Đam Mỹ Làm Học Bá Trong Văn Niên Đại

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Làm Học Bá Trong Văn Niên Đại
Chương 20: Chương 20


Vào thời điểm này, Dương Từ cũng không có cách nào mà đi làm, chỉ đành phải về nhà và lấy sách để học.

Vừa học liền học một mạch tới buổi tối, buổi trưa ăn cơm còn chưa bỏ sách xuống.
Bởi vì là từ thời tiểu học từng chút từng chút một xây dựng nền tảng, Dương Từ đã tự mình biết nhiều điểm kiến thức cơ bản, anh đã bỏ qua những thứ vô bổ khác và tập trung vào những điểm kiến thức quan trọng để học cẩn thận.
Dương Từ là kiểu người thích trì hoãn trước khi làm bất cứ điều gì.

Nhưng một khi đã bắt đầu làm nó một cách nghiêm túc, thì sẽ bất tri bất giác mà nhập tâm vào nó.
Đặc biệt là những cuốn sách trung học mà hiện tại anh đang xem, anh vẫn còn nhớ rõ rất nhiều cuốn.

Khi bản thân biết hầu hết mọi thứ, sẽ rất dễ dàng và vui vẻ khi học.

Tỷ như anh tìm được bài tập về nhà của nguyên chủ, tùy tiện mà tìm một đề bài anh cũng có thể làm được, sẽ có một loại cảm giác thành tựu khó có thể miêu tả.
Tuy nhiên, nhiều phương pháp trả lời câu hỏi của anh dựa trên kiến thức cấp ba hoặc đại học.

Cách làm câu hỏi này nếu bị những người biết làm nhìn thấy sẽ rất dễ dàng nhận thấy sự khác biệt.
Vài ngày nữa, Dương Từ sẽ bắt đầu nhập học, sẽ có một kỳ thi mô phỏng đầu năm, nếu Dương Từ tiếp tục sử dụng cách giải đề này, các giáo viên trong trường của anh nhất định sẽ phát hiện ra điều gì đó không ổn.

Cho nên Dương Từ vẫn cần phải sửa đổi, đặc biệt là đối với các môn học như toán học, tuyệt đối không được mắc một lỗi nhỏ nào.
Chiều nay anh đã vào không gian học tập và học gần ba tiếng đồng hồ, nghĩa là ba mươi giờ.

Mặc dù một hơi kiếm được rất nhiều tích phân học bá, nhưng khi ra ngoài, anh đã rất chóng mặt.
Dương Từ vì để bảo vệ đôi mắt của cuộc đời này, đồng thời tuân thủ việc học tập nên kết hợp giữa làm việc và nghỉ ngơi, dự định ban đêm sẽ đi tìm hai người bạn thân để đi kiếm ve sầu.
Trước đó Dương Tụng Quốc đã hỏi anh có đi hay không, nhưng Dương Từ vì học hành vì tích lũy tích phân nên đã từ chối.

Bây giờ đã học liên tục quá lâu, đây là một cơ hội tốt để ra ngoài và đi chơi.
Sau khi ăn tối xong, Dương Từ đi tắm và muốn chạy ra ngoài, nhưng bị Lưu Tiêm Mai ngăn lại.

Ngay khi Dương Từ nhìn thấy những đồ trong tay bà, anh biết Lưu Tiêm Mai đến đây để hỏi cái gì, chỉ có thể miễn cưỡng dừng lại bước chân.
Lúc này, Lưu Tiêm Mai đang cầm trên tay một hộp Pequein và một hộp dầu ngao, cả hai đều được Dương Từ mua ở cửa hàng bách hóa sáng nay.

Khi Dương Từ đang ăn bữa tối, trong khi Lưu Tiêm Mai bọn họ đang bận rộn, anh đã bí mật đặt đồ vào phòng của Lưu Tiêm Mai, nhưng anh không ngờ rằng Lưu Tiêm Mai lại phát hiện nhanh như vậy.
Lưu Tiêm Mai tìm một chiếc ghế dài trong sân và ngồi xuống, sau đó nghiêm mặt nhìn chằm chằm vào Dương Từ và nói: "Nói đi, có phải là con lại gặp rắc rối gì rồi không, nếu không sao lại mua đồ tốt như vậy cho mẹ?"
Dương Từ ở trong lòng cảm thấy cạn lời, nhưng anh vẫn giải thích: "Buổi sáng con cùng anh hai đến huyện thành, anh hai cho con mười tệ để tiêu xài, đúng lúc con có phiếu cho nên mới mua cho mẹ.

Ở trên huyện thành con đã gặp rất nhiều người phụ nữ cùng tuổi với mẹ, người ta tô tô vẽ vẽ trang điểm giống như chị cả vậy, mẹ cũng nên học tập người ta đi, kẻo cha lại ghét bỏ mẹ."
Lưu Tiêm Mai vừa nghe mấy câu đầu không khỏi có chút vui mừng, nhưng trước khi bà thực sự vui mừng, bà lại bị kích động bởi những gì Dương Từ nói sau đó.

"Làm sao ngươi biết cha ngươi ghét bỏ ta? Ta còn tưởng rằng là ngươi một thằng nhóc thối chán ghét ta chứ?"
Lưu Tiêm Mai vừa nói vừa đặt đồ xuống, sau đó cầm cây chổi bên cạnh muốn đánh anh một trận.

Thấy vậy, Dương Từ hét lên rồi lao ra khỏi cửa như thể chân được bôi dầu.
Lưu Tiêm Mai đuổi theo đến cổng, sau khi lớn tiếng mắng thằng ranh con, bà quay lại và đột nhiên cười như thay đổi khuôn mặt.

Khi Dương Mộng Liên nghe thấy động tĩnh, cô chỉ thấy khuôn mặt của mẹ mình thay đổi trong giây lát.
"Mẹ, mẹ đang làm gì vậy, mẹ đang cười rất tươi."
Lưu Tiêm Mai nghe thấy những lời đó liền lườm cô, sau đó gọi cô đến nhìn mấy món đồ tốt.

Ngay khi Dương Mộng Liên nhìn thấy hộp kem dưỡng ẩm, cô đã kêu lên muốn Lưu Tiêm Mai chia cho mình một nửa.
Lưu Tiêm Mai luôn yêu thương con mình, nếu là những món đồ khác bà nhất định sẽ đưa toàn bộ cho con gái mình.

Nhưng lần này tình thế đã khác, dù sao cũng là con của bà hiếu thuận với mẹ nên cuối cùng bà đã cho Dương Mộng Liên một phần ba, nhưng dù vậy bà vẫn đau lòng cả nữa ngày.
Vì vậy, sau khi hai mẹ con đỏm dáng rửa mặt xong, họ ngồi trong sân và bắt đầu bôi bôi trét trét.

Nếu như là lúc trước khi bọn họ vẫn chưa phân gia, cho dù có đồ tốt, bọn họ cũng không dám lấy ra.

Giờ đây, khi họ có thể thoải mái thoa kem dưỡng ẩm, cả hai đều biết lợi ích của việc phân gia.
Dương Mộng Liên cảm thấy trên người mình rất thơm, không khỏi ôm lấy cánh tay Lưu Tiêm Mai, hỏi: "Mẹ, mẹ, mẹ lấy ở đâu ra vậy? Con nhớ rõ mẹ đã lâu không tới huyện thành rồi, làm sao đột nhiên hào phóng mua đồ tốt như vậy?"

Lưu Tiêm Mai nghe vậy có chút đắc ý nói: "Đương nhiên không phải ta mua rồi, số tiền này ta cũng không nguyện ý tiêu, là em trai ngươi mua cho ta."
Nhìn thấy dáng vẻ tự hào của Lưu Tiêm Mai, Dương Mộng Liên không những không cảm thấy chua xót mà còn không khỏi cà khịa trong lòng, cô đã sớm nhận được quà từ em trai mình.

Đáng tiếc không đợi cô khoe khoang hồi lâu, bởi vì bị Lưu Tiêm Mai phát hiện mà bị lấy đi hơn phân nửa, nếu không cô còn có thể khoe khoang một thời gian dài đấy.
Trong khi hai người đang trò chuyện, Dương Từ đã đưa Dương Tụng Quốc vào khu rừng nhỏ.

Đây là thời điểm có nhiều ve sầu nên trong khu rừng nhỏ đã có rất nhiều trẻ con rồi.
Tuy nhiên, vì Dương Từ bọn họ được trang bị đèn pin có thể chiếu vào cây nên họ đã bắt được rất nhiều con trên đường đi.

Dương Từ người chưa bao giờ chạm vào một con ve sầu, ngoại trừ việc anh cảm thấy hơi buồn nôn khi chạm vào con đầu tiên, nhưng sau khi chạm vào nó nhiều, anh đã dần dần quen với nó.
Dương Từ bọn họ đã bắt được hơn 30 con, nhưng Dương Tụng Quốc không muốn lấy kêu anh lấy toàn bộ về đi.

Bởi vì anh ta đã ăn ve sầu chiên mấy lần, hiện tại đối với ve sầu nh ta không có h*m m**n như vậy.
Thấy vậy, Dương Từ không tỏ ra khách sáo với anh ta, liền lấy từ trong túi ra một vài viên Maltesers, Dương Tụng Quốc không biết mấy viên tròn màu đen này là gì.

Nhưng khi Dương Từ nói rằng nó có thể ăn được, anh ta đã ăn ngay một viên.

Thời đại này thiếu đường trầm trọng, Maltesers có vị lạ nhưng những món ăn vặt như vậy vẫn rất ngon.
...
Ngày hôm sau, Dương Từ bắt được con ve sầu, đã bị Lưu Tiêm Mai chiên nó bằng dầu.

Bà vừa chiên vừa thấy sót, chiên một đĩa ve sầu như vậy mà một hơi lại tốn rất nhiều dầu.

Mặc dù bà không ngừng cằn nhằn, nhưng vừa nghĩ đến Dương Từ muốn ăn thứ này, cho dù bà không nỡ cũng sẽ chiên toàn bộ.
Không có người nông thôn nào chưa từng ăn món này, ngoại trừ Dương Từ rất thích món này thì hầu hết phản ứng của mọi người đều rất bình thường.

Thấy vậy, Dương Từ không khách khí với họ, anh không chỉ ăn nhiều mà còn vươn tay lấy một ít, định buổi tối khi anh đến chuồng bò sẽ cho Tạ Nghiễn Thanh nếm thử.
Ngay khi Dương Từ đã ăn uống no nê và chuẩn bị đi làm với anh ba của mình, thì bên ngoài có tiếng cồng chiêng chói tai.

Dương Mãn Thương vừa nghe thấy động tĩnh này liền biết không ổn, còn chưa kịp ăn hết cơm trong bát đã chạy ra ngoài.
Thấy vậy, Dương Gia Hữu lập tức đi theo, Dương Từ không biết chuyện gì đã xảy ra, trong tiềm thức muốn đi theo họ ra ngoài nhưng lại bị Dương Mộng Liên kéo lại.
"Ngươi đi làm gì, đừng thêm phiền cho cha và anh ba ngươi."
Dương Từ nghe vậy liền cạn lời, nhưng anh không thể không hỏi: "Có chuyện gì vậy? Vẻ mặt của cha khá nghiêm trọng."
Dương Mộng Liên bĩu môi đi về phía cửa, "Có thể có chuyện gì chứ, nhất định là Tiết gia đầu thôn lại làm loạn, hai năm nay ngươi mỗi ngày đều đến công xã đi học, Tiết gia làm loạn mấy lần đúng lúc em đều không có ở nhà, cũng không biết nhà bọn họ náo loạn dăm ba hôm vẫn chưa xong."
Ngay khi Dương Mộng Liên nghe thấy tiếng chiêng, cô không khỏi nổi da gà khắp người.

Bởi vì tiếng chiêng quen thuộc khiến cô nhớ đến cảnh tượng mùa đông năm ngoái khi người đó bị chính cha cô treo lên đánh đập.

Thực ra Dương Mộng Liên không hiểu và không dám hỏi, tại sao đối phương trước đây rõ ràng là một người bình thường, đột nhiên lại trở thành một kẻ ngốc.
Thấy sắc mặt chị hai không tốt, Dương Từ vươn tay đỡ cô ngồi sang một bên, "Chị, chị không sao chứ, sắc mặt chị xấu như vậy?"
Dương Mộng Liên nghe những lời đó không trả lời anh, cô lắng nghe tiếng chiêng càng lúc càng lớn bên ngoài, không khỏi kéo Dương Từ lại hỏi: "Trong tình huống gì mà khiến một người bình thường sẽ đột nhiện không có bất kỳ dấu hiệu nào liền biến thành một kẻ ngốc?"
Trái tim của Dương Từ đập lỡ nhịp khi nghe thấy điều này, mơ hồ cảm thấy rằng cốt truyện này có vẻ hơi quen thuộc.

Nhưng vì lúc đầu quá dài nhân vật quá nhiều nên anh không biết mình có nhớ nhầm không? Vì vậy, Dương Từ nói rằng anh đi ra ngoài kiểm tra tình hình, ngay lập tức chạy theo ra ngoài..
 
Làm Học Bá Trong Văn Niên Đại
Chương 21: Chương 21


Lúc này sắc trời còn sớm, thêm nữa hôm nay là trời âm u cho nên trên bầu trời có vẻ mờ tối.

Kiểu thời tiết này luôn có cảm giác ngột ngạt, cả thôn lúc này ồn ào náo nhiệt, trong lòng Dương Từ cảm thấy có chút khó chịu kỳ lạ.
Dương Từ một đường đi theo tiếng ồn ào, nhìn thấy trong đại đội có mấy tên thanh niên, vừa đánh chiêng vừa hét lớn: "Không ổn rồi, không ổn rồi, nhà Lão Tiết đã xảy ra chuyện!"
" Tiết Lão Xuyên muốn giết nữ nhi của hắn, Tiết Lão Xuyên muốn giết nữ nhi của hắn, mau cứu nàng!"
"Cứu người đi, mọi người mau đi cứu người đi!"
"Cái gì Tiết gia làm sao lại làm loạn lên rồi? Thật là tạo nghiệp mà, không có người nào sống yên ổn cả."
...
Vốn dĩ vì phản ứng của Dương Mộng Liên, trong lòng Dương Từ ẩn ẩn có cảm giác khó chịu, nhưng bây giờ suốt đường đi đều nghe được những lời cổ quái như vậy, cảm giác khó chịu càng thêm mãnh liệt.
Vì đại đội của họ chưa được kéo điện, chỉ có ủy ban thôn mới có cái loa lớn để sử dụng, nếu trong ngày thường thôn có việc gì quan trọng, thì sẽ có người đánh chiêng thông báo cho những người khác biết.
Gia đình xảy ra nhiều chuyện nhất trong hai năm qua là nhà lão Tiết ở đầu thôn Đại Đội.

Cho nên khi nghe thấy tiếng chiêng bên ngoài, phản ứng đầu tiên của những người trong đại đội là Tiết gia lại xảy ra chuyện.
Trong nhà này có rất nhiều người trẻ tuổi và trung niên, nhà này ngoại trừ có chút sợ hãi Dương gia ra thì toàn bộ đại đội không có gì khiến bọn họ sợ hãi cả.

Cũng chính là vì người nhà họ ngang ngược, thêm nữa người nông thôn không thích đọc sách ít hiểu biết về pháp luật, cho nên người nhà họ không ít lần gây chuyện trong đại đội.
Trước khi Dương Từ đến Tiết gia ở đầu làng, anh đã thấy một nhóm người đang chen chúc trước cổng sân của Tiết gia.

Ngay khi Dương Từ nhón chân nhìn vào trong sân, anh nghe thấy giọng nói tức giận của cha mình, " Tiết Lão Xuyên! Ngươi đây là tạo nghiệp mà, tạo nghiệp mà! Còn không nhanh đem người thả xuống, ngươi muốn đi tìm chết thì tự mình đi đi, mắc gì mà ngươi luôn hành hạ con mình chứ?"
Ngay khi Dương Từ vừa nghe thấy 3 từ Tiết Lão Xuyên, anh đã nhớ tại sao Tiết gia lại quen tai như vậy.

Lúc nguyên chủ đã bị bắt, vị trí đội trưởng của Dương Mãn Thương cũng bị người khác thay thế, vừa đúng lúc người thay thế ông chính là người của Tiết gia.
Người này là Tiết Hạo Xuyên, con trai của Tiết Lão Xuyên, Tiết Hạo Xuyên là một vai phụ giống với nam phụ ba trong cuốn tiểu thuyết này.

Đã là sự tồn tại của số ba nam số 3, điều đó có nghĩa là giữa hắn ta và nữ chính Tô Ấu Đình cũng có một mối quan hệ mơ hồ không thể giải thích rõ ràng.
Cũng là bởi vì Tiết Hạo Xuyên thích Tô Ấu Đình, sau khi Dương gia mất đi vị trí đội trưởng, Tô Ấu Đình vẫn có thể ở trong đại đội như cá gặp nước mặc dù Tiết gia không ngừng nhắm vào nhà họ Dương.
Tiết gia chỉ nhắm vào các thành viên khác của Dương gia, Tô Ấu Đình và Dương Lăng Húc lại có thể phát triển không đáng kể.

Vì vậy sau này những người còn lại của Dương gia đều sống rất chật vật, chỉ có vợ chồng Tô Ấu Đình mở một nhà hàng nhỏ, cả nhà ba người sống rất sung túc.
Cuộc sống của những người còn lại trong Dương gia không tốt, ngay cả việc sinh tồn cơ bản cũng trở thành vấn đề, đó là lý do tại sao Lưu Tiêm Mai đưa ông già đến đòi tiền trợ cấp của Dương Lăng Húc và Tô Ấu Đình.
Nhưng bây giờ Dương Từ vẫn chưa bị bắt và Dương Mãn Thương vẫn là đại đội trưởng của đại đội, vậy thì những cốt chuyện đó không quan trọng lắm.

Dương Từ trực tiếp bỏ qua cốt truyện và cố gắng hết sức để nhớ lại các thành viên khác của Tiết gia, kết quả lại không cẩn thận bị ai đó đẩy vào.
Nhìn thấy em trai của mình loạng choạng bước vào, Dương Gia Hữu đã kéo em trai đến bên cạnh mình.

Không đợi Dương Từ có thể quay đầu lại để cám ơn anh ba, khi anh nhìn lên anh đã thấy một người bị treo cổ trên cây trong sân của Tiết gia.
Dương Từ lập tức sửng sốt, thật sự không phải là Dương Từ nhát gan.

Mà là người bị treo ngược trên cây đó, đầu tóc bù xù trông rất đáng sợ, giống như xác chết treo ngược của phụ nữ trong một vài bộ phim kinh dị.
Dương Từ biết rằng treo ngược như thế này sẽ dễ dàng treo người ta đến chết, vì vậy lập tức muốn đem người cứu xuống, lại bị một người cường tráng ngăn lại.
Thấy vậy, Dương Từ không hài lòng và nói: "Tại sao ngươi lại chặn ta? Như này sẽ treo chết người đó, ngươi mau tránh ra!"
Người đàn ông cường tráng nghe thấy những lời này cười lạnh một tiếng, "Đây là việc của nhà bọn ta, tiểu tử ngươi bớt lo chuyện bao đồng đi."
Khuôn mặt của cô gái bị treo ngược trở nên đỏ bừng, các mạch máu trên mặt nổi rõ, nếu cứ tiếp tục như vậy, cô chắc chắn sẽ chết.

Đây là một người sống sờ sờ là một mạng người đấy, chỉ cần đầu óc không có vấn đề liền sẽ đi ra ngăn cản.
Dương Từ nghe thấy vậy lập tức nổi giận, vươn tay mạnh mẽ đẩy người đàn ông ra, rồi lao vào giải cứu cô gái vẫn đang bị treo cổ.

Thấy vậy, người đàn ông đã chửi bới và cố gắng kéo Dương Từ ra nhưng anh ba của Dương Từ đã nắm lấy cả hai cánh tay của hắn ta.
Những người khác của đại đội thấy có người ra mặt, trước đây còn không dám đối đầu với Tiết gia, ngay lập tức dưới sự dẫn đầu của Dương Từ họ liền hành động.

Đặc biệt là những người phụ nữ mềm lòng, mọi người vừa tìm kiếm quần áo vừa đi tìm bác sĩ Thôn.
Nếu người khác dẫn đầu Tiết gia còn dám đánh, nhưng Dương Từ là huyết mạch của nhà lão Dương, anh chị phía trên đều không có người nào tốt, chỉ một mình Dương Quốc Hữu cũng đủ để Tiết gia mệt một hồi.
Thế nên khi thấy Dương Từ bất chấp thế nào cũng ra tay cứu người, Tiết Lão Xuyên chỉ có thể nhìn Dương Từ một cách nham hiểm, sau đó nhìn Dương Mãn Thương bên cạnh nói: "Đây là chuyện riêng của gia đình bọn ta.

Bọn ta ở nhà tự mình giáo huấn bọn trẻ, ngươi là đại đội trưởng cũng quản rộng như vậy sao?"
Dương Mãn Thương chưa kịp mở miệng, một giọng nói hơi đanh lại vang lên: "Cái gì mà ở nhà tự mình giáo huấn bọn trẻ, ngươi chỉ muốn giết Miên Hoa thôi."
Người đang nói là một cô gái chừng mười tám, mười chín tuổi, đang oán hận nhìn Tiết gia.

Thấy Tiết Lão Xuyên nhìn về phía mình, cô lấy hết can đảm muốn nói gì đó, lại bị người phụ nữ trung niên bên cạnh che miệng lại.
Người phụ nữ trung niên thì thầm điều gì đó, cô gái bị bịt miệng lặng lẽ khóc.

Người phụ nữ trung niên không dám khiêu khích mấy người Tiết gia, nên hốt hoảng kéo cô gái đi.
Thấy hai mẹ con biến mất, Dương Mãn Thương cười khẩy: "Mặc dù ở nông thôn không có ai không đánh con nhưng cũng không có ai hành hạ trẻ con như ngươi.

Bây giờ không phải là xã hội cũ trước đây, càng không có cha mẹ muốn đánh chết con mình.

Hành vi như vậy của các người là đang ngược đãi đứa trẻ nếu mà náo đến mạng người thì cũng phải ngồi tù đấy".
Tiết Lão Xuyên nghe những lời đó cũng không để bụng, hắn ta gãi lưng c** tr*n và phun một ngụm xuống đất.

"Ta không có văn hóa, ngươi đừng nghĩ tới dọa ta.

Mọi người trong đại đội đều biết Miên Hoa nhà ta hai năm trước đã biến khờ rồi, hôm qua nó lại vì sự ngu ngốc của mình mà gây rắc rối, suýt chút nữa phóng hỏa nhà bọn ta rồi.

Nếu trong tình huống này mà không dạy cho nó một bài học thì sau này nó có thể giết cả nhà bọn ta.

Lẽ nào mạng sống một nhà lớn nhỏ bọn ta còn không đáng một trận đánh đập dã man như vậy sao? Ngươi bây giờ...!đi báo cảnh sát đi, để ta xem họ làm sao để quản được? "
Thấy Tiết Lão Xuyên như vậy, Dương Mãn Thương biết rằng ông không thể nói rõ ràng với hắn ta, chỉ có thể quay đầu lại và nói với những người bên cạnh: "Đi, các ngươi đi gọi bí thư chi bộ bọn họ đến đây, thuận đường đi đến đại đội dân quân gọi công an đến đi."
Có lẽ không ngờ sẽ gọi công an thật, những người còn lại trong Tiết gia có chút hoảng sợ.

Nhưng họ nhìn thấy dáng vẻ không để bụng của Tiết Lão Xuyên, nghĩ rằng dù sao họ cũng không làm gì cả, cho nên một nhóm người ngay lập tức mõi người đều tỏ vẻ việc không liên quan đến mình mà vây lại.
Ngay khi bác sĩ Thôn bị kéo đến Tiết gia, Dương Từ và những người khác đã đặt Miên Hoa xuống, đồng thời nhớ đến phân cảnh về bông.

Trong cuốn sách không miêu tả nhiều về cô gái Miên Hoa này, chỉ khi nhắc đến Tiết Lão Xuyên mới được nhắc đến vài câu.

Chính vì điều này mà Dương Từ mới cảm thấy quen thuộc, trước đây anh cũng không có lập tức nhớ ra.
Tiết Lão Xuyên là một người hay đánh đập vợ, hắn ta từng treo vợ lên và đánh đập.

Tiết Hạo Xuyên và Miên Hoa là hai anh em, khi còn nhỏ vì để bảo vệ mẹ mà thường xuyên bị đánh đập.

Tuy nhiên, vì Tiết Lão Xuyên trọng nam khinh nữ nên hai mẹ con Miên Hoa lần nào cũng bị đánh nặng nề nhất.
Sau đó...!gần hai năm trước, Miên Hoa giúp mẹ bỏ trốn cùng một người đàn ông bên ngoài.

Ở thời đại này, đi đến nơi nào cũng cần khai chứng minh, mọi người đều cảm thấy chạy cũng chạy không xa được.
Nhưng bọn họ không đi thành thị, cũng không đi thôn khác, giống như đi vào núi sâu rừng già nào đó, cho nên sau khi bỏ trốn vẫn luôn không quay lại, và Cục công an cũng không tìm thấy ai.
Vì lý do này, Tiết Lão Xuyên đã ghét sang cô con gái này, hai năm trước trước mặt mọi người hắn ta đã đánh Miên Hoa thậm tệ đến nỗi cơ thể cô đầy vết bầm tím.

Vào thời điểm đó, cả Dương Mãn Thương và bí thư chi bộ thôn đều ra mặt, thiếu chút nữa liền đem Tiết Lão Xuyên đưa đến một trại cải tạo lao động.

Kết quả là vì bà Tiết đã lấy cái chết để uy h**p, sau hai lần uống thuốc trừ sâu lúc này mới giảm nhẹ mức án.
Vào thời điểm đó Tiết Lão Xuyên đã hứa rằng sau này sẽ không bao giờ đánh Miên Hoa nữa.

Nhưng bảo đảm không đánh trước mặt người khác, ai biết sau khi về nhà có động thủ hay không.

Dù sao nếu hắn ta không làm gì cả, tại sao một cô gái đang yên lành như vậy sau này lại phát điên?
Nhưng không dễ để người ngoài điều tra chuyện này, bởi vì tất cả các thành viên trong Tiết gia đều đã chứng minh cho Tiết Lão Xuyên nói rằng Tiết Miên Hoa là tự mình không cẩn thận mà ngã đến ngốc.

Ngay cả Tiết Hạo Xuyên người cũng là nạn nhân của bạo lực gia đình, cũng cúi đầu và nói rằng em gái mình là người đã tự mình ngã đến ngốc.
Trong trường hợp này, người ngoài còn có thể làm gì? Không có nhân chứng cũng không có vật chứng, thời đại này cũng không có camera, mọi người không thể ngày nào cũng ở Tiết gia chứ đừng nói là luôn nhìn chằm chằm Tiết gia, cho nên cuối cùng cũng chỉ có thể bỏ qua.
Hơn nữa sau đó, đại đội trưởng Dương Mãn Thương đã bị thay thế.

Tiết Hạo Xuyên đại đội trưởng mới toàn đi theo đuổi phụ nữ, mỗi lần nhìn thấy cô em gái ngốc nghếch này hắn đều rất khó chịu, hắn nghĩ rằng nếu em gái không có tự mình quyết định, mẹ của họ đã không bỏ trốn cùng với nam nhân bên ngoài, hắn sẽ không bị những người khác trong thôn cười nhạo.
Vì sự sơ suất của người anh trai Tiết Hạo Xuyên này, thêm việc Tiết Lão Xuyên cố tình chà đạp và sát hại Miên Hoa, không ai biết Miên Hoa chết khi nào.

Vẫn là một cậu bé Tiết gia nghịch ngợm, sau đó tìm thấy xác trong một cái giếng cạn phía sau.
Vì người đã chết rồi và lại là mùa hè nên mùi hôi thối không thể che đậy được.

Ngoài ra, các bạn cùng lớp của Miên Hoa đã báo công an, dưới sự nổ lực điều tra của công an, họ phát hiện ra rằng Miên Hoa đã bị chính cha mình giết.
Và sau đó Tiết Lão Xuyên bị bắt, Tiết Hạo Xuyên một kẻ ngốc có chỉ nghĩ đến yêu đương, hoàn toàn tỉnh ngộ sau khi mất em gái, tận dụng những năm 1980 để kinh doanh và trở thành một nhà có điều kiện...
Không đợi Dương Từ có thể tiếp tục suy nghĩ, bác sĩ Thôn đã nhận lấy Miên Hoa từ trên tay anh.

Bác sĩ Thôn vừa nói thật là tạo nghiệp mà vừa kiểm tra tình trạng hiện tại của Miên Hoa.
Mặc dù Dương Từ là người đi đầu trong việc cứu người, nhưng anh không dám nhìn đối phương trong suốt quá trình, vì anh có tính cách dễ đồng cảm với người khác nên sau khi nhìn thấy quá nhiều đau khổ của người khác anh sẽ cảm thấy uất ức theo.

Chính vì vậy, với tư cách là một người đàn ông và một người được lợi, anh không thể không giúp Miên Hoa.
Dương Từ lúc này tràn đầy tức giận, ai biết vừa mới đứng dậy đã nhìn thấy Tiết Hạo Xuyên mặt mày tối sầm quay trở lại.

Bất kể Tiết Lão Xuyên hay Tiết Hạo Xuyên, trong mắt Dương Từ, cả hai đều là kẻ giết người và họ phải bị trừng phạt vì hành động của mình..
 
Làm Học Bá Trong Văn Niên Đại
Chương 22: Chương 22


Nhìn thấy trong nhà hỗn độn, Tiết Hạo Xuyên không kiên nhẫn cau mày nói: "Lại xảy ra chuyện gì đây? Còn có các ngươi ở trong nhà của ta làm cái gì?"
Dương Từ lập tức mỉa mai: "Ngươi nói xem bọn ta đang làm gì? Bọn ta đang cứu mạng em gái ngươi đấy.

Em gái ngươi suýt bị đánh chết người cả thôn đều đã đến cứu cô ấy, người anh trai như ngươi ngược lại tốt à nha, còn ở đây hỏi bọn ta đang làm gì?"
Tiết Hạo Xuyên cùng tuổi với Dương Quốc Hữu, cho nên bình thường hắn ta không tiếp xúc nhiều với Dương Từ, hắn cũng không ngờ rằng Dương Từ sẽ đứng ra vào lúc này.

Lúc này đột nhiên nghe được lời nói của Dương Từ, hắn ta cố ý không đi xem tình cảnh khốn khổ của em gái mình Miên Hoa mà bất mãn nhìn chằm chằm Dương Từ nói: "Đây là việc của gia đình bọn ta, ngươi không nên xen vào chuyện của người khác.

Huống chi em gái ta vốn đã ngu ngốc, lại phạm phải sai lầm, nếu không bị giáo huấn, sau này nhất định càng không nghe lời."
Vốn Dương Từ rất không hài lòng với Tiết Hạo Xuyên, nhưng bây giờ anh càng không hài lòng hơn sau khi nghe những lời nói của hắn ta.

Anh cảm thấy rằng Tiết Hạo Xuyên, với tư cách là anh trai ruột của Miên Hoa, không chỉ vô dụng ích kỷ mà còn là một kẻ đạo đức giả.

Thành thật mà nói Tiết Hạo Xuyên thực sự không uổng là con trai của Tiết Lão Xuyên, những gì đứa con trai này nói hoàn toàn giống với những gì mà cha nó đã nói.
Dương Từ nhìn những người còn lại của Tiết gia một vẻ không quan tâm trong lòng đột nhiên mất kiên nhẫn.

Nếu bọn họ một người lại một người không biết xấu hổ như vậy, vậy anh có thể giúp xé nó càng triệt để đi.
"Cái gì mà là chuyện gia đình nhà ngươi? Các ngươi gọi đây là chuyện gia đình sao? Bọn địa chủ của xã hội cũ mới đánh đập giết hại con cái.

Loại của các ngươi gọi là ngược đãi phụ nữ, hành hạ trẻ em, nếu nghiêm trọng sẽ bị nghiêm trị kết án."
Tiết Hạo Xuyên nghe những lời đó tái mặt, hắn ta cảm thấy ý đồ của Dương Từ là muốn chụp mũ lên gia đình họ, hắn ta không thể làm theo ý của Dương Từ nên vội mở miệng phản bác: "Ngươi nói vớ vẩn gì thế? Nhà bọn ta ba đời nghèo khó, càng không phải là ngược đãi phụ nữ, ngươi đừng có mà đổ tội cho nhà bọn ta."
Không quan tâm đến sự phản bác của Tiết Hạo Xuyên, Dương Từ vừa đi vòng quanh Tiết Hạo Xuyên vừa nói với đám đông với vẻ mặt khó hiểu: "Ta cảm thấy có chút kỳ lạ, hắn ta và Miên Hoa được sinh ra bởi cùng một mẹ, mỗi lần Tiết Lão Xuyên đánh Miên Hoa đều gọi cô ấy là con hoang, nhưng hắn không chỉ không bị đánh mà còn đàng hoàng như vậy?"
Quần áo của Tiết Hạo Xuyên không tốt bằng của Dương Từ, nhưng vì so sánh với Miên Hoa.

Giờ phút này Miên Hoa bị đánh đến không nhìn rõ mặt, quần áo của cô càng là rách rưới, so với Tiết Hạo Xuyên ăn mặc bảnh bao, lập tức liền thấy một trời một vực.
Đặc biệt là trên chân Tiết Hạo Xuyên vẫn còn đi một đôi giày da mới mua.

Loại giày này vừa nhìn là biết giá cả đắt đỏ, người nông thôn bọn họ chỉ sẵn sàng mua một đôi cho con cái khi chúng định kết hôn.

So sánh đôi giày da mới của Tiết Hạo Xuyên với đôi chân trần của Miên Hoa, mọi người đều cảm thấy thật mỉa mai.
Tiết Hạo Xuyên nghe thấy vậy sắc mặt rất khó coi, nhưng còn chưa kịp mở miệng phản bác lại Dương Từ, hắn ta đã nghe thấy những câu nói vạch trần của Dương Từ: "Bởi vì cha ngươi trọng nam khinh nữ, cho dù ngươi là con trai của người phụ nữ đó, cũng sẽ bỏ qua ngươi vì ngươi là con trai.

Cũng chính vì điều này mà mỗi khi em gái Miên Hoa của ngươi bị đánh, ngươi là người anh trai ruột duy nhất lại chỉ ngồi yên và thậm chí còn giả vờ như không để biết rằng Miên Hoa đã bị đánh.

Bởi vì đao không chém vào thân thể của ngươi, cho nên ngươi không cảm thấy đau đớn, giống như một con chó tham sống sợ chết, chỉ biết bịt mắt của mình bịt tai của mình lại, rồi vui vẻ sống qua ngày.

"
Khi Dương Từ nói những lời này, Miên Hoa người đang nằm trong vòng tay của bác sĩ Thôn, mí mắt bầm tím gần như động một chút.

Đáng tiếc là mọi người không chú ý đến, bởi vì sau khi Dương Từ nói những lời này, Tiết Hạo Xuyên đã lao về phía Dương Từ như phát điên.
Dương Từ cũng là một con hổ, tuy còn trẻ cũng không cao bằng đối phương, đối mặt với khuôn mặt hung dữ đáng sợ của Tiết Hạo Xuyên, anh không những không sợ hãi chút nào mà khi động thủ với đối phương còn chiếm không ít tiện nghi của hắn.

Đáng tiếc là trước khi Dương Từ có thể tiếp tục phát huy, một nhóm thanh niên Dương gia đã lao tới, cậu bé béo Dương Từ đã bị anh trai của mình kéo trở lại.
Dương Từ người bị trầy xước trên mặt, tức giận vùng vẫy: "Anh ba, để em lại ra đấu với đứa cháu trai này tiếp đi."
Dương Gia Hữu nghe vậy liền cạn lời, nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai trắng bóc của Dương Từ, anh ấy yêu thương mà xoa đầu Dương Từ, sau đó đi về phía Tiết Hạo Xuyên với đôi mắt đỏ hoe.

Vốn dĩ một nhóm người đều không giữ nổi Tiết Hạo Xuyên, trong nháy mắt đã bị Dương Gia Hữu tát cho một cái, khiến hắn ta không gượng dậy được.
Một đám nam nhân Tiết gia nhìn thấy cảnh này đều rụt cổ lại, vừa mới nhìn thấy một đám nam nhân Dương gia công kích, bọn họ cũng muốn xông lên.

Kết quả là nhìn thấy vẻ mặt dữ tợn của Dương Tam, đám người không chỉ sợ hãi ngược lại theo bản năng lui về phía sau.
Đôi mắt của Dương Gia Hữu đỏ rực, khi anh ấy đứng ở giữa, ngay cả Tiết Lão Xuyên cũng không dám nói gì.

Thấy vậy, Dương Từ chỉ cảm thấy thật mỉa mai, vốn còn nghĩ rằng họ đều rất trâu bò, hóa ra cũng chỉ là một lũ hèn nhát chuyên mền nắn rắn buông mà thôi.
Dương Gia Hữu ngày thường không có cảm giác tồn tại gì, nhưng một khi anh ấy tức giận thì rất đáng sợ, ngay cả Dương Mãn Thương cũng không dám dễ dàng bước tới.

Dương Gia Hữu nhìn nhóm con cháu của Tiết gia, nở một nụ cười mà trong mắt Dương Từ cho là rất quyến rũ, BGM mở đầu của nam chính đột nhiên vang lên trong đầu Dương Từ.

Trên thực tế, Dương Gia Hữu chỉ kéo khóe miệng chứ không cố ý giả vờ đẹp trai lạnh lùng như Dương Từ tưởng tượng.
Dương Gia Hữu vì tức giận đến khản giọng nói: "Nắm đấm của nam nhân chân chính không nên nhằm vào phụ nữ, huống chi là người nhà của chính mình.

Từng người đều ngang ngược ở trong tổ thì có ích gì, ở nhà đánh vợ đánh con, ở bên ngoài còn không phải là cháu trai sao?"
Người chung quanh nghe vậy gật đầu, tuy rằng thời đại này đàn ông đánh vợ có nhiều, nhưng cũng có rất nhiều đàn ông tốt đàng hoàng.

Chẳng hạn như những người đàn ông Dương gia không chỉ có triển vọng hơn những người đàn ông khác trong thôn, họ còn nổi tiếng trong công xã là những người đàn ông tốt yêu thương vợ.
Vốn Dương Gia Hữu nhìn tương đối được ưa thích, rất nhiều người có con gái đến độ tuổi đều đang nhớ đến anh ấy, hôm nay Dương Gia Hữu nói xong câu này, đoán chừng buổi chiều sẽ có người mai mối tới cửa.
Đây cũng là điều không thể tránh khỏi, dù sao trong hoàn cảnh này rất nhiều người không đi học.

Nếu không đi học không nhận biết chữ thì đọc không hiểu luật, một số đàn ông ngoại trừ đi làm thì chính là sinh con, đánh vợ.

Cho dù môi trường chung đều tương đối trọng nam khinh nữ, nhưng không phải gia đình nào cũng coi con gái ruột của mình là kẻ thù.

Nếu hoàn cảnh cho phép, phần lớn mọi người vẫn muốn tìm cho con gái mình một người đàn ông tốt.
...
Trước đây, mỗi khi Tiết Lão Xuyên phát điên, mọi người đều cảm thấy Tiết Hạo Xuyên và Miên Hoa thật đáng thương, họ sẽ coi hai anh chị em đều là nạn nhân.

Nhưng bây giờ nghe thấy lời nói của Dương Từ, lại so sánh với Tiết Hạo Xuyên đang thẹn quá hóa giận, đột nhiên cảm thấy lời Dương Từ nói có thể là thật, nếu không thì phản ứng của Tiết Hạo Xuyên sao có thể như vậy?
Một bà lão không nhịn được đặt câu hỏi: "Nếu như những gì mà lão tứ Dương gia nói là sự thật, như vậy lời khai lúc đầu của Tiết Hạo Xuyên không thể giữ được.

Trước đây mọi người đều cho rằng hai đứa nó là nạn nhân, cho nên lời của Tiết Hạo Xuyên ở một mức độ nào đó đáng tin cậy.

Nhưng bây giờ, so sánh những gì đã xảy ra với anh em, chậc chậc...!bây giờ có vẻ như hoàn toàn không phải vậy."
Những người khác cũng phụ họa nói: "Đúng vậy, ta vốn tưởng rằng hai đứa nhỏ đều khổ, hiện tại nhìn Hạo Xuyên cao lớn, lại nhìn Miên Hoa biến dạng..."
"Này, này, các ngươi đừng nói nữa, ta là người mềm lòng, vừa nhìn thấy bộ dáng thống khổ của nữ hài kia, trong lòng đều đau, thật sự là đáng chém ngàn đao..."
...
Ngoài những người nói giúp này, còn có một vài thanh niên gõ chiêng gọi người, trong đó có hai người là bạn học của Miên Hoa.

Họ trơ mắt nhìn một người bình thường, cứ như vậy mờ mịt trở thành một kẻ ngốc, giờ lại bị Tiết gia chà đạp bằng nhiều cách như vậy, hai người họ và những bạn học khác của Miên Hoa luôn ghi hận chuyện này.
Lúc này nghe mọi người nói xong, hai người liếc nhau một cái, lập tức từ bên cạnh thổi lửa.

"Vậy Tiết Hạo Xuyên tính là khai man, khai man phải bị trừng phạt, Tiết Hạo Xuyên đây là muốn đi ngồi tù sao?"
"Con trai của kẻ giết người, còn khai man giúp kẻ giết người, không hổ là cha con ruột đấy.

Hai cha con các ngươi đều la kẻ bỏ đi, già thì đánh vợ bị đội nón xanh cũng đáng đời, trẻ thì giúp cha sát hại chính em gái của mình, hai người đúng thật là không phải thứ tốt lành gì."
"Đúng vậy, ngày ngày đều nói với bên ngoài Miên Hoa là đứa con hoang, bọn họ rõ ràng là hai anh em ruột, Tiết Hạo Xuyên tại sao lại cao quý hơn hơn chứ?"
Một nam tử bên cạnh nghe liền muốn cười, không nhịn được theo bọn họ nói: "Còn không phải là bởi vì hắn là con trai sao, nếu không hắn cũng sẽ bị đánh."
Các thành viên của Tiết gia có lẽ cảm thấy Tiết Hạo Xuyên bị nói như vậy quá thảm rồi nên đã ra ngoài tìm bà Tiết.

Bà lão này không dễ chọc, trước đó bà ta đã uống thuốc trừ sâu hai lần để giữ Tiết Lão Xuyên lại, bà ấy đã khiến cả làng náo loạn đến tối mày tối mặt.
Ngay khi Dương Từ nhìn thấy đối phương đến, anh biết rằng nói đạo lý là không được rồi.

Loại người như bà lão này không phải là đèn cạn dầu, bởi vì bà ấy vừa đến đã không quan tâm đến bất cứ điều gì liền nằm xuống đất bắt đầu la hét.
"Ây Yo Yo Yo...!Những ngày này thật không thể sống nổi mà, đại đội trưởng kéo người đến bắt nạt người, bắt nạt ba đời bần nông nhà bọn ta, bắt nạt gia đình không phải quan chức của bọn ta...!Ông trời không mở mắt mà coi..."
"Dương Từ con rùa tiểu tử ngươi, dám đánh cháu trai của ta, ngươi lòng dạ xấu xa...!Thiên lý đâu...!Nếu có bản lĩnh đứa lưu manh nhà ngươi liền giết bà lão này đi, ta dùng mạng của ta đưa ngươi vào tù"
Dương Mãn Thương nghe thấy đối phương càng mắng càng khó nghe nên kéo Dương Từ ra sau mình.

Dương Từ không có cách nào đối phó với loại lão nhân này, nếu thực sự làm gì bà ấy, chẳng phải một đứa trẻ mười mấy tuổi sẽ bị hủy sao?
Ngay khi Dương Mãn Thương đang tức giận không thôi, Dương Quốc Hữu đã mang đến một nhóm dân quân.

Trên đường đến đây anh ta có nghe kể tình hình, vừa đi vào đã nghe thấy lão phu nhân Tiết gia nằm trên mặt đất không ngừng mắng chửi cha và em trai mình.
Anh không màng đến bà lão đang nằm dưới đất, nhờ nữ binh bên cạnh mang Miên Hoa đến phòng khám của công xã chữa trị.

Sau đó anh ta lạnh lùng vung tay, để một đám dân quân phía sau bắt người nhà Tiết gia.
Nếu làm theo quy trình trước đó, họ sẽ phải hỏi kỹ tình hình.

Nhưng nhìn bà lão đang khóc lóc om sòm trên mặt đất, cũng biết rằng không có cách nào để hỏi ra điều gì.

Nếu người Tiết gia đã không định nói chuyện tử tế, vậy thì cứ thế trực tiếp dẫn họ đi, lúc đó các đồng chí công an sẽ đến thẩm vấn họ.
Thấy vậy, bà Tiết lập tức lo lắng, cũng không nằm trên đất phát điên ăn vạ, lăn lộn bò đuổi theo.

Bà vừa chạy đuổi theo vừa chửi bới, mấy lần định vươn tay cào Dương Quốc Hữu nhưng bị dân quân nghiêm túc ngăn lại.
Dương Từ luôn cảm thấy anh hai mạnh mẽ kiên quyết, nhưng anh không ngờ rằng khi làm việc nghiêm túc anh ta sẽ đẹp trai như vậy, thậm chí còn đẹp trai hơn cả vua mạnh miệng là anh và BGM của anh ba..
 
Back
Top Bottom