như cô cần phải nghiêm khắc dẫn dắt hơn.
" Có thể.

Thời gian này để tập chung cho dự án tôi đã tạm thời gác lại việc học.

Mọi người cứ thoải mái." Cô đáp.
Luận án Tiến sĩ tuy rằng quan trọng nhưng không phải ngày một ngày hai là có thể hoàn thành.

Vậy nên trong thời gian trước khi hoàn thành dự án này cô đã xin nghỉ với Giáo sư hướng dẫn của mình để chú tâm vào công việc.

"Thông nhất như vậy.

Chiều nay 14 giờ chúng ta cùng đi khảo sát thị trường.

Vì không biết nhà mọi người nên chúng ta sẽ tập chung ở sảnh công ty rồi xuất phát."
"Đồng ý."
"Được."
Mọi người rất nhanh đã thống nhất xong lịch trình cụ thể tiếp theo.

Bởi vì tính chất công việc nên mấy người bọn họ không cần phải tan làm đúng giờ quy định.

Có khi cũng phải tăng ca suốt đêm để hoàn thành kịp kế hoạch.
Sau khi đơn giản thống nhất lịch trình với nhau ai lại trở về bàn làm việc của người đó tiếp tục công việc.

Phải chuẩn bị cũng như sắp xếp một số giấy tờ để đi khảo sát thị trường sẽ cần tới.

Mọi thứ đều chuẩn bị không thiếu thứ gì.

Mọi người đều cố gắng chuẩn bị những gì có thể làm tới 100% năng xuất.
Nhìn lại mới thấy trong suốt nửa tháng qua gần như ngày nào cũng chìm trong cuông việc không ở công ty thì cũng ở ngoài đường hoặc làm tổ trong chiếc chăn ấm áp mềm mại.

Gần như không có thời gian để suy nghĩ đến việc khác.

Hình như cũng lâu rồi cô không còn suy nghĩ về anh nữa.

Hoặc có thể công việc quá bận rộn, lượng công việc quá nhiều làm cô không có thời gian mà nghĩ tới chuyện khác.
Bên kia nửa vòng trái đất Đặng Lâm vẫn để ý từng chút một mọi việc diễn ra xung quanh cô.

Thấy cô lao đầu vào công việc tới quên ăn quên ngủ như vậy cũng rất đau lòng.

Thế nhưng không thể làm gì khác để thay đổi.

Ít nhất trong thời gian này anh không ở gần cô.

Cũng trong thời gian này anh phát hiện ra sau khi cô vùi mình trong công việc đã có tinh thần hơn rất nhiều.

Nụ cười đã nở trên môi người con gái nhiều hơn.

Sắc mặt cũng rạng rỡ hơn.
Nhìn ảnh chụp trong tay hình như cô lại gầy đi một chút nhưng đặc biệt có sức sống.

Không phải biểu hiện suốt ngày buồn bã của thời gian trước.
Càng nhìn anh lại càng thấy đau lòng và tự trách nhiều hơn.

Trách bản thân không để ý đến cô khi có thể.

Tự cảm thấy bản thân mình tội lỗi chồng chất mà không dám đối diện với cô.
Đây cũng là lý do hôm đó anh rời đi mà không cho Giang Mẫn nói với cô.

Sợ cô càng ghét anh hơn.

Lo lắng vì sự xuất hiện bất ngờ của mình mà làm cho cuộc sống khó khăn lắm mới yên bình của cô lại bị đảo lộn thêm lần nữa.
Mục Thành đứng ngoài cửa định đi vào báo cáo kết quả công việc thấy Tổng Giám đốc lại thất thần thì cũng quay gót đi xuống.

Hình ảnh này thời gian qua anh ta nhìn đến quen luôn rồi.
Mỗi khi rảnh rỗi Sếp sẽ lại mang tài liệu bên kia thu thập được ra xem một lượt sau đó ngồi thất thần một lúc lâu..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 36: 36: Lời Mời


"Alo Giáo sư, thầy tìm em sao?" Mới sáng sớm Tuệ Linh đã nhận được điện thoại của Giáo sư hướng dẫn luận án Tiến sĩ của mình gọi tới.

Biết cô dạo này bận rộn nên thầy rất ít khi chủ động liên hệ trước.

Trừ khi có chuyện gì đó rất quan trọng.
Mới sáng ra nhận được điện thoại khiến cô rất bất ngờ.

Không biết thầy gọi mình sớm như vậy có chuyện gì.
"Serline à.

Tôi biết dạo này em rất bận.

Thế nhưng hôm nay đặc biệt gọi cho em muốn hỏi một chút.

Nếu có thể sắp xếp tới trường một chuyến hay không." Đầu dây bên kia giọng nói từ tốn của Giáo sư Chelsea vang lên.
"Quả thật dạo gần đây hơi bận.

Cũng lâu rồi không đến tham Giáo sư.

Khi nào thây rảnh em sẽ tới thăm ngài." Tuệ Linh tưởng rằng Giáo sư lâu ngày không gặp cô nên gọi điện hỏi thăm tiện thể muốn gặp một chút.

Nhìn một chút thời gian đúng là khá lâu rồi cô chưa quay trở lại trường.

Từ sau khi đi làm công việc bận rộn nên thời gian của cô cũng ít đi.
"Cũng không có gì.

Chỉ là hôm nay tôi có người quen tới trường diễn giả.

Cậu ta tuy còn trẻ một chút nhưng kinh nghiệm phong phú.

Kiến thức lý luận cũng rất tốt.

Lại đúng với chuyên ngành em đang theo đuổi.

Có thời gian thì tới nghe một chút biết đâu sẽ có thu hoạch.

Chương trình sẽ bắt đầu vào đầu giờ chiều." Đầu dây vang lên giọng nói từ tốn của thầy hướng dẫn.
Giáo sư Chelsea hiện đã gần 70 rồi.

Cái tuổi mà đáng ra đã nghỉ hưu ở nhà vui đùa cùng con cháu an hưởng tuổi già.

Thế nhưng Giáo sư Chelsea vẫn đam mê với công việc dạy học này.

Thực tập sinh được chính tay Giáo sư hướng dẫn phần lớn đều có sự nghiệp thành công.

Tuệ Linh và Andrew cũng là lứa học trò cuối cùng mà Giáo sư dẫn dắt trước khi nghỉ hưu.

Vậy nên đối với Tuệ Linh ngài Giáo sư vẫn đặc biệt quan tâm nhiều hơn một chút.

Ai bảo cô là người trẻ nhất cũng là thế hệ cuối cùng của ngài Giáo sư hướng dẫn đâu.
Người được Giáo sư tin tưởng khen ngợi như vậy chắc chắn cũng là một nhân vật tài giỏi.

Qua lời của giáo sư thì người này có vẻ còn trẻ tuổi.

Tuệ Linh đoán người này cũng phải tầm khoảng 40-50 tuổi.

Giáo sư của cô cũng đã gần 70 rồi còn đâu.
Suy nghĩ một chút hình như việc này cũng không tệ.

Cả một thời gian dài cắm đầu vào dự án bây giờ cũng nên quay lại với bài vở một chút.

Cô tin tưởng lời Giáo sư nói.

Có thể người này sẽ giúp ích được một vài cho kiến thức của cô.
"Được.

Em nhất định sẽ tới.

Cũng lâu rồi chưa trở về thăm Giáo sư rồi.

Thầy sẽ không trách em đó chứ." Tuệ Linh gật đầu đồng ý lời mời của Giáo sư Chelsea.
Cũng tiện đường một công đôi việc quay về thăm Giáo sư một chút.
"Tôi trách em làm gì chứ.

Chỉ mong em sớm ngày tốt nghiệp để tôi được nghỉ ngơi thôi."
"Vậy em sẽ ở lại lâu một chút để Giáo sư không thể nghỉ hưu sớm như vậy."
"Haha tôi lại không sợ em không chịu tốt nghiệp.

Biết đâu ai kia lại sớm ngày bay mất thì tôi cũng không cần ngày ngày lo lắng nữa.".

truyen bjyx
Hai người nói chuyện một lát rồi cúp máy.

Cô chuẩn bị một chút rồi tới công ty.

Bây giờ mời chỉ là sáng sớm.

Tuệ Linh dự định tới công ty rồi buổi trưa sẽ ghé qua trường cùng Giáo sư đi ăn trưa.

Thời gian gần đây cũng khá thoải mái.

Dự án cũng có tiến triển thuận lợi.

Phía bên nhà đầu tư cũng rất hài lòng với kế hoạch đưa ra.

Hiện đang trong quá trình chuẩn bị hoàn tất.

Một khi hợp đồng được kí thành công thì dự án lần này bọn họ nhận coi như thành công được 80% rồi.
Trong thời gian chờ đợi cũng khá rảnh rỗi.

Cô có thể lựa chọn đến công ty hoặc không.

Đây cũng là điểm thú vị của công ty.

Thời gian khá thoải mái.

Chuyện này trước đó thì không có nhưng sau khi đổi Sếp lớn đứng sau thì một vài quy định hà khác đã được thay đổi.

Thời gian biểu cũng được điều chỉnh tương đối hợp lý.

Điều đó làm nhân viên sung sướng không ít.
Ai cũng tò mò Sếp lớn đứng sau là ai thế nhưng vị Tổng Giám đốc này cực kì thần bí.

Mọi chuyện lớn nhỏ trong công ty đều do Phó tổng giải quyết.

Nhân viên phổ thông gần như không có một chút thông tin nào về vị lãnh đạo bí ẩn này.
"Chàng trai.

Việc cậu nhờ tôi cũng đã làm rồi.

Còn gì muốn nói hay không." Giáo sư Chelsea nâng chén trà lên uống một ngụm rồi nhìn người ngồi đối diện hỏi.
"Cảm ơn Giáo sư đã giúp đỡ.

Lần này học trò vội vàng nhờ vả thật là không phải.

Hy vọng Giáo sư Chelsea ngài đây không trách." Người đàn ông ngồi đối diện cũng uống một ngụm trà rồi nói.
"Tôi cũng không lạ gì tính cậu.

Thật không hiểu sao một người thông thái như Giáo sư Albert lại dạy ra một tên cứng đầu như cậu." Ánh mắt Giáo sư Chelsea nhìn người ngồi đối diện hiện rõ vẻ bất lực.
Người đang ngồi đối diện ông chính là học trò mà sư huynh của Giáo sư Chelsea, Giáo sư Albert lấy làm tự hào nhất.
"Giáo sư quá lời.

Giáo sư Albert vẫn rất nhớ ngài.

Có cơ hội ngài có thể vất vả một chuyến đi thăm Giáo sư Albert một chút.

Mấy năn nay sức khỏe của ngài ấy không tốt nên không thể đi lại xa xôi.

Nhân cơ hội em đến đấy chính Giáo sư đã nhắc nhở phải gặp được ngài Chelsea để gửi lời hỏi thăm." Người đàn ông không vì lời nói của Giáo sư Chelsea mà sinh ra phản ứng gì.

Chính lời Giáo sư Chelsea nói không sai.

Bản thân chính là một kẻ cứng đầu không thể trối cãi.
"Đúng là lâu rồi chúng ta không gặp nhau.

Năm đó sau khi cậu tốt nghiệp tôi có ghé qua chơi vài ngày.

Đến bây giờ cũng đã mấy năm rồi." Hồi tưởng lại quá khứ đã qua Giáo sư Chelsea không khỏi thở dài.

Thời gian trôi thật nhanh, vậy mà cũng mấy năm rồi.

Những cậu thanh niên trẻ tuổi nhiệt huyết ngày nào bây giờ đều đã bước qua tuổi 70.

Thời gian chẳng còn bao nhiều.
"Chỉ cần Giáo sư muốn.

Bất kì lúc nào em cũng có thể đưa ngài qua đó cùng ngài Albert tâm sự."
"Vậy thì cảm ơn tấm lòng của cậu.".
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 37: 37: Con Người Thật


Đến giờ nghỉ trưa Tuệ Linh lập tức lấy xe rời khỏi công ty tới trường học.

Cô đã hẹn với Giáo sư Chelsea ăn trưa cùng nhau rồi.

Vậy nên phải nhanh chóng chạy đến.

Không thể để người có tuổi như Giáo sư phải chờ đợi được.
Bánh xe Lexus LC500 bản giới hạn từ từ lăn bánh đi vào bãi đỗ xe của trường học.

Rất nhiều sinh viên đi ngang đều tò mò không biết chủ nhân chiếc xe này là ai.
Đây là bản đặc biệt thế giới chỉ sản xuất 100 chiếc.

Hơn nữa màu sơn chiếc xe này là đen nhám.

Màu sơn này rất ít đều là do chủ xe đặt trước mới có.

Vậy nên độ đặc biệt không phải 100 nữa mà là ít hơn thế rất nhiều.

Người sở hữu chiếc xe này chắc chắn không phải nhân vật nhỏ bé tầm thường gì.

Bọn họ rất tò mò không biết chủ nhân chiếc xe giới hạn này là ai lại có thể ngang nhiên đi xe vào trường như vậy.

Phải biết rằng muốn đi xe vào đây chỉ có giảng viên và sinh viên của trường mới có thể.
Khi Tuệ Linh bước chân xuống khỏi xe đa số sinh viên nhìn thấy đều kinh ngạc không thôi.

Thật không nghĩ tới chủ nhân của chiếc xe này lại là người mà bọn họ quen biết.

Không những vậy còn vượt ngoài tầm hiểu biết của bọn họ về cô.
"Cậu xem đó có phải hoa khôi Serline khoa Kinh Tế học đang học Tiến sĩ được Giáo sư Chelsea dẫn dắt hay không?" Một nam sinh ngạc nhiên vỗ vai bạn học bên cạnh hỏi.
"Hình như là cô ấy.

Cậu cũng biết cô ấy sao?" Đồng bạn bên cạnh được hỏi có chút không chắc chắn lắm mà trả lời.
"Nổi bật như vậy.

Sao lại không biết chứ.

Trong đám nam sinh chúng ta ai mà không muốn một lần được hẹn hò với mỹ nữ.

Cậu nói xem đúng không.

Thật đáng tiếc không có cơ hội." Nam sinh kia thở dài nói với bạn học bên cạnh.
Trước giờ bọn họ đều rất ít khi gặp mặt người được mệnh danh là hoa khôi của trường này.

Mọi lần cô xuất hiện bên cạnh đều có một hộ hoa sứ giả là Andrew.

Cũng rất hiếm khi thấy cô tự lái xe đến trường.

Tuy nhiên tiếng tăm vẫn rất vang xa.

Không chỉ nam sinh mà cũng rất nhiều nữ sinh ngưỡng mộ.

Trẻ tuổi, sinh đẹp, lại còn học giỏi.

Hoàn toàn bỏ xa đám người cùng tuổi.
Quả là không nghĩ tới bộ dạng của nữ giới tự mình lái xe lại ngầu như vậy.

Ngay khi cô bước xuống xe bọn họ đã ngạc nhiên tới mức muốn rơi cả tròng mắt ra ngoài rồi.
Cũng không thể trách bọn họ được.

Trước đây đúng là cô rất ít khi tự mình lái xe đến trường.

Số ít cũng không phải là chiếc xe bản giới hạn như hôm nay.

Khi đó cô không muốn bản thân bị quá nhiều người để ý nên cố gắng thu mình.
Thật ra không ai biết chính Sở Tuệ Linh cô là người kiêu ngạo tới mức nào.

Thân phận người thừa kế tập đoàn tỉ đô của Sở Thị hoàn toàn đủ vốn liếng để cô đi ngang giới nhà giàu.
Bởi lẽ Sở Thị cũng rất có tiếng trong giới kinh doanh không chỉ trong mà ngoài nước.

Giá trị cổ phần có thể không dừng lại ở con số trăm hay triệu đô mà phải là hàng tỉ.

Cũng không ai biết bản thân cô không phải là một người yếu đuối ít nói như vẻ bề ngoài mọi người hay thấy.

Dáng vẻ đó chỉ giống như lớp mặt nạ bảo vệ bên ngoài tránh phiền phức của cô mà thôi.
Sở Tuệ Linh cô có kiêu ngạo của mình.

Cũng có cá tính mạnh mẽ chứ không phải một tiểu thư nhà giàu liễu yếu đào tơ ngậm thìa vàng lớn lên.
Thu mình quá lâu rồi cũng đã đến lúc bản tính thật sự được tự do.

Đó cũng là lý do hôm nay chiếc xe Lexus bản giới hạn này được ra khỏi tầng hầm để xe.

Cũng nhân cơ hội này để Giáo sư Chelsea thấy sự thay đổi của cô.

Hay có thể nói là con người thật thừ sâu bên trong của vị học trò cuối cùng này.
Chỉ cần nhìn chiếc xe đã đủ thấy được chủ nhân của nó là người cá tính và bản lĩnh tới thế nào rồi.
Không để ý tới những lời bàn tán xung quanh Tuệ Linh một mạch đi thẳng tới văn phòng của Giáo sư Chelsea.

Chiếc kính đen to bản che đi phần lớn gương mặt.

Nếu không phải người đặc biệt chú ý sẽ không nhận ra cô chính là hoa khôi Serline nhẹ nhàng trầm tính trong lời mọi người.
Cô hôm nay như lột xác hoàn toàn mà tới trường vậy.

Hình ảnh một nữ sĩ thành đạt tự tin mạnh mẽ khắc sâu vào trí nhớ của những người hôm nay gặp cô.

Cho dù nhận ra hay không cũng bị khí chất nữ cường trên người cô thu hút mà ghi nhớ thật sâu.
Trên ban công một căn phòng nào đó đúng lúc hướng ra bãi đỗ xe có một người đàn ông đang đứng hút thuốc thu hết tất cả những gì diễn ra bên dưới vào tầm mắt.

Từ lúc chiếc xe lăn bánh đi vào tới khi chủ nhân xuống xe rồi rời đi.

Người đàn ông đều nhìn theo không rời mắt.
"Cô gái.

Chúc mừng em đã đi ra khỏi quá khứ.

Chào mừng em đến với thế giới của tôi.Cho dù em có muốn hay không đi nữa.

Lần này tôi nhất định sẽ mạnh mẽ giữ lấy em không để em lần nữa rời đi." Sau khi nhìn cô rời đi người đàn ông cũng dập tắt điếu thuốc cầm trên tay rồi quay vào phòng.
Từ đầu đến cuối Tuệ Linh không hề nhận ra sự tồn tại của người đàn ông này.

Không chỉ có cô có thể phần lớn sinh viên đều không nhận ra trong trường có thêm một nhân vật lạ mặt khác..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 38: 38: Không Có Gì Bất Ngờ


"Giáo sư Chelsea.

Ngài vẫn khỏe chứ.

Xin lỗi thây vì bây giờ em mới tới được." Tuệ Linh đi thẳng tới văn phòng của Giáo sư Chelsea.

Hình như biết cô sẽ đến nên cánh cửa đã được mở rộng từ sớm.

Đứng ngoài cửa cũng có thể nhìn thấy hết bên trong.
Giáo sư Chelsea nghe tiếng gọi thì ngẩng mặt lên.

Đưa tay đẩy gọng kính đang trùng trên mắt nhìn rõ người đi tới không khỏi nở một nụ cười.
"Sinh viên của tôi.

Em làm tôi chờ cũng thật lâu.

Đã sắp qua giờ cơm luôn rồi đó." Giáo sư Chelsea đi ra khỏi bàn làm việc tiến tới ghế sofa ngồi xuống.

Vừa đi còn vừa nói thật không biết đang trách cô hay chỉ là lời vui đùa.
"Trên đường có hơi tắc một chút.

Biết khẩu vị của Giáo sư không tốt nên em đã chuẩn bị sẵn bữa trưa rồi.

Thầy sẽ tha thứ cho học trò đúng không." Tuệ Linh nâng túi trên tay lên cho Giáo sư Chelsea nhìn.

Hóa ra cô có chuẩn bị trước mà đến.

Còn mang sẵn đồ ăn trưa luôn rồi.
"Thật biết tính toán.

Nếu không phải chênh lệch tuổi tác quá nhiều thì tôi đã suy nghĩ tới vấn đề đợi em tốt nghiệp nhận em làm con gái.

Nếu vậy mấy đứa ở nhà chẳng phải sẽ nói tôi già rồi còn không biết ngượng hay sao.

Nào ngồi xuống uống chén trà.

Trà này cậu nhóc vừa rồi tới mới pha mùi vị rất được." Giáo sư Chelsea ngồi xuống rót cho mình một chén trà rồi rót thêm một chén đẩy về phía đối diện cho cô.
Thật ra Giáo sư Chelsea rất thích tính cách của Tuệ Linh.

Nếu không vì vấn để tuổi tác quá lớn cô gần bằng tuổi cháu của ngài ấy thì có khi bây giờ Tuệ Linh nên gọi Giáo sư Chelsea là ba nuôi rồi cũng nên.
Đó cũng là lý do Giáo sư Chelsea cố nán lại thời gian nghỉ hưu của mình.

Lý do chính vẫn là dìu dắt người học trò cuối cùng trong đời của mình tốt nghiệp.
"Thầy vẫn vui tính như ngày nào vậy Giáo sư.

Dạo này Andrew có tới trường gặp thầy không.

Thời gian này hơi bận nên em không liên lạc gì nhiều với cậu ta." Tuệ Linh ngồi xuống vị trí đối diện Giáo sư Chelsea rồi đặt hộp đồ ăn lên một góc bàn.
Vấn đề Giáo sư Chelsea muốn nhận cô làm con gái đã được đề cập sau một thời gian ngắn cô được Giáo sư nhận hướng dẫn.

Tuy nhiên suy nghĩ một chút Tuệ Linh cảm thấy không phù hợp nên đã từ chối.

Thay vì làm cha con cô càng xem Giáo sư như người lớn trong nhà đáng tuổi ông mình mà kính trọng hơn.
Giáo sư Chelsea vẫn thường xuyên mang việc này ra nói tỏ vẻ tiếc nuối.
"Andrew ấy à.

Thấy cậu ta dạo này cũng có vẻ hơi bận.

Sau khi em xin tạm nghỉ cậu ta cũng tới vài lần sau đó liền xin nghỉ rồi."
"Cũng muộn rồi chúng ta không nói chuyện khác nữa.

Em có mang đồ ăn trưa Giáo sư nếm thử một chút xem mùi vị có còn như trước hay không." Bởi vì trong trường có nhà ăn và khu nấu ăn riêng nên Giáo sư Chelsea từng có cơ hội nếm thử đồ Á mà cô làm.

Cũng rất thích, vậy nên nhân cơ hội này cô có chuẩn bị hai phần mang tới cùng ngài ấy ăn trưa.
Vậy là hai người đi tới phòng ăn cách đó không xa để dùng nữa.

Mỗi một khoa giảng dạy đều sẽ có riêng nhà ăn cho sinh viên và giảng viên.

Hôm nay cô cùng Giáo sư Chelsea đặc cách tới ăn tại phòng ăn của giảng viên.
"Cảm giác vẫn rất tuyệt.

Đến cuối đời rồi tôi vãn còn có phúc như vậy.

Tìm được một học trò vừa có tài, khả năng nấu ăn cũng rất ngon." Gắp một miếng rau ném thử Giáo sư Chelsea không khỏi tấm tắc khen ngợi.

Bởi vì sức khỏe không tốt nên khẩu phần ăn cũng chỉ là vài món thanh đạm.

Cô đã cố ý chuẩn bị để không ảnh hưởng tới sức khỏe của Giáo sư.

"Giáo sư đừng nói như vậy.

Được thầy dẫn dắt là may mắn của em mới đúng."
Hai người vừa ăn vừa nói rất nhanh bữa trưa cũng đã xong.

Nhìn một chút thời gian vẫn chưa tới giờ diễn ra buổi diễn thuyết nên hai người lại quay về văn phòng của Giáo sư Chelsea ngồi.
"Thế nào.

Trải nghiệm công việc có như ý muốn hay không." Giáo sư Chelsea hỏi.
"Mọi chuyện đều ổn.

Thời gian tới có thể sẽ bận hơn một chút.

Sau khi dự án hoàn thành em sẽ quay lại báo cáo kết quả với Giáo sư." Tuệ Linh nhận ly trà Giáo sư đưa qua nhẹ uống một chút.

Cảm giác mùi vị trà này có chút quen nhưng nhất thời lại không nhớ ra.
"Thay đổi rất tích cực.

Trưởng thành hơn, phong thái cũng tự tin hơn.

Có vẻ đây mới chính là con người thật của em.

Tôi nói đúng chứ." Giáo sư Chelsea đẩy gọng kính nghiêm túc nhìn cô đánh giá.
Đúng là gừng càng già càng cay.

Với trải nghiệm của người có kinh nghiệm phong phú như Giáo sư Chelsea vừa nhìn đã nhận ra cô có sự thay đổi lớn.

Tuổi cao cũng không ảnh hướng tới phán đoán và sự minh mẫn của ngài ấy.
"Giáo sư quá khen.

Thật ra đây mới chính là em.

Hình ảnh Serline trước đây chỉ là tạm thời mà thôi.

Thầy sẽ không thất vọng vì em cố ý che giấu chứ ạ?" Tuệ Linh ngồi thẳng lưng đón nhận ánh mắt xem xét của Giáo sư Chelsea nhẹ nhàng giải thích.
"Không có.

Trước đây tôi vẫn luôn cảm thấy em có điều gì đó bí mật.

Phát hiện này cũng rất thú vị.

Ít nhất con người này của em tôi rất hài lòng.

Sinh viên của tôi dẫn dắt trước giờ chưa bao giờ là người tầm thường cả.

Tôi rất tự hào về điều này.

Nếu em đơn giản như vậy thì từ đầu đã không có cơ hội rồi." Giáo sư Chelsea nửa úp nửa mở nói.
Hóa ra ngài ấy đã đoán được từ trước rồi.

Vậy nên hình ảnh hôm nay của cô cũng không có gì làm ngài ấy bất ngờ cả.
Hai người nói chuyện thêm một lúc.

Đa số vẫn là nói về trải nghiệm của cô trong quá trình làm việc.

Cũng có một vài lời khuyên và chia sẻ từ Giáo sư đối với công việc của cô.
Cho dù chưa tham gia buổi diễn thuyết thì cô cũng đã thu hoạch được khá nhiều rồi..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 39: 39: Không Ngờ


Rất nhanh thời gian buổi diễn thuyết đã đến.

Rất nhiều sinh viên tập trung đến hội trường lớn.

Nơi diễn ra buổi diễn thuyết hôm nay.
Bởi vì nghe nói là người được Giáo sư Chelsea đích thân giới thiệu nên mọi người vô cùng tò mò.

Rất nhiều sinh viên, nghiên cứu sinh đăng kí tham gia nghe buổi diễn thuyết này.

Bao gồm khoa Kinh Tế học và nhiều khoa khác.
Tuệ Linh cùng Giáo sư Chelsea ngồi ở hàng ghế đặc biệt.

Bởi vì cô đến đây với tư cách khách mời của Giáo sư Chelsea chứ không phải tư cách nghiên cứu sinh của trường.
Không biết gặp phải chuyện gì mà qua 5 phút rồi vị diễn giả đó vẫn chưa tới.

Tuệ Linh nhàm chán thỉnh thoảng tán gẫu với Giáo sư Chelsea ngồi bên cạnh.

Mắt thì nhìn chăm chú vào điện thoại.

Hình như đang bận xử lí chuyện gì đó rất vội.
Cả hội trường đang ồn ào bỗng yên tĩnh lại.

Chỉ là cô đang mải xem điện thoại không để ý.

Giáo sư Chelsea ngồi bên cạnh cũng cười nhẹ không nói gì.
"Xin chào mọi người.

Các vị Giáo sư cùng toàn thể các bạn sinh viên." Trên sân khấu một giọng nói vang lên.

Giọng nói trầm thấp vang vọng cả hội trường yên tĩnh.
Tuệ Linh nghe thấy giọng nói này thì bất ngờ ngẩng đầu.

Hai mắt nhìn như thể không tin vào người đang thấy trên bục giảng kia.

Người đàn ông mặc quần âu, sơ mi trắng.

Cảm thấy mặc như vậy đứng diễn thuyết trước cả nghìn sinh viên có chút kì lạ.

Thế nhưng nhìn kiểu gì cũng thấy rất hợp lý.

Còn đặc biệt gần gũi với sinh viên ngồi nghe bên dưới.

Mắt đeo một cặp kính gọng vàng nhìn đặc biệt có học thức.

Cũng rất thu hút người nhìn.
Hai ánh mắt chạm nhau trong giây lát rồi ánh nhìn của người đàn ông trên sân khấu liền chuyển sang chỗ khác.
"Đầu tiên cảm ơn mọi người đã tới đây nhẹ buổi diễn thuyết này của tôi.

Có thể kiến thức tôi chuẩn bị nói có hoặc không giúp ích được cho các bạn.

Thế nhưng vẫn cảm ơn các bạn đã tới..." Giọng nói của người đàn ông trên bục giảng từ từ vang lên với âm thanh đều đều vang vọng khắp hội trường lớn.

Sinh viên bên dưới nghe rất chăm chú.
Tuệ Linh có mơ cũng không ngờ được sẽ gặp lại anh ở đây.

Người này không ai khác chính là Đặng Lâm.

Có trời mới biết cảm giác của cô lúc này.

Bất ngờ ngoài bất ngờ ra chính là bất ngờ.
Không nghĩ tới đi nửa vòng trái đất rồi vẫn còn gặp anh.

Cũng không nghĩ tới người mà Giáo sư Chelsea nói chính là Đặng Lâm.
Bên trên Đặng Lâm đang từ từ chia sẻ lại một vào điều, có kinh nghiệm trong kinh doanh của mình.

Cũng có những lý luận mà trước đây được học.

Chỉ là thỉnh thoảng ánh mắt vẫn như có như không mà nhìn về vị trí của ai đó.
Khi ánh mắt lúc đầu chạm nhau kia.

Anh không hề nhìn thấy trong mắt cô có chút vui mừng nào.

Chỉ có ngạc nhiên và bất ngờ.

Điều đó làm cho Đặng Lâm thật sự có chút thất vọng.

Hóa ra cô gặp lại anh không chút vui mừng nào như vậy.
Cũng đúng thôi, cuộc sống khó khăn lắm mới bình thường lại gặp anh trong tình huống này chắc chắn cô không mong muốn.
Thế nhưng hết cách.

Anh chính là chờ không được mà phải gặp cô.

Lần này cũng là do anh cố ý nhờ Giáo sư Chelsea giúp đỡ.
Tuệ Linh sau khi bất ngờ qua đi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Bởi vì cô phát hiện ra những gì anh nói trên bục giảng đều có sự thú vị bên trong.

Còn không quên mang giấy bút ra tỉ mỉ ghi chép lại.
Mặc kệ chuyện giữa hai người trước đây.

Bây giờ anh đứng ở trên đó chính là người giảng bài.

Còn cô ngồi dưới chính là người nghe.

Mà những gì anh nói đều rất có ích với cô.

Rất nhanh cô gái đã quên luôn người trên bục giảng kia là ai nữa mà chỉ chú tâm vào ghi chép của mình.
Ở phía dưới cũng rất nhiều sinh viên mang sách vở ra ghi chép.

Đặng Lâm đang cầm micro nói nhìn thấy cô gái không thèm để ý mình nữa lại càng buồn bực.

Thế nhưng vẫn cố gắng nói hết buổi diễn thuyết của mình.

Cũng không quên bổ sung thêm một vài lưu ý nữa.

Hình như tình chia sẻ điều điều đó cho ai kia.
"Cảm ơn các bạn đã tới tham dự.

Nếu có câu hỏi, thắc mắc nào có thể đặt ra trực tiếp với tôi.

Tôi sẽ cố gắng giải đáp."
Nói suốt 2 tiếng đồng hồ cuối cùng cũng hết thời gian.

Phần cuối cùng là giải đáp câu hỏi của sinh viên bên dưới.
"Em có câu hỏi." Bên dưới có một nữ sinh dơ cap tay.
"Mời bạn."
Lập tức có micro được chuyển đến tay nữ sinh đó.
"Tiên sinh, nghe nói ngài khi 22 tuổi đã là Tiến sĩ đúng không ạ? Những kiến thức ngài chia sẻ rất hữu ích.

Em xin phép hỏi không biết tiên sinh năm nay đã bao nhiêu tuổi." Nữ sinh kia cầm micro không chút rụt rè hỏi.
Bởi vì nhìn Đặng Lâm thật sự rất trẻ, cho dù có thêm cặp kính nhìn có vẻ đứng tuổi hơn nhưng thực sự vẫn rất trẻ.

Mà những nữ sinh bên dưới thì biết rồi đó.

Mới chỉ khoảng 18-20 tâm hồn thiếu nữ.
"Cảm ơn câu hỏi của bạn.

Khi 22 tuổi tôi nhận bằng Tiến sĩ kinh tế tại Anh Quốc.

Hiện tại 28 tuổi.

Những gì tôi vừa chia sẻ chỉ là hiểu biết cá nhân cũng như trải nghiệm riêng.

Hy vọng điều đó có thể giúp ích cho các bạn.

Vậy là được rồi." Đặng Lâm đứng đó kiên nhẫn trả lời câu hỏi của sinh viên bên dưới.

Bủng nổ, khán đài bên dưới như vỡ òa.
Tiến sĩ 22 tuổi.

Vậy là trẻ hơn cả nghiên cứu sinh trẻ nhất đang làm luận án tiến sĩ là Serline? Thất sự quá tài năng.

Sinh viên viên dưới không ngừng thì thầm to nhỏ với nhau.

Phần lớn đều là ngưỡng mộ và khâm phục.
Những nữ sinh thì mắt đã sắp bắn hình trái tim về phía Đặng Lâm rồi.

Tiến sĩ trẻ tuổi lại còn đẹp trai như vây.

Đều là mẫu người các nữ sinh theo đuổi.

Muốn có một mối tình thầy trò lãng mạn thời sinh viên.
"Cho phép em hỏi thêm một câu.

Không biết tiên sinh đã có bạn gái hay chưa." Nữ sinh vừa rồi tiếp tục câu hỏi.
Câu hỏi này như gãi đúng chỗ ngứa của rất nhiều nữ sinh bên dưới.

Ai cũng tò mò không biết vị Tiến sĩ trẻ tuổi này đã có chủ hay chưa.

Nam giới sự nghiệp thành công thường kết hôn muộn.

Vậy nên ai cũng có chút mơ mộng của riêng mình.
"Tôi đã có vị hôn thê rồi." Vừa nói anh vừa đưa mắt nhìn về phía ai đó.

Thế nhưng hình như cô không để ý gì nhiều.

Vẫn đang chăm chú xem lại ghi chép.
Sau khi Đặng Lâm trả lời xong câu này thì bên dưới vang lên không ít tiếng thở dài tiếc nuối.
Sau câu hỏi của nữ sinh kia Đặng Lâm trả lời thêm một vài câu hỏi liên quan tới buộc diễn thuyết nữa liền thôi..
 
Back
Top Bottom