Ngôn Tình Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh!

Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh!
Chương 60: Nếu muốn nói


Vật trân quý như vậy, thế mà Lăng Phong lại chắp tay cho người ta ư?

Theo lý mà nói, anh ta là võ giả cấp bảy, một bảo bối hiếm có như vậy đối với một võ giả là vô cùng quý giá.

Có chiếc vòng ngọc này, Lăng Phong sẽ sớm có thể tiến đến Trúc Cơ mà.

Nếu muốn nói anh ta không có việc gì, Mộ Dung Tình tuyệt đối sẽ không tin.

Hai mắt Mộ Dung Phi sáng lên: "Chị, đây là đồ tốt đó!"

Mộ Dung Tình cau mày, ngước mắt hỏi Lăng Phong: "Nói đi, Lăng Phong, anh có ý gì?"

Nhà Mộ Dung là một thế gia ở thành phố Thiên Hải, cảnh giới của Mộ Dung Tình đang ở Trúc Cơ Cảnh trung kỳ.

Làm sao cô ta có thể không nhìn ra Lăng Phong có chuyện muốn nhờ bọn họ.

Lăng Phong mỉm cười nói: "Cô cả thật là sáng suốt, tôi thật sự muốn nhờ cô giúp đỡ một việc."

Mộ Dung Phi không vui nói: "Mau nói đi, lề mề làm gì chứ!"

"Vâng, cậu ba." Lăng Phong lộ ra vẻ mặt kính sợ.

Sau đó anh ta giả vờ thở dài nặng nề, nghiêm túc nói: "Cô cả, cậu ba, Lăng Phong tôi thật vô dụng mài!"

“Vị hôn thê cũ của tôi đã bị cướp đi ngay trước mắt tôi…”

"Bây giờ bọn họ còn đang thể hiện tình cảm trước mặt tôi. Các người nói xem, có người đàn ông nào có thể nuốt trôi cục tức này chứ?"

"Nhà họ Lăng tôi mặc dù không phải thế gia, nhưng ở Giang Nam cũng có thể coi là một gia tộc giàu có, thật sự là khiến người ta chê cười mà."

Nhìn thấy Lăng Phong thở dài bất đắc dĩ, Mộ Dung Phi và Mộ Dung Tình không khỏi kinh ngạc.

Mộ Dung Phi nói thẳng: “Vậy anh đi cướp lại là xong mà. Ông cụ nhà anh cũng là tu sĩ Trúc Cơ Cảnh mà đúng không?”

"Tại Giang Nam nhỏ bé này, còn có người dám cướp người phụ nữ của anh sao, Lăng Phong?"

Lăng Phong buồn rầu nói: “Cậu ba, có điều cậu không biết. Người đàn ông đó có quan hệ với Nam Sơn đạo nhân, ngay cả ông nội tôi cũng không phải đối thủ của anh ta”

"Phương sĩ Nam Sơn?" Mộ Dung Tình nghe xong lời này, cảm thấy quả thật Lăng Phong đang ở thế yếu.

Lão đạo sĩ đó là sự tồn tại bán bộ Tụ Hồn Cảnh, chưa kể. ông ta có rất nhiều đệ tử, trong đó có một số người làm việc trong tổ chức nhà nước của Long Quốc.

Mộ Dung Phi hừ lạnh một tiếng: “Tôi còn tưởng là ai, hóa ra là lão đạo sĩ Nam Sơn kia, chỉ dựa vào một ít nền tảng tổ tiên để lại mà đi làm mưa làm gió khắp nơi, ông ta cũng chỉ có năng lực ức h**p mấy gia tộc nhỏ như các người thôi."

"Yên tâm, chuyện này tôi sẽ giúp anh đòi lại công lý. Nếu lão già kia dám ra mặt nói không, anh cứ xem nhà Mộ Dung sẽ xử lý ông ta như thế nào!"

Anh ta vừa dứt lời, Mộ Dung Tình ngồi bên cạnh đột nhiên nghiêm giọng nói: "Dung Phi, câm miệng!"

Mộ Dung Phi khó hiểu nói: "Chị, chị sợ cái gì chứ? Lão đạo sĩ kia chẳng phải có chút may mắn dạy dỗ mấy tên đồ đệ làm việc trong tổ chức nhà nước của Long Quốc thôi sao?"

"Các cô chú của nhà Mộ Dung cũng không kém gì đệ tử của ông ta."

Nói xong, anh ta quay sang Lăng Phong nói: “Được rồi, chuyện này tôi sẽ lo, anh cứ đi xử lý tên nhóc đã cướp vị hôn thê của anh đi. Nếu có chuyện gì, Mộ Dung Phi tôi sẽ ra mặt giúp anh."

Lăng Phong giả vờ vui mừng, nhanh chóng cúi đầu tạ ơn: "Vậy thì cảm ơn cậu ba và cô cải”

Mộ Dung Phi không coi trọng chuyện này: “Chuyện nhỏ thôi, cũng là vì nể mặt anh biết điều đấy."

"Được rồi, anh cứ đi đi. Nếu cần gì thì cứ gọi ngay cho tôi:

Mộ Dung Phi vừa nói vừa lấy từ trong túi ra một tấm danh thiếp đưa cho Lăng Phong.
 
Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh!
Chương 61: Cậu ba


Phải biết rằng, nếu có thể nghiên cứu ra thứ gì đó từ chiếc vòng ngọc này, thì có thể kiếm được nhiều thứ đáng giá hơn.

Mộ Dung Phi thầm vui mừng vì nhà họ Lăng dù sao cũng là một gia tộc giàu có ở một nơi nhỏ bé, làm sao họ có thể biết được bí mật của chiếc vòng ngọc này.

Cuộc đấu giá còn chưa bắt đầu mà đã thu được lợi ích như vậy trước tiên, đây thực sự là một chuyến đi đáng giá mà.

Lăng Phong giơ hai tay cầm lấy danh thiếp của Mộ Dung Phi, giả vờ xấu hổ nói: "Cậu ba, nói thật với cậu, hôm nay kẻ cướp vị hôn thê của tôi cũng ở đây."

"Người này bá đạo lắm, vừa rồi anh ta gặp Nam Sơn đạo nhân, còn chế nhạo tôi, tôi thật sự không dám tới đó…"

Mộ Dung Phi nghe vậy, liếc nhìn Lăng Phong đang khúm núm: “Thật là đồ vô dụng, khó trách người phụ nữ của mình cũng bị cướp đi!"

“Quên đi, hôm nay Mộ Dung Phi tôi sẽ ra mặt thay anh, dạy cho tên nhóc kia một bài học!”

Mộ Dung Tình nói: “Dung Phi, đừng gây chuyện!” Mộ Dung Phi cười nói: "Chị yên tâm. Hơn nữa, em chỉ muốn dạy cho đám kiêu ngạo bắt nạt người khác một bài học thôi. Nhà Mộ Dung chính trực thì cần gì phải sợ anh ta chứ."

Nói xong, anh ta lập tức đứng dậy hỏi Lăng Phong: "Nói đi, tên nhóc kia ở đâu?"

Lăng Phong bày ra vẻ mặt vui mừng, vội vàng chỉ về phía ba người Lâm Thiên Sinh rồi nói: "Là tên nhóc kia, người ngồi bên cạnh là vị hôn thê cũ của tôi."

Mộ Dung Phi nhìn theo hướng Lăng Phong chỉ.

Sau đó anh ta nói: "Khá lắm, tên đó trông cũng đẹp trai hấp dẫn quá, chẳng trách vợ sắp cưới của anh không cần anh"

Lăng Phong xấu hổ cười nói: "Cậu ba, đẹp trai cũng đâu ăn được đâu chứ?"

“Hơn nữa xét về mặt đẹp trai thì tên nhóc đó kém xa cậu ba mà”

Mộ Dung Phi nghe vậy, rất hài lòng: "Ừ, anh nói có lý." "Chỉ cần nhìn thôi, tôi sẽ trút giận cho anh ngay bây giờ!"

Vừa nói, anh ta vừa ra hiệu cho hai vệ sĩ bên cạnh rồi đi về phía nhóm người Lâm Thiên Sinh.

"Cảm ơn cậu ba, cảm ơn cậu bai" Lăng Phong cúi đầu cảm tạ liên tục.

Sau đó anh ta nói với Mộ Dung Tình: “Cô cả, tôi đi trước.

đây. Mộ Dung Tình không còn gì để nói: "Được, anh đi đi." Cô ta cũng không ngăn cản Mộ Dung Phi làm gì.

Suy cho cùng, nền tảng của nhà Mộ Dung của cô ta không phải là chuyện đùa.

Sau khi rời khỏi bàn của Mộ Dung Tình, người đàn ông đầu trọc nói với vẻ mặt đặc biệt lo lắng: “Cậu chủ, cậu thật sự đưa chiếc vòng ngọc đó cho bọn họ sao?”

“Nếu ông chủ phát hiện ra chuyện này thì sao?”

Lăng Phong cười lạnh nói: "Hừ, đưa cho bọn họ ư?”

"Chỉ cần có được kiếm Thanh Phong, tôi có thể dễ dàng tiêu diệt nhà Mộ Dung!”

"Đúng rồi, vẫn chưa tìm ra vị trí của thanh kiếm Thanh Phong sao?”

Tên đầu trọc nói: "Thưa cậu chủ, vẫn chưa."

"Nói vậy, chính chủ sẽ không xuất hiện trước khi cuộc đấu giá bắt đầu. Ngay cả nhà họ Diệp cũng không biết thông tin về chính chủ"

Những tên học giả địa phương đó cũng không đơn giản, họ dựa vào điều này để kiếm sống.

Đương nhiên sẽ có năng lực che giấu tin tức tốt, nếu không thì cũng không biết đã có bao nhiêu người chết rồi.

Nghe vậy, Lăng Phong u ám thở dài: "Vậy tin tức tình báo mà lão bất tử có được có đáng tin cậy không?”

"Nếu hôm nay kiếm Thanh Phong không xuất hiện, quay về tôi sẽ gi ết chết lão bất tử kial"

Nói xong anh ta nhanh chóng bước đi. Cùng lúc đó.

Dưới sự xúi giục của Lăng Phong, Mộ Dung Phi đút hai tay vào túi đi đến bàn của Lâm Thiên Sinh cùng với hai vệ sĩ.

"Ai không muốn gặp rắc rối thì cút ngay cho tôi!"

Hai vệ sĩ của nhà Mộ Dung bước tới, mảng đám doanh nhân đang thảo luận dự án với Tô Nhiên.

Nghe được lời quát mắng này, mọi người lập tức ngẩng đầu lên.

Khi nhìn thấy Mộ Dung Phi ở phía sau vệ sĩ, tất cả đều tỏ. ra hoảng sợ, đứng dậy lần lượt rời đi.

Nhà Mộ Dung không phải là loại mà bọn họ có thể đắc tội được.

Chỉ cần một lời nói là đã có thể đè chết họ.

Tô Nhiên và Tô Khả Hân vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, vẻ mặt khó hiểu nhìn Mộ Dung Phi.

Lâm Thiên Sinh đang bắt chéo chân dựa vào ghế dài, khóe miệng hơi nhếch lên.

Mộ Dung Phi cực kỳ kiêu ngạo, bước lên hỏi Lâm Thiên Sinh:

"Mày là tên Lâm Thiên Sinh chết tiệt hả?”
 
Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh!
Chương 62: Kịch hay sắp bắt đầu rồi


Vừa dứt lời, Tô Nhiên liền nhíu mày, thâm nghĩ nhà họ Tô cô chưa từng đắc tội nhà Mộ Dung mà. Thế là cô đứng dậy vội nói: “Cậu ba, không biết vợ chồng tôi đã đắc tội anh ở chỗ nào?”

Lâm Thiên Sinh kéo tay cô, để cô ngồi xuống: “Em ngồi xuống trước đi.”

Tô Nhiên nghiêm mặt nói với Lâm Thiên Sinh: “Chồng à, người này là cậu ba nhà Mộ Dung đấy.”

Tô Khả Hân ở bên cạnh nghiêm mặt, đã chuẩn bị sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào. Trong lòng thầm nghĩ, chẳng phải nhân quả này đến rồi à? Cô ấy vừa mới đột phá cảnh giới Trúc Cơ, đang nóng lòng muốn thử đây này.

Mộ Dung Phi cười chế giễu: “Đúng là một đôi gian phu dâm phụ. Hôm nay Mộ Dung Phi tôi chướng mắt với hai người. Ranh con, nếu không muốn mất cánh tay gãy chân thì li3m sạch bụi bặm trên giày cho tao đi. Bằng không sẽ bị tẩn một trận"

Sự hỗn loạn ở bên này nhanh chóng thu hút rất nhiều người trong hội trường đến vây xem.

“Kịch hay sắp bắt đầu rồi.”

Lăng Phong ẩn nấp bên ngoài đám đông xem kịch, khóe miệng không khỏi cong lên, lộ ra nụ cười cực kỳ tà mị.

Lúc này người nhà họ Diệp và Nam Sơn Đạo Nhân kia cũng đưa mắt nhìn sang. Thấy Mộ Dung Phi đang gây khó dễ với Lâm Thiên Sinh, trong lòng Diệp Đình nhất thời kinh ngạc, vội kéo Nam Sơn Đạo Nhân nói: “Không hay rồi sư phụ.”

“Ngài Lâm và cậu ba nhà Mộ Dung đã nảy sinh mâu thuẫn.”

Nhưng Nam Sơn Đạo Nhân lại không cho là thế mà lên tiếng: “Sư phụ nói này đồ nhi, chuyện này con đừng lo chuyện bao đồng nữa. Nếu Lâm đ*o hữu thật sự thần thông như lời con nói, cậu ấy còn có thể chịu thiệt sao?”

“Vả lại, bên cạnh cậu ấy còn có một cô bé ở cảnh giới Trúc Cơ, còn cậu ba nhà Mộ Dung gì kia chỉ là võ giả cấp chín mà thôi, nên con cứ yên tâm 100%.”

Nam Sơn Đạo Nhân nói thầm trong lòng, vừa hay để xem Lâm Thiên Sinh có bản lĩnh kia thật hay không, cảnh giới bao nhiêu.

“Sao con rể nhà họ Tô lại trêu chọc cậu ba nhà Mộ Dung thế?”

“E rằng lần này thần tiên có đến cũng không cứu được nhà họ Tô này rồi.”

“Đúng đó, đúng đó. Gia tộc bình thường làm sao có thể so bì với nhà Mộ Dung cơ chứ?”

Chứng kiến cảnh tượng này, mọi người xung quanh đều châu đầu ghé tai bàn tán xôn xao.

Lúc mọi người đều cho rằng, chắc chăn lần này Lâm Thiên Sinh sẽ nhục nhã thì Tô Khả Hân đột ngột di chuyển. Một cú đá càn quét nhắm thẳng vể phía Mộ Dung Phi.

“Cậu ba cẩn thận” Hai tên vệ sĩ ở bên cạnh Mộ Dung Phi đều không phải người bình thường, mà là võ giả cấp chín.

Khi cú đá của Tô Khả Hân sắp lấy mạng Mộ Dung Phi thì một người trong số đó đã vội vã xả thân tiến tới ngăn cản.

Rầm! Tên vệ sĩ đó bị Tô Khả Hân đá bay ra xa mấy chục mét ngay tại chỗ, rồi đập mạnh xuống sàn, liên tục ôm bụng phát ra tiếng r3n rỉ thảm thiết.

Lúc đó, chân khí mà cô ấy bộc phát ra đã khiến mọi người hóa đá tại chỗ.

“Cảnh giới Trúc Cơ, chuyện này làm sao có thể chứ?”

Trên mặt Lăng Phong tràn ngập vẻ khó tin, ngạc nhiên đến nỗi bóp nát ly rượu trong tay.

“Không ngờ cô hai nhà họ Tô lại là tu sĩ ở cảnh giới Trúc cơ”

“Chuyện này thật khó tin.”

“Nhà họ Tô này che giấu quá sâu, thảo nào thằng nhãi tên là Lâm Thiên Sinh kia chẳng hề lo sợ mà ung dung bình tĩnh đến thế. Hóa ra là có em vợ chống lưng cho cậu ta.”
 
Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh!
Chương 63: Là chị cả nhà Mộ Dung


Không chỉ có Lăng Phong mà mọi người đều bị chấn động trước động tác của Tô Khả Hân.

Sắc mặt của Diệp Phong và Diệp Đình đều vô cùng chấn động. Chỉ mới mười chín tuổi đã ở cảnh giới Trúc Cơ, trong lịch sử mấy trăm năm ở cả Giang Nam cũng chưa từng xuất hiện.

Có một điều mà mọi người không biết, nếu để bọn họ biết Tô Khả Hân từ một người phàm đột phá lên cảnh giới Trúc Cơ trong hai ba ngày ngắn ngủi, trong lòng sẽ có cảm nghĩ như thế nào.

Tô Khả Hân là cô hai nhà họ Tô, trước giờ luôn im hơi lặng tiếng đi học ở trường. Không ngờ lần đầu tiên lộ mặt ở những nơi như thế này lại thể hiện thực lực đáng sợ đến thế.

“Không ngờ con gái thứ hai nhà họ Tô lại có tu vi uyên thâm đ ến thế, thật khiến người ta ngạc nhiên mà…"

Mấy lão già Lăng Sơn Thủy đang nhìn chằm chăm Tô Khả Hân bằng ánh mắt vô cùng nghiêm túc, trong lòng đã dậy sóng †o gió lớn.

Chỉ mới mười chín tuổi đã đạt đến cảnh giới Trúc Cơ, thật khó mà tưởng tượng tương lai sẽ đạt được thành tựu gì.

Lâm Thiên Sinh chỉ khế cười, từ tốn nhấp một ngụm rượu vang, cũng chẳng muốn nói gì cả. Còn Tô Nhiên thì lo lăng, mặc dù em gái đã trở thành cường giả Trúc Cơ, nhưng trước đây em ấy không hề có nền tảng. Nếu cùng lúc đối mặt với ba tên võ giả cấp chín sẽ khó tránh khỏi chịu thiệt.

Mộ Dung Tình đang đứng ở gần đó nhíu chặt mày, tầm mắt dừng trên người Tô Khả Hân, không nói một lời.

Lần này đến quá đột ngột, bây giờ Mộ Dung Phi vẫn đang khiếp sợ.

Mẹ kiếp!

Mười chín tuổi đã ở cảnh giới Trúc Cơ. Sống trong thế giới linh khí mỏng manh thế này, phải là kỳ tài tu đạo đến cỡ nào chứ.

“Lưu manh từ đâu đến? Không ngờ lại dám ăn nói lời càn rỡ với anh rể tôi.” Tô Khả Hân khẽ vặn cổ nói, bày ra tư thế sắp đánh một trận lớn.

“Ha ha! Hóa ra là có chỗ dựa, thảo nào thằng nhãi Lăng Phong kia lại sợ đến thế” Dù biết Tô Khả Hân là một cường giả Trúc Cơ, nhưng Mộ Dung Phi chẳng hề lộ vẻ sợ sệt.

Có điều dáng vẻ hống hách lúc trước đã giảm đi rất nhiều. Sắc mặt anh ta nghiêm nghị, bỏ chân đang gác trên ghế xuống. Mà sự chú ý của anh ta cũng từ trên người Lâm Thiên Sinh dời đến chỗ Tô Khả Hân.

Sắc mặt Lăng Phong vô cùng lạnh lẽo: “Rốt cuộc nhà họ Tô còn bao nhiêu chuyện không để cho người ta biết? Thảo nào hôm nay Hà Thất kia không cùng đến đây.”

Sắc mặt Tô Khả Hân hơi giận dữ, nói với Mộ Dung Phi: “Anh vẫn còn mặt mũi để cười à? Biết điều thì mau xin lỗi anh rể tôi ngay. Bằng không hôm nay cô đây sẽ không tha cho mấy người.”

Nghe vậy, một tên vệ sĩ nhà Mộ Dung bước tới quát: “Láo xược! Cô có biết cậu chủ nhà tôi là ai không hả?”

Ai dè vừa dứt lời, Tô Khả Hân đã một bước vọt tới trước mặt. Một tiếng tát lanh lảnh vang lên, tát tên vệ sĩ đó ngã sấp xuống sàn, rồi giãm lên lưng anh ta.

Phụt!

Tên vệ sĩ đó mặt mày trắng bệch, trong miệng phun ra một ngụm máu.

Tô Khả Hân chỉ vào Mộ Dung Phi: “Tôi cho anh một cơ hội nữa, mau quỳ xuống xin lỗi anh rể tôi ngay.”

Mộ Dung Phi bị dáng vẻ của Tô Khả Hân dọa cho sợ hãi liên tục lùi về sau. Anh ta lộ ra vẻ mặt khó coi, trong lòng thầm hối hận, sớm biết thế này anh ta đã không ra mặt thay cho tên Lăng Phong kia.

Võ giả và tu sĩ là một ranh giới khổng lồ. Cho dù bây giờ anh ta là võ giả cấp chín, nhưng nếu Tô Khả Hân thật sự xuống tay, chắc chăn kết cục sẽ không khác gì hai tên vệ sĩ kia.

“Nhà họ Tô uy phong quá nhỉ! Nếu qua vài năm nữa, e rằng mấy người sẽ không để các thế gia tộc lớn vào mắt”

Lúc Mộ Dung Phi đang cưỡi trên lưng cọp khó xuống, không biết từ bao giờ giọng nói kiêu ngạo của một người phụ nữ quyến rũ đã truyền đến.

Nghe thấy giọng nói này, Mộ Dung Phi nhất thời mừng rỡ: “Chị cả”

Sau đó dưới ánh nhìn của mọi người, một người phụ nữ với thân hình cao ráo, tầm ba mươi tuổi từ tốn đi tới.

“Là chị cả nhà Mộ Dung”

“Cảnh giới của Mộ Dung Tình đã tiến vào Trúc Cơ trung kỳ. Lần này nhà họ Tô sắp mất mặt rồi.”

“Quả thật mười chín tuổi đạt cảnh giới Trúc Cơ là hiếm thấy, nhưng tiếc rằng đối phương là nhà Mộ Dung được xếp vào hàng thế gia.”

Thấy Mộ Dung Tình ra mặt, mọi người lại bắt đầu châu đầu ghé tai.

Tô Khả Hân quay đầu nhìn qua đó, dù biết cô gái đi tới cao hơn mình một cảnh giới, nhưng trên mặt cô ấy chẳng hề sợ sệt, mà lên tiếng: “Yêu phụ già từ đâu đến? Cô muốn ra mặt thay cho người này đúng không?”
 
Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh!
Chương 64: Nam Sơn phương sĩ?


Nghe vậy, Mộ Dung Tình nhất thời nổi gân xanh, sắc mặt giận dữ.

“Ngông cuồng!” Một tiếng quát gầm lên, thân hình lao. thẳng về phía Tô Khả Hân.

Khi hai bên sắp sửa đánh nhau, một bóng dáng màu vàng bỗng lao đến trước mặt Mộ Dung Tình, đồng thời tung một chưởng khiến cô ta đang tràn đầy khí thế lùi về sau.

Nhìn kỹ lại, không ngờ lại là Nam Sơn Đạo Nhân. Vừa hay giúp Tô Nhiên đang toát mồ hôi hột thở phào nhẹ nhõm.

“Nam Sơn phương sĩ?” Thấy người ra tay ngăn cản mình lại là Nam Sơn Đạo Nhân, sắc mặt Mộ Dung Tình càng trở nên khó coi.

Lúc này Lăng Phong đang đứng trong bóng tối xem kịch, ánh mắt cũng trở nên u ám. Xem ra tin tức là thật, quả nhiên Lâm Thiên Sinh kia có chút quan hệ với Nam Sơn Tiên Nhân.

Nam Sơn Đạo Nhân cười ha hả: “Ha ha! Cô Mộ Dung Tình, Lâm đ*o hữu này là bạn tốt của đồ nhi ta. E rằng chuyện ngày hôm nay là có hiểu lầm gì đó.”

Mộ Dung Phi tiến tới giận dữ nói: “Chuyện này liên quan gì đến lão đạo như ông. Chẳng lế ông muốn đối đầu với nhà Mộ Dung chúng tôi?”

Tô Nhiên cũng sốt sắng, kéo cánh tay của Lâm Thiên Sinh nói: “Hay là bảo em gái bỏ qua đi. Nhà Mộ Dung này là thế gia ở thành phố Thiên Hải, nhà họ Tô chúng ta không thể địch lại đâu…”

Cô sợ nếu còn dây dưa chuyện này, e rằng ngay cả nhà họ Diệp và Nam Sơn Môn cũng không được sống yên ổn.

Lâm Thiên Sinh lạnh nhạt nói: “Vừa hay để em gái rèn luyện chuyện này một phen. Em cứ ngồi xem là được, sẽ không có chuyện gì đâu.”

Nghe Lâm Thiên Sinh nói thế, Tô Nhiên cũng không tiện nói gì thêm, chỉ đành lo lắng nhìn Tô Khả Hân đang giãm lên lưng vệ sĩ nhà Mộ Dung. Đồng thời trong lòng cũng hơi vui mừng, lần này đã khiến nhà họ Tô nở mày nở mặt rồi. Đợi chuyện này trôi qua, để xem còn ai dám tính kế nhà họ Tô của cô nữa không.

“Anh chết đi cho tôi!” Tô Khả Hân thấy Mộ Dung Phi vẫn không có ý định nhận sai thì vận dụng chân khí ngay, nhanh chóng bay về phía anh ta.

Trong lòng Mộ Dung Phi ngạc nhiên, vội vàng giơ tay lên tiếp chiêu. Nhưng chỉ trong vài chiêu, anh ta đã bị Tô Khả Hân bắt chẹt tại chỗ, đồng thời đá vào đầu gối của anh ta.

Một tiếng phịch nặng nề vang lên, chỉ thấy Mộ Dung Phi cứ thế bị Tô Khả Hân mạnh mẽ đè quỳ xuống trước mặt Lâm Thiên Sinh.

Hít!

Chứng kiến cảnh tượng này, sắc mặt của mọi người đều trở nên cực kỳ khó coi. Không ngờ cậu ba của thế gia Mộ Dung lại cứ thế quỳ xuống trước mặt Lâm Thiên Sinh.

Tô Khả Hân giận dữ quát: “Mau xin lỗi anh rể tôi.”

Lúc này sắc mặt của Mộ Dung Phi đã cực kỳ khó coi. Nghĩ đến việc anh ta là cậu ba thế gia, đã gần ba mươi tuổi, thực lực võ giả cấp chín, vậy mà giờ đây lại bị một cô gái mười chín tuổi ấn quỳ xuống sàn. Hơn nữa còn quỳ trước mặt Lâm Thiên Sinh – một người chẳng hề có tu vi, nghe nói còn xuất thân từ nông thôn.

Có thể nói lần này mặt mũi của nhà Mộ Dung ở thành phố Thiên Hải đã mất sạch rồi.

Lúc này, ngay cả Nam Sơn Đạo Nhân cũng lộ ra vẻ mặt nghiêm nghị, không dám nói lời hòa giải nữa. Ông ấy hoàn toàn không ngờ răng, cô hai nhà họ Tô này lại cứng rắn đến thế.

“Con tiện nhân chết tiệt, hôm nay tao phải giết mày.” Mộ Dung Tình vô cùng giận dữ, tiếp tục lao tới chém giết.

Nhưng lúc cô ta vừa khéo bay đến bên cạnh Nam Sơn Đạo Nhân, lòng bàn tay phải của Lâm Thiên Sinh khẽ chuyển động. Sau đó nghe thấy một tiếng phịch. Mộ Dung Tình đang lao đến giữa chừng đột nhiên ngã xuống, thất khiếu bị chảy. máu mà chết dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người.

“Hả? Chuyện này…” Nam Sơn Đạo Nhân nhìn Mộ Dung Tình chết ở dưới chân mình, vẻ mặt mơ màng.

Lúc này ông ấy cũng không biết tại sao Mộ Dung Tình lại ngã xuống trước mặt ông ấy như thế. Hơn nữa đã hoàn toàn tắt thở…

Lại là cảnh tượng chấn động khiến mọi người ngạc nhiên đến mức trợn mắt há mồm, bùng nổ tại chỗ. Bọn họ đều cho rằng, lúc nãy Nam Sơn Đạo Nhân đã ra tay.

Hắn là nhân lúc Mộ Dung Tình dồn hết sự chú ý lên người "Tô Khả Hân, ông ấy đã ra tay đánh lén khiến Mộ Dung Tình mất mạng chỉ trong một chiêu. Thế nhưng Nam Sơn Đạo. Nhân này cũng quá tàn nhẫn rồi đó. Người ta là cô cả thế gia Mộ Dung đó.

Ngay cả Tô Khả Hân và Tô Nhiên cũng lộ vẻ mặt ngạc nhiên. Cùng lắm Tô Khả Hân chỉ muốn Mộ Dung Phi xin lỗi Lâm Thiên Sinh, ai dè Nam Sơn Đạo Nhân này lại có thể vì bọn họ mà đánh chết Mộ Dung Tình tại chỗ trước mặt mọi người.

Im lặng, một sự im lặng chết chóc.

Lúc này hàng nghìn người xung quanh đều không dám phát ra một tiếng động nhỏ.

“Chị, chị c: "Thấy chị cả nhà mình chết thảm trong tích tắc như vậy, trên mặt Mộ Dung Phi đầy vẻ không dám tin và sợ hãi.

Mọi người đều nhìn về phía Nam Sơn Đạo Nhân, trong mắt đều là vẻ run sợ đối với ông ấy.

Cảnh tượng này đã khiến Diệp Đình hoàn toàn không dám tin, cả người hóa đá tại chỗ: “Sư phụ…”

Cảm nhận được ánh mắt khác thường của mọi người, Nam Sơn Đạo Nhân hoảng hốt: “Các vị, chuyện này không liên quan đến lão phu. Lão phu không hề ra tay, cũng chẳng biết đã xảy ra chuyện gì…”

Sau đó, ông ấy chợt nhìn thấy Lâm Thiên Sinh đang ngồi trên ghế, khóe miệng nở nụ cười khiến người khác nhìn không thấu. Trong lòng ông ấy chợt cả kinh: “Chẳng lẽ là cậu ấy?”

Nhưng có thể có bản lĩnh như vậy, e rằng tu vi đã là Đại Năng Kim Đan kỳ.

“Chị cả.” Mộ Dung Phi đã bất chấp tất cả. Lúc Tô Khả Hân đang thất thần thì anh ta đã vội vàng thoát khỏi sự trói buộc, liên tục lăn lộn lao tới trước mặt Mộ Dung Tình.

Anh ta cực kỳ bi thương ôm cô ta vào lòng, lớn tiếng gào khóc.

Nam Sơn Đạo Nhân đứng bên cạnh đã không còn có chừng mực, luống cuống tay chân ấp úng một hồi lâu mới nói với Mộ Dung Phi: “Người chết không thể sống lại, mong cậu Mộ Dung hãy nén bi thương.”

Nghe vậy, Mộ Dung Phi lườm ông ấy, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lão già trời đánh nhà ông, không ngờ ông lại không nói võ đức, đánh lén chị cả tôi. Được lắm, chuyện ngày hôm nay nhà Mộ Dung tôi tuyệt đối không dễ dàng bỏ qua. Các người cứ đợi đấy cho tôi. Nhà Mộ Dung tôi sẽ san bằng cả Nam Sơn Môn của ông.”

Dứt lời, dưới sự giúp đỡ của mấy tên vệ sĩ, anh ta chuẩn bị khiêng thi thể của Mộ Dung Tình rời đi.

Nam Sơn Đạo Nhân hoảng loạn, vội vàng đuổi theo: “Này! Cậu ba Mộ Dung, trước tiên đừng có bỏ đi mài”

Mà lúc này, Lâm Thiên Sinh lại nhẹ nhàng cử động lòng bàn tay.

Phich!

Mộ Dung Phi vừa mới đi được vài bước bỗng hộc máu ở cửa, cả người thẳng tắp ngã phịch xuống sàn.

“Cậu ba.” Mấy tên vệ sĩ nhất thời ngạc nhiên, vội vàng đi tới kiểm tra.

Sau đó là tiếng kinh hô: “Á! Cậu, cậu ba cũng chết rồi.” “ôm

Nhất thời hội trường đều ồ lên. Trong lòng mọi người đều kết luận, chắc chắn Nam Sơn Đạo Nhân này lại xuống tay. Ông ấy đang định giết người diệt khẩu. Dù sao thì nếu để bọn họ quay về, e răng chuyện này sẽ rắc rối.

Bây giờ trên đỉnh đầu của Nam Sơn Đạo Nhân đầy dấu chấm hỏi. Chuyện này chẳng hề liên quan đến ông ấy. Trong lòng ông ấy kêu gào, không phải do ông ấy làm thật mà. Nhưng bây giờ dù ông ấy nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được.

“Được được được.”

Lúc mọi người đều đang nhìn Nam Sơn Đạo Nhân bằng. ánh mắt sợ sệt thì Lâm Thiên Sinh bỗng nở nụ cười đứng dậy vỗ tay, nói ra mấy chữ được.

“Nam Sơn Tiên Nhân bản lĩnh phi thường, Lâm Thiên Sinh tôi sẽ ghi nhớ chuyện ngày hôm nay. Ngẫm lại cũng đúng, chỉ là một thế gia nhỏ bé, vậy mà lại dám càn rỡ trước mặt Nam Sơn Tiên Nhân. Huống hồ ban nãy mọi người đều đã nhìn thấy hết rồi, không phải là Tiên Nhân vô duyên vô cớ đánh chết người khác, mà là hai người này đã chán sống rồi.”
 
Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh!
Chương 65: Em cứ ngồi yên đợi anh


Dưới ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, Lâm Thiên Sinh ung dung bước đến chỗ thi thể của Mộ Dung Tình.

“Thiên Sinh” Thấy Lâm Thiên Sinh đi tới, Tô Nhiên khó hiểu vội vã đứng dậy.

Nhưng Lâm Thiên Sinh lại nghiêm túc nói: “Em cứ ngồi yên đợi anh.”

Nghe thấy câu này, sắc mặt Tô Nhiên hơi do dự, nhưng sau đó vẫn ngoan ngoãn nghe lời.

“Cậu cả, vòng ngọc kia…”

Tên đàn ông đầu trọc đã hơi sốt ruột.

Sau khi Mộ Dung Phi ngã xuống, vòng ngọc mà Lăng Phong đã tặng kia cũng rơi ra khỏi người Mộ Dung Tình.

May mà mọi người đều đang chú ý đến Lâm Thiên Sinh, bằng không chắc chắn sẽ có người phát hiện ra. Trong lòng Lăng Phong còn hoảng loạn hơn ai hết.

Vòng ngọc này đã được anh ta lấy ra từ trong quan tài của Vô Ảnh Đại Nhân.

Ông cụ nhà họ Lăng đã từng cảnh cáo anh ta rằng, đừng có ý đồ với những món đồ trong quan tài. Nếu bị Vô Ảnh Đại Nhân phát hiện thì rắc rối rồi.

Nghe thấy những lời ban nãy của Lâm Thiên Sinh, trong lòng Nam Sơn Đạo Nhân không ngừng thầm măng: “Khá lắm nhóc con, lúc nãy tôi đã giải vây giúp cậu, vậy mà bây giờ cậu lại chụp cái nồi này lên đầu tôi. Cậu đã hại chết tôi rồi.”

Vốn dĩ hai nhà Tô và Mộ Dung mâu thuẫn chẳng hề liên quan đến ông ấy. Ai dè lần này thì hay rồi, thằng nhóc này nói dăm ba câu đã đẩy hết lên đầu ông ấy.

Nhưng ngẫm lại, tám chín mươi phần trắm người âm thầm ra tay ban nãy là Lâm Thiên Sinh. Bởi vì Diệp Đình đã từng nhắc nhở, hình như thằng nhóc này không muốn công bố thân phận tu sĩ của cậu ấy với người khác.

Còn về lý do tại sao thì Nam Sơn Đạo Nhân không thể biết được. Dù gì người tu đạo ẩn giấu tu vi, dạo chơi ở thế gian trần tục cũng khá nhiều.

Nhưng trong lòng Nam Sơn Đạo Nhân càng nghĩ càng tức giận: “Lâm đ*o hữu, câu nói này của cậu linh tinh quá đấy, con mắt nào của cậu nhìn thấy lão phu ra tay hả? Chuyện này hoàn toàn không liên quan đến tôi.”

Lâm Thiên Sinh cười nói: “Ồ, nếu không phải là Nam Sơn Tiên Nhân, vậy thì là ai ở đây?”

Dứt lời, anh lại liếc nhìn đám đông: “Thứ cho tôi nhìn nhầm, không biết lúc nãy là vị cao thủ nào đã ra tay cứu giúp, chắc chắn Lâm Thiên Sinh tôi và nhà họ Tô sẽ khắc ghi trong lòng.”

Nghe thấy câu nói này của Lâm Thiên Sinh, mọi người ở đây đều sửng sốt nhưng đã nhanh chóng phản ứng lại, tên này định úp cái nồi này lên đầu bọn họ.

Mặc dù trong đám đông cũng có không ít con cháu thế gia, lai lịch chẳng hề thua kém nhà Mộ Dung, thậm chí còn mạnh hơn. Nhưng đâu ai muốn vô duyên vô cớ đi chọc mấy rắc rối này. Ngay cả Diệp Đình muốn đến gần cũng bị người nhà họ Diệp ngăn cản.

Mọi người chợt giải tán, ai nên ăn thì ăn, ai nên uống thì uống.

Thấy mọi người đã giải tán, Lâm Thiên Sinh liền dời tầm mắt lên người mấy tên vệ sĩ nhà Mộ Dung đang vô cùng sợ sệt, rồi nói với Nam Sơn Đạo Nhân ở bên cạnh: “Đạo trưởng, trên sàn có một vật quý, ông có nhìn thấy không?”

Nghe vậy, Nam Sơn Đạo Nhân đã nhìn theo tâm mắt của Lâm Thiên Sinh. Quả nhiên đã nhìn thấy một chiếc vòng ngọc rơi ra bên cạnh thi thể của Mộ Dung Tình.

Khi Nam Sơn Đạo Nhân đang định bước tới nhặt lên thì vòng ngọc kia đã lằng lặng hút máu của Mộ Dung Phi và Mộ Dung Tình, rồi đột ngột bay lên cao.

“Khặc khặc khặc!” Vòng ngọc lơ lửng trong không khí phát ra tiếng cười vô cùng u ám, khiến người ta không khỏi sởn gai ốc.

Tô Khả Hân ngạc nhiên: “Tiếng cười ở đâu ra vậy?”

“Là khí tức của tà tu.”

Mọi người vừa mới giải tán nghe thấy tiếng cười này thì vẻ mặt đều trở nên sợ sệt.

Đối với toàn bộ tu sĩ mà nói, tà tu là kẻ địch lớn nhất, ai ai cũng phải tiêu diệt.

Vòng ngọc kia tỏa ra khí đen nồng nặc, tiếp tục cười nói: “He he! Lũ giun đế phàm tục, tinh khí của các ngươi đã thuộc về tôi rồi”
 
Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh!
Chương 66: Ngô phụng thiên địa sắc


Vừa dứt lời, nó đã tỏa ra sát khí về phía mấy tên vệ sĩ nhà Mộ Dung ở trước mặt.

“Á á á!"

Nhất thời, mấy tên vệ sĩ võ giả kia đều lộ ra vẻ mặt đau đớn, trở nên cực kỳ dữ tợn, sau đó phát ra tiếng r3n rỉ liên tục ngã xuống sàn.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, toàn bộ thân hình đều bị hút thành xác khô.

Cảnh tượng này đã khiến sắc mặt Tô Nhiên sợ hãi đến mức trắng bệch. Còn Lăng Phong đang ở gần đó lại đầy vẻ không dám tin. Rõ ràng ngay cả anh ta cũng không ngờ rằng, trong vòng ngọc kia lại phong ấn một tà tu.

Mặt Nam Sơn Đạo Nhân biến sắc, vội vã đẩy Lâm Thiên Sinh ra: “Không ổn rồi. Quả nhiên là tà tu đã sống lại”

Tiếp đó tay phải nhanh chóng rút bảo kiếm sau lưng ra, không biết tự bao giờ tay trái đã vẽ một lá bùa, miệng lẩm bẩm: “Hách hách dương dương, nhật xuất đông phương. Ngô sắc thử phù, phổ tảo bất tường. Tam muội chân hỏa, cấp ngã phá.

Vừa dút lời, lá bùa trong tay nhất thời tự cháy, đánh mạnh về phía vòng ngọc đang lơ lửng trên không kia.

Bịch!

Không ngờ sát khí xung quanh vòng ngọc lại có thể tách ra.

“Á! Phương sĩ chết tiệt này. Nếu không phải hôm nay tôi chỉ còn lại một tia tàn hồn, chắc chắn sẽ băm thây ông thành vạn mảnh”

Bị Nam Sơn Đạo Nhân đánh một đòn, trong vòng ngọc lập tức phát ra tiếng r3n rỉ đau đớn.

“Hừ! Tôi đang đánh tia tàn hồn này đấy. Các người đừng vọng tưởng sẽ sống lại sát hại sinh linh thế gian này, lão phu sẽ không đồng ý đâu.”

Nam Sơn Đạo Nhân quang minh lẫm liệt, tiếp tục cầm bảo kiếm bay tới chém giết.

“Lão đạo đáng ghét, không ngờ lại dám đối đầu với Quỷ Sát Tông của tôi.” Giọng nói trong vòng ngọc vô cùng giận dữ, tiếp theo là càng nhiều khí đen tràn ra, nhanh chóng tập hợp lại thành một bóng đen.

Lâm Thiên Sinh lùi sang một bên quan sát, không hề có ý định ra tay.

Lúc Nam Sơn Đạo Nhân và bóng đen kia đang giao đấu, Tô Nhiên và Tô Khả Hân đã chạy đến.

“Kia, kia là Quỷ Hồn sao?” Tô Nhiên ngạc nhiên hỏi. Lâm Thiên Sinh đáp: “Một tia tàn hồn của tà tu.”

Nghe vậy, sắc mặt của Tô Nhiên và Tô Khả Hân đều nhanh chóng thay đổi.

Trước đó, Lâm Thiên Sinh đã phát hiện ra vòng ngọc này trên người Mộ Dung Tình, cũng vì thế anh mới ra tay đánh chết cô ta. Mà hơi thở do tà tu này tỏa ra chỉ là cảnh giới Trúc Cơ viên mãn mà thôi.

Thấy Nam Sơn Đạo Nhân ra tay, Lâm Thiên Sinh cũng không còn hứng thú tham gia nữa.

“Vòng ngọc kia là rơi ra từ trên người Mộ Dung Tình.” “Chẳng lẽ nhà Mộ Dung âm thầm kết giao với tà tu ư2”

“Nếu là vậy, thảo nào Nam Sơn Tiên Nhân lại ra tay. Hóa ra là thế.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyen.hot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ me-truyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Đám đông vây xem bắt đầu thảo luận, ánh mắt đều đổ dồn lên cuộc giao đấu giữa Nam Sơn Đạo Nhân và bóng đen. Nhưng không ai chú ý đến, lúc này sắc mặt của Lăng Phong và Lăng Sơn Thủy đều vô cùng khó coi.

Tất nhiên Lăng Sơn Thủy vừa liếc mắt đã nhận ra lai lịch của vòng ngọc này, trong lòng đã liên tưởng khẳng định là do Lăng Phong giở trò quỷ. Có điều bây giờ nhiều người có mặt ở đây thế này, ông ta cũng không tiện ra mặt nói gì cả. Nếu để người khác biết được nhà họ Lăng của ông ta cấu kết với tà tu thì mới thật sự xong đời.

“Ngô phụng thiên địa sắc, nhất kiếm khai lưỡng môn. Cấp cấp như thái ất cứu khổ thiên tôn luật lệnh. Sắc!”

Nam Sơn Đạo Nhân cầm bảo kiếm bay vút lên trời vung ra một đạo chân khí, chém mạnh về phía bóng đen kia.

“Á! Đáng ghét! Hôm khác khi Quỷ Sát Tông của tôi sống lại, nhất định phải đánh lão đạo nhà ông chết không có chỗ chôn"

Bóng đen thốt ra một tiếng không cam tâm, rồi bị chân khí của Nam Sơn Đạo Nhân đánh cho tiêu tan ngay tại chỗ.

Nam Sơn Đạo Nhân hừ lạnh: “Hừi Có lão phu ở đây bảo đảm nơi này sẽ bình an. Bất cứ yêu ma quỷ quái nào đến đây cũng đều phí công.”

Tà tu bị tiêu diệt, mọi người đều võ tay hoan hô, đồng loạt khen hay: “Nam Sơn Tiên Nhân không hổ là phương sĩ truyền nhân ngự tiền của Lưu Cảnh đế, quả nhiên bản lĩnh phi phàm”
 
Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh!
Chương 67: Đúng đó


Nam Sơn Đạo Nhân thu hồi thần thông, đeo bảo kiếm trong tay vào lưng rồi cười nói với mọi người: “Mọi người chớ hoảng sợ, tà tu đã bị lão phu tiêu diệt, nên mọi người cứ việc yên tâm”

Đám đông liên tục võ tay, tươi cười nghênh đón Nam Sơn Đạo Nhân.

“Nếu hôm nay không có Tiên Nhân ở đây, e rằng trong đám người chúng tôi không biết có bao nhiêu người phải bỏ mạng.”

“Đúng đó, đúng đó. Nam Sơn Tiên Nhân, đây là danh thiếp của tôi, nếu sau này có việc gì cần thì cứ việc liên lạc với tôi.”

“Tôi là CEO của tập đoàn Thiên Hào. Tiên Nhân, đây là danh thiếp của tôi.”

Hầu hết mọi người có mặt ở đây đều là người phàm, rất nhiều người còn không phải là võ giả. Nói thật, nếu không phải trước đó để cho đám đông giải tán, không biết ban nãy đã có bao nhiêu người bị tà tu hút tinh khí mà chết.

Tô Khả Hân vô tình nhìn thấy vòng ngọc rơi xuống sàn, thế là di chuyển đến, định nhặt lên để tìm hiểu ngọn ngành.

Sau khi Tô Nhiên phát hiện ra đã kéo cô ấy về ngay: “Em gái, đừng chạm vào thứ không rõ ràng.”

Tô Khả Hân bĩu môi nói: “Em chỉ tò mò, làm sao trong vòng ngọc nhỏ bé này lại có thể ẩn chứa một tà tu.”

Lâm Thiên Sinh nói: “Đợi em đột phá đến cảnh giới Tụ Hồn thì sẽ biết thôi.”

Nghe vậy, Tô Khả Hân liền trở nên trầm tư.

“Đi thôi, thứ này cũng không phải vật quý giá gì, không có tác dụng gì mấy đối với em đâu” Dứt lời, Lâm Thiên Sinh đã dẫn Tô Nhiên rời đi.

Tô Khả Hân ồ lên rồi cũng đuổi theo. Cô ấy là Tiên thiên đạo thể, tốc độ tu luyện của bản thân vốn đã nhanh hơn người khác. Mặc dù nói vòng ngọc có công dụng đẩy nhanh tốc độ tu luyện, nhưng so với tư chất của bản thân cô ấy thì chẳng khác nào người có năng lực kém gặp người có năng lực tốt.

Nhân lúc không ai chú ý đến, Lăng Sơn Thủy lắng lặng đi tới trước vòng ngọc. Ông ta chỉ mới định cúi người nhặt lên, một bàn chân bỗng duỗi đến giẫm lên vòng ngọc.

“Này, Lăng đạo hữu, đây là tà vật đấy, đừng chạm vào.” Người đang giãm lên vòng ngọc là Nam Sơn Đạo Nhân.

Lăng Sơn Thủy cười nói: “Nam Sơn đạo hữu, thật không dám giấu, vòng ngọc này khá giống món đồ mà nhà tôi đã làm mất, nên tôi chỉ muốn nhặt lên xem thử thôi.”

Mặc dù thứ này không lọt vào mắt Lâm Thiên Sinh, nhưng đối với những người khác thì đó lại là bảo vật hiếm thấy. Huống hồ tà tu bám lên đó đã bị tiêu diệt. Nếu có được nó sẽ giúp ích rất lớn cho việc tu luyện.

“Nhưng nó chỉ hơi giống mà thôi. Nếu tà tu đã bị tiêu diệt, †ất nhiên thứ này phải do lão phu bảo quản, tránh để sau này lại xảy ra sự cố”

Lúc nói, Nam Sơn Đạo Nhân đã nhặt vòng ngọc ở dưới chân lên. Trong lòng ông ấy thầm nghĩ, nếu đưa thứ này cho Diệp Đình – đồ đệ của mình tu luyện thì chưa đến hai ba năm, con bé sẽ đạt đến Trúc Cơ.

Sắc mặt Lăng Sơn Thủy u ám, nhân lúc Nam Sơn Đạo Nhân không để ý đã giành lấy vòng ngọc, rồi lên tiếng: “Không thể sai được, vòng ngọc này là món đồ mà nhà họ Lăng tôi đã làm mất, Nam Sơn đạo hữu đừng có mà tranh giành với tôi.”

Nam Sơn Đạo Nhân cũng cuống lên, vội vàng lao tới định giành lại: “Ông lấy ra đây cho tôi. Ông nói của ông là của ông à? Thế nào, trên vòng ngọc này có khắc tên của ông sao? Tà tu là do lão phu tiêu diệt, tất nhiên vòng ngọc này phải thuộc về lão phu.”

Dứt lời, ông ấy cất vòng ngọc vào trong túi, trong lòng đắc ý sải bước rời đi.

Tất nhiên trong lòng Lăng Sơn Thủy giận dữ, nhưng chỉ có thể bực tức nhìn Nam Sơn Đạo Nhân rời đi. Ông ta đánh không lại, nói cũng không lại, đành phải nhận thua.

“Ông nội.”

Đúng lúc này, Lăng Phong dẫn vài người đi tới.

Lăng Sơn Thủy giận dữ lườm anh ta, rồi giơ tay tát mạnh một cái, bực tức quát: “Tên khốn này, chẳng phải ông đã nói với cháu là đừng có mà lộn xôn vào đồ vật trong quan tài rồi à? Vậy mà cháu cứ không nghe theo. Cháu tưởng ông không nhìn ra cháu định mượn tay nhà Mộ Dung để gây khó dễ cho nhà họ Tô hay sao? Ông đã bảo cháu cứ bình tĩnh trước đã, tại sao cháu lại không nghe lời?”

Không nói đến việc lần này đã làm mất vòng ngọc, mà cô cả và cậu ba nhà Mộ Dung cũng phải bỏ mạng. Chắc chắn sau này nhà Mộ Dung sẽ không chịu để yên. Nếu vì chuyện này mà mang đến rắc rối cho nhà họ Lăng của ông ta, đến lúc đó phải làm thế nào đây.

Lăng Phong đáp: “Ông nội đừng lo, nhà Mộ Dung đã chết hai người, chắc chăn đến lúc đó sẽ tới Giang Nam để đòi lời giải thích. Nam Sơn lão đạo và nhà họ Tô kia, kể cả nhà họ Diệp đều không thể thoát khỏi.”

Nghe vậy, gương mặt già nua của Lăng Sơn Thủy u ám, rồi thở dài thườn thượt: “Chỉ tiếc răng vòng ngọc kia cứ thế chắp tay nhường cho người khác.”
 
Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh!
Chương 68: Thôi được rồi


Khúc nhạc đệm ngắn ngủi này không làm cho bữa tiệc kết thúc.

Hai tiếng sau, bây giờ Diệp Vô Thiên – gia chủ nhà họ Diệp đi lên bục đấu giá, nói vào micro ở trước mặt: “Các vị, buổi đấu giá năm nay sắp sửa bắt đầu rồi. Nếu ai cảm thấy hứng thú, mời chuẩn bị sẵn sàng.”

Đấu giá là tiết mục cuối cùng trong buổi tụ họp lần này, đồng thời cũng là tiết mục mà nhiều người mong đợi nhất. Bởi vì nếu đủ may mắn có thể đấu được một món đồ vào thời viễn cổ. Nếu bên trên ẩn giấu phương thức tu luyện nào đó, hoặc là linh khí gì đấy thì thực sự có thể vươn mình lên ngay.

Lâm Thiên Sinh nghe vậy thì đi tới. Tô Nhiên ở bên cạnh nói: “Nếu lát nữa anh thích món đồ gì thì cứ tùy ý mua, em sẽ trả tiền cho anh.”

Lâm Thiên Sinh gật đầu, nói được. Trên thực tế, anh chỉ cảm thấy hứng thú với đồ cổ mà thôi.

Sau đó buổi đấu giá bắt đầu. Từng món đồ cổ được mang lên bục bắt đầu đấu giá.

Tất nhiên cũng có rất nhiều người vì kinh tế hạn hẹp đã lấy bảo vật gia truyền trong nhà ra để đấu giá. Dù sao thì có thể xuất hiện ở đây, hầu hết đều là kẻ có tiền.

Buổi đấu giá tiến hành một cách khí thế.

Lâm Thiên Sinh phát hiện, không ngờ trong các vật phẩm đấu giá lại có rất nhiều đồ vật của tu sĩ. Hơn nữa đều đã có chút dấu vết năm tháng, vừa nhìn đã biết vừa mới lấy ra khỏi đất. Cộng thêm phát hiện trước kia, trong lòng anh bắt đầu hơi nghỉ ngờ, chẳng lẽ thế giới này là một cấm địa viễn cổ?

“Ba trăm triệu, còn ai ra giá nữa không?”

“Ba trăm triệu lần thứ nhất.”

“Ba trăm triệu lần thứ hai”

“Ba trăm triệu lần thứ ba”

“Chốt”

Theo tiếng búa đập mạnh trong tay Diệp Vô Thiên, một tác phẩm nghệ thuật đã được đấu giá thành công.

“Thiên Sinh, anh không thích món đồ nào à?”

Thấy Lâm Thiên Sinh ngồi trên ghế đến nỗi sắp ngủ gục, Tô Nhiên tò mò lên tiếng hỏi.

Lâm Thiên Sinh lạnh nhạt đáp: “Đều là mấy món đồ rác rưởi chướng mắt.

Giống như ban nãy, một chiếc thắt lưng của tu sĩ cảnh giới Tụ Hồn thời kỳ viễn cổ lại có thể đấu với mức giá cao ba trăm triệu.

Quả thật khiến người ta cảm thấy hơi khó bề tưởng tượng.

Nghe vậy, Tô Nhiên bất đắc dĩ nói: “Thôi được rồi.”

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại me_truyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ me.truyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Vốn dĩ cô định mượn cơ hội này để bù đắp một phen với Lâm Thiên Sinh, ai dè mấy thứ này lại không lọt mắt anh. Đến khi trên bục có một thanh trường kiếm bề ngoài bị rỉ sắt nghiêm trọng, ánh mắt của Lâm Thiên Sinh chợt hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Diệp Vô Thiên nói: “Các vị, thanh kiếm này là nhà họ Diệp tôi đã đào được từ sâu trong nền đất khi đang tiến hành một công trình. Giá khởi điểm là năm trăm nghìn.”

Nhìn thấy kiếm sắt xuất hiện, sắc mặt của mọi người đều không khỏi lộ ra vẻ chế giêu.

“Có lẽ món đồ chơi này cũng chỉ là một thanh kiếm sắt bình thường mà thôi. Thế mà nhà họ Diệp cũng không biết xấu hổ mang ra đấu giá.”

“Đúng đó, tôi chẳng hề cảm nhận được bất kỳ sự dao động linh vận nào. Nếu là báu vật, tại sao bên trên lại bị rỉ sắt nghiêm trọng đến thế.”

“Diệp gia chủ, sẽ không ai cần thứ này đâu, mau kết thúc để đến lượt vật phẩm tiếp theo đi, đừng lãng phí thời gian nữa.”

Mấy tên tu sĩ ngồi bên dưới nhôn nhao nói.

Lăng Phong ngạc nhiên dò hỏi Lăng Sơn Thủy: “Ông nội, thanh kiếm kia là kiếm Thanh Phong ạ?”

E rằng không phải bị người ta lừa gạt.

Nhưng sắc mặt Lăng Sơn Thủy lại ung dung bình tĩnh: “Nhảm nhí, tất nhiên là không phải rồi. Cứ bình tĩnh đợi là được. Chí ít kiếm Thanh Phong kia sẽ lên sân khấu vào thời điểm mấu chốt.”
 
Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh!
Chương 69: Đúng đó


Nam Sơn Đạo Nhân thu hồi thần thông, đeo bảo kiếm trong tay vào lưng rồi cười nói với mọi người: “Mọi người chớ hoảng sợ, tà tu đã bị lão phu tiêu diệt, nên mọi người cứ việc yên tâm”

Đám đông liên tục võ tay, tươi cười nghênh đón Nam Sơn Đạo Nhân.

“Nếu hôm nay không có Tiên Nhân ở đây, e rằng trong đám người chúng tôi không biết có bao nhiêu người phải bỏ mạng”

“Đúng đó, đúng đó. Nam Sơn Tiên Nhân, đây là danh thiếp của tôi, nếu sau này có việc gì cần thì cứ việc liên lạc với tôi.”

“Tôi là CEO của tập đoàn Thiên Hào. Tiên Nhân, đây là danh thiếp của tôi.”

Hầu hết mọi người có mặt ở đây đều là người phàm, rất nhiều người còn không phải là võ giả. Nói thật, nếu không phải trước đó để cho đám đông giải tán, không biết ban nãy đã có bao nhiêu người bị tà tu hút tinh khí mà chết.

Tô Khả Hân vô tình nhìn thấy vòng ngọc rơi xuống sàn, thế là di chuyển đến, định nhặt lên để tìm hiểu ngọn ngành.

Sau khi Tô Nhiên phát hiện ra đã kéo cô ấy về ngay: “Em gái, đừng chạm vào thứ không rõ ràng.”

Tô Khả Hân bĩu môi nói: “Em chỉ tò mò, làm sao trong vòng ngọc nhỏ bé này lại có thể ẩn chứa một tà tu.”

Lâm Thiên Sinh nói: “Đợi em đột phá đến cảnh giới Tụ Hồn thì sẽ biết thôi.”

Nghe vậy, Tô Khả Hân liền trở nên trầm tư.

“Đi thôi, thứ này cũng không phải vật quý giá gì, không có tác dụng gì mấy đối với em đâu.” Dút lời, Lâm Thiên Sinh đã dẫn Tô Nhiên rời đi.

Tô Khả Hân ồ lên rồi cũng đuổi theo. Cô ấy là Tiên thiên đạo thể, tốc độ tu luyện của bản thân vốn đã nhanh hơn người khác. Mặc dù nói vòng ngọc có công dụng đẩy nhanh tốc độ tu luyện, nhưng so với tư chất của bản thân cô ấy thì chẳng khác nào người có năng lực kém gặp người có năng lực tốt.

Nhân lúc không ai chú ý đến, Lăng Sơn Thủy lẳng lặng đi tới trước vòng ngọc. Ông ta chỉ mới định cúi người nhặt lên, một bàn chân bỗng duõi đến giãm lên vòng ngọc.

“Này, Lăng đạo hữu, đây là tà vật đấy, đừng chạm vào.” Người đang giẫm lên vòng ngọc là Nam Sơn Đạo Nhân.

Lăng Sơn Thủy cười nói: “Nam Sơn đạo hữu, thật không dám giấu, vòng ngọc này khá giống món đồ mà nhà tôi đã làm mất, nên tôi chỉ muốn nhặt lên xem thử thôi.”

Mặc dù thứ này không lọt vào mắt Lâm Thiên Sinh, nhưng đối với những người khác thì đó lại là bảo vật hiếm thấy. Huống hồ tà tu bám lên đó đã bị tiêu diệt. Nếu có được nó sẽ giúp ích rất lớn cho việc tu luyện.

“Nhưng nó chỉ hơi giống mà thôi. Nếu tà tu đã bị tiêu diệt, tất nhiên thứ này phải do lão phu bảo quản, tránh để sau này lại xảy ra sự cố.”

Lúc nói, Nam Sơn Đạo Nhân đã nhặt vòng ngọc ở dưới chân lên. Trong lòng ông ấy thầm nghĩ, nếu đưa thứ này cho Diệp Đình —- đồ đệ của mình tu luyện thì chưa đến hai ba năm, con bé sẽ đạt đến Trúc Cơ.

Sắc mặt Lăng Sơn Thủy u ám, nhân lúc Nam Sơn Đạo Nhân không để ý đã giành lấy vòng ngọc, rồi lên tiếng: “Không thể sai được, vòng ngọc này là món đồ mà nhà họ Lăng tôi đã làm mất, Nam Sơn đạo hữu đừng có mà tranh giành với tôi.”

Nam Sơn Đạo Nhân cũng cuống lên, vội vàng lao tới định giành lại: “Ông lấy ra đây cho tôi. Ông nói của ông là của ông à? Thế nào, trên vòng ngọc này có khắc tên của ông sao? Tà tu là do lão phu tiêu diệt, tất nhiên vòng ngọc này phải thuộc về lão phu.”

Dứt lời, ông ấy cất vòng ngọc vào trong túi, trong lòng đắc ý sải bước rời đi.

Tất nhiên trong lòng Lăng Sơn Thủy giận dữ, nhưng chỉ có thể bực tức nhìn Nam Sơn Đạo Nhân rời đi. Ông ta đánh không lại, nói cũng không lại, đành phải nhận thua.

“Ông nội.”

Đúng lúc này, Lăng Phong dẫn vài người đi tới.

Lăng Sơn Thủy giận dữ lườm anh ta, rồi giơ tay tát mạnh một cái, bực tức quát: “Tên khốn này, chẳng phải ông đã nói với cháu là đừng có mà lộn xộn vào đồ vật trong quan tài rồi à? Vậy mà cháu cứ không nghe theo. Cháu tưởng ông không nhìn ra cháu định mượn tay nhà Mộ Dung để gây khó dễ cho nhà họ Tô hay sao? Ông đã bảo cháu cứ bình tĩnh trước đã, tại sao cháu lại không nghe lời?”

Không nói đến việc lần này đã làm mất vòng ngọc, mà cô cả và cậu ba nhà Mộ Dung cũng phải bỏ mạng. Chắc chắn sau này nhà Mộ Dung sẽ không chịu để yên. Nếu vì chuyện này mà mang đến rắc rối cho nhà họ Lăng của ông ta, đến lúc đó phải làm thế nào đây.

Lăng Phong đáp: “Ông nội đừng lo, nhà Mộ Dung đã chết hai người, chắc chắn đến lúc đó sẽ tới Giang Nam để đòi lời giải thích. Nam Sơn lão đạo và nhà họ Tô kia, kể cả nhà họ Diệp đều không thể thoát khỏi.”

Nghe vậy, gương mặt già nua của Lăng Sơn Thủy u ám, rồi thở dài thườn thượt: “Chỉ tiếc rằng vòng ngọc kia cứ thế chắp tay nhường cho người khác.”
 
Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh!
Chương 70: Diệp gia chủ


Khúc nhạc đệm ngắn ngủi này không làm cho bữa tiệc kết thúc.

Hai tiếng sau, bây giờ Diệp Vô Thiên – gia chủ nhà họ Diệp đi lên bục đấu giá, nói vào micro ở trước mặt: “Các vị, buổi đấu giá năm nay sắp sửa bắt đầu rồi. Nếu ai cảm thấy hứng thú, mời chuẩn bị sẵn sàng”

Đấu giá là tiết mục cuối cùng trong buổi tụ họp lần này, đồng thời cũng là tiết mục mà nhiều người mong đợi nhất. Bởi vì nếu đủ may mắn có thể đấu được một món đồ vào thời viễn cổ. Nếu bên trên ẩn giấu phương thức tu luyện nào đó, hoặc là linh khí gì đấy thì thực sự có thể vươn mình lên ngay.

Lâm Thiên Sinh nghe vậy thì đi tới. Tô Nhiên ở bên cạnh nói: “Nếu lát nữa anh thích món đồ gì thì cứ tùy ý mua, em sẽ trả tiền cho anh.”

Lâm Thiên Sinh gật đầu, nói được. Trên thực tế, anh chỉ cảm thấy hứng thú với đồ cổ mà thôi.

Sau đó buổi đấu giá bắt đầu. Từng món đồ cổ được mang lên bục bắt đầu đấu giá.

Tất nhiên cũng có rất nhiều người vì kinh tế hạn hẹp đã lấy bảo vật gia truyền trong nhà ra để đấu giá. Dù sao thì có thể xuất hiện ở đây, hầu hết đều là kẻ có tiền.

Buổi đấu giá tiến hành một cách khí thế.

Lâm Thiên Sinh phát hiện, không ngờ trong các vật phẩm đấu giá lại có rất nhiều đồ vật của tu sĩ. Hơn nữa đều đã có chút dấu vết năm tháng, vừa nhìn đã biết vừa mới lấy ra khỏi đất. Cộng thêm phát hiện trước kia, trong lòng anh bắt đầu hơi nghỉ ngờ, chẳng lẽ thế giới này là một cấm địa viễn cổ?

“Ba trăm triệu, còn ai ra giá nữa không?”

“Ba trăm triệu lần thứ nhất.”

“Ba trăm triệu lần thứ hai”

“Ba trăm triệu lần thứ ba”

“Chốt”

Theo tiếng búa đập mạnh trong tay Diệp Vô Thiên, một tác phẩm nghệ thuật đã được đấu giá thành công.

“Thiên Sinh, anh không thích món đồ nào à?”

Thấy Lâm Thiên Sinh ngồi trên ghế đến nỗi sắp ngủ gục, Tô Nhiên tò mò lên tiếng hỏi.

Lâm Thiên Sinh lạnh nhạt đáp: “Đầu là mấy món đồ rác rưởi chướng mắt.”

Giống như ban nấy, một chiếc thắt lưng của tu sĩ cảnh giới Tụ Hồn thời kỳ viễn cổ lại có thể đấu với mức giá cao ba trăm triệu.

Quả thật khiến người ta cảm thấy hơi khó bề tưởng tượng.

Nghe vậy, Tô Nhiên bất đắc dĩ nói: “Thôi được rồi.”

Vốn dĩ cô định mượn cơ hội này để bù đắp một phen với Lâm Thiên Sinh, ai dè mấy thứ này lại không lọt mắt anh. Đến khi trên bục có một thanh trường kiếm bề ngoài bị rỉ sắt nghiêm trọng, ánh mắt của Lâm Thiên Sinh chợt hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Diệp Vô Thiên nói: “Các vị, thanh kiếm này là nhà họ Diệp tôi đã đào được từ sâu trong nền đất khi đang tiến hành một công trình. Giá khởi điểm là năm trăm nghìn.”

Nhìn thấy kiếm sắt xuất hiện, sắc mặt của mọi người đều không khỏi lộ ra vẻ chế giễu.

“Có lẽ món đồ chơi này cũng chỉ là một thanh kiếm sắt bình thường mà thôi. Thế mà nhà họ Diệp cũng không biết xấu hổ mang ra đấu giá.”

“Đúng đó, tôi chẳng hề cảm nhận được bất kỳ sự dao động linh vận nào. Nếu là báu vật, tại sao bên trên lại bị rỉ sắt nghiêm trọng đến thế”

“Diệp gia chủ, sẽ không ai cần thứ này đâu, mau kết thúc để đến lượt vật phẩm tiếp theo đi, đừng lãng phí thời gian nữa.”

Mấy tên tu sĩ ngồi bên dưới nhôn nhao nói.

Lăng Phong ngạc nhiên dò hỏi Lăng Sơn Thủy: “Ông nội, thanh kiếm kia là kiếm Thanh Phong ạ?”

E rằng không phải bị người ta lừa gạt.

Nhưng sắc mặt Lăng Sơn Thủy lại ung dung bình tĩnh: “Nhảm nhí, tất nhiên là không phải rồi. Cứ bình tĩnh đợi là được. Chí ít kiếm Thanh Phong kia sẽ lên sân khấu vào thời điểm mấu chốt.”
 
Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh!
Chương 71: Trong lòng anh ta thầm nghĩ


Nghe nói câu này, Lăng Phong cũng không nói gì thêm nữa.

Trong lòng anh ta thầm nghĩ, nếu như lần đấu giá này không có kiếm Thanh Phong, khiến kế hoạch đang thai nghén của anh ta chết yểu, anh ta nhất định sẽ giế t chết lão già này.

Mà vẻ mặt của Diệp Vô Thiên ở trên sân khấu cũng vô cùng xấu hổ.

Bản thân ông ta cũng không có kiến thức gì về thanh kiếm này.

Nguyên nhân chủ yếu là vì thời điểm vô tình đào ra thanh kiếm này đã xảy ra nhiều chuyện kỳ lạ.

Mọi người có mặt tại địa điểm đều ngất xỉu, ngay cả thiết bị cũng bị tê liệt vào thời điểm đó.

Mặc dù không có đủ bằng chứng chính xác để chứng minh những điều đó là do thanh kiếm sắt rỉ sét này gây ra.

Nhưng lúc đó trong lòng Diệp Vô Thiên đã cho rằng là do †u vi của mình còn chưa đủ, cho nên mới không nhìn ra sự kỳ quái của thanh kiếm này.

Tiếp theo đó, ông ta đã bỏ ra một số tiền lớn, mang thanh kiếm này đi khắp nơi để những tu sĩ có tu vi cao thâm xem xét.

Kết quả cho ra đều khiến ông ta cảm thấy thất vọng.

Ngay cả những đại năng cảnh giới Tụ Hồn trung kỳ cũng nói rằng thứ này chỉ là một thanh kiếm sắt vô dụng.

Vì thế ông ta đã nghĩ rằng có thể đem nó ra để bán đấu giá, lỡ như có người nào đó không có mắt nhìn, ra giá cao mua về.

Ít nhất có thể bù đắp lại được những tổn thất trước đó.

Diệp Vô Thiên xấu hổ ho khan vài tiếng, sau đó bình tĩnh lại hỏi: “Khụ khụ! Mọi người, hiện tại cuộc đấu giá đã bắt đầu, có người nào ra giá không?”

Ra giá?

Các tu sĩ và võ giả đang ngồi ở đây không phải kẻ ngốc, một thanh kiếm sắt bình thường lại muốn bán với giá 500 ngàn.

Cho dù có tiền thì cũng không thể coi tiền như rác vậy được.

Có người mất kiên nhẫn nói: “Được rồi, Diệp gia chủ, đừng nói 500 ngàn, nói không chừng năm trăm tệ cũng không có ai muốn, nhanh đến món tiếp theo đi.”

Những người khác đều phụ họa vào:

“Đúng vậy, đừng lãng phí thời gian của mọi người!”

Ngay vào lúc Diệp Vô Thiên cũng cảm thấy như vậy, chuẩn bị kết thúc chuyển sang món tiếp theo thì Lâm Thiên Sinh đột nhiên giơ bảng lên.

Dùng giọng điệu thản nhiên nói: “Tôi ra giá 500 ngàn.”

“Cái gì?”

Nghe được lại có người thật sự ra giá 500 ngàn để mua thanh kiếm rỉ sét kia, mọi người đều chuyển sự chú ý về phía

Lâm Thiên Sinh.

Thời điểm bọn họ nhìn thấy Lâm Thiên Sinh, trong lòng đều thầm cười lạnh.

“Còn tưởng cao nhân nào nhìn ra sự khác biệt của thanh kiếm này, hóa ra lại là con rể nhà họ Tô.”

“Có tiền cũng không nên tiêu như vậy chứ.”

“Hừ, chỉ có loại người bình thường như anh ta mới coi thứ đồ kia là bảo vật.”

Lúc này, Diệp Vô Thiên cũng cảm thấy ngơ ngác.

Ông ta hoàn toàn không ngờ rằng người ra giá lại là Lâm Thiên Sinh.

Nhưng sau đó ông ta cũng không nghĩ gì nhiều, Lâm Thiên Sinh đã cứu mạng Diệp Đình, cho dù anh thật sự nhìn ra được sự khác biệt của thanh kiếm này, vậy cũng coi như một món quà tặng cho anh vậy.

“Được! Cậu Lâm ra giá 500 ngàn!”

“B00 ngàn lần thứ nhất!”

“500 ngàn lần thứ hai!”

“500 ngàn lần thứ bal”

“Chốt!”

Diệp Vô Thiên gõ chiếc búa nhỏ trong tay, người hầu phía sau lập tức tiến tới cất thanh kiếm sắt vào trong hộp, sau đó cầm mã thanh toán đến đưa cho Lâm Thiên Sinh.

Tô Nhiên lấy điện thoại di động ra, trực tiếp thanh toán.

Chỉ cần Lâm Thiên Sinh thích, cho dù có bỏ ra một trăm triệu để mua một tảng đá, Tô Nhiên cô cũng không chớp mắt.

Tô Khả Hân tò mò hỏi: “Anh rể, vật này thật sự có gì đặc biệt sao?”

Dù sao ở đây cũng có không ít tu sĩ có mặt, nhưng lại không có ai chú ý đến thứ này.

Hơn nữa, nếu thật sự là một vật có giá trị, sao có thể chỉ bán với giá 500 ngàn?
 
Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh!
Chương 72: Coi như mua một bộ quần áo


Lâm Thiên Sinh cười nói: “Đợi lát nữa về nhà mọi người sẽ biết.”

Tô Nhiên nói: “Anh thích thì cứ mua, những thứ yêu thích đều đáng giá, đừng quan tâm người khác nói cái gì.”

Huống chỉ, 500 ngàn đối với Tô Nhiên mà nói cũng không có gì đáng kể.

Coi như mua một bộ quần áo.

Tiếp theo, buổi đấu giá tiếp tục diễn ra.

Cho đến cuối cùng, trên sân khấu xuất hiện một thanh trường kiếm tỏa ra ánh sáng màu lục lam, khiến tất cả mọi người có mặt đều tỏ ra kinh ngạc.

“Thanh kiếm này thật khác biệt!”

“Đúng vậy, ít nhất cũng là một món linh khí.”

“Có thể trở thành món đồ cuối cùng đưa lên sân khấu, nhất định không đơn giản.”

Tuy rằng không biết lai lịch của thanh kiếm này, nhưng xét theo khí chất tỏa ra từ nó cũng có thể chắc chắn đây là một món vũ khí hiếm có.

“Cuối cùng cũng bắt đầu rồi, đây chính là kiếm Thanh Phong!”

“Phong Nhi, cháu nhất định phải giành được nói!”

Khuôn mặt già nua của Lăng Sơn Thủy trở nên kích động, nói với Lăng Phong ở bên cạnh.

Lăng Phong thấp giọng nói: “Cháu biết rồi”

Diệp Vô Thiên cũng trở nên vô cùng hưng phấn, cao giọng nói: “Thanh kiếm này được tìm thấy trong một ngôi một cổ.”

“Không cần dài dòng nữa, giá khởi điểm của người bán là 500 triệu, bây giờ bắt đầu đấu giá!”

Lời nói vừa dứt, mọi người lần lượt giơ bảng lên. Giá cả nhanh chóng được đẩy lên tới hơn 5 tỷ. Phải biết răng 5 tỷ không phải là một con số nhỏ.

Rất nhiều tu sĩ tuy rằng có tu vi, nhưng muốn lấy ra 5 tỷ ngay lập tức thì vẫn tương đối khó khăn.

Sắc mặt lộ vẻ tiếc nuối, không còn cách nào khác ngoài việc rút lui khỏi cuộc đấu giá.

Phần tiếp theo của cuộc đấu giá chỉ còn lại những gia tộc giàu có, có thế lực tiếp tục đấu giá.

Diệp Phong giơ tấm bảng lên: “5,5 tỷ!” “6 tỷ!” Lăng Phong theo sau ra giá.

Lần này anh ta đến đây chỉ vì thanh kiếm này, cho dù có phải cướp cũng phải giành được thanh kiếm này.

Nhìn thấy Lăng Phong tự tin như vậy, Diệp Phong lập tức nhìn về phía anh ta.

Theo lý mà nói, cho dù có là linh khí thì giá của thanh kiếm này nhiều nhất cũng chỉ có 5 tỷ.

Không phải tên Lăng Phong này đã nắm được tin tức gì đó về thanh kiếm này chứ?

Biết trước sự khác biệt của thanh kiếm này?

Nhớ lại trước đây, nhà họ Lăng của anh ta cũng từng như vậy, đấu giá được một chiếc quan tài.

Sau đó thực lực trong vài năm kế tiếp trực tiếp một bước lên trời.

Diệp Đình nói: “Diệp Phong, hay là bỏ đi”

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại me.truyenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ me.truyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Diệp Phong nói: “Chị, không thể như vậy, em tuyệt đối sẽ không để nhà họ Lăng đó tiếp tục phát triển thực lực hơn nữa.”

Nói xong, anh ta lập tức giơ bảng lên, trực tiếp kêu lên: “Nhà họ Diệp tôi ra giá 10 tỷ!”

Nhìn thấy Diệp Phong kêu giá lên tới 10 tỷ, Diệp Vô Thiên làm chủ trì buổi đấu giá không khỏi nhìn về phía anh ta.

Chỉ thấy Diệp Phong trịnh trọng gật đầu với cha mình đang ở trên sân khấu.

Diệp Vô Thiên cũng hiểu được ý của con trai mình, nếu đối thủ đấu giá lần này không phải nhà họ Lăng, chỉ sợ Diệp Phong cũng sẽ không chiến đấu đến cùng như vậy.

Lăng Phong lạnh lùng cười nói: “Ha ha, cậu chủ Diệp, 10 tỷ không phải con số nhỏ đâu.”

Diệp Phong không cho là đúng: “Không sao cả, cậu chủ tôi đây thích vậy.”

Vào thời điểm Diệp Phong cho rằng Lăng Phong đã bỏ cuộc.

Lăng Phong lại đột nhiên giơ bảng lên, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Nhà họ Lăng tôi ra giá 20 tỷ.”

Những lời này vừa nói ra, hiện trường lại lập tức trở nên náo động!

Phải biết rằng số tiền 20 tỷ cũng không phải một con số nhỏ với những gia đình giàu có.

Không đơn giản giống như vài tỷ.

Huống chỉ còn phải một tay giao tiền, một tay giao hàng, nếu không có sự chuẩn bị đầy đủ thì hoàn toàn không thể lấy ra nhiều tiền mặt như vậy.

Mà toàn bộ sản nghiệp của nhà họ Lăng chỉ có hơn 30 tỷ, tên Lăng Phong này điên rồi sao?

Tuy rằng linh khí rất hiếm có, nhưng phải dùng đến một nửa gia sản để mua, thì ít nhiều cũng không hợp lý lắm.

Lăng Phong nhìn sắc mặt Diệp Phong trở nên vô cùng khó coi, lại nói: “Thế nào? Cậu chủ Diệp, có muốn tiếp tục ra giá không?”
 
Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh!
Chương 73: Dù tính như thế nào cũng không đáng


“Mẹ nó, anh điên rồi phải không!”

Diệp Phong thực sự tức giận, nếu anh ta còn tiếp tục muốn ra giá, vậy thì phải ra trên 20 tỷ.

Bỏ ra hơn 20 tỷ để mua một thanh kiếm?

Dù tính như thế nào cũng không đáng.

Lăng Phong cười lạnh nói: “Tôi có điên hay không cũng không quan trọng, vấn đề hiện tại chính là, rốt cuộc nhà họ Diệp của cậu còn muốn ra giá hay không?”

Nghe vậy, mọi người có mặt đều im lặng.

Cho dù là gia tộc giàu có cũng hiếm ai có thể bỏ ra 20 tỷ để mua một món linh khí.

Dù hiếm có đến đâu thì chung quy vẫn chỉ là một món vũ khí lợi hại hơn một chút mà thôi, so với 20 tỷ thì có vẻ không đáng giá lắm.

Lăng Phong thầm cười đắc ý trong lòng.

Đối với những người khác, thực sự không có giá trị.

Nhưng đối với anh ta mà nói, điều này không còn quan trọng nữa!

Trong cơ thể anh ta có tu vi do tà tu Vô Ảnh ban tặng, khiến cảnh giới của anh ta có thể đột phá lên cảnh giới Tụ Hồn trung kỳ!

Tuy rằng chỉ có thể duy trì một giờ đồng hồ, nhưng nếu có thêm thanh kiếm Thanh Phong này, một giờ kia chẳng lẽ còn không đủ để giế t chết người ta sao?

Thứ anh ta nhìn trúng chính là sản nghiệp của tất cả các thế lực ở Giang Nam, cùng với tương lai của bản thân anh ta.

Nếu như vậy, 20 tỷ kia cũng không là gì cả. “Đồ vô liêm sỉ này!”

“Cậu ta ra 10 tỷ, cháu không biết ra 15 tỷ trước sao!”

Lăng Sơn Thủy ngồi bên cạnh Lăng Phong rất không vui.

Tuy rằng nói nhất định phải có được thanh kiếm Thanh Phong này, nhưng Lăng Phong lại ra giá 20 tỷ!

Huống chỉ, nhà họ Lăng hiện tại lấy đâu ra số tiền mặt 20 tỷ để thanh toán?

Một lúc nữa không đủ tiền để trả, lại phải đặt cọc cho người bán, cũng không thể lấy được đồ ngay.

Có lợi ích gì chứ?

Đây chẳng phải đang tự gây rắc rối cho chính mình sao? Sắc mặt Lăng Phong âm trầm, không nói gì.

Diệp Vô Thiên hét lớn: “20 tỷ lần thứ nhất!”

Cho đến khi tiếng chốt được hô lên thì mới kết thúc.

Mặc dù Diệp Phong vẫn muốn tiếp tục ra giá, nhưng gia chủ Diệp Vô Thiên chắc chắn sẽ không đồng ý.

20 tỷ đó, đâu chỉ đơn giản là vài tỷ?

Sau đó, người hầu của nhà họ Diệp đóng gói thanh kiếm Thanh Phong lại, cầm mã thanh toán của người bán đi đến chỗ Lăng Phong.

“Cậu chủ Lăng, mời thanh toán.”

Chỉ cần người mua không trả tiền, vậy thì cuối cùng giao dịch sẽ không thể hoàn thành.

Nói cách khác, món hàng này sẽ không được giao cho người mua, cho đến khi anh ta thanh toán toàn bộ số tiền thì mới có thể nhận được đến tay.

Khuôn mặt già nua của Lăng Sơn Thủy trở nên âm trầm, đương nhiên ông ta biết hiện tại Lăng Phong không thể lấy ra được 20 tỷ.

Bước tiếp theo không thể làm gì khác hơn là đặt cọc tiền trước cho người bán, sau đó để thứ đồ này ở lại nhà họ Diệp, cho đến khi người bán lấy được toàn bộ số tiền thì mới có thể lấy đươc đồ về nhà.

Đương nhiên, người bán cũng sẽ phải trích mười phần trăm hoa hồng cho nhà họ Diệp.

Trong 20 tỷ, nhà họ Diệp có thể lấy được 2 tỷ. Diệp Phong hừ lạnh một tiếng: “Cho dù Lăng Phong thật sự có 20 tỷ, vậy thì trong vài năm tiếp theo tập đoàn Lăng thị

cũng phải xuống dốc!”

Lăng Phong bình tĩnh đứng dậy, nhân lúc mọi người buông lỏng cảnh giác.

Lăng Phong đột nhiên vung tay ra, dùng dao chém mạnh vào sau gáy người hầu của nhà họ Diệp đang cầm thanh kiếm Thanh Phong trong tay.

Sau đó cướp lấy thanh kiếm Thanh Phong.

“To gan!"

Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, tất cả mọi người có mặt đều giật mình sửng sốt.

Ngay cả Lâm Thiên Sinh cũng không khỏi nheo mắt lại. Tên Lăng Phong này đang muốn cướp đồ công khail

Vô số vệ sĩ của nhà họ Diệp ở bên ngoài địa điểm nhanh chóng tràn vào, bao vây đám người nhà họ Lăng.
 
Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh!
Chương 74: Sao lại như vậy


Sắc mặt Diệp Vô Thiên trở nên vô cùng lạnh lùng, lớn tiếng quát: “Lăng Phong! Cậu có biết mình đang làm gì không?”

Lăng Phong cười lạnh nói: “Đợi lát nữa tôi sẽ cho các người biết."

Lăng Sơn Thủy cũng giật mình, bước về phía trước, tức giận nói: “Phong Nhi, không thể hành động theo cảm tính!”

Khoang không nhắc đến Diệp Vô Thiên là một cường giả cảnh giới Trúc Cơ trung kỳ.

Tu sĩ ở đây có người nào không lợi hại hơn một võ giả cấp bảy như Lăng Phong chứ?

Vậy mà dám công khai cướp đồ đi, không phải mất trí rồi sao?

Lăng Phong lấy thanh kiếm Thanh Phong từ trong hộp ra, điên cuồng cười lớn: “Ha ha hat”

“Hôm nay tất cả mọi người đều phải chết!”

Sau đó, anh ta chĩa kiếm về phía Lâm Thiên Sinh: “Đặc biệt là mày, Lâm Thiên Sinh!”

Vẻ mặt Lâm Thiên Sinh vẫn thản nhiên, dùng ánh mắt như đang nhìn một kẻ ngu ngốc nhìn anh ta.

Tô Nhiên có chút sợ hãi đến gần Lâm Thiên Sinh, hai bàn tay nhỏ bé năm chặt lấy góc áo của anh.

“Đúng là rất kiêu ngạo.”

“Rõ ràng là không coi nhà họ Diệp ra gì!”

“Người đâu! Bắt Lăng Phong lại cho tôi

Diệp Vô Thiên vung tay lên, mấy chục tên vệ sĩ dũng mãnh lao tới.

Ngay khi hàng chục vệ sĩ đến gần, Lăng Phong liền vung thanh kiếm Thanh Phong lên.

Choang!

Ngay sau đó, tiếng kiếm vang dội vang lên một cách rõ ràng.

Đầu của hàng chục tên vệ sĩ bị chém bay, thi thể rơi xuống đất.

“Cái gì?”

Nhìn thấy cảnh tượng này, tất cả mọi người có mặt đều sững sờ, ngây ra như phỗng.

Trong số những vệ sĩ này, có vài người là võ giả cấp sáu!

“Kiếm Thanh Phong quả nhiên danh xứng với thực, ha ha ha ha!”

“Toàn bộ Giang Nam này đều thuộc về Lăng Phong tao! Ha ha ha!”

Sau khi thử kiếm, vẻ mặt Lăng Phong càng trở nên ngạo mạn hơn.

“Chỉ dựa vào mày ư!”

Một tu sĩ cảnh giới Trúc Cơ đứng ở giữa lao đến, vươn tay về phía Lăng Phong.

Phải biết rằng Lăng Phong chỉ là một võ giả cấp bảy mà thôi, tuy rằng trong tay anh ta có linh khí, nhưng dù sao cũng chưa bước vào được cảnh giới Trúc Cơ, trong cơ thể hoàn toàn không có chân khí.

Kiếm Thanh Phong ở trong tay anh ta chắc chắn không phát huy được bao nhiêu sức mạnh.

Lăng Phong cười lạnh một tiếng, sau đó ngẩng đầu lên trời gầm lên!

Bùm! Sát khí mãnh liệt bỗng nhiên từ trong cơ thể anh ta bộc phát ra ngoài, đánh bật cường giả Trúc Cơ kia bay ra ngoài ngay lập tức.

Mà vào lúc này, hai mắt của anh ta cũng trở nên đỏ tươi, cả người toát ra khí tức hắc ám.

“Cảnh giới Tụ Hồn trung kỳ!!!”

“Hơn nữa còn là một tà tu!"

Tất cả mọi người đều bị khí thế bộc phát ra từ trên người Lăng Phong dọa sợ đến mức hai chân mềm nhữn.

Lăng Sơn Thủy rõ ràng không biết chuyện Lăng Phong có được tu vi của Vô Ảnh, ông ta nâng bàn tay run rẩy lên chỉ vào

Lăng Phong trước mặt: “Mày, mày…"

“Vậy mà mày lại nhận được sự ban thưởng của đại nhân Vô Ảnh!”

Vừa dứt lời, Lăng Phong lại đột nhiên vung kiếm lên, chém chết ông nội mình là Lăng Sơn Thủy ra làm đôi.

Còn nói: “Lão già, tôi đã không vừa mắt ông từ lâu rồi!”

Sau khi giế t chết ông nội của mình, Lăng Phong lập tức tập trung sự chú ý vào Lâm Thiên Sinh và Tô Nhiên.

Anh ta tức giận nói: “Lâm Thiên Sinh, tao hỏi mày, cái chết của em gái tao Lăng Vi Vi, có phải liên quan đến mày không?”

Giọng điệu của Lâm Thiên Sinh vẫn rất bình tĩnh: “Phải, là tôi gi ết chết.

Biết được điều này, Lăng Phong càng nổi giận: “Được lắm, hôm nay tao sẽ chém chết mày trước, sau đó từ từ tra tấn con khốn Tô Nhiên này đến chết!”

Vừa dứt lời thì lập tức muốn giế t chết Lâm Thiên Sinh.

Nhưng vào lúc Lâm Thiên Sinh đang chuẩn bị hành động thì lại xảy ra một chuyện bất ngời

“Sao lại như vậy…”

Chỉ thấy sự kinh hãi đột nhiên hiện lên trong mắt Lăng Phong, cơ thể anh ta cứng đờ tại chỗ.

Cũng không phải do anh ta không cử động, mà là cơ thể của anh ta lúc này không còn thuộc về anh ta nữa.

“Ha ha hai” “Lăng Phong, rốt cuộc cậu cũng bị lừa!”

Câu này vừa dứt, cơ thể của Lăng Phong đã bị Vô Ảnh đoạt xác.

“Ba ngàn năm! Chỉ cần có kiếm Thanh Phong trong tay, bổn tọa có thể khôi phục Quỷ Sát Tông!”
 
Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh!
Chương 75: Đúng là Kim Đan kỳ!


Lăng Phong lúc này không còn là Lăng Phong nữa. Giọng nói của anh ta trở nên trầm khàn chói tai, người thường nghe thấy âm thanh này đều không nhịn được mà bịt tai lại.

Tô Nhiên có cương khí bảo vệ cơ thể nên không bị ảnh hưởng gì.

“Ba ngàn năm?”

“Tu, tu vi của tà tu này…"

“Đúng là Kim Đan kỳ!!!"

Đối mặt với tu sĩ đại năng Kim Đan kỳ, hai tay của Nam Sơn Đạo Nhân lập tức đặt lên thanh kiếm ở trước mặt, cơ thể bất giác run lên.

Ngay cả nói chuyện cũng không lưu loát.

Giờ phút này, không ai dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.

“Hừ, không ngờ tới đúng không Lăng Phong?”

“Chuyện năm đó cũng có liên quan đến nhà họ Lăng của cậu.

Vô Ảnh thành công chiếm giữ cơ thể của Lăng Phong, lẩm bẩm tự nói.

Người đàn ông đầu trọc ở bên cạnh không rõ tình hình, giọng nói run rẩy: “Cậu chủ, rốt cậu bị làm sao vậy?”

“Cậu chủ?” Vô Ảnh chuyển ánh mắt về phía người đàn ông đầu trọc.

Sau đó bật cười: “Bổn tọa không còn là cậu chủ nhà cậu nưa.

“Nhưng mà bổn tọa cũng phải cảm ơn cậu ta, nếu không có cậu ta, chỉ sợ bổn tọa mãi mãi không thể sống lại được.”

“Vì ngày hôm nay, bổn tọa vẫn chưa từng dám để cậu ta biết thân hồn của bổn tọa sắp tiêu tan.”

“Lăng Phong à Lăng Phong, dưới sự cám dỗ của lợi ích, cho dù là người có thông minh đến đâu thì cũng sẽ trở thành kẻ ngốc, cậu cũng không ngoại lệ.”

Vô Ảnh nói xong, sau đó lại giơ kiếm lên trước mắt mình, nở nụ cười nham hiểm: “Kiếm Thanh Phong, bạn cũ của tôi, đã

ba ngàn năm rồi, chúng ta lại có thể kề vai chiến đấu cùng nhau, ha ha hai”

“Đây là những lời cuối cùng của ông sao?”

Vào lúc Vô Ảnh đang đắm chìm trong hồi ức, một giọng nói đột nhiên vang lên.

“Hửm?”

Nghe xong lời này, sắc mặt Vô Ảnh bỗng nhiên tức giận, quay mặt nhìn lại.

Chỉ thấy Lâm Thiên Sinh đang đút hai tay trong túi quần, lạnh lùng nhìn hắn ta.

So với những người khác, biểu cảm của Lâm Thiên Sinh quá mức bình tĩnh.

Vô Ảnh kinh ngạc hỏi: “Cậu chính là Lâm Thiên Sinh mà Lăng Phong đã nhắc đến?”

Khóe miệng Lâm Thiên Sinh nhếch lên: “Là tôi.”
 
Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh!
Chương 76: Ảo cảnh?


Nhìn thấy cảnh tượng này, mọi người đều giật mình kinh hãi!

Giây tiếp theo, Vô Ảnh đã xuất hiện ở trước mặt Lâm Thiên Sinh: “Vậy thì bắt đầu từ cậu trước đi.”

Vào lúc hắn ta nói xong câu đó, hắn ta chợt phát hiện ra thế giới xung quanh bỗng nhiên trở nên vặn vẹo, sau đó xảy ra thay đổi nghiêng trời lệch đất.

Vô Ảnh sững sờ tại chỗ, ánh mắt kinh ngạc nhìn vạn vật đang biến hóa một cách nhanh chóng.

Ngay cả bầu trời cũng chuyển sang màu đỏ như máu!

“Ảo cảnh?”

“Rốt cuộc là từ khi nào…

Vô Ảnh hoảng sợ, lúc này hắn ta đang đứng trên một vùng đất hoang đỏ như máu, xung quanh không có bất kỳ sinh vật sống nào, khắp nơi đều là xương trắng hoang tàn.

Chỉ có Lâm Thiên Sinh đang đứng trước mặt hắn ta, nhưng biểu cảm trên mặt anh đã không còn giống như trước đó nữa.

Thay vào đó là dáng vẻ vô cùng lạnh lùng, còn toát lên một loại uy áp vô cùng mạnh mẽ.

Uy áp này suýt chút nữa đã khiến Vô Ảnh không thể thở nổi.

Hắn ta vô cùng sợ hãi, thầm nghĩ bản thân đã bước nửa bước đến tu vi cảnh giới Nguyên Anh, nhưng lại bị Lâm Thiên

Sinh trước mặt dọa đến mức muốn rút lui?

Điều mà hắn ta không biết chính là nơi đây chẳng qua chỉ là một khu vực trong ý niệm của Lâm Thiên Sinh mà thôi.

“Gậu, rốt cuộc cậu là ai?” Vô Ảnh sợ hãi, sự sợ hãi xuất phát từ bản năng.

Ngay cả thanh kiếm Thanh Phong trong tay hắn ta cũng bị ném xuống đất.

Hắn ta không thể tin được ở một thế giới có linh khí mỏng manh thế này lại có sự tồn tại khiến hắn ta sợ hãi đến mức không dám cử động.

Lâm Thiên Sinh chậm rãi nói: “Con kiến của hạ giới, dám làm càn như vậy.”

“Quỳ xuống!”

Giọng nói không lớn, nhưng lại có thể khiến trời đất rung chuyển dữ dội.

Ẩm!

Vô Ảnh lập tức quỳ xuống tại chỗ, thần hồn run rẩy nói với Lâm Thiên Sinh: “Thần, Thân Thượng…”

“Tiểu nhân có mắt như mù, động đến Thần Thượng!” “Có thể chết dưới tay ngài là vinh hạnh của Vô Ảnh..”

Vô Ảnh cảm nhận được khí tức của Lâm Thiên Sinh, ít nhất cũng là đại năng cảnh giới Độ Kiếp trong truyền thuyết!

Trước một sự tồn tại như vậy, vạn vật chỉ là một con kiến. Lâm Thiên Sinh cũng lười nhiều lời, chỉ nhẹ nhàng giơ tay lên, một luồng chân khí kh ủng bố giống hệt như tia laser bắn

về phía Vô Ảnh trong nháy mắt.

Chỉ một cái chạm nhẹ đã khiến Vô Ảnh hoàn toàn biến thành tro bụi.
 
Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh!
Chương 77: Sao vừa rồi anh không mang theo về?


Đôi mắt màu đỏ tươi ban đầu đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt trống rỗng vô hồn.

“Này, khí tức của người này sao lại biến mất rồi?” Tô Khả Hân đi đến trước mặt hắn ta, tò mò quan sát.

Lâm Thiên Sinh lạnh lùng nói: “Người đã chết thì còn có khí tức gì nữa?”

“Được rồi, chúng ta trở về thôi.”

Nói xong anh liền dẫn theo Tô Nhiên rời khỏi phòng đấu giá.

Thấy vậy, Tô Khả Hân cũng vội vàng đuổi theo.

Chờ đến khi Lâm Thiên Sinh đi rồi, tất cả tu sĩ có mặt ở hội trường vẫn không dám đến gần.

Bởi vì vừa rồi Lăng Phong bị Vô Ảnh đoạt xác, uy áp bộc phát trên người chính là ở cảnh giới Kim Đan kỳ! Kim Đan kỳ đối với tất cả mọi người có mặt ở đây chẳng khác nào thần thánh.

Nam Sơn Đạo Nhân căng thẳng nuốt ngụm nước bột trong cổ họng, sau đó lấy lại bình tĩnh, cầm kiếm chắn trước mặt, thận trọng đi về phía Lăng Phong vẫn không hề cử động.

Đi đến trước mặt anh ta, Nam Sơn Đạo Nhân nhẹ nhàng dùng kiếm đâm một nhát.

Kết quả, cơ thể của Lăng Phong vậy mà lại hóa thành tro bụi trong nháy mắt!

“Chết, chết rồi?” Cảnh tượng này khiến mọi người đều choáng váng tại chỗ.

Diệp Phong chạy tới nói: “Đây nhất định là do ngài Lâm làm!”

Trên mặt Nam Sơn Đạo Nhân lộ ra vẻ khó tin, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Cũng không nhìn thấy cậu ta ra tay, rốt cuộc vừa rồi đã xảy ra chuyện gì…"

Trên mặt Diệp Vô Thiên cũng tràn ngập kinh hãi: “Nếu như Lăng Phong vừa rồi thật sự là bị ngài Lâm gi ết chết, vậy thì cuối cùng cảnh giới tu vi của ngài ấy cao bao nhiêu?”

Không ai biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, bọn họ chỉ có thể suy đoán dựa trên ý kiến của mình.

Đương nhiên, chỉ dựa vào những lời đoán mò kia là đã không thể tưởng tượng được.

Đây là bản lĩnh của Bất Hủ Tiên Vương, đối với anh mà nói, bước nửa bước đến cảnh giới Nguyên Anh chẳng qua cũng chỉ là một con kiến, con kiến có to một chút thì vẫn là con kiến, vận dụng chút ý niệm đã là dư thừa.

Trên đường về, trời đã xế chiều.

“Anh rể, rốt cuộc vừa rồi đã xảy ra chuyện gì thế?”

“Lăng Phong kia thật sự chết rồi sao?”

Trong lòng Tô Khả Hân vẫn còn cảm thấy khó hiểu, dù sao vừa rồi khi tên kia thể hiện cảnh giới của mình đã khiến bọn họ run rẩy vì sợ hãi.

Tô Nhiên cũng rất tò mò, nhìn Lâm Thiên Sinh bằng ánh mắt dò hỏi.

Suy cho cùng, nếu một người như Lăng Phong không chết thì sau này chắc chắn sẽ gây ra tai họa lớn.

Ánh mắt của Lâm Thiên Sinh vẫn đang đặt trên thanh kiếm rỉ sét, khẽ nói: “Đúng vậy, chết rồi.”

“Không sót lại bất kỳ dấu vết nào, cả cơ thể và linh hồn đều bị hủy diệt, ngay cả cơ hội luân hồi cũng không có.”

Nghe vậy, cả Tô Khả Hân lẫn Tô Nhiên đều lộ ra vẻ mặt kinh hãi.

Sau khi tận mắt chứng kiến bản lĩnh của Lâm Thiên Sinh, hai người tự nhiên không hề có chút nghỉ ngờ nào trước những gì Lâm Thiên Sinh nói.

Chỉ là chuyện lần này thật sự quá mức đáng kinh ngạc mà thôi.

Một lát sau, Tô Nhiên đột nhiên nhớ tới gì đó, lại hỏi: “Đúng rồi Thiên Sinh.”

“Thanh kiếm trong tay của Lăng Phong không phải là một bảo vật hiếm có sao?”

“Sao vừa rồi anh không mang theo về?”

Cô vẫn không thể hiểu được, thanh kiếm rỉ sét này trông có vẻ kém xa so với thanh kiếm Thanh Phong kia.

Lâm Thiên Sinh hỏi lại: “Kiếm Thanh Phong?”
 
Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh!
Chương 78: Kiếm Tru Tiên?


“Kiếm Tru Tiên?”

Tô Nhiên và Tô Khả Hân đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

Hai mắt mở to nhìn chằm chằm vào thanh kiếm trong tay Lâm Thiên Sinh.

Trong nhận thức của hai người, kiếm Tru Tiên chỉ tôn tại trong thế giới hư cấu.

Chẳng lẽ thanh kiếm bị rỉ sét nghiêm trọng mà Lâm Thiên Sinh đang cầm trong tay này lại chính là kiếm Tru Tiên có khả năng diệt tiên trong truyền thuyết?

Lâm Thiên Sinh hơi nhếch khóe miệng lên, cười nói: “Đúng vậy, nhưng cái này thì không phải.”

Nghe vậy, Tô Nhiên và Tô Khả Hân lập tức lại không nói nên lời.

Hai người còn cho rằng Lâm Thiên Sinh sẽ nói thanh kiếm này chính là kiếm Tru Tiên, nhưng hóa ra là không phải.

Nghĩ lại thì cũng phải, kiếm Tru Tiên kia cho dù là ở trong tiểu thuyết hay tác phẩm truyền hình và điện ảnh thì đều là loại có tiên khí mạnh mẽ.

Sao có thể bị rỉ sét đến mức độ thế này?

Càng không thể tồn tại.

Tô Khả Hân mím môi nói: “Anh rể, trò đùa này chẳng buồn cười chút nào hết.”

“Em còn tưởng anh sẽ nói đây chính là kiếm Tru Tiên.”

Không hiểu sao Tô Nhiên có hơi thất vọng, vừa rồi trong lòng cô cũng có chút mong đợi nhỏ nhoi.

Lâm Thiên Sinh lại nói: “Hai người đừng vội thất vọng, kiếm Tru Tiên chẳng qua chỉ là một trong bốn thanh kiếm chém tiên mà thôi.”

“Thứ trong tay anh chính là một trong số bốn thanh kiếm đó, kiếm Lục Tiên.”

Nghe Lâm Thiên Sinh nói xong, Tô Nhiên và Tô Khả Hân lại một lần nữa giật mình.

Kiếm Lục Tiên? Vậy chẳng phải nó cùng đẳng cấp với kiếm Tru Tiên sao?

“Cái gì? Kiếm Lục Tiên được đồn rằng có thể giết được tiên đó sao?”

“Một trong bốn thứ vũ khí lợi hại nhất của thời viễn cổ, sao lại có dáng vẻ thế này?”

Tô Khả Hân vẫn không thể tin được.

Với tình trạng rỉ sét như thế này, chỉ sợ là còn không bằng một con dao làm bếp nữa?

Chẳng lẽ là bởi vì bị chôn vùi dưới lòng đất quá lâu sao? Trong lòng Tô Nhiên cũng có nghỉ vấn tương tự: “Cho dù là kiếm Lục Tiên, đã bị rỉ sét đến như thế này rồi, còn có thể sử

dụng được sao?”

Lâm Thiên Sinh cười nói: “Sở dĩ thành ra như vậy, là bởi vì nó bị thương, rơi vào giấc ngủ sâu.”

“Hơn nữa, cho dù đã bị rỉ sét đến thế này thì cũng không thể coi thường sức mạnh của nó được”

“Một khi thanh kiếm này chém xuống, có thể chém cơ thể của Tiên Đế bị thương, ngay cả anh cũng không thể chịu nổi thương tích do thứ này gây ra.”

“Tứ kiếm Tru Tiên cũng không phải là chuyện đùa.”

Lâm Thiên Sinh nói xong, ánh mắt đặt lên thanh kiếm Lục Tiên, cảm xúc trong lòng trở nên lẫn lộn.

Tô Khả Hân kinh ngạc: “Thật sự mạnh như vậy sao?” Lâm Thiên Sinh lấy lại tinh thần, mỉm cười không nói gì. Khi về đến nhà họ Tô, trời cũng đã gần tối.

“Chị, em đi tắm trước.”

Vừa vào nhà, Tô Khả Hân đã vội vàng chạy lên lầu. Tô Nhiên nói: “Ừ, được.”

Sau khi nói xong, cô lại đi theo Lâm Thiên Sinh đến ngồi vào bàn trà ở phòng khách, cầm ấm trà lên bắt đầu mân mê.

Lâm Thiên Sinh ngồi trên ghế sô pha, cầm thanh kiếm Lục Tiên trong tay.

Thật ra, giờ phút này trong lòng anh đang có hơi khó hiểu.

Thanh kiếm Lục Tiên này vậy mà lại xuất hiện ở thế giới này.

Thật sự là một chuyện kỳ lạ.

“Thử xem vậy, thử xem có thể đánh thức mày tỉnh lại không?”

Vừa dứt lời, Lâm Thiên Sinh liền truyền tiên khí của mình vào kiếm Lục Tiên trong tay.

Sau khi hấp thụ tiên khí của Lâm Thiên Sinh, kiếm Lục Tiên kia thật sự đã phản ứng.

“Phịch” một tiếng, thân kiếm đột nhiên rung chuyển! Tô Nhiên ở bên cạnh giật mình: “Sao lại như vậy?”

Lúc nhìn thấy thanh kiếm Lục Tiên trong tay Lâm Thiên Sinh trở nên sáng rực hẳn lên, cô không khỏi kinh ngạc.

Cô vội vàng ngồi xuống trước mặt Lâm Thiên Sinh, trong mắt tràn ngập vẻ ngạc nhiên: “Đây là… kiếm Lục Tiên vừa nấy ư?”
 
Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh!
Chương 79: Không phục đúng không?


Tô Nhiên ở bên cạnh bị dọa đến ngơ ngác: “Thiên Sinh, như, như vậy không sao chứ?”

Lâm Thiên Sinh nở nụ cười tà ác, trầm giọng nói: “Không sao đâu, chỉ là trải qua nhiều năm như vậy, tên nhóc này quả nhiên không còn nhớ anh nữa”

Nghe thấy câu này, Tô Nhiên lại giật mình kinh ngạc.

Nhớ anh?

Chẳng lẽ trước đây anh từng gặp được thanh kiếm này?

Cùng lúc đó, cô cũng thầm cảm thấy kinh ngạc, vũ khí có thể giết tiên quả nhiên khác biệt, lại còn có trí nhớ, có thể nhận biết được người khác.

Lâm Thiên Sinh đột nhiên quát lớn: “Còn không nhanh hiện hình cho tôi!”

Vừa dứt lời, kiếm Lục Tiên lập tức bật ra khỏi tay Lâm Thiên Sinh, bay lên giữa không trung.

Sau đó bắt đầu điên cuồng xoay tròn dưới cái nhìn sửng sốt của Tô Nhiên.

Lại có một luồng ánh sáng trắng bùng lên, khiến Tô Nhiên không thể mở nổi mắt.

Ngay sau đó, ánh sáng kia dần tan biến, kiếm Lục Tiên kia vậy mà lại hóa thành một cô bé khoảng mười mấy tuổi được bao phủ trong tiên khí.

Cô bé mặc một chiếc váy màu trăng, đi chân trần, giữa hai đầu lông mày có một vết tiên ấn, da thịt trắng hồng, xinh đẹp như tiên nữ.

Giờ phút này, cô bé đang vô cùng tức giận nhìn chằm chằm Lâm Thiên Sinh.

Hai người giống như có thù oán sâu nặng gì đó.

Nhìn thấy cô bé kia xuất hiện, Tô Nhiên đã kinh ngạc đến mức há hốc mồm.

Nếu không phải được tận mắt nhìn thấy, cô sẽ không tin rằng cô bé này lại là do kiếm Lục Tiên kia biến thành.

Thấy cô bé xuất hiện, Lâm Thiên Sinh nở nụ cười khinh thường.

Nụ cười này khiến vẻ mặt của Lục Tiểu Tiên càng thêm tức giận.

“Phệ Thiên!!!”

“Nộp mạng đi!”

Nhớ lại những chuyện xảy ra năm đó, trong lòng Lục Tiểu Tiên tràn ngập phẫn nộ, cô bé giơ tay lên lao về phía Lâm Thiên Sinh với áp lực như muốn xé toạt trời đất.

“Thiên Sinh! Cô, cô bé đánh tới rồi!”

Cảnh tượng này khiến Tô Nhiên sợ đến mức sắc mặt thay đổi, không nhịn được ngồi phịch xuống ghế sô pha.

Nếu không phải Lâm Thiên Sinh đã sớm mở rộng phạm vị, chỉ sợ là mọi thứ trong phạm vi trăm dặm quanh đây đều đã bị uy áp của Lục Tiểu Tiên tung ra vào lúc này nghiền nát thành bột.

Thời điểm Lục Tiểu Tiên chỉ còn cách Lâm Thiên Sinh một vài mét.

Chỉ thấy Lâm Thiên Sinh thản nhiên vung tay lên, trở tay tát một cái.

Sau một tiếng “âm” vang dội vang lên, Lục Tiểu Tiên kia bị đẩy ngã xuống đất ngay tại chỗ.

Khí thế muốn xé toạt không gian vừa rồi biến mất không còn dấu vết ngây lập tức, mọi thứ trở lại bình thường.

“Hả?” Động tác này một lần nữa khiến Tô Nhiên choáng váng.

“Phệ Thiên đáng ghét!”

“Bổn tiên nhất định phải gi ết chết mày, báo thù cho chủ nhân và các chị!”

Lục Tiểu Tiên vừa bị đánh bò dậy từ dưới đất, hoàn toàn không để ý đến nửa khuôn mặt sưng tấy của mình, lại vung nắm đấm nhỏ lao về phía anh.

BốplI!

Không có gì bất ngờ, cô bé còn chưa kịp đến gần đã bị Lâm Thiên Sinh vung tay tát thêm một cái.

Cái tát này khiến cô bé choáng váng, đầu cũng lệch sang một bên.

“Không phục đúng không?”

Lâm Thiên Sinh nói xong lại tát Lục Tiểu Tiên thêm vài cái nữa.

Hơn nữa lần này còn vang dội hơn lần trước, hoàn toàn dùng hết sức lực.

Nhìn thấy Lục Tiểu Tiêu bị đánh đến mức mặt sưng vù, Tô Nhiên có chút không đành lòng.

Dù sao thì cô bé này thoạt nhìn cũng chỉ là một cô bé mười lăm mười sáu tuổi.

Nhìn thấy Lâm Thiên Sinh không có ý định dừng lại, Tô Nhiên vội vàng bước đến kéo anh lại, cầu xin: “Thiên Sinh, bỏ đi”

“Hu hưu…”

Lục Tiểu Tiên bị đánh đến mức không tức giận nổi nữa, ngồi bệt xuống đất gào khóc.
 
Back
Top Dưới