Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [ KookTae] Ly Hôn - Chuyển Ver

[ Kooktae] Ly Hôn - Chuyển Ver
Chương 40


Trước phẫu thuật mấy ngày, bác sĩ có gọi cho cậu, hỏi thăm tình trạng sức khỏe.

Vì có Jungkook bên cạnh cậu không còn bị rối loạn tin tức tố, không giống như tưởng tượng của bác sĩ.

Jungkook nghe được Taehyung cùng bác sĩ nói chuyện, nôn nóng cực kì lòng như có mèo cào.

Omega nếu tiến hành phẫu thuật tiêu trừ kí hiệu xong, cơ thể cậu chắc chắn chịu không được.

Bản năng ăn mòn lý trí, anh nhìn chằm chằm Taehyung, nói chuyện với cậu thường nghiêng đầu nhìn gáy cậu, nghiến răng cật lực nhẫn nại.

Ông chủ nhìn, nhìn bên này ngó bên kia, ho khan một tiếng, xụ mặt :"Rảnh rỗi quá nhỉ, có muốn bị trừ tiền lương không?

Kho mới nhập thêm vài bức tranh mới, mau đi kiểm tra rồi lau sạch đi."

Jungkook nhàn nhạt nhìn hắn, lại nhìn tiểu kiều thê, lưu luyến nhìn Sữa bột mới rời đi.

Taehyung cúp máy, nghiêng đầu nhìn ông chủ cười như không cười, lên tiếng :"Nhìn gì vậy?"

Ông chủ :"Thật sự muốn phẫu thuật à?"

Taehyung im lặng, sau mới nói :"Bỏ rồi cũng tốt mà."

Ông chủ dương mi :"Vì điều gì?"

"Anh chưa từng bị đánh dấu, sẽ không thể hiểu được cảm giác này."

Taehyung mím môi,"Cho dù là Alpha và Omega không quen biết, sau khi đánh dấu cũng sẽ sinh ra cảm giác ỷ lại....Sẽ khiến lý trí không còn."

Giải phẫu lần một xong, khi đối mặt với Jungkook cậu không còn như trước.

Cũng giống như Jungkook nếu chỉ vì đánh dấu thì sau khi cậu tiêu trừ có thể giúp anh tìm lại bản thân.

Đối với 2 bên đều có lợi.

Ông chủ không nghĩ đến, sửng sốt, "Hoá ra cậu tưởng...."

Taehyung cười lắc đầu vỗ vai hắn, lại thấy ánh mắt lạnh lùng của người em nhìn qua, cậu dừng một chút lại học thói quen nhéo mặt ông chủ, lại nhận được ánh mắt lạnh như băng của Jungkook từ kho hàng phóng ra.

Trong khoảng thời gian rỗi cậu đã vẽ xong bức tranh thứ hai, ông chủ định bụng treo tranh ở phòng tranh.

Đi vào kho hàng, Taehyung trông thấy Jungkook cầm bức tranh của mình.

Trước kia Taehyung luôn ra ngoài vẽ cây cối hoặc tự nhốt mình trong phòng, những lúc đó sắc mặt Jungkook rất khó coi.

Anh không thích Taehyung vẽ tranh cũng không thích trên người cậu dính mùi màu vẽ, từng đề nghị Taehyung không cần vẽ ,trong nhà không thiếu tiền.

Đoạn ký ức màu xám đó lại trở về, tiểu kiều thê thấy anh xem tranh, trong lòng khó chịu, dời ánh mắt nhẹ giọng :"Giao tranh cho em."

Phong cảnh chính của bức hoạ chính là con đường bên ngoài tiểu khu, từng tán lá cây rợp bóng, màu sắc vàng óng bao phủ bức tranh báo hiệu mùa thu, từng lá phong bay xuống đường, khung cảnh yên tĩnh lại an bình.

Jungkook nghiêm túc nhìn tranh, anh rất bình tĩnh nghe tiếng cậu nhưng không ngẩng đầu :"Tiểu Tae, kỹ thuật vẽ của em ngày càng tiến bộ."

Hả?

Taehyung hoảng loạn :"Anh, anh sao lại biết là em..."

Rõ ràng cậu không ký tên.

Phong cách vẽ của cậu không đặc biệt, trừ khi thường xuyên nhìn tranh cậu vẽ....Nhưng đây là Jungkook, sao có thể.

Jungkook giật mình, không hiểu ý tiểu kiều thê, nói :"Đây là tranh em vẽ mà, anh nhận ra được."

Taehyung hoảng loạn nhìn Jungkook, cứng đờ đứng tại cửa, xoay người rời đi.

Đây là bức tranh chuẩn bị bán, ông chủ luôn không bận tâm lời khen của người khác dành cho Taehyung, ngẫm lại tranh vẽ Sữa bột được rất nhiều người mua với giá cao, ôm Taehyung :"Vợ ơi, bức tranh này chắc chắn bán giá cao đó."

Taehyung thẹn thùng cười, đẩy hắn :"Đừng gọi như vậy."

Hai Alpha kia nhìn như muốn giết người.

Không biết có phải do miệng ông chủ mở vía tốt không, mới chưa được mấy ngày tranh đã lập tức có người mua với giá cao.

Ngoài dự đoán, chuyện này ở thành phố A cùng chuyện vừa rồi rất giống nhau.

Taehyung không ngốc đến vậy, trước khi tan làm đã chặn Jungkook lại :"Tranh là do anh mua?"

Chuyện rất rõ ràng muốn giấu đương nhiên không có khả năng.

Jungkook nghĩ cậu muốn đòi lại tranh, có chút uể oải :"Ngay cả tranh em cũng không muốn bán cho anh?"

Taehyung càng nghĩ càng thấy hình ảnh quen thuộc, trong đầu chợt lóe, cậu ngạc nhiên nhìn anh, hô hấp gấp gáp :"Tranh em vẽ, đều là anh....Tất cả đều do anh mua?"

Jungkook bị doạ, không biết tại sao chuyện lại bị lộ.

Nhìn hốc mắt Taehyung đỏ lên, anh không biết có phải cậu tức giận hay không, vội giải thích :"Thư kí với ông chủ phòng tranh trước kia em làm có quen biết, thật sự có rất nhiều người mua nhưng do anh trả giá cao hơn thôi, không phải tranh em không bán được."

Những bức tranh Jungkook mua về anh đều để một góc khác, từ lúc Taehyung bắt đầu bán tranh mỗi một bức đều do thư kí mua, dần dà chuyện này anh đã sớm quên, chỉ có thư kí chăm chỉ cần cù còn nhớ rõ.

Nếu không phải Taehyung đoán được, anh không nhớ đã từng có chuyện này.

Ngón tay Taehyung run rẩy, tim đập nhanh, cậu ổn định lại hơi thở, véo lòng bàn tay của mình, biểu trạng như muốn cắn Jungkook một ngụm, nghiến răng nghiến lợi hỏi :"Tại sao lại không nói với em?"

Jungkook khó xử :"....Chỉ là việc nhỏ, anh cũng không thấy cần thiết nói với em."

Lại có thể làm người khác hiểu lầm.

Thời gian đó anh phiền chán đến mức không gặp Taehyung, một mặt lại không khống chế được mình chú ý nhất cử nhất động tiểu kiều thê, đáy lòng bực bội không ngừng, dứt khoát cự tuyệt không nói chuyện dư thừa với Taehyung, đỡ phiền toái.

Taehyung :"...."
 
[ Kooktae] Ly Hôn - Chuyển Ver
Chương 41


Ở chung nhiều năm như vậy, ở phương diện nào đó Taehyung đương nhiên rất hiểu Jungkook.

Hành vi cùng lời nói của anh thường không ác ý, thật sự sẽ cảm thấy đây là việc nhỏ không cần thiết nói cho cậu nghe.

Đáy lòng Taehyung bỗng có một cảm giác khó nói cùng buồn cười.

Cậu không giận chỉ ngạc nhiên, cậu cho rằng mấy năm hôn nhân Jungkook vẫn luôn xem nhẹ.

Trong lòng nghĩ, chân mày nhíu càng chặt, cậu truy hỏi :"Tại sao lại muốn mua tranh em vẽ?"

Vì điều gì ư?

Chính anh cũng không biết.

Nhưng hiện tại anh đã có câu trả lời.

Một bức hoạ có bao nhiêu tâm huyết của Taehyung, cậu ngồi một thời gian dài trước giá vẽ, dùng hết sự nghiêm túc cùng tập trung qua ánh mắt, mùi màu vẽ bám trên người cậu...Jungkook không thể chịu được nếu người khác mua tranh của cậu.

Chỉ là một quãng thời gian dài tự mình lừa dối, bản thân không biết mình đã coi trọng chuyện ấy đến mức nào.

"....Tiểu Tae", tuy bộc lộ ra trước mắt Omega sẽ rất mất mặt, nhưng Jungkook vẫn mở miệng,"Cho dù không đánh dấu em, anh cũng sẽ đố kị."

Taehyung trầm mặc không đáp lại, cũng không nhìn Jungkook, nhẹ nhàng chọc chọc Sữa Bột, gật đầu liền rời đi.

Jungkook nhìn bóng dáng cậu, nhất thời không biết nên làm gì.

Có phải Omega lại giận không?

Do dự một hồi anh đang muốn theo sau, ông chủ nãy giờ ngồi xổm nghe lén từ đâu nhảy ra, ngăn anh lại :"Từ từ."

Jungkook nhíu mi, không muốn dừng lại.

Ông chủ ho một tiếng, huýt sáo :"Lại đây cản người."

Em trai nghe tiếng chạy đến, mặt Jungkook đen thật sự.

Ông chủ thuận tay kéo ghế ngồi xuống, bắt chéo chân :"Nóng vội ăn không hết đậu hũ nóng, nhìn anh hành động mù quáng phiền quá, muốn hỏi anh mấy câu."

Jungkook không để ý đến hắn, ông chủ trực tiếp hỏi :"Anh có bệnh sao, vừa nói thích cậu ấy đã lâu, một bên 2 năm sau mới đánh dấu cậu ấy?"

Đây là khúc mắc trong lòng Taehyung.

Sau khi kết hôn Alpha và Omega liền sẽ đánh dấu, Jungkook không quan tâm Taehyung hai năm, cậu vốn dĩ nhạy cảm, trời biết mỗi ngày đều chịu tra tấn.

"Không quan tâm?"

Chân mày Jungkook càng nhăn, "Cậu biết chúng tôi kết hôn khi em ấy mới mấy tuổi không?"

Ông chủ đang hùng hổ, bị anh hỏi như vậy mới ngớ người.

Em trai bắt chéo tay nhướng mày.

"18 tuổi, vừa mới thành niên."

Mặt Jungkook không cảm xúc,"Đánh dấu một đứa nhóc mới trưởng thành, cậu cũng làm được à?"

Người em cười nhạo :"Nhìn không ra anh chính trực như vậy."

Ông chủ nghẹn họng, rốt cuộc bình tĩnh lại vẫn không tin :"Anh có phải là Alpha không vậy?

Sao lại không nói với cậu ấy?"

Jungkook nhìn hắn không vừa mắt, nghe vậy càng không kiên nhẫn :"Chuyện này có gì hay ho mà nói ra."

"Ngu ngốc!"

Ông chủ không thể tin được lại có người trưởng thành như vậy, một cỗ lửa giận phừng phừng,"Có miệng để làm gì hả?

Trưng cho có thì mau cắt đi, mẹ nó vợ anh chạy là do anh tự làm!"

Jungkook cùng Alpha kia buồn bã :"Tôi biết."

Ông chủ tức khắc càng giận :"Cậu biết cái rắm, câm miệng cho tôi!"

Jungkook nhíu mày :"Cậu rốt cuộc muốn nói gì?"

"Giúp anh qua ải con gấu con."

Ông chủ nói,"Ai, tưởng tra nam không ngờ lại là người ngu ngốc."

Jungkook :"...."

Ông chủ cùng Jungkook đối thoại, Taehyung đều nghe được qua điện thoại.

Lúc ngăn lại Jungkook, ông chủ đã gọi cho cậu, hỏi giúp cậu khúc mắc trong lòng.

Bên ngoài tiểu khu trước sau như một luôn yên tĩnh, đèn đường chớp tắt liên tục, màn đêm bao phủ một tiểu khu.

Rất nhiều buổi tối nếu vẽ xong Taehyung cúi đầu, nhìn qua khe cửa sổ nơi người đứng.

Sắp vào tháng 12, luồng không khí lạnh ùa đến, báo hiệu tuyết đến.

Cậu đem vết thương lòng đi đến thành phố này vào mùa đông, hiện tại một mùa đông lại đến.

Taehyung cúi đầu đắp chăn cho nhóc con, tiểu Sữa bột trợn tròn mắt nhìn ba nhỏ khóc.

"Sữa bột à."

Taehyung nghẹn ngào, "Ba lớn của con quả thật rất ngu ngốc."

Tiểu Sữa bột nghiêm túc gật đầu, ba nhỏ nói gì cũng đúng.

Taehyung nhẹ nhàng lau nước mắt, cậu vốn hạ quyết tâm lần phẫu thuật thứ hai kết thúc sẽ cùng Jungkook nói chuyện nghiêm túc.

Vì cho đến lúc này bất kể Alpha vẫn quan trọng với Omega, lực hấp dẫn khi đánh dấu đều sẽ thấp dần.

Taehyung đang nghĩ ngợi, còn chưa đi hết đoạn đường đã thấy bên cạnh có một chiếc xe, có vài thanh niên Beta cao to ngăn cản cậu.

Cửa kính xe kéo xuống, lộ ra gương mặt đã từng khiến tTaehyung gặp ác mộng.

Ánh mắt Hyejin ngừng trên người cậu, nhìn xe nôi, ánh mắt âm u không nói nên lời.

"Đã lâu không gặp.

Cậu không hoan nghênh tôi sao?"
 
[ Kooktae] Ly Hôn - Chuyển Ver
Chương 42


Bỗng nhiên trời đổ mưa.

Xe chạy vun vút trong cơn mưa phùn, vững vàng tiến về nơi xa.

Bên trong xe im ắng, tiếng mưa rơi càng lúc càng nặng hạt.

Tay cùng chân của Taehyung bị trói chặt, cậu bị dồn vào chính giữa các Beta, miệng bị dán băng dính, sức lực Omega trời sinh yếu ớt, cho dù cậu liều mạng giãy dụa thế nào cũng không thoát được gông kiềm.

Hốc mắt cậu hồng hồng, gắt gao trừng mắt nhìn đại minh tinh, từ trước đến nay lần đầu tiên ánh mắt cậu xuất hiện sự phẫn nộ cùng hận thù.

Hyejin ôm Sữa bột, ngón tay cô ta chạm lên gương mặt trắng nõn non nớt của bé con, cô ta cười như không cười :"Quả nhiên lớn lên rất giống anh ta."

Cô ta đối mắt với bé con, than thở :"Thật là đáng tiếc, tôi cứ nghĩ cậu sẽ phá thai, hoặc sẽ không sinh ra được."

Tiểu Sữa bột mở to 2 mắt đen, tuy nhóc còn nhỏ không biết ác hay xấu, cũng biết được người trước mặt không giống với ba lớn hay bỏ nhỏ của bé, không giống ông chủ và em trai của hắn hay các người khách từng ghé phòng tranh, nụ cười ôn hoà của cô ta ẩn sâu sự ác ý.

Bé rất muốn khóc òa lên, nhưng trước mặt người này bé lại không dám khóc, đôi mắt ầng ậng nước, muốn được ba nhỏ ôm vào lòng, bé hiện tại đang cực kì ủy khuất.

Bé con yếu ớt như cánh hoa, nhẹ nhàng nghiền một chút sẽ vỡ nát.

Taehyung kêu lên, muốn thoát ra khỏi cánh tay những người kia muốn đoạt lại bé con, nhưng chỉ phí sức.

Di động bị cướp đi, màn đêm tối như mực, trên đường không có người, cậu không thể phát ra tín hiệu cầu cứu.

Ruốc cuộc Hyejin muốn làm gì?

Taehyung không Hyejin ta xuống tay với mình, nhưng cậu sợ cô ta ra tay với tiểu Sữa bột.

Nhìn Hyejin thong thả ung dung vuốt ve tiểu Sữa bột, người cậu lạnh run.

Hyejin tỉ mỉ nhìn Sữa bột, duy trì tư thế ôm bé con, ngẩng đầu nhìn Taehyung, tươi cười nho nhã, như nụ cười Taehyung đã từng thấy ở quán cà phê.

"Sắc mặt cậu sao lại khó coi thế?

Tôi còn chưa làm gì mà."

Đại minh tinh giơ tay, ý bảo người của y xé băng dính, "Lúc trước xem thường cậu quá, không nghĩ cậu lợi hại như vậy."

Môi Taehyung tái nhợt, kiên định lên tiếng :"Trả con lại cho tôi."

Hyejin giả vờ mắt điếc tai ngơ :"Biết nửa năm nay tôi trải qua như thế nào không?"

Thanh âm cô ta nhẫn nhịn đến kì lạ, ánh mắt sắc bén :"Quảng cáo mất sạch, lưu lượng không còn, kịch bản tốt cỡ nào cũng thất bại, cũng may anh ta nể tình anh em với anh tôi mới không truy cùng giết tận."

Cô ta ôm Sữa bột bằng một tay, cúi người bẻ cằm Taehyung :"Đều tại mày."

Vì tôi?

Không phải vì cậu mơ tưởng bước chân vào nhà nên bày mưu tính kế, đây không phải là gieo gió gặt bão sao?

Môi Taehyung khẽ run, nhìn cô ta ôm Sữa bột sai tư thế khiến cho bé không thoải mái nhưng cậu không dám lên tiếng.

Hyejin hất tóc phía sau gáy cậu, nhìn tuyến thể của cậu :"Tao vẫn luôn nghĩ do mày đi rồi nên lòng tự trọng của anh ấy bị đạp đổ, hoặc vì thói quen...Rốt cuộc vẫn là vì cái này."

Sữa bột trong tay cô ta, Taehyung biết không thể chọc giận cô ta, cắn răng không hé miệng.

"Loại đánh dấu này thật vĩ đại, có thể khiến anh ấy biến thành người như vậy."

Hyejin tự cho mình đáp án, cười,"Chỉ cần mày không còn đánh dấu, anh ấy có thể tỉnh táo đúng không.

Loại người Omega như mày, không có điểm nào thích hợp với anh ấy."

Sau khi nghe xong, Taehyung vô cớ rùng mình :"Cậu bắt tôi cuối cùng là muốn làm gì?"

"Giúp mày thôi mà."

Hyejin ngồi lại ghế, câu được câu không vuốt mặt Sữa bột :"Mày không phải muốn thoát khỏi anh ấy sao, tiêu trừ kí hiệu là việc rất quan trọng.

Cổ họng Taehyung nghẹn đắng :"Có ý gì?"

Đáy mắt Hyejin lộ ra vẻ chán ghét :"Mày giải phẫu tiêu trừ kí hiệu phải không, thủ đoạn không tệ, có thể dựa vào bản năng của anh ấy mà dắt mũi....Tao đoán chắc mày cũng sẽ không làm sạch đâu, muốn chờ anh ấy đánh dấu lại nhỉ?"

Taehyung phản bác :"Không có!"

"Không thú vị chút nào, người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám, nơi này lại không có người khác.

Nói thật, tao rất thích thủ đoạn của mày", Hyejin bỗng cảm thấy hứng thú, vẫy vẫy tay, ý bảo thủ hạ dán miệng Taehyung, cười đến ác ý,"Nhưng mày có nghĩ tới, nếu không còn đánh dấu, mày với anh ấy sẽ không còn liên quan nhau nữa.

Nói xong cô ta đưa cho Taehyung một phong thư, ý cho Taehyung xem.

Taehyung biết, là giấy đồng ý tiêu trừ kí hiệu.

Cuộc phẫu thuật này là bước mạnh nhất, tiêu trừ sạch sẽ cùng phá hỏng tuyến thể.

Huống hồ tuyến thể của cậu rất yếu, cậu đã giải phẫu một lần, còn 2 lần phẫu thuật dựa theo phác đồ bác sĩ nên còn trì hoãn, nếu bây giờ phẫu thuật lần nữa không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Hyejin như có như không đưa tay đến bóp nhẹ cổ Sữa bột, nhằm nói thủ hạ tháo dây trói một tay Taehyung, đem phong thư đưa cho cậu :"Tin tao, giải phẫu xong rồi sẽ không ai tìm được chúng ta."

Bóng đêm bao phủ, có thể thấy được cảnh vật xa lạ bên ngoài.

"Tao không bức mày."

Hyejin cười, cúi đầu chạm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Sữa bột, "Mày nghĩ có đúng hay không?"
 
[ Kooktae] Ly Hôn - Chuyển Ver
Chương 43


Ông chủ giáo huấn Jungkook một trận, thấy anh không nói nữa mới vừa lòng.

Ở chung mấy tháng tuy hắn không có thiện cảm với Jungkook, nhưng người ngoài cuộc luôn tỉnh táo, chuyện của 2 người khiến hắn sớm không còn kiên nhẫn.

Sớm nói rõ ràng, không phải tốt hơn sao.

Jungkook im lặng, lát sau mới thốt lên "Cảm ơn" , xoay người hít sâu, quyết định đi tìm Taehyung, thẳng thắn nói rõ với cậu.

Bên ngoài không biết mưa từ lúc nào, tí tách tí tách, lạnh đến thấu xương, màn đêm bao phủ, trên đường đã không còn bóng người.

Jungkook lái xe đến tiểu khu Taehyung ở, cân nhắc gọi điện thoại trước, theo thói quen nhìn lên nhà cậu.

Trong phòng không bật đèn.

Cũng đã muộn chắc hẳn Taehyung hẳn đã về nhà, bây giờ cũng chưa đến lúc cậu nghỉ ngơi.

Ra ngoài?

Jungkook kiên nhẫn đợi một lát, điện thoại lại không kết nối được.

Anh suy đoán có phải người đang ở bên ngoài, không gọi được cho cậu, nhớ lại Taehyung sẽ đi đến những nơi nào, đến siêu thị cửa hàng tiện lợi, tiệm cà phê, đi một vòng cũng không thấy người.

Taehyung mù đường nếu không có ai đi cùng chắc chắn sẽ không đi quá xa, huống chi là mang theo Sữa bột.

Gọi tiếp vài lần cũng không ai bắt máy.

Sao lại liên tục ngắt cuộc gọi ?

Hay em ấy vẫn còn giận nên không muốn bắt?

Jungkook nhíu mày, không biết tại sao, trong lòng bỗng hoảng hốt.

Một loại dự cảm không lành trong lòng dâng lên, như người đã bước một chân ra sân thượng, người bức bối như có kiến bò khắp người làm anh khó chịu.

Trong lòng trầm xuống, anh không gọi cho cậu nữa quyết định mở ứng dụng, Vòng ngọc bình an của Sữa bột có một viên trân châu nho nhỏ, chính là định vị được ngụy trang.

Không phải là ý đồ của anh, mà là lúc làm xong vòng ngọc bình an anh mất tin tức của bé con mình khiến trong lòng bất an, trằn trọc hồi lâu mới thuê người cài định vị vào, không dám nói với Taehyung.

Những điều không cần nói tốt nhất không nên nói.

Trên màn hình trông thấy Sữa bột đang ở một nơi rất xa, hơn nữa còn đang trên đường cao tốc.

Ngay sau đó cũng không biết đối phương biết trên người bé con có định vị hay đã đến nơi, chấm nháy nhỏ đã dừng lại.

Dự cảm đã thành sự thật, cả người Jungkook lạnh run, lập tức lái xe đuổi theo, trong nháy mắt liền có đáp án.

Tuy cùng Hyejin và anh của cô ta rạn nứt, anh dựa vào hiểu biết lúc trước của mình, đoán đối phương sẽ không làm đến mức này nên luôn không cảnh giác.

Là do anh sơ sót.

Nôn nóng cùng phẫn nộ khiến Jungkook gấp đến độ muốn giết người, biểu hiện bên ngoài lại rất bình tĩnh.

Anh của Hyejin có thuộc hạ, anh không rành rẽ về điều này nên cân nhắc có nên báo cảnh sát hay không.

Anh gọi cho em trai ông chủ, nói sơ lược về tình hình.

Ông chủ như muốn chửi tục, anh không nhiều lời ngắt máy, lại tiếp tục bấm số.

Anh trai Hyejin biết chắc anh sẽ gọi cho gã, giọng điệu thảnh thơi :"Ồ, đã lâu không gọi cho tôi rồi, sao thế?

Có việc à?"

Jungkook một tay lái xe đến địa điểm, ánh mắt lạnh băng, không nói nhiều lời :"Lập tức thả họ, mau nói điều kiện."

"Câu cuối thật mê người", gã bị anh đè ép nửa năm, lúc này bộc phát, nửa đùa nửa thật, "Nếu tôi muốn cổ phần công ty cậu thì sao?"

Jungkook nhìn con đường phía trước :"Chỉ cần em ấy và con tôi bình an vô sự, mọi chuyện tùy anh."

Gã nghẹn họng.

Gã cùng Hyejin suy nghĩ giống nhau, đều nghĩ do đánh dấu nên Jungkook mới bị ảnh hưởng, tiếp theo là lòng tự trọng, Jungkook sao có thể chấp nhận chuyện bị người khác vứt bỏ.

Nhưng sao tưởng tượng với thực tế lại khác nhau xa đến vậy?

Chuyện đánh dấu ảnh hưởng đến vậy sao?

Có vô nghĩa quá không?

Gã thừa biết Jungkook rất cao ngạo, lập tức hoài nghi thử thêm một lần :"Lúc trước cậu đánh tôi ngay đám đông, tôi muốn cậu quỳ xuống xin lỗi tôi."

Chân mày Jungkook nhíu càng chặt, sau một lúc lâu, phun ra mấy chữ :"Tùy anh xử trí."

Gã không nói nên lời.

Trời mưa lớn nước mưa rơi tí tách.

Bên ngoài lạnh lẽo như vậy, Taehyung và bé con hiện tại đang thế nào?

Jungkook cắn răng :"Rốt cuộc muốn gì, nói."

".....Tôi thấy cậu điên rồi."

Jungkook không trả lời gã.

Gã cảm thấy không thú vị :"Chết sống vì một Omega như vậy, chậc chậc.

Để tôi nói cho cậu biết, cậu ta không trong tay tôi, là trong tay em tôi."

Mặt Jungkook trầm như nước :"Tôi không đùa, nếu em ấy xảy ra chuyện gì tôi muốn anh em các người phải đền mạng."

Ngắt điện thoại, gã sửng sốt, cảm thấy có chút sợ.

Không thể nào.

Trong lòng gã nói thầm, nếu đại minh tinh thuận lợi tiêu trừ kí hiệu, Jungkook tỉnh táo lại rồi sẽ không xảy ra chuyện gì.

Trái lại Jungkook không nghĩ vậy.

Anh rất dễ nổi điên.

Anh cứ nghĩ mình đã dạy dỗ Hyejin xong rồi, không ngờ được cô ta lại dám xuống tay với Taehyung.

Taehyung cùng bé con nếu xảy ra chuyện gì....

Nghĩ cũng không dám nghĩ.

Có phải ông nội nhìn thấy anh làm chuyện ngu xuẩn như vậy ,nên không muốn cho anh nhận con sao?

Sợ hãi ăn mòn lý trí của anh, giờ khắc này Jungkook thống khổ thừa nhận nếu anh không đến đây gặp Taehyung thì tốt biết bao nhiêu.

Nếu anh không đến, nơi ở của Taehyung sẽ không bại lộ, Hyejin sẽ không tìm được cậu, sẽ không có chuyện này xảy ra.

Anh chưa từng bảo vệ tốt Omega của mình.

Trừ bỏ đau đớn, anh đã cho Omega được những gì?

Chua xót, làm cậu chết tâm?

Taehyung thất vọng vì anh vô cùng, giữ gìn caravat của người khác, luôn tức giận với anh....Giữa họ chỉ đều là hiểu lầm.

Hiện tại chỉ cần Taehyung và bé con bình an trở về, anh lập tức sẽ về thành phố A không quấy nhiễu cuộc sống của cậu nữa.

Trong lòng Jungkook vô cùng hỗn loạn, có điện thoại đến, là em trai ông chủ.

Gã đối với giới xã hội đen ở khu vực này không quen biết nhưng đối phương vì nể mặt mũi của gã, sai đàn em tra một chút, hiệu suất so với Jungkook thông qua quan hệ liền nhanh có kết quả, định vị dừng lại tại một bãi đất trống, quả nhiên định vị đã bị phát hiện.

Nhưng có người nhìn thấy chiếc xe chạy ra hướng ngoại thành, dừng xe tại bệnh viện tư nhân.

Chuyên môn tại bệnh viện đó không thể bàn tán, chủ yếu phục vụ vì Alpha và Omega, các loại phẫu thuật tuyến thể bị pháp luật nghiêm cấm, thí nghiệm tin tức tố, các loại thuốc cấm nguy hiểm nơi này đều có, Omega nếu không dám đến bệnh viện uy tín tiêu trừ kí hiệu đều sẽ đến đây, độ bảo mật vô cùng cao.

Gã chịu hỗ trợ cũng vì mặt mũi ông chủ, nhìn thấy hắn vì người khác đứng ngồi không yên, trong lòng gã rất hụt hẫng.

Đều là Omega, ông chủ không thể không để tâm.

Nên để Jungkook đưa Omega kia về, nhắm mắt làm ngơ.

Gã bảo xong địa chỉ, bên kia liền cúp máy.

Gã đè lại tay ông chủ muốn cướp vô lăng, ngón tay cố ý cọ sau gáy hắn, nhét lại di động :"Anh lái xe không được, để em lái....Hy vọng theo kịp."

Ánh đèn rọi lên mép giường trắng có chút chói mắt.

Đầu óc trống rỗng, ý thức chậm rãi trở về.

Taehyung mê mang trợn mắt, thế giới trước mắt cậu đều trắng xoá, bên tai còn quanh quẩn tiếng nói.

"Trên người đứa nhỏ này có định vị!"

"....Mau vứt nó!"

"Tiên sinh, vị Omega này không thể tiến hành phẫu thuật tiêu trừ kí hiệu này!"

"..."

Taehyung đột nhiên rùng mình, từ cơn choáng nhanh chóng lấy lại tinh thần.

Thuốc tê tiêu tán phân nửa, trên trán cậu đầy mồ hôi lạnh.

Hyejin cố chấp cho rằng Jungkook không buông được là do đánh dấu, đánh dấu trên người Taehyung như cái gai trong mắt cô ta, cô ta luôn như vậy, đem hết tất cả những thất bại của mình đổ lên đầu người khác.

Taehyung bị buộc kí tên, bị kéo xuống xe muốn ôm Sữa bột bỏ trốn nhưng đều bị thất bại.

Những Beta kia không phải người thường, Alpha bình thường nếu một chọi một cũng sẽ không đánh lại họ.

Phía sau gáy nhói đau, Taehyung hoảng hốt.

Sau đó cậu nghe được bé con khóc.

Sữa bột được đặt trên giường em bé cách không xa giường cậu nằm, có lẽ bé cảm nhận được ba nhỏ cực khổ, bé gào khóc đến tê tâm liệt phế, một tiếng tiếp một tiếng, bé gào khóc đến không thở nổi nữa làm người khác run sợ, nhóc con này liệu có phải sẽ ngất xỉu không.

Taehyung bỗng tỉnh táo lại.

Bác sĩ lên tiếng trách, y tá đè lại cậu :"Đừng lộn xộn, tuyến thể không muốn giữ à?"

Một y tá khác nôn nóng nhìn bên ngoài :"Họ ra ngoài lâu như vậy sao lại chưa về?

Không phải là bị cảnh sát tóm rồi chứ?"

"Sợ gì chứ, cậu ta kí tên rồi mà."

Khắp người cậu đều đau, lục phủ ngũ tạng như bị thiêu đốt, thuốc tê dần dần hết tác dụng, Taehyunh cắn chặt răng nghe được tiếng Sữa bột khóc, cậu run rẩy không ngừng, đầu óc trống rỗng, môi tái nhợt giật giật.

Cậu vô thức gọi tên Jungkook.

Ngay sau đó cửa phòng phẫu thuật bị đá văng, từng người bị ném vào, chỉ kịp hét lên một tiếng, đầu đầy máu chảy xuống, bò cũng không bò được.

Bác sĩ y tá hoảng sợ, Taehyung cố gắng ngẩng đầu, ánh sáng quá loá mắt, cậu nhìn thấy Jungkook trên người dính đầy tuyết.

Người đang nằm trên mặt đất chật vật kia là Hyejin.

Rõ ràng cuộc giải phẫu đã hoàn thành phân nửa, hiện tại Taehyung không còn hơi thở của Jungkook.

Hyejin hoảng sợ lại tuyệt vọng, không rõ tại sao lại như vậy.

Ánh mắt Jungkook hàm chứa sát khí, giống như ác quỷ bước ra từ địa ngục, toàn thân Hyejin run rẩy, những tên thuộc hạ còn lại không rõ tung tích.

Phòng phẫu thuật chớp mắt chỉ còn lại tiếng khóc nỉ non của Sữa bột.

Khắp phòng đều là hương vị mật đào.

Jungkoo như bị kích thích lại xông lên muốn giết người, bác sĩ cùng y tá sợ đến tay chân bủn rủn.

Anh thở hồng hộc, lê từng bước chân tiến đến giường, lại không dám chạm vào Taehyung tấm vải giường nhuộm màu đỏ tươi, Taehyung bị trói phía sau gáy đều là máu, tin tức tố phóng ra liên tục, biểu thị chủ nhân suy yếu đến muốn chết.

Tay Jungkook run rẩy :"Tiểu Tae, Taehyungie....Thật xin lỗi, xin lỗi em."

Taehyung hoảng hốt, nghe được giọng nói nghẹn ngào của anh.

Sắc mặt của em rất kém sao?

Chỉ là hơi đau , chảy tí máu thôi mà.

Taehyung muốn nói nhưng không thốt nên lời được.

Cậu có thể cảm nhận được việc tiêu trừ kí hiệu cũng không có gì khác biệt lắm, loại bỏ đánh dấu cùng tin tức tố....Người trước mặt ánh mắt tràn đầy tơ máu hằn lên vẻ đau đớn.

Cậu giãy dụa thật lâu, cuối cùng hết sức, nhìn Jungkook đến an tâm vô cùng, mí mắt chậm rãi nhắm lại, lập tức hôn mê.
 
[ Kooktae] Ly Hôn - Chuyển Ver
Chương 44


Sau khi tỉnh lại, Taehyung thấy mình đang nằm trên giường bệnh tại một bệnh viện trung tâm thành phố.

Tuyến thể sau gáy vẫn rất đau, ngón tay cậu cũng đau, phát hiện cậu đang được truyền dịch.

Không biết là thuốc gì, từng chút một đưa vào cơ thể cậu, trận đau nhức sau gáy lại chậm rãi tan đi, như là thuốc giảm đau.

Sữa bột đâu?

Trước khi ngất xỉu cậu còn nghe thấy tiếng khóc của Sữa bột, bé con còn nhỏ như vậy, vạn nhất lưu lại bóng ma trong lòng bé con thì biết sao bây giờ?

Taehyung đang suy nghĩ cửa phòng lại bị đẩy ra, ông chủ tay ôm hoa đi phía sau hắn là gã em tuỳ hứng, nhìn thấy cậu tỉnh liền sửng sốt, vui mừng quá đỗi :"Ai nha!

Cám ơn trời đất, cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi, cậu đã hôn mê nửa tháng rồi!"

Nhìn thấy cậu tỉnh lại muốn ngồi dậy nói chuyện, ông chủ lập tức ôm hoa phóng đến đầu giường, áp cậu nằm xuống :"Yên tâm, Sữa bột chỉ là bị doạ chút thôi hiện tại ổn rồi, không bị ám ảnh gì hết, ôm đến phòng bệnh cậu ngoan lắm miệng a a muốn lại gần cậu, còn muốn hôn cậu cơ.

Hôm nay tuyết rơi trời lạnh quá nên tôi không bế nhóc con đến....Hàng xóm hỗ trợ chăm sóc rất nhiều, chờ khi tôi về sẽ cảm tạ người ta, mới tỉnh lại đừng lo lắng nhiều quá."

Taehyung nhìn hắn lải nhải một hồi, trong lòng thở phào, nhàn nhạt cười gật đầu.

"Tỉnh lại là tốt rồi, thiếu chút nữa là mất mạng, bác sĩ cứu chữa cho cậu cũng rất lâu."

Ông chủ thở dài, xoa bóp gương mặt gầy gò của cậu,"Bất quá cũng để lại di chứng, tuyến thể cậu đã chịu tổn thương, yêu cầu độ cao tương xứng....Khụ, dù sao vấn đề không lớn, cứ an tâm."

Taehyung lại gật đầu, dừng một chút,"Anh ấy..."

Cậu muốn hỏi Jungkook đâu rồi.

"Đúng rồi, người bắt cóc cậu có kết cuộc rất thảm", ông chủ lập tức ngắt lời, mặt mày hớn hở,"Trên người gân tay gân chân đều bị chặt đứt, mới vừa xuất viện xong đã bị cảnh sát áp giải đi.

Đều là Omega lại hãm hại Omega khác, cũng không có kết quả tốt mà, nếu không ở tù mấy năm thì tôi dập đầu liền.

Mấy ngày nay trên mạng náo nhiệt lắm, fans của cô ta đều biến thành anti, đáng cực kì!

Anh của tên đó cũng bị hành...."

Taehyung bị hắn ngắt lời cũng không vội, yên lặng nghe hắn dông dài, mới hỏi :"Anh ấy đâu rồi?"

"Hả", ông chủ theo thói quen nhìn bình dịch, "À, về thành phố A rồi."

Taehyung :"..."

Gã em thoáng lộ ra ý cười trào phúng.

Ông chủ không biết thế nào không muốn nhiều lời thêm, đối mặt với Taehyung có chút chột dạ, dứt khoát đứng dậy :"Tôi đi gọi bác sĩ đến kiểm tra, thuận tiện mua chút thức ăn."

Sau đó liếc mắt nhìn em trai, làm động tác chặt cổ :"Không được ức hiếp cậu ấy, nếu để tôi biết được sẽ giết người đấy."

Gã em lộ ra tia buồn cười :"Vâng thưa anh."

Chờ ông chủ đi rồi Taehyung miễn cưỡng ngồi dậy, nhìn Alpha không quen ngồi ở mép giường, mím môi :"Có phải anh ấy ...xảy ra chuyện gì không?"

Taehyung còn nhớ rõ những tên Beta kia rất lợi hại, chẳng lẽ Jungkook bị thương nghiêm trọng?

"Cho là như vậy cũng được."

Jungkook nhìn ông chủ không ưa thì gã cũng không vừa mắt Taehyung, nhưng không rõ lý do, gã tốt bụng trả lời,"Anh tôi nói 10 câu có 3 câu là giả.

Tuyến thể cậu bị tổn thương nghiêm trọng, nguy hiểm đến tính mạng, trị liệu bình thường đều vô tác dụng, phải tiến hành trị liệu chuyên sâu."

Taehyung lặp lại :"Trị liệu?"

Mắt nhìn bình dịch còn phân nửa, có dự cảm không lành.

"Ừ."

Gã ngồi xuống, lộ ra biểu hiện ngưỡng mộ,"Lúc chúng tôi đến, ngoại trừ những Beta bị đứt hết gân tay chân, đến chậm một bước nữa thôi thì tên Omega kia chắc chắn mất mạng.

Jungkook của cậu giống như phát điên, ép buộc bác sĩ chữa trị cho cậu phải cắt bỏ tuyến thể của anh ta để tiến hành trị liệu cho cậu."

Cổ họng Taehyung nghẹn lại, hoàn toàn không nghĩ đến Jungkook sẽ nổi điên như vậy :"Cắt bỏ tuyến thể?"

"Ừ, nhưng không được."

Gã nhìn sắc mặt cậu trắng bệch, nói càng lúc càng nhanh :"Khi đưa cậu đến bệnh viện, anh ta liên hệ hết với các chuyên gia trong và ngoài nước, cuối cùng cũng có phương án có chút mạo hiểm, yêu cầu đâm kim vào tuyến thể, rút tuyến dịch lấy thuốc cho cậu.

Độ tương ứng giữa 2 người là 99%, thành công cứu được một mạng cho cậu."

Mỗi dòng dịch chảy vào người cậu đều là những đau đớn của Jungkook, anh đã lấy tính mạng ra đặt cược để tạo thuốc cứu cậu.

Nhược điểm của mỗi người là tin tức tố, tuyến thể là chỗ không thể chạm vào, chưa bao giờ có Alpha hoặc Omega nào dám lấy tin tức tố ra như vậy.

Đây là cách giảm thọ chính mình, lấy một mạng đổi một mạng.

Taehyung siết chặt tay, thân thể run rẩy :"Vậy tại sao anh ấy....không đến tìm tôi?"

Gã nhún vai :"Tôi cũng không hiểu, truy đuổi lâu như vậy rõ ràng thành công đã đến tay, anh ta lại lùi bước....Có thể do rút tuyến dịch hình tượng không còn đẹp đẽ gì, không tin cậu tự đi xem đi."

Taehyung hô hấp khó khăn, bỗng dưng bứt ống truyền dịch, người run run đứng lên :"Anh ấy ở đâu?"

Gã chỉ bên ngoài :"Ở ngay bên cạnh cậu.

Con cậu cũng ở đó."

Taehyung cảm ơn vịn tường chậm rãi bước ra ngoài.

Cậu đi đến phòng bệnh bên cạnh, thân thể suy yếu đứng không vững, trên trán đầy mồ hôi.

Taehyung không rõ cảm giác trong lòng.

Cửa phòng bệnh đã ở trước mặt cậu, Taehyung một hơi thật sâu, đẩy cửa ra.

Cảnh tượng phòng bệnh không đáng sợ như cậu tưởng tượng, Jungkook không nằm trên giường bệnh, cửa mở ra là lúc anh đang ôm Sữa bột, sắc mặt nghiêm túc không biết đang nói gì, tay Sữa bột vòng qua cổ ba lớn, mê mang nhìn anh, sau đó cũng học anh làm điệu bộ nghiêm túc.

Nghe được tiếng cửa mở, Jungkook ngẩng đầu, lập tức cứng đờ.

Taehyung không còn sức lực, dựa vào cửa, môi trắng bệch, nhẹ giọng hỏi :"Đây cũng là việc nhỏ không cần thiết nói với em sao?"

Jungkook cuống quít đứng lên, nhìn bé con trong lồng ngực, lại nhìn Taehyung chạy nhanh đến buông bé con xuống, định đỡ Taehyung nhưng không dám đưa tay ra.

Taehyung chưa bao giờ trông thấy dáng vẻ hoảng loạn lúng túng của Jungkook.

Cậu rũ mắt :"Em không còn sức, anh đỡ em được không."

Jungkook được cho phép, lúc này mới vội vàng đỡ cậu ngồi lên mép giường, bộ dạng bất an lo sợ như một đứa trẻ gây ra tội.

Taehyung kiểm tra Sữa bột xong, xác định bé con không sao, nhẹ nhàng thở ra.

Cậu không biết nói gì, im lặng một lúc, nhìn thấy sau gáy Jungkook có băng gạc trắng như cậu, mở miệng hỏi.

"Tuyến dịch...Sức khỏe của anh hiện tại thế nào?"

Trong lòng Jungkook thầm mắng ông chủ không kín miệng, ra vẻ thoải mái cười cười :"Anh rất khoẻ, tuyến dịch không sao hết.

Tiểu Tae, em đang quan tâm anh sao?"

"Đau không?"

Jungkookdừng một chút :"Không đau đớn bằng em."

Sắc mặt Taehyung trắng bệch, cảnh tượng bị trói cùng máu chảy ướt giường, cậu vĩnh viễn cũng không quên.

"Anh chuẩn bị rời khỏi nơi này sao?"

Taehyung nhìn anh.

Jungkook im lặng gật đầu.

"Không nói cho em biết, anh định một mình trở về?"

Jungkook lại trầm mặc :"Tiểu Tae, anh nghĩ...anh nên đi."

Taehyung run rẩy, bỗng dưng túm chặt cổ áo Jungkook, cậu giận dữ :"Rốt cuộc anh đang nghĩ gì?"

"Anh vẫn luôn phạm sai lầm."

Jungkook ảm đạm,"Chuyện của em....Chưa từng làm được gì cho em.

Tiểu Tae, rõ ràng em đang sống rất vui vẻ, chỉ vì anh đến....Anh luôn mang đến đau khổ cho em, đây là lần cuối.

Anh cứ nghĩ có thể cho em hạnh phúc, thật xin lỗi."

Mắt Taehyung hồng hồng, cắn răng cười :"Anh ngàn dặm xa xôi đến đây làm trâu làm ngựa, bây giờ lại từ bỏ chuẩn bị rời đi sao?

Anh xem em là gì?"

Omega trước mặt anh còn trẻ như vậy, ở độ tuổi đẹp nhất đời người gả cho anh, mấy năm trôi qua người anh yêu vẫn như luôn ở độ tuổi thành niên.

Jungkook chăm chú nhìn cậu, duỗi tay xoa tóc cậu,"Anh thương em.

Tiểu Tae, không cần phải vì cảm kích hay áy náy mà giữ anh lại, em nên luôn xem anh là người xấu, chưa bao giờ đối xử tốt với em, chỉ luôn đem hoạ đến cho em, anh chính là người như vậy."

Taehyung không hé răng.

Thật sự cậu cũng không để ý chuyện Jungkook mua tranh của mình, cậu vẽ tranh vì hứng thú, nếu có thể mưu sinh bằng vẽ tranh cũng không tệ, có nổi tiếng hay không cậu không bận tâm, chỉ đáng tiếc vị tiên sinh thưởng thức tranh của cậu trong tưởng tượng lại không có.

"Có phải em thích Alpha khác không?"

Lời này Jungkook nói ra rất khó khăn," Lần trước em phát bệnh anh ở mép giường nhìn thấy caravat của anh ta....Nếu em có cuộc sống mới, anh...."

Taehyung :"..."

Taehyung bừng tỉnh :"Anh là người cầm caravat à?"

Khó trách tìm mãi không thấy, tiểu Sữa bột cũng vô cùng thích caravat đó, cậu để ở chỗ nào nhóc con đều lôi ra cắn, mới đầu tìm không thấy cứ tưởng nhóc con đã nuốt mất, gấp đến mức cậu đã bế Sữa bột đi rất nhiều bệnh viện.

Jungkook lộ vẻ mặt áy náy :"Thật xin lỗi....Anh đã ném mất rồi."

"..."

Taehyung rầu rĩ,"Không sao, dù sao cũng là của anh."

Jungkook sửng sốt vài giây, bỗng chốc nâng mắt lên.

Ánh mắt đó nóng rực cỡ nào làm Taehyung ngại ngùng, nhưng cậu vẫn không dời mắt :"Trước khi đi....Em thuận tay lấy, caravat của anh nhiều như vậy, đúng là không phát hiện ra."

Thậm chí không nhận ra đây là caravat của chính mình, không biết trong lòng thường suy nghĩ gì.

Taehyung ngẫm lại chỉ thấy buồn cười.

Chuyện này nếu không nói ra, hiểu lầm sẽ càng lớn.

Thẳng thắn với nhau quả nhiên rất quan trọng.

Chờ một hồi, Jungkook thấy ánh mắt tiểu kiều thê sáng ngời, anh nuốt nước miếng, khẩn trương vô cùng :"Tiểu Tae, ý của em là..."

"Chờ sức khoẻ chúng ta bình phục", Taehyung rũ mi,"Chúng ta mang Sữa Bột trở về thăm ông nội nhé."
 
[ Kooktae] Ly Hôn - Chuyển Ver
Chương 45


Cho dù có thuốc hỗ trợ, Taehyung vẫn phải ở lại bệnh viện một tháng.

Cậu thật sự không thích bệnh viện, chờ sức khỏe khá lên cậu lập tức thúc giục Jungkook làm thủ tục xuất viện.

Vừa lúc ngày giỗ của ông nội.

Jungkook suy xét một chút cũng nghe theo ý kiến của Taehyung, sau khi rời bệnh viện sẽ trở lại thành phố A.

Ông chủ đưa một nhà 3 người ra sân bay, tràn đầy cảm khái :"Nhìn 2 người lăn qua lộn lại....Ai, gấu con à, đến nơi nhớ gọi cho tôi, ăn không được cậu tôi thật sự ăn cơm không ngon mà."

Nói xong liếc mắt nhìn Jungkook, "Nếu ai dám khi dễ cậu, chỉ cần một cuộc điện thoại tôi sẽ đón cậu về ngay, sau đó tôi sẽ thả chó cắn chết người đó."

Jungkook dương mi, nhìn mắt Taehyung, không cùng hắn so đo.

Taehyung ngoan ngoãn gật đầu, lại có chút không nỡ, ông chủ so với cậu bình thản hơn nhiều, cuối cùng ôm Sữa bột vẫy vẫy tay rời đi.

Xa cách gần một năm, Taehyung lần nữa về lại thành phố A.

Lúc trở về cậu liên lạc ngay với bác sĩ, 2 người trong thời gian trước ít liên lạc, biết được tiểu kiều thê nguyện ý trở về, bác sĩ cũng tràn đầy cảm khái.

Đến thành phố A, Jungkook còn có chút lo lắng Taehyung sẽ không muốn cùng anh về nhà, cũng may cậu chưa nói gì cho đến khi xe lăn bánh đến nhà.

Vì chủ nhân bỏ đi đã lâu, hoa trong hoa viên đều khô héo, cỏ dại mọc thành cụm, không có sức sống.

Alpha ôm Sữa bột, thấp giọng :"Trong nhà không có em, nơi đây không còn gọi là nhà."

Taehyung rối rắm :"Tuy là thế nhưng không phải đêm nay chúng ta phải ngủ lại mà?

Trước khi trở về anh không gọi dì đến quét dọn à?"

Jungkook :"..."

Biết trở về anh hưng phấn cả một đêm không ngủ, sắp xếp tất cả mọi việc lại quên mất việc này.

Taehyung bỏ đi, anh liền cấm dì giúp việc đến.

Taehyung bất đắc dĩ :"Vậy đành phải...."

"Để anh!"

Jungkook nghiêm túc xắn tay áo.

Quần quật suốt buổi tối, căn biệt thự lớn cuối cùng cũng ra dáng có người ở, thậm chí Jungkook còn thành công khuấy được sữa bột cho bé con, nấu vài món ăn, tuy không ngon nhưng so với trước kia thì tốt lắm rồi.

Mùa đông tiểu Sữa bột ngủ nhiều, bú sữa xong thì thiu thiu ngủ, chốc lát sau đã dựa vào lồng ngực Taehyung ngủ say.

Jungkook biết eo cậu có vấn đề, ôm bé con nhìn cậu uống xong thuốc, cùng nhau đi lên lầu.

Đến phòng cho khách, cậu ôm lại Sữa bột nhìn dáng vẻ thất vọng của anh, một mình đi vào phòng ngủ chính.

Mắt Jungkook sáng lên, nhìn bóng dáng tiểu kiều thê :"Tiểu Tae...."

"Có tin tức tố của chúng ta trấn an, Sữa bột sẽ càng ngủ ngon."

Taehyung nói,"Đứng ngốc làm gì, vào đi.

Ngày mai còn đến viếng ông nội."

Trong phòng Jungkook mua rất nhiều đồ dùng cho trẻ con, giường em bé cũng có, Sữa bột không sợ người lạ, chỉ chăm lo ngủ, cũng có thể là 2 baba đã ở bên cạnh nhóc.

Đã một năm không ngủ chung, Jungkook có chút cứng đờ, Taehyung cũng không được tự nhiên.

Nhưng cậu đã quyết định sẽ làm lại từ đầu với Jungkook, nên đây là thói quen nên dưỡng lại.

Tắt đèn, đầu giường lõm xuống, Jungkook dựa vào thành giường, nhìn Taehyung chỉ lộ ra đầu, giơ tay nhẹ nhàng xoa xoa.

Anh sợ đánh thức Sữa bột, nói rất nhỏ :"Em ngủ trước đi, anh đến phòng làm việc để xử lý giấy tờ."

Cậu ló đầu ra, ừ một tiếng, nhìn anh rời đi, có chút nghi hoặc.

Jungkook nhìn ra cậu không tự nhiên sao?

Cậu không như Sữa bột vô lo vô nghĩ, cho dù mệt mỏi cũng không ngủ được.

Trời càng lúc càng tối, Jungkook còn chưa quay lại, tiểu kiều thê nghĩ nghĩ, nhẹ nhàng xuống giường đi đến thư phòng.

Bàn có 3 máy tính, màn hình sáng lên báo mail đã được gửi đi.

Jungkook úp mặt lên bàn, mày nhíu lại, anh đã ngủ.

Taehyung nghĩ thầm quả là như vậy, trong thư phòng lạnh hơn phòng ngủ, cậu không đánh thức Jungkook chỉ đắp lên người anh một tấm chăn mỏng, nhìn lên màn hình là cuộc trò chuyện giữa anh và chuyên gia, bàn về bệnh của cậu.

Taehyung từ chối chuyện Jungkook tiếp tục rút tuyến dịch, chỉ có thể đổi phương án trị liệu khác, cũng may lần truyền tuyến dịch đó đã giúp cậu bình phục không ít, trị liệu kế tiếp không khó.

Xem xong, Taehyung lại chuyển qua tab khác.

Mặt trên là thanh tìm kiếm, di chuột nhẹ, lịch sử tìm kiếm đều là "Cách dạy dỗ con hiệu quả" "Làm sao hiểu được ý của Omega" "Omega không vui làm sao bây giờ" "Rủi ro khi đánh dấu lần thứ hai" "Muốn gần gũi Omega nhưng sợ em ấy tức giận thì nên làm gì" "Cách giúp Omega ăn uống ngon miệng" "Trẻ con tháng thứ mấy dứt sữa"....

Hàng loạt các cuộc tìm kiếm đều về cậu và Sữa bột.

Taehyung dựa vào bàn, rũ mắt nhìn Jungkook anh tuấn đang ngủ say, trong lòng càng nghĩ anh đúng là ngốc.

Cậu cân nhắc, chẳng lẽ lúc trước anh ấy quá xem trọng mặt mũi?

Nghĩ đến nghĩ lui không có đáp án, Taehyung cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán Jungkook, xoay người rời đi.

Đến viếng ông nội xong, mọi sinh hoạt dần đi vào quỹ đạo.

Taehyung không tìm hiểu kết cục của đại minh tinh và anh của cô ta, bất quá chuyện này quá nổi, cậu vẫn có thể nghe được chút ít ----Đại minh tinh chen chân vào gia đình người khác, bắt cóc vợ người ta còn âm mưu cho người ấy tiêu trừ kí hiệu thiếu chút nữa hại Omega bỏ mạng, nhưng tên cậu tuyệt đối không tiết lộ.

Đại minh tinh là người trong giới giải trí, độ nổi tiếng không ít, việc này ồn ào, 3 ngày đầu đều đứng đầu hot search, qua 2 tháng lại tiếp tục lên hot search nhưng là án phạt.

Đại minh tinh ở trong tù mấy năm, Jungkook hành hạ đã đủ mệt, cho dù cô ta ra tù cũng sẽ không uy hiếp cậu nữa.

Công ty anh của đại minh tinh liên tiếp xảy ra vấn đề, tựa như đắc tội với người nào, không dám ở lại thành phố A, chuyện này có em trai của ông chủ nhúng tay vào.

Chuyện này xem như kết thúc trong mỹ mãn.

Taehyung không nói gì, nghỉ ngơi hơn một năm thân thể cậu đã khá hơn nhiều, bác sĩ bận rộn cũng xong, 2 người hẹn gặp mặt, bác sĩ dẫn bạn trai đến, không ngờ lại là Minjun--- cũng nhờ chuyện của Taehyung mà 2 người mới quen biết.

Minjun gãi đầu, xin lỗi chuyện lúc trước với Taehyung, cậu cười nhạt lắc đầu.

Trò chuyện một lát, bên ngoài tuyết rơi, Jungkook tan làm liền gọi cho cậu hỏi tối nay muốn ăn gì.

Taehyung báo cho anh nghe mình đang ở ngoài, Jungkook nghĩ nghĩ :"Để bảo mẫu chăm sóc Sữa bột, đêm nay chúng ta ra ngoài ăn nhé."

Cậu liền đồng ý, anh liền lái xe đến.

Jungkook hoàn toàn thay đổi từ sau khi trở về, trừ khi quan trọng tuyệt đối không đi xã giao, vì đại minh tinh và ông chủ là bóng ma trong lòng anh, bất kể là Alpha hay Beta hoặc Omega ai cũng đừng hòng thân cận với anh, mỗi ngày đều báo cáo lịch trình với Taehyung, tan tầm liền về nhà, rất giống một đứa trẻ ngoan.

Không phải sợ Taehyung không tin tưởng mình, mà là anh luôn lo sợ khi mình xoay đầu đã không còn thấy cậu.

Bác sĩ vẫn không tin, nghĩ nghĩ, ngại ngùng nói :"Anh ta thật sự thành thê nô rồi à?

Lúc cậu rời đi tớ không ngừng công kích anh ta, chắc là sẽ không bị trả thù đâu ha?"

Taehyung bật cười :"Không đâu."

Minjun cũng tò mò Jungkokk hiện tại như thế nào, 2 người đợi một lát đã thấy cửa tiệm mở ra, anh đi đến trên vai còn đọng tuyết.

Thoáng nhìn Minjun và bác sĩ beta, anh không nói gì chỉ gật đầu chào hỏi, chờ Taehyung đứng dậy, cởi áo khoác phủ lên người cậu :"Bên ngoài lạnh lắm."

Taehyung chớp chớp mắt, cười chào tạm biệt Minjun và bác sĩ beta.

Ra khỏi tiệm, dưới đường đầy tuyết rất dễ trơn trượt, Jungkook sợ cậu ngã, liền nắm tay cậu.

Bàn tay to rộng ấm áp xua tan gió lạnh.

Taehyung quay đầu, xem anh nghiêm túc nhìn đường, không biết thế nào cậu bỗng ngẩn ngơ.

Jungkook bỗng quay đầu, nhìn cậu cười :"Em đang nhìn gì vậy?"

Trời tối đèn đường rọi lên 2 người, chiếu sáng đôi mắt đen láy thâm thúy của anh, toát lên ấm áp chân thành.

Taehyung lấy lại tinh thần, khoé miệng cong cong :"Không có gì."

Cảm giác ấm áp hơn rất nhiều so với mùa đông năm trước.

Cậu rất tin, mỗi mùa đông sau này đều sẽ luôn ấm áp như thế.

--------HOÀN--------
 
Back
Top Bottom