Ngôn Tình Lần Nữa Theo Đuổi Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,299,366
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
lan-nua-theo-duoi-em.jpg

Lần Nữa Theo Đuổi Em
Tác giả: Đăπg Vy
Thể loại: Ngôn Tình, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Đăπg Vy

Thể loại: Ngôn Tình

Giới thiệu:

Cô đáng lẽ sẽ trở thành một thạc sĩ, sẽ theo học một trường đại học danh tiếng, có một tương lai thênh thang rộng mở và tràn đầy triển vọng

Nhưng vì anh, vì yêu anh, muốn anh không có lo toan gì để chú tâm vào sự nghiệp, cô tình nguyện thành người phụ nữ sau lưng anh, thành một người vợ đảm đang, hiền huệ.

Thế mà anh lại nhẫn tâm làm tổn thương cô, khiến cô càng ngày càng mệt mỏi, càng ngày càng muốn buông xuôi

Chịu đựng đủ rồi cô quyết định ly hôn. Thế nhưng người này lại hết lần này đến lần khác đeo bám lấy cô.​
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 1: Chương 1


Tiếng động cơ xe từ ngoài cổng vang lên.

Người giúp việc vội vàng chạy ra mở cửa.
"Chào mừng ông chủ trở về." Vệ sĩ đứng bên ngoài cúi gập đầu góc 90° cúi chào người đàn ông vừa bước xuống xe.
Một đôi giày da đen bóng không tì vết đặt xuống.

Bộ âu phục được cắt may gọn gàng ôm sát cơ thể với một tỉ lệ hoàn hảo.

Hai hàng sơ mi nơi cổ áo được thả bung như ẩn như hiện cơ ngực bên dưới lớp áo sơ mi.

Gương mặt đẹp sắc nét với từng đường nét rõ ràng hơi gầy.

Tuy nhiên không mất đi vẻ đẹp trai mà còn làm tăng thêm mấy phần cuốn hút lạnh nhạt.
Người đàn ông này tên Đặng Lâm là tổng giám đốc của tập đoàn Đặng Thị.

Cũng là người thừa kế hợp pháp duy nhất của Đặng Thị.

Bố anh là Đặng Trí Lương nắm giữ hơn 50% cổ phần của tập đoàn Đặng Thị.

Cũng là Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị tập đoàn.

Hiện tại đã hơn 60 tuổi.
Ông chỉ có một người con trai duy nhất là Đặng Lâm.

Sau khi ông từ chức sẽ chuyển toàn bộ cổ phần của mình tại Đặng Thị sang cho Đặng Lâm nhưng với một điều kiện.

Đặng Lâm phải cưới con gái của Sở Thị là Sở Tuệ Linh mới nhận được di chúc hợp pháp của ông.

Sở Tuệ Linh sau khi tốt nghiệp trung học liền đi du học nước ngoài.

Học liền một mạch lên đến thạc sĩ kinh tế.

Sau khi tốt nghiệp liền trở về nước theo bố mình là Sở Đức Kiên học tập cách kinh doanh.
Sở Thị của nhà họ Sở cũng là một tập đoàn lớn nhất nhì trong nước chỉ đứng sau Đặng Thị.
Hai nhà Đặng, Sở từ xưa tới nay luôn có mối quan hệ đặc biệt tốt.

Hai người Đặng Lâm và Sở Tuệ Linh cũng được coi là thanh mai trúc mã từ nhỏ.

Thế nhưng bọn họ lại không ưa gì nhau.

Nói đúng hơn là Đặng Lâm không hề có ấn tượng gì với Sở Tuệ Linh.
Đặng Lâm từ khi lên 10 tuổi đã sống ở nước ngoài cùng mẹ.

Do bố mẹ anh ly thân từ khi anh còn nhỏ nên tình cảm cha con bọn họ cũng không phải là rất tốt.

Từ đó trở đi tính cách Đặng Lâm trở nên lầm lì ít nói.

Gần như phong bế mình với xã hội.

Trong nhận thức của anh chỉ có học và không ngừng học tập.

Những chuyện quá khứ lâu dần đều bị lãng quên hết.
Sau khi trưởng thành được tin bố anh bị bệnh nên Đặng Lâm mới miễn cưỡng bay từ Vương Quốc Anh về theo ông tiếp quản tập đoàn.

Ấn tượng của Đặng Lâm với Sở Tuệ Linh rất nhạt nhòa.

Gần như là con số không tròn trĩnh.
Ngược lại với anh, Sở Tuệ Linh đã thích anh từ rất lâu, rất lâu trước đây.

Cô kém anh 5 tuổi khoảng thời gian Đặng Lâm còn ở trong nước hai nhà bọn họ thường xuyên qua lại thân thiết.

Khi ấy cô còn nhỏ lúc nào cũng lẽo đẽo chạy theo phía sau Đặng Lâm như một cái đuôi nhỏ.

Tới khi anh ra nước ngoài thì hai người mới không gặp lại.
Sau khi học xong trung học cô đã xin bố cho mình đi du học.

Điểm đến không nơi nào khác chính là Vương Quốc Anh.

Bởi vì cô biết Đặng Lâm định cư ở đây nên mới muốn tới đây học.

Một phần vì cô thực sự thích đất nước này.

Phần còn lại chắc cũng vì có anh ở đây.

Sáu năm.

Cô dùng 6 năm để học hết chương trình phổ thông, đại học rồi thạc sĩ chỉ để theo bước chân của anh.

Đặng Lâm học rất giỏi.

Từng được vinh danh top 10 khóa luận tiến sĩ giỏi nhất của trường.

Năm 22 tuổi đã có bằng tiến sĩ trong tay.
Sở Tuệ Linh điên cuồng học tập chỉ để theo kịp bước chân của anh.

Thế nhưng hình như cô càng đuổi thì khoảng cách của hái người càng xa.

Ngày cô đặt chân vào cánh cổng đại học nơi anh theo học cũng là ngày anh tốt nghiệp.

Hai người cứ như hai đường thẳng song song không hề có điểm giao nhau.
Rất nhiều lần cô tìm được cơ hội để gặp anh.

Thế nhưng người lạnh nhạt như Đặng Lâm hình như không hề nhớ ra cô là ai.

Sở Tuệ Linh cũng tự ti không dám nhắc lại chuyện xưa với anh.

Thời gian thay đổi.

Ai biết được rằng Đặng Lâm của bây giờ có còn là cậu bé Đặng Lâm ấm áp ngày xưa nữa hay không.
Thế nên Sở Tuệ Linh chỉ có không ngừng cố gắng.

Không ngừng nỗ lực để có thể đứng cùng một vị trí như anh đang đứng.

Chỉ khi cô đủ thành công, đủ tự tự tin mới có thể đứng trước mặt anh tự tin nhắc lại chuyện năm đó.
Tới khi cô tốt nghiệp bố cô liền gọi cô trở về.

Không phải là để tiếp quản Sở Thị như lời bố nói.

Mà là kết hôn với Đặng Lâm.
Sau khi biết mình sẽ kết hôn với Đặng Lâm, Sở Tuệ Linh vừa mừng vừa lo.

Mừng vì tình cảm đơn phương mười mấy năm cuối cùng cũng có kết quả.

Lo vì sợ anh sẽ không thích mình.

Sợ anh chán ghét mình.
Mấy năm ở nước ngoài cô đều cẩn thận quan sát.

Sở Tuệ Linh phát hiện ra rằng Đặng Lâm không hề có thiện cảm với nữ giới.

Xung quanh anh không hề có một vệ tinh nào dám lại gần.

Mấy năm đại học cũng không nghe tin học bá Đặng Lâm có bạn gái.

Mới đầu còn có tin đồn anh thích con trai.
Thế nhưng Đặng Lâm giống như một mình một thế giới.

Suốt vài năm đi học đều không tiếp xúc với người khác.

Cả người lúc nào cũng bí ẩn.

Đa số thời gian mọi người đều bắt gặp học bá Đặng ở thư viện của trường.

Trên tay lúc nào cũng đặt sẵn một quyển sách.

Có thể là giáo trình hoặc đại loại là tư liệu nâng cao.

Gương mặt đẹp đẽ góc cạnh, vẻ đẹp tri thức khiến bao trái tim thiếu nữ rung động.

Thế nhưng học trưởng Đặng vẫn từ chối không cho phép bóng hồng nào tới gần mình..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 2: Chương 2


Đặng Lâm bước xuống xe đi vào trong nhà.

Tài xế riêng sẽ tự động đánh xe vào gara để xe.
Nói là nhà thì không đúng bởi vì nơi này là một căn biệt thự với diện tích cả nghìn mét vuông.

Với tông màu chủ đạo màu trắng.

Xung quanh bao phủ bởi sân vườn và có một bể bơi ngoài trời.

Cả căn biệt thự rộng lớn chỉ có vài người vệ sĩ, hai người làm vườn và hai cô giúp việc cùng với quản gia.

Quản gia là người đi theo mẹ anh rất nhiều năm.

Sau khi Đặng Lâm về nước ông liền đi theo anh về biệt thự làm quản gia.
"Phu nhân đâu?" Vừa bước vào cửa Đặng Lâm lâm đã hỏi người làm xem Sở Tuệ Linh ở đâu.

Ngày thường mỗi khi anh tan làm về nhà cô đều sẽ đợi anh ở phòng khách.

Hôm nay không thấy cô khiến Đặng Lâm cảm giác không quen.
"Thưa ông chủ.

Phu nhân nói không khỏe nên ở trên phòng nghỉ ngơi." Người giúp việc nghe anh hỏi liền thành thật trả lời.
"Ừ đã biết.

Không có việc gì nữa." Nói rồi Đặng Lâm sách cặp tài liệu đi lên lâu.
Anh và Sở Tuệ Linh cưới nhau đã được nửa năm.

Thời gian nói dài không dài mà nói ngắn không ngắn.

Hai người kết hôn chỉ vì mục đích thương mại của hai tập đoàn Đặng Sở nên giữa Đặng Lâm và Sở Tuệ Linh gần như chỉ là mối quan hệ bền ngoài.
Khi kết hôn cũng không hề tổ chức lễ cưới linh đình mà chỉ đơn giản hai nhà ngồi lại ăn bữa cơm.

Kí xuống tờ giấy đăng kí kết hôn là xong chuyện.

Đối với Sở Tuệ Linh thì chuyện này quả thực ủy khuất cho cô.

Có người con gái nào mà không muốn khoác lên mình chiếc váy cưới xinh đẹp nhất để gả cho người mình yêu chứ?
Thế nhưng đối với Đặng Lâm những chuyện này có hay không cũng chẳng quan trọng.

Dù sao mỗi quan hệ của bọn họ chỉ là vẻ bề ngoài.
Hai người kết hôn.

Bởi vì Đặng Lâm không muốn cô tham gia thương trường.

Sở Tuệ Linh liền cất đi tấm bằng thạc sĩ kinh tế của mình ở nhà làm một người vợ hiền.
Hàng ngày anh đi sớm về khuya để mặc Sở Tuệ Linh cô cũng không oán trách.

Ngày ngày đều đặn ngồi phòng khách chờ anh về.
Nửa năm kết hôn hai người không chung phòng.

Sở Tuệ Linh cũng không oán thán một lời.

Cô ngủ ở phòng tân hôn.

Còn Đặng Lâm từ ngày cưới cô liền chuyển qua phòng khác ngủ.

Cô chấp nhận.
Hai người trên danh nghĩa vợ chồng nhưng Đặng Lâm chưa một lần chạm vào cô.

Được, Sở Tuệ Linh cũng chấp nhận.

Đơn giản vì cô yêu anh.

Yêu đến mù quáng.

Yêu đến đánh mất chính mình.

Chỉ cần được ở bên cạnh Đặng Lâm là cô đã mãn nguyện.

Hằng ngày đưa anh ra cửa đi làm.

Buổi tối ở phòng khách đón anh.

Trở về.

Cuộc sống như vậy cũng rất tốt.
Đặng Lâm biết những hàng động của mình sẽ làm cô tổn thương.

Cũng vì nghĩ cho cô nên suốt nửa năm qua anh mới không chạm vào cô.

Hai người kết hôn với nhau không có tình yêu, chỉ có lợi ích thương mại.

Sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ ly hôn.

Dù biết rằng làm vậy là quá nhẫn tâm nhưng trong lòng Đặng Lâm không có Sở Tuệ Linh mà là người con gái khác..

Làm sao có thể sống như vợ chồng với cô ấy được? Đặng Lâm muốn giữ cho một Sở Tuệ Linh hoàn hảo nhất.

Để khi hai người ly hôn cô cũng sẽ không phải chịu thiệt.

Sau này cô sẽ tìm được người thật sự yêu thương mình thật lòng.

Anh muốn cô sẽ trao tấm thân trinh tiết của mình cho người thật sự yêu cô chứ không phải người vô tình như Đặng Lâm anh.
Xã hội bây giờ tiến bộ sẽ chẳng mấy ai coi trọng tấm màng mỏng ấy.

Thế nhưng Đặng Lâm vẫn muốn giữ lại một Sở Tuệ Linh hoàn hảo vô khuyết nhất.
"Cạch.." Âm thanh mở cửa phòng vang lên.

Thế nhưng người nằm trên giường cũng không hề phản ứng lại.
Đặng Lâm đi vào thấy Sở Tuệ Linh vẫn cuốn chăn kín mít từ đầu đến chân liền thở dài đặt cặp văn kiện xuống đi tới kéo chăn xuống.

"Mệt sao?" Một câu hỏi không đầu không đuôi nhưng cả hai đều hiểu rõ đối phương muốn gì.
"Một chút?" Nghe anh hỏi cô liền đơn giản đáp lại rồi lại muốn chui vào trong chăn tiếp.
"Đừng cử động.

Để tôi xem nào." Đặng Lâm ngăn lại hành động của cô rồi đưa tay đặt lên trán Sở Tuệ Linh.

Cô thấy hành động của anh cũng không phản kháng nữa mà để im cho anh đặt tay lên trán mình.

Hai người tuy là vợ chồng nhưng thực tế không khác gì người lạ.

Chỉ là họ sống chung dưới một mái nhà.

Ngồi ăn chung một mâm cơm mà thôi.

Rất ít khi Đặng Lâm chủ động quan tâm cô như vậy.
"Không sốt.

Chỗ nào không khỏe sao?" Bàn tay Đặng Lâm ở trán cô cảm nhận một chút thấy nhiệt độ bình thường liền buông ra.

Hơi ấm bàn tay rời đi làm cho cô cảm thấy hụt hẫng.

Cảm giác ấm áp vừa rồi như là mơ.

Trước giờ chưa thấy anh quan tâm cô như vậy bao giờ.
"Đã ăn gì chưa?"
"Đã ăn rồi.

Không sao, anh không cần lo lắng."
"Ừ.

Có gì không khỏe gọi quản gia.

Tôi đi đây."
Thấy cô nói không sao anh liền muốn rời đi.

Thế nhưng vừa chuẩn bị đứng lên thì bày tay bị cô nắm lấy.

"Ở lại một chút được không?" Sở Tuệ Linh tha thiết nhìn Đặng Lâm.

Hằng này anh đều đi sớm về khuya.

Thời gian hai người gặp mặt thật sự rất ít.

Anh luôn tỏ ra lạnh nhạt không cho cô tới gần.

Hiếm khi anh mới về phòng cô muốn đánh cược một lần.

Cho dù kết quả có ra sao cô cũng không oán trách nửa lời.
Nhìn sắc mặt tái nhợt của cô khiến anh cũng mềm lòng.

"Được.

Em ngủ đi.

Tôi ở đây với em."
"Thật sao?" Sở Tuệ Linh như không tin vào tai mình nữa.

Anh vừa nói sẽ ở lại với cô.

Điều này thực sự cô chưa nghĩ tới.

Lên tiếng giữ anh ở lại chỉ ôm chút hy vọng nhỏ nhưng không ngờ anh đồng ý thật.
Nhìn vẻ mặt khó tin của cô anh chỉ biết lắc đầu.

Cô gái này hình như rất thích anh thì phải.

Anh chỉ nói ở lại với cô mà vẻ mặt cô đã như vậy rồi.
"Được rồi mau ngủ đi.

Tôi ở đây." Nói rồi anh thực sự kéo chăn lên cho cô còn mình thì ngồi nghiêm túc nhìn cô từ từ chìm vào trong mộng..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 3: Chương 3


Sau khi xác định rõ Tuệ Linh đã ngủ Đặng Lâm liền kéo chăn đắp cẩn thận cho cô rồi mới rời đi.
"Cạch..." Tiếng đóng cửa phòng vang lên.

Bước chân Đặng Lâm vừa rời khỏi phòng.

Người trên giường vừa rồi còn hít thở đều đều ngủ say liền mở mắt.

Đôi mắt to tròn linh động hơi đọng một chút nước mắt.
Đưa tay chạm vào vị trí anh vừa ngồi.

Cảm giác ấm áp còn lưu lại.

Cả căn phòng đều thoang thoảng hơi thở bạc hà trên người anh lưu lại.
Nhìn khắp căn phòng một lượt Sở Tuệ Linh liền cười khổ.

Cả căn phòng lớn như vậy chỉ có một mình cô.

Người được gọi là chồng của cô chưa bao giờ lưu lại nơi này quá một tiếng đồng hồ cả.
Nghĩ tới nội dung tin nhắn hôm nay nhận được Tuệ Linh không khỏi chua xót trong lòng.

Chồng của cô cùng người phụ nữ khác vào khách sạn.

Anh thà rằng đi với người phụ nữ khác chứ không chịu động vào người vợ danh chính ngôn thuận như cô.

Quả thật nực cười.

Làm người vợ như cô cũng quá là thất bại đi? Mở to mắt nhìn chồng mình đi với người phụ nữ khác nhưng không thể làm gì.

Hai người với danh nghĩa vợ chồng nhưng sống chung với nhau như người lạ.
Đây chính là một chuyện khôi hài không ai nghĩ tới.
Càng nghĩ sự tủi thân trong lòng càng không che lấp được.

Nước mắt không ngừng rơi xuống thấm ướt cả vỏ gối bên dưới.
Mười mấy năm cô đơn phương yêu anh.

Từ khi còn là một đứa trẻ đó chỉ là tình cảm ỷ lại.

Bởi vì không có mẹ.

Đặng Lâm xuất hiện như ánh nắng sưởi ấm cả tâm hồn trẻ thơ của cô.

Mẹ cô bởi vì khó sinh mà qua đời.

Một mình bố nuôi dưỡng cô nên người.

Mặc dù ông không để cho cô thiếu thứ gì.

Cũng dành hết tình yêu thương cho cô nhưng vẫn không thể bù đắp đi chỗ trống của người mẹ trong thâm tâm của cô.
Cho tới một ngày hai người lớn nhà Đặng, Sở gặp mặt dắt theo hai đưa bé.

Khi đó Đặng Lâm vẫn là một cậu nhóc đáng yêu ấm áp bước vào cuộc đời của Sở Tuệ Linh cô.
Trưởng thành rồi cô cố gắng theo kịp bước chân của anh.

Thế nhưng Đặng Lâm của hiện tại không giống trước đây nữa.

Anh lạnh nhạt, vô tâm, vô tình.

Đã không còn là cậu bé ấm áp năm đó nhường cây kẹo cho cô.
Biết vậy nhưng cô vẫn không kìm lòng được mà si mê anh.

Cam nguyện theo đuổi anh.

Cô nghĩ rằng chỉ cần anh chưa yêu ai thì tình cảm kiên trì bao năm nay của mình sẽ có ngày được hồi đáp.

Cô tin rằng thời gian bên nhau sẽ khiến anh chấp nhận để cô bước vào.

Thế nhưng cho đến hôm nay.

Sở Tuệ Linh nhận được tin nhắn hình ảnh anh và một người phụ nữ thân mật đi vào khách sạn.

Cô chính thức sụp đổ.

Tín ngưỡng cô theo đuổi bấy lâu đã không còn.

Nửa năm sống chung dưới một mái nhà không hề khiến anh có thêm chút tình cảm nào với cô.

Hóa ra bấy lâu nay là cô tự lầm tưởng mà thôi.
Càng nghĩ càng tủi thân.

Sở Tuệ Linh không kìm được mà bật khóc thành tiếng.
Bên kia Đặng Lâm sau khi trở về phòng liền thay đồ bước vào phòng tắm.

Dòng nước lạnh dội thẳng xuống xóa đi những suy nghĩ mơ hồ trong lòng.

Chung sống với nhau nửa năm anh biết cô có tình cảm với mình.

Thái độ vừa rồi của cô càng cho thấy những gì anh nghĩ là đúng.

Thế nhưng Đặng Lâm không cho phép bản thân bị cuốn vào tình yêu.

Bố mẹ anh chính là ví dụ điển hình.

Hai người bọn họ ly thân không phải không còn yêu.

Mà là vì bố anh gánh trên vai quá nhiều trách nhiệm, không thể chăm sóc gia đình.

Sự xa cách lâu ngày làm cho bọn họ không còn mặn nồng chuyện yêu đương nữa.
Đặng Lâm bây giờ cũng vậy.

Anh gánh trên vai trách nhiệm năm đó của bố mình.

Anh không muốn Sở Tuệ Linh sau này cũng sẽ giống như mẹ của anh năm đó.

Vì thất vọng quá nhiều mà quyết định ly thân chuyển ra nước ngoài định cư.

Hơn nữa sâu thẳm trong tim anh còn cất dấu một bóng hình khác.

Anh không thể phá bỏ xuống niềm tin bao năm nay mà yêu cô được.
Vậy thà rằng từ đầu không gieo hy vọng để sau này khỏi phải thất vọng.

Như vậy sẽ tốt cho cả hai.

Đặng Lâm anh không phải không nhìn thấy tình cảm đó.

Chỉ là không dám mở lòng ra đón nhận.

Có hay không đó chỉ là sự thương hại nhất thời chứ không phải tình yêu thật sự?
Đứng dưới dòng nước lạnh để dòng nước bình ổn lại đống suy nghĩ ngổn ngang trong đầu.

Sau khi đã bình tĩnh lại Đặng Lâm lại quay trở về dáng vẻ lãnh đạm thường ngày.

Khoác lên mình bộ đồ ngủ đơn giản anh bước ra khỏi phòng tắm đi tới quầy rượu ở góc.

Chọn lấy một chai Vodka liền bật nắp ra uống.

Không dùng ly mà đi thẳng tới ban công ngồi uống trực tiếp như vậy.
"Sở Tuệ Linh, em nói tôi phải làm sao mới tốt đây?"
Gần như cả đêm Đặng Lâm đều ngồi đó uống rượu hút thuốc không hề chớp mắt một chút nào.
Hai con người.

Hai vị trí nhưng đều cùng suy nghĩ về đối phương.

Không ai biết hai người đêm đó nghĩ gì.

Chỉ biết rằng tới hôm sau ai cũng đã đưa ra được lựa chọn cho riêng mình..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 4: Chương 4


Sáng sớm hôm sau vẫn như ngày thường.

Hai người Đặng Lâm và Sở Tuệ Linh dùng bữa sáng dưới phòng ăn.

Chuyện sảy ra đêm qua bọn họ đều tự giác không ai nhắc tới.

Một bữa sáng cứ vậy trôi qua.

Bọn họ chỉ chú tâm ăn phần của mình chứ không quan tâm tới đối phương.
Người giúp việc nhìn cảnh này cũng không biết nói gì cho phải.

Ông bà chủ kết hôn đã nửa năm nhưng bọn họ lúc nào cũng trong tình trạng lạnh nhạt với nhau như vậy.

Chỉ khi ra ngoài gặp người thì nhìn bọn họ mới thật sự giống một cặp vợ chồng thực sự.
"Đặng Lâm, anh có bận gì không.

Em có chuyện cần nói với anh." Đặt ly sữa trong tay xuống rồi tao nhã lấy khăn lau miệng.

Sở Tuệ Linh liền hỏi Đặng Lâm ngồi đối diện.
Nghe thấy câu hỏi của cô anh liền buông đôi đũa trên tay xuống.

Đưa tay lấy cốc trà bên cạnh uống một ngụm rồi nhìn đồng hồ trên tay mới từ tốn đáp.
"Còn sớm, chưa cần đến công ty." Một câu trả lời không hề ăn khớp với câu hỏi của Sở Tuệ Linh.

Thế nhưng cô hiểu ý anh muốn nói gì.

Anh phải tới công ty nhưng bây giờ thời gian còn sớm có thể nói chuyện.
"Được.

Vậy lên trên nói chuyện." Nói rồi Sở Tuệ Linh đứng dậy khỏi bàn ăn đi thẳng lên lầu.
Đặng Lâm thấy cô đi rồi cũng đứng dậy đi theo luôn.

Hình như từ lúc kết hôn anh chưa từng thấy bộ dạng này của cô bao giờ.
Ngày thường luôn là cô dùng sự nhiệt tình của mình áp vào cái tính thình lạnh nhạt cứng nhắc của anh.

Hôm nay lần đầu anh thấy cô trưng ra vẻ mặt nghiêm túc lạnh nhạt không quan tâm như vậy.
Hai người nối đuôi nhau rời đi để lại người giúp việc với vẻ mặt khó hiểu: "Không lẽ ông bà chủ cãi nhau.

Nhìn hai người không giống ngày thường cho lắm." Thôi, dù sao đó cũng là chuyện của chủ nhân.

Người làm như bọn họ chỉ cần làm tốt việc của mình là được rồi.
"Có chuyện gì mà phải lên đây nói chuyện?" Vừa theo chân cô vào phòng Đặng Lâm đã thấy Tuệ Linh tìm gì đó ở bàn trang điểm liền hỏi.
"Anh ngồi đi." Nói rồi cô cầm một tập văn kiện gì đó đi về phía Đặng Lâm.
"Anh xem đi." Nói rồi cô đẩy tập văn kiện về phía Đặng Lâm.
Đặng Lâm nhận lấy văn kiện của cô đưa mở ra xem.

Những thông tin, hình ảnh bên trong khiến anh không biết phải nói sao.

Tất cả bên trong đều là hình ảnh anh đi với một người phụ nữ vào khách sạn.

Không rõ mặt cô gái nhưng nhìn hai người rất tình tứ với nhau.
Sau khi xem xong anh rất nghiêm túc bỏ lại đống hình ảnh đó vào trong túi.

Mặt không chút đổi sắc nhìn cô.

Giống như thể những hình ảnh đó không hề liên quan tới mình.
"Anh có muốn nói gì không?"
"Như những gì em thấy.

Tôi không có gì để nói nữa." Hình như trước giờ chưa có chuyện gì có thể khiến sắc mặt Đặng Lâm thay đổi.

Đến cả việc mình thân mật đi với người phụ nữ khác bị vợ phát hiện cũng không hề hoảng loạn.
"Chúng ta ly hôn đi.

Em trả tự do cho anh.

Anh giải thoát cho em." Để có thể nói ra những lời này Sở Tuệ Linh đã phải suy nghĩ rất lâu.
Lúc đầu cũng là cô đồng ý cuộc hôn nhân này.

Là cô tự nguyện bên cạnh anh dù biết anh không hề có tình cảm với mình.

Đặng Lâm cũng không làm khó cô.

Hai người chỉ sống với nhau như khách.

Đến tận hôm nay anh cầm trong tay bằng chứng ngoại tình cũng không hề phản ứng lấy một chút.

Cô còn nghĩ chỉ cần anh giải thích cô sẽ bỏ qua cho anh lần này.
Thế nhưng sự thực luôn tàn nhẫn.

Anh còn không nhíu mày lấy một cái, cô lấy đâu ra tự tin anh sẽ giải thích với mình chứ.
Cứ như vậy thà rằng ly hôn.

Hai người giải thoát cho nhau.

Anh có thể thoải mái đi tìm tình yêu mới của mình.

Còn cô thà rằng tự mình gặm nhấm nỗi đau cũng không muốn một cuộc sống như hiện tại.

Sở Tuệ Linh cô thật sự hối hận rồi.
"Được.

Mọi chuyện theo ý của em." Nghe cô đề nghị ly hôn.

Đặng Lâm không hề nhiều lời mà đồng ý luôn.

Dù sao thì tình cảnh của hai người bọn họ hiện tại không phải rất tốt.

Thay vì kìm hãm nhau trong lồng giam hôn nhân này chi bằng ly hôn để giải thoát cho nhau vậy.
Người như anh không xứng đáng để cô hy sinh cả thanh xuân vô ích như vậy.
"Được.

Đơn ly hôn em đã kí xong rồi.

Anh chỉ cần kí xuống là chúng ta sẽ không còn là gì của nhau nữa.

Em sẽ nói chuyện này với bố.

Lợi ích thương mại ban đầu cũng không ảnh hưởng gì."
"Được.

Tôi nghe theo em."
"Đặng Lâm, chẳng lẽ anh không có chút tình cảm nào với em thật sao? Nói ly hôn liền có thể ly hôn luôn không chút do dự?" Nhìn thái độ dửng dưng của anh cuối cùng cô cũng không nhịn được bật khóc.

Tình cảm này chỉ có mình cô đắm chìm trong đó.

Người trong cuộc như anh lại hoàn toàn không có cảm giác gì.
"Đừng khóc.

Tôi chính là tôn trọng quyết định của em.

Cuộc hôn nhân này từ đầu vốn dĩ không phải chúng ta mong muốn." Nhìn cô kích động tới bật khóc như vậy Đặng Lâm cũng không nhịn được mà đứng lên đi về phía cô.

Nhẹ nhàng ôm lấy cô vào lòng.
Bất ngờ trước hành động của Đặng Lâm cô càng khóc kích động hơn.

Đây là lần đầu tiên từ khi hai người kết hôn anh chủ động gần gũi với cô.

Thế nhưng lồ ng ngực vững vàng ấm áp này chỉ qua hôm nay thôi sẽ không còn là của cô nữa.

Nghĩ tới đó thôi Sở Tuệ Linh khóc càng to hơn.

Không ngừng đấm vào ngực anh kích động nói: "Ai nói không mong muốn.

Chính là em muốn còn anh thì không."
"Là lỗi của tôi.

Em đừng khóc nữa.

Không còn sớm tôi phải đi làm.

Chỉ cần là quyết định của em tôi đều tôn trọng." Nói rồi Đặng Lâm đẩy cô ra quay người rời đi.

Anh sợ mình còn ở lại sẽ mềm lòng với cô.
Sau khi bóng lưng của Đặng Lâm khuất sau cánh cửa Sở Tuệ Linh bất lực ngồi gục xuống sàn nhà.

Cô hiểu câu vừa rồi anh nói mang ý gì.

Chỉ cần cô không nhất quyết ly hôn anh cũng sẽ không ly hôn.

Chuyện này cô là người hoàn toàn làm chủ.

Chỉ cần cô đưa ra quyết định anh sẽ thuận theo.
Càng nghĩ cô càng tủi thân mà khóc lớn "Đặng Lâm, anh là đồ tồi.."
Sau khi khóc xong rồi Sở Tuệ Linh vẫn quyết định sẽ ly hôn.

Thà đau một lần còn hơn phải chịu sự dày vò bởi sự lạnh nhạt đó của anh.
Lau đi hàng nước mắt còn đọng nơi khóe mi cô đứng dậy bắt đầu thu dọn hành lý của mình..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 5: Chương 5


Sau khi thu dọn tất cả đồ đạc của mình Sở Tuệ Linh liền kéo đồ xuống dưới.

Đồ đạc của cô nửa năm qua cũng không có gì nhiều.

Một vài bộ đồ ngủ, vài bộ đầm dạ hội, một chút đồ trang điểm.

Tất cả đều được gói gọn trang một cái vali vừa phải không lớn không nhỏ.
Không phải cô không có tiền mua đồ mà là cảm thấy không cần thiết.

Đặng Lâm vẫn hàng tháng chuyển tiền tiêu vặt vào thẻ cho cô một cách đều đặn.

Sở gia của cô cũng đâu có thiếu tiền.

Chính là Tuệ Linh cảm thấy không cần thiết liền không dùng tới.

Thành ra bây giờ cô mới thuận lợi dọn đồ như vậy.

Không cần cồng kềnh vướng mắc.

Một chiếc vali là đựng đủ tất cả.
Thấy phu nhân kéo vali xuống người hầu không khỏi hoang mang hỏi.
"Phu nhân, cô chuẩn bị đồ đi đâu vậy.

Để tôi gọi vệ sĩ mang giúp cô."
"Không cần đâu.

Từ giờ đừng gọi cháu là phu nhân nữa.

Cháu và Đặng Lâm đã ly hôn rồi.

Giờ cháu liền về Sở gia.

Không làm phiền mọi người nữa." Tuệ Linh nhìn cô giúp việc đứng tuổi nhàn nhạt lên tiếng.

Ở cái nhà này cũng chỉ có mấy cô giúp việc thật lòng quan tâm tới cô.

Thế nhưng vậy thì sao chứ.

Cô và anh đã ly hôn.

Cô cũng không còn tư cách gì ở lại đây thêm.

Chi bằng sớm ngày dọn đi tránh anh về lại bắt gặp.

Rồi người đau lòng sẽ lại là cô mà thôi.
"Phu nhân.

Chuyện này...Hay là để tôi gọi tài xế đưa cô về?" Giúp việc cũng không biết nói sao chỉ có thể hỏi ý.

Chuyện của ông bà chủ người làm như bọn họ đâu có tư cách hỏi đến.

Cũng không thể hiểu được.
"Không cần.

Cháu đã gọi xe rồi.

Tạm biệt mọi người." Nói rồi Tuệ Linh kéo vali rời đi.

Ngoài cổng đã có sẵn xe chờ cô ở đó.
"Tiểu thư.

Mời lên xe.

Lão gia đang đợi cô ở nhà." Người xuống giúp Tuệ Linh mở cửa xe là một chú trung niên.

Người này là lái xe của bố cô nhiều năm.

Cũng là người chứng kiến Sở Tuệ Linh cô từng ngày lớn lên.
"Đường thúc.

Chúng ta đi thôi." Tiếng động cơ xe vang lên rời khỏi biệt thự Đặng gia.

Từ giờ cô Sở Tuệ Linh và Đặng Lâm anh liền không còn quan hệ gì nữa.
Sáng nay cô đã gọi cho Sở lão gia.

Ông nghe con gái muốn ly hôn cũng không nói nhiều liền gật đầu rồi cử tài xế riêng tới đón cô.
Ban đầu ông đồng ý mỗi hôn sự màu cũng là do Tuệ Linh có ý với Đặng Lâm.

Nếu bây giờ con gái ông đã không hạnh phúc.

Vậy hà cớ gì phải ép buộc con bé nữa.

Con gái của Sở Đức Kiên ông không sợ không tìm được người nó thích mà phải nhất quyết là tên tiểu tử họ Đặng kia.
Mối làm ăn này cùng lắm không làm thì thôi.

Con gái Sở gia không lấy Đặng Lâm thì lấy người khác.

Sở Đức Kiên ông mới không sợ.

Làm ăn không làm thì làm mối khác.

Con gái chỉ có một ông mới không để con bé chịu ủy khuất.

Không nói hai lời liền lập tức cho người đi đón con gái về nhà.

Bảo bối nhà họ Sở chính là vô giá.

Kẻ khác đừng hòng nhúng tràm.
Nhìn chiếc xe lăn bánh đi xa giúp việc không biết làm gì chỉ có thể yên lặng nhìn người bước lên xe rời đi.

Thật không biết hai người này ban đầu kết hôn là vì cớ gì.

Rõ ràng là phu nhân có ý thế nhưng ông chủ lại vô tình.

Không biết sau khi ông chủ về biết phu nhân đi rồi sẽ có cảm giác gì.

Bà sống đã nửa đời người thấy chuyện cũng đủ nhiều rồi.

Người trẻ bây giờ đúng là khó hiểu thực sự.

Nhất là người trẻ có tiền các là không dễ đoán ý.
Cả ngày hôm đó Đặng Lâm đi làm đều không yên.

Sau khi đến công ty tham dự xong hai cuộc họp liền trở về phòng làm việc khóa cửa lại không cho người ngoài vào.

Cả trợ lý cũng cả ngày lo lắng nhìn cấp trên như vậy.
Trong đầu Đặng Lâm bây giờ đều là suy nghĩ quẩn quanh về Tuệ Linh.

Sáng nay trước khi đi làm cô nói muốn ly hôn.

Anh không nói nhiều liền đồng ý.

Trao hết quyền quyết định cho cô.
Nếu cô muốn ly hôn vậy thì ly hôn.

Nếu cô không muốn vậy liền không ly hôn.

Không biết quyết định của cô ra sao.

Bây giờ Đặng Lâm anh cũng không biết rốt cuộc bản thân mình muốn gì.

Là không muốn hay là muốn ly hôn với cô?
Rõ ràng là không có tình cảm với cô.

Thế nhưng chỉ cần nghĩ tới việc cô sẽ rời đi.

Sau khi tan làm trở về không thấy cô ngồi đó đợi mình nữa liền trở nên khó chịu.

Phải chăng việc cô xuất hiện trong cuộc sống của anh đã khiến cho Đặng Lâm trở thành thói quen?
Sáng trước khi đi làm cô sẽ cùng ăn sáng sau đó tiễn anh ra cửa.

Tối đi làm về liền đợi anh cùng ăn tối.

Mọi chuyện lặp đi lặp lại đã thực sự trở thành thói quen khó bỏ.
Cả ngày hôm đó Đặng Lâm ở công ty nhưng tâm trí không để vào công việc.

Sau khi tan làm cũng không lập từ trở về.

Chỉ cần nghĩ tới về nhà cô liền không có ở đó nữa làm cho Đặng Lâm thật sự sợ cảm giác đó.
Tuy anh không yêu cô nhưng thói quen là một thứ gì đó rất đáng sợ.

Cô xuất hiện nhiều tới mức trở thành thói quen rồi bây giờ nếu như rời đi thì anh phải làm sao?
Căn nhà lớn lạnh lẽo liền chỉ còn một mình anh.

Có lẽ nên thay đổi thói quen một lần nữa.
Khả năng Tuệ Linh thật sự quyết định ly hôn là rất lớn.

Thời gian tiếp xúc không lâu nhưng đủ để Đặng Lâm hiểu Sở Tuệ Linh là một người rứt khoát không có suy nghĩ rườm rà..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 6: Chương 6


Cả ngày hôm đó Đặng Lâm ở lại công ty nhưng không thể tập chung vào công việc.

Sau khi tan làm cũng không trở về luôn mà vẫn ở lại tăng ca.

Nói tăng ca chi bằng nói là ngồi thất thần trong văn phòng cả buổi tối thì đúng hơn.
Đến tận 11h khuya mới chịu nhấc chân ra khỏi công ty.

Tài xế cũng đã đợi sẵn dưới cửa.

Cảm giác có hơi thấp thỏm.

Phần muốn về phần không muốn về.

Lỡ như cô chưa đi vậy chẳng phải cô lại ngồi đợi anh cả tối hay sao.
Lỡ người đi rồi? Về nhà liền thấy thiếu đi bóng dáng thân quen có phần không quen.
"Ông chủ.

Ngài muốn đi đâu?" Tài xế sau khi đã nhìn thấy Đặng Lâm lên xe liền cất tiếng hỏi.

Hôm nay nhìn sắc mặt ông chủ có vẻ không tốt cho lắm.

Tốt hơn hết vẫn nên hỏi cho rõ ràng.

Đề phòng ông chủ lại tức giận.

Làm lái xe cho Đặng Lâm nhiều năm tài xế hiểu rõ lúc nào nên làm gì.

"Về biệt thự." Châm lấy điếu thuốc Đặng Lâm nhàn nhạt lên tiếng.
"Vâng." Tài xế đáp lời rồi bắt đầu khởi động xe.

Chiếc xe Rolls-Royce sang trọng từ từ lăn bánh rời khỏi tòa nhà Đặng Thị.
Chiếc xe lao vun vút trong màn đêm, xung quanh chỉ có ánh sáng của đèn đường có vẻ đặc biệt cô đơn.
Rất nhanh đã đến cổng lớn biệt thự.

Bảo vệ thấy ông chủ đã về lập tức nâng chốt bảo vệ lên để xe chạy vào.
Xe dừng trước cửa lớn.

Vẫn là đôi giày da bóng loáng bướng xuống xe.

Tài xế nhanh chóng đánh xe xuống gra rồi lái xe của mình rời đi.
"Cậu chủ." Chú quản gia nhìn thấy Đặng Lâm xuống xe liền đơn giản chào hỏi rồi lại tiếp tục với công việc đang làm.
"Ông chủ đã về." Người giúp việc nghe thấy tiếng xe ngoài cửa lập tức chạy ra nghênh đón.
Vẫn là những gương mặt ấy thế nhưng lại thiếu đi một người.

Người con gái ngày ngày đều thức đợi Đặng Lâm về nhà cùng ăn tối hôm nay đã không còn xuất hiện nữa.
Ngày thường dù sớm hay muộn chỉ cần là anh về tới nhà cô đều ngồi đợi sẵn ở phòng khách.

Thế nhưng dáng người nhỏ bé ấy hôm nay đã không còn xuất hiện.
"Ừ.

Phu nhân đâu?" Đã đoán được 90% câu trả lời nhưng Đặng Lâm vẫn không khỏi có chút hy vọng hỏi người giúp việc.

Biết đâu cô chỉ như hôm qua trong người không khỏe liền nằm trên phòng không chịu xuống.
"Ông chủ.

Phu nhân đã rời đi sáng nay rồi.

Cô ấy nói hai người đã..." Người giúp việc chưa kịp nói hết câu đã bị Đặng Lâm lên tiếng ngắt lời.
"Ừ.

Tôi đã biết." Không đợi giúp việc nói thêm gì Đặng Lâm đã nhấc chân đi lên lầu.

Lần này anh không về phòng mình luôn mà trực tiếp tời phòng của cô.

Đẩy cửa bước vào cả căn phòng là một màu tối đen.

Lạnh lẽo không chút hơi ấm cho thấy chủ nhân đã rời đi từ lâu.
Mọi thứ trong phòng đã được sắp xếp lại ngăn nắp.

Thế nhưng rất cả đồ dùng của Sở Tuệ Linh đã được thu dọn sạch sẽ mang đi hết.

Còn lại chắc cũng chỉ là hương thơm thoang thoảng còn sót lại.
Ném cặp tài liệu qua một bên Đặng Lâm bèn thả người ngã xuống giường.

Mùi hương quen thuộc vẫn quanh quẩn vờn quanh chóp mũi.

Thế nhưng người đã không còn ở đây nữa.
Cô đi rồi anh mới tinh ý nhận ra.

Cán nhà này sau khi vắng đi Sở Tuệ Linh liền không còn là nhà nữa.

Có chăng cũng chỉ là một căn biệt thự rộng lớn quy củ và nghiêm khắc.
"Sở Tuệ Linh, em nói xem tại sao em đi rồi tôi lại thấy khó chịu thế này? Trước đó rõ ràng không thích em.

Cũng không muốn em thích tôi.

Nhưng em đi rồi chính tôi lại thấy không vui.

Mọi thứ liền lệch ra khỏi quỹ đạo.

Đặng Lâm tôi dường như đã không phải tôi nữa." Giọng nói thì thào vang lên trong căn phòng.

Bây giờ chính Đặng Lâm cũng không hiểu bản thân mình đang muốn gì và cần gì.
Dường như nhớ ra gì đó Đặng Lâm vội vùng dậy khỏi giường đi tới bàn.

Trên bàn đặt sẵn một tờ Đơn Xin Ly Hôn và một cây bút.

Vị trí vợ đã được kí sẵn chỉ còn trống bên chồng.

Chỉ cần Đặng Lâm kí xuống.

Vậy thì quan hệ giữa hai người liền thật sự chấm rứt.

Một chút liên hệ cũng không còn.
Cầm tờ đơn trên tay mà Đặng Lâm do dự không biết có nên kí hay không.

Nếu không kí chỉ là Sở Tuệ Linh đơn phương ly hôn.

Mỗi quan hệ này vẫn chưa thực sự chấm rứt
Nếu kí xuống chính là một chút tư cách cũng không còn.
Rõ ràng từ đầu anh đã nói tôn trọng tất cả quyết định của cô.

Thế nhưng khi cô thực sự đưa ra quyết định rồi Đặng Lâm lại lưỡng lự không biết phải lựa chọn thế nào.
Anh đang xác định lại xem tình trạng hiện tại của bọn họ là gì.

Thứ tình cảm quái quỷ chi phối suy nghĩ của anh bây giờ là gì.
Tổng giám đốc Đặng Lâm quyết đoán trên thương trường thường ngày hiện tại lại không thể đưa ra quyết định.

Chỉ sợ sai một lần liền không có cơ hội làm lại nữa.

Một nét bút hạ xuống chính là dùng cả đời để đánh đổi.

Anh muốn bản thân suy nghĩ thật kĩ trước khi đưa ra quyết định.
Cùng lắm là bắt người về lần nữa.

Đặng Lâm anh mới không sợ.
Suy nghĩ thấu đáo mọi chuyện Đặng Lâm quyết định không kí giấy.

Ném chiếc bút xuống thùng rác rồi cẩn thận cất tờ giấy đi.

Hình như Đặng Lâm đã bắt đầu hiểu rõ lòng mình rồi..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 7: Chương 7


"Cốc...Cốc...Cốc.

Cậu chủ, cậu có muốn ăn chút gì không.

Nghe nói cả ngày hôm nay cậu chưa ăn gì." Bên ngoài cửa quản gia gõ cửa vài cái liền cất tiếng hỏi.

Ông nghe thư kí gọi điện báo cả ngày hôm nay Đặng Lâm đều thất thần không tập chung.

Cơm trưa, cơm tối cũng chưa ăn.

Lo lắng cho sức khỏe của anh nên ông đành lên hỏi.
Nhìn sắc mặt anh từ lúc về đã không tốt nên giúp việc cũng không giám làm phiền.

Hết cách chỉ có thể nhờ quản gia lên hỏi thăm một chút.

Trong nhà này quản gia là người duy nhất có thể khuyên được Đặng Lâm.

Ông đã nhìn anh từ nhỏ cho tới lúc lớn.

Bởi vì lo lắng cho anh nên mới theo Đặng Lâm từ Vương Quốc Anh về đây để tiện chăm sóc.
Theo bên người mẹ con Đặng Lâm bao nhiêu năm đây cũng là lần đầu tiên quản gia thấy cậu chủ có biểu hiện lạ như vây.
"Cốc...Cốc...!Thiếu gia.

Cậu nghe tôi nói sao?" Không thấy bên trong có phản ứng gì quản gia tiếp tục gõ cửa gọi.
"Đặng Lâm cháu nghe chú Từ nói một câu.

Có chuyện gì nói chú Từ nghe.

Không nên tự làm khổ mình."
"Chú Từ, cháu không đói.

Chú nói mọi người đi nghỉ đi." Bên trong phòng cuối cùng cũng vang lên câu trả lời.
"Lâm à.

Chú có thể nói chuyện riêng với cháu không." Ngày thường quản gia đều sẽ gọi thiếu gia hoặc cậu chủ.

Đó là thể hiện rõ ràng thân phận của hai người.

Một khi quản gia chủ động gọi tên anh lúc đó chính là ông muốn nói chuyện với Đặng Lâm như một người tiền bối.

Từ quản gia đã đi theo mẹ anh cả nửa đời người.

Hai người thay vì là quan hệ chủ tớ thì chính là anh em, chính là tri kỉ.

Ông hoàn toàn đủ tư cách bề trên để nói chuyện với Đặng Lâm.
"Cạch....Chú Từ, cháu..." Cánh cửa đóng kín cuối cùng chịu mở ra.

Đặng Lâm bây giờ không phải là Tổng giám đốc Đặng cao cao tại thượng thét ra lửa trên thương trường nữa.

Đặng Lâm bây giờ đứng trước mặt chú Từ chỉ là một đứa nhỏ gặp vấn đề không thể giải quyết.
"Chú biết.

Theo chú lên sân thượng.

Chúng ta nói chuyện." Nói rồi Từ quản gia quay lưng rời đi Đặng Lâm đứng đó một lúc liền đi theo.
"Muốn uống chút rượu chứ?" Bỗng nhiên quản gia quay đầu lại hỏi.

Quả thật những lúc tâm trạng không tốt thích hợp uống chút rượu.
"Vâng." Quả nhiên quản gia đi theo Đặng Lâm nhiều năm liền hiểu anh muốn gì.

Bây giờ anh chính là muốn uống rượu.
"Lên trước.

Chú đi lấy rượu." Nói rồi quản gia rẽ xuống cầu thang đi xuống dưới lấy rượu còn Đặng Lâm đi lên sân thượng trước.

Tòa biệt thự này có 5 tầng.

Sân thượng liền nằm ở tầng 4 còn tầng 5 là phòng để đồ.
Bên ngoài sân thượng có đặt sẵn một bộ bàn uống nước.

Trồng vài chậu cây cảnh, theo tầm mắt chính là sự sầm uất của thành phố ở đằng xa.
Đêm khuya yên tĩnh từng cơn gió nhẹ thổi qua thích hợp cho việc ngồi lại uống tách trà ngắm cảnh về đêm tâm sự chuyện trong lòng.
Đặng Lâm đi ra phía lan can đứng nhìn những ánh đèn lấp lánh ở phía dưới.

Từng cơn gió phất qua gò má lạnh buốt phần nào xoa dịu tâm trạng bất ổn trong lòng.
"Liền khó suy nghĩ vậy sao?" Quản gia đi lên thấy Đặng Lâm đứng ở bên dìa lan can liền tiến lại đưa cho anh chai rượu.

"Chú, cháu không biết mình đang nghĩ gì.

Không biết quyết định của bản thân là đúng hay sai." Nhận lấy chai rượu từ tay quản gia Đặng Lâm mở nắp rồi uống một ngụm lớn.

Vị cay xè trong cuống họng giúp anh tỉnh táo hơn một chút.
"Người trẻ các cháu chính là như vậy.

Mẹ cháu khi còn trẻ cũng là như vậy.

Suy nghĩ nông nổi không hề tính toán.

Đến khi nhận ra thì mọi thứ đã rồi.

Có cứu vãn cũng không có ích gì." Đưa tầm mắt nhìn về phương xa quản gia từ từ lên tiếng.

Ông đã sống được hơn nửa đời người rồi.

Đã trải qua cái thời nông nổi của tuổi trẻ.

Cũng đã từng thao thức về tình yêu.

Kinh nghiệm cũng coi như là tích lũy đủ rồi.
"Cháu không biết tình cảnh của mình hiện tại là gì.

Cũng không biết làm sao cho đúng cả.

Cháu tôn trọng quyết định của cô ấy.

Nhưng mà trong lòng chính là không thoải mái." Tu xuống một hơi dài anh bắt đầu mơ hồ nói về tình cảnh bản thân mình.

"Lầm à.

Nghe chú nói đây.

Chú theo dõi hai đứa lâu như vậy rồi.

Tình cảnh của hai đứa như thế nào chú biết.

Con bé chính là yêu cháu thật lòng.

Chẳng lẽ trong thời gian qua cháu không cảm nhận được hay sao? Con bé sẵn sàng từ bỏ nhiều như vậy chỉ để ở bên cạnh cháu.

Nói thật ra nếu con bé muốn bên ngoài kia sẵn sàng có rất nhiều người sống chết đi theo.

Thế nhưng cô bé đó chỉ chọn cháu.

Tình cảm như vậy không đáng trân trọng hay sao?"
"Nhưng mà..." Không để Đặng Lâm nói thêm quản gia đã cắt ngang.
"Khoan hãy giải thích với chú.

Nghe chú nói hết đã.

Nửa năm hai đứa kết hôn không ngắn cũng không dài.

Nhưng đủ để hiểu được đối phương.

Cháu biết không, ngay từ đầu khi hai đứa kết hôn tính tình của cháu còn tệ hơn trước đây rất nhiều.

Cả ngày đều ở công ty, thời gian chạm mặt hai đứa rất ít.

Sau đó thì sao? Cháu về nhà thường xuyên hơn.

Cũng đúng giờ hơn.

Đó chẳng phải là thay đổi sao? Cho đến hôm nay khi con bé rời đi cháu nhìn lại mình xem.

Có còn là Đặng Lâm mà chú nhìn từ nhỏ tới lớn hay không? Có thể cháu là người trong cuộc nên không rõ.

Người ngoài như chú lại nhìn rõ hơn nhiều.

Nếu không có tình cảm với con bé cháu có vậy không?"
"Cháu vẫn không thể quên được cô ấy." Đặng Lâm sau khi nghe một tràng lời nói của quản gia liền yếu ớt lên tiếng.

Trong lòng anh còn có người khác.

Anh sợ bản thân mình quyết định sai.
"Cô bé đó ư? Cháu biết người ta là ai sao? Biết người ta tên gì sao? Chỉ vì một cuộc gặp gỡ vô tình mà lưu luyến suốt bao năm nay? Chú biết nói ra sẽ rất tàn nhẫn.

Có khi bây giờ người ta đã là vợ người khác.

Sinh con cho người khác.

Cô bé kia còn chẳng biết đến sự tồn tại của cháu.

Hà cớ gì cháu phải tự làm khổ mình để mà bỏ lỡ người tốt như con bé nhà họ Sở? Như vậy không phải là bất công cho con bé sao? Nó đâu có lỗi gì trong chuyện này.

Là cháu cứ ôm khư khư chuyện cũ mà bài xích nó đó thôi." Dừng lại một chút quản gia uống một ngụm nhỏ rồi hai người rơi vào trạng thái im lặng.
Có thể ông đang cho anh thời gian suy nghĩ những gì ông vừa nói.
"Lâm này.

Chú khuyên thật một câu.

Quá khứ qua rồi thì để nó chôn vùi đi.

Thứ đáng quan tâm là hiện tại và tương lai.

Nếu đã có cảm giác tội gì phải vì một chuyện mơ hồ của quá khứ mà đánh mất đi hiện tại và tương lai? Xứng sao? Nếu thích con bé cháu liền theo đuổi lần nữa.

Không có gì là muộn cả.

Chỉ có người không biết nắm giữ cơ hội mới là ngu ngốc." Như gãi đúng chỗ ngứa Đặng Lâm khó tin mà quay đầu lại nhìn quản gia.
Liệu anh có thích cô không? Hình như là có thật.
"Chú.

Cảm ơn chú.

Cháu đã hiểu."
"Tốt lắm.

Cứ từ từ suy nghĩ.

Trên này gió lớn chú về trước.

Nhớ vào sớm cẩn thận cảm lạnh." Biết rõ lời khuyên của mình có hiệu quả.

Đặng Lâm hiện tại chính là cần yên tĩnh để suy nghĩ nên quản gia liền xuống nhà trước..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 8: Chương 8


Sau đêm nói chuyện với quản gia Đặng Lâm liền trở lại như ngày thường.

Ban ngày đến công ty tối liền trở về nhà.

Không ai biết được hiện tại anh đang nghĩ gì.

Nhân viên trong Đặng Thị ngày ngày đều sống trong áp lực.

Chủ tịch gần như đã trao toàn quyền quyết định cho Tổng Giám đốc Đặng Lâm.

Chiến thần Đặng Lâm lần nữa trở lại đặt ra đủ loại yêu cầu khiến nhân viên khóc thét không thôi.
Bọn họ hiện tại chính là cầu nguyện cho Tổng Giám đốc quay lại như trước kia.

Tuy có hơi khó chịu, khó tính một chút nhưng ít ra cũng không đáng sợ như bây giờ.

Tuy nhiên nhờ có sự chèn ép của Đặng Lâm mà trên dưới Đặng Thị đều đi vào nề nếp.

Doanh thu công ty cũng tăng không ngừng.

Hợp đồng lớn đến tay liên tục.

Nhờ vậy mà lương của nhân viên cũng được tăng theo.

Tuy có hơi vất vả nhưng nhìn tới số lương hàng tháng đi vào thẻ toàn thể nhân viên liền cảm thấy được an ủi phần nào.

Ít ra ông chủ cũng không keo kiệt với bọn họ.
Mọi chuyện từ sau khi hai người ly hôn đều đã đi vào quỹ đạo như trước.

Chỉ khác là Đặng Lâm hiện tại đã chuyển về phòng tân hôn trước đây cô ở.

Không ai biết được anh đang tính toán chuyện gì tiếp theo.
Sở Tuệ Linh sau khi chuyển về nhà liền nhốt mình một tuần liền trong phòng không chịu ra ngoài.

Cơm cũng ăn bữa được bữa không.

Sở lão gia lo lắng không thôi nhưng cũng không biết cách nào khác.

Ông biết con gái rất thích tên nhóc nhà họ Đặng kia.

Hiện tại hai đứa ly hôn chắc hẳn con bé cần khoảng thời gian để bình tĩnh lại.

Ông cũng nhắm một mắt mở một mắt không nhắc tới.

Nhiều lần ông có suy nghĩ muốn tới nhà họ Đặng đánh cho tên tiểu tử đó một trận vì dám làm tổn thương con gái ông.

Thế nhưng cuối cùng vẫn nhịn lại được.

Truyện Light Novel
Cửa phòng đóng kín lần nữa được mở ra.

Bước ra ngoài là một Sở Tuệ Linh hoàn toàn khác.

Cả người gầy đi một vòng nhưng đặc biệt có tinh thần.

Cô nhốt mình trong phòng một tuần để yên tĩnh suy nghĩ lại mọi chuyện.

Nếu đã không thể, vậy thì rứt khoát chấm rứt lần này.

Cô Sở Tuệ Linh liền không còn là vợ của Đặng Lâm nữa.

Sở Tuệ Linh bây giờ chính là thiên kim tiểu thư của Sở Thị.

Người sẽ tiếp quản Sở Thị vào tương lai.
"Ba." Tuệ Linh đi xuống lầu liền gặp Sở lão gia đang ngồi phòng khách uống trà xem tin tức liền lên tiếng gọi.
"Con gái.

Cuối cùng con cũng chịu ra ngoài.

Làm ta lo muốn chết.

Mau tới đây ngồi đi." Sở Đức Kiên nhìn thấy con gái cuối cùng cũng chịu bước ra liền thở phào một hơi.

Ông còn lo con bé sẽ rất lâu mới vượt qua được đoạn tình cảm này.
"Để ba lo lắng rồi.

Con gái không sao.

Từ giờ con sẽ chỉ là Sở Tuệ Linh, tiểu thư của Sở Thị.

Không phải là Đặng thiếu phu nhân gì đó nữa." Tuệ Linh ngồi xuống bên cạnh Sở lão gia kiên định lên tiếng.

Cô muốn sống vì chính bản thân mình, vì ba cô, vì toàn bộ Sở Thị.

Không phải vì Đặng Lâm anh nữa.
"Tốt lắm.

Không hổ danh là con gái của Sở Đức Kiên này.

Tiểu tử kia con cứ đá nó qua một bên không phải quan tâm làm gì.

Nó chính là mắt mù mới không nhìn thấy con." Sở lão gia nắm lấy tay con gái mà vỗ về.

Con gái ông đâu thể chỉ vì một thằng nhãi mà khổ sở không ổn chứ.

Sở Tuệ Linh đầy tự tin kiên định bây giờ mới chính là con gái của Sở Đức Kiên ông.

Là người thừa kế Sở Thị tương lai.
"Con có đói không.

Để gọi người làm chuẩn bị đồ ăn.

Con bé này nhìn con kìa, gầy tới như vậy.

Con bảo ta làm sao có thể ăn nói với mẹ con được chứ?" Sở Đức Kiên nhìn con gái gầy đi trông thấy không khỏi đau lòng mà trách móc vài câu.

"Con không đói.

Đúng rồi ba.

Con muốn ra nước ngoài tiếp tục học tiến sĩ.

Cũng tiện học hỏi thêm kinh nghiệm.

Chẳng phải sau này sẽ phải tiếp quản công ty thay ba sao.

Vừa hay ra ngoài học hỏi từng chút." Sở Tuệ Linh sau khi tốt nghiệp thạc sĩ liền muốn học lên tiến sĩ nhưng ba cô yêu cầu về nước nên việc học liền bỏ dở.

Vừa hay hiện tại không còn vướng bận nữa co liền quyết định ra nước ngoài học tiếp.
"Được theo ý con.

Khi nào con đi để ta cho người chuẩn bị." Sở Đức Kiên thấy con gái có ý định học tiếp thì cũng không từ trối.

Để con bé ra ngoài thêm vài năm cũng tốt.

Dù sao con gái ông mới có hơn 20 tuổi.

Vẫn đang là thời kì thiếu niên năng động.

Liền cho cô ra ngoài vài năm cứng cáp rồi mới trở về tiếp quản công ty cũng không muộn.
"Con tính mai sẽ đi.

Ba không cần chuẩn bị gì đâu, vé máy bay con cũng đã đặt rồi." Suy nghĩ kĩ rồi thì làm tới luôn.

Cô sợ lỡ để vài hôm thay đổi suy nghĩ lại không muốn đi nữa.
"Vội như vậy? Thôi được mọi chuyện do con quyết định.

Cần gì liền nói với ta." Người làm kinh doanh như Sở Đức Kiên ông chính là không nói hai lời.

Thấy con gái quyết định nhanh gọn như vậy cũng không có ý kiến gì.

Con bé cũng lớn rồi có thể tự đưa ra quyết định.

Người làm cha như ông chỉ cần đứng sau ủng hộ tất cả là được.
"Cảm ơn ba."
"Con bé này cảm ơn gì chứ.

Đúng rồi con có định báo cho tên nhóc kia biết không? Dù gì hai đứa cũng..." Chưa để ông nói hết cô đã lên tiếng từ trối.
"Chúng con đã không còn quan hệ gì nữa rồi.

Chuyện của con không liên quan đến anh ta.

Ba không cần suy nghĩ nhiều."
"Được.

Vậy liền làm theo lời con nói.

Bây giờ chúng ta đi ăn cơm.

Nhìn con gầy như vậy ta chính là đau lòng.".
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 9: Chương 9


"Cốc...Cốc...Cốc.

Tiểu thư lão gia hỏi cô đã chuẩn bị xong hết chưa.

Có cần thêm thứ gì hay không để tôi cho người đi chuẩn bị." Tối đó sau khi dùng xong bữa tối Sở Tuệ Linh lên phòng bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Lịch bay của cô là 7 giờ sáng nên cần chuẩn bị tốt mọi thứ từ tối nay trước.

Sở lão gia sợ con gái không kịp chuẩn bị nên gọi quản gia lên hỏi cô có gì thiếu liền lập tức chuẩn bị.
"Con chuẩn bị hết rồi.

Chú giúp con nói lại với ba không cần lo lắng cho con." Trong phòng vang lên âm thanh đáp lời quản gia.
"Vậy được rồi.

Có gì cần cô cứ gọi tôi.

Cũng không còn sớm nữa tiểu thư nghỉ ngơi sớm đi.

Tôi xin phép." Quản gia thấy cô không có yêu cầu gì thêm liền rời đi.
Sau khi quản gia rời đi Tuệ Linh thất thần nhìn khung ảnh cưới nhỏ được đặt ở đầu giường mà suy nghĩ miên man.

Cô yêu anh, cô đã kết hôn với anh.

Nhưng cũng chính Sở Tuệ Linh cô yêu cầu ly hôn với anh.

Tình cảm hơn 10 năm trôi qua như những thước phim.

Bắt đầu là đơn phương kết thúc cũng là đơn phương.

Sự tồn tại của Sở Tuệ Linh cô đối với Đặng Lâm có hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Đã một tuần trôi qua.

Đặng Lâm chưa từng xuất hiện trước mặt cô.

Cô rời đi anh cũng không hỏi lý do liền thành toàn cho cô.

Nói ra đề nghị ly hôn anh không nói một lời liền đồng ý.

Quả thật từ khi hai người bọn họ kết hôn cô đưa ra yêu cầu gì anh đều không nói hai lời đã chấp nhận.

Ngoại trừ việc yêu cô ra thì chuyện gì anh cũng làm rất nhanh gọn đơn giản.
"Đặng Lâm, chỉ đêm nay thôi.

Em sẽ chỉ nhớ anh duy nhất lần cuối cùng.

Từ ngày mai Sở Tuệ Linh em sẽ sống đúng cuộc sống của Sở tiểu thư.

Em sẽ không còn là vợ của Đặng Lâm anh nữa.

Chúng ta một chút liên quan cũng không có.

Tạm biệt." Thì thầm một lời cô liền với tay úp khung ảnh trên bàn xuống.

Hành động này chứng minh Sở Tuệ Linh cô đã chính thức buông bỏ Đặng Lâm.

Buông bỏ đi thứ tình cảm đơn phương một phía đầy đau khổ này.
Sáng hôm sau Sở gia từ rất sớm đã tất bật chuẩn bị cho Tuệ Linh.

Một bàn ăn đơn giản hai cha con Tuệ Linh cùng nhau dùng bữa sáng.

Người làm chuẩn bị mang đồ ra xe.

Tài xế đã đậu xe đợi sẵn ở trước cửa lớn.
6 giờ sáng bánh xe đã lăn bánh rời khỏi cổng lớn Sở gia.

Đi đầu là chiếc xe Maybach chở hai cha con Tuệ Linh.

Theo sau là 2 xe vệ sĩ và hành lý của cô.
Thời gian từ Sở gia tới sân bay hết 30 phút đi xe.

Khi xe dừng lại trước cửa sân bay 6 vệ sĩ đi xuống xe tới mở cửa cho cha con nhà họ Sở.

Đã có người nhanh chân chạy đi làm thủ tục trước cho cô rồi, lát nữa chỉ việc lên máy bay nữa thôi.

Hình ảnh mấy chiếc xe sang đậu trước cửa sân bay cùng hàng vệ sĩ đủ cho những người ở đó biết người tới là nhân vật không tầm thường.
"Lão gia, tiểu thư.

Đã đến sân bay."
"Ừ vào trong thôi.

Cũng không còn sớm nữa." Sở lão gia đơn giản lên tiếng rồi bước xuống xe dắt tay con gái đi vào trong.

Lần này không biết con gái nhỏ sẽ đi bao lâu nên ông có chút tiếc nuối.

Nhất quyết phải tận mắt nhìn cô lên máy bay mới yên tâm.
Cùng lúc đó tại tập đoàn Đặng Thị.
"Tổng Giám đốc.

Lúc 7 giờ Sở tiểu thư sẽ lên máy bay đi Pháp." Thư kí đứng trước bàn làm việc của Đặng Lâm báo lại tin tức vừa nhận được từ sân bay.

Bàn tay đang cầm bút kí văn kiện sau khi nghe lời thư kí liền dừng lại rồi buông xuống.

Đặng Lâm rơi vào trầm tư một hồi.

Thư kí nghiêm túc đứng đó chờ chỉ thị tiếp theo từ cấp trên.

Theo Đặng Lâm mấy năm thư kí cũng hiểu rõ phần nào tính cách của sếp mình.
"Chuẩn bị xe cho tôi." Thư kí đoán không sai.

Đặng Lâm thật sự sẽ đuổi theo.
"Xe đã chuẩn bị sẵn dưới lầu thưa Tổng Giám đốc." Lời thư kí vừa rứt bóng người lập tức vụt ra khỏi phòng.

Thư kí biết điều nên không đi theo ở lại sắp xếp lại văn kiện cho Đặng Lâm.
Chiếc xe Ferrari lao vun vút trên đường lớn điểm đến là sân bay Tuệ Linh chuẩn bị lên máy bay.
Hai cha con Tuệ Linh vào trước, vệ sĩ đi theo lập tức kéo hành lý của cô theo sau.

Mọi người trong sân bay thấy khí thế của người tới không bình thường lập tức tự động nhường đường.

Nhìn mấy người vệ sĩ áo đen cao to phía sau ai mà không sợ hãi cho được.
"Được rồi ba.

Cũng không còn sớm nữa mọi người về đi.

Sức khỏe người không tốt nên chú ý nghỉ ngơi.

Con gái đi đây." Tuệ Linh nhận giấy tờ cần thiết từ tay vệ sĩ rồi chào tạm biệt Sở Đức Kiên.
"Tới ôm một cái nào con gái.

Chúc con lên đường bình an.

Sang tới bên đó liền thông báo về cho ta biết có nghe không." Sở lão gia ôm con gái trong lòng mà không khỏi muối tiếc.

Vậy là con gái lớn lại phải ra ngoài để mỗi mình ông ở nhà.
"Con đã biết.

Mọi người về đi.

Con phải đi rồi.

Con sẽ thường xuyên gọi cho ba." Cấm vé hạng thương gia trong tay Tuệ Linh kéo hành lý đi vào cổng soát vé.
Thế nhưng cô không hề hay biết đằng sau vẫn có một ánh mắt khác nhìn theo từng bước chân của cô khuất bóng sau cánh cửa.
"Đợi tôi." Người đàn ông mấp máy môi nói ra hai chữ rồi xoay người rời đi.
Anh biết chính mình đã làm tổn thương cô quá nhiều nên không có can đảm bước ra giữ chân cô lại.

Cô còn trẻ, cơ hội của cô còn phía trước.

Không có lý do gì anh có thể giữ cô lại được.

Đó cũng là lý do mấy hôm nay Đặng Lâm không đi tìm cô.

Không phải là không hối hận.

Mà là muốn cô có thể thoải mái sống cuộc sống của riêng mình.

Còn anh sẽ lần nữa hoàn thiện bản thân để theo đuổi cô.

Cũng để xứng với cô..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 10: Chương 10


"Tổng Giám đốc, sao anh không giữ Phu nhân lại?." Thư kí sau khi thu dọn lại văn kiện cho Đặng Lâm xong liền trở về phòng làm việc của mình ở tầng dưới.

Sau khi nghe được thông báo Tổng Giám đốc đã về có việc cần anh ta đi xử lý lập tức chạy lên.

Anh ta cũng rất tò mò rõ ràng Tổng Giám đốc có ý với Phu nhân nhưng lại không nói ra.

Cũng không giữ cô lại.
"Mục Thành, cậu đã từng yêu chưa?" Đặng Lâm không lập trả lời mà hỏi lại thư kí một vấn đề khác.
"Chưa từng.

Bởi vì tính chất công việc nên tôi không dám nghĩ tới chuyện yêu đương.

Sợ rằng sẽ ảnh hưởng tới công việc.

Sếp hỏi tôi chuyện này làm gì?" Thư kí tuy không biết sao tự nhiên sếp lại hỏi vấn đề này nhưng vẫn rất thành thật trả lời.
"Vậy thì cậu chính là không thể hiểu được.

Trước đây tôi cũng chưa từng yêu ai.

Sau khi cô ấy đi rồi tôi mới nhận ra.

Có lẽ bản thân thật sự rung động với cô gái này.

Thế nhưng cậu biết không.

Thay vì miễn cưỡng giữ cô ấy bên người không bằng để cô ấy tự do bên ngoài.

Làm những gì bản thân muốn.

Còn tôi sẽ đứng sau dọn đi những rắc rối nếu có củ của ấy.

Đó là cách tốt nhất để bù đắp sự tổn thương trong thời gian qua mà cô ấy phải chịu vì tôi.

Cậu hiểu không?" Đặng Lâm hôm nay phá lệ giải thích cho thư kí hiểu.
Mục Thành đi theo anh cũng vài năm, từ ngày Đặng Lâm về Đặng Thị cậu ấy liền đi theo anh.

Cũng coi như người nhà, những chuyện liên quan đến anh Mục Thành đều nắm bắt được đa số.

Giải thích một chút cho cậu ta cũng không phải không thể.
"Tôi đã hiểu.

Vậy anh muốn tôi đi làm chuyện gì?" Quả nhiên là làm việc với nhau lâu liền hiểu ý đối phương muốn gì.

Mục Thành làm thư kí cho Đặng Lâm vài năm đương nhiên hiểu được phần nào tính toán của sếp mình.

Sẽ không tự nhiên mà Đặng Lâm lại nói ra chuyện này với anh.
"Tôi muốn cậu dùng danh nghĩa của mình, hoặc người khác cũng được.

Giúp tôi thành lập công ty bên Pháp.

Mục đích rất đơn giản.

Không để cô ấy biết tôi là người đứng sau là được.

Sau này liền giúp cô ấy dọn đường một chút.

Với tính cách của cô ấy thà tự mình vươn lên cũng sẽ không nhờ tới sự giúp đỡ của Sở Thị.

Mà Đặng Thị lại càng không cần.

Cậu hiểu ý tôi chứ?" Đặng Lâm xoay xoay cây bút trên tay nói ra tính toán của mình với thư kí.
Chung đụng với nhau một thời gian anh cũng hiểu được phần nào tính cách quật cường cứng đầu của cô.

Một khi đã quyết định liền sẽ không đổi ý.

Đơn ly hôn kia cũng vậy, sáng sớm vừa đề nghị ly hôn tới trưa liền kéo đồ đi luôn không cần biết anh có đồng ý hay không.

Vậy nên anh muốn che chở cho cô từ từ trưởng thành chỉ có thể làm trong âm thầm.

Sở Tuệ Linh cô sẽ không cần tới sự trợ giúp của Đặng Thị, kể cả Đặng Lâm anh cũng vậy.
"Tôi đã hiểu.

Tổng Giám đốc còn có gì phân phó.

Nếu không có tôi liền lập tức đi làm việc." Mục Thành nghe xong lập tức hiểu ngay.

Sếp anh chính là muốn từ từ giúp Sở tiểu thư trưởng thành trên thương trường.

Lo lắng cô ấy biết đến sự giúp đỡ của mình liền giấu.

"Ừ." Sau khi phân phó xong chuyện Đặng Lâm lập tức tống cổ thư kí ra ngoài.
"Vâng thưa sếp." Mục Thành lập tức chuồn còn nhanh hơn ma đuổi.

Hình như sếp lại không vui rồi.

Vừa câu trước còn tâm sự chuyện yêu đương sang câu sau đã lạnh nhạt như đá.

Tâm trạng sếp nhà anh ta chính là thay đổi thất thường còn nhanh hơn thời tiết.
Mục Thành sau khi chuồn mất còn không quên đóng cửa văn phòng lại.

Sau khi ra ngoài liền cẩn thận căn dặn cấp dưới nếu không có chuyện gì quan trọng liền không nên vào làm phiền sếp.
Văn phòng làm việc của Đặng Lâm nằm trên tầng 35 của tòa nhà Đặng Thị.

Cũng là tầng cao nhất, bình thường ngoài thư kí cũng không ai lên tới đây.

Thế nhưng Mục Thành vẫn cẩn thận căn dặn mọi người ở tầng dưới không nên lên.

Kinh nghiệm mấy năm nay của anh ta cho thấy nếu không cẩn thận sếp sẽ nổi bão.

Sở tiểu thư vừa đi sếp không vui cũng là chuyện thường.
"Tuệ Linh, hy vọng thời gian tới em sống thật tốt.

Tôi sẽ giúp em che mưa chắn gió.

Em chỉ cần từ từ trưởng thành là tốt rồi.

Mong rằng gặp lại nhau lần nữa.

Tôi sẽ đủ tư cách để theo đuổi em một lần nữa." Đứng bên cạnh cửa sổ cầm chai rượu trong tay Đặng Lâm uống từ từ nhìn về thành phố rộng lớn bên dưới.

Cô đã không còn ở nơi này nữa.

Cả cái thành phố rộng lớn này chỉ còn một mình Đặng Lâm anh và cô đơn.

Cô đi rồi, cũng mang cả trái tim anh đi theo.
Thật đáng tiếc, khi cô bên cạnh Đặng Lâm anh lại không nhận ra mả trân trọng mối quan hệ này sớm hơn.

Sau khi cô đi mới muộn màng nhận ra tâm ý của mình để đâu.

Có không, giữ mất đi rồi mới thấy hối hận.
Mục Thành đoán không sai.

Cả ngày hôm đó Đặng Lâm làm bạn với thuốc lá và rượu không thèm để ý đến công việc.

Nếu thật sự có người vào làm phiền chắc chắn liền toi đời..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 11: Chương 11


Cùng lúc đó Tuệ Linh đang trên máy bay tâm trạng cũng không khá hơn là bao.

Nhìn cảnh vật đang dần lùi lại đằng sau, chiếc máy bay đang dần rời khỏi đường băng bay lên bầu trời trong xanh.
May bay cất cánh bay lên đồng nghĩa với việc cô sẽ bỏ lại tất cả quá khứ không tốt đẹp ở nơi nay để đến với một cuộc sống mới.

Ở đó cô là chính mình, không cần phải cẩn thận để ý tâm trạng của người khác nữa.
Hai hàng nước mắt không tự chủ được mà lăn dài trên gò má có chút gầy gò.
"Đặng Lâm, tạm biệt.

Chúc anh hạnh phúc." Tuệ Tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ máy bay mà thì thầm.

Có lẽ đây là lần cuối cùng cô khóc vì anh.

Khóc vì đoạn tình cảm không có kết quả này.
"Tiểu thư, cô có chỗ nào không khỏe hay sao?" Nữ tiếp viên đang đi kiểm tra lại hành khách thấy Tuệ Linh lặng lẽ khóc không khỏi lên tiếng hỏi thăm.

Còn chu đáo mà đưa cho cô mấy tờ khăn giấy.
Làm tiếp viên bao nhiêu năm nữ tiếp viên cũng gặp không ít trường hợp hành khách sau khi lên máy bay liền không kiềm chế được bật khóc.

Có thể là vì xa gia đình, cũng có thể là khóc vì xa người yêu.

Những trường hợp như vậy đều không hiếm gặp.
"Cảm ơn.

Tôi không sao." Tuệ Linh tiếp nhận khăn giấy từ tay nữ tiếp viên rồi cố gắng điều chỉnh lại cảm xúc của mình.
Sở Tuệ Linh cô từ trước tới nay một khi đã đưa ra quyết định chính là không hối hận.

Ly hôn với Đặng Lâm khiến cô cảm thấy mất mát nhưng chưa từng hối hận với quyết định của mình.

Lần này quyết định đi Pháp cô đã suy nghĩ rất kĩ.

Có chăng chỉ là cảm xúc lưu luyến nhất thời với những kỉ niệm và người thân ở nơi này.
Nữ tiếp viên sau khi xác nhận Tuệ Linh đã ổn định liền rời đi thực hiện công việc của mình.
Sau hơn 20 giờ bay cuối cùng máy bay cũng hạ cánh xuống sân bay Paris Charles-de-Gaulle tại Paris nước Pháp.
Âm thanh thông báo của tiếp viên vàng lên qua loa thông báo trên máy bay thông báo rằng máy bay chuẩn bị hạ cánh, yêu cầu hành khách trên máy bay thực hiện giữ an toàn theo đúng hướng dẫn.

Máy bay dần dần hạ thấp rồi an toàn đáp xuống đường băng.

Hành trình hơn 20 giờ bay cuối cùng cũng đã kết thúc.

Nới cô đặt chân lên bây giờ chính là nước Pháp xinh đẹp.

Nơi mà cô sẽ tiếp tục theo học luận án tiến sĩ của mình ở đây.
Bên ngoài sảnh sân bay đã có người cầm bảng đợi sẵn Tuệ Linh bên đó.

Vừa thấy người bước tới lập tức có hai vệ sĩ áo đen tiếp lên giúp cô đẩy hành lý.

"Cô Sở, chúng tôi được ngài Sở chỉ thị tới đón cô.

Xe đã chờ bên ngoài mời cô theo tôi." Một người đàn ông trung niên ngoại quốc dùng tiếng Anh để giao tiếp với cô.

Bọn họ đều được ba cô là Sở Đức Kiên sắp xếp sẵn tới đón cô về khách sạn.
"Cảm ơn, vậy chúng ta đi thôi." Tuệ Linh lưu loát dùng tiếng Anh đáp lại người đàn ông.

Biết là người của cha mình phái tới cô liền yên tâm hơn nhiều.

"Không có gì.

Mời cô." Nói rồi người đàn ông đưa tay ra phía trước ý chỉ cô đi trước.

Mấy người lần lượt rời khỏi.

Bên ngoài đã có sẵn hai chiếc xe đậu ở đó chờ người đi ra.
Tuệ Linh cùng người đàn ông trung niên ngồi lên xe trước.

Người đàn ông rất lịch thiệp mà mở cửa ghế sau cho cô còn mình ngồi ghế lái phụ cạnh tài xế.

Hai vệ sĩ mang theo hành lý của cô ngồi lên xe sau.
Hai chiếc xe lần lượt lăn bánh rời khỏi sân bay điểm đến là khách sạn Plaza Athénée nổi tiếng.

Ở đây ba cô đã cho người đặt sẵn phòng tổng thống cho con gái chỉ sợ con gái ra ngoài một mình sẽ chịu thiệt thòi nên mọi thứ chuẩn bị cho cô đều là tốt nhất.
"Tiểu thư, đã tới nơi.

Ông Sở đã đặt trước phòng cho cô.

Đây là danh thiếp của tôi.

Nếu có gì cần cô có thể liên hệ với tôi." Người đàn ông sau khi đưa Tuệ Linh đến khách sạn liền đưa ra một tấm danh thiếp rồi căn dặn.
"Cảm ơn." Tuệ Linh đơn giản nói tiếng cảm ơn rồi nhận lấy danh thiếp trong tay người đàn ông.

Sau khi đơn giản xem qua liền bỏ vào trong túi sách rồi chào tạm biệt bọn họ.

Sau khi làm thủ tục nhận phòng liền có phục vụ giúp cô mang hành lý lên phòng.

Đơn giản sắp xếp lại một chút Tuệ Linh liền vào trong phòng tắm tắm rửa qua một hồi.

Hơn 20 tiếng trên máy bay thực sự rất mệt mỏi với sức khỏe của một cô gái.
Sau khi đơn giản tắm rửa qua cô liền lên giường ngủ một giấc tới tận xế chiều.

Tuy giấc ngủ không phải rất tốt nhưng cũng cải thiện được phần nào tình trạng sức khỏe của bản thân.

Cộng thêm việc lệch múi giờ đột ngột khiến cô không thể lập tức thích nghi ngay được.
Tới chiều liền có phục vụ tới gõ cửa mang thức ăn lên.

Tuệ Linh mới miễn cưỡng nhận lấy đồ ăn từ phục vụ rồi lại trở vào phòng.

Thiết nghĩ hôm nay trước hết cô phải nghỉ ngơi thật tốt để lấy sức cũng tiện thích nghi với múi giờ nơi này.

Chuyện nhập học có thể tính sau.

Cô có nhiều thời gian cũng không vội vàng gì..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 12: Chương 12


"Ting...Ting...Ting..." Tiếng chuông điện thoại để trên bàn vang lên từng hồi kéo dài.

Vậy mà chủ nhân chiếc điện thoại vẫn không hề để mắt tới.

Chỉ chuyên tâm uống rượu nhìn thành phố về đêm.

Tới khi điện thoại rung lên hồi hồi chuông thứ ba người đàn ông mới miễn cưỡng để chai rượu trong tay xuống mà đi tới ngó điện thoại để trên bàn.
Nhìn thấy người gọi tới là thư kí Mục Thành Đặng Lâm mới miễn cưỡng nhấc máy lên nghe.
"Nói.

Nếu không có gì quan trọng tôi liền đuổi việc cậu." Đặng Lâm giọng nói ngà ngà quát vào điện thoại.
"Alo sếp.

Sở tiểu thư đã đến pháp.

Hiện đang ở lại khách sạn Plaza Athénée.

Nhìn cô Sở có vẻ rất mệt mỏi.

Từ chiều lên phòng liền không thấy ra ngoài." Mục Thành thành thật báo cáo lại tình hình của cô cho Đặng Lâm.

Bởi vì người của ba Sở nên bọn họ không dám quá lộ liệu.

Chỉ đơn giản tìm hiểu sơ qua tình hình để chắc chắn xem cô có hạ cánh an toàn hay không thôi.
"Ừ.

Nếu không có chuyện gì đừng làm ảnh hưởng tới cuộc sống của cô ấy.

Tốt hơn hết cậu nên xử lý chuyện này sạch sẽ cho tôi.

Không có gì thì cúp máy." Nghe thư kí báo lại tình hình của cô tại Pháp, anh cũng yên tâm phần nào.

Thật lo lắng cô trên đường gặp phải sự cố gì không hay.

Cũng lo cô không quen với múi giở chênh lệch.

Thật may có vẻ mọi chuyện diễn ra vẫn ổn.

Ít nhất là ở thời điểm hiện tại.
"Vâng thưa Tổng Giám đốc.

Tôi cúp máy đây." Thư kí biết điểu lập tức cúp máy không dám dong dài với cấp trên.

Mục Thành rất hiểu tính cách của Đặng Lâm.

Nếu anh ta mà còn nhiều lời thêm một câu có khi ngày mai sẽ khỏi phải đi làm nữa cũng nên.

Một khi tâm trạng sếp không tốt chính là rất khó nói chuyện.

Cẩn thận vẫn là trên hết.
Đặng Lâm sau khi cúp máy của thư kí cũng không tiếp tục uống rượu nữa mà ngồi xuống ghế yên tĩnh ngắm nhìn thành phố về đêm.

Thật đáng tiếc cảnh đẹp như vậy mà trước đây anh chưa có cơ hội được cùng cô trải qua.

Bây giờ muốn thì cũng không còn kịp nữa.

Cảnh thì còn đó nhưng người đâu còn ở đây nữa đâu.
"Sở Tuệ Linh, em nói xem là em đã bỏ bùa mê thuốc lú gì cho tôi.

Tại sao em đi rồi lại còn mang cả trái tim của tôi đi theo.

Người phụ nữ nhẫn tâm.

Em đợi đấy, đợi tôi đi tìm em.

Em sẽ phải chịu trách nhiệm cả đời với tôi.

Tôi xin lỗi được không? Em trở về với tôi.

Tôi liền yêu em, đối xử tốt với em.

Không để em một mình nữa.

Có được hay không." Đặng Lâm trong cơn ngà ngà say lại bắt đầu thì thầm trách móc gọi tên cô.

Người đàn ông lạnh lùng vô tình này cuối cùng cũng biết thế nào là đau khổ vì tình.
Trước đây khi có cô ở bên cạnh anh mắt mờ không nhận ra được tấm lòng mình.

Bây giờ người đi rồi lại ngày ngày nhớ thương người ta không thôi.

Cuộc sống này chính là tàn nhẫn như vậy.

Có không giữ mất đi rồi mới thấy hối hận.
Đặng Lâm trách Sở Tuệ Linh nhẫn tâm.

Nhưng chính anh trước đây cũng nhẫn tâm với cô như vậy.

Hình như còn hơn thế nữa thì phải.
Tại khách sạn Plaza Athénée phòng tổng thống.

Sở Tuệ Linh sau khi ngủ một giấc cuối cùng cũng lấy lại tinh thần.

Nhìn phần đồ ăn nhẹ mà phục vụ mang lên cô chỉ đơn giản ăn vài miếng rồi buông dĩa đi vào phòng tắm.
Dòng nước chảy xuống từ vòi hoa sen gột rửa đi chút ngái ngủ cuối cùng còn xót lại.

Sau khi đã tắm rửa sạch sẽ cô thay cho mình một bộ váy dài.

Đơn giản chuẩn bị một chút liền ra ngoài tán bộ ngắm nhìn thành phố Paris lúc chiều tà.

Nhìn từng cặp tình nhân tay trong tay đang đi lại trên đường Tuệ Linh không khỏi có chút cô đơn.

Nhìn họ cười nói vui vẻ với nhau thật hạnh phúc.

Còn cô chỉ cô đơn một mình gặm nhấm vết thương lòng chưa kịp lành lại.
Đôi chân tản bộ trên đường bất giác đã tới công viên gần đó.

Sự chú ý của cô rơi vào hai ông bà đang ngồi cho bồ câu ăn cạnh đài phun nước.

Một đôi vợ chồng sống với nhau tới cuối đời.

Cùng nhau trải qua thăng trầm củ cuộc sống.

Cùng nhau nắm thật chặt tay của đối phương dù có khó khăn, trắc trở ở phía trước vẫn cùng nhau vượt qua.

Thật đáng ngưỡng mộ.

Nhìn cách ông lão cẩn thận chăm sóc bà lão đã đoán được phần nào tình cảm của bọn họ sâu đậm và đáng trân quý ra sao.
Rất nhanh đôi vợ chồng già cũng đã nhận ra sự có mặt của Tuệ Linh.
"Cô gái, cô có tâm sự gì sao.

Nhìn sắc mặt cô thật không tốt cho lắm." Bà lão dùng tiếng Anh để hỏi Tuệ Linh.

Bọn họ đã sống tới tuổi này rồi.

Chỉ cần nhìn ánh mắt là biết được đối phương đang vui hay buồn.

Huống chi cô gái người Châu Á trước mặt còn nhìn bọn họ bằng ánh mắt ngưỡng mộ sen lẫn tủi thân như vậy nữa.

Đoán chắc rằng cô gái này đang có tâm sự chuyện tình cảm.
"Rất xin lỗi ông bà.

Không phiền nếu cháu có thể ngồi đây chứ." Tuệ Linh cũng nhận ra cảm xúc bản thân hơi mất khống chế bèn lễ phép xin lỗi.
"Không sao.

Cô ngồi đi, nếu không ngại có thể chia sẻ với chúng tôi." Hai ông bà lão cũng rất niềm nở đồng ý khi cô ngỏ ý muốn ngồi cùng.
Cuộc trò chuyện diễn ra rất ấm áp.

Ông cụ thường xuyên quan tâm hỏi sức khỏe của bà lão.

Còn bà lão thì rất vui vẻ kể cho Tuệ Linh nghe những câu chuyện thú vị của mình.
Tới khi mặt trời dần khuất bóng sau những tòa nhà ông bà cụ mới rời đi.

Tuệ Linh cũng trở lại khách sạn dùng bữa tối..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 13: Chương 13


Thời gian trôi qua rất nhanh.

Chẳng mấy mà Tuệ Linh đã đến Pháp được 3 tháng.

Cô cũng chuyển từ khách sạn ra nhà riêng.

Ở khách sạn tuy rằng được phục vụ rất chu đáo nhưng Tuệ Linh vẫn thích ở ngôi nhà của riêng mình.

Tuy rằng mọi việc đều phải tự tay làm tới nhưng rất thoải mái.
Cô chuyển tới một căn hộ nằm ở tầng 10 của một tòa chung cư lớn gồm 37 tầng.

Tầm nhìn hướng ra phố xá đông đúc.

Để mua được một căn hộ ở giữa lòng Paris không phải chuyện dễ dàng gì nhưng với Sở Tuệ Linh cô thì không phải chuyện gì lớn.

Sở Thị của nhà cô chính là không thiếu gì ngoài tiền.

Hoàn toàn dư sức mua cho cô vài căn chứ đừng nói là một căn.
3 tháng thời gian không dài cũng không ngắn đủ cho Tuệ Linh làm quen với cuộc sống nơi này.

Cũng đã kịp hòa nhập hơn với lối sống mới.
Cô bắt đầu chuẩn bị dần cho chương trình học Tiến Sĩ của bản thân.

Bởi vì đã có bằng Thạc Sĩ trước đó nên việc ghi danh thực hiện luận án Tiến Sĩ cũng dễ dàng hơn nhiều.
Hầu hết phần lớn thời gian đầu Tuệ Linh chuyên tâm thu thập tài liệu về luận án của mình.

Có thời gian rảnh rỗi Tuệ Linh lập tức sẽ chạy tới trường đến gặp Giáo Sư hướng dẫn của mình để hỏi bài.

Thông thường để hoàn thành chương trình Tiến Sĩ tại Pháp sẽ phải mất ít nhất 3 năm.

Mà thời gian này đối với Tuệ Linh thì quá lâu.

Hết cách nếu muốn rút gắn thời gian bảo vệ luận án cô chỉ có thể không ngừng làm việc.
Rất nhanh thông tin một nữ sinh 22 tuổi người Châu Á đang chuẩn bị bảo vệ luận án Tiến Sĩ đã lan ra khắp trường.

Sinh viên trong trường phần lớn đều là người Châu Âu tóc vàng da trắng.

Bọn họ cũng không phải không bắt gặp người Châu Á theo học tại trường.

Thế nhưng một cô gái 22 tuổi lại theo học Tiến Sĩ chính là rất hiếm gặp.
Phải biết rằng muốn theo học Tiến Sĩ tại Pháp rất khó khăn.

Từ trình độ ít nhất phải là Thạc Sĩ mà số tiền bỏ ra đủ để theo học Tiến Sĩ cũng không phải còn số nhỏ.
Danh tính của Tuệ Linh rất nhanh đều được sinh viên trong trường chú ý đến và tìm ra.

Bọn họ thật tò mò không biết đối phương là loại người gì mà có thể 22 tuổi đã theo học Tiến Sĩ rồi.
Không tìm hiểu thì thôi, một khi tìm hiểu chính là cú đả kích cực lớn tới toàn thể sinh viên tò mò về cô.
14 tuổi bắt đầu sang Vương Quốc Anh du học.

Dùng 6 năm để hoàn thành chương trình từ phổ thông tới đại học rồi Thạc Sĩ.

Năm 21 tuổi đã cầm trong tay tấm bằng Thạc Sĩ.

Tốc độ học này quả thật chính là đả kích cho toàn thể mọi người.
Bên cạnh profile khủng nhan sắc của Tuệ Linh còn khiến không ít nam sinh ở đây điêu đứng.

Nét đẹp Châu Á chuẩn tóc đen, da trắng, môi hồng, mắt đen.

Nhan sắc này cũng không phải dạng tầm thường.

Học lực đáng sợ, nhan sắc xinh đẹp.

Rất nhanh Tuệ Linh đã trở thành một trong số các mĩ nữ mà nhiều nam sinh theo đuổi nhất.
Ai mà không muốn có bạn gái vừa học giỏi lại còn xinh đẹp chứ.

Đáng tiếc mấy cậu nhóc này đều không ai lọt nổi vào mắt cô.

Đùa sao cô còn rất nhiều việc phải làm.

Tâm trạng đâu mà yêu đương mật ngọt với mấy thiếu niên ham vui này.

Tuổi bọn họ tuy không cách biệt là mấy, có một số sinh viên còn lớn tuổi hơn Tuệ Linh nhưng suy nghĩ của bọn họ hoàn toàn không giống nhau.
Một bên đang học Tiến Sĩ một bên là những cậu ấm cô chiêu đi học giết thời gian rảnh.

Hoàn toàn là không cùng một tần số.

Vẫn là một ngày như bao ngày khác.

Tuệ Linh ôm bài tập lên trường nhờ Giáo Sư của mình giải đáp.

Dọc đường đi có rất nhiều nam sinh tới gần tỏ ý làm quen nhưng nhìn thấy hộ hoa sứ giả đi bên cạnh mĩ nữ liền nhụt chí mà lùi bước.
"Tôi không nghĩ tới cậu còn có công dụng này nữa đó." Tuệ Linh cười nói với nam thanh niên đi bên cạnh mình.
"Tôi nghĩ cậu nên cảm ơn vì sự có mặt hôm nay của tôi.

Nếu không có tôi cậu liền gặp phiền phức lớn rồi.

Mấy nam sinh kia có vẻ rất có hứng thú với cậu." Nam thanh niên đi bên cạnh Tuệ Linh tự tin mà vuốt tóc khoe mẽ giá trị của bản thân.
"Vâng.

Ngài Andrew tiểu nữ rất lấy lòng cảm ơn ngài." Tuệ Linh cũng rất phối hợp với cậu ta mà cảm ơn.
"Haha, người đẹp.

Cậu đừng như vậy.

Rất nổi da gà cậu có biết không hả." Andrew cười ha hả còn kèm theo hành động xoa cánh tay tỏ ý thực sự nổi da gà.
Andrew cũng là một cậu ấm nhà giàu.

Là người thừa kế tập đoàn bất động sản.

Tuy nhiên anh ta lại khác với những nam sinh ở đây.

Cũng đang theo học tiến sĩ, không biết hữu duyên hay sao hai người lại có chung một Giáo Sư hướng dẫn.

Cũng từ đó bọn họ quen nhau.

Hai người nói chuyện rất hợp nên trở thành bạn tốt.

Ở nơi xa lạ này Tuệ Linh cũng rất vui vẻ khi có thêm vài người bạn.
Andrew thường xuyên đảm đương nhiệm vụ làm hộ hoa sứ giả mỗi khi Tuệ Linh tới trường tìm giáo sư.

Đám nam sinh này mỗi khi nhìn thấy cô đều tìm đủ mọi cách làm quen rồi xin phương thức liên lạc.

Thật sự rất phiền phức
Nói đi cũng phải nói lại nhan sắc của Andrew cũng không phải tầm thường.

Xuất thân là cậu ấm nhà giàu đã vậy lại còn đẹp trai.

Chính là hình tượng mà mọi nữ sinh theo đuổi.

Mắt xanh da trắng tóc vàng mũi cao.

Chuẩn vẻ đẹp người Phương Tây.

Rất giống với hình tượng Bá Tước ngoài đời.
Nếu không có Andrew Tuệ Linh cũng không biết làm cách nào thoát khỏi đám nam sinh kia nữa.
Từ ngày có Andrew làm hộ hoa sứ giả Tuệ Linh yên ổn hơn rất nhiều.

Còn có tin đồn hai người bọn họ đang yêu đương thế nhưng hai người đều không quan tâm.

Phủ nhận làm gì rồi đám nam sinh, nữ sinh kia lại vây lấy bọn họ nữa.

Dù gì thì cô cũng không để ý.

Bọn họ muốn nghĩ sao thì nghĩ.
"Không đùa với cậu nữa.

Tôi đi tìm Giáo Sư đây.

Rất cảm ơn ngài Andrew vĩ đại.

Haha" Sau khi bỏ lại một câu cho Andrew Tuệ Linh liền cười vui vẻ đi tìm Giáo Sư của mình thảo luận vấn đề.

Để lại một mình Andrew đứng đó chưa kịp lên tiếng nói gì thì người đã khuất sau hành lang mất rồi..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 14: Chương 14


"Cốc...Cốc...Cốc" Tiếng gõ cửa vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng của tầng 37 tập đoàn Đặng Thị.
"Tổng Giám đốc, tôi có chuyện này muốn báo cho anh biết.

Hy vọng anh có thể giữ bình tĩnh." Mục Thành thấy gõ cửa không ai trả lời bèn tự giác đẩy cửa tiến vào.

Từ ngày cô Sở đi sếp nhà anh ta chính là bộ dạng như vậy.

Lúc nào cũng trưng ra bộ mặt thiếu nợ mấy trăm tỉ kia.

Thật không biết khi nào mới tốt lên đây.
"Cạch..." Chiếc bút cầm trên tay Đặng Lâm sau khi nghe câu nói của thư kí liền dừng lại rồi bị vứt lăn lóc một góc bàn.
Anh ngước đôi mắt lạnh lẽo lên nhìn thư kì cất giọng nói lạnh lẽo "Nói đi, nếu không có giá trị tôi liền sa thải cậu."
"Sếp à, anh bình tĩnh nghe đây.

Tin tức này đảm bảo hữu ích.

Thời gian gần bên cạnh cô Sở xuất hiện một thanh niên trẻ tuổi.

Hình như là bạn học của cô ấy.

Thường xuyên cùng Sở tiểu thư xuất hiện những nơi đông người.

Tôi nghi ngờ kẻ này có ý đồ tiếp cận cô Sở." Mục Thành nói liền một hơi mà không để ý thấy mặt vị nào đó đã ngày càng đen hơn đáy nồi rồi.

"Có điều tra được thân phận người này?" Một câu nói buông ra mà trợ lý đang thao thao bất tuyệt ở đối diện không khỏi giật nảy mình.

Anh ta cảm thấy có mùi chua chua đâu đây thì phải.

Có vẻ sếp nổi giận nữa rồi.
"Tôi đã điều tra sơ qua người này.

Andrew Williams người thừa kế gia tộc bất động sản Williams năm nay 25 tuổi.

Người này tính cách cởi mở đặc biệt nhiều nữ giới theo đuổi.

Cũng là đổi tượng kết hôn lý tưởng trong lòng nhiều thiếu nữ.

Gia đình giàu có, xuất thân quý tộc..."
"Cậu biết thứ tôi cần biết không phải là những thứ này." Chưa để Mục Thành nói hết giọng nói kìm nén sự tức giận của Đặng Lâm đã vang lên.
"Được rồi sếp.Tôi nói vấn đề chính.

Người này hiện đang theo học cùng trường với Sở tiểu thư.

Hình như chung một Giáo Sư hướng dẫn luận án Tiến Sĩ với cô Sở.

Sau đó không hiểu lý do gì lại thân quen với Sở tiểu thư.

Tình cảm của hai người có vẻ rất tốt.

Còn làm hộ hoa sứ giả cho cô ấy.

Còn có tin đồng rằng hai người họ đang quen nhau." Được rồi Mục Thành chính là cố tình thêm mắm dặm muối để vị Tổng Giám đốc cao lãnh nào đó cảm thấy được mối nguy hại mà đi cướp lại vợ về.

Chứ bản mặt thiếu nợ này của Đặng Lâm suốt mấy tháng nay anh ta chịu cũng đủ khổ rồi.

Cấp dưới đều kể khổ với anh ta không ngừng.
Thôi thì vì những ngày tháng tươi đẹp phía sau.

Dặm thêm chút gia vị đốc thúc vị này nhanh đi tìm vợ về cho cấp dưới bọn họ còn thở.

Cớ gì hai người bọn họ sảy ra chuyện cấp dưới cả trăm người trên dưới Đặng Thị đều bị vạ lây chứ.
Đặng Lâm rơi vào trầm tư sau khi nghe Mục Thành báo lại kết quả.

Anh cũng đoán được phần nào khi cô ra ngoài sẽ có ong bướm vây quanh.

Nhưng không ngờ lại nhanh như vậy.

Mới chỉ 3 tháng mà đã có hộ hoa sứ giả.

Đặng Lâm nghiêm trọng cảm thấy vị trí của mình vị người ta nhòm ngó.

"Đặt vé máy bay cho tôi đi Pháp ngay lập tức.

Có dự án quan trọng của L&T cần được giải quyết." Lời vừa ra trợ lý lập tức hiểu ý Tổng Giám đốc nhà mình.

L&T là công ty mà 3 tháng trước Đặng Lâm yêu cầu anh ta mở tại Pháp.
"Vâng thưa Tổng Giám đốc tôi lập tức đi ngay.

Hồ sơ tài liệu về dự án của L&T sẽ lập tức được gửi tới." Nói rồi Mục Thành lập tức đi ra ngoài làm việc.

Dự án của L&T thực ra còn không phải cái cớ cho Tổng Giám đốc đi giữ vợ sao.

Anh ta chính là muốn như vậy đó.

Ai bảo người sếp này của anh ta cứ lề mà lề mề trong chuyện tình cảm như vậy.

Nếu còn không nhanh có khi vợ thật sự sẽ bị kẻ khác cướp mất cũng nên.
Quả nhiên Hoàng Đế không vội mà thái giám đã vội.

Chuyện của Đặng Lâm và cô anh còn chưa có hành động gì vậy mà Mục Thành đã kịp lo lắng phu nhân của sếp bị người ta cướp mất rồi.
Sau khi Mục Thành rời đi Đặng Lâm ngồi ở bàn làm việc mà tâm trạng không còn tập chung được vào công việc nữa.
Trong đầu anh bây giờ không ngừng hiện lên hình ảnh cô và người đàn ông khác cười nói vui vẻ mà bỏ quên anh ở nơi này không thèm nhớ tới.

Nghĩ tới đó thôi là thùng giấm trong người lại bất giác có mùi chua rồi.

"Sở Tuệ Linh em giỏi lắm.

Mới chỉ có vài tháng đã để ong bướm vây quanh rồi.

Andrew Williams sao? Đừng mơ tưởng cướp được người của tôi.

Sở Tuệ Linh chỉ có thể là của Đặng Lâm này." Sau khi ph át tiết bất mãn trong lòng Đặng Lâm đứng dậy đi về phía phòng tắm.

Anh phải dập tắt ngọn lửa đang không ngừng cháy lớn trong ngực.
Dòng nước lạnh lẽo chảy dọc cơ thể.

Bây giờ anh bắt đầu có chút hối hận tại sao hôm đó ở sân bay không ngăn cô lại.

Tại sao lại im lặng để cô ra nước ngoài.
Rõ ràng trước đây một kẻ quyết đoán như anh sẽ không để điều đó sảy ra.

Từ khi Sở Tuệ Linh bước vào cuộc sống của anh bất tri bất giác mọi chuyện có liên quan đến cô đều thay đổi.
Dự định ban đầu để cô ở nước ngoài một thời gian rồi sẽ đi tìm cô để bắt đầu lại.

Có vẻ như mọi dự định trước đây đều phải thay đổi rồi.

Không bắt về nhanh cô gái này không trừng thật sự sẽ bị kẻ khác nhòm ngó đến..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 15: Chương 15


"Tiểu thư Tuệ Linh thân mến.

Không biết nhiệm vụ đến đây đã kết thúc hay chưa." Đứng dưới chân tòa nhà của Tuệ Linh Andrew hài hước trêu ghẹo cô.

Nói thật Andrew đúng là làm hết trách nhiệm của một hộ hoa sứ giả cần có.

Đón tận nơi đưa tận cửa nhất quyết không để vệ tinh khác có cơ hội tới gần cô.
"Vâng thưa ngày Andrew Williams.

Rất vinh hạnh khi được ngài đưa về tận nơi.

Ngài đã làm rất tốt." Tuệ Linh cũng nhịn không được nở nụ cười nhạt trước thái độ hài hước của Andrew.

Người bạn này tuy vừa quen không lâu nhưng trong thời gian tiếp xúc cùng nhau Tuệ Linh thấy anh ta cũng rất tốt.

Đặc biệt là không giống với những nam sinh khác ở trường học.

Hảo cảm tăng lên rất nhiều.
"Vậy tiểu thư Tuệ Linh đây không định mời tôi lên nhà ngồi một chút hay sao?" Andrew thấy mình đã đưa người về tận nhà mà còn không được mời lên ngồi không khỏi có chút oan giận mà trách móc.

Quen nhau một thời gian rồi nhưng anh ta vẫn chưa được người bạn này mời vào nhà chơi.

Có chút tò mò không biết nơi cô sống thế nào.

Mặc dù biết vào nhà phụ nữ ở một mình là bất lịch sự nhưng anh ta vẫn không nhịn được tò mò.
"Không cho.

Andrew à, cậu không phải không biết.

Tôi thực sự rất bận.

Tạm thời chưa có thời gian để tiếp cậu.

Hẹn khi khác tôi rảnh sẽ mời cậu lên nhà được chứ." Tuệ Linh lập tức từ trối đề nghị của Andrew.

Không phải cô không muốn cho anh ta lên nhà nhưng thật sự thời gian này cô rất bận không có nhiều thời gian.

Đành phải hẹn lần sau mà thôi.
"Thôi được rồi.

Tôi sẽ tạm thời bỏ qua cho cậu.

Khi nào cậu rảnh nhớ phải đền lại cho tôi đó.

Cũng không còn sớm cậu lên nhà đi.

Tôi còn phải về công ty nữa." Andrew cũng chỉ nổi ý trêu ghẹo chứ bố anh ta còn đang đợi ở công ty kia kìa.

Gánh vác trên vai sự hưng thịnh của cả một gia tộc không cho phép anh ta lơ là dù chỉ một chút.
"Được.

Tạm biệt cậu.

Đi đường cẩn thận." Tuệ Linh biết thân phận của Andrew đặc biệt chắc hẳn cũng rất bận nên không muốn câu thêm giờ của anh nữa.

Mới đầu cô đã từ trối Andrew đưa về nhưng cậu ta chính là cố chấp muốn đưa cô về mà thôi.
"Tạm biệt.

Hẹn gặp cậu khi khác." Chào tạm biệt cô xong Andrew liền quay ra chiếc BMW của mình khởi động chạy mất.
Sau khi xác nhận Andrew đã rời đi Tuệ Linh mới đi lên nhà.

Thang máy chạy một đường lên đến tầng 10 rồi dừng lại.

Nhà của cô số 10A6 nằm ở gần cuối hành lang.

Tìm trong túi sách chìa khóa nhà.

Bỗng tầm mắt của Tuệ Linh để ý tới cửa nhà 10A7 đối diện.

Cô nhớ căn này trước đó không có ai ở nhưng hiện tại đã có người vào ở.

Không biết đối phương là người thế nào.

Dù sao thì cô cũng đã có hàng xóm rồi, không cần lúc nào mở cửa ra cũng là cánh cửa đối diện đóng chặt nữa.

Nghĩ là thấy đỡ nhàm chán hơn hẳn rồi.
Tạm thời bỏ qua vấn đề chủ nhân của nhà đối diện là ai.

Thực sự bây giờ cô rất mệt mỏi chỉ muốn về nhà ngủ một giấc thôi.

Từ sớm đã đến trường gặp Giáo Sư bụng cũng lười chưa bỏ gì vào trong.

Xem nhẹ sự lên án của cái bụng đói Tuệ Linh mở cửa vào nhà cất gọn túi sách trên kệ cạnh cửa rồi cẩn thận khóa cửa lại.

Cô đi thẳng tới sô pha nằm xuống.

Cả đêm ngồi làm đề tài sáng sớm liền dậy sớm bây giờ chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon mà thôi.
Nằm được khoảng 10 phút không thể chịu được cơ thể khó chịu Tuệ Linh liền mò dậy đi vào phòng tắm.

Cho dù bụng có đói cũng được nhưng cơ thể phải thật thoải mái mới có thể ngủ được.
Nằm trong bồn tắm mà cô còn có thể lim dim ngủ mất.

Khoảng 30 phút sau đang nằm thoải mái trong bồn tắm hưởng thụ thì Tuệ Linh bị tiếng chuông cửa đánh thức.

Vội vàng mặc lại quần áo một cách cẩn thận cô ra ngoài nhìn qua mắt mèo xem ai.

Cô tới đây lâu vậy cũng chưa cho ai địa chỉ nhà không thể có người tới tìm được.
Thấy bên ngoài là một người mặc đồng phục shipper Tuệ Linh mới cẩn thận mở cửa ra xem.
"Chào tiểu thư.

Tiểu thư là tiểu thư Tuệ Linh?" Nam shipper vừa thấy cô thò cổ ra khỏi cửa liền lịch sự hỏi.
"Đúng rồi chính là tôi.

Anh tìm tôi có chuyện gì?" Tuệ Linh dùng ánh mắt tò mò nhìn người giao hàng đứng trước cửa nhà mình.
"Tôi nhận được một đơn hàng chuyển tới cho tiểu thư.

Mời cô kí nhận." Nói rồi người giao hàng đưa cho cô một chiếc hộp.

Bên trên còn tỏa nhiệt độ hình như là đồ ăn.

"Là ai đặt đơn hàng này cho tôi?"Tuệ Linh nhìn đồ trong tay có chút không hiểu.

Không biết ai lại đặt hàng cho cô.

Ở đây cô rất ít khi tiếp xúc với người khác.

Cũng không thể là Andrew được vì cô đâu có nói địa chỉ nhà cụ thể cho anh ta đâu.
"Xin lỗi tiểu thư đối phương không để lại thông tin cá nhân.

Người đó nhắn lại với tiểu thư là đừng nhịn đói sẽ ảnh hưởng tới dạ dày.

" Người giao hàng cũng cảm thấy kì quái.

Đơn hàng trong tay là đồ ăn nhưng người nhận lại không biết.

Không khỏi có chút kì quặc.
Nhận lấy hóa đơn trong tay nhân viên giao hàng rồi kí nhận.

Cầm hộp thức ăn trong tay Tuệ Linh cũng không biết làm gì với nó.

Là ai lại biết được nhà cô mà đặt hàng chứ.
Sau khi nhân viên giao hàng rời đi cô liền khóa cửa lại rồi cầm hộp đồ ăn đi vào nhà.

Nhìn hộp đồ ăn đặt trên bàn mà cơn buồn ngủ của cô bị đánh bay đi luôn.
Trong đầu cô chỉ hiện lên có duy nhất một người có khả năng biết nhà cô.

Nhấc điện thoại gọi cho đối phương.

Đến tiếng chuông thứ hai thì cũng có người nhấc máy.
"Alo, sao chưa gì đã gọi cho tôi.

Nhớ tôi rồi sao?" Bên kia đầu dây vang lên giọng nói hài hước của Andrew.
"Andrew là cậu đặt đồ cho tôi sao?"
"Đâu có.

Tôi còn đang lái xe thời gian đâu đặt đồ cho cậu.

Có chuyện gì sao?" Andrew vừa lái xe vừa trả lời câu hỏi kì quái của cô.
"Vậy được rồi.

Không có gì.

Cậu lái xe cẩn thận.

Tôi cúp máy đây...Tút..." Chưa để Andrew kịp hiểu sảy ra chuyện gì Tuệ Linh đã tắt máy.
Nhìn hộp đồ trên bàn mà không khỏi rơi vào trầm tư.

Rốt cuộc là ai biết rõ địa chỉ nhà cô mà gửi tới chứ.

Lại còn rõ ràng biết cô đang đói mà đặt đồ ăn nữa.
Mở ra xem bên trong là một phần cơm gà và một cốc sữa nóng.

Lại còn là đồ Châu Á.

Người đặt hàng có vẻ biết rất rõ về cô.

Tuy sang Pháp đã được một thời gian nhưng Tuệ Linh vẫn không quen món Âu.
Vừa lúc cô đang rất đói.

Lại còn cẩn thận nhắc nhở bảo cô ăn uống đầy đủ chắc sẽ không có ý xấu.

Nghĩ nhiều làm gì chứ.

Người ta đã tốt bụng mua thì mình nên lịch sự nhận thôi.

Mặc kệ đối phương là ai Tuệ Linh chính là cầm thìa bắt đầu ăn.

Cũng không ngoại trừ là những nam sinh có ý với cô làm.

Không phải tự cao nhưng điều đó không phải là không thể..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 16: Chương 16


Sau ngày hôm đó mọi thứ xung quanh Tuệ Linh vẫn diễn ra bình thường.

Khi nào rảnh rỗi sẽ tới trường tìm giáo sư thảo luận đề tài.

Hoặc là đi cafe cùng Andrew.

Luận án Tiến Sĩ muốn hoàn thành cũng không thể trong một sớm một chiều được.
Đến Pháp đã hơn 3 tháng.

Mọi thứ cũng đã đi vào quy luật Tuệ Linh bắt đầu suy nghĩ tới việc sẽ đi làm.

Một phần để nâng cao kiến thức trong quá trình cô học Tiến Sĩ.

Phần còn lại là bắt đầu xây dựng sự nghiệp riêng cho mình.

Không thể cứ mãi dậm chân một chỗ rồi chờ về thừa kế Sở Thị được.
Sau khi lên kể hoạch cụ thể cho công việc tiếp theo cô bắt đầu chuẩn bị CV để xin việc.

Phải công nhận CV của cô không có điểm gì có thể đánh giá kém được.

Cầm tấm bằng thạc sĩ khi chỉ 22 tuổi hiện đang học lên tiến sĩ.

Tốt nghiệp đại học trường danh giá tại Vương Quốc Anh với tấm bằng xuất sắc.

Chỉ có một điểm đáng tiếc đó là kinh nghiệm để trống.

Đây cũng là tiếc nuối lớn nhất của cô hiện tại.
Hồ sơ được gửi đi một loạt các công ty, tập đoàn lớn nhỏ.

Với CV ấn tượng như vậy rất nhanh mail của cô đã nhận được phản hồi.

Đương nhiên cô không chỉ trúng tuyển vào một công ty mà là rất nhiều.

Đa số những nơi cô gửi đi đều phản hồi lại mail hẹn lịch phỏng vấn.

Tuệ Linh cũng cẩn thận lựa chọn ra vài công ty mà cô cảm thấy phù hợp với bản thân.

Trong số những công ty cô gửi đi Tuệ Linh lại đặc biệt có ấn tượng với một công ty tầm trung tên L&T.

Công ty này trước đây nhỏ sau khi làm ăn thua lỗ đã đổi chủ.

Chỉ trong một thời gian ngắn đã vươn lên rất nhanh và đang trên đà phát triển mạnh.

Cô cảm thấy khá là hứng thú với người chủ mới của công ty này.

Là một người tài giỏi cỡ nào thì mới có thể trong vòng vài tháng ngắn ngủi kéo một công ty đang trên bờ vực phá sản quay lại thị trường một cách chóng mặt như vậy? Có một người sếp như vậy cũng có vẻ không tệ.

Vừa hay phù hợp với tiêu chí của cô.
Thay vì làm ở tập đoàn hay công ty lớn Tuệ Linh càng thích hợp với những nơi vừa phải nhưng nổi bật như vậy.

Thứ cô cần là kinh nghiệm chứ không phải gánh nặng cơm áo gạo tiền.
Không ngoài dự đoán rất nhanh Tuệ Linh đã chính thức được nhận vào làm.

Cũng đúng thôi với CV đẹp như vậy không có công ty nào lại nỡ lòng từ trối đi một nhân tài chứ đừng nói là một công ty mới nổi như L&T.
"Alo Andrew tôi chuẩn bị đi làm.

Khả năng trong thời gian tới sẽ không đến trường.

Cậu không cần qua đón tôi nữa đâu." Sáng sớm Tuệ Linh vừa chuẩn bị bữa sáng vừa gọi điện thông báo cho người bạn tốt Andrew.
"Cái gì? Cậu muốn đi làm? Sao không nói với tôi trước.

Nhà tôi thiếu chỗ cho cậu sao?" Đầu dây bên kia vang lên âm thanh khó tin của Andrew.
"Chẳng phải là không muốn phiền đến cậu sao.

Tôi đã có lịch đi làm rồi.

Thời gian này có vẻ sẽ rất bận.

Yên tâm là mọi chuyện tôi đã chuẩn bị kĩ lưỡng cả rồi." Tuệ Linh tay vừa lật quả trứng ốp la vừa giải thích cho Andrew.

Quả thật với quan hệ của cô và Andrew chỉ cần một cuộc điện thoại là không cần lo tới vấn đề công việc nữa thế nhưng Tuệ Linh lại không muốn làm vậy.

Cô muốn từng chút một đi lên bằng chính đôi tay của mình chứ không phải dựa vào quan hệ.

Nói đến quan hệ chẳng phải bố cô còn đó sao.

Siêu cấp quan hệ luôn đó chứ.

Nhưng cô không cần.

"Thôi được rồi cậu muốn quyết định sao cũng được.

Nếu có gì cần giúp đỡ thì gọi cho tôi.

Andrew Williams này sẵn sàng bất cứ lúc nào." Andrew cũng phần nào hiểu được tính độc lập của Tuệ Linh nên cũng không nói nhiều.

Một câu là đủ đảm bảo cho tương lai của cô sẽ dễ đi hơn nhiều rồi.
"Cảm ơn cậu.

Tôi cúp máy trước chuẩn bị phải đến công ty rồi.

Ngày đầu không thể đi làm muộn được đúng không ngài Andrew thân mến."
"Có cần tôi qua đón cậu đi làm không? Cảm thấy không yên tâm cho lắm." Andrew đầu dây bên kia nghiêm túc dò hỏi.

Anh ta sợ cô vừa tới Pháp không lâu chưa quen thuộc đường đi sẽ không an toàn.
"Không cần đâu.

Tôi có xe, cậu đừng có kinh thường tôi như vậy.

Vậy nhé tôi cúp máy đây, tới nơi tôi sẽ gọi cho cậu." Không để cho Andrew kịp dong dài thêm lời nào Tuệ Linh đã lập tức cúp máy.
Lấy ra hai miếng bánh sandwich nướng sẵn trong lò kẹp phần trứng ốp la vừa xong vào, thêm chút sốt và một chút rau.

Vậy là bữa sáng đã hoàn thành.

Thêm một ly sữa vậy là cô đã sẵn sàng cho một ngày mới đi làm rồi.
Thay một bộ đồ công sở đơn giản, áo sơ mi trắng bên trong kết hợp cùng một chiếc quần tây và chiếc khoác bên ngoài.

Bên dưới thêm đôi cao gót 5cm kết hợp với chiều cao 1m68 của mình.

Một hình tượng mới chuẩn mẫu công sở xuất hiện.

Bởi vì ngày đầu đi làm để tránh khác xa quá so với mọi người Tuệ Linh còn cố tình trang điểm cho Tây một chút.

Đeo lens mắt và đánh khối gương mặt che bớt đi phần Châu Á thêm vào đó là đôi nét Châu Âu.

Tuy không nhiều nhưng cũng phần nào che bớt đi những nét đậm chất Châu Á trên người mình.

Bởi vì đây là Pháp người gốc Á sẽ hơi ít.

Cô không muốn bản thân sẽ quá nổi bật ngày đầu đi làm.
Sau khi chuẩn bị mọi thứ ổn thỏa cô lấy túi sách rồi ra khỏi nhà bắt đầu một ngày mới.

Công ty cách khá xa nhà cô ở nên hôm nay Tuệ Linh quyết định lái xe riêng của mình đi làm..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 17: Chương 17


Mất thời gian khoảng 30 phút lái xe Tuệ Linh đã đến được địa điểm chỉ định trên bản đồ.

Đánh xe vào hầm gửi xe rồi đi lên công ty.
"Xin chào.

Tôi là Sở Tuệ Linh nhân viên mới tới." Tuệ Linh đứng trước bàn lễ tân nói.
"Vâng chào cô.

Mời cô đi lên tầng 10 rẽ trái tới phòng nhân sự sẽ có người hướng dẫn." Lễ tân thao tác một chút trên máy tính sau khi đã xác định đúng liền hướng dẫn cho cô.
"Cảm ơn." Nói rồi Tuệ Linh rời đi.
"Thật xinh đẹp..."
"Hình như cô ấy là người Châu Á..."
" Nghe nói Giám đốc cũng là người Châu Á đó..."
Sau khi Tuệ Linh rời đi mấy người lễ tân bắt đầu bàn tán về cô.

Tuy đã trang điểm che bớt đi nhưng nét Châu Á trên người cô vẫn rất rõ ràng.

Đi vào trong đám người đúng là rất nổi bật.
Rất nhanh thang máy đã dừng lại ở tầng 10.

Tuệ Linh bước ra rồi nhớ theo lời lễ tân nói đi tìm phòng nhân sự.
Phòng Nhân Sự:
"Cốc...Cốc...Cốc"
"Mời vào." Tiếng gõ cửa vừa rứt bên trong đã có người đáp lại.
Tuệ Linh nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.

Ở bàn làm việc là một người phụ nữ đang cúi đầu xem tài liệu.
"Xin chào.

Tôi là Sở Tuệ Linh nhân viên với tới."
"Xin chào.

Tôi là Giang Mẫn trưởng phòng nhân sự.

Thật xin lỗi trùng hợp là tôi đang xem hồ sơ của cô.

Mời ngồi." Người phụ nữ nghe thấy tên cô lập tức phản ứng lại rời khỏi đống hồ sơ trên bàn mà đi ra đón cô.
"Cảm ơn chị." Tuệ Linh thấy đối phương cũng có đôi chút bất ngờ.

Bên này cô khá ít gặp được người gốc Á.

Cũng có lẽ đối phương là người Châu Á nên thái độ của cô cũng thân thiện hơn rất nhiều.

Bất giác mà có cảm giác gần gũi.
"Một chút trà hoa cúc buổi sáng giúp tinh thần thoải mái hơn.

Cô sẽ không chê chứ?" Giang Mẫn đưa tới trước mặt cô một tách trà hoa cúc rồi ngồi xuống đối diện.
"Rất tốt.

Cảm ơn chị." Tuệ Linh nhận lấy tách trà rồi cười đáp.
"Tôi có thể gọi cô là Tuệ Linh chứ? Thật hiếm khi nhìn thấy đồng hương tại nơi này.

Có chút kích động.

Cô cũng có thể gọi tên của tôi." Giang Mẫn rất tự nhiên vừa nhâm nhi tách trà vừa hỏi.
"Có thể.

Rất vui được gặp chị.

Chị Mẫn." Không có cảm giác bài xích nên Tuệ Linh cũng rất thoải mái với cách xưng hô này.
"Nói thật này Tuệ Linh.

Đã có ai khen em rất xinh đẹp hay chưa?" Quả nhiên cho dù là nam hay nữ một khi nhìn thấy sắc đẹp cũng đều bị thu hút.

Giang Mẫn cũng không ngoại lệ.

"Tôi có thể xem đó là một lời khen!"
"Được rồi vào vấn đề chính.

Tôi rất ấn tượng về hồ sơ của em đó.

Tất cả gần như đều hoàn hảo.

L&T thật may mắn khi em đã lựa chọn chúng tôi làm nơi làm việc của mình." Trước giờ Giang Mẫn không quá để ý tới profile của nhân viên nhưng riêng của Tuệ Linh thì ngoại lệ.

Sau khi tiếp nhận hồ sơ cô ấy đã rất ẩn tượng về thành tích cũng như trình độ của cô.

Cũng có thể bọn họ là đồng hương nên Giang Mẫn đặc biệt để tâm đến người nhân viên mới như cô.

"Cảm ơn lời khen của chị.

Tôi cũng rất vinh hạnh khi có cơ hội làm việc trong L&T." Nhìn thái độ của Giang Mẫn với mình Tuệ Linh cũng đoán ra phần nào có lẽ bản thân đã nhận được sự quan tâm từ vị trưởng phòng nhân sự này rồi.
"Cũng không còn sớm nữa.

Tôi sẽ đưa em tới phòng kinh doanh nhận vị trí của mình.

Hy vọng em sẽ có những trải nghiệm tốt tại L&T." Chào hỏi đôi chút làm quen trước Giang Mẫn liền vào công việc chính.

Hôm nay là ngày đầu Tuệ Linh đi làm cô ấy cũng không muốn một vài việc cá nhân gây ảnh hưởng tới công việc.

Sẽ còn rất nhiều cơ hội gặp nhau chứ không phải hiện tại.
Tuệ Linh nhẹ gật đầu rồi đứng lên cầm túi sách đi theo sau Giang Mẫn rời khỏi phòng nhân sự.
Phòng kinh doanh ở dưới tầng 9 nên hai người cũng không đi thang máy nữa mà đi luôn thang bộ.
"À qua đây tôi đưa em đi gặp trưởng phòng kinh doanh.

Anh ta sẽ hỗ trợ em trong công việc." Trước khi tới phòng kinh doanh Giang Mẫn liền đưa Tuệ Linh tới gặp trưởng phòng kình doanh trước để bàn giao người.
"Cốc...Cốc....Cốc.

Jade tôi đưa người mới tới cho anh này." Chưa đợi bên trong phản hồi lại Giang Mẫn đã đẩy cửa đi vào cho thấy môi quan hệ của hai người đặc biệt không tệ.
"Zara cô vẫn như mọi khi vậy sao.

Cứ gõ cửa xong liền đi vào không cần để ý." Jade đang thảnh thơi ngồi uống trà liền vì hạnh động này của Giang Mẫn mà cau mày tỏ vẻ khó chịu.
"Anh khó chịu cái gì chứ.

Tôi đưa tới cho anh một bảo vật mà anh còn khó chịu với tôi sao?" Giang Mẫn hai tay khoanh trước ngực dựa vào cửa nheo mắt nhìn người đàn ông lúc nào cũng khó chịu kia.
"Được rồi có chuyện mau nói đi.

Tôi chuẩn bị có việc rồi." Jade tiếp tục lật vài trang tạp chí trên tay không để ý lời Giang Mẫn nói.
"Giới thiệu một chút.

Đây là người tôi đã nói trước đó với anh, Sở Tuệ Linh.

Hôm nay tôi đưa cô ấy tới giao lại cho anh.

Nhớ chăm sóc người của tôi cho cẩn thận." Giới thiệu xong Giang Mẫn còn kèm theo một câu đe dọa.

Cô nhất định phải che chở tốt người bạn mới này.

Đâu phải lúc nào cũng gặp được mỹ nữ vừa tài giỏi lại xinh đẹp kia chứ.
Chỉ đáng thương cho Tuệ Linh bị hai người mải đá xéo qua lại nãy giờ mới để ý tới.
"Chào anh.

Tôi là Sở Tuệ Linh, cũng có thể gọi tôi là Serline." Tuệ Linh đơn giản giới thiệu tên của mình cho Jade biết.

Hồ sơ của cô bọn họ đều có trong tay cả rồi.
"Chào cô.

Tôi là Jade trưởng phòng kinh doanh L&T.

Cũng là cấp trên của cô trong thời gian tới." Jade đi về phía cô.

Hai người đơn giản bắt tay chào hỏi vài câu đơn giản.
"Thời gian không còn sớm.

Tôi còn có việc đi trước.

Tôi giao cô ấy cho anh đó Jade." Giang Mẫn liếc nhìn đồng hồ rồi vội vàng rời đi.
"Đã biết." Jade đơn giản trả lời một câu bóng lưng Giang Mẫn đã biến mất.

Hình như cô ấy có chuyện rất gấp.
"Đi thôi tôi dẫn cô tới nơi làm việc." Nói rồi Jade dẫn trước bước đi Tuệ Linh cũng nối gót theo sau luôn..
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 18: Chương 18


"Mọi người.

Giới thiệu một chút, thành viên mới của phòng kinh doanh chúng ta Serline.

Tốt nghiệp Thạc sĩ tại Anh Quốc.

Trong thời gian tới cô ấy sẽ làm việc cùng phòng kinh doanh chúng ta." Ở phòng kinh doanh Jade đơn giản giời thiệu Tuệ Linh cho mọi người.
"Xin chào mọi người tôi là Sở Tuệ Linh, mọi người có thể gọi tôi là Serline.

Mong rằng trong thời gian tới nhận được sự giúp đỡ từ mọi người." Sau khi giới thiệu sơ qua bản thân cô còn kèm theo một cái gập người tỏ ý thiện chí của bản thân.
Mọi người ở phòng kinh doanh cũng rất nhiệt tình với cô.
"Wow Serline cô còn trẻ như vậy mà đã tốt nghiệp thạc sĩ rồi sao?"
"Cô rất xinh đẹp đó Serline."
"Serline hiện đang học Tiến sĩ tại đây." Jade lập tức nổ thêm một tin tức cho mọi người.

Còn trẻ như vậy học Tiến sĩ rất ít thấy.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Cuộc Hôn Nhân Lúc Bình Minh
2.

Giang Nguyên
3.

Nhật Ký Giam Cầm
4.

Cuộc Hôn Nhân Đẫm Nước Mắt
=====================================

"Tiến sĩ? Là thật?" Có người không tin hỏi lại.
"Là thật.

Tôi quả thật đang làm luận án Tiến sĩ." Tuệ Linh gật đầu khẳng định lại.
"Rất khó tin.

Biết rằng hơi khó xử nhưng tôi có thể hỏi cô năm nay bao nhiêu tuổi chứ?" Một người đứng ra hỏi câu hỏi mà cả phòng kinh doanh đều tò mò.

Không biết cô gái này bao nhiêu tuổi mà đã học Tiến sĩ rồi.
"Không có gì.

Tôi đã sắp 23 rồi." Lời nói vừa ra cả phòng kinh doanh gần như vỡ òa.

Tin tức này đúng đủ giật gân 23 tuổi Thạc sĩ không phải không có.

Nhưng 23 tuổi Tiến sĩ thì thực sự rất ít.

Khi mà đang ở tuổi thanh xuân người khác chăm sóc cho bản thân trở nên xinh đẹp.

Người sẽ bận yêu đương thì cô gái này lại đang học Tiến sĩ.

Cũng quá đả kích người khác đi có được không.
"Hơn 22 tuổi học Tiến sĩ.

Mau đưa tôi đi cấp cứu tôi chịu không nổi." Một nam nhân viên vờ ôm ngực nói với đồng nghiệp bên cạnh.
"Thôi được rồi mọi người tập trung làm việc đi.

Tối nay tôi mời chúng ta đi ăn mừng thiên tài tới phòng kinh doanh có được không." Jade lập tức nghiêm mặt yêu cầu mọi người nghiêm túc lại.

Thế nhưng không quá 2 giây đã đưa ra hứa hẹn làm cả.

phòng kinh doanh hứng thú.
"Được, trưởng phòng là số một."
"Trưởng phòng.

Chúng tôi yêu anh chết mất..."
Vậy là nhờ vía người mới như cô mà cả phòng kinh doanh được Jade nổi tiếng khó tính bao một trầu ăn mừng.
"Bàn làm việc của cô ở bên kia.

Tôi còn có việc đi trước.

Mọi người từ từ làm quen với nhau.

Nếu không kịp làm quen tối nay chúng ta còn có thời gian làm quen." Nói rồi Jade rời phòng kinh doanh.

Tuệ Linh cũng tới bàn làm việc của mình lấy ra laptop bắt đầu công việc mới.

Có người bắt chuyện cô sẽ câu được câu không mà trả lời bọn họ.

Tuệ Linh có một nguyên tắc.

Khi làm việc cô rất không thích bị người khác làm phiền.

Sau vài phút tiếp xúc hình như mọi người cũng nhận thấy nên không còn cố ý tiếp lời với cô nữa.

Cho dù rất tò mò về cô nhưng nhìn trạng thái bận rộn của người ta không hề rời mắt khỏi máy tính bọn họ cũng không có tự tin đi qua bắt chuyện.
"Alo thư kí Mục.

Tôi đã sắp xếp cho cô Sở ổn thỏa.

Cậu còn có yêu cầu gì không?"
"Tạm thời cứ như vậy đã.

Đừng quá lộ liễu, tốt nhất đừng để người khác để ý tới cô ấy.

Lời ra tiếng vào sẽ không hay.

Ông chủ cũng không muốn có chuyện này sảy ra."
"Được tôi đã biết cậu yên tâm.

Tôi sẽ chú ý."
Kết thúc cuộc gọi Giang Mẫn không khỏi nhìn hồ sơ trước mặt mà thở dài.

Có người quan tâm để ý từng chút một thật là tuyệt.

Mở hẳn một công ty chỉ để chống lưng cho người ta.

Ông chú đúng thật hào phóng, vì người đẹp chi ra cũng đủ mạnh tay.

Con đường theo đuổi người đẹp này có vẻ không mấy thuận lợi rồi đây.
Một ngày đi làm rất nhanh kết thúc.

Tuệ Linh ở công ty cũng bắt đầu làm quen được với mọi người.

Ngoài giờ làm cô sẽ không tiếp chuyện với người khác.

Đúng chuẩn hình tượng một người cuồng công việc ra thì giờ giải lao nghỉ trưa Tuệ Linh lại trở về dáng vẻ vui vẻ cởi mở cùng nói chuyện với mọi người.
Ban đầu đồng nghiệp còn nghĩ cô là mẫu người ít nói nhưng hóa ra không phải.

Chỉ trong giờ làm mới khó để tiếp chuyện với cô mà thôi.

Thời gian khác thì cô cũng rất dễ nói chuyện.
Khi chuẩn bị đến giờ tan làm trong group chat của phòng kinh doanh có thông báo tin nhắn tới:

Trưởng phòng Jade: "Mọi người đừng quên tối nay chúng ta có bữa tiệc ăn mừng nhé."
Nhân viên 1: "Nhất trí thưa trưởng phòng."
Nhân viên 2: "Tôi còn tưởng anh quên rồi."
Trưởng phòng Jade: "Tôi đã nói là sẽ làm.

Đâu có quên."
Nhân viên 3: "Mọi người đã chọn được địa điểm hay chưa?"
Nhân viên 1: "Hay để Serline chọn đi.

Cô ấy là nhân vật chính mà."
Nhân viên 4: "Ý kiến hay.

Serline cô chọn địa điểm đi."
Serline: "Mọi người chọn đi.

Tôi thì sao cũng được."
Nhân viên 5: "Trưởng phòng vậy anh chọn đi.

Chúng tôi theo ý anh."
Trưởng phòng Jade: " Vậy được tôi sẽ chọn địa điểm.

Chọn được tôi sẽ gửi lại cho mọi người.

Chuẩn bị tan làm thôi."
Trưởng phòng Jade: "Đừng quên ăn mặc thật đẹp nhé.

Hôm nay cho mọi người chơi thoải mái."
"Ok.

Sếp là số 1.".
 
Lần Nữa Theo Đuổi Em
Chương 19: Chương 19


"Serline, cô về bằng gì vậy.

Nếu không ngại tôi có thể đưa cô về?" Một người đàn ông chạy theo Tuệ Linh ra khỏi thang máy có ý tốt đưa cô về.
"Cảm ơn anh Piter.

Tôi có xe, có thể tự về không cần làm phiền anh." Tuệ Linh lịch sự đáp lại người đàn ông rồi khéo léo từ trối.

Thật may hôm nay cô mang xe đi làm.

Nếu không rất khó từ trối ý ý tốt của anh ta.
"Có gì đâu mà làm phiền.

Đều là đồng nghiệp cả.

Tôi lo lắng cô vừa mới chuyển tới chưa quen thuộc đường đi mà thôi.

À đúng rồi Serline không biết hiện tại cô đang ở đâu?" Người đàn ông tên Piter cho dù bị cô khéo léo từ trối vẫn cố gắng kéo dài cuộc trò chuyện mà đi cùng cô xuống hầm để xe.
"Một căn hộ nhỏ gần trường mà thôi.

Cảm ơn anh đã quan tâm.

Xe tôi đây rồi không làm phiền anh nữa.

Tôi đi trước." Tuệ Linh không muốn nói quá nhiều chuyện riêng tư với người lạ nên chỉ trả lời qua loa rồi nâng nhanh bước chân tới xe của mình.
Piter vẫn còn định nói gì đó nhưng Tuệ Linh đã mở cửa xe bước lên rồi bắt đầu khởi động xe.

Nhìn thái độ của cô anh ta cũng hiểu ra phần nào có vẻ cô không muốn kéo dài đề tài này.

Bất lực vì thái độ của người đẹp Piter chỉ đành trơ mắt nhìn Tuệ Linh lái xe rời đi.

Từ sáng ngay khi Tuệ Linh vừa bước chân vào phòng kinh doanh anh ta đã đặc biệt có thiện cảm.

Dự định sau khi ra về sẽ ngỏ lời đưa cô về để kéo gần mối quan hệ.

Đâu ai nghĩ tới người đẹp không cần anh ta đưa về.

Hơn nữa có cảm giác như là bài xích chuyện riêng tư với anh ta.

Không lẽ lần đầu tiên anh ta thật sự hứng thú có ý định tìm hiểu với một đối tượng lại bị đối phương loại ngay từ vòng gửi xe?
"Serline cô rất thú vị.

Đã thành công khơi gợi hứng thú của tôi.

Hy vọng cô không quá dễ đối phó như những người phụ nữ khác." Piter đứng nhìn theo bóng xe của cô rời đi thì thầm rồi đi về phía xe của mình.

Anh ta không tin người đàn ông được tất cả phụ nữ của phòng kinh doanh để mắt tới lại không trinh phục được một người mới vào như cô.
Tuệ Linh sau khi lái xe đi ra ngoài hoàn toàn thoát khỏi Piter liền thở phào một hơi.

Nói thật là hiện tại cô vẫn chưa có ý định sẽ bắt đầu một mối quan hệ mới.

Đặc biệt rất sợ đàn ông có ý với mình.

Ở trường đã có đám nam sinh kia đủ phiền rồi.

Bây giờ đi làm lại có thêm vệ tinh mới là Piter.

Cô có chút nói không nên lời với hoàn cảnh của mình.
Tạm vứt những chuyện này ra sau đầu cô lấy điện thoại ra kết nối với tai nghe rồi gọi cho ai đó.

Đầu dây bên kia vang lên hai hồi chuông liền có người bắt máy.
"Alo công chúa.

Ba nghe đây." Phía đầu dây bên kia Sở lão gia nhìn số máy gọi đến là con gái liền lập tức cất hết công việc qua một bên bắt máy.
"Alo ba.

Ba vẫn khỏe chứ.

Con vừa tan làm sau ngày đầu đi làm.

Liền muốn gọi cho ba một chút.

Sợ rằng tối nay con có việc bận không gọi được cho ba." Tuệ Linh nghe tiếng gọi cưng chiều bên kia đầu dây không khỏi nở nụ cười vui vẻ.

Sau khi mẹ mất ba cô vẫn luôn đối xử với cô như công chúa.

Chỉ cần những thứ cô muốn ba đều không nói hai lời đáp ứng luôn.

Cho dù không còn mẹ bù lại cô có một người cha tuyệt vời.
"Ba khỏe.

Con thì sao? Môi trường bên đó con có làm quen được kịp không.

Sao sớm vậy đã đi làm, không đợi một thời gian nữa.

Luận án của con vẫn ổn chứ?" Ông Sở bên kia nghe con gái đi làm rồi liền hỏi liền một lúc mấy vấn đề.

Ông rất sợ con gái bên ngoài không quen sẽ chịu thiệt thòi.

"Ba à con gái lớn rồi.

Ba đừng lo lắng quá.

Đừng mãi chú tâm vào công việc, ba cần phải nghỉ ngơi nhiều vào đó.

Con đang lái xe không tiện nói chuyện lâu.

Tạm biệt ba.

Khi khác con sẽ gọi lại cho ba." Vừa nói được qua loa vài câu Tuệ Linh đã muốn cúp máy.

Đáng lý ra tốt nhất vẫn là đợi về nhà rồi gọi nhưng cô sợ quá bận rộn sẽ quên mất nên gọi luôn.

Vậy nên cuộc gọi cũng không kéo dài được lâu mà phải kết thúc sớm.
"Được rồi vậy con lái xe cẩn thận.

Có chuyện gì lập tức gọi cho ba.

Ta còn vài hợp đồng cần xử lý.

Gặp lại con sau." Ông Sở nghe con gái nói mọi chuyện đều ổn cũng yên tâm phần nào.

Con gái lớn rồi.

Có một số chuyện vẫn để con bé tự do hoạt động mới tốt, không thể lúc nào cũng nhìn chằm chằm 24/24 được.
"Vâng.

Tạm biệt ba." Sau khi tắt máy cô liền chuyên tâm lái xe.

Xe chạy rất nhanh đã về tới dưới chân chung cư.

Đánh xe vào hầm rồi theo như thường lệ thang máy dừng ở tầng số 10.
Mở cửa đi vào rồi cần thận khóa lại.

Sau một ngày làm việc mệt mỏi cô chỉ muốn đi tắm rồi ngủ một giấc.

Thế nhưng hiện thực không cho phép làm điều đó.

Đi vào nhà tắm rửa mặt lấy lại tinh thần Tuệ Linh tiếp tục tới bàn làm việc mở máy tính ra làm gì đó.

Ngày đầu tiên đi làm cô thu hoạch được rất nhiều kiến thức mới.

Đây cũng chính là tư liệu quý giá để hoàn thiện vào bài luận án của mình.
Lấy điện thoại ra nhắn cho Andrew một tin nhắn nói đại khái nói cô đã về nha anh ta không cần lo lăng rồi tiếp tục ngồi gõ máy tính.

Âm thanh bàn phím vang lên liên tục giữa căn nhà yên tĩnh có chút đáng sợ.
Ting...Tinh.

Tin nhắn từ điện thoại vang lên.
Trưởng phòng Jade: "Mọi người.

Tối nay 7 giờ phòng số 304 nhà hàng WellS."
Mọi người: "Ok sếp."
Đọc xong tin nhắn Tuệ Linh nhìn đồng hồ đã gần 6 giờ.

Cũng nên chuẩn bị rồi.

Từ nhà cô tới nhà hàng WellS cũng khá xa..
 
Back
Top Bottom