Khác [ Kookmin ] CEO Jeon có một chiếc mèo đáng Yêu[CV]

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
104,314
Điểm tương tác
0
Điểm
0
336974098-256-k868871.jpg

[ Kookmin ] Ceo Jeon Có Một Chiếc Mèo Đáng Yêu[Cv]
Tác giả: channie079
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Chuyển ver có sự cho phép của tác giả



ngọtngào​
 
Có thể bạn cũng thích
  • |Alltake| ủa gì kì vậy ???[thay Đổi]
  • Tìm Em [ Thần Ấn vương Toạ]
  • [ĐAM - HOÀN] MỸ THỰC CHINH PHỤC TOÀN VỊ DIỆN -...
  • [Allnaru] Cái gì?!! Làm sensei á?!
  • [END] Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư - Dạ Du
  • [BH][One shot] Khi Rắn gặp Hồ ly
  • [ Kookmin ] Ceo Jeon Có Một Chiếc Mèo Đáng Yêu[Cv]
    Chap 1


    Nguồn : Eiry_Chii

    Truyện kể rằng có một anh CEO họ Jeon đang cất giữ trong nhà mình một chiếc mèo đáng yêu và....

    đanh đá hết phần thiên hạ.

    Nhưng ai bảo người t đáng yêu quá chi?

    Đanh đá nhưng cũng rất ngoan nên luôn được anh họ Jeon cưng như trứng.

    Cứ mỗi khi về nhà là mọi mệt mỏi lo sau đều tan biến, bởi con mèo nhỏ kia quá được lòng anh, khiến anh u mê không lối thoát.

    Giống như chiều hôm nay, khi anh tan làm về thì đã có một chú mèo đứng chờ sẵn ngay cửa rồi.

    " Jeon Jungkook ah~~ chào mừng anh iu về nhà " - chất giọng ngọt ngào vang lên khiến trái tim của Jungkook muốn bay ra ngoài, để người ta thấy anh đang rung động cỡ nào.

    " Chào em, tiểu bảo bối "

    Bàn tay thon dài đưa lên xoa xoa mái tóc mềm mềm đen nhánh.

    Nổi tiếng là lạnh lùng ít nói, nhưng ở gần cậu nhóc này thì anh hoàn toàn sụp đổ hình tượng....

    " Hì hì, vào ăn cơm thôi, Jiminie đói bụng rồi nè" - cậu đưa tay lên xoa xoa bụng để thể hiện cái đói của mình.

    Bất lực trước con mèo lắm trò này, Jeon Jungkook chỉ biết đưa tay bế luôn con mèo kia vào phòng khách.

    Cái kiểu bế bổng ngang hông cùng với cái thân hình bé bé kia thì người ta nhìn vào lại nghĩ Jungkook đang bế một em bé mất.

    Nhưng mà em không có quan tâm đâu nha, em chỉ trẻ con với Jeon Jungkook thui.

    Cảm nhận được cái đầu tròn đang cựa quậy ngay cổ, Jungkook phì cười, sao mà đáng yêu vậy nhỉ.?

    Vào tới nhà, sau khi tấm rửa sạch sẽ xong , bước ra từ phòng tắm, anh đã thấy mèo nhỏ ngồi chờ sẵn bên giường rồi.

    Jimin thấy anh liền nhướn người lên, chuẩn bị cho một cú bậc nhảy của mình, sẵn sàng đáp vào người anh.

    Trái tim một kần nữa như muốn nhún ra vì sự đáng yêu vô đối này.

    Ai chịu được chứ Jeon Jungkook này thì phải chịu thua trước chiếc mèo moe moe này.

    Khi mà đã xuống tới bếp, 2 con người một lớn một nhỏ vẫn không ngừng quấn lấy nhau.

    Jungkook ôn nhu cầm bàn tay bé xíu mũm mĩm của Jimin cùng rửa tay ngay bồn.

    Tay sạch sẽ thì mới lên ghế ngồi.

    Dạo này Jiminie có vẻ là hơi không khoẻ.

    Trời đã vào mùa lạnh mà ngày nào con mèo này cũng chạy long nhong ngoài sân chơi đùa hết.

    Bởi vì cái lý do đi học về sớm hơn Jungkook tận 1 tiếng đồng hồ nên chán, muốn ra vườn chơi.

    Cũng do cái chuyện đó mà mấy ngày nay Jiminie nhà ta đã phải ăn cháo vì cổ họng cứ đau rát mãi thôi.

    Cậu có bị anh mắng rồi nhưng chứng nào tật nấy, vẫn ham chơi...

    Jungkook ôn nhu nhìn cậu múc từng muỗng cháo.

    Cái miệng chu chu ra thổi trông đáng yêu cực kì.

    Làm ngài Jeon đây cứ rớt liêm sĩ...

    Ăn xong tô cháo mà vẫn thấy anh nhìn mình, chưa thèm động đũa, cậu ngơ ngác nhìn lại.

    Thế là hai con người cứ mắt đối mắt, mặt đối mặt.

    Chẳng ai có lá gan mà nhìn thẳng mắt của anh lâu như thế đâu nhé, chỉ có Jiminie thôi.

    Ban đầu thì cậu cũng sợ sợ khi phải nhìn khuôn mặt như tảng băng này, nhưng nhìn mãi lại thành quen luôn rồi.

    " Anh sao thế?

    Sao chẳng ăn gù vậy "

    Cậu cuối cùng cũng là người lên tiếng trước.

    Nhìn mãi không chịu nổi liền đưa cái tay bé xíu lên véo má anh.

    Cái gì mà người ta không dám thì cậu sẽ làm..

    Jungkook lấy lại vẻ mặt bình thường, nắm lấy cái tay mèo kia dịch ra khỏi má mình.

    " Không có gì?

    Em ăn xong thì ra phòng khách ngồi đi.

    Nghĩ ngơi một chút rồi sẽ đưa em qua nhà Kim Teahuyng chơi "

    Nghe tới được qua nhà anh Kim chơi là bé lại mừng lên, vui như mở hội.

    " Yunki Yunki!

    Em sẽ chơi với Yunki!" (Yunki là Yoongi nha m.n)

    Biết kiểu gì cậu cũng sẽ vui vẻ mà hết lên mà.

    Jiminie nhà Jeon và Yoongi của nhà tổng giám đốc Kim chính là đôi bạn thân gắn kết bền lâu.

    Nhưng mà hai bạn nhỏ gặp nhua thì chắc sẽ song kiếm hợp bích mà phá banh cái nhà...

    ______________

    Đúng như dự đoán, bạn Park và bạn Mìn vừa gặp nhau là đã hò hú, luyên thuyên liên tục.

    Hai cậu sẽ ra sân sau chơi, còn hai anh sẽ trong phòng khách bàn công việc .

    Ở ngoài vườn rộng lớn, cậu và y đang đưa đẩy nhau trên chiếc xích đu.

    Hai cậu cứ nói chuyện trên trời dưới đất.

    Rồi đột nhiên bạn Min lên tiếng

    " Jiminie dạo này hay bệnh lắm hả?

    Hôm trước tớ đòi sang chơi với cậu thì TaeTae lại bảo là cậu bị bệnh rồi.

    Hôm bữa cậu còn nghĩ học nữa, có biết tớ lo lắm không."

    Y nhìn cậu mà kể ra suy nghĩ của bản thân.

    Cậu thì cười hì hì trong ngây ngốc vô cùng.

    " Hôm đó tớ bị Kookie chửi quá trời, còn cấm ra khỏi phòng nữa đó.

    Bởi vì công việc nhiều nên anh ấy không ở nhà với tớ.

    Tớ ở nhà chỉ có thể bắt chị giúp việc lên ngồi kể chuyện cho nghe thôi."

    Y nghe người bạn của mình kể xong thì cũng cảm thấy thương thương.

    Thế là Jimin cũng nhận được một cái ôm của người bạn thân nhất này.

    " Thương thương, tớ xin lỗi vì hôm đó không đến thăm cậu được "

    Cậu như nhớ ra gì đó vội hỏi

    " Nhắc mới nhớ lúc tớ hỏi Kookie rằng sao cậu không đến thăm tớ, anh ấy bảo rằng cậu bị anh Taehuyng cấm túc.

    Có phải cậu lại quậy..

    "

    Yoongi nghe xong thì chột dạ

    "Ừm thì..."

    " Có phải cậu lại trốn học và chạy tới nhà Jin huyng phá không?" _ Jimin hỏi

    " Ơ kìa...

    Cậu có phải bạn tớ không thế?

    Nhưng mà.... cậu .... nói đúng rồi...!"

    " Biết ngay mà Yunki hư quá nha" Cậu lên giọng.

    " Cậu thì sao chứ!

    Cậu cũng trốn học để về nhà sớm thôi.

    Cạu còn thường xuyên không làm bài tập nữa, Jiminie cũng hư.!"

    Yoongi tức quá đành phải đáp trả..Thế nhưng..

    " Thì ra là vậy"

    Một giọng nói vang lên khiến cả hai giật mình.

    " Bé cưng, về thôi!"

    -- Jungkook kéo cậu về phía mình, ôm vào lòng.

    Tay vuốt vuốt cái lưng nhỏ kia, trông thì ôn nhu nhưng có phần tức giận..

    Chào tạm biệt nhau xong gia đình Jeon

    cũng đi về.

    Lúc này người thấy muôn phần tội lỗi chính là y.

    " Em vừa vô tình làm hại Jimin rồi đấy" bàn tay ấm áp đưa lên xia cái đầu tròn tròn của Yoongi, Taehuyng ôn nhu dắt y vào nhà

    ____________

    Trên đường về nhà chẳng ai nói ai câu nào, không khí vô cùng ngượng ngạo.

    Về đến nhà, dắt cậu vào trong, Jungkook bắt đầu căn dặn người làm

    " Từ nay nếu Jimin đi học về trước 3h thì gọi cho tôi "

    Lúc này cậu mới cảm nhận rõ sự tức giận của anh, thế là cậu liền mếu máo ôm lấy Jungkook

    " Huhu em xin lỗi Kookie, em nhớ anh nên mới về sớm mà..."

    " Nhưng tới 4h tôi mới về tới nhà, em không cần phải về sớm khi tôi chưa về"

    Nghe xong thì Jimin càng nức nở dữ dội hơn

    " Nhưng em muốn ra cổng đón anh về mà ...."

    Ừ thì câu nói đã thành công đánh gục Jeon Jungkook, nhưng anh không thể dễ dãi được

    " Được rồi Minie đừng khóc nữa, anh xin lỗi vì đã cáu với em.

    Nhưng em phải học hành thực nghiêm túc cho anh."

    " Vâng..!"

    Jimin với chóp mũi đo đỏ ôm lấy Jungkook, mái đầu cứ dụi qua dụi lại trong hõm cổ của anh.

    Jungkook có chút hài lòng...

    Nhưng nằm mơ đi mới nhẹ lòng..

    Anh mà nhẹ dạ thì cậu sẽ hư hỏng mất.

    " Ừm giỏi lắm." nói xong, Jungkook hôn cái chóc lên đôi môi căng mọng của người kia.

    Bên kia cũng không chần chờ.

    Liền nhón chân lên tặng lại anh người yêu một cái hôn ngay cái má trắng trắng kia .

    Hôn xong rồi bỏ chạy một mạch lên phòng, chuẩn bị thay đồ ngủ.

    Chờ người ta tới ôm mình ngủ nữa thôi.

    Jungkook nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn chạy lon ton kia, lòng xao xuyến không ngừng.

    Chừng nào anh mới hết u mê con mèo nhỏ Park Jimin này đây...

    ____________/_______/__

    Mong mọi người ủng hộ mik nha

    Nếu có chỗ nào sai chính tả m.n chứ comment giúp mik nhé.❤❤
     
    [ Kookmin ] Ceo Jeon Có Một Chiếc Mèo Đáng Yêu[Cv]
    Chap 2


    Hôm nay lại là một ngày trời xe lạnh.

    Jimin quấn chăn bông trên giường ngồi suy nghĩ về lần đầu hai người gặp nhau.

    Nghĩ lại thì của chuyện đó lại khiến cậu cười khúc khích.

    Hôm đó là ngày cậu đến trường cấp 3 để kham khảo chọn trường.

    Lại vô tình đến đúng vào cái trường của anh Jungkook.

    Ngày cậu đến thì anh chính là người chào đón đoàn xe của trường cấp hai đến thăm.

    Thế là hôm đó đã có một bé trai lớp 9 rung động trước đàn anh lớp 11 ngay cái nhìn đầu tiên.

    Lúc mọi người tảng ra đi thăm quan thì em vẫn đi theo sau anh.

    Lâu là còn vừa hỏi vừa cười khúc khích trong yêu vô cùng

    " Anh ơi, sao anh đẹp trai thế"

    " Sao anh cao thế!."

    " Anh học giỏi lắm mới vào trường này đúng không ạ?"

    " Anh đẹp trai ơi!!

    Anh tên gì thế??"

    " Anh ơi, sao anh trắng vậy, nhìn anh đáng yêu như em bé ý"

    Cuối cùng vẫn không nhịn nổi, Jungkook quay lại trừng mắt với cậu bé luôn lủi thủi theo sau mình.

    Thật voi duyên khi có ai đó nói một người lạ mặt không quen giống em bé.

    Huống hồ gì anh lại cực ghét ai gọi mình như thế

    " Nhóc có im đi không, mau đi chỗ khác đi"

    Anh phủi phủi tay ý bảo cậu mau đi đi.

    Nhưng người ta nào có nghe?

    Người ta thích anh thật mà.

    Cuối cùng khi anh còn chưa kịp bước tiếp, một bàn tay nhỏ xíu đã níu lấy gấu áo anh.

    " Anh đẹp trai ơi, em muốn làm quen với anh!"

    Ừ thì cậu trước nay sống đâu bao giờ có liêm sĩ.

    Thích là làm thôi, là mà lại thành công làm quen được người ta.

    Và từ hôm đó thì cậu đã chăm học lên rồi, quyết tâm vào trường cấp 3 cùng người kia.

    Mục đích là để tán đổ anh.

    Ba mẹ Park thấy con mình cuối cùng cũng chịu suy nghĩ về tương lai, không còn ham chơi nữa thì vui mừng khôn xiếc.

    Cho đến tận khi cậu vào cấp 3 rồi thì mới biết được tên của anh.

    Anh đẹp trai kia tên là Jeon Jungkook, từ lúc biết tới, thì cái dòng chữ đó cứ chạy vòng vòng trong đầu Jimin.

    Khiến cậu thích chết đi được, mà em thích gọi anh là Jeon Kookie hơn.

    Cũng do cái lần cậu vô tình kêu nhầm tên anh, anh đã trừng mắt cậu mấy lần.

    Cậu thấy anh đáng yêu quá, thế là tự đổi tên cho người ta luôn....

    Anh Jeon nên cảm thấy có phước đi.

    " Kookie huyng, em thích huyng "

    Cậu cứ ngày ba hôm lại chạy tới tán tỉnh anh, tán tỉnh một cách công khai.

    Cái sự moe moe đó cứ xuất hiện mọi lúc mọi nơi, ngay lúc anh mới bước ra từ toilet cũng đã thấy cậu đứng chờ bên ngoài

    Ừ thì cái gì tới cũng sẽ tới, cũng có ngày đàn anh Jeon đổ cái rầm trước một Park Jimin lắm trò.

    Cây ngay không sợ chết đứng, nói Jeon Jungkook không thích Park Jimin thì lúc chết, anh sẽ chết đứng cho coi.

    Thế là cuối cùng anh cũng thổ lộ tình cảm của mình trước cậu.

    Nhớ rất rõ lúc đó, Jimin vui đến nhảy cẫng lên, bám trên người anh cười hì hì liên tục.

    Park Jimin này đã phải vứt liêm sĩ rất nhiều để cua anh.

    Đúng là có công mài sắt, có ngày nên kim.

    Ban đầu thì Jungkook cứ hay ngại ngại, chẳng dám nắm tay người ta cơ.

    Nhưng ở gần một người thiếu liêm sĩ như cậu thì cũng chẳng còn ngại ngùng gì nữa.

    Sáng gặp nhau thò sẽ chụt chụt vào buổi sáng.

    Cứ giờ nghĩ giải lao thì kiếm nhau rồi quấn quýt mãi.

    Mà Jungkook cũng hay nghiêm khắc với cậu, chỉ cần có ai mách rằng cậu trốn học hay lại bị giáo viên phạt vì không làm bài tập, anh sẽ đánh đít cậu.

    Cho đến tận khi anh tốt nghiệp cấp 3, người được ưu tiên chụp ảnh với anh chỉ có cậu thôi nha.

    Từ khi anh lên đại học thì việc học cũng tăng lên, số lần anh ra ngoài gặp cậu cũng ít lại, khiến cậu buồn rầu không thôi.

    Thế là sau một thời gian không gặp, Jiminie thiếu liêm sỉ chạy tới nhà anh Jeon mỗi ngày luôn.

    Bởi vì như thế nên gia đình hai bên đều biết mối quan hệ của cả hai.

    Ba mẹ Park không ý kiến mà chỉ đồng lòng ủng hộ con mình, bởi từ khi cậu yêu đương với anh, cậu đã ngoan hơn trước nhiều và họ cũng cảm nhận được Jungkook đang thật lòng với con mình.

    Ba mẹ Jeon thì hơi khó tính, nhưng sau một thời gian tiếp xúc, biết cậu là một đứa trẻ ngoan ngoãn, vâng lời và thật lòng với anh.

    Thế là hai ông bà cũng đồng ý cho mối quan hệ này ngay.

    Ôi kể lại nghe thật tự hào, mũi cậu phồng lên rồi nè!!

    Cứ mỗi khi anh đang học là cậu lại nằm lăn lộn trên chiếc giường của anh.

    Học xong sẽ được ôm cậu vào lòng, động lực này giúp Jungkook cảm thấy thoải mái hơn.

    Cho tới khi anh tốt nghiệp đại học, thành công thành một CEO có tiền lẫn tài sau hai năm nổ lực.

    Thì cậu vẫn đang học đại học năm cuối nghành thiết kế thời trang, bởi cậu yêu cái đẹp.

    Sự thành công này đến càng làm cho cặp đôi trẻ cảm thấy cuộc sống thật hạnh phúc.

    Cũng cảm ơn trời vì ngày đó đã cho Jimin gặp Jungkook, để rồi cả hai có được ngày hôm nay.

    Nhưng phần lớn vẫn nhờ sự nổ lực tán tỉnh đàn anh Jeon của Jimin mà thôi.

    Hãnh diện quá đi.

    " Em làm gì, mà ngồi cười mãi thế?"

    Bước từ nhà tắm ra, anh thấy cậu đang quấn chăn ngồi trên giường nghĩ gì đó rồi cười, nên tò mò không thôi.

    Cậu ngẩng đầu lên nhìn anh, cái mà phúng phính nộn thịt kia khiến anh muốn cắn một cái.

    Đang mong lung trong cái sự đáng yêu kia, anh không để ý rằng cậu đang đứng lên, chuẩn bị cho một cú nhảy hạ cánh vào lòng anh.

    Jimin nhảy từ giường xuống sàn, cậu vẫn quấn chăn trên người nên nhìn y hệt một con sóc bay.

    Cậu đến bên anh, xà vào khuôn ngực rắn chắc kia, kéo kéo tấm chăn lên người của cả hai

    " Anh đẹp trai có lạnh không?!

    Em cho anh ké tấm chăn nè!!"

    Jungkook phì cười, lâu lắm rồi anh mới nghe cách gọi đó, nó làm anh nhớ tới chuyện hồi cấp 3 của cả hai đứa.

    Ôn nhu ôm cậu vào lòng, tặng cho cậu một chiếc hôn nhẹ ngay môi, sau đó lại trán, má, rồi cuối cùng nhịn không nổi mà hôn chụt chụt khắp mặt cậu luôn.

    Tại người ta đáng yêu quá đó.!

    Càng lớn thì tính cách càng thay đổi, Jeon Jungkook lại trở nên lạnh lùng, ít nói hơn.

    Lạnh lùng với ai chứ không phải Park Jimin.

    Còn Jimin vẫn như thế vẫn đáng yêu, lắm trò và thiếu liêm sĩ....

    __________________

    Cách tán đổ anh Jeon của cậu Park thiệt quá ư là mệt mỏi ,😂😂
     
    [ Kookmin ] Ceo Jeon Có Một Chiếc Mèo Đáng Yêu[Cv]
    chap 3


    Hôm nay trời vẫn còn se lạnh do đang cuối đông, rất thích hợp để cậu làm nũng trong lòng anh người yêu.

    Cậu đang ngồi trong lòng anh, lâu lâu lại dụi dụi vào ngực anh trông yêu vô cùng.

    Anh thì đang xem tivi, thi thoảng anh sẽ đưa tay xuống vuốt vuốt bụng cậu.

    Không khí vốn là yên bình, bỗng lại có tiếng chuông cửa.

    Nhưng họ không bận tâm, vì có người giúp việc mở cửa rồi.

    Thế nhưng sau đó lại cất lên tiếng nói làm cả hai ngạc nhiên.

    " Jimin hyung, Jungkook hyung, em mới đến ạ"

    Giọng nói ngọt ngào trong trẻo vang lên, nó khiến Jimin phải bật dậy rời khỏi người Jungkook.

    Là Yoongi, sao y lại ở đây trong lúc trời lạnh như này?

    Huống hồ là đi một mình mà không có Kim Taehyung.

    "Yunki sao thế?

    Sao cậu lại ở đây, Taehyung hyung đâu rồi?"

    Jimin đang suy nghĩ rằng cậu sẽ đá Taehyung bất cứ khi nào gặp vì hắn dám để y đến đây một mình.

    Rồi bỗng y mếu máo lên làm cả cậu và anh đều hoảng.

    " Tae Tae bỏ tớ rồi, anh ấy đi với chị chân dài nào đó, trông bọn họ còn rất vui nữa.

    Anh ấy hết thương tớ rồi, tớ sẽ bị đá đít ra khỏi nhà, rồi anh ấy sẽ dẫn chị chân dài về"

    Từng lời nói được nói ra, nước mắt cứ chạy ròng ròng.

    Khuôn mặt của Yoongi đỏ lên trông đáng thương vô cùng.

    Jungkook nhìn snag người yêu nhỏ bé của mình, đúng như dự đoán, cậu sắp lên cơn thịnh nộ rồi.

    Khẽ thở dài, Kim Taehyung kia lại sắp làm ra mấy trò lố bịch gì thế, lại khiến y đến đây với bộ dạng như này.

    "Đi theo tớ, ra vườn kính ngồi kể cho tớ nghe"

    Bình thường đáng yêu là thế, nhưng khi giận lên thì cậu thực sự đáng sợ.

    Anh thừa biết, sự đáng yêu kia là để che đi cái khó ở trong người cậu thôi.

    Tính cậu thì đanh đá chết đi được.

    Cậu dẫn y ra nhà kính mà không có anh, cả hai cùng ngồi trên chiếc ghế thuỷ tinh được lót bông dễ chịu.

    Ngồi nghe y luyên thuyên cậu chuyện của ẻm.

    Yoongi kể rằng y đang đi chơi ở trung tâm thương mại, vô tình bắt Taehyung cùng một chị chân dài lạ mặt đi với nhau, họ còn khoát tay nhau và cười nói vui vẻ.

    Y vừa bất ngờ vừa tủi thân.

    Liền chạy đến đây câu chuyện buồn của mình.

    Cậu nghe xong thì cốc vào đầu y một cái, cậu sắp điên lên rồi nè.

    Sao y ngốc thế?

    " Cậu ngốc quá Yunki!

    Đáng ra cậu phải đứng trước mặt anh ấy hỏi cho rõ ràng, chưa gì đã chạy tới đây khóc lóc rồi."

    Ừ thì sau bao năm quen biết với Taehyung, Jimin tin tưởng anh Kim đôi chút.

    Tại bởi lẻ câu chuyện tình của hai người họ bắt đầu từ khi nào thì cậu cũng biết tất tần tật.

    Đương nhiên cậu cũng biết Taehyung cưng chiều và yêu thương y như thế nào.

    "Nếu là cậu, cậu thấy anh Jungkook đi với cô gái khác, cậu cũng sẽ tức giận lên cho coi"

    " Jimin này mà có tức giận thì cũng không khóc lóc chạy trốn như thế"

    Đang ngồi dỗ dỗ Yoongi thì một giọng nói vang lên làm hai người giật mình.

    " Yoongie, em đang làm gì ở đây thế hả?"

    Ừ là anh Kim đó, trong lúc hai cậu đang nói chuyện thì Jungkook đã gọi chi Taehyung bảo tới đây gấp.

    Anh Kim ban đầu bảo là đang bận, nhưng nghe đến Yoongi đang ở đó phải lập tức chạy ngay đến đây

    Yoongi thì có vẻ không vui cho lắm khi gặp Taehyung

    " Jiminie cậu phải giữ tớ lại, đừng cho anh ta bắt tớ đi!"

    Y bay tới ôm chặt cứng Jimin, nắm lấy áo bông của cậu không chịu buông.

    Cậu đành bất lực xoa xoa lưng cho y bớt hoảng lại.

    Anh Kim thấy một màn như vậy cũng kinh hãi, anh làm gì khiến y ghét anh dữ vậy?

    Đành phải dịu dàng tới gần trấn an y

    " Yoongie sao thế, lại đây với anh nào!"

    " Không!!

    Anh đi đi, đồ Kim thúi xấu xa, anh dám bỏ tui"

    Khung cảnh này đã làm náo loạn nhà Jeon cả một buổi chiều.

    Nhưng sau khi anh Kim giải thích rằng đó là chị học của anh.

    Chị đòi đi mua sắm cùng anh để mua quà gặp mặt cho Yoongi, nên anh mới đi cùng để giúp chị chọn đồ mà y thích.

    Ai ngờ đâu y thấy rồi chạy tới đây khóc lóc cự tuyệt với anh

    Y nghe cong cũng chịu đi về cùng vơi Taehyung, chắc vẫn chưa hết giận đâu vì mặt y tỏ ra khó chịu vô cùng.

    Anh Kim đành bất lực cảm ơn gia đình nha Jeon rồi đưa y ra xe.

    Sau khi thấy anh Kim ôm y ra về rồi, cậu lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

    Y hành cậu mệt muốn chết.

    Jungkook đi lại xoa xoa eo cậu, đúng là Jimin nhà anh, cái gì cũng giải quyết được.

    Bằng chứng là lúc nảy cậu là người bảo anh gọi cho Taehyung, bản thân thì sẽ giữ cha Yoongi lại chờ anh Kim tới.

    Anh suy nghĩ , lỡ anh có đi chung với cô gái nào, thì Jimin nhà anh có dữ dội như trước không...

    "

    Nếu bé thấy anh đi chung với cô gái nào, bé có chạy sang nhà người khác khoác lóc như thế không?"

    Biết trước đáp án cậu sẽ làm gì, nhưng anh vẫn thích hỏi.

    "Anh dám làm thế, tôi sẽ cạo đầu anh"

    Jimin chu môi cãi lại, suy cho cùng thì y còn quá ngây ngô, không như cậu hồi trước...

    Cũng có lúc cậu thấy anh đi với cô gái khác, cô ta còn trông lớn tuổi hơn cả anh, nhưng lại rất đẹp.

    Không suy nghĩ gì thêm, lúc đó cậu xù lông dữ dội.

    Thì cũng có khóc nhưng chỉ khóc chút xíu thôi...

    Sau đó lại chạy tới công ty mà anh làm việc, thẳng thừng nói chia tay.

    Jungkook lúc đó bất ngờ khủng khiếp, cùng với đôi chút tức giận.

    Thế là anh lôi cậu lại hỏi lý do.

    Jimin cự tuyệt toan chạy ra khỏi công ty nhưng lại bị anh kéo lại.

    Bức quá thế là lại làm một trận ầm ỉ hết cả phòng làm việc của anh.

    Đang kiềm chế không cho bản thân khóc lóc, thì bỗng nhiên cô gái mà cậu gặp lại bước vào phòng làm việc của anh.

    Thế là một trận la khóc của cậu làm anh hoảng loạn nhân đôi.

    Không nói không rằng liền chạy ra khỏi công ty, đi một mạch về nhà cha mẹ Park.

    Chặn luôn số của Jungkook, không cho anh cơ hội gặp mặt..

    Mấy ngày trôi qua khiến Jimin buồn không thôi, cậu cũng tổn thương chứ, cậu yêu anh nhiều vậy mà...

    Bên phía anh cũng không khác mấy, anh dần mất đi sức sống khi về nhà mà không có bóng dáng của cậu.

    Anh quyết điều tra tại sao Jimin lại hành động như vậy.

    Suy cho cùng thì anh Kim là người biết chuyện rõ nhất.

    Với cương vị là người yêu của Yoongi, anh biết tất tần tật câu chuyện này.

    Hôm đó cậu phát hiện ra anh đi với gái đẹp, liền gọi cho Yoongi hỏi bản thân nên làm gì.

    Y cố trấn an nhưng cậu vẫn một mạch chạy tới công ty làm liều.

    Chuyện này Yoongi cho anh biết là anh liền đem nó kể cho Jungkook nghe.

    Hai chữ bạn tốt vẫn nằm mãi trong tim.

    Sau đó Jungkook đành mang cô gái kia qua nhà Jimin để giải thích, vì không được Jimin cho gặp nên anh đành truyền lời cho mẹ Park.

    Khi mẹ Park truyền lại cho Jimin, lúc đó cậu mới biết người phụ nữ kia là dì của anh, bà muốn gặp Jimin mà anh chị mình vẫn hay kể nên mới đi đến công ty Jungkook.

    Chỉ là đến sai thời điểm, làm cho Jimin một trận nổi loạn, người dì này biết cháu rể hiểu lầm cũng đành theo chân anh tới để giải thích.

    Mẹ Park bất lực nhìn con nhà mình đang quấn chăn không muốn ló mặt ra nghe cũng đành bất lực.

    Đành mời người dì kia của anh vào phòng khách uống trà, còn đưa chìa khoá để anh tự lên phòng dỗ cậu.

    Ừ thì cậu nghe rồi, nghe mẹ giải thích hết rồi, nhưng cậu ngại quá nên không muốn ra, nhục muốn chết.

    Nghe tiếng mở cửa, tưởng là mẹ nên cậu ngóc đầu lên nhìn, ai ngờ bắt gặp ánh mắt giận dữ của Jungkook.

    Thế là cậu lại chùm mền khỏi ló đầu ra.

    Đợi tới khi anh lại kéo cái chăn ra để thấy mặt cậu, anh không chịu nổi mà quát nhẹ

    "

    Sao em ngốc thế không biết thì cứ hỏi anh.

    Chưa gì đã ầm ỉ lên.

    Còn dám đòi chia tay, em muốn ăn đòn đúng không.?"

    Ừ thì anh đang tức giận đó, giận vì cậu quá ngốc.

    Nhưng sau khi thấy người kia vẫn úp mặt xuống giường không chịu ngẩng lên, người còn hơi run run.

    Anh mới biết mình sai rồi.

    Thế là đành ôm cậu vào lòng vỗ về, hôn chụt chụt vào môi cậu.

    Jimin lại bày ra mặt tủi thân lại khiến anh đau lòng.

    " Anh xin lỗi bé yêu, đáng ra không nên mắng em.

    Về nhà thôi, anh không ngủ được nếu thiếu em."

    Cuối cùng Jimin vẫn nhẹ dạ theo Jungkook về nhà.

    Lúc cậu gặp lại người dì kia, cậu vẫn ngại không thôi, người dì chỉ phì cười xoa đầu Jimin.

    Đó có lẽ là câu chuyện đáng đượ ghi nhớ trong lòng cả hai người Jungkook và Jimin.

    Giờ đây Jimin cũng không còn ghen dữ dội nữa, khi thấy anh đi với gái lạ, cậu chỉ hờn dỗi không thèm nói chuyện với anh, chờ lời giải thích.

    Không ngông cuồng như trước nữa, một lần là đẹp mặt rồi.

    Dù sao thì cậu vẫn tin tưởng anh nhiều lắm, sao anh dám đi ngoại tình được chứ.

    Lỡ có thực thì cậu sẽ cạo đầu anh...

    ________//_______//_____

    Mong m.n ủng hộ mik ạ

    Lịch ra chap là 3, 5, 7 nha tại sắp thi ý
     
    [ Kookmin ] Ceo Jeon Có Một Chiếc Mèo Đáng Yêu[Cv]
    chap 4


    Trời vẫn đang là cuối đông, tuy nhiên cái lạnh đã xua đi bớt để chuẩn bị chào đón mùa xuân.

    Jungkook ngồi trên sopha xem tài liệu.

    Hôm nay đặc biệt làm việc tại sopha là bởi vì anh muốn gần cậu người yêu nhà mình.

    Jimin đang cuộn một cục gác đầu lên đùi anh, đắp chăn bông ấm áp ngủ phì phò.

    Sau khi xem một lượt và chắc chắn không có bất kì sai sót nào thì anh dẹp tài liệu và giấy tờ đi.

    Nằm xuống sopha cùng ôm cục bông kia vào lòng.

    Khẽ vuốt cái má mềm nộn thịt, Jeon Jungkook lại xao động rồi.

    Việc học tập ngày càng tăng nên đôi khi tạo nên nhiều áp lực cho cậu, vì thế nên dạo này cứ rảnh là sẽ lăn ra ngủ.

    Mà nhắc tới việc học thì lại làm cho anh nhớ chuyện hồi cấp 3 của hai người.

    Buồn cười và mệt não...

    Đó là năm Jimin học lớp 10, cũng là thời gian cậu theo đuổi anh.

    Chuyện vẫn bình thường, vẫn một ngày ba lần đi kiếm anh để tán tỉnh thì cũng có một hôm cậu bị "thất thường".

    Hôm đó giáo viên đã ra đề bài văn ngắn cho lớp cậu, cụ thể thì hãy miêu tả về người mà bạn xem trọng nhất.

    Bài viết của cậu vô tình làm giáo viên chấm bài nghẹn họng.

    Cụ thể là

    " Thật ra người em yêu thương nhất là ba và mẹ, nhưng em muốn nói về người em xem trọng thứ 2, tương lai sẽ thành thứ nhất.

    Đàn anh Jeon Jungkook khối 12 là một người đàn ông đẹp và tốt bụng.

    Anh cao 1m80, nặng 60kg, 27cm và muốn bao nhiêu hiệp liền có bấy nhiêu.

    Cái vế phía 100% đúng nhưng vế sau thì em không chắc.

    Nhưng trong tương lai không xa, em sẽ thử nghiệm chuyện đó.

    Cuối cùng em muốn nói là em yêu đàn anh Jeon Jungkook thứ nhì và sẽ thành thứ nhất trong tương lai.

    Nên là bạn nữ nào hay cô giáo nào để ý anh ấy thì coi chừng em."

    Một pha viết văn mạnh bạo của cậu làm cho giáo viên cũng muốn chấp tay cho cậu 3 lạy.

    Mà Kim Taehyung, chính là anh Kim của Yoongi ngày đó chính là học sinh hay được giáo viên nhờ vả và tin tưởng.

    Giáo viên ngại nói chuyện này với Jungkook nên đành truyền qua tay Taehyung.

    Cuối cùng thì bài vẫn tới tay anh Jeon thôi.

    Jungkook không nhớ rõ mặt của bản thân lúc đó đã phản ứng mạnh cỡ nào.

    Chỉ nhớ là anh đã hẹn cậu ra sân sau nói chuyện.

    Jimin thì tưởng rằng ai kia cuối cùng cũng nhận ra tâm tư của mình, tính tỏ tình với mình.

    Cậu tung tăng chạy ra sân sau nhanh như tốc biến để nghe chuyện anh muốn nói với mình.

    Ừ và cậu nhận lại một cái trừng dữ tợn thay vì lời tỏ tình như trong mộng.

    Rồi lúc đó Jimin nhận ra là mình đang chuẩn bị đối mặt với cái gì đó dữ dằn lắm.

    " Cậu có thôi đi không?

    Tôi với cậu chẳng là gì của nhau hết, mau dừng trò mèo đó lại đi"

    Jimin thì có hơi bất ngờ rồi đó, trò mèo gì vậy trời?

    Cậu có làm gì anh đâu.

    Rồi sau đó lại thấy anh đưa đoạn văn cậu viết về anh ra trước mặt mình.

    Ừ cậu hiểu ý anh rồi...

    Jimin bĩu môi trông có chút thương tâm.

    " Nhưng em nói đúng mà, bây giờ không là gì nhưng tương lai thì Jimin sẽ làm vợ anh"

    Anh cứng họng, chẳng biết nên làm gì bây giờ.

    Cuối cùng anh hạ chốt một câu

    " Đừng tới gần tôi nữa, cũng đừng có kiếm tôi, cậu phiền lắm đấy"

    Sau đó anh đi khỏi, trước khi đi còn đụng vào cậu, cậu có chút éc à nên lực đẩy làm Jimin ngã đùng ra đất.

    Rồi thôi, làm gì mà dữ vậy trời, ừ thì người ta sai, vừa lòng chưa?

    Trong suy nghĩ thì đanh đá thế chứ cậu sắp khóc rồi nè.

    Jeon Jungkook coi vậy mà hung dữ quá, bé giận!

    Đúng như yêu cầu của Jungkook, hôm sau không thấy Jimin lẽo đẽo đi kiếm anh nữa.

    Vậy thì càng tốt chứ sao, Jeon Jungkook này coi như đỡ gánh nặng thêm.

    Nhưng cuối cùng vẫn thấy thiếu thiếu gì đó, cảm giác khó chịu quá chừng.

    Đi trên hành lang có gặp Jimin mấy lần rồi, nhưng người ta toàn lơ mình.

    Làm cho anh tự nhiên tức.

    Ơ kìa, sao anh lại vô duyên thế?

    Nặng lời với người ta xong rồi giờ tức người ta.

    Jimin mà khó ở thứ nhất thì anh là thứ hai đó.

    Thế là hai người gặp nhau là mắt không thấy tai không nghe, xem như không quen.

    Chuyện đó kéo dài tới tận 1 tuần sau, cuối cùng người thiếu nghị lực vẫn là Jimin.

    Sáng sớm mới tới trường đã chạy tới lớp của Jungkook kiếm anh để mè nheo, nhõng nhẽo xin lỗi rồi.

    Jimin bướng bỉnh chứ cũng không muốn người mình thích giận lâu.

    Mà vừa tới lớp đã thấy ann đang đứng với chị nào đó, còn khẽ đưa tay vuốt tóc người ta nữa.

    Thôi rồi đó, Jimin không suy nghĩ thêm gì, liền đá chân vào cửa lớp người ta tạo tiếng động to rồi bỏ về lớp.

    Anh đang đứng nói chuyện thì giật mình bởi tiếng động ở phía cửa.

    Vừa quay ra là thấy Jimin đứng đó rồi, anh đơ ra cho tới khi phát hiện Jimin tính quay gót bỏ đi.

    Jungkook liền chạy theo, bình thường không thích Jimin là thế, nhưng tự nhiên linh tính anh mách bảo là bây giờ phải đuổi theo.

    Túm được Jimin lại, anh có chút tức giận hỏi

    " Cậu vừa làm cái trò gì thế?

    Phá hoại của công nhà trường?"

    Jimin im lặng, quay sang nhìn anh.

    Lúc này Jungkook mới phát hiện khoé mắt của cậu có hơi đỏ.

    Còn chưa kịp nói tiếp thì đã bị cậu đẩy một phát cho mém té nhào rồi.

    Jimin được thời cơ chạy mất hút.

    Chỉ để lại Jungkook đứng nhìn theo khó hiểu.

    Cho tới tận chiều, anh toan tính sẽ một lần nữa túm cái người kia lại nói chuyện cho rõ.

    Lúc có chuông trường là đã ra cổng trường chờ người ta ra rồi.

    Vừa thấy Jimin ra là anh đã muốn lôi cậu lại, tuy nhiên hình như Jimin không để ý anh, mà đang chạy về hướng của người khác.

    Bỗng dưng Jimin chạy lại đứng với một cậu bé nào đó, mặc đồ cấp 2 và nhìn rất xinh trai.

    Hai người nói chuyện rất vui vẻ, Jimin còn đưa tay lên nhéo má người kia.

    Lúc này tự nhiên máu nóng trong người anh lại dồn lên não của anh, khiến anh phải từng bước đi lại chỗ đó.

    Khi đứng trước mặt hai người kia, anh liền kéo tay cậu làm cậu xém té ra đất rồi.

    Còn lớn giọng với người ta

    " Đúng là con người hay thay lòng đổi dạ, cậu bảo cậu sẽ theo đuổi tôi tới cùng, xong giờ chỉ mới giận nhau có vài ngày mà đã có đối tượng mới.

    Vô sỉ thật đấy Jimin"

    À rồi, Jimin biết chuyện gì đang diễn ra rồi đó.

    Nhân cơ hội này, Park Jimin này sẽ cho anh biết cậu có giá trị như thế nào.

    " Sao?

    Anh thấy tôi phiền mà, đương nhiên là tôi phải kiếm người khác thôi.

    Cậu nhóc này cũng dễ ưa hơn anh đấy."

    Lúc này anh thật sự rất tức giận, thật vô lý nếu đi giận người mình ghét chỉ vì chuyện này.

    Jimin âm thầm đẩy đẩy tay người kia, ai kia liền hiểu ý mà phụ họa thêm.

    " Jiminie hyung, đó là ai vậy?

    Nhìn hung dữ quá đi..."

    " Bé yêu không cần lo, đã có anh bảo vệ bé"

    Jimin ngước mặt lên hướng Jungkook mà nói, nói thẳng ra là đang dằn mặt đó.

    Anh như muốn nổ tung, tính mở miệng nói thì tự nhiên có người khác chen vào lời anh tính nói

    " Anh bắt nạt người yêu em à?

    Sao lại làm Min nhà em sợ vậy?"

    Khỏi nói cũng biết là ai vừa phát biểu.

    Lúc này thì ngơ ngác cả lũ.

    Ai kia vừa được người yêu nêu tên trong đó thì cũng ngập ngùng

    " A-Anh ấy không có bắt nạp em...

    Jimin...

    Jimin ..."

    Y gặp người yêu thì ngập ngừng không biết nên nói ra sao cho tình huống này.

    Sự im lặng cho thấy sự hoảng loạn, Jimin thông minh lên tiếng ngay

    " Anh nói gì vậy anh Kim, người yêu em mà!"

    " Nhóc con, từ khi nào cái thói nhận người yêu bừa vậy.

    Yoongie mà theo phe Jimin nói bừa là anh sẽ đánh mông em."

    Taehyung lên tiếng hù dọa thành công hù được y.

    Nhận thấy sắp có sự phản bội từ đồng đội, Jimin bỏ Yoongi lại rồi chạy luôn.

    Người nảy giờ im lặng vì bất ngờ cũng đã tỉnh táo lại, liền không một lời chạy theo Jimin, bỏ lại cặp đôi kia.

    Cuối cùng Jimin chạy cũng không lại Jungkook, chưa bao lâu đã bị anh kéo lại.

    Jimin nhục quá hoá giận

    " Anh thôi đi, đừng có tới gần tôi nữa!"

    Cuối cùng Jimin nhận được cái ôm từ anh.

    Chính anh cũng bất ngờ vì hành động của mình.

    Nhưng lúc này ngoài chỉ biết ôm Jimin vào lòng thì Jungkook chẳng biết làm gì.

    " Xin lỗi, xin lỗi, là lỗi của tôi.

    Xin lỗi vì đã lớn tiếng và hành động ngu ngốc với cậu."

    Ngay từ lúc này Jungkook nhận ra mình có cảm giác với Jimin.

    Cũng chính lúc đó Jimin nhận ra bản thân vừa đạt được thành tựu lớn.

    Thì mọi chuyện kết thúc bằng việc Jimin đưa tay lên ôm lại anh.

    Khung cảnh chiều tà lại có cặp đôi đứng ôm nhau trông ngọt ngào và gây ra hiểu lầm cho người khác.

    Từ chuyện đó, Jimin cũng đã hết giận, anh cũng dần tiếp nhận cậu.

    Cậu vẫn một ngày ba lần tới kiếm người đàn anh đẹp trai kia để tán tỉnh tiếp.

    Thiếu liêm sỉ nó ăn vào máu rồi nên không bỏ được...

    Chuyện xảy ra lâu và để lại kha khá ấn tượng cho hai bên.

    Từ lần đó về sau Jimin cũng hết dám viết văn về anh kiểu đó, không thì lại giận rồi khổ cậu.

    Nhận ra người trong lòng đang cựa mình, Jungkook liền thoát khỏi hồi ức mà ôm lấy cậu, lật người Jimin lên, thành ra Jimin nằm lên người anh luôn.

    Tay vòng qua cái eo nhỏ khẽ vuốt.

    Ngay giờ phút này, anh Jeon cảm thấy muôn phần hạnh phúc vì thành phẩm mà mình nhận được sau bao lần bị tấn công bất ngờ và táo bạo.

    Kéo Jimin lên thêm chút nữa, hôn cái chóc thật kêu lên môi bé, xong lại nghiện quá mà lại hôn lên má, lên mũi, lên trán.

    Cuối cùng là làm người ta giật mình tỉnh giấc luôn.

    Jimin ư hử vì bị đánh thức, lại dụi dụi cái đầu tròn rồi thiếp đi tiếp.

    Jungkook phì cười vì cái độ mê ngủ của em người yêu.

    Khẳng định trong lòng rằng bây giờ và cả sau này, Jeon Jungkook chỉ có mỗi Park Jimin là chiếm toàn bộ chỗ đứng trong tim thôi.

    ____________________________________

    Mong m.n ủng hộ ạ
     
    [ Kookmin ] Ceo Jeon Có Một Chiếc Mèo Đáng Yêu[Cv]
    chap 5


    Hôm nay thời tiết đã dịu nhẹ lại, chứng tỏ mùa xuân đã tới rất gần rồi.

    Với cái ngày mát mẻ trong lành của cái đầu xuân, nhà anh lại có thêm nhiều tiếng động.

    Nhiều nhất có lẽ là tiếng cười của bảo bối nhà anh.

    " hahahahahaha....

    Kookie, anh ra đây xem nè"

    Tiếng của Jimin từ ngoài sân vọng vào phòng khách làm anh đang ngồi bàn chuyện với Namjoon qua laptop phải chú ý đến.

    " kết thúc tại đây thôi, em mau ra với Jimin kìa, anh vừa nghe tiếng thằng bé.

    Nhanh nhanh anh còn phải ăn cơm với Jinie"

    " được."

    Đáp lại đúng một câu, anh liền tắt máy rồi ra ngoài, chẳng có còn lạ lẫm gì về cái việc đối tác Kim Namjoon cưng chiều vợ nữa.

    Lạ làm gì, anh cũng vậy mà...

    Vừa bước ra đã thấy Jimin nhà mình đang ngồi xổm dưới đất xem cái gì đó.

    Trên người một thân ướt sũng, còn dính chút bùn đất, dưới chân là ống nước vẫn đang chảy.

    Jungkook thật sự bất lực với bạn nhỏ nhà anh.

    Đi tới chỗ bạn nhỏ có mái tóc suôn mượt đã hơi dài, cúi xuống để nhìn rõ hơn cái thứ đã khiến Jimin chú ý nãy giờ.

    Nhìn thấy rồi thì hoàn toàn câm nín...

    Jimin chính là phá cái sân nhà của hai người, em đào một cái lỗ to bằng đầu của em ngay bãi cỏ xanh mướt, bên trong lỗ có nước và một vài chú cá vàng bé bé.

    Jungkook chỉ biết im lặng trố mắt nhìn, anh thật sự không biết nói gì cho cái tính tình quậy phá của Jimin.

    Lần trước thì đem hết cá cảnh của anh ra sông thả với lý do sông rộng hơn, nhìn thích hơn.

    Nhưng cuối cùng thì cá vẫn theo dòng mà bơi đi mất, thế là hết luôn cái hồ cá của anh, chẳng còn con nào.

    Lần này chắc là rút kinh nghiệm từ chuyện trước, đào hẳn luôn cái lỗ trong sân rồi thả cá nhìn cho thích mắt.

    Đúng là chồng nhỏ của thiên tài Jeon, cũng là thiên tài...

    Jimin biết anh đang đứng sau lưng mình thì liền quay lại ôm lấy anh.

    Cái thân thể ướt sũng của em áp vào người anh nên làm người anh cũng thấm chút nước.

    Không đẩy ra, Jungkook đưa tay lên ôm cậu vào lòng, tay xoa xoa mái tóc hơi ẩm.

    " dì Won, mang giúp tôi cái khăn bông"

    Miệng gọi người giúp việc, mắt thì vẫn dính vào đỉnh đầu của người nhỏ trong lòng.

    " Kookie, anh thấy em có sáng tạo không?

    Cá sẽ không bơi đi đâu được.

    Chúng mà dám bơi hẳn lên bờ chạy thoát thì em sẽ đào cho sâu hơn, không có cơ hội chạy đâu!"

    " em tính đào hang ở vườn nhà chúng ta à, đồ ngốc."

    Bất lực chồng chất, anh chỉ biết mắng yêu cái bảo bối ngốc nhà anh.

    Jungkook nâng mặt Jimin lên, rải từng cái hôn xuống mắt mũi và miệng, cuối cùng là chôn mũi vào hõm cổ trắng nõn.

    Jimin nhột nhột liền cười khúc khích.

    Người giúp việc đem khăn ra đưa cho anh, bà không có lạ gì mấy cái cử chỉ thân mật của cặp đôi trẻ này nữa.

    Jungkook nhận được khăn bông thì liền đưa lên lau tóc cho em, xong rồi lau sơ mặt.

    Cuối cùng là quấn khăn bông to bự quanh người Jimin, bế bổng em lên đi vào nhà.

    Chắc ngày mai lại phải gọi người đến lấp hố lại thôi, không thì sẽ lại có người nào đó mắt mũi để đâu rồi lại vấp phải cái lỗ mà té.

    Hi vọng bé sẽ không đào thêm cái lỗ nào trong sân nhà.

    Thì đúng như mong muốn của Jungkook, Jimin không đào lỗ ngay sân nữa.

    Hôm sau cậu đem hết cá cảnh nhỏ mà anh mới bỏ hơi nhiều tiền mua bỏ vào bồn tắm,xong lại lỡ tay mở lỗ thoát nước trong bồn.

    Khỏi nói cũng biết chuyện gì tiếp theo.

    Lũ cá của Jeon Jungkook một phát đi xuống cống ở hết.

    Trường hợp này Jungkook cũng chỉ biết dở khóc dở cười, không dám mắng cậu, chỉ sợ lại dỗi lại tự đi ra sofa ngủ mà để anh bơ vơ một mình tại phòng ngủ của cả hai.

    ____________________________________

    Mong m.n ủng hộ ạ

    Mấy chap này hơi ngắn ạ hihi!!😀😊
     
    [ Kookmin ] Ceo Jeon Có Một Chiếc Mèo Đáng Yêu[Cv]
    chap 6


    Hôm nay trời rất đẹp, Jimin quyết định sẽ đến công ty mà anh làm việc một chuyến.

    Trước khi đi cậu đã chuẩn bị rất kĩ lưỡng đó, phải ăn mặc thật chỉnh chu để không làm mất mặt của anh.

    Đương nhiên chỉ có cậu nghĩ thế, trong công ty ai lại dám hó hé chê bai bảo bối nhà Jeon Jungkook bao giờ.

    Bước xuống khỏi chiếc xe vẫn hay đưa đón mình đến trường, Jimin lễ phép chào chú tài xế rồi phi thẳng vào công ty.

    Các nhân viên thấy bé con nhà giám đốc ghé thăm thì cũng nhiệt liệt chào đón, ai cũng cảm thấy Jimin dễ gần và đáng yêu.

    Nhìn thấy liền muốn nựng nựng má, nhưng lỡ làm trễ giờ gặp mặt của vợ chồng nhà Jeon thì có khi sẽ bị trừ lương...

    Jimin vui vẻ chào mọi người trong công ty rồi vào thang máy đi một mạch tới tầng cao nhất.

    Đi tới trước phòng làm việc của Jungkook, bé quên lời anh dặn mà tông cửa vào luôn, không thèm gõ cửa.

    Thường thì anh sẽ mắng yêu vài câu và nhắc nhở.

    Nhưng hôm nay hình như hơi im lặng.

    Jimin đảo mắt nhìn quanh phòng, căn phòng hoàn toàn không có người.

    Nghĩ thầm Jungkook chắc đã có việc gì đó nên đi vắng, Jimin liền đi lại bàn làm việc của anh ngồi.

    Nhìn đống tài liệu chất cao trên bàn, cậu có chút sợ.

    Không lẽ sau này khi cậu tốt nghiệp, cậu sẽ phải làm việc nhiều như vậy ư?

    Nghĩ tới là rầu rồi.

    Mà điều này cũng cho thấy, anh Jeon đã làm việc rất chăm chỉ và khổ sở để kiếm tiền nuôi cậu.

    Điều này làm Jimin cảm thấy ấm áp trong lòng.

    Đang ngồi vu vơ ngẫm nghĩ trên chiếc ghế giám đốc, bỗng dưng tiếng mở cửa làm Jimin phân tâm.

    Cứ ngỡ là anh, bé liền đứng bật dậy chuẩn bị nhào tới ôm anh.

    Nhưng hình như Jimin đã nhầm, là một người phụ nữ trông rất xinh đẹp và quyết rũ.

    Jimin hoang mang lắm, nhưng không thể làm gì khi chưa biết người kia là ai.

    Chưa kịp nói gì thì cô nàng kia đã lên tiếng.

    " cậu là thư kí à?

    Thư kí thì làm gì có quyền được ngồi lên ghế giám đốc, Jungkook đâu rồi?"

    " chị là ai?

    Chắc chị đến đây để bàn bạc hợp tác gì đó nhỉ.

    Chờ một chút, Kookie chắc sẽ quay lại sớm thôi"

    Cô gái nghe xong thì nhìn chằm chằm Jimin, đôi môi đỏ do son nhếch lên đôi chút.

    " tôi không phải đối tác, tôi là người yêu và là vợ tương lai của Jeon Jungkook"

    " gì cơ?"

    Jimin hoàn toàn rơi vào cái hố của sự hoang mang, cô kia đang nói gì vậy?

    Jimin mới là người yêu và sẽ là vợ của anh Jungkook nha!

    " chị đùa à?"

    " tôi không đùa, bây giờ thì chưa phải nhưng tương lai chúng tôi sẽ lấy nhau.

    Cậu sẽ phải gọi tôi là phu nhân đấy"

    " chị thôi đi!

    Tôi mới là người mà anh ấy phải lấy!"

    Bảo bối mà anh Jeon tức giận rồi, thật sự bây giờ Jimin có thể nhào tới và cào nát mặt cô ta.

    Cô gái kia có chút bất ngờ, nhưng cũng nhanh lấy lại bình tĩnh mà đáp.

    " vậy ra cậu là Jimin nhỉ, bảo bối nhỏ của Jungkook trong lời đồn đây sao?

    Nhìn non nớt quá, làm sao mà cậu xứng để trở thành người bên cạnh Jungkook?

    Chi bằng bây giờ tôi có thể giữ vai trò này giúp cậu, trước sau gì mà bọn tôi lại chẳng hẹn hò.

    Tôi thừa biết Jungkook có ý với mình."

    Jimin thật sự đã nổi điên rồi, cậu liền đi lại chỗ cô nàng kia, một phát đẩy cô ta té nhào xuống đất.

    Cô gái kia bị đẩy liền có phần tức giận.

    " cậu..."

    " có chuyện gì vậy"

    Giọng nói quen thuộc cất lên, Jimin ngẩng lên liền thấy người vừa lên tiếng là anh người yêu của cậu.

    Lúc này cô gái kia thấy Jungkook liền tỏ ra đáng thương, ngồi lì dưới đất.

    " tôi... tôi chỉ đến đây kiếm anh nói chuyện thôi, cậu ấy thấy tôi không ưa nhìn liền đẩy tôi té.

    Tôi không biết mình đã đắt tội gì với người yêu của anh, tôi xin lỗi!"

    Cô ta nhanh nhảu nói ra những lời như thể bản thân mới là kẻ tổn thương nhất.

    Jimin lúc này chỉ chết lặng đứng một chỗ.

    Bởi nếu bây giờ cậu cãi lại thì sẽ phải có trường hợp Jungkook xem lại camera của phòng, vẫn sẽ thấy cậu đẩy cô ta thật thôi.

    Nhìn thấy tình cảnh này, trong đầu Jungkook đã biết sẵn chuyện gì xảy ra trước đó rồi.

    Cô gái kia hiện tại là đối tác của công ty và cô ta đang để ý đến anh.

    Vừa từ phòng kế hoạch về thì lại chứng kiến chuyện này.

    Anh thừa biết bảo bối nhà anh rất hung dữ, nhưng không phải ai không vừa mắt liền ra tay, chỉ có thể là động vào lòng tự trọng của cậu nên cậu mới thế thôi.

    Tuy nhiên thì chuyện này khá thú vị, Jungkook muốn xem thử Jimin sẽ giữ người yêu như thế nào đây.

    " là thật à Jimin?

    Em thật sự đẩy cô ấy vì không vừa mắt?"

    Jimin lúc nãy giờ im lặng suy nghĩ cách giải quyết, cuối cùng vẫn nên đối mặt.

    Dù có thừa nhận bản thân là người đẩy cô gái kia, thì chắc chắn rằng Jungkook sẽ chẳng dám làm gì cậu, kể cả cô gái kia.

    Jimin làm gì dễ đụng.

    " ừ, là tôi đẩy cô ta, bởi vì cô ta rất không vừa mắt.

    Anh mau lại đỡ cô gái xinh đẹp của anh dậy đi, tôi sẽ rời khỏi đây ngay bây giờ."

    Jungkook thầm cười trong lòng, bảo bối nhà anh ghen lên đáng yêu quá.

    Anh nén lại cảm xúc rồi cất tiếng.

    " đi đi."

    Cô gái kia như đạt được mong muốn thì thầm khinh bỉ trong lòng.

    Cô nghĩ chẳng có kẻ nào có thể qua được sức hút của mình.

    Tuy nhiên thì phải giả nai thêm chút nữa cho kịch tính.

    " thôi giám đốc Jeon đừng nổi giận, dù sao cũng là lỗi của tôi, anh không cần phải nặng lời với cậu bé đâu."

    " không, tôi đang nói với cô"

    Cô gái xinh đẹp từ này giờ vẫn ngồi dưới đất đang kinh ngạc.

    Anh thật sự đang đuổi cô đi?

    Jungkook không có ý định đỡ người con gái kia, anh không nhanh không chậm đi tới chỗ bảo bối nhà mình, đưa tay ra ôm cậu vào lòng.

    " lần sau nếu không vừa mắt ai, hãy nói với anh, đừng tự ý ra tay, chắc em không muốn tay mình bị bẩn đâu."

    Vì quá nhục nhã, cô gái chỉ biết tự mình đứng dậy bước ra khỏi phòng làm việc của Jungkook.

    Từng bước chân kêu cạch cạch thể hiện cô đang rất tức giận.

    Ở trong phòng, Jimin vẫn chưa hạ hỏa.

    Cậu đưa tay đẩy Jungkook ra, nhưng cái sức mèo của cậu làm gì mà lại Jungkook.

    Anh dẫn cậu lại sofa, đặt cậu ngồi lên đùi, mặt đối diện với mặt cậu.

    Tay vuốt lưng Jimin, môi thì liên tục rải từng cái hôn xuống má trắng nộn thịt.

    " lần sau đến đây không thấy anh thì phải gọi cho anh ngay, đừng một mình ở chỗ này."

    Vì dạo này các đối tác nữ đã từng hợp tác cứ lăm le anh , nên anh biết lâu lâu sẽ có vài cô vào phòng làm việc của mình.

    Sợ cậu lại gặp phải rồi lại nổi giận lên nữa, chắc hôm sau phải cho bọn họ vào danh sách đen của công ty, cấm tuyệt lên phòng làm việc của Jungkook khi chưa có sự cho phép.

    Jimin hứng trọn từng cái hôn của Jungkook ở hai bên má, cậu vẫn đang giận nên mặt hơi nhăn lại.

    " cô ta bảo anh đang để ý cô ta, tương lai sẽ lấy cô gái đó làm vợ.

    Đó là thật đúng không Jeon Jungkook?"

    Đã lâu lắm rồi Jimin mới kêu luôn cả họ và tên thật Jungkook, từ trước đến giờ chỉ có là Kookie thôi, hôm nay như thế nghĩa là cậu đang muốn tạo khoảng cách với anh.

    Jungkook ôm chặt cậu vào người, đưa mũi ngửi lấy mùi hương anh đào ngay mái tóc mềm.

    Anh cố giữ lại bình tĩnh để dỗ dành người yêu.

    " không, hiện tại và cả sau này, anh chỉ lấy mỗi Park Jimin của ba mẹ Park thôi.

    Không có ai có thể thay thế chỗ dù Jimin không ở đây."

    Nghe được những câu như thế, lòng Jimin như mềm lại, cái đầu tròn ngẩng lên nhìn anh.

    " nếu anh dám cho kẻ khác thay thế tôi, tôi sẽ..."

    " em sẽ cạo tóc anh, anh biết rồi mà."

    Cứ nhắc tới chuyện anh dám có kẻ khác, Jimin liền lấy chuyện cạo tóc anh ra để hù dọa.

    Mà không hẳn là dọa đâu, cậu dám nói là dám làm đó.

    Jungkook biết Jimin sẽ không nói suông nên cũng chỉ bất lực ghi nhớ lời đe doạ này để không phạm phải sai lầm nào.

    Bế bổng bảo bối trong lòng lên, Jungkook đưa tay xoa xoa cặp mông tròn mềm của cậu.

    Nhỏ giọng thì thầm vào tai Jimin.

    " đi ăn trưa thôi, không thì lát nữa lỡ anh đói quá, anh sẽ ăn em mất đấy."

    " đồ biến thái Jeon Jungkook."

    Jungkook cười cười, bế người yêu của mình đi ra khỏi phòng.

    Có biến thái thì chỉ biến thái với mỗi Park Jimin mà thôi.

    Anh sẽ dành cả đời để dỗ bé Park, nhưng lỡ một ngày nào đó cậu thật sự cự tuyệt với anh, thì anh cũng chẳng biết phải làm sao .

    Chắc sau này anh phải để ý hơn để không xảy ra chuyện gì như vừa rồi nữa.

    ____________________________________
     
    [ Kookmin ] Ceo Jeon Có Một Chiếc Mèo Đáng Yêu[Cv]
    Chap 7


    Sau khi tan làm, Jungkook liền lái xe ra khỏi thành phố, đi đến ngoại ô nằm cách đó hơi xa.

    Hôm nay Jimin đã bắt đầu kì nghỉ của mình để đón năm mới rồi.

    Thay vì chọn tới công ty của anh quậy phá thì cậu quyết định đóng đô tạm thời tại nhà người anh Namjoon.

    Bởi SeokJin là người thích sống yên tĩnh, nên Namjoon đã mua một căn nhà ngoài ngoại ô để đáp ứng nhu cầu của người yêu.

    Vì thế nên mỗi lần tới đó, anh phải chạy xe rất xa.

    Tới nhà Namjoon là để đón bảo bối nhà mình về.

    Hôm nay Jimin đã dành hết một ngày ở đó rồi, mục đích là gặp người anh Jin mà cậu đã lâu chưa gặp.

    Vừa lái xe tới trước cổng, anh đọc tên mình cho người giúp việc qua bộ máy được gắn trên tường sát cổng, cánh cổng đã tự động mở ra cho anh lái xe vào.

    Tuy nhiên khi vào tới sân thì vẫn không thấy bóng dáng của người nào, đặc biệt là không nghe tiếng của bảo bảo nhà mình.

    Đỗ xe xong, Jungkook bước xuống xe và đi thẳng vào trong.

    Tính là sẽ vào thẳng nhà nhưng vừa tới cửa nhà thì đã nghe rõ ràng những âm thanh quen thuộc.

    " Jiminie, em ngồi yên xem vào."

    " Jin hyung, anh chèo không an toàn chút nào!"

    " nếu anh mày chèo không an toàn thì mày đã té khỏi thuyền từ lâu rồi em."

    Đích thị là tiếng nói dõng dạc của anh em Jin và Jimin.

    Anh không chần chừ mà tiến thẳng về phía phát ra tiếng nói.

    Tới nơi thì chứng kiến cảnh một chiếc thuyền đang lênh đênh trên hồ lớn sau căn biệt thự, nhìn có vẻ như nó đang rung lắc và muốn lật ngược lại.

    Trên thuyền có ba người, ngồi trước là anh Jin, ở giữa là Jimin và ngồi sau Jimin là Namjoon.

    SeokJin và Namjoon là hai người chèo thuyền, Jimin chỉ việc ngồi giữa và hóng gió.

    Nhìn cứ như một gia đình có ba mẹ và con, vì Jimin quá nhỏ bé khi ngồi giữa hai người anh lớn.

    Ngó nghiêng qua lại thì nhìn thấy Jungkook, Namjoon khều khều vai người em nhỏ để báo lại.

    Jimin vừa nghe là quay ra kiếm bóng dáng của anh liền, thấy là hét toáng lên.

    " Jeon Kookieeee."

    Tiếng hét của bảo bối nhà anh vang vọng lại khắp không gian yên tĩnh.

    Anh chỉ biết bất lực đứng yên nghe cậu róng tên của mình.

    Jin nhìn thấy Jungkook là liền quay đầu thuyền, ra hiệu cho người yêu đằng sau cùng chèo thẳng vào bờ.

    Mục đích là để trả người, anh mệt lắm rồi.

    Vừa chạm chân lên bờ, Jimin liền chạy tới sà vào lòng Jungkook liền, miệng reo reo hỏi anh.

    " anh yêu hôm nay đi làm có mệt không?

    Em nhớ Kookie lắm!"

    " hôm nay Jiminie có ngoan không?

    Có làm anh Jin bực mình không?"

    " em ngoan lắm đấy, em không hề chọc anh Jin luôn, mà anh Jin cứ mắng em, đồ Jinie xấu xa.

    Lúc nãy hyung ấy còn đòi ném em xuống hồ nữa!

    Kookie mau đòi lại công bằng cho em!"

    Jimin tỏ vẻ ủy khuất, mái đầu tròn dụi dụi vào ngực anh.

    Jungkook lòng mềm xèo đưa tay lên đáp lại cái ôm của Jimin, siếc cậu vào lòng mà mỉm cười.

    Namjoon thì bận đỡ người yêu lên bờ, lòng thầm khinh bỉ cái cặp tình nhân kia.

    Rõ ràng là Jimin đã năm lần bảy lượt chê Jinie của anh chèo thuyền tệ, còn làm rung lắc thuyền và cứ luyên thuyên mãi nên SeokJin đã tức giận mà đấu võ mồm với cậu.

    Namjoon đã tính bán vốn người yêu của cậu rồi, nhưng thôi vậy, anh không dám bắt nạt trẻ em mới lớn đâu.

    Đặc biệt là Jimin, ẻm sẽ cáu và trả đũa với Jinie của anh mất...

    Nhưng dù sao thì Namjoon vẫn rõ nhất, anh em bọn họ vốn đã như vậy rồi, thể hiện tình yêu thương và sự thân thiết thông qua việc chê bai nhau.

    " Jimin hư muốn chết, nếu Jungkook không xuất hiện thì anh đã ném nó xuống hồ rồi."

    SeokJin vừa lên được bờ liền buông lời đe dọa, thành công làm cậu xù lông mà đưa mắt nhìn anh, mà anh Jin cũng không phải dạng vừa, anh cũng nhìn Jimin thật lâu.

    Rốt cuộc thì hai con người nhỏ bé ở đây đang đấu mắt với nhau trước mặt hai người đàn ông khác nhìn có vẻ lớn tướng hơn.

    " vào nhà đi mọi người, mặt trời sắp lặn rồi."

    Mặt trời dần lặn xuống và như muốn ẩn nấp sau những đồi núi, Namjoon đưa ra yêu cầu bảo tất cả cùng vào trong.

    SeokJin đấu mắt với Jimin lâu thì cũng mỏi, anh quyết định kéo cậu vào nhà và kết thúc màn tranh đấu.

    Anh Jeon và Namjoon đi đằng sau, bỗng Namjoon lên tiếng.

    " trời sắp tối rồi, về tới nhà chắc cũng trễ lắm.

    Hay em với Jimin hãy ở lại tới sáng mai rồi về, nhà còn nhiều phòng lắm."

    " em cũng không muốn Jimin sẽ ngủ gật trên xe vì đường xa, nhưng mai phải đến công ty, không thể mới rạng sáng lại bắt em ấy dậy lên xe trở về nhà được."

    Namjoon thấy cũng hợp lý lắm, mặc dù là sắp chào đón năm mới nhưng công việc vẫn chất đống, Jungkook chịu chạy xe tới lui để đưa Jimin đến đây chơi thì đã là mệt mỏi lắm rồi.

    Mà thật ra đây chính là cách mà anh cưng chiều em bé của mình.

    " em có thể ở đây tới chiều mai cũng được, đằng nào thì chúng ta lại chẳng gặp nhau tại công ty,thôi thì họp tại nhà cũng được.

    Để Jiminie và Jinie có thể chơi với nhau lâu hơn."

    " nếu anh muốn họp tại nhà thì cũng không có vấn đề gì, dù sao chúng ta chỉ nói sơ qua về dự án thôi."

    Chính xác thì đúng là ngày mai là ngày mà Namjoon đến bàn bạc với Jungkook.

    Bởi sang năm thì công ty của anh Kim sẽ cùng công ty của anh Jeon phát triển một dự án lớn.

    Hai người đã sẵn sàng gom số tiền lớn về để nuôi bảo bối của mình rồi.

    Thế là hôm đó, Jungkook và Jimin đã dùng bữa tối lại nhà họ Kim và ngủ lại qua đêm.

    Lúc ăn Jungkook không ngừng gắp những món ăn bổ dưỡng cho Jimin, ánh mắt đầy ấp sự cưng chiều luôn dán lên người bé con của mình.

    Hành động ôn nhu của anh làm cho hai người ngồi đối diện phải im lặng mà thầm rủa trong lòng.

    Namjoon chỉ biết giả mù mà gắp thức ăn cho người yêu.

    Nhìn dáng vẻ lúc ăn vô cùng ngoan ngoãn, khác với lúc đấu võ mồm với Jimin của SeokJin, Namjoon cảm giác như trái tim cũng tan ra rồi.

    Từ đó, những người giúp việc đứng gần đó chỉ biết im lặng mà nhìn hai cặp đôi kia, mắt như thấy những trái tim hồng bay tứ tung.

    Đúng là hai ông giám đốc cưng vợ... mà lỡ có Kim Taehyung và Min Yoongi ở đây, thì sẽ thành ba ông giám đốc cưng vợ...

    Sau khi dùng bữa tối, hai bên tự tách ra về phòng riêng.

    Jungkook đi tắm và mặc trên người bộ quần áo lụa đen tuyền, thật không khó để tìm một bộ đồ mới chưa sử dụng qua bao giờ trong phòng để quần áo của Namjoon .

    Bước ra khỏi phòng tắm, anh đã thấy Jimin nằm lăn qua lăn lại trên chiếc giường lớn rồi.

    Trên người cậu cũng là bộ đồ ngủ bằng lụa màu đỏ nhung, cũng được lấy ra từ phòng đồ của anh Jin.

    Jimin thấy anh là đưa tay ra mè nheo đòi ôm ấp rồi.

    Cậu dùng giọng mũi gọi anh.

    " Kookie, em buồn ngủ!"

    Anh chỉ biết mỉm cười ôn nhu, tiến lại nằm lên giường và ôm cậu vào lòng.

    Jungkook rải từng nụ hôn lên mí mắt của em, rồi lại chuyển sang hai cánh má trắng mềm.

    Khẽ vuốt cái eo nhỏ, anh kéo Jimin lại gần mình và thu lại khoảng cách.

    Anh biết Jimin sẽ không bao giờ ngủ nếu không có anh bên cạnh đâu.

    Thì đúng là thế, Jimin không thể ngủ khi không có Jungkook ôm cậu vào lòng được.

    Chắc có lẽ anh Jeon đã tạo cho em cảm giác an toàn, mà cũng từ đó, cậu lại dựa dẫm hơn vào anh người yêu.

    Nhưng cũng không sao hết, vì Jungkook nguyện sẽ mãi cưng chiều cậu suốt đời này thôi.

    ____________________________________
     
    [ Kookmin ] Ceo Jeon Có Một Chiếc Mèo Đáng Yêu[Cv]
    chap 9


    Còn một tuần nữa là đón giao thừa, chào đón năm mới rồi.

    Ấy thế mà bảo bối nhỏ lại phải tủi thân ở nhà một mình vào lúc này.

    Chuyện là anh Jeon bỗng dưng phải đi công tác, mà đi tới tận khi hết mùa xuân.

    Jimin đành phải trải qua những ngày xuân một mình.

    Lúc đầu em đã làm mình làm mẩy với anh, biết như thế là ích kỉ lắm, nhưng Jimin không thể chịu nổi nếu thiếu Jungkook vào những ngày như vậy.

    Jungkook tính rằng sẽ dời chuyến công tác đến khi mùa xuân đã qua, nhưng lại không thể được.

    Một phần là vì đây là dự án rất quan trọng cho năm sắp tới, với cả Jungkook cũng không thể lấy chuyện riêng mà làm ảnh hưởng chuyện chung được.

    Thế là anh đành mang cảm giác tội lỗi theo mình mà lên máy bay sang nước ngoài.

    Những ngày đầu thiếu bóng anh Jeon, Jimin đã cho rằng bản thân vẫn ổn, vẫn sống vui vẻ, có điều ngủ có chút không ngon thôi.

    Nhưng tới tận ngày thứ 3 thì cậu đã bắt đầu lộ ra dáng vẻ tội nghiệp khi thiếu anh rồi.

    Jimin ăn không ngon, ngủ không yên, nhìn lúc nào cũng trầm ngâm.

    Một người thường ngày quậy phá, làm ồn ào cái biệt thự to lớn này bỗng dưng mất tích, thay vào đó là một con người ngoan ngoãn, hay suy tư và không còn quậy nữa.

    Sự thay đổi đột ngột này khiến tập thể người làm trong nhà đều hoảng sợ, lòng thầm cầu nguyện cậu chủ lớn mau về trước khi mèo nhỏ tàn sát trái tim của từng người trong cái chốn này bằng cái ánh mắt lúc nào cũng thờ ơ và đáng thương đó.

    Bọn họ cũng biết đau lòng mà.

    Thiếu bóng Jungkook, Jimin mỗi sáng dậy càng trễ.

    Mỗi hôm em đều phải nhờ đến Jungkook gọi mình dậy đi học, em luôn làm nũng rồi ôm lấy anh, khiến anh mềm lòng nằm ôm cậu thêm chút nữa.

    Jimin cứ như thế mà nhân cơ hội ngủ thêm vài phút.

    Mấy hôm không có Jungkook, em lại chơi game tới sáng rồi lại nướng cho cháy giường thì mới thôi.

    Đúng lúc đang trong kì nghỉ xuân, Jimin ngày nào cũng ngủ tới trưa, có khi là tới 1 giờ chiều mới dậy.

    Anh Jin luôn rủ Jimin đến nhà anh chơi, có cả Yoongi nữa, để cậu thoải mái và đỡ buồn.

    Thế mà tới chơi một hôm là em đi về rồi.

    Anh Jin không cản, vì lúc nào cũng thấy cái vẻ mặt chán nản và như sắp khóc của cậu nên cũng thương mà để cậu về.

    Namjoon là đối tác trong dự án sang năm của Jungkook nên cũng đi công tác cùng lúc.

    Có điều SeokJin không có mềm yếu như Jimin, anh buồn thì buồn chứ không có khóc lóc.

    Chỉ thương cho đứa em bé bỏng phải ngày đêm nhớ người yêu mà mất ăn mất ngủ.

    Jimin ngày nào cũng chờ người yêu gọi dù biết người ta bận dữ lắm.

    Mấy lần gọi tới, cậu đều tỏ ra mình ổn, luôn mạnh miệng bảo rằng chỉ nhớ anh chút xíu thôi.

    Nhưng Jungkook luôn biết được, Jimin đang rầu lắm.

    Anh cũng nhớ cậu như muốn tắt thở luôn rồi, thiếu hơi của Jimin khiến anh khó chịu, nhiều lần không kiềm lòng được mà xém mua vé bay về rồi.

    Nhưng Jimin luôn ngăn anh, cậu nói sẽ chờ anh trở về nên Jungkook đành chấp nhận ở lại.

    Mọi chuyện vẫn cứ tiếp diễn, mới qua vài ngày mà Jimin sụt đi mấy cân.

    Hai cặp má nộn thịt như muốn hóp lại.

    Anh Jeon mấy lần nhìn thấy cậu qua màn hình là đã tức giận mắng cậu rồi, nhưng không dám nặng lời vì sợ cậu sẽ đổ vỡ bất cứ lúc nào.

    Tới tận cái ngày trước giao thừa 1 hôm, anh đã gọi cho Jimin vào sáng sớm.

    Anh biết mấy ngày nay cậu thức dậy trễ lắm, nên luôn gọi vào giờ trưa hay tối.

    Hôm nay nghe quản gia báo rằng Jimin đã dậy từ sáng sớm nên liền nhân lúc rảnh mà gọi ngay.

    Tới tận sau này, nếu nghĩ lại những chuyện ngày hôm đó, anh Jeon hẳn là không muốn đi công tác lần nào nữa đâu.

    Vừa nghe máy là đã thấy bất thường, Jimin im lặng rất lâu mới trả lời anh.

    " Jiminie, em có nghe thấy không vậy?

    Lên tiếng cho anh biết nào."

    " Kookiee..."

    Lúc này thì tim của Jungkook như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nó biểu tình đòi về nhà.

    Giọng Jimin nghẹn ngào, nói chỗ nghe chỗ không, đoán rằng ở phía bên kia máy, cậu đang khóc oà lên rồi.

    " Jiminie..."

    " hức...

    Jimin... nhớ anh..."

    Những lúc như này, Jungkook cảm giác như mình sắp sụp đổ tới nơi rồi, trái tim quặn lại đôi chút.

    Anh cố bình tĩnh lại trấn an cậu người yêu, cố để bản thân không kích động.

    " bé cưng, ngoan, đừng khóc, anh cũng nhớ em lắm.

    Anh gọi người mang đồ ăn lên phòng cho em nhé?"

    " dạ..."

    Miệng thì dạ vâng, mà nước mắt cứ tuôn trào.

    May là anh Jeon không gọi video đến, không thì Jimin sẽ ầm ĩ lên nếu thấy mặt anh người yêu.

    Cuộc nói chuyện sau đó kết thúc bằng câu nói " anh sẽ về sớm" của Jungkook.

    Jimin lại nước mắt nước mũi tèm lem ngồi trên giường.

    Đến tận khi dì Won giúp việc mang đồ ăn lên, thấy thế thì chỉ biết lắc đầu bất lực, đi đến dịu dàng lau mặt cho cậu.

    Biết cậu đang không có tâm trạng ăn nên dì chỉ nấu cháo cho cậu dễ nuốt.

    Mấy hôm nay Jungkook lâu lâu lại gọi đến hỏi dì về chuyện ăn uống của Jimin, hỏi quản gia về sinh hoạt của cậu.

    Dì Won cũng chỉ biết xót thương nhìn đôi trẻ đang đau buồn này.

    Jimin cứ sụt sịt mãi đến trưa thì chạy sang nhà anh Kim chơi với Yoongi.

    Yoongi vẫn luôn chào đón cậu, vẫn luôn an ủi và nghe cậu luyên thuyên kể những chuyện trên trời dưới đất.

    Đến cái đêm chuẩn bị giao thừa, Jimin đi tắm rồi lên giường gọi điện chúc năm mới và hỏi thăm ba mẹ Park cùng với ba mẹ Jeon, sau đó tính đi ngủ luôn vào lúc 9 giờ .

    Giao thừa sẽ không còn ý nghĩa nếu cậu ở một mình nữa.

    Năm nay sẽ không thức đón năm mới, để năm sau cùng anh đón giao thừa thì sẽ thích hơn.

    Nghĩ thế mà làm thật, Jimin lăn ra cuộn người trong đống chăn bông mà ngủ luôn.

    Đến tầm 11h giờ đêm, tự dưng giường lại lún xuống, sau đó một cánh tay xuất hiện ôm lấy eo cậu, kéo cậu vào lòng.

    Jimin giật thót, dù đang mơ màng nhưng lại cố mở mắt ra để nhìn người kia.

    Khi đã xác định là ai, Jimin bắt đầu oà khóc lên, ôm lấy cổ người kia chặt cứng.

    Ừ thì Jungkook đã không kiềm chế được mà mua vé máy bay trở về trong đêm hôm đó luôn, anh không chịu nổi việc thiếu đi Jimin vào lúc này.

    Ngồi trên máy bay mười mấy tiếng đã mệt mỏi lắm rồi, nhưng vẫn phải tăng tốc về đến nhà gặp người yêu.

    Khi vào đến phòng rồi, Jungkook mới hơi bất ngờ một chút.

    Căn phòng tối om, Jimin thì nằm trên giường thở đều đều.

    Cậu thật sự đã đi ngủ thay vì thức đón giao thừa.

    Đi tới gần hơn, khi đưa tay bật đèn ngủ cạnh giường thì mới thấy được khuôn mặt xanh xao kia.

    Đau lòng đưa tay vuốt má cậu vài cái, cái má nộn thịt búng ra sữa giờ đã hóp lại và nhìn có góc cạnh hơn.

    Jimin như một thiên sứ đang nằm ngủ trong đống chăn bông, nhẹ nhàng và thuần thiết.

    Jungkook hơi kéo cái chăn đang lấp kín người cậu ra một chút, bỗng dưng mắt lại co giật khi thấy cậu đang ôm một thứ gì đó trong người.

    Đó là cái áo mà Jungkook vẫn hay mặc ở nhà.

    Jimin trong vô thức đưa mũi tới ngửi ngửi, ôm chặt cái áo hơn khiến anh không lấy ra được.

    Không kiềm chế nổi mà leo lên giường ôm lấy cậu.

    Cũng nhờ vậy mà đánh thức người ta luôn.

    Ôm người yêu trong lòng, anh thầm trách bản thân sao lúc đó không quyết định đưa cậu theo cùng luôn.

    Nhưng cái bất lợi chính là Jimin khó sống ở nước ngoài.

    Đồ ăn không hợp khẩu vị, không thích ứng được với thời tiết bên đó, với cả dù mang Jimin sang đó cùng thì Jungkook vẫn sẽ để em ở một mình vì bận thôi.

    Jimin thút thít nằm trong lòng anh, cái áo kia ngay lúc nãy đã quăng xuống giường rồi.

    Cậu giấu khuôn mặt nhỏ nhắn của mình vào lồng ngực của anh, dùng giọng mũi mà nói khiến trái tim Jungkook yếu mềm.

    " Kookie, em nhớ anh..."

    " anh cũng nhớ em, bé cưng."

    Anh trao cậu cái hôn nhằm an ủi, Jimin không cự tuyệt mà còn đáp lại, cho đến khi hết dưỡng khí mới chịu buông nhau ra.

    Ngay lúc này hai người đang suy nghĩ, nên thức dậy đón giao thừa hay ôm nhau nằm ngủ luôn.

    Cuối cùng là vẫn ngồi dậy mà lên sân thượng của biệt thự để xem pháo hoa.

    Từ trị trí của căn biệt thự là đã thấy được pháo hoa phía xa xa rồi, nhìn rõ nét với một khoảng cách an toàn.

    Jungkook giờ này đã một thân đồ áo thun quần dài ôm bảo bối với đồ ngủ nhung đứng ở sân thượng xem những màn pháo nổ đẹp đẽ trên bầu trời đen mịt phía xa.

    Khung cảnh trông ấm cúng và hạnh phúc.

    đó là hình ảnh của một gia đình nhỏ có hai người.

    Sau đêm giao thừa hai ngày, Jungkook lại lên máy bay quay lại Anh để tiếp tục chuyến công tác.

    Lần này anh quyết định mang theo cậu đi cùng để không phải xảy ra tình trạng như trước.

    Jimin mấy hôm đầu bị thời tiết bên đó làm khó, đồ ăn cũng không vừa miệng.

    Nhưng sau cùng thì cậu vẫn cố gắng thích nghi để không làm anh Jeon lo lắng.

    Mà dạo này được đến phòng làm việc tại nước ngoài của Jungkook, Jimin mới phát hiện ra vài điều.

    Sự thật là thư kí tạm thời ở đây của anh Jeon thật sự rất đẹp, phong cách rất Tây.

    Mà cô nàng đó lại hay ở gần Jungkook.

    Điều đó lại khiến cậu phải đề phòng cô ta.

    Có mấy hôm cậu nháo lên với Jungkook, luôn hỏi rằng mấy ngày trước không có cậu bên cạnh, Jungkook có bị cô thư kí mê hoặc hay không.

    Jungkook luôn yêu chiều trả lời thật lòng nhất.

    Có hôm Jimin đã nói rằng:

    " nếu anh lén phén với cô nào, em sẽ méc ba mẹ Jeon."

    Jungkook có máu trêu người yêu trong người, liền đáp:

    " anh sẽ bảo rằng họ sắp có con dâu mới, sẽ không bị ba mẹ trách."

    "..."

    Lời đã nói ra thì không nuốt ngược vào được nữa, Jungkook mất ba ngày để xin lỗi Jimin.

    ____________________________________
     
    [ Kookmin ] Ceo Jeon Có Một Chiếc Mèo Đáng Yêu[Cv]
    Chap 8


    Đã sắp xuân rồi nên trời dường như mát mẻ hơn, vơi đi bớt cái lạnh của mùa đông.

    Jimin nằm trên giường, lòng thầm nguyền rủa con người kia vì dám về muộn, hại cậu phải tự ôm chăn ngủ.

    Nằm mãi cũng chẳng ngủ được, Jimin nằm nhìn lên trần nhà suy nghĩ.

    Chuyện là lúc chiều nay cậu và anh có cãi nhau.

    Jimin bực mình vì cái tính ghen không đúng chỗ của anh Jeon.

    Cậu chỉ là đứng nói chuyện về dự án thiết kế sắp tới với một đàn anh lớn hơn thôi.

    Không biết mắt nhìn nào Jungkook cho rằng Jimin đang thân thiết với anh chàng kia.

    Quả thật là anh ta có thích Min nhỏ nhà ta, nhưng cậu thì không thích anh ta, chỉ là làm cùng dự án nên mới bàn bạc chút thôi.

    Thế mà anh Jeon lại giận lên rồi trách cậu.

    Jungkook trách cậu quá ngây thơ, quá phóng thoáng, bất kì ai cũng nói chuyện được dù tốt hay xấu.

    Jimin giải thích rồi nhưng cuối cùng vẫn cãi nhau.

    Cậu đã nghĩ rằng Jungkook chưa bao giờ tin tưởng mình.

    Thế là cậu quay lưng cự tuyệt với anh.

    Mà anh Jeon cũng không vừa gì, anh nói mãi mà cậu không nghe lời nên cũng giận luôn.

    Vì cuộc bất đồng lúc chiều mà giờ Jimin phải nằm ngủ một mình vì người kia chưa về.

    Giận thì giận đấy, nhưng cậu vẫn không chịu nổi nếu thiếu người yêu.

    Nằm lăn lộn trên giường tới tận gần 1 giờ sáng.

    Đang bắt đầu phát cáu thì Jimin nhận được điện thoại từ Taehyung.

    Chưa cần nghe máy Jimin cũng đoán được chuyện gì, anh Kim gọi Jimin lúc nửa đêm thì chắc chắn là cậu lại phải tới bar để đem người về rồi đây.

    " alo, Jimin à..."

    " vâng em đây, Jeon Jungkook lại say nữa đúng không anh?"

    Taehyung có chút giật mình bởi ngữ điệu của Jimin, cậu giận không phải là không lường trước được, mà tại nó đáng sợ quá...

    " ừm...

    Jiminie, em đến đón Jungkook về nhé.

    Xin lỗi vì không thể đưa anh ấy về giúp em, tại bây giờ anh cũng phải về với Yunki, không thì đêm nay sẽ ngủ sofa mất."

    Khẽ thở dài, Jimin đành chấp nhận số phận mà ngồi dậy khoác thêm áo vào để đi đón người.

    " vâng, anh chờ em đến đó rồi hãy về ạ, sẽ nhanh thôi.

    Em chỉ lo anh ấy ở một mình thì không hay."

    " được, em cứ đến đi, anh giao người xong rồi mới đi."

    " cảm ơn anh."

    Nói xong liền tắt máy, Jimin lại mang trên mặt vẻ hung dữ, sẵn sàng tẩn cho người kia một trận rồi.

    Giờ này thì trễ rồi, cậu đành phải gọi tài xế đến đưa đi.

    Dù biết là sẽ làm phiền người khác, nhưng cậu chẳng biết lái xe, lại nghĩ giờ đã trễ nên không bắt xe được.

    Tới được bar thì chắc đã là hơn 1h sáng.

    Jimin khẽ kéo áo che kín người lại, cậu không thích cái gió buổi đêm chút nào.

    Vào trong mà không đắn đo gì, cậu tiến thẳng tới chỗ mà Taehyung đang vẫy tay lên.

    Jimin ghét cái chốn đông người ồn ào này, cậu đã phải né qua lại để không đụng phải ai trong đó.

    Đến khi đã đứng trước mặt hai con người kia, Jimin lại khẽ nhăn mày.

    Jungkook say khướt nằm lèm bèm trên ghế, tửu lượng của anh vốn rất cao, hôm nay lại say như này thì chắc rằng là uống rất nhiều.

    Taehyung cũng một mặt đỏ chót, cậu đoán là anh Kim cũng say lắm rồi, mà ít ra cũng còn tỉnh táo đôi phần để gọi cho cậu.

    " Taehyung à, em đến rồi nên anh cứ về trước đi nhé, Yoongi sẽ lo lắng đấy."

    " được rồi, em đưa anh ấy về cẩn thận nhé, tạm biệt."

    Taehyung nói xong liền đứng lên đi về, anh đoán là y nhà anh cũng đang còn thức ở nhà chờ anh.

    Trước khi đi anh đã nói rằng không cần chờ, vì anh hứa sẽ đi giải sầu với Jungkook rồi.

    Nhưng y nhà anh có bao giờ nghe lời đâu, chắc chắn là còn thức.

    Điều đó khiến anh càng phải nhanh chóng trở về.

    Quay lại với cặp đôi kia, Jimin bày ra vẻ mặt chán ghét nhìn Jungkook.

    Đây không phải lần đầu cậu nhìn người yêu với ánh mắt như thế, anh Jeon cũng không bao giờ trách vì đã quen với bộ dạng đanh đá này rồi.

    " đồ đáng ghét Jeon Jungkook, em sẽ đánh anh khi anh tỉnh lại vào sáng mai!"

    Jimin dùng sức mà dìu Jungkook ra ngoài, đi gần đến cửa xe thì Jungkook bỗng vùng vẫy.

    " này!

    Cậu là ai, sao lại dám động vào người tôi?"

    Lúc này chỉ số bình tĩnh của Jimin gần như sắp thành âm luôn rồi.

    Nhưng nếu cậu để anh Jeon ở đây, sẽ có ai đó thấy anh đẹp quá rồi bắt đi mất, Jimin sẽ mất của.

    " anh thôi đi, mau đứng lên rồi đi về, em buồn ngủ lắm rồi."

    " không, né ra!

    Tôi gọi người yêu tới đón!"

    Ai cơ?

    Anh tính gọi ai?

    Jimin đen mặt nhìn anh, khẽ thở dài.

    Cậu cũng muốn chờ xem anh sẽ gọi ai đến, cậu không ngại đánh ghen ngay chỗ này đâu.

    Nhưng những lúc như này thì cần nhất là sự bình tĩnh của cậu.

    Jimin tiến đến, hôn chụt vào môi Jungkook nhằm trấn an anh, thế nhưng có vẻ là phản tác dụng.

    Jungkook ngay sau đó liền hoảng hốt mở to mắt.

    Anh đưa tay đẩy Jimin khiến cậu mém ngã ra đất.

    "Thôi thì anh ráng đêm nay ngủ ngoài đường đi, mai tôi đến đón."

    Jimin nổi giận quay lưng đi tới xe, bước lên xe rồi đóng cửa.

    Cậu không vội đi liền, chỉ ngồi chờ xem người kia sẽ làm gì.

    Ấy thế mà anh Jeon lại đứng đần một chỗ.

    Chú tài xế thấy cục diện nhìn có vẻ phức tạp nên liền lên tiếng.

    " cậu chủ nhỏ, hay tôi ra ngoài đỡ cậu ấy vào xe nhé."

    " chú không cần lo, kệ anh ta đi."

    Jimin mà giận thì lời nói cũng thành sắt thép.

    Bác tài xế chỉ biết im lặng chờ xem tình thế ra sao.

    Ngồi trong xe tầm vài phút, điện thoại cậu bỗng rung lên.

    Jimin cầm lên xem, phát hiện người kia đang gọi mình thì lại thấy khó hiểu.

    Chờ vài đợt chuông thì mới bắt máy.

    " anh gọi làm gì?"

    " em ơi..."

    Jimin thoáng giật mình bởi giọng nói nghẹn đi đôi chút của Jungkook, nhìn ra cửa thì đã thấy anh ngồi thụp xuống nền đất từ bao giờ.

    Cậu liền mở cửa xe đi xuống, nhưng không vội bước đến chỗ anh.

    " sao thế?"

    Jimin thiếu kiên nhẫn khi người lớn hơn mãi im lặng.

    Chờ một lúc thì người kia mới lên tiếng.

    " anh xin lỗi bé, anh là thằng tồi."

    " gì cơ?"

    " vừa nãy có thằng nhóc nào dám ôm anh, anh còn để nó nhân cơ hội mà hôn mình.

    Anh đẩy nó ra thì nó thái độ với anh, em đến đây tẩn nó một trận đi!"

    Jimin nghe người yêu kể lại nỗi bức xúc của anh, mà thủ phạm lại chính là cậu.

    Jimin dở khóc dở cười bước tới chỗ của Jungkook.

    " anh bị ngốc à Jungkook, say vào là như mất não."

    " sao em gọi anh là Jungkook, anh là Kookie của em mà..."

    Ra là vậy, anh vùng vẫy với Jimin là vì cậu gọi anh là Jungkook.

    Trước giờ Jungkook vốn quen với việc Jimin gọi mình là Kookie, nay nghe Kookie là đã dãy đành đạch lên rồi.

    Tắt máy, Jimin đi thẳng tới chỗ người yêu, cúi người ngồi đối diện với Jungkook.

    Cậu khẽ nhẹ giọng lại, lần này mà không chịu về nữa là cho ngủ ngoài đường thật đấy.

    " Kookie, em tới đón anh nè."

    " Jiminie của anh đến rồi, em phải xử nhóc biến thái lúc nãy cho anh!"

    Jungkook nghe tên gọi Kookie liền khẳng định ngay là Jimin, anh nhào người đến ôm cậu chặt cứng.

    " về thôi, anh hư quá, dám uống say như vậy.

    Nếu em ngủ rồi mà không đến thì có phải là anh ngủ luôn trong chỗ đó rồi không."

    " anh hư, anh hư.

    Jimin phạt anh đi, anh sẽ không cãi lại đâu."

    Jungkook nói chuyện với giọng say mèm, Jimin cũng không nặng nhẹ nữa mà đỡ anh đi tới xe.

    Lên xe xong thì liền bảo tài xế lái về nhà liền.

    Jungkook miên man ngồi dựa vào vai Jimin ở ghế sau.

    Anh cứ dụi đầu mãi làm Jimin hơi bực.

    Nhưng cũng đành ngồi im.

    " bé cưng, anh xin lỗi..."

    Jungkook bỗng nhiên lên tiếng làm Jimin hơi bất ngờ, anh đã xin lỗi lúc nãy rồi còn gì, giờ xin lỗi chi nữa cho mệt.

    " lại sao nữa?"

    " anh xin lỗi vì đã nặng lời với em, anh biết em cần phải giao lưu với bạn bè nhưng anh không chịu nổi nếu nhìn em thân mật với kẻ khác."

    Lòng Jimin bỗng mềm nhũn ra, nó cho thấy cậu lại nhẹ dạ rồi.

    " em cũng xin lỗi vì làm quá lên với anh."

    " không, em không sai gì hết bé cưng.

    Là anh không nghe theo em.

    Anh hứa lần sau sẽ tin tưởng em nhiều hơn, anh cãi lại thì em cứ phạt.

    Anh yêu em nhất, bảo bối nhỏ của anh."

    Từng lời như rót mật vào trái tim Jimin, ngọt ngào và khó cưỡng lại.

    Jimin đưa tay ôm lấy mặt người yêu, rải thật nhiều nụ hôn lên mặt anh.

    Jungkook không cự tuyệt, để cậu cứ hôn.

    Anh kéo Jimin lại gần hơn, bọc cậu vào lòng và hít hà mùi hương mát dịu trên mái đầu mềm.

    Jimin mỉm cười dựa vào lòng anh.

    " may mà anh còn biết điều đấy."

    Bác tài xế ngồi đằng trước nghe được tất cả những lời nói của đôi trẻ phía sau.

    Bác không nhìn lên kính chiếu hậu để xem tình hình vì chắc chắn là đã yên ổn rồi.

    Việc hai con người một lớn một nhỏ vờn nhau đã là chuyện thường niên trong căn nhà đó rồi, ai làm ở đó thì đều chứng kiến cả thôi.

    Mới nhìn thì cảm giác thật lố bịch, nhưng mãi thì thành quen, sau này lại thấy tình cảm của họ thật sâu đậm.

    Jimin luôn là liều thuốc phiện với Jungkook, anh có dùng cả đời để cai thì cũng không dứt ra được.

    Còn Jimin thì luôn đóng vai một liều thuốc ngây nghiện mạnh, luôn khiến con nghiện kia phải dây dưa không dứt.

    Từ lâu cả hai đã xem nhau là tất cả rồi, không thể xa.

    ____________________________________

    Mong m.n ủng hộ ạ.

    Còn vài chap nữa là End r ạ
     
    [ Kookmin ] Ceo Jeon Có Một Chiếc Mèo Đáng Yêu[Cv]
    chap 10


    " khi nào hai đứa mới cưới?"

    " khụ...!"

    Cái gì vậy nè?

    Mẹ Jeon tự dưng nói thế làm cho cậu bị sặc cơm.

    Jungkook hạ đũa xuống, lấy giấy ra vừa xoa lưng vừa lau miệng cho Jimin.

    Chả là dạo này mẹ Jeon cứ than rằng lâu quá không gặp nên nhớ Jimin rất nhiều.

    Đôi trẻ nhân dịp cuối tuần liền về ăn cơm cùng ba mẹ Jeon.

    Điều khiến Jimin bất ngờ nhất lúc này là sao mẹ Jeon lại nói về vấn đề cưới.

    Trước nay bà chưa từng đề cập tới nó, bà luôn để cho cả hai tự quyết định con đường của mình.

    Thế mà hôm nay, không biết có chuyện gì mà mẹ Jeon lại muốn nói về chuyện này.

    " cưới sớm cũng tốt, ta thấy hai đứa cũng đã ở với nhau lâu lắm rồi."

    Ba Jeon cứ như thế mà đồng tình với câu hỏi của mẹ Jeon.

    Ông thấy rất rõ về mối quan hệ của hai người.

    Tình yêu của hai bạn trẻ đã đơm hoa kết trái, cũng nên tới lúc chính thức trở thành vợ chồng hợp pháp.

    " bọn con chưa sẵn sàng, con nghĩ đến khi Jimin tốt nghiệp xong thì bọn con sẽ tính tiếp chuyện này."

    Jungkook lên tiếng, hơn ai khác, anh hiểu rõ nhất người yêu của mình.

    Đúng như anh nói, Jimin vẫn chưa sẵn sàng cho chuyện này.

    Đã có vài lần anh nói với Jimin, Jimin luôn hứng khởi nói rằng cậu cũng muốn cưới anh.

    Nhưng sâu bên trong, chính Jimin lại là người không đủ can đảm để đối mặt với chuyện gia đình.

    Jimin nãy giờ được anh Jeon xoa lưng thì cũng thấy đỡ hơn.

    Em cảm thấy vô cùng bối rối.

    Người ta thường hay nói: một tình yêu đẹp được kết thúc bằng một đám cưới thật đẹp.

    Đám cưới chứng minh với xã hội rằng họ là vợ chồng, trở thành một gia đình mới.

    Jimin cũng muốn có một gia đình nhỏ chỉ cần hai người là cậu và Jungkook, nếu muốn thì có thể nhận nuôi em bé.

    Thế nhưng cậu lại sợ phải đối mặt với những biến cố sau khi cưới.

    Đã có nhiều tình yêu rất đẹp, nó đẹp tới mức khiến người khác ghen tỵ.

    Rồi nó được kết thúc bởi việc hai người cưới nhau.

    Sau khi cưới thì sao?

    Cả hai sẽ cùng nhau gánh vác những công việc vất vả, chia sẻ những gánh nặng.

    Nhưng cho đến khi có một trong hai người không chịu nổi nữa thì sao?

    Sẽ có một kẻ bỏ đi và một kẻ ở lại.

    Hoặc mọi thứ kết thúc với việc ly hôn.

    Đó là chuyện mà Jimin luôn không muốn đối mặt.

    Buổi cơm cũng sớm kết thúc, suốt buổi Jimin cứ trầm ngâm mãi.

    Cậu chưa lần nào trở nên ít nói như vậy, vẻ hoạt bát thường ngày bỗng biến mất.

    Ba mẹ Jeon cảm thấy mình đã sai khi hỏi đến chuyện này, đáng ra họ nên chờ thêm một thời gian.

    Mẹ Jeon chỉ muốn tốt cho cả hai, bà chắc chắn con trai của bà đã dành trọn trái tim của nó cho đứa nhỏ kia.

    Bà cũng khẳng định rằng Jimin yêu Jungkook rất nhiều, thế nên bà mới thúc đẩy cả hai mau cưới.

    Ngay cả khi lên xe trở về nhà, Jimin cũng im lặng rất lâu.

    Jungkook cảm thấy không thoải mái một chút nào, anh đưa tay sang nắm lấy bàn tay trắng nõn nhỏ nhắn, mắt vẫn nhìn thẳng chăm chú lái xe.

    Xoa xoa bàn tay ấy, anh nói:

    " Jiminie, em đừng suy nghĩ nhiều, không phải là mẹ anh ép ta cưới đâu.

    Anh sẽ chờ em mà, chờ đến khi em sẵn sàng..."

    Jimin nhắm chặt mắt lại, bàn tay bé xinh nắm lại tay Jungkook, siết chặt lấy tay anh.

    Cậu không nói gì hết, nhưng anh biết là cậu hiểu ý anh.

    Anh tự nguyện chờ đến khi nào cũng được, chờ đến cuối đời cũng chẳng sao.

    Không cần cưới cũng được, chỉ cần Jimin mãi bên anh...

    Cả hai cứ thế mà im lặng cả quãng đường.

    Jimin không muốn cảm thấy khó xử nên ngủ luôn ngay sau đó, tay vẫn nắm chặt tay anh.

    Khi chờ đèn đỏ, Jungkook nhanh tay lấy chiếc chăn bông luôn được để ở ghế sau ra rồi đắp lên cho cậu.

    Bàn tay của cả hai vẫn luôn nắm lấy nhau, Jungkook tập trung lái xe nhưng sâu trong ánh mắt lại chứa lên nhiều suy tư.

    Ngay hôm sau, Jimin tan học sớm nên liền đến nhà SeokJin.

    Cậu nghĩ lúc này thì cậu cần một chút kinh nghiệm của người đã cưới.

    Cậu không để Jungkook đưa đi vì anh vẫn còn trong giờ làm việc mà gọi cho tài xế riêng , dự định đi sớm rồi về sớm vì cậu không có xin phép anh Jeon.

    Khi đến nơi, Jin ra đón cậu với vẻ mặt ngạc nhiên, anh không nghĩ là Jimin sẽ đến nhà mình mà không báo trước, thậm chí là không có Jungkook đưa đi.

    Jimin sau khi ngồi xuống bộ sofa giữa phòng khách của nhà anh Jin, cậu liền kể hết mọi chuyện và suy nghĩ của mình cũng như những câu hỏi đại khái như là " cậu nên làm gì?"

    SeokJin nghe xong thì ra vẻ suy tư, anh đang suy nghĩ rằng nên đưa ra lời khuyên nào thì đúng.

    Cuối cùng vẫn hạ chốt một câu:

    " anh biết em sợ những việc xấu sau khi cưới, anh cũng từng sợ như em.

    Jimin à, Jungkook nó muốn cưới em, nó chắc chắn bản thân sẽ lo được cho em nên mới muốn cưới em.

    Thậm chí thằng bé cũng đang trên con đường thành công của sự nghiệp, anh nghĩ nó sẽ không để em chịu khổ.

    Nhưng quan trọng là ở em, em chỉ vì sợ hãi nên đã không nghĩ cho cảm giác của Jungkook, anh chắc là thằng bé đã buồn lắm."

    Jimin nghe xong thì có chút bối rối, cậu nhận ra đúng thật là bản thân chỉ nghĩ cho mình thôi.

    Cậu luôn miệng bảo muốn cưới người kia, khiến người ta cũng ao ước được cưới cậu về.

    Rồi cuối cùng thì sao?

    Cậu lại lấy lý do là bản thân chưa sẵn sàng để từ chối nó, từ chối mong muốn chỉ người kia.

    Hơn ai khác, SeokJin trải qua nhiều chuyện hơn Jimin nhiều.

    Ở cái thời của anh và Namjoon, các bậc phụ huynh của họ không có dễ tính như ba mẹ Jeon hay ba mẹ Park.

    Họ không chấp nhận con mình hẹn hò một đứa con trai và cưới người đồng giới.

    Namjoon và Jin mua nhà ở ngoài ngoại ô một phần vì sở thích của Jin và là để trốn tránh gia đình.

    Cả hai không muốn mang danh bất hiếu, nhưng lại càng chẳng muốn ai khác phá đi chuyện tình đẹp đẽ này.

    Nhưng yêu là một chuyện, cưới là một chuyện.

    SeokJin luôn thề rằng sẽ ở bên Namjoon suốt đời, nhưng tới khi Namjoon ngỏ lời muốn cưới thì anh lại trở nên bối rối, y hệt như Jimin lúc này.

    Anh sợ cưới xong thì sẽ không còn là một tình yêu đẹp nữa, anh sợ sẽ có ngày cả hai không chịu nổi áp bức của gia đình và có khi là xã hội, sẽ có một trong hai rời đi.

    Nếu Namjoon rời đi, anh sẽ chết thật đấy.

    Nhưng cuối cùng thì SeokJin vẫn đưa ra được quyết định.

    Bây giờ thì cả hai vẫn sống hạnh phúc và điều vui mừng hơn nữa là anh và Namjoon đang dần được gia đình đối phương chấp nhận.

    Vì thế nên với tư cách là người từng trải, SeokJin cố gắng đưa ra lời khuyên đúng đắn cho Jimin.

    Jimin ở nhà Jin cả buổi chiều, về đến nhà thì trời đã tối đen.

    Bước vào nhà cậu thấy Jungkook đang ngồi ở sofa, mắt nhắm chặt lại nghĩ gì đó.

    Không nói không rằng cậu liền đi đến ngồi vào lòng anh.

    Jungkook ngửi được mùi thơm quen thuộc, cảm nhận được cơ thể kia là ai liền đưa tay ôm lấy người kia.

    Đưa mũi ngửi lấy mùi đào từ mái đầu đen bồng bềnh.

    Anh xoa xoa cái eo nhỏ của người trong lòng, thủ thỉ vài câu:

    " nếu muốn đến nhà Jin hyung thì cứ nói với anh, anh sẽ đưa em đi."

    " em có tài xế mà, em không muốn anh phải mệt mỏi chạy đường xa."

    Jimin đáp lại lời anh, em dựa hẳn người mình vào lòng Jungkook, thoải mái nhắm mắt theo.

    Cứ như thế, cả hai ngồi trên sofa hết 10 phút, sau đó thì Jungkook bắt đầu muốn đứng lên.

    " đi tắm thôi, em đi cả ngày nay rồi."

    " Jungkook...."

    Jungkook giật mình mở mắt ra, anh cúi đầu nhìn người trong lòng.

    Bỗng dưng cậu lại gọi tên thật của anh khiến anh bất ngờ.

    Chỉ khi nào cậu giận anh hoặc có chuyện nghiêm túc muốn nói thì mới gọi như thế.

    Jimin vẫn nhắm mắt mà dựa vào lòng anh, bàn tay nhỏ lại đưa lên vuốt ve lấy từng đường nét trên khuôn mặt của người kia.

    " Jungkook, em muốn cưới anh."

    Chỉ một câu thôi, Jimin chỉ cần nói một câu thôi là đã khiến mọi giác quan trong cơ thể của Jungkook như ngừng hoạt động.

    Mọi thứ cứ như trong mơ, anh muốn mau tỉnh lại để bản thân đừng bị lúng sâu vào giấc mơ này.

    Nhưng hình như nó là thật rồi.

    Jungkook biết đây không phải mơ khi Jimin bỗng dưng đứng đậy, sau đó lại ngồi xuống đùi anh, áp mặt vào lồng ngực rắn chắc của anh mà thầm thì:

    " em muốn cưới anh..."

    Jungkook sau khi trải qua vào phút mất ý thức không suy nghĩ được gì thì cuối cùng cũng đã bình thường lại.

    Anh xốc Jimin lên, hôn vào cánh môi mềm của cậu.

    Jimin không cự tuyệt mà để Jungkook cứ ngấu nghiến lấy môi mình.

    Cho đến khi cảm thấy rằng Jimin sắp không thở nổi thì mới chịu buồng cánh môi đã sưng phồng do bị mút nãy giờ ra.

    Jungkook ôm Jimin chặt hơn nữa, anh siết chặt như thể muốn thảm luôn cậu vào lòng.

    Giờ có đánh chết thì anh cũng không quên được lời cậu vừa nói đâu.

    " anh đã nói rằng anh có thể c-..."

    " em sẵn sàng rồi."

    "..."

    " em muốn cưới Jungkook, em muốn trở thành gia đình của Jeon Jungkook."

    Ngay lúc này, Jungkook thật sự muốn rằng khoảng khắc này chậm lại, để anh cảm nhận niềm hạnh phúc dâng trào này lâu hơn.

    Hai con người một lớn một nhỏ cứ ôm nhau ngồi trên sofa mãi cho đến khi dì Won bảo sắp có cơm thì Jungkook mới chịu vác người kia đi tắm.

    Bữa cơm hôm đó có vẻ đặc biệt hơn mọi khi.

    Không chỉ hai con người kia đang chìm trong hạnh phúc thì ngay cả người làm trong nhà cũng cảm thấy vui mừng thay.

    Dì Won không kiềm nổi nên đã khóc, bà luôn muốn chúc phúc cho đôi trẻ kia.

    Hôm sau, Jungkook gọi về nói với gia đình chuyện này khi mà Jimin còn đang say giấc trên giường với đống chăn bông.

    Ba mẹ Jeon nghe xong thì vui mừng không thôi, đã lên tư thế chuẩn bị sang nhà Park hỏi rể.

    Mẹ Jeon đã chờ ngày này lâu lắm rồi, bà chờ ngày Jimin về làm dâu của bà lâu lắm rồi.

    Ngay cả ba Jeon thường ngày trầm tính thì hôm nay cũng biết mỉm cười.

    Thật tình mà nói thì ông rất hài lòng với tính tình cũng như con người của Jimin, nghe tin thằng bé chịu gả cho con trai mình thì mừng không thôi.

    Thế là nhà ông bà Jeon hôm đó cứ như có hội lớn vậy.

    Kết thúc cuộc gọi, Jungkook quay lại giường dỗ bảo bối dậy.

    Nhẹ nhàng kéo Jimin ra khỏi đống chăn bông, anh thủ thỉ vào tai cậu:

    " Jiminie, bé cưng của anh, dậy thôi."

    " ư~...Koo..kie."

    Jimin kéo dài giọng làm vẻ dễ thương để có thể ngủ thêm nữa.

    Nhiều lần muốn cứng rắn lắm nhưng cuối cùng thì Jungkook cũng chịu thua, đành thương tình mà cho cậu ngủ thêm vài phút.

    Lúc này lòng Jungkook như có mật ngọt, anh thấy hạnh phúc vô cùng.

    Ngay khi Jimin nói muốn cưới anh, Jungkook đã nghĩ đến việc chờ em tốt nghiệp là liền cưới.

    Đúng vậy, phải cưới liền cho nóng!

    Ôm lấy Jimin vào lòng, anh rải từng nụ hôn lên khuôn mặt bầu bĩnh kia, không bao lâu nữa thì người đang nằm trong lòng này sẽ là cậu vợ bé nhỏ của anh.

    Nghĩ thôi cũng thấy hạnh phúc lắm rồi.

    Jimin bị hôn khắp mặt thì cuối cùng cũng chịu mở mắt ra.

    Đôi mắt hé ra lim dim như thể chưa muốn dậy.

    Cậu đưa tay ôm lấy Jungkook, hôn lên cổ của anh, nói bằng giọng mũi:

    " Kookie, em yêu anh"

    " anh cũng yêu em, bé cưng."

    Cả hai ôm nhau nằm trên giường một lúc lâu, cuối cùng thì Jimin cũng bị trễ học và Jungkook thì lại trễ giờ đến công ty.

    Thế mà hai người kia lại chẳng quan tâm mà vẫn ân ái nhau ngay cả trong lúc ăn.

    Tới lúc Jungkook có mặt tại công ty ngay sau khi đưa Jimin đi học thì đã trễ một tiếng đồng hồ rồi.

    ___________________________________
     
    [ Kookmin ] Ceo Jeon Có Một Chiếc Mèo Đáng Yêu[Cv]
    chap 11


    Hôm nay anh Jeon cùng bé Park trở về nhà của ba mẹ Park.

    Đại khái thì hôm nay, gia đình Jeon muốn sang hỏi gia đình Park việc gả dâu.

    Vì thế nên cả hai cũng phải có mặt.

    Mẹ Park vừa gặp mẹ Jeon là liền dắt tay vào nhà như thể chị em ruột.

    Hai lão gia đi sau cũng trò chuyện vài câu.

    Vào đến phòng khách thì tất cả cùng ngồi vào bàn.

    Hai bạn trẻ thì lại đứng về phía phụ huynh của mình, đối diện với nhau.

    Mẹ Jeon không vòng vo mà vào thẳng vấn đề.

    " anh chị Park, tôi nghĩ hai đứa nhỏ nhà chúng ta đã đủ lớn rồi, đủ trưởng thành rồi, cũng nên nghĩ tới chuyện cưới xin thôi.

    Tôi chắc chắn chúng tôi không để con của anh chị chịu thiệt thòi đâu, chỉ mong anh chị gả bé con cho thằng con nhà tôi."

    " trời ạ, hai đứa nó quen hai bao lâu rồi cơ chứ?

    Chúng tôi từ lâu cũng đã xem Jungkook như con trai của mình rồi.

    Tôi nghĩ Jimin nhà tôi cũng muốn được gả đi, không cần chúng tôi phải quyết định đâu."

    Hai bà mẹ nói chuyện với nhau trông rất ăn ý.

    Một bên muốn nhà bên kia nhanh chóng gả con trai cho nhà mình, một bên thì muốn gả con trai mình ngay lập tức luôn rồi.

    " thế nên là..."

    " gả!

    Chọn ngày lành tháng tốt, chúng tôi gả thằng bé này về nhà anh chị luôn."

    Mẹ Jeon không khỏi vui mừng trước câu từ vừa rồi của mẹ Park.

    Cuộc nói chuyện chẳng mất quá nhiều thời gian, ngay từ đầu nó đã được quyết định trước rồi.

    Hai nhà nhìn nhau cười nói rất vui vẻ.

    2 bên chưa gì đã chọn ngày luôn tại chỗ rồi, còn nhắc đến việc chọn chỗ diễn ra tiệc cưới.

    Cuộc nói chuyện hẳn là vui, thế mà chỉ có một người là im lặng và trông chẳng vui chút nào.

    Jungkook đứng đối diện cứ nhìn chằm chằm Jimin, anh thấy được vẻ mặt đơ đơ của cậu.

    Trong lòng thấp thỏm về việc Jimin thật sự chưa sẵn sàng, anh không muốn ép buộc cậu phải lấy anh vào lúc này.

    Anh Jeon cứ mãi mang cái thất vọng đó giấu vào lòng, trầm ngâm nhìn Jimin từ đầu tới cuối.

    Mãi cho đến khi cậu vỗ nhẹ vai của hai bậc phụ huynh đang ngồi.

    " ba, mẹ... con có phải con trai hai người không vậy?..."

    Câu nói của Jimin làm cả hai nhà im lặng và bất ngờ.

    Ba mẹ Jeon thì lo sợ Jimin vẫn chưa muốn làm dâu nhà họ.

    Ba mẹ Park thì lo rằng con trai mình đang gặp vấn đề gì đó.

    Ba Park lấy lại vẻ bình tĩnh trước vợ mình, ông hỏi :

    " con không muốn cưới Jungkook à?"

    Nghe tới đây, không chỉ ba mẹ Jeon lo sợ mà ngay cả Jungkook cũng sợ đến muốn xanh mặt.

    Anh đang lo lắng thật sự.

    " trời ạ, ít ra ba mẹ cũng phải níu kéo con lại chút chứ.

    Mới đó mà đã mạnh miệng đòi gả con đi rồi, thì ra hai người muốn con ra khỏi nhà này sớm."

    Trước câu nói ngây thơ của Jimin, ba mẹ Park đỡ trán không biết nên nói gì.

    Thế nhưng ba mẹ Jeon lại thầm thở phào một hơi, thế mà cứ nghĩ là sắp mất dâu.

    Jungkook thầm cười trong lòng, thiếu điều muốn phát ra tiếng.

    Jimin vẫn mãi trẻ con, ngây ngô như thế, không ngờ chỉ vì bị gả quá nhanh nên mới trưng bộ mặt khó ở như nãy giờ.

    Thế mà lại làm cho gia đình anh một phen hú hồn.

    Thế là chuyện cưới xin đã bàn xong, hai phu nhân háo hứng tới mức chọn được ngày lành cũng như địa điểm diễn ra tiệc luôn rồi.

    Hai lão gia thì ra ngồi đánh cờ ngoài sân sau nhà, miệng luôn nói về hành trình nuôi lớn con trai của mình.

    Đại khái như ba Jeon nói:

    " từ nhỏ đến lớn, tôi nuôi nó từng ngày thế mà lúc nào cũng trưng cái mặt như đá ra nhìn tôi mỗi ngày.

    Thế mà đến khi nó gặp con trai nhà anh, nó như trở thành người khác.

    Nhiều khi thấy nó cười mà tôi nghĩ là mắt tôi có vấn đề.

    Nó cưng thằng nhỏ nhà ông lắm, thiếu điều nó muốn đội Jimin lên đầu."

    " tôi cũng chẳng khác là mấy, thằng nhỏ nhà tôi nghịch ngợm, chẳng lo học hành.

    Thế mà tới khi nó gặp con trai ông, nó liền ngoan ngoãn hơn trước.

    Nó theo trai mấy năm xong lại về nhà làm dâu người ta luôn."

    " làm phụ huynh như chúng ta thật mệt..."

    Khi các bậc ba mẹ đang bàn bạc với nhau, hai bạn trẻ lại rủ nhau ra vườn của nhà Jimin ngồi.

    Họ không muốn bàn về chuyện chọn chỗ hay chọn ngày, vì chỉ cần Jungkook muốn ngày nào thì sẽ cưới luôn ngày đó.

    Chỉ là đang để cho hai phu nhân vui vẻ một chút thôi.

    Lúc này, Jimin đang ngồi trên chiếc ghế được lót đệm êm ái mà ăn đào, Jungkook thì ngồi kế bên ngó nghiêng xung quanh.

    " nhà em sao trồng nhiều cây đào vậy?"

    " mẹ thích đào."

    " nếu em còn ở với ba mẹ, chắc hẳn mấy cây đào này không mọc nổi trái."

    Jimin không trả lời, im lặng thừa nhận.

    Quả thật nếu cậu còn ở với ba mẹ, thì mấy cây đào này chẳng có trái nổi với cậu đâu.

    Jimin cũng thích đào, cậu có thể ăn đào cả ngày.

    Jungkook nghiêng người đưa mũi vào cái cổ trắng ngần của người kia, thỏa mãn với mùi hương đang bám trên người cậu.

    " người em toàn mùi đào, thơm quá."

    " đừng có ngửi nữa, trông anh như tên biến thái vậy."

    " lúc nãy em làm anh đau tim."

    Jungkook đột nhiên đổi chủ đề khiến Jimin phải quay sang nhìn.

    Cậu biết anh đang nói về chuyện gì.

    " em đã bảo là muốn cưới anh mà, không nuốt lời đâu.

    Chỉ là chưa ngờ được mình bị gả đi nhanh như vậy ."

    Cậu nói xong liền cắn thêm một miếng đào to ngập cả họng.

    Trông cái cách ăn chẳng giống ai, Jungkook chỉ biết phì cười trước sự đáng yêu của em người yêu.

    " anh sẽ không để em chịu khổ, bé cưng."

    " em biết."

    Khung cảnh trời xanh cùng với hai con người đang ngồi nói những lời yêu thương với nhau trông đẹp đến lạ thường.

    Cho đến khi các bậc phụ huynh đã bàn giao xong với nhau, ba mẹ Jeon lại ra về.

    Jimin vì lâu ngày chưa gặp nên muốn ở qua đêm với ba mẹ.

    Mẹ Park thấy thế cũng bảo Jungkook ngủ lại cùng em, mẹ Park thừa biết không có con rể thì thằng con của mình sẽ không ngủ ngon.

    Chỉ là Jimin nhớ nhà nên mới ở lại chứ dễ gì mà em chịu xa Jungkook.

    Đến tối thì mọi người chuẩn bị vào phòng ngủ, ba Park đang đi trên hành lang thì gặp phải anh Jeon.

    Jungkook vừa thấy liền cúi người, lễ phép chào người lớn hơn.

    " bác trai!"

    Ba Park gật đầu, nhưng ngay sau đó lại tỏ ra không hài lòng.

    " gọi ba đi."

    Jungkook đứng hình mấy giây.

    Anh với Jimin yêu nhau đã lâu, đương nhiên Jungkook biết tính cách của ba mẹ em.

    Ba Park trước giờ luôn khó tính, mẹ Park còn nói là ông rất khó ở.

    Vì thế nên Jungkook luôn cẩn thận từ hành động đến lời nói khi ở trước mặt ông.

    Nhưng lúc này đây, anh chợt nhớ ra rằng mình sắp thành đứa con của nhà này khi mà anh cưới Jimin rồi.

    Đương nhiên mà phải gọi ba của người kia bằng ba luôn.

    Jungkook hơi ái ngại kêu một tiếng.

    " ba..."

    " tốt, sau này giao Jimin cho cậu, tôi già rồi nên cũng không quản nổi thằng bé.

    Jimin là đứa nhóc khó chiều, khó bảo mà thấy nó yên phận khi đứng bên cậu, tôi thấy có chút hài lòng."

    Ba Park là đang khen Jungkook nuôi người yêu quá tốt đấy.

    Được gia đình người kia tin tưởng và chấp nhận, Jungkook đương nhiên thấy may mắn lắm.

    " vâng, em ấy đúng là rất khó nuông chiều, chắc ba mẹ đã vất vả rồi."

    " đương nhiên là vất vả lắm.

    Nhưng bây giờ thấy nó tìm được một người tốt bụng luôn sẵn sàng bên cạnh và yêu thương, tôi thấy đỡ lo lắng biết bao."

    Jungkook nghe những lời khen từ vị phụ huynh kia, có chút ngại ngùng mà gãi đầu.

    Cuộc nói chuyện kết thúc khi tiếng nói của Jimin vang khắp hành lang.

    "Jeon Kookieee, anh đâu rồi, về phòng mau không thì lát đừng hòng lên giường của em!"

    Ba Park thở dài tỏ vẻ bất lực, thằng con trai của ông vẫn trẻ con như vậy.

    Ông đành chào tạm biệt rồi cũng trở về phòng, chỉ mong đêm nay Jungkook không phải ngủ dưới đất vì thằng con của ông.

    Jungkook sau khi trở về phòng thì lại chẳng thấy Jimin đâu, chỉ nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm.

    Anh đành leo lên giường đợi người yêu ra.

    Jimin sau khi tắm rửa thơm mát thì bước ra.

    Đập vào mắt cậu là anh người yêu đang ngồi trên giường với con gấu Chimmy của cậu.

    Mèo nhỏ liền lên tiếng.

    " sao anh lại có thể đẹp trai như vậy được chứ... mau quăng con gấu đó đi, chỗ đó là của em!"

    Nói xong, cậu liền chạy lại quăng gấu chimmy đi và ngồi vào lòng Jungkook.

    Mùi hương sữa tắm liền xộc vào mũi Jungkook làm anh không nhịn được mà liền chôn mũi vào hõm cổ của người trong lòng.

    " đi ngủ thôi cục cưng."

    Jimin nằm xuống giường chờ anh Jeon tắt đèn rồi quay lại ôm cậu ngủ.

    Mặc dù cậu không bất ngờ lắm nhưng thấy có chút lạ, thắc mắc gì thì hỏi ngay, Jimin chu môi hỏi.

    " sao anh lại gọi em là cục cưng?

    Mấy khi anh chỉ kêu bé là bé cưng hay Jiminie thôi mà?

    Thế không lẽ anh muốn gọi ai khác là bé cưng rồi à?"

    Jungkook cười bất lực , anh mệt mỏi với mấy cái suy nghĩ của bảo bối.

    Ôm chặt Jimin vào lòng, không cho cậu có cơ hội được ngẩng mặt lên.

    " cục cưng, bé cưng, bé yêu, mấy cái tên đó đều dành cho em.

    Em là vợ nhỏ của anh."

    " thì ra là vậy, Jeon Jungkook còn có cả vợ lớn nữa."

    "..."

    Từ lồng ngực Jungkook, Jimin nhanh nhảu đáp trả.

    Lúc này Jungkook cảm thấy có chút hối hận khi đã chiều cậu quá mức.

    Nghĩ đến sau này, chỉ cần anh nói một câu thì cậu lại đáp trả một câu, lúc đó chắc anh tức chết.

    Nhưng biết làm sao được, đội vợ lên đầu thì trường sinh bất tử, vẫn phải chịu phần sai về phía mình.

    " không được nói như vậy, ngoài Park Jimin ra thì anh không thể yêu thêm ai nữa."

    " em xin lỗi... lúc nào em cũng kiếm chuyện với anh.

    Dù biết nó sai nhưng em vẫn nói, Jiminie chỉ muốn được Kookiee dỗ dành thôi..."

    Jungkook kéo Jimin nằm lên người mình, đưa tay xoa xoa cái eo nhỏ.

    Hôn lên mái đầu đen với những sợi tơ mềm mại, anh thì thầm.

    " dù Jimin quậy hay ngoan thì anh đều thương cả, dù em có lắm lời thì anh vẫn yêu, Jungkook chỉ yêu một mình Jimin thôi.

    Anh sẽ không cưng chiều ai như em đâu bé cưng."

    " anh chê em lắm lời?"

    Jungkook khựng lại vài giây, từ nãy giờ anh nói bao nhiêu lời yêu thương, vậy mà con mèo này chỉ tiếp thu mỗi chỗ đó thôi à?

    Chợt nhận ra là đã khuya rồi, anh không muốn đôi co với con mèo này.

    " lắm lời thì anh càng yêu."

    " đồ xấu xa, sao lại khiến em càng ngày càng yêu anh vậy?"

    Jimin dụi dụi vào lồng ngực Jungkook, sau đó lại áp tai nghe tiếng tim đập của người kia.

    Nghe một lúc lại chìm vào giấc ngủ luôn.

    Thấy bảo bối nhỏ đã ngủ, Jungkook xoay người đổi tư thế cho cậu được nằm xuống nệm.

    Đưa tay xoa xoa bên má phúng phính, đặt trên đó một cái hôn nhẹ.

    Bỗng nhiên trong lòng anh Jeon lại thấy rạo rực.

    Nhớ lại những ngày bọn họ chưa thành đôi, một người theo đuổi còn một người thì tránh né.

    Ấy thế mà giờ lại sắp về một nhà rồi.

    Jungkook cảm thấy hài lòng vô cùng.

    Bây giờ chỉ chờ Jimin tốt nghiệp thì liền cưới.

    Bọn họ sẽ trở thành người một nhà, yêu thương và chăm sóc cho nhau.

    Họ sẽ có một gia đình hạnh phúc và ấm áp.

    ____________________________________
     
    [ Kookmin ] Ceo Jeon Có Một Chiếc Mèo Đáng Yêu[Cv]
    End


    " papa không thương con!"

    Một chất giọng non nớt vang lên, nó cứ léo nhéo bên tai làm cho cậu cảm thấy nhức hết cả đầu.

    " con ra ngoài mau lên!

    Đừng để pa đánh mông."

    Cậu nhóc nghe thế liền xụ mặt đi ra ngoài, thấy Jungkook đang ngồi trên sofa liền chạy lại mếu máo kể lể.

    " daddy, papa quát con..."

    Jungkook đang xem lại tài liệu cũng phải đưa mắt sang nhìn cậu con trai đang ra vẻ như sắp khóc của mình.

    Ôm cậu nhỏ vào lòng, anh dỗ ngọt.

    " papa không ghét Jungmin đâu, pa con đang bận nên rất bực mình nếu con cứ làm phiền đấy."

    " papa khó ưa..."

    Jimin quát cậu bé xong cũng cảm thấy bản thân đã hơi lớn tiếng, cậu liền chạy ra tính dỗ ngọt cậu nhỏ kia.

    Nào ngờ đâu vừa bước ra đã nghe con trai kêu mình khó ưa, thế là cậu quay lưng bỏ vào phòng.

    Đã bốn năm sau khi Jungkook cưới Jimin về nhà.

    Jimin vừa tốt nghiệp xong liền lên xe hoa đi cưới chồng.

    Sau đó họ đã thụ tinh nhân tạo để có một em bé.

    Và quả nhiên thằng bé lại mang gen của Jimin nhiều hơn là Jungkook.

    Ham chơi, quậy phá và đôi khi còn đanh đá lắm.

    Jimin luôn đau đầu với cậu nhỏ nhà mình, thằng nhóc luôn làm phiền cậu mỗi khi cậu đang làm việc để chuẩn bị cho một dự án nào đó.

    Cậu mệt một thì Jungkook là mệt mười.

    Sau khi thụ tinh thì anh chỉ mong đó là một em bé xinh đẹp như Jimin, dù là nam hay nữ đều được cả.

    Nhưng anh chưa từng mong muốn đứa bé sẽ có tính cách y hệt Jimin.

    Một Jimin là quá đủ cho cuộc đời của anh rồi, bây giờ lại phải chăm thêm một Min phiên bản nhỏ nữa.

    Cứ một ngày thì sẽ có hai con người đu vào người anh mà nhõng nhẽo.

    Nhưng đổi lại chính là sự hạnh phúc và anh thì hài lòng về nó.

    Một gia đình nhỏ ấm áp và yêu thương nhau, dù có thấy mệt mỏi thì anh vẫn tình nguyện nuông chiều hai con người kia.

    Sẵn sàng cho cả hai một tổ ấm bình yên và cuộc sống hạnh phúc.

    Kết thúc công việc, Jimin gập máy tính lại và đi ra phòng khách.

    Không chừng chờ mà ngồi vào lòng Jungkook.

    Những lúc thế này cậu chỉ muốn được thư giãn với người mình yêu.

    Cậu ngã lưng vào lồng ngực rắn chắc, chu môi ra đòi hỏi.

    Jungkook liền cúi xuống hôn nhẹ vào cái môi căng mọng kia.

    " chồng yêu ơi, em mệt quá..."

    " thế thì nghỉ ngơi đi, công việc để sau rồi làm."

    Jungkook mắt nhìn vào laptop trên bàn với những dòng chữ cứ chạy liên tục, tay hư hỏng luồn vào áo cậu vuốt ve.

    " bắt quả tang papa với daddy!

    Papa lớn rồi mà còn nhõng nhẽo!"

    "..."

    Jimin đưa mắt nhìn thằng con ham chơi của mình, những lúc thế này cậu ước gì mình chưa từng thụ tinh ra thằng nhóc này.

    Máu chọc nghẹo lại dâng lên, Jimin không để yên cho con trai trêu mình đâu, thế thì thiệt thòi quá.

    " thế nào?

    Không được ôm nên ghen tỵ chứ gì?

    Ha, nằm mơ đi rồi được ngồi vào lòng của chồng tôi!"

    Cậu nhóc bị nói xong thì chỉ biết câm nín, papa ngồi rồi thì chỗ đâu mà con ngồi nữa... nhiều khi cậu nhóc ước papa của mình bớt trẻ con lại.

    Jungkook chỉ biết đỡ trán bất lực, chỉ biết ngồi nhìn con trai đang bị vợ mình trêu thôi, anh không dám phản.

    Suy cho cùng thì Jimin không quá đáng tới mức cho con trai ra rìa, em giơ hai tay ra, ngước mặt nói.

    "Đếm tới năm mà không chạy tới đây thì đứng đó luôn đi."

    Jimin không đếm quá nhanh, cậu nhóc chập chững đi lại, leo lên ngồi vào lòng cậu.

    Jungkook giờ đây đang ôm cả hai con người kia vào lòng.

    Cảm giác trong lòng cứ nhộn nhạo không thôi.

    Giờ phút này anh phải cảm ơn ông trời vì đã cho anh một gia đình nhỏ, cho anh có nơi để trở về sau những ngày làm việc mệt mỏi.

    Tối hôm đó, đôi vợ chồng trẻ đưa con trai về nhà ba mẹ Jeon chơi.

    Chỉ mới nghe tin cháu nội cùng đứa con dâu đến chơi, hai người họ liền chạy ra đón.

    Ba Jeon không ngừng hôn hít cậu cháu, một mạch bế nhóc con vào thẳng trong nhà.

    Mẹ Jeon thì liên tục hỏi cả hai rằng " đi đường có mệt không?"

    Hay " sao không báo trước cho mẹ."

    Thì quả thực họ bí mật về thăm nhà, không báo trước cho hai ông bà biết.

    Bởi vì thế nên mới tạo ra bất ngờ cho họ.

    Bởi vì hai đứa con tới chơi nên mẹ Jeon bắt tay vào bếp làm buổi tối.

    Jimin năm lần bảy lượt làm nũng để được phụ giúp, thế mà vẫn bị từ chối.

    Cậu đành lên phòng nằm ôm chồng.

    " không tin được là chúng ta đã bên nhau mười năm rồi."

    " không tin được là anh đã nuôi con mèo khó chiều này được nhiều năm như vậy."

    Jimin nghe xong thì đưa tay đấm nhẹ vào ngực Jungkook, người ta ngoan như thế mà bảo là khó chiều!

    Jungkook cười cười ôm chặt lấy cậu, đôi khi lại hôn chụt chụt vào cái miệng hay cãi lời anh.

    " dạo này em mệt lắm đúng không, sao gầy vậy hả..."

    Jimin đang nằm trên người anh thì bỗng dưng lại ngồi bật dậy.

    Cậu bắt đầu màn trách móc của mình.

    " gầy của anh đây hả, bụng em tích được một lượng mỡ rồi này!"

    Để chứng minh cho lời nói ấy, Jimin liền kéo áo lên để lộ bụng.

    Jungkook nhìn vào cái bụng trắng nõn có tí mỡ liền không nhịn được cười.

    Ngay cả khi em đã có chồng nhưng lại vẫn trẻ con như vậy, lúc nào cũng khiến anh yêu muốn chết.

    Jungkook đưa tay lên vuốt nhẹ vùng bụng của cậu, khoé miệng vẫn chưa hạ xuống.

    " chăm em từng ấy năm, chỉ có bao nhiêu đây thịt thì anh cảm thấy mình tệ lắm."

    " chỉ có bao nhiêu đây?"

    Jimin ngày trước dù có ham ăn ra sao thì vẫn luôn chăm chuốt cho bản thân, em không để mình được phép vượt quá số cân tiêu chuẩn.

    Thế mà từ khi cưới anh Jeon rồi, Jimin chỉ ngồi một chỗ làm việc, xong việc thì lại nhõng nhẽo nằm ì ra cho anh dỗ.

    Vậy thì thời gian đâu ra mà tập thể dục giữ eo nữa.

    Jimin lại nằm xuống rồi luyên thuyên.

    " em tưởng có con rồi thì sẽ bận tối mặt tối mũi, làm việc xong lại phải chăm con.

    Ai mà ngờ lại chẳng cần chăm thằng bé."

    Sau khi họ cưới nhau, Jimin đã nói với Jungkook rằng hãy cho dì Won và bác quản gia nghỉ việc.

    Không phải là em đuổi họ, mà là muốn họ trở về quê sống một cuộc sống nhàn nhã của tuổi già.

    Dì Won và bác quản gia đã làm cho nhà Jeon từ rất lâu rồi.

    Hai người họ làm việc cho ba mẹ Jeon, sau đó thì theo lệnh của mẹ Jeon mà sang chăm sóc cho hai người trẻ tuổi Jungkook và Jimin.

    Thế nhưng họ lại nói với Jimin rằng họ muốn ở lại chăm sóc cho cậu chủ nhỏ.

    Đến khi Jungmin được năm tuổi thì sẽ nghỉ việc.

    Và Jimin đồng ý, cũng nhờ đó mà em nhận ra họ yêu trẻ em đến nhường nào.

    Jimin chưa từng phải tắm cho con, chỉ có cho con ăn được vài lần thôi.

    Vì thế nên trước đến nay cậu vô cùng yêu quý và biết ơn họ.

    Vậy mà đã ba năm, Jungmin nhanh như thế đã được ba tuổi.

    Jimin cảm thấy cuộc sống hiện tại là hạnh phúc lắm rồi, cậu không đòi hỏi thêm điều gì nữa.

    Đặc biệt là cậu đã gặp được người đàn ông định mệnh của mình, người luôn sẵn sàng làm mọi thứ vì cậu.

    Jimin mong muốn những giây phút này cứ chậm lại, để cậu được cảm nhận niềm hạnh phúc được lâu thêm.

    " Taehyung và Yoongi sẽ tổ chức lễ cưới vào tháng sau."

    Câu nói của Jungkook kéo cậu ra khỏi những suy nghĩ của mình.

    Jimin ngẩng mặt lên, trên gương mặt hồng hào có một chút bất ngờ.

    " thật sao?

    Sao Yunki chẳng nói gì với em?"

    " họ chỉ mới quyết định trong hôm nay thôi, dù sao thì đã yêu nhau lâu như thế mà.

    Vậy mà bây giờ mới cưới"

    Jimin cười khúc khích.

    " hai người đó thua chúng ta."

    Jimin luôn cho rằng cậu và Jungkook đã quá nhanh khi quyết định cưới nhau trong thời điểm cậu mới ra trường.

    Nhưng giờ thấy hai người bạn kia còn chưa cưới, cậu lại nghĩ khác.

    Tuy là hôn nhân sẽ khiến ta áp lực về nhiều khía cạnh, nhưng đối với Jimin, chỉ cần cảm thấy hạnh phúc khi cưới đối phương thì cậu đều chấp nhận.

    Khi cả hai đang nói chuyện, cánh cửa đột nhiên mở ra và một thiên thần nhỏ xuất hiện.

    Giọng nói non nớt cất lên.

    đó là hai ông cháu nhà Jeon.

    Ba Jeon nuông chiều bồng nhóc cháu, cậu cháu thì quàng tay lên cổ ông. .

    " daddy, papa!

    Bà bảo ăn tối!"

    Tối hôm đó, có một ngôi nhà tràn ngập tiếng nói và tiếng cười của trẻ em.

    Người ngoài nghe được cũng sẽ cảm nhận được đó là một gia đình êm ấm và tràn ngập sự hạnh phúc.

    Tình yêu của Jungkook và Jimin bắt đầu bằng những tình huống phức tạp.

    Thế nhưng lại kết thúc với một tình yêu đẹp, hạnh phúc và ấm áp.

    Ngày đó anh Jeon ghét em như vậy, ai mà nghĩ sẽ có ngày anh phải hạ mình trước Jimin đâu chứ.

    Người khác nghe xong sẽ vừa thấy buồn cười, vừa thấy ngưỡng mộ trước câu chuyện này.

    HOÀN

    ___________________________________
     
    [ Kookmin ] Ceo Jeon Có Một Chiếc Mèo Đáng Yêu[Cv]
    Không phải chap mới


    Mọi người ơi fic đã được 1k lượt đọc rồi.

    Cảm ơn tất cả m.n đã đọc fic .

    Để ăn mừng đầu tuần sau hoặc sớm hơn t sẽ chuyển ver fic mới.

    Mong các bạn sẽ ủng hộ ạ .

    Chúc các bạn một buổi tôi vv
     
    [ Kookmin ] Ceo Jeon Có Một Chiếc Mèo Đáng Yêu[Cv]
    Bí mật


    Chuyện mới đã được ra lò rồi đây m.n ơi .

    Một ngày t sẽ đăng 2 chap trở lên nha.

    Bởi vì fic này hơi dài.

    Mong m.n ủng hộ ạ
     
    Back
    Top Dưới