Linh Dị Lam Khải Vu Mặc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Lam Khải Vu Mặc
Chương 40: Chương 40


Du Tử Mặc ngồi trên ghế, bên cạnh là ly nước ấm cùng với Tiểu Miêu Miêu nằm ở bên cạnh đang ngủ, còn trước mặt Lam Anh đang nhìn anh chằm chằm bằng ánh mắt phán xét.
"Tiểu Anh, em không vui khi anh đến đây sao?"
"Không có, sao giờ này anh lại đến đây, hai bác không nói gì sao?" Lam Anh ngồi xuống bên cạnh Du Tử Mặc ôm Tiểu Miêu Miêu lên đi qua chỗ ổ thả mèo nhỏ xuống.

Nhìn Lam Anh đi qua đi lại một vòng Du Tử Mặc chờ cậu ngồi xuống rồi mới lên tiếng nói:"Ba mẹ bảo anh qua đây với em, đúng rồi còn cái này nữa!"
Nói rồi anh dừng lại lấy từ trong túi ra bốn bao lì xì màu đỏ đưa cho Lam Anh:"Cái này là của ba mẹ, chị Mộc Kỳ với của Du Tử Hi cho em!"
Lam Anh nhìn bốn bao lì xì đỏ trước mặt lại nhìn Du Tử Mặc, thấy cậu như vậy Du Tử Mặc liền đem mấy bao lì xì đỏ đặt vào trong tay Lam Anh nghiêm mặt lại nói:"Em không được từ chối, đầu năm mới mà từ chối là không may mắn đâu, mẹ nói em nếu như không ngại thì đến nhà anh chơi, mấy người họ rất thích em đó!"
"Em.......!" Lam Anh còn chưa nói hết cậu thì Du Tử Mặc liền lên tiếng nói:"Được rồi, chương trình năm mới cũng kết thúc rồi, chúng ta đi ngủ thôi!"
Nghe Du Tử Mặc nói vậy Lam Anh mới để ý chương trình tv lúc này đã chiếu một chương trình thường niên khác còn chương trình chào đón năm mới đã kết thúc từ lúc nào không hay nữa.

Lại nhìn sang Du Tử Mặc ngồi bên cạnh Lam Anh không nói gì đứng dậy đi vào trong phòng, Du Tử Mặc thấy cậu đứng dậy đi rồi cũng nhanh tay tắt tv đi sau đó liền nhanh chân chạy vào trong phòng của Lam Anh.

Thấy Du Tử Mặc theo vào sau Lam Anh cũng không lên tiếng chỉ lấy từ trong tủ ra một bộ chăn gối khác sau đó trải xuống dưới sàn xong xuôi liền lên giường đắp chăn đi ngủ.
Nhìn chăn gối cùng nệm trải dưới sàn Du Tử Mặc có chút đau lòng, rõ ràng là đâu phải lỗi của anh đâu, là mẹ kêu anh qua đây mà.

La Tú Quyên sau khi chia lì xì xong liền bế Du Kỳ Duy đang ngồi trên đùi La Khiêm xuống giao cho Giai Mộc Kỳ rồi dặn dò trước công việc ngày mai sau đó thoải mái cùng với La Khiêm trở về phòng đi ngủ mà không hề hay biết rằng con trai của mình đang phải đối mặt với vấn đề ngủ dưới sàn.
"Tiểu Anh, anh......?!"
"Em mở máy sưởi rồi anh không cần lo bị lạnh đâu?" Lam Anh nhàn nhạt nói một câu lưng vẫn quay về phía anh.

Nghe cậu nói như vậy Du Tử Mặc có chút câm nín.

Vấn đề không phải là anh sợ lạnh a~
"Tiểu Anh, lần sau anh sẽ không tùy tiện như vậy nữa, nhưng mà cũng là do anh lo lắng cho em thôi, chị gái em cũng gọi điện cho anh nhờ anh chăm sóc cho em, anh.....Tiểu Anh, có thể nào đừng giận như vậy không?"

Lam Anh nghe Du Tử Mặc nói như vậy cậu không lên tiếng mà vẫn như vậy im lặng quay lưng về phía Du Tử Mặc, thấy cậu không lên tiếng Du Tử Mặc liền ghét bỏ nhìn chăn gối dưới sàn leo lên trên giường nằm xuống bên cạnh Lam Anh từ phía sau ôm lấy cậu.

Cảm nhận được hơi ấm kia Lam Anh không hề đẩy Du Tử Mặc hay tránh né khỏi cái ôm kia.
"Tiểu Anh, anh biết em không muốn ỷ lại quá nhiều vào người khác anh cũng biết em sợ bản thân phải phụ thuộc người khác quá nhiều nhưng mà em có biết điều đó anh lại muốn em ỷ lại vào anh muốn em phụ thuộc anh!" Du Tử Mặc hôn nhẹ lên gáy Lam Anh, nhìn vết hằn hơi mờ mờ trên tuyến thể cậu Du Tử Mặc nhẹ nhàng hôn lên.

Đột nhiên chạm vào tuyến thể phía sau Lam Anh có chút không thoải mái mà rụt người lại, thấy vậy Du Tử Mặc lại nói tiếp:"Đừng cố gắng tách anh xa em được không, không chỉ là năm nay, những năm về sau cho dù em có cấm anh cũng sẽ đến đón năm mới cùng em, nếu em khóa cửa không cho thì anh sẽ ngồi ở ngoài chờ năm mới cùng em!"
Nghe mấy câu sau Du Tử Mặc nói Lam Anh liền quay phắt lại dùng ánh mắt lạnh như băng mà nhìn Du Tử Mặc:"Anh dám??"
"Không dám, không dám, sau này có sự cho phép của em anh mới dám làm!" Du Tử Mặc nhìn ánh mắt kia của Lam Anh liền cảm thấy có chút lạnh ngay lập tức liền sửa lời.

Thấy cậu cũng dịu đi rồi lúc này Du Tử Mặc mới kéo cậu vào trong lòng gác cằm lên đầu cậu giọng nói dịu dàng ôn nhu:"Tiểu Anh, anh yêu em nên anh muốn mọi việc em đều coi anh vào trong, nếu có việc em có thể nói với anh, nếu khó khăn anh sẽ giúp em vậy nên là đừng sợ em sẽ làm phiền đến anh được không, em từ trước đến giờ đã giúp anh rất nhiều rồi vậy nên là hãy để anh giúp lại em nha!"
Lam Anh nghe những lời Du Tử Mặc nói cậu không trả lời cũng không lên tiếng nói gì chỉ im lặng vòng tay ôm lấy Du Tử Mặc vùi mặt vào trong lòng anh, mắt cậu lúc này đã có chút ươn ướt rồi, nếu Du Tử mặc nhìn thấy khuôn mặt lúc này của cậu rốt cuộc sẽ suy nghĩ như thế nào đây.

từ trước đến nay Lam Nguyệt là chị gái cậu cũng chưa có một lần nói với cậu những lời như vậy....Vậy mà Du Tử Mặc lại dùng những lời này nói với cậu
Sáng hôm sau Du Tử Mặc bị âm thanh chuông báo thức đánh thức, bình thường ở nhà Lam Anh rất hay đặt báo thức vì nhiều hôm cậu đi ngủ muộn sẽ bị ngủ quên mà không đến tiệm nên cậu sẽ hay để báo thức.

Tắt chuông báo thức xong quay sang nhìn Lam Anh vẫn còn vùi mặt trong lòng mình ngủ ngon khóe môi Du Tử Mặc liền cong lên cúi xuống hôn lên trán Lam Anh một cái sau đó cẩn thận xuống khỏi giường đắp chăn cẩn thận lại cho Lam Anh rồi mới ra ngoài.

Lúc Lam Anh tỉnh dậy đã gần tám giờ sáng nhìn đồng hồ ở đầu giường Lam Anh ngồi dậy nhìn bên cạnh giường không thấy Du Tử Mặc đâu cậu liền đứng dậy thay quần áo qua loa rồi ra bên ngoài.
Ở bên ngoài Du Tử Mặc đang chuẩn bị dọn thức ăn ra thì đột nhiên từ phía sau liền xuất hiện một cái đuôi dính lên người, nhìn Lam Anh buổi sáng ngủ dậy còn ngái ngủ trên đầu còn thêm một đôi tai thỏ Du Tử Mặc liền nhìn không được sờ sờ một chút, còn có cái đuôi thỏ sù sù a~ Lam Anh bị sờ đến khó chịu liền đưa tay gạt tay Du Tử Mặc ra sau đó lại như cũ dính vào người Du Tử Mặc.
Ăn sáng xong Lam Anh lúc này mới chịu tách ra khỏi Du Tử Mặc, hai người chuẩn bị đồ một chút, lúc nghe Du Tử Mặc nói buổi sáng muốn đưa cậu về nhà Lam Anh ban đầu không đồng ý nhưng bị Du Tử Mặc ca than một hồi cộng với việc La Tú Quyên mở lời mà bà là bậc trưởng bối nên Lam Anh cũng không tiện từ chối.

Ở biệt thự của Du gia, Du Tử Kỳ sáng sớm đã được Du Tử Quân cùng Giai Mộc Kỳ đưa về nhà ngoại chơi, nhà cha mẹ của Giai Mộc Kỳ không nằm trong nội thành mà ở một huyện nhỏ ở vùng ngoại thành.

Việc Giai Mộc Kỳ và Du Tử Quân quen nhau là do trường đại học của Giai Mộc Kỳ cùng Du Tử Quân ở gần nhau nên hai người tình cờ quen biết rồi dần dần cũng sinh ra có tình cảm với nhau.
Lúc Du Tử Mặc với Lam Anh đến La Tú Quyên cùng với Du Khiêm đang ngồi trong nhà tiếp mấy người họ hàng trong nhà, thấy Du Tử Mặc cùng với Lam Anh đến La Tú Quyên liền đem việc giao hết lại cho Du Khiêm sau đó dẫn theo Du Tử Mặc với Lam Anh lên trên phòng.

Vào trong phòng Du Tử Mặc La Tú Quyên liền kéo Lam Anh qua một bên hỏi thăm, nhìn mẹ mình cùng Lam Anh nói chuyện đến là thân mật Du Tử Mặc cũng không tiện chen vào, anh không ở lại trên này nữa mà cởi áo khoác ra cất đi sau đó liền đi xuống dưới nhà cùng với La Khiêm tiếp khách.
Mấy người họ hàng kia thấy Du Tử Mặc đi xuống ngồi bên cạnh La Khiêm liền lân la cùng cậu kết nối quan hệ, mấy người này đều làm việc cho công ty nhánh của Du thị một vài người mặc dù không làm trong ngành nhưng cũng muốn kéo quan hệ cùng Du Tử Mặc.

Trong tập đoàn ngoài Du Khiêm cùng Du Tử Quân trực tiếp điều hành tập đoàn thì Du Tử Mặc cũng nắm cổ phần nhưng cậu chỉ gián tiếp qua trợ lý của mình nắm bắt công việc của tập đoàn nên nếu có thể kéo quan hệ cùng với cậu cũng là một lợi thế đối với những đối thủ khác.
"Tử Mặc, người vừa rồi cùng cháu trở về là ai vậy?" Chú họ của Du Tử Mặc là Du Bách Hạ lên tiếng hỏi cậu, nhớ đến vừa rồi Du Tử Mặc cùng với người kia cùng trở về còn trông rất thân thiết mấy người ai cũng tò mò về thân phận của người kia là gì.
Nghe Du Bách Hạ hỏi vậy Du Tử Mặc cũng chẳng buồn giấu diếm mà bên cạnh Du Khiêm cũng không lên tiếng nói gì anh cũng nói luôn:"Đó là bạn đời của cháu!"
"Bạn đời?" Mấy người kia nghe Du Tử Mặc trả lời như vậy đều ngạc nhiên nhìn nhau, nói gì thì nói Du Tử Mặc cũng là người được chọn thừa kế sao lại có thể tùy tiện chọn bạn đời đến chút danh tiếng còn không có như vậy chứ......
Thấy ai cũng cùng thắc mắc Du Bách Hạ liền lên tiếng hỏi:"Bạn đời của cháu, không phải là cháu cùng với tiểu thiếu gia của Liêu gia mới.......!" Ông còn chưa nói xong thì giây trước Du Tử Mặc còn thoải mái với mọi người giây sau liền sắc lạnh nhìn ông.
"Ý ông là Liêu Băng sao, Tử Mặc, ta thấy cháu nên suy nghĩ lại về việc lựa chọn bạn đời, Liêu Băng là con trai út của Liêu gia cũng rất tốt cháu có thể nào......?"
La Tú Quyên cùng Lam Anh nói chuyện xong đang đi xuống nghe mấy người ở dưới nhà nói về việc bạn đời của Du Tử Mặc sắc mặt bà liền sầm xuống người kia còn chưa kịp nói hết thì lời của bà đã chen ngang:"Tử Mặc lựa chọn bạn đời là quyền lựa chọn ở thằng bé, nếu mấy người muốn lựa người nào thì tự mình đi mà lấy!"
Lúc trước Du Tử Quân dẫn theo Giai Mộc Kỳ về ra mắt mấy người này cũng lời ra tiếng vào đòi Du Tử Quân phải chia tay Giai Mộc Kỳ rồi kết hôn cùng đại tiểu thư của Lăng gia (Là chị gái lần trước đến nhà Lăng Vũ đó) khiến cho Du Tử Quân nổi giận đòi giải tán cắt đứt quan hệ với bọn họ, đã như vậy một lần lần này còn được nước làm tới, còn là đầu năm mới lại đem chuyện này ra bàn tán..
 
Lam Khải Vu Mặc
Chương 41: Chương 41


Buổi tối Du Tử Quân với Giai Mộc Kỳ trở về đến nhà thì cũng đã muộn nhưng người trong nhà vẫn chưa đi ngủ, Du Tử Quân dừng xe ở trước cửa chính cầm đồ xuống theo sau Giai Mộc Kỳ ôm Du Kỳ Duy đang ngủ, từ nhà ba mẹ cô đến Du gia cũng khá xa nên đứa nhỏ này đi như vậy cũng khá mệt nên nửa đường về cũng đã ngủ say.

Vào trong nhà Du Tử Quân nhìn mọi người ngồi đông đủ ở dưới phòng khách ngay cả Du Tử Hi bình thường vào ngày mùng 1 mùng 2 đầu năm đều không ở nhà hôm nay cũng phá lệ ngồi ở trong phòng khách.

Thấy không khí trong phòng khách có phần không đúng lắm Giai Mộc Kỳ liền ôm theo Du Kỳ Duy đang ngủ trong lòng lên trên phòng thằng bé.
"Bọn họ còn dám đem mấy cái như môn đăng hậu đối ra nói sao?" Giai Mộc Kỳ vừa từ trên tầng đi xuống nghe Du Tử Quân giọng nói đầy tức giận lớn tiếng nói như vậy cô có chút giật mình đẩy nhanh bước chân đi xuống.
Du Tử Mặc ngồi một bên nghe Du Tử Quân lớn tiếng nói như vậy anh hơi nhíu mày nói :"Anh, hạ giọng xuống còn có người khác đang ngủ!"
"Chồng, làm sao vậy?" Giai Mộc Kỳ đi đến bên cạnh Du Tử Quân nắm lấy tay anh khó hiểu hỏi.
Nhìn Giai Mộc Kỳ Du Tử Quân lại nhớ đến năm đó mình vì bọn họ ép đến suýt chút nữa mất đi Giai Mộc Kỳ sắc mặt càng khó chịu đặt tay lên bàn tay đang nắm lấy tay mình kia nhẹ giọng nói với cô :"Không sao, em đi đường mệt mỏi rồi sao không nghỉ ngơi đi?"
Giai Mộc Kỳ lắc đầu :"Em không sao!" "Mẹ, xảy ra chuyện gì sao?"
"Là chuyện về Tiểu Anh....!" La Tú Quyên nói đến đây bà liền ngừng lại nhìn sang Du Tử Mặc ngồi ở đối diện sắc mặt chẳng mấy vui vẻ gì còn rất khó chịu rồi chỉ đành thở dài mà tiếp tục nói :"Mấy người họ hàng trong nhà muốn Tử Mặc chia tay Tiểu Anh mà quen với thiếu gia nhà Liêu gia?"
"Liêu gia? Ý mẹ là cậu thiếu niên năm đó bám dính lấy Tử Mặc sao?" Giai Mộc Kỳ nhớ đến cái cậu thiếu niên thừa sống thiếu chết theo đuổi Du Tử Mặc, cho dù biết cậu đang yêu đương cùng người khác cũng bày đủ trò khiến cho người kia......Thấy sắc mặt vợ mình không vui Du Tử Quân liền lên tiếng :"Bọn họ nghĩ bọn họ là cái quái gì chứ, ông nội còn chưa lên tiếng đến lượt bọn họ lên tiếng sao? Từ trước đến nay gia tộc nhà chúng ta cần thiết dựa vào cái gọi là môn đăng hộ đối đó mà tồn tại sao?"
Du Tử Mặc nghe cũng nghe không nổi anh đứng dậy giọng nói lạnh nhạt nói :"Con cho dù có là ông nội lên tiếng phản đối con cũng nhất định không buông tay Tiểu Anh ra đâu, bạn đời của con chỉ có một người duy nhất là em ấy!" Nói xong Du Tử Mặc liền đứng dậy đi lên trên phòng của mình.
Nhìn Du Tử Mặc đi rồi mọi người ở dưới nhà cũng trở nên im lặng hơn một lúc sau mới có một giọng nói vang lên mà giọng nói này lại chính là Du Tử Hi :"Con thấy là mọi người nên để thằng bé tự giải quyết, nó lớn rồi cũng đâu còn trẻ con nữa đâu! Với tính cách của thằng nhóc đó, nếu năm đó không phải vì người kia thì thằng nhóc cũng không như vậy, với cả Liêu gia không đủ khả năng để đứng chung với Du gia chúng ta nên mọi người không cần phải quản đâu!"

La Tú Quyên nhìn Du Tử Hi vừa nói vừa đi ra phía cửa liền lên tiếng chặn bước cô lại :"Du Tử Hi, giờ này rồi con còn muốn đi đâu nữa, đã về rồi thì ở nhà luôn đi, mấy năm nay con đều không ở nhà mấy ngày đầu năm rồi!"
Nghe vậy Du Tử Hi hơi khựng lại một chút sau đó quay lại cười cười với La Tú Quyên nói :"Con, con có việc phải ở bên ngoài không về nhà được, mẹ cũng biết tính con mà, ahaha!"
"Tử Hi, công việc như nào thì để sau rồi giải quyết, ai bắt em làm vào ngày đầu năm mới như này chứ?" Giai Mộc Kỳ khó hiểu nhìn Du Tử Hi :"Mà năm nào em cũng một lý do là công việc như vậy rồi năm nay không thể lấy lý do khác được sao?"
"A, vậy mà chị cũng nhớ sao?" Du Tử Hi không tin được nhìn Giai Mộc Kỳ nhưng cô lại nhanh chóng lấy lại tinh thần nhanh chóng đeo giày thì đột nhiên lúc này chuông điện thoại của cô reo lên, nhìn tên hiển thị trên màn hình điện thoại sắc mặt Du Tử Hi liền biến sắc cô nhanh chóng nhận điện thoại.
"Cô nói sao......!Được tôi hiểu rồi, bây giờ cô gọi cho bác sĩ trước tôi sẽ mau chóng trở về......!" Sau khi tắt máy xong Du Tử Hi cũng không để ý mấy người trong nhà nói cái gì mà nhanh chóng ra khỏi nhà một lúc sau tiếng động cơ ôtô vang lên sau đó dần dần đi xa rồi lại trở lại bầu không khí yên lặng.
Ở trên phòng Du Tử Mặc, Lam Anh nằm ở trên giường ngủ say không chút mộng mị, ở bên cạnh Du Tử Mặc ngồi bên cạnh giường im lặng nhìn cậu ngủ.

Buổi sáng lúc nghe mấy người ở dưới nhà nói mấy câu như vậy anh đã thấy tâm trạng của Lam Anh từ lúc đó trở về sau liền giảm đi nhanh chóng.

Mặc dù anh biết Lam Anh cho dù có như thế nào cũng không dễ dàng buông tay nhưng khi nhìn cậu như vậy anh lại vô cùng khó chịu.
"Ưm....!Tử Mặc?" Lam Anh đang ngủ đột nhiên tỉnh giấc nhìn sang thấy Du Tử Mặc vẫn còn chưa ngủ cậu liền đưa tay nắm lấy tay anh :"Không ngủ sao?"
"Làm em thức giấc sao?" Du Tử Mặc nắm lại tay cậu một tay hơi gạt nhẹ vài lọn tóc xoăn nhẹ rơi xuống trán cậu.

Nghe anh hỏi vậy Lam Anh liền lắc đầu nói :"Không có, là đột nhiên tỉnh giấc!"
Vừa nói cậu vừa nhích ra một bên để Du Tử Mặc nằm bên cạnh mình, thấy cậu như vậy Du Tử Mặc liền đứng dậy nằm xuống bên cạnh kéo cậu vào trong lòng hôn nhẹ lên mái tóc cậu.

"Tử Mặc, anh đang suy nghĩ chuyện gì vậy? Lại nghĩ đến chuyện kia sao?"
Thấy cậu nói như vậy Du Tử Mặc liền đưa tay bụm má cậu cười nói :"Em đi guốc trong bụng anh sao?"
"Em là người yêu của anh!" Nghe Lam Anh trả lời chắc nịch như vậy Du Tử Mặc liền bật cười :"Vậy nên em mới biết anh đang nghĩ gì sao?"
"Em không biết, em đoán!" Lam Anh ngẩng đầu lên nhìn Du Tử Mặc nói :"Đừng nghĩ nhiều quá, em nhất định sẽ không để mất đi anh đâu, anh là của em rồi!" Vừa nói cậu vừa nắm lấy bàn tay của Du Tử Mặc sau đó ngậm lấy ngón áp út trái của anh cắn xuống sau đó liền nhả ra, ở chỗ cậu vừa cắn liền hiện lên một dấu răng hằn vòng quanh ngón tay anh như là một chiếc nhẫn được đeo lên ở vị trí đó vậy.

Nhìn dấu răng của mình trên tay Du Tử Mặc Lam Anh thỏa mãn nói :"Đánh dấu rồi!" Sau đó liền vòng tay ôm lấy Du Tử Mặc tiếp tục giấc ngủ dở dang của mình.

Nhìn dấu răng trên ngón tay mình Du Tử Mặc trầm mặc một lúc sau đó ánh mắt liền cong cong lên lại nhìn Lam Anh đánh dấu xong liền lăn ra ngủ tiếp anh liền cúi xuống hôn lên trán cậu.
Sau mấy ngày nghỉ lễ Du Tử Mặc còn chưa ở thêm được nhà Lam Anh mấy ngày liền bị Giang Hân túm đi công tác ở nước ngoài, nhìn lịch trình trên máy tính Giang Hân gửi cho Du Tử Mặc duyệt xong liền gửi lại cho cô.

Ngày hôm sau khi vừa nhận được lịch trình thì liền có vé máy bay ra nước ngoài ngay tối hôm đó Du Tử Mặc được Giang Hân lái xe đến tận nhà đón ra sân bay.

Lam Anh kéo vali ra cho Du Tử Mặc, Giang Hân đứng ở bên xe nhận lấy vali từ tay Lam Anh sau đó nhanh nhẹn đem vali cất vào trong cốp xe rồi đứng một bên chờ Du Tử Mặc.
"Tiểu Anh, vậy anh đi nha!" Du Tử Mặc lưu luyến không muốn rời đi nhìn Lam Anh.

"Ừm, đi cẩn thận!" Lam Anh nắm tay Du Tử Mặc đi lại ôm anh rồi khẽ hôn anh một cái rồi nhanh chóng tách ra.
Nhìn chiếc xe rời đi Lam Anh nhìn đến khi xe đi khuất rồi mới quay vào nhà.

Ở công ty nước ngoài, Giang Hân đếm lịch cũng mới chỉ vừa mới được bốn ngày, vậy mà chủ tịch của nhà cô đây là......!Nhìn Du Tử Mặc ngồi ở trên ghế để văn kiện ở trên bàn lật qua lật lại cô đếm qua cũng đến gần chục lần mà chưa duyệt xong được cái nào.

Lại nhìn đến văn kiện vẫn còn ôm trên tay Giang Hân không nhìn nổi thêm được nữa liền để văn kiện trên tay xuống bàn cùng với đống văn kiện cũ.
"Chủ tịch, anh còn lật nữa là thời gian đi công tác chỉ có kéo dài hơn thôi!" Giang Hân nhẹ nhàng nói một câu sau đó lại tiếp tục im lặng.

Nghe Giang Hân nói vậy Du Tử Mặc liền quay sang nhìn cô giọng nói tràn sự khinh bỉ mà nói :"Cô lên lịch đi công tác cho tôi sớm như vậy còn không phải là vì Lăng Vũ bám đuôi cô sao?"
"Chủ tịch, anh đừng nghĩ tôi xấu như vậy chứ!" Giang Hân giật giật mí mắt nhìn anh, thế mà chủ tịch cũng nói trúng được, mặc dù cô cũng không định làm vậy nhưng mà ai bảo cái tên mặt dày kia cứ bám theo cô làm gì, lúc trước chỉ có ở bên ngoài làm loạn thôi giờ còn chạy đến cả công ty tìm cô làm phiền nữa.
Du Tử Mặc nhìn dáng vẻ chột dạ của Giang Hân gân xanh liền nổi lên :"Cô đừng tưởng tôi không biết, cô đây là dùng việc tư cho việc công!"
"Chủ tịch, anh nói vậy là sai rồi, anh nói xem lúc trước ai là người ỷ mình là chủ tịch mà trốn việc gần một tháng liền, còn nữa, anh không muốn đi công tác chẳng phải là vì anh sợ vị kia nhà anh bị cậu thiếu gia nhà họ Lục kia bắt mất sao?" Giang Hân bị chọc đúng chỗ ngứa liền bộc phát hết sự phiền phức của mình nén bấy lâu nay :"Tốt nhất là anh ngoan ngoãn xử lý xong hết công việc đi, nếu nhanh thì anh được trở về nhanh còn nếu không thì anh cứ ở lại đây mà làm!"
Đột nhiên Giang Hân nổi giận như vậy Du Tử Mặc liền lập tức im miệng tiếp tục làm việc không lên tiếng nói thêm lời nào nữa, nhìn Du Tử Mặc yên phận làm việc như vậy Giang Hân hừ một tiếng sau đó liền đi ra ngoài.

Cánh cửa phòng nặng nề đóng ầm một cái khiến Du Tử Mặc đang đọc tài liệu cũng thầm giật thót trong lòng.

Viện trung ương thành phố, Lăng Vũ nhìn người ngồi ở trên ghế tiếp khách, cái người này có muốn không tiếp cũng không được, đột nhiên điện thoại ở trên bàn rung lên nhìn qua thấy là Du Tử Mặc gọi đến Lăng Vũ nhìn người đang ngồi ở trên ghế kia rồi mới quay lại ấn nghe máy.

Điện thoại vừa kết nối thì bên kia giọng nói Du Tử Mặc đã sa sả nói.

"Lăng Vũ cậu tốt nhất tránh ra nhân viên của tôi ra!"
Lăng Vũ đưa điện thoại xa tai mình một chút sau khi âm thanh kia kết thúc thì cái người đang ngồi im lặng ở chỗ ghế tiếp khách liền quay lại nhìn anh, thấy cậu ta quay sang Lăng Vũ cũng không để ý đến mà nói :"Tôi đâu có làm gì đâu mà cậu cấm tôi!"
"Là anh Tử Mặc sao Lăng Vũ ca?"
Du Tử Mặc ở bên kia vừa nghe giọng nói vừa lạ vừa quen kia sắc mặt liền kém đi.

Ở bên này Lăng Vũ không cần nhìn cũng biết Du Tử Mặc lúc này tâm trạng kém đến mức như nào, lại nhìn Liêu Băng đứng ngay bên cạnh.
"Có vấn đề gì thì tối gọi cho mình!" Nói xong Lăng Vũ liền tắt điện thoại rồi đặt qua một bên.

Thấy Lăng Vũ tắt điện thoại đi rồi Liêu Băng liền bày ra bộ dáng chán nản ỉu sìu nói :"Anh làm gì vậy, em cũng muốn nói chuyện với anh Tử Mặc mà sao anh lại tắt điện thoại chứ!"
"Em bày trò như vậy chưa đủ sao? Chuyện chú họ của cậu ấy nhắc chuyện kia là do em tác động đúng không?" Lăng Vũ nhìn Liêu Băng đi lại ghế tiếp khách ngồi giọng nói lạnh lùng hỏi.
Nghe Lăng Vũ hỏi như vậy Liêu Băng liền tỏ vẻ không hiểu anh đang nói là chuyện gì nói :"Lăng Vũ ca, anh nói chuyện kia là chuyện gì?"
"........" Nhìn Liêu Băng như vậy Lăng Vũ càng cảm thấy nhức đầu hơn, sao anh lại dây vào mấy cái người khiến anh khó chịu như này chứ :"Bỏ đi, em tốt nhất là nên yên phận đi đừng có nhiều chuyện linh tinh! Với cả Tử Mặc cũng có bạn đời của cậu ấy rồi em không làm gì được đâu, mà có làm gì cũng vô dụng thôi!"
Nghe vậy Liêu Băng cầm ly trà lên nhấp một ngụm, ánh mắt lóe lên sắc lạnh sau đó liền quay sang nhìn Lăng Vũ nở nụ cười ngây thơ nói :"Bạn đời, với alpha thì làm gì có cố định một bạn đời đâu, chỉ cần em khiến bọn họ tách ra khỏi nhau là được mà đúng không?"
 
Lam Khải Vu Mặc
Chương 42: Chương 42


Nghe Liêu Băng nói vậy Lăng Vũ liền nhíu mày lại, anh biết Liêu Băng thích Du Tử Mặc nói đúng hơn là có ham m.uốn chiếm hữu lấy Du Tử Mặc cho riêng mình đến mức có thể làm bất cứ điều gì mà không màng đến hậu quả sau này.

Lúc trước Du Tử Mặc khi đó còn đang học cao ***** **** cờ Liêu Băng năm đó được anh trai dẫn đến trường tham quan, anh trai của Liêu Băng khi đó là bạn học cùng lớp với Du Tử Mặc nên cũng nhờ lần đó mà Liêu Băng gặp Du Tử Mặc cũng là thời điểm khiến cho cậu ta nảy sinh cái ham m.uốn kia.

Du Tử Mặc khi đó không giống như bây giờ, khi đó Du Tử Mặc rất dễ gần lúc nào trên gương mặt điển trai làm đổ ngã bao nhiêu nữ sinh khi đó trên mặt lúc nào cũng hiện hữu nụ cười.
"Tử Mặc, đi đâu vậy?"
Du Tử Mặc trên tay ôm một chồng sách đang đi xuống cầu thang nghe có người gọi mình liền quay đầu lại:"Liêu Cẩn! À, chủ nhiệm kêu tôi đem sách bài tập của lớp xuống văn phòng, còn sách bài tập của cậu nữa lát nhớ đem xuống dưới!"
Liêu Cẩn nghe anh nói vậy cậu ta liền tỏ ra không vui nói:"Ài, vậy sao cậu không cầm giúp tôi đi!"
"Vậy cậu đem chồng sách này xuống văn phòng giúp tôi đi!" Du Tử Mặc nhướn mày nhìn Liêu Cẩn đứng phía trên cầu thang, lúc này cậu mới chú ý bên cạnh Liêu Cẩn còn có một thiếu niên khác anh liền mỉm cười với thiếu niên kia, thấy anh cười với mình cậu thiếu niên kia liền ngẩn ra, người này cười lên thật đẹp.

Thấy Du Tử Mặc nhìn người phía sau mình cười Liêu Cẩn liền lên tiếng trêu đùa:"Này, này Du Tử Mặc, cậu đừng có trưng khuôn mặt đó ra với em trai tôi, nó còn nhỏ hiểu chưa hả!"
"Tôi có làm gì đâu, đúng rồi em tên là gì vậy?" Du Tử Mặc làm mặt lạnh với Liêu Cẩn sau đó lại nhìn em trai cậu ta hỏi.
Thấy Du Tử Mặc hỏi mình cậu nhìn anh trai xong lại nhìn Du Tử Mặc khuôn mặt hơi xấu hổ dần đỏ lên nhỏ giọng nói nhưng đủ để Du Tử Mặc ở bên dưới nghe được:"Là Liêu Băng ạ!"
"Liêu Băng sao? Vậy sau này anh gọi em là Tiểu Băng được không?" Du Tử Mặc mỉm cười nói, thấy anh cười như vậy Liêu Băng càng ngại ngùng hơn cậu núp vào sau cánh tay Liêu Cẩn ngại ngùng gật gật đầu
***********
"Liêu Cẩn, cậu đến nhanh vậy?" Du Tử Mặc nhìn Liêu Cẩn đứng chờ ở bên bờ hồ có chút ngạc nhiên:"Tiểu Băng không đi cùng sao?"
"Đương nhiên là đi rồi, vừa rồi đám Lăng Vũ đến đem thằng nhóc qua khu vui chơi chơi rồi, tôi đứng đây đợi cậu rồi đi chung!" Liêu Cẩn nghe Lăng Vũ hỏi vậy một tay chỉ về phía khu vui chơi đối diện với bờ hồ nói.

Du Tử Mặc nghe vậy liền hiểu đi qua khoác lấy vai Liêu Cẩn cười nói cảm ơn.
"A Mặc!" Lúc này đột nhiên phía sau hai người một giọng nói nhẹ nhàng vang lên, Du Tử Mặc vừa nghe tiếng đã thoát khỏi vòng tay của Liêu Cẩn quay lại với người kia mỉm cười.
Liêu Cẩn nhìn hai người cười cười nói nói Du Tử Mặc còn giúp người kia chỉnh lại áo bên ngoài cậu cảm giác như mình là một cái bóng đèn công suất siêu lớn ở đây vậy.

Bên kia Du Tử Mặc nhớ ra còn có người khác ở đây Du Tử Mặc liền kéo thiếu niên kia đi đến bên cạnh Liêu Cẩn nghiêm túc giới thiệu:"Liêu Cẩn giới thiệu với cậu đây là người yêu của tôi, cũng có thể coi là bạn đời tương lai của tôi, một omega vô cùng dễ thương!" Người kia nghe Du Tử Mặc giới thiệu như vậy liền che miệng lại khẽ cười.
"........" Nghe Du Tử Mặc giới thiệu như vậy Liêu Băng có chút nhức nhức óc có ai lại giới thiệu bạn trai của mình như vậy không cái thằng ngốc này.....!Nghĩ vậy nhưng Liêu Cẩn vẫn nhìn đến thiếu niên đứng bên cạnh Du Tử Mặc, thấy cậu nhìn mình thiếu niên kia liền mỉm cười gật đầu chào hỏi, thấy vậy Liêu Băng cũng gật đầu chào hỏi.
Hai người không ở lại bên bờ hồ lâu vì đám Lăng Vũ thấy hai người mãi không qua liền gọi điện thoại qua giục hai người đến.

Ở khu vui chơi Liêu Băng được đám Lăng Vũ dẫn đi khắp khu vui chơi cũng đã thấm mệt liền tìm một chỗ mát mẻ ngồi xuống.
"Lăng Vũ ca, anh Tử Mặc vẫn chưa đến sao ạ?" Liêu Băng nhìn phía cổng vào khu vui chơi đông người lại nhìn Lăng Vũ tò mò hỏi.

Nghe cậu hỏi như vậy Lăng Vũ vừa gọi điện xong liền đi qua ngồi xuống một ghế bên cạnh nói:"Bọn họ đang qua đây rồi, hình như Tử Mặc còn dẫn theo cả người yêu đến đó!"
Người yêu! Liêu Băng đang ngóng nhìn về phía cổng vào nghe Lăng Vũ nói như vậy cậu có chút không tin nổi quay lại nhìn Lăng Vũ:"Anh nói anh Tử Mặc đưa theo ai đến ạ?"
"Hả, em không biết sao? Là người yêu của cậu ta đó, hình như cũng được một thời gian rồi, cậu ta muốn nhân lần đi chơi này giới thiệu người đó với mọi người!" Lăng Vũ nhìn Liêu Băng ngạc nhiên như vậy liền giải thích cho cậu nghe.
Nghe Lăng Vũ nói xong sắc mặt Liêu Băng liền sầm lại, thấy cậu đột nhiên mất tâm trạng như vậy Lăng Vũ có chút khó hiểu nhưng cũng không để ý nhiều đến mấy vấn đề đó.

Một lúc sau Du Tử Mặc cùng với Liêu Cẩn cũng đến, vừa thấy Du Tử Mặc đến Liêu Băng liền mỉm cười hào hứng nhưng khi nhìn thấy người đi cạnh Du Tử Mặc thì sắc mặt cậu liền tỏ ra khó chịu nhưng vẫn đi lại bên cạnh nắm lấy tay Du Tử Mặc.

"Anh Tử Mặc, anh đến rồi!" Du Tử Mặc vừa đến nghe Liêu Băng nói như vậy anh cười cười trả lời cậu bàn tay cũng tránh khỏi tay Liêu Băng nắm tay mình quay sang nắm tay người bên cạnh giới thiệu với mọi người.

Phía sau Liêu Cẩn nhìn Liêu Băng ánh mắt không thoải mái còn có chút khó chịu nhìn đến thiếu niên bên cạnh Du Tử Mặc thì hơi khẽ nhíu mày.
**********
"Dược Lâm.

Dược Lâm!" Du Tử Mặc hoảng loạn lao vào trong bệnh viện, đám người Lăng Vũ đứng ở bên ngoài phòng cấp cứu thấy Du Tử Mặc như vậy liền chạy lại ngăn cậu không để cậu lại gần cửa phòng cấp cứu:"Tử Mặc, Tử Mặc, cậu bình tĩnh trước đã cha tôi đang ở bên trong rồi nhất định sẽ không sao đâu!"
"Anh Tử Mặc, anh đừng lo lắng quá!" Liêu Băng ngồi trên ghế được Liêu Cẩn khoác áo khoác cẩn thận ngồi bên cạnh nhìn Du Tử Mặc như vậy cũng lên tiếng trấn an.

Lăng Vũ ở bên kia nghe Liêu Băng nói như vậy liền cau mày khó chịu nhìn về phía cậu, thấy Lăng Vũ nhìn mình ánh mắt Liêu Băng liền cụp xuống có phần chột dạ.
Du Tử Mặc sau khi được Lăng Vũ trấn an lại cũng bình tĩnh hơn, ánh mắt anh nhìn về phía cửa phòng cấp cứu.

Hai tiếng sau cánh cửa phòng cấp cứu mở cũng mở ra, Lăng Vũ thấy người từ bên trong đi ra liền lập tức đi lại.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Khi Đối Thủ Trở Thành Chồng Tôi
2.

Tam Vương Gia Cực Sủng Ta
3.

Đêm Nay Ai Bay Lên Giường
4.

Năng Lực Của Đồng Tiền
=====================================
"Cha, em ấy thế nào rồi!"
Thấy Lăng Vũ hỏi rồi Du Tử Mặc cũng đến bên cạnh nhìn vào bên trong lại nhìn cha của Lăng Vũ giọng nói có đôi phần run run:"Chú, Dược Lâm.....!"
"Cậu bé không sao chỉ là tổn thương mô mềm thôi, nhưng mà.....?" Cha Lăng Vũ dừng lại nhìn mấy người ngồi ở trước cửa phòng cấp cứu lại nhìn Du Tử Mặc:"Chuyện trải qua có thể khiến cậu ấy bị tổn thương nghiêm trọng về tâm lý, hiện tại cần phải theo dõi sát sao nếu có biểu hiện lạ cần phải báo ngay cho chú!"
Du Tử Mặc nghe vậy nhanh chóng gật đầu đáp ứng.

Mấy ngày sau đó Dược Lâm cho dù có tỉnh lại cũng không chút thần sắc ngồi ở trên giường bệnh, mỗi lần Du Tử Mặc đến cùng trò chuyện nhưng cậu đều không để ý đến anh nói cái gì, nhưng chỉ cần thấy Liêu Băng xuất hiện trong phòng bệnh cậu liền phát điên gào thét đập phá đòi đuổi Liêu Băng ra ngoài phải đến khi Du Tử Mặc giúp cậu tiệm thuốc an thần mới khiến cho cậu ổn định lại.

Thấy Dược Lâm đối với Liêu Băng như vậy Du Tử Mặc cũng cho người tìm hiểu nhưng đều không tra ra được gì.

Nhưng ngày tháng dài lâu dần cái kim trong bọc cũng có ngày lòi ra, lúc Du Tử Mặc biết được chuyện sảy ra với Dược Lâm ngày hôm đó đều do Liêu Băng bày trò tất cả đều là để Dược Lâm và Du Tử Măc không còn qua lại cùng nhau nữa, ngày mà Du Tử Măc biết được mọi chuyện thì cũng là ngày mà anh nghe tin Dược Lâm ở trong bệnh viện tự sát.
Trong đám tang của Dược Lâm người nhà của cậu không cho phép Du Tử Mặc đến đám tang của cậu anh chỉ có thể vào lúc sau khi cậu được chôn cất mọi người đều rời đi anh mới có thể đến trước mộ nhìn cậu.

Cũng từ sau lần đó không còn ai thấy Du Tử Mặc mỉm cười lần nào nữa, sau vụ việc lần đó Liêu Băng cũng bị cấm túc ở nhà rồi bị Liêu Cẩn ép buộc ra nước ngoài du học.
Trở về nhà từ bệnh viện Lăng Vũ ngồi trong phòng khách mân mê ly rượu trên tay lại nhìn đến điện thoại đặt trên bàn, Du Tử Mặc chưa biết chuyện Liêu Băng đã về nước, mà nếu có biết thì không biết sẽ như thế nào.

Thật sự rất lâu rồi anh mới thấy Du Tử Mặc đối với một người như vậy, Dược Lâm cũng qua đời được bảy năm rồi nhưng trong bảy năm đó Du Tử Mặc đã đau đớn dày vò bản thân như thế nào.

Liêu Băng, một đứa nhóc điên rồ như vậy nếu biết người bên cạnh Du Tử Mặc bây giờ là ai thì nhất định sẽ không đơn giản như những gì thằng nhóc đó đã làm với Dược Lâm.
Du Tử Mặc sau khi sử lý xong xuôi hết việc ở công ty liền bảo Giang Hân sắp xếp công việc ngày mai rồi gửi qua mail cho mình sau đó liền đứng dậy rời khỏi văn phòng.

Vừa trở về đến khách sạn Du Tử Mặc mệt mỏi đem áo khoác treo lên sau đó ngồi xuống ghế trong phòng khách đặt tay lên trán.

Điện thoại đặt ở bên cạnh rung lên anh cầm điện thoại lên nhìn tên người gọi đến thấy không phải Lam Anh gọi đến liền tắt đi nhưng cuộc gọi vừa tắt liền một cuộc gọi khác gọi đến Du Tử Mặc đang mệt bị như vậy liền bực tức mà nhấc điện thoại lên nhận cuộc gọi.
"Có chuyện mau nói!"
"Hiện tại cậu có rảnh không tôi có chuyện cần nói với cậu!" Lăng Vũ ở đầu bên kia giọng nói có phần trầm trầm khiến Du Tử Mặc từ tâm trạng khó chịu cũng bớt đi mà nghe.

.
 
Lam Khải Vu Mặc
Chương 43: Chương 43


Nghe Lăng Vũ nói với vẻ nghiêm túc Du Tử Mặc cũng không nổi giận mà nghiêm túc lại, bên kia Lăng Vũ nói chuyện của Liêu Băng đã về nước cho Du Tử Mặc nghe cùng với chuyện cậu ta định làm.

Sau khi nghe Lăng Vũ nói xong Du Tử Mặc trầm mặc một lúc sau đó nói tự mình sẽ giải quyết sau đó tắt máy.
Anh lúc trước thắc mắc tại sao đám người họ hàng ở nhánh nhỏ của Du gia kia gan đâu mà dám nhắc đến chuyện liên hôn anh với nhà họ Liêu hóa ra là do có người đứng đằng sau giật dây, Du Bách Hạ bình thường luôn im hơi lặng tiếng nhưng anh biết người này là chỉ chờ thời cơ chiếm lấy gia sản nhà họ Du cho riêng mình mặc dù trước đó cha anh đã giao cho ông ta 5% cổ phần tập đoàn vì dù sao ông ta cũng là em trai của mình.

Nhưng mà người này nếu nói tham vọng thì cũng không hề nhỏ.

Sáng hôm sau Du Tử Quân vừa sáng sớm còn đang cùng Du Kỳ Duy ngồi dưới phòng ăn ăn sáng đã bị Du Tử Mặc gọi đến làm phiền.

"Tử Mặc? Sáng sớm sao gọi cho anh có chuyện gì vậy?" Du Tử Quân cầm muỗng múc một miếng cháo đặt lên miệng ăn một ngụm bên kia Du Tử Mặc không để ý đến mà nói luôn:"Anh, chú họ dạo này có tìm anh làm gì không?"
"Chú họ? Sao em lại hỏi vậy?" Du Tử Quân nghe Du Tử Mặc hỏi vậy liền buông muỗng xuống sắc mặt trở nên nghiêm túc làm Du Kỳ Duy bên kia đang muốn buông ly sữa bỏ đi cũng sợ mà ngồi nghiêm chỉnh uống ly sữa của mình:"Ông ta tìm em sao?"
"Không có, chỉ là anh nhớ chuyện ông ta nói về nhà họ Liêu không?" Du Tử Mặc lật lật tài liệu mà Giang Hân gửi qua.

Lúc nãy sau khi tắt điện thoại Du Tử Mặc liền gọi qua cho Giang Hân khiến cho cô đang ngủ thì bị tiếng chuông điện thoại gọi tỉnh, đang thì ngủ bị đánh thức bằng cách tàn nhẫn như vậy Giang Hân nhìn đồng hồ hiển thị 2 giờ sáng khiến cô hận không thể nhai đầu người đánh thức mình.

Cầm điện thoại lên thấy người gọi đến là vị chủ tịch kia nhà mình thì cô chỉ có thể uất ức mà nhận điện thoại:"Chủ tịch có chuyện gì sao ạ, giờ cũng không còn sớm nữa, anh có thể để sang mai rồi giải quyết không?"

"Tra cho tôi dạo này chú họ tôi có qua lại với những ai sau đó lập tức gửi qua cho tôi, cho cô hai tiếng!" Du Tử Mặc nhàn nhạt lên tiếng giao việc sau đó không cần biết người bên kia có đồng ý hay không đã tắt máy luôn.

Giang Hân nhìn cuộc gọi đã kết thúc trong lòng lập tức bùng nổ.
Đồ alpha bóc lột, đồ tư bản, bình thường sao anh không chăm chỉ làm việc như vậy đi sao cứ phải dồn một lúc mới chăm rồi làm khổ nhân viên như vậy hả.

Cái con người đáng ghét này, nếu không phải tôi coi trọng công việc, gắn bó với công ty nhiều năm thì anh đã được ký vào đơn xin nghỉ việc của tôi rồi anh có biết không hả.

A, tức chết tôi rồi (⁠╯⁠°⁠□⁠°⁠)⁠╯⁠︵⁠ ⁠┻⁠━⁠┻
Du Tử Quân nghe Du Tử Mặc nói như vậy bàn tay đặt trên bàn siết chặt lại.

Con người này không ngờ ông ta lại dám làm như vậy, hay lắm một chân đạp hai thuyền đã muốn Du Thị rồi giờ còn muốn cả Liêu gia chống lưng.

Hay cho một con người mở mồm ra là nói đến lợi ích của gia tộc.

Giai Mộc Kỳ từ trên phòng đi xuống nghe Du Tử Quân nói chuyện điện thoại dáng vẻ kia có chút không vui liền đi qua cho Du Kỳ Duy đi lên phòng chuẩn bị đồ đi học còn mình thì dọn bữa sáng đã ăn song của thằng bé đi.
Sau khi Du Tử Quân nói chuyện điện thoại xong lúc này Giai Mộc Kỳ ngồi ở đối diện mới lên tiếng:"Có chuyện gì vậy anh?"
"Không có gì đâu, em không đến công ty sao?" Du Tử Quân ăn nốt bát cháo trên bàn lại hỏi Giai Mộc Kỳ, nghe anh nói vậy Giai Mộc Kỳ liền nhướn mi nhìn chồng mình hỏi lại:"Câu này em hỏi anh mới đúng, anh không biết là mình sắp muộn cuộc họp thường niên đầu năm rồi sao?"

"Cuộc họp?" Du Tử Quân nghe Giai Mộc Kỳ hỏi vậy ngờ ra một lúc sau đó liền xám mặt lại nhanh chóng chạy lên trên phòng vội vàng thay quần áo rồi cầm theo văn kiện Giai Mộc đã giúp mình chuẩn bị ở trên tủ đầu giường xuống dưới nhà, thấy Giai Mộc Kỳ đang sửa sang lại trang phục cho con trai liền đau khổ nói:"Vợ à, sao em lại không nhắc anh trước vậy?"
Em tối qua có nhắc anh rồi nhưng mà anh đâu chịu nghe, cha cũng đã dặn dò anh rồi....! Còn không nhanh là sẽ muộn thật luôn đó!" Giai Mộc Kỳ nói xong liền không nói thêm nữa tiếp tục chỉnh trang phục lại cho Du Kỳ Duy.

Nhìn cha mình vội vội vàng vàng như vậy Du Kỳ Duy liền thở dài nói:"Thật là, cha lúc nào cũng như vậy!"
Thấy con trai mình ra vẻ như vậy Giai Mộc Kỳ liền bật cười gõ đầu thằng nhóc tiểu tử nhà mình:"Còn tỏ vẻ, mau đi đi, xe sắp đến rồi!"
Mấy ngày sau đó Du Tử Mặc đều là bắt cả công ty tăng ca, mới đó mà đã hai tuần rồi nếu còn kéo dài thời gian nữa chắc chắn là sẽ một tháng, Giang Hân nhìn chủ nhà mình tích cực như vậy cũng biết chắc chắn sau khi trở về kiểu gì cũng mất tích mấy ngày không đến công ty.

Nói mà lúc trước chủ tịch nhà bọn họ vốn là một người cuồng công việc lúc nào cũng chỉ nghĩ đến công việc vậy mà vừa dính vào yêu đương liền trở nên lười biếng như vậy, người ta nói rồi yêu vào rồi thì cũng.....Haizzz, chỉ khổ cái người làm trợ lý như cô....
Lam Anh sau khi đóng cửa tiệm liền ôm theo Tiểu Miêu Miêu nằm ngáp ngắn ngáp dài ở trên bàn thu ngân, nhóc con này sáng sớm cậu đã định cho ở nhà rồi mà không hiểu sao lúc đến tiệm liền thấy tiểu cô nương này nằm ở trong túi sách của cậu nên cũng chỉ đành để Tiểu Miêu Miêu ở trong tiệm chơi.

Trở về nhà Lam Anh đem Tiểu Miêu Miêu từ trong túi thả xuống sau đó lại lấy túi đồ ăn cho thú cưng mới đặt lên trên bàn sau đó vào trong phòng thay đồ xong đi ra liền thấy trên điện thoại có cuộc gọi nhỡ liền mở lên xem, thấy là Du Tử Mặc gọi đến cậu liền nhanh chóng gọi lại.

Cuộc gọi vừa kết nối, bên kia Du Tử Mặc vừa tắm xong trên người không mặc gì chỉ có một cái khăn tắm cuốn ngang hông, Lam Anh nhìn màn hình điện thoại mắt không rời nhìn thân thể đẹp không tỳ vết kia đến khi bị Du Tử Mặc gọi mới nhận ra sự thất thố của mình.

Du Tử Mặc nhìn dáng vẻ ngại ngùng kia của Lam Anh liền nổi hứng trêu đùa:"Tiểu Anh, em thích nhìn như vậy sao?"
"Ừm.....!" Lam Anh theo thói quen nghe Du Tử Mặc hỏi như vậy liền gật đầu một lúc sau cậu mới nhận ra Du Tử Mặc đây là đang đùa cậu liền đỏ mặt lắc đầu nguầy nguậy:".A, không, không phải!"

Cá nóc nhỏ Lam Anh phồng má nhìn Du Tử Mặc không vui giận dỗi:"Tử Mặc, anh đừng có chọc em như vậy nữa!"
"Hahah, được, được, không chọc em, nói cho em một tin vui!" Du Tử Mặc cười cười đem điện thoại đặt xuống giường sau đó đi qua tủ đồ lấy một cái áo ra mặc vào, nghe Du Tử Mặc nói có tin vui Lam Anh hai mắt liền sáng lên tò mò:"Có chuyện gì sao?"
"Ừm, cuối tuần sau anh sẽ về nước, lúc đó sẽ cùng em đi chơi!" Du Tử Mặc cầm điện thoại lên nhìn dáng vẻ hào hứng của Lam Anh liền mỉm cười, nhóc ngốc nhà anh đúng là nhìn kiểu gì cũng thấy thật đáng yêu mà.

"Thật sao?" Lam Anh hai mắt sáng rực lên, Tử Mặc đi công tác cũng gần nửa tháng rồi, cuối cùng cũng kết thúc mấy ngày này.

Thấy Lam Anh vui mừng như vậy ánh mắt Du Tử Mặc nhìn cậu càng dịu dàng hơn.
Hôm sau, nhân viên trong công ty cùng nhân viên trong cửa tiệm đều thấy chủ tịch cùng ông chủ của bọn họ...!Hình như đi làm với tâm trạng vui vẻ, thoải mái hơn bình thường.
Trước ngày Du Tử Mặc trở về Lam Anh ở cửa tiệm đột nhiên cảm thấy cơ thể trở nên khó chịu vô cùng, nhân viên trong tiệm thấy Lam Anh khó chịu như vậy liền lo lắng đi lại đỡ cậu ngồi vào trong phòng nghỉ của tiệm.
"Ông chủ, anh không sao chứ, trông sắc mặt anh không tốt chút nào!" Một nhân viên đưa cho Lam Anh một chai nước nhìn sắc mặt anh tái nhợt đi càng thêm lo lắng cho anh.
Thấy mọi người lo lắng cho cậu như vậy Lam Anh cũng chỉ lắc đầu nói mình không sao rồi bảo mọi người trở lại tiếp tục làm việc, nghe cậu nói như vậy mọi người mắc dù lo lắng nhưng cũng không thể làm gì được đành phải ra ngoài tiếp tục làm việc.

Ở trong phòng Lam Anh cố gắng chịu đựng cơn khó chịu qua đi sau đó lấy từ trong túi ra một vỉ thuốc, nếu cậu tính đúng rõ ràng là hai ngày nữa kỳ ph.át tì.nh của cậu mới đến nhưng mà tại sao....
Cũng may là cậu mang theo thuốc bên mình nếu không thật không biết phải xử lý như nào, khó khăn uống một viên thuốc vào cảm giác còn dư lại vừa rồi mới có thể áp chế xuống được.

Nếu đã như vậy rồi cậu cũng không thể ở lại đây được, Lam Anh cố gắng nhịn xuống sự khó chịu, dù sao cũng chỉ là thuốc ức chế mà dạo này cậu dùng thuốc nhiều như vậy nên khả năng miễn dịch với thuốc cũng tăng lên.

Cầm theo túi của mình đứng dậy đi ra bên ngoài, thấy cậu đi ra một nhân viên đang giúp khách thanh toán liền đi lại đỡ cậu.

"Ông chủ, anh thấy thế nào rồi!"
Lam Anh vịn tay vào bàn mỉm cười với nhân viên kia:"Tôi không sao, mọi người làm việc xong có chuyện gì thì bảo với tôi, tôi về trước!"
"Được, vậy anh nhớ cẩn thận chú ý sức khỏe!"
Lam Anh gật đầu mỉm cười sau đó cầm túi của mình ra khỏi cửa tiệm, cậu ra bên ngoài cơn khó chịu vừa lui đi lại một lần nữa dâng lên mặc dù không khó chịu như lúc nãy nhưng vẫn khiến cậu nhíu mày lại.

Vừa lúc Lục Minh đến tiệm thấy Lam Anh đứng trước cửa tiệm sắc mặt có chút khó chịu liền vội vàng chạy qua định đỡ lấy cậu thì vừa đến gần cậu đột nhiên bị mùi hương xung quanh cậu làm cho anh ta thoáng chốc khựng lại.

Thấy Lục Minh đến Lam Anh nhớ đến Du Tử Mặc từng nói Lục Minh là alpha nên cậu cũng hơi rụt lại nhìn về phía Lục Minh ánh mắt hiện ra sự đề phòng.

Nhìn cậu đối với mình đề phòng như vậy Lục Minh có phần hơi khựng lại sau đó liền cởi áo khoác của mình ra chùm lên người cậu rồi đi qua ôm cậu lên đi về phía xe của mình.

Đột nhiên bị phủ áo lên lại bị người ta ôm lên Lam Anh có phần hoảng loạn cố gắng tách ra khỏi Lục Minh thì lại bị anh ta ôm chặt lấy, giọng nói vì đang cố chịu đựng mà có chút khàn khàn không kiên nhẫn:"Đừng đụng, bây giờ xung quanh cậu đều là pheromone của cậu nếu cậu còn làm loạn thì alpha ngoài kia đều phát điên lên vì cậu đấy!"
Nghe Lục Minh nói như vậy Lam Anh cũng không loạn nữa nhưng vẫn giữ sự đề phòng đối với Lục Minh.

Sau khi được Lục Minh đặt vào trong xe Lam Anh lập tức lùi ra xa khỏi người Lục Minh.

Thấy cậu đối với mình đề phòng như vậy Lục Minh lúc này mới lên tiếng nói:"Cậu đừng sợ mình như vậy, mình sẽ không làm gì cậu đâu!"
"Cậu là alpha!" Lam Anh nhìn Lục Minh ánh mắt vẫn không buông bỏ đề phòng, lúc trước Du Tử Mặc nói Lục Minh là alpha còn không thích cậu ở gần Lục Minh cậu cũng chỉ nghĩ anh ghen nên mới nói vậy nhưng hiện tại nhìn Lục Minh chịu đựng như vậy cậu đã hoàn toàn tin tưởng chuyện Lục Minh là alpha..
 
Lam Khải Vu Mặc
Chương 44: Chương 44


Thấy cậu hỏi mình như vậy Lục Minh có đôi chút ngạc nhiên nhưng không hề tỏ ra bên ngoài chỉ im lặng đi về phía cửa ghế lái mở ra ngồi vào trong, Lam Anh nhìn Lục Minh im lặng không trả lời mình mà lại ngồi vào trong xe càng sợ hơn rụt lại vào một bên.
"Cậu không cần phải sợ mình như vậy, mình đã nói rồi sẽ không làm gì cậu đâu!" Lục Minh hơi nhíu mày, anh không thích Lam Anh đối với mình đề phòng như vậy, cậu tại sao lại có thể đối với anh xa lạ như vậy.
Lam Anh nghe Lục Minh nói như vậy cậu liền cau mày nói:"Cậu nói tôi làm sao tin tưởng cậu khi cậu nói dối tôi cậu là beta!"
"Nói dối?" Lục Minh cười khẩy một tiếng quay lại nhìn Lam Anh còn đối với mình càng thêm đề phòng anh nhíu mày nói:"Là ai nói dối trước, bản thân cậu là một omega lại nói mình là một beta, cậu nghĩ omega có thể sống một cuộc sống là beta sao?"
"Cậu biết tôi là omega từ khi nào?" Tử Mặc còn không nhận ra cậu là một beta vậy Lục Minh tại sao có thể nhận ra cậu là một beta được chứ? Lam Anh lo sợ nhìn về phía Lục Minh.
Thấy cậu hỏi mình như vậy Lục Minh cũng chẳng dấu diếm gì mà nói thẳng luôn:"Lần đầu tiên tôi gặp cậu tôi đã biết cậu là một omega nhưng cậu lại không có mùi hương giống như những omega khác nên khi cậu nói cậu là một beta tôi đã nghĩ do tôi nhầm nhưng lần gặp lại cậu tôi đã chắc chắn cậu chính là một omega!"
Nhìn dáng vẻ lo lắng sợ hãi của Lam Anh đối với mình Lục Minh nghiến chặt răng khởi động xe giọng nói trầm trầm như có như không nói với cậu:"Không cần lo lắng như vậy, tôi sẽ không làm gì cậu lúc này đâu! Anh ta không biết cậu đến kỳ sao mà còn dám cho cậu ra ngoài như vậy?"
Anh ta? Lam Anh nghe vậy liền biết anh ta trong lời Lục Minh nói đến lúc này chính là Du Tử Mặc, cậu cúi đầu nhìn số điện thoại nãy giờ không liên lạc được nhỏ giọng nói:"Anh ấy không ở trong nước!"
Nghe vậy Lục Minh cũng không nói gì nữa chỉ im lặng lái xe đưa Lam Anh về đến nhà, thấy Lục Minh im lặng không nói gì nữa Lam Anh cũng im lặng luôn cố gắng thu lại cảm giác tồn tại của mình.

Đến trước cửa nhà cậu Lam Anh vừa thấy Lục Minh xuống xe liền mau chóng xuống xe vào trong nhà của mình, nhìn Lam Anh nhanh chóng chạy đi như vậy Lục Minh ánh mắt có chút trầm xuống lúc anh đang định quay lại trong xe thì từ đằng xa một giọng nói còn cả tính khí nóng giận.

Anh ta quay người lại nhìn người đứng ở phía bên kia, Du Tử Mặc nhìn Lục Minh đứng ở trước cửa nhà của Lam Anh ánh mắt tối sầm lại đi về phía Lục Minh túm lấy cổ áo Lục Minh còn thoang thoảng ngửi thấy mùi pheromone của Lam Anh trên người cậu ta lại càng tối đen lại:"Cậu, sao lại ở đây hả?"
Nhìn Du Tử Mặc nổi giận như vậy Lục Minh nhướn mày khiêu khích nói:"Sao? Tôi ở đây có liên quan gì đến anh sao?"
"Con mẹ nó, tôi cảnh cáo cậu tốt nhất đừng có đụng vào Tiểu Anh, nếu không đừng có trách tôi!" Du Tử Mặc đẩy Lục Minh ra đi về phía cửa nhà Lam Anh:"Nếu như em ấy có chuyện gì thì đến cả ông nội cậu đến xin tôi cũng không tha cho cậu!"
Nghe Du Tử Mặc nói như vậy Lục Minh im lặng không nói gì cả, nhìn anh biến mất sau cánh cửa nhà kia Lục Minh nắm chặt tay đấm mạnh vào xe.

Tại sao lúc nào cũng như vậy, cho dù có là bị anh ta nói dối cậu cũng không tỏ ra ghét bỏ như khi cậu nhìn tôi.

Tại sao lúc nào cậu cũng chỉ nhìn anh ta mà không chịu nhìn về phía tôi một lần, tôi cũng thích cậu cũng yêu cậu quan tâm cậu như vậy.....!Tại sao chứ.

Trong nhà, Lam Anh vội vàng vào trong phòng tắm xả nước xối lên người mình, Du Tử Mặc vào trong nhà đem đồ của mình để ở ngoài cửa nghe tiếng xả nước trong phòng tắm liền vội vàng đi qua.

Tiểu Miêu Miêu nằm ở ngoài đi loanh quanh ở trước cửa phòng tắm liền đi qua ôm bé mèo lên đi qua chỗ khác, đột nhiên bị bế lên Tiểu Miêu Miêu hoảng loạn vũng vẫy cho đến khi cảm nhận được sự quen thuộc của Du Tử Mặc bé mới yên tĩnh lại ngoan ngoãn cho Du Tử Mặc ôm.
Sau khi ôm Tiểu Miêu Miêu đi chỗ khác Du Tử Mặc liền mở cửa phòng tắm ra, Lam Anh ngồi một góc trong phòng tắm nước từ vòi hoa sen chảy xuống cả người cậu đều ướt sũng cả, khuôn mặt cậu đang khó chịu mà cau lại hai bên má còn đỏ hồng lên.

Du Tử Mặc nhìn cậu như vậy cau mày lại đi qua bế cậu lên cẩn thận để cậu dựa vào trong lòng mình.

"Tử Mặc?" Lam Anh cảm nhận được mình bị người khác ôm lên cậu khó chịu mở mắt ra thấy được sườn mặt Du Tử Mặc cậu liền cảm thấy lạ lẫm, rõ ràng là Tử Mặc đang công tác ở nước ngoài sao lại có thể ở đây ôm cậu như thế này chứ, cậu như này là nhớ Tử Mặc đến sinh ra ảo giác luôn rồi à.....!Nghe tiếng Lam Anh gọi tên mình Du Tử Mặc liền cúi xuống nhìn cậu giọng nói trầm ấm:"Anh ở đây!"
"Em nhớ anh!" Lam Anh mỉm cười tựa vào trong lòng Du Tử Mặc nói xong liền im lặng dựa vào trong lòng anh thiếp đi.

Du Tử Mặc nghe cậu nói vậy chỉ im lặng ôm cậu đi vào trong phòng ngủ lại nhẹ nhàng tỏa ra pheromone trấn an giúp cho thỏ con ở trong lòng thoải mái hơn.

Sau khi giúp Lam Anh thay quần áo ướt ra Du Tử Mặc liền ngồi bên cạnh trông cho Lam Anh ngủ.

Buổi tối Lam Anh tỉnh dậy cảm giác trên người có chút nặng liền sờ sờ lên chỗ đó chỉ thấy bông bông lại xù xù lúc sau liền nghe tiếng Tiểu Miêu Miêu kêu, bé con ở trên người cậu vươn móng mèo ra sau đó meo meo lại bên cậu l**m l**m mặt cậu lại cọ lên người cậu.

Nhìn Tiểu Miêu Miêu như vậy Lam Anh liền nhẹ nhàng v**t v* bé mỉm cười sau đó liền ngồi dậy, đột nhiên cậu cảm thấy trên người mình có chút lạ, nhìn xuống quần áo mình hình như so với lúc trước có chút lạ, hình như khác với quần áo lúc cậu ở tiệm, cậu thay quần áo lúc nào vậy.

"Em dậy rồi sao? Thấy trong người thế nào rồi còn khó chịu không?" Du Tử Mặc mở cửa đi vào thấy Lam Anh đã dậy liền đẩy nhanh bước chân đi qua cúi đầu chạm vào chán cậu thấy nhiệt độ đã hạ bớt rồi anh liền nói tiếp:"Lần này kỳ phát tì.nh của em đến sớm, anh cũng gọi cho Lăng Vũ hỏi cậu ấy rồi, chuyện này cũng không ảnh hưởng gì nhiều đôi khi cũng có một vài lần vì mức độ hoocmone trong cơ thể em......!"
Du Tử Mặc nói một hồi thấy người trước mặt không có phản ứng gì anh mới dừng lại nhìn Lam Anh khó hiểu lên tiếng:"Tiểu Anh?"
"A? Dạ?" Lam Anh nhìn Du Tử Mặc đang nói đột nhiên dừng lại gọi cậu một tiếng Lam Anh giật mình lên tiếng thấy Du Tử Mặc nhìn mình không nói gì Lam Anh hơi đỏ mặt.

Cậu không nghĩ chuyện kia lại là thật, cậu còn tưởng đó chỉ là ảo giác do cậu nhớ Du Tử Mặc....Không ngờ rằng là Du Tử Mặc thật sự đã về nước.

Cậu ôm lấy Du Tử Mặc dụi mặt vào lòng anh giọng nói có chút giận dỗi nói:"Anh về sao không gọi cho em trước?"
Thấy cậu như vậy Du Tử Mặc nhẹ nhàng xoa xoa đầu cậu sau đó ngồi xuống ngang với tầm mắt của Lam Anh nhẹ nhàng nói:"Chỉ là muốn tạo bất ngờ cho em thôi, không vui sao?"

Nghe vậy Lam Anh lắc lắc đầu:"Không có, vui lắm!"
"Nhóc ngốc!" Du Tử Mặc xoa xoa đầu cậu mỉm cười.

Mấy ngày sau đó Lam Anh chỉ có loanh quanh ở nhà rồi đến viện để Lăng Vũ kiểm tra cho đến khi kỳ phát t.ình của cậu kết thúc, nếu như cậu muốn đi đâu ngoài hai chỗ đó thì phải có Du Tử Mặc đi cùng nếu không sẽ không cho phép cậu đi.

Biết rõ là Du Tử Mặc vì lo lắng cho cậu nên mới làm như vậy nên Lam Anh cũng thoải mái mỉm cười nghe theo anh.
Sau khi kết thúc kỳ phát tì.nh Lam Anh nhìn bản thân trong gương phòng tắm lại đưa tay sờ sờ miếng dán sau gáy, lại nhìn Du Tử Mặc đang chuẩn bị bữa sáng ở ngoài phòng bếp cuối cùng chỉ có thể thở dài rồi đánh răng rửa mặt sau đó đi ra ngoài dùng bữa sáng tình yêu của Du Tử Mặc.

"Hôm nay em muốn đến tiệm sao?" Du Tử Mặc gắp một miếng bắp cải cuộn ăn một miếng nhìn Lam Anh đang ăn súp hỏi.
Lam Anh gật đầu:"Cũng một tuần rồi em chưa đến tiệm lần nào cũng nhờ anh Lập Ân như vậy cũng không được!"
Thấy cậu nói như vậy Du Tử Mặc cũng không biết nói như thế nào nữa đành phải gật đầu để cậu đến tiệm thú cưng, nhưng mà anh cũng không thể yên tâm nên cũng bám theo cậu đến tiệm.

Mấy nhân viên ở tiệm thấy Lam Anh đến liền mừng rỡ nhưng khi nhìn thấy "bà chủ tương lai" cũng đi theo phía sau cậu liền không vui nổi.

Vui sao nổi khi mỗi lần hai người này cùng đến tiệm là ở tiệm lại thành một ổ cơm chó chứ.
Buổi chiều Lam Anh đóng cửa sớm cho mọi người nghỉ ngơi một chút bởi vì cậu biết khi làm việc với Lập Ân thì mấy nhân viên của cậu không thể biếng làm như khi làm việc cùng với cậu vì tính của Lập Ân khá nghiêm khắc trong công việc.

Nghe Lam Anh nói hôm nay đóng cửa sớm mấy nhân viên đều rưng rưng nhìn về phía Lam Anh, sau khi mấy nhân viên tan làm rồi Lam Anh đi qua gian thức ăn cho thú cưng lấy một túi thức ăn đặt vào trong tay Du Tử Mặc.

"Tiểu Miêu Miêu mấy ngày nữa mới về nhà, mà chị giúp việc ở nhà anh nói thức ăn cho Tiểu Bạch sắp hết anh nhớ mang về cho nhóc đó!" Du Tử Mặc nhìn túi thức ăn trên tay lại nhớ đến cục lông trắng lớn ở nhà, chút nữa thì anh quên là mình cũng đang nuôi thú cưng.

Anh tệ lắm (ರ⁠ ⁠~⁠ ⁠ರ⁠)
Nhìn cái vẻ mặt ngơ ngơ kia của Du Tử Mặc Lam Anh thở dài một tiếng nói:"Hôm nay cũng không có việc gì vậy đến nhà anh đi!"
Vừa nghe Lam Anh đề nghị đến nhà mình Du Tử Mặc lập tức lên tinh thần cái đuôi xù xù sau lưng cũng dựng thẳng lên đồng ý, bình thường thời gian chủ yếu của anh sau khi rời khỏi công ty đều là ở lại nhà Lam Anh.

Thực ra anh cũng từng đề nghị việc Lam Anh chuyển qua ở với mình nhưng cậu đều từ chối vì từ nhà anh đến tiệm khá xa còn có Tiểu Miêu Miêu và Tiểu Bạch không hợp nhau nên hai người không thể ở chung nhà được.

Chính vì như vậy nên đến hiện tại Du Tử Mặc đều là đến nhà Lam Anh, còn căn chung cư kia của anh....nói thẳng ra gần như là toàn quyền quyết định đều là cho giúp việc nhà anh tự lo.

Hai người dọn dẹp mọi thứ ở cửa tiệm xong Lam Anh mới khóa cửa tiệm lại đi ra ngoài đứng đợi Du Tử Mặc lái xe đến, vì khi đến đây Du Tử Mặc không lái xe đến mà để ở bãi đỗ xe gần nhà của cậu.
"Lam Anh!" Lam Anh đang đứng đợi Du Tử Mặc thì từ phía sau một giọng nói gọi tên cậu khiến cho Lam Anh khựng lại một chút sau đó quay lại nhìn người vừa gọi mình:"Alex?"
"Gặp nhau một chút được không?" Lục Minh nhìn Lam Anh lại nhìn đến miếng dán ở sau gáy cậu ánh mắt anh nhìn Lam Anh hơi trầm xuống một chút:"Có thể không?"
"Nếu như có chuyện gì không tiện cậu có thể nhắn qua tin nhắn cho tôi còn nếu không thì cậu nói luôn ở đây đi!" Cậu không muốn chuyện từng xảy ra với cậu và Lạc Liên lại một lần nữa sảy ra, cậu không muốn lại làm Du Tử Mặc hiểu lầm hay làm anh buồn thêm lần nữa.

Thấy cậu nói như vậy Lục Minh liền hiểu cậu đối với anh là sự đề phòng anh liền nói:"Cậu tại sao lại thích anh ta?"
".........?" Hả, cậu đây là nghe nhầm sao?.
 
Lam Khải Vu Mặc
Chương 45: Chương 45


Du Tử Mặc sau khi lấy xe trở lại thấy Lam Anh đứng cùng với Lục Minh liền nhanh chóng tìm một chỗ đỗ xe sau đó liền đẩy nhanh cước bộ đến chỗ hai người.

Vừa nghe Lục Minh hỏi câu như vậy Lam Anh như nghe được tiếng sét đánh ngang tai sững người tại chỗ, sau khi cố gắng chấn định lại tâm lý cậu đang định lên tiếng nói liền bị một người kéo đến ôm vào lòng.
Nhìn Du Tử Mặc ôm lấy mình vào trong lòng mình ánh mắt không chút thiện cảm mà nhìn Lục Minh ở phía đối diện mà người kai cũng không khác gì dùng ánh mắt chẳng chút thiện cảm nào mà nhìn lại Du Tử Mặc.
"Tiểu Anh, cậu ta không làm gì em chứ?" Du Tử Mặc đem Lam Anh soát một lượt từ đầu đến chân, thấy cậu không có thiếu đi cái gì mới yên tâm tiếp tục đấu mắt với Lục Minh.
Thấy Du Tử Mặc đối Lam Anh như vậy Lục Minh cũng hiểu được phần nào trong lòng cũng vơi đi, anh nhìn Lam Anh ngoan ngoãn ở trong vòng tay của Du Tử Mặc giọng nói trầm trầm:"Tiểu Anh, nếu như anh ta dám làm cậu buồn dám làm cậu không vui thì phải nói với tôi, cậu là một người duy nhất tôi quan tâm nhất nên tôi nhất định sẽ không tha thứ nếu anh ta dám làm gì cậu!"
"Du Tử Mặc, tôi biết anh là người không giống mấy alpha kiều gia thế tộc khác nên tôi tin tưởng giao Lam Anh cho anh nhưng nếu anh dám làm cậu ấy tổn thương tôi sẽ đem cậu ấy đi khiến anh cả đời cũng không thể gặp lại cậu ấy!" Lục Minh nói xong liền hướng Lam Anh nói:"Tiểu Anh, nhớ một điều tôi thích cậu, luôn thích cậu mãi mãi ở phía sau cậu!"
Nói xong liền quay người bỏ đi, Lam Anh cùng Du Tử Mặc nghe anh nói xong liền mắt đối mắt nhìn nhau.
".........."
".........."
Sau ba giây im lặng cuối cùng Lam Anh mới chậm rãi lay lay Du Tử Mặc mờ mịt hỏi:"Tử Mặc, cậu ấy thích em?"
Nghe Lam Anh hỏi vậy Du Tử Mặc có chút ngạc nhiên sau đó là buồn cười cuối cùng là có chút cảm thông cho Lục Minh.

Tiểu ngốc nhà anh chậm nhiệt như vậy chỉ cần người ta nói đối với cậu là anh em tốt cậu liền tin là người ta đối cậu là anh em tốt cho dù người ta có âm thầm thể hiện tình yêu với cậu hay là thẳng thắn trước mặt cậu bày tỏ tình cảm cậu cùng ngốc ngốc không nhận ra.
Sau khi lên xe, Du Tử Mặc khởi động xe rời khỏi khu ngoại thành thị trấn vào trong nội thành, lúc gần đến nhà Du Tử Mặc, Lam Anh nãy giờ luôn im lặng nhìn ra bên ngoài cửa đột nhiên lên tiếng:"Tử Mặc, anh có biết chuyện Lục Minh thích em không?"
"Hửm? Sao em lại hỏi như vậy?" Du Tử Mặc điều khiển xe vào khu vực đỗ xe ở khu biệt thự nghe Lam Anh hơi như vậy liền có chút ngạc nhiên.
Hai người xuống xe Lam Anh chờ Du Tử Mặc lấy túi thức ăn cho Tiểu Bạch cậu chầm ngâm một lúc đợi Du Tử Mặc đi qua mới nói:"Thì lúc trước mỗi lần em nói chuyện với cậu ấy hoặc là gặp cậu ấy anh đều không vui!"
"Vì anh không thích em lại gần người khác bất kể là ai đi chăng nữa anh cũng sẽ ghen!" Du Tử Mặc mỉm cười hôn lên trán Lam Anh sau đó cùng cậu đi về phía tòa nhà.

Lam Anh nghe Du Tử Mặc nói vậy liền cong cong mắt nắm lấy tay anh mỉm cười đi cùng với anh.
Ở trên nhà, giúp việc đang dọn dẹp nhà cửa một bên Tiểu Bạch đang nằm trong ổ chơi quả bóng đồ chơi được mua cho ngoan ngoãn không quậy người khác vừa nghe tiếng mở cửa cùng tiếng nói chuyện bên ngoài liền buông quả bóng đồ chơi đang chơi ra chạy nhanh ra cửa.

Lam Anh vừa chuẩn bị cúi xuống tháo giày ra thì đột nhiên cục lông màu trắng trong nhà lao ra nếu không có Du Tử Mặc đứng bên cạnh đỡ lấy thì chắc một người một chó đã ngã ra trước cửa nhà.
Giúp việc nghe tiếng động bên ngoài liền vội buông khăn ra chạy ra ngoài liền thấy Lam Anh đứng sau Du Tử Mặc còn trước mặt Du Tử Mặc đang túm lấy Tiểu Bạch vẫy đuôi mừng rỡ khi thấy chủ nhân trở về nhà.

Thấy cô chạy ra Lam Anh liền mỉm cười chào cô, thấy cậu mỉm cười chào mình cô cũng thân thiện chào lại sau đó đi qua kéo Tiểu Bạch đi qua vào trong nhà.
Du Tử Mặc đem túi thức ăn của Tiểu Bạch để lên kệ tủ trong bếp sau đó nhắc nhở giúp việc nấu ăn, thấy Lam Anh ở bên ngoài v**t v* Tiểu Bạch liền đi qua ngồi xuống bên cạnh cậu.

Buổi tối sau khi ăn cơm xong Lam Anh muốn đem Tiểu Bạch ra ngoài đi dạo Du Tử Mặc cũng không phản đối nên cùng đi chung với cậu ra bên ngoài tòa nhà đi dạo.

Tiểu Bạch bình thường chỉ có lúc giúp việc rảnh rỗi mới có thể ra ngoài đi dạo nên khi thấy Lam Anh cầm dây đeo của nó liền vẫy vẫy đuôi ngoan ngoãn cho Lam Anh đeo dây rồi theo cậu cùng Du Tử Mặc ra ngoài.
Trong khu chung cư mà Du Tử Mặc ở không có như những khu chung cư khác nên hai người phải đi khá lâu mới thấy một khu quảng trường, Lam Anh tháo dây đeo để Tiểu Bạch chạy đi chơi, nhìn Tiểu Bạch vui vẻ tung tăng chạy đi chơi cùng mấy con chó khác, có vẻ là do kích thước của Tiểu Bạch to hơn những con chó khác nên khi thấy nó chạy đến mấy con chó kia không dám đối với nó tỏ ra địch ý mà chỉ e sợ đứng cách xa Tiểu Bạch chỉ có một vài con không sợ mà tiến lại đánh hơi rồi cũng vui vẻ chơi cùng nó.

Lam Anh ngồi ở trên một cái ghế nhìn mọi người ở quảng trường vui chơi, nhưng chủ yếu đều là đám trẻ con chơi đùa.

Ở khu chung cư của Du Tử Mặc ở lf một khu chung cư cao cấp nên người sống ở đây cũng chỉ kém một bậc so với khu biệt thự thành phố.

Du Tử Mặc thấy Lam Anh nhìn mọi người đi lại nói chuyện đến thẩn thờ liền đưa tay nắm lấy tay cậu đột nhiên ở phía cách đó không xa đột nhiên có tiếng người nhộn nhịp khác biệt với phía bên Lam Anh hai người cũng tò mò mà nhìn về phía bên đó.

Thấy Lam Anh nhìn mãi về một chỗ Du Tử Mặc liền đứng dậy cầm tay Lam Anh đi về phía bên đó.

Lam Anh nhìn một vòng người vây quanh một đôi nam nữ, trên tay thiếu niên kia còn cầm theo một bó hoa quỳ một gối đem bó hoa hướng về phía cô gái.

Nhìn qua Lam Anh liền kéo kéo Du Tử Mặc, thấy cậu kéo áo mình Du Tử Mặc hơi cúi xuống đến bên mặt cậu, đột nhiên Du Tử Mặc làm vậy Lam Anh lúc đầu có chút ngạc nhiên sau đó cậu khẽ cười đẩn Du Tử Mặc ra tiếp tục nhìn về phía cặp đôi kia.
Nhìn Lam Anh tập trung nhìn hai người kia như vậy Du Tử Mặc nhìn xuống bàn tay có chút trống trải của mình, anh nắm lấy tay Lam Anh nhẹ nhàng v**t v* ngón tay cậu sau đó hơi cúi xuống ở bên tai Lam Anh khẽ nói:"Tiểu Anh, sau này anh sẽ cho em một buổi cầu hôn còn lãng mạn hơn như này rất nhiều, sẽ khiến cho tất cả mọi người đều phải ghen tỵ với em!"
Đột nhiên hơi thở phả lên trên tai mình cùng âm thanh nhẹ nhàng kia Lam Anh hơi giật mình đưa tay bịt tai lại quay lại nhìn Du Tử Mặc, nhìn khuôn mặt ửng đỏ kia của Lam Anh Du Tử Mặc mỉm cười hôn lên má Lam Anh một cái sau đó quay người đi tìm Tiểu Bạch đã chạy đi tận đâu không biết.
"Đồ ngốc, ai mà cần chứ!" Lam Anh khẽ lẩm bẩm nhưng trong đáy mắt trong trẻo kia lại ngập tràn niềm hạnh phúc.
Trở về nhà Tiểu Bạch chơi chưa đủ liền quấn lấy Lam Anh không buông, cậu vào phòng tắm nhóc liền canh ở ngoài chờ, cậu lên phòng ngủ nhóc cũng lúc lắc cái đuôi của mình theo cậu lên phòng ngủ.

Nhìn cái đuôi lớn kia của Lam Anh khiến cho Du Tử Mặc nổi máu ghen mà túm lấy cục lông trắng kia quăng ra khỏi phòng ngủ, thấy Du Tử Mặc đã ném cẩu ra ngoài rồi còn khóa trái cửa trong thoáng chốc Lam Anh cảm thấy hình như cậu vừa nhìn thấy Du Tử Mặc xù đuôi với Tiểu Bạch, nhìn anh như vậy hình như có chút đáng yêu.
Thấy Lam Anh như vậy mà không lại dỗ mình Du Tử Mặc cụp đuôi xuống đi lại ôm lấy cậu, nhìn Du Tử Mặc bình thường đối bao người lạnh lùng, băng lãnh lại mỗi lần trước mặt cậu làm nũng Lam Anh nhịn không nổi mà xoa xoa đầu Du Tử Mặc như lúc trước mỗi lần Tiểu Hắc đối cậu làm nũng.

Nhớ đến Tiểu Hắc Lam Anh bụm má Du Tử Mặc hướng thẳng mặt mình hỏi:"Tử Mặc, từ khi chúng ta hẹn hò đến bây giờ là bao lâu rồi?"
"Em vậy mà còn không biết chúng ta hẹn hò bao lâu sao? Chúng ta hẹn hò cũng sắp được nửa năm rồi mà em hỏi như vậy là sao chứ?!" Du Tử Mặc nghe vậy đến cả tai cẩu cũng cụp xuống luôn rồi.
Thấy anh như vậy Lam Anh liền lạnh mặt gạt phăng đi:"Không phải, em biết nhưng mà từ khi chúng ta hẹn hò hình như em chưa từng thấy anh đến kỳ lần nào?"
"......" Nghe cậu hỏi vậy Du Tử Mặc có chút khựng lại, cho dù hai người đang quen nhau nhưng nghe một omega hỏi về kỳ động d.ục của alpha Du Tử Mặc vẫn là có chút ngơ ngác.

Cũng không hẳn là trong khi quen nhau Du Tử Mặc chưa một lần đến kỳ động d.ục, sau cái lần động d.ục khi ở gần Lam Anh đó kỳ động dụ.c của anh đã dần dần ổn định lại.

Nhưng kỳ động dụ.c của một alpha thuần trội như anh càng khốc liệt hơn những alpha khác nên anh luôn tránh Lam Anh mỗi lần đến kỳ động d.ục nên cậu mới không biết gì.
Thấy Du Tử Mặc không trả lời chân mày Lam Anh hơi khẽ cau lại nhìn Du Tử Mặc, nhìn biểu cảm Lam Anh tỏ ra khó chịu như vậy Du Tử Mặc liền lấp l**m nói:"Không, không có, chỉ là trước kỳ đến anh uống thuốc nên mới không tỏ ra với cả anh là alpha thuần mà không sao đâu!"
"Lăng Vũ nói khó chịu khi đến kỳ càng là thuần thì càng khó chịu hơn, anh nói dối!" Lam Anh nghiêm túc nói:"Tử Mặc anh giấu em khi kỳ động dụ.c đến đúng không?"
"Tiểu Anh, anh có thể tự giải quyết được nên em đừng lo lắng.....!" Du Tử Mặc còn chưa nói xong bàn tay đã được Lam Anh nắm lấy, cậu nhẹ nhàng xoa xoa bàn tay Du Tử Mặc:"Nó khó chịu mà còn đau nữa, lần sau khi kỳ phát tì.nh đến để em giúp anh được không?"
"........" Nghe Lam Anh nói vậy máu nóng trong người Du Tử Mặc từng trận từng trận dâng lên anh cắn môi cúi người tựa lên vai Lam Anh đem cậu ôm vào lòng:"Tiểu Anh, em có biết mình vừa nói cái gì không, nếu như anh không tự kiểm soát được mình thì sao?"
Lam Anh nghe Du Tử Mặc nói cậu liền biết Du Tử Mặc lúc nào cũng đặt cậu lên trước cho dù anh có làm cái gì cũng luôn đặt lợi ích của cậu lên trước sau mới nghĩ đến bản thân.

Cậu nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy Du Tử Mặc nâng mặt anh lên hôn lên môi anh:"Em biết, đến khi đó để em giúp anh!"
Cuối cùng Du Tử Mặc vẫn là nhịn không nổi trước con thỏ ngốc của nhà mình mà ôm cậu lên đem tay vòng ra sau gáy cậu nhẹ nhàng v**t v* tuyến thể mềm mại kia, phía trước lại hôn thỏ ngốc nhà mình đến choáng váng đầu óc vẫn không chịu buông tách ra.

Đến khi được đặt xuống giường Lam Anh mới khó khăn hít thở, nhìn con thỏ nhà mình trên giường Du Tử Mặc hít một ngụm khí nóng cúi xuống đem quần áo trên người cậu thoát sạch không còn đến mảnh vải.

Thỏ con nhỏ thế là bị con sói lớn một ngụm ăn đến không còn gì cả..
 
Back
Top Bottom