"Liệu số 545 trước khi bị điên có hận thù gì với số 1 không nhỉ?"
Trần Hoàng Vũ lầm bầm, trong lúc đợi đến lượt lấy đồ ăn, rồi lại nhìn bóng lưng ướt nhẹp của số 178.
Xem ra anh ta cũng mặc kệ rồi.
Vừa hay có y tá đến ngăn nhóm số 1 lại trước khi số 545 bị ăn đập, nhưng số 1 vẫn bực mình lớn giọng tuyên bố.
"Tao mà thấy mày đụng vào tao thêm một lần nữa, là mày chết với tao!"
Nói xong liền mặc kệ số 545 vẫn cười cười ngồi dưới sàn, đến khi số 178 kéo cậu ta lên, thì số 545 mới chịu ngồi vô bàn ăn.
Cậu nhìn cậu ta vài giây, trước khi thấp giọng hỏi.
"Số 545 này, cậu có hận thù gì với nhóm số 1 à."
"Cậu...Xem ra là quên rồi."
Cậu ta nhìn Trần Hoàng Vũ với ánh mắt bất lực.
"Để tôi tranh thủ dạy cậu vậy."
Hả?
Dạy gì cơ?
Dạy cách bị đánh hả?
Ôi thôi, tôi chuồn đây...
——
Sau khi ăn thì lại là giờ uống thuốc, số 178 vẫn tiếp tục kêu cậu uống, rồi lại kéo cậu vào nhà vệ sinh gần đó để móc họng cậu ra, ói ra hết cả bữa sáng.
"Tôi..nghi ngờ anh bị điên rồi."
Vừa nghĩ Trần Hoàng Vũ vừa đi rửa miệng.
Rõ ràng là nhìn vẫn còn tỉnh táo mà nhỉ?
Chưa kịp nghỉ ngơi, thì đã bị kéo về phòng, lần này dưới ánh sáng từ bên ngoài, cậu rốt cuộc cũng biết được đêm qua số 178 lấy thuốc từ đâu.
Thì ra là từ hộp sắt nhỏ dưới gầm giường, nhưng một điều luật trong năm điều đúng, không có nghĩa là lời bác sĩ Phelim dặn hoàn toàn là sự thật.
Lỡ đâu hắn là người bên bệnh viện thì sao?
Chết tiệt, sao mình không nhớ đoạn hắn ta là bên phe nào nhỉ?
Vẫn như đêm qua, cậu uống thuốc rồi chịu đựng cảm giác lâng lâng còn sót lại.
Cậu cảm thấy cả người chẳng có chút sức lực nào, kèm theo cảm giác đói bụng thì chẳng khác gì cực hình.
Chẳng mấy chốc đã đến giờ tập thể dục dưới sân cho các bệnh nhân.
Trần Hoàng Vũ lờ đờ đi ra ngoài, cậu khẽ liếc nhìn số 178.
Tự hỏi anh ta có bị tình trạng giống mình sau khi uống thuốc từ y tá hay không.
Vừa hay cậu được xếp đứng sau số 178, nhìn bóng lưng anh ta quơ quơ hai tay một cách nghiêm túc.
Cậu cũng muốn tập nghiêm túc lắm, nhưng không hiểu sao người cậu cứ nhũn ra, chẳng tập nổi dù chỉ là một động tác tay...
"Thằng kia, tập nghiêm túc vào!"
Kết quả là Trần Hoàng Vũ bị quản lý bệnh viện mắng cho một câu vì tội không chịu tập thể dục cho đoàng hoàng.
Xa xa bỗng truyền đến một âm thanh náo nhiệt, khiến cả quản lý bên này cũng phải đi qua đó xem sao.
Vừa xoay xoay cái eo, cậu ráng nhìn qua bên kia một chút, thì thấy có một người mặc vest giữa đám đông.
Có vẻ như là đối tác thuộc tộc yêu tinh của họ đang ghé qua đây tham quan chăng?
Kể cả đám người số 1 bằng một cách nào đó được phép bỏ tập thể dục buổi sáng, hiện giờ cũng đang kính cẩn chào đón người đó kìa.
Trần Hoàng Vũ nhìn theo bóng lưng của họ, người mặc vest khoác vai gã số 1 cùng với đám đàn em đi vào trong toà bệnh viện.
Chậc, mình cũng muốn đi.
Cậu nhìn theo hướng nhóm người đó đi, muốn thầm đoán thử họ sẽ lên tầng mấy...
Chẳng ngờ chưa kịp đoán, thì đã có một người vỗ vai cậu từ đằng sau, khiến Trần Hoàng Vũ thoát khỏi tâm trí tò mò của bản thân.
"Tôi đã bảo là mọi người trở về phòng rồi mà, không nghe à?"
Ồ thì ra là bác sĩ Phelim.
"X-Xin lỗi, tôi về liền!"
Ấn tượng đầu của cậu với vị bác sĩ này quá sức ác liệt, khiến cậu vô thức sợ hãi khi phải đối mặt với hắn ta.
Nhìn quanh đã thấy các bệnh nhân, kể cả ba bệnh nhân cùng phòng với cậu đều đã đi trước một đoạn.
Cùng phòng mà như vậy đấy!
Cậu nhanh chóng bắt kịp, vỗ vai số 178, người đang nắm hai tay của số 545 và 209 như đi trông trẻ.
"Nè!
Sao đi mà không gọi tôi?!"
"Tôi tưởng cậu đang quan tâm đến nhóm số 1, nên không muốn làm phiền cậu ấy mà."
Đáp lại cậu là chất giọng lạnh lùng của số 178.
Cậu hừ một tiếng, rồi lẽo đẽo theo sau.
Ngay khi bốn người vừa bước vào phòng bệnh của mình, ngay lập tức bên ngoài có tiếng chuông reng inh ỏi.
Cậu theo bản năng nhìn đồng hồ trên cổ tay, lại là 7 giờ 35 phút.
Giờ reng chuông này cố định cả sáng và tối à?
Bỗng nhiên, Trần Hoàng Vũ có hơi tò mò khoảng thời gian này, bên ngoài có gì mà lại cấm bệnh nhân đi lại.
Trong đầu liền nảy ra một ý định lẻn ra ngoài.
Số 178 lúc này đã trở về giường, ngả lưng dựa vào tường, nhắm mắt dưỡng thần.
"Số 112, đừng chơi ngu như vậy chứ."
Cậu khẽ khựng lại, thu lại bàn tay đang định vặn tay nắm cửa.
Dáng vẻ ngứa đòn của số 178 làm cậu cảm thấy như mình đang bị sỉ nhục, dù đúng là như vậy thật.
Cậu định phản bác lại thì số 178 lại nói tiếp.
"Vạn lần đừng quên lý do vì sao cậu lại vào đây."
Số 178 mở mắt liếc nhẹ cậu, rồi lại tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi.
"Chỉ còn mỗi cậu thôi đấy, nhóc.
Nên đừng nghịch dại nữa."
"Đâu phải chỉ còn mình tôi?
Còn các anh nữa mà...?"
Cuối cùng thì Trần Hoàng Vũ cũng chẳng nhận được thông tin gì thêm về chuyện nằm vùng này.
Chết tiệt, sao mình lại không nhớ rõ kịch bản nhỉ?
Sau đó, bỗng có người gõ cửa phòng cậu.
Số 545 ra mở cửa, nói gì đó rồi để họ dẫn số 209 đi.
"Chuyện gì thế?"
Số 178 tiến lại gần mà hỏi, liếc nhìn đám y tá đang chuẩn bị dẫn em ấy đi.
"À, là kiểm tra sức khỏe đột xuất ấy mà."
Số 545 nhanh nhảu đáp.
Anh hơi trầm ngâm khi nghe cậu ta nói vậy, khẽ gật đầu.
Sau khi số 209 rời đi, số 545 bỗng ghé lại gần cậu.
"Sắp đến lượt cậu rồi này.
Để tôi dạy cậu chiêu này nhé?"
"Úi!
Hết cả hồn, cậu làm gì mà cứ như hồn ma vậy??
Mà chiêu gì cơ?"
Trần Hoàng Vũ giật bắn người ra sau.
"Cậu biết mị thuật của tộc Hồ yêu không?
Mà thôi, nhìn là biết không rồi.
Xét thấy thậm chí cậu còn chẳng phải là yêu tinh, nói chi đến việc biết đến Hồ yêu.
Nói chung, hôm nay tôi sẽ chỉ cậu cách dùng mỹ nam kế cho kế hoạch sắp tới, nói thô hơn là cậu sẽ đi quyến rũ người khác."
Một lượng thông tin quá lớn ào tới một cách dồn dập, khiến cậu ngơ ra trong giây lát.
"Hả...?
Từ từ nha, kế hoạch gì cơ?
Nói rõ hơn được không?
Tại sao tôi phải đi quyến rũ người khác chứ???"
"Số 178, giúp tôi làm nhiễu camera với."
Mặc kệ Trần Hoàng Vũ, song số 545 vẫn tiếp tục nói, trực tiếp ra lệnh cho số 178 làm nhiễu quá trình theo dõi của chiếc camera duy nhất trong phòng.
"E hèm, nghe này, tôi sẽ nói nhanh, vì làm nhiễu camera sẽ tốn khá nhiều năng lượng đau khổ của số 178.
Mục tiêu của chúng ta là số 1, như cậu thấy rồi đó.
Sau một hồi quan sát và thử gã ta, tôi thấy gã có tâm lý rất biến thái."
Cậu ta lấy ra chiếc sổ tay được giấu trong bao gối, nói tiếp.
"Theo tôi thấy, gã có một nỗi ám ảnh với đôi mắt.
Ừm, cậu không nghe nhầm đâu.
Gã ta nghiện nhìn mấy đôi mắt đẹp trở nên đau khổ và tê dại.
Không ít đồng đội của chúng ta trong đợt một đã bị gã móc mắt ra để ngắm đấy.
Cho nên..."
Số 545 nghiêng đầu nhìn vào đôi mắt to tròn của Trần Hoàng Vũ, thầm nghĩ sao mắt cậu ta còn đẹp hơn cả yêu tinh là cậu nhỉ...
"...Cho nên tôi sẽ chỉ cậu cách làm sao để tận dụng đôi mắt này, mà không bị móc ra."
"Khoan...từ từ đã??
Ý cậu là tôi sẽ tiếp cận, và quyến rũ gã số 1 đó?
Nhưng để làm gì chứ, tôi còn chưa biết nhiệm vụ, với lại tôi mới vào mà.
Lỡ tôi làm sai thì sao?"
Cậu hơi nhíu mày, đến bây giờ cậu vẫn chưa tài nào xác định được nhiệm vụ của mình là cái quái gì.
Số 545 khẽ thở dài.
"Cậu diễn cũng nhập tâm quá rồi đó.
Vụ này không để cậu làm thì còn ai làm được nữa?
Thôi không nói nhiều nữa, thời gian chúng ta có hạn..."
Sau khi cuộc bàn bạc về kế hoạch "quyến rũ" gã số 1 kết thúc, cuối cùng số 209 cũng được thả về.
Nhưng theo thời gian, em ấy dần trở nên trầm lặng hơn.
Hay nói cách khác là em ấy ngày càng đờ đẫn, không còn hay cười khù khờ như mọi lần nữa.
Cả người đều nhũn như thạch, mỗi lần cần làm gì đều cần số 545 giúp đỡ.
Sự thay đổi này làm cậu có chút không quen.
Không những thế, ngày qua ngày, đêm qua đêm, càng ngày càng có nhiều bệnh nhân cũ dần trở nên đờ đẫn, hay đột nhiên bạo lực hơn.
Kể cả số 178, số 545, hay là chính cậu.
Nhưng cậu may mắn hơn vì nhập viện sau, nên khoảng thời gian tiếp xúc với thuốc ít hơn.
Hoặc có thể, vốn dĩ liều lượng thuốc của cậu đã ít hơn của 178.
Vì may mắn là đến giờ cậu vẫn còn tỉnh táo, chỉ là sau khi uống thuốc thì lại muốn trải nghiệm cảm giác mạnh mà thôi.
Trần Hoàng Vũ cũng dễ dàng nhận ra hai viên thuốc được phát sau mỗi bữa ăn không đơn giản chỉ là thuốc an thần.
Nhưng chỉ khi uống vào thì y tá trưởng mới cho các bệnh nhân rời khỏi phòng ăn.
Cùng lúc đó, bệnh viện đã có thêm nhiều bệnh nhân mới nhập viện.
Tuy nhiên, cậu cũng chẳng quá quan tâm đến điều này, vì cuối cùng cơ hội để cậu có thể lên tầng năm cũng xuất hiện trong vài tuần sau đó.
Có thể nói rằng, chính Trần Hoàng Vũ cũng không ngờ sau khi bản thân tỉnh dậy vì sự buồn tiểu đột ngột của cậu, thì lại thấy một bóng người đang đi qua đi lại trong phòng.
Chỗ người đó đang đứng là đuôi giường của số 545.
Sau khi đã động tay động chân vào bộ phận truyền nước biển trên tay số 545, người ấy liền rời đi.
Sau đó, Trần Hoàng Vũ lén lút theo sau, nhưng điều cậu không biết là, trong bệnh viện này có hàng ngàn chiếc camera trên khắp dãy hành lang và phòng bệnh.
Không tồn tại dù chỉ là một góc chết nhỏ bé.
Trong lúc cậu đang nép vào tường giữa hành lang tăm tối, chờ đợi người kia rời khỏi đây, thì bỗng nhiên có người vỗ vai cậu.
"Bệnh nhân số 112, đêm khuya rồi sao cậu còn ở đây?"
Trần Hoàng Vũ không khỏi rùng mình, thầm nghĩ tiêu rồi.
"Tôi..mắc vệ sinh quá, nên đang đi kiếm nhà vệ sinh.
Cho tôi hỏi nhà vệ sinh nam ở đâu thế ạ?"
Trong đêm tối, cậu không nhận ra trên gương mặt tối sầm của y tá đối diện bỗng xuất hiện một nụ cười điên loạn.
"Nhà vệ sinh nam đi thẳng là tới, nằm bên tay trái đấy."
Dừng một chút, cô y tá nói thêm.
"Đi nhanh một chút."
Trần Hoàng Vũ gật đầu cảm ơn rồi nhanh chóng chạy đến nhà vệ sinh.
Vừa rồi vì quá căng thẳng, mà xém quên mất bản thân thức dậy vì mắc vệ sinh.
Sau khi giải quyết xong, cậu chợt thấy bác sĩ Phelim đang rửa tay như nhận ra tiếng bước chân, hắn ta ngẩng đầu lên, nhìn cậu qua tấm gương lớn phía trước.
"Dạo này bệnh tình của số 545 và 209 không mấy khả quan, ngày mai có lẽ là được rồi, đẩy nhanh tiến độ một chút."
Trần Hoàng Vũ ngừng một chút, dời tầm mắt vốn đặt trên đuôi sói sang gương mặt lạnh lùng của hắn trên tấm kính, khẽ gật đầu.
Tự hỏi trong lòng liệu bác sĩ có cùng phe với mình hay không.
Nhưng đúng là, theo mắt thường có thể thấy số 545 và 209 ngày càng điên loạn hơn, trong mắt của họ đầy tơ máu, lúc này cũng trợn lên.
Cậu vốn muốn hỏi liệu chuyện ngày mai có liên quan đến kế hoạch về gã số 1 không, nhưng vừa rửa tay xong, quay qua đã thấy bác sĩ Phelim đã rời đi từ lúc nào.
——
Ngay khi Trần Hoàng Vũ vừa mới về đến phòng bệnh của mình, cậu nhận ra theo sau mình là hắn ta bước vào.
"Bác sĩ?"
Bác sĩ Phelim đưa thuốc cho cậu, vì không mở đèn nên cậu chỉ có thể mò tay mà lấy, là hai viên thuốc có kích thước y chang với hai viên ở nhà ăn.
Trần Hoàng Vũ có hơi chần chừ, vốn dĩ cậu đã lờ mờ đoán ra hai viên này là gì rồi, vì thế mà cậu không muốn uống lắm.
Nếu không phải nhờ những viên thuốc dưới giường, cậu sẽ chẳng thể nào chống đỡ được cho đến bây giờ.
Tuy vậy, số lượng thuốc trong hộp có hạn, vì thế mà dạo này cậu đang dần uống ít hơn, hoặc thậm chí là cho đến tận ngày hôm nay thì cậu đã quyết định thử bỏ bữa.
Điều này đã dẫn đến không ít lần Trần Hoàng Vũ bỗng cảm thấy bồn chồn, cả người cứ râm ran như có kiến bò lên.
"Đáng lẽ là y tá trưởng sẽ là người đi đưa thuốc cho cậu, nhưng mà cô ấy có việc đột xuất rồi, nên tôi đi thay.
Nhanh, uống đi."
Đang suy nghĩ thì cậu chợt nghe bác sĩ Phelim bảo.
Vừa dứt lời, tiếng chuông bên ngoài liền reo lên một tiếng thật dài và to, nhưng kỳ lạ thay, số 209, 545 và cả 178 đều không tỉnh dậy.
Cậu nghe tiếng người đi qua đi lại bên ngoài hành lang, lâu lâu lại có những chiếc bóng đẩy những xe đẩy chở thùng lớn đi ngang qua.
Liền thầm tự hỏi.
Không phải mỗi khi có tiếng chuông là mọi người phải vào phòng à.
Hay chỉ có...bệnh nhân thôi?
Trần Hoàng Vũ ngồi trên giường, mân mê hai viên thuốc trong tay, bác sĩ Phelim cũng không giục cậu nữa.
Hai người cứ thế mà im lặng trong bóng tối, bên ngoài là tiếng đẩy xe lạch cạch khắp hành lang, lúc thì có tiếng người hối thúc.
Sao cậu chưa từng nhận ra buổi tối khuya có thể náo nhiệt như này nhỉ?
Có lẽ là do lần này cậu bỏ bữa, nên không uống thuốc.
Vì thế mà không ngủ sâu đến như vậy, dẫn đến cậu bỗng thức giấc vào đêm khuya, phát hiện ra sự náo nhiệt bí ẩn ngoài kia.
Sau khi tiếng động bên ngoài dần lắng xuống, Trần Hoàng Vũ cuối cùng cũng chấp nhận uống thuốc dưới sự giám sát của bác sĩ Phelim.
Kì lạ thay, cậu ngay lập tức cảm thấy buồn ngủ, thay vì cảm thấy sung mãn, đê mê rồi mới thấy buồn ngủ như mọi lần.
Trước khi chìm vào giấc ngủ, cậu nhìn thấy bác sĩ Phelim từ lúc nào đã đi đến giường số 545 và 209, đứng nhìn họ trong thinh lặng, cậu thầm nghĩ.
Thì ra là vậy.