"Bỏ rơi rồi sao?"
Bạch Nhạc Thuỷ vừa vắt chân lên cổ chạy vừa hỏi.
"Không ở phía sau!
Ký chủ, lúc cậu chạy mất, anh ta cũng trợn tròn mắt!
Chưa kịp đuổi theo!"
1069 cũng rất kích động nói.
Bạch Nhạc Thuỷ ngoặt một cái, xác nhận xung quanh không ai ở phía sau mới thở phào nhẹ nhõm, lau lau mồ hôi trán:" Mệt quá."
1069: "Không được rồi, cái dạng này của cậu không ổn.
Quá yếu, lúc nãy mới chạy có mấy tầng lầu!"
"Đã chạy ba tầng rồi đó!"
Bạch Nhạc Thuỷ bất mãn: "Tôi dùng tốc độ nhanh nhất xông lên.
Tìm hiểu đôi chút về thực tế là con người hiện đại thường thiếu vận động."
1069: "Nhưng ký chủ như vậy nếu gặp phải phó bản đào sát lớn vậy không thể tránh khỏi."
Bạch Nhạc Thuỷ: "Đợi đã, tôi không phải quỷ sao?"
1069: "Nhỡ đâu muốn quỷ lẫn vào người chơi thì sao?
Cậu cũng phải tham gia trò chơi chạy trốn."
"Từ chối."
Bạch Nhạc Thuỷ đứng thẳng dậy, quan sát xung quanh, bây giờ cậu nên đi làm cái gì tốt đây."
"Không có kịch bản chính là điểm không tốt."
Bạch Nhạc Thuỷ nói, không gian tự do phát huy quá lớn, trái lại không biết nên làm gì mới tốt.
"Tuỳ tiện đi đi lại lại một chút đi."
1069 đề nghị: "Dù sao thiết lập của ký chủ chính là người điên, tên đien ngoại trừ chạy lung tung kêu loạn xạ thì còn làm gì nữa?"
Bạch Nhạc Thuỷ: ....Cậu nói có lý lắm.
Được rồi, vậy thì mò mẫn chơi đùa thử đi.
Tóm lại điên trước đi đến khi trò chơi kết thúc rồi nói sau.
Giơ tay lên một cái, xắn tay áo, cất giọng, thong thả đi bước nhỏ, ê a tiện tay đẩy một cánh cửa ra.
Sau đó...
Sững sờ ngay tại chỗ.
Trong phòng có hai người, cậu hai Tần cùng người làm Trương Văn Trúc.
Liếc mắt liền bị Bạch Nhạc Thuỷ nhận ra ngay.
Nhất là khuôn mặt sưng tấy kia của cậu hai Tần, rất có độ nhận diện.
Bây giờ cậu hai Tần đầu heo đang quỳ rạp dưới đất, cơ thể bị dây thừng trói chặt, miệng bị miếng vải trắng bịt lại, chỉ còn cặp mặt hoảng sợ nhìn chằm chằm người đang đè trên mình.
Mà trong tay người giúp việc Trương Văn Trúc cầm một con dao phay, đang đặt trên cổ cậu hai Tần ra dấu.
Cửa đẩy mở, hai người cùng quay đầu nhìn Bạch Nhạc Thuỷ.
Bạch Nhạc Thuỷ: ...
Sao lại trùng hợp như vậy!
Cậu đây là đụng phải cảnh boss lớn của phó bản đang khử quái nhỏ sao!
"Sao bây giờ!
Tôi có bị diệt khẩu không vậy?"
Bạch Nhạc Thuỷ điên cuồng gõ 1069
1069 cũng luống cuống, nó cũng không ngờ sao lại trùng hợp như vậy liền...
"Ký chủ, nhanh điên lên đi!"
1069 vội vàng nói: "Tên điên sẽ không làm lộ bí mật!
Điên lên sẽ không sao nữa."
Bạch Nhạc Thuỷ sắp khóc đến nơi: "Tôi giả điên ở đây, sau đó cậu ta giết người bên cạnh tôi?
Cậu cảm thấy tôi còn có nhiều lòng dạ để diễn tiếp sao>"
"Vậy thì xoay người rời khỏi."
1069: "Yên tâm, dù sao...
NPC sẽ không giết chết quỷ, ờm, có lẽ vậy."
Bạch Nhạc Thuỷ: "Có lẽ vậy?!"
1069: "Là chưa từng có, trước kia đều chưa từng có!
Không sao, nếu thật sự xảy ra bổn hệ thống có thể bắt đầu dịch chuyển một giây liền bắn ký chủ ra khỏi phó bản."
"Cậu chắc chắn?"
1069: "Ổn ổn mà!
Không nên xem thường cơ chế bảo vệ của hệ thống trò chơi."
"Được, tin cậu một lần."
Bạch Nhạc Thuỷ thả lỏng, tiếp tục màn biểu diễn của mình.
Cậu ngơ ngác nhìn về trước, tựa như không thấy trong phòng còn có hai người, hát lang quân đi một vòng trong phòng, sau đó lại giống như không tìm được ai, xoay người rời khỏi.
Trong lúc này, Trương Văn Trúc và cậu hai Tần cũng ngẩng đầu im lặng nhìn theo cậu, dõi theo từng động tác của Bạch Nhạc Thuỷ cho đến khi cậu quay ra cửa.
Cuối cùng cậu hai Tần cũng tỉnh táo lại, rên rỉ thành tiếng, lại liệu mạng giãy dụa, hi vọng Bạch Nhạc Thuỷ có thể quay đầu nhìn, cứu anh ta.
"Tiểu Cửu à, có phải tôi nên..."
Bạch Nhạc Thuỷ liếc qua nhìn thấy sự sợ hãi cùng cầu xin trong mắt cậu hai Tần, âm thầm hỏi 1069.
1069: "Ký chủ, xin hãy nhận thức rõ sự thật.
Nơi này là phó bản, tất cả mọi thứ đều là hư cấu.
Bản đồ phó bản chỉ có căn biệt thự này, nhân vật tồn tại cũng chỉ có những người này.
Hơn nữa, sau khi phó bản kết thúc mọi thứ đều quay về không, sau đó thiết lập lại.
Cho nên ký chủ có cứu NPC hay không kết quả cũng không khác.
Đối với bọn họ mà nói, cái chết trong phó bản lần cũng không phải biến mất.
Nhưng sau khi thiết lập của ký chủ cậu sập, không có tiền cầm sẽ đói chết đói đó!"
Hay là cậu định lần đầu tiên đến thế giới song song đi ăn xin mà sống sao?
"Được rồi."
Bạch Nhạc Thuỷ dùng tay áo che khuất nửa gương mặt, chậm ra đi ra ngoài cửa.
Vậy thì cậu mặc kệ.
Thấy Bạch Nhạc Thuỷ muốn rời đi, cậu hai Tần cuống lên, anh ta biết rõ, đợi sau khi Bạch Nhạc Thuỷ bước ra, cánh cửa đóng lại, thì cũng là lúc tính mạng của anh ta kết thúc.
Trong lúc chớp nhoáng này, dục vọng cầu sinh thôi thúc cậu hai Tần bộc phát động lực kinh người.
Anh ta thúc một cái vào sau, hất Trương Văn Trúc trở tay không kịp ngã sang một bên, sau đó chạy thục mạng, cũng đâm vào Bạch Nhạc Thuỷ khiến cậu ngã xuống đất.
Trương Văn Trúc ở phía sau đứng dậy, nhổ một ngụm nước bột, nhìn Bạch Nhạc Thuỷ nằm rạp dưới đất với anh mắt không tốt đẹp.
Bạch Nhạc Thuỷ sợ run cả người: Tôi có phải làm sai cái gì hay không?
1069: "Không sao, ký chủ, tên điên còn có thể chống đối gì sao."
Bạch Nhạc Thuỷ: Cái này căn bản không giống như đang an ủi tôi.
1069: "Boss lớn bại lộ thân phận sớm.
Tiếp theo những người chơi có thể có chút vất vả rồi."
Bạch Nhạc Thuỷ: "Hả?"
1069: "Không phải chuyện xấu, có lẽ vậy."
Bạch Nhạc Thuỷ: ...
"Thanh Chước."
Trương Văn Trúc không vội vàng đuổi theo cậu hai Tần, mà đi đến bên cạnh Bạch Nhạc Thuỷ, cúi người kề dao vào cổ cậu.
Cái cổ yếu ớt tiếp xúc với lưỡi dao lạnh như băng, Bạch Nhạc Thuỷ vô thức sợ run cả người, cơ thể cũng hơi cứng lại, không dám di chuyển tiếp.
"Vẫn chưa đến lúc."
Trương Văn Trúc nói: "Mong cậu hãy ngoan một chút, có được không?"
Nói rồi liền đứng dậy, đuổi theo hướng cậu hai Tần chạy đi.
Bạch Nhạc Thuỷ: ...
"Tiểu Cửu, tôi bị phát hiện!
Lần này tuyệt đối đã bị phát hiện!
Cậu ta biết rõ tôi không phải điên thật!"
1069: "Nhưng mà không nhận được cảnh cáo OOC phản hồi của hệ thống!
Điều này chứng tỏ tất cả các hành vi của ký chủ đối với thiết lập bối cảnh này cùng với trong mắt NPC rất tự nhiên!"
Bạch Nhạc Thuỷ: "Tôi không hiểu!"
1069: 'Tức là chỉ cần NPC chấp nhận hành vi của cậu là hợp lý vậy thì không coi là OOC!"
Bạch Nhạc Thuỷ: "Cho nên gã nhận ra người Thanh Chước này là đang giả điên?
Mà không phải phát hiện ra tôi không phù hợp thiết lập nhân vật này?"
1069: "Không sai!"
Bạch Nhạc Thuỷ: "Được rồi."
Trầm mặc một hồi lâu, Bạch Nhạc Thuỷ hỏi: "Lúc nãy gã nói là chỉ cái gì?"
1069: "Không biết nữa."
Bạch Nhạc Thuỷ: ...
Haizz
Bạch Nhạc Thuỷ đứng dậy, vỗ vỗ đất trên người, phất tay áo, tiếp tục đi tới.
1069 ngơ ngác hỏi: "Ký chủ, sau đó cậu tính làm gì?"
"Còn có thể làm gì.
Tên điên không phải chính là đi lung tung sao."
Bạch Nhạc Thuỷ nói.
Tuỳ tiện đi một chút, sau đó có thể làm bộ tản bộ lung tung quay về, đối với chuyện Trương Văn Trúc muốn làm thịt cậu hai Tần, Bạch Nhạc Thuỷ vô cùng để ý.
Bạch Nhạc Thuỷ vời đi vừa chém gió với 1069: "Không ngờ rằng người giúp việc nam chính là sát thủ sau màn?
Nhưng lý do là gì?
Vẫn luôn cảm thấy gã ta và nhà họ Tần không có liên quan."
1069: "Không biết, không thể nào không có liên quan, nhân vật trong thiết lập phó bản trò chơi nhất định có liên quan."
Bạch Nhạc Thuỷ: "Kỳ lạ."
"Sau khi out ra khỏi phó bản, ký chủ có thể lựa chọn xem diễn biến tiếp theo và chân tướng sự thật, cho nên cho dù người người hơi không tìm ra sự thật cũng không sao."
1069 trả lời: "Đây là đặc quyền riêng của quỷ đó, xem nhiều học nhiều một chút sau này thích ứng với thiết lập phó bản nhân vật càng tốt."
Bạch Nhạc Thuỷ: "Chức năng này tôi thích."
Bạch Nhạc Thuỷ tiếp tục đung đưa đi về trước, phía trước là cầu thang lầu bốn, Bạch Nhạc Thuỷ vừa mới đến nơi liền nghe thấy tiếng người khóc hu hu thút thít.
Bước chân cậu dừng lại, suy nghĩ một lúc, lúc định quay lại, bất kể bên đó người khóc lóc là ai, tên điên cậu cũng không nên quấy rầy, giả điên cũng xấu hổ.
Kết quả nghe được tiếng người nói chuyện, Bạch Nhạc Thuỷ do dự một chút, tìm một góc khuất tối, trốn trong đó, lựa chọn nghe lén.
Không phải cậu có đam mê này, chỉ là cái người khóc thút thít này há miệng liền tiết lộ tin lớn, Bạch Nhạc Thuỷ vốn dĩ rất hiếu kỳ với bí mật phía sau phó bản này đương nhiên không nỡ đi.
"Đứa con của tôi đã giết một đứa con khác, đây là báo ứng.
Lúc đầu tôi nên...
" Đây là giọng của bà Tần: "Tôi rõ ràng biết đó là không đúng, nhưng...
Tôi không xuống tay được."
"Bà hối hận?"
Một giọng có chút khàn khàn của người đàn ông, Bạch Nhạc Thuỷ suy nghĩ kỹ một hồi, mới nhớ ra đây là giọng của quản gia Lý.
Bà Tần: "Đúng vậy, tôi hối hận rồi."
Quản gia Lý: "Qua nhiều năm như vậy, tôi lựa chọn phản bội lão gia, lén lút với bà.
Trước giờ tôi đều không hối hận."
Bà Tần: "Nhưng..."
Quản gia Lý nắm tay bà Tần: "Đây chẳng qua là chuyện bất ngờ.
Không cần nghĩ nhiều.
Chẳng ai ngờ rằng lan can cầu thang gãy, cậu hai rớt xuống vốn dĩ chỉ là bất ngờ."
Bà Tần cắn răng: "Vậy cũng là tự tay đẩy con trai của tôi xuống!
Tôi và ông vụng trộm sinh ra một người con.
Thằng hai nó nhìn thấy, tôi cũng biết nó đã thấy.
Nó hận thằng ba, nó biết rõ thằng ba là do tôi và ông..."
Giọng nói bà Tần run rẩy, bà nhắm mắt lại: "Thanh Chước cũng nhìn thấy, cho nên nó phát điên rồi.
Mặc kệ điên thật hay giả điên đứa nhỏ đó nhất định hận thằng bà.
Cũng hận luôn nữ giúp việc luôn đánh chửi nó, càng hận người làm vườn mỗi lần thấy nó đến gần cánh đồng hoa lại đuổi nó đi.
Rõ ràng hoa hồng là do thằng cả tự tay trồng, muốn tặng cho Thanh Chước làm quà, kết quả...
Đứa nhỏ Thanh Chước ngay cả cơ hội đến gần cũng không."
Bạch Nhạc Thuỷ nghiêng đầu: Không, tôi cũng không hận.
Quản gia Lý cầm tay bà: "Bọn họ chỉ là trong lúc cãi nhau, cậu cả không cẩn thận trượt chân mà thôi."
Bà Tần: "Đúng vậy, không cẩn thận.
Tôi biết đứa nhỏ đó không phải cố ý, trước giờ nó cũng chưa từng nghĩ giết chết anh cả của mình, nhưng thằng hai lại không nghĩ như vậy."
"Bà cho rằng, con của chúng ta bị cậu hai giết chết sao?"
Quản gia Lý nói: "Cho nên hôm nay bà mới đánh cậu ấy."
"Không phải nó thì là ai?"
Bà Tần cau mày: "Hôm nay vốn là ngày giỗ của thằng cả, nó lại lựa chọn vào ngày này ra tay, lẽ nào đây là trùng hợp sao?
Tình cảm giữa nó và thằng cả luôn rất tốt.:
"Nhưng tôi có thể làm gì?
Ngoại trừ đánh nó mắng nó, tôi còn có thể làm gì?"
Bà Tần khóc thút thít rất suy sụp: "Tôi chỉ còn một đứa con là thằng hai."
Bạch Nhạc Thuỷ trốn trong góc nhìn trời: Bà còn khóc nữa đứa con cuối cùng rất nhanh cũng không còn.
Âm thanh ồn ào ở lầu dưới.
Bạch Nhạc Thuỷ nghe thấy, bà Tần và quản gia Lý cũng nghe thấy: "Âm thanh gì vậy?"
"Là ở dưới tiền sảnh."
Quản gia Lý phân biệt một hồi nói: "Là giọng của cậu hai."
Bà Tần hoảng hốt lên: "Con của tôi, nhanh, nhanh lên!"
Nói rồi, cuối cùng không để ý đến quản gia Lý, liền vội vàng chạy xuống dưới lầu.
Chỉ để lại một mình quản gia Lý đứng tại chỗ, hơi cúi đầu.
"Quả thật, vô cùng chướng mắt."
Quản gia Lý thấp giọng nói.
Bạch Nhạc Thuỷ trông thấy bóng dáng bà Tần nhanh chóng đi về trước, một hồi lâu sau quản gia Lý mới đi theo.
Bạch Nhạc Thuỷ chú ý đến một vòng ánh sáng lạnh hiện lên trong tay quản gia Lý, một cái dao xếp bị ông ta nắm trong tay.
Bạch Nhạc Thuỷ: Á đù.
"Ký chú.
Phó bản có thể sắp kết thúc rồi haizz."
1069 nói.
Bạch Nhạc Thuỷ: "Không cần cậu nói tôi cũng đã phát hiện."
Một nam giúp việc bại lộ thân phận cầm dao phay, một quản gia giấu dao xếp, đây là bắt đầu cuộc đuổi giết lớn sao!
"Tiểu Cửu, cậu nói tôi có phải được chạy sô không."
Bạch Nhạc Thuỷ liền vội vàng đứng dậy.
1069: " Bảo vệ tốt chính mình, ký chủ, cảnh tượng tiếp theo có thể vô cùng đáng sợ!
Nếu không chúng ta hoãn lại?"
Bạch Nhạc Thuỷ hít sâu: "Được, hoãn lại."
Bên kia.
Sau khi Bạch Nhạc Thuỷ chạy mất, Dung Tranh sửng sốt một chút mới phản ứng lại, co chân đuổi theo.
Anh vừa chạy như thế người đuổi theo đầu tiên là Cao Trùng, có lẽ cảm thấy thú vị, Đại Đinh cùng Tần Các cũng đi theo, chỉ còn lại người đàn ông trung niên Nhậm Diệu và gã mặc vest.
Nhậm Diệu quay đầu nhìn thoáng qua gã mặc vest, cảm thấy ở chung với gã rất không đáng tin, liền cầm một miếng sandwich còn lại vừa chạy vừa đuổi theo.
Cái gọi là tâm lý bầy đàn chính là cho rằng đi theo đám đông dù sao vẫn không sai, huống chi lần này người dẫn đội chính là Dung Tranh nhìn đáng tin cậy này.
Người đàn ông mặc vest sững sờ, lo sợ nguy hiểm khi ở một mình, nên cũng miễn cưỡng đứng dậy.
Bạch Lạc Thủy tuyệt đối không ngờ rằng mình lại chạy đi để lại một đoàn người bám theo phía sau.
Vì có camera tuỳ thời 1069, Bạch Nhạc Thuỷ rất nhẹ nhàng bỏ rơi Dung Tranh, Dung Tranh chỉ đuổi đến lầu hai, liền không thấy bóng người, bất đắc dĩ thở dài một hơi.
Cái tên điên này, bảy quẹo tám rẽ vẫn có thể chuồn mất.
Không sao, tóm lại còn có thể tạm biệt.
Dung Tranh nghĩ như thế, liền định rời khỏi, kết quả vừa xoay người liền nhìn thấy một chuỗi phía sau, toàn bộ đều trừng mắt nhìn chằm chằm anh.
Cao Trừng: "Không đuổi nữa?"
Đại Đinh: "Thật thú vị, bịt mắt trốn tìm?"
Tần Các: "Có manh mối?"
Nhậm Diệu: "Chẹp chẹp, ngại quá tôi ăn hết trước."
Gã đàn ông mặc vest: "...
Có thể trở về sao?"
Dung Tranh: ...
Anh có thể nói chuyện gì cũng không có sao, chính là muốn đuổi theo vợ.
"Được rồi, về..."
Lời trở về đi còn chưa nói xong, liền nghe thấy có người trên lầu lảo đảo nghiêng ngả chạy trốn, tiếng bước chân hỗn loạn, hiển nhiên chủ nhân vô cùng hoảng hốt.
Thậm chí lúc chạy xuống dưới lầu còn không cẩn thận ngã một cái.
Và lúc xuất hiện trong tầm mắt của mọi người chính là người dùng trạng thái lăn xuống lầu.
Dung Tranh vừa liếc mắt liền nhận ra tên đầu heo bị trói này là ai, hiện tại bộ dạng của anh ta còn thảm hại hơn so với lúc bị đánh.
Cậu hai Tần lộc cộc lăn xuống cầu thang, lại lộc cộc lăn đến bên chân Dung Tranh, nhìn còn có ý muốn lăn ra xa, Dung Tranh có lòng tốt giơ chân lên, dẫm người dưới chân ngăn anh ta tiếp tục lăn.
Dung Tranh vừa mất dấu ai đó, bây giờ tâm trạng rất tồi tệ, nhìn thấy người này
tâm trạng không tốt hơn là bao, Dung Tranh đánh giá cách buộc dây trên người, nhướng mày: "Cậu hai Tần không hổ là cậu hai Tần, cái này chơi đủ kịch liệt.
Đây là cách buộc dây mới gì, chưa từng thấy a, lần sau dậy tôi một chút?"
Nhìn thấy trong miệng còn bị nhét một miếng vải, thậm chí anh còn rút miếng vải ra, thuận tiện cho cậu hai Tần mở miệng.
Cậu hai Tần vốn vô cùng sợ hãi, sau khi nghe thấy lời Dung Tranh thiếu chút nữa tức phun ra một ngụm máu.
Trói dây kiểu mới cái quỷ gì, anh ta căn bản không có sợ thích ở phương diện này!
Anh ta luôn giữ tư thế nguyên thuỷ nhất...
Không đúng!
Cậu hai Tần khó khăn ngẩng đầu lên: "Nhanh, thả tôi ra, cởi trói cho tôi!
Gã ta đến rồi!"
"Ai?"
Dung Tranh ngẩng đầu lên cầu thang, vừa kịp nhìn thấy Trương Văn Trúc đang đứng đó, tay cầm dao phay.
Lúc này, Trương Văn Trúc mặt không chút biểu cảm, lạnh lùng nhìn mọi người bên dưới.
Nụ cười e lệ thường ngày của nam giúp việc Tiểu Trương đã biến mất từ lâu.
Gã nhìn Dung Chính: "Không ngoài dự đoán."
Dung Tranh: "Trước đây vốn không có nhiều nghi phạm, cậu ba chết, cậu hai bị trói, ngoại trừ cậu cùng quản gia Lý cũng không còn ai.
Nhưng nếu muốn giết người, quả nhiên người trẻ càng có sức hơn một chút."
Trương Văn Trúc: "Vậy sao?
Đáng tiếc bây giờ mới nói, muộn rồi."
Dung Tranh: Tại sao?"
Trương Văn Trúc: "Kẻ đáng chết, cũng chết gần hết rồi."
Dung Tranh gật đầu, chỉ vào cậu hai Tần dưới chân: "Tên này cũng vậy?"
Trương Văn Trúc: "Chủ mưu, chỉ thiếu nó."
Vẻ mặt Cao Trình mông lung: "Đợi đã, rốt cuộc là tình huống gì?
Ai giải thích một chút đi."
Tần Các: "Tôi đại khái đoán được, đáng tiếc manh mối không nhiều, nên không rõ lý do."
Đại Đinh: "Có phải là vì bộ xương ở vườn hoa?"
Nghe Đại Đinh nói, sắc mặt Trương Văn Trúc tối sầm lại.
Gã trừng mắt nhìn Đại Đinh hỏi: "Anh cũng đào lên à?"
Đại Đinh vội vàng lắc đầu: "Không...
Tôi đoán được."
Dung Tranh: "Đó là hài cốt của Lư Vi, trước làm người giúp việc làm thuê cho nhà họ Tần, nửa năm trước xin nghỉ việc ở đây."
"Không phải xin nghỉ?"
Trương Văn Trúc quát, gã cầm dao phay chỉ cậu hai Tần: "Bị đám người này mưu sát!"
Một bóng dáng người phụ nữ chậm rãi đi xuống từ hành lang lầu hai lại đây, bà nhìn Trương Văn Trúc: "Cậu nói cái gì?"
Nghe thấy tiếng ồn ào dưới lầu, bà Tần vội vã chạy đến.
Bà đi xuống cầu thang từ phía bên kia và thấy có người trên tầng hai.
Vừa đến bên này, bà đã nghe thấy tiếng Trương Văn Trúc.
"Cậu nói nhảm nhí gì đó?
Làm sao con trai tôi có thể vô cơ giết người làm chứ?"
Bà Tần không thể tin nói.
Dung Tranh: "Chắc là vì Thanh Chước."
Bà Tần: "Cái gì?"
Dung Tranh: "Thanh Chước thích Lư Vi và muốn đi cùng cậu ta.:
Bà Tần sững sờ.
Trương Văn Trúc mỉm cười: "Đúng vậy, không sai.
Anh cả viết thư cho tôi, nói từ trước đến giờ anh chưa từng nghĩ đến chuyện yêu một người đàn ông, nhưng nếu là người đó, thì không sao.
Còn nói muốn dẫn về giới thiệu với tôi.
Nhưng sau bức thư đó, anh liền mất tin tức.
Nếu không phải anh ấy không nói rõ cho tôi biết chỗ làm có lẽ tôi đã đến sớm hơn."
Nhậm Diệu: "Anh cả cậu?
Hai người không cùng họ mà."
"Cha khác nhau đương nhiên họ cũng khác."
Trương Văn Trúc nói: "Mẹ tôi gả cho cha là lần thứ hai cưới.
Lư Vi là anh trai cùng mẹ khác cha.
Cha Lư Vi mất sớm, cho nên từ nhỏ anh cả đã được mẹ dẫn theo , nuôi dưỡng cùng tôi.
Sau này mẹ bệnh qua đời, cha tôi coi chúng tôi là gánh nặng cũng bỏ rơi cả hai, là anh cả chăm sóc tôi lớn lên."
Trương Văn Trúc nhìn chằm chằm vào cậu hai Tần với ánh mắt lạnh lùng, nhấn mạnh từng chữ: "Cho nên, ai giết anh ấy, tôi sẽ giết cả nhà nó.
Không tha cho một ai."
Huống hồ, người này chính là chủ mưu.
Lời tác giả:
Dung Tranh: Có thể bỏ qua đoạn này được không?
Vợ (tương lai) của tôi đâu?
Bạch Nhạc Thủy: Ê a ~~
1069: Ký chủ, vẫn còn hát sao?
Sắp đến giờ rồi.
Không nhanh lên là trễ đấy.
Bạch Nhạc Thủy: Hả?
Đã bắt đầu rồi sao?