Đam Mỹ Lại Bị Bạn Trai Cũ Nhắm Đến Rồi

Lại Bị Bạn Trai Cũ Nhắm Đến Rồi
Chương 218: Ngoại truyện 33: Ngày tháng gà bay chó sủa 09


<i>Edit</i>: Cơm Chiên Trứng

Ngoại truyện 9: Ngày tháng gà bay chó sủa 09

Lúc rời khỏi trường qua, tuyết rơi vừa phải.

Diệp Đình không mang ô nên hắn cởi áo khoác mình ra che lên đầu bản thân và Dương Gia Lập đi vào trong xe.

Bánh kem Dương Gia Lập tự tay chuẩn bị cho Diệp Đình, Diệp Đình ngồi trong trường quay ăn không còn một miếng nào, tuy rằng đó giờ hắn không thích mấy mấy món ngọt ngọt ngấy ngấy này nhưng ai bảo đây là do Dương Gia Lập làm chứ.

Lúc trước khi Tiêu Dã nói chuyện phiếm với Diệp Đình, hắn có nói: Chỉ cần đồ qua tay Dương Gia Lập, cho dù chính tay cậu ta bỏ thuốc độc vào, cậu cũng sẽ uống không chừa một giọt.

Đối với chuyện này Diệp Đình thầm chấp nhận.

Để Dương Gia Lập ngồi vào xe xong, Diệp Đình ngồi trở lại ghế lái khởi động xe về nhà.

Dọc đường đi Dương Gia Lập hạ cửa xe xuống, đầu nghiêng qua một bên ngắm nhìn những bông tuyết rơi ở bên ngoài. Diệp Đình lái xe, thấy sườn mặt của Dương Gia Lập bị gió lạnh thổi trắng bệch, có hơi bất lực nói: “Dương Dương, đừng nghịch nữa, lát nữa cảm lạnh bây giờ. Đẩy cửa kính xe lên đi em.”

Dương Gia Lập xem đã rồi mới kéo cửa kính xe lên, im lặng ngồi dựa vào ghế.

Diệp Đình liếc nhìn cậu, cứ luôn cảm thấy cậu có gì đó muốn nói.

Chiếc xe vững vàng chạy về nhà, Diệp Đình chạy xe vào ga ra, Dương Gia Lập đi lên lầu trước. Đợi khi Diệp Đình khóa xe xong đi vào phòng thì Dương Gia Lập cười tủm tỉm đi ra khỏi phòng ngủ, cậu đưa cho Diệp Đình khăn tắm của hắn và đổi một cái q**n l*t mới, nhướng mi nói: “Tuyết rơi rồi, tắm giờ này là thoải mái nhất.”

Diệp Đình nhìn đôi mắt biết cười của Dương Gia Lập, bất ngờ nói: “Em muốn ngâm bồn với anh sao?”

Dương Gia Lập gật đầu: “Sau khi tốt nghiệp chưa ngâm với anh lần nào, lúc trước hồi ở chung với anh, chúng ta cùng nhau ngâm bồn trước thoải mái, hôm nay bỗng nhiên có chút hoài niệm nên muốn tái hiện lại lần nữa ấy mà…… Sao, không vui hả?”

Diệp Đình bật cười lắc đầu: “Ước còn không được.”

Diệp Đình vốn định về nhà dính Dương Gia Lập một lát rồi lại xử lý phần công việc chưa hoàn thành của hôm nay nhưng mà Dương Gia Lập lại nhiệt tình mời hắn tắm uyên ương như thế, Diệp Đình bỗng cảm thấy mấy công việc gì gì đó đều có thể quăng qua một bên.

Hắn đặt cặp công sở và laptop mang từ công ty về sang một bên, ngón tay thon dài kéo cà vạt ra.

Dương Gia Lập đột nhiên nói: “Đừng nhúc nhích.”

Diệp Đình: “Sao thế?”

Dương Gia Lập cong môi cười một cái, Diệp Đình thế mà có thể nhìn ra chút “kh*** g**” trong nét cười của cậu. Dương Gia Lập đi đến trước mặt Diệp Đình, ngón tay đặt lên cà vạt của hắn, đôi môi tiến đến bên tai Diệp Đình, luồng khí nóng từ hơi thở chọc cho vành tai, khuôn mặt và lồng ngực người ta ngứa ngáy vô cùng: “Quần áo của anh để em cởi cho, em thích nhất c** đ* mãnh nam, coi như là tặng quà cho em đi.”

Diệp Đình thấp giọng cười: “Bé cưng, hôm nay là sinh nhật anh, em phải tặng quà cho anh mới đúng chứ.”

Dương Gia Lập: “Anh phải nghĩ thế này. Em c** q**n áo của anh, em sẽ đạt được sự thỏa mãn tinh thần cực lớn sau đó em sẽ vui vẻ, một khi em vui vẻ thì sẽ càng nghe lời anh hơn, càng làm nhiều chuyện anh muốn làm hơn, cho nên anh cũng đạt được thỏa mãn, vậy không phải là tặng quà cho anh rồi sao. Anh nói xem có đúng không?”

Diệp Đình im lặng suy nghĩ vài giây rồi giơ ngón cái lên: “Bậc thầy logic.”

Dương Gia Lập gãi đầu cười ha ha: “Quá khen, quá khen.”

Dương Gia Lập tự tay c** q**n áo của Diệp Đình ra, toàn bộ quá trình Diệp Đình vẫn không hề nhúc nhích, tùy ý để Dương Gia Lập thèm thuồng nhỏ dãi —— Nếu như tập luyện ra cơ ngực và cơ bụng cường tráng như vậy mà không thể làm vợ ch** n**c miếng thì còn có ý nghĩa gì chứ. Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Móng cừu của Dương Gia Lập sảng khoái ăn đậu hủ của Diệp Đình, c** s*ch đồ chỉ chừa lại một thứ cuối cùng xong cậu mới hài lòng, kéo Diệp Đình đi vào bồn tắm lớn rót đầy nước nóng đang bốc khói.

Nó thoải mái tới nỗi toàn thân trên dưới chỗ nào cũng mềm nhũn ra,

Dương Gia Lập ủ mình trong lồng ngực Diệp Đình, tựa đầu lên ngực hắn, không biết ngâm được bao lâu, Diệp Đình đột nhiên sờ sờ tóc Dương Gia Lập: “Tại sao bỗng nhiên muốn tặng quà sinh nhật cho anh như này.”

Dương Gia Lập không trả lời, chỉ là lông mi hơi run lên.

Diệp Đình vốn còn tưởng cậu không trả lời, hơn nửa ngày, Dương Gia Lập bỗng nói: “Em phải thẳng thắn một chuyện, nhưng em nói rồi anh không được trách em.”

Trái tim Diệp Đình đập loạn nhịp một giây, nói: “Anh sẽ không trách em đâu.”

Dương Gia Lập nuốt nước bọt một cái, cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt bị hơi nước nóng huân trở nên đen láy ươn ướt chăm chú nhìn Diệp Đình, nói: “Em lén xem điện thoại của anh, nhìn lén lịch sử trò chuyện của anh với Tiêu Dã.”

Diệp Đình sửng sốt một chút rồi nở nụ cười không rõ ý tứ.

Dương Gia Lập nói: “Em thấy mấy lời kia rồi, cũng hiểu được suy nghĩ của anh, Em cũng biết chúng ta chia tay mấy năm như thế, trong lòng anh vẫn còn cảm giác vướng mắc rất khó chịu, cho nên em muốn đối tốt với anh nhiều chút nữa. Em muốn cho anh biết, tuy rằng chúng ta đã chia tay một lần nhưng bây giờ em vẫn là em của năm đó, vô cùng thích anh, không ít hơn hồi đó tí nào hết.”

Hô hấp Diệp Đình hơi nhanh.

Thật lâu sau, hắn cúi đầu đặt cằm lên mái tóc còn hơi ướt của Dương Gia Lập, nghiêng đầu qua hôn lên tai Dương Gia Lập một cái, nhỏ giọng nói: “Dương Dương, sau này em không được rời xa anh nữa.”

Dương Gia Lập từ từ nhắm mắt rút sâu vào lồng ngực Diệp Đình, nói: “Không rời nữa.”

Diệp Đình nghĩ, ba chữ này chính là món quà hắn ngày đêm mong mỏi suốt bấy lâu nay.

Ba chữ vô cùng đơn giản nhưng lại khiến hắn yên tâm.

Ai cũng không tài nào biết được rốt cuộc trong đầu hắn có bao nhiêu suy nghĩ cố chấp với Dương Gia Lập, đến cả hắn cũng không biết rõ. Đó giờ Dương Gia Lập luôn gọi hắn là chó điên, lời này không sai một chút nào, Nếu như bây giờ Dương Gia Lập có chuyện gì hoặc là lại muốn rời xa hắn, Diệp Đình cũng không biết bản thân sẽ làm ra chuyện gì, nhưng chỉ cần Dương Gia Lập yên ổn ở bên cạnh hắn, hắn tin rằng bản thân có thể bình thản vui vẻ sống cả đời thế này.

Tật xấu cố chấp của hắn, chỉ có Dương Gia Lập giải quyết được.

Diệp Đình hít sâu một hơi, ôm chặt Dương Gia Lập hơn một chút, đôi chân dài ở dưới nước khóa lấy cẳng chân của Dương Gia Lập, rõ ràng là tên đàn ông cao to như thế nhưng động tác lại đầy tính trẻ con như đứa trẻ âu yếm che chở vật yêu thích.

Dương Gia Lập đột nhiên ngẩng đầu hỏi một câu: “Ai da, nói đi nói lại thì là tự em động vào điện thoại của anh, còn lục xem lịch sử trò chuyện của anh nữa, anh thực sự không tức giận hay để ý chút nào hả?”

Diệp Đình lắc đầu: “Em có quyền, em muốn xem chừng nào cũng được.”

Dương Gia Lập hỏi: “Thật sao?”

Diệp Đình lấy điện thoại đặt trên bàn bên cạnh qua đưa tới trước mặt Dương Gia Lập.

Dương Gia Lập nghĩ, lần trước cậu chỉ coi lịch sử trò chuyện của Tiêu Dã với Diệp Đình, mấy cái khác chưa xem gì cả, nếu bản thân Diệp Đình không ngại, vậy xem thì xem.

Cậu xoa xoa tay, cầm lấy điện thoại Diệp Đình, tùy ý “tham quan”.

Diệp Đình từ từ nhắm đôi mắt lại, dường như không có chút gì là lo lắng bị Dương Gia Lập phát hiện ra chuyện gì không nên có.

Dương Gia Lập nhàn nhã xem hơn nửa ngày, cuối cùng ánh mắt tập trung vào cái app Weibo, khịt mũi hỏi: “Anh cũng lướt weibo hả, em còn nghĩ loại người lý trí như anh chỉ xem mấy tin tài chính với kinh tế thôi chứ.”

Diệp Đình gật đầu: “Thỉnh thoảng có lướt xem mấy tin tức.”

Dương Gia Lập nhún vai, thuận tay nhấn vào tài khoản weibo của Diệp Đình, tên weibo của hắn và tên wechat giống nhau — tên Gia Dương, phía sau còn có sinh nhật của hắn.

Dương Gia Lập nhìn thoáng qua, trong weibo toàn là mấy bài báo tin tức, không thú vị lắm.

Cậu ngáp một cái, đang định trả điện thoại lại cho Diệp Đình, bỗng nhiên cậu phát hiện trên trang weibo của Diệp Đình, ở chỗ biểu tượng cài đặt góc trên bên phải có một chấm nhỏ ở trên.

Dương Gia Lập nghi hoặc: “Anh không chỉ có một weibo? Anh còn có một tài khoản weibo khác?”

Biểu cảm của Diệp Đình lập tức cứng đờ, sau đó không chút do dự rút điện thoại trong tay Dương Gia Lập lại, bình tĩnh nói: “Xem xong thì trả cho anh đi, lần sau xem tiếp. Em ngâm lâu rồi, nên đứng dậy thôi.”

Vất vả lắm Dương Gia Lập mới phát hiện chút thú vị, đương nhiên không chịu trả.

Cậu trừng mắt nhìn Diệp Đình, mở tay ra: “Tự giác đi, hửm.”

Diệp Đình hơi khổ sở nhăn mày: “Dương Dương, đừng mà.”

Diệp Đình càng che che giấu giấu, Dương Gia Lập càng không nhịn được tò mò.

Cậu ngoắc ngoắc ngón tay: “Lấy ra.”

Diệp Đình bối rối hồi lâu, cúi đầu lấy điện thoại giao nộp lên.

Dương Gia Lập mở trang tài khoản liên kết của Diệp Đình ra xem, đỉnh ghê, quả nhiên còn có một tài khoản weibo khác.

Dương Gia Lập gật đầu, híp mắt nói: “Không hổ là lòng dạ người trên thương trường, giấu kỹ ghê ha, lần này bị em tóm đuôi rồi nhé.”

Dương Gia Lập làm trò trước mặt Diệp Đình, đăng nhập vào tài khoản wechat của hắn.

Tài khoản này là thành viên cấp 6, ở góc dưới bên phải ảnh đại diện còn có tích chứng nhận V màu vàng.

Dương Gia Lập bất ngờ: “Tài khoản này của anh xịn ghê ha, em thật sự muốn xem xem anh chứng nhận cái gì?”

Nói xong, Dương Gia Lập nhấn vào trang chủ.

Sau đó cậu nhìn thấy một hàng chữ chứng nhận nhỏ dưới tên trang chủ —— Fan cứng siêu thoại của Dương Gia Lập.

Dương Gia Lập nghi ngờ ngẩng đầu lên: “…….. Anh?”

Diệp Đình im lặng hồi lâu rồi ho khan một tiếng, cứng ngắc xoay đầu qua một bên, nhưng trên mặt hắn bỗng nhiên lại xuất hiện nét ửng đỏ kỳ lạ.
 
Lại Bị Bạn Trai Cũ Nhắm Đến Rồi
Chương 219: Ngoại truyện 34: Ngày tháng gà bay chó sủa 10


<i>Edit</i>: Cơm Chiên Trứng

Ngoại truyện 10: Ngày tháng gà bay chó sủa 10

Dương Gia Lập cười phá lên.

Cậu cầm điện thoại của Diệp Đình như vừa phát hiện một đại lục mới, hai mắt phát sáng, mỉm cười nói: “Không phải, anh đây?”

Dương Gia Lập nhìn dáng vẻ Diệp Đình nghiêm túc với vẻ mặt lạnh lẽo đần thôi, Diệp Đình giấu mấy cảm xúc của mình rất cẩn thận, vẻ mặt này đúng thật là cậu chưa từng gặp qua. Diệp Đình lấy điện thoại lại, gương mặt hiện lên nét ửng hồng kỳ lạ: “Chỉ là nhân lúc nhàn chám chơi một chút thôi, nghe lời, không cho cười nữa.”

Dương Gia Lập vẫn vui vẻ dừng không được.

Cậu tiến đến ôm lấy cổ Diệp Đình, hai cơ thể đàn ông nóng hổi dán sát vào nhau.

Dương Gia Lập nhìn màn hình điện thoại của Diệp Đình, chỉ chỉ vào chỗ điểm danh trong siêu thoại, nói: “Anh đừng giả vờ nữa, tự anh xem đi, điểm danh liên tục thế này….. Em xem xem, ***, liên tục gần 2 năm luôn à, bản thân ông đây còn lười đi điểm danh siêu thoại của mình, anh thật có nghị lực nha. Đường đường là một “tổng tài bá đạo”, vậy mà lại đi điểm danh lấy số liệu cho một ngôi sao tuyến 18 như em.”

Diệp Đình hừ lạnh: “Ai bảo số liệu của em thảm như vậy, anh nhìn cũng ngứa mắt.”

Dương Gia Lập bĩu môi.

Dù sao cũng đã bị phát hiện, Diệp Đình cũng không sao cả, duỗi tay nâng đầu Dương Gia Lập xích lại cần mình, cúi đầu ngửi mùi thơm nhẹ trên người cậu rồi lại nhẹ nhàng hôn l*n đ*nh đầu cậu một cái.

Hắn nhắm mắt hưởng thụ cái ôm ấm áp của Dương Gia Lập, nghe Dương Gia Lập nói: “Tài khoản này của anh là fan cứng siêu thoại, vậy hai chúng ta có từng tương tác lần nào không? Sao em càng nhìn càng thấy có chút quen mắt.”

Trong lòng Diệp Đình rơi xuống một cái bộp.

Hắn nhớ tới một sự kiện.

Hắn lập tức mở mắt ra, đang định lấy điện thoại trong tay Dương Gia Lập lại thì Dương Gia Lập đã mỉm cười tươi rói nhấn mở phần thư từ và tin tức của tài khoản weibo này, mở ra khung tin nhắn.

Sau đó Diệp Đình nhìn thấy nụ cười của Dương Gia Lập từng chút từng chút rũ xuống.

Trong lòng Diệp Đình tràn ngập khẩn trương. Hắn khẽ hỏi: “Dương Dương?” Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Dương Gia Lập từ từ ngẩng đầu dậy, giơ màn hình điện thoại đang phát ra ánh sáng lên, chỉ vào trong lịch sử cuộc trò chuyện trên màn hình: “Mấy năm chia tay kia anh từng liên lạc với em sao?”

Trái tim Diệp Đình co thắt lại một cái, nhìn vào trên màn hình.

Ngày 18 tháng 12, năm 2018, Diệp Đình lén dùng tài khoản nhắn nhắn cho Dương Gia Lập một tin: “Xin chào.”

23:47 phút, Dương Gia Lập trả lời lại: “Xin chào.”

23:55 phút, Diệp Đình lại gửi: “Cố lên.”

23:58 phút, Dương Gia Lập trả lời: “Cảm ơn.”

Cổ họng Dương Gia Lập khô khốc: “Năm 2018 anh còn đang ở nước ngoài, chúng ta vẫn đang chia tay, em không có tin tức nào của anh, em chưa từng biết người nhắn tin cho em hai câu kia xong thì biến mất lại là anh.”

Diệp Đình nhìn đôi mắt đen láy của Dương Gia Lập, hắn há miệng hít thở, muốn nói gì đó nhưng lại không thể nói ra.

Dương Gia Lập nuốt một ngụm nói bọt, giọng nói khàn khàn: “Tại sao anh lén liên lạc với em, tại sao chỉ nói hai câu rồi bỏ chạy.”

Diệp Đình im lặng hồi lâu, cuối cùng cúi đầu thở dài.

Hắn vỗ vỗ vị trí bên cạnh: “Dương Dương, lại nằm bên cạnh anh này.”

Dương Gia Lập không nhúc nhích, Diệp Đình duỗi tay kéo cậu lại, ôm chặt cậu vào lồng ngực mình: “…. Em đừng trách anh.”

Dương Gia Lập: “Vậy anh nói đi.”

Diệp Đình nhắm hai mắt lại, hô hấp dần trở nên dày đặc, hơn nửa ngày yết hầu mới lên xuống, nói: “Anh ở nước ngoài năm năm, lúc trước cũng từng nói với em rồi, suốt năm năm, anh không có ngày nào là quên em, cũng không có ngày nào không nhớ em.”

“Có đôi khi anh thậm chí còn muốn dứt khoát cho người trong nước theo dõi chụp trộm em, chụp toàn bộ từng chi tiết của em mang đến cho anh xem, có vài lần anh suýt nữa đã làm thiệt nhưng rồi vẫn chùn bước. Anh sợ nếu anh thấy em sống không được tốt, anh sẽ không khống chế được bản thân buông bỏ cục diện trước mắt lập tức chạy về nước bắt em lại. Anh chỉ có thể lén dùng tài khoản weibo này, trốn trong nghìn fan của em, lén nhìn em, lén nhớ em.”

“Mỗi tấm ảnh chụp của em, dù là trên sân khấu, trên tạp chí, hay mấy bức ảnh được lọc ra anh đều đã xem đến trăm lần.”

“Anh thường xuyên nhớ em đến mức không ngủ được, khi đó anh sẽ mở tài khoàn weibo này ra, mở bức ảnh chụp em lên, nghĩ rằng, Dương Dương của anh vẫn đẹp trai như vậy, vẫn trẻ trung như thế, cứ luôn khiến anh yêu thích. Anh phải hoàn thành mục tiêu của anh, không sớm thì muộn anh cũng sẽ có thể quay về tìm em.”

Diệp Đình hít sâu một hơi, càng ôm chặt Dương Gia Lập vào ngực hơn: “Ngày 18 tháng 12 năm 2018, anh nhớ hôm đó anh dự một tiệc xã giao, uống rất nhiều rượu, say không nhẹ, nửa đêm đau đầu nên tỉnh dậy, cuối cùng không ngủ lại được. Ngày hôm đó anh đặc biệt nhớ em, cũng không biết tại sao, lần đầu tiên anh cảm thấy mình nhớ một người tới vậy, thật sự có thể nhớ đến khóc.”

“Anh làm gì cũng không thể thôi miên chính mình, cũng hoàn toàn không có cách nào thỏa mãn với việc xem ảnh chụp của em để gây tê chính mình nữa, lúc ấy anh thật sự rất hồ đồ, cũng không biết bản thân xúc động thế nào mà gửi tin nhắn đầu tiên cho em, chính là hai chữ ‘xin chào’ kia ấy.”

Ngón tay Dương Gia Lập cuộn lại: “Lúc đó người nhắn tin cho em không nhiều lắm, hầu như ai em cũng trả lời.”

“Đúng vậy.” Diệp Đình nói, “Nhưng anh không nghĩ tới em sẽ trả lời anh nhanh như vậy. Khi anh thấy em trả lời lại, cả người anh đều choáng váng, anh rối rắm rất lâu, nghĩ đủ kiểu tâm sự nhưng cuối cùng lại không biết nên trả lời em cái gì, chỉ có thể miễn cưỡng nhắn câu ‘Cố lên’…… Bé cưng, anh không muốn lừa em gì đâu, chỉ là hôm đó anh nhớ em nhiều đến mức không thể chịu nổi mà thôi.”

Dương Gia Lập chưa từng biết có chuyện như thế.

Khi đó cậu sống cũng không tốt gì, không có bao nhiêu nổi tiếng, cũng không có bao nhiêu thông cáo với tài nguyên, một ngôi sao nhỏ, sống cho qua ngày, chịu đủ mọi bắt nạt. Cậu không ngờ rằng, cách một vùng biển, có một người luôn dõi theo cậu, cậu cũng thật sự không nghĩ tới, ẩn giấu sau hai chữ ‘xin chào’ kỳ lạ trong tin nhắn của fan lại là những nhớ nhung đau khổ tận cùng.

Ngón tay Dương Gia Lập siết đến trắng bệch, Diệp Đình cúi đầu nhìn, đuôi mắt của Dương Gia Lập đã nổi lên tia máu.

Diệp Đình luống cuống: “Sao mắt lại đỏ như thế, anh nói chuyện này không phải để em buồn…. Cũng không phải muốn thổi phồng mình nam tính thế nào đâu, mắt em đỏ thế nào, anh đau lòng lắm.”

Dương Gia Lập khịt mũi, lắc lắc đầu.

Hồi lâu sau cậu mới nói: “Em không buồn, em chỉ cảm thấy chúng ta đúng thật là hai tên ngốc.”

Diệp Đình: “?”

Dương Gia Lập nói: “Nhiều năm như vậy, rõ ràng anh còn yêu em, cho đến bây giờ em cũng không quên được anh, thế mà em cứ luôn cứng đầu cáu kỉnh đối nghịch với anh, anh thì cứ giả thành bộ dạng ghét bỏ em, còn giả vờ rất cẩn thận nữa, ngu ngốc, cả hai đều ngốc. Bây giờ nghĩ lại, thế mà còn ngốc hơn cả Tiêu Dã nữa.”

Diệp Đình cẩn thận dùng tay lau khóe mắt Dương Gia Lập.

Dương Gia Lập đột nhiên ngẩng đầu, nói: “Nếu hôm đó trong tiệc rượu, lúc hai ta mới gặp lại, em không để tâm mà bổ nhào vào người anh, anh có đỡ lấy em không?”

Diệp Đình hít sâu, trịnh trọng nói: “Anh sẽ ôm chặt lấy em.”

Diệp Đình nói: “Dương Dương, sao anh lại có thế thật sự tổn thương em chứ, đối với em, cho tới bây giờ anh vẫn luôn không có cách.”

Dương Gia Lập mỉm cười.

Cậu rúc vào lồng ngực Diệp Đình, hồi lâu sau, Diệp Đình nghe thấy cậu cúi đầu nói: “Em biết rồi.”

Diệp Đình cong môi lắc đầu, v**t v* mái tóc vừa ngắn lại mềm mịn của Dương Gia Lập, trêu chọc nói: “Được rồi, chuyện này nói đến đây thôi, nói nữa thì sẽ xúc động nhớ về mấy chuyện không vui lúc trước đấy….. Rõ ràng hôm nay là sinh nhật của anh, tại sao lại đào ra bí mật anh giấu nhiều năm như vậy chứ, dù thế nào anh cũng cảm thấy mình bị lỗ lớn đó.”

Dương Gia Lập im lặng suy nghĩ lúc lâu, chọc chọc vào cơ ngực của Diệp Đình: “Xem xét biểu hiện hôm nay của anh, có thể được bồi thường.”

Diệp Đình nhướng mà: “Bồi thường thế nào.”

Dương Gia Lập giả vờ suy nghĩ: “Hình như có người bị em phạt rất nhiều ngày, cũng bị nghẹn rất nhiều ngày rồi.”

Ánh mắt Diệp Đình tối sầm: “Hửm?”

Dương Gia Lập chống người dậy nhìn về phía Diệp Đình, mở to mắt nhìn, trong ánh mắt nháy mắt hiện lên chút hư hỏng, cũng không biết nhớ tới cái gì, trên mặt hiện lên nét ửng hồng, khóe môi câu lên một độ cong, nhanh chóng phi qua kéo chăn lên, cậu không nói gì chỉ trườn người xuống dưới như con cá Trạch.

Diệp Đình còn chưa kịp phản ứng lại, một cảm giác quen thuộc mạnh mẽ truyền lên trên.

Diệp Đình trợn tròn mắt.
 
Lại Bị Bạn Trai Cũ Nhắm Đến Rồi
Chương 220: Ngoại truyện 35: Ngày tháng gà bay chó sủa 11


<i>Edit</i>: Cơm Chiên Trứng

Ngoại truyện 11: Ngày tháng gà bay chó sủa 11

Cuộc sống gia đình gần đây của Dương Gia Lập quá mức tươi đẹp.

Có mèo có đàn ông, có tiền lại nhàn rỗi.

A Phúc càng ngày càng khỏe mạnh, Dương Gia Lập tắm cho nó một lần xong mới phát hiện, tên này không phải do lông xù mà nó thật sự là mập ra, có thể hưởng phúc như chủ nhân của nó. Dù sao Diệp Đình cũng bị quản rất chặt, Dương Gia Lập không chút nghi ngờ chuyện người đàn ông này có thể dính chặt cả đời với mình.

Hơn nữa bản thân Dương Gia Lập cũng không có dã tâm làm đỉnh lưu, sự nghiệp có thể nuôi sống mình, có chất lượng cuộc sống đủ hài lòng cậu liền thỏa mãn, không có dã tâm lớn.

Dương Gia Lập xòe ngón tay tính toán, sau đó quay đầu nghiêm túc hỏi vị Lý Nhị đang được thợ trang điểm: “Em có biết bây giờ anh phiền não chuyện gì nhất không?”

Lý Đại thấy vẻ mặt cậu nghiêm trọng thì không khỏi thẳng sống lưng dậy, khẩn trương hỏi: “Chuyện gì?”

Dương Gia Lập: “Phiền não lớn nhất của anh chính là anh phát hiện bản thân thế mà lại không còn phiền não gì.”

Lý Nhị: “……”

Lý Nhị: “Đánh nhau không?”

Dương Gia Lập cười ha ha đi ra khỏi phòng trang điểm.

Dạo gần đây Dương Gia Lập thật sự thoải mái quá mức, sắc mặt trắng hồng như thiếu niên, đôi mắt sáng ngời như hai ngôi sao lấp lánh, thịt trên mặt cũng nhiều hơn hồi xưa một chút, gương mặt không còn góc cạnh giống như lúc trước nữa, càng ngày càng trẻ ra.

Cho nên có một lần Dương Gia Lập đi quay chương trình cần phải mặc đồng phục trắng xanh, khi kết thúc chương trình chưa kịp thay đồ đã trực tiếp chạy vào phòng làm việc của Diệp Đình, vẻ mặt của nhân viên mới của Nghiễm Vựng còn mờ mịt hỏi: “Diệp tổng còn có em trai học trung học hả, xinh đẹp quá ha, sao trước giờ không nghe nói vậy.”

Mọi người bên cạnh ngại ngùng nhắc nhở cô, cậu “em trai” này mỗi ngày đều nằm sấp lên người Diệp tổng ngủ ngon lành đấy.

Ngồi xe từ trung tâm diễn xuất về tới nhà.

Dương Gia Lập đứng ở lối vào hất văng giày đi vào nhà, hôm nay Diệp Đình vẫn chưa về.

Dương Gia Lập nhớ sáng hôm nay trước khi ra ngoài Diệp Đình có nói hôm nay hắn sẽ về muộn, cho nên cậu cũng không để ý, mang dép lê hình đôi cừu xong liền hừng hực khí thế đi vào phòng bếp, mân mê làm buổi tối của hôm nay.

Đợi buổi tối đều làm xong, vẫn chưa thấy bóng dáng của Diệp Đình.

Dương Gia Lập lấy điện thoại ra gọi cho Diệp Đình một cuộc, điện thoại nhanh chóng được kết nối, Dương Gia Lập còn chưa nói gì, Diệp Đình ở bên kia đã đè thấp giọng, nói: “Bé cưng, cơm tối không cần chờ anh, tối nay anh sẽ về, em ăn trước đi.”

Nói xong liền cúp điện thoại.

Dương Gia Lập vừa nhìn cuộc gọi bị kết thúc vừa nhíu mày, tự mình ngồi ăn cơm tối.

Khoảng chừng hơn mười giờ, cuối cùng Diệp Đình cũng trở về. Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Dương Gia Lập ngồi trên giường trong phòng ngủ, cậu dùng chăn bọc mình lại, hai tay cầm điện thoại chơi game. nghe thấy tiếng mở cửa phòng ngủ thì nâng mắt lên nhìn, tròng mắt đen bóng quét lên người Diệp Đình, vẫn là bộ âu phục trước khi rời nhờ, khuôn mặt cũng không có thay đổi gì nhưng trực giác của Dương Gia Lập lại cảm nhận được hôm nay hắn có vẻ nghiêm túc không giống với thường ngày.

Lồng ngực Dương Gia Lập nảy lên: “Hôm nay anh đi đâu vậy?”

Diệp Đình kéo cà vạt xuống, cởi áo khoác treo lên bên cạnh, bình tĩnh nói: “Cùng người ta ăn bữa cơm, không có nhiều chuyện lắm, bé cưng, em đã ăn cơm tối chưa?:

Dương Gia Lập gật đầu.

Khi cậu còn đang muốn hỏi tiếp thì Diệp Đình lại tiến tới hôn lên má Dương Gia lập một cái, nói bản thân đi tắm trước, sau đó liền cầm áo tắm sạch đi vào phòng tắm.

Dương Gia Lập nhìn bóng lưng của hắn, híp đôi mắt lại.

Tên chó điên Diệp Đình này thường ngày về tới nhà tuyệt đối sẽ không quên một chuyện, đó chính là dính lấy cậu một lát, nhiều lần Dương Gia Lập làm vẻ ghét bỏ nhưng đánh chết Diệp Đình cũng không chịu thay đổi.

Nhưng hôm nay rất kỳ lạ, cái gì cũng không làm, cứ trực tiếp đi vào phòng tắm.

Nhất định có vấn đề.

Những tính toán nhỏ nhưng những viên hạt châu cứ rạo rực trong lòng Dương Gia Lập.

Diệp Đình tắm rửa rất nhanh, không bao lâu liền khoác áo tắm ra ngoài. Hắn lau khô tóc, cởi áo tắm ra, cơ thể tr*n tr** nằm lên giường, trong thoáng chốc vẻ mặt hiện lên một tia mỏi mệt như có như không.

Dương Gia Lập nhìn hắn một cái, cậu không nói chuyện mà chỉ im lặng chui xuống dưới, nằm lên đùi Diệp Đình, lười biếng cầm điện thoại lướt weibo như thường ngày. Diệp Đình cũng không mở miệng, bàn tay cầm máy tính bảng, ngón tay lướt màn hình cực nhanh, cũng không biết đang bận cái gì.

Dương Gia Lập nâng mí mắt nhìn nhìn hắn, vươn tay cầm lấy “cậu em” của Diệp Đình.

Diệp Đình nhíu mày: “Hửm?”

Dương Gia Lập bình tĩnh nói: “Không có gì, mượn chơi tí.”

Diệp Đình: “…..Em cũng có mà.”

Dương Gia Lập trừng mắt nhìn hắn một cái, Diệp Đình mở to mắt nhìn, chịu thua nói: “Được được được, em chơi đi, dù sao cũng là cho em xài.”

Nói xong, Diệp Đình lại lia mắt nhìn về lại màn hình máy tính bảng.

Dương Gia Lập nhớ đến đủ loại biểu hiện của Diệp Đình trong hôm nay, trong lòng liền không thoải mái, tùy tiện chơi một lát rồi bỗng nhiên trên tay dùng chút lực, nhéo Diệp Đình mạnh tới mức hắn rên lên, cả người cong lại.

Diệp Đình than một tiếng, cau mày: “Bé cưng, em làm gì thế?”

Dương Gia Lập chẹp miệng: “Em muốn giết gà lấy trứng.”

Diệp Đình: “…..”

Nhiều năm như vậy, Diệp Đình gần như hiểu rõ Dương Gia Lập như lòng bàn tay, một chút cảm xúc dao động của Dương Gia Lập cũng không thể gạt được hắn. Diệp Đình bỏ máy tính bảng xuống, ngón tay luồn vào trong mái tóc mềm mại của Dương Gia Lập, dịu dàng hỏi: “Ai lại chọc em không vui vậy?”

Dương Gia Lập có chút tức giận: “Anh.”

Diệp Đình hỏi cậu: “Anh làm sao?”

Dương Gia Lập bỏ “đồ chơi” của Diệp Đình xuống, khoanh chân ngồi thẳng dậy, đôi mắt nhìn thẳng Diệp Đình: “Anh có việc gạt em.”

Diệp Đình không biết nên làm sao: “Anh gạt em chuyện gì?”

Dương Gia Lập híp mắt tiến sát lại, tận đến khi có thể nhìn rõ cọng râu trên cằm Diệp Đình cậu mới đè thấp giọng hỏi: “Anh nói cho em biết, hôm nay anh về muộn như vậy, sau khi tan làm đã đi đâu — đừng nói với em là đi xã giao, em xem lịch trình của anh rồi, tối nay không có tiệc.”

Diệp Đình nhìn dáng vẻ hùng hổ dọa người truy hỏi hành tung của Dương Gia Lập, không biết thế nào lòng hắn lại có chút vui mừng. Hắn cong môi cười nói: “Làm sao, em còn nghi ngờ anh đi ra ngoài lêu lổng hả?”

“Trong lòng ngay thẳng thì sẽ không sợ em hỏi, nói đi, anh đã làm gì, đi đâu?”

Dương Gia Lập bất đắc dĩ nhún vai: “Em thật sự muốn biết sao?”

Dương Gia Lập nghiêm túc gật đầu.

Diệp Đình thở dài: “Vốn để lát nữa mới nói với em, nhưng em đã hỏi thì được thôi. Mẹ anh mới từ Mỹ về, hôm nay anh phải đi đón chuyến bay của bà, sắp xếp ổn thỏa cho bà, chỉ có chút chuyện đấy thôi.”

Dương Gia Lập vừa nghe liền nhíu mày.

Mẹ Diệp Đình, Bành Lệnh Nghi, đến nay Dương Gia Lập còn nhớ rõ dáng vẻ lạnh như băng và khinh thường của bà ấy đối với mình, lúc trước mẹ Diệp Đình còn muốn giới thiệu người khác cho hắn, nếu không phải Diệp Đình giữ vững lập trường nói không chừng thật sự đã bị lung lay. Mỗi khi nhớ tới chuyện này, Dương Gia Lập đều cảm thấy trong đầu vẫn còn vướng mắc, không thoải mái.

Dương Gia Lập gãi đầu, hỏi: “Mẹ anh về làm gì thế, kiểm tra sao?”

Diệp Đình nằm xuống giường, lần nữa cầm máy tính bảng lên: “Chính là về xem xem tình huống hoạt động của công ty với tình trạng cuộc sống bây giờ của anh.”

Dương Gia Lập khe khẽ thở ra.

Chẳng qua cậu còn chưa kịp thả lỏng, Diệp Đình lại chậm rãi nói: “….Trừ chuyện đó ra, bà còn giúp chuyển lời của ông nội cho anh, bảo anh nhanh chóng giải quyết chuyện con cái, cần nhận nuôi thì nhận sớm chút,”

Hơi thở vừa mới thở ra của Dương Gia Lập lập tức hít lại.

Cậu kinh ngạc nhìn Diệp Đình: “Mẹ anh bảo anh nhanh chóng nhận con nuôi sao?”

Diệp Đình gật đầu, thái độ vô cùng thản nhiên, giống như đây chỉ là một chuyện nhỏ không quan trọng.

Dương Gia Lập tức giận, nghiêng đầu qua, hai tay chống lên lồng ngực rộng lớn của Diệp Đình, trong giọng nói mang theo chút kích động: “***, anh có thái độ gì vậy hả, chuyện lớn như vậy, anh cũng không thương lượng với em?”
 
Lại Bị Bạn Trai Cũ Nhắm Đến Rồi
Chương 221: Ngoại truyện 36: Đại đoàn viên (Hết)


<i>Edit</i>: Cơm Chiên Trứng

Ngoại truyện 12: Đại đoàn viên

Dương Gia Lập kinh ngạc nhìn Diệp Đình: “Mẹ anh bảo anh nhanh chóng nhận con nuôi à?”

Ánh mắt Diệp Đình vẫn còn dán lên màn hình máy tính bảng đang phát ra ánh sáng yếu ớt, nhìn qua trông có hơi tùy ý: “Ông nội của anh cũng nói như vậy, bảo anh nhanh chút, làm thủ tục sớm sớm, nhanh chóng làm xong chuyện này.”

Dương Gia Lập nhíu mày: “Sao thái độ của anh lại thờ ơ như vậy?”

Diệp Đình ngẩng đầu dậy, nhướng nhướng mày: “Sao lại nói thế?”

Dương Gia Lập: “Chuyện này anh chẳng những hoàn toàn không thương lượng với em, tới bây giờ mới nói cho em biết, hơn nữa còn nói theo kiểu chuyện này là chuyện vặt chỉ tiện tay làm thôi ấy. Nhưng đây là chuyện nhận nuôi một đứa trẻ cơ mà, cũng đâu phải là nhận nuôi mèo hay nuôi chó đâu.”

Diệp Đình gật đầu: “….. Có khác nhau nhiều không?”

Dương Gia Lập: “……”

Diệp Đình nhìn vẻ mặt trở nên nghiêm túc của Dương Gia Lập, hắn bỏ máy tính bảng trong tay xuống, nửa ngồi dậy, thở dài giải thích: “Dương Dương, gia đình và môi trường xung quanh khiến cho suy nghĩ của anh có thể có chút cực đoan. Từ nhỏ anh gần như là sống một mình, bị nhét vào môi trường giáo dục tỉ mỉ, mỗi một bước đều phải dựa theo tiêu chuẩn của trưởng bối đưa ra, Trong mắt anh, nếu đã là con cháu của nhà họ Diệp, đơn giản chính là được cung cấp điều kiện và tài nguyên, đi đôi với việc giáo dục tốt, hoàn thành từng bước một là được…… Anh không biết em có thể tiếp nhận hay không.”

Dương Gia Lập nghẹn một ngụm khí trong lồng ngực, cậu muốn phản bác, muốn nói với Diệp Đình rằng không nên nuôi dạy đứa trẻ theo trình tự hóa như vậy, một gia đình cũng không nên có không khí như thế, nhưng khi cậu nhìn vào đôi mắt của Diệp Đình, câu gì cũng không nói ra được.

Hơn nửa ngày sau cậu mới thở dài một hơi.

Ông nội của Diệp Đình là vị trưởng bối có thể hạ lệnh và có thể kết luận, ông đã nói thế, Dương Gia Lập biết chuyện này có lẽ đã quyết định xong xuôi rồi.

Cậu chui vào trong ổ chăn, buồn rầu: “Bỏ đi, không nói nữa, đi ngủ.”

Trong lòng Dương Gia Lập còn nghẹn chuyện đó nên đêm này ngủ cũng không an giấc, trong mơ nghe thấy tiếng trẻ con khóc, cậu luống cuống tay chân hoang mang sợ hãi, kéo dài đến sáng mới tỉnh lại.

Vài ngày nữa có một thông cáo tiệc tối, Dương Gia Lập phải đi đến hội trường để tập diễn.

Trong hậu trường của hội trường, Dương Gia Lập vừa mở cửa đi vào đã nhìn thấy Lý Đại ôm một đứa trẻ, Vương Dương đứng bên cạnh cầm trống lắc* chơi đùa.

<i>*Trống lắc </i>

xNTEqRucWvJkN1UZDt75UK3KRE6EsP43hzkohtUsC-bs0oV_F2NCMpbW9ZaTea_YVTCiLD2o1nE2yr28MMvT1glw3np618PuRzKiZCOTopoTi-Fp1ekl6E1QzMYxq48i6z7bFn6C5fnLPJJrAQ


Dương Gia Lập bị cảnh này làm cho sốc óc.

Cậu trợn tròn mắt: “Con nhà ai vậy…… Mấy ngày không gặp, Vương Dương sinh hả?”

Vương Dương bị câu hỏi xấu hổ của Dương Gia Lập chọc cho đỏ mặt, thẹn thùng nói: “Không phải, không phải, đây là con của chị họ anh Thành Vinh ấy, chị họ của anh Thành Vinh có việc nên nhờ tụi em trông giúp một ngày.”

Dương Gia Lập vỗ vỗ ngực: “Hóa ra là của chị họ Lý Đại, làm anh sợ muốn chết, còn tưởng là em…..”

Lý Nhị đang ngồi ăn cơm hộp bên cạnh nhịn không được phản bác: “Trước tiên không bàn chuyện Vương Dương là nam, anh Dương anh tưởng này là đẻ trứng hả, nhanh như thế đã đẻ ra rồi?”

Dương Gia Lập vò mái tóc lộn xộn của mình, thở dài một tiếng.

Lý Đại ôm đứa nhỏ đến bên cạnh Dương Gia Lập, ý cười dịu dàng: “Đừng nói chuyện này nữa, đứa trẻ này đáng yêu lắm, anh Dương, anh xem nè, đang cười đó, aiyo, lại dẩu cái miệng nhỏ lên rồi này.”

Dương Gia Lập cúi đầu nhìn, em bé mặc tã lót, đôi mắt chớp chớp, trên mặt có thịt, giống như cái bánh bao da mỏng nhồi thịt, lại giống như cục bột nhồi không đều, lông mi cũng chưa thấy rõ, cậu nhìn sao cũng không nhìn ra nó đẹp chỗ nào.

Nhưng cậu vẫn làm trái lương tâm tâng bốc nó: “Đáng yêu, đáng yêu ghê.”

Lý Đại đột nhiên ngửi ngửi hai cái, nói với Vương Dương: “Có phải nên thay tã rồi không?”

Vương Dương hiểu ra, hai người vội vàng đặt em bé xuống tháo tã cũ ra. Tay Lý Đại đang bận nên nhờ Dương Gia Lập lấy tã mới qua. Dương Gia Lập đưa tã cho Lý Đại, thấy cơ thể mềm yếu của em bé, nhịn không được hỏi: “Trẻ con mỗi ngày đều phải thay tã hả?”

Lý Đại bật cười: “Đương nhiên rồi, phải thay thường xuyên nếu không nó sẽ khóc lóc rồi sinh bệnh đó.” Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Dương Gia Lập có chút đăm chiêu gật đầu, thoáng nhìn xuống dưới, vừa đúng lúc nhìn thấy cái tã của em bé, trên tã là một mớ hỗn độn, Dương Gia Lập nhìn xong có chút buồn nôn, nhưng mà Lý Đại lại không có phản ứng gì, ngược lại hắn thay tã trông còn rất vui vẻ, Dương Gia Lập cũng không làm hắn mất hứng.

Lờ mờ hoàn thành xong buổi diễn tập, Dương Gia Lập không trực tiếp về nhà mà lại đi đến cửa hàng bán đồ dùng của trẻ em để xem.

Chủ tiệm rất nhiệt tình, hỏi Dương Gia Lập cần gì, đứa nhỏ được mấy tuổi rồi.

Dương Gia Lập lắc đầu: “Để tôi xem xem, xem thử chút đã.”

Chủ tiệm gật đầu, cười nói: “Cần gì cứ gọi tôi, ở đây tôi có đủ loại cả, hàng nhập khẩu cũng rất nhiều.”

Dương Gia Lập đi quanh mấy gian hàng,

Cậu nhìn quần áo của trẻ em treo bên trên, quần yếm, âm nhạc dưỡng thai, bộ sách giáo dục trẻ em, xe trẻ em, sữa bột và đủ loại vật phẩm chuyên dùng cho trẻ con. Từ trước đến giờ cậu chưa từng để tâm, nhưng giờ nghĩ lại, nuôi một đứa nhỏ rắc rối hơn những gì cậu nghĩ, trách nhiệm quá nặng nề.

Cuối cùng Dương Gia Lập mua đại hai bộ quần áo xong rồi đi ra trước cửa hàng, nhìn thấy phía đối diện là một trường tiểu học.

Giờ này vừa đúng lúc trường tiểu học tan học, nhóm bạn nhỏ lưng đeo cặp ồn ào chen lấn đi ra khỏi cổng trường, một số sẽ chạy vào vòng tay của cha mẹ, một số sẽ lo lắng đứng chờ, một số bạn nhỏ im lặng đi về một hướng nhưng cũng có một số bạn nhỏ đùa giỡn không ngừng, nói chuyện ồn ào.

Dương Gia Lập đứng nhìn nhóm bạn nhỏ này thật lâu.

Chờ đến khi về nhà, Dương Gia Lập mở máy tính lên, bắt đầu từ việc dạy dỗ trẻ nhỏ đến việc học lên của trẻ em và kế hoạch cho tương lai của chúng, cả quá trình đều xem theo “cách tiếp thu không có chọn lọc”.

Tắt máy tính xong, Dương Gia Lập chống má nghĩ ngợi, cậu thật sự được không?

Cậu không phủ nhận chuyện Diệp Đình có thể khiến cho đứa nhỏ trở thành người có tiền sinh hoạt nhiều nhất trong lớp, đi xe sang nhất đến trường, được giáo viên giỏi nhất dạy học, nhận được điều kiện tốt nhất, nhưng như thế thật sự có ổn không?

Diệp Đình không có khái niệm về “nhà”, có lẽ hắn chỉ có thể cho đứa nhỏ sự quan tâm trao đổi tình cảm vừa đủ, chỉ có thể hướng dẫn giáo dục gia đình và giáo d*c t*nh cảm cho đứa nhỏ, khiến nó trở thành một người vĩ đại như bình thường, nhưng hắn thật sự có năng lực và khả năng như thế không?

Dương Gia Lập trầm mặc.

Lại qua thêm vài ngày, tiệc tối kết thúc hoàn mỹ.

Sau khi thông cáo xong, Lý Đại Lý Nhị và Dương Gia Lập đều thở phào một hơi, Lý Nhị la hét ầm ĩ đòi làm tiệc ăn mừng cho đoàn đội, Dương Gia Lập liền đề nghị dứt khoát làm trong nhà cậu,

Vì thế tối hôm đó Lý Đại Lý Nhị và Vương Dương đi đến nhà Dương Gia Lập.

Dương Gia Lập và dì giúp việc bận rộn làm một bàn đồ ăn, Lý Nhị cầm đũa quét sạch như quỷ chết đói, Lý Đại ghét bỏ nhìn cậu ta, châm chọc nói: “Ăn uống như thế này, anh thật sự muốn xem xem có cô gái nào vừa ý em không.”

Lý Nhị nuốt miếng cá hồi vào miệng, không để tâm hừ một tiếng: “Anh cứ việc châm chọc em đi, em đã tìm được một cô gái rồi, đã thoát thân xử nam suốt hai mươi mấy năm luôn rồi.”

Lý Đại “hửm?” một tiếng: “Chuyện hồi nào, sao không nghe em nói.”

Lý Nhị cười trông gian xảo: “Chuyện từ hồi trước rồi, chưa ổn định nên chưa nói cho các anh nghe.”

Vương Dương hỏi một câu: “Đối phương là người như thế nào?”

Lý Nhị lập tức buông đũa xuống, hệt như một cô gái hoài xuân nói: “Cô gái này đặc biệt phù hợp với tiêu chuẩn của em, em ấy tên Lệ Lệ.”

Vương Dương lắc đầu: “Tên này nghe không đáng tin lắm nhỉ.”

Lý Đại cũng phụ họa: “Giống như mấy tên đàn ông th* t*c trên MoMo lén lấy ảnh tự sướng của những người nữ nổi tiếng để lừa tiền mấy người đàn ông không biết gì ấy.”

Hiếm khi Diệp Đình cũng cong môi: “Vẫn nên cẩn thận chút.”

Lý Nhị lập tức không vui, trừng mắt nhìn mấy người trên bàn, phát hiện Dương Gia Lập vẫn chưa phát biểu quan điểm, lúc này kêu gọi viện binh, ầm ĩ nói: “Anh Dương, anh xem bọn họ nói như thế kìa, anh phải phân xử cho em.”

Ánh mắt của Dương Gia Lập rơi trên bát, không có phản ứng.

Lý Nhị gõ bát: “Anh Dương?”

Lúc này Dương Gia Lập mới hoàn hồn lại.

Cậu ngẩng đầu dậy, phát hiện mọi người đều đang nhìn mình, xấu hổ à một tiếng: “Nghe nè, nghe nè. Cưng nói cưng là xử nam đúng không, tốt lắm, cưng không nói anh còn nghĩ cưng à xử nữ ấy.”

Lý Nhị: “?”

Lý Đại, Vương Dương, Diệp Đình: “?”

Dương Gia Lập mở to mắt nhìn: “Anh đang kể chuyện cười để điều chỉnh không khí một chút ấy mà, không nghe ra sao?”

Lý Nhị: “……..”

Lý Nhị: “Nghe ra, ha ha, ha ha.”

Diệp Đình thấy Dương Gia Lập như thế, chân mày khẽ cau lại.

Mấy ngày nay hắn bận chuyện dự án, đến giờ mới nhận ra hình như trong lòng Dương Gia Lập đang cất giấu tâm sự không nói cho hắn nghe.

Chờ tiệc kết thúc, tiễn Lý Đại Lý Nhị và Vương Dương về, Dương Gia Lập cầm khăn tắm: “Em đi tắm.”

Diệp Đình kéo cậu lại: “Khoan đi đã.”

Dương Gia Lập quay đầu lại: “Sao thế?”

“Lúc ăn cơm anh cảm thấy em không tập trung, Dương Dương, em suy nghĩ cái gì thế, nói cho anh biết đi.”

Giọng điệu Dương Gia Lập trầm xuống: “Em đi tắm trước rồi bàn sau.”

Diệp Đình kéo cậu lại, cương quyết nói: “Bây giờ nói đi.”

Dương Gia Lập quay đầu lại, nhìn vào đôi mắt vừa đen vừa sâu của Diệp Đình, một lúc lâu sau cậu hít một hơi thật sâu, giống như đã hạ quyết tâm, bình tĩnh nói: “Em không muốn nuôi con.”

Diệp Đình nhíu mày: “Tại sao?”

Dương Gia Lập nói: “Em không đồng ý quan điểm nuôi dạy con của anh, nhưng bản thân em cũng không đủ tự tin để thay đổi. Em không nghĩ mình có khả năng có thể nuôi nấng và dạy dỗ một đứa trẻ thật tốt, em không dám gánh vác cuộc đời của một người khác một cách dễ dàng như vậy được, em không có chuẩn bị để làm một người ba tốt, dù cho bây giờ hay tương lai, em cảm thấy em không thể có sự chuẩn bị tốt như thế được.”

Diệp Đình bình tĩnh nói: “Em xác định chưa, anh nghĩ em sẽ rất thích trẻ con.”

Dương Gia Lập lắc đầu: “Mấy ngày trước Thiệu tổng có dẫn con của anh ấy đến làm khách, quả thật em và con của Thiệu tổng chơi rất vui, có lẽ vì thế anh cho rằng em thích trẻ con. Nhưng nói thật, em thích một mặt đáng yêu của mấy bạn nhỏ, nhưng nó chỉ có thế thôi. Dù sao em vẫn cảm thấy bản thân em chưa đủ trưởng thành, nói em ích kỷ cũng được nhưng muốn em đối diện với đứa trẻ khóc lóc ầm ĩ, chùi mông cho nó, đút sữa dỗ nó ngủ, bảo em phụ đạo học tập cho nó, quan tâm thành tích của nó, muốn em lên kế hoạch cho cuộc sống của nó, lúc nào cũng lo lắng đề phòng nó đi nhầm đường, nói thật, em làm không được đâu.”

Dương Gia Lập thở dài: “Cho tới bây giờ em chưa nghĩ đến chuyện làm ba, thật sự đó. Tới tận bây giờ em cũng chưa hề có tính toán và chuẩn bị cho chuyện này, nhưng ông nội anh đã nói như thế, em…..”

Diệp Đình nhẹ nhàng xoa tóc Dương Gia Lập, cười nói: “Mấy ngày nay đang lo nghĩ chuyện này sao?”

Dương GIa Lập tủi thân ừm một tiếng.

Diệp Đình cúi đầu hôn lên trán Dương Gia Lập một cái, dịu dàng hỏi: “Vậy thì đừng nghĩ nữa, cứ giao cho anh là được rồi, em đi tắm đi.”

Dương Gia Lập nhíu mày: “Anh có ý gì?”

Diệp Đình không trả lời mà chỉ đẩy Dương Gia Lập vào phòng tắm.

Mấy ngày tiếp theo Diệp Đình giống như đã quên đi lần nói chuyện này, ở trước mặt Dương Gia Lập cũng không nhắc đến chuyện nhận nuôi con, Dương Gia Lập nghi ngờ chừng vài ngày, cuối cùng nhân lúc Diệp Đình đón cậu về nhà, nhịn không được hỏi: “Về chuyện đứa nhỏ, anh……”

Đèn chuyển sang màu đỏ, Diệp Đình dừng xe lại.

Hắn nhìn Dương Gia Lập một cái, v**t v* gương mặt của Dương Gia Lập: “Giải quyết xong rồi.”

Dương Gia Lập kinh ngạc hả một tiếng: “Anh đã làm thủ tục ôm con về rồi hả?”

Diệp Đình mỉm cười: “Không phải, là quyết định không nhận nuôi nữa.”

Dương Gia Lập càng ngạc nhiên hơn: “Tự anh quyết định hả? Bên phía ông nội với người nhà của anh có đồng ý chưa?”

Diệp Đình nói: “Cuộc sống của anh, trừ em ra thì người khác không có quyền can thiệp vào. Lúc trước nghĩ muốn nhận nuôi con là vì anh cảm thấy em sẽ thích, không tính là yêu cầu của bên dòng họ, nếu giữa hai người xảy ra mâu thuẫn, anh đương nhiên sẽ đặt em lên đầu. Yên tâm đi, bên phía ông nội và cha mẹ của anh đã giải quyết xong rồi, không sao đâu.”

Dương Gia Lập vẫn không dám tin: “Nhưng mà…..”

Diệp Đình tiến tới hôn lên cánh môi mềm mại ấm áp của Dương Gia Lập một cái: “Không cần lo lắng, nhà họ Diệp không thiếu con cháu. Sau anh, trong nhà vẫn còn một số tiểu bối mà, nhà họ Diệp sẽ không vì anh mà không có người thừa kế đâu.”

Dương Gia Lập bị tin tức này là cho đầu óc hồ đồ, mơ mơ màng màng bị Diệp Đình chở về nhà.

Lúc ăn cơm tối, tắm rửa, lúc bị Diệp Đình đè, Dương Gia Lập vẫn chưa lấy lại tinh thần.

Diệp Đình thấy Dương Gia Lập đang hành sự mà còn dám mất tập trung, lúc này hắn híp mắt lại, bỗng nhiên dùng sức một cái, đâm thẳng khiến Dương Gia Lập chảy mồ hôi đầy lưng, cổ họng đều khàn giọng cầu xin tha thứ mới buông tha cho cậu.

Dọn dẹp sạch sẽ bãi chiến trường, Dương Gia Lập tỉnh táo lại, ôm chặt cổ Diệp Đình.

Dương Gia Lập hỏi hắn: “Mấy chuyện anh nói đều là thật sao?”

Diệp Đình ăn xong chùi mép vô cùng thỏa mãn, g*m c*n vành tai của Dương Gia Lập, giọng nói mang theo hơi thở nóng bỏng đầy từ tính bay vào trong tai Dương Gia Lập: “Bé cưng, anh là người không có cảm tình với những người khác, chỉ trừ em ra thôi. Anh cũng không thích, không cần có con, anh có em là có tất cả rồi. Em nói cả đời này chỉ cần một mình anh, muốn xây dựng một gia đình với anh, không muốn người khác, chẳng lẽ anh còn có thể nói không sao?”

Trái tim Dương Gia Lập từ từ thả về lại lồng ngực.

Đêm nay h*m m**n của Diệp Đình rất lớn, làm một lần không đủ, hắn lại kéo Dương Gia Lập làm lần thứ hai, gây sức ép tới mức hai chân Dương Gia Lâm mềm nhũn đầu óc choáng váng, đến khi sắp kết thúc, Diệp Đình ghé vào tai Dương Gia Lập: “Chỉ cần em không hối hận, anh sẽ không hối hận.”

Dương Gia Lập mơ màng mở mắt ra rồi lại mơ màng nhắm mắt lại, hơn nửa ngày mới đáp: “Ừm.”

Những ngày bình yên cứ thế trôi qua, giống như sóng gió nhận nuôi con chưa bao giờ xảy ra vậy.

Ba tháng sau ba mẹ Diệp Đình lại đến thăm, Dương Gia Lập và bọn họ cùng nhau ăn bữa cơm.

Dương Gia Lập cũng không biết Diệp Đình dùng cách gì để khiến cho ba mẹ và ông nội của hắn nhượng bộ. Mẹ Diệp Đình dùng một ánh mắt vô cùng phức tạp nhìn Diệp Đình và Dương Gia Lập, rốt cuộc cũng không nói thêm gì, chỉ khi đến cuối ngày ngồi xe rời đi mới nói một câu: “Bây giờ mẹ mới biết, từ trước tới nay mẹ chưa bao giờ hiểu con trai mình. Bỏ đi, tụi con cứ sống cuộc sống của tụi con đi, mẹ không chen vào nữa đâu.”

Nửa năm sau, Lý Đại và Vương Dương ra nước ngoài lãnh giấy kết hôn, Dương Gia Lập đến tham dự hôn lễ của bọn họ.

Lại thêm nửa năm sau, Lý Nhị cũng có tin tức mới, hắn và cô nàng Lệ Lệ kia đã xác định mối quan hệ xong, Lệ Lệ thật ra là một cô gái tốt, tốt nghiệp thạc sĩ đại học Thượng Dĩnh, cực kỳ có khí chất của người tri thức, người cũng hay ngại ngùng nhưng dịu dàng, quả thật không phải tên đàn ông bỉ ổi giả gái lừa tiền.

Lại một năm nữa trôi qua, Diệp Đình nói với Dương Gia Lập, con trai của giám đốc đương nhiệm tập đoàn Cố Thị nhỏ hơn Dương Gia Lập vài tuổi, tên là Cố Gia Duệ đã nhận nuôi một đứa nhỏ ở cô nhi viện, gia đình nhà họ Cố từ trên xuống dưới đều đầy đủ.

Dương Gia Lập cười nói: “Tốt quá nhỉ.”

Diệp Đình hỏi cậu: “Em có từng hối hận chuyện quyết định không nhận nuôi con không?”

Dương Gia Lập lắc đầu: “Em vẫn vậy thôi, toàn tâm toàn ý muốn ở bên cạnh anh là đủ rồi.”

Diệp Đình chậm rãi gật đầu: “Được.”

Sau đó, lá cây xanh tươi dần chuyển sang vàng, vàng rồi lại chuyển xanh, các tòa nhà cao tầng dần mọc lên thêm, diện mạo của thành phố giờ đây lại thay đổi một lần nữa, ba năm nữa lại trôi qua.

Đứa Thiệu Thành con trai của Thiệu Cẩm Hoằng đã tốt nghiệp nhà trẻ, gần đây Thiệu Cẩm Hoằng và vợ hắn đang suy nghĩ xem nên cho con mình học tiểu học ở đâu thì tốt hơn.

Giám đốc lớn Cố Phong của tập đoàn Cố thị đã rút lui khỏi giới, giờ đây trở thành đầu bếp tại nhà, mỗi ngày đều siêng năng làm mấy món tới chó cũng không ăn nổi để lấy lòng vị kia. Cố Gia Duệ, con của hắn chính thức nhậm chức, nâng thương hiệu của Cố thị lên cao. Sau này cũng không còn là Cố tổng nhỏ bé nữa, trở thành tân Cố tổng lớn.

Lý Đại và Vương Dương mua nhà mới, nằm ở vị trí mặt đường tốt, cuộc sống gia đình nhỏ đâu lại vào đấy.

Lý Nhị và Lệ Lệ cũng kết hôn, và đương nhiên, người ta tên thật là Lương Di Lệ.

Đầu năm, Lam Thiên có về nước thăm Dương Gia Lập một lần, khi cậu ta đến, trên tay có hai chiếc lồng mèo, Dương Gia Lập thấy trên ngón tay cậu ta có đeo nhẫn cưới kiểu nam — hoa văn được khắc trên nhẫn cưới đương nhiên cũng là hình chú mèo.

Con gái Tiêu Nhạc Nhạc của Triệu Hướng Hải đã lên lớp 8, hình như gần đây đang có khuynh hướng yêu sớm. Anh Hải có lòng muốn trò chuyện với con, nhưng lại sợ con gái cảm thấy anh đang rình trộm chuyện riêng tư của con, làm con gái tổn thương lòng tự trọng nên đang buồn phiền không thôi. Tiêu Dã vẫn ngốc ngốc như ngày nào, mỗi ngày đều gọi “Anh Hải, anh Hải” rất chi là vui vẻ.

Tuy qua nhiều năm như thế nhưng Diệp Đình không hề già đi chút nào, ngược lại tuổi tác càng lớn, hơn thở gợi cảm của người đàn ông trưởng thành trong hắn càng nồng, tây trang giày da, hơn nữa tiền tài quyền thế ngày càng nhiều, mấy năm nay người muốn đến làm ấm giường cho hắn nhiều đếm không xuể, nhưng đáng tiếc Diệp Đình hoàn toàn không có hứng thú, tất cả chấp niệm của hắn đều đặt lên người Dương Gia Lập, không còn chút gì chừa lại cho người khác.

Diệp Đình hỏi Dương Gia Lập: “Qua thêm mấy năm nữa em vẫn không hối hận chuyện không nhận nuôi con sao? Bây giờ không nhận, sau này thật sự sẽ không còn cơ hội nữa.”

Dương Gia Lập suy nghĩ một lát, dứt khoát lắc đầu: “Vẫn không hối hận đâu.”

Diệp Đình nói: “Được. Vậy thì đời này chỉ có anh và em thôi.”

Dương Gia Lập trịnh trọng ừm một tiếng. Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Lại sau đó nữa, qua thêm ba năm, Dương Gia Lập nhận được giải thưởng giai điệu vàng, nhận được cổ phần công ty quản lý, chính thức lui về hậu trường, làm công việc phát triển hoạt động và sáng tác nhạc, cuộc sống từng chút từng chút nhàn hạ,

Chú mèo A Phúc này cũng dần già đi, cũng may mèo con nhỏ của nó đã trưởng thành, lớn thành một đàn, rất ầm ĩ.

Có một biểu chiều, Diệp Đình chở Dương Gia Lập về nhà như thường ngày, Dương Gia Lập nhìn căn biệt thự bọn họ đã ở cùng nhau nhiều năm và bãi cỏ xanh mướt trước biệt thự, tràn đầy cảm thán nói: “Có đôi khi nhìn người khác rồi nhìn lại trong nhà mình vẫn sẽ cảm thấy có chút tịch mịch nhỉ.”

Diệp Đình cười cậu: “Không phải lúc trước nói tuyệt đối sẽ không hối hận sao?”

Dương Gia Lập gật đầu: “Không hối hận, nhưng mà có chút xúc động thôi. Chỉ cần anh còn ở cạnh em, bao nhiêu năm em cũng sẽ không hối hận.”

Ánh mắt Diệp Đình dịu dàng nhìn sườn mặt được ánh hoàng hôn chiếu sáng của Dương Gia Lập.

Dương Gia Lập nhìn sân cỏ thật lớn kia, bỗng nhiên nổi hứng cười nói: “Đúng rồi, hôm nào em đi mua có bàn nướng thịt, sân cỏ lớn như vậy, mình dọn dẹp một chút rồi dùng để nướng BBQ dã ngoại là tuyệt vời luôn. Em sẽ mời anh Hải với Tiêu Dã đến, nói bọn họ dẫn Nhạc Nhạc theo nữa.”

Diệp Đình gật đầu: “Vậy anh sẽ mời Cố tổng, hai vị Cố tổng, bọn họ nhất định sẽ dẫn anh Dư và Thiện Lương…..bây giờ chắc đang làm tổng thanh tra tài vụ. Thiệu tổng với Tiểu Lý Tử cũng phải mời đến nữa, con của bọn họ thú vị lắm.”

Dương Gia Lập nói rất vui vẻ, lại bổ sung thêm: “Lý Đại Lý Nhị Vương Dương đương nhiên cũng không thể thiếu, Lam Thiên với Nguyễn tổng cũng phải mời tới nữa, gần đây cậu ấy ở trong nước, mấy con mèo con của A Phúc còn đang để cậu ấy nuôi kìa. Em nghĩ đã, còn có…….Ai da, dù sao ai có thể mời thì mời hết đi, sân cỏ lớn như vậy, nhiêu cũng chứa đủ.”

Diệp Đình cười nói được.

Chiếc xe chậm rãi chạy vào ga ra, ánh mắt của Dương Gia Lập vẫn nhìn về sân cỏ.

Hình như cậu nhìn thấy dưới ánh mặt trời màu vàng kim tỏa sáng, nắng hoàng hôn đầy trời buông xuống cùng với khói lửa ngập tràn nhân gian, Cố tổng tiền nhiệm Cố Phong đang cười tủm tỉm nướng xiên thịt gà cho Dư Bảo Nguyên, kết quả bị Dư Bảo Nguyên ghét bỏ; Cố tổng đương nhiệm Cố Gia Duệ và Thiện Lương tay chân nhanh nhẹn nướng được một đống xiên đồ ăn, nói nói cười cười.

Thiệu Cẩm Hoằng, Diệp Đình, Triệu Hướng Hải, ba con người sống theo hệ healthy ngồi trên ghế uống trà trò chuyện về hướng phát triển của thị trường tài chính. Tiêu Dã bày mấy chiếc mô tô của Diệp Đình cất ra, định thể hiện oai phong trước mặt anh Hải, để tránh cho hắn bị người ta cho rằng mình là chú chó ngốc chỉ biết phá nhà.

Lý Đại, Lý Nhị, Vương Dương, Lương Di Lệ thì ồn ào ầm ĩ, suốt nhiều năm như thế vẫn còn tranh chấp vô số chuyện vặt vãnh đến long trời. Hồ Lý, vợ của Thiệu Cẩm Hoàng, tính trẻ con vẫn chưa mất, hệt như đứa trẻ cầm đầu dẫn thế hệ tiếp theo của nhà họ Cố, dẫn Tiêu Nhạc Nhạc và mấy đứa trẻ khác gây rối khắp nơi.

Lam Thiên vẫn không bỏ được bản tính làm sen của mèo, cầm xiên thịt mèo có thể ăn chạy đuổi theo mèo ở khắp nơi, Nguyễn Ngạn Đình thì cầm xiên thịt Lam Thiên có thể ăn chạy đuổi theo cậu ta.

Còn bản thân Dương Gia Lập, cậu ngồi ở nơi dưới ánh tà dương đẹp đẽ nhìn ngắm hết thảy cảnh tượng trước mắt.

Cậu tuyệt đối không hối hận, cũng hoàn toàn không cô độc.

Tất cả tình cảm của cậu đều đặt lên người Diệp Đình, nhận được sự thỏa mãn lớn nhất trong nhóm người tựa như một gia đình này.

Dương Gia Lập đắm chìm trong tưởng tượng của mình, đột nhiên không đầu không đuôi nói: “Sẽ có một ngày nào đó thôi.”

Không biết Diệp Đình có nghe hiểu hay không.

Hắn chỉ nhìn dáng vẻ ngây ngốc của Dương Gia Lập, mỉm cười: “Sẽ mà.”

Dương Gia Lập không biết chính là, cảnh tượng náo nhiệt ấm áp trong tưởng tượng của cậu, ở một ngày nào đó trong tương lai đã thật sự được thực hiện.

Đương nhiên, đó là thuộc về thật nhiều, thật nhiều, thật nhiều năm về sau.

Toàn văn xong

~~~~~~~~~~~~~~

Tung bông ăn mừng ♡\( ̄▽ ̄)/♡.
 
Back
Top Dưới