Ngôn Tình Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh!

Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh!
Chương 140: C140: Sắc mặt tô nhiên


Nghe vậy, Nghiêm Hải nhìn về phía Tô Nhiên, run rẩy nói: “Cô Tô, là tôi ngu dốt mạo phạm cô, xin cô rộng lòng tha thứ cho tôi lần này.”

Sắc mặt Tô Nhiên phẫn nộ hơn bao giờ hết: “Vừa rồi anh dám giở trò dâm dê với tôi, đúng là yêu râu xanh không gì không dám làm!”

“Tiểu Tiên, diệt anh ta đi!” Nghiêm Hải thấy thế, lập tức sợ hãi rúc vào góc tường: “Các người dám...”

“Nhà họ Nghiêm tôi được một vị tiên nhân Nguyên Anh che chở, nếu các người giết nhà họ Tô sẽ không được yên!”

Lục Tiểu Tiên cười nói: “Cảnh giới Nguyên Anh thật là lợi hại quá đi, bản tiên nghe mà sợ quá rồi nè.”

Nói xong, cô ta nhẹ nhàng giơ tay lên, Nghiêm Hải không kịp kêu tiếng nào đã phịch một tiếng, lập tức hóa thành một làn sương máu.

Lúc này, bọn Ngọa Long nhận được tin tức vội vàng chạy tới, gào to: “Bọn trộm cắp nào dám to gan tới đây làm càn?”

Bảy người cầm theo cục gạch, gậy gộc, ghế dài, dáng vẻ đầy hung hãn! Thấy những người kia đã bị xử lý rồi, bọn họ không khỏi khiếp sợ.

Vì mới tới nhà họ Tô không lâu nên bọn họ không biết thân phận thật của Lục Tiểu Tiên, cho là cô ta chỉ là một cô gái phàm trần đi theo bên cạnh chủ mẫu.

Lý do bọn họ nhận được tin tức là do Ngọa Long là một trong các đội trưởng đội bảo vệ của nhà họ Tô, không chỉ phụ trách an ninh quanh biệt thự mà phải chịu trách nhiệm cho toàn bộ người nhà họ Tô từ trên xuống dưới!

Cổng chính của biệt thự nhà họ Tô có một bốt bảo vệ, trong bốt có điện thoại nối máy với nhà cũ của nhà họ Tô và tập đoàn Tô Thị, xem như nhà họ Tô là trụ sở

chính.

Chỉ cần phát hiện ra điều bất thường, các nhân viên an ninh sẽ lập tức gọi điện cho bốt bảo vệ ở biệt thự nhà họ Tô.

Chiêu này là do Diệp Phong nghĩ ra.

Vì anh ta biết rõ chuyện tranh chấp giữa những nhà giàu là như thế nào, việc có thể chỉ viện kịp thời hết sức quan trọng.

Lục Tiểu Tiên nói với bảy người bọn Ngọa Long: “Mấy ông tới chậm rồi. Nếu trông cậy vào các ông thì chủ mẫu đã xảy ra chuyện rồi.”

“ôp Nghe vậy, bọn Ngọa Long giật mình, không khỏi thấy hơi áy náy. Bọn họ mới

vừa đi theo Lâm Thiên Sinh nên đương nhiên ai nấy đều muốn thể hiện giá trị của bản thân.

“Sư mẫu không sao chứ?”

Nhận được tin tức, Diệp Phong và Nam Sơn Lão Đạo cũng chạy từ nhà họ Diệp tới đây, trong lòng nghĩ thầm, nếu như Tô Nhiên bị đứt mất một cọng tóc thì bọn họ biết phải ăn nói thế nào với Lâm Thiên Sinh bây giờ.

Tô Nhiên gật đầu: “Ừm, tôi không sao.”

Nam Sơn Lão Đạo cả giận nói: “Cô Tô, cô mau nói ra lai lịch của kẻ tới gây sự là ai đi.”

“Bọn chúng dám tới đây gây chuyện thì chúng ta phải tới đó diệt bọn chúng để thể hiện sự oai nghiêm của tiên sinh!”

Nếu không, chúng tôi không còn dám đứng trước mặt tiên sinh nữa.”

Ngọa Long nói: “Đúng vậy.”

“Phu nhân, tiên sinh thấu hiểu tạo hóa, rộng lòng thu nhận chúng tôi, hiện tại chính là lúc chúng tôi bày tỏ lòng trung thành của mình.”

Chín người nói vô cùng nghiêm túc, tất cả đều đồng lòng phải thể hiện năng lực và lòng trung thành của bản thân!

Tô Nhiên là một người phụ nữ thông minh, đương nhiên thừa hiểu suy nghĩ của bọn họ.

Cô cũng muốn nhà họ Nghiêm phải đổ máu!

Những chuyện khác thì không sao nhưng Nghiêm Hải dám mạo phạm cô, cô không thể nhẫn nhịn nhà bọn họ được.

Bởi vì trong lòng cô cảm thấy cô chỉ thuộc về Lâm Thiên Sinh, nếu ai dám có ý đồ xấu với cô thì cô phải tắm máu cả nhà đó!

Vậy nên Tô Nhiên nói: “Nhà họ Nghiêm ở Đông Đô, xin làm phiền các vị.”

Nam Sơn Lão Đạo nghe vậy, cười nói với Tô Nhiên: “Cô Tô nói quá lời rồi, bảo vệ cô là trách nhiệm của chúng tôi.”

Nói xong, ông ấy lập tức lạnh mặt lại, nói với bọn Diệp Phong: “Diệp Phong và mọi người!”

“Tất cả đã nghe rõ rồi chứ, nhà họ Nghiêm ở Đông Đô.”
 
Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh!
Chương 141: C141: Không hay rồi


Ngọa Long vô cùng nghiêm túc nói: “Bọn họ coi như đã tận số rồi!”

Cả bọn tỏ vẻ rất nghiêm túc, không hẹn mà cùng gật đầu, sau đó nhanh chóng chạy đi.

Cùng lúc đó, ở nhà cũ của nhà họ Nghiêm ở Đông Đô, trên không trung đột nhiên vèo vèo xuất hiện chín bóng người.

Chín người phừng phừng sát khí này không phải ai khác chính là bọn Diệp Phong và Nam Sơn Lão Đạo.

Diệp Phong lạnh lùng nói: “Chính là chỗ này, các anh em, làm thôi!” “Không được chừa lại một ail”

Lúc này, Ngọa Long đã nhận ra bên trong nhà họ Nghiêm có hơi thở của mấy †u SĨ.

Trong đó có một người đã lên tới cảnh giới Nguyên Anh.

Nhưng Ngọa Long vẫn không hề dao động mảy may, nghiêm mặt nói: “Dám can đảm mạo phạm sự uy nghiêm của tiên sinh, dù có là tiên trên trời thì Ngọa Long này cũng phải bẻ một tay của kẻ đó!”

Nói rồi, mấy người đồng loạt lao xuống giết chóc.

Nhà họ Nghiêm là gia tộc lớn ở Đông Đô, thực lực không hề tâm thường.

Ngay cả người trông cửa cũng là tu sĩ Trúc Cơ cảnh.

“Các người là ai?”

Hai tên gác cổng của nhà họ Nghiêm đã nhận ra hơi thở đáng sợ nhưng vẫn cả gan chất vấn.

Diệp Phong quát một tiếng: “Là ông ngoại mil”

Sau đó, anh ta hóa chân khí trong lòng bàn tay thành tia sét, đánh về phía hai người kia.

Ùng một tiếng, hai tên tu sĩ Trúc Cơ cảnh lập tức hóa thành than cốc!

Động tĩnh này khiến toàn bộ người nhà họ Nghiêm thấp thỏm lo âu.

Ở trong hành lang, một ông lão tiên phong đạo cốt ngồi ngay ngắn ở ghế chủ nhà, chậm rãi thưởng thức trà trong tay.

Tu vi của ông lão này không hề tầm thường, đã là một tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh sơ kỳ rồi.

Ở nơi này, tu vi cảnh giới này là vô địch!

Ngồi bên dưới ông ta là mấy người nhà họ Nghiêm.

“Gia chủ!”

“Không hay rồi!”

“Có tu sĩ giết tới tận cửa rồi!”

Đúng lúc này, một võ giả nhà họ Nghiêm hoảng sợ tột độ chạy vào báo tin.

Người này vừa dứt lời thì một luồng chân khí đánh trúng vào lưng làm anh ta nổ tung.

Thấy vậy, người nhà họ Nghiêm giật mình, vội vàng đứng dậy định ra ngoài kiểm tra.

Nhưng bọn họ còn chưa đi được mấy bước thì chín bóng người đã xuất hiện trong sân.

Chín người đứng chắp tay sau lưng, lơ lửng giữa không trung, thái độ rất nghiêm túc.

Người nhà họ Nghiêm nhìn thử, thấy có bảy người mặc áo bảo vệ. Hai người còn lại thì một là thanh niên, một là đạo sĩ già mặc đạo bào. Sau khi phát hiện ra hơi thở tu vi của chín người này, gia chủ Nghiêm Vu Chấn

sợ tái mặt, run rẩy hỏi: “Thưa các tiên nhân, không biết nhà họ Nghiêm tôi đã làm gì đắc tội các vị, tại sao lại xông tới nhà chúng tôi đánh giết?”

Chín người không nói gì, lập tức hành động, tấn công người nhà họ Nghiêm. Äm!

Một luồng chân khí mạnh mẽ đột ngột bộc phát ra từ trong hành lang của nhà họ Nghiêm, triệt tiêu đòn tấn công của chín người.

Sắc mặt bọn Diệp Phong cứng lại, ánh mắt đồng loạt nhìn về phía nhà chính của nhà họ Nghiêm.

Một ông lão cảnh giới Nguyên Anh sơ kỳ chắp tay sau lưng đi ra. “Chư vị, có chuyện gì thì hãy nói cho rõ.” “Rốt cuộc là tại sao lại tức giận như vậy.”

“Liệu các vị có thể nể mặt lão già này mà xuống đây nói chuyện được không?”
 
Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh!
Chương 142: C142: Nếu không phải


Ông lão thản nhiên quan sát mấy người.

Nếu không phải phát hiện ra trong chín người này có Ngọa Long cùng cảnh giới với mình thì ông ta đã chẳng khách sáo vậy rồi.

Trước đó, ông ta mang theo mấy đệ tử từ thành phố Thiên Hải tới Đông Đô, trùng hợp kết duyên với nhà họ Nghiêm, định dừng chân tại đây.

Không ngờ còn chưa kịp ngồi ấm chỗ thì nhà họ Nghiêm đã rước tới rắc rối lớn như vậy.

Một vị Nguyên Anh, hai tên Kim Đan đại viên mãn, sáu người còn lại đều là Kim Đan kỳ. Trận này, cho dù ông ta có mấy đệ tự ở đây thì cũng vẫn phải cân nhắc thật kỹ.

Ngọa Long nói: “Hiện tại linh khí thiên địa sắp khô kiệt, nể tình tu hành không dễ, tôi khuyên ông một câu, ông không thể can thiệp vào chuyện nhân quả này

được đâu. Nếu không tiếc mệnh thì cứ việc ở lại!”

Nghe vậy, Nghiêm Vu Chấn vội vàng tiến lên một bước nói: “Thưa các tiên trưởng, cho dù chết cũng phải chết một cách minh bạch chứ phải không?”

“Tại sao lại như thế này?”

Nghiêm Vu Chấn nghĩ nát óc vẫn không hiểu. Trước nay, nhà họ Nghiêm của ông ta vẫn luôn rất cẩn thận, tại sao đang yên đang lành lại rước tới nhân quả lớn như vậy chứ.

Thấy thái độ của chín người này kiên quyết như vậy, may mà hôm nay có một vị đại năng Nguyên Anh tọa trấn ở đây, nếu không e là nhà họ Nghiêm sẽ không còn bất kỳ đường sống nào nữa.

Diệp Phong hỏi: “Tại sao à?”

“Chuyện các người tự làm mà còn phải hỏi nữa hả?”.

||||| Truyện đề cử: Cô Vợ Tài Phiệt: Tạ Thiếu Sủng Thành Nghiện |||||

“Vì chuyện nhà họ Tô ở Giang Nam, hôm nay nhất định nhà họ Nghiêm các ông đừng hòng sống sót!”

Nghe vậy, Nghiêm Vu Chấn không khỏi căng thẳng. Ông ta không ngờ rằng chín người này lại tới đây vì nhà họ Tô.

Đúng là đứa con trai thứ hai của ông ta là Nghiêm Hải đã dẫn theo hai tu sĩ tới nhà họ Tô.

Vốn ông ta cứ nghĩ là cùng lắm nhà họ Tô chỉ có tu sĩ Kim Đan kỳ làm chỗ dựa mà thôi, không ngờ bọn họ lại cũng có một vị đại năng Nguyên Anh!

Nghiêm Vu Chấn nhanh chóng động não, cười nói: “Hiểu lầm, chuyện này. chắc chắn là hiểu lầm!”

Nam Sơn Lão Đạo cả giận: “Hiểu lầm?”

“Các người suýt chút nữa hại bọn tôi bất trung. Hôm nay, nếu không diệt cả nhà nhà họ Nghiêm Đông Đô các người, nếu tiên sinh trách tội thì bọn tôi sao chịu nổi trách nhiệm!”

Dứt lời, chín người tiếp tục tấn công.

Thấy không còn có thể đàm phán được nữa, lão già kia hừ một tiếng: “Có tôi ở đây, để xem hôm nay các người có thể làm gì!”

Nói rồi, ông ta bèn dẫn mấy tên đệ tử Kim Đan nghênh chiến với chín người kia.

Ngay lập tức, cú va chạm dữ dội ngập tràn chân khí khiến đất trời rung chuyển!

Cả nhà họ Nghiêm không ngừng kêu la thảm thiết, nhà cửa đổ sập, bị san phẳng.

Thần tiên đánh nhau, kẻ phàm trần gặp nạn.

Người nhà họ Nghiêm không kịp bỏ chạy, chết trong cuộc giao chiến của hai phe.

Ngọa Long giao đấu với lão già kia, nhất thời khó phân cao thấp.

Còn Diệp Phong và Nam Sơn Lão Đạo thì đã dễ dàng hạ được mấy tên đệ tử của ông lão.

Thấy các đệ tử của mình đều đã chết thảm, ông lão lập tức nổi giận, mắt văn †ơ máu.

“Hừi! Khinh người quá đáng, hôm nay tôi nhất định không cho các người rời khỏi đây!”

Sau khi gào lên xong, ông ta lập tức lấy ra một thanh bảo kiếm Linh khí, nắm chặt trong tay.

Chân khí cưồn cuộn không ngừng phun trào, như thể muốn đồng quy vu tận với chín người kia.

“Ta phụng lệnh trời đất!” “Ba ba thò đầu!”

Đúng lúc lão già kia định xuất chiêu thì Nam Sơn Lão Đạo cầm bảo kiếm trong tay đánh lén sau lưng.
 
Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh!
Chương 143: C143: Nhà họ nghiêm dám ức hiếp


Thanh kiếm được bọc quanh bằng chân khí đâm thẳng vào lỗ đít của lão già kia.

“Át"

Hậu môn của lão già kia lập tức thít chặt lại, sắc mặt đau đớn méo xẹo, khí thế cuồn cuộn chẳng dễ gì mới gom góp được lập tức tan biến.

Thật sự là quá bất cẩn!

Ông ta đường đường là một vị đại tu sĩ Nguyên Anh, đi đến đâu mà chẳng được người ta tiếp đãi cung kính.

Thật không ngờ hôm nay trước khi chết còn không giữ được khí tiết lúc tuổi già!

Ông ta cả giận nói: “Đám người tỉ tiện bỉ ổi các người lại dám giở trò hèn hạ này!”

“Các người có biết ông đây là ai không? Hôm nay, các người gây ra chuyện này, nhất định sẽ không thể sống nổi!”

Nam Sơn Lão Đạo hừ một tiếng: “Ai thèm biết ông là ai, liệu mà hối hận trên đường xuống Hoàng Tuyền đi!”

Nói xong, ông ấy và bọn Diệp Phong, Ngọa Long đồng loạt tấn công ông già Nguyên Anh này.

“Át” “Sư tỷ! Nhất định phải báo thù cho eml”

Lúc sắp chết, ông lão dốc hết sức bình sinh để truyền đi một ý niệm.

Sau đó, ông ta bị vô số luồng chân khí đuổi giết, kết cục thân vẫn đạo tiêu.

Xong việc, chín người khoảng sạch toàn bộ báu vật ở xung quanh có thể dùng được rồi nghênh ngang rời đi.

Chín người mới vừa đi khỏi thì có hai bóng người đáp xuống chỗ ban nay họ. đứng.

Một người lo lắng nói: “Hỏng rồi, chúng tới muộn rồi!”

“Sư đệ của vị đại năng kia chết thảm như vậy, nếu chọc giận người kia thì e là lần này khó giải quyết hậu quả rồi đây.”

Một người khác nói tiếp: “Mau mau liên hệ với Lý Vệ ở Giang Nam, cặn dặn Lý Vệ đừng tham gia vào chuyện này. E là lần này nhà họ Tô khó có thể bình an.”

Cùng lúc đó, trên một đình núi, một cô gái xinh đẹp mặc áo giáp đang ngồi nhắm mắt dưới nắng chiều.

Bên cạnh người phụ nữ này có cắm một thanh kiếm khổng lồ cao hai mét. Trên thân kiếm có khắc văn tự cổ màu đỏ máu rõ mồn một.

Đột nhiên, một ý niệm được truyền vào trong đầu người phụ nữ này. “Sư tỷ! Nhất định phải báo thù cho eml”

Giọng nói này ngập tràn oán hận và không cam lòng, liên tục văng vắng trong đầu người phụ nữ.

Người phụ nữ mở mắt ra, trong mắt cháy lên lửa giận. “Ai giết sư đệ tôi!” “Tôi nhất định sẽ bắt cả gia tộc của kẻ đó phải chết chung!”

Giọng nói này tựa như một tia sét mang theo khí thế vô cùng tận tỏa ra khắp xung quanht

Toàn bộ tu sĩ trong vòng bán kính trăm dặm đều hoảng sợ nhìn về phía phát ra âm thanh, cúi đầu quỳ xuống đất run lẩy bẩy.

Cơn giận của tu sĩ đại năng Độ Kiếp khiến vạn vật run rẩy!

Người phụ nữ giận dữ đứng dậy, rút thanh kiếm khổng lồ lên, lập tức lao về hướng đông.

Trời tối, Lâm Thiên Sinh làm sạch con cá yêu câu được rồi làm một chiếc giá nướng to.

Ở trong sân của nhà họ Tô, nướng cá nướng nguyên con xốt ớt kiểu Trùng Khánh.

Anh vừa xoay con cá yêu trên lửa vừa lạnh nhạt nghe bọn Tô Nhiên thi nhau kể lại chuyện hôm nay cho anh nghe.

“Nhà họ Nghiêm dám ức h**p chủ mẫu, xúc phạm sự uy nghiêm của tiên sinh. Không cần phải phiền đến tiên sinh, tụi tôi đã liên thủ tiêu diệt xong rồi.”

Bọn Ngọa Long nói với vẻ nịnh bợ, nhìn về phía con cá nướng nguyên con xốt ớt, nước dãi chảy ròng ròng.

Quả nhiên là có phúc lớn.

Hôm nay, Lâm Thiên Sinh lại xách về một con yêu thú cảnh giới Nguyên Anh nữat

Cảnh giới của con này còn cao hơn con cự mãng lần trước một tiểu cảnh giới.

Cho dù chỉ được gặm một chiếc xương cá thôi cũng đã giúp tăng thêm không ít tu vi rồi.

Nhất là ở thế giới mà linh khí thiên địa mỏng manh này thì thứ này lại càng quý giá.

Lâm Thiên Sinh nghe đầu đuôi sự việc xong, nói: “Mọi người làm tốt lắm.”

“Làm gì cũng phải chú ý nhân quả, báo ứng, nhưng nếu người ta đã tự lao đầu vào chỗ chết thì cũng không được nương tay.”

Mọi người ngồi quây quần quanh giá nướng cười ngây ngô, luôn miệng vâng dạ.

Lâm Thiên Sinh nhìn về phía Tô Nhiên, mở miệng hỏi: “Hôm nay em không sao chứ?”

Cho dù biết là đã có Lục Tiểu Tiên bảo vệ cô nhưng Lâm Thiên Sinh cho rằng vẫn nên hỏi han một câu, nếu không thì vợ bị ức h**p về kể với mình mà mình lại không nói tiếng nào thì đâu có được.
 
Back
Top Dưới