Khác Ký Túc Xá Số 13: Bản Tin Tử Nạn

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406198693-256-k598796.jpg

Ký Túc Xá Số 13: Bản Tin Tử Nạn
Tác giả: yenkim07
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Người ta vẫn bảo, đất có thổ công, sông có hà bá.

Nhưng ở cái xóm trọ cũ nát nằm sâu trong hẻm cụt này, chủ nhân thực sự lại không phải là kẻ cầm chìa khóa.
Khi ánh mặt trời tắt lịm sau những rặng xà cừ cổ thụ, ranh giới giữa người và ngạ quỷ trở nên mỏng manh như một tờ giấy bản.

Có những quy tắc không được ghi trong hợp đồng thuê nhà, có những tiếng thì thầm không phát ra từ miệng người sống, và có những cánh cửa... tuyệt đối đừng bao giờ mở ra sau khi đồng hồ điểm nhịp nửa đêm.
Bạn đến đây vì giá rẻ, hay vì một sự sắp đặt của số phận?

Hãy nhớ lấy: Ở Nhà trọ Số 7, thứ đắt nhất không phải là tiền phòng, mà chính là mạng sống của bạn."



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Related threads
  • Truyền kỳ về 18 đời vua Hùng
  • Kiều phu khó thuần - Kỳ Dung
  • Bình Thịnh Gia Ký
  • Bát Tiên Truyền Kỳ
  • Nhật Ký Phá Nhà
  • Hồ Sơ Số CA-87. - Kỳ 1: Vòng Vây Không Tiếng Súng
  • Ký Túc Xá Số 13: Bản Tin Tử Nạn
    Chương 1: Bản Nội Quy Lúc Nửa Đêm


    Lâm Duy đứng trước con hẻm số 7, mồ hôi rịn ra trên trán dù gió chiều đang thốc lên từng hồi lạnh lẽo.

    Con hẻm hẹp đến mức hai người đi ngược chiều phải nghiêng vai mới lách qua được.

    Cuối hẻm là một tòa nhà ba tầng sơn màu vàng ố, rêu xanh bám đầy trên những mảng tường nứt nẻ như những mạch máu lộ thiên.

    "Cậu là người thuê phòng 404?"

    Một giọng nói khàn đặc vang lên khiến Duy giật mình.

    Từ trong bóng tối của sảnh tầng trệt, một ông lão thấp bé, chân đi tập tễnh bước ra.

    Đó là ông Sáu.

    Ông không nhìn thẳng vào Duy mà chỉ dán mắt vào chiếc vali cũ của anh.

    "Dạ, cháu chào bác.

    Cháu là Duy..."

    "Khỏi cần giới thiệu," ông Sáu ngắt lời, chìa ra một chùm chìa khóa rỉ sét.

    "Lên phòng đi.

    Nhớ, đi cầu thang bộ phía bên trái.

    Đừng bao giờ đụng vào cái thang máy cũ ở giữa sảnh, nó hỏng từ hồi năm 90 rồi."

    Duy nhận chìa khóa, cảm giác kim loại lạnh buốt như băng.

    Anh lặc lè kéo vali lên tầng 4.

    Hành lang dài hun hút, ánh đèn neon phía trên cứ chớp tắt liên hồi, phát ra tiếng xẹt xẹt nhức óc.

    Khi đi ngang qua phòng 403, anh thấy một cô gái đang đứng tựa cửa.

    Cô ấy mặc một chiếc váy đen đơn giản, tay lơ đãng nghịch một chiếc chuông đồng nhỏ.

    Cô nhìn anh, ánh mắt sâu thẳm nhưng trống rỗng: "Người mới à?

    Đừng để đèn ngủ tắt nhé."

    Duy chưa kịp hỏi lại thì cô đã đóng sầm cửa.

    Anh thở dài, mở cửa phòng 404.

    Căn phòng hẹp, chỉ có một chiếc giường đơn và một cái bàn gỗ.

    Trên bàn, nằm ngay ngắn dưới một lớp bụi mỏng, là một tờ giấy viết tay đã ngả vàng.

    NỘI QUY NHÀ TRỌ SỐ 7

    Sau 12 giờ đêm, nếu nghe thấy tiếng gõ cửa 3 nhịp ngắn - 1 nhịp dài, tuyệt đối không được lên tiếng.

    Luôn để một bát nước đầy cạnh cửa sổ trước khi đi ngủ.

    Nếu sáng ra nước chuyển màu đỏ, hãy lập tức báo cho ông Sáu.

    Không được soi gương hành lang nếu chỉ có một mình.

    Nếu thấy bóng người đứng ở cuối hành lang không cử động, hãy quay lưng lại và đếm từ 1 đến 10.

    Đừng nhìn lại lần thứ hai.

    Duy bật cười khan: "Chắc là trò đùa của mấy sinh viên khóa trước để dọa người mới thôi."

    Anh vò nát tờ giấy, ném vào sọt rác rồi mệt mỏi ngả lưng xuống giường.

    Đêm đầu tiên ở nơi ở mới, Duy chìm vào giấc ngủ rất nhanh.

    Cộc... cộc... cộc...

    Cộc!

    Duy bừng tỉnh.

    Tiếng gõ cửa vang lên đúng 3 nhịp ngắn và 1 nhịp dài.

    Anh nhìn lên đồng hồ máy tính: 00:05.

    "Ai đó?"

    Duy ngái ngủ cất tiếng hỏi.

    Không có tiếng trả lời.

    Chỉ có tiếng xẹt... xẹt... của bóng đèn ngoài hành lang lọt qua khe cửa.

    Rồi một mùi khét lẹt, như mùi tóc cháy, bắt đầu len lỏi vào cánh mũi anh.

    Duy tiến lại gần, ghé mắt vào lỗ nhòm trên cửa.

    Bên ngoài hành lang, bóng đèn neon đã tắt hẳn.

    Trong bóng tối lờ mờ, Duy thấy một người đàn ông cao lớn đang đứng quay lưng về phía cửa phòng anh.

    Nhưng điều khiến máu trong người Duy đông cứng lại là: Người đàn ông đó không có gót chân, và từ dưới ống quần của hắn, một dòng nước đen ngòm, hôi thối đang rỉ ra, thấm đẫm sàn nhà.

    Duy nín thở, lùi lại một bước.

    Bỗng nhiên, chiếc chuông đồng từ phòng bên cạnh vang lên một tiếng Keng! thanh mảnh.

    Người đàn ông kia chậm rãi xoay đầu lại.

    Cái cổ hắn vặn vẹo một góc 180 độ, để lộ một khuôn mặt phẳng lì, không mắt, không mũi, chỉ có một cái miệng đen ngóm đang há rộng như thể đang cười nhạo sự ngây thơ của kẻ vừa lên tiếng.

    Duy khuỵu xuống.

    Anh sực nhớ ra quy tắc số 1: Tuyệt đối không được lên tiếng.
     
    Back
    Top Dưới