Ngôn Tình Làm Sao Anh Lại Yêu Thầm Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Làm Sao Anh Lại Yêu Thầm Em
Chương 20: Mười Nguyên Tắc Sống Chung


Thời khắc nắm lấy tay Trình Nghiễn Nam mở cửa phòng bao ra, tiếng nói chuyện nhộn nhịp bên trong dừng lại.

Ngay sau đó, mọi người trong phòng bao quét mắt nhìn hai người họ, cuối cùng vẫn là Quý Văn Diên vẫy tay với hai người trước.
"Chỉ Chỉ với tiểu Nghiễn đến rồi, mau ngồi vào đây."
Thịnh Chỉ mang theo nụ cười, khẽ gật đầu, cùng Trình Nghiễn Nam chào hỏi từng người một.
Vừa ngồi chưa ấm ghế, người lớn lại tiếp tục nói về việc kết hôn của hai người họ.

Thịnh Chỉ ngồi ở bên cạnh cũng nghe được đại khái.

Theo như ý của hai bên gia đình, dự định để cô và Trình Nghiễn Nam đính hôn trước, sau đó mấy tháng mới đi đăng ký rồi làm đám cưới.

Ngồi nghe không mấy thủ tục rườm rà này thôi đủ làm cô to đầu rồi.
Thế là Thịnh Chỉ vân vê lòng bàn tay Trình Nghiễn Nam, thấy anh cúi mắt xuống nhìn mình, cô vội vàng đưa ra ánh mắt cầu cứu, nhưng vẫn chưa kịp mở miệng nói gì.

Trình Nghiễn Nam ở trước mắt như đọc thấu tâm tư của cô, mím môi, sau đó dựa gần lại hỏi:
"Không muốn làm phức tạp như vậy?"
Mắt Thịnh Chỉ sáng lên, gật đầu lia lịa.
Trình Nghiễn Nam đi guốc trong bụng cô sao? Sao có thể hiểu rõ cô như vậy?
"Được, anh biết rồi."
Nói xong câu này, Trình Nghiễn Nam không nói thêm gì với cô, chỉ ngồi thẳng người lại, lên tiếng làm gián đoạn cuộc nói chuyện của trưởng bối.
"Ông nội, cháu xin phép ngắt lời một chút.

Nhưng cháu với Thịnh Chỉ đối với việc kết hôn này có suy nghĩ khác, ý chúng cháu là..."
Ánh mắt Thịnh Chỉ ngẩn ra, nhìn sang Trình Nghiễn Nam ở bên cạnh đang nói ra ý kiến.

Đột nhiên những âm thanh xung quanh như biến mất, chỉ còn lại giọng nói của Trình Nghiễn Nam.

Giọng anh nhàn nhạt, tốc độ không nhanh không chậm, đem lại một cảm giác trầm ổn.

Có lẽ là vì suy nghĩ anh logic, nên lời nói ra cũng rất logic.

Hơn thế lúc nói chuyện lời lẽ cũng không có gì sâu xa, nói ra làm người nghe rất dễ chịu, sức thuyết phục cũng cao.
Thịnh Chỉ chớp mắt, cô nhìn chằm chằm nửa sườn mặt sắc nét của anh.

Nhìn từ hàng lông mày rậm, đến chiếc mũi cao, rồi nhìn xuống đôi môi màu hồng nhạt của anh.

Cùng với mỗi lời nói của anh yết hầu sẽ chuyển động lên xuống.

Cảm nhận lòng bàn tay truyền đến hơi ấm, trong lòng Thịnh Chỉ có chút hoảng loạn.
Xong rồi, đúng là lam nhan họa thủy.
Sau khi cô cùng Trình Nghiễn Nam kết hôn, cô sẽ không thả dê, trêu ghẹo anh chứ?
"Khụ khụ."
Bên cạnh truyền đến mấy tiếng ho, Thương Nhã Vân nhìn Thịnh Chỉ đang nhìn Trình Nghiễn Nam như muốn ăn tươi nuốt sống anh, nhịn không nổi nghiêng người cảnh cáo:
"Còn đang ở bên ngoài, con kiềm chế đi."
"?" Thịnh Chỉ ngẩng đầu lên thật mạnh.
Lúc này thật sự là xong đời rồi.
Nhận lấy ánh nhìn thâm sâu của Thương Nhã Vân, Thịnh Chỉ cắn môi, tùy tiện tìm một cái cớ đi ra ngoài bên ngoài hành lang hóng gió.
Cẩm Tường Đường trang trí theo phong cách cổ xưa, ở giữa trung tâm tầng dưới còn có một bức tượng lân sư to đùng hướng mặt ra ngoài, miệng còn có nước phun ra.
Thịnh Chỉ nhìn một cái, không có tâm trạng thưởng thức, cúi đầu gửi tin nhắn cho Đan Sơ Lam.
[Tớ xong đời rồi.]
Chờ một lúc, Đan Sơ Lam vẫn chưa trả lời.

Thịnh Chỉ dựa người vào cột nhà màu đỏ, nhịn không được nhìn vào Trình Nghiễn Nam bên trong phòng bao.

Từ góc nhìn của cô, chỉ có thể nhìn thấy dáng người lờ mờ.

Điện thoại rung một cái, là tin nhắn Đan Sơ Lam gửi đến: [Cậu không có nhà để về hay là không xu dính túi?]
Thịnh Chỉ mím môi, đánh chữ trả lời: [Còn thảm hơn thế, chính là vừa rồi, tớ đột nhiên cảm thấy kết hôn cùng Trình Nghiễn Nam là một lựa chọn không tồi.]
Sơn Phong ca: [Cậu đang nói cái quần què gì vậy.jpg]
Sơn Phong ca: [Không phải sự thật là như vậy sao? Gả cho Trình Nghiễn Nam thì cậu vui quá còn gì.]
[? Không phải, cậu có biết suy nghĩ không vậy? Sao cứ đứng về phe Trình Nghiễn Nam thế.]
[Cậu biết nấu cơm không?]
Thịnh Chỉ cau mày: [Không biết.]
[Thế Trình Nghiễn Nam biết nấu cơm không?]
[Biết.]
[Đấy, sau khi hai cậu kết hôn không phải Trình Nghiễn Nam sẽ nấu cơm sao? Tớ đoán việc nhà cũng không đến tay cậu.

Trình Nghiễn Nam đẹp trai không? Ưu tú không? Tính cách không có vấn đề gì đúng không? Ngoại trừ lạnh lùng ra, những thứ khác đều tốt đúng không? Như này mà cậu còn không vui?]
Câu này, Thịnh Chỉ nghe xong rất không đồng tình:
"Hôm nay Trình Nghiễn Nam nấu cơm xong là tớ rửa bát đấy, cậu đừng có mà xem thường.

Việc nhà không phải có thể thuê người giúp việc sao? Tớ lớn lên cũng không xấu đúng không? Dù sao lúc đó tớ cũng là thủ khoa Học viện Mỹ thuật Kế Thành đúng không? Tớ ngoài lười ra, những thứ khác đều tốt đúng không? Không phải Trình Nghiễn Nam nên vui khi cưới tớ sao?]
[Tỉnh lại đi, cậu còn có tính nóng nảy nữa.

Nếu như nói khi tớ nổi giận cứ mười người thì sẽ có năm người chịu đựng được, còn cậu chỉ có một, người duy nhất đó là Trình Nghiễn Nam.]
[Với cái tính cáu bẩn của cậu, tớ với cậu cãi nhau bao nhiêu lần liền, Trình Nghiễn Nam cùng cậu lớn lên từ nhỏ, đã cãi nhau với cậu lần nào chưa? Có không? Lần nào mà anh ta chẳng nhường cậu, với thêm mấy cái bên trên nữa, cậu vẫn chưa thấy vui sao?]
Thịnh Chỉ: "..."
Nghe vậy, giống như cô phải là người nên vui mới đúng.
Nghĩ thông suốt rồi, nhưng Thịnh Chỉ vẫn như cũ không nhận thua:
[Cậu cũng biết rồi? Lỡ như sau khi kết hôn với tớ Trình Nghiễn Nam ngoại tình thì sao, con người đều thay đổi mà.]
[Yên tâm, cậu có đi ngoại tình chứ Trình Nghiễn Nam thì không nha.]
[?]
Sơn Phong ca: [Bạn nói chuyện thật nực cười.jpg]
"..." Tuyệt giao đi.

Chờ hai bên gia đình quyết định xong chuyện hôn lễ thì đã gần mười giờ tối rồi.

Kết quả cuối cùng là Trình Nghiễn Nam một mình thuyết phục hai bên gia đình, hủy bỏ lễ đính hôn phức tạp, dự định qua mấy tháng thì đi đăng ký rồi làm đám cưới.
Ngoài cửa sổ bóng cây lẫn vào nhau, Thịnh Chỉ ngồi ở ghế phụ thu hồi tầm mắt, ngáp một cái.

Cô quay đầu sang nhìn Trình Nghiễn Nam, "Em cảm thấy vẫn rất phiền phức, hay là đến lúc đó em đi tìm ông nội, nói rằng hôn lễ cũng không cần tổ chức."
Thịnh Chỉ từ trước đến nay sợ phiền phức, cũng không thích đáp lễ.

Thành một vòng luẩn quẩn, mấy người họ hàng tới tham dự hôn lễ của cô, sau này cô lại phải tham dự lại.

Phiền phức biết bao, có thời không bằng ngồi ở nhà vẽ tranh còn hơn.
Nghe thấy câu này, nét mặt Trình Nghiễn Nam trở nên lạnh nhạt.

Anh hơi nắm chặt tay lái, im lặng mấy giây, sau đó đáp:
"Tùy em."
"Vâng."
Thịnh Chỉ buồn ngủ díp cả mắt hoàn toàn không biết suy nghĩ của Trình Nghiễn Nam, cô nói "Em ngủ một chút, đến nơi gọi em", thế là dựa vào cửa sổ xe nhắm mắt lại.
Nghe vậy, Trình Nghiễn Nam chỉ liếc cô một cái, không nói gì.

Sau đó sợ cô lạnh, đưa tay ra điều chỉnh điều hòa.
Bên đường bóng người cô quạnh, cây cối trơ trụi.
Chưa qua bao lâu, bên cạnh truyền đến tiếng hít thở nhè nhẹ của Thịnh Chỉ.
Trình Nghiễn Nam mím môi, ánh mắt lãnh đạm.
Đính hôn thì anh có thể nghe theo Thịnh Chỉ bỏ qua.
Nhưng hôn lễ thì không được.
Tuyệt đối không được.
Bốn mươi phút sau, Trình Nghiễn Nam đem xe đỗ ở trong nơi gửi xe.

Vừa mới dừng xe, Thịnh Chỉ ngồi ở ghế phụ cũng đã tỉnh.

Mới ngủ dậy nên nhìn gì cũng mờ mờ, giọng nói cũng hơi khàn khàn: "Đến rồi sao?"
Trình Nghiễn Nam thu tầm mắt lại, cúi mắt xuống, rút chiều khóa xe ra.
"Ừ, đến rồi."
Thịnh Chỉ không đáp lời, ngáp một cái, rồi mở cửa bước ra.
Đi thang máy lên tầng chín, Thịnh Chỉ đều là biểu cảm lười biếng, không có một chút tinh thần.

Trong lúc này cô còn ngáp thêm mấy cái, làm Trình Nghiễn Nam không nhịn được hỏi cô:
"Tối qua ngủ có bị tỉnh giấc giữa chừng không?"
Thỉnh Chỉ đờ mặt ra, lắc đầu nói: "Không có."
Trình Nghiễn Nam trầm mặc, đáy mắt có chút tia khó hiểu, "Cho nên em đã ngủ mười một tiếng, tại sao vẫn còn buồn ngủ?"
Có lẽ Trình Nghiễn Nam thật sự chỉ là đơn thuần hiếu kỳ, nhưng câu này lọt vào tai Thịnh Chỉ lại đột nhiên biến thành:
"Em đã ngủ mười một tiếng rồi còn buồn ngủ, em là lợn sao?"
Thịnh Chỉ gượng gạo, coi là lẽ đương nhiên cười trừ với Trình Nghiễn Nam nói:
"Là vì em xinh đẹp, anh nghe người đẹp ngủ trong rừng bao giờ chưa? Người nào đẹp thì đều ngủ như vậy hết á."
Thịnh Chỉ vốn tưởng nói ra câu này Trình Nghiễn Nam sẽ không nói gì thêm.

Ai mà biết Trình Nghiễn Nam ở trước mắt trầm mặc một lúc, sau đó nói: "Ừ."
Cô chớp mắt, nhìn biểu cảm nghiêm túc của Trình Nghiễn Nam, nhất thời không biết nên nói gì.

Câu nói ừ của Trình Nghiễn Nam không ngừng vang lên bên tai, không thể thoát khỏi.

Thậm chí không biết có phải ảo tưởng không, cô thế nào cũng cảm thấy đáy mắt Trình Nghiễn Nam có tia chế nhạo.
Không gian trong thang máy chật hẹp, hai người đối mắt nhìn nhau, không khí có chút gì đó ám muội.
Ánh mắt Trình Nghiễn Nam thâm sâu, nét mặt rất nghiêm túc, gần như không cảm thấy câu trả lời của mình có vấn đề gì.
Thịnh Chỉ thu hồi tầm mắt, ngoảnh mặt đi chỗ khác.
Có câu nói rất hay, câu dẫn như không câu dẫn mới là chí mạng.

Rõ ràng chỉ ừ một tiếng, cũng không nói gì khác, nhưng ánh mắt lại đặt hết lên người Thịnh Chỉ, lại giống như gì cũng đã nói ra.
Thịnh Chỉ mím môi dưới, nhìn cửa thang máy mở ra, cô phớt lờ Trình Nghiễn Nam, bước ra mà không thèm ngoảnh mặt lại.

Không được, nếu cô còn tiếp tục ở với Trình Nghiễn Nam thì cô sẽ game over mất.
Trình Nghiễn Nam ở phía sau nhìn Thịnh Chỉ nhanh nhanh chóng chóng bước ra khỏi thang máy, cho rằng cô đang buồn ngủ, thế là cũng vội vàng sải bước đi theo.
Anh vừa mở cửa ra, Thịnh Chỉ thay sang dép trong nhà, giống như đang trốn tránh chạy vội vào trong phòng, đồng thời đóng cửa lại.

Giống như phía sau đang có tai họa ghê gớm.
Trình Nghiễn Nam đứng yên ở chỗ cũ, đáy mắt đầy vẻ khó hiểu.

Anh vừa nãy...!nói gì quá đáng sao?
Trong phòng, Thịnh Chỉ nằm trên giường nghĩ rất lâu về chuyện tối nay.

Càng nghĩ càng cảm thấy như này không ổn, thế là ngồi bật dậy, tìm kiếm vali một hồi, cuối cùng tìm ra một cây bút chì màu.

Cô ngồi xổm ở trước tủ đầu giường, viết trên giấy A4 suy nghĩ của bản thân.

Mới sáng sớm ngày hôm sau, trước khi Trình Nghiễn Nam đi làm, phát hiện trên cửa tủ giày có dính một tờ giấy.

Nét bút trên giấy như rồng bay phượng múa, vô cùng phóng khoáng, không cần nhìn cũng biết là của Thịnh Chỉ.

Anh giật xuống, cầm lên đọc tỉ mỉ—
Mười nguyên tắc trước khi kết hôn:
1.

Không được đi vào phòng đối phương.
2.

Không được kiểm soát tự do của đối phương.
3.

Không được can thiệp vào đời sống đối phương.
4.

Tự giải quyết vấn đề ăn uống của bản thân.

(ps: Em không muốn rửa bát, nếu như có thể không phải rửa bát, buổi trưa anh nấu cơm, buổi tối để em nấu cũng được.)
5.

Không được cùng người khác gian díu mập mờ.
6-10.

Chưa nghĩ ra, đến lúc đó bổ sung sau.
Trình Nghiễn Nam dẩu môi, có chút bất lực.

Anh nhìn chữ ký rồng bay phượng múa của Thịnh Chỉ ở bên dưới, dự định làm ngơ nó, giả vờ như chưa thấy tờ giấy này.
Khoảnh khác anh đặt tay lên tay nắm cửa, Trình Nghiễn Nam đột nhiên nhớ ra chuyện tối qua.

Đáy mắt anh hiện lên ý cười, lại cầm tờ giấy lên, lấy bút viết ở chỗ ký tên dòng:
Từ chối.
Sau đó mới hài lòng bước ra cửa đi làm.
Khoảng mười giờ, Thịnh Chỉ tỉnh dậy.

Tối qua cô đã cố ý đặt mười mấy cái đồng hồ báo thức, chính là vì không muốn bản thân mỗi sáng đều suy sụp tinh thần.

Mặc dù đặt đồng hồ báo thức lúc tám giờ, mười giờ cô mới dậy, nhưng vẫn tốt hơn so với ngủ tới mười hai giờ.
Nằm dài trên giường một lúc, Thịnh Chỉ mới lê người ra ngoài.

Ngoài ý muốn đó là Trình Nghiễn Nam vẫn chưa nghỉ trưa, phòng khách trống trơn không một bóng người.
Cô ngân nga giai điệu, đang định đi đến tủ lạnh trong bếp xem có gì ăn được không, nhưng tầm mắt lại bị mười quy tắc sống chung ở trên tủ giày thu hút.
Thịnh Chỉ hớn hở đi qua đó, lúc cô còn chắc chắn rằng Trình Nghiễn Nam sẽ đồng ý, nhìn thấy nét chữ Sấu Kim Thể* mềm mại nhưng rất có lực.
*Sấu Kim Thể: Người sáng tạo ra thể chữ này là hoàng đế Tống Huy Tông, tên hiệu là Triệu Cát, tại vị từ năm 1100 đến năm 1126.

Sinh thời, Tống Huy Tông vô cùng say mê thư pháp và thư hoạ.

Trong lĩnh vực thư hoạ, ông chủ yếu vẽ tranh công bút.

Khi vẽ tranh công bút, ông dùng chiếc bút câu tuyến (bút đi nét, bút tỉa hoạ tiết nhỏ) để vẽ những rất bé, mảnh.

Ông dùng loại bút trên để viết chữ và tạo ra những đặc điểm rất riêng.

Sau đó chữ ông viết tạo thành một phong cách rất riêng.

Mọi người nhìn thấy viết chữ viết như vậy rất đẹp, có sự thẩm mỹ cao.

Vì vậy, mọi người gọi thể chữ này là Sấu Kim thể.
Từ chối?
Tại sao???
Cô không hiểu.
Đưa ra quyết định trong lúc cấp bách, Thịnh Chỉ lập tức rút điện thoại ra gửi tin nhắn cho Trình Nghiễn Nam.
[Lý do từ chối?]
Chờ mấy giây, tin nhắn của Trình Nghiễn Nam gửi đến—
[Em vi phạm điều 1.]
Thịnh Chỉ: [?]
Trình Nghiễn Nam: [Tối qua em mộng du đi vào phòng anh.]
Thịnh Chỉ: "?????"
Không thể nào, cô không tin..
 
Làm Sao Anh Lại Yêu Thầm Em
Chương 21: Cho Anh Xem Với


Khoa ngoại răng - hàm - mặt Nha khoa Hoa Sơn.

Nhìn người được gọi đến số vẫn còn chưa vào khám, Trình Nghiễn Nam nhấc điện thoại xem tin nhắn của Thịnh Chỉ gửi cho mình.

Khi ánh mắt rơi vào câu "Không thể nào", ánh mắt anh mang theo ý cười.

Tối qua sau khi tắm xong, Trình Nghiễn Nam nằm trên giường nghĩ về chuyện kết hôn, nghĩ mãi vẫn chưa ngủ được.

Đang suy say sưa, cửa phòng bị một lực mạnh mở ra.

Anh vô thức bật người dậy, sau nhìn Thịnh Chỉ đang đứng ở phía cửa.

Mượn ánh đèn lờ mờ ngoài cửa sổ, Trình Nghiễn Nam nhìn thấy hai mắt cô đang nhắm chặt, là trạng thái mộng du.

Thế là anh không gọi Thịnh Chỉ tỉnh lại, chỉ nhìn cô đi quanh phòng mình một vòng.

Sau đó, Thịnh Chỉ liền đi ra ngoài.

Lúc này Trình Nghiễn Nam mới vén chăn lên, đứng dậy đi cùng cô.
Thịnh Chỉ mặc chiếc váy ngủ màu vàng sữa, tóc dài xõa ngang vai, lộ ra bắp chân nhỏ trắng nõn.

Cô đi từ phòng ngủ chính đến phòng ăn, rồi lại từ phòng ăn ra phòng khách, cứ đi quanh nhà một vòng lại một vòng.

Trình Nghiễn Nam không thấy phiền, luôn kiên nhân như vậy đi theo sau cô.

Không biết đi mất bao lâu, cuối cùng Thịnh Chỉ mới trở về phòng của mình.
Anh nhìn Thịnh Chỉ ngoan ngoãn tự đắp chăn, đáy mắt không giấu nổi ý cười.

Đêm đen như mực, bầu trời ảm đạm, ánh trằng mờ chiếu vào góc tường.
Trình Nghiễn Nam dựa vào bên cửa, nhìn Thịnh Chỉ ngủ yên tĩnh, không còn dáng vẻ sôi nổi như ban ngày, anh cong môi lên cười.

Thời khắc đó, Trình Nghiễn Nam nghĩ:
Nếu như Chi Chi cũng yêu anh thì tốt biết mấy.

Như vậy thì lúc này đây anh có thể ôm Chi Chi đi ngủ.

Âm thanh điện thoại rung lên kéo suy nghĩ Trình Nghiễn Nam quay lại thực tại.

Anh rủ mắt xuống, nhìn thấy tin nhắn của Thịnh Chỉ.
[Anh không có lừa em đấy chứ?]
Trình Nghiễn Nam mím môi, [Anh không có lí do để lừa em.]
Tin nhắn của Thịnh Chỉ gần như được tới trong vài giây:

[Nhưng mà đang yên lành sao em lại mộng du? Lúc đó anh có quay video lại không?]
Nhìn thấy câu này, ánh mắt Trình Nghiễn Nam hơi ngẩn ra, anh cúi mắt xuống đánh chữ trả lời.
[Không có.

Lúc em ở Kế Thành có từng mộng du không?]

[Em không biết, nhưng từ trước nay em chưa từng bị như vậy.]
Nghĩ đến người mộng du đến bản thân còn không rõ, thế là Trình Nghiễn Nam trấn an nói.
[Thi thoảng mộng du một lần là bình thường.

Có thể là do thức đêm hoặc làm việc quá sức, hoặc là rối loạn giấc ngủ do tinh thần, tâm lý gây ra, không cần lo lắng.]
[Vâng ạ.]

Cách mấy giây, Thịnh Chỉ lại gửi tin nhắn đến.
[Vậy anh bỏ qua cho em một lần, em không biết mình mộng du, không phải cố ý đâu, lần sau nhất định sẽ không như vậy.

Nếu như anh không yên tâm, vậy sau này anh khóa cửa phòng lại.]

Trình Nghiễn Nam nhìn dòng này, không trả lời, rơi vào trầm tư.
Chưa tới mấy giờ, tin nhắn của Thịnh Chỉ lại đến nữa—

Chi Chi: [Anh không nói gì em sẽ coi là anh đồng ý rồi đấy, vậy chờ buổi trưa anh về thì mình nói tiếp nha.

(Hihihi.gif)]
Chi Chi: [Tủ lạnh không có đồ ăn, buổi trưa em sẽ mua đồ, anh làm việc tiếp đi, em không quấy rầy anh nữa.]
Mặc dù trong lòng cực kỳ không đồng ý ký mười nguyên tắc sống chung, nhưng tay lại gõ:
[Ừ.]
...
Mười hai giờ trưa, Trình Nghiễn Nam khám cho bệnh nhân cuối cùng xong, tháo găng tay ra, định trở về nhà.

Vào lúc anh rửa tay, cởi áo blouse trắng ra, cửa bị người đẩy từ ngoài vào.

Còn chưa đợi anh ngẩng đầu nhìn, âm thanh đã truyền đến.
"Bác sĩ Trình, buổi trưa anh rảnh không?"
Nghe vậy, trên mặt Trình Nghiễn Nam không biểu cảm gì, anh treo áo blouse lên, lạnh nhạt trả lời.
"Không rảnh.]
Nghe câu trả lời của Trình Nghiễn Nam, y tá ở bên cạnh nhịn không được ngước mắt về phía cửa.

Ngu Thư Uyển bị từ chối trên mặt không có chút gì ngượng ngùng, cô đẩy cửa ra hết cỡ, sau đó dựa người vào cửa.

Trên mặt cô ta mang theo nụ cười không sao cả, tiếp tục nói.
"Vậy khi nào anh rảnh? Tối nay hay sáng mai?]
Trình Nghiễn Nam mím môi, lúc này mới nhìn về hướng Nguy Thư Uyển.

Ánh mắt anh lãnh đạm, thái độ xa cách: "Tìm tôi có việc gì?"
"Không có gì" Nguy Thư Uyển cười lên, "Nếu anh rảnh thì ăn cùng em một bữa nha."
Lời vừa nói ra, y tá nhìn Nguy Thư Uyển với anh mắt mến mộ.

Bác sĩ Nguy đáng được khen ngợi vì lòng dũng cảm, theo đuổi bác sĩ Trình thì thôi đi, bị từ chối mấy lần vẫn không nhụt chí, còn tiếp tục theo đuổi.

Ai nhìn thấy mà không nói một câu đỉnh.

Y tá nhìn Trình Nghiễn Nam mặt không biểu cảm một cái, khẽ tặc lưỡi một cái.

Nếu cứ như này, sẽ có một ngày bác sĩ Trình sẽ bị bác sĩ Nguy tóm gọn thôi.

Dù sao bác sĩ Nguy không chỉ xinh đẹp, còn giỏi giang, tính cách còn cực kỳ kiên nhẫn.
"Không rảnh." Giọng nói Trình Nghiễn Nam lạnh lùng, từ chối chắc như đinh đóng cột.
Y tá: "..."

Được, coi như cô chưa nói mấy lời kia.

Bác sĩ Trình quả nhiên là bông hoa cao lãnh khó theo nhất Bệnh viện Nha khoa Hoa Sơn.
Trong tầm nhìn ngoại vi, bác sĩ Nguy đứng ở cửa một bước cũng không di chuyển.

Trình Nghiễn Nam không nói gì, chỉ chuyên tâm làm việc của mình mặc áo khoác lên, sau đó đi đến phía cửa.

Vừa đi đến trước cửa, Nguy Thư Uyển ở trước mắt đứng thẳng lên, chắn lấy lối đi.

Trình Nghiễn Nam hơi cúi mắt, liếc nhìn khuôn mặt tươi cười của Nguy Thư Uyển, mím môi dưới, định lách người qua rồi đi.
Ai biết Nguy Thư Uyển ở trước mắt cũng di chuyển theo, rõ ràng là không muốn để anh đi.

Trình Nghiễn Nam chỉ đành đứng lại, giọng nói anh rất lạnh nhạt: "Xin lỗi, cho tôi qua.]

Nguy Thư Uyển cười một cái, không di chuyển, "Anh có thời gian rảnh đúng không? Em không tin là anh bận như vậy, vẫn còn thời gian nghỉ, cùng em ăn một bữa có tốn bao nhiêu thời gian đâu."
Nghe câu này, Trình Nghiễn Nam hơi nhíu mày.

Anh há miệng, đang định trả lời gì đó, ngoài cửa liền xuất hiện gương mặt Hạ Dịch Châu.
Hạ Dịch Châu nhìn hai người một cái, trêu chọc nói: "Hai người đang diễn cái gì vậy? Ngược luyến tình thâm à?"

Nguy Thư Uyển quay đầu, nhìn Hạ Dịch Châu bằng nửa con mắt, cười châm biếm nói:
"Đi ra kia chơi, không cần ở đây góp vui đâu."
Trình Nghiễn Nam không có phản ứng gì, chỉ gật đầu với Nguy Thư Uyển, ý tại ngôn ngoại nói:
"Sắp kết hôn, rất bận."

Nguy Thư Uyển sững lại, "Anh sắp kết hôn? Sao lại đột nhiên vậy?"
Hạ Dịch Châu ở ngoài cửa cũng ngẩng đầu lên hỏi: "Anh cùng ai kết hôn vậy? Sao em không biết?"
Trình Nghiễn Nam nhấc mí mắt lên, nhìn về Hạ Dịch Châu.

Còn chưa nói gì, Hạ Dịch Châu ở đối diện như vỡ lẽ a một tiếng, sau đó hỏi.
"Cùng Chi Chi của anh đúng không?"

Trình Nghiễn Nam rất hài lòng với cách gọi này, biểu cảm của anh dịu dàng trông thấy.
"Ừ."
Hạ Dịch Châu: "Chúc mừng nhé Nghiễn ca."

Nguy Thư Uyển nhìn biểu cảm này của Trình Nghiễn Nam, phút chốc nụ cười tắt ngóm, đầu óc lộn xộn hết lên.

Từ hai tháng trước, bắt đầu từ ngày Trình Nghiễn Nam đến Bệnh viện Nha khoa Hoa Sơn làm việc, cô đã quyết tâm phải chiếm được anh.

Dù sao Bệnh viện Nha khoa Hoa Sơn cũng là bệnh viện nha khoa tốt nhất ở Đàm Châu, thậm chí cũng đứng trong top của tỉnh.

Mà nhìn cả cái Bệnh viện Nha khoa Hoa Sơn, cho dù là ngoại hình, học vấn hay tính cách, cô là người phù hợp với Trình Nghiễn Nam nhất.

Đến cả những xung quanh cũng nói cô và Trình Nghiễn Nam xứng đôi.

Khuyên cô tiếp tục kiên trì, khẳng định sẽ cảm hóa được Trình Nghiễn Nam.
Từng có một khoảng thời gian, Nguy Thư Uyển cũng nghĩ như vậy.
Nhưng hiện tại Trình Nghiễn Nam lại tuyên bố, anh sắp kết hôn rồi.

Người vợ từ trên trời rơi xuống này bất thình lình đánh thức Nguy Thư Uyển.

Cô nhìn y tá trên mặt đang mang nụ cười hả hê, chỉ thấy vô cũng phẫn nỗ, cảm giác bản thân giống như tên hề vậy.

Thế là không trách khỏi nói mấy câu xỏ xiên, "Vợ của bác sĩ Trình là em gái lần trước răng khôn bị mưng mủ, đến bệnh viện chúng ta hút mủ, sợ đau nên lề mà lề mề cả ngày giống như trẻ con đúng không?"

Mấy tin vớ vẩn trong bệnh viện được truyền đi nhanh thật.

Hôm đó là lễ tình nhân, tin tức Trình Nghiễn Nam ở trong phòng khám bệnh của Hạ Dịch Châu dịu dàng vỗ về một cô gái nào đó, chưa đến nửa giờ đã truyền đi khắp khoa, chỉ trong hai giờ đã truyền ra khắp bệnh viện.
Nguy Thư Uyển đương nhiên cũng nghe ngóng được, chỉ là không tận mắt chứng kiến, có đánh chết cũng không tin.

Dù sao mấy lần Trình Nghiễn Nam từ chối cô đều vô cùng dứt khoát.

Sẽ rung động với một em gái bánh bèo sợ đau vì hút dịch mủ sao?
Không thể nào.

Lời còn chưa dứt, Trình Nghiễn Nam và Hạ Dịch Châu đồng thời nhìn sang Nguy Thư Uyển.
Bầu không khí có chút cứng nhắc.
Hạ Dịch Châu cười hi hi hai tiếng, đang định làm dịu bầu không khí, Nguy Thư Uyển lại mở miệng.

"Em ở khoa răng miệng cho trẻ em trên tầng bảy có nghe chút tin tức về em gái này, có lẽ mấy em gái nhõng nhẽo rất được lòng người khác."
Khung cảnh càng thêm gượng gạo.
Hạ Dịch Châu kinh ngạc nhìn Nguy Thư Uyển, trong lòng không khỏi cảm khái.

Cái chị gái này gì cũng dám nói, cô thật sự không biết là em gái "nhõng nhẽo" này ở trong lòng Trình Nghiễn Nam có vị trí như nào đâu.

Đó là bảo bối cầm trên tay mà còn sợ vỡ của Trình Nghiễn Nam đó!
Đúng như dự đoán, Hạ Dịch Châu nhìn Trình Nghiễn Nam nghe xong câu này, biểu cảm lạnh đi không ít.

Anh hơi cụp mắt xuống, ánh mắt thờ ơ lướt qua Nguy Thư Uyển, môi mỏng khẽ mở:
"Ừ, do tôi nuông chiều."
Nói xong, Trình Nghiễn Nam nhân lúc Nguy Thư Uyển không để ý, xoay người bước ra ngoài.

Anh sải bước lớn, đầu cũng không quay lại.

Để lại Hạ Dịch Châu đứng sững người ở đó, không dám tin vào những gì tai mình nghe được.

Trình Nghiễn Nam vừa mới nói gì vậy?
Do anh nuông chiều?
Ngầu.
Rất rõ ràng, Nguy Thư Uyển ở bên cạnh không biết phải đi đâu, tức đến tối sầm mặt mày.
Hạ Dịch Châu đồng cảm nhìn cô một cái, mở miệng an ủi nói:
"Bác sĩ Nguy, cô từ bỏ đi, cô không so được với bảo bối Chi Chi của bác sĩ Trình đâu.

Bọn họ là thanh mai trúc mã, bác sĩ Trình đã thích thanh mai này lâu lắm rồi, đừng phí sức nữa."
Bác sĩ Nguy lạnh lùng nhìn Hạ Dịch Châu một cái, "Lo cho bản thân cậu đi."
"?" Hạ Dịch Châu nhìn Nguy Thư Uyển không biết ơn nghĩa, đi ra xa, cảm thấy có chút vô lý.
Chị gái này cũng ngầu quá đi.

Chờ Thịnh Chỉ lề mề mua xong đồ ăn về nhà, Trình Nghiễn Nam đã về từ lâu.
Cô thay giầy, đi thẳng đến phòng bếp, nhìn thấy Trình Nghiễn Nam đang xắn tay áo vo gạo, cười.

Sau đó đặt đồ ăn mua được lên trên bàn đá cẩm thạch.
"Em mua xường sườn với ngô, anh biết hầm canh không?"
Trình Nghiễn Nam gật đầu: "Biết."
Nghe vậy, Thịnh Chỉ cười càng tươi hơn.

Nhưng nghĩ đến buổi chiều Trình Nghiễn Nam còn phải đi làm, thế là ngẩng đầu hỏi tiếp: "Như này có ảnh hưởng giờ nghỉ trưa của anh không? Hay là anh chỉ em cách làm, sau đó em thử xem sao?"

Động tác của Trình Nghiễn Nam ngừng lại, anh đứng thẳng lên, nhìn Thịnh Chỉ một cái, biểu cảm có chút không tin tưởng.

Anh không nói gì, nhưng Thịnh Chỉ lại trực tiếp đọc thành: Em là muốn đốt phòng bếp nhà anh sao?
"..." Thịnh Chỉ trầm mặc, không có tinh thần gì thỏa hiệp, "Vậy được, anh làm đi."

Lời vừa nói xong, Trình Nghiễn Nam bèn tiếp tục vo gạo.
Thịnh Chỉ không nỡ bỏ anh một mình lại trong bếp nấu cơm, trông cô không khác gì ông cụ già.

Thế là cứ đứng ở bên cạnh Trình Nghiễn Nam, nói chuyện với anh.
Nhớ tới chuyện tối qua, cô ngẩng đầu nghiêm túc hỏi: "Tối qua em không làm gì kỳ quái đó chứ?"
Trình Nghiễn Nam nghĩ ngợi, "Ví dụ?"

"Ví dụ như em có động chân động tay với anh không." Thịnh Chỉ chợp mắt, biểu cảm có chút nghiêm túc, "Trước đây em có nghe Đan Sơ Lam nói, cậu ấy có một người em trai họ bị mộng du, sau đó nửa đêm cậu ấy tỉnh dậy, phát hiện em trai họ đang ở phòng bếp cầm dao khua loạn xạ."
Nói rồi, Thịnh Chỉ ơ một tiếng, "Nghĩ thôi đã thấy rất kinh khủng rồi.

Cho nên rốt cuộc tại sao lại bị mộng du nhỉ? Bị như vậy có gọi dậy được không, lỡ như cầm dao chém người thì sao?"

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Bảo Bảo Phúc Hắc: Baba Mau Theo Đuổi Mẹ!
2.

Sổ Tay Người Vợ Có Chồng "7 Năm Ngứa"
3.

Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
4.

Trọng Sinh Chi Sủng, Tra Nam Hóa Thê Nô
=====================================
Trình Nghiễn Nam cong một, đang định mở miệng trả lời.

Thịnh Chỉ ở bên cạnh gần như không cho anh có hội đó, thao thao bất tuyệt nói tiếp:
"Em nghĩ rồi, vẫn là buổi tối đi ngủ anh khóa cửa lại thì hơn.

Em cũng không biết là mình bình thường bị mộng du hay thi thoảng mới bị nữa, cho nên vì an toàn của anh, vẫn là khóa cửa vào."

Trình Nghiễn Nam không trả lời, anh cho gạo đã vo vào trong nội cơm điện.

Sau khi ấn nút nấu, lúc này mới quay đầu nhìn Thịnh Chỉ.
"Tối qua em vẫn chưa vào phòng bếp."
Ánh mắt Thịnh Chỉ đờ ra, không hiểu, "Hả?"
"Ý anh là." Trình Nghiễn Nam ngừng lại, kiên nhẫn giải thích, "Tối qua em đi lại trong nhà mấy chục vòng, có mỗi phòng bếp là chưa vào, cho nên không cần lo lắng, thi thoảng mộng du là điều bình thường."

Thịnh Chỉ bĩu môi, nghe Trình Nghiễn Nam nói vậy, mới bình tâm lại.

Nhưng nghĩ đến chuyện mười nguyên tắc sông chung, miệng nhỏ của cô lại bắt đầu blah blah, không dừng lại được.

"Vậy tí nữa chúng ta bàn một chút về mười nguyên tắc sống chung nhé, em sợ đến lúc đó em quên mất.

Cơ bản em đều đã viết ra mấy điều rồi, những cái khác tạm thời chưa nghĩ ra, anh có thể nghĩ thêm.

Hoặc là..."
Nói được một nửa, Thịnh Chỉ nhìn Trình Nghiễn Nam đột nhiên ghé sát vào người mình, trực tiếp bị mắc nghẹn.

Ánh mắt cô rơi xuống mặt mày sáng sủa của Trình Nghiễn Nam, lắp bắp nói:
"Sao, sao vậy?"

Trình Nghiễn Nam mím môi dưới, không đầu không đuôi hỏi một câu: "Răng còn sưng không?"
Thịnh Chỉ thật thà lắc đầu, "Không sưng nữa."
"Ừ." Trình Nghiễn Nam đứng quay lại, "Qua hai ngày anh giúp em đặt lịch, muốn bác sĩ nào nhổ răng cho?"
"..." Bác sĩ nào đều không muốn.

"Thật ra em cảm thấy." Thịnh Chỉ nhe răng ra cười, "Thêm một cái răng cũng không có gì không tốt, răng không của em đã từ rất lâu không bị viêm nữa."
Trình Nghiễn Nam ừ một tiếng, cười trêu chọc nói: "Lần trước viêm hay là lần trước nữa."
Thịnh Chỉ: "..." Không cần phải nói vậy đâu.

"Chi Chi..."
Nhìn thấy Trình Nghiễn Nam bắt đầu khuyên nhủ, Thịnh Chỉ cướp lời anh trước.
"Em đột nhiên nhớ ra có đơn hàng còn chưa vẽ, xong xuôi thì gọi em nhé."

Trình Nghiễn Nam nhìn Thịnh Chỉ quả quyết tìm lý do để rời đi, bất đắc dĩ mím môi.
Đến một rưỡi chiều, Thịnh Chỉ mới được ăn bát canh xương ngô.

Sau khi uống hai bát canh to xong, cô hài lòng cầm bát đũa lên, tự giác chạy đến phòng bếp rửa bát.
Nhưng vẫn còn chưa đeo găng tay, liền bị Trình Nghiễn Nam kéo lại.
Đầu ngón tay anh hơi lạnh, anh lấy đôi găng tay từ trong tay Thịnh Chỉ ra, nói một câu.
"Để anh."

Thịnh Chỉ bị bệnh lười lâu năm không khách sáo mà vỗ vai Trình Nghiễn Nam, ném lại một câu "Cảm ơn nha", liền chạy không thấy bóng dáng đâu.
Rửa bát xong, Trình Nghiễn Nam nhìn điện thoại một cái, phát hiện sắp đến giờ làm việc, thế là xoay người đi vào thư phòng.
Mở cửa thư phòng ra, ánh mắt anh chạm phải chiếc gối màu hồng dâu trên ghế và một số đồ trang trí trên bàn, anh không khỏi ngẩn người ra.

Thịnh Chỉ mua mấy đồ trang trí này, làm cho thư phòng sạch sẽ gọn gàng này thêm vài phần đáng yêu.
Trình Nghiễn Nam cong môi, lắc đầu cười.
Đi đến bên cạnh bàn làm việc, lúc này mới thấy "Mười nguyên tắc sống chung" đặt ở trên bàn, anh mím môi, cầm tờ giấy được sửa lại lên.

Lần này, mặt sau tờ giấy viết thêm một câu:
Em đảm bảo sẽ không tái phạm điều một, bác sĩ Trình tâm lý chắc chắn sẽ bỏ tha thứ cho em(#^.^#)
Ký tên: Thịnh Chỉ đáng yêu nhất vũ trụ.

Quả nhiên, trên đời này không có bữa ăn nào miễn phí.
...
Sau khi ăn trưa xong, Thịnh Chỉ nằm trên giường nghịch điện thoại.

Cứ chơi cứ chơi, không biết từ khi nào mà ngủ thiếp đi, đến lúc tỉnh lại đã là bốn rưỡi chiều.
Cô ngồi trên giường, ánh mắt mông lung, bắt đầu chán nản bản thân quá sa sút.
Thịnh Chỉ thở dài, không biết phải làm sao, thật là khó khăn quá đi.
Vẽ thế nào đều không thấy hài lòng.

Cô lại nằm xuống, nhìn chằm chằm trần nhà mấy giây, trong lòng bắt đầu suy tính.
Hay là làm theo lời Đan Sơ Lam, đi ra ngoài du lịch tìm cảm hứng?
Nhưng một mình cô có thể đi đâu được.
Thịnh Chỉ bĩu môi, bất lực nhấc điện thoại lên, bắt đầu tìm kiếm mấy địa điểm du lịch trong nước.

Lướt xem khoảng một giờ đồng hồ, vẫn chưa thể quyết định được.

Mấy địa điểm nổi tiếng, nếu không phải là cô đã đi rồi, thì cũng là không thú vị.

Ngoại trừ núi Trường Bạch là còn có thú vị ra, nhưng nó lại không cao lắm.
Thịnh Chỉ chép miệng một cái, có chút mệt mỏi, trực tiếp thoát khỏi app.
Cô nhìn màn hình nền mấy giấy, lúc này mới ấn vào WeChat, phát hiện tin nhắn Trình Nghiễn Nam gửi cho mình.
Trình Nghiễn Nam: [Tối nay phải trực ban.]
[OK.] Thịnh Chỉ đánh chữ trả lời, [Vậy bữa tối em có thể tự lo được.]
Không đợi Trình Nghiễn Nam trả lời, Thịnh Chỉ trực tiếp tắt màn hình điện thoại, rời khỏi giường.
Không cần nghĩ cũng biết, một trăm phần trăm Trình Nghiễn Nam sẽ nhắn "Ừ".
Không có gì để đợi cả.
Đi đến phòng bếp, Thịnh Chỉ phát hiện canh từ bữa trưa vẫn còn một ít.

Nhưng cơm trong nồi đã hết sạch, cô lười nấu cơm, cuối cùng vẫn là gọi đồ ăn ngoài.

Trong lúc chờ đồ ăn giao tới, Thịnh Chỉ mở ti vi lên, ngồi trên ghế sô pha dùng điện thoại kết nối với ti vi xem phim.
Nhìn thấy nhân vật chính trong phim cầm một bức thư, lúc này cô mới tới việc trưa nay mình để tờ mười nguyên tắc sống chung ở trong thư phòng của Trình Nghiễn Nam.

Thế là Thịnh Chỉ ấn nút tạm dừng, đứng dậy đi vào thư phòng.

Cô giả vờ gõ cửa phòng hai cái, sau đó đi vào thì nhìn thấy tờ mười nguyên tắc sống chung ở trên bàn.
Lần này có chút khác so với buổi sáng.
Không có từ chối, ở bên dưới chữ của cô, là nét chữ Sấu Kim Thể quen thuộc của Trình Nghiễn Nam:
Nhổ răng thì ký.
"..."

Không hiểu, như này với từ chối thì có gì khác nhau hả?
Thịnh Chỉ đặt tờ giấy xuống, ngay lập tức vứt bỏ mười nguyên tắc sống chung này, chỉ muốn bỏ chạy.
Cô hiểu rất rõ Trình Nghiễn Nam, chỉ cần không đi nhổ răng, anh sẽ hết sức khuyên cô đi.
Cho nên vì Mercedes G mà chọn sống chung cùng Trình Nghiễn Nam là quyết định sai lầm.

Chạy thôi, trốn được bao lâu thì trốn, dù sao cô cũng phải đi ra ngoài tìm cảm hứng.
Sau khi quyết định xong, Thịnh Chỉ liền đặt vé máy bay tối qua điện thoại.

Sắp xếp hành lý đơn giản, cô tắt đèn phòng khách, đi đến huyền quan thay giầy.

Trước khi ra khỏi cửa, Thịnh Chỉ nghĩ nghĩ, vẫn là nên để lại cho Trình Nghiễn Nam một tờ giấy.

Nhìn nét bút cẩu thả trên giấy, cô hài lòng gật đầu.
Được, vì canh xương ngô buổi trưa, như này là đã tận tình tận nghĩa lắm rồi.
Ngày hôm sau lúc đến điểm đích, đã là chín rưỡi sáng.

Thịnh Chỉ mặc áo phao dày, đứng dưới trời tuyết lớn, có chút hoang mang.

Nhưng trời lạnh cũng khó che giấu sự kích động trong lòng.

Dù cô đã lớn lên ở Đàm Châu nhưng rất ít khi nhìn thấy tuyết.

Hơn hết lúc này cô đứng ở trên phố, nhìn tuyết rơi trắng xóa, dòng người vội vội vàng vàng, khoa khát vẽ tranh dâng trào lên.

Thế là cô mất cả một ngày, Thịnh Chỉ ở trên điện thoại tìm kiếm homestay.

Cuối cùng tìm được một nhà trọ ở khu trượt tuyết cạnh hồ Tùng Hoa.
Sắp hết tháng hai, kì nghỉ đông cũng sắp qua, người đến đây tham quan cũng không nhiều.

Cho nên Thịnh Chỉ đặt phòng rất thuận lợi, cô đặt phòng có view nhìn được toàn cảnh trời tiết, xây sát chân núi.

Phòng được xây hoàn toàn bằng gỗ, rất đơn giản, trong phòng có cửa sổ hướng ra ngọn núi phủ đầy tuyết trắng, vị trí rất tốt.

Hơn thế từ chỗ cô đi bộ tầm ba mươi phút là sẽ đến con đường tuyết, bốn mươi phút thì đến lối vào cáp treo.

Rất là thuận tiện.
Chỉ là bây giờ trời không còn sớm nữa, Thịnh Chỉ không còn cách nào để ra ngoài chơi.
Sau khi ăn tối xong, cô ngồi bên cạnh cửa sổ, lấy máy tính ra bắt đầu vẽ.
Cô mới chỉ đến hồ Tùng Hoa, chưa đi núi Trường Bạch.

Nhưng khoảnh khắc đến đây ngắm nhìn khung cảnh tuyết rơi, Thịnh Chỉ liền nảy ra ý tưởng.

Liên quan đến việc trước đây cô từng nói muốn vẽ Bạch Hổ trong Tứ linh, cô muốn vẽ kết hợp cảnh tuyết và Bạch Hổ.

Trong tranh muốn thể hiện ra thiên nhiên, linh thú và con người.

Chỉ là nghĩ là một chuyện, có thể vẽ ra hay không là chuyện khác.

Chỉ sợ đến lúc vẽ ra lại khác hoàn toàn với tưởng tượng.

Vậy thì cô chỉ có thể trở về nhà thôi.

Hai ngày sau, Thịnh Chỉ nhìn bản phác họa ban đầu, mới tạm coi là hài lòng.

Mặc dù không đạt được hiệu quả như cô mong muốn, những vẫn tốt hơn là lúc vẽ ở nhà.
Vừa nghĩ tới dáng vẻ bản thân vẽ ra bức tranh, Thịnh Chỉ liền vui vẻ cười lên.
Cô xoa xoa cổ tay đau nhức, lúc này mới nhận ra mình đã một ngày một đêm không đọc tin nhắn.

Nhưng không còn cách nào khác, lúc cô mà say mê vẽ thì sẽ là như vậy.

Trước đây lúc còn đi học, cả một tuần dài cô không dùng điện thoại.

Mỗi sáng sớm tỉnh dậy cô đều đến phòng vẽ tranh, mỗi lần vẽ đều đến tận mười giờ tối.

Sau khi vẽ xong thì về phòng ngủ, hôm sau lại tiếp tục vẽ tiếp.

Quanh đi quẩn lại như vậy, không khác gì bị mất liên lạc.

Vì thế mà Đan Sơ Lam đã mắng mỏ cô rất lâu, bảo cô thay đổi cái thói xấu này, bớt làm người khác lo lắng.

Nhưng cô thì lúc nào miệng cũng biết rồi, nhận lỗi sai, thái độ thành khẩn, nhưng vẫn chứng nào tật nấy.
Theo cách nói của Sơn Phong ca thì là—
Hết thuốc chữa, có đi đầu thai mới hết.

Nhớ tới trước khi đi Trình Nghiễn Nam buổi tối phải trực ban, cùng phần canh xương ngô.

Thịnh Chỉ nghĩ ngợi, cuối cùng mở điện thoại ra, muốn xem xem có ai gửi tin nhắn cho mình không.

Kết quả vừa nhìn một cái, WeChat đã hơn trăm thông báo.

Thịnh Chỉ mím môi, thấp thỏm không yên nhấn vào.

Lo sợ Trình Nghiễn Nam sẽ đem chuyện cô "bỏ nhà ra đi" nói với gia đình cô.
Mặc dù cũng không có gì, nhưng cô cũng không muốn có thêm phiền phức gì.

Những tin nhắn đầu WeChat đều là tin nhắn nhóm, gần như không có tin nhắn của người nhà.

Thịnh Chỉ lướt xuống dưới, nhìn thấy tin nhắn của Trình Nghiễn Nam, nhưng tin đó được gửi từ ba ngày trước.

Xem ra chắc là buổi tối anh trực ban, buổi sáng thì thấy tờ giấy nhắn kia.

Ngoài ý muốn là, liên quan đến chuyến du lịch tự phát này, Trình Nghiễn Nam không nói gì, chỉ nhắn đúng một câu—
[Ừm, về Đàm Châu nhắn tin cho anh, anh đến đón em.]

Thịnh Chỉ nhìn dòng tin nhắn này, tâm trạng có chút vi diệu.
Lúc cô vẽ tranh đều sẽ như này.

Không trả lời tin nhắn, nghĩ đến đâu thì đến đó.

Hôm nay có thể vì vẽ một bức tranh mà bế quan tỏa cảng, thì ngày mai có thể vì vẽ một bức tranh mà bay đến thành phố khác.

Từ trước đến nay đều rất tùy hứng, nghĩ gì làm đó, cho nên cơ bản không hề nghĩ đến suy nghĩ và cảm nhận của người xung quanh.

Vẽ tranh đối với Thịnh Chỉ mà nói, giống như là theo đuổi cơn gió, bay lên trời cao, không có chút ràng buộc nào.

Nhưng hành động này làm người khác vô cùng lo lắng, đặc biết đối với những người quan tâm cô, càng đau lòng hơn.

Nếu không Đan Sơ Lam đã không nghiêm khắc nhắc nhở cô nhiều lần.

Cuối cùng nhận ra nói nhiều như vậy nhưng Thịnh Chỉ vẫn không thay đổi, cho nên mới từ bỏ.

Ngoài trời tuyết phủ trắng xóa, băng kết một loạt.

Thịnh Chỉ nhìn tin nhắn của Trình Nghiễn Nam, có chút xuất thần.
Thật ra anh chỉ nhắn một câu, còn là ba ngày trước, nhưng cảm giác này rất vi diệu.
Có một cảm giác...
Trình Nghiễn Nam đang âm thầm ủng hộ cô.

Thịnh Chỉ mím môi dưới, đáy lòng dâng lên cảm giác áy náy khó tả.
Cô đánh một đoạn dài, lúc định gửi đi lại xóa hết đi.

Sau cùng sửa đi sửa lại, đánh một chữa "Vâng" gửi đi, nhưng sợ nhắn vậy quá khô khán, thế là thêm một cái icon dễ thương vào.

Chờ mấy phút sau, cũng không chờ được Trình Nghiễn Nam trả lời.

Thịnh Chỉ dứt khoát đặt điện thoại xuống, đi tắm rửa trước.
Sau khi tắm xong, màn hình điện thoại ở trên bàn vẫn chưa tắt.

Cô tùy tiện liếc mắt nhìn một cái, liền nhìn thấy Trình Nghiễn Nam đã trả lời tin nhắn.
[Đến núi Trường Bạch rồi?]
Thịnh Chỉ mím môi cười, đánh chữ trả lời: [Vẫn chưa, vẫn đang ở hồ Tùng Hoa.]
Trình Nghiễn Nam: [Ừ, ở hồ Tùng Hoa chơi vui không?]
Câu hỏi này có chút làm khó Thịnh Chỉ, cô suy nghĩ cẩn thẩn, phát hiện trong ba ngày này, đến tận hôm nay cô vẫn chưa ra ngoài chơi.

Cùng lắm là đi dạo xung quanh vài vòng, lấy máy ảnh chụp mấy tấm thì lại trở về homestay tiếp tục vẽ.

Đang suy nghĩ phải trả lời như nào, điện thoại lại rung lên một cái.
[Chưa ra ngoài chơi?]
Thịnh Chỉ gượng gạo l**m môi, [Ah hahaha.]
Đầu bên kia im ắng, Trình Nghiễn Nam vẫn chưa trả lời tin nhắn.
Thịnh Chỉ ngẩng đầu nhìn khung cảnh tuyết rơi ngoài trời, tìm cách giải cứu bản thân.
[Nhưng mà em đi dạo hai vòng rồi, cảnh tuyết rơi ở hồ Tùng Hoa đẹp lắm.]
[Hahahahahaha.jpg]

Lại đợi thêm mấy phút, Trình Nghiễn Nam vẫn chưa trả lời tin nhắn.
Ngay lúc Thịnh Chỉ hoài nghi bản thân nói chuyện sượng quá làm Trình Nghiễn Nam chạy mất thì màn hình điện thoại thay đổi.
Trình Nghiễn Nam gọi video tới.
Thịnh Chỉ ngẩn người mấy giây, sau đó mới chậm chạp nhận cuộc gọi.
Trình Nghiễn Nam ở phía bên kia màn hình mặc áo len màu xám, trên mũi là gọng kính vàng, sau lưng là khung cảnh thư phòng nhà anh.

Anh ngồi giữa một núi sách cùng tài liệu, vẫn không giấu được khí chất lạnh lùng.
"Đẹp như nào? Cho anh xem với.".
 
Làm Sao Anh Lại Yêu Thầm Em
Chương 22: Cậu Cùng Anh Ta Mập Mờ Từ Khi Nào Vậy


Thịnh Chỉ nhìn biểu cảm của Trình Nghiễn Nam ở trong điện thoại, trong lòng có chút rối bời.

Haizz
Nhưng cô vẫn đứng dậy đi đến bên cửa sổ, giơ cao điện thoại lên, chỉ ra bên ngoài cười nói.
"Anh nhìn xem có phải rất đẹp không?"
Cửa sổ nhìn ra con đường tuyết dẫn đến hồ Tùng Hoa, trăng sáng ít sao, một số nhà vẫn còn sáng đèn.

Thịnh Chỉ nhìn Trình Nghiễn Nam hơi rủ mắt xuống, cách một màn hình ánh mắt hai người giao nhau.

Anh cúi thấp đầu cười đáp: "Ừm, rất đẹp."
Thịnh Chỉ cong môi, tâm tình có chút niềm vui khó tả.

Cô thuận thế ngồi xuống cạnh cửa sổ, dựa người vào gối, hỏi anh.
"Trình Nghiễn Nam, anh đến núi Trường Bạch chưa?"
"Chưa đến." Trình Nghiễn Nam lắc đầu.

"Vậy mấy ngày nữa em đến núi Trường Bạch chụp ảnh cho anh xem." Thịnh Chỉ cười lên, "Ở đó tuyết rơi đẹp lắm, đến lúc đó em còn muốn phiêu lưu nữa."
"Ừ."
Nghe tiếng anh trả lời, Thịnh Chỉ nhịn không được ngước mắt nhìn về phía anh.

Trình Nghiễn Nam ở đầu bên kia hình như tâm trạng rất tốt, từ lúc bắt đầu gọi điện cho cô, khóe miệng anh chưa từng hạ xuống.

Thịnh Chỉ chớp mắt, đột nhiên nhớ tới chuyện kết hôn, thế là nói.
"Đúng rồi, ngày thành hôn của hai đứa mình mọi người đã quyết định được chưa? Sao vẫn chưa thấy mẹ nói gì với em?"

"Vẫn chưa." Giọng của Trình Nghiễn Nam trầm thấp, anh nói, "Hôm qua ông nội có gọi cho anh, bảo hai chúng ta mau đi đăng ký, tháng sau thì tổ chức đám cưới."
"Ông nội?" Thịnh Chỉ chỉ vào mình, "Ông nội em?"
Trình Nghiễn Nam: "Ừ."
"Vậy anh nói sao?"
"Gần đây công việc quá bận, có lẽ phải để sang tháng sau mới đi đăng ký được."

Thấy Trình Nghiễn Nam không nói ra chuyện cô bỏ nhà ra đi, còn giúp cô che giấu, Thịnh Chỉ trong phút chốc vui lên.
"Vậy chờ em ở núi Trường Bạch vẽ xong về thì bàn tiếp, em định ở đây lâu chút, trước mắt dự tính khoảng đầu tháng tư em mới về Đàm Châu."
Nhìn Trình Nghiễn Nam ở trong màn hình giống như có tâm sự, cô dừng lại mấy giây, sau đó thêm một câu.
"Anh thấy có được không?"
Trình Nghiễn Nam ừ một tiếng: "Được."

Thịnh Chỉ cười lên: "Cũng không còn sớm nữa, em không làm phiền anh nghỉ ngơi nữa, anh ngủ sớm nhé, ngủ ngon."
Chờ Trình Nghiễn Nam chúc lại cô ngủ ngon, cô liền tắt điện thoại đi.
Nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ, Thịnh Chỉ lại quay đầu nhìn bức vẽ đang dang dở trong máy tính.

Có một niềm vui dâng trào tự tận đáy lòng.

Thật ra cho dù mấy người ông nội có biết chuyện cô chạy đến hồ Tùng Hoa thì cũng chẳng thể làm gì cô.

Dù sao cô cũng đã chạy đến đây rồi chỉ là chưa báo cáo thôi, sớm muộn gì mọi người cũng sẽ gọi hỏi thôi.

Tại sao lại một thân một mình chạy đến đây.

Thịnh Chỉ biết rõ, câu hỏi như vậy có đến tám phần là lo lắng cho cô.

Nhưng cô điên rồ quen rồi, cho dù trong tay có vài đồng bạc lẻ, nhưng muốn đi là đi ngay.

Cho nên cô chỉ cảm thấy mấy lời nhắc nhở của các bậc trưởng bối có chút phiền phức.

Giống như lần này, cô không có lên kế hoạch du lịch gì, ngồi vé máy bay đêm bay vèo đến hồ Tùng Hoa.

Cái tính cách không màng gì này không biết là di truyền từ ai nữa.

Có lẽ là do bản thân tự hình thành nên, trong đám hậu bối, ông nội lo lắng cho cô nhất.

Nếu không phải lo tính cách này của cô bị ăn h**p, thì là lo sẽ bị người khác ghi thù, còn lo lắng cô không giữ được tiền, lúc về già thì sẽ thành người nghèo.

Cho nên sau khi hai nhà ăn bữa cơm gặp mặt xong, ông nội Thịnh Quốc Nghị giữ cô lại sau cùng.

Hết nước hết cái khuyên bảo cô:

"Chỉ Chỉ, ông cũng chứng kiến quá trình trưởng thành của tiểu Nghiễn, ông coi cậu ta như cháu của mình, cậu ta tính cách mặc dù hơi trầm, nhưng con người rất tốt.

Hai cháu kết hôn, đừng có ỷ vào tính cách của bản thân, phải quan tâm để ý người bên cạnh nhiều hơn, bớt làm chúng ta lo lắng."
Cô không biết ông nội nghe được chuyện gì từ đâu.

Cô nhớ lại lúc trước bản thân có chút nghịch ngợm, nhưng cũng đâu đến mức làm Trình Nghiễn Nam đau lòng?
Hơn nữa, Trình Nghiễn Nam từ nhỏ đến lớn không đã làm biết bao thiếu nữ đau lòng rồi.

Mỗi lần từ chối lời tỏ tình của nữ sinh, đều trước sau như một bộ dạng vô cảm lãnh khốc.

Trình Nghiễn Nam thanh tâm quả dục như vậy, còn đến lượt cô làm anh đau lòng sao? Quả thật là chuyện vô căn cứ.

Thịnh Chỉ thu hồi tầm mắt, mím nhẹ khóe môi.

Vẫn chưa cùng Trình Nghiễn Nam kết hôn mà bao nhiêu người đã đứng về phía anh rồi.

Nói cô không khác gì gái tồi, phụ lòng tốt của Trình Nghiễn Nam.

Đây không phải là ăn không nói có, bịa đặt vô căn cứ sao...

Ở hồ Tùng Hoa nửa tháng trời, trước ngày rời đi một ngày Thịnh Chỉ chọn đến khu trượt tuyết.
Ban đầu cô định đến núi Trường Bạch rồi mới đi trượt tuyết, nhưng đến lúc cô mở điện thoại xem số dư tài khoản ngân hàng.

Phát hiện tiền không còn nhiều, thế là quyết định đi trượt tuyết.
Thịnh Chỉ nhớ lại lần đầu tiên mình trượt tuyết, đó là lần đi cùng Trình Nghiễn Nam.

Lúc còn nhỏ, cứ cách một khoảng thời gian chú Quý sẽ có dịp nghỉ ngơi, mỗi lần như vậy đều đưa Quý Tử Việt với Trình Nghiễn Nam đi du lịch.
Vốn dĩ ban đầu chỉ có một nhà bốn người đi không đưa cô đi cùng.
Hình như là đó là ngày đầu năm, cô nhìn Quý Tử Việt sáu tuổi đang khoe khoang mấy đồ mua được ở khu du lịch, cô ngưỡng mộ nói một câu hay quá.

Sau đó không biết Trình Nghiễn Nam nói gì, kỳ nghỉ đông năm đó chú Quý đưa cả cô đi cùng, cả năm người cùng đi trượt tuyết.

Lại sau đó nữa, năm nào gia đình Trình Nghiễn Nam đi du lịch đều đưa cô đi cùng.

Thịnh Chỉ nhớ năm đó là lần đầu tiên cô trượt tuyết, bởi vì bọn họ đều là tay mơ, cho nên chú Quý giúp ba người họ tìm một huấn luyện viên.
Lúc đó Trình Nghiễn Nam học rất nhanh, huấn luyện viên chỉ dạy hai vòng là anh đã có thể tự trượt được rồi.

Quý Tử Việt là vì tuổi còn nhỏ, giữ thăng bằng tốt, bám theo sau nên cũng học được.

Chỉ có cô tay chân loạng choạng, huấn luyện viên chỉ dạy rất lâu nhưng cô vẫn không giữ được thăng bằng.

Đã thế lúc đó tính tình cô không tốt không có kiên nhẫn, cô lo lắng đến mức ngồi tại chỗ, khó đến mức nhìn rất khó coi.

Khi ấy huấn luyện viên nhìn dáng vẻ này của cô có chút bất lực nhưng cũng có chút buồn cười.

Sau đó vẫn là Trình Nghiễn Nam dìu cô, kiên nhẫn đưa cô đi trượt.

Nụ cười trên mặt cô mới dần dần hiện ra.

Nghĩ tới đây, Thịnh Chỉ không nhịn được bĩu môi.
Được thôi, không trách mọi người được, suy cho cùng vẫn là cô trước đây tính khí quá không tốt.

Trình Nghiễn Nam có thể chịu đựng được quả thật là kỳ tích.

"Em đến đây!"
Tiếng hét lớn của cô gái bên cạnh kéo Thịnh Chỉ ra khỏi hồi tưởng.
Cô nhìn cô gái đội mũ bảo hiểm trượt tuyết đang chạy về phía bạn trai, Thịnh Chỉ mím môi dưới.

Cô đứng ở đó suy nghĩ, cuối cùng vẫn là lấy máy điện thoại ra tính chụp mấy tấm gửi cho Trình Nghiễn Nam.

Sau khi chụp xong, cô chọn ra tấm đẹp nhất, để chế độ HD rồi gửi đi.

Cùng với bức ảnh là dòng tin nhắn: [Em đi trượt tuyết đây.]

Trình Nghiễn Nam nhất thời chưa trả lời tin nhắn, Thịnh Chỉ liền cho rằng anh đang bận, tắt màn hình điện thoại đi.
Lúc chọn tuyến cáp treo, cô nghĩ bản thân mình đã mấy năm chưa trượt tuyết, cho nên quyết định chọn khu A1 có đường trượt tuyết lớn nhất.
Trượt lên trượt xuống hai vòng, cuối cùng cô cũng tìm được cảm giác.

Lúc cô ngồi cáp treo đến gần đường trượt, chuẩn bị trượt xuống, bên cạnh đột nhiên xuất hiện một người trượt theo.
Người đó mặc bộ trượt tuyết rộng màu đen, trên đầu đội chiếc mũ len màu đen, đeo kính trượt tuyết màu hồng.

Cô gái xõa tóc ngang vai, chân giẫm lên ván trượt màu trắng, dáng người tuy mỏng manh, nhưng trượt tuyết giống như đi bộ trên đất.

Còn mượt hơn so với cô đi bộ.

Động tác trượt tuyết của cô gái rất dứt khoát gãy gọn, đáng tiếc người ngoài ngành như Thịnh Chỉ chỉ biết mỗi kỹ thuật Ollie* với xoay 360°.

Những động tác có độ khó cao hơn cô không biết từ chuyên ngành gọi là gì, thế là chỉ biết thốt lên woah.
*Ollie: một thủ thuật trượt ván trong đó người lái và ván nhảy lên không trung mà không cần dùng tay của người lái.

Không để Thịnh Chỉ cảm thán thêm, cô gái đã dần dần biến mất trong tầm mắt, chỉ để lại một bóng lưng cool ngầu.

Không thể khống chế được sở thích ngắm người đẹp, Thịnh Chỉ dứt khoát bỏ đi, vội vàng dùng kỹ thuật trượt ván ba xu của bản thân đuổi theo.
Chỉ tiếc đối phương trượt quá nhanh, kỹ thuật quá giỏi.

Cô còn chưa trượt đến chân núi, mới đến lưng núi thôi là đã không thấy người kia đâu rồi.

Thịnh Chỉ nhìn quanh một vòng, xác định không tìm được cô gái cool ngầu kia bèn dừng lại ở một bên, gửi tin nhắn cho Đan Sơ Lam.

[Cíu bé, tới vừa thấy một cô gái trượt tuyết siêu đỉnh, siêu ngầu luôn!]
[Nhưng tớ quá phế, không đuổi theo kịp, mất dấu cô ấy rồi.

(Khóc lóc.jpg)]
Đan Sơ Lam hôm nay được nghỉ, cho nên qua mấy giây liền trả lời Thịnh Chỉ.
[Hahahahahahaha.]

Thịnh Chỉ mím môi, [Cậu cười có phải hơi quá đáng rồi không?]
Sơn Phong ca: [Có sao?]
Sơn Phong ca: [Không sao, người đẹp thì thiếu gì đâu, nói không chừng hai ngày nữa cậu đi núi Trường Bạch lại thấy một đống.]
[?]
[Có người đẹp nào mà tháng này đến núi Trường Bạch tụ tập? Cậu bị bệnh hay là bọn họ bị bệnh vậy?]
Sơn Phong ca: [Nói không chừng là cậu bị bệnh.]
[Biến đi.]

Mất đi cơ hội làm quen với cool girl, Thịnh Chỉ trở nên ủ rũ.

Cô thở dài một hơi, đang định cất điện thoại đi, đột nhiên nhìn thấy Đan Sơ Lam gửi một tấm ảnh qua.
Mở ảnh ra xem, đó là ảnh tự sướng của Đan Sơ Lam, khung cảnh là ở một nhà hàng, cô ấy còn trang điểm nhẹ nhàng.
Thịnh Chỉ cau mày, đáy mắt có chút khó hiểu.
[Cậu gửi tớ cái này làm gì?]

Sơn Phong ca: [Không phải cậu muốn ngắm người đẹp sao?]
Thịnh Chỉ: "?"

Sơn Phong ca: [Đủ chưa? Chưa đủ tớ gửi thêm.]
"..."

Đan Sơ Lam chắc chắn là mắc bệnh nặng rồi.

Thịnh Chỉ bĩu môi, nhịn không được đánh dòng "Da mặt cậu lại dày thêm rồi đó", nhưng đánh xong nghĩ lại thì lại xóa hết đi rồi gửi một câu—
[Muốn ngắm người đẹp thì tớ không biết tự chụp tớ sao?]

Sơn Phong ca: [...]
Sơn Phong ca: [Cậu được đấy.]
Nhìn thấy câu này, Thịnh Chỉ vui đến mức cong môi lên cười.

Cô đắc ý nhướng mày, khiêm tốn nói:
[Quá khen.]

Đứng ở đó chờ mấy phút, phía Đan Sơ Lam vẫn chưa gửi tin nhắn trả lời.

Thịnh Chỉ còn tưởng cô sẽ không trả lời, đang định thoát khỏi giao diện cuộc trò chuyện, đi tìm Trình Nghiễn Nam để kể cho anh nghe chuyện mình bị mất tung tích của đại thần trượt tuyết.

Ai mà biết điện thoại rung lên một cái, tin nhắn của Đan Sơ Lam được gửi đến.
[Tớ cảm giác, tớ sắp thoát ế rồi.]

Thịnh Chỉ cụp mắt xuống, nhìn thấy câu này trên mặt không có biểu cảm gì.

Cô còn tưởng Đan Sơ Lam đang lừa mình, thế là không thèm để ý, trả lời qua loa:

[Chúc mừng, chúc mừng.]
Vừa gửi đi, Đan Sơ Lam liền gửi đến một chuỗi dấu ba chấm.
[Tớ nói thật đấy.]
Thịnh Chỉ dẩu môi, vẫn như cũ không để tâm.

Dù sao cũng là lần đầu tiên Đan Sơ Lam dọa người, cô cũng không phải đồ ngốc, cô còn lạ gì câu chuyện cậu bé chăn cừu.

Nghĩ vậy, cô đánh chữ "Tớ không tin", đang định gửi đi, tin nhắn của Đan Sơ Lam đã được gửi đến tiếp.
Là một bức ảnh.

Nhìn giống như là chụp trộm, đối diện là một đôi tay thon dài với các khớp ngón tay rõ ràng.

Thịnh Chỉ vừa nghĩ đôi này cũng đẹp phết, giây tiếp theo vô thức nhớ tới một chuyện.

Thế là cau mày hỏi:
[Cậu cùng tên cẩu nam nhân nào ở bên nhau vậy?]
Đan Sơ Lam trả lời: [Hạ Dịch Châu.]
Hạ Dịch Châu.

Thịnh Chỉ nhỏ giọng đọc lại một lượt, lông mày càng nhíu chặt hơn.
Cảm giác cái tên này có chút quen thuộc, hình như là đã nghe qua ở đâu rồi...
[Ai thế? Tớ không biết, cậu cùng anh ta quen biết bao lâu rồi?]
Đan Sơ Lam ở đầu bên kia im lặng một hồi, qua rất lâu lại gửi thêm một tấm ảnh nữa.
Thịnh Chỉ ấn vào, phóng to lên.

Ánh mắt cô khẽ lướt qua người đàn ông với ngũ quan tinh tế, nét mặt trông như mấy tên lưu manh, cuối cùng rơi vào đôi mắt một mí.
Sau đó giật mình một cái.
Đây không phải là bác sĩ lần trước khám răng cho cô sao.

[Cậu cùng anh ta mập mờ từ khi nào vậy?]
[Từ ba năm trước rồi.]
Thịnh Chỉ: [?]
Được lắm.
 
Back
Top Bottom