Ngôn Tình Làm Thế Nào Cưa Đổ Bạn Trai Cũ Omega?

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
867,250
0
0
AP1GczMsHE2tpnDLBeaMVDJMxO3ryU5UdwdWbxeAw15S38gi1N_YEsBiMOqmSxgcEEDzezoHo7fLbfurJDmw2_S9hPf8Hi2NHy-2vEPxO61xAuiWPIzIDfZt_DVyO33_yfz7TFAB8xHVxgPASXgZE914FaaR=w215-h322-s-no-gm

Làm Thế Nào Cưa Đổ Bạn Trai Cũ Omega?
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

[Zhihu] LÀM THẾ NÀO CƯA ĐỔ BẠN TRAI CŨ OMEGA *

*Tiêu đề do editor đặt.

Tác giả: 明月映渠

Giới thiệu

Sau khi thức tỉnh thuộc tính Alpha, tôi để mắt đến cậu trai học giỏi từng bị mình lừa tình. Pheromone của hắn rất ngọt, tôi tìm đủ mọi cách dụ dỗ muốn đánh dấu hắn.

Nhưng hắn không chút dao động. Cụp mi rũ mắt, giọng điệu cực kỳ lạnh lùng: "Xin lỗi, tôi không có hứng thú với cô."

Cho đến khi tôi thay đổi mục tiêu.

Mặt nạ thờ ơ của hắn đột nhiên vỡ vụn.

Hắn ôm chặt eo tôi, đôi môi mỏng nóng bỏng dán vào cổ tôi. Cố chấp lại yếu ớt, nghẹn ngào:

"Tôi mới là Omega duy nhất của em, em chỉ có thể đánh dấu anh."​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Không Làm Thế Thân
  • Xuyên Vào Trong Truyện Ngược Làm Kẻ Phá Rối
  • Thụ Ốm Yếu Muốn Làm Cá Mặn Trong Truyện Ngược
  • Sau Khi Giả Làm Tân Nương Ta Bị Phu Quân Giam Lỏng
  • Đời Này Đẹp Lắm, Giống Như Lời Người Nói
  • Nàng Không Muốn Làm Hoàng Hậu
  • Làm Thế Nào Cưa Đổ Bạn Trai Cũ Omega?
    Chương 1


    1.

    "Chu Hoài Nguyệt, cho tớ cắn một miếng đi mà!"

    Trên hành lang vắng vẻ của tòa nhà giảng dạy, tôi ngăn thân hình cao thẳng của chàng trai lại, cầu xin trong nước mắt.

    "Xin lỗi, tôi không có hứng thú với cậu"

    Chu Hoài Nguyệt cụp mi, giọng điệu lạnh lùng.

    Đây là lần thứ năm tôi chặn Chu Hoài Nguyệt lại và cũng là lần thứ năm cậu ta từ chối tôi.

    Nửa năm trước, con người lần lượt bắt đầu thức tỉnh thuộc tính ABO.

    Đại đa số mọi người đều là Beta, không khác gì những người bình thường, ngoài ra có rất ít người thức tỉnh thuộc tính AO.

    Thật không may, thuộc tính của tôi là Alpha.

    Sau khi tỉnh dậy, tôi bắt đầu để ý đến đến Chu Hoài Nguyệt, một sinh viên khoa học máy tính, thuộc tính là Omega.

    "Kỳ mẫn cảm của tớ đến rồi, cậu cho tớ cắn một miếng đi, dù sao vết cắn cũng có thể tẩy sạch được."

    Người trước mặt sống mũi cao thẳng, ngũ quan tuấn mỹ, toàn thân toát ra vẻ lạnh lùng xa cách, người lạ chớ đến gần.

    Tôi không cam tâm cố tình tiếp tục thả pheromone cố gắng hấp dẫn đối phương. Bầu không khí rất nhanh đã tràn ngập mùi thơm ngọt của hoa dành dành.

    Thái độ của Chu Hoài Nguyệt vẫn bình tĩnh lạnh lùng như cũ, không có bất kỳ phản ứng nào.

    Tôi tràn đầy thất vọng, thì thầm,

    "Có phải cậu vẫn để ý việc bị tớ đá hồi cấp ba không?"

    2.

    "Cũng hai năm rồi, cậu cũng nên bỏ qua chuyện đó đi. Cậu xem, tớ vừa từ nước ngoài về liền vào đại học A, lại trở thành bạn cùng trường của cậu, thật là quá trùng hợp."

    "Bọn mình lại tiếp tục làm bạn được không? Cậu giúp bạn bè một chút đi..."

    Tôi vẫn tiếp tục bám riết lấy Chu Hoài Nguyệt, tiếp tục quấn lấy cậu ta tỏ ra đáng thương.

    Alpha trong giai đoạn nhạy cảm luôn rất mong chờ sự xoa dịu từ Omega.

    Ngửi thấy mùi pheromone của bản thân, răng tôi bắt đầu ngứa ngáy, hơi thở dồn dập, cả đầu đều tràn ngập d*c vọng muốn được đánh dấu Chu Hoài Nguyệt.

    Đôi mắt đen nhánh của Chu Hoài Nguyệt nhìn chằm chằm tôi,

    "Giúp cậu? Đúng là có thể."

    Trước khi tôi kịp phản ứng, cậu ta đã rút ống thuốc ức chế từ trong túi ra, nhanh chóng tiêm vào tuyến thể sau cổ tôi.

    Thuốc ức chế khuếch tán cùng với sự lưu thông của máu làm tôi nhanh chóng bình tĩnh lại.

    Tôi: "..."

    ?? Tại sao cậu ta lại mang theo thuốc ức chế trong người cơ chứ!!

    "Tôi không muốn cái này, thứ tôi muốn chính là cậu!"

    Tôi bực mình đến mức không muốn giả vờ nữa.

    Tôi đưa tay nắm lấy khoác của Chu Hoài Nguyệt kéo mạnh xuống sau đó giơ răng cắn một miếng thật mạnh vào gáy cậu ta.

    Cổ áo Chu Hoài Nguyệt bị kéo mạnh đến mức biến dạng, để lộ ra xương quai xanh gầy gò tinh tế.

    Chu Hoài Nguyệt mím môi mỏng, mặt không đổi sắc,

    "Muốn tôi? Cậu mơ đẹp đấy."

    Nói xong liền vứt ống thuốc đã trống không vào thùng rác, cụp mắt, dùng hết sức, từng chút một tách tay của tôi ra.

    "Tôi không thể làm bạn với cậu."

    "Nguyễn Miên, đừng trêu chọc tôi nữa."

    3.

    Bỏ cuộc chắc chắn là điều không thể.

    Không lâu sau khi thức tỉnh thuộc tính A, tôi gặp Chu Hoài Nguyệt trong thư viện và vô tình ngửi thấy mùi pheromone của cậu ấy. Nó có một mùi hương thơm ngọt rất nhẹ, nhẹ đến nỗi tôi không phân biệt nổi là mùi gì.

    Tôi giống như bị đầu độc, trở nên khao khát, muốn đánh dấu cậu ấy.

    Chính vì thế, để có thể tiếp cận được cậu ấy, tôi bắt đầu tìm cách.*

    *Gốc: 直球不管用,那就迂回着来。

    Tôi cố tình tìm một căn hộ chung cư gần trường học. Chiều thứ bảy, khi chuông cửa nhà vang lên,

    "Thật rùng hợp, Chu Hoài Nguyệt, gia sư bán thời gian mà tớ nhờ bạn tìm đến hóa ra lại là cậu!"

    Cánh cửa mở ra, tôi chớp chớp đôi mắt vô tội trước khuôn mặt xinh đẹp kia.

    Nhìn nhau được vài giây, Chu Hoài Nguyệt ngay lập tức quay người và chuẩn bị rời đi mà không nói một lời nào.

    "Tớ đã ký hợp đồng qua mạng với cậu 30 giờ học, cậu không thể nói đi là đi được nha!"

    "Yên tâm đi, tớ hoàn toàn không có suy nghĩ khác gì với cậu đâu! Kỳ nhạy cảm của tớ đã qua rồi, tớ chỉ đơn thuần muốn học thêm thôi mà."

    Tôi nhanh chóng chộp ngay lấy cặp sách của cậu ấy, nửa đe dọa nửa hứa hẹn nói.

    Chu Hoài Nguyệt ngoảnh mặt đi, khóe môi mím chặt,

    "Trong các môn tự chọn của sinh viên năm nhất Khoa Triết học, không hề có môn đại số tuyến tính."

    "Không có thì đúng là không có thật, nhưng mà tớ thích, tớ muốn học!"

    Tôi mỉm cười ngọt ngào với cậu ấy.

    Dừng một chút, còn mặt dày trơ trẽn nói: "Tớ thông minh như vậy, nếu cậu không dạy dỗ tớ cho tốt, tớ sẽ lập tức đuổi việc cậu."

    4.

    Thể loại bông hoa cao lãnh này thật sự là quá khó theo đuổi mà!

    Tôi dự định làm dịu mối quan hệ trước, sau đó sẽ chờ có cơ hội để hành động.

    Mỗi cuối tuần, tôi đều chăm chỉ nghiêm túc học tập, không có một xíu xiu tâm tư nào vượt quá giới hạn.

    Thái độ của Chu Hoài Nguyệt vẫn lạnh lùng như cũ, luôn là dáng vẻ đang giải quyết công việc mà thôi.

    Tôi vẫn luôn tưởng rằng cậu ấy là kiểu có khẩu vị kén chọn, khả năng tự kiểm soát mạnh mẽ và sẽ không dễ dàng bị ảnh hưởng để tiết ra pheromone của chính mình.

    Cho đến một lần, tôi vô tình nhìn thấy một miếng dán ngăn mùi pheromone ở sau gáy.

    Tôi lấy làm lạ bèn hỏi,

    "Cậu dán cái này làm gì vậy?"

    Thông thường, những người mang thuộc tính O chỉ cần dán miếng dán ngăn mùi khi họ không thể kiểm soát được tình trạng rối loạn pheromone.

    Cơ bản thì chỉ có hai trường hợp xảy ra:

    - - Đang trong kỳ ph@t tình hoặc gặp được Alpha mà mình thích.

    Chu Hoài Nguyệt tránh tầm nhìn của tôi, giải thích,

    "Tuyến thể rất mỏng manh, cho nên cần miếng dán để bảo vệ."

    ... Được rồi, không ngờ còn có thể giải thích như vậy.

    "Pheromone của cậu có mùi gì vậy? Gỗ tuyết tùng? Cam xanh? Bạc hà?"

    Đều không phải, pheromone của cậu ấy rất ngọt ngào.

    Tôi càng tò mò hơn.

    "Dù sao cậu cũng không trong kỳ ph@t tình, cũng không có hứng thú gì với tớ, cậu có dán hay không cũng không sao mà. Sao cậu không xé ra cho tớ ngửi được chứ?"

    Chu Hoài Nguyệt: "Nghĩ cũng đừng có mà nghĩ."

    Toan tính thất bại, tôi bực bội lẩm bẩm: "Quỷ hẹp hòi."

    5.

    Tôi nghĩ, ở trong lòng Chu Hoài Nguyệt, tôi cũng có thể được coi là một người bạn.

    Gặp nhau ở trường, tôi đều chủ động chào hỏi cậu ấy.

    Kết quả cậu ấy lại coi như không thấy, lập tức lướt qua vai tôi.

    Đáng ghét, hóa ra là tôi tự mình đa tình.

    Tâm trạng đang tốt đẹp lập tức sụp đổ, vì vậy, thứ bảy tôi quyết định đi mua sắm.

    Khi tôi rời trung tâm thương mại thì trời đã tối, còn nổi gió và mưa nặng hạt.

    Sau khi không dễ gì bắt được một chiếc taxi để về, người tôi đã ướt sũng như chuột lột.

    Trở lại căn hộ, tôi đang hắt xì hơi thì bắt gặp Chu Hoài Nguyệt đang đứng ở cửa.

    Áo sơ mi và quần tây đen, cả người sạch sẽ đang cầm một chiếc ô trên tay.

    Thấy bộ dạng đau khổ của tôi, cậu ấy nhíu mày,

    "Cậu ra ngoài không xem dự báo thời tiết à?"

    "Không xem."

    "Tớ nhớ tới tối hôm qua có gửi tin nhắn cho cậu nói hôm nay không muốn đến lớp, cậu còn đợi ở đây làm gì?"

    Tôi vén mớ tóc ướt trước trán ra sau, tức giận nghẹn ngào.

    "Bên A của tôi đã nhấn mạnh với tôi ngay từ đầu rằng bất kể có lý do gì cũng phải tuân thủ hợp đồng, đến vào mỗi thứ bảy, dù mưa hay nắng, nếu không sẽ bị trừ tiền"

    Cậu ấy liếc nhìn tôi và khẽ nói.
     
    Làm Thế Nào Cưa Đổ Bạn Trai Cũ Omega?
    Chương 2


    6.

    Khí thế vừa bày ra lập tức bị chọc thủng, tôi đành vòng qua người cậu ấy để mở cửa.

    Đột nhiên, tôi nhớ tới cửa sổ thư phòng vẫn còn mở nên vội vàng chạy vào trong để đóng.

    Bên dưới sàn nhà gần cửa sổ còn đọng lại một ít nước mưa.

    Tôi không chú ý giẫm phải, trượt chân, lảo đảo đụng phải giá sách bên cạnh.

    Chu Hoài Nguyệt đứng cạnh nhanh tay kéo tôi vào trong lồ ng ngực.

    Một quyển sách to dày trên kệ sách bị tôi đụng phải nặng nề rơi xuống, gáy sách sắc bén đập thẳng vào lưng Chu Hoài Nguyệt.

    Chiếc áo sơ mi trắng như tuyết nhanh chóng bị máu đỏ làm cho loang lổ.

    Tôi vội vàng nắm lấy tay cậu ấy kéo nhanh ra ngoài phòng khách,

    "Chảy máu rồi, để tớ băng bó cho cậu!"

    "Không cần thiết"

    Chu Hoài Nguyệt né tránh việc tiếp xúc cơ thể với tôi, lại lần nữa khôi phục thái độ người lạ với tôi.

    Tôi nhấn mạnh,

    "Đây là tai nạn lao động, tớ chắc chắn phải chịu trách nhiệm!"

    Cậu ấy run rẩy, không nói gì nữa.

    Quay đầu trở về phòng ngủ nhanh chóng thay quần áo ẩm ướt ra, tôi mang hộp thuốc ra ngoài.

    Chu Hoài Nguyệt đang ngoan ngoãn ngồi trên sô pha chờ tôi.

    Mắt nhìn thấy chiếc váy tôi mặc trên người, đáy mắt đột nhiên trở nên lạnh lùng.

    Rũ mắt tháo từng nút áo sơ mi ra, cậu ấy đột ngột mở miệng, hỏi:

    "Sao không ném nó đi?"

    Đó là chiếc váy bông mà Chu Hoài Nguyệt 18 tuổi dùng tiền mừng tuổi mua tặng tôi.

    Tôi buồn bã nói,

    "Tại sao phải ném?"

    Chiếc váy này rất thoải mái, tôi mặc quen rồi.

    7.

    Chu Hoài Nguyệt ngồi quay lưng về phía tôi.

    Áo sơ mi được kéo xuống hai bên hông phác họa ra sống lưng thẳng tắp, xương bả vai trông như hai cánh bướm.

    Tôi khẽ nuốt nước bọt và tự cảnh cáo bản thân không nên suy nghĩ lung tung.

    Khi bôi thuốc, đầu ngón tay tôi thi thoảng khẽ chạm vào da cậu ấy.

    "Có thể nhanh hơn chút không?"

    Chu Hoài Nguyệt gian nan lên tiếng, giọng nói còn mang theo vài phần khắc chế và ẩn nhẫn.

    "Bây giờ phải khử trùng vết thương, có thể sẽ làm cậu bị đau. Cố gắng nhịn một chút, một xíu là hết liền."

    Tôi an ủi, động tác trên tay càng thêm phần nhẹ nhàng.

    Dừng một lát, nhìn miếng dán ngăn pheromone trên cổ cậu ấy, tôi lại hỏi,

    "Chu Hoài Nguyệt, tin tức tố của cậu đến cùng là mùi gì vậy?"

    Cậu ấy vẫn im lặng không nói.

    Bỗng nhiên tôi nảy ra một ý xấu.

    "Không nói cho tớ biết chứ gì, vậy tớ đành phải tự mình ngửi!"

    Tôi lập tức đưa tay, nhanh chóng xé toạc miếng dán ngăn mùi của cậu ấy.

    Chỉ trong nháy mắt, một hương thơm nồng nàn của mùi cam đào ngọt ngào xông thẳng vào các giác quan của tôi.

    Chu Hoài Nguyệt vẫn chưa đến kỳ ph@t tình.

    Nhưng chứng rối loạn pheromone của cậu ấy đã vượt khỏi tầm kiểm soát.

    Tôi choáng váng, hơi thở có xu hướng trở nên lộn xộn.

    Đôi mắt tôi sáng lên, chất vấn,

    "Như thế này mà gọi là không quan tâm đ ến tớ hả!?"

    Quả nhiên là kẻ lừa đảo!

    8.

    Ngay cả khi đã qua thời kỳ nhạy cảm, Alpha vẫn sẽ bị thu hút bởi Omega mà họ thích.

    Tôi tham lam hít lấy pheromone của Chu Hoài Nguyệt.

    Sờ sờ vào tuyết thể đang nóng bỏng lên của cậu ấy, răng tôi lại bắt đầu ngứa ngáy,

    "Cho tôi cắn một miếng đi."

    Yết hầu của Chu Hoài Nguyệt khẽ lăn xuống, vành tai cậu ấy dần chuyển sang sắc đỏ trong suốt.

    "Cậu nghĩ nhiều rồi, là do kỳ nhạy cảm của tôi đến sớm thôi. Tôi về nhà đây."

    Cậu ấy giãy dụa muốn đứng dậy, thanh âm trở nên khàn khàn, khó chịu nói.

    Thần trí trở nên hỗn loạn, nóng nảy.

    "Cậu không thể đi được."

    Tôi quỳ gối trên ghế sofa, nắm lấy vai cậu ấy, ngăn không cho đứng dậy.

    Tâm tâm niệm niệm người này đã lâu, giờ lại ngửi thấy pheromone của người thương, tôi làm sao có thể dễ dàng bỏ qua được.

    Chu Hoài Nguyệt nghiêng đầu quay mặt cảnh cáo:

    "Buông tớ ra... ưm!"

    Không đợi cậu ấy nói hết câu, tôi đã cắn một miếng.

    Âm thanh dang dở bị nuốt chửng và biến thành những tiếng th ở dốc nặng nề. Toàn thân Chu Hoài Nguyệt đột ngột bị k1ch thích trở nên cứng đờ.

    Ánh mắt Omega trong giây lát trở nên mờ mịt.

    Vừa bàng hoàng, vừa bất lực như thể bị rút mất linh hồn.

    Những chiếc răng sắc nhọn xuyên qua tuyến thể, như thể đang bóc ra một quả đào chín mọng.

    Mật ngọt trào ra, hương thơm quyến rũ làm tôi choáng váng đến mê muội.

    Tôi đã đánh dấu Chu Hoài Nguyệt.

    9.

    Một ngày mưa ẩm ướt, trong căn phòng tràn ngập hương thơm trái cây hấp dẫn làm người ta chìm đắm say mê.

    "Chu Hoài Nguyệt, pheromone của anh thật ngọt ngào."

    Tôi thì thầm vào tai anh, toàn thân tôi thì trở nên choáng váng vì mùi hương ngọt ngào.

    Bàn tay Chu Hoài Nguyệt nắm chặt ghế sopha, toàn thân căng cứng, những mạch máu xanh nhạt nổi lên trên làn da trắng muốt.

    Đôi mắt như bị ngâm trong vũng nước, ướt át và đỏ hoe.

    Khẽ thở hổn hển, vừa khó chịu lại vừa giận dữ,

    "Đồ khốn nạn!"

    Bá vương ngạnh thượng cung, tôi quả thật không dám.

    Nhưng Omega vừa bị đánh dấu rất dễ bị tổn thương và cần được xoa dịu. Mang theo khuôn mặt thỏa mãn, tôi nhào vào vòng tay anh, yên lặng ôm anh mười phút, Chu Hoài Nguyệt mới dần dần bình tĩnh trở lại.

    Tôi đưa tay lên cẩn thận chạm vào hàng mi dài ướt át trước mặt.

    Những lời đã kìm nén trong lòng tôi bấy lâu nay kìm không được mà bật ra,

    "Chúng ta có thể lần nữa ở bên nhau không?"

    Chu Hoài Nguyệt vẻ mặt bình tĩnh, nhìn tôi chằm chằm, con ngươi đen và trong suốt như gần ngay trước mắt.

    "Bỏ đi, coi như em chưa nói gì cả."

    Trong phút chốc, tôi bỗng trở nên nản lòng, tôi rút khỏi vòng tay anh muốn đứng dậy.

    Một bàn tay nóng bỏng lập tức bắt lấy tay tôi.

    Chu Nguyệt Hoài khàn giọng buồn bã,

    "Tại sao lúc trước em lại đột nhiên nói chia tay với anh?"

    10.

    Nửa cuối năm lớp 12, tôi chuyển trường đến Trường Trung học Giang thành 3.

    Chu Hoài Nguyệt là học thần có thành tích xuất sắc, ngoại hình lại đẹp trai, là học sinh ba giỏi của trường.

    Tôi khi đó đã mất hơn nửa học kỳ mới tán được người về tay.

    Sau đó thời gian dài trôi qua, cảm thấy chán.

    Chính vì vậy nên mới phóng khoáng nhắn tin cho anh đề nghị chia tay, sau đó chạy ra nước ngoài thư giãn.

    "... Không phải đã nói rồi sao. Lúc đó em đã chán rồi."

    Mắt nhìn chằm chằm xương cổ tay anh, chậm rãi nói.

    Chu Hoài Nguyệt cười lạnh, mặt mày hiện lên một tia chế giễu.

    "Căn bản là tôi không tin. Đây là lý do chia tay tồi tệ nhất mà tôi từng nghe qua đấy."

    Đôi tay đang nắm lấy tôi ngày càng siết chặt.

    Tôi thậm chí còn tưởng rằng trong một khoảnh khắc anh muốn bóp tôi đến chết.

    "Tôi đã tìm mọi cách để liên lạc với cậu, gọi điện, nhắn tin, nhờ người quen giúp đỡ, nhưng ngược lại cậu vẫn không để ý tới tôi."

    Lần này lại đổi thành tôi không thể nói được gì.

    Tôi c ắn môi dưới, im lặng.

    Sự im lặng giống như bao phủ cả căn phòng.

    Thật lâu sau.

    Người trước mặt khẽ hừ một tiếng, cuối cùng cũng chịu thua.

    Anh đột nhiên buông tôi ra,

    "Tôi sẽ tẩy sạch đánh dấu"

    "Tiền vi phạm hợp đồng dạy học tôi cũng sẽ chuyển cho cậu."

    "Sau này tôi sẽ không tới nữa."

    "Nguyễn đại tiểu thư, làm ơn sau này đừng dây dưa với tôi nữa."

    Tôi chưa từng thấy Chu Hoài Nguyệt như vậy.

    Anh đưa lưng về phía tôi mặc quần áo rồi đứng lên, giọng điệu mệt mỏi, cả người tỏa ra hơi lạnh thấu xương.
     
    Làm Thế Nào Cưa Đổ Bạn Trai Cũ Omega?
    Chương 3


    11.

    Anh ấy không muốn gặp lại tôi nữa.

    Thực sự rất phiền.

    Tôi cũng thức thời không tiếp cận anh nữa.

    Trường chúng tôi khuôn viên rộng lớn, cộng thêm việc tôi cố tình tránh mặt, vậy nên đã hơn nửa học kỳ rồi chúng tôi không gặp nhau lần nào.

    Cho tới khi gặp lại nhau đã là tháng 12.

    Mùa đông gió thổi trộn lẫn với sự lạnh lẽo làm cho mọi người tình táo. Sau giờ tự học buổi tối, tôi quấn người kín mít như một con gấu đến cửa hàng tiện lợi của trường để mua đồ uống.

    Cửa kính tự động mở ra, tôi đi thẳng vào tủ đồ uống nóng để chọn.

    Quét mắt một vòng vẫn chưa tìm được thứ muốn uống thì đột nhiên điện thoại di động rung lên không ngừng.

    "Xin chào, cho hỏi còn trà đen latte không?"

    Tôi bận cúi đầu trả lời tin nhắn, lơ đãng hỏi.

    "Bán hết rồi."

    Âm thanh trong trẻo quen thuộc vang lên. Tôi dừng động tác lại, ngẩng đầu lên nhìn.

    Trong cửa hàng ấm áp, Chu Hoài Nguyệt trên người chỉ mặc độc chiếc áo len màu đen, lạnh nhạt đứng ở phía sau quầy thu ngân. Anh ấy không dán miếng ngăn mùi. Trong không khỉ quanh quẩn một mùi đào ngọt ngào, như có như không.

    Mắt thấy sắp đến kỳ nhạy cảm, đầu óc rối như tơ vò chỉ muốn nhanh chóng rời đi. Tôi tùy tiện vơ đại một chai nước trên kệ đi xếp hàng thanh toán.

    Sắp tới lượt tôi.

    Tôi vừa chuẩn bị quét mã để thanh toán, bên cạnh đột nhiên có một bàn tay con trai vươn ra. Hắn buông kẹo cao su trong tay xuống, tay lắc lắc điện thoại di động,

    "Trả tiền cùng đi, để tôi thanh toán."

    12.

    Nhìn thấy Tạ Tấn tôi lại đau đầu.

    Khoảng thời gian trước khi tôi tham gia CLB trượt ván, Tạ Tấn cũng là một thành viên trong đó. Cả nhóm cùng chơi với nhau ở quảng trường vài lần, khi đó tôi cũng nói chuyện được với hắn đôi câu, không nhiều. Không biết sao Tạ Tấn này tự dưng lại có hứng thú, bắt đầu nửa cố ý nửa vô tình lắc lư trước mặt tôi.

    Hắn nhỏ hơn tôi 3 tuổi, đẹp trai, ánh mắt đào hoa trìu mến gọi tôi là "chị".

    Tôi không nhịn được,

    "Không được, để tôi tự trả tiền." Tôi dứt khoát từ chối.

    Giơ điện thoại lên quét mã rồi nhấc chân rời đi ngay.

    Tạ Tấn lại giống như cái đuôi nhỏ quyết không rời theo sát phía sau tôi, nhếch môi tỏ vẻ vô tội,

    ""Chị, sao chị luôn tránh mặt tôi thế?"

    "Lần trước chị đã ngửi tin tức tố của tôi, rõ ràng rất thích mà."

    Nói bậy.

    Tạ Tấn là Omega, biết tôi là Alpha sắp đến kỳ nhạy cảm nên cố tình phóng thích pheromone ý đồ thông đồng với tôi.

    Tôi đã ngửi thấy pheromone của hắn một lần, hoàn toàn không quan tâm.

    "Cậu nói xạo gì đấy, tôi nói thích khi nào?"

    Tôi ngập ngừng dừng lại, cuống quỷt quay người phủ nhận. Khóe mắt len lén liếc về phía Chu Hoài Nguyệt, trong lòng hồi hộp.

    Ánh đèn rơi xuống trên thân hình cao lớn của anh, để lại một vệt bóng tối, không nhìn rõ biểu tình trên mặt. Anh chậm rãi sửa soạn lại quầy thu ngân, hoàn toàn thờ ơ với cuộc trò chuyện giữa tôi và Tạ Tấn.

    13.

    Tôi đã quen với việc đến cửa hàng tiện lợi để mua đồ uống sau mỗi giờ tự học buổi tối. Điều này không tránh khỏi việc tình cờ gặp Chu Hoài Nguyệt, anh ấy làm thu ngân bán thời gian ở đây.

    Tôi đã thấy rất nhiều người xin phương thức liên lạc của anh ấy. Có cô gái nọ ngẩng đầu cười với anh, khăng khăng muốn thêm Wechat. Chu Hoài Nguyệt nhắm mắt lại, mặc dù không có biểu cảm gì nhưng vẫn nhấc điện thoại lên.

    Tôi dời mắt qua chỗ khác và lặng lẽ đi qua họ.

    Phía sau, Tạ Tấn như chó đuổi theo tôi.

    Kể từ ngày đó, tôi không bao giờ đến cửa hàng tiện lợi đó nữa. Cả hai chúng tôi như biến mất khỏi cuộc đời nhau.

    Cho đến thời điểm gần cuối học kỳ, cả lớp tổ chức đi ăn uống, ca hát. Trong KTV đầy khói phảng phất, một vài bạn học đang vừa chơi trò chơi vừa hút thuốc. Không khí ồn ào náo nhiệt. Tôi không thích mùi khói cho nên đã quyết định đứng dậy ra ngoài hít thở.

    Sau khi đứng ở hành lang một lúc, Tạ Tấn lại từ đâu xuất hiện.

    "Cậu có biết điểm dừng không thế Tôi đã nói rất nhiều lần rồi là chúng ta hoàn toàn không thể." Tôi cau mày, giọng điệu rất tệ.

    Tạ Tấn tay đút túi quần, cười nói:

    "Chị, tôi theo đuổi chị đã lâu như vậy, chị cho tôi một cơ hội đi."

    Đã quá lười nói những những điều vô nghĩa với hắn ta, tôi vòng qua người hắn và bước đi.

    Tạ Tấn bất ngờ đi tới, giơ tay khẽ nhặt một lọn tóc vương vãi trên vai của tôi, quấn quanh khóa áo khoác của hắn.

    14.

    Tôi dừng lại, không thể bước đi.

    "Cậu điên à!"

    Tạ Tấn cười híp mắt: "Tóc chị thơm quá."

    "Câm miệng!"

    Tôi tức giận mắng hắn.

    Tạ Tấn và tôi đứng đối diện nhau, rất gần. Trông tôi giống như đang thân thiết dựa vào lòng hắn, tư thế trông cũng rất mơ hồ.

    Ngay khi hắn vươn tay muốn giải thích, Tạ Tấn đột nhiên hốt hoảng, nói:

    "Có người tới."

    Tôi vô thức liếc sang bên cạnh.

    Cách đó vài mét, Chu Hoài Nguyệt đang chậm rãi đi ngang qua. Anh mặc một chiếc áo khoác lông vũ và quàng khăn màu xám khói, thân hình cao và thẳng như cây tuyết tùng.

    Ánh mắt lạnh lùng của anh quét qua chúng tôi và dừng lại vài giây. Anh ấy thậm chí còn nhìn vào mắt tôi trong vài giây ngắn ngủi.

    "Chị, tiếp tục đánh dấu đi." Tạ Tấn tiếp tục cao giọng, hơi thở ấm áp phả vào mặt tôi.

    Chu Hoài Nguyệt không dừng lại, đẩy cửa phòng KTV ra bước vào.

    "Cậu bị điên à!"

    Tôi tức đến sống dở chết dở, cố nén đau mà đưa tay giật mạnh tóc lại.

    Tạ Tấn vẻ mặt bình tĩnh, chớp chớp mắt với tôi,

    "Đùa thôi mà."

    Không hề buồn cười tí nào.

    Tôi vuốt lại mái tóc rối bù, tâm trạng tụt xuống tận đáy, cảnh cáo hắn lần cuối: "Cút đi, đừng có lại gần tôi nữa!"

    15.

    Mọi người chưa kịp chơi đủ thì ngoài trời bắt đầu rơi tuyết.

    Lớp trưởng sợ tuyết rơi càng lúc càng lớn, đường về không an toàn nên đã thông báo cho mọi người tản ra trở về sớm.

    Về đến nhà, tôi ngủ thiếp đi.

    Nửa đêm đột nhiên khát nước đến tỉnh ngủ, tôi ngáp một cái rồi leo xuống giường đi phòng khách lấy nước.

    Vừa uống một ngụm nước, tôi bỗng nghe thấy tiếng khóc đứt quãng yếu ớt truyền ra từ ngoài cửa. Căn phòng im lặng, tiếng khóc nho nhỏ này khiến tôi bất an vô cùng, da đầu tê dại. Tôi chăm chú lắng nghe thêm vài phút trước khi lấy hết can đảm bật chuông cửa có hình.

    Có một bóng đen trông giống như ai đó đang đứng ở cửa.

    Càng nhìn càng thấy quen mắt, tôi vội mở cửa ra, không nói nên lời,

    "Chu Hoài Nguyệt! Nửa đêm nửa hôm anh đến đây làm gì?"

    Ngoài trời lạnh cóng, anh ôm gối ngồi xổm ở cửa, tuyết rơi trên tóc và áo khoác vẫn còn chưa tan hết. Đôi chân dài gập lại, hai tay khoanh trên đầu gối, mặt vùi vào trong cánh tay nức nở, khóc rất thê lương, giống như một chú cún hoang bị bỏ rơi không nơi nương tựa.

    Nghe thấy động tĩnh, Chu Hoài Nguyệt ngẩng đầu lên. Dường như anh đã khóc rất lâu. Đôi mắt đỏ tươi, dường như còn đang say rượu.

    "Anh tới đây vì em à?"

    Tôi hỏi, trong lòng không chắc chắn.
     
    Làm Thế Nào Cưa Đổ Bạn Trai Cũ Omega?
    Chương 4


    16.

    Chu Hoài Nguyệt gật đầu, lau nước mắt và từ từ đứng dậy.

    Vừa kéo người vào cửa, tôi chưa kịp hỏi anh xem có chuyện gì thì anh đã bắt đầu cở i quần áo.

    "Anh làm gì vậy?" Tôi ngẩn người.

    Chu Hoài Nguyệt phớt lờ lời tôi, nhanh chóng cởi khăn quàng cổ và áo khoác ngoài, vươn tay ôm tôi vào lòng.

    "Cắn anh đi."

    Anh ôm lấy tôi, chìa cổ ra như một con cừu nhỏ đang đợi được hiến tế, đôi mắt đẫm nước của anh lọt vào mắt tôi.

    Vị đào ngọt ngào nồng đậm ngay lập tức khiến tôi sôi trào, khiến tôi muốn đánh dấu anh ngay lập tức.

    "Không cắn, buông em ra." Tôi sợ anh uống say bất tỉnh, nên cố gắng từ chối.

    "Anh không buông, sao anh phải buông."

    Chu Hoài Nguyệt ôm eo tôi chặt hơn, giọng điệu yếu ớt bướng bỉnh.

    Anh lại khóc.

    Đôi môi mỏng nóng hổi áp vào hõm cổ tôi, nghẹn ngào,

    "Anh là Omega duy nhất của em, em chỉ có thể đánh dấu anh mà thôi."

    Có lẽ anh ấy đã hiểu lầm tôi và Tạ Tấn.

    Có nghĩa đây là... ghen tị.

    Cảm nhận được nước mắt nóng ướt trên cổ, tim tôi như ngừng đập trong giây lát.

    Do dự một hồi, tôi hỏi: "Chu Hoài Nguyệt, anh còn thích em không?"

    Say rượu khiến anh ấy thành thật hơn nhiều so với lúc tỉnh táo.

    Chu Hoài Nguyệt lùi lại nửa bước, nhìn thẳng vào mắt tôi, thì thầm như cam chịu:

    "Anh thích, rất thích em."

    17.

    Từng bông tuyết nhẹ nhàng rơi bên ngoài cửa sổ phản chiếu ánh sáng vào trong phòng, làm cho đường nét của anh mờ mịt mà lạnh lẽo.

    Chu Hoài Nguyệt thanh âm khàn khàn khô như lửa đốt.

    "Năm đó em nói đi là đi, chỉ để lại mấy chữ đã chia tay với anh. Rõ ràng hôm trước mọi chuyện vẫn tốt đẹp, trong giờ học em cho anh xem bài thi thử, cười nói em đã tiến bộ trở lại."

    "Anh đã suy nghĩ rất nhiều khi cố gắng liên hệ với em."

    "Chẳng lẽ nào cha mẹ em biết chúng ta yêu nhau nên cấm cản không cho em gặp anh, hay là em mắc bệnh gì, phải đi nước ngoài chữa bệnh..."

    "Ngày nào cũng suy đoán lung tung, tìm kiếm thông tin về em từ người khác. Anh đã không bỏ cuộc cho đến khi giáo viên nói rằng em đang sống rất tốt ở nước ngoài."

    "Thật sự vô dụng, anh vẫn không nhịn được nhờ người thu thập ảnh thời trung học để lấy tin tức của em."

    "Ngày nhập học, anh lén lút đi gặp em, rồi chỉ vì ngửi thấy một chút mùi pheromone của em trong không khí mà đã không tự chủ được động d*c sớm."

    "Để che đậy sự mất kiểm soát của mình, anh đã phải uống rất nhiều thuốc ức chế, lúc nào cũng dán miếng ngăn mùi. Anh đã nói dối rất nhiều và cố gắng giả vờ không quan tâm đ ến em."

    "Tôi luôn tự nhủ rằng dù lý do thực sự khiến em rời bỏ là gì, thì em cũng đã bỏ rơi anh, anh sẽ không tha thứ."

    "Anh sợ anh gọi đến thì đến, đuổi đi liền đi như vậy, qua mấy ngày lại bị em bỏ rơi."

    18.

    Anh ấy mổ xẻ bản thân như tự ngược.

    Cố nén đôi mắt chua xót, tôi thấp giọng hỏi,

    "Vậy... bây giờ anh tới tìm em làm gì?"

    Yết hầu Chu Hoài Nguyệt khẽ lăn lộn,

    "Bởi vì anh thà chịu đựng được việc bị bỏ rơi còn hơn là nhìn em đánh dấu người khác."

    "Anh rất sợ em sẽ thật sự không thèm nhìn anh nữa."

    "Cho dù là bởi vì giới tính AO cũng không sao, em muốn gì cũng được, chỉ cần đừng bỏ rơi anh."

    "Lúc trước em vì lý do gì rời đi không quan trọng, em muốn nói gì cũng được, em không muốn anh cũng sẽ không hỏi."

    "Đừng thích Tạ Tấn, được không?"

    Bàn tay anh đặt vào lòng bàn tay phải của tôi, từ từ mở ra, các đốt ngón tay khẽ chạm nhau, mười ngón tay quấn quít lấy nhau.

    "Chu Hoài Nguyệt, em không thích hắn ta, em chỉ thích anh."

    "Từ đầu đến cuối em chỉ yêu anh."

    Không phải tự dưng mà tôi quyết tâm học lại, thi đại học khối A và trở thành đàn em cùng trường của anh.

    Cố ý sắp xếp những lần gặp mặt tình cờ, trêu chọc anh, đánh dấu anh, không phải vô tình, mà là cố ý giở trò.

    Năm đó tôi rời đi.

    Để có thể được gặp lại anh, với học lực tầm thường của bản thân, tôi đã học hành chăm chỉ để có thể thi lại được vào Đại học A.

    Nếu không có anh, thì cuộc gặp gỡ này chẳng còn ý nghĩa gì cả.

    19.

    Ai mà ngờ được Chu Hoài Nguyệt lại thích khóc như vậy. Anh vừa vui vẻ chưa được hai phút lại lập tức ngã xuống ghế sofa bắt đầu khóc.

    "Anh sai rồi, anh không nên mỉa mai em, sau khi cắn anh xong em còn không thèm đến tìm anh nữa."

    "Anh đã xin đi làm thêm ở cửa hàng tiện lợi em hay tới, kết quả hết lần này đến lần khác lại thấy nam sinh khác theo đuổi em."

    "Khi có người bắt chuyện, muốn xin liên hệ của anh em không phản ứng, anh giả vờ lấy điện thoại em cũng không thèm để ý, còn quay người rời đi..."

    Anh khóc đến thương tâm, cuối cùng dưới tác dụng của cơn say rượu và buồn ngủ, không chịu được mà ôm tôi nặng nề đi vào giấc ngủ.

    Tôi cũng cuộn tròn trong lòng anh ngủ thiếp đi.

    Sáng hôm sau, tôi bị hôn đến tỉnh lại. Chu Hoài Nguyệt vuốt v e cổ tay tôi, mi khép hờ, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi tôi.

    Trằn trọc một lúc lâu, cuối cùng anh ấy cũng dừng lại đưa tay xoa xoa chóp mũi của tôi, thẳng thắn xin lỗi: "Thật xin lỗi, anh không nhịn được hôn em mất rồi."

    Tôi đã quen với vẻ mặt lạnh lùng của Chu Hoài Nguyệt, nhưng tôi vẫn chưa thích ứng được với sự dịu dàng đã lâu không thấy của anh ấy.

    Tôi do dự mở lời: "Hôm nay thứ bảy, anh có bận gì không?"

    "Không bận, anh muốn ở bên em cả ngày."

    Chu Hoài Nguyệt liếc mắt, đôi mắt anh chăm chút nhìn từng chút một trên khuôn mặt tôi. Đôi mắt trong veo như bức tranh núi non, nhẹ nhàng sinh động. Anh lại đột nhiên có chút bất an, do dự, hỏi:

    "Có phải em cảm thấy anh quá dính người không?"

    20.

    "Sao có thể chứ."

    Chút ngượng ngùng xấu hổ cuối cùng tan biến, tôi cúi người ngửi mùi hương trên người anh, đầu lưỡi không nhịn được miết vào răng.

    "Em nhịn không nổi rồi, mau cho em cắn một miếng đi."

    Mùi hương ngọt ngào của Chu Hoài Nguyệt làm tôi choáng váng.

    Chúng tôi cuốn lấy nhau một lúc.

    Chuông cửa đột nhiên vang lên.

    Chu Hoài Nguyệt ra mở cửa, ngay khi cửa vừa được mở ra liền bị Lệ nữ sĩ bất ngờ xông tới làm cho giật mình.

    "Surprise!"

    "Đêm qua mẹ mơ thấy con, nhớ con liền lập tức ngồi máy bay đến gặp con, cho mẹ ôm một cái nào~"

    Bà đội kín mũ nên hoàn toàn không phân biệt được ai với ai.

    Chu Hoài Nguyệt sững người không dám di chuyển, quay đầu cầu cứu tôi.

    Tôi hơi xấu hổ, không ngờ lại bị mẹ tìm tới làm cho trở tay không kịp.

    Yếu ớt nói: "Mẹ, mẹ... mẹ ôm nhầm người rồi."

    Hai phút sau.

    Mẹ tôi ưu nhã ngồi xuống, thổi bộ móng tay tinh xảo của mình, mặt không biểu tình hỏi: "Như thế nào?"

    Tôi thành thật đáp: "Đây là bạn trai con."

    "Mẹ biết, Chu Hoài Nguyệt, bạn cùng bàn và cũng là đối tượng yêu sớm của con hồi cấp ba"

    Bà nhướn mi, nhẹ giọng nói.
     
    Làm Thế Nào Cưa Đổ Bạn Trai Cũ Omega?
    Chương 5


    21.

    Lo lắng tiếp theo mẹ tôi sẽ khuyên hai đứa chia tay, Chu Hoài Nguyệt nháy mắt trở nên căng thẳng:

    "Dì ơi, từ năm nhất cháu đã cùng các bạn phát triển một chương trình trò chơi. Trò chơi nổi tiếng hồi đầu năm nay cũng do nhóm chúng cháu sản xuất. Cháu rất cố gắng, cháu sẽ không để Miên Miên phải sống một cuộc sống kém hơn ở nhà."

    "Tuy rằng cậu lớn lên không tệ, nhưng—"

    Giọng điệu của mẹ tôi vẫn không tốt hơn, nói được một nửa liền quay người ra chỗ khác bắt đầu ho. Nhìn thấy mẹ vất vả diễn kịch, tôi nhịn không được nói:

    "Mẹ, mẹ muốn cười thì cười đi."

    Bị tôi lật tẩy, Lệ nữ sĩ bắt đầy phản công. Bà nhìn Chu Hoài Nguyệt, như nhặt được kho báu, nhìn trái nhìn phải, đắc chí cười,

    "Mẹ biết ngay đoạn duyên phận này của hai đứa chưa dứt được mà, con gái của mẹ được lắm."

    Thái độ thật sự là thay đổi 180 độ.

    "Mẹ... mẹ không phản đối à?"

    "Không phản đối không phản đối, hồi hai đứa học chung cấp ba, thấy con đưa cậu ta về nhà là mẹ biết rồi."

    "Mẹ còn lén thăm dò tin tức của cậu ấy, đẹp trai, tư chất tốt và học lực xuất sắc, là bạn học của Miên Miên, kéo xếp hạng của nó từ cuối lớp lên đến giữa lớp, mẹ mới bảo bố con mặc kệ, để hai đứa tiếp tục yêu đương."

    "Sau đó, Miên Miên như mất trí nói chia tay với cậu, đòi lập tức ra nước ngoài, điều này lảm tôi tức giận đến nỗi cả ngày không muốn nói chuyện với nó."

    "Tiểu Nguyệt à, cả nhà dì đều rất thích cháu."

    22.

    Trò chuyện, ăn uống, đi mua sắm. Khi quay lại thì trời đã tối. Chu Hoài Nguyệt và tôi vui vẻ vẫy tay chào tiễn mẹ tại cửa kiểm tra an ninh của sân bay.

    Chu Hoài Nguyệt: "Anh luôn cho rằng gia đình em không thích anh."

    "Mẹ em là người coi trọng thể diện, mẹ em thích, nhất định cả nhà em cũng sẽ thích."

    "Bây giờ máy bay còn chưa cất cánh, hội chị em của bà đều đã biết rằng em đang yêu đương với một anh chàng siêu đẹp trai."

    Tôi không thành thật, dùng ngón trỏ cào vào lòng bàn tay anh ấy. Chu Hoài Nguyệt mặc kệ cho tôi giở trò, mắt hơi híp lại,

    "Người nhà em không phản đối, vậy thì..."

    Hắn đang nói với chính mình, đột nhiên lại ngừng lại.

    Vài ngày sau, Chu Hoài Nguyệt nói rằng dì của anh ấy đã đến thành phố A.

    "Bà ấy không được khỏe, hơn nửa tháng nữa trường học mới cho nghỉ hè. Nên anh đã bảo bà ấy đến bệnh viện bên cạnh trường đại học A để kiểm tra. Đó là một khối u nhỏ, và mấy ngày nữa phẫu thuật xong sẽ có thể xuất viện."

    "Ngày mai không có lớp, em cùng anh đến thăm dì được không?"

    Anh véo nhẹ mặt tôi. Tôi hiếm khi lo lắng như vậy.

    Trong phòng bệnh, Chu Hoài Nguyệt nắm tay tôi,

    "Dì à, đây là bạn gái của cháu."

    Chu Lệ Hoa cười nói chuyện với tôi. Bầu không khí hài hòa kéo dài cho đến khi Chu Hoài Nguyệt ra ngoài mua đồ uống, sau đó liền trở nên trầm trọng. Ngay sau khi anh ấy rời đi, chỉ có hai chúng tôi. Nụ cười của Chu Lệ Hoa dần biến mất. Bà trừng mắt nhìn tôi, lồ ng ngực kịch liệt phập phồng, ánh mắt oán hận:

    "Sao cô còn dám đến làm phiền nó?!"

    23.

    Lần đầu tiên tôi và Chu Hoài Nguyệt ngặp nhau là ở văn phòng giáo viên. Anh ngồi ở ghế đối diện giúp cô giáo sửa bài, còn tôi thì bị cô chủ nhiệm gọi vào mắng vì ngủ gật.

    Bị mắng trước mặt trai đẹp, thật là mất mặt. Tôi đỏ mặt một cách vô cớ. Thầy chủ nhiệm chỉ hận sắt không thể rèn thành thép, nói đến khô cả cổ họng mới vỗ bàn đứng dậy pha trà. Tôi thở phào nhẹ nhõm, lén nhìn Chu Hoài Nguyệt đang tập trung sửa bài, cảm thấy anh rất đẹp trai, tay cầm bút cũng ưa nhìn, chọc cho lòng tôi ngứa ngáy.

    Vốn dĩ chỉ muốn tốt nghiệp xong kế thừa cơ nghiệp của gia đình, không cần quá nỗ lục, thế mà tôi lại bắt đầu học hành chăm chỉ, lúc rảnh rỗi thì bám theo anh.

    Lúc đầu, anh ấy phớt lờ tôi. Sau một thời gian dài, anh đã quen với việc có một cái đuôi nhỏ bám theo. Tôi vô tình bị gãy ngón tay trỏ bên phải, phải băng bó mất một tháng mới lành lại. Vì tay bị thương nên không thể thường xuyên gửi tin nhắn cho anh.

    Lúc này Chu Hoài Nguyệt lại bắt đầu nóng nảy, chủ động tỏ tình. Chúng tôi vụng trộm ở bên nhau. Tôi từng nghĩ tôi sẽ cùng anh học đại học.

    Cho đến hôm đó sau giờ học, Chu Lệ Hoa tới tìm tôi.

    24.

    Bà ta vẻ mặt khó chịu, vừa vội vừa tức tối,

    "Chia tay với Hoài Nguyệt đi."

    "Chỉ còn mấy tháng nữa là đến kỳ thi đại học rồi, nhà cô giàu có, thi như thế nào cũng không quan trọng. Cho nên, đừng có mà kéo nó thụt lùi."

    Tôi cố gắng giải thích một cách tuyệt vọng rằng tôi không như vậy, rằng tôi cũng đang học hành chăm chỉ.

    "Tôi mặc kệ, cô lập tức rời khỏi trường trung học số 3, tốt nhất là rời khỏi thành phố này, nhà cô giàu có như thế, muốn đi đâu mà chả được!"

    "Nhà chúng tôi ở trên tầng sáu, nếu cô không rời đi, tôi lập tức về nhà nhảy lầu!"

    "Tôi chết rồi, hai người mới có thể tiếp tục ở bên nhau!"

    Chu Lệ Hoa bỗng nhiên trở nên kích động, lời nói trở nên quyết tuyệt. Mắt bà ta đỏ hoe, hận không thể biến ánh mắt thành lưỡi dao sắc nhọn, đâm vào người tôi.

    Khi Chu Hoài Nguyệt mười tuổi, cha mẹ anh lần lượt qua đời vì bệnh tật, Chu Lệ Hoa đã chăm sóc anh trong những năm qua. Bà ấy là người thân duy nhất của Chu Hoài Nguyệt.

    Tôi không hiểu tại sao người dì tốt bụng và dịu dàng của Chu Hoài Nguyệt lúc này vì sao lại trở lên cuồng loạn như vậy. Lúc đó tôi không còn cách nào khác, chỉ sợ bà ấy sẽ vì quá khích mà nhảy lầu. Tôi chỉ biết khóc trong vô vọng, gật đầu nói vâng.

    Bà ta đuổi tôi đi, và tôi thực sự đã rời đi. Bà ta không muốn Chu Hoài Nguyệt biết rằng bà ta tới tìm tôi, vì vậy tôi đã không nói cho anh bất kỳ điều gì.

    25.

    Suy nghĩ dao động. Im lặng một lúc, tôi mới nói,

    "Dì à, cháu được nhận vào trường đại học A, hiện tại cháu là sinh viên cùng trường với Chu Hoài Nguyệt."

    Chu Lệ Hoa cười lạnh: "Vậy thì sao, ý cô là tôi không có lý do gì để phản đối để phản đối cô ở bên nó?"

    "Yêu sớm như vậy thì có thể là loại con gái tốt đẹp gì cơ chứ?"

    "Tôi không thích cô, chia tay với Hoài Nguyệt đi."

    Tôi bĩu môi nhìn thẳng vào mắt bà ta.

    "Dì à, dì cho rằng tôi dễ bắt nạt à?"

    "Tôi không sợ bà chết, tôi chỉ cảm thấy bà nuôi nấng Hoài Nguyệt mấy năm nay cũng không dễ dàng gì thôi."

    "Lúc đầu tôi nghĩ rằng bà phản đối việc Chu Hoài Nguyệt hẹn hò là vì bà không muốn điểm của anh ấy bị ảnh hưởng. Thành tích của tôi thời điểm đó thực sự rất bình thường, bà coi thường tôi cũng là điều dễ hiểu, vì vậy năm sau tôi đã trở về tiếp tục học tập để thi đỗ đại học A."

    "Hiện giờ xem ra có vẻ bà không hề quan tâm đ ến suy nghĩ của anh ấy chút nào."

    Chu Lệ Hoa lại bắt đầu bày ra bộ dạng như muốn nhảy lầu:

    "Cô muốn nói gì thì nói, Nếu thích cô có thể tố cáo với Hoài Nguyệt, tôi vẫn đang bị bệnh, cô cứ để nó cãi nhau với tôi đi, cùng lắm thì tôi nhảy từ đây xuống."

    Tất cả yên bình đã bị phá vỡ, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ tiếp tục ngậm đắng nuốt cay nữa.

    Tôi tức giận đến bật cười. Tôi cầm điện thoại lên gọi cho Chu Hoài Nguyệt. Tôi bật màn hình và nhận ra điện thoại vẫn đang trong cuộc gọi.

    Đầu dây bên kia là Chu Hoài Nguyệt.
     
    Làm Thế Nào Cưa Đổ Bạn Trai Cũ Omega?
    Chương 6: Hoàn


    26.

    Cửa bị mở ra.

    Chu Hoài Nguyệt thần sắc bình tĩnh dịu dàng, đưa đồ uống vẫn còn ấm cho tôi. Sau đó, anh giơ màn hình điện thoại về phía Chu Lệ Hoa kết thúc cuộc gọi: "Tôi nghe thấy hết rồi."

    "Tôi không ngờ người dì tốt bụng của tôi mà cũng có mặt hung hãn ép buộc người khác như vậy."

    Sắc mặt Chu Lệ Hoa dần dần thay đổi, rời mắt không dám nhìn anh.

    "Hoài Nguyệt, hai đứa thực sự không hợp nhau. Dì làm vậy cũng là vì muốn tốt cho cháu."

    Chu Hoài Nguyệt cười lạnh một tiếng, nhạt nhẽo nói,

    "Vì lợi ích của tôi? Nếu như dì muốn tốt cho tôi, dì sẽ không lén lút đe dọa cô ấy sau lưng tôi."

    "Dì à, dì đồng ý hay phản đối tôi không quan tâm, không ai có thể quản được tôi."

    "Dì thấy uất ức, tôi càng thấy ấm ức hơn."

    "Tôi biết... về việc của anh họ. Đó là vết sẹo đau đớn trong tim dì, nhưng tôi với dì không giống nhau."

    Chu Hoài Nguyệt sải bước đến bên cửa sổ và chỉ xuống dưới đất: "Dì muốn nhảy lầu đúng không? Vậy tôi sẽ nhảy trước."

    "Tòa nhà này của bệnh viện có hơn 20 tầng, tôi sẽ trực tiếp đến gặp bố tôi để nhờ ông xét xử và nói với ông ấy rằng dì nhất quyết muốn ép bạn gái tôi chia tay với tôi."

    "Dì à, dì hài lòng với điều này chứ?"

    Chu Lệ Hoa sắc mặt tái nhợt, toàn bộ sức lực trong cơ thể trong nháy mắt như bị rút cạn, vừa ôm mặt vừa khóc thảm thiết.

    27.

    Lúc xuất viện, tôi chần chừ một lúc, muốn hỏi chuyện của anh họ anh là như thế nào.

    "Khoảng tám năm rồi. Khi đó anh họ anh đang học cấp ba, anh ấy yêu một cô gái hư trong trường. Anh ấy hút thuốc và uống rượu, đánh nhau và trốn học, điểm số của anh ấy bắt đầu tụt dốc. Sau đó bạn gái của anh ấy đòi chia tay và yêu một tên xã hội đen. Anh họ nửa đêm đi tìm, đánh nhau với tên xã hội đen đó và chết bất đắc kỳ tử."

    Bởi vậy, Chu Lệ Hoa mới kích động muốn bắt chúng tôi chia tay như vậy.

    Tôi thở dài một hơi, không yên tâm nói: "Dì của anh..."

    "Không sao, anh hiểu bà ấy, sẽ không có việc gì đâu, bà ấy chỉ dọa thôi."

    "Anh cũng không quản được nhiều như vậy."

    "Nếu anh không để ý, hiện tại anh mới là người phải khóc."

    "Nếu như bị em bỏ rơi một lần nữa, anh sẽ chết. "

    Ngoài trời rất lạnh. Anh cụp mắt xuống, giọng như bị bóp nghẹt, anh đeo một chiếc găng tay nhung vào tay tôi.

    Tôi bất mãn lẩm bẩm: "Lần này em cũng không có ý định giấu anh."

    Tâm trạng Chu Hoài Nguyệt không tốt, vẫn đang chìm trong suy tư thấp thỏm. Anh cẩn thận quấn chiếc khăn quanh người tôi, hàng mi dài đổ bóng xuống khuôn mặt anh.

    Áy náy nói: "Xin lỗi, trước đây anh đã hung dữ với em, là do anh không tốt."

    Tôi giơ móng vuốt được bọc trong chiếc găng tay nhung lên, chạm nhẹ vào hàng lông mi dài và đẹp của anh, cười khúc khích: "Anh đúng là rất hư."

    "Nhưng không sao, em tha thứ cho anh."

    28. [Kết cục]

    Năm Chu Hoài Nguyệt rời trường đi thực tập, rất nhiều đồ đạc được chuyển vào căn hộ. Một năm sau, khi tôi đang thu dọn thư phòng, tôi vô tình tìm thấy một chiếc vé máy bay từ một trong những cuốn sách của anh.

    Thời gian khởi hành: bốn năm trước.

    Buổi chiều, anh kết thúc công việc, từ thành phố bên cạnh vội vã trở về, không kịp nghỉ ngơi liền lái xe đưa tôi đi ăn tối. Thành phố được bao phủ trong màn mưa, sương mù và hơi nước, chiếc ô tô lao vút qua ánh đèn neon mờ ảo.

    Tôi nhìn chăm chú vào khuôn mặt đang tập trung của anh ấy, hỏi anh có phải anh đã ra nước ngoài thăm tôi sau kỳ thi tuyển sinh đại học không.

    Chu Hoài Nguyệt cười và thừa nhận. Khi đó anh vừa thi xong đại học, trong kỳ nghỉ hè đi làm gia sư hai tháng để kiếm tiền. Sau đó chỉ nhờ vào bức ảnh lấy được từ chỗ bạn bè tôi, dựa theo địa chỉ địa điểm trên đó, anh đã đi tìm tôi.

    Anh nói rằng lúc đó anh chưa quen với nơi đó và khẩu ngữ cũng rất tệ. Vì địa chỉ không đầy đủ nên anh đã tìm nhầm chỗ, đợi rất lâu, hỏi mấy người gần đó họ cũng không biết. Mãi sau đó khi có người nhắc nhở, chỉ đúng đường, anh mới biết mình đã tìm sai đường.

    "Vậy tại sao anh không men theo con đường đó đến tìm em?"

    Anh mím môi, ngữ khí nhẹ nhàng:

    "Bởi vì trong lúc chờ đợi em, anh đột nhiên nhận ra rằng mình không đủ tốt."

    "Tiền trong túi anh lúc đó chỉ đủ mua hai vé khứ hồi, anh không biết sau khi đưa em về sẽ phải làm gì tiếp?"

    Nói đến đây, anh ấy cười nói: "Khi đó, anh thậm chí còn không chắc liệu anh và em có thể quay lại với nhau hay không, đại học A còn chưa khai giảng, anh đã bắt đầu nghĩ về tương lai của chúng ta rồi."

    "Sau đó, anh về nước, cố gắng khởi nghiệp, nghe một số tin tức lẻ tẻ về em, giống như đang uống thuốc độc để làm dịu cơn khát."

    Ánh đèn neon lập lòe chiếu lên các đường nét trên khuôn mặt anh, càng làm nổi bật các đường nét góc cạnh trên gương mặt đẹp đẽ của anh.

    Tôi khẽ nuốt nước bọt: "Đồ ngốc."

    Chu Hoài Nguyệt rẽ vào một bãi đậu xe ngoài trời gần đó rồi tắt máy.

    "Đừng khóc."

    Đôi mắt anh dịu dàng, anh cúi xuống hôn tôi.

    Anh nói.

    Sinh mệnh là một dòng sông cô liêu hùng vĩ.

    Mặt nước thấm đẫm ánh trắng, đàn cá ngang ngược quẫy đuôi vật lộn di trú.

    Tôi đã phải cô độc lang thang quá lâu.

    Kể từ giờ.

    Tôi muốn được đồng hành cùng người tôi yêu đến cùng trời cuối đất, nắm tay cùng nhau trải qua một đời, không ngừng không nghỉ.

    [Toàn văn hoàn]
     
    Back
    Top Dưới