Xin đừng gọi tôi là liệt sĩ vô danh, tôi có tên như bao người khác mẹ tôi sinh tôi tròn ngày tròn tháng, cha đặt tên chọn tuổi chọn mùa và tên tôi đã thành tên đất nước.
Thời bình người ta gọi tôi là chàng thanh niên dấn thân xây dựng tổ quốc, là đứa con hiếu thảo của mẹ cha là người anh làm gương chở che đàn em thơ dại.
Khi lịch sử sang trang với đạn lửa và máu đỏ, tôi xin để lại sau lưng gia đình thân yêu cùng bậc cửa thân quen nơi có dáng mẹ hao gầy vẫn ngóng trông từng chiều rớt nắng, bỏ ngỏ câu hẹn thề với người con gái tôi thương ở bến sông quê.
Tôi gấp lại trang vở để mở ra trang sử dân tộc.
Sau này người ta gọi tôi bằng danh xưng đầy thiêng liêng "Chiến sĩ quốc quân","anh hùng giải phóng dân tộc","hỡi anh bộ đội cụ Hồ".
Tên của tôi được vang dội giữa lòng mạc trận, bước chân tôi hiên ngang qua chiến hào rực lửa, ánh mắt tôi kiên định qua bao mùa bom đạn.
Nhưng rồi.
Tên tôi cũng hòa vào tiếng súng.
Khuôn mặt tôi nhoè đi bởi bom đạn.
Tấm căn cước của tôi lạc ra giữa trận.
Và "trong đêm hoa đăng sau ngày vui chiến thắng, có bao cái tên nằm lại nơi đây"(Nguyễn Hùng).
Tôi nằm xuống cùng đồng đội thân thương, tên tôi đọng lại bằng thanh âm trầm buốt :"Liệt Sĩ".
Trong trận chiến, có những người đã được lưu danh sử sách nhưng cũng có người chỉ còn là một nén nhang trên phần đất chưa được trả lại tên.
"Để con đi thì mất con, mà giữ con lại thì mất nước" (câu nói của mẹ Ngô Thị Lang).
Có những người mang theo tên mình trở về thăm mẹ, nhưng nhiều hơn vẫn là tiếng đồng thanh "Liệt Sĩ chưa xác nhận được thông tin".
Ngày mẹ tiễn tôi đi nhớ rõ giờ sinh, khắc tuổi, nay khi đón tôi về mẹ phải lấy ngày Tổ Quốc ghi công làm ngày giỗ cho tôi, "Hắn trốn mẹ, tìm không ra"( câu nói của mẹ Ngô Thị Lang) để mẹ phải lặng lẽ chôn trong tim mình những câu hỏi vô vọng :"Trong nghĩa trang con nằm dưới khu mộ nào?".
Sao mẹ biết làm sao biết nữa "người chôn con cũng hy sinh rồi".
Tôi quyết định đi không phải vì gọi tên.
Tôi dấn thân đi vì một điều thiêng liêng hơn cả tự do.
Dù là từng phần đất với dòng chữ mờ nhoè ở nghĩa trang Trường Sơn hay nắm mồ tập thể ở tại Thành Cổ Quảng Trị nơi chúng tôi nằm bên nhau trong "Đài tưởng niệm trung tâm" thì chúng tôi cũng không bao giờ vô danh.
Bởi tên tôi đã hóa thành đất nước, máu tôi đã nhuộm đỏ lá cờ của cách mạng.
Tôi có thể nguyện vô danh vì hai chữ "hòa bình".
Một lòng vì gìn giữ đất nước, bảo vệ đồng bào dân tộc, tôi nguyện một lòng hy sinh khi có thể vì lý tưởng, vì kì vọng, vì một đất nước độc lập - tự do - hạnh phúc và tôi cũng không muốn làm cha mẹ thất vọng, tôi quyết định từ bỏ áo đồng phục và đèn sách để khoác lên mình bộ đồ của một người lính, tay cầm súng cùng chung tay đi tìm lại hòa bình, tự do cho đất nước việc hy sinh đối với tôi đó không phải là một sự tiếc nuối mà là đã hoàn thành tốt nhiệm vụ.
Sau này dù có ở đâu thì tôi vẫn sẽ trở về nhà nơi có bóng hình mẹ cha nơi mà tôi cảm thấy yên lòng, " con hoàn thành xong nhiệm vụ bảo vệ đất nước, con về với cha mẹ đây" cảm ơn cha mẹ đã cho con cuộc sống mà con cảm thấy rất hào "bảo vệ đất nước xong rồi, con nợ cha mẹ chữ nghĩa nhưng mà biết làm sao đây con mong mẹ cha tha lỗi, con xin cúi đầu lùi bước thưa ba má con đi!"