Khác Lạc | Marjames

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407458297-256-k180957.jpg

Lạc | Marjames
Tác giả: princess_080905
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Anh ở lại trong căn nhà mục nát,
Em bước ra mang theo cả bầu trời.

Một người hóa thành sương tan theo nắng,
Một người học cách sống nốt cuộc đời.

Chiếc máy ảnh cũ giữ đầy ký ức,
Giữ nụ cười anh mắc lại thời gian.

Mỗi lần chụp là một lần tim nhói,
Tưởng quay đầu... anh vẫn đứng phía sau.

Ta lỡ hẹn một mùa mưa năm ấy,
Nên cả đời mưa rơi mãi trong nhau.

Nếu có kiếp sau xin đừng đi lạc,
Để em tìm anh giữa sáng ban đầu.

Anh không còn là bóng ma trong tối,
Chỉ là nắng dịu nhẹ chạm vai em.

Tan biến nhé - nhưng đừng tan khỏi nhớ,
Vì yêu rồi... thì chẳng thể quên.



marjames​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Lạc Âu Niên
  • Thanh Niên IT thời Âu Lạc
  • [Dã sử/Xuyên không/BL] Xứ Lạc Việt - Quyển I: Đất...
  • Cô gái thất lạc
  • Lạc Hoa Bên Thềm Cũ
  • Dược Tửu Cuồng Y - Lạc Sinh
  • Lạc | Marjames
    Chiếc máy ảnh cũ


    Martin ngày hôm qua vừa bị lạc mất chiếc máy ảnh của mình, nên hôm nay cậu đã đi tìm.

    Cậu tìm mọi ngóc ngách trong trường nhưng đều chẳng có 1 dấu vết của chiếc máy ảnh ấy dù là 1 chút.

    Đi quanh quẩn 1 vòng Martin lại bất lực thở dài

    " Tìm hoài không thấy nhỉ?

    "

    Rồi cậu đột nhiên thấy chiếc máy ảnh của mình... nằm ở khu nhà hoang phía bên kia, cậu mừng rỡ chạy lại nơi có chiếc máy của cậu nhưng vừa chạy đến xém chút là cậu lấy được rồi, lạ là vừa tiến lại chiếc máy đã biến mất không dấu tích, lần cuối nhìn thấy là trước khi nó mất hút trong tầm mắt Martin , ngay lúc đó nó như có 1 ai kéo về đằng sau rồi lại mất tăm.

    Chiếc máy này rất quan trọng đối với Martin , nó chứa đựng cả thanh xuân của cậu.

    Như vậy làm sao Martin ngồi im được, cậu chạy thẳng vào bên trong, khung cảnh đầu tiên đập vào mắt cậu là 1 toà lâu đài nguy nga lộng lẫy khác xa tưởng tượng của Martin.

    Cậu tiến sâu hơn, thì thấy 1 bóng lưng ai đó vụt ngang qua như cơn gió.

    Tim cậu đập thình thịch, cố trấn an bản thân kiềm chế cơn sợ hãi, cuối cùng Martin lấy hết can đảm để đi vào phía trong tìm lại chiếc máy ảnh của mình và rồi...

    Cậu nhìn thấy James, đôi mắt anh vô hồn lâu lâu lại khẽ chớp mắt.

    Martin giật mình mấp máy nói.

    " Anh là ai, sao anh lại ở đây ?

    "

    James nghe xong liền trả lời

    " Tôi là James, nơi này là nhà tôi, tôi không ra ngoài được "

    Nghe anh nói xong lại biến đi đâu cậu chẳng hay Martin nhìn khắp nơi tìm kiếm bóng dáng anh chàng kì lạ ấy ... nhưng không thấy đáp lại chỉ là tiếng của mưa và sấm sét âm u hơn bao giờ hết.

    Cậu từ từ bước thêm vài bước để đi tìm chiếc máy ảnh, và rồi cậu thấy nó ở trong một căn phòng.

    Trên chiếc giường trắng toát xung quanh toàn mạng nhện , mùi ẩm ướt quái dị, khung cảnh lúc đó khiến Martin rợn gáy nhưng cậu vẫn ráng gượng mà bước vào trong.

    Ngay khi cậu sắp lấy được chiếc máy ảnh thì từ phía sau tỏa ra hơi lạnh như có ai đó thổi vào cổ cậu, rồi 1 cú đánh úp cậu từ phía sau, cậu ngất xỉu ngay lập tức ngay trên chiếc giường lạnh tanh ấy.

    Martin tỉnh dậy trong bóng tối đặc quánh, đầu đau như bị ai dùng búa đập mạnh, mí mắt nặng trĩu nhưng cái lạnh thấm vào da thịt khiến cậu buộc phải mở mắt ra, trần nhà mục nát lơ lửng những sợi mạng nhện đung đưa theo gió, mùi ẩm mốc tanh tanh như mùi gỗ mục trộn với đất ướt khiến cậu buồn nôn, chiếc giường dưới lưng cứng và lạnh như đá, còn cổ thì tê buốt như vừa bị ai đó chạm vào rất lâu, Martin chống tay ngồi dậy thì nhận ra chiếc máy ảnh đang đặt ngay bên cạnh gối, màn hình vẫn sáng dù cậu nhớ rõ pin đã gần cạn từ hôm qua, tim cậu đập nhanh bất thường, cậu cầm lên xem thử thì hàng loạt bức ảnh hiện ra, tất cả đều là hình cậu đang bất tỉnh trên giường, góc chụp từ trên cao, từ cuối phòng, thậm chí có tấm sát đến mức thấy rõ từng sợi tóc, như thể có người đứng sát mặt cậu mà chụp, hơi thở Martin nghẹn lại vì cậu biết rõ khi ngất đi trong phòng này hoàn toàn không có ai khác, đúng lúc đó cửa phòng kẽo kẹt mở ra, tiếng bản lề rít lên nghe chói tai, một luồng gió lạnh tràn vào khiến ngọn đèn cũ nhấp nháy, James đứng ngoài cửa, thân hình cao gầy chìm trong bóng tối, quần áo ướt sũng như vừa bước ra từ cơn mưa, nước nhỏ giọt tí tách xuống sàn nhưng kỳ lạ là sàn không hề ướt, Martin nhìn anh mà cổ họng khô khốc, muốn gọi nhưng không thành tiếng, James bước vào rất chậm, mỗi bước chân không hề phát ra âm thanh, như thể anh không thật sự chạm đất, gương mặt trắng bệch thiếu sức sống, đôi môi nhợt nhạt, chỉ có đôi mắt là nhìn cậu chăm chăm, sâu hun hút và buồn đến đáng sợ, Martin run giọng hỏi anh rốt cuộc là ai thì James khẽ cười, nụ cười mỏng và méo mó như sắp vỡ, anh nói anh đã ở đây rất lâu rồi, lâu đến mức quên cả mình từng sống thế nào, rằng anh chưa từng ra khỏi nơi này vì anh không thể, vì anh vốn dĩ đã không còn thuộc về thế giới bên ngoài nữa, câu nói ấy khiến da đầu Martin tê dại.

    Cậu lùi lại nhưng lưng chạm tường, James tiến tới gần hơn, hơi lạnh tỏa ra từ cơ thể anh như gió mùa đông, lạnh đến mức Martin thở ra cũng thấy khói trắng, James giơ tay chạm vào má cậu, bàn tay xuyên qua tóc cậu như làn sương mỏng rồi mới dần dần trở nên rõ nét, cái chạm lạnh buốt nhưng lại khiến tim Martin đau nhói một cách kỳ lạ, như thể cậu đã chờ cái chạm này từ rất lâu, ký ức trong đầu bỗng vỡ tung, cậu nhớ ra James từng học cùng trường, từng luôn xuất hiện phía sau ống kính của cậu, từng là người duy nhất kiên nhẫn đứng hàng giờ để cậu chụp thử ánh sáng, từng cùng cậu cười nói dưới mưa, rồi một ngày James biến mất sau khi vào khu nhà hoang này và không ai tìm thấy nữa, người ta nói anh bỏ học chuyển đi, nhưng Martin chưa từng tin, James cúi sát trán mình vào trán cậu thì thầm rằng anh đã chết ở đây từ lâu rồi, linh hồn mắc kẹt trong căn nhà này, chỉ những bức ảnh Martin chụp anh ngày trước mới giữ được hình dạng của anh, vì vậy chiếc máy ảnh đã dẫn cậu quay lại, vì anh nhớ cậu đến phát điên, nhớ đến mức không chịu tan biến, Martin nước mắt trào ra lúc nào không hay, vừa sợ hãi vừa thương xót, cậu ôm lấy James theo bản năng nhưng cơ thể anh lúc đặc lúc tan như khói lạnh, James siết lấy cậu, lực mạnh bất thường, giọng run rẩy lặp đi lặp lại đừng rời bỏ anh nữa, ở lại đây với anh, nếu Martin rời đi anh sẽ lại cô độc hàng chục năm trong bóng tối, những bức tường xung quanh bỗng vang lên tiếng cào cấu, bóng đen bò ra từ các góc phòng như muốn kéo James trở lại, nhưng James chỉ ôm Martin chặt hơn, ánh mắt vừa dịu dàng vừa điên cuồng như thể cậu là thứ duy nhất giữ anh còn tồn tại, chiếc máy ảnh liên tục tự chụp, mỗi tấm ảnh đều ghi lại hai người ôm nhau giữa căn phòng mục nát, một người sống và một bóng ma, và Martin bỗng hiểu rằng nếu cậu ở lại thì sẽ mãi mãi thuộc về nơi này cùng James, còn nếu chạy đi thì James sẽ biến mất vĩnh viễn, tan như sương trước ánh sáng ban ngày, và lần đầu tiên trong đời cậu thấy bản thân sợ hãi việc mất một hồn ma hơn bất cứ điều gì khác.

    Ánh chớp vừa tắt thì căn phòng chìm vào bóng tối đặc quánh, Martin vẫn đứng chết lặng với hai tay giơ ra giữa không trung như còn muốn níu kéo lấy James.
     
    Lạc | Marjames
    Chiếc máy ảnh cũ 2.


    Martin cảm thấy mặt đất dưới chân mềm nhũn ra như bùn lạnh, từng bàn tay đen sì thò lên nắm lấy cổ chân cậu kéo xuống, móng tay cào rát da, hơi lạnh thấm vào tận xương, nhưng thứ khiến cậu hoảng loạn hơn cả là vòng tay của James vẫn siết chặt quanh lưng cậu, chặt đến mức không thể thở, như thể nếu buông ra một giây thôi thì cậu sẽ biến mất, cơ thể anh lạnh buốt, mùi ẩm mục và mưa cũ bám trên quần áo, thế nhưng cái ôm ấy lại run rẩy như một đứa trẻ sợ bị bỏ rơi, giọng anh méo mó vang bên tai Martin, vừa tha thiết vừa đứt quãng, nói đừng đi, xin cậu đừng bỏ anh lại lần nữa, anh đã chờ cậu lâu lắm rồi, lâu đến mức quên cả mình đã chết như thế nào, những lời đó khiến tim Martin thắt lại, cậu lắc đầu liên tục nói mình không hề bỏ anh, nhưng ngay lập tức chiếc máy ảnh dưới sàn tự bật sáng, màn hình chiếu lên trần nhà như một đoạn phim cũ, hình ảnh rung lắc hiện ra rõ mồn một, đó là ngày mưa năm ấy, Martin và James cãi nhau vì chuyện nhỏ nhặt, Martin tức giận bỏ đi trước, còn James quay lại khu nhà hoang để tìm chiếc vòng tay Martin làm rơi, rồi trần nhà mục bất ngờ sập xuống, bụi và gỗ đổ ập, James bị kẹt dưới đống đổ nát, anh đã gọi tên Martin rất lâu, gọi đến khản giọng nhưng ngoài tiếng mưa chẳng ai nghe thấy, hình ảnh tiếp theo là bàn tay James cào lên sàn đá để lại những vệt máu mờ, ánh mắt anh vẫn nhìn về phía cửa, vẫn hy vọng Martin quay lại, cho đến khi hơi thở tắt hẳn, Martin đứng chết lặng, cổ họng nghẹn cứng vì cậu nhớ ra lúc đó mình đã nghe thấy tiếng động lạ nhưng lại nghĩ chỉ là gió nên bỏ về, chính khoảnh khắc thờ ơ ấy đã để James chết một mình trong bóng tối, màn hình máy ảnh tắt phụt, cả hành lang chìm vào tĩnh lặng đáng sợ, James phía trước cậu bỗng cúi đầu, mái tóc ướt che nửa gương mặt, giọng anh nhỏ đến mức gần như thì thầm rằng anh không hận cậu, chưa từng hận, dù có chết anh vẫn chỉ nhớ mỗi Martin, chỉ muốn gặp lại cậu, chỉ muốn được cậu ôm một lần nữa, nhưng càng nói cơ thể anh càng biến dạng, những vết nứt đen lan khắp da như sứ vỡ, từ trong các khe nứt trào ra bóng tối đặc quánh, những bàn tay kia không kéo Martin nữa mà quay sang kéo James, giật mạnh anh về phía tường, như thể căn nhà muốn nuốt chửng linh hồn anh mãi mãi.

    James hoảng loạn ôm chặt Martin hơn, móng tay bấu vào áo cậu, ánh mắt điên cuồng xen lẫn cầu xin, nói rằng anh sợ lắm, anh không muốn quay lại một mình trong bóng tối đó, anh đã cô độc quá lâu rồi, nếu phải biến mất thì hãy để anh kéo Martin đi cùng, để hai người không bao giờ rời nhau nữa, câu nói ấy lạnh sống lưng nhưng lại đau đớn đến mức Martin bật khóc, cậu hiểu James yêu mình đến mức méo mó, yêu đến mức thà chôn cả hai cùng nhau còn hơn ở lại một mình, căn nhà rungchuyển dữ dội, trần nhà nứt toác, gió rít qua hành lang như tiếng gào thét của hàng trăm linh hồn, những bóng người mờ nhạt xuất hiện khắp nơi nhìn chằm chằm vào họ, và giữa cơn hỗn loạn đó Martin nhận ra nếu không kéo James ra khỏi nơi này ngay bây giờ thì anh sẽ bị xé nát thành từng mảnh ký ức, mãi mãi không còn tồn tại, nhưng nếu cứu anh thì có thể chính cậu sẽ bị giữ lại thay thế, còn James vẫn ôm cậu chặt đến run rẩy, thì thầm tên cậu như lời cầu nguyện cuối cùng trong căn nhà hoang không bao giờ có ánh sáng.

    Martin nghe rõ từng nhịp tim của James đập loạn xạ vào ngực mình.

    Thình.

    Thình.

    Thình.

    Nhanh đến mức như sắp vỡ tung.

    Bàn tay anh siết chặt áo cậu đến đau rát, móng tay gần như cào rách cả lớp vải.

    Hơi thở James nóng hổi, gấp gáp, đứt quãng.

    "Đừng bỏ anh...

    Martin...

    đừng để anh ở lại..."

    Giọng anh không còn giống người sống nữa.

    Nó vang rỗng, như vọng lên từ một cái giếng sâu.

    Căn nhà lại rung lên.

    RẦM-

    Một mảng trần rơi xuống phía sau họ, bụi mù mịt.

    Những vết nứt bò dài trên tường như mạch máu đen sì.

    Sàn gỗ oằn xuống, phát ra tiếng rên rỉ nghe ghê rợn.

    Những bóng người mờ nhạt ngoài hành lang bắt đầu di chuyển.

    Không phải đi.

    Mà là... trượt.

    Chúng lướt sát mặt đất, đầu nghiêng lệch, cổ gãy sang một bên, đôi mắt trắng dã dán chặt vào hai người.

    Martin lạnh sống lưng.

    Cậu hiểu.

    Chúng đang chờ.

    Chờ James.

    Hoặc chờ một ai đó thế chỗ.

    "James, nghe em này."

    Martin nắm lấy mặt anh, ép anh nhìn thẳng vào mình.

    "Anh không thuộc về nơi này nữa.

    Anh phải đi với em.

    Ngay bây giờ.

    James lắc đầu, đôi mắt đỏ hoe.

    "Anh không ra được...

    Lần nào anh cũng thử...

    Cứ hễ rời khỏi em là bóng tối kéo anh lại...

    Nó bảo anh phải ở đây... mãi mãi..."

    Một bàn tay xám ngoét bất ngờ thò ra từ bức tường phía sau, chộp vào cổ tay James.

    Martin hét lên, kéo mạnh anh về phía mình.

    Bàn tay kia lạnh buốt, nhớp nháp như ngâm nước lâu ngày.

    Nó không phải da người.

    Nó giống tro ướt.

    "Trả... lại... cho... chúng... tôi..."

    Hàng chục giọng nói chồng lên nhau, thì thào ngay bên tai.

    Căn nhà tối sầm.

    Đèn vụt tắt.

    Chỉ còn ánh trăng nhợt nhạt xuyên qua cửa sổ vỡ.

    Martin cắn răng, ôm lấy James.

    "Anh nhìn em đi.

    James.

    Nhìn em!"

    James run rẩy.

    "Anh yêu em..." anh thì thầm, giọng nghẹn lại.

    "Nhưng anh mệt lắm rồi...

    ở đây lạnh lắm... tối lắm... anh sợ..."

    Nghe câu đó, tim Martin như bị bóp nghẹt.

    Đây không còn là tình yêu méo mó muốn kéo cậu xuống cùng nữa.

    Đây là một người đã cô độc quá lâu.

    Quá lâu đến mức quên mất ánh sáng trông như thế nào.

    Martin siết chặt tay anh.

    "Nếu anh ở lại, anh sẽ biến mất.

    Còn nếu đi với em... thì dù có chuyện gì, em cũng không buông tay anh.

    Hiểu không?"

    James nhìn cậu như đứa trẻ lạc đường.

    Một giây.

    Hai giây.

    Rồi anh gật đầu.

    Ngay lúc đó-

    NHỮNG BÓNG NGƯỜI ập tới.

    Từ tường, từ trần, từ sàn nhà.

    Những cánh tay xám xịt vươn ra, túm lấy chân James, áo anh, tóc anh.

    Chúng kéo anh về phía sau.

    Martin hét lên, ôm chặt lấy anh, lùi từng bước về phía cửa.

    Sàn nhà nứt toác dưới chân.

    "ĐỪNG LẤY ANH ẤY!"

    Martin gào lên, giọng khản đặc.

    Một luồng gió lạnh quất vào mặt cậu.

    Tai ù đi.

    Nhưng cậu không buông.Dù móng tay mình cũng rách toạc.

    Dù cánh tay đau đến tê dại.

    "James, chạy!"

    Cậu kéo anh lao về phía cửa chính.

    Cánh cửa cũ kỹ rung bần bật như có thứ gì đó giữ chặt từ bên kia.

    Martin dồn hết sức, đá mạnh.

    RẦM-

    Cửa bật tung.

    Ánh sáng ban mai tràn vào.

    Chỉ một tia thôi.

    Nhưng đủ để xé toạc bóng tối.

    Những bàn tay xám chạm phải ánh sáng liền rít lên, tan ra như khói.Cả căn nhà gào thét.

    James ngã nhào ra ngoài cùng Martin.

    Hai người lăn xuống bậc thềm.

    Ngay khi họ vừa rời khỏi-

    Căn nhà phía sau sụp xuống.

    Ầm ầm như bị nuốt chửng.

    Bụi bay mù mịt.

    Im lặng.

    Chỉ còn tiếng thở dốc của hai người.

    Martin nằm trên đất, toàn thân run lên.

    "James...?"

    Không có tiếng trả lời.

    Tim cậu thắt lại.

    Cậu quay sang.

    James vẫn ở đó.

    Nằm cạnh cậu.

    Nhưng cơ thể anh nhạt màu hơn trước, gần như trong suốt.

    Anh mỉm cười yếu ớt.

    "Anh... ra được rồi..."

    Giọng nhẹ như gió.

    Bàn tay anh đặt lên má Martin, lạnh nhưng dịu dàng.

    "Cảm ơn em...

    đã không buông tay anh."

    Martin bật khóc, nắm chặt tay anh hơn.

    "Đừng biến mất... làm ơn..."

    James nhìn cậu thật lâu.

    Ánh mắt không còn điên loạn nữa.Chỉ còn ấm áp.

    "Anh không ở trong bóng tối nữa đâu."

    Nói rồi-

    Cơ thể anh tan dần trong ánh nắng sớm.

    Như sương mù.

    Nhưng lần này, không đáng sợ.

    Chỉ... nhẹ nhàng.

    Bàn tay cuối cùng biến mất giữa kẽ tay Martin.

    Để lại hơi ấm rất khẽ.

    Và một cảm giác như ai đó vừa thì thầm bên tai:

    "Anh vẫn ở đây."

    Linh hồn của James đã chẳng thể tan biến ,nếu như Martin rời xa cõi này cùng anh có lẽ cả hai sẽ được sống lại 1 kiếp mới.

    Vẫn cùng 1 con người, bắt đầu lại cho 1 tình yêu tươi đẹp...
     
    Lạc | Marjames
    Chiếc máy ảnh cũ 3


    Martin ngồi lặng rất lâu giữa bãi cỏ ướt sương.

    Bình minh lên hẳn rồi.

    Ánh nắng vàng nhạt rơi xuống khoảng đất nơi căn nhà hoang từng đứng, giờ chỉ còn đống gạch vụn lạnh lẽo.

    Gió sớm thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và cỏ non, sạch sẽ đến lạ — như thể đêm kinh hoàng vừa rồi chưa từng tồn tại.

    Nhưng tay cậu vẫn còn run.

    Trong lòng bàn tay là chiếc máy ảnh.

    Dây đeo quấn chặt vào cổ tay, hằn đỏ.

    Martin cúi đầu nhìn màn hình.

    Nó tự bật sáng.

    Một tấm ảnh cuối cùng hiện lên.

    Không phải căn phòng mục nát.

    Không phải bóng đen.

    Không phải James méo mó trong đau đớn.

    Mà là James đang cười.

    Đứng dưới nắng.

    Nắng xuyên qua tóc anh, đôi mắt cong lên dịu dàng như ngày xưa — cái ngày anh còn sống, còn đứng trước ống kính của cậu, còn kiên nhẫn để cậu chỉnh từng góc sáng.

    Một nụ cười rất thật.

    Rất ấm.

    Ở góc ảnh, có dòng chữ mờ mờ như bị ai đó viết bằng hơi nước:

    “Sống tốt nhé.”

    Tim Martin đau nhói.

    Nhưng không còn là nỗi đau tuyệt vọng nữa.

    Mà giống như… nhớ một người rất quan trọng.

    Cậu ôm máy ảnh vào ngực, bật khóc.

    Khóc đến nghẹn.

    Khóc cho những năm tháng bỏ lỡ.

    Khóc cho lời xin lỗi chưa kịp nói.

    Khóc cho một người đã chờ mình trong bóng tối quá lâu.

    "Em xin lỗi…

    James…"

    Gió thổi qua tai.

    Rất khẽ.

    Như tiếng ai đó cười.



    Những ngày sau đó, Martin quay lại trường.

    Mọi thứ vẫn bình thường đến đáng sợ.

    Bạn bè nói khu nhà hoang đã bị tháo dỡ từ nhiều năm trước rồi.

    Không ai nhớ rõ từng có tòa lâu đài nào ở đó cả.

    Còn James?

    Hồ sơ trường chỉ ghi:

    “Chuyển trường giữa năm.”

    Không ai nhắc đến cái chết.

    Không ai nhắc đến mất tích.

    Giống như anh chưa từng tồn tại.

    Ngoại trừ Martin.

    Chỉ mình cậu nhớ.

    Nhớ rõ từng ánh mắt.

    Từng nụ cười.

    Từng buổi chiều mưa.

    Có lúc Martin tự hỏi… liệu tất cả chỉ là mơ?

    Cho đến một hôm, khi cậu mở lại chiếc máy ảnh.

    Trong thẻ nhớ xuất hiện một thư mục mới.

    Tên là: J

    Bên trong là hàng trăm tấm ảnh cũ.

    Toàn bộ là James.

    James ngủ gục trên bàn học.

    James quay đầu né ống kính.

    James giơ tay che mặt cười.

    Và cả tấm ảnh hai người chụp chung mà Martin không hề nhớ mình đã chụp.

    Trong ảnh, James đứng sát bên cậu, vai chạm vai.

    Hai người cười rất tươi.

    Giống như tương lai còn rất dài.

    Martin nhìn thật lâu.

    Rồi cậu lau nước mắt, khẽ cười.

    "Anh phiền thật đấy…"

    "Biến mất rồi mà còn chiếm hết bộ nhớ của em."

    Nhưng lần này, cậu không còn muốn xóa.

    Một tấm cũng không.



    Thời gian trôi.

    Martin bắt đầu chụp ảnh lại.

    Chụp nắng sớm.

    Chụp sân trường.

    Chụp bầu trời sau mưa.

    Cậu đi nhiều hơn, sống nhiều hơn.

    Vì cậu biết — nếu mình cứ chìm trong bóng tối, James sẽ buồn lắm.

    Có những buổi chiều, khi giơ máy ảnh lên, Martin vẫn vô thức thì thầm:

    "James, đứng yên nha.

    Em chụp đó."

    Gió lại thổi qua

    Lá cây xào xạc.

    Như có ai đó vừa chạy ngang.



    Nhiều năm sau.

    Trong một buổi triển lãm ảnh cá nhân đầu tiên của Martin.

    Một bức ảnh được đặt ở giữa phòng.

    Không ai biết người trong ảnh là ai.

    Chỉ thấy một chàng trai đứng dưới nắng, mỉm cười dịu dàng.

    Tên bức ảnh là:

    “Người đã dạy tôi cách nhìn thấy ánh sáng.”

    Martin đứng từ xa nhìn nó.

    Khẽ nói:

    "Đợi em nhé."

    "Kiếp sau… nếu có… mình gặp lại."

    "Nhưng lần này… em sẽ không để anh đi lạc nữa."

    Gió lùa qua cửa sổ.

    Ấm áp.

    Không còn lạnh như trước.

    Như thể ở đâu đó, có ai đó vẫn đang dõi theo cậu.

    Không phải trong bóng tối

    Mà giữa ánh sáng.
     
    Lạc | Marjames
    Chiếc máy ảnh cũ 4


    Nhiều năm trôi qua nhanh hơn Martin tưởng.

    Thời gian giống như nước.

    Chớp mắt một cái, tóc cậu đã dài hơn, vai rộng hơn, giọng nói trầm xuống, còn những ngày tháng cấp ba chỉ còn là ký ức mơ hồ như giấc mộng cũ.

    Chỉ có một thứ chưa từng đổi.

    Chiếc máy ảnh.

    Cậu vẫn mang nó theo bên người.

    Dây đeo đã sờn.

    Góc máy tróc sơn.

    Nhưng Martin chưa từng thay.

    Vì mỗi khi chạm vào nó, cậu vẫn có cảm giác như có ai đó đang đứng ngay sau lưng mình.

    Lặng lẽ.

    Dịu dàng.

    Giống hệt ngày xưa.



    Tối hôm đó, sau buổi triển lãm đầu tiên thành công hơn mong đợi, Martin về nhà rất muộn.

    Thành phố sau mưa ướt loáng ánh đèn.

    Đường vắng.

    Không khí lạnh.

    Cậu đi bộ chậm rãi, máy ảnh đung đưa trước ngực.

    Bỗng nhiên —

    Tách.

    Âm thanh quen thuộc vang lên.

    Martin khựng lại.

    Cậu… không hề bấm máy.

    Tim đập mạnh.

    Cậu cúi xuống.

    Màn hình tự sáng.

    Một tấm ảnh mới vừa được chụp.

    Ảnh rung nhẹ, như ai đó chụp vội.

    Khung cảnh là con đường trước mặt cậu.

    Nhưng trong ảnh…

    Có hai cái bóng.

    Một là của Martin.

    Cái còn lại…

    Cao hơn một chút.

    Đứng sát bên.

    Vai gần như chạm vào vai cậu.

    Bóng người đó hơi nghiêng đầu, như đang nhìn cậu.

    Tay Martin run lên.

    Cổ họng nghẹn cứng.

    "...

    James…?"

    Gió thổi qua.

    Nhẹ.

    Rất nhẹ.

    Mùi mưa thoang thoảng.

    Quen thuộc đến đau lòng.

    Tách.

    Lại thêm một tấm nữa.

    Lần này góc gần hơn.

    Trong ảnh, mái tóc cậu bị gió thổi rối.

    Và phía sau —

    Một bàn tay mờ mờ.

    Đang giơ lên.

    Như muốn chạm vào đầu cậu.

    Martin bật cười.

    Không hiểu sao nước mắt lại rơi.

    "Anh đúng là…"

    "Vẫn thích hù em như hồi đó."

    Cậu không sợ nữa.

    Một chút cũng không.

    Chỉ thấy tim ấm.

    Ấm đến lạ.



    Đêm đó Martin mơ.

    Cậu mơ mình đứng trong một cánh đồng đầy nắng.

    Bầu trời xanh ngắt.

    Không có bóng tối.

    Không có nhà hoang.

    Không có tiếng khóc.

    Chỉ có gió.

    Và tiếng cười.

    Có ai đó gọi tên cậu.

    "Martin."

    Giọng quen thuộc đến mức tim thắt lại.

    Cậu quay đầu.

    James đứng đó.

    Không còn trong suốt.

    Không còn vết nứt đen.

    Không còn lạnh.

    Anh trông giống hệt ngày xưa.

    Áo sơ mi trắng.

    Tóc rối nhẹ.

    Ánh mắt ấm như nắng.

    "Sao anh lại ở đây…?"

    Martin thì thầm.

    James cười.

    "Anh chỉ ghé thăm thôi."

    "Em sống tốt lắm."

    "Anh yên tâm rồi."

    Martin bước tới, sợ chỉ cần nhanh quá anh sẽ tan biến.

    "Anh… còn đau không?"

    James lắc đầu.

    "Không nữa."

    Rồi anh giơ tay.

    Lần này — chạm được.

    Bàn tay ấm.

    Thật sự ấm.

    "Kiếp sau… nếu gặp lại…"

    James nhìn cậu rất lâu.

    Ánh mắt dịu dàng đến mức khiến ngực Martin đau nhói.

    "Anh vẫn muốn đứng trước ống kính của em."

    "Nhưng lần này… nhớ chụp đẹp cho anh đó."

    Martin cười trong nước mắt.

    "Ừ.

    Lần này em sẽ chụp anh cả đời."

    Gió nổi lên.

    Cánh đồng mờ dần.

    James lùi lại.

    "Martin."

    "Hả?"

    "Cảm ơn em… vì đã sống tiếp."

    Rồi anh tan vào ánh sáng.

    Không phải bóng tối.

    Mà là ánh sáng.



    Martin tỉnh dậy.

    Trời đã sáng.

    Ánh nắng chiếu qua cửa sổ.

    Má ướt nước mắt.

    Cậu nằm im rất lâu.

    Rồi với tay lấy máy ảnh.

    Màn hình mở.

    Có một tấm ảnh mới.

    Cánh đồng nắng.

    Ở giữa là James.

    Đang quay lưng bước đi.

    Một tay giơ lên vẫy.

    Giống như tạm biệt.

    Ở góc ảnh, một dòng chữ nhỏ hiện lên:

    “Hẹn gặp lại.”

    Martin nhìn thật lâu.

    Lần này, cậu không khóc nữa.

    Chỉ mỉm cười.

    Nhẹ nhõm.

    "Ừ."

    "Hẹn gặp lại."

    Ngoài cửa sổ, gió thổi qua.

    Ấm áp.

    Như có ai đó vừa đi ngang qua.

    Và đâu đó rất xa, giữa ánh nắng ban mai —

    Có lẽ…

    James cũng đang mỉm cười.

    ____

    Bà nọi nào đòi viết tiếp
     
    Back
    Top Dưới