[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Kny] Ta Chỉ Là Truyền Thuyết
Kí Ức
Kí Ức
Này...Cô đang định làm gì thế hả...
Giyuu với áng giọng trầm vấn truy ai kia.
Và đáp lại đó bằng giọng của một nữ nhân...
Phải xem xét vết thương chứ, lỡ có chỗ nào không ổn thì làm sao đây...
Shinobu lên giọng, cô nhẹ nhàng lột tấm áo sơ mi trên người của Giyuu ra...
Để lộ ra là cả một cơ thể săn chắc, sáu múi đều đặn...Một thân hình mà nam nhân nào cũng mong muốn có được...
Nhưng có điều đi kèm với đó là muôn vàn vết thương lớn nhỏ khác nhau, bao vết sẹo dài ngắn đều có cả...Và đập vào mắt của Shinobu là vết sẹo dài bên ngực phải...
Chạm nhẹ lên trên chỗ vết sẹo ấy...Giọt nước mắt khẽ rơi bên gò má.
Giyuu thoáng chốc nhìn thấy được ánh mắt buồn đượm ấy của nàng...
Bàn tay nhỏ nhắn ấy thật nhẹ nhàng, thật dịu êm.
Chợt tựa như một tia điện đốn qua cơ thể.
Giyuu chớp mắt liên hồi, anh có một cảm giác thật lạ, nắm chặt lấy tay của Shinobu, anh chợt như nhớ ra một chuyện gì đó mà chẳng thể nói lên được...
Đôi môi rung rung, giọt nước mắt khẽ rơi trên đôi gò má của Giyuu.
Chợt trong thoáng chốc cả hai như tựa chung một dòng kí ức.
Một cú đâm trực diện, lưỡi kiếm đâm toạc qua người của Giyuu, anh đang đỡ lấy cho Shinobu một đao.
Một dòng máu tuôn ra...
Giyuu thổ huyết, ngã gục xuống, nhưng anh vẫn cố che chắn cho Shinobu...
Cô khi ấy chẳng thể nào có thể kìm được mắt...Cô cố ghì để đẩy Giyuu ra, nhưng anh vẫn kìm lại, đỡ tiếp biết bao đòn đâm chí mạng.
Anh mau tránh ra!!!
Anh mau tránh ra đi!!!!!
Máu đổ thành dòng, hòa cùng nước mắt của Shinobu, cô cố giẫy giụa để có thể đỡ lại cho Giyuu...Nhưng Giyuu vẫn giữ quá chặt...Tựa dưới nhìn lên, thoáng chốc cô nhìn thấy bóng người nam nhân ấy vì mình mà đầy thương tích, máu tuôn nhẹ bên khóe miệng nhưng vẫn nở nhẹ lấy nụ cười.
Anh muốn bảo vệ em...Vì anh...yêu...em.
Shinobu...
Đôi mắt lam sắc ánh lên trên thân hình đang bị che đi bởi màn đêm, đôi tay rắn chắc đã rướm máu đan nhẹ lên đôi gò má của Shinobu một cách yếu ớt dần...
Shinobu...dù có ra sao...Anh vẫn...yêu em...
Một tia sáng phát quang ra từ phía Giyuu, là ma pháp chuyển không (dịch chuyển)...Shinobu và Giyuu như bị tách nhau ra thành hai hướng...
Cô với dòng lệ còn chưa khô, cố nắm chặt lấy tay của Giyuu.
Đôi tay thấm mệt chẳng thể giữ nổi nữa bàn tay ấy...
Giyuu!!!
Không!!!!
Lực hút từ hai hướng quá lớn, phút giây chợt lỡ tay nhau, Giyuu đã nở nhẹ một nụ cười cuối cùng dành cho người con gái ấy...
Rồi cả hai chia cắt nhau...giữa thời không chuyển lưu ấy...Shinobu được dịch chuyển về Gia viên tộc Tsuyuri sau màn dịch chuyển ấy...
Và ngay tại đây, ngay chính lúc này, cô đã gặp lại người nam nhân mà cô đã đợi chờ suốt 7 năm ấy...
Cô vẫn luôn tin anh vẫn tồn tại nơi nào đó, cô vẫn luôn dành cả tuổi xuân để đợi chờ anh...
Vẫn luôn trao trọn trái tim và tình yêu ấy cho anh...Nhưng thật đau thương thay, chính người con trai ấy như chẳng nhận ra cô nữa rồi, trái tim đau thắt lại...Ánh mắt tựa hồ long lanh của lúc nào sao nay lại vô hồn...
Dù ông trời đã tuyệt tình như thế, nhưng ông cũng không lấy đi tất cả, vẫn là cái cảm giác thân thuộc ấy, cái cảm giác ấm áp ấy của người nam nhân khi được kề cạnh cô như chính lúc này...
Kí ức có thể phai mờ nhưng cảm giác thì vẫn sẽ luôn như thế...Nó thật đúng với hai người ngay chính lúc này...
Shinobu đưa mặt cô sát gần với mặt của Giyuu hơn bao giờ hết...
Cô...cô...đang làm gì vậy...
Một làn hơi ấm khẽ tỏa ra trên gương mặt anh, là hơi thở của cô gái ấy, chợt anh như bất động khi nhìn vào ánh mắt Tử Đằng ấy của Shinobu...Ánh mắt như trũng sâu vào linh hồn của anh...
Đôi môi như cận kề anh hơn bao giờ hết.
Thoang thoảng bên tai, anh khư nghe được giọng thầm thì của nàng.
Em nhớ anh...Em thật sự rất nhớ anh...
Tiếp đó là một cảm giác ngọt ngào, mềm mại từ bờ môi của Giyuu.
Đôi môi của Shinobu chạm nhẹ lên bờ môi của Giyuu. (tôi FA viết mà cay vãi nồi, cẩu lương không!!!!)...
Giyuu càng cố tránh né thì Shinobu lại càng mạnh dạn hơn, cô khóa chặt lấy bờ môi của Giyuu để anh không thể thoát khỏi cảm xúc thành thật này thêm một lần nào nữa...
Trong giây phút giẫy giụa lên ấy, Giyuu chợp lại ánh mắt của mình, một cảm giác thật ngọt ngào, thật lâng lâng, thế mà cơ ngươi của anh lại cố đấu tranh, mong anh thoát khỏi cảnh khung lúc này, người nam nhân ấy phải rất lưỡng lự đây.
Chỉ khi...
À...Shinobu...vợ chồng anh chị có đem một ít băng gạt đến cho Hải Thần Đế
(Giyuu) đây...em có thể...(Cứng đơ người)
Sanemi và Kanae, hai ông anh bà chị đã bắt đầu màn phá cảnh rồi, rồi thêm cả hai đứa nhóc nhân vật chính đi vào nữa...Tanjirou và Kanao mắt chữ O mồm chữ A đỏ mặt lên hết cả...
Kanae và Sanemi dụng nhanh, che mắt hai đứa nhóc con này lại...
Ara...ara...Tụi chị làm phiền rồi...Hai người cứ...tự nhiên đi nhé...
Cả cảnh quanh lúc này mới thật nhốn nháo làm sao...Shinobu và Giyuu hét toáng lên, phân bua giải thích chi và này nọ...Tanjirou thơ ngây hết sức, một pha chỉ trỏ...
Anh Giyuu và chị Shinobu chim chuột với nhau ạ...thưa cha...
Thiếu chủ...cậu nói cái gì thế hả!!!
Một pha đảo điên dành cho hai con người ấy, nhưng chợt thoáng qua, ánh mắt lam nhạt tựa nhìn sang ánh mắt Tử Đằng và ngược lại...Cả hai đang trao cho nhau ánh nhìn quan tâm về phía của đối phương.
0o0o0
Bầu trời đã trở về hoàng hôn tự lúc nào, các ca giải độc cũng đã được hoàn tất cả...Quả nhiên là độc kỹ của tộc nhân Tsuyuri hiệu quả vô cùng, tinh thần cũng trở nên sảng khoái và đả thông cả kỳ kinh bát mạch, phần công lớn là nhờ tài nghệ và kiến thức về y cao cường của tỉ muội Kochou.
Giyuu ngồi lặng lẽ bên một gốc cây bên khuôn viên của học viện...Khí khái thật tinh anh, thật bí ẩn tỏa ra từ người nam nhân ấy...Tự nhẹ đầu vào gốc cây, Giyuu chợp nhẹ mắt của mình...
Shinobu ngồi nhẹ bên cạnh bờ vai anh tự lúc nào.
Tựa nhẹ đầu bên bờ vai rộng ấy, cô cảm nhận lại sự bình yên, sự ấm áp và mùi hương ngào ngạt của trước kia...Quả nhiên vẫn chẳng đổi thay, vẫn là cái cảm giác ấy, thật sự bình yên, ấm áp đến lạ thường..
Cô tựa nhẹ đầu vào lồng ngực của anh, khẽ dụi nhẹ để cảm nhận...Nắm tay nhỏ bé của Shinobu đan vào bàn tay lớn kia của Giyuu...Cô trong thoáng chốc nhìn thấy một chiếc nhẫn ánh kim phát quang ra...
Và thật trùng hợp, bàn tay mà Cô đan với tay của Giyuu cũng đeo một chiếc nhẫn y hệt như thế...Ra là nhẫn cặp đó sao...Shinobu nhìn về gương mặt đang ngủ ấy của Giyuu, một nụ cười nhẹ nhưng chan chứa đầy tình cảm, đầy sự hạnh phúc dẫu chẳng thể vẹn toàn...
Dù cho đã mất kí ức, anh vẫn luôn đeo nó bên mình đấy ư...Giyuu vẫn luôn là Giyuu nhỉ...Anh vẫn luôn như thế...chẳng hề đổi thay một chút nào cả...
Áp nhẹ bàn tay ấy lên gò má của cô, cô muốn được cảm nhận lại được xoa nhẹ gò má bởi chính lòng bàn tay ấm áp ấy...
Giọt nước mắt lại rơi rồi...Thắm nhẹ lên ngón tay cái của Giyuu, thật long lanh, thật là xúc động...
0o0o0
Chợt tỉnh, một cảm giác hơi nặng bên vai, Giyuu lúc này mới nhận ra, Shinobu đã thiếp đi bên bờ vai của mình...
Cô gái ấy có vẻ đã mệt mỏi lắm rồi.
Nếu với cái tính EQ ấy, tên vô cảm này sẽ nhanh thôi, thúc giục con gái người ta dậy cho mà xem...Nhưng lạ thay, anh chỉ thật nhẹ nhàng vươn người để tránh làm cho Shinobu thức giấc.
Nhìn xuống thì thấy, tay cô đang nắm chặt lấy tay của anh...Cả tay của hai người đều có chung một điểm đó là đều đeo nhẫn giống nhau, mà lại còn là nhẫn cặp...
Ánh mắt của Giyuu chợt thoáng qua là bao dòng kí ức lờ mờ kia.
Thật sự là có một cô gái nhưng chẳng thể thấy rõ mặt, trong kí ức ấy, anh và cô gái đó thật sự yêu nhau rất sâu đậm...Cũng chính cô gái đó đeo chiếc nhẫn y hệt như trên tay của Shinobu đấy...
Ngọn gió lạnh chợt bùng thổi đưa anh trở về với thực tại...Shinobu vẫn nắm chặt lấy tay của anh không rời dù là nửa bước...Cô khẽ nói mớ..
Anh đừng bỏ đi...đừng bao giờ bỏ em nữa...Em không muốn mất anh...
Ngọn gió lạnh bung nhẹ một lộn tóc xuống che đi một bên mặt của cô.
Giyuu nhẹ nhàng vuốt nhẹ lọn tóc ấy lên để cô không cảm thấy khó chịu...Một tiếng thở dài, giọng người nam nhân ấy cuối cùng mới bật ra.
Được...Tôi vẫn sẽ luôn ở đây mà...bên cạnh cô như lúc này vậy...
Cái nắm tay như càng thêm chặt hơn nữa khi nghe thấy cô nói ấy của anh.
Càng ở đây lâu thì sẽ dễ dính phong hàn mất..
Giyuu nhẹ nhàng bế Shinobu lên, dáng người nàng thật nhẹ, nhỏ bé.
Đầu nàng vẫn tựa vào lồng ngực của anh, đôi phần lại còn dụi dụi cả đầu nữa...
Để tôi đưa cô về phòng nghỉ vậy...Ở đây lâu quá là dễ bệnh đấy.
Từng bước anh bước đi, là đem theo cả bao mảnh kí ức trong hư vô hiện hữu dần ra, chợt như hóa thành bao vàng sáng đóm li ti...tan nhẹ trong không khí...Đâu đó một vũng nước nhỏ động lên một cánh bướm tím đẹp lung linh giữa bầu trời đem huyền ảo...