Đô Thị Kỳ Nghỉ Hoang Đường

Kỳ Nghỉ Hoang Đường
Chương 60: Ngoại truyện 1.4


Tôi thề, trần đời này không ai phản ứng chậm hơn Dư Hoan. Lúc cậu ta nhận ra người tới điểm hẹn là tôi mà không phải Lương Trác, việc đầu tiên không phải hỏi tôi có chuyện gì đang xảy ra, ngược lại cậu ta vội vàng kéo tôi, kêu tôi trốn đi.

“Mày lên tầng ngồi đi.” Cậu ta kéo tôi đi về phía cầu thang, thế nhưng vừa đi được hai bước thì lại bảo: “À không không, mày vẫn nên trốn ở tầng dưới thì hơn. Đợi lát anh ấy đến mày nhìn bằng mắt thật luôn.”

Nói xong, cậu ta lôi tôi tới vị trí trong góc, khiến tôi suýt thì vấp ngã. Cậu ta cứ lôi tôi qua lại như thế, thu hút ánh mắt của các khách hàng khác.

Sau khi nhét tôi vào vị trí ở góc trong cùng, cậu ta thậm chí còn cởi áo khoác của mình, trùm lên đầu tôi như khăn trùm đầu của cô dâu.

Tôi giật nảy: “Tóc sáng nay tao mất công tạo kiểu đấy!”

Hỏng hết kiểu tóc rồi!

“Ôi chao! Giờ là lúc nào rồi mà mày còn bận tâm kiểu tóc!”

Đầu tôi bị áo cậu ta che phủ, bản thân thì như bị khoá họng.

Cậu ta lén lút nói với tôi: “Anh họ tao sắp tới rồi. Đợt lát mày ở bên này nhìn trộm anh ấy, người sống còn đẹp hơn trong ảnh nhiều!”

Người sống?

Không hổ là Dư Hoan, cách dùng từ trước giờ luôn rất chi là chính xác và sắc bén.

Ngay lúc sắp sửa bị Dư Hoan siết chết, tôi rốt cuộc cũng không nhịn nổi nữa, hỏi cậu ta: “Chờ chút, mày không tò mò vì sao tao lại đột nhiên xuất hiện ở đây sao?”

“Có tò mò.” Dư Hoan thành thật trả lời.

Tôi cố gắng ló mắt từ chỗ cổ áo của cậu ta để nhìn cậu ta, mà Dư Hoan thì đang trừng mắt với tôi đầy giận dữ.

Khi tôi tưởng cậu ta đã nhận ra tình hình thực tế, đang chuẩn bị phê phán tôi thậm tệ thì cậu ta nói: “Mày muốn đột kích tao, dũng cảm lắm!”

Tôi bật cười, sau đó nghe thấy cậu ta nói: “Tao sẽ tính sổ với mày sau. Anh họ tao sắp tới rồi, bây giờ mày ngoan ngoãn núp đi.”

Tôi sững sờ, hoá ra cậu ta vẫn chưa nhận ra vấn đề nằm ở đâu.

Tôi nói: “Tới cũng đã tới rồi, hay để bọn tao gặp trực tiếp luôn đi.”

“Như vậy không được.” Dư Hoan đáp: “Tao là con người nguyên tắc. Tao đã nói với anh ấy hôm nay chỉ có hai người bọn tao, anh ấy còn chưa chuẩn bị để gặp mày. Ngộ nhỡ thể hiện không tốt, ảnh hưởng tới kế hoạch thêm càng thêm thân của hai chúng ta thì tao biết bắt đền ai đây?”

Tôi nghe cậu ta nói, nhìn khuôn mặt chân thành, xinh đẹp và có chút ngây thơ của cậu ta, không kìm nổi nữa, bật cười sặc sụa.

Dư Hoan vội bịt miệng tôi lại, cảnh cáo tôi thêm lần nữa, kêu tôi trốn ra xa một chút để nhìn lén.

Tôi gật đầu, tỏ vẻ chấp nhận với sự sắp xếp của cậu ta. Dù sao cũng đã vậy rồi, màn kịch này phải diễn tiếp tới phân đoạn kịch tính hơn thôi.

Dư Hoan “sắp xếp” cho tôi xong thì chỉnh lại quần áo của mình, sau đó quay trở về vị trí ngồi ban nãy. Tôi thấy cậu ta gần như chui đầu vào trong túi quà. Sau khi xem xong, cậu ta ngẩng lên nhìn về phía tôi, trao cho tôi ánh mắt khen ngợi.

Cho dù bây giờ tôi có vẻ như đang trêu chọc Dư Hoan thì cũng không thể phủ nhận việc hai người bọn tôi thật sự là bạn thân nhất, tôi biết quá rõ cậu ta thích cái gì. Vậy nên, mỗi lần đi du lịch, chỉ cần trông thấy món đồ “hút tình duyên” là tôi sẽ mua về cho cậu ta. Ở nhà cậu ta có một tủ kính trưng bày, bên trong chứa đầy mấy món đồ tôi tặng.

Lấp lánh rực rỡ nhưng công hiệu thì chẳng thấy đâu.

Thế nhưng Dư Hoan vẫn vui vẻ sưu tập mấy món đồ này, hơn nữa còn vững niềm tin rằng rồi sẽ có một ngày người trong lòng của cậu ta sẽ ngửi thấy mùi “hoa đào” mà tìm tới cậu ta.

Lần này cũng không ngoại lệ. Tôi mua cho cậu ta hơn mười món đồ cầu duyên, vậy nên ít nhất là tới giờ phút này, cậu ta vẫn rất vui vẻ.

Sau khi thấy Dư Hoan đã chuẩn bị sẵn sàng để tiếp đón anh họ, tôi bèn lôi điện thoại ra, nhắn tin cho Lương Trác:「Không có nội gián, tiếp tục giao dịch.」

Hai phút sau, Lương Trác đẹp trai đẩy cửa bước vào, vừa quét mắt là nhìn thẳng về phía tôi. Mà đầu tôi lúc này vẫn đang bị che bởi áo khoác của Dư Hoan, chỉ lộ ra cặp mắt nhìn anh ấy.

Thật lòng mà nói, đầu óc Dư Hoan không được sáng sủa cho lắm. Bộ dạng tôi như này càng khiến người khác để ý hơn. Thế nhưng lần này Dư Hoan lại phản ứng rất nhanh. Cậu ta lao vút tới, chắn trước tầm mắt đang nhìn về phía tôi của Lương Trác. Cậu ta mặt mày hớn hở, nói với giọng điệu nịnh nọt: “Anh họ, chỗ của chúng ta ở bên này!”

Dư Hoan gần như phải kéo Lương Trác đi, mà Lương Trác thì vẫn nhìn tôi, đã nhịn cười tới muốn nội thương.

Tôi vểnh tai cũng không nghe được rõ hai người họ đang nói gì, chỉ thấy Dư Hoan hét lên một tiếng: “GÌ CƠ?”

Sau đó, khi tôi còn chưa kịp phản ứng, Lương Trác đã gọi tên tôi. Anh ấy gọi: “Tống Huyền, qua đây đi.”

Tôi sững sờ, nghĩ thầm: <i>Như này đâu giống những gì chúng tôi đã bàn, sao vừa đặt mông ngồi xuống anh ấy đã gọi thẳng tên tôi vậy.</i>

Lúc tập dượt ở nhà, tôi đã tốn biết bao công sức soạn sẵn lời thoại cho anh ấy, dặn dò anh ấy nhất định phải chờ sau khi Dư Hoan chụp trộm anh ấy, gửi ảnh cho tôi rồi thì anh ấy mới cầm bức ảnh tôi gửi cho anh ấy hỏi Dư Hoan: <i>Nghe nói em tính giới thiệu anh làm bạn trai của bạn trai anh?</i>

Một kịch bản với trăm ngàn pha quay xe.

Tại sao anh ấy lại không làm theo kịch bản?

Trong khi tôi còn đang sốc vì diễn viên thay đổi kịch bản không báo trước, Lương Trác đã đi tới, nhấc chiếc áo phủ trên đầu tôi xuống, sau đó nắm lấy tay tôi, dẫn tôi tới bên chiếc bàn kia trước ánh mắt còn sốc hơn nữa của Dư Hoan.

Lương Trác vô cùng lịch thiệp nói với Dư Hoan: “Xin lỗi quên chưa báo em biết. Chuyện xem mắt không cần nữa đâu, vì anh có bạn trai rồi.”

Ngay khoảnh khắc ấy, Lương Trác đã tự tay tiêu diệt hai người.

Một người là Dư Hoan chưa chuẩn bị sẵn sàng đã bị đập thông tin này vào mặt, người còn lại là tôi đã chuẩn bị cực kỳ đầy đủ nhưng lại chẳng dùng được gì.

Giây phút này đây, tôi là Dư Hoan, Dư Hoan là tôi.

Hai anh chàng đẹp trai ngây thơ chúng tôi đã bị tên thầy giáo Toán độc ác này hãm hại như vậy đó.

Bàn tay tội lỗi của Lương Trác ôm lấy vai tôi, giọng nói tội lỗi thốt ra lời thì thầm của quỷ dữ. Anh ấy nói với Dư Hoan: “Đây là Tống Huyền, bạn trai mới của anh. Hôm nay dẫn cậu ấy tới cũng là để hai người làm quen nhau.”

Tôi và Dư Hoan đồng thời nhìn về phía Lương Trác, từ giờ trở đi không còn chút niềm tin nào vào con người này nữa!

Lương Trác, quả đúng là giáo viên dạy Toán!
 
Kỳ Nghỉ Hoang Đường
Chương 61: Ngoại truyện 1.5


Trong vài giây ngắn ngủi, Lương Trác nhìn Dư Hoan, Dư Hoan nhìn tôi, còn tôi thì nhìn Lương Trác, một mối quan hệ tam giác đầy vững chắc, tạo nên sự im lặng ổn định nhất.

Trong đầu tôi chợt vang lên một câu thơ: <i>Im lặng là cầu Khang đêm nay.</i>

<i>(Câu thơ trong bài “Tạm biệt cầu Khang” của Từ Chi Ma)</i>

“Tam giác im lặng” này cũng không giằng co được lâu như thế chân vạc Tam Quốc, Dư Hoan đã phá vỡ nó. Cậu ta quát: “TỐNG HUYỀN!”

“Có!”

Tôi phản ứng có điều kiện, đứng thẳng tắp, như thể quay trở lại kỳ huấn luyện quân sự hồi Đại học.

Giây tiếp theo, Dư Hoan suýt chút nữa đã la thất thanh, may có Lương Trác nhanh tay nhanh chân bịt mồm cậu ta lại mới tránh làm phiền tới người khác.

Dư Hoan trợn trừng hai mắt, nhìn tôi đầy căm phẫn như thể đang nhìn một kẻ ngoại tình bội bạc.

Tôi tính an ủi Dư Hoan trước đã, đợi về rồi sẽ tính sổ với Lương Trác sau.

Tôi cầm túi quà đặt chỗ sofa nhét vào lòng Dư Hoan: “Mày xem, không phải tao mua quà về cho mày rồi sao!”

Cậu ta bị Lương Trác bịt miệng, mồm ú a ú ờ, nhưng tôi biết cậu ta đang chửi tôi.

Lương Trác nói: “Dư Hoan, em bình tĩnh chút đi. Ở đây đông người, chúng ta đừng làm ồn tới người khác.”

Thầy giáo Toàn vẫn rất là lịch sử.

Dư Hoan ôm túi quà của cậu ta, trừng mắt với Lương Trác. Tôi đoán hiện tại trong mắt cậu ta, ông anh họ điển trai cũng đã biến thành kẻ mặt mày bặm trợn.

Lương Trác thả tay, giây tiếp theo Dư Hoan đã rú lên trong đau khổ: “Tống Huyền, mày là đồ không có lương tâm! Không ngờ mày lại bắt tay với tên trai hoang bên ngoài lừa tao!”

Câu này hơi nhập nhằng nước đôi đó nhé!

Hơn nữa, sao Lương Trác lại biến thành “tên trai hoang bên ngoài” rồi?

Lời nói của Dư Hoan thu hút sự chú ý của các khách hàng khác trong quán. Tất cả mọi người lúc này đều theo bản năng mà rướn người, vểnh tại, tập trung toàn bộ tinh thần để hóng chuyện. Tôi thậm chí còn thấy có người đã lôi điện thoại ra.

Để tránh những phiền phức không đáng có, tôi và Lương Trác cùng đồng tâm hiệp lực lôi cái tên Dư Hoan đã có chút mê sảng này tới công viên gần đó.

Buổi chiều, công viên không bóng người.

Chúng tôi tìm được một băng ghế dài trong rừng cây thưa thớt, để Dư Hoan ngồi ở đó. Dưới mông Dư Hoan như có đinh, vừa ngồi xuống đã giật nảy người.

“Tôi không ngồi!” Dư Hoan hét lên: “Hai người! Cút ra ghế ngồi cho tôi!”

Tôi và Lương Trác nhìn nhau, sau đó nói với Dư Hoan: “Hoan à, mày dùng từ hơi thô quá.”

“Tao là người thô lỗ như vậy đó!” Dư Hoan khoanh tay trước ngực, chỗ cổ tay vẫn còn treo túi quà tôi tặng cậu ta.

Cái tên này dù có phát điên thì cũng không quên quà của mình. Có điều, từ đó cũng có thể nhìn ra, cậu ta chưa điên hoàn toàn.

Dư Hoan lộ vẻ đau đớn, phẫn nộ, thất vọng tới cùng cực, nói với tôi: “Tống Huyền à Tống Huyền, tao luôn thật lòng thật dạ với mày mà mày lại như thế với tao sao?”

Lương Trác nhìn cậu ta rồi lại nhìn tôi, sau đó nói ra một câu rất chi là sốc óc: “Tống Huyên, em không bắt cá hai tay đó chứ?”

Giây phút này, tôi cảm thấy người phát điên hẳn là bản thân tôi.

“Anh điên rồi hay em điên rồi?” Tôi hỏi Lương Trác: “Bọn em trùng phe, nhẽ nào anh không nhìn ra?”

Lương Trác mỉm cười: “Nhìn ra. Nhưng lúc hai ta mới quen nhau không phải em xác định bản thân là top thanh tú đó sao?”

“… Anh ngậm miệng lại trước đã.”

Thú thật, ban đầu tôi cũng có ôm chút mộng tưởng rằng mình có thể đè được Lương Trác. Thế nhưng đó cũng chỉ là suy nghĩ tào lao, tôi với Dư Hoan trong sạch.

Lương Trác ngồi xuống băng ghế dài, mỉm cười thật tươi coi trò vui.

Tôi xem như đã nhìn ra rồi, tên thầy giáo Toán này lòng dạ độc ác, chỉ biết châm lửa không biết dập lửa!

Tôi nói với Dư Hoan: “Hoan à, có gì nên nói thì tao phải nói. Hai người chúng ta quen nhau đã nhiều năm, vẫn luôn là bạn thân nhất của nhau, tao coi mày như con đẻ của tao.”

“Mày là con tao.” Dư Hoan nói.

Vẫn có thể cắt ngang lời của tôi, chưa điên thật.

“Được. Hai người chúng ta vừa là con vừa là cha của nhau, không quan trọng.” Tôi nói: “Quan trọng là mày không thật sự yêu thầm tao đấy chứ?”

Nếu thế thì tội nghiệt tôi lớn quá.

Ngay khi tôi đang tính cảm thán về sự quyến rũ vô bờ bến của mình, Dư Hoan trợn mắt: “Mày nghĩ hay quá ha. Tao thích tủ lạnh hai cánh[1] bụng tám múi, mày có không?”

“… Cũng không cần làm tổn thương người ta như vậy chứ?” Tôi thừa nhận tôi sở hữu hình thể như con gà luộc chặt, nhưng cậu ta không phải cũng thế sao? Đều như nhau cả, chẳng ai xứng coi thường ai!

“Lời vừa nãy của mày cứ như thể tao phụ lòng mày vậy.”

“Nghiêm!”

Cậu ta vừa rống, tôi chỉ biết đứng nghiêm.

“Nghỉ!”

Tôi nghỉ.

Dư Hoan lúc này y hệt ông thầy huấn luyện tàn nhẫn, hơi cúi người trừng mắt giận dữ nói với tôi: “Mày đúng là đã phụ lòng tao! Tao ở đây vắt óc nghĩ cách se duyên cho hai người, vậy mà hai người lại lén lút móc nối sau lưng tao.”

Cậu ta nói xong thì tự buồn bã: “Từ giờ trở đi, tao đã chẳng còn chút chỗ đứng trong mối tình này nữa rồi! Tao sao có thể thi thoảng để hai người người mời kẻ làm mối là tao đi ăn được nữa chứ!”

Được rồi, hóa ra đây mới là ý chính.

“Chỉ vì để hai người bọn tao mới mày đi ăn?”

“Đương nhiên không phải rồi!” Dư Hoan quay phắt về phía Lương Trác: “Chuyện anh đã đồng ý với em có phải cũng không tính nữa không?”

Tôi thắc mắc quay sang hỏi Lương Trác: “Anh đồng ý gì với nó?”

Hai người này không phải có giao dịch gì không thể để người khác biết đó chứ?

Trong ba người, Lương Trác là nhàn nhã nhất. Anh ấy mỉm cười, nói với Dư Hoan: “Đương nhiên rồi.”

Sau đó Dư Hoan lại rú lên: “Tống Huyền! Tao phải cô đơn tới già rồi! Đều tại mày cả!”

“Cái gì mà lại đổ cho tao?”

Lương Trác thong thả nói theo sau: “À đúng rồi, có chuyện này anh chưa kể với em. Lúc đầu anh bảo nó giới thiệu chúng ta với nhau, đổi lại anh sẽ giới thiệu một người bạn của anh cho nó. Một huấn luyện viên thể hình cao to rắn rỏi, bụng tám múi, tủ lạnh hai cánh.”

“Hơn nữa còn rất đẹp trai.” Dư Hoan ôm gốc cây, rầu rĩ bổ sung.

Tôi nghe xong, cuối cùng đã rõ nguyên nhân vì sao Dư Hoan lại bận tâm tới chuyện của tôi đến vậy.

Bạn bè là như bọn tôi đó.

Một đứa thì nghĩ nát óc cách trêu chọc, một đứa thì ủ mưu lợi dụng.

Hai đứa chúng tôi chẳng ai xứng nói đứa còn lại cả.

Anh em tốt.

Yêu lắm cơ.
 
Kỳ Nghỉ Hoang Đường
Chương 62: Ngoại truyện 1.6


Dư Hoan rất đau khổ, đau khổ tới nỗi dùng tới năm phút đồng hồ để rặn được ra ba giọt nước mắt. Với tư cách bạn thân, lúc này tôi chắc chắn phải an ủi cậu ta.

“Thoải mái đi nào.” Tôi nói: “Có lẽ mày với anh chàng huấn luyện viên đó đơn giản là không có duyên với nhau. Hai người như vậy, không gặp có khi lại lời chúc phúc tốt đẹp nhất dành cho đôi bên.”

Dư Hoan ném sang một ánh mắt hình lưỡi dao vô cùng sắc nhọn nhưng mức độ sát thương đối với tôi là bằng không.

Cậu ta nói: “Tống Huyền, mày nói miệng suông thì dễ rồi. Mày chưa từng được trải nghiệm sự mạnh mẽ của huấn luyện viên thể hình, mày vĩnh viễn không hiểu đâu.”

Vừa nghe xong câu này, tôi lập tức nhận ra hàm ý bên trong – <i>Cậu ta đã trải nghiệm rồi!</i>

Ngay khi tôi đang tò mò muốn đàm đạo chuyên sâu cùng Dư Hoan về việc rốt cuộc huấn luyện viên thể hình mạnh mẽ tới mức nào, Lương Trác kéo tôi ra phía sau.

Nửa giây sau đó, Lương Trác nói với Dư Hoan: “Em đừng gieo mấy suy nghĩ kỳ quặc vào đầu Tống Huyền, em ấy trong sáng lắm.”

Tôi?

Trong sáng?

Diễn đó!

Tôi vểnh tai, hi vọng giây tiếp theo Dư Hoan có thể làm ngược lại lời anh họ cậu ta, miêu tả một cách sống động cho tôi biết huấn luyện viên thể hình mạnh mẽ như thế nào.

Thế nhưng, Dư Hoan lại im lặng. Cậu ta im lặng nhìn Lương Trác. Tôi biết, cậu ta không nhịn nổi nữa rồi.

“Quý anh Lương này.” Dư Hoan bỗng trở nên nghiêm túc: “Không làm hoen ố suy nghĩ của cậu bạn trai trong sáng của anh cũng được thôi nhưng em có điều kiện.”

Được lắm, lại bắt đầu rồi.

Không hổ danh bạn thân của tôi.

Thực tế chứng minh, mọi suy nghĩ của Dư Hoan đều viết hết trên mặt cậu ta. Không chỉ tôi, ngay cả Lương Trác cũng biết tên nhóc này đang nghĩ gì.

Không đợi Dư Hoan nói ra yêu cầu của mình, Lương Trác đã tỏ rõ thái độ: “Không vấn đề, sang tuần anh sẽ dẫn em tới phòng gym của cậu ta.”

“No, no, no!” Dư Hoan lắc ngón tay qua lại, sau đó lắc đầu: “Tuần sau không được. Em không cho phép chuyện yêu đương của em diễn ra muộn hơn hai người quá nhiều.”

Cậu ta tuyên bố bằng chất giọng trầm bổng: “Ngày mai. Mai mấy giờ phòng gym mở cửa? Em muốn là người đầu tiên bước vào.”

Tôi ló đầu ra từ phía sau Lương Trác: “Nếu mày nóng ruột đến vậy thì lát chúng ta đi luôn.”

Xem đi, tôi tốt bụng biết bao, quan tâm đ ến hạnh phúc của bạn thân.

Công đức tĩnh lũy đời sau dùng cũng không hết nổi.

Kết quả, Dư Hoan lại từ chối: “Không được. Phải cho tao một tối để chuẩn bị.”

Tôi thấy khó hiểu: “Chuẩn bị gì cơ?”

Dư Hoan cười khẽ, ghé tới nói nhỏ: “Tao phải chăm sóc đặc biệt cho mông, để dùng cặp mông vểnh của ta quyến rũ anh ấy.”

Cậu ta vừa dứt lời, Lương Trác đã bịt miệng cậu ta lại.

Lương Trác: “Đã nói rồi cơ mà. Tống Huyền rất trong sáng.”

Dư Hoan đảo mắt, tôi biết cậu ta đang nghĩ gì.

Trên thực tế, tôi cũng rất muốn bác bỏ kết luận vô căn cứ “Tống Huyền rất trong sáng” này, thế nhưng khi nhìn về phía Lương Trác, bắt gặp đôi mắt đong đầy yêu thương của anh ấy, tôi quyết định tàn thành với kết luận của anh ấy.

“Đúng rồi, em rất trong sáng.” Tôi mỉm cười với anh ấy. Tôi là cậu bạn trai trong sáng nhất trần đời của Lương Trác.

Sau khi biết được mối quan hệ giữa tôi và Lương Trác, trạng thái tinh thần của Dư Hoan không được ổn định cho lắm.

Bọn tôi đã ăn đã uống, cũng đã nói chuyện, cần hứa gì với cậu ta thì cũng đã hứa rồi. Dư Hoan lúc thì mắng sa sả tôi với Lương Trác không ra gì, lúc lại ảo tưởng về cuộc gặp gỡ ngày mai cùng huấn luyện viên với ánh mắt hau háu.

Tôi rất lo lắng, hỏi Lương Trác: “Hay dẫn nó tới bệnh viện kiểm tra?”

Dư Hoan cắt ngang lời tôi: “Anh họ, cậu bạn kia của anh tên gì thế?”

“Châu Khải.”

“Tên rất hay.” Dư Hoan đã hoàn toàn mất trí: “Nghe rất lạnh lùng vô tình.”

Cậu ta lấy điện thoại ra, nhắn tin cho tôi:「Là kiểu người sẽ hung hăng đè tao lên giường phang tới chết mời ngừng đó!」

Tôi đọc xong tin nhắn, ngước mắt lên nhìn cậu ta.

Hai má Dư Hoan đỏ hây hây. Tôi biết, cậu ta lại bắt đầu ảo tưởng rồi.

“Thế nhưng tao nghe người ta bảo huấn luyện thể hình đều toàn trai hư.” Tôi cảm thấy vẫn nên nhắc nhở Dư Hoan: “Mày đứng chìm đắm quá.”

“Trong đời ai chẳng phải gặp vài tên cặn bã!” Dư Hoan nói: “Cái kiểu tình đầu đã muốn an ổn lâu dài như mày quá nhạt nhẽo.”

Thứ lập luận rất chi là thần kỳ.

Tôi uống một ly nước chanh lớn, cảm thấy tên này thật sự điên rồi.

Ba người chúng tôi nói chuyện tới khi trời gần tối, chủ yếu là Dư Hoan hỏi han Lương Trác về thông tin của anh chàng huấn luyện thể hình tên Châu Khải kia.

Tuổi tác, sở thích, thích kiểu con trai như nào.

Lúc tạm biệt, Dư Hoan nghiêm túc hỏi: “Hai người cảm thấy mai sau khi gặp anh ấy thì em nên mở thẻ tập trị giá bao nhiêu mới thể hiện được tấm lòng của mình?”

Tôi thật sự không nhịn nổi nữa, cốc đầu cậu ta rồi bảo: “Có phải bị đổ nước vào trong này không vậy? Một tuần không gặp đã chập mạch rồi?”

Ngược lại, Lương Trác nghiêm túc trả lời cậu ta: “Em yên tâm. Anh đã bảo nó mai sẽ dẫn bạn tới rồi, không cần mất công mở thẻ nó vẫn sẽ phục vụ em tận tình.”

Hai má của Dư Hoan lại ửng đỏ một lần nữa. Cậu ta hớn hở nói: “Phục vụ! Anh ấy chuẩn bị phục vụ em như nào?”

Lương Trác ho khẽ: “Em muốn cậu ta phục vụ em thế nào?”

Giây phút này tôi cảm thấy cái người tên Châu Khải kia có chút đáng thương. Chúng tôi chưa từng gặp mặt nhưng trong lòng tôi, anh ta hệt như vừa phải bán nghệ vừa phải bán thân trong âm mưu của hai kẻ xấu xa này.

Đợi sau khi chúng tôi tiễn Dư Hoan về, tôi hỏi Lương Trác: “Anh chắc chắn không vấn đề gì chứ? Tuy Dư Hoan có hơi điên nhưng dù sao nó cũng là bạn thân của em.”

Hẳn là Lương Trác nhận ra sự lo lắng của tôi. Anh ấy mỉm cười, khoác vai tôi và bảo: “Em yên tâm. Dư Hoan là em họ anh, anh sẽ không làm hại nó. Châu Khải rất được, hơn nữa cậu ta cũng nhớ nhung Dư Hoan từ lâu rồi.”
 
Kỳ Nghỉ Hoang Đường
Chương 63: Ngoại truyện 1.7


Trong bụng Lương Trác ủ đầy âm mưu, chuyện này tôi rất rõ vì dù sao tôi cũng mới được trải nghiệm cách đây không lâu. Tuy nhiên, tôi rất chi là ngây thơ, sau khi nghe thấy anh ấy bảo huấn luyện viên thể hình tên Châu Khải kia đã nhung nhớ Dư Hoan từ lâu, vẫn thốt ra một câu hỏi còn ngây thơ hơn nữa: “Như vậy là đôi bên cùng có tình cảm rồi! Sao anh không nói sớm với Dư Hoan?”

Lúc này, Lương Trác hệt như Nguyệt Lão cầm trong tay sợi chỉ đỏ, biết rõ hai đầu sợi dây là hai người đó nhưng lại muốn ở giữa gây rối, cố tình thắt vài nút, làm chút chuyện này kia.

Lương Trác cười: “Bên nhau dễ dàng quá thì câu chuyện sẽ không còn gì thú vị nữa.”

Đầu tôi nhảy số: “Giáo viên Toán bọn anh có phải đều thích biến đơn giản thành phức tạp không?”

Tiếng cười của Lương Trác vì câu hỏi này của tôi mà trở nên vang hơn.

Không thể không nói, cho dù bây giờ anh ấy là bạn trai tôi nhưng tôi vẫn phải thừa nhận rằng giáo viên toán là những người khó đối phó nhất trên đời!

Tối đó tôi ngủ rất ngon giấc, vì Lương Trác ở lại nhà tôi.

Đây là lần đầu tiên trong đời tôi dẫn đàn ông về nhà, có chút phấn khích, cũng có chút ngượng ngùng. Có lẽ vì quá phấn khích, cả tối đầu óc luôn trong trạng thái hưng phấn, tiêu hao hết sức lực, vậy nên tôi ngủ quay như heo. Sáng hôm sau Lương Trác rời giường lúc nào, đi mua đồ ăn sáng lúc nào, tôi đều không biết.

Chờ tới khi tôi thức giấc, người ta đã chờ tôi tới nỗi bụng sôi sùng sục.

Gỉ mắt còn chưa lau, tôi đã bắt đầu suy nghĩ: <i>Anh này sao sáng ra cũng đẹp trai như vậy chứ?</i>

Sáng sớm, Lương Trác toát ra nét quyến rũ, Dư Hoan thì vẫn phát điên như cũ.

8h20’, bạn thân của tôi – Dư Hoan – đã bấm chuông cửa nhà tôi.

Lúc đó tôi đang tắm rửa, Lương Trác mở cửa cho cậu ta. Dư Hoan chẳng chút khách sáo, vừa tới là lao vút tới kéo mở cửa phòng tắm nhà tôi, gào lên với người còn đang tắm rửa là tôi: “Tống Huyền mày nhanh lên! Tao phải tới phòng gym!”

Tôi bị cậu ta gào tới nỗi nước chui vào lỗ tai, lúc gào đáp lại thì nước tắm cũng lọt vào miệng.

“Có phòng gym nhà ai mở cửa lúc tám giờ sáng chứ?”

Thế nhưng Dư Hoan chẳng quan tâm được nhiều như vậy. Cậu ta khẳng định đã mở cửa rồi, người bạn trai đúng chuẩn tủ lạnh hai cánh của cậu ta đang đợi cậu ta ở đó.

Nói xong, cậu ta còn nhờ Lương Trác xác nhận: “Anh họ, anh nói có đúng không?”

Tôi không nghe rõ Lương Trác nói gì nhưng đoán chừng cũng không phải lời gì bình thường. Anh ấy cũng rất đam mê trêu chọc Dư Hoan.

Tôi vội tắm cho xong để ra xem cái tên Dư Hoan trạng thái tinh thần không ổn định này. Tôi sợ cậu ta thật sự sẽ vì chuyện yêu đương trở nên chập cheng, từ đấy không còn đường lui.

Song, có lẽ tôi đã nghĩ quá nhiều. Lúc tôi bước ra khỏi phòng tắm, Dư Hoan đang ăn bánh bao Lương Trác mua cho tôi.

Được rồi, tính tới thời điểm này thì cậu ta là người duy nhất còn độc thân trong căn phòng này, bọn tôi nên chăm sóc cậu ta.

Dư Hoan nói: “Tao không chợp mắt cả đêm.”

Tôi mặt dày mày dạn trả lời: “Tao ngủ rất ngon.”

Bạn thân của tôi trợn mắt với tôi, sau đó nói tiếp: “Tao đã làm spa cho từng centimet da thịt trên cơ thể. Mông và mặt đắp mấy lớp mặt nạ liền.”

Ở bên cạnh, khóe miệng Lương Trác co giật: “Cũng đâu cần tốn công tới vậy?”

“Không được, hai người không hiểu đâu.” Dư Hoan nói: “Em rất nghiêm túc với chuyện yêu đương.”

Tôi cảm thấy câu này có chút ẩn ý: “Ý mày là tao không nghiêm túc hả?”

“Không biết.” Dư Hoan cuối cùng đã ăn hết chiếc bánh bao của tôi: “Mày có đắp mặt nạ mông không?”

“Không.” Tôi trả lời thẳng thừng.

Dư Hoan lập tức quay sang nói với Lương Trác,: “Anh họ, cậu ta không nghiêm túc trong chuyện yêu đương, em khuyên anh nên sớm đá cậu ta đi.”

Sau đó, tôi và Dư Hoan quấn lấy nhau.

Có thể nhận ra tâm trạng Dư Hoan thật sự rất tốt, còn hào hứng hơn cả tôi ngày hôm qua.

Vất vả lắm mới chịu đựng được tới tầm mười giờ – phòng gym nơi Châu Khải đang làm việc mười giờ sáng mở cửa – Dư Hoan bèn lôi kéo chúng tôi lên đường.

Phòng gym đó cách nhà tôi không quá xa, đi bộ cũng chỉ mất mười lăm phút, thế nhưng Dư Hoan không chịu. Cậu ta muốn đi xe, vì như vậy cậu ta có thể sớm được gặp tủ lạnh hai cánh của mình.

Kết quả là kẹt xe, chúng tôi mất gần hai mươi phút mới tới nơi.

Được cái trên đường đi, Dư Hoan ngồi ở ghế phụ lái hàng trên, còn tôi với Lương Trác ở hàng sau lén có chút qua lại.

Không phải nắm tay hay sờ mó, cũng không phải lén hôn nhau. Hai người chúng tôi chỉ dùng tin nhắn Wechat để “bà tám” về chuyện giữa Dư Hoan và Châu Khải.

Cái tên lười Dư Hoan thật ra đã từng tới phòng tập gym của Châu Khải từ rất lâu trước đó, chẳng qua khi ấy Lương Trác chưa quay lại làm việc bên này, cũng chưa “lâu ngày gặp lại” cùng Dư Hoan.

Lần đó Dư Hoan tới phòng gym tìm đồng nghiệp của cậu ta. Cái tên chưa từng tập gym như cậu ta đột nhiên nóng máu nhất quyết muốn leo lên máy chạy bộ để so bì cùng đồng nghiệp. Kết quả một phút không cẩn thận, cậu ta trượt từ trên máy xuống, ngã chổng vó, đầu toàn ánh sao, trở thành vị khách đầu tiên phải gọi xe cứu thương kể từ khi phòng gym này mở cửa kinh doanh.

Hôm ấy Châu Khải đã trúng tiếng sét ái tình với Dư Hoan, chủ yếu cảm thấy cậu ta vừa đẹp vừa thú vị.

Thế nhưng anh chàng Châu Khải này thật ra là kiểu người trong nóng ngoài lạnh, khá bị động trong chuyện tình cảm. Sau lần gặp Dư Hoan, rõ ràng có thể hỏi thăm từ chỗ người đồng nghiệp vẫn hay tới phòng gym của Dư Hoan nhưng anh ta thứ nhất là ngại, thứ hai cảm thấy Dư Hoan chưa chắc đã thích đàn ông, thứ ba cho rằng bản thân có lẽ chỉ là nhất thời thấy sắc sinh mê, vẫn không nên tùy tiện dây dưa thì tốt hơn.

Kiềm chế một cách lý trí, chuyện này cũng không hiếm thấy trong nhóm huấn luyện viên thể hình là gay.

Về sau Châu Khải không gặp lại Dư Hoan, tình cảm này cũng được nén lại. Mãi cho tới một ngày Lương Trác trở về, bạn bè cũ gặp nhau, tình cờ Châu Khải biết được cậu trai thú vị mà mình đã trót thích từ cái nhìn đầu tiên tại phòng tập gym là em họ của Lương Trác. Sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, anh ta bèn thú thật những suy nghĩ của mình.

Lương Trác là kiểu người thấy náo nhiệt thì chẳng ngại lớn chuyện, điểm này rất giống tôi.

Sau hôm đó, anh ấy cố tình dẫn Dư Hoan tới phòng gym, cũng chính ngày hôm ấy, “tủ lạnh hai cánh” Châu Khải đã lưu lại một dấu ấn sâu đậm trong lòng Dư Hoan.

Đọc xong đoạn Lương Trác kể về “nguồn gốc” của hai người kia, tôi bỗng cảm thấy nếu Châu Khải thật sự là người như vậy thì anh ta rất xứng đôi với Dư Hoan.

Một người trong nghiện ngoài ngại, một người trong nghiện ngoài cũng nghiện.

Một người kìm nén, một người điên điên dở dở.

Trước khi xuống xe, tôi hỏi Dư Hoan: “Lát nữa mày tính làm gì?

Dư Hoan cười khẽ, lộ ra đôi răng nanh: “Trực tiếp ăn sạch anh ấy.”

Cậu ta giỏi nhất nói miệng. Trên thực tế, lúc bước chân vào phòng gym, trông thấy Châu Khải đang kiểm tra máy tập, cậu ta lập tức ngại ngùng hệt như biến thành con người khác, trốn sau lưng tôi và Lương Trác. Mặt cậu ta đỏ bừng như ấm nước vừa đun sôi, thậm chí còn bốc khói.
 
Kỳ Nghỉ Hoang Đường
Chương 64: Ngoại truyện 1.8


Phản ứng của Dư Hoan hoàn toàn nằm trong dự liệu của tôi, dù sao tôi cũng cực kỳ hiểu về con người cậu ta. Tôi chọc nách cậu ta: “Qua chào hỏi đi!”

Kết quả Dư Hoan lại co rúm lại, bộ dạng còn vô dụng hơn cả tôi.

Chứng kiến cảnh này tôi rất muốn phì cười. Song tôi cả đời tích đức hành thiện, vì hạnh phúc của bạn thân bèn cố gắng nhịn cười, sau đó trao cho cậu ta những lời động viên đầy yêu thương.

“Mày phải dũng cảm lên.” Tôi nói: “Người dũng cảm mới có được tủ lạnh hai cánh.”

Trong lúc hai người bọn tôi đang thì thầm, “tủ lạnh hai cánh” tên Châu Khải kia đã tiến về phía bọn tôi. Lương Trác bắt chuyện với anh ta: “Phòng gym giờ này yên tĩnh thật đấy.”

Trong lúc Châu Khải nói chuyện với Lương Trác, tôi có nhìn trộm anh ta. Không phải tôi háo sắc đâu, tôi không thích kiểu đàn ông như anh ta. Tôi nhìn trộm anh ta hoàn toàn với ngụ ý dò xét. Dư Hoan nhà chúng tôi tuy trông có vẻ phóng khoáng nhưng thật ra rất ngây thơ, tôi phải kiểm định giúp cậu ta.

Có điều, nói đi cũng phải nói lại, quả thật trông Châu Khải rất được, dáng người cao ráo, thân hình săn chắc. Làm huấn luyện viên tại phòng gym nhưng ăn mặc không “lẳng lơ”, trên người là bộ đồ thể thao màu đen đơn giản, phần cánh tay lộ ra ngoài trông rất mạnh mẽ.

Ngoài đó ra, khuôn mặt của anh ta cũng khiến người nhìn cảm thấy thoải mái, không mang tính công kích, lúc nói chuyện với Lương Trác cười lên còn có nét ngây ngô.

Quan sát Châu Khải xong, tôi quay lại nhìn Dư Hoan.

Giỏi lắm, cái tên này sắp ngất xỉu rồi.

Tôi ghé lại bên tai cậu ta, hỏi nhỏ: “Hay tao đi mua cho mày hộp thuốc cứu tim hiệu quả nhanh[1] nhé?”

Dư Hoan gật đầu: “Tao thấy được đó.”

Đúng lúc này, tôi nghe thấy Lương Trác nói: “Giới thiệu với ông, đây là Tống Huyền, tôi từng kể với ông rồi đó.”

Không ngờ Lương Trác từng nhắc tới tôi với Châu Khải.

Tôi gật đầu chào hỏi Châu Khải một cách rất thoải mái, mong cậu bạn thân Dư Hoan của tôi có thể noi gương tôi mà hăng hái lên. Thế nhưng, trong lòng cậu ta dù sao cũng có quỷ – sắc quỷ, cậu ta lúc này đây đã gần như tắc thở rồi.

Khi nhận thức được điểm này, tôi bắt đầu nhận ra Dư Hoan thật sự đã chìm đắm trong tình yêu rồi.

“Người này là Dư Hoan.”

Lương Trác nghiêng người, khiến Dư Hoan không còn chỗ trốn.

Dư Hoan đột nhiên bị điểm danh thì hít sâu một hơi, sau đó lập tức thẳng người, gần như là đứng nghiêm, như thể giây tiếp theo sẽ tới màn giương cờ hát Quốc ca.

Cùng lúc đó, Châu Khải nhìn cậu ta cười.

“Tôi biết.” Châu Khải thành thật hơn Dư Hoan rất nhiều: “Chúng tôi từng gặp nhau rồi.”

Để Dư Hoan không ngã, tôi cực kỳ chu đáo đứng sát lại, cho cậu ta chỗ dựa.

Được lắm, Châu Khải không phải rất giỏi tán tỉnh đấy sao?

Hoặc có thể nói, cái tên Dư Hoan này chẳng cần anh ta tán. Kể cả bây giờ anh ta mời Dư Hoan về nhà “ngồi chơi” thì Dư Hoan cũng sẽ lập tức đi theo không chút do dự. Cậu ta mất giá vậy đó.

Tôi bắt đầu tưởng tượng những tình tiết tiếp theo. Thế nhưng hai người này, một thì nhìn chằm chằm với nụ cười tươi rói, một lại ngượng ngùng đảo mắt nhìn tán loạn khắp phía, chẳng ai nói năng gì, cũng không có bước tiếp theo.

Người ngoài cuộc như tôi trông mà sốt ruột. Nhịp độ của “bộ phim tình cảm” này có hơi chậm quá rồi đó!

Vào thời khắc quan trọng vẫn phải trông chờ vào thầy giáo Toán lắm mưu nhiều kế. Lương Trác nói: “Châu Khải, hôm nay bọn tôi tới thật ra có chuyện muốn nhờ vả ông.”

Châu Khải có chút không nỡ rời mắt khỏi Dư Hoan để nhìn về phía Lương Trác, thế nhưng có lẽ anh ta cảm thấy lúc nói chuyện không nhìn đối phương thì không hay nên đã tốn rất nhiều sức lực mới chuyển được tầm mắt sang bên Lương Trác.

Tôi nghĩ thầm: <i>Đã đến mức đó rồi, hai người sao không nói chuyện thẳng thắn với nhau đi, còn thăm dò cái gì, giây tiếp theo bắt đầu yêu đương được rồi.</i>

Thế nhưng dường như trong số những người có mặt, chỉ có mình tôi là nôn nóng.

Châu Khải nói với Lương Trác: “Nhờ vả gì chứ, có chuyện gì ông cứ nói thẳng đi.”

“Cậu em họ tôi.” Lương Trác tóm lấy Dư Hoan lúc này đang thả hồn lang thang, kéo cậu bạn thân không chút tiền đồ của tôi suýt vấp ngã nhào vào lòng Châu Khải: “Thể lực rất yếu, dạo này nổi hứng muốn tập gym.”

Châu Khải mỉm cười: “Muốn tôi giới thiệu huấn luyện viên cá nhân sao?”

“Còn giới thiệu gì nữa! Ông luôn đi.” Lương Trác khi tự theo đuổi thì rất có nghề, mà làm Nguyệt Lão cũng rất tài giỏi: “Đây là em họ ruột của tôi, giao người khác tôi không yên tâm.”

Phải nói là thầy giáo Toán tư duy nhanh nhạy, mấy mánh khóe này của anh ấy đúng là rất hiệu quả.

Ánh mắt của Châu Khải đã một lần nữa dán chặt trên người Dư Hoan. Anh ta lịch sự và dịu dàng hỏi Dư Hoan: “Em bằng lòng để anh làm huấn luyện viên cá nhân cho em không?”

Dư Hoan lúc này đã gần như cần được thở máy, chẳng dám nhìn Châu Khải, song vẫn gật đầu cái rụp.

“Em bằng lòng thì tốt rồi.” Châu Khải nói: “Hôm nay anh sẽ dẫn em đi trải nghiệm trước, coi như giai đoạn thử việc của anh. Nếu sau khi thử mà em thấy không hài lòng thì có thể đổi người.”

“Sẽ không đâu.” Dư Hoan cuối cùng cũng mở miệng: “Sẽ không đổi người đâu.”

Lúc này đây vẫn còn yêu đương trong sáng lắm.
 
Kỳ Nghỉ Hoang Đường
Chương 65: Ngoại truyện 1.9


Huấn luyện viên cá nhân.

Huấn luyện cái gì thì trong lòng mấy người bọn tôi đều rõ.

Dư Hoan tới đây để nâng cao thể lực sao? Cậu ta tới để tán trai mà!

Hai người này còn chưa có gì mà đã ngọt ngào say đắm rồi.

Châu Khải dẫn Dư Hoan tới phòng thay đồ để thay quần áo. Tôi hỏi Lương Trác: “Anh chắc chắn Châu Khải đáng tin cậy chứ?”

Thật lòng mà nói, tôi vẫn hơi lo lắng, không biết rốt cuộc nhân phẩm của anh chàng Châu Khải mà tôi không rõ gốc gác này có khiếm khuyết gì không. Nhỡ đâu anh ta mê mẩn nhan sắc của Dư Hoan, động tay động chân trong phòng thay đồ, với tư cách bạn thân nhất của Dư Hoan, tôi phải đứng ra bảo vệ trinh tiết của bạn tôi. Về sau, khi tôi nhắc tới chuyện này với Dư Hoan, cậu ta nói: “Ôi dào, từ giây phút nhìn thấy Châu Khải, tao đã chẳng cần cái trinh tiết không đáng đồng tiền ấy nữa rồi!”

Phải nói sao nhỉ?

Thói hư tật xấu của đàn ông.

Đã hiểu rồi.

Lương Trác đảm bảo với tôi một lần nữa: “Em yên tâm. Ngược lại anh còn lo Dư Hoan sẽ làm gì cậu ta trước ấy.”

Hai người kia vào phòng thay đồ, tôi ngồi bên máy chạy vểnh vai nghe ngóng động tĩnh. Lương Trác đi tới kéo tôi: “Tới cũng tới rồi, em vận động chút đi.”

Tôi không chút tình nguyện để anh ấy kéo dậy, nhặt cục tạ tay chỉ nặng một cân từ dưới đất lên, sau đó bị Lương Trác cười nhạo một cách không chút thương tình.

Hẳn là Dư Hoan và Châu Khải không làm mấy chuyện không thể nhìn mặt người khác trong phòng thay đồ, vì bọn họ rất nhanh đã đi ra. Có điều, sau khi đi ra, hai người họ rõ ràng đã thân thiết hơn trước đó. Dư Hoan không còn mất tự nhiên nữa, lúc nói chuyện với Châu Khải thậm chí còn tươi cười đối đáp. Ngược lại hai tai Châu Khải bắt đầu ửng đỏ, hệt như càng cua luộc chín.

Tôi vểnh tai muốn nghe trộm xem bọn họ nói gì nhưng lại chỉ nghe thấy Châu Khải nói với Dư Hoan rằng sẽ lên kế hoạch tập luyện riêng căn cứ tình hình của cậu ta. Chưa nghe được bao nhiêu, tôi đã bị Lương Trác quặp cổ lôi đi.

“Áu! Anh đừng kéo em!” Tôi giãy dụa.

Lương Trác dẫn tôi sang bên, đẩy tôi về phía máy tập cơ vai[1]. Tôi ngồi xuống, anh ấy đứng chắn trước mặt tôi.

Tôi nói với Lương Trác: “Anh đừng chắn em! Để em hóng chuyện nào!”

Nào ngờ, Lương Trác lại cúi người ghé sát tới: “Có chuyện gì hấp dẫn em hơn cả anh sao?”

Phụt. Sao anh ấy lại quyến rũ tôi vậy.

Lương Trác nhéo mặt tôi: “Em phải cho bọn họ không gian và thời gian, không thể bản thân yêu đương rồi thì để mặc sự sống chết của bạn bè.”

Tôi thề, tôi không hề, tôi chỉ hóng hớt đơn thuần mà thôi.

Thật lòng mà nói, đôi lúc chuyện tình cảm của người khác thú vị hơn chuyện bản thân rất nhiều. Dù sao đi hóng hớt thì chẳng ngại lớn chuyện, càng máu chó, càng ngược đời tôi càng hào hứng. Thế nhưng những điều này không thể để Lương Trác biết, cũng không thể để Dư Hoan biết. Hai người họ mà biết tôi có suy nghĩ như vậy thì sẽ xử tôi bằng đủ cách khác nhau.

“Để anh dẫn em tập luyện.” Dứt lời, Lương Trác nắm lấy tay cầm của máy tập cơ vai rồi đẩy mạnh nó lên. Sự mạnh mẽ này khiến tôi không kìm được, vươn tay chạm vào cơ ngực của anh ấy.

“Gợi cảm thật đấy.” Tôi thể hiện sự tán thưởng đối với anh ấy.

Giây tiếp theo, anh ấy kéo máy tập cơ vai xuống, rồi gần như cùng lúc áp sát tới trước mặt tôi, thuận thế hôn tôi một cái.

Quá ngông cuồng.

Người này thật sự quá ngông rồi.

Ở Lương Trác quả thực tồn tại cái sự ngông không thể che giấu của giáo viên dạy Toán!

Tôi che miệng: “Anh điên à? Bị người khác trông thấy thì xấu hổ lắm!”

“Có gì phải xấu hổ?” Lương Trác nói: “Anh hôn bạn trai anh chứ có hôn bạn trai bọn họ đâu.”

Tôi ngẫm thử, lời này cũng không sai ở đâu cả. Hơn nữa, trong phòng gym lúc này chỉ có bốn người bọn tôi: một cặp tình nhân đang yêu đương nồng cháy đã sớm gạo nấu thành cơm, một cặp yêu đương không chuyên còn đang tán tỉnh nhau.

Tôi cười khúc khích, bắt đầu phối hợp với động tác của Lương Trác. Mỗi lần anh ấy nhấc tay cầm, tôi sẽ như tên d3 xồm chạm vào anh ấy, cố gắng vuốt v e mọi khối cơ gợi cảm của anh ấy. Mà khi anh ấy kéo máy tập cơ vai xuống, tôi sẽ chủ động rướn tới, hôn lên mặt, lên mũi, lên môi anh ấy.

Vô cùng hạ lưu.

Vô cùng đau mắt người khác.

Có điều, tôi cũng không thật sự vô sỉ tới thế. Khi những người khác lần lượt tới nơi, tôi và Lương Trác đều hãm lại. Anh ấy ngồi ở máy tập bên cạnh tôi, bọn tôi ai chơi của người đó, chẳng qua thi thoảng sẽ mày qua mắt lại với nhau.

Cứ thế, tôi chìm đắm trong trò chơi tình ái của chính mình, nhanh chóng quên mất cậu bạn thân của tôi. Chờ tới khi tôi nhớ tới Dư Hoan, dẫn Lương Trác đi tìm kiếm hai người kia ở mọi ngóc ngách trong phòng gym, không ngờ lại thấy Dư Hoan và Châu Khải đang chơi bài trong khu vực nghỉ ngơi.

Hai người này, không tán tỉnh nhau, mà lại đang chơi bài!

Tôi sốc tới nổi tưởng mình bị ảo giác, chạy tới hỏi: “Tình huống gì thế này?”

Dư Hoan hưng phấn nói với tôi: “Tao thắng ba ván, lát nữa có thể chạm vào ba bộ phận trên cơ thể anh ấy!”

Giỏi lắm.

Tôi còn tưởng bọn họ yêu đương trong sáng, kết quả họ còn chơi dữ hơn tất cả mọi người.
 
Kỳ Nghỉ Hoang Đường
Chương 66: Ngoại truyện 1.10 (Hoàn toàn văn)


Là một thanh niên có tinh thần trách nhiệm đối với xã hội cũng như có lòng hữu nghị đoàn kết, nhiều lúc tôi cảm thấy rất ngỡ ngàng.

Đôi lúc, tôi cảm thấy lo lắng thay bạn thân của tôi, sợ cái tên gần ba mươi tuổi vẫn rất đơn thuần này sẽ bị người ta lừa tiền lừa sắc. Thế nhưng cũng đôi lúc tôi lại thấy lo cho người bị bạn thân của tôi nhắm trúng, vì bạn thân của tôi dường như mới là kẻ lừa tiền, lừa sắc, hơn nữa còn có rất nhiều thủ đoạn.

Tôi nói: “Huấn luyện viên Châu, anh phải cẩn thận hơn đấy.”

Trước lời khuyên hết lòng hết dạ của tôi, Châu Khải dường như chẳng coi là thật, hoặc có lẽ anh ta cũng đang đắm chìm trong trò chơi s@c tình này của Dư Hoan.

Nếu thật sự là vậy thì chỉ có thể nói, bọn họ, rất xứng đôi.

Giống như tôi và Lương Trác vậy.

Lương Trác vươn tay ôm tôi, bóp vai tôi an ủi: “Đi thôi. Chúng ta đi ăn, để bọn họ tự chơi.”

Tôi hiểu. Đây là thầy Lương – chuyên gia tình yêu – đang tạo cơ hội cho hai người sắp thành đôi này được ở riêng.

Tôi đều hiểu cả.

Dư Hoan nóng lòng chào tạm biệt tôi. Tôi coi như đã hiểu rồi, cậu ta với tôi giống nhau, đều là những kẻ trọng sắc khinh bạn.

Thảo nào tình bạn của chúng tôi lại bền bỉ dài lâu tới vậy.

Tôi không chút tình nguyện mà rời đi cùng Lương Trác, đi một bước ngoái đầu ba lần.

Lương Trác an ủi tôi lần nữa: “Em yên tâm. Châu Khải là chính nhân quân tử, em không phải lo Dư Hoan bị cậu ta lợi dụng.”

Tôi lắc đầu, giải thích: “Anh vẫn chưa đủ hiểu em. Thứ nhất em không lo cho Dư Hoan, em lo cho Châu Khải. Thứ hai, em cũng muốn coi Dư Hoan sờ Châu Khải.”

Dù có không muốn tới mức nào thì tôi vẫn bị Lương Trác dẫn đi.

Cơ thể ở nhà hàng, trái tim ở phòng gym, tôi của trước đây tuyệt đối không thể nào nghĩ tới chuyện này.

Đương nhiên, nguyên nhân trái tim ở phòng gym không nhất thiết là vì muốn tập gym, rốt cuộc là vì sao thì tôi không nói đâu.

Bữa cơm này tôi vừa ăn vừa nhấp nha nhấp nhổm, chỉ mong sớm ăn xong để mau chóng quay lại. Tôi muốn hóng chuyện.

Lương Trác mỉm cười gõ đũa lên bát tôi: “Còn thế nữa là anh sẽ ghen thật đấy.”

Ghen đi.

Bộ dạng ghen tuông của thầy giáo Toán, tôi thích.

Ngay lúc tôi chuẩn bị đấu khẩu với Lương Trác để chuyển dời sự chú ý thì Dư Hoan gửi tin nhắn tới:「Ah ah ah ah ah ah ah ah ah!!!!!」

Tôi đầu tiên nhíu mày, tiếp theo đó là trợn mắt.

“Dư Hoan phát điên gì vậy?” Tôi đưa tin nhắn cho Lương Trác xem: “Cậu ta không phải ăn luôn Châu Khải rồi đó chứ?”

Tôi vừa dứt lời, một tin nhắn mới được gửi tới. Lương Trác tiện đang cầm điện thoại nên xem tin nhắn này trước tôi.

“À… Nó sờ được rồi.” Lương Trác kể lại.

Tôi vội xem điện thoại, chỉ thấy Dư Hoan nhắn:「Cơ ngực anh ấy săn chắc lắm! Rất quyến rũ! Rất ấy ấy!」Gửi kèm theo đó là một chiếc sticker ngất xỉu.

Tôi thử tưởng tượng khung cảnh này, xác định Châu Khải đang bị Dư Hoan quấy rối tình d*c. Vậy nên, tôi bèn trả lời Dư Hoan với giọng điệu đầy chính nghĩa: 「Mày kiếm chế bản thân chút đi. Tao sợ người ta gọi báo công an đấy.」

Dư Hoan chẳng quan tâm tới lời nhắc nhở đầy thiện chí của tôi. Tầm nửa phút sau, cậu ta lại gửi tin tình báo mới:「Cứu tao! Cơ bụng của anh ấy! Tám múi! Đầy đủ! Đầy đặn! Nước miếng của tao có thể men theo đường rãnh chảy xuống bụng dưới của anh ấy!」

Tôi che miệng, nói với Lương Trác: “Em thật sự phải báo công an.”

Lương Trác ngồi bên cạnh tôi, liếc qua tin nhắn Dư Hoan gửi tới, sau đó anh ấy mỉm cười, thản nhiên nhấp một ngụm nước: “Một người chịu đánh, một người chịu nhận. Đôi bên cùng có ý với nhau, em tác thành cho bọn họ đi.”

Tôi nói: “Không được. Em phải giương cao ngọn cờ chính nghĩa vì Châu Khải.”

Nói thì nói vậy, tin nhắn tôi gửi cho Dư Hoan nội dung lại là:「Tiếp theo sờ tới đâu?」

Hạ lưu.

Tôi cũng trở nên hạ lưu rồi.

Quả nhiên gần mực thì đen, gần kẻ hạ lưu thì khó làm người trong sáng.

Thế nhưng Dư Hoan chẳng thèm để ý tới tôi. Đợi tới lúc tôi và Lương Trác ăn uống xong xuôi quay trở lại phòng gym thì chẳng thấy cậu bạn thân của tôi đâu nữa.

Lương Trác gọi điện cho Châu Khải: “Hai người đang đâu đấy?”

Châu Khải ở đầu bên kia điện thoại đáp: “Hoan Hoan bảo em ấy đói nên tôi dẫn em ấy tới nhà tôi, làm cơm cho em ấy.”

Lương Trác cười nhếch mép, liếc mắt qua tôi. Giây phút bắt gặp ánh mắt của anh ấy, tôi lập tức hiểu. Làm cơm gì chứ? Hai người họ về để l@m tình thì có!

Bạn thân Dư Hoan của tôi khiến tôi quá thất vọng. Chuyện lớn như thế mà cậu ta lại không báo tin cho tôi trước!

Giống như tôi và Lương Trác yêu nhau cũng không báo cậu ta đầu tiên.

Bọn tôi đúng là bạn bè đích thực!

“Đi nào.” Lương Trác nói.

“Sao phải đi?” Tôi cụt hứng hỏi.

“Về làm cơm.” Lương Trác ôm cổ dẫn tôi ra ngoài: “Thời khắc tươi đẹp, không ăn chút món ngon thì lãng phí lắm.”

Trong chớp mắt, đầu tôi bốc khói, trở thành Dư Hoan ver 2.0

Sau đó… Chiều hôm ấy, Dư Hoan cuối cùng cũng nhờ tới cậu bạn thân là tôi đây. Cậu ta nhắn tin:「Huyền ơi ~~~」

Mấy đường lượn sóng kia thể hiện rõ cậu ta lúc này đang bồng bềnh tới mức nào.

Tôi hỏi:「Thế nào? Tủ lạnh hai ngăn dùng ổn chứ?」

Một chuỗi mười chiếc emoji ngượng ngùng xấu hổ tấn công tôi như súng đại bác. Sau đó, Dư Hoan như thể phát điên gọi tới: “Huyền ơi ~ Người ta sắp điên rồi!”

Tôi rùng mình, lạnh lùng nói với cậu ta: “Tỉnh táo chút đi, cái gì mà sắp điên chứ? Mày, Dư Hoan, đang điên rồi.”

Tuy rất muốn khịa cậu ta mấy câu nhưng vừa nghĩ tới chuyện bạn thân của tôi cuối cùng đã được chào đón mùa xuân, tôi vẫn nên gửi lời chúc mừng.

“Phải đối xử cho tốt đây.” Tôi nói với cậu ta: “Đầu năm nay không dễ gì kiếm được tủ lạnh hai cánh dùng tốt đâu.”

“Mày nói chí phải.” Dư Hoan nói: “Vậy tao phải đi dùng thêm lần nữa đây.”

Nói xong, cậu ta dứt khoát cúp điện thoại.

Lương Trác đi vào phòng, hỏi tôi vẫn đang nằm ườn trên giường: “Sao thế?”

Tôi đáp: “Dư Hoan điên rồi. Châu Khải có lẽ đã lên nhầm thuyền giặc.”

Lúc này, tôi bắt đầu lo cho tinh thần của bạn thân của tôi, cũng bắt đầu lo cho cơ thế của bạn thân của bạn trai tôi.

Mà thôi, cứ kệ đi.

Bởi vì tôi cũng phải tranh thủ thời gian. Trước khi kỳ nghỉ kết thúc, tôi cũng phải hết lòng sử dụng thầy giáo Toán của tôi. Dù sao ngày nay cũng chẳng dễ gì kiếm được một thầy giáo toán vừa đẹp trai vừa dễ mến như này.

Dư Hoan ấy hả, cứ điên đi.

Kẻ đang yêu, có ai không điên cơ chứ.
 
Back
Top Dưới