Ngôn Tình Lạc Lối Trong Men Say - Hạ Giang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Lạc Lối Trong Men Say - Hạ Giang
Chương 40: Chương 40


Nghe bố của Hạ Giang quât măng Đại Dương quen mất việc ông đang tức giận với mình mà nở nụ cười hạnh phúc.

Hạ Giang vì Ngọc Thái mà bỏ về Hải Phòng nhưng cô ngẩn ngẩn ngơ ngơ cả ngày chẳng phải cũng như anh sao? Anh cũng nhớ cô như điên như dại tới mức không làm được việc gì ra hồn khiến cho Dũng và Thanh cũng phải lo lăng cho anh đó thôi.
Mặc dù chuyến đi này mục đích của Đại Dương sẽ tỏ tình với Hạ Giang nhưng trong anh vẫn lo lắng, anh yêu cô như vậy nhưng không biết cô có chút tình cảm nào với anh hay không?
Lời bố của Hạ Giang vừa nói nói đến cả năm mơ Hạ Giang cũng gọi tên anh thì anh chắc chắn một điều cô cũng yêu anh.
Hạnh phúc đến quá bất ngờ, Đại Dương quên mất mình đứng trước bố của Hạ Giang đang rất tức giận lại còn mỉm cười
Nụ cười của Đại Dương không khác nào cú tát vào mặt bố của Hạ Giang khiến ông đang tức giận càng thêm nổi điên.

Ông không nói không rằng mà đùng đùng đi vào trong nhà.
Dũng và Thanh thấy biểu hiện của Đại Dương chỉ còn biết lắc đầu.
Dũng nói: “Tao cũng đến ạ mày đó." "Còn không nhanh chạy đứng đó để lĩnh đòn à?" Thanh tiếp lời Dũng sau đó cùng Dũng chạy bay ra xe ngồi tránh cơn thịnh nộ của bố Hạ Giang sắp tới.
Mẹ Hạ Giang thấy tình hình không ổn vừa nói với Đại Dương vừa đẩy anh ra ngoài:
"Thôi cháu nhanh về đi, đừng để đến lúc bác trai quay lại là to chuyện đấy.

Bác cũng không muốn chuyện trở nên.

ồn ào, hàng xóm nhìn vào họ lại cười cho."
Đại Dương quyết không chịu đi, anh nói với mẹ Hạ Giang:
"Bác ơi cháu nhớ Giang quá, bác giúp cháu cho cháu gặp Giang một lát rồi cháu đi ngay được không?"
Mẹ của Hạ Giang nhìn vào trong nhà đáp lại lời Đại Dương:
"Bác chỉ sợ nếu cháu còn đứng đây thì lát nữa có muốn đi cũng đi không nổi."
Mẹ của Hạ Giang vừa dứt lời thì bố của Hạ Giang Bố cầm cây chổi quét nhà trên tay đi tới chỗ bà và Đại Dương đang đứng.
“Bà tránh ra, để thăng đốn mạt này cho tôi xử lý, nó làm cho con gái chúng ta sống vật vờ như cái xác không hồn mấy ngày nay, giờ nó lại còn dám cười vào cả mặt tôi nữa.

Để tôi xem nó còn cười được đến khi nào."
x*
Gửi tin nhắn cho Đại Dương xong thì xe taxi cũng chạy tới nhà tôi.

Tôi chỉnh lại cảm xúc rồi xuống xe.

Nhìn thấy tôi bố mẹ và em trai của tôi rất vui
Mẹ nhìn tôi trách móc:
"Con về nhà chơi sao không báo cho bố mẹ lấy một tiếng."
Tôi vừa trải qua một trận bão lòng trên xe taxi nên mắt còn đỏ hoe, tôi cố găng trấn tĩnh để đáp lại lời mẹ:
"Con muốn cho bố mẹ với em con một bất ngờ."
Em trai của tôi ngó nghiêng vào trong xe taxi hỏi:
"Anh rể em đâu?”
Tôi lảng tránh câu hỏi của em trai tôi băng cách chỉ đống đồ chất như núi của tôi nào va ly, túi xách, nào thùng.

xốp nói:

"Làm gì có anh rể nào, nhanh mang đồ lên phòng cho chị"
Bố tôi nhìn đống đồ hỏi:
"Con về chơi mấy ngày mà mang nhiều đồ về nhiều thế à?”
"Con nhớ bố mẹ và em nên con về ở nhà luôn ạ." "Còn cậu Dương kia thế nào?” "Bọn con chia tay rồi."
Bố mẹ tôi thấy tôi có vẻ mệt mỏi cũng không truy hỏi nữa.
Những ngày sau đó tôi nhớ Đại Dương như điên như dại, suốt ngày tôi mở hình của anh mà tôi chụp hôm ghé vườn hồng ra xem nhưng tất cả chỉ là hình ảnh, không thể.

vơi đi nỗi nhớ.

Tôi muốn được nhìn thấy con người bằng xương bằng thịt của Đại Dương chứ không phải chỉ nhìn qua hình ảnh.
Đại Dương cứ ám ảnh tâm trí tôi tới mức tôi ăn không ngon, ngủ không yên rồi lâm bệnh.

Mấy ngày gần đây tôi sống trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê luôn miệng gọi tên Đại Dương khiến bố mẹ và em trai của tôi rất lo lắng.
Bố mẹ tôi nghĩ do tôi chia tay với Đại Dương nên tôi mới thành ra như vậy nên hai người hết lời động viên tôi nhưng tình trạng của tôi càng tồi tệ hơn, tôi thậm chí những ngày gần đây tôi còn không ra khỏi phòng của mình.
Theo kế hoạch, hôm nay nhận xe xong bố mẹ chúng tôi sẽ mời anh em bạn bè thân thiết tới dự tiệc rửa xe dự kiến khoảng 20 bàn.

Nhưng do tình trạng của tôi nên bố mẹ tôi hủy hết chỉ làm một mâm lễ để cúng xe.
Tôi không quan tâm tới chuyện nhận xe mới của bố mẹ tôi bởi vì tôi và Đại Dương chia tay thì chäc chăn anh không.

đóng giả nhân viên bán hàng để đi theo họ giao xe nữa.

Mà không có anh tôi chẳng màng tới chuyện gì khác.
Cho tới khi tôi đang nằm trên phòng của tôi ở tầng hai thì nghe tiếng ồn ào dưới nhà.

Tôi nghĩ có chuyện xô xát giữa bố tôi với khách hàng tới mua đồ cổ nhưng khi tôi xuống dưới thì nhìn thấy cảnh tượng không thể nào tin.

Bố tôi đang cầm chổi quét nhà vừa phang vào người Đại Dương vừa mắng chửi anh.

Đại Dương thì đứng im chịu trận không hề né tránh.

Còn Mẹ của tôi đứng bên cạnh vừa kéo bố tôi ra vừa van xin bố tôi dừng tay.
Tôi chạy tới ôm lấy Đại Dương để bố tôi không đánh vào người anh nữa..
 
Lạc Lối Trong Men Say - Hạ Giang
Chương 41: Chương 41


Tôi vẫn ôm chặt lấy Đại Dương che chắn cho anh nói:
"Bố bình tỉnh nghe con nói đã.

Để con nói chuyện với anh ấy trước đã rồi lát nữa bố muốn đánh anh ấy thế nào thì đánh con không can."
Nghe tôi nói vậy bố tôi mới hạ cây chổi trên tay xuống.

nhưng bố tôi vẫn không rời đi nơi khác mà đứng ngay bên cạnh, ánh mắt hình viên đạn của bố tôi chĩa vào Đại Dương như muốn tuyên bố con nói gì thì nói nhanh để bố xử nó.
Tôi sợ đứng đây nói bố mẹ của tôi sẽ nghe thấy nên chỉ tay về phía xe của Đại Dương đậu bên ngoài vỉa hè nói:
"Ra kia em muốn nói chuyện với anh một lát."
Thấy Đại Dương không đáp lại tôi ngước lên nhìn anh thì giật mình, ánh mắt mọng nước của anh đang khóa chặt gương mặt của tôi, hai tay của anh cũng ôm chặt lấy eo của tôi không chịu buông ra.

Tôi nghĩ anh bị bố tôi đánh đau nên anh khóc vì vậy tôi gỡ tay anh ra khỏi người tôi rồi đẩy anh đi lại gần xe của anh vừa nói tôi vừa vươn tay quệt nước mắt cho anh:
"Em thay mặt bố xin lỗi anh, tại bố em hiểu lầm anh nên mới đánh anh như vậy."

Tôi càng lau nước mắt của anh càng chảy xuống.

Tôi sợ bố tôi có thể nổi nóng với Đại Dương bất cứ lúc nào nên tôi không có thời gian dỗ dành anh mà chớp cơ hội anh xuất hiện tại nhà tôi để nói lên nỗi lòng của mình.
"Như anh biết đấy, lần đó em gọi anh phục vụ em và đó cũng là lần đầu tiên của em."
Đại Dương gật đầu nói trong nghẹn ngào:
"Anh biết."
"Và đó cũng là lần duy nhất của em tới bây giờ."
Ý tôi muốn nói cho Đại Dương lần đó tôi say, cũng là lần duy nhất tôi nổi loạn chứ tôi không phải hạng người thích là tìm đến trai bao để giải quyết nhu cầu s1nh lý.
Đại Dương tiếp tục gật đầu: "Anh biết."
"Em cũng từng nói với anh nguyên nhân em bị người yêu hơn bốn năm phản bội nên em mới tìm tới anh."
"Anh nhớ”
Tôi hít một hơi thật sâu để lấy can đảm nói vào điểm mấu chốt:
"Giờ anh ta đã quay về nhưng em không còn tình cảm với anh ta nữa.

Tình yêu của em hiện tại đã dành hết cho.

anh mặc dù em biết rõ anh làm nghề trai bao.

Em muốn hỏi anh hai vấn đề.

Anh có yêu em không? Và nếu yêu em anh có thể vì em mà bỏ nghề làm trai bao của anh không?”
Những ngày qua tôi biết tôi yêu Đại Dương như thế nào, hiện tại có cơ hội đến tôi không muốn bỏ lỡ.

Tôi không ngại mình là phụ nữ mà tỏ tình với anh nhưng đồng thời cũng thẳng thắn quan điểm của mình.

Người xưa có câu "thà lấy đi về làm vợ chứ không nên lấy vợ về làm đ ĩ”, quan điểm của tôi cũng nghĩ vậy.

Tôi quen biết anh với thân phận là trai bao.

nhưng tôi không thể chấp nhận khi yêu tôi mà anh vẫn còn làm nghề này.

Quá khứ của anh tôi không bận tâm tới nhưng tương lai tôi muốn anh là của riêng tôi và chỉ một mình tôi.
Tôi nín thở chờ đợi câu trả lời của Đại Dương.

Lúc này tôi hồi hộp tới mức tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồ ng ngực.
Đại Dương kéo tôi vào lồ ng ngực của anh rồi ôm thật chặt, tôi cảm nhận được trống ngực của anh đập vô cùng mạnh mẽ.

Giọng nói trầm ấm của anh vang lên bên tai tôi:
"Anh cũng yêu, rất rất yêu em.

Lời nói của em với anh là thánh chỉ, anh sẽ nghe theo em hết."
Dứt lời Đại Dương ôm tôi thật chặt rồi áp môi anh lên môi tôi hôn.

Tôi cũng quên mất có bố mẹ tôi đang ở bên trong mà đáp lại nụ hôn của anh.
Nước mắt hạnh phúc của tôi hòa lẫn nước mắt của anh làm ướt má của nhau, hai chúng tôi hôn nhau quên trời quên đất cho tới khi tôi nghe tiếng bật näp rượu sâm panh sau đó rượu bản lên người tôi và Đại Dương thì tôi mới đẩy anh ra.
Tôi nhìn thấy sếp Thanh của showroom Đại Dương đang ngồi ở ghế lái xe Đại Dương cầm chai sâm panh chĩa vào người tôi và Đại Dương.

Anh ta cười nói:.

“Chúc mừng hai họ."
Tôi còn nhìn thấy một người đàn ông khác mà tôi gặp hôm ăn sáng cùng Đại Dương đang ngồi bên ghế phụ.

Thấy tôi nhìn anh ta còn gật đầu cười nói:
"Chúc mừng em."
Bị hai người họ chứng kiến toàn bộ màn cầu hôn của tôi với Đại Dương tôi xấu hổ vùi đầu vào ngực Đại Dương trốn..
 
Lạc Lối Trong Men Say - Hạ Giang
Chương 42: Chương 42


Thì ra Đại Dương tới đây với mục đích tỏ tình với tôi.

Vậy mà tôi lanh chanh tỏ tình trước, lại còn bị hai người đàn ông trên xe chứng kiến khiến tôi xấu hổ muốn chết.

Đã thế Đại Dương còn buông lời trêu ghẹo tôi nữa, không những vậy anh còn không cho tôi núp vào người anh trốn mà đẩy tôi ra khiến tôi chỉ còn cách đưa hai tay lên che đi gương mặt đang đỏ bừng của mình.
Người đàn ông ngồi trong xe cùng Thanh còn nói:
“Em yên tâm, hôm nay có bọn anh làm chứng rồi, nó mà còn đi khách thì em cứ lôi luật rừng ra mà xử"
Tôi chưa kịp đáp lại lời của người đàn ông kia thì lại nghe giọng của Đại Dương vang lên:
"Em đồng ý làm bạn gái anh nhé?"
Tôi lấy hai tay đang che mặt của mình xuống thì thấy Đại Dương đang quỳ một gối trước mặt tôi, trên tay anh cầm chiếc hộp đựng chiếc nhãn rất đẹp.

Tôi cũng chẳng cần suy.

nghĩ liền đáo lại anh:
"Em đồng ý."

Đại Dương lập tức lấy chiếc nhãn trong hộp đeo vào.

ngón áp út tay trái của tôi sau đó đưa bó hoa cho tôi:
"Tặng em." Tôi vừa nhận bó hoa từ tay Đại Dương rồi kéo anh đứng dậy thì một chai sâm panh nữa xịt vào người chúng tôi.

Vừa xịt Thanh vừa nói.
"Chai này nữa là hết rồi đấy, nếu có làm lại cũng không còn đâu"
Rượu vẫn còn phun vào người chúng tôi thì thấy bố của tôi cầm cán chổi lăm lăm chỉ vào tôi và Đại Dương tra hỏi:
"Con nói chuyện xong chưa đi vào trong để bố xử lý nó." Tôi còn chưa kịp lên tiếng Đại Dương đã cướp lời:
“Hôm nay cháu tới đây để xin phép hai bác cho cháu được tìm hiểu em Giang ạ!"
Bố tôi chỉ cán chổi vào mặt Đại Dương nói:
"Anh yêu con gái tôi mà để mặc con gái tôi về Hải Phòng một mình, khiến nó điên không ra điên dại không ra dại, giờ lại còn đến đây đòi tìm hiểu.

Anh muốn tìm hiểu xem nó đã vì anh phát điên chưa hay chưa à?”
Nghe bố tôi nói tôi xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu.

Bố tôi đâu biết tôi và Đại Dương trước đây chỉ là đóng giả người yêu của nhau.

Là tôi yêu và nhớ đơn phương anh đến mức ốm tương tư chứ đâu phải vì anh gây ra cho tôi.
Đại Dương chưa kịp lên tiếng tôi lại nghe Thanh ngồi trong xe sau lưng chúng tôi nói nhỏ:
"Mày có vui cũng cấm cười nhé mày, cười không đúng lúc là đi bệnh viện chấn thương chỉnh hình đó."
Thanh vừa dứt lời thì tôi quên mất mình đang xấu hổ mà cười sặc lên.
Cán chổi trên tay bố tôi lại chữa vào tôi:
"Bị nó làm cho phát bệnh mà con vẫn còn cười được cơ am
Một tay Đại Dương ôm chặt lấy eo tôi rồi nói với bố tôi:
"Tại cháu đề nghị với Giang hôm nay giao xe cho bác tiện thể cháu đưa bố mẹ đi cùng để nói chuyện người lớn với hai bác mà Giang không chịu.

Giang giận cháu bỏ về Hải Phòng mà không thông báo cho cháu biết.

Giờ thì cháu không giám lạm quyền nữa mà giao toàn quyền quyết định chuyện của bọn cháu cho em ấy ạ"
Nghe Đại Dương nói bố tôi lập tức thay đổi thái độ, ông hạ cán chổi xuống chỉ vào giữa tôi và Đại Dương nói:
"Anh chị có yêu nhau cũng phải biết giữ ý giữ tứ chứ, trước mặt bao người mà ôm ôm ấp ấp như thế còn ra thể
thống gì nữa”
Đại Dương lập tức buông tôi ra rồi đứng cách tôi một đoạn.
Bố tôi đưa cây chồi cho tôi cầm "Con vào trong nhà trước đi." Tôi cầm cây chổi từ tay bố tôi rồi nói nhỏ với bố:
"Kìa bố, các anh ấy từ Hà Nội xuống tận đây mà bố không mời người ta vào nhà uống chén nước à?"
Bố tôi chỉ tay vào nhà quát lên với tôi: "Việc đó không để con phải lo." Tôi không dám nán lại một giây vì sợ bố tôi nổi nóng.
Tôi vào trong nhà mà lòng cứ như lửa đốt vì không biết bố tôi sẽ nói gì với Đại Dương.
Một lúc sau tôi thấy bố tôi quay lại để cùng sư thầy thực.

hiện lễ cúng xe.

Thực hiện xong xuôi các thủ tục cúng bái bố.

tôi mới nói tôi ra mời Đại Dương và người bên showroom.

vào ăn trưa.
Lúc này người lái xe Container đã quay về Hà Nội chỉ còn Đại Dương, sếp Thanh và người đàn ông tôi không biết tên ngồi trong xe của Đại Dương.
Nhìn thấy gương mặt căng thẳng của ba người đàn ông tôi có chút khó xử, có lẽ lúc tôi đi vào nhà bố tôi đã nói gì đó khiến họ không thoải mái.
Đại Dương nói với tôi:
"Lát nữa ăn cơm xong em xin phép bố mẹ lên Hà Nội cùng bọn anh luôn nhé."
"Các anh cứ về Hà Nội trước đi, em còn phải xem xét †ìm kiếm công việc mới đã, tại em xin anh Hải nghỉ làm ở showroom X rồi."
Mà một điều nữa có Ngọc Thái làm ở đó tôi cũng không muốn làm cùng anh ta.

Sau hôm nay chắc chẳn tôi sẽ nói rõ mọi chuyện với Đại Dương nhưng hiện tại chưa có cơ hội.
Người đàn ông tôi không biết tên nghe tôi nói thì nói xem vào:
"Showroom bọn anh đang tuyển nhân viên ở nhiều vị trí đó.

Nếu em quan tâm tìm thì hiểu rồi nộp đơn vào đó làm.".
 
Lạc Lối Trong Men Say - Hạ Giang
Chương 43: Chương 43


Tôi gãi đầu khó xử đáp lại sếp Dũng:
"Cảm ơn anh.

Lát nữa em xin phép bố mẹ lên Hà Nội cùng các anh luôn ạ."
Bữa trưa cũng chỉ có bốn người trong gia đình tôi, thêm cô giúp việc và ba vị khách quý đến từ Hà Nội nữa là tám người.
Bàn ăn hình chữ nhật lúc ngồi vào bàn ăn tôi định ngồi xuống ghế ngoài cùng gần với Đại Dương thì bố tôi lên tiếng:
"Con qua bên này ngồi để em con ngồi bên đó."
Em trai của tôi nhanh chóng đứng dậy đổi chỗ cho tôi thành ra tôi ngồi cạnh bố tôi còn bố tôi thì ngồi đối diện với Đại Dương.
Đại Dương vốn dĩ căng thẳng giờ thêm thái độ của bố tôi lại càng e sợ.
Trước khi ăn bố tôi đứng lên phát biểu:
"Cảm ơn các cậu đã từ Hà Nội xuống Hải Phòng để giao.

xe cho chúng tôi.

Trong quá trình tiếp đãi có gì không phải mong các cậu bỏ qua."
Ba vị khách quý đồng thanh đáp lại lời của bố tôi:
"Dạ vâng."
Bố tôi rót rượu mời ba vị khách, em trai tôi học lớp 12 nhưng bố tôi cấm tuyệt không được đụng tới rượu, tôi cũng vậy.
Cụng ly xong với bố tôi sếp Dũng và sếp Thanh chỉ nhấp môi, còn Đại Dương thì uống cạn ly.

Bố tôi thấy vậy quan tâm hỏi:
"Hai cháu không biết uống rượu hả, vậy bác đi lấy bia."
Sếp Dũng vội lên tiếng:
"Dạ không phải, hai đứa cháu không biết uống mà lát nữa bọn cháu phải chạy xe lên Hà Nội ạ."
"À thế thì mấy đứa ăn đi.

Dịp khác bác cháu mình uống với nhau sau."
Bố tôi cất luôn chai rượu mà không hiểu câu nói của sếp Dũng là chỉ có anh và sếp Thanh chạy xe, còn Đại Dương vẫn có thể tiếp rượu của bố tôi được.
Sếp Thanh thấy vậy nói:
"Thằng Dương không chạy xe có thể uống được bác ạ."
"Thế thì tốt, bác rất thích uống rượu.

Nếu yêu con gái bác mà không biết uống rượu thì hỏng."
Đại Dương thật thà đáp lại:
"Dạ vâng, cháu thường tiếp khách nên cũng uống được.

rượu."
Tôi không biết ý đồ của bố tôi là gì nhưng thực tế bố tôi rất ghét uống rượu, mỗi lần gia đình tôi có việc ông cũng chỉ uống vài ly gọi là.

Vậy mà ông lại nói với Đại Dương ông rất thích uống rượu.
Suốt buổi Đại Dương chỉ ngồi tiếp rượu bố tôi mà không ăn được gì.

Còn bố tôi thì mặt đỏ bừng bừng, tôi chưa từng thấy bố tôi như vậy bao giờ.
An xong thì sếp Thanh và sếp Dũng bỏ bát đũa xuống cùng lúc.

Sếp Thanh nói:
"Hai bác với mọi người tiếp tục ăn đi ạ, bọn cháu ăn no rồi" "Dạ vâng ạ." Hai người họ chưa kịp đứng dậy tôi liền nghe bố tôi la lên: "Lúc nãy tôi đánh cậu vào mông thì giờ cậu có đá tôi cũng đá vào mông tôi chứ, sao cậu cứ đá mãi vào chân của tôi thế?"
Đại Dương hốt hoảng lên tiếng:
"Dạ xin lỗi bác, tại chân cháu dài quá ạ."
Sếp Thanh và sếp Dũng nghe bố tôi nói cười tới mức đứng dậy không nổi.
Còn tôi vừa buồn cười vừa xấu hổ thay cho Đại Dương.

Có lẽ anh đá tôi để nhắc tôi xin phép bố mẹ lên Hà Nội cùng các anh không ngờ lại đá trúng chân của bố tôi.
Thăng em trai của tôi và cô giúp việc cũng bỏ bát đũa xuống đi chỗ khác cười.
Mẹ tôi đánh khẽ vào người bố tôi nói: "Bố mày nói chuyện không giữ ý giữ tứ gì cả."

Bố tôi thẳng tính như vậy nên lúc ra ngoài phòng khách uống nước cả ba vị khách quý không ai dám nói chuyện.
Tôi cũng vậy, tôi không dám ngồi gần Đại Dương vì sợ bố tôi chiếu tướng mà tôi ngồi bên cạnh mẹ.

Ngồi mãi tôi mới dám lên tiếng nói:
"Con xin phép bố mẹ cho con lên Hà Nội cùng xe mấy anh luôn ạ!"
Bố tôi mặt đỏ say đỏ sở vì uống rượu nhưng nói chuyện vẫn rất tỉnh táo:
"Con xin nghỉ việc rồi mà còn lên đó làm gì?"
"Dạ con lên đó xin việc khác ạI"
Việc khác là việc gì, rồi năm ba bữa hai đứa cãi nhau lại về lại à? Đại Dương nãy giờ ngồi im lặng giờ mới lên tiếng:
"Hai bác yên tâm, từ nay về sau cháu sẽ nhường nhịn, yêu thương em ấy.

Không để em ấy phải buồn nữa đâu ạ!"
Bố tôi chậm rãi bưng ly nước lên uống sau đó đặt ly nước xuống bàn rồi mới lên tiếng:.
 
Lạc Lối Trong Men Say - Hạ Giang
Chương 44: Chương 44


Tôi cứ nghĩ bố tôi sẽ gây khó khăn cho Đại Dương không ngờ bố tôi đồng ý ngay:
"Được.

Chỉ sợ cậu không chịu được khổ khi ở nhà tôi thôi."
Đại Dương cười tươi đáp lại lời của bố tôi:
"Khổ mấy cháu cũng chịu được ạ!"
Tôi nghĩ bố tôi chỉ trêu Đại Dương thôi chứ nhà tôi đâu có việc gì phải làm nặng nhọc mà khổ.

Cửa hàng bán đồ cổ bố mẹ tôi trông coi, khách hàng cũng không đông vui tấp nập như các cửa hàng bán mặt hàng thiết yếu, việc nhà thì có giúp việc làm rồi.
Tôi cùng Đại Dương tiễn sếp Thanh và sếp Dũng về Hà nội.

Hai người lái xe của Đại Dương về.
Tôi đang định hỏi Đại Dương có cần đi mua đồ để mặc không thì anh chỉ vào chiếc va ly khá lớn sếp Dũng đang lấy xuống từ cốp sau nói:
"Anh chuẩn bị cả rồi."

Tôi ngạc nhiên hỏi anh:
"Sao chỉ đi theo giao xe mà anh mang nhiều đồ vậy?"
Sếp Dũng cướp lời Đại Dương nói:
"Nó dự tính mang đồ xuống đây ở chừng nào cưa đổ được em thì thôi, không ngờ nó lại bị em cưa đổ ngay phút đầu xuất trận mất tiêu rồi."
"Hay em trả nhẫn lại để anh ấy thực hiện kế hoạch ban đầu nhỉ?"
Đại Dương cụng nhẹ đầu anh vào đầu tôi cười nói:
"Em có trả lại nhẫn thì bố em cũng cho anh ở lại nhà em rồi, anh không sợ nữa."
Đại Dương nhận chiếc va ly sếp Dũng đưa nói:
"Hai thằng mày lái xe cẩn thận nhé."
Dứt lời anh hớn hở kéo va ly đi thẳng vào trong nhà mà không cần đợi tôi.
Đại Dương kéo va ly vào tới phòng khách thì bố tôi đứng dậy mỉm cười nói với anh:
"Đi theo bác."
"Bố cứ ngồi nghỉ ngơi để con đưa anh ấy lên phòng cho ạt
"Dâu là con, rể là khách.

Lần đầu con rể tương lai đến nhà bố phải tiếp đón nồng nhiệt tình chứ, con cứ để bố”
Dứt lời bố tôi cúi xuống hôn lên đỉnh đầu mẹ tôi một cái rồi nói:
"Mấy ngày nay nhà mình có khách em chịu khó xuống ngủ với con gái nhé.

Để anh ngủ với con rể tương lai của chúng ta."
Mẹ tôi kéo bố tôi ngồi trở lại ghế:
"Để cậu ấy ngủ phòng của thăng Sơn chứ ngủ với anh thì ai mà ngủ nổi."
Bố tôi dứt khoát đứng dậy đi lại gần Đại Dương:
"Em nói hay thật, chẳng phải mấy chục năm nay em vẫn ngủ với anh được hay sao.

Với lại thăng Sơn năm may học cuối cấp, anh không muốn nó bị ảnh hưởng."
Bố tôi nhiệt tình đưa Đại Dương đi về phòng.

Còn Đại Dương chỉ còn biết gượng cười đáp lại bố tôi:
"Dạ cảm ơn bác ạ."
Nhà tôi ba tầng, tầng 3 là phòng của bố mẹ tôi bà một phòng chứa đồ, tầng 2 là phòng của tôi và phòng của em trai tên Sơn của tôi, tầng trệt có một phòng ngủ dành cho cô giúp việc.
Tôi biết bố tôi rất khó tính trong quan hệ nam nữ nên không dám để cho Đại Dương ở cùng phòng với tôi.

Tôi định đưa anh lên phòng của Sơn ngay bên cạnh phòng tôi ở, không ngờ bố tôi lại có sẵn kế hoạch rồi.
Bố tôi và Đại Dương vừa đi khỏi tôi liền hỏi mẹ: "Tại sao mẹ lại nói ngủ với bố không ngủ nổi ạ?" Mẹ tôi bẹo má tôi nói:
"Mẹ nói vui thôi, con gái lên phòng ngủ trưa đi.

Mẹ ra ngoài coi quán đây."
"Dạ vâng"
Mẹ tôi nói vậy tôi cũng yên tâm phần nào, lát nữa bố tôi xuống dưới bán hàng tôi sẽ đưa Đại Dương về phòng của mình tâm sự vậy.

Tôi có rất nhiều chuyện muốn nói với anh và cũng có nhiều chuyện tò mò muốn hỏi anh, điển hình là hai vị sếp Dũng và sếp Thanh có phải từng là khách của anh hay không?
Tôi ngồi đợi ở ghế sô pha đến ngủ gật mới thấy bố tôi đưa Đại Dương xuống.

Nhìn thấy anh tôi lập tức tỉnh ngủ, tôi vui vẻ đứng dậy đi về phía anh thì nghe bố tôi nói:

"Nấy giờ là cháu mới xem mấy món đồ bác giữ lại không bán, ra cửa hàng bác cho cháu xem còn rất nhiều món đồ độc hơn nữa"
Tôi thất vọng nhìn Đại Dương theo chân bố tôi đi ra ngoài cửa hàng rồi thầm nhủ: Thôi thì để đến tối nói chuyện với anh vậy.
Ăn tối xong bố tôi lại kéo Đại Dương ra ngoài phòng khách vừa xem chương trình thời sự vừa phân tích tình hình trong và ngoài nước.

Nhìn bố tôi với anh nói chuyện vui vẻ tôi chỉ muốn hét lên với bố anh ấy là mới người yêu của con đấy bố ạ.
Tôi buồn chán về phòng nhắn cho anh một tin nhản "phòng em ở tầng 2 bên cạnh cầu thang" sau đó nằm đợi anh.
Còn Đại Dương sau một ngày theo chân bố của Hạ Giang để nghe ông giới thiệu về các món đồ cổ trong bộ sưu tập của ông, tối đến anh tưởng ông sẽ tha cho anh để anh có thời gian riêng tư bên Hạ Giang không ngờ ông còn kéo anh ngồi đàm đạo chuyện thời sự.
Đã thế coi xong thời sự bố của Hạ Giang nhìn anh nói:
"Bác buồn ngủ rồi, bác cháu mình đi ngủ thôi."
Đại Dương định mở miệng xin phép ông cho mình ghé phòng Hạ Giang chơi một lúc lại nghe ông nói với mẹ Hạ Giang:
"Em cũng đi ngủ đi.

Lát mới đi ngủ lại gây ồn ào khiến con gái tỉnh giấc đấy."
Câu nói của bố của Hạ Giang lập tức rút hết thể lực của của Đại Dương, bước chân của anh lên cầu thang cũng vô cùng nặng nề..
 
Lạc Lối Trong Men Say - Hạ Giang
Chương 45: Chương 45


Anh chỉ năm cách cô một bức tường là sàn nhà nhưng muốn gặp cô cũng khó.

Anh lấy điện thoại ra nhản tin cho cô:
"Em chờ anh một lát, bố em ngủ anh sẽ ra ngoài gặp em nhé!"
Năm một lúc cuối cùng cũng nghe tiếng ngáy đều đều như máy nổ của bố Hạ Giang vang lên bên cạnh.

Đại Dương nhẹ nhàng vén chăn xuống giường, anh vừa bước được hai bước liền nghe giọng của bố Hạ Giang vang lên sau lưng:
"Khuya rồi mà cháu còn đi đâu?"
Tim Đại Dương như muốn vọt ra khỏi lồ ng ngực, anh cố gắng bình tâm nói:
"Dạ cháu đi vệ sinh ạ!”
Lúc quay trở lại giường, Đại Dương còn bị bố của Hạ Giang gác một chân ngang người.

Rơi vào tình huống dở khóc dở cười cuối cùng anh nhắn cho Hạ Giang một tin:
"Chắc anh không ra ngoài gặp em được, em ngủ ngon nhé.

Hôn em."
Đại Dương vừa vật lộn với nỗi nhớ Hạ Giang vừa phải chịu đựng một chân gác lên người, thêm tiếng ngáy to như sấm của bố cô bên cạnh khiến anh không tài nào chợp mắt được.
Sáng sớm hôm sau bố của Hạ Giang dậy thật sớm kéo theo Đại Dương đi ăn sáng khi mà Hạ Giang vẫn chưa ngủ dậy.

Ăn sáng xong anh theo ông đi sinh hoạt hội chơi và sưu tầm đồ cổ.
Nói đến đồ cổ, bố mẹ của Đại Dương cũng thuộc hàng tay chơi và mua bán đồ cổ nổi tiếng cả nước, anh được thừa hưởng từ bố mẹ mình nên tầm hiểu biết của anh rất rộng.

Thêm nữa Đại Dương còn có năng khiếu trong giao tiếp nên rất được lòng các chú, các bác trong hội.

Chính điều đó làm cho bố của Hạ Giang thêm nở mày nở mặt với thằng con rể tương lai.
Buổi tối lại diễn ra một cách dập khuôn như tối hôm trước, Đại Dương vẫn không có khoảng không gian riêng bên Hạ Giang.
Qua ngày hôm sau bố của Hạ Giang lại tiếp tục kéo theo.

Đại Dương đi tới từng nhà anh em để mời đám giỗ, mà mục.

đích chính của ông là khoe thăng con rể tương lai người Hà Nội vừa đẹp trai, vừa tài giỏi, vừa lễ phép.
Mang tiếng là ở nhà Hạ Giang ba ngày ba đêm nhưng hai người không có giây phút riêng tư nào ở bên nhau cả.
Đêm cuối cùng ở nhà Hạ Giang, Đại Dương cũng chỉ có thể nhắn tin nói chuyện với cô:
"Anh nhớ em sắp chịu hết nổi rồi.

Trưa mai ăn giỗ ông nội xong chúng ta lên Hà Nội luôn nhé."
Tôi cũng khác nào anh vì vậy tôi nhắn tin đáp lại: "Dạ vâng."
Sáng sớm hôm sau tôi chuẩn bị sẵn đồ đạc của mình sau đó nói với bố mẹ:
"Trưa nay ăn đám giỗ xong bọn con lên Hà Nội luôn ạ."
Bố tôi cười tươi, thái độ của bố cũng hoàn toàn khác với ba ngày trước:
"Hai đứa ăn giỗ xong muốn đi lúc nào thì đi chứ bố mẹ giữ lại làm gì."
Đám giỗ ông nội tôi chỉ mời các cô gì chú bác, anh em trong nhà nhưng lên tới 10 bàn.

Bố tôi tự hào dẫn Đại Dương đi khắp các bàn giới thiệu anh với mọi người.

Mỗi bàn anh đều uống một ly làm quen, nhưng mọi người chưa tha cho anh còn bắt anh uống riêng với mỗi người một ly.
Lần đầu tiên tôi thấy bố tôi xót cho Đại Dương, bố tôi nói với mọi người:
"Cháu nó chiều còn phải về Hà Nội nên các chú, các bác tha cho nó.

Để dịp khác có thời gian cháu nó tiếp các chú, các bác sau."
"Bác đừng lo, cháu uống được ạ."
Tôi thấy anh uống rượu mà ruột gan cứ nóng hết cả lên.

Kết quả xong đám giỗ Đại Dương cũng say bí tỉ, kế hoạch lên Hà Nội của chúng tôi cũng phải hoãn lại.
Ngày hôm sau ăn trưa xong bằng cách nào tôi cũng phải đưa Đại Dương lên Hà Nội cho bằng được.

Trước khi đi bố tôi còn nói với anh:
"Khi nào có thời gian hai đứa nhớ về thăm nhà nhé."
"Dạ vâng ạ."
Sau ba ngày từ không thích, sang nghi ngờ rồi chuyển sang quý mến của bố tôi với Đại Dương khiến tôi rất vui.

Xem
như cửa ải thử thách từ bố tôi anh đã vượt qua.
Suốt chặng đường lên Hà Nội, Đại Dương mệt mỏi gục đầu lên vai tôi ngủ.
Tới nơi anh giúp tôi đưa đồ lên căn hộ, nhưng vì không có Phương Thanh và Quỳnh Chi ở nhà nên chúng tôi phải đứng ngoài đợi.
Đang đứng trước cửa căn hộ, Đại Dương bất ngờ ôm lấy eo của tôi rồi cụng đầu anh vào đầu tôi nói:
"Anh nhớ em quá."
Lời nói và hành động của anh khiến tim tôi trấn động giữ dội.

Tôi quên mất đang đứng ngoài hành lang chung cư mà ôm chặt lấy anh:
"Em cũng nhớ anh."
"Mày chờ bọn tao lâu chưa?”
Câu hỏi của Quỳnh Chỉ khiến tôi giật mình, tôi đẩy Đại Dương ra nhưng một tay của anh vẫn ôm chặt lấy eo của tôi.
Đại Dương nhanh miệng lên tiếng: "Hai em đi siêu thị về à?" Sau đó anh vươn tay bắt tay với anh Hào và anh Đại: "Chào hai anh."
Tôi vượt qua cơn xấu hổ chào hai người bạn trai của hai đứa rồi đáp lại lời Quỳnh Chi:
"Tao với anh Dương vừa mới đem đồ lên tới đây thì bọn mày về"

Hôm nay chủ nhật, mọi người tập trung nấu ăn chào đón tôi quay lại Hà Nội.

Vì tôi không nói trước với Quỳnh Chỉ và Phương Thanh chuyện tôi và Đại Dương yêu nhau nên hai đứa chúng nó cứ nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ xem lẫn e ngại.
Mang đồ vào phòng cho tôi xong Đại Dương nói với tôi:
"Tối nay cho anh ở lại với em nhé!"
Mấy ngày nay tôi biết Đại Dương ở nhà tôi bị mất ngủ, lại thêm tôi phải làm công tác tư tưởng với Quỳnh Chi và Phương Thanh chuyện chúng tôi yêu nhau vì vậy tôi nói với anh:
"Anh về đi em còn phải chuẩn bị tinh thần mai đi xin việc nữa.

Giờ anh thì thất nghiệp, em thì không có việc làm.

Không
lẽ chúng ta lớn rồi còn phải đi xin tiền bố mẹ."
"Nhưng bữa giờ bị bố em chiếu tướng, không được hôn em anh nhớ lắm."
"Nếu mai trúng phỏng vấn em cho anh hôn thoải mái, hôn cả ngày luôn cũng được."
"Là em nói đấy nhé."
"Vâng, em nói."
"Hứa với anh đi."
Tôi đưa tay ra móc ngoéo với Đại Dương:.
 
Lạc Lối Trong Men Say - Hạ Giang
Chương 46: Chương 46


Đại Dương không nãn nỉ tôi cho anh ở lại nữa mà anh ngoan ngoãn ra về.
Anh vừa đi, Quỳnh Chỉ liền chỉ vào thùng đồ hôm trước.

tôi nhờ nó và Phương Thanh trả lại cho bà Mỹ Lệ nói:
"Mày về Hải Phòng tối hôm trước thì sáng hôm sau anh Dương tới nói nếu mày không lấy thì cho hai đứa tao.

Nhưng bọn tao không đứa nào dám đụng tới cả, nó vẫn còn nguyên đó"
"Mấy đồ này bác Lệ mua cho tao hôm trước."
"May mà chưa trả lại đó, nếu không gặp lại bác ấy mày xử sự thế nào?"
"Ừ tao biết." Nói rồi tôi kéo chiếc thùng vào phòng của tôi: "Tao đi tằm một cái rồi ra nấu ăn với bọn mày nhé."
Lúc ăn tối tôi không ngại có mặt hai anh người yêu của Phương Thanh và Quỳnh Chi mà nói ra chuyện riêng của mình:
"Tao với anh Dương quyết định yêu nhau rồi."
Phương Thanh lên tiếng phản đối:
*Mày không sợ anh ấy làm...
"Không” Tôi lên tiếng cắt lời Phương Thanh trước khi Phương Thanh nói ra hai từ trai bao.

"Anh ấy hứa với tao sẽ không làm nghề đó nữa"
Đến lượt Quỳnh Chỉ lên tiếng:
“Còn tên Thái, mày sẽ xử thế nào?”
"Trước mắt tao sẽ nói chuyện thẳng thắn về Thái với anh Dương đã, lúc đó để anh Dương nói chuyện với Thái."
“Còn công việc, mày tính đi làm chỗ cũ hay xin chỗ khác?"
"Hôm trước tao gặp anh sếp của showroom Đại Dương, anh ấy bảo bên đó đang tuyển nhân viên.

Ngày mai tao qua đó nộp hồ sơ xem thế nào."

Mọi người cùng nâng ly lên.
Phương Thanh nói:
"Chúc mừng mày có tình yêu mới."
Quỳnh Chỉ tiếp lời:
"Chúc mày và anh Dương vượt qua êm đẹp tên Thái kia." Anh Đại nói:
"Chúc ngày mai em đậu phỏng vấn."
Đến lượt anh Hào nói:
"Chúc em và anh Dương nhanh cho tụi anh uống rượu mừng”
Nhận tất cả những lời chúc tốt đẹp của mọi người tôi chỉ có thể nói:
"Em cảm ơn ạI"
Sáng sớm hôm sau tôi dậy thật sớm sau đó đứng trước gương thử hết bộ này tới bộ khác.

Từ quần áo kín đáo kiểu công sở, quần jean áo thun, váy ôm, chân váy kết hợp với áo.

Sơ mi và cuối cùng tôi chọn một chiếc váy cổ tìm công chúa màu hồng nhạt nhãn hiệu Dior khá kín đáo trong số đồ hôm trước bà Mỹ Lệ mua cho tôi.

Tôi cũng trang điểm nhẹ để gây ấn tượng lần đầu đi phỏng vấn.
Nhìn thấy tôi Phương Thanh và Quỳnh Chi mắt tròn mắt dẹt.
Phương Thanh nói:
"Mày đi xin việc hay đi thi hoa hậu đấy." "Tao ăn mặc hay trang điểm lố lắm à?" "Không, mày mặc đẹp lắm."
Quỳnh Chỉ đi quanh tôi một vòng nói:
"Tao nghĩ mày xin làm nhân viên bán hàng sẽ không đậu đâu."
Tôi đánh vào người Quỳnh Chỉ: "Quỷ sứ, tao còn chưa ra khỏi nhà mày đã trù ẻo rồi."
"Tao nói thật, mày xin làm trợ lý hay thư ký giám đốc chắc chắn sẽ đậu ngay."
Quỳnh Chi và Phương Thanh chọc ghẹo tôi một lúc thì đi làm trước.

Tôi lấy điện thoại ra gọi cho Đại Dương, anh
nhanh chóng bắt máy:
"Chào buổi sáng em yêu.

Em có nhớ anh không?”
Lời nói như mật ngọt của Đại Dương rót vào tai khiến trái tim tôi thổn thức, tôi như chú mèo nhỏ đáp lại lời anh:
"Em rất nhớ anh."
"Anh rất rất nhớ em."
"Anh đang làm gì?"
"Anh chuẩn bị ăn sáng cùng bố mẹ."
"Lát nữa anh qua chở em đi phỏng vấn nhé!"
"Chắc anh không được đâu, xe của anh đang còn ở chỗ Dũng.

Em đón taxi đi rồi lúc về anh chở em về nhé."
"Dạ vâng."
Tôi đón taxi tới showroom Đại Dương.

Khác với lần trước tới đây, lần này tôi rất hồi hộp.

Hiện tại hơn tám giờ sáng, khách tới showroom xem xe khá đông.

Thấy tôi đi vào có lẽ mấy nhân viên nghĩ tôi là khách hàng nên cúi đầu rồi cười với tôi rất niềm nở.
Tôi đi thẳng tới quầy tiếp đón khách hàng có sếp Thanh và sếp Dũng đang ngồi ở đó.
"Chào hai anh em tới phỏng vấn xin việc ạ."
Sếp Dũng rót một ly nước đặt xuống trước mặt tôi nói: "Em uống nước đi."
“Dạ vâng!"
Sếp Thanh chìa tay ra trước nói với tôi:
"Cho anh xem hồ sơ của em."
"Dạ vâng." Tôi đưa bì hồ sơ bao gồm đơn xin việc và sơ yếu lý lịch và băng cấp liên quan cho sếp Thanh.
Vừa xem hồ sơ của tôi sếp Thanh vừa hỏi:
"Lưu Hạ Giang.

Em muốn ứng tuyển vào vị trí nào? Nhân viên bán hàng, nhân viên kế toán hay thư ký giám đốc?"
“Em có một năm kinh nghiệm làm nhân viên bán hàng ở showroom X nên em muốn xin vào vị trí tương tự ạ!"
Điện thoại của sếp Thanh vang lên ngắt cuộc phỏng vấn của sếp Thanh với tôi.
Đến lượt sếp Dũng cầm tập hồ sơ của tôi lên xem vừa nhìn tôi vừa nhìn vào hồ sơ nối:
"Em tốt nghiệp từ năm ngoái tại sao không đến công ty bọn anh xin việc nhỉ?"
Tôi gãi đầu đầu không biết trả lời câu hỏi này thế nào thì tiếp tục nhận một câu hỏi khác, anh vừa chỉ tay về phía khu trưng bày của showroom vừa hỏi:
“Em nhìn xem, môi trường làm việc ở đây toàn là nam, không hề có một bóng dáng của nữ.

Em cân nhäc xem có thể làm việc ở đây không?"
Trước khi đến đây phỏng vấn tôi tự soạn ra một loạt các câu hỏi về chuyên môn rồi tìm phương án trả lời tốt nhất như:
Em biết gì về siêu xe?
Em sẽ làm thế nào để giúp showroom bán được hàng?
Hay câu hỏi khó hơn một chút đó là nếu một vị khách đến showroom nhưng chưa biết mua loại xe nào thì em sẽ tư vấn họ thế nào?
Thế nhưng Sếp Dũng và sếp Thanh lại đặt ra những câu hỏi chẳng hề liên quan gì đến chuyên môn cả.
Tôi đang định trả lời câu hỏi của Sếp Dũng thì điện thoại của anh ấy đổ chuông.

Sếp Dũng nhìn tôi cười nói: "Xin lỗi em chờ anh một lát." Dứt lời anh thay đổi thái độ quát vào.

điện thoại: "Mày từ từ đã, làm gì mà hối giữ mày?"
Không đợi tôi trả lời câu hỏi của sếp Dũng, sếp Thanh lại tiếp tục đặt một câu hỏi khác chẳng hề dính dáng gì tới công việc chứ đừng nói chuyên môn:
"Thăng Dương ở nhà em mấy ngày có bị ăn thêm cán chổi nào của bố em không?"
Nghe câu hỏi phỏng vấn của sếp Thanh tôi vừa xấu hổ vừa buồn cười.
Sếp Dũng nói xen vào:
"Em không trả lời phỏng vấn đàng hoàng là bọn anh đánh trượt đấy."
Tôi đành thành thật trả lời.

"Dạ không có."
Chuông điện thoại của hai người họ thay phiên nhau reo lên nhưng họ chỉ bấm từ chối mà không ai bät máy.

Những câu hỏi tiếp theo của hai vị sếp này cũng chỉ liên quan đến việc Đại Dương ở nhà tôi mấy ngày trước, còn tôi thì sợ không đậu phỏng vấn nên trả lời rất thật tình khiến cho hai vị sếp cười ngất.
Cho đến khi có nhân viên bán hàng dẫn khách đến làm thủ tục mua bán sếp Thanh mới đưa hồ sơ xin việc trả lại cho tôi rồi nói:
"Em đã qua vòng một của phỏng vấn.

Còn một vòng phỏng vấn là sếp của bọn anh nữa.

Nếu đậu em sẽ trở thành nhân viên chính thức của công ty."
Sếp Dũng đứng dậy nói v: "Mời em đi theo anh."
Tôi đứng dậy đi theo sếp Dũng tới phòng điều hành của công ty với tâm trạng lo âu.

Hai vị phó giám đốc thì đặt ra những câu hỏi phỏng vấn khác người, không biết vị giám đốc trong kia sẽ đặt ra kiểu câu hỏi gì đây?
"Em cứ tự nhiên vào đi, không phải gọi cửa đâu.".
 
Lạc Lối Trong Men Say - Hạ Giang
Chương 47: Chương 47


Vân là bộ vest chỉn chu bên ngoài, bên trong là áo sơ mỉ trằng.

Vẫn là gương mặt đẹp trai không góc chết và nụ gây mê khiến trái tim tôi lạc lối ngay từ lần gặp đầu tiên.

Đặc.

biệt là ánh mắt đen sâu thảm khiến tim tôi đập loạn nhịp mỗi lần nhìn vào nó.
“Sao em còn đứng đấy? Lại đây."
Giọng nói trầm ấm quen thuộc của anh vang lên đã gạt qua những mối nghỉ ngờ của tôi trước đó.

Đúng là Đại Dương rồi.

Nhưng anh hứa với tôi bỏ nghề trai bao rồi mà, anh còn đến đây làm gì? Sống mũi cay cay, hai hàng nước mắt của tôi cứ thế lăn dài trên má.
"Sao, sao anh lại ở đây? Anh hứa với em chuyện gì anh quên rồi sao?"
Đại Dương không hiểu vì sao tôi khóc, anh vừa đứng dậy đi về phía tôi vừa hỏi: "Anh hứa chuyện gì? Người hứa chẳng phải là em sao?"
Câu hỏi của Đại Dương lại càng khiến tôi thất vọng.

Tôi thẳng thần nói với anh:
"Anh nói với em không làm trai bao nữa, vậy anh đến đây làm gì? Hay anh đã ngựa quen đường cũ rồi không thể bỏ được?"
Tôi càng nói càng làm Đại Dương cười, anh vươn tay đóng cửa lại rồi lau nước mắt cho tôi:
"Em đúng là ngốc thật đấy.

Anh chỉ làm trai bao của riêng em thôi, anh không bỏ được nghề của mình, anh cũng
không muốn bỏ."
Tôi đẩy anh ra không cho anh ôm:
"Anh nói chỉ làm trai bao của riêng em vậy anh tới đây làm gì?"
Anh lấy tập hồ sơ trên tay của tôi rồi đi về ghế giám đốc ngồi xuống, sau đó chỉ vào ghế đối diện anh nghiêm túc nói:
"Em ngồi đi."
Thấy thái độ của anh quay ngoät 180 độ tôi giật mình.

Tôi nghĩ anh sẽ thẳng thắn nói chuyện với tôi về nghề nghiệp.

của anh nên tôi cũng nhanh chóng ngồi xuống để đối mặt.
Không ngờ đập vào mắt tôi là bảng hiệu giám đốc LÊ ĐẠI DƯƠNG nấm chễm chệ giữa bàn, tôi chưa tin còn nhìn vào bảng tên đeo trước ngực anh cũng là hàng chữ giám đốc LÊ ĐẠI DƯƠNG kèm hình chân dung vô cùng đẹp trai của anh, nghiệm lại cái tên của showroom cũng là Đại Dương nữa.

Còn cả mối quan hệ thân thiết giữa anh với sếp Thanh và sếp Dũng, rồi sự quen biết với anh Hải giám đốc showroom X nơi trước đây tôi làm việc.

Vậy mà lúc trước tôi còn giàu trí tưởng tượng cho răng anh là người lưỡng tính có thể quan hệ với cả nam lãn nữ khiến cho tâm lý hoang mang nghỉ việc mất một ngày để đi khám bệnh.
Rồi trước đây có lần tôi hỏi anh bố mẹ anh có biết anh làm nghề gì không anh cũng thẳng thắn thừa nhận họ biết.
€òn có lần anh khoe với tôi chị hàng xóm của anh và rất nhiều người sống trong khu dân cư Green Bay là khách hàng của anh.

Thì ra là khách hàng mua siêu xe chứ không phải khách hàng anh phục vụ với tư cách là trai bao.
Giây phút này tôi ước mình là hậu duệ của tôn ngộ không có 72 phép thần thông biến hóa để biến mất khỏi đây không dấu vết.
Đại Dương không biết tâm trạng của tôi lúc này, anh vừa vừa xem hồ sơ cá nhân của tôi vừa nghiêm túc hỏi:
"Lưu Hạ Giang.

Em muốn ứng tuyển vào vị trí nhân viên bán hàng của công ty Đại Dương đúng không?"
Thấy anh vẫn tập trung dán mắt trên tập hồ sơ của tôi, tôi lén trườn xuống khỏi ghế rồi khom lưng đi về phía cửa để †ẩu thoát khỏi phòng giám đốc.

Giọng nói nghiêm túc của Đại Dương vẫn đều đều vang lên:
"Em tốt nghiệp ngành marketing trường đại học Ngoại Thương Hà Nội loại xuất säc, có một năm kinh nghiệm ở vị trí tương đương.

Anh tuyên bố em đậu phỏng vấn.

Từ nay em là nhân viên chính thức của công ty Đại Dương."
Lúc tay tôi chạm vào tay nắm cửa liền bị Đại Dương ôm lấy eo rồi xoay người tôi đối
"Em định chạy trốn anh à?".
 
Lạc Lối Trong Men Say - Hạ Giang
Chương 48: Chương 48


Giây phút đôi môi nóng bỏng của anh chạm vào môi tôi trái tim tôi liền đập rộn ràng, cả người tôi cũng run lên, một cảm giác lâng lâng khó tả.
Đây không phải lần đầu tiên chúng tôi hôn nhau nhưng.

lại là nụ hôn đầu tiên sau khi chúng tôi chính thức yêu nhau.
Nụ hôn của anh dịu dàng ngập tràn hơi thở và hương vị của tình yêu.

Nó giống như một liều thuốc phiện chỉ trong giây lát liền khiến tôi ngây ngất.

Sau vài giây lỡ nhịp, tôi bắt đầu hôn đáp lại anh.
Hành động hôn đáp trả của tôi như cổ vũ anh khiến anh đẩy nhanh tốc độ.

Anh m*t mạnh hai cánh môi của tôi rồi nghiêng ngả, ngấu nghiến môi tôi như muốn nuốt trọn nó.
Môi của anh rất ngọt, tôi cũng bät chước m*t thật mạnh hai cánh môi của anh còn anh tham lam tiến sâu vào bên trong khoang miệng bắt lấy lưỡi của anh, rồi không ngừng dây dưa cuốn lấy nó.
Nụ hôn của anh dần mạnh bạo như phong ba bão táp càn quét miệng lưỡi và tâm trí của tôi.

Nó chính xác là hành động đã chữa lành vết thương mà Ngọc Thái để lại trong trái tim tôi khiến nó trở lại nguyên vẹn.
Tôi bị anh hôn đến ngạt thở phải đẩy anh ra, còn anh lưu luyến vờn theo cánh môi tôi căn m*t, giọng anh phát ra đầy xúc cảm:
"Anh yêu em."
"Còn em ghét anh."
Anh bất ngờ dừng lại động tác vờn cánh môi của tôi nhìn tôi hỏi:
"Tại sao?"
"Tại anh đã lừa dối em ngay từ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau."
"Nếu anh không lừa dối em thì lúc đó chẳng phải em đã qua đêm cùng một tên trai bao nào đó rồi sao.

Kết quả anh chẳng thể có được em, còn em có khi lại rước bệnh nguy hiểm vào người."
Nhớ lại lần đầu tiên gặp anh tôi tò mò hỏi:
“Hôm đó anh đi với những ai vậy?"
Đại Dương không trả lời tôi ngay mà anh ôm tôi đặt ngồi lên bàn làm việc của anh sau đó anh ngồi xuống ghế làm việc của mình đối diện với tôi, anh vừa vuốt mái tóc tôi lại cho gọn vừa nhìn tôi cười nói:
"Hôm đó anh đi cùng anh em trong công ty."
Câu trả lời của anh làm cho tôi hoang mang:
“Hai người vào trước cùng anh là."
Anh cướp lời:
"Dũng và Thanh.

Còn anh em vào sau là toàn bộ nhân viên của công ty, hiện tại là đồng nghiệp của em."
Tôi nhanh tay cầm hồ sơ xin việc của mình rồi nhảy xuống khỏi bàn:
"Em không làm ở đây nữa đâu, mấy anh ấy biết hết chuyện xấu của em rồi."
Đại Dương nhanh tay bắt tôi trở lại sau đó ôm tôi ngồi lên đùi của anh:
"Ai cũng biết chuyện xấu của em, và ai cũng biết anh yêu em ngay từ lần đầu gặp vì vậy hôm đưa bố mẹ tới showroom của anh coi xe họ đã rút lui để một mình anh xuất hiện."
Nghĩ lại hôm đó đến showroom Đại Dương tôi không thấy bóng dáng của ai mà chỉ có mình Đại Dương xuất hiện.

Tôi lại còn nghĩ anh theo dõi tôi hoặc là anh đi bảo dưỡng.

xe.

Không những vậy tôi thấy showroom không có nhân viên còn đóng giả nhân viên của showroom, kết quả bán được liền một lúc ba chiếc siêu xe.
Theo lời anh nói tôi nhìn ra bên ngoài showroom, bao quanh phòng điều hành là bức tường kính trong suốt có thể nhìn thấy hết hoạt động bên ngoài.

Đồng nghĩa với hôm đó tôi tới đây, rồi hành động đẩy Đại Dương vào xe, cả việc giả danh làm nhân viên bán hàng ở showroom đều vị hai vị sếp Thanh và Dũng, cùng tất cả nhân viên trong công ty thấy hết.

Còn cả chuyện hai người họ vừa nấy trêu chọc tôi Đại Dương cũng thấy hết, hèn gì điện thoại của hai người họ vang lên không ngớt.

Là Đại Dương gọi tới.
Quan trọng hơn cả vừa nãy chúng tôi trao nhau nụ hôn dài quên trời đất có phải họ đã thấy hết, giờ tôi lại còn ngồi
ngồi cả lên đùi anh thế này.
"Anh ơi có lỗ nào cho em chui xuống trốn với.

Em còn mặt mũi nào mà xuất hiện trước mặt họ nữa."
Nói rồi tôi nhảy xuống khỏi người anh nhưng bị anh giữ chặt lấy eo:
"Em nói đậu phỏng vấn sẽ cho anh hôn." "Vừa nấy anh hôn rồi."
"Em nói cho anh hôn cả ngày cũng được, anh mới hôn một lúc sao đủ?"
Tôi chỉ ra bên ngoài showroom nói:
"Nhưng hôn ở đây khác nào giữa thanh thiên bạch nhật”
Tôi vừa dứt lời Đại Dương liên cầm chiếc remote rồi bấm vài nút điều khiển, những tấm rèm lớn liền che kín các.

bức tường bằng kính khiến căn phòng hoàn toàn biệt lập với bên ngoài.

Anh nâng căm của tôi lên nhìn tôi hỏi:
"Bây giờ anh hôn em được chưa?"
Tôi liếc mắt nhìn quanh, căn phòng hiện tại hoàn toàn kín đáo.

Người đàn ông đẹp trai đến cả mơ tôi cũng muốn được hôn anh, mấy ngày trước bị bố tôi làm kỳ đà cản mũi.

Hiện tại có không gian riêng tư, cơ hội tốt như vậy vì thế tôi chủ động ôm chặt lấy cổ anh rồi áp môi mình lên môi anh hôn.

Tôi li3m một đường quanh môi anh sau đó đưa lưỡi vào trong khoang miệng của anh nghịch ngợm, khuấy đảo thưởng thức hương vị tình yêu đã khiến tôi nhớ phát điên phát dại mấy ngày qua.
Hành động của tôi không khác nào đang xới tung trái tim tìm hoang dã của anh.

Anh ghì chặt lấy cổ tôi rồi mạnh mẽ hôn đáp lại, hai chúng tôi say sưa, điên đảo trao nhau nụ hôn cuồng nhiệt.
Hơi thở của hai chúng tôi càng ngày càng gấp gáp, cơ thể của cả hai cũng nóng dần lên.

Tôi cảm nhận được vật đó của anh không ngừng to lớn đang cọ xát dưới mông tôi.
Hai bàn tay của anh đưa ra sau lưng tôi tìm kiếm.

Lúc †ay anh chạm vào dây kéo của váy sau lưng tôi, tôi liền đẩy anh ra tố cáo:
"Ở đây không được.

Vừa nãy anh nói cho anh hôn chứ đâu nói cho anh làm?”
"Em rất đẹp, anh chỉ muốn ngắm nhìn cơ thể em một chút thôi."
Không cần đợi tôi đồng ý, anh nâng người tôi đứng dậy khỏi anh rồi nhanh chóng cởi chiếc chiếc váy trên người tôi ra.

Anh đặt tôi ngồi trên bàn của mình, ánh mắt say mê cùng bàn tay của anh men theo đường cong mềm mại của cơ thể của tôi khiến tôi xấu hổ lấy tay che mắt anh lại:
"Không được nhìn em như thế."
Anh cầm lấy bàn tay của tôi rồi khẽ cắn lên mấy đầu ngón tay:

"Em có biết sau lần đó anh nhớ em, nhớ cơ thể của em muốn phát điên không? Anh luôn thầm ước được em gọi phục vụ."
Nói rồi anh lại áp môi anh lại tìm đến môi tôi hôn.

Nụ hôn của anh hết sức dịu dàng, đầu lưỡi thơm mát của của anh men theo cánh môi của tôi li3m một đường sau đó từng chút từng chút một trở nên mạnh bạo.

Đồng thời hai bàn tay.

hư hỏng của anh cũng lưồn lách vào bên trong áo ngực tham lam ôm trọn lấy hai vòm ng ực đẩy đà mềm mại của tôi vuốt v e, x0a nắn.
Hành động của anh k1ch thích mọi tế bào cảm giác trên cơ thể tôi thức dậy khiến nó chạy tán loạn khắp cơ thể.

Tôi vô tình phát ra tiếng r3n rỉ liền bị nụ hôn của anh nuốt trọn.
Anh vòng tay ra sau lưng cởi phăng chiếc áo ngực trên người tôi xuống, nửa người trên của tôi hoàn toàn tr@n trụi Nụ hôn nóng bỏng ướt át của anh trượt xuống cổ, xương quai xanh và dừng lại ở một bên đỉnh đồi cao vút của tôi m*t nhẹ khiến tôi rùng mình.
Một bên đỉnh đồi được miệng anh chăm sóc, đỉnh đồi bên kia cũng được một tay của anh vân vê.

Chưa dừng lại ở đó, tay còn lại của anh tiếp tục di chuyển xuống luồn vào.

bên trong qu@n lót xâm nhập vùng cấm địa của tôi khám phá.
Cùng một lúc chịu cơn k1ch thích đến từ các điểm nhạy.

cảm nhất trên cơ thể khiến tôi muốn thừa nhận với anh rng,
thực ra anh có thể tiến thêm một bước chứ không chỉ dừng lại hôn.
Giây phút tôi quyết tâm ném bỏ liêm sỉ của tôi đi để nói ra lời đề nghị với anh thì chuông điện thoại của tôi reo, tôi vươn tay lấy điện thoại từ túi xách trên bàn rồi nhanh chóng bắt máy:.
 
Lạc Lối Trong Men Say - Hạ Giang
Chương 49: Chương 49


Nghe nhắc đến Thái tôi chột dạ nhìn xuống Đại Dương đang bận rộn chăm sóc hai vòm ng ực và vùng cấm địa giữa hai đùi của mình.

Tôi đang suy nghĩ không biết cô gái này là ai thì được cô ta cho ngay đáp án:
"Em chính là người bắt máy cuộc gọi hôm trước chị gọi cho anh Thái ạI"
Thì ra chính cô gái này là trà xanh xen vào mối tình của tôi và Ngọc Thái.

Nếu còn yêu Ngọc Thái chắc chắn tôi sẽ không ngại buông lời mạt sát cô ta.

nhưng hiện tại tôi chẳng còn liên quan gì tới Ngọc Thái nữa nên nghe cô ta nói tôi chẳng có cảm xúc gì, thay vào đó là loại cảm xúc k1ch thích không thể tả xiết khi Đại Dương di chuyển miệng của anh xuống vùng cấm địa giữa hai đùi tôi.

Chiếc qu@n lót duy nhất còn sót lại trên người tôi cũng đã được anh cởi xuống.

Lúc này tôi hoàn toàn tr@n trụi ngồi trên bàn làm việc của anh.
Tôi vội vã lên tiếng để kết thúc cuộc trò chuyện, mặc dù cố tỏ vẻ bình thản nhưng giọng nói của tôi phát ra không tránh bị đứt quãng:
"Hiện tại...tôi không còn liên...!quan gì đến anh ta nên em cũng...!đừng gọi điện cho tôi nữa."
"Chị đừng cúp máy vội, chị có thể nói anh Thái gặp em một lát không? Em đang ở Hà Nội, em có việc gấp cần báo cho anh ấy nhưng em gọi anh ấy không bắt máy.

Em nghĩ chỉ có chị mới có thể giúp được em thôi vì vậy em mới gọi điện cầu cứu chị."
Nếu là trước đây tôi sẽ không quan tâm tới Vy mà thẳng thừng cúp máy nhưng hiện tại tôi yêu Đại Dương, Ngọc Thái lại là em trai của anh, tôi nghĩ có thể Vy sẽ là một nhân tố để Ngọc Thái chấp nhận buông tôi vì vậy tôi nói:
"Được, để chị nói với anh ấy.

Có gì chị sẽ liên lạc lại với em sau"
Cúp điện thoại tôi kéo Đại Dương đang hành xử như tên lưu manh nơi vị trí nhạy cảm nhất trên cơ thể tôi tố cáo:
"Anh dám chơi xấu em phải không?"
Đại Dương chưng bộ mặt ngây thơ vô số tội ra nhìn tôi nói, giọng nói của anh phát ra cũng khàn đặc:
"Anh chỉ hôn em thôi, không làm gì hết."

Nói rồi anh tiếp tục công việc dở giang của mình nơi hạ th@n của tôi
"Em muốn nói với anh chuyện này."
"Em nói đi, anh nghe”" Dứt lời anh lại áp mặt mình vào.

nơi đó của tôi lùng sục.
Vượt qua sự k1ch thích của anh mang lại tôi nói:
"Thật ra người phản bội mối tình hơn bốn năm của em là em trai anh."
"Anh biết."
Tôi tò mò muốn hỏi anh biết khi nào nhưng người nào đó lại đang mải mê ngụp lặn giữa hai đùi tôi khiến tôi nói thẳng vấn đề tôi đang gặp phải:
"Nhưng có lẽ em trai anh không cam tâm khi em chấm dứt, còn có hành động uy h**p em nữa.

Đó là một trong những lý do em về Hải Phòng để trốn tránh."
"Anh biết.

Tối qua có mặt nó anh nói với bố mẹ anh coi ngày để ra nhà em thăm nhà nó còn rất vui vẻ.

Chắc nó hiểu
nên làm gì rồi nên em yên tâm đi."
Nghe anh nói tôi hét lên:
"Cái gì, anh bảo bố mẹ anh ra thắm nhà em sao không báo cho em biết trước."
"Anh định nói nhưng chưa có thời gian, bây giờ anh phải làm chuyện trọng đại đã."
Dứt lời anh lại tìm đến điểm nhạy cảm của tôi tiếp tục công việc của mình.

Hơi thể nóng rực của anh phả vào, thêm lưỡi của anh không ngừng quét dọc, quét ngang, ngoáy sâu vào nơi mật địa khiến cả cơ thể tôi dâng lên cảm giác.

k1ch thích vô cùng mãnh liệt vì thế mà nơi mật đạo của tôi không ngừng tiết ra chất dịch.

Anh cũng không ngại hút hết chất dịch yêu thương ấy.
Dưới sự k1ch thích mãnh liệt của anh tôi không thể tiếp tục chịu đựng liền lên tiếng đầu hàng, giọng nói của tôi phát ra nhỏ nhẹ như tiếng mèo kêu.
“Anh dừng lại đi."
Đại Dương nghe tôi nói nhưng anh không hề dừng lại động tác của mình khiến tôi phải đẩy anh ra khỏi nơi tư m@t của mình nói:
"Thật ra anh có thể làm cái việc quan trọng hơn hôn."
Anh và tôi yêu nhau, bố mẹ hai bên đều đồng tình, Ngọc Thái đã cam tâm từ bỏ buông tha cho tôi, bạn bè chúng tôi ủng hộ, chúng tôi cũng đã từng quan hệ vì vậy tôi không cần che dấu cảm xúc của bản thân mình trước anh nữa.
Anh áp đôi môi anh còn dính đầy chất dịch yêu thương của tôi lên môi tôi hôn sau đó anh nhìn tôi nói, giọng nói của anh phát ra khàn đặc chất chứa đầy h@m muốn nhưng anh cố tình đánh lạc hướng:
"Em nói gì anh không hiểu?”
Cơn thèm muốn trong tôi bùng phát lên đỉnh điểm buộc tôi phải nhắc lại lần nữa:
"Em muốn nói thực ra anh có thể làm em ở đây." Đại Dương hài lòng với lời thú nhận của tôi, anh ôm tôi đi vào một căn phòng nhỏ, có kẽ là phòng nghỉ của anh.

Đặt
tôi nằm trên chiếc giường lớn anh thỏ thẻ vào tai tôi:
"Em c ởi đồ cho anh đi."
H@m muốn trong tôi đã khiến đầu óc tôi trở nên mụ mị, tôi vô thức hàm theo hướng dẫn của anh cởi từng món đồ trên người anh xuống trong khi tay của anh vẫn nghịch
ngợm nơi tư m@t của tôi, ánh mắt bóng bỏng của anh nhìn tôi như muốn thiêu đốt tất cả.
Lần mò mãi cuối cùng tôi cũng cởi món đồ cuối cùng trên người anh xuống.

Cơ thể rằn chắc đẹp như tượng tạc xuất hiện trước mắt tôi, thêm người anh em khổng lồ của anh đang giương cao khiến tôi không kìm được lòng mình.

mà nuốt nước miếng một cách lộ liễu.
Anh thấy biểu hiện của tôi liền cầm tay tôi đặt vào người anh em đang giương cao của anh nói:
"Của em đó."
Cảm nhận được sự to lớn ấm nóng của người anh em của anh qua lòng bàn tay, thứ chỉ thuộc về riêng mình tôi tò mò ngäm nhìn nó.

Cơ thể anh đã đẹp, người anh em của anh cũng đẹp không kém.

Sự hấp dẫn của nó khiến tôi vô thức.

áp môi mình lên người anh em của anh hôn.
Hôn được một lúc tôi ngước mắt lên nhìn, thấy nét mặt thống khổ của Đại Dương tôi giật mình rời khỏi người anh của anh hỏi:
"Em xin lỗi đã làm anh đau."
"Không phải, em làm anh rất thích, là anh đang hưởng thụ"
Nói rồi anh năm đè lên người của tôi, anh điều khiển người anh em của anh đúng vị trí huyệt đạo của tôi nói:
"Anh vào nhé!"
Tôi hồi hộp nhưng cũng gật đầu.
Anh từ từ điều khiển vật n@m tính của anh xuyên vào.

bên trong cơ thể của tôi.

Đây không phải lần đầu tiên của tôi và nơi tư m@t của tôi cũng đã sẵn sàng đón nhận người anh em của anh nhưng lúc anh xuyên vào bên trong tôi vẫn có cảm giác đau đớn.
Nhìn thấy biểu hiện của tôi anh quan tâm hỏi:
"Anh làm em đau sao?”
"Chắc tại lâu quá chúng ta không quan hệ nên cô bé của em không thích ứng kịp với sự to lớn của anh."
"Vậy thì từ nay anh sẽ cho người anh em của anh thường xuyên làm nhiệm vụ để cô bé của em quen với nó."
Nói rồi anh vừa hôn tôi vừa từ từ vận động nửa người dưới.

Cảm giác đau đớn nơi đó của tôi cũng dần được thay bằng thứ cảm giác k1ch thích mãnh liệt.
Chuyển động của anh càng ngày càng nhanh dần, mỗi lần người anh em của anh ra vào nơi huy3t động là một lần tôi chìm đảm trong cảm giác đê mê khó nói thành lời.

Tôi không kìm nén cảm xúc của bản thân mà r3n rỉ liên hồi.
Hai chúng tôi luân chuyển hết tư thế này tới tư thế khác.

Anh đưa tôi lên đỉnh không biết bao nhiêu lần và tôi cũng làm cho anh vô cùng thỏa mãn.

Nếu như lần đầu anh đem lại cho tôi sự thỏa mãn về thể xác thì lần này tôi cảm nhận được tất cả tình yêu thương của anh mang lại.

Lần thứ hai anh lên đỉnh tôi đẩy anh xuống khỏi người ra nói:
"Anh phỏng vấn em lâu như vậy chưa đủ sao?"
Anh vẫn không đành lòng rút người anh em của mình ra khỏi người tôi, anh cúi xuống nhẹ nhàng hôn lên môi tôi rồi rời đi.

Tay của anh vừa miết nhẹ hai làn môi của tôi vừa nói:
"Anh yêu em, yêu cơ thể của em.

Anh muốn mãi ở trong em thế này, không muốn rời xa chút nào."
"Nhưng mà nấy giờ phục vụ anh làm em bay hết calo rồi, đến giờ ăn trưa anh phải cho em tiếp thêm năng lượng đã chứ."
"Anh nhớ không lầm em chỉ làm anh có một lúc, còn lại toàn là anh làm.

Sao em nỡ cướp công của anh như vậy được?"
Anh vừa dứt lời thì điện thoại trong túi quần của anh gần đó đổ chuông.

Tôi cầm máy của anh nhìn vào màn hình nói:
"Anh Bảo gọi cho anh này"
"Kệ nó đi."
Tôi biết Bảo là bạn của Ngọc Thái, lần trước Bảo hiểu lầm tôi bắt cá hai tay Đại Dương và Ngọc Thái, nhân dịp này tôi cũng muốn cho anh ta biết trái tim tôi thực sự thuộc về ai.

Tôi nói với Đại Dương:
"Em bắt máy nhé!"
Đại Dương nhìn tôi bằng ánh mắt đầy sủng nịnh.
"Ừ, em bắt máy đi.

Nói anh đang bận."
Được sự cho phép của anh tôi nhanh chóng bắt máy.

"“Alô"
"Cho tôi gặp anh Dương.".
 
Lạc Lối Trong Men Say - Hạ Giang
Chương 50: Chương 50


Cả người tôi cứng đờ, chiếc điện thoại trên tay rơi xuống.

giường.

Đại Dương thấy biểu hiện bất thường thì cầm máy.

lên nghe ngay sau đó anh rời khỏi người tôi rồi xuống giường.
"Em ở đây đợi anh để mình anh tới đó."
Tôi ngồi bật dậy lấy giấy lau chất dịch không ngừng chảy nơi hạ th@n của tôi rồi nhanh chóng lấy đồ mặc vào:
"Em muốn đi cùng anh." "Em không được tới đó, nghe lời anh ở lại đây." Tôi bật khóc nói với anh:
"Em yêu anh nhưng anh ấy là em trai của anh.

Em không muốn anh ấy xảy ra chuyện gì hết."
Thấy tôi có vẻ quyết tâm Đại Dương chỉnh sửa lại đầu tóc và trang phục cho tôi sau đó anh lái xe đưa tôi tới quán bar của Bảo.
Lúc chúng tôi tới nơi Bảo đang cầm trên tay mình con dao gọt hoa quả chĩa mũi nhọn vào yị trí tim của mình, vây quanh anh là đám bạn đang không ngừng cầu xin.
"Mày điên rồi, bỏ dao xuống đi."
"Quanh mày lúc nào cũng có cả tá phụ nữ, đâu cần vì một người mà mày tước đi mạng sống của mình như vậy?"
Đại Dương rẽ đám bạn của Ngọc Thái tiến gần sát anh ta:

"Em bỏ dao xuống anh em mình nói chuyện."
Ngọc Thái nhìn Đại Dương hét lên:
"Anh còn bước thêm một bước là em ấn mạnh dao đấy."
Đại Dương sợ hãi đứng im tại chỗ, anh nhẹ giọng nói với Ngọc Thái:
"Anh đã tâm sự với em rất nhiều lần mình là đàn ông việc mình gây ra mình phải chịu trách nhiệm.

Tại sao tự em gây ra chuyện em không thay đổi bản thân mà lại tìm đến cách ngu ngốc này để giải quyết vấn đề?"
Ngọc Thái nở nụ cười man rợ rồi nói:
"Anh trai của em thì cái gì cũng giỏi, anh nói cái gì cũng đúng kể cả việc cướp người phụ nữ của em cũng đúng luôn."
Tôi thấy Đại Dương bị Ngọc Thái xúc phạm liền nói xen vào.
"Anh làm gì cũng được nhưng có thể nán lại một chút để người này gặp mặt anh lần cuối được không?”
Dứt lời tôi liền đẩy Vy ra trước.
Lúc ngồi trên xe Đại Dương chở tới quán bar, tôi đã nhớ tới cuộc gọi của Vy và ngay lập tức gọi báo cho cô ta.

Cũng may Vy đang ở gần đây và nhanh chóng có mặt.
Nhìn thấy Vy, Ngọc Thái bất ngờ hét lên:
"Cô tới đây làm gì?"
Vy vẫn đi về phía Ngọc Thái, cô ta vừa nói vừa đưa cho.

Ngọc Thái tờ giấy:
"Em muốn gặp anh báo cho anh một tin vui, con của chúng ta được 20 tuần tuổi rồi.

Bác sĩ nói nó là con gái, rất khỏe mạnh.

Anh tự xem đi."
"Cô biến đi, đừng ở đây lừa dối tôi."
"Em không lừa dối anh, em nói thật.

Chẳng phải mỗi lần quan hệ anh đều không chịu dùng bao đó còn gì?"
"Cô câm miệng lại cho tôi." Nói rồi Ngọc Thái chĩa con dao về phía Vy:
"Gô muốn chết chung với tôi phải không? Được nếu muốn tôi cho cô toại nguyện, dù sao thì vì cô mà người tôi yêu mới bỏ tôi."
Hành động của Ngọc Thái khiến những người có mặt sợ tới mức nín thở nhưng Vy thì không, cô kéo áo của mình lên để lộ bụng đã nhô khá cao của mình rồi hét vào mặt Thái:
"Đúng vậy, nếu anh chối bỏ việc anh đã làm, nếu anh không muốn nhận con của anh thì anh đâm ch ết cả nó luôn đi"

Ngọc Thái di chuyển tầm mắt xuống bụng của Vy nhìn, Đại Dương chớp thời cơ xông tới đá bay con dao trên tay Ngọc Thái ra, máu từ chân Đại Dương lập tức phụt ra thành dòng.
"Anh Dương, Vy."
Tôi và Ngọc Thái đồng thời hét lên.

Do Thái cầm chắc tay nên cú đá của Đại Dương không chỉ khiến anh bị cắt một đường ở cổ chân mà mũi dao văng ra trúng vào bụng Vy gần đó nên cũng bị rạch một đường khá sâu ngay gần vị trí tay Ngọc Thái chạm vào khiến cả hai người đồng thời bị máu chảy lênh láng.
Mọi người vây quanh thấy máu thì nháo nhác xúm vào.

Tôi nghe giọng của Bảo quát lớn:
"Nhanh lấy hộp y tế ra đây."
Do Đại Dương bị cắt trúng gân nên không thể cầm máu ngay được, còn Vy sợ ảnh hưởng tới thai nên hai người nhanh chóng được Bảo chở tới bệnh viện tư nhân gần đó.
Ngọc Thái nét mặt lo âu không dám rời mắt khỏi vết thương trên bụng Vy còn tôi thì khóc suốt dọc đường tới bệnh viện.
Vết thương đâm vào chân anh mà tôi cứ ngỡ đâm vào da thịt mình một loại cảm giác vừa đau đớn vừa lo sợ.

Lo sợ vì máu chảy sẽ ảnh hưởng đến tính mạng của anh thì tôi phải làm sao.
Đại Dương véo nhẹ má tôi cười nói:
"Anh không sao, em cũng đừng lo lắng quá như thế.

Chỉ là vết thương nhỏ thôi mà."
Mặc dù cố áp chế chỉ là vết thương nhỏ nhưng tôi vân không an lòng.

Thì ra tình yêu là vậy, là loại cảm giác lo được lo mất, là loại cảm giác đau đớn khi nhìn thấy người mình yêu bị đau.
Lúc bác sĩ may lại vết thương cho Đại Dương, anh không.

chịu buông tay tôi ra mà năm chặt lấy tay tôi.

Anh thừa nhận:
"Thật ra anh rất sợ đau, có em bên cạnh anh không còn cảm giác đau nữa."
Nhìn sang Ngọc Thái và Vy bên cạnh, nghe bác sĩ nói vết thương trên bụng Vy chỉ là vết thương ngoài da không ảnh hưởng đến thai nhỉ tôi cũng yên tâm.
Mặc dù bác sĩ nói vết thương của Vy không sao nhưng.

nét mặt của Ngọc Thái vẫn còn lo lằng:
"Cảm ơn bác sĩ, còn vết thương của anh trai tôi có nặng lắm không ạ?"
"Rất may bệnh nhân được đưa tới bệnh viện để bác sĩ xử lý kịp thời.

Hiện tại đã ổn, cả hai có thể xuất viện.

Cả hai lưu ý vệ sinh vết thương sạch sẽ, tránh nhiễm trùng."
Lúc ra về vì vết Thương ở cổ chân vừa may gây căng da nên Đại Dương đi lại hơi khó khăn.

Ngọc Thái thấy vậy nói với tôi
"Chị đỡ Vy đi, để em cõng anh ấy ra xe.".
 
Lạc Lối Trong Men Say - Hạ Giang
Chương 51: Chương 51


"Con của anh ấy được 20 tuần tuổi rồi, anh có vắt chân lên cổ chạy cũng không kịp đâu"
"Vậy thì anh phải đẩy nhanh tiến độ để đuổi kịp em nó thôi."
Dứt lời Đại Dương ôm tôi đặt lên giường, quần áo trên người tôi nhanh chóng được anh trút xuống.
"Chân của anh đang bị thương mà."
"Anh bị thương ở chân phải, còn anh làm việc bằng chân giữa không liên quan gì cả"
Tôi đánh khẽ vào người anh:
"Vậy mà vừa nãy còn bắt Thái cõng anh lên tận đây cơ đấy.
"Ngày nhỏ anh cõng nó nhiều rồi, lớn lên nó phải cống lại anh cho biết mùi chứ." Nói rồi anh lại bổ sung: "Với lại nó đưa anh lên đây nó mới yên tâm, chứ nhỡ anh về nhà bố mẹ biết chuyện thì nó cũng ngại."
Kết quả tôi bị anh đẩy nhanh tiến độ tới khi Quỳnh Chi và Phương Thanh đi làm về anh mới dừng lại.
Những ngày sau đó sáng nào Đại Dương cũng đến căn hộ chở tôi đi ăn sáng sau đó chung tôi cùng tới showroom làm việc.

Vì showroom ngày nào cũng đông khách tới xem xe nên chúng tôi rất có thời gian riêng tư.
Hôm cuối tuần anh chở tôi về nhà anh ăn cơm cùng gia đình.

Hôm đó Ngọc Thái cũng đưa Vy về nhà.

Nhìn thấy tôi Ngọc Thái cười tươi nói:
“Em chào chị dâu.”
Nói rồi Ngọc Thái đẩy Vy bề phía tôi:

“Em muốn đi mua đồ gì, muốn ăn gì cứ nói với chị dâu.

Chị ấy sẽ dẫn em đi tới những địa điểm gọi là nổi tiếng nhất ở Hà Nội”
Đại Dương thấy Ngọc Thái nói vậy vội kéo tôi về phía anh rồi nhìn Ngọc Thái nói:
“Ngày mai thì không được, anh chị và bố mẹ phải về Hải Phòng rồi.

Em tự đưa Vy đi”
“Vy chê em không có mắt thẩm mỹ nên không muốn em đi cùng.”
“Thế thì tuần sau đi.”
Ông Ngọc Hải và bà Mỹ Lệ nhìn thấy hai đứa con trai của mình có đôi có cặp lại nói chuyện vui vẻ với nhau thì vui lầm, hai người cứ cười mãi.

Đặc biệt khi biết chuyện Vy đã mang thai hai người rất xúc động.
Ông Ngọc Hải hỏi Ngọc Thái và Vy:
“Thế hai đứa tính thế nào? Có cưới luôn không?”
Ngọc Thái nhìn Vy nói:
“Em ấy bảo để sinh xong rồi cưới chứ cả đời mới được.

mặc váy cưới một lần mà bụng †o như thế mặc xấu.”
“Bố mẹ tùy hai đứa” Đại Dương bất thình lình lên tiếng: “Em ấy không cưới thì để tụi con cưới trước.”
Tôi bị bất ngờ vì câu nói của anh nên lén nhéo anh một cái thật mạnh.
Đại Dương bị tôi nhéo đau vẫn nói tiếp:
“Ngày mai bố mẹ xin phép bố mẹ của Giang, nếu hai bác ấy đồng ý thì chúng con sẽ cưới luôn ạ.”
Lúc Đại Dương đưa tôi về tôi giận không thèm nói chuyện với anh.

Tôi và anh yêu nhau chưa được bao lâu vậy mà lúc nào anh cũng đòi cưới.

Tôi muốn tôi và anh có thêm thời gian để tìm hiểu về nhau để hiểu tính cách của nhau mới tiến tới hôn nhân.
Sợ Phương Thanh và Quỳnh Chỉ biết chúng tôi giận nhau nên Đại Dương kéo tôi vào phòng của tôi giải thích:
“Tại anh nhớ em, xin em ở lại căn hộ thì em không cho.

Vì vậy chỉ còn cách cưới sớm anh mới đường đường chính chính được ở bên em thôi.”
“Ngày nào chúng ta cũng gặp nhau cả ngày mà anh còn nhớ gì?”
“Nói cả ngày ở bên nhau anh mới nhớ, ở showroom thì bị thằng Dũng và thằng Thanh cản mũi, về đây thì em sợ Chi với Thanh nên mấy ngày nay anh chưa được hôn em.

Em cho anh hôn một cái nhé.”
Dứt lời anh không cần tôi đồng ý mà lao vào tôi hôn.

Chúng tôi trao nhau nụ hôn dài tưởng chừng như bất tậ cho đến khi tôi cảm nhận được nơi nào đó của anh đã thức giấc tôi liền đẩy anh ra:
“Anh về đi.

Mai chúng ta còn phải dậy sớm để về Hải Phòng nữa”
“Nhưng mà anh về bây giờ thì người anh em của anh phải làm thế nào?”
“Phòng em không có cách âm”
“Anh sẽ làm trong im lặng.”
“Anh mà không về là em giận anh luôn đó.”
Đại Dương mang khuôn mặt buồn thiu ra về.
Ngày hôm sau Đại Dương chở tôi, ông Ngọc Hải và bà
Mỹ Lệ về Hải Phòng.

Vừa nhìn thấy bố tôi ông Ngọc Hải đã lao vào ôm:
“Hùng, Mai hai người là bố mẹ của bé Giang à?” “Thế mày với Mỹ là bố mẹ của con rể tao à?” “Đúng là trái đất tròn nhỉ”
Bố tối quay qua nói với tôi:
“Hải và Mỹ là bạn thân của bố mẹ.

Hai đứa chúng nó là đại gia giàu nhất trong nghành buôn bán đồ cổ ở Việt Nam đấy:
Nghe bố mẹ của hai bên nói chuyện tôi và Đại Dương vừa vui vừa bất ngờ.

Để mặc bố mẹ của hai bên nói chuyện Đại Dương kéo tối lên phòng.

Cửa phòng vừa đóng lại anh liền lao vào tôi hôn hít như thể mấy năm chúng tôi mới gặp lại, tay chân anh cũng lần mò loạn xạ vào trong váy của tôi.
Tôi đẩy anh ra nói: “Coi chừng bố em lên bây giờ.”
“Bây giờ có mười bố em lên anh cũng không buông tha cho em đâu.”
Nói là làm, Đại Dương và tôi quấn quýt với nhau cho đến khi mẹ của tôi lên gọi chúng tôi xuống ăn cơm Đại Dương mới không đành lòng rút thứ đó ra khỏi hạ th@n của tôi.

Anh không quên thì thầm vào tai tôi:
“Tạm thời tha cho em."
Lúc ăn cơm ông Ngọc Hải nói:
“Ngày mai vợ chồng mày dẫn vợ chồng tao đi hỏi thầy xem ngày nào đẹp để tổ chức lễ cưới hỏi cho bọn trẻ nhé.”
Mẹ tôi cười nói:
“Tao biết có ông thày này coi hay lắm.

Ngày mai bọn mình phải dậy sớm chứ không là đợi cả ngày không tới lượt đâu."
Bà Mỹ Lệ tiếp lời mẹ tôi: “Ông thày lần trước mày dẫn tao đi đó hả?”
“Đúng rồi.

Tại lần đó bọn mình đi muộn nêna ác phải đợi”.
 
Back
Top Bottom