Cập nhật mới

Truyện Teen Làm Mẹ Khi 16

Làm Mẹ Khi 16
Chương 20


Từ lúc sinh thằng Phong tôi không tiện đi xa lắm, phần vì phải chăm sóc nó, phần vì cũng không nỡ xa nó để đi làm việc. Thế nên anh Tuấn cùng mọi người quyết định sẽ chia ra quản lý những chi nhánh quan trọng. Còn về Huyền Trân, vì anh Nhật đã định cư ở đây từ lâu, vả lại công ty chính của ảnh cũng vậy nên lấy chồng phải theo chồng, nó cùng tôi đều ở Nhật, cùng chung một khu phố luôn nên số lần gặp cũng nhiều hơn so với những đứa khác. Tính ra một năm chỉ gặp được hơn 1 tháng, đó là khoảng thời gian quý báu để chúng tôi được gần bên nhau như lúc xưa...

- Ở trên máy bay mấy tiếng đồng hồ rồi bọn mày có mệt không? - Trong khi đợi anh Duy làm đồ ăn sáng thì chúng tôi cùng nhau trò chuyện, chủ yếu là đàn bà con gái thôi chứ mấy tên con trai kia thì bị Hải Phong kéo ra một góc riêng để hỏi về võ công rồi súng ống gì rồi.

- Không sao hết ak, anh Bin chăm sóc tao rất tốt nên tao khỏe re à. Mà đứa nào cũng có người chăm sóc hết mà, mày hỏi câu như không. - Hồng Ánh uống ly nước cam rồi trả lời.

- Ừ ha, tao kì thiệt.

- Mà tao để ý nha, càng ngày tao càng thấy con Trân giống h...

- Mày nói gì đó hả, tin tao tán mày chết không đó. - Huyền Trân bực mình lên, dù chỉ mới nghe nửa câu nói của Phương Ngọc nhưng tôi cũng hiểu vế sau là gì.

- Ây ây, điều ấy mà ai chẳng công nhận. Nhưng mà mày cũng phải nói tế nhị chút chớ, phải nói là nó càng ngày càng mũm mĩm dễ thương chứ. - Bảo Ngân im lặng nãy giờ cuối cùng cũng lên tiếng.

- Hừ, đều do anh Nhật cả. Lúc mới sinh bé Thỏ thì nói là ăn nhiều sẽ tốt cho bé Thỏ, cái thế là tao ăn, ăn, ăn thiệt nhiều vô. Cái lúc tao thấy đủ rồi muốn giảm cân thì ổng ngăn cản. Đến giờ thì thành vầy luôn, đúng là tên đáng ghét.

- Thế mà em lại yêu cái tên đáng ghét này đúng không? - Từ xa, anh Nhật lên tiếng trêu chọc nhỏ Trân.

- Chội ôi! Hai vợ chồng nhà anh thiệt ngọt quá đi. Muốn chọc mù mắt chó tụi em rồi. - Tôi ganh tị thiệt mà, cưới vài năm rồi mà vẫn như thuở mới yêu nhau í.

- Bố ơi bố, mắt của cô Tiên là mắt người mà, đâu phải mắt chó đâu mà cô Tiên nói chọc mù mắt chó ạ. - Câu nói xuất phát từ giọng nói non nớt của bé Thỏ vang lên khiến tôi điêu đứng. Thiệt là không thể nói bậy trước mặt trẻ nhỏ được mà.

- Cô Tiên nói đùa thôi con, không có ý gì đâu. Nhưng sau này con không được nói như thế đâu đấy, như thế là không tốt. Mẹ mà nghe con nói thế sẽ đánh đòn đó.

- Thế thì con sẽ không nói thế đâu, con sợ mẹ đánh đòn lắm. - Bé Thỏ làm bộ sợ hãi, nhìn thật là cưng. Tôi cũng rất thích con gái nhưng ông trời thì lại cho tôi con trai nên đành chịu vậy. Vì Huyền Trân sinh được bé Thỏ nên tôi cũng vui phần nào, lâu lâu có thể đến chơi với con bé giống như nó là con gái của mình.

- Em đừng lo, có anh ở đây đừng hòng ai đánh được em. Anh sẽ dùng đại bác bắn người đó đi thật xa xa ơi là xa, không tổn thương em đâu. - Hải Phong ngồi kế bên ôm lấy bé Thỏ như muốn che chở cho con bé vậy. Hai đứa này sau cho đi làm diễn viên thì chắc đạt luôn giải Oscar quá.

- Có vẻ như thằng Phong nhà mày thích bé Thỏ nhà tao lắm nha, coi chừng sau này hai đứa mình thành thông gia đó.

- Tao không biết nữa, tùy duyên phận của hai đứa thôi. - Tôi ngán ngẩm nhìn hai đứa bé tuổi cộng lại còn chưa lên mười, không gặp thì thôi chứ đã gặp rồi là y như rằng ngọt ngào còn hơn người lớn.

- À phải rồi, chuyện đám cưới của mày ổn thỏa hết chưa, còn việc gì nữa không?

- Xong hết rồi, anh Tuấn lo liệu rất tốt, tao không cần lo gì cả. - Bảo Ngân hạnh phúc nói.

- Thì anh Tuấn của mày mà, chăm mày còn hơn ổng. Mày không có chuyện gì thì thôi chứ xây xát gì là ổng giết tụi tao luôn.

- Thôi thôi mọi người ngừng tám, vào ăn sáng cái đã. - Anh Duy từ nhà bếp bưng đồ ăn thơm ngát ra. Hôm nay tôi lại được ăn bánh bao cùng với sữa đậu nành của anh Duy tự làm.

Thực ra khâu bếp núc nếu so với Huyền Trân thì tôi cũng chả khá gì cả, chỉ hơn được cái.. thứ tôi nấu ra có thể ăn tạm được thôi. Thường thì đều do anh Duy hoặc thằng Phong nấu, nếu không thì chúng tôi sẽ ra ngoài ăn. Tôi không biết trên đời này có người mẹ nào giống tôi và Huyền Trân không nữa, nấu ăn thôi mà cũng không biết.

- Mẹ ơi con ăn xong rồi. Mình mau đi học thôi. - Hải Phong ra vẻ hối tôi.

- Hả? Sao con ăn nhanh thế, mẹ dặn con là phải ăn chậm nhai kỹ rồi mà. - Mọi lần có bé Thỏ ở đây là y như rằng không chịu đi học, thế mà hôm nay nó lại vội vã muốn đến trường thế kia, chắc phải có điều gì mờ ám.

- Nhưng cô giáo của con nói hôm nay có bạn mới chuyển tới, con rất muốn gặp bạn ấy nên con phải đến sớm.

Hoá ra chỉ là vậy thôi sao. Làm tôi tưởng nó có ai khác ngoài bé Thỏ rồi chứ. Bấy lâu nay nó đối với bé Thỏ tốt như vậy, chắc không nghĩ tới cô nào nữa đâu.

- Vậy vào phòng lấy cặp đi rồi mẹ chở đi học.

- Có một đứa con như mày cũng vui thật. Sớm tối có nó ở bên bầu bạn, khỏi lo cô đơn. - Bảo Ngân mang chút ngưỡng mộ tôi nói.

- Thì sau khi cưới mày anh Tuấn cày cấy chăm chỉ vô rồi sinh một đứa như tao là được. Hehe, có khó gì đâu phải hơm.

- Cái con quỷ này.

- Mẹ ơi mình đi học thôi. Con chào các cô, các chú con đi học ạ. Anh đi học nhé bé Thỏ, chiều về sẽ chơi với em tiếp.

________________________________________________________

Cuối cùng thì tên nhóc thúi kia cũng đến trường rồi, thiệt là đỡ ồn ào. Cơ mà hiện giờ trong nhà lại có bốn con quỷ sứ kia thì mọi chuyện lại khác. Tính đi tính lại thì trưa nay vẫn không được ngủ yên rồi. Nhưng mà sao lại chẳng thấy đôi giày nào của bọn nó nhỉ, chẳng lẽ đã đi đâu chơi rồi sao.

- Em về rồi à? - Anh Duy bất thình lình xuất hiện làm tôi hết cả hồn.

- Anh làm em giật mình à. Mà bọn nó đâu rồi anh, sao không thấy ai hết vậy?

- Mấy đứa sang nhà bé Trân chơi rồi, chắc tối mới quay lại. - Rót cho tôi cốc nước, anh trả lời.

- Tối?

- Anh biết em có thói quen ngủ trưa nên nói mấy đứa tới tối hẳn về, không lại làm phiền giấc ngủ của em.

- Quả nhiên chỉ có anh là luôn quan tâm em thôi. Mà đâu nhất thiết phải tới tối họ mới về được, khoảng chiều chiều là được rồi.

- Anh không nghĩ là em sẽ dậy vào cái khoảng đó đâu.

- Ý anh em là một người ham ăn ham ngủ á hả? Em phải đánh anh mới được, cho anh biết sự lợi hại của người từng làm mưa làm gió ở giới hắc đạo cũng như bạch tuộc á lộn bạch đạo mới được.

- Để anh xem tài năng của em đến đâu.

Món võ nhiều năm không đụng đến có chút cứng nhắc nhưng vẫn còn dùng được, đủ để chặn những đòn tấn công của anh Duy. Nói thế nhưng tôi biết anh đã nhường tôi ba phần trong đó chứ không ít. So với anh - người thường xuyên luyện tập thì động tác của tôi chỉ gãi ngứa cho anh thôi.

- Xem ra em vẫn chưa hoàn toàn vô dụng nhỉ. - Sau khi đánh vài hiệp với anh Duy thì chúng tôi cũng tạm dừng giao chiến.

- Em chưa mất căn bản mà. Hiện tại nếu em luyện tập trở lại thì vẫn có thể tung hoành ngang dọc như xưa, cũng không thua kém ai đâu.

- Em thích sống như bây giờ hơn anh ạ. Bình bình an an sống qua ngày với thằng Phong là tốt lắm rồi.

- Nhưng các anh em trong bang cũng rất muốn em quay trở lại, muốn cùng em chiến đấu. - Tôi biết điều này chứ. Nhưng chắc tôi đã quen với việc không phải chém giết nữa rồi. Hơn thế nữa, tôi hiện tại đã là một người mẹ, đang có một người cần tôi ở bên. Tôi không mong con của tôi phải nhìn thấy mẹ của nó giết người.

Ọt~ọt~(Ọ_Ọ)

- Haha, em nghĩ mình nên ăn chút gì đi.
 
Làm Mẹ Khi 16
Chương 21


Người ta thường nói ở trước mặt người mình yêu ta luôn giấu đi mặt xấu và chỉ để lại cho họ ấn tượng tốt của mình. Tôi cũng thế, quá khứ ăn chơi kia tôi không muốn đứa con trai yêu quý của tôi biết, nó chỉ cần biết mẹ nó là một người hiền dịu, biết kinh doanh có tính toán là được rồi.

- 5h rồi, đi đón con đi em. Chắc c* Phong đang mong em đó. - Đồng hồ điểm 5h, thời gian mà những đứa trẻ ở trường được về nhà, cũng là lúc c* Phong đợi tôi đến đón sau một ngày học.

- Ukm, em đi ngay đây. Anh có muốn đến đón với em không?

- Thế thì đợi anh chút, anh lấy áo khoác với chìa khóa. - Khá lâu rồi hai chúng tôi không cùng đi đón c* Phong thế này. Không phải tôi bận việc này thì anh Duy lại bận việc kia nên đôi lúc còn phải nhờ Huyền Trân đón nó về giùm. Hải Phong rất thích tôi cùng anh Duy đến đón, chả là vì mỗi lần như thế nó lại được đi KFC, thế nhưng vì đồ ăn ở KFC không được tốt cho sức khỏe nên tôi cũng hạn chế cho nó ăn lắm.

Sau khi chắc chắn đã khóa kĩ mọi chốt cửa, tôi cùng anh Duy đến trường đón Hải Phong. Có thể nói thời gian tôi sống cùng anh Duy còn nhiều hơn với cả bố mẹ, anh như người anh cả trong nhà luôn yêu thương, đùm bọc che chở tôi. Dù vấp ngã chỉ cần nhìn về phía sau sẽ luôn nhìn thấy anh, người sẽ giúp tôi đứng dậy sau thất bại.

- Em vào đón Hải Phong đi, anh ở ngoài xe đợi.

- Sao anh không vào luôn, thằng Phong ắt hẳn vui lắm.

- Em nghĩ với người có nhan sắc như anh mà vào đó thì sẽ có bao nhiêu bà mẹ trẻ đổ gục đây. Vì vậy tốt nhất anh nên ở trong xe thì hơn.

- Xì! Anh tự tin như thế sao. Dù có bao nhiêu người ngã gục thì em vẫn đứng vững như kiềng ba chân ấy nhá. Thôi không nhỡn với anh nữa, em vào đón c* Phong kẻo trễ.

Có lẽ vẫn còn sớm nên còn khá nhiều bé ở trường đợi bố mẹ. Tôi có để ý đến phía góc lớp, nơi có một cô bé khá xinh xắn ngồi một mình, có lẽ đó chính là người bạn mới mà nhóc Phong đã nhắc đến.

- A! Mẹ đến rồi. Hôm nay có bố Duy không ạ? Con có thể đi KFC không? - Nhóc Phong như con chim sẻ nhỏ lao đến bên tôi ríu rít hỏi. Có vẻ thằng bé rất mong chờ việc này.

- Không được rồi con yêu, tối nay còn có nhiều cô chú nữa mà. Chúng ta nên ở nhà thì hơn, hôm sau mẹ chắc chắn sẽ cho con đi.

- Thế sao mọi người không thể cùng đi KFC ạ? - Thằng bé vẫn tiếp tục không buông tha.

- Mẹ đã bảo là...

- Xin lỗi cô, tôi đến để đón bé Nhã Uyên. - Giọng nói quen thuộc kia khiến tôi khựng lại, có lẽ nào... chính là cái người đó, người đã khiến tôi phải rời xa quê hương đất mẹ để trốn sang Nhật Bản này.

Anh đến đón con ư? Phải hay không anh đã có gia đình mới, hạnh phúc hơn rồi không? Con anh đã 5 tuổi, nếu vậy... chẳng lẽ từ lúc tôi rời đi thì anh đã.. Haha, đúng là cuộc đời, khó đoán được kết quả.

- Mẹ mẹ ơi, chú đẹp trai kia là bố của bạn mới mà con nói ak. - Bỗng nhiên Hải Phong lại kéo tôi đến "giới thiệu" với người bố đẹp trai kia.

- Trái Đất quả nhiên rất hẹp phải không anh. Thế mà chúng ta lại gặp được em Tiên ở một trường mẫu giáo thế này. 5 năm qua chắc em sống tốt lắm nhỉ, có một cậu con trai 5 tuổi thế kia mà. Nhưng bố nó đâu lại không đến đón con với em thế, cả gia đình cùng đi với nhau mới vui chứ nhỉ, hay là... đứa nhỏ không có bố. - Hải Yến từ đâu bước tới mang lời trêu chọc. Từ lâu đối với tôi mà nói những câu đại loại như còn trẻ thế mà đã có con rồi mẹ đơn thân bla bla đã không còn quá xa lạ. Huống hồ tôi bây giờ đã không còn là một con nhỏ đơn thuần như trước, tôi bây giờ là một người phụ nữ 21 tuổi có tài sản, danh tiếng và cả một đứa con kháu khỉnh dễ thương thế này cơ mà, không cần thiết phải để những lời nói đó vào tai.

- Bố của cháu đang đợi hai mẹ con cháu ngoài xe ạ, gia đình nhà cháu không nhất thiết cần cô bận tâm. Vả lại bố của cháu là một người vô cùng vô cùng tuấn tú tài giỏi, bận rộn đến mức không đến đây là chuyện bình thường. Nhìn cô cũng không lớn tuổi hơn mẹ cháu là bao đâu ạ, thế nhưng cô chẳng phải cũng có một người con 5 tuổi đó thôi, cô và mẹ cháu cũng không khác là mấy vì vậy trước khi phán xét mẹ cháu như thế nào thì cô nên tự nhìn lại mình đi. Nhưng mà.. giữa mẹ cháu với cô đâu thể so sánh ngang hàng thế được. Ít ra mẹ cháu còn gây dựng nên một công ty nổi tiếng chứ không ở nhà bám áo chồng như cô. - Giọng điệu bình tĩnh, lời lẽ sắc bén, nhóc Phong hoàn toàn phản bác lại Hải Yến, bảo vệ tôi.

- Cháu.. cháu.. Hừ, không ngờ em lại dạy dỗ con mình trở nên vô lễ, thiếu tôn trọng người lớn như vậy. - Hải Yến dường như không thể nói lời nào, quay lại chĩa mũi dao về phía tôi. Vô lễ, thiếu tôn trọng thì sao, chẳng lẽ ăn nằm với một người đã có gia đình thì là một người tốt.

- Xin lỗi cô, đối với ai cháu cũng đều cư xử rất "có dạy". Nhưng với một người xúc phạm đến mẹ cháu như cô thì cháu nghĩ cô không đủ tư cách để cháu đối xử tốt, đúng không mẹ?

- Người như thế tư cách nói chuyện với con đã không có rồi chứ đừng nói tới việc con phải đối xử với họ ra sao. Con còn nhớ mẹ từng dạy con cách sống ra sao không, có làm thì mới có ăn không dưng ai dễ đem phần đến cho. Song song với đó mình còn phải biết giữ vì lúc nào cũng có người luôn bày mưu tính kế để lấy được thứ vốn dĩ không phải của họ. Thôi chết, nãy giờ dây dưa với họ quên mất bố đang đợi hai mẹ con mình rồi. Dù sao lúc trước cũng là người quen biết, chào cô chú một tiếng rồi mình về thôi con. - Xem như là một người quen cũ có dịp gặp lại. Những rung động, cảm xúc ngọt ngào khi xưa cũng chỉ như sự rung động của mặt hồ khi có một chiếc lá đáp trên làn nước trong xanh.

Yêu thật nhiều, hứa thật nhiều để rồi xa mãi, chỉ còn nỗi đau và kí ức dằn vặt trong lòng mỗi người. Khi xưa gặp nhau có bao điều muốn nói, nay ta gặp nhau chỉ biết lẳng lặng nhìn người mình yêu nắm tay một người khác không phải mình. Khi ta yêu nhau chỉ cần một mảnh giấy để đến với nhau, khi ta xa rời cũng chỉ cần một mảnh giấy. Đều là giấy nhưng một thứ tạo nên gia đình, một thứ là sự kết thúc của một cặp đôi....
 
Làm Mẹ Khi 16
Chương 22


Lại một đêm khó ngủ. Hình như càng lớn thì lại càng khó vào giấc ngủ hay sao ấy nhỉ? 1 con cừu, 2 con cừu, 3 con cừu... 10 con cừu, 11 Minh Hoàng, đậu má sao lại suy nghĩ đến người đó nữa hả trời.

Đã 5 năm người đó chưa từng bước vào cuộc sống của tôi nữa thế mà giờ lại gặp nhau trong hoàn cảnh như thế, cùng là phụ huynh của hai đứa nhỏ học chung lớp. Hừ, chỉ trách cái miệng của anh Tuấn quá linh, nhắc chuyện gì là chuyện đó tới.

Ông trời trêu ngươi, tôi đã từ bỏ nhưng rốt cuộc lại không thể buông xuống. Đáng lẽ đã chấm dứt từ 5 năm trước hiện tại vẫn tiếp tục day dẳng trong lòng tôi. Có lẽ đâu đó trong suy nghĩ của tôi vẫn mong muốn quay về bên anh ấy chăng? Nhưng... với thân phận hiện giờ, tôi chẳng phải lại là người thứ ba giống Hải Yến sao? Vẫn là sắm cho mình vai diễn đã có gia đình để diễn cho thật tốt, tránh những điều không nên xảy ra...

- Mẹ ơi, con muốn chuyển trường. - Trên bàn ăn đứa con trai nhỏ của tôi vừa mới ăn được một miếng cơm lên tiếng.

- Vì sao? Con vẫn học tốt ở đó mà. - Mới hôm qua còn tích cực đến trường lắm cơ mà sao bữa nay đã dở quẻ thế kia.

- Vì nếu con học ở trường này, mẹ sẽ không vui. - Không vui? Việc gì?

- Anh Duy, có phải anh đã nói linh tinh gì với nó đúng không? - Tia cặp mắt sát thủ sang người đàn ông kế bên, tôi tra hỏi.

- Ơ.. Anh có làm gì đâu, sao nhìn anh như thế, anh vô tội mà.

- Không cần bố nói gì đâu, con chỉ cần nhìn bên ngoài là biết rồi. Cái chú hôm qua chúng ta gặp là bố ruột của con đúng không? Mẹ không cần giải thích chi nhiều, với bộ óc thông minh này thì con đã phân tích ra mọi chuyện rồi. - Nghe có vẻ thú vị đây.

- Thế sao, nói bố nghe thử coi nào.

- Đầu tiên rất dễ nhận thấy là về khuôn mặt. Dù kích cỡ có chút khác nhưng đường nét có vài phần giống suy ra con và chú ấy có quan hệ. Thêm vào đó là thái độ khác lạ của mẹ. Vì vậy chắc chắn phải là bố thì mẹ mới cư xử như vậy. Còn cái cô đi với chú ấy ắt hẳn là con hồ ly cướp chồng của mẹ. Bàn tay nhìn rất mềm mại, móng được chăm sóc tỉ mẩn cho thấy cô ta chỉ ở nhà hưởng thụ, không làm việc gì cả. Hừ, có một người vợ giỏi giang như mẹ không muốn lại đi thích cái con hồ ly chuyên gia ăn bám, đúng là người đàn ông không có mắt nhìn.

- Người ta có sở thích khác lạ thì mình đâu có cấm được. Mà giờ mẹ mới biết con cũng rất giỏi trong việc suy đoán đó, phù hợp làm thám tử.

- Chuyện đó đâu có liên quan, hiện tại con muốn chuyển trường cơ.

- Được thôi, con thích thì mẹ chiều vậy. Nhưng nói trước là sau này con không thể gặp các bạn của con nữa đâu.

- Hừm, mặc dù có chút buồn nhưng vẫn không sao ạ. Mẹ sống vui vẻ là được, mẹ quan trọng nhất.

Ai bảo phụ nữ bắt buộc phải lấy chồng chứ. Cứ ở vậy chăm chỉ kiếm tiền rồi đi thụ tinh nhân tạo đẻ ra một đứa con thật kháu khỉnh dễ thương, thật mãn nguyện rồi ấy chứ. Mãi như bây giờ, thật tốt.

- Dẻo miệng, nhưng mẹ thích. Tấu chương của con được phê duyệt. Tí nữa mẹ sẽ đến trường làm thủ tục chuyển trường, con ở nhà với bố Duy nhé.

- Yeah! Mẹ vạn tuế, vạn tuế. - Nhóc Phong vui mừng đến mức chạy xung quanh nhà. Cơ mà.. việc này có lợi gì cho nó mà nó vui mừng thế kia nhỉ. Thực nghi có người giật dây nó quá.

Không ngờ chỉ chuyển trường thôi mà cần làm nhiều thứ phiền phức thế này. Mai mốt phải nhập học ở trường mới nữa, lại cần cả đống giấy tờ. Haizzz, sao mình không đưa cho anh Duy làm quách cho rồi, tự nhiên không đâu gánh cả đống việc.

- Ui da! Xin lỗi xin lỗi thật bất cẩn quá. Ơ.. sao lại là anh. - Ông trời thật không có mắt, sao đi đâu cũng gặp cái người tôi muốn tránh thế này. Chỉ là đi tìm phòng của hiệu trưởng thôi mà, có nhất thiết lại đụng mặt Minh Hoàng.

- Thật trùng hợp, ta lại gặp nhau rồi. Anh có thể nói một vài chuyện với em được không? - Tự hỏi sao một tổng giám đốc như anh sao rảnh rỗi đến mức này cơ chứ. Hết đưa con đi học giờ lại canh me tui chỉ để nói vài chuyện cũ thôi vậy.

- Nhưng hiện tại em đang bận..

- Anh có thể đợi em mà. Phải chăng bây giờ đến cả một ly cà phê em cũng không uống cùng anh được sao.

- Không phải, em không có ý đó.. - Thật khó để biện lý do với người này, chỉ có thể thỏa hiệp.

____________________________________________________________________________________________________

Quán cà phê Hamiko

- Cho chúng tôi hai ly espresso.

- Có vẻ anh vẫn còn nhớ sở thích của em nhỉ? - Bất ngờ, ngạc nhiên nhưng rồi tôi cũng chợt nhận ra. Hình như với ai anh cũng ghi nhớ sở thích hết.. - Được rồi, rốt cuộc anh muốn nói với em việc gì? Giữa hai chúng ta còn điều gì khúc mắc sao?

- Về nhóc Hải Phong, anh muốn hỏi rốt cuộc bố của nó là ai? - Cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, huống hồ việc này muốn giấu một người như anh cũng khó.

- Ok, nghe anh hỏi như vậy có lẽ anh cũng điều tra rồi. Nếu đã biết thì sao anh lại đến hỏi em nữa.

- Anh... anh chỉ muốn xác nhận lại từ em thôi. Nhưng... tại sao việc này lại...

- Dù sao hiện tại hai ta đã không còn gì rồi. Anh có cuộc sống của anh, em có gia đình của em, thằng Phong cũng sống rất tốt với bố hiện tại của nó. Hai ta nước sông không thể phạm nước giếng, gặp nhau ngoài đường chỉ còn chào nhau gói gọn trong hai chữ anh em. Nếu anh muốn gặp thằng Phong thì anh cứ tự nhiên, em không ngăn cản. Nhưng em nói trước, mọi sự đều có giới hạn, anh vẫn nên nhớ anh đã có gia đình cũng như một người con gái. Em không mong người đời sẽ chỉ trích hai mẹ con em phá hoại gia đình của anh. Cảm ơn anh đã mời em ly cà phê ngon như vậy, em phải về rồi, tạm biệt.
 
Làm Mẹ Khi 16
Chương 23


- Mẹ ơi mẹ về rồi. - Vừa về đến cửa thì cậu con trai bé nhỏ của tôi liền nhào đến ôm chầm lấy tôi.

- Ukm, mẹ về rồi đây. Mà bố Duy đâu sao mẹ không thấy.

- Dạ bố có việc đột xuất phải đi rồi mẹ, chỉ có con ở nhà thôi không có ai chơi với con hết. - Anh Duy cũng thật là, để thằng bé ở nhà có một mình à. Chí ít cũng mang nó gửi ở nhà của Huyền Trân chứ, lỡ như có chuyện gì xảy ra.. tôi biết phải làm sao.

- Hừ! Đợi bố Duy mẹ sẽ mắng bố một trận, cái tội dám bỏ con ở nhà một mình. Thôi vào nhà nấu cơm cho mẹ ăn.

- Nhưng hôm nay tới lượt mẹ nấu mà.

Từ lúc rất nhỏ Hải Phong đã rất tự lập, biết giúp đỡ tôi rất nhiều việc trong đó có cả việc nhà. Hồi đó tôi còn cực kì thắc mắc là thế quái nào nó ít nấu ăn hơn tôi mà mỗi lần nấu lại ngon hơn tôi được cơ chứ. Chắc có lẽ lúc đó nó đã đề ra mục tiêu sau này lớn lên trở thành đầu bếp để nấu nhiều món ngon cho bé Thỏ rồi.

- Hôm nay mẹ không có hứng, con nấu đi. - Nói rồi tôi đi thẳng một mạch lên phòng.

5 năm, hóa ra chuyện này cũng chỉ giấu được có 5 năm. Tôi tự hỏi rằng khi đã biết việc này, anh ấy có cướp Hải Phong khỏi vòng tay của tôi hay không? Tôi mong rằng sẽ không, vì Hải Phong chính là thứ cuối cùng còn lại của cuộc tình giữa chúng tôi cũng như nó là động lực để tôi sống trên cuộc đời này..

- Mẹ ơi mẹ, dậy ăn cơm thôi, bố Duy cũng về rồi. - Hải Phong dùng sức gọi tôi dậy.

- Uk, mẹ biết rồi. Mẹ sẽ xuống ngay.

- Thế mẹ xuống nhanh nhé, con với bố đợi mẹ.

Nhìn thằng bé chạy đi tôi chợt thở dài, không biết nó có tủi thân khi không có bố không. Dù là có bố nuôi là anh Duy nhưng chắc không thể bù vào chỗ của bố ruột được. Tôi đã mơ một giấc mơ dài, mơ về những lần Hải Phong hỏi về bố của nó, mơ về những vết thương khi nó đánh nhau với bạn vì bị trêu chọc không có bố. Tôi cũng mơ về Minh Hoàng, mơ thấy anh hạnh phúc với gia đình nhỏ của mình, không còn nhớ đến tôi nữa. Có lẽ định mệnh đã sắp đặt sẵn chúng tôi là hai đường thẳng chỉ giao nhau ở một điểm và sau đó sẽ không bao giờ gặp mặt.

- Sắp tới mình sẽ về nhà ông bà ngoại ở nhé con trai. - Bẹo vào cái má phúng phính của thằng nhỏ tôi nói.

- Được về với ông bà ngoại ạ, dạ con thích lắm. Thế bao giờ mình đi thế ạ.

Hải Phong rất thương ông bà ngoại nên lúc nào được về chơi thì nó thích lắm, cứ như đó là nơi nó thuộc về vậy. Bố mẹ tôi hiện tại đã lui về sau giao lại công ty cho tôi quản lý, hai ông bà không còn quan tâm về 'chính sự' nữa. Đôi lúc hai người còn cùng nhau đi du lịch châu Âu các thứ này nọ, tôi thấy còn tình cảm hơn cả người trẻ bây giờ.

- Sắp xếp công việc xong thì mình đi. Anh Duy anh có đi không?

Nhìn người đàn ông còn lại ở trên bàn, tôi thấy cũng ngộ. Bình thường nghe việc này anh ấy sẽ hỏi rất nhiều, nào là sao về Việt Nam đột xuất thế, rồi nào là bao giờ mới về, về Việt Nam thì giữ sức khỏe không ăn uống bậy bạ bla bla. Thế mà anh ấy chỉ bình thản trả lời:

- Chắc anh ở đây, không đi theo mẹ con em được. Cho anh gửi lời hỏi thăm đến hai bác.

- Vâng. À mà hôm nay anh có việc gì mà để thằng Phong ở nhà một mình vậy, em lo lắm đấy.

- Ừm.. chỉ là chuyện nhỏ thôi em đừng bận tâm.

Thế mà lại giấu tôi, có lẽ là chuyện tối mật rồi. Thật khó tìm ra được việc gì anh ấy giấu, hầu như chuyện lớn nhỏ gì thì cũng 'báo cáo' cho tôi nghe. Mà thôi, người ta đã không muốn mình biết thì hỏi làm gì nữa, tiếp tục ăn vậy.

Cốc.. cốc..

- Anh cứ vào đi, sống với nhau 5 năm rồi mà anh vẫn như thế. Phòng làm việc của em cũng không có gì tuyệt mật, lần sau anh cứ tự nhiên mà vào.

Mỗi lần làm việc khuya là y như rằng không phải thằng Phong thì lại là anh đưa đồ ăn nhẹ cho tôi. Là người sống về đêm nên giờ giấc của tôi có lẽ hoàn toàn khác so với mọi người, khi họ ngủ thì tôi làm việc khi họ làm việc thì tôi lại chìm sâu vào giấc ngủ.

- Cô nhóc này, người ta thì phòng làm việc lúc nào cũng giấu diếm sợ ai đó vào rồi tìm được thông tin quan trọng gì đó. Em thì lại phô bày ra cho người khác vào, đúng là ngược đời.

- Hì hì, công ty của em thì có thông tin gì quan trọng chứ, chỉ là một công ty nhỏ trên thế giới ai lại quan tâm.

- Công ty nhỏ mà khối người thèm vào. Nhỏ, đứng thứ 5 thế giới thôi đúng không?

- Hì hì, anh chỉ nói quá lên thôi. Nếu không có sự giúp đỡ của mọi người thì e là cũng không phát triển đến ngày hôm nay.

Gần 9 năm rồi, có nhiều chuyện xảy ra, nhiều lần tách ra rồi lại hợp lại, khủng hoảng tài chính... nhưng chúng tôi vẫn luôn cùng nhau vượt qua những khó khăn đó. Nhiều người ra đi, vẫn còn nhiều người bám trụ ở lại, từng lớp từng lớp người mới cũng từ đó mà kiếm kế sinh nhai ở đây. Một công ty nhưng lại là nơi nuôi cả ngàn người, lỡ một mai nơi này sụp đổ, e là..

- Em tính bao giờ đi?

- Sắp rồi anh, bàn giao công việc xong rồi thì em đi. Việc bên này có gì sơ suất phải nhờ anh giải quyết giúp rồi. Mà sao hôm nay anh không pha cà phê í, em dự tính làm việc tới sáng luôn, giờ uống ly sữa này em sợ là ngủ luôn mất.

- Con mẹt thức khuya như em mà ngủ sau khi uống sữa thì anh cũng mừng.

- Thôi thôi anh đi ra đi em làm việc, em thức khuya làm việc chính đáng mà lại muốn em đi ngủ, xùy xùy.
 
Làm Mẹ Khi 16
Chương 24


Sân bay Tân Sơn Nhất.

May mắn chúng tôi về Việt Nam không phải vào dịp Tết, người ở sân bay cũng ít hơn hẳn. Nhưng cái nắng nóng lại không giảm, có khả năng sẽ tăng thêm. Vừa xuống máy bay, Hải Phong đã không chịu nổi mà phải cởi chiếc áo khoác ra, tay còn vẩy vẩy mong sẽ giảm được cái nóng. Hoàng Minh từ xa đã nhìn thấy hai mẹ con chúng tôi, liền bước tới mang giúp hành lí vào xe.

- Đại tỉ, cuối cùng tỉ cũng về rồi, còn có cả đại thiếu gia nữa, lớn nhanh thật nha. Mấy năm qua bọn em rất nhớ đại tỉ a~~. - Hoàng Huy, người anh sinh đôi của Hoàng Minh vừa thấy chúng tôi liền mừng rỡ, quả thật đã rất lâu rồi chúng tôi mới có thể tái ngộ. Nhưng mà.. cái kiểu xưng hô này cũng thật là =.=, rõ ràng tôi ít tuổi hơn nhưng sao ai cũng gọi tôi là đại tỉ thế nhỉ.

- Ukm, quả thật cũng khá lâu rồi nhỉ, Hải Phong đã 5 tuổi rồi đương nhiên phải lớn chứ, tốn bao nhiêu tiền cơm tiền nước nuôi đấy. Mà con của em đã lớn thế rồi, sao anh vẫn chưa chịu lấy vợ.

- Hì hì, duyên chưa tới thì đành phải chịu thôi. - Hoàng Huy gãi đầu ngượng ngùng trả lời.

- Ô, thế là chú đang đợi cô Duyên nào à, cái cô Duyên này cũng kiêu ghê nhỉ. Chú đẹp trai thế này mà còn không chịu lấy chú. Mà chú có thể tăng thêm điều hòa không, cháu nóng tới mức thịt sắp bị nóng chín luôn này. - Thằng nhỏ Hải Phong nãy giờ im lặng cuối cùng cũng lên tiếng, câu nói ngây thơ khiến chúng tôi bật cười.

- Ôi ông trời nhỏ của tôi, sao nhiều lúc ông khờ thế hả? Ý của chú Huy duyên ở trong duyên phận ấy, chứ có phải cô Duyên nào đâu.

- Thế ạ, ai biết âu. Ai bảo chú không nói rõ ra làm con hiểu lầm. Âu phải lỗi của con, lỗi của chú chớ bộ. - Cái miệng nhỏ chu ra bất mãn, quyết đem hết tội lỗi sang đầu của Hoàng Huy.

- Lỗi của chú của chú, không nói rõ ra khiến con hiểu lầm. - Hoàng Huy cũng đành chịu thua ông nhỏ nhà tôi. Cười hì hì nhận lỗi.

- Thế thì tốt, chú là một người lớn rất ngoan. - Cả ba người lớn chúng tôi chỉ thiếu điều trượt ngã xuống ghế.

- Đại tỉ có muốn ăn gì không? Hay muốn về nhà luôn. - Hoàng Minh quan tâm hỏi.

- Về nhà luôn đi, em muốn gặp bố mẹ.

Biệt thự Bình yên.

- Cô chủ cô về rồi. - Dì tư mở cổng, vừa nhìn thấy tôi liền mừng rỡ. Dì tư giúp việc đã hơn chục năm giúp việc ở nhà tôi, từ khi còn bé tôi đã được bà chăm sóc.

- Dạ con chào dì. Hoàng Minh, Hoàng Huy, hai anh đem vali lên phòng em giùm nha.

- Ukm, đại tỉ vào nghỉ đi để đó cho bọn em.

Quái lạ, hôm nay về rồi mà không thấy bố mẹ đâu. Chẳng lẽ mình vừa về thì bố mẹ lại đi đâu rồi.

- Dì tư, bố mẹ cháu đâu rồi? Sao nhà mình hôm nay vắng quá vậy.

- Tiên à, nếu dì đoán không sai thì chuyện của tiểu thiếu gia bị lộ rồi phải không?

- Dì, sao dì biết chuyện đó? - Chẳng lẽ.. Minh Hoàng..

- Con với tiểu Phong uống nước trước đi. Chẳng là vài ngày trước ông bà thông gia.. à không, phải là Minh Hải chủ tịch và Lam Huyền phu nhân đem quà các thứ, có vẻ họ muốn kết lại tình nghĩa thông gia khi xưa. Bố mẹ của con không muốn chạm mặt họ nên đã xách vali lên và đi rồi, chắc rất nhanh sẽ lại về thôi.

Quay về nhận cháu? Nghĩ đơn giản vậy sao. Thấy tôi đẻ ra một đứa con trai thì muốn quay lại để có cháu đích tôn? Đúng thật không ngờ, phải chăng Hải Yến mãi chỉ đẻ được một đứa con gái nên lo sợ?

- Đại tỉ, bọn em đã mang hết lên phòng đại tỉ rồi, phần sắp xếp để lại cho chị đấy. Giờ bọn em phải về đây.

- Ở lại ăn bữa cơm rồi về ạ.

- Phải đi thông báo cho mọi người là đại tỉ về để mở party chứ, dự đoán sẽ có rất nhiều anh em tụ họp về để chúc mừng đây.

Không phải chứ, nghĩ tới cái viễn cảnh cả ngàn anh em ở chung một chỗ.. chà.. hơi bị nhức đầu à nha.

- Party, nghe nói rất vui đúng không mẹ. Con cũng muốn đi, nha nha, cho con đi nha. - Vừa nói thằng bé vừa níu níu góc áo của tôi, trưng đôi mắt cún con lấp lánh nhìn tôi.

- Đúng đó đại tỉ, cho tiểu thiếu gia đi theo cho mọi người biết mặt nào. - Hoàng Huy tiếp lời giúp đỡ Hải Phong.

- Tối nay con sẽ đi với chú ế vợ.

Binh.. Cú đấm đẹp mắt với độ cong hoàn hảo và một lực vừa đủ đáp xuống đầu của Hải Phong. Chậc.. một người điềm tĩnh như Hoàng Huy mà dễ dàng kích động vì chuyện hôn nhân thế sao.

- Ai nói chú ế vợ hả? Chú chỉ chưa tìm được ai thích hợp với người đẹp trai như chú thôi.

- Huhuhu... không đi với chú ế vợ đâu, chú thật là dữ. Chú Minh, chú Minh hảo soái, con đi chơi với chú. Huhuhu...

Nói rồi nó nhào vào người Hoàng Minh. Ơ.. Hình như tôi còn chưa đồng ý mà.
 
Back
Top Bottom