Cập nhật mới

Khác Ký Ức Dưới Vầng Nhật Minh

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
395119570-256-k336105.jpg

Ký Ức Dưới Vầng Nhật Minh
Tác giả: TrnNgchn210
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

ta xuyên không về triều Nguyễn năm 1820



xuyênkhông​
 
Ký Ức Dưới Vầng Nhật Minh
1


Chương 1: Mộng giữa hoàng triều

Gió chiều Huế se se, mùi sách cũ lẫn hương hoa sữa ngoài sân thư viện cứ quẩn quanh trong không gian tĩnh lặng.

Nguyễn Tuyết Mai – cô sinh viên năm ba khoa Lịch sử – đang cặm cụi ghi chép những dòng chú thích cuối cùng về triều Nguyễn, lòng ngập tràn đam mê như thể từng trang sử là nhịp đập trái tim nàng.

Đôi mắt sáng như sao, nụ cười luôn thường trực, cô gái đất thần kinh ấy lúc nào cũng tự hào khi được là người con đất Việt, dẫu thế giới có xoay vần đến đâu.

Và rồi…

“Rầm!”

Một tiếng động khô khốc vang lên khi nàng vô tình trượt chân, đầu đập mạnh vào mép kệ gỗ đựng sách cổ.

Tầm mắt mờ dần, âm thanh xa dần, mọi thứ cuộn lại như một cơn xoáy sâu hút vào màn đêm dày đặc.

---

Tiếng sáo trúc vi vu giữa rừng tùng cổ thụ, tiếng chim hót líu lo như khúc nhạc dạo đầu cho một giấc mộng chưa từng nghĩ đến.

Tuyết Mai bừng tỉnh giữa ánh sáng vàng nhạt như rót mật.

Mắt nàng hoa lên.

Một chiếc màn the buông nhẹ.

Gối chăn thêu tay, mùi gỗ trầm lan tỏa.

Tay nàng chạm vào lớp áo lụa mịn màng.

Xung quanh là đồ gỗ khảm trai, những tấm bình phong sơn son thếp vàng, từng đường nét hoa văn mang đậm hơi thở cung đình xưa cũ.

Trái tim nàng như ngừng đập.

Một nỗi sợ không tên ập đến.

"Đây...

đây là đâu?"

Miệng khẽ run rẩy thốt lên, nhưng giọng nói ấy không vang bằng cơn thảng thốt trong tâm trí.

Toàn thân run lên, nàng bật khỏi giường, lao về phía tấm gương đồng chạm trổ đặt sát bên trụ cột.

Gương phản chiếu hình ảnh một cô gái vận áo tứ thân gấm thêu, tóc búi cao theo kiểu cung khuynh, đôi mắt tròn đầy vẻ hoang mang, làn da trắng ngần như trăng non.

Không phải mình ư?

Cơn hoảng loạn dâng lên như sóng dập bờ.

Tuyết Mai níu lấy cây cột, cảm thấy như cả thế giới sụp đổ.

Những kiến thức nàng từng yêu quý, những ngày tháng đại học, bạn bè, mái trường… tất cả bỗng như tan vào hư vô.

“Ta… ta đã xuyên không?”

Ý nghĩ ấy như tia chớp xé tan màn mây hỗn loạn trong đầu.

Nhưng nàng không là nhân vật trong truyện, nàng là người thật, sống giữa thế kỷ XXI… sao có thể...

Nhưng rồi, giữa cơn sợ hãi đang dâng trào như thủy triều, một phần lý trí của Tuyết Mai lại lên tiếng.

Nàng từng thuộc từng chiếu dụ của vua Minh Mạng, hiểu từng sự kiện triều Nguyễn như lòng bàn tay – điều ấy chưa từng phản bội nàng.

Đôi mày liễu khẽ nhíu lại, hơi thở dồn dập nhưng dần ổn định.

“Nếu đây là Triều Nguyễn ” – nàng nhìn quanh.

Kiến trúc, nội thất, cách ăn mặc của tì nữ, ánh mắt cúi đầu cung kính, mọi thứ như xác thực thêm cho sự thật khó tin này.

Ánh mắt nàng dần có hồn trở lại.

Nỗi sợ vẫn còn đó – bởi nàng biết rõ thân phận nữ tử thời phong kiến chẳng hề dễ dàng – nhưng lòng yêu sử, niềm tự hào dân tộc lại là ngọn đèn dẫn lối trong đêm.

“Nếu số phận cho ta cơ hội chứng kiến giang sơn thời thịnh trị… thì ta nguyện dùng tất cả sự hiểu biết của mình để sống xứng đáng giữa chốn cung đình rực rỡ này.”

Bên ngoài, chuông ngọc vang lên báo giờ triều sớm.

Một tì nữ bước vào, khẽ cúi người:

– Tiểu thư, phu nhân đang chờ người dùng trà.

Tuyết Mai hít sâu một hơi.

Tà áo gấm khẽ lay động trong gió.

Lòng nàng tuy chưa thật yên, nhưng trong đôi mắt, ánh lên tia sáng cương nghị và dịu dàng như chính đất trời Thần Kinh thuở ấy – thầm lặng, cao quý mà sâu sắc vô cùng.

---
 
Ký Ức Dưới Vầng Nhật Minh
2


Chương 2: Ánh Trăng Dưới Vòm Trời Cố Xứ

Gió sớm mang theo hương hoa sói từ vườn sau, len qua khe cửa gỗ khảm, khẽ lay động bức rèm thêu hình chim loan đang nghiêng cánh bay về phía dãy Trường Sơn xa thẳm.

Trong làn sáng tơ mỏng như khói sương ấy, Nguyễn Tuyết Mai vẫn ngồi bên án thư, ánh mắt dõi theo từng nét hoa văn chạm trổ trên mặt gỗ, lòng nàng như đang đi trên một bức tranh thủy mặc, vừa hư vừa thực.

Từ giây phút mở mắt trong thân xác một tiểu thư quyền quý nhà Thượng thư triều đình, trái tim nàng chưa từng yên ổn.

Khi xưa nàng học sử, từng đau đáu với từng dòng ghi chép trên trang giấy úa màu thời gian.

Nay nàng đứng giữa chính dòng lịch sử ấy – không phải người đọc mà là một nhân vật.

Cảm xúc ấy, tựa như được chạm tay vào vết nứt của thời gian, vừa diễm lệ vừa kinh hoàng.

---

“Ta là ai trong cõi này?” – nàng thầm hỏi khi tì tay lên mặt bàn, mắt khẽ nhắm, nghe tiếng tim mình thổn thức.

Nàng không biết tên mới của mình là gì.

Tì nữ gọi nàng là “Tiểu thư”, “cô nương”, nhưng không ai nghi hoặc khi nàng không nhớ gì – họ cho rằng nàng chỉ vừa tỉnh khỏi cơn sốt mê man.

Từ mảnh manh manh ấy, nàng lần ra manh mối: mình là ái nữ của Trần Văn Đạo – Thượng thư Bộ Lễ, người đang giữ vị trí trọng yếu trong triều đình vua Minh Mạng.

Mẫu thân là Lê Thị Nguyệt con nhà vọng tộc miền Thuận Hóa, nổi danh đoan trang, tiết hạnh.

Tuyết Mai ngỡ mình đang sống trong một giấc mộng được dệt bằng chỉ vàng của trời đất, nhưng mỗi hơi thở nàng hít vào, mỗi bước chân nàng đi, lại khiến mộng hóa thành thật.

Cõi lòng nàng khi ấy tựa chiếc lá mùa thu – rơi nhẹ, vàng úa, nhưng vẫn cố níu giữ chút xanh biếc cuối cùng của lý trí.

---

Những ngày đầu tiên, nàng cẩn trọng như đi trên lớp gương.

Mọi câu nói, mọi dáng đi, cử chỉ đều phải dò xét kỹ lưỡng.

Không giống những câu chuyện xuyên không nàng từng đọc, không có “hệ thống”, không có “bảng nhiệm vụ”, chỉ có sự cô đơn của một kẻ lạc vào thời đại không thuộc về mình.

Tuyết Mai bắt đầu ghi chép lại tất cả những gì nàng quan sát được.

Trong căn phòng kín đáo, nàng lặng lẽ viết vào cuốn sổ tay giấu trong ống tay áo – những dòng chữ Quốc ngữ run rẩy như sợi tơ, từng chữ là một hơi thở giữ nàng không rơi xuống vực thẳm của hoảng loạn.

> “Ngày thứ ba kể từ lúc mở mắt nơi triều Minh Mạng – ta đã thấy y phục tứ thân, nghe tiếng nói Huế xưa, đọc những bản chiếu chỉ được khắc bằng Hán tự…

Đây không phải là trò đùa của số phận – đây là một lời mời, hay một phép thử?”

Nàng bắt đầu học lại chữ Hán, dù khi xưa từng giỏi chữ Nôm và quen thuộc với văn bản cổ.

Nhưng sống giữa nơi mà ngôn từ là một phần nghi lễ, một nét mực sai cũng đủ khiến người bị khiển trách, nàng càng phải cẩn trọng hơn.

Tuyết Mai tìm đến thư phòng của phụ thân – giả vờ tỏ ý muốn học lễ nghi, học cầm kỳ thi họa như mọi tiểu thư khuê các – nhưng trong lòng nàng, đó là cơ hội để chạm tay vào những quyển sách quý, những bản châu bản, sách sử chưa từng có trong bất kỳ kho lưu trữ hiện đại nào.

Mỗi trang sách nàng lật là một niềm kính ngưỡng.

“Đây là lịch sử còn sống, là mạch máu của đất nước đang chảy giữa ta…”

---

Tuyết Mai bắt đầu đi dạo trong vườn phủ, ghi nhớ từng loài cây, từng lối đi lát đá ong, từng bài thơ khắc trên trụ cột.

Nàng nghe người hầu trò chuyện, lắng nghe những câu ca dao cổ truyền miệng, chắt lọc từng mẩu thông tin để tự khắc họa nên tấm bản đồ về cuộc sống nơi đây.

Nàng học cách nói năng theo phong tục cũ – dùng từ “thiếp” thay vì “em”, nói “xin người thứ tội” thay vì “xin lỗi”, mỗi lần cúi chào cũng học cho đúng góc độ.

Nàng hiểu, chỉ một sơ suất nhỏ, nàng sẽ như lưỡi dao lạc giữa dòng chảy ngược của định kiến, nơi thân nữ chẳng dễ giữ mạng nếu phạm điều cấm kỵ.

Song trong trái tim ấy, vẫn có một ánh sáng nhỏ – ánh sáng của lý tưởng, của lòng yêu nước tự thuở còn bé – không thể tắt.

---

Một buổi chiều, khi ánh tà dương nhuộm đỏ những cành trúc, Tuyết Mai đứng bên hồ sen, nhìn những cánh hoa nhẹ rơi trên mặt nước.

Nàng bỗng nghĩ:

> “Nếu ta có thể sống nơi này, như một chứng nhân – hoặc hơn thế – góp phần xoay chuyển số phận những con người sẽ bước vào trang sử, liệu có phải là sứ mệnh ông trời ban cho chăng?”

Đó là lần đầu tiên, Tuyết Mai ngẩng đầu lên, ánh mắt không còn chỉ có nỗi lo âu, mà đã có nét cương nghị, bình thản của một người chấp nhận định mệnh – không như con rối, mà như người nắm dây tơ.
 
Ký Ức Dưới Vầng Nhật Minh
3


Chương 3 : Bóng Áo Lụa Giữa Chốn Văn Nhân – Hành Trình Đầy Gai Góc Của Tuyết Mai

Giữa triều Nguyễn – nơi lễ nghi, tôn ti và khuôn phép là lẽ sống, thân là nữ nhi khuê các mà muốn đặt chân vào Quốc Sử Quán – nơi tàng chứa bao di sản thi thư, nơi học giả, văn nhân và quan lại chắp tay kính trọng – chẳng khác nào một giấc mộng xa xôi vời vợi.

Vậy mà nàng – Nguyễn Tuyết Mai, tiểu thư phủ Thượng thư, dẫu tóc còn xanh, dáng còn mảnh, lại dám nuôi chí nguyện bước vào nơi vốn chỉ dành cho nam giới học thuật.

---

Ngày nàng đầu tiên cất lời xin phép phụ thân – quan Thượng thư Nguyễn Hữu Đàm – ánh mắt ông thoáng ngạc nhiên, rồi thoáng lo, rồi kết lại bằng một cái thở dài đượm nỗi buồn.

– “Con là nữ nhi, con nên giữ gìn khuê danh.

Nơi đó không phải là chốn dành cho con.”

Tuyết Mai quỳ gối, đôi tay nhỏ nhắn đặt trên vạt áo dài màu thanh thiên:

– “Cha, con chẳng mong vinh hoa phú quý, chẳng ham tơ lụa gấm lành, chỉ mong được chạm tay vào những trang sử nước nhà, để hiểu tổ tiên, để thấy lòng dân, để biết vì đâu mà non sông ta thành hình nên dáng núi hình sông.

Xin cha hãy cho con một cơ hội.”

Lời nàng vang lên, không cao, không lớn, nhưng đầy quyết tâm như lửa âm ỉ cháy trong đêm lạnh.

Đó là tiếng lòng của một người con gái mang tri thức hiện đại, nhưng linh hồn cắm rễ vào cội nguồn.

---

Con đường tới Quốc Sử Quán chẳng thẳng lối trải thảm, mà là con đường rải đầy hoài nghi và ánh mắt dòm ngó.

Nàng bị quan viên mỉa mai – “Con gái thì biết gì sử sách, chỉ nên lo kim chỉ thêu hoa.”

Nàng bị kẻ đồng môn chê cười – “Chữ nghĩa đâu phải để làm dáng giữa gió trăng.”

Nàng bị chính các vị sử quan khước từ – “Quy chế triều đình, nữ nhân không được tùy tiện ra vào nơi lưu trữ quốc thư.”

Nhưng nàng không lùi bước.

Tuyết Mai bắt đầu học thuộc những điều khoản của triều Minh Mạng về thư viện, ghi nhớ từng tên gọi cổ tự, từng quy tắc phê chuẩn tài liệu, từng con dấu thư phòng.

Nàng luyện chữ viết đẹp như rồng bay phượng múa, sao chép sử cũ không sai một nét.

Nàng dành cả buổi trưa nắng gắt trong sân sau để học thuộc hàng chục năm biến thiên của các đạo dụ vua ban – từ việc Minh Mạng lập Viện Cơ Mật năm 1834, đến các sắc chỉ về cải cách hành chính, văn hóa lễ nhạc.

Cứ thế, nàng đến xin học dưới chân thầy Trần Văn Khải – không danh phận, không đãi ngộ, chỉ một chỗ ngồi nhỏ trong bóng tối.

Đổi lại, nàng được quyền lật mở từng trang giấy cổ, được nghe tiếng thì thầm của ngàn năm lịch sử.

> “Mỗi chữ con viết, là một bước con tiến gần hơn đến trái tim của đất nước này.”

Thầy Khải nói, và từ đó, nàng được trao một điều hiếm thấy: Thư giới thiệu từ một học giả vào Quốc Sử Quán.

---

Ngày nàng đặt chân vào Quốc Sử Quán bằng danh nghĩa "người chép thư", chúng nhân đều nhìn.

Có kẻ nhíu mày, có người thì thở dài.

Nhưng khi nàng đặt ngòi bút xuống bản sao "Đại Nam thực lục tiền biên", không sai một dấu chấm, một nét thanh đậm, thì những ánh mắt ấy bắt đầu chuyển màu – từ hoài nghi sang thán phục, từ khinh bạc sang trân trọng.

Giữa Quốc Sử Quán ngập hương giấy cũ, một bóng nữ nhân áo lụa lam, tóc vấn cao cài trâm ngọc, nghiêng mình trước những bản sử cổ, tay viết, mắt đọc, tim lắng sâu – đã trở thành hình ảnh đặc biệt khiến bao văn nhân cảm thán.

> “Con gái cũng có thể làm rạng rỡ văn mạch nước nhà.

Như nàng, giữa trăm hoa khuê các, lại là một đóa u lan ẩn dưới tầng giấy cổ, thơm dịu mà bền bỉ, khiêm cung mà sáng ngời.”

---
 
Ký Ức Dưới Vầng Nhật Minh
4


---

Chương 4

"Người viết mộng giữa trời Nam"

Nắng đầu xuân như lụa, mềm mại lướt qua từng vòm lá ngọc lan trước cổng Quốc Sử Quán – nơi người ta vẫn gọi là “trái tim của lịch sử triều Nguyễn”.

Trên nền sân gạch Bát Tràng rêu phong, bước chân nàng nhẹ như tiếng thở, lòng nàng rưng rưng một cảm xúc không gọi thành tên.

Bấy lâu nay, nàng vẫn tự hỏi:

“Người phụ nữ thời xưa có thể chạm tay vào lịch sử bằng cách nào?

Liệu ta – một nữ tử giữa thời nam quyền – có thể góp giọng trong bản trường ca ngàn năm chăng?”

Và nàng đến đây – không vì tò mò, không phải ham danh – mà vì trong lòng có một lời nguyện thầm lặng: dâng trọn đời cho sử nước nhà.

---

Quốc Sử Quán, giữa năm Minh Mạng thứ nhất, là nơi hội tụ của những bậc học giả, những tay bút mẫn tiệp chuyên chép quốc sử và biên soạn điển chế.

Nhưng cũng là nơi hiếm có nữ nhân lui tới.

Tố Mai được phép ra vào nhờ phụ thân, nhưng không được lộ diện quá nhiều.

Nàng chọn ngồi khuất sau dãy kệ sách cao, nơi ánh sáng lọt qua ô cửa nhỏ như từng vệt ký ức vàng phai.

Mỗi ngày, nàng đọc chép, lặng lẽ ghi chú, học từ những trang thực lục, từ dòng lệnh dụ, từ hơi thở của một vương triều đang chuyển mình.

Và rồi – buổi ấy, trời có mưa lất phất, tán bồ đề ngoài sân lặng im như đang lắng nghe một khúc cổ thi – nàng gặp người ấy.

---

Chàng ngồi một mình bên án gỗ, trước mặt là cuốn sử còn dang dở, tay cầm bút nhưng chưa viết.

Áo dài xanh lam, tóc búi cao, dáng người ung dung tựa như một bài thơ vừa chớm nghĩ.

Từng nét mặt phảng phất vẻ u nhàn, đôi mắt như hồ thu tĩnh lặng mà sâu đến vô cùng.

Nghe có tiếng giấy động sau lưng, chàng quay lại.

– “Tiểu thư... không phải là người thường lui tới nơi này?” – Chất giọng chàng trầm ấm như tiếng đàn tranh gảy lặng.

Tố Mai khẽ cúi đầu, đáp bằng giọng Huế mềm như lụa:

– “Dạ...

Tiểu nữ là Trần Tố Mai .Chỉ mong học thêm chữ nghĩa, mong được hiểu chuyện nước non.”

Chàng hơi nghiêng đầu, đôi mắt ánh lên tia hứng thú:

– “Cái tên ấy như hoa mai nở trong sương mù tháng chạp...

Nhẹ nhàng mà thanh cao.”

Tố Mai bất giác đỏ mặt, nhưng lòng thì chợt run nhẹ.

Có một cảm giác lạ lùng – như đã từng biết nhau, như đã từng nghe giọng nói ấy nơi nào trong một giấc mộng rất xa xưa.

– “Còn công tử... danh tính là gì, để tiện xưng hô?”

Chàng mỉm cười – nụ cười rất nhẹ mà trong trẻo như tiếng chuông ngân giữa hoàng cung tịch mịch:

– “Nguyễn Phúc Miên Thẩm.

Người thân gọi ta là Miên Thẩm, nhưng người đời hay gọi là Tùng Thiện Vương.”

Một làn gió nhẹ vụt qua khung cửa.

Chiếc rèm khẽ lay, như muốn thốt lên điều gì.

---

Nghe tên ấy, Tố Mai thấy như đất trời ngừng lại một thoáng.

Tùng Thiện Vương – nhà thơ trứ danh, hoàng tử học giả, người mà hậu thế từng khắc tên trên tấm bia thi văn, cùng với Tuy Lý Vương trở thành linh hồn của văn học triều Nguyễn.

Nàng – người đến từ thế kỷ XXI, từng chép tay hàng trăm bài thơ của ông, từng nằm dưới gốc cây sứ trong thư viện Huế mà đọc thuộc lòng những câu:

> "Thức dậy mà xem bóng nguyệt tà,

Lòng như sông cạn, lệ như hoa..."

Và giờ đây, nàng gặp ông – bằng xương bằng thịt – giữa sử đường thơm mùi mực.

---

Những ngày sau đó, Miên Thẩm thường lặng lẽ để ý đến nàng.

Nàng đọc sách, chép sử, viết những chú thích tỉ mỉ bên lề, không giống lối ghi chép của thời đại.

Có hôm, chàng hỏi:

– “Cô nương đọc như đã biết trước điều sẽ xảy ra.

Phải chăng nàng mang theo linh cảm của tiên tri?”

Nàng cúi đầu:

– “Không dám.

Chỉ là... thiếp tin lịch sử có tiếng nói riêng.

Và thiếp chỉ là kẻ lắng nghe.”

Chàng cười nhẹ, ánh mắt như thấu qua mây khói.

– “Nếu thế, cho phép ta cũng được lắng nghe cùng nàng.”

---

Trong Quốc Sử Quán, giữa hàng ngàn trang sử, có hai con người cùng tìm nhau qua ánh mắt, qua câu chữ, qua tấm lòng hướng về giang sơn đất Việt.

Không là nhân duyên vội vã, cũng chẳng là si mê nhất thời.

Mà là tri âm tri kỷ – những kẻ sinh ra ở hai bờ thời gian, nhưng cùng viết tiếp một bản trường ca chưa có hồi kết.

////////

Tên khi xuyên không đổi từ Nguyễn Tuyết Mai thành Trần Tố Mai

---
 
Back
Top Bottom