Cập nhật mới

Khác Lai sinh chi nhật, Nguyện vi phu phụ như sơ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
219473630-256-k69483.jpg

Lai Sinh Chi Nhật, Nguyện Vi Phu Phụ Như Sơ
Tác giả: tmlaura
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tôi khép hờ mắt, toàn thân mệt mỏi rã rời, dường như chính tôi cũng cảm nhận mình không lưu luyến nhân gian này lâu hơn được nữa.

Chợt tôi cảm giác bàn tay có chút xao động, chàng ấy gục người xuống, nắn nót viết lên tay tôi:
"Lai sinh chi nhật, Nguyện vi phu phụ như sơ"



tiểuthuyết​
 
Lai Sinh Chi Nhật, Nguyện Vi Phu Phụ Như Sơ
THÔNG BÁO


Câu chuyện này mình viết về Chiêu Minh Vương Trần Quang Khải và Phụng Dương công chúa, những nhân vật lịch sử có thật ở thời nhà Trần.

Những địa danh, sự kiện và thậm chí một số nhân vật là hư cấu, không có tính chất tham khảo.

Mong mọi người vui vẻ đón nhận và cho góp ý nhé.

Cảm ơn tất cả mọi người nhiều.

VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI BẤT KÌ HÌNH THỨC NÀO.
 
Lai Sinh Chi Nhật, Nguyện Vi Phu Phụ Như Sơ
GẶP GỠ


Năm Nguyên Phong thứ 2

Ngày đầu tiên tôi được đi học, là một hôm trời đầy nắng.

Tôi theo cha tôi, tức Tướng quốc Thái Uý Trần Nhật Hiệu, tới học nơi của cô họ mình, Thuỵ Bà công chúa.

Ở đây phong cảnh hữu tình, trời trong xanh không một áng mây, hai hàng trúc xanh mát rủ bóng rợp cả đường đi, vốn khiến ai bước vào đây cũng thấy an yên sảng khoái vô cùng.

Xung quanh tôi là nhiều học trò khác của công chúa, bọn chúng có lẽ cũng trạc tuổi tôi, đều là khuê nữ dòng dõi nhà Trần cả.

Cha tôi mỉm cười nhìn tôi, âu yếm dặn dò:" Thuỵ Uyển của ta, nhất định phải chăm học ngoan ngoãn thật tốt, có biết không ?"

Tôi mỉm cười, chớp chớp đôi mắt tròn nhìn cha:" Thụy Uyển biết ạ, cha cứ yên tâm, con sẽ cố gắng hết mình."

Cha vui vẻ nhìn tôi, đoạn dắt tôi tới trước mặt một người phụ nữ rất xinh đẹp, bà phỏng chừng ở độ tuổi tứ tuần nhưng ngũ quan vẫn sắc xảo, tóc bới gọn gàng giản dị nhưng vẫn không làm mất đi vẻ mỹ miều của dung mạo.

Cô họ nhìn tôi, xoa xoa đầu, đôi mắt ánh lên vẻ hài lòng:" Nhìn đoan trang lắm.

Mau vào trong kia đi, ta ở đây hỏi chuyện Thái Uý một lát ."

Các học trò của cô họ giờ đã tập trung tại một gian với nhau, tôi và ngũ tiểu thư nhà An Sinh vương vốn có quen biết nhau ngay từ đầu.

Mẹ chị ấy với mẹ tôi trước đây là tri kỉ tâm giao nên dẫu sao tôi và Xuân Thiều cũng thân tình từ thuở bé.

Từ xa xa thấy tôi cười tới, chị ấy rảo bước tới, nắm chặt tay:" Mấy hôm trước nghe cô họ bảo em sẽ tới, chị mừng lắm, có thấy bỡ ngỡ gì không?"

Tôi mỉm cười nắm chặt tay chị ấy, tâm tình:" Có chị ở đây, em sao còn lo gì được chứ.

"

Chị ấy mỉm cười, duyên dáng vô cùng:" Con bé này, nào, vào đây ngồi với chị, chị giảng giải cho em vài thứ."

Giờ tôi mới có dịp để ý, giờ chị ấy đã cao lên nhiều, khuôn mặt cũng bắt đầu lộ đường nét xinh đẹp như mẹ chị ấy vậy, cả người là một màu xanh nhạt nhẹ nhàng, tóc dài thoang thoảng nhẹ hương bưởi, quả thật tinh khôi vô cùng.

Nhìn chị ấy ngồi nhàn nhã đọc sách, dáng vẻ khuê cát, trong sáng như ánh trăng nơi cửa sổ vậy.

Những ngày sau đó, cuộc sống của tôi nhẹ nhàng vô cùng, cả ngày đọc thi thư lễ nghĩa, rồi được cô họ dạy cho múa hát say mê.

Cha thì đã quay về Dương Xá, nên tôi đôi lúc có nhớ thái ấp của mình một chút.

So với kinh thành nhộn nhịp thì Dương Xá lại bình yên hơn một chút là vậy.

Cô họ bảo tôi rằng, khả năng thi thơ của tôi tốt không kém gì Xuân Thiều, chỉ là tôi quá nhút nhát nhỏ nhẹ, như vậy sau này chỉ có thiệt cho tôi.

Trong vườn trăm hoa mỗi cây một vẻ, cớ gì lạ so bề từng loại với nhau.

Tôi và chị ấy tính tuy khác hẳn, nhưng chẳng phải là bù trừ cho nhau đó sao.

Ấy là tôi bảo thế, cô họ xoa đầu khen là giỏi.

Tôi cùng các khuê nữ khác ngày ngày tập luyện, kĩ thuật hát múa hay cầm kì thi hoạ đều đang ở mức độ tốt vô cùng.

Thấm thoát cũng đã một năm hơn, nhưng tôi suốt ngày chỉ loanh quanh trong cung Đài Trang của cô họ mà thôi.

Chợt một hôm, trong lúc tôi đang nghỉ trưa thì Xuân Thiều bước vào, rủ rỉ vào tai tôi: " Uyển Uyển, có muốn đi ra ngoài dạo một lát không, cô họ có việc phải rời cung chừng 2 ngày, thời gian này ta và em cùng đi khám phá thử trong thành thế nào, ta sẽ dắt em đi tới Quốc học viện, ở đó có nhiều người tài lắm, em sẽ thích cho mà xem."

Tôi chỉ biết lắc đầu trước sự nhanh nhảu của chị ấy.

Nhưng dẫu sao tôi vẫn đi, ở trong thành lâu như vậy rồi mới có thời gian rỗi rãi, cũng phải đi đây đi đó cho mở mang tầm mắt.

Tôi với Xuân Thiều lén đổi quần áo với thị nữ, rồi ung dung bước ra khỏi điện Đài Trang rảo bước.

Chúng tôi dạo qua nhiều cung viện khác nhau, huyên thuyên đủ thứ trên trời dưới đất.

Bẵng đi một lúc, chợt chị họ dừng tạm ở một khu vườn rộng thênh thang, bảo tôi đứng đây chờ chị ấy, chị ấy phải đi kiếm chút nước đã, đương nhiên tôi cũng có thể tuỳ ý đi dạo xung quanh.

Trời hôm nay mây nhiều một chút, nhưng vẫn lộ ra vài tia nắng nhẹ, dường như đã sắp mưa rồi.

Tôi lững thững đi dạo sâu hơn trong vườn, lúc nãy có nghe Thiều bảo rằng trước kia nơi này là nơi ưa thích của Lý Phế Hậu và Hoàng thượng, Lý Phế Hậu vốn yêu mai vàng nên hoàng thượng cho người xây Hoàng Mai Viên làm nơi nghỉ ngơi ban trưa.

Sau sự việc năm Thiên Ứng Chính Bình thứ 5, nơi đây dần dần hoang vắng hơn, người đứng giữa nơi đây chỉ có thể thấy cảm thán tiếc thương mà thôi.

Tôi ngẩn ngơ một lúc, thì chợt thấy có chút nước vương trên mặt, hoá ra trời mưa rồi, mưa càng lúc càng to, tôi lo sợ vội chạy núp dưới một mái hiên nhỏ, thì chợt đụng trúng một bóng người.

Tôi vốn không để ý lắm, tới khi người ấy kéo tôi vào, tôi mới nhận ra đây là một thiếu niên, chàng lướt qua tôi, cất tiếng hỏi:" Tiểu thư ở đâu lại đi lạc vào đây thế này ?"

Tôi run rẩy, giọng nói nhỏ như muỗi kêu:" Nô tỳ vừa mới vào cung, đang tìm Đài Trang Cung thưa ngài."

Thiếu niên nhìn tôi, cười mỉm:" Chưa có nô tỳ nào tay lại trắng trẻo tròn đầy như thế cả, tay cô còn đeo vòng ngọc kìa."

Tôi nhận ra mình nói hớ, bèn im lặng ngượng ngùng chữa lại:" Ta vốn ở Đài Trang viện, có nhã hứng đi dạo ngang đây.

Vô tình lại phá vỡ yên tĩnh của ngài, mong lượng thứ."

Hắn ta im lặng rồi ngước ra ngoài ngắm mưa.

Giờ tôi mới có dịp để ý dung mạo hắn, sắc xảo, cương nghị, lại có chút nông nổi của thiếu niên.

Hắn cao hơn tôi một chút, ăn mặc giản dị, khó có thể nhìn ra hắn là người của ai.

Một lúc sau mưa dứt hẳn, tôi vội chào hắn rồi chạy về Đài Trang Cung.
 
Lai Sinh Chi Nhật, Nguyện Vi Phu Phụ Như Sơ
TÂM Ý


Tôi chạy thật nhanh tới giữa đường thì gặp Xuân Thiều, chị ấy tay xoa xoa tóc tôi, hốt hoảng nhìn:"Sao vậy Thụy Uyển, nhìn em hốt hoảng mà lạ lắm, ta dặn em đừng đi đâu xa sao lại đi lung tung thế chứ ?"

Tôi hít một hơi thật sâu, run run bảo với Xuân Thiều:" Lúc nãy trời đổ mưa to, chợt có người kéo em lại núp dưới mái hiên, người đó ăn mặc giản dị, nhưng nhìn khuôn mặt ánh mắt chắc chắn không phải kẻ tầm thường.

Hắn chẳng lộ danh tính gì cả."

Xuân Thiều vội xoa xoa lấy tay tôi, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng cũng có chút căng thẳng trấn an tôi:" Hắn không gì em là được.

Chuyện hôm nay xem như chưa từng xảy ra, cũng đừng kể cho ai cả, cô họ biết thì không hay, có nhớ chưa ?"

Tôi gật đầu thưa vâng, nói rồi, Xuân Thiều dắt tôi về Đài Trang Cung, lấy khăn lau tóc cho tôi.

Tối đó, tôi nằm im như tờ, suy nghĩ một hồi, đoạn quay sang thỏ thẻ với Thiều:" Ngày mai chị đưa em dạo Quốc học viện đi, em muốn tìm xem người ban chiều là ai."

Chị ấy lẳng lặng không nói, hồi sau mới thốt lên:" Đi dạo qua chút thôi, cũng không nên ghé lại lâu, sợ làm phiền những môn sinh đang học.

Khuya rồi, mau mau ngủ đi, ngày mai ta đưa em đi."

Những ngày sau đó, Xuân Thiều dẫn tôi đi dạo qua Quốc học viện.

Trước đây thời tiên triều nơi này gọi là Quốc Tử giám, nhưng sau được Hoàng thượng đổi thành Quốc học viện, lấy làm nơi cho con cháu trong họ cũng như người tài cả nước học.

Nơi đây nắng vàng ruộm chiếu lên khắp các mái đình, hương sen cứ thoang thoảng mùi nhẹ, thi thoảng lại có tiếng ngâm thơ của môn sinh nào đó, so với chốn khuê phòng của chúng tôi, thì lại có vẻ tao nhã hẳn.

Nhưng lạ thay rằng, tôi đã tìm hoài mà chẳng thấy thiếu niên hôm nọ, phỏng chừng hắn chưa chắc là người ở đây.

Nhưng thấy mấy ngày liền, cô họ không la rầy gì tôi, nên tôi cũng không để tâm chuyện đó vào đầu nữa.

Thấm thoát đã tới năm mới, cô họ bảo tôi và Xuân Thiều cùng một số người thuộc hoàng tộc sửa soạn quần áo chuẩn bị mừng tiệc cùng với Hoàng Thượng và các vị vương gia thân tộc.

Tôi tết tóc gọn thành một dải rồi quấn gọn quanh đầu, lại thêm một chiếc trâm bạc phù dung và một đôi hoa tai ngọc, tuy giản dị nhưng dung mạo lại không tới mức quá tầm thường.

Xuân Thiều chọn cho tôi chiếc giao lĩnh màu lam nhạt, vô tình lại hợp với trang sức tôi mang trên đầu.

Chị ấy nhíu mày nhìn tôi, đoạn ngắt một vài bông lan gần đấy cắm vào phần búi tóc tôi, nhìn quả thật ra dáng tiểu thư đài cát hơn một chút.

Lại nói về Xuân Thiều, chị ấy ăn bận có phần sặc sỡ hơi tôi, trang phục tím nhạt tầng tầng lớp lớp thêm vài cây trâm ngọc bích nhất thời khiến dung nhan thêm phần mỹ miều.

Cô họ nhanh chóng đưa bọn tôi tới điện Phượng Nghi để dự tiệc năm mới.

Ban đầu bầu không khí còn im lặng, tới khi Hoàng thượng cười lớn nâng ly chúc rượu, mọi người hào hứng hơn hẳn.

Mùi rượu toả ngát lẫn hương hoa xung quanh đầy mê hoặc, trời nắng nhè nhẹ, tiếng đàn lúc trong trẻo lúc vui tươi, quả đúng là không khí của mùa xuân.

Thiều ngồi sát bên tôi, thì thầm nói nhỏ:" Em có thấy người mặc áo xanh đậm, khuôn mặt sắc xảo kia không, đó là bà họ của mình, Linh Từ Quốc Mẫu".

Năm ngoái, vào đúng lúc này, tôi lại ốm nặng nên không đến được, giờ mới có dịp chiêm ngưỡng kĩ, đúng thật bà họ rất xinh đẹp, nếu nói trong cung này bà ta là người có nét nhất cũng không sai.

"Người ngồi cạnh hoàng thượng bên phải là Huệ Túc phu nhân, người thay tiên hậu quản lý hậu cung.Người ngồi bên trái chính là Đông cung thái tử Trần Hoảng, cạnh đó là Cung phi Vũ Thị và Lệ Trinh Nguyên Phi."

Tôi nhìn kĩ thái tử, quả thật rất khôi ngô tuấn tú, đường nét hài hoà cân đối, nhưng khuôn mặt này rất giống một người nhưng nhất thời tôi không nhớ là ai.

Xuân Thiều lại khều tay tôi, bảo:" Người ngồi đằng kia là Chiêu Minh Vương Trần Quang Khải, con thứ 3 của Hoàng đế."

Tôi giật mình kinh hãi, người kia chính là người trú mưa với tôi lúc trước sao ?

Hắn ta cũng nhìn thấy tôi, khuôn mặt thoáng chút bất ngờ, rồi lại trở về vẻ ung dung như ban đầu.

Tôi có chút ngượng ngập, người kia là anh họ của tôi sao?

Cớ gì hôm trước lại chỉ ăn mặc giản dị như thế ?

Đầu tôi còn đang lơ mơ với hàng tá câu hỏi thì chợt tiếng nói cười của cô họ kéo tôi trở về thực tại:"

Thâm thiển thiềm hoa thiên vạn chi

Bích sa song ngoại chuyển hoàng ly

Quang cảnh mùa xuân đẹp thế này, tiếng đàn ca múa hát bình thường quả thật không xứng tầm.

Chi bằng để Xuân Thiều đàn còn Thuỵ Uyển múa tặng các vị một bài, có được không ?"

Hoàng thượng cho là phải, bèn ban cho cổ cầm của Thuận Từ hoàng thái hậu xưa kia từng dùng mà đánh.

Tôi thay y phục, tiếng đàn cũng bắt đầu.

Xung quanh tôi tĩnh mịch, tưởng như chẳng một ai.

Tay phải vung lên,tay trái thả nhẹ, tà áo cứ thế mà bay theo, lả lơi rơi xuống như cánh đào rụng.

Tôi xoay người, eo nhỏ mềm mại, nở một nụ cười rạng rỡ như nắng sớm mùa xuân.

Chợt, tiếng nhạc ngân lên, mớ hoa lan trên đầu tôi bất chợt rơi xuống, sượt qua má tôi, mỏng mai mềm mại, tôi đượt đà tung hai cánh tay áo, xoay một vòng, gió thổi nhẹ bên man tai, búi tóc của tôi bỗng tuột ra, tóc dài bay dịu dàng thanh khiết.

Khúc nhạc kết thúc, tôi chỉ nghe loáng thoáng bên tai tiếng khen ngợi của Linh Từ Quốc Mẫu, tiếng cười khúc khích của Nguyên Phi và cả giọng ngợi khen của Thái tử nữa.

Tôi có lướt qua nhìn Chiêu Minh Vương, hắn ta vẫn lặng im, khuôn mặt có chút sững sờ rồi lại vỗ tay hưởng ứng như bao người khác.

Hoàng thượng cho gọi tôi lại, vỗ vai khen: " Quả là chị dạy dỗ nó rất tốt, chú ba có được con gái như thế, là phúc đấy.

Quan gia rất thích Thuỵ Uyển, vậy để ta nhận nó làm con gái nuôi, ban làm công chúa.

Chú ba thấy thế nào ?"

Cha tôi cười vui vẻ, đoạn đáp:" Quan gia yêu thích nó như vậy, thần không dám chối từ."

Hoàng thượng nhìn tôi, im lặng suy nghĩ một hồi lâu, bèn gọi lại bảo:" Công chúa nhìn dịu dàng hiếu lễ, lại múa một vũ khúc kinh động lòng người trong ngày nắng xuân thế này, vậy ban cho phong hiệu Phụng Dương, thấy thế nào?"

Tôi vui vẻ đáp lễ lại, rồi chạy lại ngồi thưởng thức đồ ăn.

Sau này tôi được gần gũi với các công chúa khác của hoàng thượng hơn, cũng là điều thú vị, ít ra tôi có thể kết giao bạn bè mới, nghĩ thôi lòng cũng đã có chút vui sướng rồi.

Hoàng thượng bảo tôi có thể ở lại Đài Trang cung với cô họ, hoặc nếu thích có thể chuyển tới viện Đoan Trinh của Lệ Trinh Nguyên phi, tất nhiên tôi sẽ chọn ở lại với cô họ, dù gì vẫn còn có Xuân Thiều bầu bạn với tôi, sao nỡ xa được.

Lại nhắc về Xuân Thiều, chị ấy tuy ăn uống vô tư, nhưng lại không để ý có ánh nhìn về phía mình.

Tôi lén theo dõi, chợt phát hiện ánh nhìn ấy xuất phát từ Thái tử, ngài im lặng ngồi đó, nhìn Xuân Thiều mỉm cười đầy ẩn ý.

Tôi biết ý vậy, cũng không để tâm mấy mà chỉ ngồi thượng ngoạn canh tổ yến mà thôi.

Tối hôm đó, tôi nằm mà lòng cứ trăn trở không tài nào ngủ được, tôi nhớ ánh mắt lạnh lùng, khuôn mặt cương nghị của vương gia kia.

Hắn ta cứ như kẻ đi vào giấc mơ của tôi, làm tôi cứ trằn trọc mãi thôi.

Những ngày sau đó, tôi đã mạnh dạn hơn ra ngoài giao du với các hoàng nữ của hoàng đế, người tôi mến nhất là Thái Đường trưởng công chúa Trần Chiêu Lê, chị ấy lớn hơn tôi 2 tuổi, tính tình mạnh mẽ đôn hậu, khiến người đối diện rất có hảo cảm.

Tôi, Chiêu Lê và Xuân Thiều thường hay tụ tập làm thơ, thêu khăn tay, cuộc sống nhàn nhã vô cùng.

Tôi cũng có dịp ngồi hàn thuyên với thái tử, với Chiêu Minh vương cũng như các vương gia khác.

Họ tuy còn trẻ, nhưng được bảo ban dạy dỗ cẩn thận nên suy nghĩ thấu đáo cặn kẽ vô cùng.

Chiêu Minh vương đối với tôi rất tốt, có chút quan tâm, xem tôi như đứa trẻ nhỏ trong nhà.

Nhưng tôi có chút không thích, tôi cũng gần 12 tuổi rồi, chẳng phải trẻ con nữa.

Ngài ấy càng được nước, càng trêu chọc tôi khiến tôi tức chết đi thôi.

Ngài bảo tôi ngây ngô trẻ con, tôi cho rằng ngài lại là kẻ ưa chọc ghẹo người khác, lúc đó ngài lại cười lớn, mắt híp lại, khuôn mặt trông đểu quá chừng.

Cùng trong năm ấy, Tĩnh Quốc vương nạp phi, nghe bảo hôn lễ sẽ lớn lắm, tôi thích thú vô cùng.

Chính thê của ngài ấy nghe loáng thoáng tuy không phải mỹ nhân

nhưng cũng là tiểu thư lá ngọc cành vàng, thanh tú đảm đang.

Ngày đại hôn, tôi, Xuân Thiều, Chiêu Lê cùng tham gia dự lễ vui quá chừng, tân nương mặc áo xanh nhạt, khuôn mặt thoa phấn điểm son, đầu đội mão cô dâu, tai lủng lẳng đôi hoa tai bằng vàng ròng xinh đẹp vô cùng, miệng nhỏ lúc nào cũng chúm chím cười thuỳ mị.

Tĩnh Quốc vương vóc dáng cao lớn, khuôn mặt vui vẻ, hết mực quan tâm, săn sóc phu nhân, quả thật đáng ngưỡng mộ.

Tôi nhìn đôi phu thê này lòng chợt nghĩ thầm không biết sau này phu quân của tôi sẽ là ai, tôi có được chàng cưng chiều như thế không, tôi ngày thành hôn sẽ ra sao.

Đầu tôi băn khoăn ngổn ngang chợt hiện lên khuôn mặt với nụ cười kênh kiệu ấy, tôi giật mình, chợt mặt đỏ ửng cả lên tới mức Chiêu Lê phải quay sang tôi hỏi han.

Tôi lén nhìn Quang Khải, chàng ta vẫn say sưa chúc tụng anh cả mình, tay phải cầm bát rượu tay trái chỉ trỏ như đang biểu hiện chuyện gì đó.

Tôi cứ im lặng nhìn mãi, tới khi chàng ta quay lại ném cho tôi ánh mắt ngạc nhiên thì tôi mới cười trừ ngại ngùng quay đi.
 
Lai Sinh Chi Nhật, Nguyện Vi Phu Phụ Như Sơ
DUYÊN


Ngày hôm đó, cả hoàng cung ăn uống no say, chúc tụng hân hoan tới tận giờ Tuất rồi ai nấy trở về phủ của mình.

Tôi cũng mệt lả người, toàn thân nóng ran, hơi thở cũng gấp hơn chút, chợt nghe hoàng thượng bảo Chiêu Minh Vương đưa tôi về cung.

Tôi lí nhí vâng dạ bước phía sau lưng hắn, hắn giờ đã là thiếu niên 15 tuổi, vai lưng rộng ra chút, cơ thể đã cao lớn hơn tôi nhiều.

Hắn ung dung nhàn nhã đi phía trước, tôi lại có phần thấp bé hơn chút, bước theo phía sau như cái đuôi nhỏ của hắn vậy.

Tiếng bước chân hắn cứ từ từ theo từng nhịp, chợt dừng bặt lại.

Tôi giật nảy mình, cứ đứng trơ như tượng gỗ, ấp a ấp úng nhìn hắn.

Hắn khom người xuống, mắt nheo lại, mỉm cười thấp giọng bảo:" Sao lại trơ như tượng vậy ?

Đã đỡ hơn tí nào chưa ?"

Mặt tôi lúc đó ửng hồng cả lên, tim cũng đập loạn xạ, toàn thân run run hẳn lên, bất giác siết chặt lại thân váy.

Tôi ấp úng, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu:" Không có...không có gì cả, hoàn toàn bình ổn mà."

Hắn cười, đôi mắt cong vút như vầng trăng, vuốt mớ tóc còn loà xoà trước mặt tôi sang một bên, cất giọng hỏi:" Mệt tới mức mặt đỏ như vậy rồi à?"

Tôi cười khổ, chỉ biết lắc đầu phân bua mà thôi.

Gió thổi khiến tóc mai tôi sượt qua mặt mềm mại vô cùng, cánh đào rung rung tựa như ngàn con bướm đêm ẩn mình dưới làn sương mờ lạnh, ánh trăng vàng nhạt dịu dàng soi lên người hắn, khiến tôi thấy rõ dung mạo sắc xảo kia.

Tim tôi đập thình thịch, cảm nhận gò má đang dần đỏ lên, tôi lí nhí:"Hôm đó, sao ngài ăn mặc giản dị lại vô tình ở đó vậy ?"

Hắn nhìn vào hư không, im lặng một lúc rôi thở hắt ra:" Quan gia muốn lấy vài cành mai để trong điện của người, nhưng không muốn cho nô tỳ bình thường chạm vào, đành sai ta đi lấy vậy."

Lại tiếp:" Em cũng biết sau chuyện phế hậu trước kia, Quan gia càng không muốn ai lại Hoàng Mai Viên nhiều nữa mà."

Tôi ngước mắt nhìn hắn, chớp chớp hỏi:"Nhưng phục trang...?"

" Ta không muốn ai thấy ta lúc đó nên mượn tạm đồ của tên hầu cận thôi."

Dọc đường đi sau đó, tôi cũng chỉ im lặng, nhìn bóng dáng cao lớn của hắn đổ lên nền gạch mà thôi.

Đầu tôi cứ mơ mơ màng màng, chợt nhớ tới Xuân Thiều.

Chiêu Lê có chút mệt mỏi nên cáo về trước, vậy Xuân Thiều đâu rồi ?

Thoáng có chút lạ, tôi từ tốn xin cáo biệt với Chiêu Minh Vương trước, rồi lững thững một mình dưới trăng.

Đã vào tiết trời hạ, thời tiết có vẻ nóng hơn chút, nhưng những đêm như thấy này vẫn khiến tôi thấy dễ chịu vô cùng.

Tôi cứ rảo bước mãi, chợt nghe có tiếng cười cười khúc khích, lại đan xen tiếng ca hát không ngừng, tôi lần theo âm thanh, lánh mình sau một bức tường lén nhìn qua, chợt thấy dáng người quen quá.

Xuân Thiều, người đó chính là Xuân Thiều .

Vậy còn người nam kia là ai ?

Tôi lặng im, chỉ chờ tới khi y cất giọng trêu ghẹo chị ấy, tôi ngớ người ra, là Thái tử sao ?

Thảo nào,biết chuyện, tôi cũng chỉ quay đi mà thôi.

Tối hôm ấy, tôi nằm cạnh Xuân Thiều, tay ôm ngang người chị ấy, thỏ thẻ ẩn ý:" Lúc nãy, em có đi ngang vườn Thượng Uyển, em loáng thoáng nghe có tiếng cười đùa."

Lại tiếp giọng trách móc:" Chị không giấu em gì chứ ?"

Dưới ánh đèn dầu, khuôn mặt chị ấy như có đoá hoa xuân trên mặt, ửng hồng e thẹn bảo:" Ta chưa có dịp để kể em đó thôi, ta và ngài ấy chỉ nói chuyện gần đây, thỉnh thoảng, lại đưa ta đi dạo khắp nơi.

Em cũng chưa kể ta còn gì?

Ta lại chẳng để ý chuyện em liếc nhìn Chiêu Minh vương trong suốt buổi tiệc hoài sao ?"

Tôi không dám nói gì, bầu không khí tĩnh lặng như tờ, mãi hồi sau mới dám cất lời:" Thật ra, em chỉ là ngắm vương gia một chút thôi, chuyện này chị đừng kể ai, có được không ?"

Xuân Thiều cười sảng khoái, chị ấy ngắc mũi tôi, đỏng đảnh trêu đùa:" Ai cũng biết cả công chúa ạ, em không để ý Hoàng thượng sai Chiêu Minh vương đưa em về sao, con bé này, sao lại ngây ngô quá chừng?"

Tôi nũng nịu, chỉ biết trùm chăn lại ngủ say thôi.

Những ngày sau đó, thỉnh thoảng, tôi lại ghé sang cung của Chiêu Lê, tiện lại hỏi thăm về Chiêu Minh vương một chút, có hôm, tôi lại nấu chè sen đem sang cho mọi người ăn, ai cũng tấm tắc khen ngon, duy chỉ có Quang Khải lại cứ im lặng ăn, chợt cảm thán:" Nhạt quá" Tôi ngỡ ngàng, rõ ràng hắn muốn trêu chọc tôi, ai ăn cũng vừa miệng, tôi cũng đã nêm nếm kĩ càng, sao lại nhạt được chứ.

Thế nhưng vốn cũng chẳng làm gì được, tôi dùng dằng dỗi chút rồi lại nói:" Chỉ có anh mới nói vậy thôi."

Hắn ta nhướng mày nhìn tôi như giương oai, mỉm cười kênh kiệu, đoạn cũng rời viện Đoan Trinh nhanh chóng.

Cuộc sống tôi cứ thế mà bình lặng trôi qua, ngày ngày học chữ viết thơ, thêu thùa may vá, như một nữ nhi khuê phòng.

Thời gian thấm thoát trôi nhanh như xe quay chỉ, chẳng mấy chốc, tôi sắp tròn mười bốn tuổi.

Hoàng thượng thấy tôi ở trong cung đã lâu, bèn ra lệnh cho người đưa tôi về Dương Xá chơi vài bận.

Thăng Long nhộn nhịp đông vui, nhưng so với sự êm dịu của Dương Xá, tôi có phần ưng ý hơn chút.

Từ xa xa khi xe ngựa tôi trở về, đã thấy mẹ và gia nhân trong nhà đứng ra đón, vẻ mặt mừng rỡ khôn nguôi.

Mẹ kéo người tôi lại ôm vào lòng, tay không ngừng vuốt ve khuôn mặt tôi, ánh mắt tràn đầy ý cười:" Dạo này ở Thái ấp nhiều việc quá, chưa có dịp thu xếp lên thăm con, mới có mấy tháng mà xem con cao lên chưa này.

Không khéo Dương Xá lại phải tất bật chuẩn bị hôn sự mất thôi."

Tôi đỏ mặt, giọng có chút hờn dỗi:" Thuỵ Uyển còn nhỏ, sao có thể nghĩ tới chuyện thành gia lập thất được, mẹ cứ trêu con."

Mẹ cười lớn, vỗ vai tôi nhè nhẹ rồi đưa tôi vào trong:" Ôi dào, ta chỉ là đùa một câu thôi mà.

Mau vào đi, nghe con về ta đã lập tức sai gia nhân nấu canh con thích rồi đấy."

Mấy ngày nay đường xá xa xôi, tôi về chỉ ăn một lúc rồi về phòng ngủ ngay.

Tận trưa hôm sau, tới khi nghe tiếng Thị Liễu ( người hầu thân cận của tôi) gõ cửa phòng gọi tôi dậy, tôi mới lờ mờ mở mắt ra.

Nàng ta cho người vào rửa chân thay y phục cho tôi, mọi thứ đều rất chu toàn.

Vừa soi gương, tôi giả bộ nghiêm giọng quở trách:" Sao giờ này mới gọi ta dậy ?"

Thị Liễu khom người, tay vuốt tay chải mái tóc tôi, nhẹ nhàng ôn tồn trả lời:"Phu nhân bảo người đi đường xa mệt mỏi, dặn không ai trong chúng nô tì được đánh thức người dậy."

Tôi mỉm cười, đứng lên bước ra ngoài đi dạo một lát.

Phủ của nhà tôi khá lớn, bên trong trang trí bằng những thứ như gạc nai, ngọc trai quý, nhưng nhìn chung bày trí đơn giản giản dị không quá xa hoa.

Phía trước là mảng sân nhỏ, có thêm hồ sen thanh ngọc, mùa hè nóng nực chỉ cần bắt võng là được nghỉ ngơi an nhàn, cuộc sống có thể gọi là tự do tự tại.

Tôi đi tới gian phòng cha mẹ, chợt có tiếng bàn luận, phỏng chừng đó là về tôi, vội mình nép ở ngoài mà nghe ngóng.

" Con bé cũng đã mười bốn rồi, tính tới chuyện hôn sự của nó cũng là vừa."

Cha tôi mở lời.

" Chàng có thấy ưng ai chưa, Hoàng Thượng có nói gì không ?"

Mẹ tôi tay vừa thêu khăn vừa quay sang hỏi cha liên tục.

" Ta có ưng một người, ướm hỏi hoàng thượng, ngài cũng nghĩ như ta."

Mẹ tôi vẫn điềm nhiên khâu vá, chợt quay lại hỏi:" Là ai ?"

" Chiêu Minh vương"-Cha điềm nhiên trả lời.

Tôi ở ngoài không nén nổi bất ngờ, trong lòng có chút hạnh phúc, môi bất giác cong một nụ cười.

Lòng tôi gợn lên những lo lắng khôn nguôi, tay chợt run lên nắm chặt vào gấu váy, bất giác ho nhẹ một tiếng.

Mẹ tôi ngó ra ngoài, cất giọng chất vấn:" Ai vậy ?"

Tôi bình tĩnh, khoan thai bước vào vờ như chưa nghe thấy gì.

Cha mẹ ôn hoà nhìn tôi, một lúc sau, cha nhẹ nhàng hỏi:" Con hẳn đã nghe những điều ta và mẹ con vừa bàn ?

" " Dạ thưa, con chỉ vừa đi ngang qua, nghe được đôi chút."

- Tôi đáp lời."

Con có muốn gả cho Chiêu Minh vương không, nếu không muốn ta cũng không gượng ép con."

Cha vừa hỏi, vừa thổi nhẹ chén chè mới pha, hơi nóng toả lên ngào ngạt, khói mờ nhẹ nhàng tựa làn sương, cơ hồ cũng như lòng tôi lúc này vậy.

Gương mặt tôi đăm chiêu, ánh mắt phẳng lặng hệt nước hồ mùa thu, một lúc sau mới quay sang thưa với cha mẹ, giọng nhẹ nhàng nhỏ lại, khuôn mặt thoáng ý cười:" Phận làm con, cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, Thuỵ Uyển không dám cãi lời."

Mấy ngày sau, tôi và cha lên đường hồi kinh.

Trên đường đi, đầu tôi ngổn ngang nhiều suy nghĩ, lúc thì trầm tư, lúc thì tủm tỉm cười, lúc lại cúi mặt xuống vân vê vạt áo.

Cha có chút lo lắng, giọng ân cần hẳn lên:" Sao vậy, phân tâm chuyện gì à?"

Tôi lắc đầu thưa không, cha cũng không nói gì nữa, chỉ dặn dò tôi mấy điều cần thiết.

Vài ngày sau khi hồi cung, tôi đoán có lẽ cha cũng đã nói chuyện này với hoàng thượng, vả lại, tôi cũng có ý muốn hỏi ý ngài thử, nên đi tới Trữ Minh điện một chuyến.

Vừa tới nơi, chợt nghe tiếng quát mắng của hoàng thượng: " Phàm những người thuộc tôn thất họ Trần, đều lấy người trong tộc, không ai được phá lệ cả.

Con thì càng không có chuyện phá lệ."

Tôi còn loáng thoáng nghe tiếng Chiêu Minh vương giãi bày:" Con đơn thuần chỉ coi Phụng Dương như đứa em gái, không có tình cảm nam nữ ở đây, huống hồ, lòng con cũng hướng về người khác, xin người suy xét."

Lần này, người còn có vẻ giận hơn nữa, giọng nói có chút lạnh lẽo răn đe:" Địa vị của con bây giờ, người tương xứng nhất, chỉ có Phụng Dương công chúa, ta không quan tâm hiện giờ lòng con hướng về ai, nhưng chính thê của con nhất định sẽ là Phụng Dương công chúa.

Không bàn cãi nữa, ta mệt rồi, con lui đi."

Chiêu Minh vương vội cáo lôi rồi bước ra ngoài.

Ánh mắt ngài ấy chợt va vào người tôi, hằn lên những tia lạnh nhạt chán ghét.
 
Lai Sinh Chi Nhật, Nguyện Vi Phu Phụ Như Sơ
CANH SEN


Tôi ngỡ ngàng nhìn bóng y vượt qua mình, hờ hững, lạnh nhạt như chưa từng quen biết.

Khuôn mặt y im lìm, tỏ như hoà nhã nhưng không giấu được nét căm phẫn trên đôi mày rậm kia.

Hoàng thượng ngồi im trong điện, cho gọi tôi vào:" Quang Khải trước giờ tính vốn bướng bỉnh, con đừng vì vậy mà nghĩ khác đi về nó."

Lại tiếp:"Tâm ý của con, ta hiểu.

Ta chỉ mong con có thể bình tĩnh ôn nhu với nó, Quang Khải có phần nóng nảy, e rằng sau này thiệt cho con rồi."

Phụ hoàng một tay xoa nhẹ đầu tôi, một tay cầm chén chè thổi nhẹ, hơi nóng lan ra khiến tôi như chìm vào dòng suy nghĩ.

Hắn liệu có căm ghét tôi bởi quyết định của phụ hoàng chăng, cuộc sống tôi sau này liệu có như tiên hoàng hậu không, nhung lụa địa vị đều có nhưng không có được tình cảm của chồng mình.

Nghĩ tới điều đó, tôi thoáng rùng mình thở nhẹ, hơi khói tản ra như mong chóng xua đi suy đoán của tôi vậy.

Chợt có tiếng gọi của một viên quan nào đó, khuôn mặt già nua của ông ta nhăn lại, trong tay còn run run cầm lá thư kính cẩn dâng lên.

Tôi vốn không rõ nội dung bức thư là gì, chỉ thấy trán phụ hoàng nhăn lại, khuôn mặt có phần đăm chiêu, khuôn mày rậm nhíu lại vẻ tức giận lắm.

Người nhẹ nhàng bảo tôi ra ngoài chơi, còn những gì sau đó, tôi vốn không biết.

Chỉ là mấy ngày sau, tôi có nghe cha kể rằng giặc Thát lúc trước đã chiếm được Đại Lý, nay còn có dã tâm thôn tính Đại Việt, làm cho hoàng thượng đau đầu vô cùng.

Tôi có hỏi cha rằng tình hình chiến sự như thế nào, cha chỉ bảo rằng giặc Thát hung hãn vô cùng, tuy vậy, hoàng thượng vẫn có vài phần tự tin bởi quân số của ta nhỉnh hơn một chút.

Vả chăng, đây là cơ hội cho các hoàng tử cọ xát làm quen với chiến trận một chút.

Cha cố gắng nói một cách nhẹ nhàng, nhưng vẫn không giấu được nét lo âu hằn trên những nếp nhăn ở trán, mới có mấy ngày mà trên cằm cha đã lún phún những râu rồi.

Có lẽ chuyện triều đình khó nói, cha chỉ có thể cho tôi biết vậy, tôi cũng chẳng hỏi gì thêm, chỉ tiện dặn dò:" Chính sự vất vả, cha cũng nhớ giữ gìn sức khoẻ."

Cha cười hiền, tôi đặt bát canh ngó sen ở đó rồi cũng mau chóng rời đi.

Có lẽ, điều gì đến cũng sẽ đến.

Từ tháng 8 năm Nguyên Phong thứ 6, bọn Mông cổ đã cho sứ sang đòi Đại Việt hàng phục, hoàng thượng giận lắm, bèn cho quân thuỷ bộ ngăn giữ biên giới, từ lúc đó, cả nước đã sục sôi việc rèn vũ khí chống giặc rồi.

Mới đây, tin tình báo đã đưa rằng, bọn chúng đã hoàn toàn đổ bộ sang phía Bắc Đại Việt, thái tử lẫn các hoàng tử cũng đã bắt đầu rèn luyện việc cầm binh, củng cố quân đội.

Còn các công chúa quận chúa như chúng tôi cũng đã bắt đầu khẩn trương chuẩn bị di tản.

Đa phần mọi thứ đều đã được đám nô tì chuẩn bị gọn ghẽ, tôi giờ đi chỉ chọn những món đồ thiết yếu của mình gói gọn trong hành lý thôi.

Bỗng dưng có tiếng yếu ớt cất lên:" Thuỵ Uyển à, đỡ ta một lát, người ta mệt quá."

Cái bụng nhỏ của chị ấy bắt đầu nhô lên rõ rệt, thân hình Xuân Thiều cũng vì thế mà nở nang hơn, mái tóc dài chỉ búi thấp phía dưới, lộ ra khuôn mặt tròn đầy phúc hậu.Tôi ân cần dịu dàng khoác áo choàng cho chị ấy:" Đêm khuya rồi sao lại ra đây làm gì ?

Chị mau vào trong kia nghỉ ngơi đi kìa, ở đây lạnh không tốt đâu."

Chị ấy cười nhẹ, gió đêm lướt qua, mơn man khuôn mặt trắng trẻo kia, hương nhài chỉ quanh quẩn ở nơi đây, mang chút cảm giác thanh khiết nhẹ nhàng.

Chị ấy xoa xoa nhẹ bụng, nét mặt ánh lên chút hớn hở:" Xem này, nó đạp kìa, em có thấy không?"

Lại nói đôi chút về Xuân Thiều.

Cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra, chuyện giữa chị ấy và thái tử nhanh chóng được Hoàng thượng và các quan lại trong triều biết tới.

An Sinh vương nghe thì chỉ im lặng không nói gì, cả Thái Sư cũng vậy, chỉ có Quốc mẫu là lên tiếng phản đối.

Thời gian đó Xuân Thiều lo lắm, người gầy rộc đi, khuôn mặt liên tục đẫm nước mắt khiến tôi càng thêm xót xa cho chị ấy.

Rồi chợt có những hôm Thái Tử hăng đến đây hẳng, một thời gian sau thì ngự y bảo rằng chị ấy có thai rồi.

Mãi về sau, chị ấy mới kể cho tôi rằng Hoàng thượng bảo với thái tử ngài không muốn con trai mình phải chịu sự sắp đặt hôn nhân như ngài, nên mới mách nước cho cách này.

Quả thật là khâm phục không thôi !

Tôi trò chuyện với chị ấy một lúc rồi cũng nhanh chóng về buồng ngủ.

Tới gần nửa đêm, chợt Xuân Thiều vòng tay qua người tôi, thỏ thẻ:" Ngày mai em có muốn ra xem các hoàng tử rèn binh không ?"

Lại tiếp:" Ta có thể đưa em đi."

Tôi chớp nhẹ đôi mắt, tay vân vê viền áo, chợt liên tưởng tới phu quân tương lai của tôi áo giáp nghiêm trang, khuôn mặt sắc xảo điều binh khiển tướng, khuôn mặt bất giác đỏ lên, nói:" Dạ, mong ngủ đi kẻo tổn hại sức khoẻ."

Sáng ấy, tôi tự tay hầm canh ngó sen để đưa cho chàng rồi đi lấy chút đồ chờ canh nguội.

Chẳng hiểu sao khi quay lại thì bát canh lại biến mất, mà trong gian bếp chẳng có ai, Xuân Thiều hối thúc mỗi lúc một nhanh, trong lúc bí bách tôi đành lấy đỡ canh thị Liễu chuẩn bị cho mình đưa cho chàng vậy.

Đường đi tới đó cũng không xa lắm, chỉ mất nửa tuần hương mà thôi.

Không khí binh sĩ khí thế vô cùng, tiếng trống dồn lên vang hồi như tạo nhịp điệu cuốn hút tăng cao sĩ khí.

Vừa ngẩn ra một chút thì Xuân Thiều đã nhanh chóng lại chỗ của thái tử hàn thuyên rồi.

Tôi cũng không ngần ngừ gì tới chỗ Quang Khải, dù gì y cũng là hôn phu của tôi rồi cơ mà.

Tôi tới trại của y, dáng người dong dỏng cao ấy, đường nét cương nghị, trên người mặc áo giáp càng tôn lên nét uy nghi ấy.

Y lướt qua nhìn thấy tôi, ánh mắt có đôi ba phần hờ hững lạnh nhạt, khuôn mặt đang vui vẻ chợt sầm lại, cất giọng kiêu ngạo hỏi:" Nàng tới đây có việc gì ?"

Tôi khom mặt xuống, giọng lí nhí:" Em..em có nấu chút canh cho chàng, trời lạnh như thế này, em sợ chàng khó chịu trong người."

Y nhìn tôi, cười nhạt:" Nhìn thấy nàng mới khiến ta khó chịu đấy.

Vả lại tiếc quá, ta vừa ăn canh rồi, nàng cứ để đấy đi."

Ít khi có ai nói với tôi nặng lời như vậy, cả cha lẫn phụ hoàng, hay thái tử nữa, dù tôi có sai phạm gì, họ cũng chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo chứ chưa hề lớn tiếng vậy.

Hai mắt tôi rưng rưng, tay nắm chặt lấy vạt áo, cố kiềm nén rồi thưa:" Vâng, chàng ăn kẻo nguội, em xin đi trước."

Tôi chán nản bỏ đi, đứng ngay một góc khuất ngắm chàng luyện tập.

Giọng nói vang vọng, thần thái ngút trời, Quang Khải tay cầm thanh đao xoay người, cơ tay gồng lên từng đường gân sắc xảo, tôi ngây người, nhìn mãi không thôi.

Tới khi y phát hiện ra có kẻ lén nhìn mình, trừng mắt lên với tôi, tôi mới lẳng lặng quay đi.
 
Lai Sinh Chi Nhật, Nguyện Vi Phu Phụ Như Sơ
BAN HÔN


Gió đông rét lạnh cắt da cắt thịt, dù được ngồi trong phòng mặc áo Hồ cừu vẫn còn thấy run run trong người, huống gì là Xuân Thiều y phục mỏng manh đang chuyển dạ phía trong kia.

Chỉ một thời gian ngắn sau chuyến thăm quân trường, Xuân Thiều trong lần dạo quanh hồ bất chợt ngã xuống nước nhưng do không biết bơi, vốn hoàng tử dự chừng một tuần nữa mới được hạ sinh, không ngờ nhờ biến cố này mà lại phải chào đời sớm.

Trời đổ mưa to, sấm chớp loé sáng cả một mảng trời.

Tôi ở ngoài lòng lo như lửa đốt, trán lấm tấm mồ hôi, hai tay nắm chắt lấy vạt áo ướt đẫm.

Tiếng thét của Xuân Thiều ngày một lớn, các bà đỡ chạy ra chạy vào, thái y tới lui liên tục, không khí quả thật hỗn loạn vô cùng.

Thái tử cũng lo lắng không kém, đứng lên ngồi xuống không yên, thậm chí còn dự chạy vào ngồi với Xuân Thiều cho an lòng.

Tôi cùng các bà đỡ kéo ngài lại, nhẹ giọng nói:" Chuyện sinh nở nào phải chuyện đàn ông, thái tử cứ ngồi ở đây thì hơn."

Tới vậy thì ngày ấy mới bình tĩnh lại đôi chút.

Chợt có tiếng khóc ré lên, trời cũng ngừng đổ mưa, nắng vàng từ từ chiếu xuống mặt sân, tạo một vùng trời sáng rực.

Nghe bảo đó là điềm lành, hoàng tử bé sau này hẳn là đấng minh quân.

Chúng tôi vội vàng tiến vào điện, các bà đỡ đều biết đường dạt sang hai bên.

Thái tử bước lên trước, khom thấp gối xuống, một tay vuốt mái tóc loà xoà vương vấn trên mặt chị ấy, giọng có chút ôn nhu:" Vất vả cho nàng rồi.

Nàng không sao thì tốt."

Xuân Thiều yếu ớt, thở hổn hển nói:" Cho thiếp xem mặt con thiếp một chút."

Thái tử vẫy tay ra hiệu cho một thái y bế đứa bé lại, nó đáng yêu quá chừng, cái cằm vô cùng giống chị ấy.

Chợt có một bóng người mảnh khảnh đẩy cửa bước vào, khuôn mặt diễm lệ vương lên chút ấm áp, Linh Từ, bà ta bước vào, kiêu hãnh như một đoá phù dung nở rộ.

Giọng bà ta vang dội khắp căn phòng, ánh mắt liếc nhẹ Xuân Thiều nằm xiêu vẹo trên dường một lát, nhưng không có vẻ lạnh lẽo như thường ngày mà ngược lại, còn có chút vui vẻ.

Linh Từ thấp người xuống, dịu dàng nói với Thái tử:" Cho ta bế nó một lát."

Bà ta ôm nó trong ngực, không chút buông tay, thỉnh thoảng lại rung rung nhẹ đứa bé, điệu bộ vô cùng yêu thương.

" Có nghĩ r cái tên gì cho hoàng tử chưa?", Linh Từ nhẹ nhàng hỏi.

Thái tử điệu bộ cung kính, thưa:" Mấy nay con và phụ hoàng đã lựa được một chữ.

Khâm, người thấy sao?"

Bà ta cười vang dội, tay vuốt ve khuôn mặt nhỏ bé của đứa trẻ:" Hợp ý của con và Quan gia thì được rồi."

" Phải, Quốc mẫu nói rất đúng.

Đứa trẻ này tinh anh thánh nhân, thuần túy đạo mạo, sắc thái như vàng, thể chất hoàn hảo, thần khí tươi sáng, Quan gia nghĩ rằng, nên gọi nó là Kim Tiên Đồng tử, Quốc Mẫu thấy sao?"

Hoàng thượng khoan thai bước vào, theo sau là Huệ Túc phu nhân điềm nhiên quý phái.

Linh Từ cười nhẹ, đôi mắt ánh lên sự hài lòng, gật đầu đồng ý.

Huệ Túc phu nhân Hoàng Chu Linh khuôn mặt rạng rỡ, bàn tay ngọc chìa ra xin ẵm hoàng tử bé, Quốc mẫu vội vàng đưa, còn bảo:" Huệ Túc xưa nay nổi tiếng tài xem tướng, ngươi xem thử tướng của đứa trẻ này thế nào?"

Phu nhân nâng niu đứa bé một hồi, khuôn mặt còn vui vẻ hơn trước, ánh mắt lộ ra ý cười:" Tâu quan gia, quốc mẫu, sau lưng đứa trẻ này có nốt ruồi đen lớn, quả là tướng quý, sau này ắt sẽ lập nên đại nghiệp."

Không khí mỗi lúc một hân hoan, được một lúc sau thì mọi người tản về, chỉ còn tôi ngồi với Xuân Thiều.

Ánh đèn dầu le lói rọi xuống khuôn mặt nhợt nhạt của chị ấy, thần sắc đôi mắt vốn tinh anh nay cũng giảm hẳn, chị gượng ngồi dậy, tựa đầu lên gối, miệng thều thào:" Có đứa trẻ này thật tốt, có thể giúp ta và thái tử đường đường chính chính kết duyên vợ chồng."

Lòng tôi cảm động, giọng nói có chút rung rung:" Lúc nãy em thấy Quốc mẫu nhìn chị yêu thương lắm, những ngày sau này, có thể yên tâm rồi.

Mau mau nghỉ ngơi đi."

Tôi đỡ chị ấy nằm xuống, đợi tới khi chị ấy thiếp đi thì mới yên tâm ra về.

Đúng như dự đoán, bọn giặc Thát giờ đã ở ngay trên đất Đại Việt, chúng hoành hành vô cùng.

Hôm nay đích thân Hoàng thượng cùng Thái tử nghênh chiến ở Bình Lệ nguyên, tôi cùng các công chúa phu nhân mà lo lắng vô cùng.

Đã 2 canh giờ trôi qua rồi, mà tại sao lại chẳng có tin gì gửi về cả, Linh Từ vốn thường ngày bình tĩnh, nay cũng đứng lên ngồi xuống không yên.

Chợt có một người lính thân đầy máu me chạy tới:" Cấp báo!

Quân ta thua to, suýt nữa Hoàng thượng và Thái tử mất mạng ạ!"

Xuân Thiều thể chất còn đang yếu ớt nghe tới đây đột nhiên ngất xỉu, được các thái y đưa vào trong.

Linh Từ, bà ta có phần bình tĩnh hơn đôi chút, giọng có chút lo lắng:" Tình hình sao rồi ?"

Tên lính vội vàng tâu:" Bẩm bà, may có tướng quân Lê Tần anh dũng xông lên, long thể của hoàng thượng và thái tử không sao, giờ đã rút quân về, có lẽ sắp tới rồi ạ.Nhưng mà..."

Linh Từ đập bàn quát lớn:" Nói" Tên lính càng sợ hơn nữa, giọng run lẩy bẩy:" Tướng quân Phạm Cự Chích tử trận ạ."

Khuôn mặt bà ta hẩng ra đôi chút, không kìm được ngồi phịch xuống ghế, tay day day thái dương, mệt mỏi lẩm bẩm:" Mới trận đầu mà đã thế này.

Quân ta trận này đông hơn đôi chút mà đã vậy, thật là có chút sơ sẩy."

- Lại tiếp:" Ngươi đem thi hài tướng quân về an táng cho cẩn thận, còn nữa, Nguyễn thái y, mau trị thương cho hắn.

Lui xuống đi" Hắn ta khom người quay đi, Linh Từ cũng rệu rạo quay đi.

Như sực nhớ một điều, tôi chạy lại chỗ tên lính, hỏi:" Chiêu Minh vương như thế nào, ngươi có rõ không ?"

Hắn từ tốn thưa:" Bẩm, vương gia có chạy tới ứng cứu cho Hoàng thượng, hiện giờ không sao ạ."

Lòng tôi có chút an tâm, chỉ cần Vương gia không sao là được."

Tối ngày hôm ấy, có một buổi họp mật dành cho các tôn thất quan lại bàn kế đánh giặc.

Linh Từ cũng bước vào,thần sắc lãnh đạm, kiêu hãnh như một con phượng hoàng vậy.

Chúng tôi không rõ kế sách là gì, chỉ biết rằng vỏn vẹn trong 3 ngày, toàn bộ người dân trong thành sơ tán gấp.

Thăng Long hoa lệ náo nhiệt, giờ đìu hiu không một bóng người.

Vài hôm sau quân Đại Việt tiếp tục đánh ở Phù Lỗ, nhưng vẫn thua to, Phú Lương hầu Trần Tử Đức cùng phu nhân tử trận, em gái ngài là quận chúa Ý Ninh đau lòng tới mức ngất đi, khiến hoàng thượng lo lắng khôn cùng.

Tôi cũng chỉ biết ngồi chăm sóc quận chúa và Xuân Thiều mà thôi.

10 ngày sau, theo quân do thám cho biết rằng, vì vốn Thăng Long chỉ là một thành rỗng, người dân, lương thực cũng không, cộng với thời tiết khắc nghiệt, bọn chúng từ những binh hùng tướng mạnh thành những kẻ đói rệu rã.

Vua cùng thái tử, vương gia quyết định đánh phủ đầu chúng vào Thăng Long, đúng như dự đoán, giặc thua to, khĩ sí ngày một cao, quyết tâm giết tận đuổi cùng giặc Thát.

Bọn chúng sợ tới độ chạy bán sống bán chết, quả như "giặc Phật" vậy.

Sau đó, chúng tôi hồi kinh, hai bên đường người dân hân hoan, giăng cờ, hoa bay phấp phới.

Hoàng thượng anh dũng cưỡi ngựa đi trước, theo sau là các hoàng tử, hai bên là Thánh Dực quân, áo giáp chỉnh tề hộ giá đằng sau.

Tiếng trống đồng vang lên giục giã, lòng người nao nức, Thái sư Thủ Độ cưỡi con hắc mã, hông giắt kiếm, theo sau là Quốc mẫu Linh Từ cầm quạt lụa phẩy tay, hai người tâm ý tương thông, nhìn nhau đầy quyến luyến, tuy vậy vẫn không mất đi sự cao ngạo vốn có.

Tới kinh thành, Hoàng thượng cho dọn dẹp sửa sang lại, phải mất gần một tuần mới xong.

Tối nay là tiệc mừng thắng trận, tề tựu đông đủ các quan lớn cũng như hoàng thất trong triều.

Trời gió mát nhè nhẹ, có chút không khí đầu xuân, nghe hoàng thượng bảo xem như là vừa đón Tết vừa ăn mừng thắng trận vậy.

Yến tiệc được tổ chức ở điện Diên Hiền, khung cảnh vì thế nên giờ có chút lộng lẫy xa hoa.

Ngồi giữa chính điện là hoàng thượng, hai bên là hoàng thái tử và hậu phi.

Kề cạnh là hai chiếc bàn gỗ lim của Thái sư và phu nhân, sau đó là cha cùng các tông thất khác.

Quận chúa Ý Ninh ngồi cách tôi hai bàn, khuôn mặt thanh tú vẫn còn vương chút phiền muộn, thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài, hai mắt rưng rưng.

Xuân Thiều ngồi cạnh tôi, cạnh đó là chiếc nôi của hoàng tử bé Trần Khâm, còn có vài ba nhũ mẫu chăm nom.

Đứa trẻ này mỗi lúc một lớn hơn, mặt tròn nùng nụng trông đáng yêu vô cùng, bàn tay nhỏ bé nắm cây trâm ngọc của Xuân Thiều hươ qua hươ lại,miệng cười khúc khích, bộ dạng phấn khích quá chừng.

Tiếng đàn hát bắt đầu nổi lên, các vũ nữ người Hồ ăn mặc khoẻ khoắn, thân hình phồn thực gợi cảm vô cùng.

Các nàng xoay hông, ngả người, bàn tay đầy đặn chợt rút ra từ vạt áo những đoá mai đỏ mê người, tung lên khắp điện.

Một người trông diễm lệ nhất nhanh tay chụp những đoá hoa lại, khom người dâng lên cho Hoàng thượng, miệng nhỏ duyên dáng nói:" Thần ngu muội, nghe nói mai đỏ tuy khẳng khiu nhưng trong gió bão vẫn kiên cường bất khuất, quả thật trong tình cảnh thắng trận của Đại Việt ta, thật thích hợp vô cùng, xin mạo muội dâng lên quan gia cành hoa này, để tỏ rỏ lòng thành."

Hoàng thượng cười lớn, bảo:" Miệng lưỡi quả thật khôn khéo, thưởng."

Nàng ta cười khúc khích quay đi rồi tiếp tục điệu múa.

Chợt, hoàng thượng tay cầm rượu, đứng lên nói:" Trước hết, Đại Việt ta có thể thắng được bọn giặc Thát, là nhờ có các khanh ở đây.

Toàn dân đồng lòng đánh giặc, ấy là cái vận may của triều ta vậy.

Quan gia mời các người ly này, coi như tỏ lòng trân trọng đối với các ngươi."

Các quan thần xung quanh ai nấy mặt mày toát lên nét vui vẻ, cùng nhau chúc tụng ăn uống say sưa.

Chợt, hoàng thượng lên tiếng:" Hôm nay là ngày vui, quan gia sẵn sẽ tuyên bố chỉ hôn, để cho chuyện vui càng thêm vui vậy."

-Lại tiếp:" Trần Xuân Thiều nết na hiền dịu, thông minh chừng mực, lại có công sinh hạ hoàng tử, nay quan gia tác hợp cho hai con, chính thức phong làm thái tử phi.

Xét thấy mồng 4 tháng sau là ngày tốt, chọn làm Đại hôn."

Xuân Thiều lẫn thái tử mừng rỡ khôn cùng, cùng nhau tạ ơn hoàng thượng.

Ngài chợt nhìn sang tôi, ôn nhu mỉm cười:" Phụng Dương công chúa đoan trang hiếu lễ, thông minh hiền đức, nay gả cho Chiêu Minh vương, đầu năm sau làm đại hôn."

Tôi mỉm cười đầy ưng ý, liếc qua nhìn Chiêu Minh vương, thấy y có vẻ đăn chiêu lắm, song cũng tỏ ra vẻ hoà nhã, cùng tôi đứng lên cảm tạ phụ hoàng.

Hoàng thượng hiền từ nhìn phía dưới chỗ tôi, nói:" Ý Ninh quận chúa đã tới tuổi cập kê, nay ban hôn với Vũ Uy vương Trần Nhật Duy.

Giữa năm sau thành thân."

Chợt, khuôn mặt ngài tái nhợt đi, một hồi sau, gượng giọng lên tiếng:" Lê Phụ Trần anh dũng oai hùng, lại lập công to, nay phong cho làm Ngự Sử Đại Phu, tước Bảo Nghĩa hầu."

Ngài hít một hơi thật sâu, tay nắm chặt viền ghế, khuôn mặt như giấu đi nỗi thống khổ:" Đem gả Chiêu Thánh công chúa làm phu nhân."

Lê tướng quân khuôn mặt cũng có vẻ thảng thốt:" Bẩm quan gia, chuyện này.."

Hoàng thượng ôn tồn đáp:" Quan gia không có khanh, thì đâu có ngày nay.

Khanh hãy cố gắng để cùng được trọn vẹn về sau."

Ai nấy đều có phần bất ngờ trước quyết định này của phụ hoàng, ngay cả Linh Từ, bà ta cũng giật mình ho khan vài tiếng, tuy vậy, không ai dám hó hé gì.

Chợt một người phụ nữ mảnh khảnh, khuôn mặt diễm lệ có đôi chút giống Linh Từ bước ra, khom lưng xuống lạy.

Nàng ta ngẩng đầu lên, đôi mắt lạnh lẽo nhìn lấy Phụ hoàng:" Thần thiếp cảm tạ ơn đức này của quan gia, đời này kiếp này, vĩnh viễn không quên."
 
Lai Sinh Chi Nhật, Nguyện Vi Phu Phụ Như Sơ
ĐẠI HÔN


Tháng 2 năm nay, chính thức là lễ đăng cơ của Tân đế, Xuân Thiều của tôi được phong làm Thiên Cảm phu nhân, một mình độc chiếm hậu cung, đủ có thể thấy sự sủng ái chị ấy có được lớn tới nhường nào.

Thiết nghĩ, với sự yêu thương của hoàng đế, ngày phong hậu cũng sẽ sớm tới thôi.

Tân đế đổi niên hiệu thành năm Thiệu Long thứ nhất, tôn phong phụ hoàng làm Thái thượng hoàng, cùng nhau trông coi việc quốc sự.

Chẳng mấy chốc, sắp tới ngày Đại hôn của tôi và vương gia.

Khắp kinh thành tân đế cho mở tiệc ăn mừng lớn lắm, vui chơi thoả thích, khắp đường phố giăng đèn hoa đỏ rực, từ trên lầu cao nhìn xuống như có hàng vạn đoá hoa gạo đang hừng hực sức sống.

Những ngày trước hôn lễ, lòng tôi bồn chồn lo lắng không yên không ngủ được, tôi vội sai Thị Liễu trải chiếu ngoài sân ngồi hóng mát.

Hương quỳnh dịu dàng quấn quanh đầu mũi, ánh nguyệt mềm mại nõn nà soi lên miệng giếng, khiến tôi chợt nghĩ tới câu:"Sàng tiền minh nguyệt quang/ Nghi thị địa thượng sương" của Lý Bạch, lòng không khỏi có chút cảm thán.

Tôi thở dài, gió đìu hiu thổi nhẹ khiến hai bên tóc mai bay bay, khuôn mặt cơ hồ trở nên xa xăm lạ thường.

Trên tay cầm quạt lụa thêu hoa mận phe phẩy nhẹ, lòng tôi khó tránh có chút xao động, nghĩ tới cảnh sau này không còn được nũng nịu trong lòng mẹ nữa không khỏi đau xót, hai hàng lệ cứ thế tuông ra lúc nào không hay.

Chẳng biết từ bao giờ, mẹ đã ngồi cạnh tôi, lấy khăn ấm lau nước mắt, nhẹ nhàng đỡ tôi vào lòng, tay ngọc mát lạnh xoa nhẹ khuôn mặt tôi, khẽ nói:" Uyển con, mới ngày nào con còn nhỏ xíu nằm trong tay ta, giờ đã sắp xuất giá rồi.

Từ bé, con đã là người trầm ổn dịu dàng, việc gì cũng toan liệu cẩn thận trước sau, ta rất yên tâm.

Làm vợ vương gia, dẫu không có nhiều tranh đấu như chốn hậu cung, nhưng mẹ chẳng ở bên con, chỉ có thể dặn con đôi điều.

Đã xuất giá rồi, thì việc gì cũng phải lấy chữ "Nhẫn" làm trọng, hành xử bất cẩn, chỉ làm tổn hại thanh danh của lang quân con, thậm chí là thể diện hoàng tộc, có hiểu chưa?"

Tôi gật đầu đáp:" Con trẻ nghe lời mẹ."

Mẹ tôi lộ ra chút buồn phiền:" Vương gia tuy không phải hạng phàm phu tục tử, nhưng cũng không phải người quá ôn nhu như hoàng thượng, có thể sau này y sẽ tổn thương con.

Khi đó hãy nói với ta, ta nhất định đưa con hồi phủ."

Tôi tựa đầu vào vai mẹ, ngước nhìn trời đêm, chẳng hiểu trăng có hiểu nỗi lòng cô quạnh của tôi không nữa.

Tôi sai Thị Liễu dọn dẹp ngoài sân rồi vào phòng, thổi nến, khuê phòng giờ đây tràn ngập ánh trăng.

Không lâu sau, các lễ nạp tài, vấn danh, nạp cát, nạp tệ, thỉnh kì được diễn ra nhanh chóng.

Hôm nay là lễ rước dâu.

Trời trong vắt không một chút mây, bồ câu chao lượn khắp trời, ở ngoài tiếng pháo bông nổ mỗi lúc một to, náo nhiệt vô cùng.

Khắp phủ người người tấp nập, đôn đáo chạy lên xuống lo cỗ bàn, tôi ngồi ở bên trong mà lòng có chút phấn khởi, tôi và phu quân sắp được gặp mặt nhau rồi, không biết chàng ấy diện mạo hôm nay ra sao nữa.

Thị Liễu tỉ mỉ vẽ mặt cho tôi, thoa một chút phấn hồng lên má, nhất thời khiến tôi trông kiều mị hơn chút.

Nàng ta tấm tắc khen:" Bình thường tiểu thơ ăn vận giản dị thanh tú, nay diểm trang lên diễm lệ quá chừng, con thấy, nếu so với Tây Thi Hằng Nga, còn thua xa."

Tôi cốc đầu nó, mỉm cười bảo:" Học đâu cái thói nịnh nọt chứ.

Mau cài trâm cho ta đi."

Thị Liễu đưa ra một chiếc hộp gần hai mươi cái trâm, ngỏ ý hỏi tôi lấy cái nào, tôi tuỳ tiện lấy cái trâm hình hoa mai đơn giản búi lên sau tóc, chợt Thị Liễu gỡ xuống, nhẹ nhàng khuyên nhủ:" Tiểu thư bình thường kiềm cận, nay là hôn lễ, nhất định phải rực rỡ hơn chút."

Nói rồi, nàng ta lấy cây trâm đỏ rực khắc hoa mẫu đơn, cắm vào sau tóc, nhất thời lại bẻ thêm vài bông sơn trà trắng đính lên mé đầu, khiến dung mạo tôi giờ đây trông rạng rỡ sắc xuân.

Tôi khoác trên mình váy màu đỏ thẩm, cả người giờ đây như đoá thược dược mê động lòng người.

Chợt tiếng pháo nổ ra to quá chừng, đám nô tì trong phủ reo lên:" Vương gia tới rồi."

Tôi giật mình, vui sướng ngó ra ngoài cửa, y vóc người cao ráo, tay nắm chặt yên ngựa, phong thái vừa ngang tàng vừa có chút phong lưu đa tình.

Trang phục y màu xanh thẫm, thêu hoa văn đôi chim uyên ương, hàm ý vợ chồng trước sau thuận hoà hạnh phúc.

Theo sau là hoàng thượng và thượng hoàng cùng với Xuân Thiều, chị ấy hôm nay ăn mặc cũng xinh đẹp quá chừng, toát lên vẻ tân hậu tương lai.

Y xuống ngựa, tức khắc phía sau một đoàn người lớn bưng đầy những mâm lễ vật phủ khăn đỏ thẫm.

Tôi không rõ trong đó có gì, chỉ nghe loáng thoáng người trong phủ bảo rằng có thấy gần chục mâm vàng sống, thêm cả ngọc trai minh châu, nhiều thứ kì hoa dị thảo quý giá vô cùng.

Tôi ngồi trong phòng tự nhiên thấy hồi hộp quá chừng, mồ hôi túa ra khắp lòng bàn tay.

Thị Liễu tay cầm tách trà đưa cho tôi, tay còn lại vỗ nhẹ vai an ủi:" Tiểu thư run như vậy lát nữa Vương gia thấy sẽ cười chê đó."

Tôi gật đầu lộ ý tán thưởng, miệng hớp chút trà sen, mùi hương dễ chịu đó khiến tôi bình tĩnh hơn nhiều.

Mẹ nhẹ nhàng đẩy cửa, khuôn mặt ôn hoà nhu mì bảo:" Ra ngoài nào con."

Tôi vén tấm rèm châu, tay e thẹn cầm quạt lụa thêu hoa sơn trà che mặt bước ra.

Y liếc nhìn tôi một chút, ánh mắt có chút ngạc nhiên quét lên người tôi, rồi lại lờ đi chỗ khác.

Tôi cùng y thực hiện các nghi lễ bái đường xong xuôi hết, y ghé sát tai tôi thì thầm:" Nàng thích ăn mặc diêm dúa vậy à?"

Tôi ngượng đỏ chín cả mặt, trong lúc không ai để ý bèn tháo trâm cài trên người ra bớt.

Về các lễ nghi khác thì chúng tôi cũng nhanh chóng hoàn thành, những hồi môn cần trao thì cũng đã làm xong hết rồi, nên tôi thấy nhẹ nhàng lắm.

Tôi đưa tay ra, tỏ ý muốn y nắm đưa ra cổng, thì y nhìn tôi khinh khỉnh, đoạn liếc sang Thị Liễu:" Ngươi đưa phu nhân lên kiệu đi."

Tôi cứ thấy buồn buồn trong lòng, nhưng nghĩ lại dù gì cũng chốn đông người, vậy cũng có phần làm khó y, nên đành lủi thủi lên kiệu một mình.

Chợt ngoái đầu lại phía sau, nhìn thấy phụ mẫu đang cố giấu nước mắt, tim tôi như thắt lại, không kiềm được hai hàng lệ nóng hổi ướt khoé mi.

Y có nhìn tôi đôi chút, song cũng chẳng nói gì, chỉ lẳng lặng đưa chiếc khăn để tôi lau mặt.

Phủ của y tương đối rộng rãi, người trên kẻ dưới đông đúc vô cùng.

Y sai người để lò than hồng dưới chân cho tôi bước qua, hàm ý đuổi hết những chướng khí ám ảnh tôi dọc đường.

Cả một ngày lễ lộc, khi tới phủ cũng gần tới giờ Tuất, y cùng tôi ăn nhẹ chút gì rồi bước lên phòng ngủ.

Tôi theo sau y bước lên gian chính, có lẽ vì hôm nay là Đại Hôn nên phòng tân hôn cũng được trang trí lộng lẫy xa hoa.

Chính giữa là giường lớn làm bằng gỗ hương, toả ra mùi thơm nhè nhẹ.

Rèm lụa hồng mỏng manh phất phơ buông rủ xuống, yêu kiều như mời gọi người ta.

Bên phải là bàn gỗ với hai chén rượu hợp cẩn, trên đó có thắp hai ngọn nến đỏ rực lập loè.

Đối diện là một chiếc ghế dài có nạm hoa văn sắc xảo, kề là một chiếc bình đốt hương quế ấm áp dịu dàng.

Chàng thay áo ngủ, khuôn mặt lộ ra vẻ lười biếng.

Quang Khải phất tay bảo tôi ngồi kế chàng, chợt nghiêm túc quay lại nhìn tôi:" Ta vốn không có tình cảm nam nữ với nàng, hẳn nàng cũng có cảm thấy.

Nên tốt nhất, ta đã sắp xếp nàng ở gian sau rồi, không gần gian chính nhưng cũng rộng thứ hai trong phủ rồi.

Kẻ hầu người hạ sẽ không thiếu một ai."

Hắn ta cầm chén trà bình tĩnh uống một hơi, khuôn mặt trông đáng ghét vô cùng, lại tiếp:" Tối nay nàng cứ ngủ đây tạm đã, ta nằm trên ghế.

Nàng yên tâm, ta sẽ đối xử với nàng như bình thường, không yêu không ghét trước mặt phụ hoàng và cậu hai.

Giờ đi nghỉ đi."

Khuôn mặt tôi lộ rõ vẻ bất ngờ hụt hẫng, y chán ghét tôi vậy sao.

Uất ức cứ thế mà tuông ra trên khuôn mặt tôi, tôi ủ dột thay quần áo rồi cuộn tròn mình trong chăn, cứ lẳng lặng nấc lên từng tiếng mà thiếp đi lúc nào không hay.
 
Back
Top Bottom