Khác [Kookmin] Tình yêu của xã hội đen 🖤 (drop)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Kookmin] Tình Yêu Của Xã Hội Đen 🖤 (Drop)
Chap 19✔️


Quả thật, kim chawoo không thể tin vào tai mình, đoạn video kia. . . . . .

Không phải là hắn đã cho người xử lý sạch sẽ rồi sao?

Tại so jungkook lại có được?

Hắn trấn định lại vẻ bình tĩnh, chế giễu:

"Không ngờ đường đường là chủ tịch tập đoàn jeon Thị cũng sẽ dùng đến thủ đoạn hèn hạ như vậy.

Thật khiến cho tôi được mở rộng tầm mắt."

Đối với câu nói châm chọc của đối phương, jungkok không tức giận chút nào, rủ rỉ nói:

"Anh cũng có thể làm như thế."

Chawoo tức giận sôi lên.

Ai mà chẳng biết jungkook hắn không gần phụ nữ, thân thể vô cùng sạch sẽ.

Hắn muốn làm như thế cũng phải có chứng cớ mới được.

Nhưng chuyện chưa từng xảy ra thì sao có thể có chứng cớ được?

Ngụy tạo chứng cớ? kim chawoo hắn coi khinh.

"Nói đi, phải như thế nào thì anh mới không đưa đoạn video đó cho cậu ấy xem?"

Jungkook nhếch nhếch khóe môi, nói:

"Không được có ý đồ với cậu ấy."

Rút cuộc chawoo cũng biết cái gì là một lần sảy chân để hận nghìn đời rồi.

Chết tiệt!

Lúc trước hắn nên đem người phụ nữ đã đặt trộm máy quay trong phòng hắn, băm ra thành nghìn mảnh mới đúng, chứ không chỉ đơn giản để cho cô ta sống nốt quãng đời còn lại trong ngục.

Hắn chần chờ một lúc mới nói:

"Được."

Nói xong, trong lòng bồi thêm một câu: "Mới lạ."

Anh lấy được đáp án mong muốn liền hài lòng cúp điện thoại.

Chẳng biết tại sao, bây giờ anh rất muốn đi trêu chọc jimun, để cùng cậu chia sẻ niềm vui với mình.

Nghĩ vậy, bước chân anh vô tình đi tới phòng y tế.

"Em làm gì đó!"

Jungkook vừa mở cửa, chỉ thấy jimin đã tung chăn ra, đang định đứng dậy.

Cậu chớp chớp mắt, không hiểu tại sao anh lại tức giận như thế.

Cậu chỉ về phía bình nước cách đó không xa nói:

"Muốn uống nước."

Jungkook bước qua, hai tay đặt lên hai vai cậu, ấn cậu trở về trên giường, sau đó giúp cậu đắp lại chăn, rồi mới quát lên:

"Đầu giường em không phải có cái nút sao?

Muốn uống nước sao không đưa tay ra ấn vào đó?

Cậy khỏe gì chứ!

Nhìn xem cơ thể em đến bao giờ mới hồi phục lại được!

Lúc trước cũng như vậy, rõ ràng chỗ bị William bắt đi ngay sát biệt thự, chỉ cần em lớn tiếng kêu lên là anh đã nghe thấy rồi. . . . . ."

Nhìn người đàn ông đang lải nhải trước mặt, đầu jimim hiện đầy vạch đen, cậu nói yếu ớt:

"Cái đó, anh có thể lấy cho tôi ly nước được không?"

Jungkook nghe xong liền xoay người đi lấy nước cho cậu, nhưng vẫn chưa thấy quở trách đủ lại nói:

"Cũng không biết trong óc em là mớ hỗn độn gì nữa?

Chẳng lẽ anh không đáng để em tin tưởng đến như vậy sao?

Không đáng để em dựa vào sao?"

Jimin nghe đến đó, nhỏ giọng lẩm bẩm:

"Lệ thuộc vào người khác thì tôi đã chết từ lâu rồi."

Bản tính thiện lương của jungkook giống như đang ngủ đông gặp một trận khó chịu.

Anh đã quên mất cậu là "min", quên mất việc cậu luôn phải dựa vào chính bản thân mình để đi đến ngày hôm nay.

Yêu cầu một người từ bỏ thói quen đã được hình thành mấy chục năm trong một thời gian ngắn là điều không thể.

Giọng anh ôn hòa xuống, nói:

"Nhớ đó, từ nay về sau em có thể tha hồ dựa vào anh."

"Tại sao?"

Trước ánh mắt nghiêm túc của anh, jimin lẩm bẩm hỏi.

Tại sao cứu cậu?

Tại sao phải chăm sóc cậu?

Tại sao phải báo thù cho cậu ?

Tại sao muốn cậu phải nương tựa vào anh?

Cậu không hiểu rút cuộc là trong đầu jungkook đang suy nghĩ gì.

Jungkook nâng đầu giường lên cao để jimjn uống nước được dễ dàng.

Lúc này anh mới đưa chiếc ly có bảy phần ba nước đến trước miệng cậu, vụng về giúp cậu uống.

Chỉ một lát sau jimin đã uống hết ly nước.

Jungkook thấy vậy dịu dàng hỏi:

"Uống nữa không?"

Thấy người kia khẽ lắc đầu, anh xoay người đặt chiếc ly lên trên bàn, rồi quay lại đứng trước mặt cậu, mặt đầy nghiêm túc nói:

"Bởi vì em là người con trai của anh."

Jimjn đảo mắt khinh khỉnh.

Không phải cậu mới chỉ hôn mê một giấc thôi sao?

Như thế nào đã trở thành người của anh ta rồi hả?

Cậu bĩu môi, nói lẩm bẩm:

"Không phải là người hầu sao?"

Jungkook nhếch nhếch môi, nói không nhanh không chậm:

"Chăm sóc anh + ngủ cùng anh thì là người hầu; chăm sóc anh + được anh yêu thương + ngủ cùng anh thì là người của anh.

Em chọn cái nào?"

"Kẻ ngốc cũng biết phải chọn làm người của anh!"

Jimin buông ra một câu không cần suy nghĩ.

Mưu kế của jungkook đã đạt được.

Anh lộ ra nụ cười, cúi thấp đầu xuống, rủ rỉ bên tai cậu:

"Cho nên em vui mừng, không hề do dự liền chọn làm người của anh?"

. . . . . .

Khuôn mặt nhỏ nhắn của jimin bất giác đỏ lên, không biết phải nói lại như thế nào.

Cậu nhắm mắt lại, nằm cứng đơ trên giường.

Jungkook cho rằng cậu mệt, liền giúp cậu hạ giường thấp xuống ngang bằng.

Trước khi đi, đột nhiên anh nghĩ ra điều gì đó, hỏi:

"Em quen dùng súng hay là dao găm?"

Anh không thể đảm bảo lúc nào cũng ở bên cạnh cậu được, để phòng ngừa, vẫn nên để cậu mang theo vũ khí tùy thân thì hơn.

"Đều dùng được."

Đối với sát thủ ở trình độ như cậu mà nói, chẳng có lọai vũ khí nào mà không biết dùng cả.

Người sát thủ đỉnh cao sẽ không chọn vũ khí.

Mỗi lần cậu làm nhiệm vụ, chọn vũ khí đều căn cứ vào tính chất nhiệm vụ.

Mấy ngày trước cậu còn cho rằng, mình sẽ được sống những ngày bình thường, nhưng bây giờ cái ý nghĩ đó đã bị cậu bóp chết hoàn toàn rồi.

"Ừ."

Jungkook đáp một tiếng rồi ra khỏi phòng.

"Kookie, quả nhiên cậu ở chỗ này." jin vừa lên tới lầu hai thì thấy anh đi ra từ phòng y tế.

Jungkook vừa đi về phía jin, vừa nhàn nhạt hỏi:

"Chuyện gì?"

"Bên Italy vừa báo tin, bên smith gia đã có hành động rồi."

Jungkook dừng lại bên cạnh jin, hỏi tiếp:

"Ai nhận nhiệm vụ đối phó chúng ta?"

"Yugeom.

Còn về William, nghe nói hắn trấn giữ ở trụ sở chính." jin lên tiếng.

jungkook đưa tay vỗ vỗ lên vai jin, dùng giọng nói không cho cự tuyệt:

"Trong khoảng thời gian này, cậu chỉ cần nghĩ cách để cho thân thể cậu ấy tốt lên là được, những việc khác cứ để tôi lo."

Jin muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ đáp lại:

"Được!"

Kookie quyết định như vậy chứng tỏ cậu ấy đã nắm chắc, mình chỉ cần nghe theo sự sắp xếp của cậu ấy là được.

Khu vực ngoại thành Newyork.

Trong ngôi biệt thự mang phong cách rực rỡ có diện tích khoảng 4000m2.

Một ông lão cao tuổi nhưng tinh thần tràn đầy năng lượng, trên đầu đội chiếc nón lá đang cắt tỉa cây cảnh.

Dường như ông cụ coi đám hoa cỏ như là những đứa con nhỏ của mình vậy, ông ra sức "trang điểm" cho chúng thật xinh đẹp.

"Lão gia, hai ngày nay đều không thấy tiểu thiếu gia đến công ty."

Một ông lão cũng khoảng tuổi như thế, bưng một ly nước đến sau lưng ông lão kia, báo cáo.

Có vẻ như ông lão cũng chẳng để ý lắm, động tác trên tay không hề dừng lại:

"Cậu bé kia đâu?"

"Cũng không thấy xuất hiện ở công ty."

Lão quản gia từ tốn bẩm báo.

Ông lão dừng động tác trong tay lại, đặt dụng cụ lên trên cỏ, rồi ngồi thẳng người bê ly nước lên uống.

Ông uống được một hớp liền đặt chiếc ly lại trong khay, mặt mang theo nụ cười hỏi:

"Chiwon, ông không cảm thấy jungkook nhà chúng ta sắp có chuyện tốt rồi sao?"

Vẻ mặt ngàn năm không đổi của Lão Tôn cũng hiện lên nụ cười.

Ông cụ lên tiếng đầy mong chờ:

"Hy vọng là như vậy."

Tiểu thiếu gia chán ghét mọi người như thế nào, ông đều biết rõ.

Bây giờ lại nghe thấy có người con trai đến gần được cậu, tin tức này không thể nghi ngờ đã làm cho lòng người phấn chấn.

Có lần ông đã từng tưởng rằng, tiểu thiếu gia sẽ sống một mình cả đời..........
 
[Kookmin] Tình Yêu Của Xã Hội Đen 🖤 (Drop)
Chap 20✔️


Tiểu thiếu gia chán ghét phụ nữ và đàn ông cũng là do thiếu gia ban tặng.

Thiếu gia phong lưu phóng khoáng, thích trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài, thỉnh thoảng lại còn mang theo phụ nữ về nhà, khiến cho thiếu phu nhân suốt ngày lấy nước mắt rửa mặt.

Tiểu thiếu gia rất oán hận những người phụ nữ đã khiến cho mẹ cậu phải đau lòng, nhưng không ngờ, những người đó thấy vẻ ngoài cậu đáng yêu, tinh tế, thì lại càng thích trêu chọc, động tay động chân với cậu hơn.

Dần dần, mức độ chán ghét của cậu đã lên tới cực điểm.

Lúc cậu được 7 tuổi, thiếu gia và thiếu phu nhân bị thiệt mạng trong một vụ tai nạn máy bay.

Kể từ đó về sau, trong nhà không còn xuất hiện một người phụ nữ nào nữa.

Như đã nói ở trên, cũng kể từ đó tiểu thiếu gia lớn nhanh như thổi.

Trước kia cậu rất nhát gan, sợ phiền phức, luôn đứng khúm núm sau lưng thiếu phu nhân, nhưng sau vụ tai nạn của thiếu gia và thiếu phu nhân, cậu trở nên lạnh lùng ít nói, tính tình cũng bộc lộ rõ ràng, dám biểu đạt suy nghĩ của riêng mình.

Jaesuk nhìn nét mặt của chiwon, biết là ông lại đang chìm đắm trong ký ức, nên đưa tay vỗ vỗ vào vai ông, thở dài rồi tự trách:

"Đều tại tôi hồi đó tham vọng quá cao mà lơ là không để ý đến bọn chúng."

Nếu không phải vì ông bận bịu công việc, lơ là việc dạy dỗ Jeon hyuk, thì Jeon hyuk đã không trở nên ăn chơi sa đọa, và jungkook bây giờ cũng đã không chán ghét phụ nữ.

Chiwon nghe thấy giọng nói tràn đầy hối hận của người kia, vội vàng khuyên bảo:

"Lão gia, chuyện đã qua đừng nên nhắc tới nữa.

Ngài xem, hiện tại không thiếu gia đang rất tốt sao?"

Jaesuk cười to một tiếng, nâng cao âm lượng nói:

"Đúng vậy!

Không có ai ưu tú bằng jungkook của chúng ta!"

Dường như chỉ nói chuyện như vậy, thì tâm trạng ông mới tốt hơn được một chút.

"Thật muốn xem tiểu thiếu phu nhân tương lai như thế nào nha!"

Chiwon di dời sự chú ý của Jaesuk, không để lại dấu vết gì.

Quả nhiên, tâm trạng chán nản của Jaesuk đã bị cuốn trôi hết.

Ông dương dương tự đắc nói:

"Cậu bé a, là một cậu con trai vô cùng ưu tú, rất xứng đôi với jungkook!

Nếu nói là trên đời này có ai xứng với jungkook, thì cũng chỉ có cậu bé đó thôi."

Trong mắt của cậu bé không thấy có vẻ đa tình, không thấy có sự hư vinh, chỉ thấy có sự chân thành, vô tư trong sáng.

Nghĩ tới đây, đột nhiên ông hơi lo lắng, nói:

"Chiwon, đưa điện thoại cho tôi!

Với tính tình của jungkook, rất dễ dọa người ta chạy mất.

Tôi phải dạy cho thằng bé mới được!"

"Vâng, ngài chờ một lát."

Khóe môi chiwon khẽ nhếch lên, rất khó nhìn ra được.

Ông để chiếc khay xuống đất cách đó không xa, lấy chiếc điện thọai di động trong chiếc túi màu xám được dắt ở bên eo, sau đó nhập số điện thoại jungkook vào rồi đưa cho jungkook bằng hai tay.

"Ông nội, chuyện gì vậy?"

"Kookie, Park jimin có đang ở cạnh cháu không?"

Jaesuk cười hỏi

"Có chuyện gì cứ việc nói thẳng."

". . . . . ."

Quả thật đã nhiều năm như vậy rồi, ông vẫn chưa quen được với sự lạnh lùng của jungkook.

Jaesuk tự vỗ về tâm hồn bị tổn thương của mình, sâu sắc nói:

"Kookie, thích cậu bé thì phải đối xử tốt với cậu bé, để tâm thương yêu cậu bé.

Nhớ đấy, jimin là để cưng chiều." còn nhiều truyện mới tại

Trong điện thoại truyền đến giọng nói mang theo sự ngờ vực:

"'Cưng chiều' như thế nào?"

Người ông nội này của cậu quả thật đã không làm tròn trách nhiệm rồi. . . . . .

Ông hít sâu một hơi, định thao thao bất tuyệt:

"'Cưng chiều' là..."

"Được rồi!

Được rồi!

Ông không cần phải nói, cháu tự có chủ trương."

Chẳng biết tại sao đột nhiên jungkook lại đổi ý, không muốn nghe người kia dạy dỗ nữa.

Không đợi ông nội nói hết, anh đã ngắt lời.

"Ạch. . . . . ."

Sự bứt rứt của Jaesuk bị treo lơ lửng giữa ngực, cho ra không được, mà nén xuống cũng chẳng xong.

"Không có việc gì nữa, vậy cứ như thế đi."

Tút tút tút. . . . . .

Ông cụt hứng đưa điện thoại cho chiwon, miệng lẩm bẩm:

"Tự mình gây nghiệt!

Lúc đầu khi thằng bé cần tôi dạy dỗ, tôi lại keo kiệt không dạy bảo thằng bé chút nào.

Bây giờ tôi muốn dạy dỗ thằng bé, thằng bé lại không cho tôi cơ hội."

Hai tay chiwon đón lấy chiếc điện thọai, thấp giọng an ủi:

"Ông chủ, tiểu thiếu gia chỉ không muốn ngài quá lao tâm thôi, với lại cậu ấy cũng rất bận, ngài đừng nên đau lòng."

Jaesuk cười chân biếm, nói:

"Đúng vậy nha, lúc trước tôi cũng bận rộn như thằng bé vậy."

Trong phòng chỉ huy trụ sở chính của bang euphoria.

Jungkook ném chiếc điện thọai di động qua một bên, tiếp tục "chiến đấu".

Anh vừa mới nhận được tin, yugeom đã cho người cắt đứt con đường vận chuyển vũ khí sang Trung Đông của anh.

Chiết tiệt!

Hành động của bọn chúng thật nhanh.

Công nhận có chút tài mọn, biết đánh vào mảng vũ khí của tập đoàn jeon Thị.

Trong giới ai mà chẳng biết, vũ khí của Tập đoàn jeon Thị đều do bang Euphoria chịu trách nhiệm vận chuyển.

Bây giờ bọn chúng cắt đứt con đường vận chuyển của anh, không thể nghi ngờ chính là giáng một cái tát lên mặt bang euphoria.

Chỉ có điều, nếu trước trưa mai số vũ khí đó vẫn không tới được tay người mua bên Trung Đông, thì uy tín của tập đoàn jeon Thị sẽ phải chịu sự đả kích không nhỏ.

Smith gia nuốt không chỗ hàng này, muốn bọn họ nhổ ra là điều không thể.

Bây giờ chỉ còn cách chuyển khẩn cấp số vũ khí khác đến Trung Đông, tranh thủ giao kịp cho khách hàng trước 12h trưa mai.

Cũng may là trong kho bọn họ vẫn còn hàng để thay thế, còn tổn thất của tập đoàn jeon Thị, anh sẽ có cách để lấy lại.

Jungkook mang Microphone, đẩy một chiếc hộp vuông nho nhỏ màu đen lên khoảng 20cm, nối máy gọi điện đến tổng đài của tập đoàn jeon Thị.

"Thư ký lee, lập tức chuẩn bị số vũ khí theo như đơn đặt hàng bên Trung Đông đã đặt trong tháng này."

Anh nói xong, dùng tay trái đẩy chiếc hộp vuông nhỏ về vị trí cũ, đồng thời tay phải lại đẩy một chiếc hộp vuông nhỏ khác lên cao 20cm, thông qua Microphone, nhanh chóng ra lệnh:

"Tất cả các thành viên trong đội lee lập tức qua ngay kho hàng số 11 của tập đoàn jeon Thị, mang số vũ khí bên họ đã chuẩn bị sẵn chuyển đến tận tay khách hàng bên Trung Đông.

Bằng mọi cách phải giao cho họ trước 12h trưa mai, ai cản trở, giết không cần hỏi."

Bang euphoria có tám đội tác chiến đặc biệt, mỗi đội đều có 108 thành viên.

Dựa theo khả năng tác chiến, được phân theo cấp bậc từ thấp lên cao theo thứ tự như sau:BWL, BST, INU, FL ,IDOL , FIRE, DOPE, DNA.

Lần này jungkook trực tiếp dùng Dna có thể thấy được mức độ quan trọng của nhiệm vụ lần này.

Jungkook tắt kênh truyền tin này đi, sau đó mở ra tất cả các kênh truyền tin chung:

"Đề cao cảnh giác không để cho Smith gia có bất kỳ cơ hội lợi dụng."

Anh phân phó xong, tháo chiếc Microphone xuống, sau đó ngồi vào trước chiếc máy vi tính có tính năng cao nhất.

Hai mắt anh dán chặt vào mình, mười ngón tay thon dài múa may hoa cả mắt trên bàn phím.

Tổn thất của tập đoàn jeon Thị đương nhiên phải do Smith gia gánh chịu rồi.

Số tiền hoàng gia Monaco mua vũ khí của Smith gia, mới vừa được chuyển đủ vào một trong số những tài khoản của Nhan gia bên Newyork lúc 17h.

Jungkook nhếch nhếch khóe môi tự tin, số tiền này anh thu vậy.

Kỹ thuật sử dụng máy tính của anh không thua kém bất kỳ kẻ nào, chỉ là bình thường anh lười chẳng muốn tự tay động thủ mà thôi.

Chỉ mất mười giây anh đã xâm nhập thành công vào mạng lưới nội bộ của ngân hàng Thụy Sĩ.

Căn cứ theo số tiền cùng thời gian ghi sổ, rất nhanh chóng anh tìm ra được tư liệu của khách hàng, lọc ra hạng mục gửi cho Smith gia, sau đó tách số tiền kia ra làm mấy phần nhỏ, gửi vào tài khoản của mình.

Làm xong những vấn đề này, jungkook vẫn chưa cảm thấy hài lòng lắm, anh tìm đến những chứng từ gửi tiền của Hoàng gia Monaco, lợi dụng kỹ thuật cao siêu làm di dời sự chú ý đi chỗ khác, mà không để lại bất kỳ dấu vết gì.

Lúc này anh mới nhàn nhã, thoải mái thoát ra khỏi mạng lưới nội bộ của ngân hàng Thụy Sĩ.

Anh rất chờ mong nhìn thấy Hoàng gia Monaco và smith gia sẽ câu xé thể diện của nhau.

Smith gia càng loạn, William sẽ càng bận, như vậy hắn sẽ không còn đầu óc để tưởng nhớ đến người con trai của anh nữa

Hello các bạn!

Bắt đầu từ hôm nay mình sẽ update ít hơn và lâu hơn!

Tại vì mình bận học ý với lại mình học ở thụy điển nên được đi xuống một lớp tại vì ở đây 7 tuổi mới vào lớp 1 nên bây giờ mình đang học lớp 9 nên có nhiều thứ để làm lắm.

Nên mình mong các bạn thông cảm cho mình nha😘
 
[Kookmin] Tình Yêu Của Xã Hội Đen 🖤 (Drop)
Chap 21✔️


Jungkook đưa tay nhặt lấy chiếc điện thọai di động đang nằm chỏng chơ trên ghế sofa, vừa đi ra cửa vừa ấn gọi cho namjoon.

JB vẫn đứng đợi bên ngoài phòng chỉ huy, thấy jungkook đi ra, vội vàng đi theo.

Rất nhanh, đầu điện thoại bên kia đã truyền đến giọng nói thối tha của namjoon:

"Kookie, có gì phân phó?"

Jungkook đi thẳng vào vấn đề chính luôn:

"Chuyện được chuẩn bị đến đâu rồi?"

"Nhất định ngày mai Smith gia sẽ trở thành một mớ hỗn độn."

Namjoon tuyên bố.

Anh gật đầu cười hài lòng, hào phóng nói:

"Khi về sẽ cho cậu nghỉ phép một tháng."

Bởi vì câu nói này của jungkook mà namjoon vô cùng hưng phấn.

Hắn kích động thét to vào điện thọai:

"Kookie, cậu đối với tôi thật tốt!

Cậu đúng là cha mẹ tái sinh của tôi!

Tôi yêu cậu chết mất. . . . . ."

Đối phương dùng giọng high-decibel(*) thét đến chói tai, khiến jungkook im bặt.

Anh đưa điện thọai cách xa khỏi tai, đề phòng màng nhĩ của mình sẽ rách vì chấn động.

Sau hai phút, thấy người kia vẫn thao thao bất tuyệt không ngừng, mà không có chút dấu hiệu nào sẽ im miệng, jungkook không nghe nổi nữa, liền cúp luôn điện thọai.

Anh nhét điện thọai vào trong túi quần, đưa tay móc móc lỗ tai vừa bị namjoon tàn hại.

(*) Decibel viết tắt là dB: Đơn vị để đo cường độ âm thanh.

Tầm nghe của con người khoảng từ 0 đến 125 dB.

Dưới 40 dB thì nghe rất khó, trên 105 dB tai sẽ bị đau đớn, và trên 115 dB nghe trong khoảng thời gian dài sẽ bị điếc vĩnh viễn.

"Ông chủ, bữa tối đã chuẩn bị xong, ngài định dùng ở đâu ạ?"

Thấy jungkook đã rảnh rang, jb mới lên tiếng hỏi.

Jungkook nghĩ nghĩ một lúc, nói:

"Trong thời gian này, chuyển địa điểm ăn sang phòng y tế đi."

Mặc dù trong lòng jb thấy hơi thắc mắc, nhưng hắn vẫn cung kính lên tiếng:

"Vâng!

Ông chủ."

Trong lúc ngủ mơ, đột nhiên jimjn nghe thấy những âm thanh "ken két", lông mày cậu nhíu chặt lại, cơn thịnh nộ trong lòng dâng cao lên.

Jungkook thấy jimjn nhíu mày, con ngươi anh đảo quanh mấy cái, biết cậu đã tỉnh, lòng anh xẹt qua nụ cười, đưa tay nhéo nhẹ nhẹ lên mặt cậu, nói:

"Mở mắt ra."

Tên đàn ông xấu xa giết người bằng nghìn đao.

Anh ta vừa muốn cậu nhanh khỏe lại vừa muốn quấy nhiễu thời gian nghỉ ngơi của cậu . . . . . .

Jimin mắng thầm.

Nếu không phải hiện tại tứ chi cậu đều vô lực thì nhất định cậu sẽ tung chăn trùm lên đầu anh ta, sau đó tay đấm chân đá.

"Anh đếm ba giây, nếu em còn không mở mắt ra, anh sẽ mặc định là em đang mời anh hôn em đó."

Tiếng chuông báo động trong lòng jimin lại vang lên lần nữa.

Cậu bất chợt mở choàng hai mắt ra, hung dữ nhìn chằm chằm khuôn mặt đang cười xấu xa của jungkook.

Giỡn sao!

Hiện tại cậu yếu như thế, để cho anh ta hôn một cái, nhất định là sẽ chỉ có khí vào mà không có khí ra nha.

Jungkook nhìn thấy ánh mắt căm phẫn, hận đến không thể giết chết luôn được mình của jimin, tâm trạng anh tốt hẳn lên nói:

"Em đã nghe lời như vậy, anh phải thưởng cho em một nụ hôn rồi!"

Nói được làm được, anh cúi người xuống, đặt một nụ hôn lên môi cậu.

Ông trời!

Đánh chết tôi đi. . . . . . jimin không chỉ một lần vấn trời:

"Kiếp trước tôi đã tạo ra nghiệt gì, mà gặp phải thứ người như thế này hả?"

Jungkook nhíu mày, nghiêm túc nói:

"Kiếp trước em không gây ra tội gì nên ông trời mới ban ơn cho em gặp được anh."

Đôi mắt jimin trợn thật lớn, cậu nghĩ thầm:

"Hừ. . . . . .

Vậy mà mình đã nói ra khỏi miệng rồi sao?"

Jb mở chiếc lồng bàn đang đậy khay thủy tinh đựng thức ăn ra, nhắc nhở:

"Ông chủ, có thể ăn được rồi."

Thì ra ông chủ đã bắt lại được cậu trai này.

Thảo nào ngài ấy lại muốn dùng cơm ở phòng y tế.

Nhưng mà, sao cậu ấy lại bị thương vậy?

Thôi đi, việc này cũng không phải là chuyện của hắn.

Jungkook "Ừ" một tiếng, vẫy tay bảo hắn lui ra.

Sau đó anh ngồi vào bàn ăn vừa mới được dọn lên, nhất thời trong phòng y tế chỉ còn lại hai người - anh và jimin.

Jimin bị mùi thơm của thức ăn làm cho mê hoặc.

Cậu đưa tay sờ vào cái nút bên mép giường, điều chỉnh cho đầu giường lên cao, mắt nhìm chằm chằm không chớp vào những món ăn đầy đủ hương sắc trên bàn cơm.

Jungkook nhếch mắt lên, nhìn cậu hỏi:

"Muốn ăn sao?"

Jimin tưởng rằng anh sẽ để cho mình ăn, vội vui vẻ lên tiếng:

"Uhm uhm uhm."

Anh vô cùng ưu nhã, cắt miếng thịt bò bít tết, cũng không thèm nhìn đôi mắt đang lóe sáng của người kia, cự tuyệt không chút do dự:

"Suy nghĩ một chút đã."

Mẹ nó. . . . . .

Tên đàn ông thối tha!

Đang từ thiên đường rơi xuống địa ngục sẽ như thế nào?

Tâm trạng của cậu bây giờ chính là như thế. jimin cắn răng nghiến lợi nói:

"Anh đã không cho tôi ăn, tại sao còn dụ dỗ tôi?!"

Jungkook từ từ đưa một miếng thịt bò bít tết bỏ vào trong miệng, nhai nuốt xong mới chậm rãi nói:

"Con mắt nào của em nhìn thấy anh dụ dỗ em?"

Jimin tức giận quát:

"Hai con!"

Hiếm khi thấy jungkook có được sự kiên nhẫn, anh giải thích cho cậu:

"Bây giờ lục phủ ngũ tạng của em đều rất yếu, chỉ có thể truyền chất dinh dưỡng vào, thức ăn lỏng còn không ăn được, huống chi là những thứ này?"

Jimun im lặng, cơ thể mình như thế nào cậu là người hiểu rõ, đều là do cái tên khốn William thiếu nợ cậu.

Nhưng mà, cậu tuyệt đối sẽ không để bị rơi vào tay hắn lần nữa.

Hơn nữa, mối thù này cậu không trả, cậu thề không làm người!

"Em yêu, nhanh khỏe lại nấu cơm cho anh ăn."

Mặc dù anh mới chỉ ăn đồ cậu nấu có một lần thôi, nhưng anh lại nhớ rất rõ cái hương vị kia.

Quả thật là "từng gặp biển xanh khó muốn làm sông nhỏ, khôn vờn qua núi không phải mây." (*)

(*) Đây là câu thơ của tác giả Nguyên Chẩn (TQ)

- Nghĩa đen: Đã từng đi qua biển cả, thì sông nước ở nơi khác sẽ không còn hấp dẫn được nữa.

Trừ phi trời quang mây tạnh, mây ở chỗ khác đều ảm đạm biến sắc.

- Nghĩa bóng: Ám chỉ một tình yêu thủy chung, son sắt, không có ai hoặc có gì có thể thay thế được.

Jimjn đảo mắt xem thường, hóa ra anh ta nghĩ cậu là nô dịch.

"Đương gia, Hoàng tử Anca nói đã chuyển tiền vào tài khoản cho chúng ta, nhưng người phụ trách của ngân hàng Thụy Sĩ lại nói khoản tiền đó vẫn chưa thấy về."

William đang ngồi ở trong thư phòng xem tài liệu liền cau mày lại.

Theo lý thuyết mà nói, Anca không có gan trả thiếu tiền hắn, còn ngân hàng Thụy Sĩ cũng chẳng có khả năng chiếm dụng khoản tiền đó.

Như vậy, trong đây đã xảy ra chuyện gì?

Chẳng lẽ đã có người chuyển khoản tiền của hắn đi?

Ai lại có khả năng lớn đến như vậy, dấu vết cũng không hề lưu lại?

Đế vương của hacker, năm năm trước đã từng tung hoành ngang dọc —— samuel?

Nhưng vì sao hắn ta phải làm chuyện này?

Hơn nữa, hắn đã biến mất từ lâu rồi mà.

............

"Dừng ở đây đi."

Namjoon lạnh lùng ra lệnh qua Microphone.

Giờ phút này, hắn giống như thợ săn đã nhắm trúng con báo nhỏ, toàn thân hắn tản ra sức mạnh phi thường, trong đáy mắt có thể mơ hồ nhìn ra sự khát máu, khác xa hoàn toàn với cái "loa phát thanh" thường ngày.

Bên cạnh hắn là một người đàn ông trông rất thư sinh, có ngũ quan tinh xảo và làn da nõn nà.

Hắn ta nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính hết sức chăm chú, mười ngón tay thon dài, xinh xắn gõ thần tốc trên bàn phím.

Nửa phút sau, từ trong miệng hắn truyền ra một giọng nói mỏng, dửng dưng:

"Bốn, ba, hai, một."

"Khởi động!"

Cùng lúc đối phương ngừng đếm, namjoon cấp tốc ra lệnh.

Độ phòng ngự ở trụ sở chính của Smith gia khá tốt, ngoài mấy chiếc máy bay luôn trinh sát bên ngoài, còn có ba vũ khí laser hoạt động không ngừng, bất kể ngày đêm, phóng ra những chùm tia có năng lượng cao.

Ba vũ khí laser phóng xạ không ngừng, xoay tròn bao trùm lên khắp trụ sở chính của Smith gia.

Máy bay hay tên lửa chỉ cần tiến lại gần sẽ bị phá hủy.

Tuy nhiên, khi các vũ khí laser phóng xạ cùng lúc, cũng sẽ tự vạch trần ra vị trí của chính mình.

Chỉ cần dùng chùm tia laser phóng xạ vào vũ khí laser của Nhan gia, thì bọn chúng sẽ trở nên tê liệt.

Vì vậy mà namjoon đã đặt biệt đem ba chiếc máy bay duy nhất có vũ khí laser của bang euphoria đến đây.

Sau tiếng hạ lệnh của hắn, ba chùm tia laser được bắn ra chói mắt, phá tan bầu trời đêm tối, chia nhau ra chiếu thẳng về phía ba vũ khí laser đang hoạt động của Smith gia.

"Bắn tên lửa."

Ngay tức khắc, tên lửa được bắn theo phía sau chùm laser, hướng thẳng về phía trụ sở chính của Smith gia.

Thừa dịp vũ khí laser của Smith gia đã phá hủy, trong chớp mắt sẽ tấn công vào trụ sở của Smith gia - đây chính là kế hoạch thứ nhất của namjoon.

"Đương gia, có người đã phá hủy vũ khí laser của chúng ta, chuông báo động đã cảnh báo cấp độ cao nhất."

Một người đàn ông rất cao, thân hình gầy tong teo chạy vội đến thư phòng của William, thở hồng hộc báo cáo.

William nghe xong, đáy mắt chỉ còn lại vẻ rét lạnh cùng khát máu.

Khóe miệng hắn khẽ nâng lên:

"Đúng là không biết trời cao đất rộng. . . . . ."

Tưởng rằng phá được ba vũ khí laser của hắn, là có thể tấn công trắng trợn vào trụ sở chính của hắn sao?

Hắn ném tài liệu trong tay xuống, đứng dậy đi nhanh ra khỏi cửa.

Đã đến đây rồi, vậy cũng đừng mong rời đi.
 
[Kookmin] Tình Yêu Của Xã Hội Đen 🖤 (Drop)
Chap 22✔️


Mình sẽ đổi samuel (samuel là hacker nha)

qua HoSeok nha cả nhà

—————————

"Có gì đó không đúng."

HoSeok vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình máy vi tính, đôi mày đẹp của hắn nhăn tít lại, khiến người khác nhìn thấy thật muốn vuốt cho nó thẳng ra.

Quả nhiên, lời hắn vừa nói ra xong, từ trong trụ sở của Smith gia bắn ra chùm tia sáng đủ các màu sắc khác nhau, giống như một cái nắp, trùm kín cả trụ sở Smith gia.

Cũng vì chùm sáng dầy đặc này mà bầu trời trở nên sáng rực như ban ngày.

"TMD. . . . . .

Đành lòng dốc hết vốn thôi!" (TMD: Một từ chửi tục -> con mẹ nó hay mẹ nó chứ.)

Mặc dù namjoon đã quen thấy những cảnh này, nhưng hiện giờ trong lòng hắn vẫn không giấu được sự kinh hãi.

Tia laser nhiều như vậy, cả chùm như thế, thì ngay một con muỗi đến gần trụ sở Smith gia cũng sẽ bị xuyên thủng.

"HoSeok, làm nhiễu sóng hệ thống thăm dò của bọn chúng đi."

Cũng may là lần này hắn đều chọn máy bay và tên lửa tàng hình, chỉ cần không bị phát hiện thì sẽ không thể bị phá hủy.

HoSeok "Ừ" một tiếng, cấp tốc vào chương trình trong máy tính, trên chiếc mũi cao thẳng, thanh tú của hắn đã lấm tấm những giọt mồ hôi hột.

"Cậu chủ, không dò ra được tung tích của bọn họ."

Một giọng đàn ông rắn rỏi vang lên, chìm vào trong bầu không khí căng thẳng ở phòng chỉ huy.

William hừ nhỏ một tiếng.

Quả nhiên là HoSeok!

Trừ hắn ra còn ai có khả năng lớn như vậy được.

Không ngờ hắn lại có thể làm việc cho bang Euphoria

"Dốc hết toàn lực, vô hiệu hóa việc nhiễu sóng của bọn họ.

Chỉ cần tìm được vị trí của bọn họ, lập tức bắn tên lửa."

Trong buồng lái, namjoon quan sát động tĩnh của trụ sở Smith gia.

Cứ giằng co như thế này cũng không phải là một biện pháp, một khi bọn họ tới gần Smith gia, sẽ bị chùm tia laser kia hủy diệt, nhưng nếu không tới gần Smith gia cũng sẽ chẳng làm gì được bọn hắn, mà bọn hắn cũng chẳng thể làm gì được Smith gia.

"Thao tác để máy bay không người lái bị lộ, lấy Smith gia làm trung tâm, tấn công theo hình quạt vào Smith gia, trong lúc đó hai chiếc bay liền nhau cho tạo thành góc 60° để thu hút sự chú ý của Smith gia."

Dùng năm chiếc máy bay không người lái "Ưng" làm vật thế thân, hắn cũng không tin là không thể xuyên thẳng vào thành trì của Smith gia.

"Cậu chủ, phát hiện ra dấu vết của năm chiếc máy bay."

Giọng đàn ông rắn rỏi lại vang lên lần nữa, trong sự yên tĩnh của phòng chỉ huy.

William cười lạnh, hạ lệnh:

"Nhắm bắn."

Ngay tức khắc, năm tên lửa đang được bao kín trong chùm tia laser, thoát khỏi sự bảo vệ chia nhau ra lao về phía năm chiếc máy bay không người lái của bang William.

Namjoon thấy trụ sở Smith gia đang được bao bọc của chùm tia laser đã xuất hiện một lỗ hổng trong phòng ngự liền thét to:

"Tận dụng ngay lúc này!"

Những người đi theo namjoon đến đây, đều là những người đã theo hắn nhiều năm rồi, tuy rằng không phải mỗi cái nhăn mày hay nụ cười của hắn, bọn họ đều hiểu rõ như lòng bàn tay, nhưng lại hiểu rất rõ phong cách hành sự của hắn.

Giọng hắn vừa phát ra, chiếc máy bay chở hắn cùng ba chiếc máy bay có vũ khí laser, liền đồng thời phóng tên lửa tàng hình về phía lỗ hổng không được chùm laser bao bọc của trụ sở Smith gia.

Lúc máy bay không người lái bị Smith gia phá hủy, trên bầu trời ánh hào quang bắn ra bốn phía, cũng là lúc bốn tên lửa tinh anh hạ cánh xuống địa bàn của Smith gia.

Namjoon thấy chuyển biến tốt liền thu quân, không một chút do dự ra lệnh khẩn cấp:

"Rút lui!"

Dưới sự rung chấn của mặt đất, cùng với âm thanh đinh tai nhức óc, cho William biết đại bản doanh của hắn đã bị nổ. diễn。đàn。lê。quý。đôn Sắc mặt hắn u ám có thể chảy ra nước, đôi tay hắn nắm chặt thành quyền, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

"Cậu chủ , điện thoại của Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng Italy."

William hít sâu một hơi, lấy một chiếc khăn tay trắng tinh từ trong túi quần ra.

Hắn lau lau vết máu trên tay, xong mới thong thả cầm lấy điện thoại neo đưa cho.

Hắn không hề thu lại khí tức trên người mình, mà coi Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng giống như thủ hạ của mình, thờ ơ nói:

"Nghe nói ông tìm tôi?"

"Smith đương gia, ngài có thể vui lòng tắt vũ khí laser cùng chùm tia phóng xạ đi được không?

Phía bên rất khó báo cáo nha!

Những thứ khác tôi đều có thể mắt nhắm mắt mở, cùng lắm sẽ nói đó là do phần tử khủng bố tập kích, nhưng chùm tia phóng xạ kia lại rõ ràng bắn ra từ địa bàn của ngài.

Đúng là tôi đã cho phép ngài có thể sử dụng vũ khí laser bất kể thời tiết, tôi sẽ. . . . . ."

Chân mày William nhăn chặt lại, con ngươi hung ác trong mắt càng thêm điên cuồng, hắn không nhịn được cắt ngang:

"Tôi không thích nghe ông nói nhảm."

Hắn nói xong liền cúp điện thoại, nhìn về phía mọi người trong phòng chỉ huy nói:

"Vũ khí laser chỉ để lại ba cái ở trung tâm của trụ sở, những cái khác cho tắt hết đi."

"Cậu chủ , có muốn chúng tôi đuổi theo bọn họ không?"

Neo đưa hai tay nhận lấy điện thoại từ William, hỏi.

William bỏ lại hai chữ "Không cần" xong, biến mất khỏi phòng chỉ huy.

Có sameul ở đây, người của hắn có đuổi theo bọn họ cũng sẽ bị làm nhiễu sóng để không nhắm trúng được.

Trang bị cao đã quan trọng rồi, nhưng nhân tài đỉnh cao còn quan trọng hơn.

Thủ đô của Syria - Damascus, một trong những chi nhánh của Smith gia đặt tại đây.

"Nhị Đương Gia, trụ sở chính vừa bị bang euphoria tấn công."

Một người đàn ông cao lớn mặc bộ đồ màu đen, chạy vào kho vũ khí, giọng nói lạnh lẽo nhưng đầy cung kính báo cáo với yugeom .

Yugeom nhíu mày, ngừng lại việc kiểm tra số vũ khí hôm nay vừa cướp được.

Hắn nói không đầu không đuôi:

"Những thằng cha kia nên gọi cho tôi rồi mới phải."

Hôm nay bang euphoria đã làm được thật nhiều việc tốt.

Đầu tiên là "tặng" cho hắn một số lượng lớn vũ khí, sau đó lại hung hăng tát cho William một cái.......

Kết quả là, hắn càng có thêm năng lực, người đứng về phía hắn càng nhiều hơn.

Quả nhiên, hắn vừa dứt lời thì điện thoại di động vang lên.

Đợi tiếng chuông reo đủ mười giây hắn mới ấn nút nghe máy, nhàn nhạt hỏi:

"Chuyện gì vậy?"

"Nhị đương gia!

Mới vừa một phần trụ sở chính đã bị bang euphoria cho phá tung.

Chúng tôi cần ngài về để chủ trì công việc."

Nghe giọng nói mang theo sự nôn nóng cùng van nài của đối phương, khóe môi yugeom bất giác cong lên, hắn giả vờ như rất kinh ngạc, căng thẳng hỏi:

"Sao lại như vậy?

Không phải đương gia trấn giữ ở trụ sở chính sao?"

"Chúng tôi đều đã nhất trí cho rằng, ngài thích hợp làm đương gia hơn cả!"

Yugeom vừa đi ra cửa, vừa dùng giọng nói không thể tưởng tượng nổi hỏi:

"Đây là các ông muốn tôi cướp ngôi?"

"Lão đương gia vốn muốn truyền lại vị trí chủ nhân cho ngài hơn."

Nụ cười trên mặt yugeom càng tươi hơn, nhưng hắn vẫn ra vẻ như cực kỳ khó xử nói:

"Để tôi cân nhắc một chút."

"Nhị đương gia, Smith gia có thể tiến được bao xa là nhờ ngài rồi!

Xin ngài nhất định phải nhanh trở về!"

Yugeom cúp máy, nhét điện thoại vào túi quần, dùng giọng rất cợt nhả nói với người đàn ông áo đen đi theo sau hắn:

"Thời khắc hiếm hoi trăm năm có một như thế này, sao có thể thiếu tôi được?

Thu dọn đồ đạc, quay về trụ sở."

Trên đường về nước Mỹ, khuôn mặt anh tuấn của Namjoon luôn treo nụ cười khó hiểu, trông giống như tên ngốc nghếch vậy.

HoSeok ngồi bên cạnh namjoon khẽ cau mày lại, quay sang nhìn hắn mấy lần, cuối cùng đưa ra kết luận: Uhm, không nghi ngờ gì nữa, hắn có bệnh thần kinh.

Lúc máy bay hạ cánh ở sân bay tư nhân vô cùng lớn của bang euphoria, HoSeok dẫn đầu xách theo túi lap top của hắn.

Vì sự an toàn tính mạng, hắn muốn cách xa cái người có đại não co giật này một chút.

Namjoon thấy HoSeok xách chiếc túi laptop đi qua mặt mình, rốt cuộc cũng tỉnh táo lại.

Hắn ưu nhã đứng dậy, hai tay cắm hờ hững vào hai bên túi của chiếc quần tây màu đen được cắt may thủ công, thong thả đi theo phía sau samuel xuống máy bay.

"Cùng đi uống một chén thế nào?"

Hắn vươn cánh tay lực lưỡng, mạnh mẽ ra kéo HoSeok đang định lên xe ô tô lại, tâm trạng rất tốt đề nghị.

HoSeok đưa lưng về phía namjoon, nghĩ không đến nửa giây đã cự tuyệt thẳng thừng:

"Không đi."

Chưa cần nói tới tửu lượng của hắn chẳng ra gì, hắn thật sự không muốn dính líu quá nhiều với người đàn ông bất thường này, làm không tốt, lúc đó đại não hắn ta căng ra, hắn ta sẽ diệt mình mất.

Namjoon nhíu mày, tay vẫn không buông sanuel ra, nói:

"Tôi phải cảm tạ anh đã hai lần ra tay trợ giúp tôi."

HoSeok nhét túi lap top vào băng ghế sau xe, sau đó xoay người, dùng cánh tay khác gạt tay namjoon đang giữ tay mình ra, lành lạnh nói:

"Không cần."

Rõ ràng tính khí namjoon tối nay không tệ.

Dắn hết sức kiên nhẫn nói:

"Thế anh đi với tôi vậy."

"Không muốn."

HoSeok ngước mắt nhìn thẳng vào mắt namjoon, nghiêm túc nói.

Đôi mắt đào hoa của namjoon nhíu lại, hắn kéo mạnh người kia nhét ngồi vào vị trí bên cạnh tay lái, đóng mạnh cửa xe lại, nghênh ngang lái chiếc xe Ferrari màu đỏ bảnh bao rời đi.

Ban đầu, hắn chỉ có ý rủ HoSeok đi uống rượu với mình, nhưng lại thấy người kia tránh hắn như ôn dịch khiến hắn rất khó chịu.

Hậu quả đích thực là người kia cũng bị khó chịu theo.

Không phải là anh không muốn tiếp xúc nhiều với tôi sao?

Tôi còn muốn đi vào cuộc sống của anh cơ.

——000————

Hello mọi người❤️ mình đã comeback rồi nè.

Mình xin lỗi vì đã bỏ giở truyện này tại vì mình dạo này bận quá nên không có update dc cho mọi người.

Mình sẽ thi toàn cầu để lên cấp 3 trong nhiều tuần liền tiếp nên mong các bạn thông cảm nha🥺💜
 
Back
Top Bottom