Ngôn Tình Lạc Lạc Không Thoải Mái

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,323,841
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
lac-lac-khong-thoai-mai.jpg

Lạc Lạc Không Thoải Mái
Tác giả: Trương Nhược Dư (张若妤)
Thể loại: Ngôn Tình, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Trương Nhược Dư (张若妤)

Thể loại: Hiện đại, ngôi thứ nhất, nhẹ nhàng, thiên hướng chữa lành

Editor: Cá + Larissa

Beta: Cá + Hiểu Yên

Giới thiệu:

Tôi nhặt được mối tình đầu có IQ của một đứa trẻ trên phố và đưa anh về nhà.

Một đêm nọ, anh vùi đầu vào cổ tôi nghẹn ngào:

“Chị, chị sắp chết rồi phải không?”​
 
Có thể bạn cũng thích !
Lạc Lạc Không Thoải Mái
Chương 1


1

Năm hai lăm tuổi, tôi lên đường với tất cả số tiền tiết kiệm được và bắt đầu hành trình đếm ngược của cuộc đời mình.

Tôi muốn đến thăm tất cả thành phố tôi thích.

Sau đó tự sát.

Nhưng trước khi làm được thì đã gặp chút rắc rối.

Ở điểm dừng chân đầu tiên trong chuyến đi, tôi gặp lại mối tình đầu trước một danh lam thắng cảnh nổi tiếng.

Chàng trai từng chiếm trọn tuổi thanh xuân của tôi giờ đầu bù tóc rối, quần áo tả tơi.

Anh quỳ bên vệ đường, cầm một cái chén vỡ trên tay để xin tiền.

Tôi sững người một lúc lâu, bước tới cầm một tờ tiền, cúi người bỏ vào chén của anh.

Cũng nhân cơ hội này để xem xét kỹ hơn và cuối cùng đã xác nhận.

Chính là anh – Tạ Tri Ngạn.

Trong trí nhớ của tôi, anh có một nốt ruồi ở đuôi lông mày bên trái và một vết bớt khó thấy trên cổ tay phải.

Đúng thật là anh.

Mũi tôi cay cay, tôi lấy hết tiền trong túi ném vào chén của anh.

Tạ Tri Ngạn ngẩng đầu nhìn tôi.

Nhưng trong đôi mắt kia không có cảm xúc dư thừa, nhìn một cái có thể nhìn thấu vào tận cùng.

Anh nhìn tôi một lúc lâu, rồi bỗng nhiên bật khóc.

Không phải là rớt nước mắt, mà là tiếng gào khóc của trẻ con.

“Chị…”

Anh ôm eo tôi khóc sướt mướt: “Em đói…”

Làm cái gì vậy?

Những người qua đường xung quang nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu, tôi đỏ mặt đưa tay đẩy anh ra.

Sức người này cũng thật lớn, không xê xích chút nào.

Anh vùi mặt vào bụng tôi, nhỏ giọng nghẹn ngào: “Em muốn ăn bánh bao nhân thịt.”

Nói xong, còn dụi mặt trên bụng tôi.

Ông cụ bán báo bên cạnh không nhìn nổi nữa, phe phẩy chiếc quạt hương bồ nói với tôi: “Thằng nhỏ này ở đây lâu rồi, đầu óc không được bình thường lắm. Chắc nó bị bệnh gì đó hoặc đầu từng chấn thương, trí tuệ chỉ tầm đứa trẻ vài tuổi thôi.”

Khi đang nói chuyện, Tạ Tri Ngạn đột nhiên ngẩng đầu lên.

Ông cụ nhìn kỹ khuôn mặt anh đánh giá, không khỏi cảm khái:

“Chậc chậc, mọi bữa bị tóc che không thấy rõ mặt. Cũng khá đẹp đấy. Đáng tiếc…”

Ông cụ lắc đầu, không nói nữa.

Tôi nhìn anh chằm chằm một lúc, khẽ cắn môi, đưa anh về khách sạn.

2

Thật ra, tôi cũng không sống được mấy nỗi nữa.

Hai ngày trước, tôi biết tin mình bị bệnh nan y từ bác sĩ.

Giữa việc tiêu hết tiền tiết kiệm, kết thúc cuộc đời trong đau đớn với dùng tất cả tiền tiết kiệm đi du lịch khắp nơi, tôi đã chọn vế sau.

Ba mẹ đều đã mất, bạn trai ngoại tình.

Dù sao tôi cũng không còn gì để tiếc nuối.

Chỉ là, Tạ Tri Ngạn là điều ngoài ý muốn đột ngột xuất hiện trong kế hoạch của tôi.

Trong phòng.

Tôi kéo Tạ Tri Ngạn vào phòng tắm, đặt sữa tắm trước mặt anh: “Anh tự tắm đi, em đi tìm quần áo cho anh.”

May mắn là mọi ngày tôi thích mặc đồ ngủ rộng thùng thình đi ngủ. Anh mặc đồ ngủ của tôi chắc là vừa.

Nhưng tôi mới quay đi, đã bị túm góc áo.

Bàn tay trong tầm mắt thon dài, xinh đẹp, nhưng hơi bẩn.

Tôi bất đắc dĩ bẻ tay anh ra, quay lại nhìn.

“Làm sao vậy?”

Vẻ mặt Tạ Tri Ngạn vô tội: “Em không biết…”

Không biết tắm?

Mày tôi giật giật, bắt đầu kiên nhẫn dạy anh ——

“Mở vòi ở đây, kéo qua đây là nước ấm.”

“Làm ướt người xong thì thoa sữa tắm này lên rồi xả sạch, hiểu chưa?”

Tôi lẳng lặng nhìn anh.

Tạ Tri Ngạn cái hiểu cái không gật đầu, sau đó đột nhiên đưa tay mở nước theo những gì tôi mới dạy.

Bất ngờ không kịp đề phòng, cả hai chúng tôi đều bị dội nước lạnh xuống đầu.

Tôi luống cuống tắt vòi hoa sen.

Nước lạnh thấu tim, tôi nhịn không được rùng mình.

Tạ Tri Ngạn cũng không khá hơn là bao. Quần áo rách nát trên người anh bị nước lạnh gột rửa, nước chảy xuống có màu sẫm.

Tôi nhíu mày, vén mái tóc ướt sũng của mình lên, sau đó tự tay cởi áo của anh.

Tạ Tri Ngạn cũng không cảm thấy xấu hổ, cứ đứng thẳng tắp như vậy, mặc cái quần bẩn kia, luôn miệng nhỏ giọng nhắc là anh đói.

Tôi điều chỉnh nhiệt độ nước, mở vòi sen rồi xối lên người anh.

“Anh chưa ăn bao lâu rồi?”

Thật ra, tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi, nhưng anh lại suy nghĩ nghiêm túc.

“Đã gần hai ngày rồi.”

Lòng tôi chợt chua xót.

Hai ngày không ăn…

Anh có biết thời đi học anh chói lọi đến nhường nào không.

Xuất thân từ một gia đình giàu có, tính tình ôn hòa, thành tích quanh năm luôn trong top mười của khối.

Khi giá trị ngoại hình của mọi người đều bị hạn chế bởi đồng phục học sinh rộng rãi, thì anh là người duy nhất mặc bộ đồng phục học sinh màu trắng xanh rộng thùng thình vẫn có phong thái xuất chúng.

Anh là thanh xuân của biết bao cô gái.

Nhưng khi định thần lại, tôi nhìn khuôn mặt giống hệt trong trí nhớ kia, ánh mắt trong veo, vẻ mặt ngây thơ.

Tôi đưa tay vỗ nhẹ lên mặt anh, nhỏ giọng thì thầm:

“Hai ta thật đúng là một đôi mối tình đầu tréo ngoe, một người không có đầu óc, một người sống không lâu.”

Cũng không biết chỉ số thông minh của Tạ Tri Ngạn bây giờ là của đứa trẻ mấy tuổi.

Nghe vậy, anh nghiêng đầu nhìn tôi.

“Chị, vì sao chị lại không có đầu óc?”

Nói xong, anh còn thắc mắc đưa tay sờ đầu tôi.

Trùng hông bà con?



Tác giả: 张若妤

Tôi nhặt được mối tình đầu có IQ của một đứa trẻ trên phố, và đưa anh về nhà.

Ban đêm, anh vùi đầu vào cổ tôi nghẹn ngào:

“Chị, chị sắp chết rồi phải không?”

1

Năm hai lăm tuổi, tôi lên đường với tất cả số tiền tiết kiệm được và bắt đầu hành trình đếm ngược của cuộc đời mình.

Tôi muốn đến thăm tất cả thành phố tôi thích.

Sau đó tự sát.

Nhưng trước khi làm được thì đã gặp chút rắc rối.

Ở điểm dừng chân đầu tiên trong chuyến đi, tôi gặp lại mối tình đầu trước một danh lam thắng cảnh nổi tiếng.

Chàng trai từng chiếm trọn tuổi thanh xuân của tôi giờ đầu bù tóc rối, quần áo tả tơi.

Anh quỳ bên vệ đường, cầm một cái chén vỡ trên tay để xin tiền.

Tôi sững người một lúc lâu, bước tới cầm một tờ tiền, cúi người bỏ vào chén của anh.

Cũng nhân cơ hội này để xem xét kỹ hơn và cuối cùng đã xác nhận.

Chính là anh – Tạ Tri Ngạn.

Trong trí nhớ của tôi, anh có một nốt ruồi ở đuôi lông mày bên trái và một vết bớt khó thấy trên cổ tay phải.

Đúng thật là anh.

Mũi tôi cay cay, tôi lấy hết tiền trong túi ném vào chén của anh.

Tạ Tri Ngạn ngẩng đầu nhìn tôi.

Nhưng trong đôi mắt kia không có cảm xúc dư thừa, nhìn một cái có thể nhìn thấu vào tận cùng.

Anh nhìn tôi một lúc lâu, rồi bỗng nhiên bật khóc.

Không phải là rớt nước mắt, mà là tiếng gào khóc của trẻ con.

“Chị…”

Anh ôm eo tôi khóc sướt mướt: “Em đói…”

Làm cái gì vậy?

Những người qua đường xung quang nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu, tôi đỏ mặt đưa tay đẩy anh ra.

Sức người này cũng thật lớn, không xê xích chút nào.

Anh vùi mặt vào bụng tôi, nhỏ giọng nghẹn ngào: “Em muốn ăn bánh bao nhân thịt.”

Nói xong, còn dụi mặt trên bụng tôi.

Ông cụ bán báo bên cạnh không nhìn nổi nữa, phe phẩy chiếc quạt hương bồ nói với tôi: “Thằng nhỏ này ở đây lâu rồi, đầu óc không được bình thường lắm. Chắc nó bị bệnh gì đó hoặc đầu từng chấn thương, trí tuệ chỉ tầm đứa trẻ vài tuổi thôi.”

Khi đang nói chuyện, Tạ Tri Ngạn đột nhiên ngẩng đầu lên.

Ông cụ nhìn kỹ khuôn mặt anh đánh giá, không khỏi cảm khái:

“Chậc chậc, mọi bữa bị tóc che không thấy rõ mặt. Cũng khá đẹp đấy. Đáng tiếc…”

Ông cụ lắc đầu, không nói nữa.

Tôi nhìn anh chằm chằm một lúc, khẽ cắn môi, đưa anh về khách sạn.

2

Thật ra, tôi cũng không sống được mấy nỗi nữa.

Hai ngày trước, tôi biết tin mình bị bệnh nan y từ bác sĩ.

Giữa việc tiêu hết tiền tiết kiệm, kết thúc cuộc đời trong đau đớn với dùng tất cả tiền tiết kiệm đi du lịch khắp nơi, tôi đã chọn vế sau.

Ba mẹ đều đã mất, bạn trai ngoại tình.

Dù sao tôi cũng không còn gì để tiếc nuối.

Chỉ là, Tạ Tri Ngạn là điều ngoài ý muốn đột ngột xuất hiện trong kế hoạch của tôi.

Trong phòng.

Tôi kéo Tạ Tri Ngạn vào phòng tắm, đặt sữa tắm trước mặt anh: “Anh tự tắm đi, em đi tìm quần áo cho anh.”

May mắn là mọi ngày tôi thích mặc đồ ngủ rộng thùng thình đi ngủ. Anh mặc đồ ngủ của tôi chắc là vừa.

Nhưng tôi mới quay đi, đã bị túm góc áo.

Bàn tay trong tầm mắt thon dài, xinh đẹp, nhưng hơi bẩn.

Tôi bất đắc dĩ bẻ tay anh ra, quay lại nhìn.

“Làm sao vậy?”

Vẻ mặt Tạ Tri Ngạn vô tội: “Em không biết…”

Không biết tắm?

Mày tôi giật giật, bắt đầu kiên nhẫn dạy anh ——

“Mở vòi ở đây, kéo qua đây là nước ấm.”

“Làm ướt người xong thì thoa sữa tắm này lên rồi xả sạch, hiểu chưa?”

Tôi lẳng lặng nhìn anh.

Tạ Tri Ngạn cái hiểu cái không gật đầu, sau đó đột nhiên đưa tay mở nước theo những gì tôi mới dạy.

Bất ngờ không kịp đề phòng, cả hai chúng tôi đều bị dội nước lạnh xuống đầu.

Tôi luống cuống tắt vòi hoa sen.

Nước lạnh thấu tim, tôi nhịn không được rùng mình.

Tạ Tri Ngạn cũng không khá hơn là bao. Quần áo rách nát trên người anh bị nước lạnh gột rửa, nước chảy xuống có màu sẫm.

Tôi nhíu mày, vén mái tóc ướt sũng của mình lên, sau đó tự tay cởi áo của anh.

Tạ Tri Ngạn cũng không cảm thấy xấu hổ, cứ đứng thẳng tắp như vậy, mặc cái quần bẩn kia, luôn miệng nhỏ giọng nhắc là anh đói.

Tôi điều chỉnh nhiệt độ nước, mở vòi sen rồi xối lên người anh.

“Anh chưa ăn bao lâu rồi?”

Thật ra, tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi, nhưng anh lại suy nghĩ nghiêm túc.

“Đã gần hai ngày rồi.”

Lòng tôi chợt chua xót.

Hai ngày không ăn…

Anh có biết thời đi học anh chói lọi đến nhường nào không.

Xuất thân từ một gia đình giàu có, tính tình ôn hòa, thành tích quanh năm luôn trong top mười của khối.

Khi giá trị ngoại hình của mọi người đều bị hạn chế bởi đồng phục học sinh rộng rãi, thì anh là người duy nhất mặc bộ đồng phục học sinh màu trắng xanh rộng thùng thình vẫn có phong thái xuất chúng.

Anh là thanh xuân của biết bao cô gái.

Nhưng khi định thần lại, tôi nhìn khuôn mặt giống hệt trong trí nhớ kia, ánh mắt trong veo, vẻ mặt ngây thơ.

Tôi đưa tay vỗ nhẹ lên mặt anh, nhỏ giọng thì thầm:

“Hai ta thật đúng là một đôi mối tình đầu tréo ngoe, một người không có đầu óc, một người sống không lâu.”

Cũng không biết chỉ số thông minh của Tạ Tri Ngạn bây giờ là của đứa trẻ mấy tuổi.

Nghe vậy, anh nghiêng đầu nhìn tôi.

“Chị, vì sao chị lại không có đầu óc?”

Nói xong, anh còn thắc mắc đưa tay sờ đầu tôi.
 
Lạc Lạc Không Thoải Mái
Chương 2


3

Tôi tự mình tắm cho Tạ Tri Ngạn. Đương nhiên chỉ chà lau phần trên, phía dưới tôi ngại không dám c ởi quần.

Tạ Tri Ngạn vẫn biết cách thay quần.

Sau khi đưa anh đến cạnh giường, tôi ném khăn tắm với đồ ngủ cho anh: “Anh tự mặc đi, xong thì gọi em.”

Vì tị hiềm, tôi trốn trong nhà vệ sinh.

Trên sàn đầy vết nước, trong không khí thoang thoảng mùi sữa tắm.

Tôi nhìn chằm chằm mặt sàn một lúc lâu cũng không thấy Tạ Tri Ngạn gọi tôi.

“Tạ Tri Ngạn?”

Tôi thăm dò gọi thử.

Anh lập tức trả lời.

Mặc dù không biết có phải tôi đang gọi anh hay không, nhưng Tạ Tri Ngạn vẫn lập tức mở cửa nhà vệ sinh: “Chị, chị đang gọi em à?”

Anh đứng ở cửa, thiếu niên trong ký ức đã cao hơn 1 mét 8, ăn bộ đồ ngủ cực rộng của tôi mà vẫn vừa.

Tóc anh vẫn còn nhỏ nước, làm ướt một góc áo ngủ.

Tôi vội vàng cầm khăn lông qua, kiễng chân lên để lau tóc cho anh.

Khi đến gần, tôi có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh.

Mặt tôi bất giác đỏ lên.

Mặc dù chỉ số IQ của Tạ Tri Ngạn bây giờ không cao, nhưng gương mặt kia không thay đổi chút nào.

Tôi nhìn thêm một lần thôi cũng cảm thấy bối rối.

Mãi mới lau tóc xong, tôi lấy một cọng thun cột mái tóc quá dài của anh lên.

Nghĩ một lúc, tôi quyết định đưa anh ra ngoài.

Mua vài bộ quần áo, ăn một bữa rồi dẫn anh đi cắt tóc.

Nhưng vừa ra ngoài, Tạ Tri Ngạn đã bị kẹo bông gòn trên đường thu hút sự chú ý.

Anh túm tay áo tôi, vừa xin vừa làm nũng đòi cho bằng được.

Tôi kìm lòng không được nên đã mua cho anh một cái.

Tạ Tri Ngạn ăn luôn trên đường. Chưa tới hai phút, tôi lặng lẽ lấy khẩu trang ra đeo.

Ai có thể tưởng tượng một người đàn ông cao ráo, đẹp trai lại mặc đồ ngủ Mickey màu xanh đen vui vẻ ăn kẹo bông gòn màu hồng trên vỉa hè?

Sau khi đeo khẩu trang, tôi vừa dỗ vừa kéo Tạ Tri Ngạn đến một cửa hàng quần áo nam gần đó, chọn cho anh mấy bộ đồ.

Tạ Tri Ngạn đúng là cái móc treo quần áo trời sinh.

Những bộ quần áo lỗi mốt từ cửa hàng nhỏ trên phố khi mặc lên người anh vẫn có cảm giác như mang xu hướng thời trang cũ quay lại.

Tôi vui vẻ tính tiền, rồi đưa anh đi cắt tóc.

Tạ Tri Ngạn rất ngoan, anh ngồi trên ghế cắt tóc, im lặng… Xem phim hoạt hình trên điện thoại mà tôi mở cho anh.

4

Khi tôi dẫn anh quay về khách sạn, dọc đường, tỉ lệ ngoái lại cực kỳ cao.

Tạ Tri Ngạn là một đứa bé lễ phép, trên đường thấy ai đang nhìn mình anh cũng đều mỉm cười đáp lại.

Dẫn tới hai cô gái đi ngang qua chạy tới chỗ anh muốn xin phương thức liên lạc.

Tạ Tri Ngạn ngây thơ nhìn tôi: “WeChat là cái gì? Có thể ăn không?”

Tôi chưa kịp trả lời, hai cô gái đã nhìn nhau, cười khẩy nói “đồ ngốc”, rồi quay người bỏ đi.

Tạ Tri Ngạn có hơi tủi thân.

Anh nhíu mày nhìn tôi, nắm chặt bàn tay buông thõng bên người.

“Chị, người ta mắng chị ngốc!”

Tôi: “…”

Đối diện với đôi mắt trong veo ngây thơ đó, tôi chỉ có thể cắn răng nuốt vào trong bụng.

“Không sao đâu, mặc kệ họ đi.”



Trên đường về khách sạn, tôi đi mua ít đồ ăn theo yêu cầu của Tạ Tri Ngạn, còn mua cho anh hai cái bánh bao nhân thịt.

Trong phòng, Tạ Tri Ngạn cầm bánh bao nhân thịt cắn một miếng, thốt lên: “Thật là ngon!”

Sau đó, anh không giải thích gì đã nhét bánh bao vào miệng tôi.

Tôi ngơ ngác cắn một miếng, quay đầu lại thì thấy Tạ Tri Ngạn đang nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt sáng ngời.

“Ngon không chị?”

Lòng tôi mềm nhũn, gật đầu: “Ngon.”

Khi tôi nói ngon, Tạ Tri Ngạn liền nuốt nước miếng, nhét cả hai cái bánh bao vào tay tôi.

“Cho chị ăn hết.”

Tôi nhìn bánh bao trong tay, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.

Năm đó, tôi và Tạ Tri Ngạn cũng xem như chia tay trong hoà bình.

Không ngoại tình, không chiến tranh lạnh.

Sau khi chia tay vài năm, tôi vẫn luôn cảm thấy ngày ấy được ở bên Tạ Tri Ngạn là may mắn của tôi.

Nhưng giờ đây ——

Tôi nhìn dáng vẻ sa cơ này của anh, không khỏi thấy xót xa.

Tôi trả lại bánh bao cho anh, khi anh đang ăn ngấu nghiến, tôi hỏi nhỏ:

“Anh còn nhớ nhà mình không?”

Tạ Tri Ngạn lắc đầu.

“Vậy anh nhớ mình tên gì không?”

Vẫn lắc đầu.

Tôi thở dài, còn định hỏi lại, anh lại bị nghẹn bánh bao, mặt đỏ bừng.

Tôi vừa đút nước, vừa vỗ lưng cho anh, bận rộn một hồi cũng không còn tâm trí hỏi han nữa.

Nghĩ tới nghĩ lui, tôi gọi điện cho Trì Chấn. Thời đi học quan hệ của hai người họ rất tốt, sau khi tốt nghiệp hình như cũng vẫn giữ liên lạc.

Khi điện thoại được kết nối, tôi hỏi Trì Chấn xem cậu ấy có thông tin liên lạc của mẹ Tạ Tri Ngạn không vì ba anh đã qua đời từ khi anh còn nhỏ.

Tuy nhiên, Trì Chấn ở đầu dây bên kia ngạc nhiên hỏi lại: “Mẹ cậu ấy đã qua đời hai năm trước rồi, cậu không biết sao?”

Tôi sững sờ.

Nhìn thoáng qua Tạ Tri Ngạn đang vùi đầu gặm bánh bao ở bên cạnh, tôi hạ giọng hỏi: “Vậy cậu có biết người thân nào khác của anh ấy không?”

“Người thân?”

Trì Chấn nghĩ một chút: “Chắc là không có. Không phải cậu không biết, ông bà nội của cậu ấy qua đời lâu rồi. Về phần ông ngoại bà ngoại, tôi chưa từng nghe cậu ấy nhắc đến.”

Tôi trầm mặc vài giây, nói cảm ơn rồi cúp điện thoại.

Cuối cùng thì, Tạ Tri Ngạn đã không còn người thân, tôi nên làm thế nào với anh đây?

Tiễn đi, tôi không đành lòng để anh tiếp tục đi xin ăn.

Giữ lại?

Nhưng tôi còn chẳng biết mình còn sống được bao lâu.

Do dự hết lần này đến lần khác, tôi chỉ có thể tạm thời mang anh theo.

Để tiết kiệm chi phí, tôi không thuê thêm phòng. Tôi nghĩ dù sao hiện tại chỉ số IQ của Tạ Tri Ngạn cũng như một đứa trẻ, vì vậy tôi quyết định ở chung phòng với anh.

Vốn định nói nhân viên khách sạn lấy thêm một chiếc chăn trải xuống sàn cho anh nằm, nhưng nghĩ lại, dù sao cũng không phải nhà mình, trải chăn của khách sạn xuống sàn thật thiếu đạo đức. Vì vậy tôi đành từ bỏ, chỉ có thể để Tạ Tri Ngạn ngủ cùng giường với tôi.

Sau khi tắt đèn, tôi đặt một cái gối ở giữa hai chúng tôi.

Nhưng khi tôi đang kể chuyện để dỗ Tạ Tri Ngạn ngủ, những âm thanh nhạy cảm đột nhiên phát ra từ phòng bên cạnh.

Khách sạn này cách âm không tốt lắm.

Trong bóng tối, tiếng nhạy cảm kia được khuếch đại lên.

Tiếng kể chuyện của tôi bị át đi nên tôi đã cố lớn tiếng hơn.

Nhưng người phòng bên giống như đang thi với tôi, tôi lớn tiếng, cô ấy còn lớn tiếng hơn.

Sau một lúc lâu, trong bóng tôi, Tạ Tri Ngạn ở bên cạnh hỏi về âm thanh sâu xa kia: “Chị, có phải chị ở phòng bên bị đánh không?”

“Sao chị ấy kêu la nãy giờ vậy?”

5

“… Có lẽ có người bắt nạt cô ấy.”

Tôi đỏ mặt giải thích.

May mắn thay, phòng không bật đèn nên Tạ Tri Ngạn không thể thấy khuôn mặt đỏ bừng của tôi.

Cho dù thấy, có lẽ anh cũng không hiểu.

Nhưng tôi vừa dứt lời, Tạ Tri Ngạn đang nằm đầu bên kia của chiếc giường đôi bỗng chốc ngồi dậy, còn chưa đi giày đã chạy ra cửa.

Tôi hoảng hốt: “Anh đi đâu thế?”

“Đi cứu chị ấy!”

Sau khi để lại cho tôi ba chữ mơ hồ này, Tạ Tri Ngạn đã mở cửa chạy ra ngoài.

Toang rồi.

Lòng tôi trầm xuống, vội vàng đuổi theo. Nhưng Tạ Tri Ngạn đã gõ cửa phòng bên cạnh. Tôi chạy tới, vội vàng kéo anh về.

Cánh cửa lại mở ra.

Một người đàn ông trung niên vạm vỡ đứng ở cửa, ông ta chỉ quấn một chiếc khăn tắm trên người, hung dữ hỏi chúng tôi làm gì thế.

Tôi nuốt nước miếng, đang định giải thích thì Tạ Tri Ngạn ở bên cạnh cướp lời:

“Tôi đã nghe chị kia bảo ông tha cho chị ấy, ông không được bắt nạt người khác!”

Người đàn ông trung niên sửng sốt vài giây: “Thằng đần!”

Nói xong, ông ta đóng sầm cửa lại.

Tôi vội vàng kéo Tạ Tri Ngạn về phòng.

Khóa cửa xong, tôi không nhịn được nổi giận: “Ai cho anh tự ý ra ngoài?”

“Nửa đêm gõ cửa phòng người ta nói nhảm, lỡ ông ta đánh anh thì sao?”



Tạ Tri Ngạn lẳng lặng nhìn tôi, hốc mắt ửng đỏ.

Anh khẽ c ắn môi dưới, trông rất tủi thân, nhưng không hề phản bác.

Cho đến khi tôi phát giận xong, anh mới khẽ lẩm bẩm:

“Nhưng em cứu chị gái khác, nếu một ngày nào đó chị gặp phải nguy hiểm mới có người cứu chị…”

Tôi sững sờ.

Tạ Tri Ngạn nói rất nhỏ, nước mắt trong đôi mắt ngập nước ấy bỗng dưng rơi xuống.

Tình cờ rơi xuống mu bàn tay của tôi.

Nóng bỏng.

Biết Tạ Tri Ngạn nhiều năm như vậy, lần đầu tiên tôi thấy anh khóc lại là sau khi anh trở nên ngây dại.

Tôi đưa tay lên vuốt tóc anh, nghẹn ngào nói: “Ngoan, chị không nói em.”

Tôi không biết vì sao anh gọi tôi là chị, thực tế thì Tạ Tri Ngạn còn lớn hơn tôi một tuổi.
 
Lạc Lạc Không Thoải Mái
Chương 3


6

Bị dày vò một trận, hai chúng tôi cũng không còn buồn ngủ nữa.

Chúng tôi bật đèn lên, cùng ngồi tựa vào đầu giường, mở máy tính bảng xem hoạt hình.

Tạ Tri Ngạn thích xem Tom và Jerry, anh ôm túi khoai tây chiên, vừa ăn vừa cười đến mức vụn khoai tây chiên rơi đầy giường.

Tôi dựa vào đầu giường nhìn anh.

Nếu như anh không trở nên ngốc nghếch thì Tạ Tri Ngạn lúc này phải ưu tú giống như trong trí nhớ của tôi, tao nhã lịch sự, trưởng thành trầm ổn.

Đang suy nghĩ, dưới mũi bỗng nhiên ươn ướt. Tôi đưa tay lên sờ theo bản năng, nhưng tay dính đầy máu.

Lòng tôi trầm xuống, vội vàng rút khăn giấy bịt lại.

Nhưng vẫn chậm, Tạ Tri Ngạn nhìn thấy, anh hoảng sợ thét chói tai: “Chị… máu!”

Trấn an anh bằng một vài câu đơn giản xong, tôi vào nhà vệ sinh.

Lúc trở ra, Tạ Tri Ngạn đã đứng giữ cửa nhà vệ sinh, anh cuống tới độ khóc luôn.

Vết máu trên mặt đã bị rửa sạch, tôi xoa đầu anh nói: “Không sao.”

Tạ Tri Ngạn không nói gì, chỉ lặng lẽ theo tôi lên giường.

Gối đặt giữa giường đã bị anh lấy đi. Anh lại gần ôm lấy tôi, hai tay quấn rất chặt, vùi mặt vào cổ tôi.

Giọng anh buồn buồn:

“Chị, có phải chị… sắp chết không?”

Anh run rẩy hỏi tôi, khiến lòng tôi cũng run lên.

Đối mặt với cái chết, ai có thể thực sự dửng dưng như không chứ? Nỗi sợ hãi chợt lóe lên, tôi xoa mặt anh, nhẹ nhàng cam kết:

“Sẽ không đâu.”

Từng may mắn yêu nhau một thời gian, dù thế nào tôi cũng phải tìm một chỗ tốt cho anh nương thân rồi mới rời đi.

Tôi nhẹ giọng trấn an anh rồi lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng sáng rỡ, rất giống đường nét trong đôi mắt anh.

7

Ngày hôm sau, tôi đưa anh tới bệnh viện.

Bác sĩ nói não bộ của Tạ Tri Ngạn bị thương nghiêm trọng, trong đầu còn có một cục máu đông chèn ép dây thần kinh.

Tôi không hiểu những thuật ngữ quá chuyên môn, tôi chỉ nghe hiểu… Bệnh của Tạ Tri Ngạn rất khó chữa. Hơn nữa, cũng không phải hai ba ngày là có thể điều trị hết.

Ra khỏi bệnh viện, tôi do dự mấy giây, cuối cùng đưa anh đi ăn một bữa thịnh soạn. Bệnh có thể không chữa nổi nhưng dù thế nào cũng phải đưa anh đi ăn một bữa ngon.

Địa điểm được chọn là một nhà hàng cao cấp nổi tiếng có trong danh sách nên đến của địa phương.

Lúc gọi thức ăn, Tạ Tri Ngạn vẫn luôn yên lặng ngồi đối diện tôi. Lúc anh không nói câu gì, chỉ ngồi yên lặng ở đó thì cho dù có là ai cũng không nhận ra được đầu óc anh có vấn đề.

Ngay cả người phục vụ tới nhận đơn cũng không kìm được mà đưa mắt quan sát anh.

Bỗng nhiên, Tạ Tri Ngạn chỉ cá vẽ trong thực đơn, nhỏ giọng kêu:

“Ăn cá! Ăn cá!”

Vừa nói, anh vừa cướp lấy thực đơn với vẻ mặt rất phấn khích.

Nhìn thấy anh như vậy, vẻ mặt của người phục vụ thay đổi ngay lập tức.

Tôi ngồi một bên lại bị sự chế giễu thoáng qua trong mắt đối phương làm cho đau nhói.

Trong hai ngày qua, tôi không biết mình đã thấy bao nhiêu ánh mắt tương tự.

Tạ Tri Ngạn nói chuyện, ánh mắt người qua đường liền chuyển từ tươi vui sang giễu cợt, cảm thán.

Đáng lẽ không nên thành ra như vậy.

Hai năm không gặp, Tạ Tri Ngạn trong tưởng tượng của tôi hẳn đã thành luật sư nổi tiếng trong ngành luật, vẫn là tồn tại chói lọi nhất trong đám đông.

Nén sự chua xót trong lòng xuống, tôi lấy lại thực đơn trong tay Tạ Tri Ngạn, gọi một đ ĩa cá hấp.

Khẩu vị của Tạ Tri Ngạn thanh đạm, anh thích ăn cá hấp nhất.

Nhưng Tạ Tri Ngạn ngồi đối diện lại không muốn. Anh lẳng lặng nhìn tôi, hàng lông mày đẹp bắt đầu xoắn lại, lần đầu tiên trong hai ngày nay, anh phản đối lại tôi.

“Gọi canh cá cay, Lạc Lạc thích ăn canh cá cay…”

Tay tôi hơi buông lỏng một chút, thực đơn đang cầm trong tay rơi xuống bàn.

Tôi kinh ngạc nhìn anh.

Tôi tên Kỳ Lạc Lạc.

Tạ Tri Ngạn thích ăn cá hấp, còn tôi thích ăn canh cá cay.

Hốc mắt hơi ửng đỏ, tôi nhẹ nhàng hỏi anh:

“Anh còn nhớ em à?”

Phía đối diện, Tạ Tri Ngạn không biết là nghe không hiểu hay còn chưa nhớ ra.

Anh lắc đầu, chỉ nhẹ giọng nhắc lại: “Lạc Lạc đó, Lạc Lạc thích ăn canh cá cay.”

Nhưng tôi hỏi anh Lạc Lạc là ai, anh lại tiếp tục lắc đầu, anh ngước đôi mắt trong veo lên nhìn tôi, nói bằng giọng tủi thân:

“Em cũng không biết…”

“Lạc Lạc là ai thế?”

8

Ở phía đối diện, Tạ Tri Ngạn luống cuống đến phát khóc, trong miệng chỉ lẩm bẩm mỗi một câu: “Lạc Lạc là ai?”

Tôi cầm thực đơn lên lần nữa, gọi vài món tiêu biểu cùng với những món mà tôi nhớ là Tạ Tri Ngạn thích ăn.

Lúc cầm thực đơn rời đi, phục vụ vẫn đi một bước lại ngoái đầu nhìn một lần.

Tôi nghiêng người tới, nắm lấy tay Tạ Tri Ngạn:

“Em chính là Lạc Lạc m.”

Bây giờ không phải giờ ăn nên trong nhà hàng không có nhiều người, rất yên tĩnh.

Sau khi tôi nhẹ nhàng nói câu này xong, Tạ Tri Ngạn ngay lập tức im lặng.

Sự luống cuống và kinh ngạc trong mắt cũng dần tản đi.

Hồi lâu sau, anh mỉm cười, tay kia cũng nắm tay tôi, cảm giác ấm áp khô ráo.

“Chị là Lạc Lạc.”

Anh lặp lại một lần rồi cười.

Chóp mũi tôi hơi cay cay: “Đúng vậy.”

Tạ Tri Ngạn hình như rất vui, anh nắm tay tôi cười ngây ngô.

Không thể không nói, cho dù chỉ số thông minh xuống thành đứa trẻ vài tuổi nhưng Tạ Tri Ngạn vẫn là người hiểu chuyện.

Biết tôi không muốn anh ồn ào, anh liền ngồi im lặng, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn khăn trải bàn, nhàm chán nghịch ngón tay, cũng tuyệt đối không gây ra tiếng động nào.

Các món được đưa lên rất nhanh. Món đầu tiên chính là canh cá cay.

Tạ Tri Ngạn cầm đũa, ngẩng đầu nhìn tôi: “Đây là cái gì?”

Nhìn đi, ngay cả canh cá cay trông như thế nào anh cũng đã quên, nhưng vẫn còn nhớ chuyện “Lạc Lạc thích ăn canh cá cay”.

Đè nén sự chua xót trong lòng, tôi gắp một miếng cá, nhúng qua nước rồi đặt vào chén anh.

“Canh cá cay, nếm thử một chút đi.”

Tạ Tri Ngạn lại không ăn.

Anh cầm đũa, vụng về gắp thức ăn cho tôi: “Chị thích ăn, chị ăn đi…”

Mặc dù thứ anh gắp vào chén cho tôi toàn là giá đỗ.

Tôi gắp giá đỗ lên, tiếng của Tạ Tri Ngạn ở đối diện bỗng nhiên vang lên: “Chị, sao chị lại khóc?”

Tôi dùng mu bàn tay quẹt nước mắt, nhỏ giọng nói:

“Cay.”

Món này quả thực rất cay.
 
Lạc Lạc Không Thoải Mái
Chương 4


9

Một đêm khó ngủ.

Ban ngày khi ở bệnh viện, tôi đã hỏi bác sĩ xem rốt cuộc chữa bệnh cho Tạ Tri Ngạn cần bao nhiêu tiền. Đó là một khoản chi phí mà tôi không trả nổi. Dù có lấy hết tất cả số tiền tiết kiệm của tôi ra cũng vẫn không đủ.

Hôm nay Tạ Tri Ngạn chơi mệt, anh rúc vào bên cạnh tôi ngủ rất say.

Tôi tì cằm trên mu bàn tay, nghiêng đầu đánh giá anh.

Khi trưởng thành Tạ Tri Ngạn có vẻ ngoài rất đẹp. Ngũ quan góc cạnh, nhưng các đường nét lại thiên về nhu hòa, cũng bớt vài phần lạnh lùng, nhiều thêm mấy phần nho nhã.

Mắt tôi di chuyển theo đường nét của anh, dường như nhìn xuyên qua anh thấy được thiếu niên thuở ban đầu.

Con trai mười bảy, mười tám tuổi, mặc quần áo đồng phục rộng thùng thình dễ hoạt động, anh đeo chiếc kính không gọng, đứng giữa một đám con trai cực kì nổi bật.

Có lẽ cái bóng thanh xuân của anh quá lớn nên giờ phút này nhìn Tạ Tri Ngạn như vậy tôi mới khó mà tiếp nhận.

Tôi nghĩ, tôi không có tiền, cũng không có đủ thời gian để chữa khỏi bệnh cho anh, chẳng bằng không chữa bệnh cho anh nữa.

Trong thời gian có hạn, tôi sẽ dùng tất cả tiền tôi có đưa anh đi chơi một lần thật vui vẻ. Đến lúc dùng hết tiền, tôi lại đưa anh về nhà, giúp anh tìm một chỗ nương thân.

Sau đó, tôi an tâm tiếp nhận phán quyết cuối cùng của số phận.

Dù sao hai người chúng tôi cũng đã thê thảm thành dạng này, vậy cứ điên cuồng một lần cuối đi.

Trước kia, tôi hy vọng mấy ngày cuối cùng này bản thân sẽ vui vẻ. Bây giờ, tôi hy vọng chúng tôi đều vui vẻ.



Buổi sáng ngày hôm sau, tôi trả phòng, đưa Tạ Tri Ngạn đến một nhà trọ bên cạnh bờ biển.

Mặt trước hướng ra biển, mùa xuân ấm áp hoa nở.

Sau khi vào ở, tôi kéo tay Tạ Tri Ngạn đi chợ gần đó mua đồ ăn.

Đi dạo một vòng bị hớ không ít. Có điều cũng không thành vấn đề. Dù sao tôi cũng không sống được lâu nữa.

Thậm chí tôi còn có một suy nghĩ độc địa thú vị – nếu lỡ có một ngày những lái buôn đó biết mình đã lừa tiền một người mắc bệnh nan y sắp chết, liệu có đấm giường giữa đêm nói “tôi thật đáng chết mà” không.

Được rồi, có lẽ… họ không biết.

10

Trong nhà trọ có đầy đủ tất cả dụng cụ. Gia vị trong bếp cũng có, chúng tôi xách thức ăn về, Tạ Tri Ngạn phụ trách việc rửa, tôi phụ trách việc thái thức ăn để xào.

Rửa được vài thứ, quần áo trên người Tạ Tri Ngạn đã ướt hơn nửa.

Anh mếu máo nói mình khó chịu, sau đó liền cởi áo.

Quần cũng bị ướt, anh đang muốn cởi ra lại bị tôi đỏ mặt ngăn cản.

“Tạ Tri Ngạn.”

Tôi nhẹ nhàng dạy anh: “Anh là con trai, không thể c ởi quần trước mặt các cô gái khác, nam nữ khác biệt, anh hiểu không?”

Tạ Tri Ngạn lẳng lặng nhìn tôi, trong đôi mắt trong veo kia mờ mịt.

Một hồi lâu sau, anh lắc đầu một cái, gắng hết sức biểu đạt: “Nhưng chị không phải người khác… chị là Lạc Lạc.”

Tôi bị lời giải thích của anh làm sững sờ, cuối cùng cũng không biết bản thân nên nói gì, chỉ có thể xoa tóc anh: “Dù thế nào cũng không được cởi.”

“Dạ.”

Tạ Tri Ngạn đáp lại, anh ngoan ngoãn thắt chặt dây quần ở ngang hông.

Tôi quay lại thái thức ăn, đang thái một đ ĩa lớn sợi khoai tây to nhỏ không đồng đều chợt cảm thấy có chút nghi ngờ.

Một người sắp chết như tôi sao lại có thể lực tốt như vậy?

Ngày hôm qua, lúc đưa Tạ Tri Ngạn đến sân chơi, tôi còn có thể chạy nhảy mà không thấy mệt chút nào. Từ sự nghi ngờ này, tôi lên mạng tìm kiếm một chút…

Theo như trên mạng nói, chuyện này có lẽ liên quan đến tâm trạng.

Thật ra lúc đầu khi mới phát hiện bệnh nan y, phản ứng của tôi cũng giống người bình thường, đầu tiên là khiếp sợ, sau đó là kinh hoàng.

Tôi mới hai mươi tư tuổi, còn chưa sống đủ. Nhưng sau khi suy nghĩ rất nhiều, tôi lại thông suốt.

So với chết trong đau khổ, chẳng bằng thoải mái một lần cuối cùng rồi chết đi theo số mệnh.

Cho nên từ khi bắt đầu đi du lịch đến nay, tôi thực sự không nghĩ đến chuyện mình sắp nhắm mắt xuôi tay.

Nói không chừng đúng là lòng rộng thì sống lâu. Nhưng tôi vừa quay đầu lại thấy Tạ Tri Ngạn đang nhìn chằm chằm mặt tôi, sau đó mặt anh biến sắc: “Chị… máu…”

Tôi ngẩn ra.

Tôi đưa tay lên sờ thử mới phát hiện mình lại chảy máu mũi.

Lúc hốc mắt Tạ Tri Ngạn đỏ hồng tìm giấy cho tôi thì đúng lúc chị chủ nhà tới đưa nước tương cho tôi.

Thấy tôi, chị “ôi trời” một tiếng rồi hỏi: “Chuyện gì thế?”

Tôi vừa lau qua bằng giấy vừa cười nói không có chuyện gì, hai lần chảy máu mũi này cũng không coi là nhiều, chỉ chảy một chút xíu mang tính tượng trưng.

Chị chủ nhà bỏ nước tương xuống, đi qua xem xét một chút.

“Em đang bị viêm xoang đúng không? Lúc chị còn trẻ cũng vậy, động một tí là chảy máu mũi, dọa người khác sợ chết.”

Tôi cười một tiếng, gật đầu nói phải.

Chị chủ nhà rất sốt ruột, chị dặn chúng tôi có chuyện thì lúc nào cũng có thể nhắn tin tìm chị rồi mới rời đi.

Sau khi chị chủ nhà rời đi, tôi nhìn chằm chằm vết máu nhỏ đỏ thẫm trên giấy vệ sinh trắng tinh, tâm trạng càng tệ hơn.

Cái gì mà lòng rộng sống vạn năm chứ, đều là rắm cả.

Con người vẫn không thể chống lại số mạng.

11

Ăn cơm xong, tôi đưa Tạ Tri Ngạn ra bờ biển chơi.

Hôm nay trời nóng, cũng không có nhiều người trên bờ biển.

Tạ Tri Ngạn ở bên cạnh nghịch cát, tôi dùng ngón tay viết chữ trên bờ cát:

Thoát nghèo, thoát ế, khỏi bệnh.

Cong tay tính toán qua thì còn hơn một trăm ngày nữa là hết năm.

Những cái này coi như nguyện vọng năm mới của tôi đi.

Dù sao… tôi cũng không biết mình còn có thể sống đến hết năm hay không.

Nhưng lúc tôi vừa cầm điện thoại định chụp hình, vừa mới mở khóa thì một cơn sóng đã xô tới cuốn sạch hàng chữ bên trên.

Tôi viết chữ theo phương thẳng đứng. Cho nên sau khi sóng biển rút đi, trên bờ cát trước mặt chỉ còn ba chữ.

Nghèo, ế, bệnh.

Tôi nhìn chằm chằm ba chữ này, khóc không ra nước mắt.

Cũng khéo, lúc Tạ Tri Ngạn đang nghịch cát ở bên cạnh thì lại có cô gái đi qua muốn xin WeChat của anh.

Tạ Tri Ngạn bây giờ đã hiểu lờ mờ WeChat là gì. Anh nắm một vốc cát, ngẩng đầu, nụ cười trên mặt vừa khôn khéo vừa lễ phép: “Em không có WeChat đâu chị.”

Nụ cười của cô gái đối diện cứng lại.

“Đã năm nào rồi, còn ai không có WeChat chứ?”

“Không muốn cho thì cứ nói thẳng, giả bộ cái gì chứ.”

Bạn của cô gái đứng bên cạnh cũng phụ họa.

“Đúng vậy, còn gọi cậu là chị, đúng là làm tớ cười chết, đến năm nay rồi mà còn có người theo đuổi hình tượng chó nhỏ lạnh lùng à?”

Tạ Tri Ngạn nghe đối phương nói một tràng thì choáng váng, anh quay đầu nhìn tôi theo bản năng.

Tôi vội vàng đi qua đó.

Tạ Tri Ngạn nắm tay tôi thật chặt, nói bằng giọng vô tội: “Lạc Lạc, bọn họ nói em là chó…”

Dựa vào chỉ số thông minh hiện tại của Tạ Tri Ngạn, anh cơ bản không hiểu “chó nhỏ” nghĩa là gì.

Anh cùng lắm chỉ nghĩ đơn giản rằng đối phương đang chửi mình là chó.

Tôi còn chưa lên tiếng, cô gái đứng đối diện đã nổi nóng trước:

“Anh con mẹ nó có bị bệnh không? Ai mắng anh là chó.”

Tạ Tri Ngạn vậy mà lại phản bác đối phương: “Chị mới có bệnh!”

Mắng xong, anh nhanh chóng núp sau lưng tôi.

Mặc dù thân hình cao một mét tám của anh núp sau lưng tôi còn nhô ra một cái đầu.

Hai cô gái đứng trước mặt chúng tôi nổi giận, họ không nghe tôi giải thích mà trực tiếp vòng qua người tôi xô đẩy Tạ Tri Ngạn.

Tôi vội vàng chạy tới bảo vệ anh nhưng giữa lúc lôi kéo, một tiếng đập tay vang dội vang lên.

Cô gái tóc vàng thừa dịp tôi không chú ý đã giáng một bạt tai lên mặt Tạ Tri Ngạn.

Tạ Tri Ngạn cắn môi, dấu bàn tay trên má trái của anh cực kỳ nổi bật.

Tôi sửng sốt mấy giây sau đó lấy lại tinh thần, tôi giống như phát điên đẩy cô gái kia xuống bờ cát, tát trả mấy cái liên tiếp.

Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên tôi đánh nhau với người khác.

Người qua đường báo cảnh sát. Đồn cảnh sát gần nhất cũng chỉ cách chỗ này một cây số, chỉ mấy phút cảnh sát đã chạy tới hiện trường.

Chúng tôi bị đưa đi hết.



Đôi bên cũng không có xích mích gì to tát, sau khi cảnh sát hòa giải, hai cô gái kia xin lỗi Tạ Tri Ngạn.

Tôi nắm chặt tay anh rời đi.

Cũng không ai phải bồi thường tiền thuốc thang cho đối phương, dấu bàn tay trên mặt Tạ Tri Ngạn đã mờ từ sớm, cô gái tóc vàng kia thì bị thương nghiêm trọng hơn một chút.

Trên đường về, Tạ Tri Ngạn im lặng khác thường. Tôi không nhịn được hỏi anh: “Đau à?”

Tạ Tri Ngạn lắc đầu, lại còn lắp bắp khen tôi một câu: “Vừa rồi chị… rất dũng cảm.”

Nói xong, anh dừng bước.

Dưới ánh đèn đường, anh học theo dáng vẻ ngày thường của tôi, giơ tay lên xoa mặt tôi, động tác của anh cung kính song lại có phần vụng về.

“Vừa rồi chị cực kỳ xinh đẹp.”
 
Lạc Lạc Không Thoải Mái
Chương 5


12

Trên đường trở về, tim tôi cứ nhảy lên dữ dội, mất kiểm soát.

Tôi biết rõ Tạ Tri Ngạn bây giờ chỉ là một đứa trẻ, nhưng…

Dáng vẻ của anh lúc xoa mặt tôi, khen tôi vẫn hiện đi hiện lại trong tâm trí tôi.

Hoa dại ven đường nở thật đúng lúc, cũng không biết Tạ Tri Ngạn trông thấy chúng ở đâu mà hái được hai bông, cài lên tóc tôi một cách vụng về.

Buổi tối, tôi nấu hai ly mì ăn liền vị thịt kho, cực kỳ hợp khẩu vị của Tạ Tri Ngạn.

Ngay cả nước mì bên hộp của tôi cũng bị anh uống sạch.

Đêm khuya, ăn uống xong xuôi thì cũng nên đi tắm.

Nhưng lúc tôi quấn khăn tắm đi ra, Tạ Tri Ngạn đã nằm ngủ trên mặt đất.

Lòng tôi chua xót. Là tôi đã dạy anh chưa tắm giặt thay quần áo thì không được lên giường.

Đồ ngốc này.

Bên cạnh có một chiếc ghế sofa, anh không biết qua đó nằm sao?

Tôi bước lên trước, ngồi xuống rồi nhẹ nhàng đẩy cánh tay anh: “Tạ Tri Ngạn…”

Chỉ mới gọi mấy tiếng, anh đã mở mắt ra, mắt lim dim ngái ngủ nhìn tôi cười: “Lạc Lạc.”

Kể từ sau hôm đó, anh đổi sang gọi tôi là Lạc Lạc.

Tôi kéo anh từ dưới đất lên, đẩy vào trong phòng tắm: “Đi tắm, đánh răng, sau đó lên giường đi ngủ.”

Có thể thấy Tạ Tri Ngạn đã buồn ngủ, nhưng anh vẫn ngoan ngoãn nghe lời, cầm đồ ngủ đi vào phòng tắm.

Rất nhanh đã có tiếng nước vọng ra ngoài.

Tạ Tri Ngạn học gì cũng nhanh, sau khi dạy anh cách tắm mấy lần, anh đại khái có thể tự làm được.

Khoảng chừng mười mấy phút sau, anh r khỏi phòng tắm, bộ đồ ngủ mặc trên người xiêu xiêu vẹo vẹo.

Tôi đi lên trước giúp anh chỉnh lại quần áo, trong lúc vô tình lại đụng phải cánh tay anh: “Sao lại lạnh như vậy?”

Tạ Tri Ngạn sụt sịt: “Tắm được một nửa thì không có nước nóng… lạnh quá…”

Vừa nói, anh vừa khom người ôm tôi vào lòng: “Ôm một cái đi Lạc Lạc.”

Lạnh quá.

Da thịt bị nước lạnh dội qua chừng mười phút, cách lớp quần áo cũng có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo kia.

Tôi vội vàng kéo anh tới giường nằm xuống rồi dùng chăn quấn chặt lấy anh.

Tôi cảm thấy có chút đau lòng.

“Nước lạnh thì đừng tắm.”

Tôi kéo chặt góc chăn cho anh, không nhịn được nhẹ giọng trách.

Tạ Tri Ngạn chớp mắt mấy cái: “Nhưng chị không thích.”

Như thể sợ tôi không hiểu, anh lặp lại lần nữa, cố gắng giải thích: “Chị không thích… đi ngủ mà chưa tắm.”

Tôi im lặng hồi lâu rồi thở dài một cái.

“Ngủ đi.”

Tôi thấy cái tên Tạ Tri Ngạn này không nên làm luật sư, làm bác sĩ khoa tim thì hợp lý hơn.

Ở chung một chỗ với anh tim chịu rất nhiều áp lực.

Trước kia, anh dịu dàng tốt đẹp, ở cùng anh lúc nào tim tôi cũng đập loạn nhịp.

Bây giờ, anh biến thành người có chỉ số thông minh chỉ bằng đứa nhóc nhưng luôn dùng phương thức ngốc nghếch ngờ nghệch để đối xử thật tốt với tôi. Anh chẳng cân nhắc chuyện gì, chỉ quan tâm tới tôi.

Từng giây từng phút đều làm người ta cảm động.



Sau khi tôi kể xong truyện Công chúa Bạch Tuyết và Cô gái ngón cái, cuối cùng cũng thành công đưa Tạ Tri Ngạn vào giấc ngủ.

Tôi lặng lẽ nhìn anh, trong lòng chợt có chút phiền muộn.

Cũng không biết còn có thể nhìn anh như này trong bao lâu nữa. Ánh mắt phác họa đường nét khuôn mặt của anh một hồi, tôi mới dồn hết can đảm chậm rãi tới gần anh.

Gần thêm chút nữa.

Cho đến khi chạm vào bờ môi mềm mại.

Đây là lần đầu tiên hai chúng tôi thân mật sau mấy năm chia tay. Không thể ngờ, nụ hôn không thể tính là hôn môi này lại ở trong tình huống anh ngờ nghệch, tôi sắp chết.

Nghĩ đến đây tôi lại cảm thấy có chút chua xót trong lòng.

Chạm nhẹ vào môi anh một cái xong, tôi lặng lẽ tách ra, nhưng… Tạ Tri Ngạn vốn đang ngủ vậy mà lại bất ngờ mở mắt.

“Chị.”

Anh lại gọi tôi là chị, trong mắt có chút nghi ngờ: “Chị làm gì vậy?”

Hôn trộm bị người ta bắt tại trận, mặc dù anh không hiểu mấy chuyện này nhưng tôi vẫn không nhịn được mà đỏ mặt.

Hồi lâu sau, tôi mới ngập ngừng giải thích: “Làm thế là để thể hiện chị thích Tạ Tri Ngạn…”

Tôi còn chưa nói dứt câu, đã bị người ta chặn môi.

Là Tạ Tri Ngạn.

Anh học dáng vẻ lúc nãy của tôi dán môi qua, chạm một cái thật nhẹ, nhưng không có bất kỳ động tác dư thừa nào.

Anh cười khúc khích.

“Em cũng thích chị.”

13

Những ngày tiếp theo, tôi và Tạ Tri Ngạn cùng đi đến rất nhiều thành phố.

Chúng tôi đến Đông Bắc xem tuyết rơi, đến đồng cỏ Nội Mông, tay trong tay đi dạo trên con đường ven Tây Hồ, cùng nhau ngắm nhìn bình minh trên hồ Thanh Hải.

Chúng tôi leo núi, du hồ, lên đ ỉnh núi, xuống bờ biển.

Ấn tượng sâu sắc nhất là hôm đi ngắm mặt trời mọc.

Tạ Tri Ngạn siết tay tôi thật chặt.

Thực ra tôi cũng không phải người kiểu cách, nhưng khi nhìn thấy ánh sáng mặt trời chậm rãi ló lên, tôi vẫn không kìm được xúc động.

Hóa ra, trên đời còn có nhiều điều tốt đẹp như vậy.

Tôi không tự chủ siết chặt tay Tạ Tri Ngạn, nhẹ nhàng thủ thỉ bên tai anh:

“Tạ Tri Ngạn.”

“Nếu có một ngày anh khôi phục trí nhớ, hy vọng anh có thể nhớ những gì em nói hôm nay.”

Câu nói cuối cùng đã ấp ủ hồi lâu, còn chưa nói ra miệng tôi đã nghẹn ngào.

“Em thật sự, thật sự rất thích anh.”

“Có câu thuở thiếu thời không nên gặp người quá xuất sắc, nếu không cả đời cũng chẳng thể nào quên được.”

“Em thực sự… thực sự khó mà quên được.”



Tôi nói rất nhiều.

Đáng tiếc, Tạ Tri Ngạn hiện tại không hiểu những lời tôi nói.

Anh chỉ biết quay đầu, dùng gương mặt hoang mang nhìn tôi. Sau đó lại chỉ vào ánh sáng ở phía chân trời rồi kêu lên: “Lạc Lạc, thật đẹp!”

Tôi khẽ cười, tựa đầu vào vai anh phụ họa:

“Đúng vậy, thật đẹp.”

Hy vọng chúng tôi có thể cùng nhau nhìn cảnh đẹp thêm vài lần nữa.

Dù có lẽ anh cũng không thể nhớ những thứ tốt đẹp này.

Lúc sắp dùng hết tiền, tôi mua hai vé tàu đưa Tạ Tri Ngạn về nhà.

Được Trì Chấn dẫn đường, chúng tôi tới nhà Tạ Tri Ngạn.

Nhà của anh lại nằm trong tiểu khu bên cạnh nhà tôi. Nhưng tôi chưa từng chạm mặt anh ở đó.

Tạ Tri Ngạn sống một mình, Trì Chấn qua nhà anh mấy lần nhưng cũng không biết mật khẩu nhà anh.

Tôi nắm tay Tạ Tri Ngạn: “Anh nghĩ kĩ một chút, anh có thể nhớ ra mật khẩu không?”

Tạ Tri Ngạn nhìn chằm chằm khóa cửa hồi lâu rồi ngẩng đầu.

“Mật khẩu là cái gì?”

… Tôi không biết phải làm sao nên đành bỏ cuộc, cuối cùng cũng chỉ có thể thử mở xem sao.

Sinh nhật anh là mùng tám tháng mười, tôi thử cộng thêm năm sinh vào…

Sai mật khẩu.

Tôi lại bắt đầu đoán con số may mắn của Tạ Tri Ngạn, sinh nhật của bố mẹ anh, vân vân.

Suy đi nghĩ lại một hồi lâu Trì Chấn đứng bên cạnh bất ngờ mở miệng: “Nếu không thì thử sinh nhật cậu đi?”

Tôi có chút sửng sốt: “Đừng đùa, tụi tớ đã chia tay bao lâu rồi chứ.”

Lúc đầu anh chưa bị thương, sao anh có thể lấy sinh nhật tôi làm mật khẩu.

Trì Chấn nhún vai: “Thử một chút thôi mà.”

Bị cậu ấy thuyết phục, tôi cùng thử xem sao.

“Đã mở khóa.”

Tiếng nhắc nhở vang lên, cửa phòng mở ra.

14

Mật khẩu mở khóa cửa nhà của Tạ Tri Ngạn… vậy mà lại là sinh nhật của tôi.

Đã lâu chưa có người ở nên trong phòng phủ một lớp bụi.

Sự chú ý của Tạ Tri Ngạn bị một con rối gỗ trong phòng hấp dẫn, thừa lúc anh táy máy, tôi vào phòng ngủ của anh.

Bên gối anh đặt một tấm hình.

Trong hình, một đôi nam nữ sinh cùng mặc đồ trắng đang cười với ống kính, tay anh khoác hờ lên vai nữ sinh, trẻ trung và tươi đẹp.

Một cảnh tượng quen thuộc, đó chính là chúng tôi năm mười bảy tuổi.

Anh vẫn còn giữ tấm hình này.

Bàn tay đang nắm tấm hình của tôi run lên nhè nhẹ.

Tôi đang hối hận.

Hối hận khi còn trẻ đã bỏ lỡ.

Khi đó trẻ tuổi ngang bướng, thích đối phương nhưng lại cố chấp không chịu nhún nhường.

Rồi với tình cảm giấu kín trong tim, chia xa tuổi thiếu niên hăng hái.

Nhưng trong mấy năm chúng tôi nghĩ về nhau, anh thành kẻ ngốc, đời tôi không còn dài.

“Lạc Lạc…”

Phía sau chợt có người gọi tôi.

Tạ Tri Ngạn cầm một con gấu mèo bông, anh chạy tới, quơ quơ nó trước mặt tôi.

“Thật lạ.”

Anh cau mày lầm bầm: “Em vừa thấy nó liền cảm giác chỗ này đau.”

Lúc nói chuyện, anh đưa tay ôm lấy ngực.

Tôi nhìn thấy con gấu mèo bông đó thì không nói lên lời.

Đó là quà tôi đưa cho anh lúc chúng tôi mới chia tay.

Món đồ này thực ra là tôi gắp rất lâu trong máy đồ chơi mới được, định tặng cho anh, nhưng lúc chia tay tôi vẫn làm ra vẻ như chẳng có gì, nói với anh đó là “quà chia tay”.

Trong khi Tạ Tri Ngạn nhìn chằm chằm con gấu mèo bông, thỉnh thoảng còn lật qua lật lại xem. Tôi không nói gì, chỉ xoa tóc anh.

Ba người chúng tôi ngồi trong phòng Tạ Tri Ngạn rất lâu.

Tôi và Trì Chấn chia ra ngồi hai bên sofa, không hẹn mà cùng im lặng.

Còn Tạ Tri Ngạn… nằm trên sofa ngủ, trong lòng anh còn ôm một con gấu mèo bông.

Im lặng một hồi lâu, Trì Chấn đặt một tấm thẻ ngân hàng lên bàn uống trà nhỏ.

“Cái này là tớ vừa tìm thấy trong ngăn kéo của Tạ Tri Ngạn, thử xem xem bên trong có tiền không, có thể dùng để trị bệnh.”

Tôi gật đầu.

Tiểu khu dưới lầu vừa hay có một ngân hàng. Tôi để Trì Chấn trông Tạ Tri Ngạn còn mình cầm thẻ xuống lầu.

Lúc nhập mật khẩu, tôi thử cả sinh nhật Tạ Tri Ngạn và sinh nhật tôi.

Mật khẩu của thẻ vẫn là sinh nhật của tôi.

Sau khi số dư còn lại được hiển thị, tôi sửng sốt hồi lâu.

Trong thẻ có tiền, rất nhiều, là sáu con số, hẳn là sẽ đủ tiền chữa bệnh cho Tạ Tri Ngạn.

Lấy lại thẻ, tôi về nhà Tạ Tri Ngạn thật nhanh.

“Có tiền!”

Tôi nói với Trì Chấn một cách hưng phấn, trong thẻ của Tạ Tri Ngạn có rất nhiều tiền, đủ để anh chữa bệnh.

Trì Chấn vậy mà lại có chút sửng sốt: “Vậy cậu thì sao?”

Tôi ngơ ra.

“Tớ?”

Trên ghế sofa, Trì Chấn im lặng nhìn tôi, cau mày lại: “Bản thân cậu cũng cần tiền chữa bệnh.”

Vừa rồi ở trên xe, trong khi Tạ Tri Ngạn đeo tai nghe xem hoạt hình, tôi đã kể vắn tắt những chuyện xảy ra gần đây cho Trì Chấn nghe.

Bao gồm cả chuyện tôi bị bệnh.

Tôi cười gượng: “Cậu cũng biết, ung thư ấy mà, là nan y, đa phần không chữa được.”

Tôi nghịch tấm thẻ ngân hàng trong tay, nhẹ giọng nói:

“Nếu chữa được thì mất hơn nửa tiền rồi. Nói sau đi, tiền của Tạ Tri Ngạn, làm gì có cái lý để tớ cầm đi chữa bệnh chứ.”

Trì Chấn châm một điếu thuốc.

“Nhưng nếu cậu cầm khoản tiền này để cứu mạng mình, sau còn có thể kiếm tiền trị đầu cho cậu ấy. Còn nếu bây giờ cậu bỏ không chữa trị thì cho dù cậu ấy có hết bệnh, cậu cũng đã…”

Cậu ấy trầm ngâm một lúc, không đề cập tới chữ kia.

“Cậu thực sự cảm thấy đó là kết quả Tạ Tri Ngạn muốn thấy sao?
 
Lạc Lạc Không Thoải Mái
Chương 6


15

Tôi lặng lẽ lắc đầu không nói gì.

Tôi không biết đó có phải kết quả mà Tạ Tri Ngạn muốn không. Nhưng tôi biết, căn bệnh tôi mắc không phải cứ dùng tiền là có thể chữa khỏi.

Nếu như cả tiền và người đều không còn thì Tạ Tri Ngạn biết phải làm sao?

Tiền thì bị tôi tiêu, anh lại ngốc như thế, ai sẽ lo cho nửa đời sau của anh đây?

Bị bệnh là do số tôi không tốt, nhưng tôi không thể để Tạ Tri Ngạn biết về số mệnh xui xẻo này được.

Thấy tôi lắc đầu, Trì Chấn lại thở dài, điếu thuốc sắp cháy hết cậu ấy mới thấp giọng nói:

“Dù sao tiền này cũng là của Tạ Tri Ngạn, cậu cứ quyết định thay cậu ấy đi.”

Tôi lấy lại thẻ, không nói thêm gì nữa.

Trái lại Trì Chấn lúc dập thuốc còn thở dài thêm một tiếng:

“Cậu nói xem hai người các cậu, nhớ nhung nhau nhiều năm như vậy, kết quả tính người này lại bướng hơn người kia, nếu không cũng chẳng tới mức như bây giờ.”

Tôi cười một tiếng.

Cũng đúng.



Có khoản tiền này, việc chữa trị của Tạ Tri Ngạn hết sức thuận lợi.

Trì Chấn cũng thường xuyên tới thăm anh.

Mấy ngày nay, Trì Chấn vẫn luôn thuyết phục tôi đi kiểm tra kỹ càng một lần, theo cậu ấy nói thì…

“Trị bệnh hay không thì nói sau, nhưng cậu cũng phải đi kiểm tra một chút chứ?”

Tôi lại không chịu.

Bởi vì tôi… sợ.

Tôi không có tiền, cũng rất sợ chết.

Vào sáng hôm nhận được kết quả từ bệnh viện, tôi đã tự phán cái chết cho bản thân.

Tôi sợ đi kiểm tra sẽ phải nghe bác sĩ tuyên ngày giỗ của mình, cũng sợ sau khi đi lại phát hiện bệnh của tôi vẫn còn hi vọng.

Nhưng tôi lại không có tiền.

Thế chẳng phải càng tàn nhẫn hơn sao?

Cho nên tôi cứ một mực kéo dài.

Đến cuối cùng, Trì Chấn không cưỡng ép được tôi, cậu ấy chỉ có thể vừa hút thuốc vừa cảm thán: “Kỳ Lạc Lạc, cậu đúng là cmn không thay đổi chút nào.”

Điều duy nhất khiến tôi vui mừng là bệnh của Tạ Tri Ngạn đã bắt đầu chuyển biến tốt từng chút, từng chút một.

Anh đã bắt đầu nhận biết được vài thứ.

Tôi cũng dần thấy yên lòng.

Chắc hẳn là do mắc bệnh nên gần đây tôi cực kỳ mệt mỏi, lúc soi gương cũng cảm thấy sắc mặt nhợt nhạt đi.

Nhưng tôi lại không có cảm giác đau đến mức không muốn sống, không xuống nổi giường như những người mắc bệnh ung thư trên TV.

Thậm chí tôi còn thầm nghĩ trong lòng liệu có phải vì tâm trạng tôi thoải mái tích cực nên bệnh tình đã bắt đầu chuyển biến tốt?

Tôi cũng bắt đầu do dự xem mình có cần đi bệnh viện kiểm tra không.

Nhưng nghĩ tới ví tiền rỗng tuếch của bản thân, suy nghĩ này lại bị chặn lại.

Tôi vẫn không có cách nào thuyết phục bản thân dùng tiền chữa bệnh của Tạ Tri Ngạn.

Hôm giỗ mẹ, tôi mua một bó hoa đi thăm mộ.

Lúc trở về lại phát hiện Tạ Tri Ngạn đang ngồi trên ghế salon, trên đầu anh có vết máu, còn Trì Chấn đứng trước mặt anh, đang hùng hổ bôi thuốc giúp anh.

Tôi sửng sốt hai giây rồi vội vàng chạy tới: “Xảy ra chuyện gì thế?”

Trì Chấn còn đang ngậm thuốc lá nên nói chuyện có chút không rõ ràng:

“Tôi đưa cậu ấy đi ăn cơm vừa đúng lúc gặp hai người bạn học cũ ngồi ở bàn bên cạnh. Lúc tớ đi vệ sinh, Tạ Tri Ngạn nghe thấy hai người lắm điều đó nói xấu cậu nên chạy qua động tay động chân với các cô ấy rồi bị mấy người đàn ông ngồi cùng bàn với họ đánh.”

Vừa nói, Trì Chấn vừa chửi thề một câu, anh cuộn tay đập một cái lên vai Tạ Tri Ngạn: “Con mẹ nhà cậu, không biết chờ tớ quay về à?”

Tạ Tri Ngạn cười một tiếng, trong mắt có vài phần trong sáng.

Anh nói bằng giọng kiên định: “Bọn họ mắng Lạc Lạc, không thể nhịn được.”

16

Trì Chấn bôi thuốc cho Tạ Tri Ngạn xong thì rời đi.

Trước khi đi, anh nhìn lướt qua Tạ Tri Ngạn rồi ném cho tôi một tấm thẻ: “Bên trong có một trăm ngàn, coi như tớ cho cậu mượn, đi khám trước đi, mật khẩu là 135246.”

Tôi bắt lấy thẻ ngân hàng được ném trên không trung theo bản năng, đang muốn từ chối thì cậu ấy đã đóng cửa bỏ đi.

Tôi sửng sốt mất mấy giây rồi đặt thẻ ngân hàng trên bàn trà, định bụng đợi lần sau cậu ấy tới thì trả lại.

Có lẽ là vì chuyện lúc nhỏ nên bản thân tôi luôn nghĩ mọi chuyện theo hướng rất bi quan.

Có người chủ động cho tôi vay tiền cứu mạng, ý nghĩa đầu tiên của tôi lại là – nếu tôi không chừa khỏi thì một trăm ngàn tệ mà Trì Chấn tốt bụng cho tôi vay coi như uổng công vô ích.

Cho dù tôi chữa khỏi thì tiền chữa bệnh cho sau này cũng sẽ nhiều gấp mấy lần trăm ngàn tệ này, số tiền còn lại tôi phải làm sao?

Bỏ thẻ ngân hàng xuống, tôi cười cười tự giễu.

Có lẽ, tôi nên chờ chết.



Tôi đỡ Tạ Tri Ngạn tới phòng ngủ, sợ vết thương trên đầu anh dính nước nên không cho anh tắm.

Nhưng Tạ Tri Ngạn lại nói sợ, anh siết cổ tay tôi, không chịu để tôi đi.

“Ừ, không đi.”

Tôi giúp anh đắp chăn cẩn thận, nhẹ nhàng dỗ dành, thuận thế nằm bên cạnh anh.

Dù gì bây giờ trí lực của Tạ Tri Ngạn còn chưa hồi phục, vẫn coi là một đứa trẻ, tôi cũng không cần cố kỵ gì.

Tắt đèn, tôi nhẹ nhàng kể chuyện cho anh nghe.

Kể được một nửa thì cơn buồn ngủ ập đến, tôi bèn ngủ thiếp đi.

Đang lúc nửa tỉnh nửa mê, dường như có người ôm tôi vào lòng, người anh nóng rẫy, tôi khó chịu nên hơi đẩy anh ra.

“Tạ Tri Ngạn, nóng.”

Nhưng người nọ lại càng ôm chặt tôi hơn.

Giọng nói dịu dàng quen thuộc lặng lẽ vang lên bên tai tôi, không còn là chất giọng non nớt như trước:

“Lạc Lạc, là anh.”

17

Mấy giây sau, cảm giác buồn ngủ tiêu tan trong nháy mắt.

Tôi mở mắt ra.

Mượn ánh trăng ngoài cửa sổ, tôi đã thấy rõ ánh mắt anh.

Đó là Tạ Tri Ngạn.

Là Tạ Tri Ngạn bình thường tỉnh táo.

Ánh sáng trong phòng rõ ràng rất kém, nhưng tôi lại có thể nhìn rõ mắt anh hơi ửng đỏ.

Khoảnh khắc ánh nước mờ mịt kia, anh cúi người nhẹ nhàng ôm lấy tôi.

Anh thở dài.

“Lạc Lạc, anh quay lại rồi.”

Tôi run rẩy há miệng ra nhưng không nói gì.

Nên nói cái gì bây giờ?

Đầu tôi trống rỗng.

Nói tốt quá rồi, nói em thực sự nhớ anh, nói chúng ta quay lại đi?

Dường như dù là gì cũng không nói được.

Mối tình đầu từng nhớ nhung sâu sắc, lần đầu tiên “chính thức gặp mặt” sau mấy năm lại là ở trên giường.

Có mở đầu như thế nào thì cũng thấy hơi kỳ quái.

Tôi chưa từng nghĩ Tạ Tri Ngạn sẽ đột nhiên khỏi bệnh, thậm chí… chưa từng nghĩ lúc tôi còn sống có thể thấy anh tỉnh táo trở lại.

Mũi tôi cay cay.

Đến lúc này, nước mắt tôi bất giác rơi xuống.

Tạ Tri Ngạn ôm tôi vào lòng, anh nhẹ giọng hỏi tôi lúc trước khi anh ngây ngốc tại sao tôi lại nói mình không sống được lâu.

Tôi ngớ người ra, lúc bấy giờ tôi mới nhớ ra mình chưa từng nói với anh chuyện bản thân bị bệnh. Bởi vì dù có nói thì anh lúc đó cũng không hiểu.

Lần duy nhất nhắc tới trước mặt anh là lúc ở trên xe nói với Trì Chấn, mà khi đó Tạ Tri Ngạn đang đeo tai nghe xem hoạt hình.

Nghe anh hỏi tới chuyện này, tôi ngược lại hơi chần chừ.

Một người đã bị phán tử hình như tôi, nên không màn tất cả ở cạnh anh trong những giây phút cuối cùng của sinh mạng hay nên duy trì sự tỉnh táo?

Dù sao, so với việc tái hợp ngắn ngủi sau đó vĩnh viễn rời xa khiến anh đau đớn thì chẳng bằng không bao giờ tái hợp.

Tôi ấy mà, đúng là ví dụ điển hình cho người thuộc chủ nghĩa bi quan.

Lúc tôi đang xoắn xuýt thì trên đỉnh đầu chợt có tiếng Tạ Tri Ngạn thở dài.

Anh xoa tóc tôi, động tác rất dịu dàng.

Giống như động tác tôi làm với anh lúc anh ngốc nghếch.

“Kỳ Lạc Lạc.”

Anh thấp giọng gọi tên tôi, giọng điệu không biết làm sao.

“Sao em vẫn cứ thích xoắn xuýt như vậy nhỉ?”

Tôi còn chưa nói dù chỉ một chữ mà anh đã nhìn thấu sự do dự của tôi.

“Em không cần suy nghĩ cho anh, cũng đừng bi quan như vậy.”

“Chúng ta đã bỏ lỡ nhau nhiều năm như vậy, dù cho sau này xảy ra chuyện gì chúng ta cũng cùng nhau đối mặt được không?”

Anh siết chặt tay tôi: “Những năm nay anh có tích góp được chút, ba mẹ qua đời cũng để lại di sản, dù có thể nào anh cũng sẽ chữa khỏi bệnh của em.”

Nhắc tới tích góp, tôi gật đầu: “Em đã dùng một ít tiền trong thẻ của anh để khám bệnh cho anh, kế hoạch ban đầu có thể phải dùng hết số tiền tích góp này mới có thể chữa khỏi bệnh của anh, không ngờ hôm nay…”

Nhắc tới tấm thẻ kia, Tạ Tri Ngạn trầm mặc một lát.

Hồi lâu sau, anh nhẹ giọng nói: “Tấm thẻ kia không phải của anh.”

“Cái gì?”

Tôi sửng sốt, hình như đã đoán được gì đó: “Vậy đó…?”

“Của Trì Chấn.”

“Nhưng mật khẩu thẻ ngân hàng của cậu ấy sao lại là sinh nhật của em…”

Tạ Tri Ngạn không trả lời tôi.

Anh lặng lẽ nhìn tôi, câu trả lời chỉ liếc qua là hiểu ngay.

Tôi cũng chợt nhớ ra lúc đầu tôi cầm thẻ ngân hàng tra số dư xong trở về nói bệnh của Tạ Tri Ngạn được cứu rồi, trong mắt Trì Chấn chợt lóe lên chút kinh ngạc.

Lúc đó, cậu ấy cau mày hỏi tôi: “Vậy bệnh của cậu thì sao?”

Cả chuyện sau đó…

Cậu ấy lại lấy danh nghĩa của bản thân đưa tôi một tấm thẻ ngân hàng kia, nói cho tôi mượn để đi khám bệnh.

Ánh mắt mang theo hàm ý sâu kín khi ấy khiến tôi không hiểu gì, nay nghĩ lại thì đã thông suốt.



Tôi và Tạ Tri Ngạn ngồi im rất lâu, không ai nói gì.

Đến cuối cùng vẫn là Tạ Tri Ngạn phá vỡ sự im lặng:

“Ngày mai anh đi lấy tiền trả lại cho Trì Chấn, những năm nay cậu ấy tích góp cũng không dễ dàng gì.”

“Được.”
 
Lạc Lạc Không Thoải Mái
Chương 7


18

Ngày hôm sau, tôi, Tạ Tri Ngạn, Trì Chấn, ba người chúng tôi ngồi trên ghế sofa ở nhà Tạ Tri Ngạn.

Tạ Tri Ngạn cũng không trả tiền ngay trước mặt cậu ấy, anh kêu Trì Chấn tới chỉ để nói chuyện anh đã tỉnh táo trở lại.

Có thể nhìn ra được, Trì Chấn thực sự cảm thấy mừng cho anh.

Nhưng sau khi vui mừng, Trì Chấn liếc nhìn tôi, sắc mặt cậu ấy trầm đi một chút.

“Tạ Tri Ngạn, có chuyện này vẫn phải nói cho cậu biết.”

“Là về bệnh của Lạc Lạc.”

Tạ Tri Ngạn nhẹ nhàng ngắt lời cậu ấy: “Tớ biết cả rồi, yên tâm, tớ sẽ đưa cô ấy đi khám và chữa trị.”

Lúc nói chuyện, Tạ Tri Ngạn nắm lấy tay tôi, vỗ nhẹ một cái.

Trì Chấn cứng họng vài giây sau đó nở nụ cười.

“Tớ biết mà, chỉ có cậu mới có thể lay chuyển cậu ấy.”

Ánh mắt cậu ấy quét qua đôi tay đang nắm chặt vào nhau của tôi và Tạ Tri Ngạn, song không nhìn lâu.

Trò chuyện mấy câu, Trì Chấn biết Tạ Tri Ngạn vừa khỏi bệnh, lấy cớ muốn anh được nghỉ ngơi thật tốt để rời đi.

Trước khi đi, cậu ấy mới nghiêm túc nhìn tôi.

“Yên tâm, tớ từng học xem tướng mấy ngày, khuôn mặt này của cậu nhìn qua là biết tướng sống lâu.”

“Ừ.”

Tạ Tri Ngạn tiễn Trì Chấn ra ngoài, chuyến này đi mất gần nửa tiếng đồng hồ.

Khi Tạ Tri Ngạn quay lại, anh khép cửa, thấp giọng nói: “Anh trả lại tiền cho cậu ấy rồi.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt rồi.”

Tạ Tri Ngạn lấy áo khoác treo ở trước cửa của tôi, đi tới nói: “Đi thôi.”

Tôi lập tức bối rối, hỏi lại: “Đi đâu?”

“Bệnh viện.”

Tạ Tri Ngạn không nói gì thêm, anh giúp tôi mặc quần áo nhưng lúc cài cúc thì anh lại đỏ mặt.

Lúc cài đến vị trí trước ngực thì dừng lại, anh thả lỏng tay, chỗ còn lại để tôi tự cài.

“Chúng ta đi tái khám đi. Phải biết chính xác tình trạng ra sao chứ.”

Tôi còn muốn nói nhưng anh đã phủ đầu trước: “Ngoan, kiểm ra rồi về.”

Tôi không thể lay chuyển được anh nên đành phải cài các nút còn lại và theo anh ra ngoài.



Cổng bệnh viện.

Hôm nay gió hơi lớn, một cơn gió lạnh thổi qua khiến người tôi bất giác run rẩy.

Tôi không thể biết rốt cuộc đó là lạnh hay là sợ. Giây tiếp theo, Tạ Tri Ngạn nắm lấy tay tôi, anh nhẹ nhàng nói: “Không sao, anh đã hẹn với chuyên gia rồi.”

Anh đang nói với tôi là không sao, nhưng nếu ngẫm kĩ sẽ thấy giọng nói của anh còn run hơn cả tôi.

Tôi bất chợt muốn khóc. Trước kia ôm suy nghĩ sắp chết để đi du lịch, thậm chí muốn tự sát giữa đường đi để kết thúc nỗi đau.

Tôi vẫn ôm kiểu chủ nghĩa anh hùng nhìn thì có vẻ lạc quan. Tôi biến mình thành hình tượng lạc quan cởi mở. Xem đi, ở thời điểm đối mặt với bệnh tật và cái chết, tôi có thể không cố chấp như thế. Tôi chủ động lựa chọn ngắm nhìn thế giới này một chút, sau đó kết thúc tất thảy.

Nhưng thực tế, chủ nghĩa bi quan từ trong xương cốt đang làm mưa làm gió, người dũng cảm thực sự là người đối mặt với bệnh thì xông thẳng về trước để vượt qua chứ không phải giống như tôi, ngay cả đánh cũng còn chưa đánh đã ném áo giáp chủ động tự sát.

Tôi sợ, tôi đang trốn tránh.

Thậm chí ngay cả can đảm đi tái khám tôi cũng không có.

Mà thời khắc này, tôi lại không tự chủ được mà muốn lùi bước.

Là Tạ Tri Ngạn.

Là Tạ Tri Ngạn sở hữu chỉ số thông minh của trẻ con ở thời gian trước nhẹ nhàng trấn an, dắt tay tôi, đưa tôi vào bệnh viện.

19

Lúc kết quả kiểm tra được trả về, tôi khéo léo từ chối ý định muốn đi cùng của Tạ Tri Ngạn rồi một mình đi vào phòng bệnh.



Lúc trở ra, sắc mặt tôi tái nhợt, thậm chí trên trán cũng rịn mồ hôi.

Tạ Tri Ngạn nắm lấy tay tôi.

Trước giờ anh vẫn là một người trầm ổn ôn hòa, nhưng giờ phút này, đôi tay khẽ run lên vẫn tiết lộ sự bất an trong lòng anh: “Bác sĩ nói sao?”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, không nhịn được nữa tôi mới đột ngột tựa vào lòng anh bật khóc thành tiếng.

Lần này, Tạ Tri Ngạn hoàn toàn hoảng hốt.

Anh vỗ lưng giúp tôi, tay chân anh cũng luống cuống: “Lạc Lạc…”

Thiếu niên dù trời có sập xuống cũng có thể thản nhiên như thường trong ký ức của tôi bây giờ lại nói bằng giọng hốt hoảng, lời nói cũng lắp bắp.

“Không sao, anh sẽ ở bên cạnh em… chúng ta có bệnh chữa bệnh, đừng sợ…”

“Tạ Tri Ngạn.”

Tôi ôm lấy eo anh, giọng nghèn nghẹn vì vùi mặt trong lòng anh.

“Là chẩn đoán sai.”

Tạ Tri Ngạn sững sờ.

Bàn tay đang vỗ lưng tôi khựng lại, một hồi lâu cũng không nhúc nhích.

“Là sao?”

Sợ nghe lầm, anh còn hỏi lại một lần nữa.

Tôi gạt nước mắt trên khoé mi, ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn anh.

“Bệnh viện trước đó chẩn đoán sai.”

“Khối u của em là lành tính… lành tính…”

Tôi lại không nhịn được bật khóc.



Ngày hôm đó ở trong hành lang bệnh viện, một nam một nữ ôm nhau, khóc trông rất mất mặt.

Trên đường về, Tạ Tri Ngạn mới nhận ra có cái gì đó không đúng.

“Vậy lúc đầu em chảy máu mũi mấy lần…”

Tôi im lặng một lúc: “Bác sĩ nói có thể là do lúc đó nóng trong, hoặc bị viêm xoang…”

Qua một cột đèn giao thông, Tạ Tri Ngạn lại hỏi.

“Dạng bệnh này mà bệnh viện cũng có thể chẩn đoán sai, quá vô trách nhiệm rồi. Sau đó bệnh viện chưa từng liên lạc lại với em sao?”

Tôi sửng sốt một chút, lúc này mới nhớ ra.

“Em vứt thẻ sim cũ vào hôm bắt đầu đi du lịch rồi.”

Lúc ấy, đột nhiên biết mình mắc phải bệnh nan y, trong lòng tôi vẫn không có cách nào chấp nhận. Tôi dứt khoát quyết định cầm tất cả những gì mình đã tích cóp đi du lịch, cũng như kết thúc cuộc đời trên đường du lịch.

Cho nên lúc lên đường tôi mới rút thẻ sim ra vứt, không muốn bất cứ ai quấy rầy sự thanh tịnh trên hành trình của mình.

Giờ suy nghĩ lại…

Nếu như không phải lúc ấy gặp Tạ Tri Ngạn đang ngây ngốc ở trạm du lịch đầu tiên thì có lẽ lúc này tôi đã…

Suy nghĩ chút thôi cũng tiếc nuối chết mất.

Chỉ là chẩn đoán sai mà thôi. Đối mặt với lính tốt bên đối thủ mà tôi chạy thẳng về trụ.



Chỗ này chắc ai chơi L OL, Tốc biến hay Liên quân sẽ hiểu 😂
 
Back
Top Bottom