Martin cảm thấy mặt đất dưới chân mềm nhũn ra như bùn lạnh, từng bàn tay đen sì thò lên nắm lấy cổ chân cậu kéo xuống, móng tay cào rát da, hơi lạnh thấm vào tận xương, nhưng thứ khiến cậu hoảng loạn hơn cả là vòng tay của James vẫn siết chặt quanh lưng cậu, chặt đến mức không thể thở, như thể nếu buông ra một giây thôi thì cậu sẽ biến mất, cơ thể anh lạnh buốt, mùi ẩm mục và mưa cũ bám trên quần áo, thế nhưng cái ôm ấy lại run rẩy như một đứa trẻ sợ bị bỏ rơi, giọng anh méo mó vang bên tai Martin, vừa tha thiết vừa đứt quãng, nói đừng đi, xin cậu đừng bỏ anh lại lần nữa, anh đã chờ cậu lâu lắm rồi, lâu đến mức quên cả mình đã chết như thế nào, những lời đó khiến tim Martin thắt lại, cậu lắc đầu liên tục nói mình không hề bỏ anh, nhưng ngay lập tức chiếc máy ảnh dưới sàn tự bật sáng, màn hình chiếu lên trần nhà như một đoạn phim cũ, hình ảnh rung lắc hiện ra rõ mồn một, đó là ngày mưa năm ấy, Martin và James cãi nhau vì chuyện nhỏ nhặt, Martin tức giận bỏ đi trước, còn James quay lại khu nhà hoang để tìm chiếc vòng tay Martin làm rơi, rồi trần nhà mục bất ngờ sập xuống, bụi và gỗ đổ ập, James bị kẹt dưới đống đổ nát, anh đã gọi tên Martin rất lâu, gọi đến khản giọng nhưng ngoài tiếng mưa chẳng ai nghe thấy, hình ảnh tiếp theo là bàn tay James cào lên sàn đá để lại những vệt máu mờ, ánh mắt anh vẫn nhìn về phía cửa, vẫn hy vọng Martin quay lại, cho đến khi hơi thở tắt hẳn, Martin đứng chết lặng, cổ họng nghẹn cứng vì cậu nhớ ra lúc đó mình đã nghe thấy tiếng động lạ nhưng lại nghĩ chỉ là gió nên bỏ về, chính khoảnh khắc thờ ơ ấy đã để James chết một mình trong bóng tối, màn hình máy ảnh tắt phụt, cả hành lang chìm vào tĩnh lặng đáng sợ, James phía trước cậu bỗng cúi đầu, mái tóc ướt che nửa gương mặt, giọng anh nhỏ đến mức gần như thì thầm rằng anh không hận cậu, chưa từng hận, dù có chết anh vẫn chỉ nhớ mỗi Martin, chỉ muốn gặp lại cậu, chỉ muốn được cậu ôm một lần nữa, nhưng càng nói cơ thể anh càng biến dạng, những vết nứt đen lan khắp da như sứ vỡ, từ trong các khe nứt trào ra bóng tối đặc quánh, những bàn tay kia không kéo Martin nữa mà quay sang kéo James, giật mạnh anh về phía tường, như thể căn nhà muốn nuốt chửng linh hồn anh mãi mãi.
James hoảng loạn ôm chặt Martin hơn, móng tay bấu vào áo cậu, ánh mắt điên cuồng xen lẫn cầu xin, nói rằng anh sợ lắm, anh không muốn quay lại một mình trong bóng tối đó, anh đã cô độc quá lâu rồi, nếu phải biến mất thì hãy để anh kéo Martin đi cùng, để hai người không bao giờ rời nhau nữa, câu nói ấy lạnh sống lưng nhưng lại đau đớn đến mức Martin bật khóc, cậu hiểu James yêu mình đến mức méo mó, yêu đến mức thà chôn cả hai cùng nhau còn hơn ở lại một mình, căn nhà rungchuyển dữ dội, trần nhà nứt toác, gió rít qua hành lang như tiếng gào thét của hàng trăm linh hồn, những bóng người mờ nhạt xuất hiện khắp nơi nhìn chằm chằm vào họ, và giữa cơn hỗn loạn đó Martin nhận ra nếu không kéo James ra khỏi nơi này ngay bây giờ thì anh sẽ bị xé nát thành từng mảnh ký ức, mãi mãi không còn tồn tại, nhưng nếu cứu anh thì có thể chính cậu sẽ bị giữ lại thay thế, còn James vẫn ôm cậu chặt đến run rẩy, thì thầm tên cậu như lời cầu nguyện cuối cùng trong căn nhà hoang không bao giờ có ánh sáng.
Martin nghe rõ từng nhịp tim của James đập loạn xạ vào ngực mình.
Thình.
Thình.
Thình.
Nhanh đến mức như sắp vỡ tung.
Bàn tay anh siết chặt áo cậu đến đau rát, móng tay gần như cào rách cả lớp vải.
Hơi thở James nóng hổi, gấp gáp, đứt quãng.
"Đừng bỏ anh...
Martin...
đừng để anh ở lại..."
Giọng anh không còn giống người sống nữa.
Nó vang rỗng, như vọng lên từ một cái giếng sâu.
Căn nhà lại rung lên.
RẦM-
Một mảng trần rơi xuống phía sau họ, bụi mù mịt.
Những vết nứt bò dài trên tường như mạch máu đen sì.
Sàn gỗ oằn xuống, phát ra tiếng rên rỉ nghe ghê rợn.
Những bóng người mờ nhạt ngoài hành lang bắt đầu di chuyển.
Không phải đi.
Mà là... trượt.
Chúng lướt sát mặt đất, đầu nghiêng lệch, cổ gãy sang một bên, đôi mắt trắng dã dán chặt vào hai người.
Martin lạnh sống lưng.
Cậu hiểu.
Chúng đang chờ.
Chờ James.
Hoặc chờ một ai đó thế chỗ.
"James, nghe em này."
Martin nắm lấy mặt anh, ép anh nhìn thẳng vào mình.
"Anh không thuộc về nơi này nữa.
Anh phải đi với em.
Ngay bây giờ.
James lắc đầu, đôi mắt đỏ hoe.
"Anh không ra được...
Lần nào anh cũng thử...
Cứ hễ rời khỏi em là bóng tối kéo anh lại...
Nó bảo anh phải ở đây... mãi mãi..."
Một bàn tay xám ngoét bất ngờ thò ra từ bức tường phía sau, chộp vào cổ tay James.
Martin hét lên, kéo mạnh anh về phía mình.
Bàn tay kia lạnh buốt, nhớp nháp như ngâm nước lâu ngày.
Nó không phải da người.
Nó giống tro ướt.
"Trả... lại... cho... chúng... tôi..."
Hàng chục giọng nói chồng lên nhau, thì thào ngay bên tai.
Căn nhà tối sầm.
Đèn vụt tắt.
Chỉ còn ánh trăng nhợt nhạt xuyên qua cửa sổ vỡ.
Martin cắn răng, ôm lấy James.
"Anh nhìn em đi.
James.
Nhìn em!"
James run rẩy.
"Anh yêu em..." anh thì thầm, giọng nghẹn lại.
"Nhưng anh mệt lắm rồi...
ở đây lạnh lắm... tối lắm... anh sợ..."
Nghe câu đó, tim Martin như bị bóp nghẹt.
Đây không còn là tình yêu méo mó muốn kéo cậu xuống cùng nữa.
Đây là một người đã cô độc quá lâu.
Quá lâu đến mức quên mất ánh sáng trông như thế nào.
Martin siết chặt tay anh.
"Nếu anh ở lại, anh sẽ biến mất.
Còn nếu đi với em... thì dù có chuyện gì, em cũng không buông tay anh.
Hiểu không?"
James nhìn cậu như đứa trẻ lạc đường.
Một giây.
Hai giây.
Rồi anh gật đầu.
Ngay lúc đó-
NHỮNG BÓNG NGƯỜI ập tới.
Từ tường, từ trần, từ sàn nhà.
Những cánh tay xám xịt vươn ra, túm lấy chân James, áo anh, tóc anh.
Chúng kéo anh về phía sau.
Martin hét lên, ôm chặt lấy anh, lùi từng bước về phía cửa.
Sàn nhà nứt toác dưới chân.
"ĐỪNG LẤY ANH ẤY!"
Martin gào lên, giọng khản đặc.
Một luồng gió lạnh quất vào mặt cậu.
Tai ù đi.
Nhưng cậu không buông.Dù móng tay mình cũng rách toạc.
Dù cánh tay đau đến tê dại.
"James, chạy!"
Cậu kéo anh lao về phía cửa chính.
Cánh cửa cũ kỹ rung bần bật như có thứ gì đó giữ chặt từ bên kia.
Martin dồn hết sức, đá mạnh.
RẦM-
Cửa bật tung.
Ánh sáng ban mai tràn vào.
Chỉ một tia thôi.
Nhưng đủ để xé toạc bóng tối.
Những bàn tay xám chạm phải ánh sáng liền rít lên, tan ra như khói.Cả căn nhà gào thét.
James ngã nhào ra ngoài cùng Martin.
Hai người lăn xuống bậc thềm.
Ngay khi họ vừa rời khỏi-
Căn nhà phía sau sụp xuống.
Ầm ầm như bị nuốt chửng.
Bụi bay mù mịt.
Im lặng.
Chỉ còn tiếng thở dốc của hai người.
Martin nằm trên đất, toàn thân run lên.
"James...?"
Không có tiếng trả lời.
Tim cậu thắt lại.
Cậu quay sang.
James vẫn ở đó.
Nằm cạnh cậu.
Nhưng cơ thể anh nhạt màu hơn trước, gần như trong suốt.
Anh mỉm cười yếu ớt.
"Anh... ra được rồi..."
Giọng nhẹ như gió.
Bàn tay anh đặt lên má Martin, lạnh nhưng dịu dàng.
"Cảm ơn em...
đã không buông tay anh."
Martin bật khóc, nắm chặt tay anh hơn.
"Đừng biến mất... làm ơn..."
James nhìn cậu thật lâu.
Ánh mắt không còn điên loạn nữa.Chỉ còn ấm áp.
"Anh không ở trong bóng tối nữa đâu."
Nói rồi-
Cơ thể anh tan dần trong ánh nắng sớm.
Như sương mù.
Nhưng lần này, không đáng sợ.
Chỉ... nhẹ nhàng.
Bàn tay cuối cùng biến mất giữa kẽ tay Martin.
Để lại hơi ấm rất khẽ.
Và một cảm giác như ai đó vừa thì thầm bên tai:
"Anh vẫn ở đây."
Linh hồn của James đã chẳng thể tan biến ,nếu như Martin rời xa cõi này cùng anh có lẽ cả hai sẽ được sống lại 1 kiếp mới.
Vẫn cùng 1 con người, bắt đầu lại cho 1 tình yêu tươi đẹp...