Khác Lạc Lối Trong Cuồng Vọng

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406463341-256-k124834.jpg

Lạc Lối Trong Cuồng Vọng
Tác giả: finalsalvationn
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

.



đammỹ​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Lạc Âu Niên
  • Thanh Niên IT thời Âu Lạc
  • [Dã sử/Xuyên không/BL] Xứ Lạc Việt - Quyển I: Đất...
  • Cô gái thất lạc
  • Lạc Hoa Bên Thềm Cũ
  • Dược Tửu Cuồng Y - Lạc Sinh
  • Lạc Lối Trong Cuồng Vọng
    Chương 1: Khởi đầu


    Trùng Khánh, thành phố sôi động với nhịp sống hối hả, luôn mang trong mình nét quyến rũ đầy bí ẩn.

    Đại học Trùng Khánh tọa lạc trên một ngọn đồi cao, nơi có những dãy ký túc xá nằm im lìm giữa rừng phong đỏ rực mỗi độ thu về.

    Ký túc xá FST, khu dành cho nam sinh, nằm ở góc phía Tây của khuôn viên, luôn chìm trong ánh hoàng hôn sẫm màu và tiếng gió xào xạc.

    Phòng 108, nơi Trương Hàm Thụy và ba người bạn năm hai cùng sinh hoạt, vừa trải qua một buổi chiều khá yên tĩnh.

    Hàm Thụy đang nằm dài trên giường, chăm chú đọc cuốn tiểu thuyết mới mượn từ thư viện, trong khi Trần Dịch Hằng ngồi bên bàn học, hì hục giải bài tập toán cao cấp.

    "Ê Thụy, mai có buổi giao lưu giữa sinh viên năm hai và năm ba ở hội trường lớn.

    Cậu có đi không?"

    Dịch Hằng lên tiếng, giọng đều đều nhưng đầy hứng thú.

    Hàm Thụy lắc đầu, mắt vẫn không rời trang sách.

    "Không.

    Đông người lắm, tớ không thích."

    Từ giường tầng trên, Trương Dịch Nhiên thò đầu xuống, cười hì hì.

    "Cậu lúc nào cũng trốn mấy vụ này.

    Đúng là mọt sách chính hiệu."

    Tả Kỳ Hàm từ cửa bước vào, tay cầm cốc trà nóng.

    "Này, nhưng nghe bảo có nhiều anh năm ba siêu đẹp trai đấy!

    Ai biết được, có khi chúng ta lại gặp định mệnh đời mình."

    Hàm Thụy chẳng buồn đáp lại, chỉ nhẹ nhàng gấp cuốn sách lại rồi ngồi dậy, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ.

    Cơn gió chiều phất qua, mang theo mùi hương hoa mộc miên từ sân trường.

    Bất giác, cậu chạm tay vào vết sẹo nhỏ trên cổ tay trái, một cảm giác lạnh lẽo ùa về.

    Buổi tối, sau khi ăn cơm xong, cả nhóm tụ tập tại sân bóng rổ bên cạnh ký túc xá.

    Ánh đèn vàng nhạt chiếu lên mặt sân, in bóng những dáng người đang chạy đuổi theo quả bóng cam.

    Hàm Thụy ngồi trên băng ghế gỗ, ngắm nhìn Dịch Hằng và Dịch Nhiên đang hăng say tranh bóng với nhóm sinh viên khác.

    Đang mải mê quan sát, Hàm Thụy bỗng nghe thấy tiếng cười trầm thấp phía sau.

    Cậu quay lại, bắt gặp một nhóm sinh viên năm ba đang đứng dưới gốc cây phong già.

    Một trong số đó có vẻ rất nổi bật - cao lớn, vai rộng, mái tóc đen hơi rối và ánh mắt lạnh lùng, xa cách.

    Hàm Thụy thoáng nhận ra, đó chính là Trương Quế Nguyên - người mà các bạn cùng phòng cậu đã bàn tán sáng nay.

    Quế Nguyên vừa nói gì đó với bạn mình - Vương Lỗ Kiệt, rồi ánh mắt anh chợt dừng lại ở phía Hàm Thụy.

    Chỉ trong khoảnh khắc, Hàm Thụy cảm giác như cả không gian xung quanh đều lặng đi, chỉ còn lại đôi mắt đen sâu thẳm ấy đang nhìn mình chăm chú.

    Một cơn gió thổi qua, lá phong rơi lả tả quanh chân Quế Nguyên.

    Không nói một lời, anh quay lưng bước đi, cùng Lỗ Kiệt và nhóm bạn tiến về phía căng tin.

    Hàm Thụy cảm thấy tim mình đập nhanh lạ thường, một cảm giác khó hiểu len lỏi trong lòng.

    Đêm xuống, ký túc xá FST yên tĩnh hơn bao giờ hết.

    Hàm Thụy trở về phòng, nằm dài trên giường nhưng mãi không ngủ được.

    Bóng tối bao trùm căn phòng, chỉ còn ánh sáng từ điện thoại của Dịch Hằng lập lòe phía giường bên kia.

    Giữa màn đêm tĩnh lặng, Hàm Thụy mơ màng nhớ lại đôi mắt sâu thẳm của Quế Nguyên.

    Rõ ràng anh ấy chẳng nói gì, nhưng tại sao trong giây phút ấy, Hàm Thụy lại cảm thấy tim mình loạn nhịp như thế?

    Cảm giác như có một sợi dây vô hình nối giữa hai người, kéo Hàm Thụy ngày càng lún sâu vào vùng mờ ảo của những suy nghĩ hỗn loạn.

    Hàm Thụy vô thức đặt tay lên vết sẹo nhỏ trên cổ tay.

    Cảm giác nhói đau bất chợt làm cậu giật mình.

    Ánh đèn phòng bên cạnh vụt tắt, để lại hành lang tối om.

    Cậu khép mắt, tự nhủ phải quên đi chuyện lúc chiều, nhưng trong sâu thẳm tâm trí, hình ảnh Quế Nguyên vẫn hiện lên rõ rệt.

    Trong mơ màng giữa thức và ngủ, Hàm Thụy chợt nghe thấy tiếng gió rít qua cửa sổ, kéo theo âm thanh lá phong cọ vào nhau như tiếng thở dài.

    Cậu trở mình, cố gắng không nghĩ đến đôi mắt lạnh lẽo ấy.

    Nhưng đâu đó trong tiềm thức, Hàm Thụy cảm nhận một nỗi buồn mơ hồ không thể gọi tên.

    Ánh trăng yếu ớt soi qua cửa sổ, phủ lên giường một lớp sáng bạc mờ nhạt.

    Hàm Thụy chìm dần vào giấc ngủ, nhưng trái tim vẫn không ngừng thổn thức, như thể đang dự cảm về một điều gì đó rất xa xăm, rất bí ẩn mà cậu chưa thể nắm bắt.
     
    Lạc Lối Trong Cuồng Vọng
    Chương 2: Những Dấu Hiệu Đầu Tiên


    Sáng hôm sau, ánh nắng len lỏi qua khe cửa sổ, hắt những tia sáng nhàn nhạt lên trần phòng ký túc xá.

    Trương Hàm Thụy chậm rãi mở mắt, cảm nhận chút mệt mỏi còn vương lại từ giấc ngủ chập chờn đêm qua.

    Trần Dịch Hằng đang đứng trước gương, vội vã chỉnh lại áo sơ mi, còn Trương Dịch Nhiên thì ngồi bó gối trên giường, chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại.

    Tả Kỳ Hàm vừa từ nhà vệ sinh bước ra, mái tóc còn ướt nhỏ vài giọt nước xuống vai áo.

    "Dậy rồi à?

    Cả đêm cậu trằn trọc, mơ thấy gì thế?"

    Dịch Hằng hỏi, mắt vẫn không rời khỏi gương.

    "Không có gì... chỉ là giấc mơ lạ thôi."

    Hàm Thụy đáp, cố gắng không để lộ vẻ bối rối.

    Dịch Nhiên bật cười.

    "Cậu mà cũng mơ à?

    Đừng nói là mơ thấy anh năm ba nào đó nhé?"

    Hàm Thụy thoáng khựng lại.

    Dù cố gắng tỏ ra bình thản, nhưng hình ảnh Quế Nguyên vẫn lảng vảng trong tâm trí.

    Bên ngoài hành lang, tiếng người nói cười rộn ràng.

    Hôm nay là ngày giao lưu giữa sinh viên năm hai và năm ba.

    Dù không quá hào hứng, Hàm Thụy vẫn bị lôi kéo ra hội trường cùng nhóm bạn.

    Hội trường lớn đông nghịt người.

    Sinh viên năm ba đứng thành từng nhóm, nói chuyện rôm rả, trong khi đám sinh viên năm hai tỏ ra khá e dè.

    Hàm Thụy chọn một góc khuất gần cửa sổ, cố gắng tránh sự ồn ào.

    Buổi giao lưu bắt đầu bằng phần giới thiệu của các đàn anh.

    Một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía sân khấu:

    "Xin chào mọi người.

    Tôi là Trương Quế Nguyên, sinh viên năm ba, khoa Quản trị Kinh doanh."

    Hàm Thụy ngẩng đầu, ánh mắt vô thức tìm về phía âm thanh phát ra.

    Quế Nguyên đứng giữa sân khấu, ánh đèn chiếu lên khuôn mặt điển trai và ánh mắt sắc lạnh.

    Áo sơ mi trắng được sơ vin gọn gàng, tôn lên dáng người cao lớn.

    Cả hội trường như im lặng trong vài giây, chỉ còn tiếng tim đập mạnh của Hàm Thụy.

    Dịch Hằng khẽ huých vào vai Hàm Thụy.

    "Này, cậu nhìn gì mà chăm chú thế?"

    "À... không có gì."

    Hàm Thụy lúng túng quay đi, nhưng trong lòng lại rối bời.

    Sau phần giới thiệu, buổi giao lưu chuyển sang hoạt động nhóm.

    Bất ngờ thay, nhóm của Hàm Thụy lại được ghép với nhóm của Quế Nguyên.

    Khi Quế Nguyên tiến lại gần, Hàm Thụy cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng tim lại không ngừng đập loạn nhịp.

    "Chào các em."

    Giọng Quế Nguyên nhẹ nhàng nhưng đầy uy nghiêm.

    "Chúng ta sẽ thảo luận về đề tài khởi nghiệp.

    Ai có ý kiến gì không?"

    Dịch Hằng nhanh nhảu giơ tay.

    "Em nghĩ nên tập trung vào lĩnh vực dịch vụ.

    Hiện nay sinh viên thường có nhu cầu ăn uống và giải trí cao."

    Quế Nguyên gật đầu, đôi mắt dừng lại ở Hàm Thụy.

    "Còn em thì sao?"

    Hàm Thụy khẽ giật mình.

    "À... em nghĩ nên chú trọng vào công nghệ.

    Các ứng dụng học tập và quản lý thời gian sẽ rất hữu ích."

    Nụ cười nhạt thoáng hiện trên môi Quế Nguyên.

    "Ý kiến hay đấy."

    Buổi thảo luận kết thúc nhanh chóng.

    Khi mọi người chuẩn bị ra về, Hàm Thụy vẫn đứng chần chừ, cảm giác như có điều gì đó chưa kịp nói ra.

    Đột nhiên, Quế Nguyên bước lại gần, đôi mắt sâu thẳm nhìn cậu.

    "Em tên là Hàm Thụy đúng không?"

    "Vâng... làm sao anh biết?"

    Quế Nguyên không trả lời, chỉ khẽ mỉm cười rồi bước đi.

    Dịch Nhiên chạy lại, mắt sáng rực.

    "Ôi trời!

    Anh ấy nhớ tên cậu đó!

    Thụy, cậu giỏi thật!"

    Hàm Thụy chỉ cười trừ, nhưng trong lòng rối như tơ vò.

    Tại sao Quế Nguyên lại biết tên cậu?

    Có phải do lần gặp ở sân bóng tối qua?

    Hay còn điều gì khác mà cậu chưa nhận ra?

    Trên đường trở về ký túc xá, Hàm Thụy không ngừng nghĩ về cuộc gặp gỡ kỳ lạ đó.

    Một cảm giác mơ hồ len lỏi vào tâm trí, như thể có sợi dây liên kết vô hình nào đó giữa cậu và Quế Nguyên.

    Buổi tối, khi nằm trên giường, Hàm Thụy vô thức sờ tay lên vết sẹo nhỏ trên cổ tay, lòng đầy băn khoăn.

    Tại sao ánh mắt Quế Nguyên lại có gì đó thân thuộc đến vậy?

    Đêm ấy, cậu mơ thấy một đôi tay mạnh mẽ nắm lấy tay mình, trong ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn đường.

    Cảm giác ấm áp và quen thuộc, nhưng khi cậu cố nhìn rõ gương mặt người đó, mọi thứ lại nhòe đi như làn khói tan biến.

    Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, Hàm Thụy nhận ra lòng bàn tay mình lạnh ngắt, như vừa vuột mất một thứ quý giá nào đó trong mơ.
     
    Lạc Lối Trong Cuồng Vọng
    Chương 3: Tiếng Vọng Từ Quá Khứ


    Buổi sáng tại ký túc xá FST, không khí sôi động hơn hẳn vì hoạt động giao lưu ngày hôm qua.

    Đám sinh viên năm hai không ngừng bàn tán về những đàn anh năm ba điển trai, tài giỏi, trong đó cái tên Trương Quế Nguyên được nhắc đến nhiều nhất.

    Hàm Thụy ngồi trên bậc thềm trước cửa ký túc xá, nhâm nhi cốc sữa đậu nành nóng.

    Từ xa, Dịch Hằng và Kỳ Hàm vừa trở về sau buổi chạy bộ sáng sớm, mồ hôi đẫm vai áo nhưng trông rất phấn chấn.

    "Ê Thụy, cậu biết gì chưa?

    Sáng nay vừa có thông báo trên bảng tin, Quế Nguyên sẽ là người đại diện năm ba trong cuộc thi tranh luận toàn trường đấy!"

    Dịch Hằng hào hứng.

    Hàm Thụy ngẩng lên, thoáng chút ngạc nhiên.

    "Thật sao?"

    "Đúng vậy!

    Đội năm ba lần này mạnh lắm, ngoài Quế Nguyên còn có Vương Lỗ Kiệt và Dương Bác Văn nữa."

    Kỳ Hàm bổ sung, ánh mắt lấp lánh vẻ ngưỡng mộ.

    Nghe đến cái tên Quế Nguyên, tim Hàm Thụy lại bất giác đập nhanh hơn.

    Hình ảnh Quế Nguyên đứng trên sân khấu hôm qua vẫn còn nguyên trong tâm trí cậu, sắc sảo và lạnh lùng, nhưng lại có sức hút kỳ lạ.

    Dịch Nhiên từ phía sau bước tới, nhíu mày nhìn Hàm Thụy.

    "Này, cậu cứ thẫn thờ từ tối qua đến giờ.

    Đừng nói là bị trúng 'tiếng sét ái tình' với đàn anh nhé?"

    Hàm Thụy đỏ mặt, vội vàng lắc đầu.

    "Không có!

    Tớ chỉ đang suy nghĩ về bài tập thôi."

    Dịch Hằng bật cười.

    "Được rồi, cậu cứ giấu đi.

    Nhưng mà... hôm qua anh ấy nhận ra cậu ngay trong buổi giao lưu, đúng không?

    Tớ thề là ánh mắt đó không thể nào bình thường."

    Hàm Thụy ngẩn người.

    Quả thật, Quế Nguyên biết tên cậu, dù cả hai chưa từng nói chuyện trực tiếp.

    Sự mâu thuẫn giữa cảm giác thân thuộc và xa lạ khiến Hàm Thụy khó hiểu.

    Buổi chiều hôm ấy, sau giờ học, Hàm Thụy một mình đến thư viện tìm tài liệu.

    Cậu chọn một góc khuất phía sau giá sách, nơi ít người qua lại.

    Khi đang chăm chú đọc, bỗng một giọng trầm thấp vang lên ngay bên tai.

    "Em thích đọc sách à?"

    Hàm Thụy giật mình, quay lại và đối diện với Quế Nguyên.

    Anh đứng đó, khoanh tay trước ngực, ánh mắt vẫn giữ nét lạnh lùng thường trực.

    "À... vâng..."

    Hàm Thụy lắp bắp, không biết phải phản ứng thế nào.

    Quế Nguyên nhìn xuống cuốn sách trong tay cậu, khẽ nhếch môi.

    "Sách về tâm lý học?

    Thú vị đấy."

    "Em... chỉ đọc cho biết thôi."

    Không gian giữa hai người trở nên tĩnh lặng.

    Hàm Thụy cảm thấy hơi thở mình như bị nén lại khi Quế Nguyên tiến thêm một bước, khoảng cách chỉ còn chưa đến một sải tay.

    "Bữa trước, em không nhớ sao?"

    Quế Nguyên bất ngờ hỏi, giọng nhẹ như làn gió.

    "Nhớ... gì ạ?"

    Hàm Thụy bối rối.

    Ánh mắt Quế Nguyên thoáng qua một tia buồn, nhưng rồi anh quay lưng đi, không nói thêm lời nào.

    Hàm Thụy ngồi đó, lòng đầy rối ren.

    "Bữa trước" mà Quế Nguyên nhắc tới là khi nào?

    Họ đã từng gặp nhau trước đó sao?

    Tại sao cậu lại không nhớ?

    Buổi tối, khi trở về ký túc xá, Hàm Thụy lại chìm trong dòng suy nghĩ bất tận.

    Dịch Nhiên nhận ra vẻ bất thường của cậu, khẽ chọc ghẹo:

    "Này, cậu lại gặp Quế Nguyên à?

    Mặt ngẩn ngơ như người mất hồn kìa."

    "Không phải... chỉ là... anh ấy hỏi tớ một câu kỳ lạ."

    Dịch Hằng tò mò.

    "Câu gì cơ?"

    Hàm Thụy ngập ngừng kể lại.

    Dịch Nhiên nhíu mày suy nghĩ.

    "Lạ thật.

    Hay cậu gặp anh ấy từ trước mà không nhớ?"

    "Nhưng... nếu gặp rồi, tớ chắc chắn sẽ nhớ."

    Kỳ Hàm chống cằm, suy tư.

    "Hay có khi là anh ấy nhầm người?"

    Hàm Thụy không đáp.

    Trong lòng cậu vẫn không thể xua đi cảm giác thân quen khi đối diện với Quế Nguyên, như thể họ từng có một ký ức nào đó đã bị lãng quên.

    Đêm đó, khi nằm trên giường, Hàm Thụy khẽ nắm lấy vết sẹo nhỏ trên cổ tay.

    Cảm giác lạnh lẽo vẫn như ngày nào, nhưng lần này lại khiến cậu mơ hồ nhớ về một khoảnh khắc xa xăm nào đó, khi một bàn tay ấm áp đã siết chặt tay cậu trong cơn đau dữ dội.
     
    Lạc Lối Trong Cuồng Vọng
    Chương 4: Những Mảnh Ghép Rời Rạc


    Buổi sáng ở ký túc xá FST, không khí vẫn như mọi ngày: nhộn nhịp và tràn đầy năng lượng.

    Dịch Hằng và Dịch Nhiên đã đi học từ sớm, còn Kỳ Hàm thì bận đi mua đồ ăn sáng.

    Hàm Thụy ngồi lại một mình trong phòng, cố gắng ôn tập cho bài kiểm tra sắp tới.

    Dù đã chăm chú vào cuốn sách trên tay, nhưng tâm trí cậu không ngừng trôi dạt về cuộc gặp gỡ kỳ lạ ngày hôm qua với Quế Nguyên ở thư viện.

    Những lời nói mập mờ của anh vẫn vang vọng trong đầu:

    "Bữa trước, em không nhớ sao?"

    Hàm Thụy khẽ thở dài, gấp cuốn sách lại.

    Cậu đứng dậy, bước ra ban công hóng gió.

    Ánh nắng nhẹ nhàng phủ lên những tán cây phong đỏ rực, tạo nên một khung cảnh vừa nên thơ vừa yên bình.

    Đột nhiên, từ phía sân ký túc xá, tiếng gọi vang lên.

    "Hàm Thụy!"

    Quay đầu lại, cậu thấy Kỳ Hàm đang vẫy tay, tay kia cầm túi bánh bao nóng hổi.

    "Xuống ăn sáng đi!

    Tớ mua nhiều lắm!"

    Hàm Thụy nhanh chóng đi xuống.

    Bên dưới, Dịch Hằng và Dịch Nhiên đã tập trung từ lúc nào, vừa ăn vừa bàn về buổi tranh luận toàn trường sắp tới.

    "Này, cậu có biết không?

    Đội năm ba sẽ có buổi diễn tập chiều nay.

    Nếu rảnh thì đi xem nhé."

    Dịch Hằng vừa ăn vừa nói.

    Hàm Thụy im lặng gật đầu.

    Cậu biết mình không nên quá chú tâm vào chuyện của Quế Nguyên, nhưng trong lòng vẫn không thể dứt ra được.

    Buổi chiều, sau khi hoàn thành bài tập ở lớp, Hàm Thụy quyết định ghé qua hội trường nơi buổi diễn tập diễn ra.

    Dịch Nhiên và Kỳ Hàm cũng tò mò đi theo.

    Hội trường rộng lớn nhưng không có nhiều người, chủ yếu là sinh viên năm ba và ban tổ chức.

    Quế Nguyên đứng giữa sân khấu, tay cầm giấy ghi chú, giọng trầm ấm vang lên rõ ràng.

    "Trong kinh doanh, vấn đề cốt lõi không phải là lợi nhuận ngắn hạn, mà là xây dựng lòng tin lâu dài..."

    Ánh mắt sắc bén và tự tin của Quế Nguyên khiến mọi người không thể rời mắt.

    Vương Lỗ Kiệt đứng bên cạnh, thi thoảng góp ý thêm vài điểm.

    Khi buổi tập kết thúc, Hàm Thụy định rời đi nhưng vô tình chạm mặt Quế Nguyên ngay cửa ra vào.

    "Em đến xem à?"

    Quế Nguyên hỏi, ánh mắt lấp lánh tia tò mò.

    "Vâng... em chỉ tình cờ đi ngang qua."

    Hàm Thụy lúng túng trả lời.

    Quế Nguyên khẽ cười, đôi môi cong lên một cách khó đoán.

    "Em luôn xuất hiện rất đúng lúc."

    Lời nói của anh khiến Hàm Thụy ngẩn người.

    Trước khi kịp hiểu rõ ý nghĩa, Quế Nguyên đã bước đi, để lại cậu đứng bần thần giữa hành lang.

    Khi trở về phòng, Hàm Thụy không khỏi tự trách mình vì cứ mãi nghĩ về những lời mập mờ đó.

    Dịch Nhiên vỗ vai cậu, trêu chọc:

    "Nhìn cậu như người mất hồn ấy.

    Đừng nói là vì anh Quế Nguyên nhé?"

    "Không có gì đâu."

    Hàm Thụy đáp, cố giấu đi sự lúng túng.

    Đêm xuống, ký túc xá FST dần chìm vào yên tĩnh.

    Hàm Thụy ngồi bên cửa sổ, nhìn ra khoảng trời đầy sao.

    Đột nhiên, điện thoại báo có tin nhắn từ một số lạ.

    "Ra ban công đi."

    Cậu nhíu mày, nhưng vẫn bước ra ban công phòng mình.

    Bên ngoài, gió thổi nhẹ làm những chiếc lá phong khẽ rung rinh.

    Bất ngờ, từ ban công đối diện, Quế Nguyên đứng đó, ánh mắt nhìn thẳng vào cậu.

    "Anh..."

    Hàm Thụy lắp bắp.

    "Em vẫn không nhớ sao?"

    Quế Nguyên khẽ nói, giọng mang chút trầm buồn.

    "Nhớ... nhớ chuyện gì ạ?"

    Quế Nguyên im lặng một lúc lâu, đôi mắt như xuyên thấu tâm trí cậu.

    "Không có gì... chỉ là anh nghĩ mình nhầm lẫn."

    Nói rồi, anh quay lưng đi, bóng dáng cao lớn hòa vào bóng tối.

    Hàm Thụy đứng lặng trên ban công, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an khó tả.

    Những mảnh ghép rời rạc về quá khứ dần hiện lên, nhưng không đủ rõ ràng để cậu có thể nắm bắt.

    Cậu khẽ nắm lấy vết sẹo nhỏ trên cổ tay, lòng thầm tự hỏi: Rốt cuộc, giữa cậu và Quế Nguyên đã từng xảy ra chuyện gì?
     
    Back
    Top Dưới