Ngôn Tình Ký Sự Những Năm 80

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ký Sự Những Năm 80
Chương 100: 100: Chương 95



 
Ký Sự Những Năm 80
Chương 101: 101: Chương 96



 
Ký Sự Những Năm 80
Chương 102: 102: Chương 97



 
Ký Sự Những Năm 80
Chương 103: 103: Gặp Lại Để Rồi Chia Xa



 
Ký Sự Những Năm 80
Chương 104: 104: Chương 99


"Dương Tịnh, Dương Tịnh." Trần Chính gào thét đau thấu tâm can, trái tim Dương Tịnh quặn thắt đau đớn, nhưng cô vẫn đang lạc trong đám sương mù dày đặc không lối thoát, nguyên chủ Dương Tịnh sau khi nói lời từ biệt thì đột nhiên biến mất, những hình ảnh hiện ra lúc nãy cũng đột nhiên biến mất không dấu vết, tầm mắt cô lại trở nên trống rỗng, mịt mờ, bên tai chỉ còn lại tiếng khóc đau đớn của Trần Chính.
"Dương Tịnh, em đừng ngủ, đừng ngủ được không, cầu xin em.."
Dương Tịnh như cảm giác được nỗi đau mà Trần Chính đang phải chịu đựng, cô gọi tên anh: "Trần Chính, Trần Chính."
Trần Chính tựa như không nghe thấy.
Dương Tịnh tìm kiếm bốn phía, tìm kiếm nơi phát ra âm thanh ấy, cô nôn nóng tìm lối thoát, cô đã tìm rất lâu rất lâu, cuối cùng cũng tìm thấy bệnh viện nơi cô đang nằm, sau đó là hành lang của bệnh viện, ở hành lang còn có Dương Đông, Uông Lệ Mẫn, Trần Kim Linh, còn có Đinh Đinh Đang Đang, Đinh Đinh ôm lấy Đang Đang, lau những giọt nước mắt đang rơi trên mặt Đang Đang, Bình Bình ngồi xổm bên cạnh Đinh Đinh và ôm lấy cậu bé.
"Đang Đang, Đinh Đinh." Dương Tịnh gọi, gọi xong thì lại nghe thấy tiếng khóc nấc của Trần Chính, âm thanh ấy dường như có một ma lực nào đó khiến cô bị hút vào trong bên trong, đột nhiên cô hét lên một tiếng đầy đau đớn, sau đó là tiếng khóc lảnh lót của một đứa trẻ vang lên, phá tan không gian bức bối trong phòng sinh.
"Oe..

oe..

oe.." Tiếng khóc của đứa trẻ càng thêm lớn.
"Bác sĩ Lưu, ra rồi, em bé ra rồi!" Cô y tá mừng rỡ reo lên.
Lưu Tĩnh Minh đã sẵn sàng cho ca sinh mổ, đang chuẩn bị gây mê, kết quả Dương Tịnh đã hạ sinh đứa trẻ trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người trong phòng sinh, tuy nhiên, bà không nghĩ ngợi nhiều, nhanh chóng bế đứa trẻ lên một cách cẩn thận, đưa cho y tá vệ sinh sạch sẽ, sau đó mới quay sang xem xét tình hình của Dương Tịnh.
Lúc này Dương Tịnh đã mở mắt.
Trần Chính kinh ngạc nắm lấy tay Dương Tịnh và liên tục hôn lên bàn tay cô, Dương Tịnh quay đầu nhìn anh.
"Dương Tịnh." Lưu Tĩnh Minh gọi một tiếng.
Dương Tịnh chuyển mắt nhìn về phía bà, nói: "Bác sĩ Lưu."
"Cảm thấy thế nào rồi?"
"Rất mệt."
"Vừa rồi thì sao?"
"Giống như vừa trải qua một giấc mơ rất dài vậy."
Lưu Tĩnh Minh không hỏi nữa, nói: "Không phải sinh đôi, cũng không phải con gái, là con trai."
"Con trai con gái đều được ạ." Dương Tịnh yếu ớt mà nói.
Lưu Tĩnh Minh cười cười, Dương Tịnh sinh con quá mức kỳ lạ, nói hôn mê cũng không phải hôn mê, nói vì quá sốc nên mới ngất thì cũng không đúng, tóm lại là Dương Tịnh bước vào một trạng thái không ai giải thích được, đến từng tuổi này, bà xem như là một người dày dạn kinh nghiệm, bà cứ sợ Dương Tịnh gặp phải xung đột tâm lý hoặc những vấn đề tâm lý khác, bà biết tình cảm của Dương Tịnh và Trần Chính luôn ân ái, mặn nồng, vì thế mới quyết định gọi Trần Chính vào phòng sinh, biết đâu có thể giúp đỡ về mặt tâm lý, sự thật mặc dù bà là người đề xuất phương án sinh mổ, nhưng trong lòng vẫn có nhiều lo lắng, để đề phòng trường hợp xấu nhất, đã để Trần Chính ký giấy cam đoan.
Không ai ngờ được, ngay khi Lưu Tĩnh Minh chuẩn bị phẫu thuật thì đứa nhỏ lại ra đời trong một cách bất ngờ, mọi thứ dường như không theo lẽ thường, chính bà cũng không lý giải được, Lưu Tĩnh Minh vẫn chưa yên tâm, trước khi ra ngoài, xem xét sức khỏe của Dương Tịnh và em bé một lần nữa.
Trần Chính vừa ra khỏi phòng sinh, Dương Đông, Uông Lệ Mẫn, Trần Kim Linh và Bình Bình ngay lập tức chạy đến hỏi thăm tình hình, sau khi biết được Dương Tịnh không sao nữa, em bé cũng đã được sinh ra, tất cả đều thở một hơi nhẹ nhõm.

"Bây giờ chúng ta cho thể vào thăm Tịnh Tịnh chưa?" Dương Đông gấp không chờ nổi, muốn đi nhìn Dương Tịnh một cái mới an tâm.
"Bây giờ vẫn chưa được, bác sĩ Lưu nói rằng cần phải kiểm tra Dương Tịnh và em bé một lần nữa." Trần Chính nói, sắc mặt tái nhợt vừa nãy của anh cuối cùng cũng có sức sống trở lại, nhưng đôi mắt vẫn đỏ hoe như cũ, có thể thấy được nỗi sợ vừa nãy lớn cỡ nào.
Nhưng mà, lần này niềm vui tăng lên gấp bội.
Dương Tịnh của anh bình an, đứa nhỏ của anh cũng đã chào đời.
Uông Lệ Mẫn là người vui mừng nhất, mặc dù đã có Đinh Đinh Đang Đang, nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên bà chứng kiến cảnh cháu nội chào đời, hơn nữa cả con dâu và cháu nội đều may mắn thoát khỏi tầm tay thần chết, bà lập tức chắp tay trước ngực, ngước nhìn trời xanh niệm A di đà phật, ngay cả khi bà chẳng tin vào phật giáo, nhưng ngay lúc này vẫn chắp tay tạ ơn.
Dương Đông và Trần Kim Linh đều nhìn bà rồi mỉm cười.
Bình Bình ôm Đinh Đinh Đang Đang vào trong lòng, cười nói: "Đinh Đinh Đang Đang, em trai nhỏ của hai đứa chào đời rồi, có em trai rồi nhá."
"Em trai nhỏ của em sao?" Đang Đang hỏi.
"Em trai nhỏ ở đâu rồi ạ?" Đinh Đinh hỏi.
"Đang ở trong phòng sinh, một lát nữa là chúng ta có thể vào nhìn." Bình Bình nói.
"Vậy còn mẹ em đâu?" Đinh Đinh lại hỏi.
"Mẹ em cũng đang trong phòng sinh, một lát nữa là được vào thăm mẹ."
"Dạ."
Chỉ chốc lát sau, Dương Tịnh nằm trên xe đẩy được y tá chuyển đến phòng bệnh thoải mái hơn, một đám người chen chúc trong phòng bệnh, bởi vì trong phòng còn có bệnh nhân khác nên mọi người đều ý thức phải giữ im lặng, Đinh Đinh Đang Đang ghé sát vào mép giường nhỏ giọng gọi: "Mẹ ơi."
Dương Tịnh dịu dàng nhìn Đinh Đinh Đang Đang, nở nụ cười yếu ớt, nói: "Lại đây hôn mẹ một cái."
Đinh Đinh Đang Đang nghe lời, đứng sát lại hôn lên mặt Dương Tịnh.
Dương Tịnh nói: "Đi xem em trai đi, mẹ muốn ngủ một lát, được không?"
"Dạ, mẹ ngủ đi." Đinh Đinh nói.
"Đồng chí Đinh Đinh ngoan lắm." Dương Tịnh nói.
Đinh Đinh Đang Đang vừa rời đi, Trần Chính đã đến ngay trước giường, nắm chặt tay Dương Tịnh, nói: "Em ngủ đi, con để anh trông."
Dương Tịnh gật gật đầu, cô chìm vào giấc ngủ một cách nhanh chóng, lần này cô không còn nhìn thấy nguyên chủ Dương Tịnh ở trong mộng nữa, có lẽ cuộc gặp gỡ kia là một lời tạm biệt cuối cùng, hai người con gái sinh ra ở hai thời không song song, cùng tên, cùng họ, cùng diện mạo, sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm, bởi vì một khoảnh khắc nào đó, thời không đảo lộn đã làm cho quỹ đạo cuộc đời của cả hai bị tráo đổi và không thể quay trở lại được nữa.
Dương Tịnh trong khoảnh khắc được quay trở lại thế kỷ 21 ấy, cô nhìn thấy bố mình, mẹ mình, anh trai và cả chị dâu, họ đều đang sống rất tốt và hạnh phúc, cả nguyên chủ cũng cảm thấy nhẹ lòng trước khung cảnh hạnh phúc vui vẻ của Dương Đông, Đinh Đinh Đang Đang và Trần Chính, dù không thể quay ngược thời không nhưng ít nhất cả hai đều cảm thấy yên lòng.
Từ nay, cô chính là cô, cô ấy chính là cô ấy.
Dương Tịnh nghĩ tới đây, cô biết, mình không thể chống lại sự an bài của Thượng đế, nhưng bản thân cô có thể làm cho cuộc đời của mình tràn ngập niềm hạnh phúc và huy hoàng, lúc này trên môi cô cảm giác được một tia mềm mại, là Trần Chính đã hôn lên đôi môi cô.

Dương Tịnh cảm thấy thật thoải mái, cô thật sự hạnh phúc và biết ơn vì ai đó đã mang cô đến thế giới này, để cô có thể gặp được Trần Chính, gặp được Đinh Đinh Đang Đang.

Trước đó, cô vẫn lo lắng, nếu một ngày nào đó cô đột nhiên quay trở lại thế kỷ 21, lúc đó phải làm sao đây? Nhưng bây giờ nỗi lo ấy đã hoàn toàn biến mất, bởi vì gia đình nhỏ của cô cũng ở nơi này, tổ ấm nhỏ của cô ở đây, chỉ có một điều cô cảm thấy tiếc nuối chính là không kịp nói với bố mẹ và anh trai một lời, rằng cô yêu họ, rất yêu rất rất yêu, nếu như có kiếp sau, mong vẫn được làm con gái của bố mẹ, làm em gái của anh trai một lần nữa, gia đình chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau.
Hiện giờ, nguyên chủ Dương Tịnh sẽ yêu thương bố mẹ cô bằng lòng hiếu thảo của cô ấy, còn cô sẽ yêu thương Đinh Đinh Đang Đang, yêu thương người anh trai Dương Đông và yêu người đàn ông của cô là Trần Chính, còn có yêu thương đứa con trai chân chính thuộc về cô – Đô Đô.
Sau khi đầu óc Dương Tịnh tỉnh táo hơn một chút, cô lại chìm vào giấc mộng ngọt ngào, khi tỉnh lại chỉ nhìn thấy Trần Chính ở trong phòng.
"Tỉnh rồi sao." Trần Chính liền lại ngồi bên cạnh cô.
Cô nhìn Trần Chính mỉm cười, nói: "Lúc sinh con ấy, em làm anh sợ rồi phải không?"
"Ừm." Trần Chính nắm tay cô bằng cả hai tay của mình.

Khi Lưu Tĩnh Minh nói rằng tính mạng Dương Tịnh có thể gặp nguy hiểm, lúc ấy hô hấp của anh như ngưng lại, gần như không thể thở nổi.
"Đừng sợ, bây giờ em đã không sao rồi."
"Chỉ lần này thôi, sau này không bao giờ sinh nữa." Trần Chính nói.
Dương Tịnh lấy tay kia của mình đặt lên tay anh, nhẹ nhàng nói: "Cảm ơn anh đã luôn gọi tên em, nếu không em đã không thể tìm được đường về nhà."
"Có đói không?" Trần Chính hỏi.
"Có một chút."
"Ăn chút cháo nhé."
"Dạ."
Sau khi Dương Tịnh ăn mấy ngụm cháo, cảm thấy sức lực hồi phục không ít, hỏi đến Đinh Đinh Đang Đang, Trần Chính nói rằng hai đứa nhỏ đã trở về nhà cùng với Uông Lệ Mẫn.
Dương Tịnh hỏi: "Bọn nhỏ đã gặp em trai chưa?"
"Gặp rồi."
"Phản ứng của bọn nhỏ thế nào vậy anh?" Dương Tịnh vội hỏi, cô rất sợ là Đinh Đinh Đang Đang sẽ không thích Đô Đô, Đô Đô là tên mà Trần Chính và Dương Tịnh đã suy nghĩ rất lâu, một cái tên hay nhưng phải theo kiểu tượng thanh giống Đinh Đinh Đang Đang, một biệt danh có thể dùng cho cả con trai lẫn con gái và nghe phải dễ thương, đáng yêu một chút.
Trần Chính nhớ lại.
Dương Tịnh nôn nóng: "Rốt cuộc bọn nhỏ thấy sao?"
Trần Chính nhớ lại biểu cảm mà Đinh Đinh Đang Đang lúc nhìn thấy Đô Đô, cả hai đều ngây người, ngơ ngác nhìn chằm chằm bộ dạng đỏ hỏn nhăn nhúm của Đô Đô, sau đó Đang Đang mới nhỏ giọng lên tiếng: "Bố ơi, đây là tiểu bảo bảo ở trong bụng mẹ sao ạ?"
Trần Chính trả lời: "Đúng rồi."
Đinh Đinh nói: "Sao cả người em bé lại đỏ hồng lên vậy bố?"

"Bởi vì em trai còn nhỏ, lớn lên một chút sẽ trắng."
"Sao em trai nhỏ tí xíu vậy ạ, bụng của mẹ rất lớn rất lớn." Đinh Đinh lo lắng hỏi: "Bố ơi, sao mặt em trai nhăn nheo quá vậy bố?"
Vấn đề này Trần Chính không thể trả lời nổi.
Đang Đang lại nhẹ giọng hỏi: "Thế bố ơi, em bé sau này sẽ gọi con là chị gái phải không ạ? Con muốn làm chị gái, không muốn em bé gọi con là em gái đâu."
Trần Chính: "..."
Hai nhóc con nhìn chằm chằm Đô Đô rồi hỏi rất nhiều câu hỏi, Trần Chính dùng hai từ để kết luận phản ứng của Đinh Đinh Đang Đang, chính là: "Mới lạ."
"Mới lạ?" Dương Tịnh hỏi.
"Ừm."
"Bọn nhỏ không ghét bỏ Đô Đô đúng không? Đô Đô đỏ hỏn nhăn nhúm trông rất xấu."
"Không có, giống như lúc đầu nhìn thấy bụng em phình to, bọn nhỏ cảm thấy vừa mới lạ vừa có chút sợ hãi, nhưng sau này chẳng phải ngày nào cũng ôm ôm hôn hôn bụng em đấy sao?"
"Cũng đúng." Dương Tịnh vui vẻ nói: "Vậy anh có thích Đô Đô không?"
"Thích, chỉ cần là của em, anh đều thích." Trần Chính nói, nói xong liền đặt lên trán Dương Tịnh một nụ hôn dịu dàng.
Dương Tịnh hạnh phúc cười lên.
Bởi vì khi Dương Tịnh sinh, xuất hiện biểu hiện kỳ lạ nên Lưu Tĩnh Minh đề nghị Dương Tịnh ở bệnh viện nửa tháng để quan sát, khi xác định em bé và mẹ đều không gặp bất cứ vấn đề gì thì mới để Trần Chính đưa Dương Tịnh và Đô Đô về nhà.
Không phải quay lại nhà ở Nam Châu, cũng không phải nhà ở phố Bắc.

Khoảng thời gian trước, trên lầu có hai hộ trả lại phòng thuê, Uông Lệ Mẫn liền giữ lại phòng trống để con trai con dâu và cháu nội của bà ở, lần này Dương Tịnh sinh con, bên người lại có Đinh Đinh Đang Đang, chỉ có Trần Chính và Dương Tịnh chăm sóc sợ sẽ không có thời gian, cho nên Uông Lệ Mẫn đề nghị Dương Tịnh về nhà chỗ phố Tây để ở cữ, như vậy vừa tốt cho Dương Tịnh cũng tốt cho Đô Đô, đối với việc này Trần Chính và Dương Tịnh đều không phản đối.
Vào ngày đầy tháng, khoảng sân rộng lớn nhà họ Trần náo nhiệt vô cùng, không ít người đến uống rượu chúc mừng.
Dương Tịnh, Đô Đô và Đinh Đinh Đang Đang đều mặc quần áo màu đỏ, bởi vì Dương Tịnh sinh con chưa bao lâu, Uông Lệ Mẫn không cho cô và Đô Đô ra ngoài chơi, người thân và bạn bè đều đến chúc mừng, vui vẻ hớn hở mà nhìn Đô Đô, cùng nhau đoán xem đôi mắt giống ai, cái miệng giống ai, cái mũi giống ai.
Trần Chính tiếp khách ở bên ngoài, thỉnh thoảng lại chạy vào nhìn Dương Tịnh một cái, thấy tâm trạng Dương Tịnh rất tốt, liền đi ra ngoài, tiếp tục đón tiếp khách.
Đinh Đinh Đang Đang cũng không hề nhàn rỗi, đi theo phía sau Bình Bình nhuộm trứng gà, đến khi khách khứa ra về, sẽ cho mỗi người hai quả trứng nhuộm đỏ và một nắm kẹo.
"Tiểu Đang Đang! Không được ăn vụng đậu phộng nữa." Khi Đinh Đinh còn đang ngồi nhuộm trứng gà thì nhìn thấy Đang Đang vừa tách vỏ đậu phộng vừa nhai chóp chép.
"Anh, em đâu có ăn vụng, cái này là do vỏ của hạt đậu bị hở ra, em chỉ ăn những hạt bị cháy thôi." Đang Đang nói.
"Nhìn cái miệng nhỏ của em đen hết rồi kìa." Đinh Đinh cau mày, tỏ vẻ ghét bỏ, một tay đỡ lấy đầu Đang Đang, một tay lau miệng cho cô nhóc: "Ăn ngon quá nhỉ! Em như vậy sao mà làm chị của em bé được đây!"
Nghe Đinh Đinh dạy dỗ Đang Đang, Bình Bình ngồi ở một bên phì cười.
"Bình Bình." Lúc này, Lưu Tĩnh Minh gọi: "Khai tiệc rồi, con muốn cùng mẹ vào bàn hay là ngồi cùng bọn nhỏ nhuộm trứng gà?"
"Nhanh ngồi vào bàn, nhanh ngồi vào bàn." Uông Lệ Mẫn từ trong bếp chạy ra, không cho Bình Bình đưa ra sự lựa chọn, liền thúc giục Bình Bình ngồi vào bàn ăn.
Vì thế, Bình Bình cùng Lưu Tĩnh Minh đi đến bàn ăn.
Bình Bình là một đứa trẻ tùy hứng, lúc làm việc ở siêu thị Đinh Đang phải chịu nhiều ấm ức, cũng không được mọi người yêu quý, nhưng khi được Dương Tịnh và Đinh Đinh hết lòng bảo vệ, tâm tính cũng dần dần thay đổi, lúc nhìn thấy Dương Tịnh vì sinh con mà xém chút mất mạng, Bình Bình cảm thấy mẹ của mình cũng không dễ dàng gì mới nuôi cô lớn được như bây giờ.

Khoảng thời gian nửa tháng Dương Tịnh nằm viện, mỗi ngày Bình Bình đều cùng Đinh Đinh Đang Đang chạy đến bệnh viện, mỗi lần đến đều nhìn thấy Lưu Tĩnh Minh phải làm việc đến tận khuya, hết đứa trẻ sơ sinh này đến đứa trẻ sơ sinh khác ra đời, cô ấy nhìn thấy Lưu Tĩnh Minh mệt mỏi đến nỗi nằm bò trên bàn làm việc chợp mắt nghỉ ngơi, nhiều lúc sắp đến giờ tan sở, đột nhiên có thai phụ phát bệnh, hoặc đột ngột đến giờ sinh, lúc đó Lưu Tĩnh Minh phải vội vàng vào phòng sinh, công việc vô cùng bận rộn và vất vả.

Mẹ không phải không thích cô, cũng không phải không quan tâm đến cô, mà là do có nhiều người cần Lưu Tĩnh Minh hơn cô.
Dưới sự tác động của Dương Tịnh và Đinh Đinh, Bình Bình dần hiểu ra sự vất vả của mẹ cô.
Đinh Đinh thậm chí còn hay nói: "Chị cái gì cũng không biết, tại sao chị không đi học? Chờ đến khi em đi học, nhất định em sẽ giỏi hơn cả bố em nữa!"
Dần dần Bình Bình cũng bớt bài xích với Lưu Tĩnh Minh hơn trước, thậm chí trở nên thân thiết hơn, giống như Đinh Đinh Đang Đang thân thiết với Dương Tịnh vậy.

Ý định đi học trở lại cũng dần dần bén rễ.
Nhìn Bình Bình đi ăn cơm, Uông Lệ Mẫn quay đầu nhìn Đinh Đinh Đang Đang, hai nhóc con đang ngồi trước nồi nước ngâm màu đỏ, cho trứng gà đã luộc chín vào trong nồi, đảo qua vài lần, sau đó vớt ra để ráo nước, lát nữa mang tặng cho khách.

Đinh Đinh Đang Đang làm rất giỏi, nguyên một mâm chứa toàn trứng gà nhuộm và đậu phộng.

Thật ra, ngày hôm qua trứng gà đều đã nhuộm màu xong cả, kết quả bởi vì Uông Lệ Mẫn vì quá cao hứng, gặp ai thì lại cho người đấy, cho nên mới không đủ, đành phải nhuộm thêm.
"Mẹ, cơm cho chị dâu làm xong chưa ạ?" Trần Kim Linh ở trong phòng bếp hỏi.
"Xong rồi xong rồi." Uông Lệ Mẫn đáp một tiếng, sau đó quay sang nói với Đinh Đinh Đang Đang: "Hai đứa vào ăn cơm thôi."
"Dạ." Đang Đang đứng dậy đáp.
Đinh Đinh nói: "Con phải nhuộm trứng cho em trai, khi nào xong con sẽ vào ăn ạ."
Đang Đang nhìn bà nội, rồi lại nhìn anh trai, sau đó lại ngồi xổm xuống nói: "Con cùng anh trai nhuộm trứng tiếp, lát, lát nữa xong sẽ ăn cơm ạ."
"Ăn cơm trước đã." Đột nhiên, Dương Đông và Trần Kim Linh đồng thời xuất hiện trước mặt Đinh Đinh Đang Đang, cùng mở miệng nói ra một câu.
Nói xong thì hai người ngẩng đầu nhìn đối phương.
** Tục nhuộm đỏ trứng gà trong lễ đầy tháng là một nghi thức rất quan trọng đối với người Hoa (Hán).

Màu đỏ tượng trưng cho hạnh phúc, sung túc, phú quý.

Quả trứng gà ví như sự đầy đủ, vẹn toàn, viên mãn, cuộc sống no đủ.

Nguyên liệu để nhuộm trứng thường là củ dền đỏ, thanh long đỏ, gấc, lựu..

Lấy nước ép, cho thêm chút giấm rồi ngâm trứng luộc trong nhiều giờ..
 
Ký Sự Những Năm 80
Chương 105: 105: Chương 100


Ánh mắt của Dương Đông và Trần Kim Linh chạm nhau, cả hai đồng thời ngơ ra.
Dương Đông hiện tại so với trước đây thay đổi rất nhiều, sau khi siêu thị Đinh Đang đi vào hoạt động, anh đi theo Trần Chính vào nam ra bắc, tiếp xúc với rất nhiều người ở nhiều vị trí khác nhau, thái độ khác nhau, bởi thế từ cách nói năng đến từng cử chỉ hành động dần dần trở nên thành thục và trưởng thành hơn trước, ngoài ra, Dương Đông cũng giống Dương Tịnh, có khuôn mặt rất đẹp, dáng người cao lớn, chuẩn chỉnh.

Bình thường, khi Dương Tịnh mua quần áo cho Trần Chính thì cũng sẽ mua cho Dương Đông.

Vì thế, hiện giờ nhìn Dương Đông rất khác, trầm ổn và có mị lực, hấp dẫn không ít ánh mắt của các cô gái trong siêu thị.
Nhưng Uông Lệ Mẫn vẫn không thích Dương Đông.
"Khụ." Uông Lệ Mẫn ho khan một tiếng.
Dương Đông vội vàng ngoảnh mặt đi.
Trần Kim Linh cũng rũ đôi mắt xuống.
"Ăn cơm trước đã, ăn xong thì lại nhuộm trứng gà." Uông Lệ Mẫn nói.
"Chờ một chút, một chút nữa thôi ạ, trứng gà sắp nhuộm xong rồi." Đinh Đinh nói.
Uông Lệ Mẫn cười cười, nói: "Được, vậy chúng ta sẽ chờ một chút, được không?"
"Để cậu giúp con." Dương Đông khom lưng đem rổ trứng gà đã bóc vỏ trắng tươm đổ vào thau nước nhuộm, nhận lấy vợt trứng từ tay Đinh Đinh, đảo qua vài vòng, sau đó thành thạo vớt lên, hỏi: "Đinh Đinh, con xem trứng nhuộm thế này đã được chưa?"
Đinh Đinh đứng dậy, nghiêm túc kiểm tra, sau đó mới nói: "Được rồi ạ."
"Vậy bây giờ đã có thể ăn cơm chưa?"
"Được ạ, cậu ơi, con cảm ơn cậu vì đã giúp con nhuộm trứng gà cho em trai của con."
"Không cần khách sáo."
"Vậy con với em gái vào ăn cơm ạ."
"Đi thôi nào."
Đinh Đinh nắm tay nhỏ của Đang Đang đi theo Uông Lệ Mẫn và Trần Kim Linh vào hướng bếp.
Dương Đông đứng tại chỗ nhìn Trần Kim Linh.
"Dương Đông, bàn bên này chưa có cá." Lý Vân kêu lên một tiếng.
"Vâng, em biết rồi, em đi lấy ngay đây." Dương Đông đáp một tiếng, cầm khay đi vào bếp bưng thức ăn, sau đó bắt đầu dọn món cho tất cả các bàn.
Trong sân nhà họ Trần náo nhiệt tưng bừng, vui vẻ cười nói, ăn uống linh đình, Dương Đông và Trần Chính chạy hết bàn này đến bàn khác, vô cùng bận rộn.
Mà nhân vật chính là Đô Đô thì vẫn đang nằm trong vòng tay mẹ ngủ ngon lành, dường như sự náo nhiệt ngoài kia không hề ảnh hưởng gì đến cậu, Dương Tịnh nằm nghiêng ở trên giường, vừa ngắm đứa con bé bỏng của mình ngủ vừa cười ôn nhu.
"Mẹ ơi, mẹ ơi, ăn cơm thôi." Lúc này, Đinh Đinh chạy từ bên ngoài vào, vừa chạy đến cửa thì động tác lập tức trở nên nhẹ nhàng, giọng nói cũng nhỏ lại, chậm rãi đi đến mép giường.
"Con trai." Dương Tịnh cười hỏi: "Đã ăn cơm chưa?"
"Ăn rồi ạ."
"Em gái đâu rồi?"
"Em gái vẫn còn đang ăn." Đinh Đinh ghé người lại gần nhìn Đô Đô đang được bọc bằng chiếc khăn bằng vải nhung màu đỏ, ngón tay nhỏ nhỏ hồng nhuận, Đinh Đinh quay sang Dương Tịnh hỏi: "Mẹ ơi, em trai ngủ rồi ạ, con có thể chạm vào em một chút không?"
"Được chứ!" Dương Tịnh cười nói.
Đôi mắt Đinh Đinh lập tức sáng lên, vui mừng lại gần hơn, bàn tay nhỏ nhẹ nhàng chọc chọc vào khuôn mặt của Đô Đô, mi mắt cong lên, nói khẽ: "Em trai, sao em vẫn còn ngủ?"
Đô Đô vẫn ngủ say sưa.
Dương Tịnh ngồi dậy, dựa lưng vào gối, nhận lấy canh gà mà Uông Lệ Mẫn vừa bưng đến.
"Em trai nhỏ, sao em lại giống Đang Đang thế, ăn xong rồi lại ngủ." Khuôn mặt nhỏ của Đinh Đinh cọ nhè nhẹ vào khuôn mặt Đô Đô, ngửi được mùi sữa thơm lừng phát ra từ người Đô Đô, tay nhỏ lại sờ vào mặt em trai, nói: "Em trai, em là tiểu heo lười."
"Oa! Oe oe oe!.." Đột nhiên, Đô Đô há miệng khóc to làm cho Đinh Đinh sợ tới mức phải lùi lại.
Uông Lệ Mẫn và Dương Tịnh quay đầu nhìn Đô Đô, Đô Đô đột nhiên ngừng khóc, sau đó lại chìm vào giấc ngủ như chưa có chuyện gì.
Uông Lệ Mẫn: "..."
Đinh Đinh nhìn về phía Dương Tịnh, nói: "Mẹ ơi, em trai khóc còn to hơn Đang Đang nữa."
Dương Tịnh cười.
Uông Lệ Mẫn ôm Đinh Đinh nói: "Em trai khóc to như vậy chứng tỏ rất khỏe mạnh."

"Nhưng em trai vừa khóc xong rồi lại ngủ tiếp."
"Quả tim lớn." Uông Lệ Mẫn nói: "Sau này nhất định sẽ là một đứa trẻ mập mạp, cứng cáp."
Đinh Đinh quay đầu sang nhìn em trai nhỏ, nghĩ nghĩ một lát rồi lại bò đến chỗ em trai, lần nữa nhìn em trai ngủ say, nhìn mãi nhìn mãi nhưng không thấy Đô Đô thức dậy.
Đô Đô vẫn luôn sống theo một quy luật đó là ăn, ngủ, khóc, ăn, ngủ, khóc, cứ ăn xong sẽ ngủ, tỉnh ngủ sẽ khóc, khóc xong lại ăn, ăn xong lại lăn ra ngủ tiếp.
Dương Tịnh cuối cùng cũng có thể đi làm lại.

Cô ở cữ khoảng chừng 45 ngày, trong 45 ngày này cô chủ yếu là nằm trên giường, thỉnh thoảng lại đi loanh quanh trong phòng, hôm nào thời tiết dễ chịu, ánh sáng mặt trời chiếu khắp, cô có thể đi dạo trong sân viện nhà họ Trần một chút, còn lại thì không cần phải làm gì cả.

Ví như công việc của siêu thị Đinh Đang hay vấn đề cơm nước, tắm rửa, giặt giũ quần áo của Đinh Đinh Đang Đang, của Đô Đô đều do một tay Trần Chính làm hết.
Trần Chính rất giỏi trong việc chăm con, thậm chí là thay tã, giặt giũ, ru con đều thực hiện một cách nghiêm túc và vô cùng thuần thục.

Bởi vì chuyện Dương Tịnh vì sinh con mà xém chút mất mạng, Trần Chính đối với cô càng thêm trân trọng, mọi việc đều tự tay làm lấy, vì thế, trong thời gian ở cữ 45 ngày, Dương Tịnh tăng thêm mười cân, Đinh Đinh tăng hai cân, Đang Đang tăng ba cân, còn Trần Chính thì sụt tận mười lăm cân.
"Anh gầy đi nhiều quá." Buổi tối, Dương Tịnh nằm trong lòng Trần Chính, sờ soạn hết ngực rồi đến eo.
"Không sao." Trần Chính cũng không nhàn rỗi, Dương Tịnh béo thêm mười cân, Trần Chính rất thích như vậy, Dương Tịnh lúc trước quá gầy, sinh con xong béo lên một chút, ngực lớn hơn, mông nảy hơn lúc trước, trên eo còn có chút thịt, có thể nói việc tăng thêm cân này cực kỳ hợp với tâm ý của anh, lúc này Trần Chính v**t v* cơ thể Dương Tịnh, cũng bắt đầu trở nên hưng phấn.
"Không được." Dương Tịnh cười xấu xa nói.
"Không được thế nào?" Trần Chính trầm giọng hỏi, áp mặt vào mặt cô.
"Gầy quá không vui." Dương Tịnh cười nói, hai từ cuối cùng cố ý kéo dài âm thanh, phong thái mị hoặc làm cho Trần Chính không kìm lòng được, đè cô xuống dưới thân, cắn lỗ tai cô rồi nói: "Hửm, hầu hạ em chưa đủ sao?"
"Anh nghĩ sao?"
"Yêu tinh!"
Mới đầu Dương Tịnh là người chiếm thế thượng phong, trêu chọc Trần Chính đến khi cả người anh bốc hỏa, nhưng chỉ vài phút sau, tình thế hoàn toàn thay đổi, hành động của anh ngày càng trở nên ngông cuồng.
"Vợ à, nơi này tiết ra sữa này."
"Ưʍ."
"Không thể lãng phí được, anh thay con trai nếm thử."
"Anh đừng nói nữa."
"Vợ à, căng to thế này thì có đau không, hửm?"
"Anh im miệng."
"Được, vậy chúng ta làm chuyện vui hơn nhé!"
"..."
Mãi đến khi Trần Chính ném bαo ƈαo sυ vào thùng rác bên cạnh giường, thì Dương Tịnh đã mệt rã rời nằm trên giường.
Trần Chính hôn lên bờ vai mượt mà của cô, hỏi: "Gầy quá không vui sao?"
"Có có có có." Dương Tịnh lập tức nói nhanh.
"Ngoan." Trần Chính cong khóe miệng, hôn nhẹ lên môi cô, sau đó đứng dậy mặc quần áo, nói: "Ngủ đi, anh sang phòng mẹ xem con thế nào."
Trước kia Đinh Đinh Đang Đang chỉ muốn ngủ cùng Dương Tịnh, không muốn tách ra ngủ riêng, nhưng từ khi Đô Đô xuất hiện, hai cô cậu nhóc liền cảm thấy bản thân đã trở thành người lớn, vì thế quyết định sẽ ngủ một mình, chỉ có em trai còn nhỏ mới có thể ngủ cùng với mẹ.

Bởi vậy, khi Dương Tịnh và Trần Chính nói muốn chia phòng ngủ, hai nhóc Đinh Đinh Đang Đang lập tức đồng ý.

Uông Lệ Mẫn thì cảm thấy Đinh Đinh Đang Đang vẫn còn nhỏ, ngủ phòng riêng như vậy không tốt lắm, vừa hay phòng ngủ của Uông Lệ Mẫn ở phía đông rất rộng rãi, trong phòng còn có một tấm rèm lớn, còn có hai cái giường nhỏ mà lúc trước Đại Quân làm tặng cho Đinh Đinh Đang Đang.
Sau đó, mỗi đêm Đinh Đinh Đang Đang đều ngủ cùng Uông Lệ Mẫn cách nhau một tấm rèm vải, Uông Lệ Mẫn rất yêu cháu trai cháu gái của mình, khi Đô Đô vừa làm lễ đầy tháng, bà đã ôm Đô Đô đến ngủ cùng mình, thật ra còn là để cho con trai và con dâu có không gian riêng tư.
Lúc này, Đô Đô đang nằm trong lòng Uông Lệ Mẫn, đôi mắt to tròn đen láy nhìn quanh khắp nơi, cậu nhóc không ngủ được, Đinh Đinh Đang Đang thì vui vẻ mặt quần áo ngủ, nằm bò trên giường Uông Lệ Mẫn, chăm chú nhìn Đô Đô, nhỏ giọng nói chuyện với Đô Đô.
"Em trai, em trai, là chị gái của em đây." Đang Đang mềm mại gọi, bàn tay nhỏ nhắn v**t v* khuôn mặt Đô Đô, chụt hôn một cái, chụt hôn một cái nữa, sau đó còn muốn hôn thêm thì bị Đinh Đinh cản lại, nói: "Tiểu Đang Đang, em đừng hôn nữa, em mà hôn thêm thì em trai sẽ khóc đấy."
"Em muốn hôn em trai."
"Đừng hôn nữa."
"Anh, em chỉ hôn một tí xíu thôi."

"Vậy được rồi, hôn một cái cuối cùng."
Đang Đang v**t v* mặt Đô Đô, sau đó chụt một miếng thật kêu, tiếng khóc cao vút của Đô Đô lại vang lên: "Oe oe oe aaa.."
Uông Lệ Mẫn: "..."
Đinh Đinh: "..."
Đang Đang: "Anh..

anh, tiếng khóc của em trai thật là to." Miệng mở cũng lớn.
Người trong dãy trọ đều có thể nghe được tiếng khóc.
Trần Chính vội vàng bước nhanh tới, bế Đô Đô lên, nhờ hôm nay mà cả sân viện nhà họ Trần đầu biết tiếng khóc của Đô Đô đặc biệt to.
Sáng sớm hôm sau, Dương Tịnh chính thức đi làm lại, sau khi ăn sáng xong liền cùng Trần Chính đi đến siêu thị Đinh Đang ở thành phố Nam Châu.
Đinh Đinh Đang Đang thì ở lại nhà họ Trần cùng với Uông Lệ Mẫn và Trần Kim Linh.
Trước khi Dương Tịnh và Trần Chính đi, Đinh Đinh Đang Đang còn đặc biệt dặn dò: "Bố, mẹ, bố mẹ nhất định phải về nhà sớm đó nha."
Nhưng Dương Tịnh và Trần Chính đã không thể về sớm như đã hứa.
Hiện tại siêu thị Đinh Đang rất khác so với trước đây, thời điểm bắt đầu vô cùng gian nan và bận rộn, đều phải tự tay chạy qua chạy lại giữa siêu thị và nhà máy để kiểm hàng, sau đó nhập hàng, tuyển dụng nhân viên..

Dù vậy, Trần Chính và Dương Đông vẫn luôn kiên trì, không ngại cực, ngại khổ.

Thỉnh thoảng Dương Tịnh sẽ đóng góp một vài ý tưởng của mình nhằm phát triển siêu thị lớn mạnh hơn.
Hiện giờ siêu thị Đinh Đang vô cùng nổi danh ở khu vực bến xe của thành phố Nam Châu, không chỉ cư dân trong khu vực mà những vị khách đi đường nếu muốn mua đồ đều sẽ lựa chọn siêu thị Đinh Đang.
Cùng với danh tiếng ngày một vang, Trần Chính và Dương Đông cũng không còn phải vất vả chạy ngược chạy xuôi tìm đến các tạp hóa nhỏ để xuất hàng nữa, trực tiếp đẩy mạnh tiêu thụ tại siêu thị.

Các nhà máy sẽ giao hàng đến tận nhà cho Trần Chính, nhờ thế mà Trần Chính và Dương Đông tiết kiệm cả tiền bạc lẫn thời gian.
Cho nên Trần Chính mới có nhiều thời gian chăm sóc cho Dương Tịnh và Đô Đô.
Siêu thị Đinh Đang dần đi vào guồng hoạt động, Dương Tịnh, Trần Chính và Dương Đông ngày càng trở nên thành thục, vì thế công việc cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
Khi Dương Tịnh và Trần Chính vừa đến siêu thị đã nhìn thấy một số nhân viên nhà máy đến muốn hợp tác kinh doanh, Trần Chính và Dương Đông cùng đi xem xét.
Dương Tịnh bước vào siêu thị, nhân viên siêu thị hoan nghênh chào hỏi.
Dương Tịnh cười cười nói: "Cảm ơn mọi người, mọi người cứ tiếp tục công việc của mình đi."
Dương Tịnh vừa mới rời đi, mấy nhân viên bán hàng ghé vào xì xào nói chuyện, chủ yếu là chuyện Dương Tịnh vừa sinh được một đứa con xinh đẹp.
Đến khi Dương Tịnh quay trở lại, phát hiện Bình Bình cũng đang nói chuyện với những nhân viên bán hàng khác.
Dương Tịnh hơi ngạc nhiên, Bình Bình thật sự thay đổi rồi? Cô thử quan sát thái độ của các nhân viên, quả nhiên trong ánh mắt họ đã không còn địch ý đối với Bình Bình.
Dương Tịnh vui vẻ mỉm cười, tiện thể đi qua văn phòng tài vụ xem thử, cô cùng với một nhân viên kế toán mới bắt đầu chỉnh lý lại một số giấy tờ, trong lúc đang làm việc thì Trần Chính có ghé lại một chút, dặn dò Dương Tịnh đừng làm việc quá sức, đừng để bản thân mệt nhọc, chọc cho nhân viên kế toán ngồi bên cạnh cười trộm.
Dương Tịnh bận đến giữa trưa, khi vừa bước ra khỏi văn phòng thì thấy Bình Bình ở cửa siêu thị đi tới đi lui.
"Bình Bình." Dương Tịnh gọi một tiếng.
Bình Bình nhanh chóng chạy đến: "Bà chủ."
"Bây giờ vẫn còn làm sao? Đến giờ nghỉ trưa rồi sao vẫn chưa đi ăn cơm?"
Bình Bình xấu hổ một lát, sau đó nói: "Bà chủ, em có việc muốn nói với chị."
"Chuyện gì?" Dương Tịnh hỏi.
Bình Bình ấp a ấp úng một hồi rồi mới mở miệng: "Em muốn xin nghỉ việc."
"Nghỉ việc?"
"Dạ."

"Sao lại muốn nghỉ?" Trước đó, Bình Bình còn bướng bỉnh muốn làm việc ở siêu thị Đinh Đang cho bằng được, dù cho lần trước có xảy ra xung đột với nhân viên trong siêu thị nhưng vẫn không muốn nghỉ việc, bây giờ là sao đây? Dương Tịnh đang định mở miệng thì trong đầu đột nghiên nghĩ đến một việc: "Em muốn đi học lại?"
Bình Bình gật đầu: "Phải ạ."
"Thật sao?" Dương Tịnh kinh ngạc hỏi lại.
"Thật ạ." Bình Bình thấp thỏm nhìn Dương Tịnh, hỏi: "Bà chủ, chị không giận sao?"
"Giận cái gì?"
"Em nói sẽ ở đây học hỏi bản lĩnh từ chị nhưng chưa học được gì đã muốn đi, chị không giận sao?"
Dương Tịnh cười: "Giận gì chứ, vui còn không kịp nữa là, quyết định nói ra thế này hẳn là em đã suy nghĩ kỹ rồi."
Bình Bình ngẩn ngơ nhìn Dương Tịnh, chưa từng có người nào hiểu cô giống như Dương Tịnh, vừa nói qua liền phát hiện ra suy nghĩ trong lòng cô, cô trở thành một đứa ngang bướng tùy hứng cũng chỉ vì muốn che giấu đi sự tự ti cùng mặc cảm, khi có người hiểu được tâm tư này, cô thực sự cảm thấy vô cùng cảm động.
Dương Tịnh thấy cảm xúc của cô gái trước mặt, liền cười nói: "Cảm ơn em, đi học đi, bây giờ chị phải về nhà với Đô Đô, lát sau chị sẽ tính toán tiền lương rồi gửi cho em."
"Vâng." Bình Bình gật đầu, nói: "Bà chủ, khi nào em nghỉ đông với nghỉ hè sẽ đến làm việc giúp chị."
"Học cao trung bận lắm, em cứ chăm chỉ học tập, khi nào vào đại học đã, đến lúc nghỉ hè hay nghỉ đông thì có thể đến siêu thị làm thêm."
"Dương Tịnh!" Lúc này, Trần Chính đang ngồi trên xe máy gọi Dương Tịnh.
"Vâng." Dương Tịnh đáp lại một tiếng, quay đầu nhìn Bình Bình nói: "Chị về trước đây, lát nữa tiểu Anh đến thay ca, em cứ về nhà chuẩn bị sách vở trước, chăm chỉ học hành, biết chưa? Bây giờ chị phải chạy nhanh về nhà, nhóc con ở nhà mà khóc thì đau đầu lắm."
"Vâng." Bình Bình gật đầu, nhìn Dương Tịnh vội vàng ngồi lên xe máy, nhìn Trần Chính ân cần đội mũ bảo hiểm cho Dương Tịnh, sau đó nhìn hai người lái xe rời đi, trong lòng cô đột nhiên cảm thấy bồi hồi, bản thân có thể gặp được Dương Tịnh và Đinh Đinh quả là một điều may mắn mà ông trời đã ban cho cô.
"Bình Bình tìm em có chuyện gì sao?" Trần Chính vừa lái xe vừa hỏi Dương Tịnh.
Dương Tịnh gắt gao ôm chặt Trần Chính nói: "Bình Bình muốn đi học lại."
"Vậy thì tốt rồi."
"Đúng vậy, cuối cùng em ấy cũng nghĩ thông suốt, em phải về nhà nói cho con trai lớn của em biết mới được, cũng nhờ Đinh Đinh kiên trì khuyên nhủ Bình Bình đi học lại." Dương Tịnh cười lớn nói.
Trần Chính nghe xong cũng cười cười.
Hai vợ chồng đi mười mấy phút là về đến nhà, vốn dĩ hai người còn cho rằng Đô Đô nhất định là đang khóc.
Thực tế thì Đô Đô đúng là đang khóc thật.
Uông Lệ Mẫn ôm Đô Đô dỗ dành: "Đô Đô không khóc, không khóc, mẹ sắp về rồi."
Đang Đang ngẩng đầu nói: "Em trai, em đừng khóc nữa, tiếng khóc của em làm cho chú Đại Quân bị dọa chạy mất rồi."
Trần Kim Linh bị Đang Đang làm cho bật cười.
Trên tay nhỏ của Đinh Đinh đang cầm bình sữa đã pha, đưa lên cao nói: "Em trai, em đừng khóc nữa, uống sữa đi, sữa ngon lắm sao em lại không chịu uống?"
Đô Đô vẫn khóc òa như cũ.
Trần Chính lái xe máy, vừa tiến vào sân đã nghe rõ ràng tiếng khóc của Đô Đô, Dương Tịnh vội tháo mũ bảo hiểm xuống, chạy nhanh vào nhà, bế Đô Đô vào lòng, nói: "Aii, con trai của mẹ lại khóc nữa rồi."
Vừa nói Dương Tịnh vừa ôm Đô Đô tiến vào phòng ngủ, ngồi xuống giường, kéo áo lên để Đô Đô bú sữa, Đô Đô lập tức ngừng khóc.
Uông Lệ Mẫn đứng ở sân nói chuyện với Trần Chính: "Tiểu gia hỏa này vẫn thích sữa mẹ nhất, sữa bột chỉ uống mấy ngụm là lắc đầu, ngủ dậy lại khóc ré lên."
"Để con vào xem thử." Trần Chính đi vào nhà chính.
Đinh Đinh cầm theo bình sữa nói: "Sữa, sữa này thì phải làm sao ạ?"
Đang Đang nhìn chằm chằm bình sữa, l**m miệng nói: "Anh ơi, hay là cho em uống đi."
Trần Kim Linh bị bộ dạng ngốc ngốc đáng yêu của Đang Đang làm cho bật cười.
"Em lớn như vậy rồi mà vẫn đòi uống sữa của em bé?"
Đang Đang nói: "Nhưng mà..

nhưng mà em trai không uống, em trai không uống, cái đó..

nhà chúng ta trừ em trai thì em là bé nhất, em có thể uống sữa mà."
"Thôi được rồi, em đừng có uống quá nhiều." Đinh Đinh nói xong liền đem núm cao su trên bình sữa đưa đến trước miệng Đang Đang, Đang Đang ngậm núʍ ѵú cao su rồi hút một hơi thật sâu: "Anh ơi, anh cũng uống đi."
"Anh không uống."
"Anh, anh uống đi mà.";
Sau đó, Đinh Đinh Đang Đang cứ thế mỗi người uống từng ngụm từng ngụm, cuối cùng bình sữa của Đô Đô đã được uống cạn sạch, khi đem bình sữa đưa cho Dương Tịnh, Dương Tịnh mới chợt nhớ ra rằng Đinh Đinh Đang Đang rất hiếm khi được uống sữa, từ khi cô xuyên đến đây thì Đinh Đinh Đang Đang đã bắt đầu ăn cơm.

Dương Tịnh nhớ rõ ở thế kỷ 21, trẻ con khoảng ba bốn tuổi, buổi tối trước khi ngủ hay những lúc khóc đều sẽ được cho uống một bình sữa, Đinh Đinh Đang Đang chưa từng được như vậy.

Nhớ lại trước đây cũng do cô quá nghèo, không có nhiều tiền để mua sữa bột cho Đinh Đinh Đang Đang, lúc này cô hỏi: "Uống có ngon không?"
"Ngon ạ." Cả Đinh Đinh Đang Đang đều trả lời.
"Vậy sau này sữa bột của Đô Đô đều cho các con uống có được không?" Dương Tịnh hỏi.

"Không được đâu." Hai nhóc đồng thanh nói.
"Sao lại không được?" Dương Tịnh hỏi.
Đang Đang nhỏ giọng mà nói: "Bởi vì con thích ăn giò heo cơ."
"Còn con thích mì sợi." Đinh Đinh nói.
Dương Tịnh thở dài bất lực, cứ tưởng lúc này có thể bù đắp sữa bột cho Đinh Đinh Đang Đang, xem ra là đã quá muộn, hai nhóc con đã qua cái tuổi muốn uống sữa bột rồi.
Dương Tịnh không hề miễn cưỡng, cúi đầu nhìn Đô Đô, nhóc con vừa ăn no xong là lăn đùng ra ngủ, Dương Tịnh kéo áo xuống, ôm Đô Đô thêm một lát rồi đặt c* cậu lên trên giường.
Những ngày sau đó, Trần Chính và Dương Tịnh vẫn đi làm cùng nhau rồi tan làm cùng nhau, mỗi ngày Uông Lệ Mẫn đều pha sữa bột cho Đô Đô uống vào thời điểm cậu nhóc đói, uống được nửa bình thì sẽ yên ổn trong chốc lát, mỗi lần đến giữa trưa hoặc lúc Dương Tịnh gần tan tầm, cậu nhóc sẽ bắt đầu gân cổ lên khóc lớn, cũng may Dương Tịnh và Trần Chính nắm đúng đồng hồ sinh học của tiểu Đô Đô nên lần nào cũng về nhà đúng giờ.
Chính vì Đô Đô quá mức ầm ĩ, hai nhóc Đinh Đinh Đang Đang cũng đã nắm được quy luật hoạt động của em trai Đô Đô.
Tè ra quần, khóc.
Bị chị gái Đang Đang hôn ba lần, khóc.
Bị anh trai Đinh Đinh hôn ba lần, khóc.
Thức dậy vào ban đêm nhưng không có đèn, khóc.
Buổi tối buồn ngủ nhưng bật đèn sáng, khóc.
* * *
Uông Lệ Mẫn và Trần Chính đôi khi còn nghĩ, nhóc con Đô Đô này xuất hiện trên đời là để lấy lại công đạo cho anh trai chị gái mình, Uông Lệ Mẫn và Trần Chính lần nào cũng phải vật lộn với tiếng khóc của c* cậu, ấy vậy mà chỉ cần nằm trong vòng tay Dương Tịnh thì sẽ lập tức nín khóc ngay.
Cứ như vậy, Trần Chính và Dương Tịnh thì bận rộn công việc, Đinh Đinh Đang Đang Đô Đô thì ngày một lớn lên, rất nhanh đã sắp hết năm.
Thời điểm này chính là lúc mà siêu thị bước vào giai đoạn bận không kịp thở, Dương Tịnh đã sớm lên ý tưởng để Trần Chính và Dương Đông mở thêm một quầy chuyên bán các loại thịt và rau sạch, xưởng chế biến thịt giao đến mỗi ngày, phía nhà máy thực phẩm Lợi Dân thì cũng bắt đầu nhập các loại bánh kẹo, quà tết được đóng gói cẩn thận, tỉ mỉ, nhập một lượng lớn để trong nhà kho, đồng thời, Dương Tịnh còn đẩy mạnh các hoạt động ưu đãi nhằm tăng khả năng tiêu thụ hàng hóa của siêu thị.
Mới đầu Dương Đông còn khá lo lắng vì sợ sẽ không thể bán hết được, kết quả trước khi bước sang năm mới mấy ngày, siêu thị tiến vào trạng thái điên cuồng hoạt động, cho dù là giá cả có cao hơn bình thường một chút nhưng vẫn không ngăn được việc khách hàng mua sắm nhiệt tình, hàng hóa trữ trong kho hầu như không đáp ứng đủ nhu cầu, các nhà máy cung cấp ngày nào cũng phải chạy xe đưa hàng mới đến.
Dương Tịnh, Trần Chính, Dương Đông và nhân viên trong siêu thị làm mãi không ngơi, vì thế Uông Lệ Mẫn để Trần Kim Linh và Lý Vân chạy đến siêu thị phụ giúp, Bình Bình đến kỳ nghỉ đông cũng chạy đến hỗ trợ.
Còn siêu thị nhỏ ở Huyện Vọng Thành đã có Uông Lệ Mẫn và Đinh Đinh lo liệu.
Đinh Đinh như được di truyền khả năng từ Dương Tịnh, tương đối mẫn cảm với những con số, còn chưa đi học nhưng đã có thể thành thục tính toán, hơn nữa còn có Uông Lệ Mẫn ở bên cạnh giúp sức nên mọi chuyện cực kỳ suôn sẻ.
"Cái này, cái này..

con thối lại cho dì hai đồng ạ." Đinh Đinh đứng trên ghế trước cửa sổ của siêu thị, đưa ra hai đồng, sau đó nói: "Người tiếp theo, chú ơi, chú mua gì ạ?"
"Bán chú hai bao đường đỏ."
Đinh Đinh quay đầu lại: "Bà nội ơi, lấy cho chú hai bao đường đỏ ạ."
"Có ngay có ngay." Uông Lệ Mẫn liền đi lấy hai bao đường đỏ.
Lúc Đinh Đinh và Uông Lệ Mẫn còn đang bận bán hàng thì Đang Đang ngồi trong nhà cầm một chiếc trống bỏi lắc qua lắc lại, tay kia đung đưa nhè nhẹ chiếc nôi, nhỏ giọng hát: "..

Ốc sên cõng chiếc vỏ nặng trĩu trên lưng từng bước từng bước..

một cây nho.."
Đô Đô nằm trong nôi, bây giờ khuôn mặt nhỏ đã trở nên trắng nõn bụ bẫm, không còn màu đỏ hỏn như lúc trước nữa, tuy rằng tính tình không tốt lắm nhưng diện mạo vô cùng đẹp mắt, là tập hợp hết những ưu điểm của cả Trần Chính và Dương Tịnh, lúc này đôi mắt to tròn đầy nước đang chuyển động linh hoạt, cái miệng nhỏ thổi phì phò thổi ra bong bóng.
Xung quanh miệng toàn là nước bọt.
"Ai da, sao em lại thổi đầy bong bóng ra thế này, dơ quá." Đang Đang nói, sau đó dùng khăn lau miệng cho cậu nhóc, Đô Đô vẫn tiếp tục thổi phì phò.
Cả nhà cứ bận bận rộn rộn mãi đến ngày 30 tết, siêu thị Đinh Đang chỉ mở hết sáng 30 sau đó đóng cửa ăn tết.
Dương Tịnh, Trần Chính, Dương Đông và Trần Kim Linh cuối cùng cũng có thể trở lại.
Dương Tịnh vừa đi đến cổng đã nghe thấy giọng của Đinh Đinh: "Nhà con hết đường đỏ mất rồi, hôm nay đã bán hết rồi, không thì chị đi mượn nhà người khác xem, à, hay là chị đến mượn bà nội của em được không?"
Dương Tịnh vừa nhìn qua liền thấy Đinh Đinh đang đứng trên chiếc ghế gỗ nhỏ, nói chuyện với người mua hàng, Dương Tịnh nhìn bóng dáng nhỏ nhắn của cậu mà lòng không khỏi ấm áp, gọi: "Đồng chí Đinh Đinh."
Đinh Đinh quay đầu lại: "Mẹ đã về."
Dương Tịnh đi về phía trước rồi ôm lấy Đinh Đinh, đem Đinh Đinh bế lên: "Đúng vậy đúng vậy, vất vả cho con rồi."
"Không vất vả ạ."
"Hôm qua mẹ không về, con có nhớ mẹ không?"
"Nhớ lắm ạ."
"Hôn mẹ một cái."
"Chụt." Đinh Đinh hôn Dương Tịnh thật mạnh.
Dương Tịnh ôm Đinh Đinh, hôn Đinh Đinh một cái thật kêu, chọc cho cậu nhóc cười khanh khách không ngừng: "Mẹ, mẹ.."
Dương Tịnh nói: "Đi, đi xem mẹ mua rất nhiều quần áo mới cho các con, rất đẹp đó nha!".
 
Back
Top Bottom