[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
(Kny) Ghi Chép Hành Trình Tìm Kiếm Tuyến Sinh Tồn Tối Ưu Của Tomioka Giyu
Chương 38
Chương 38
Số lần tử vong: +12
Sau khi dỗ dành em gái mình xong, trời cũng gần đến giờ ăn tối.
Kocho Kanae bảo Kocho Shinobu đi xem hôm nay có món gì cho bữa tối, còn bản thân thì đi một vòng kiểm tra phòng bệnh lần cuối trước khi ăn.
May mà giờ trong Điệp Phòng cũng không còn nhiều người, đa số đều đã ngủ do thuốc có pha thành phần an thần.
Chỉ còn vài người vẫn còn thức, ngẩn ngơ nhìn mặt trời dần lặn.
Shinazugawa Sanemi là một trong số đó.
Cửa phòng cậu và Kumeno Masachika không đóng, nên từ cửa Kocho Kanae có thể thấy Shinazugawa Sanemi đang ngồi dậy, nhìn đăm đăm ra ánh hoàng hôn.
Có lẽ ai đó đã kéo hai chiếc giường lại gần nhau, vì trong tay Shinazugawa Sanemi vẫn đang nắm chặt lấy tấm chăn trên giường của Kumeno Masachika.
Không rõ là cậu ta muốn đắp lại cho người kia, hay định kéo chăn ra để đánh thức đối phương dậy.
Trên chiếc bàn thấp trước đây đặt ở đầu giường, nay bị đẩy qua một bên vì ghép giường, có đặt Ohagi và hộp trà.
Kocho Kanae chỉ cần nhìn bao bì là biết ngay đó là món của cửa hàng mà Naho thích nhất — nếu đặt chỗ nhóm mấy cô nhóc, chắc đã bị tranh nhau ăn sạch trong chớp mắt.
Vậy mà giờ lại bị bỏ quên, lạnh lẽo nằm trên bàn.
Người vừa nãy còn ồn ào đòi Ohagi và trà xanh giờ đã nhắm mắt ngủ, lồng ngực khẽ phập phồng theo nhịp thở.
Còn người vốn đang ngủ thì cuối cùng lại thức dậy, ngẩn ngơ nhìn ra mây trời ngoài cửa sổ — sắc vàng ấm áp dần bị màu lam đậm nuốt lấy.
Kocho Kanae biết chỉ một lát nữa thôi, làn gió khẽ lay rèm kia cũng sẽ bị cản lại.
Trời trở lạnh rồi.
Càng lúc càng lạnh.
Người khoẻ mạnh thì còn chịu được, nhưng với những người sức khỏe không tốt, chỉ cần sơ ý một chút là cảm lạnh ngay.
Sự yếu ớt của con người thể hiện trong từng điều nhỏ nhặt như thế — chỉ cần một phút bất cẩn, sinh mạng đã rời khỏi họ mãi mãi.
Dù là bị quỷ mang đi hay là bị bệnh tật cướp mất, kết cục đều là rời xa những người yêu thương mình.
Cơ thể của Shinazugawa Sanemi vẫn ổn.
Có lẽ chẳng bao lâu nữa khi hồi phục hoàn toàn cậu ta lại có thể cầm kiếm, tiếp tục tham gia hàng ngũ diệt quỷ.
Nhưng Kumeno Masachika thì không còn được như vậy nữa.
Dù còn sống nhưng tuỷ sống đã bị tổn thương, nửa thân dưới không thể cử động.
Không chỉ không thể cầm kiếm giết quỷ, mà ngay cả cuộc sống bình thường cũng sẽ gặp rất nhiều khó khăn.
Dù vậy, Đội Diệt Quỷ luôn có đãi ngộ rất tốt với các kiếm sĩ phải giải ngũ vì thương tật.
Có lẽ bởi hầu hết đều đã chết trên chiến trường, nên tài sản của gia tộc Ubuyashiki vẫn còn dư dả để chăm lo cho những người còn lại.
Những ai giải ngũ, dù làm người huấn luyện hay đảm nhận các công việc khác đều được chăm lo chu đáo — nửa đời còn lại của họ chắc chắn sẽ được sống yên ổn, không phải lo toan gì thêm.
Tuy cơ thể được chăm sóc chu đáo, nhưng tâm lý thì chưa chắc đã có thể thích nghi.
Kocho Kanae nhớ lại dáng vẻ của Kumeno Masachika khi gặp vào buổi chiều.
Anh tỏ ra hoạt bát một cách gượng gạo, điều đó khiến cô không khỏi lo lắng.
Còn có cả người đồng nghiệp mới của họ — Shinazugawa Sanemi.
Kocho Kanae rất mong vị trí Trụ sớm được lấp đầy, nhưng cô lại muốn điều đó xảy ra trên cơ sở không đi ngược lại ý muốn của người khác.
Trong tình cảnh người bạn cùng chiến đấu với mình, người đã cùng giết Hạ Huyền Nhất nay phải giải ngũ vì thương tật, khó mà nói được Shinazugawa Sanemi có còn muốn tiếp nhận danh hiệu Trụ nữa hay không.
Quan sát họ thêm một lúc, Kocho Kanae không vội lên tiếng quấy rầy mà nhẹ nhàng khép cửa lại, để không gian ấy cho hai sư huynh đệ.
Shinazugawa Sanemi biết cô đã đến cũng biết cô không nói gì mà rời đi, nhưng cậu không hề phân tâm chỉ lặng lẽ nhìn ánh mặt trời tắt hẳn dưới đường chân trời — như thể đang tưởng niệm người đồng đội từng cùng mình diệt quỷ.
Nhìn thấy hộp Ohagi trong phòng bệnh của Shinazugawa Sanemi và Kumeno Masachika, Kocho Kanae biết ngay Sabito đã trở về sau khi đi mua đồ.
Tuy vậy, vì còn lo cho hai sư huynh đệ Thủy hô kia, cô quyết định trước bữa tối sẽ ghé qua phòng bệnh của Tomioka Giyu xem sao.
Giờ cô không còn giận nữa — hay nói đúng hơn, vốn dĩ cô chẳng giận là bao.
Biết Tomioka Giyu lâu như vậy, cô cũng đã quen với cách nói chuyện của cậu rồi.
Dù không thể hiểu được hoặc có hỏi cũng chẳng nhận được câu trả lời, Kocho Kanae vẫn có thể đoán ra ý cậu muốn nói qua những điều vụn vặt khác, và từ đó cô cũng đã phần nào nắm được ý mà cậu vô tình tiết lộ khi nãy.
Hơn nữa, sau cuộc trò chuyện với Kocho Shinobu, hướng suy đoán của cô càng rõ ràng hơn.
Tuy vẫn chưa nghĩ ra cách để kiểm chứng nhưng cô cũng không sốt ruột.
Từ khi biết mình còn bao nhiêu thời gian để sống, Kocho Kanae lại càng trở nên bình tĩnh hơn — cô muốn tranh thủ để lại thật nhiều thứ, để tỉ lệ sống sót của các thành viên trong Đội Diệt Quỷ khi chiến đấu với quỷ có thể tăng thêm dù chỉ một chút.
Mang theo những suy nghĩ đó, Kocho Kanae bước đến trước cửa phòng bệnh của Tomioka Giyu — và ngạc nhiên thấy Sabito đang đứng ngẩn người ở đó, tay cầm một hộp cơm.
"Sabito-san?"
Kocho Kanae nghi hoặc nhìn cậu ta.
"Sao cậu không vào?"
"À..."
Sabito như bừng tỉnh, thấy Kocho Kanae liền lùi lại một bước, đưa hộp cơm ra: "Nhờ cô đưa giúp tôi cho Giyu.
Tuy mang về thì chắc không ngon bằng lúc ăn tại chỗ, nhưng..."
Kocho Kanae không đưa tay nhận.
Cô nhìn Sabito, người cứ liếc sang hai bên nhưng lại nhất quyết không nhìn vào mắt cô rồi hỏi lại: "Vậy tại sao Sabito-san không tự mình mang cho Giyu-san?"
"...Tôi không muốn làm phiền cậu ấy.
Nhờ cô giúp nhé, Kocho-san."
Sabito cười gượng.
Vốn dĩ cậu mang món cá hồi hầm củ cải đến để trò chuyện cùng Giyu, nhưng khi nhớ lại những lời người kia đã buột miệng nói trong cơn mê, cậu lại thấy chân mình chẳng thể bước nổi qua ngưỡng cửa phòng.
Kocho Kanae khẽ gật đầu, cô nhớ lại lời kể của Kanzaki Aoi — hôm phát hiện Tomioka Giyu bị sốt, cậu đã nói điều gì trước mặt Sabito.
Và khi Sabito định nhét hộp cơm vào tay cô, Kocho Kanae liền lùi lại một bước, nhẹ giọng nói: "Xin cho phép tôi từ chối."
Sabito cầm hộp cơm trên tay, vẻ mặt thoáng ngập ngừng.
Kocho Kanae khẽ thở dài trong lòng — cuối cùng, cô vẫn phải gánh lấy trách nhiệm an ủi đối phương.
Dù sao, cô biết rõ ràng Tomioka Giyu tuyệt đối không có ý như Sabito đang nghĩ.
Hơn nữa, dù sao lúc nãy Sabito cũng bị cô chơi xỏ một phen theo đúng ý cô, khiến tâm trạng cô tốt lên không ít — nên giờ Kocho Kanae cũng chẳng ngại giúp cậu cảm thấy khá hơn một chút: "Những gì Giyu-san nói... tuyệt đối không phải là điều cậu đang nghĩ đâu."
Tay Sabito khựng lại nhưng vẫn cố chấp đưa hộp cơm về phía trước: "...Giyu sẽ không nói dối."
"Nhưng cậu có chắc là mình không hiểu lầm ý của cậu ấy không?"
Kocho Kanae nhìn thẳng vào đôi mắt ánh bạc tím nhạt của Sabito.
Màu mắt đôi phương rất nhạt, dễ khiến người ta nhìn thấu — trong đó ẩn chứa nỗi tủi thân, bất an và do dự rõ ràng đến mức chỉ cần đối diện là có thể đọc ra hết.
Kocho Kanae biết mình đã đánh trúng điểm yếu trong lời nói của cậu liền nhân cơ hội nói thêm: "Và cậu có thể chắc rằng cậu ấy chưa từng hiểu lầm ý cậu sao?"
Tomioka Giyu quả thật không biết nói dối — nhưng cậu ấy có thể hiểu lầm, có thể bị hiểu lầm... và còn có thể giấu giếm sự thật.
Những điều trước đó Kocho Kanae đã sớm nhận ra rồi.
Thứ khiến cô thật sự không vui là chuyện cậu giấu cô, còn những lời cậu nói chỉ là cái cớ để cô trút ra chút giận dỗi mà thôi...
Dù sao, cô cũng không cho rằng với mức độ chậm hiểu của Tomioka Giyu thì cậu có thể nhận ra điều đó trước khi cô hết giận.
Sabito dù đã hiểu rất rõ Tomioka Giyu, đôi khi vẫn chẳng thể đoán nổi những câu nói dở dang, mập mờ của người kia.
Kocho Kanae tin rằng chỉ bằng điểm đó thôi cũng đủ khiến bức tường phòng thủ vốn đã mong manh của Sabito sụp đổ.
Huống chi, cô còn nhiều lý do khác để khiến Sabito phải bước thêm một bước.
"Những đứa trẻ ở Điệp Phòng..."
Kocho Kanae nhìn Sabito, chắc rằng cậu đang lắng nghe: "Hầu hết đều mồ côi cha mẹ từ rất sớm — có bị quỷ ăn mất, có bị chính cha mẹ bỏ rơi.
Nhưng bất kể là nguyên nhân nào, ở đây các em ấy đều được đón nhận."
Sabito không hiểu ý, nhưng vẫn chăm chú lắng nghe.
"Những đứa trẻ ở đây... có khi hôm nay còn chuyện trò với kiếm sĩ trong căn phòng bên cạnh, nhưng ngày mai đã chẳng bao giờ gặp lại được nữa.
Thế nên chúng luôn trân trọng từng khoảnh khắc.
Dù có cãi nhau vì bất cứ chuyện gì, chúng cũng cố gắng làm hòa ngay trong ngày.
Cậu biết tại sao không, Sabito-san?"
"...Vì bọn trẻ sẽ không để bụng ư?"
"Sao có thể được."
Kocho Kanae khẽ bật cười.
"Mấy nhóc ấy chẳng dễ tha thứ thế đâu cho người lớn bất công đâu.
Lần sau cậu thử chỉ chuẩn bị một phần kẹo xem, tôi dám cá là chúng sẽ lật tung cả cậu lên chỉ để tìm cho đủ phần của mình đấy."
Khoé môi Sabito vốn luôn mím chặt lại khẽ cong lên một chút — rất nhanh lại bị cậu nén xuống.
Kocho Kanae nhẹ nhàng đặt hai tay lên tay cậu, dịu dàng nhưng kiên quyết đẩy hộp cơm trở lại: "Con người rất mong manh.
Không ai biết được giữa ngày mai và tai nạn, cái nào sẽ đến trước.
Biết đâu, một ngày nào đó..."
Kocho Kanae không nói hết câu nhưng cả hai đều hiểu rõ ý tứ trong lời nói chưa trọn ấy.
Lần đầu tiên, Sabito không phản bác lại lời ám chỉ về sự mong manh của sinh mệnh, chỉ lặng lẽ cúi đầu nhìn vào hộp cơm vừa được cô đẩy trả lại trong tay.
Hộp cơm đựng cá hồi hầm củ cải theo thời gian dần nguội đi — từ cái nóng khiến đầu ngón tay bỏng rát, giờ chỉ còn hơi ấm vừa khéo để sưởi ấm đôi tay.
"Đi nhanh đi."
Kocho Kanae nhắc nhở, thấy Sabito vẫn đứng yên bất động liền thẳng tay đẩy cậu đến trước cửa phòng bệnh của Tomioka Giyu: "Là đàn ông thì không được chùn bước ở đây đấy."
Sabito giật mình quay lại nhìn cô.
Kocho Kanae tinh nghịch nháy mắt một cái, chẳng hề tỏ vẻ ngượng ngùng dù vừa mượn chính câu mà cậu thường nói để khích lệ người khác.
Sabito chớp mắt rồi bất giác bật cười: "Xin lỗi nhé, để cô thấy tôi yếu đuối thế này."
"Đừng xin lỗi chứ.
Trong tình huống này, đáng lẽ phải nói cảm ơn mới đúng."
Kocho Kanae cố tình thở dài ra vẻ bất đắc dĩ, rồi chỉ khi thấy Sabito thả lỏng vai đẩy cánh cửa gỗ ra mới xoay người rời đi.
Cô dự định dặn người mang thuốc đến muộn một chút, để không làm gián đoạn cuộc nói chuyện giữa hai sư huynh đệ.
Thật là...Một người rồi hai người, ai đều không thể khiến người khác bớt lo hơn được.
Vẫn là Shinobu và lũ trẻ ngoan ngoãn dễ thương nhất thôi.
——
Tomioka Giyu ngồi trên giường bệnh, khẽ vuốt ve từng lớp lông của quạ truyền tin nhà mình.
Kanzaburo vốn là một con quạ trưởng thành, mạnh mẽ và vô cùng tự hào về bộ lông đen bóng mượt của mình.
Thế nhưng, vì những ngày qua phải chịu áp lực lớn và bay đi khắp nơi để chuyển tin, lớp lông ấy đã mất đi không ít độ bóng, ở những chỗ khó chạm tới còn vương lại vài vết bẩn nhỏ.
Tomioka Giyu dùng chiếc khăn và chậu nước đặt trên tủ đầu giường, nhân lúc hiếm hoi được nghỉ ngơi để tỉ mỉ lau sạch cho đối phương.
Kanzaburo mang đến cho cậu bức thư của Urokodaki Sakonji cùng thông tin về những kiếm sĩ gần đây đã bỏ mạng khi đối đầu với các con quỷ vượt quá sức mình.
Tomioka Giyu luôn cảm thấy hình như mình đang quên một điều gì đó.
Cậu cẩn thận rà soát lại từng tin tức mà Kanzaburo mang đến trong đầu nhưng vẫn không tìm ra manh mối.
Chẳng lẽ là chuyện sắp xảy ra ư?
Cậu nhúng lại chiếc khăn đã dùng vào chậu nước.
Lông của Kanzaburo giờ đã sạch bóng, con quạ tìm được một vị trí thoải mái trên đùi cậu, vỗ cánh nhẹ hai cái như muốn cậu tiếp tục vuốt ve rồi rúc đầu vào cánh, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Lông chim rất nhẹ và mỏng.
Tomioka Giyu nhặt mấy sợi lông quạ rơi rải rác trên tấm ga giường trắng tinh, giữ lại trong tay và chìm vào dòng suy nghĩ cùng ký ức ngày càng mờ nhạt.
Cái chết của Kocho Kanae.
Thảm kịch của gia đình Kamado.
Và sự hy sinh của Rengoku Kyojuro.
Đó là những sự kiện mà trong ký ức cậu sẽ xảy ra trong vài năm tới.
Kocho Kanae không biết sẽ chết khi nào ở đâu, chỉ biết là sẽ ngã xuống dưới tay Thượng Huyền Nhị.
Năm tới, Tanjirou sẽ cùng người em gái bị biến thành quỷ đến bái Urokodaki làm sư phụ.
Rồi hai —— hoặc là ba năm sau đó Rengoku sẽ... chết.
Sau đó, hàng loạt sự việc xảy ra liên tiếp khiến cậu cảm thấy cái chết của Rengoku dường như đã mở ra một khởi đầu nào đó.
Ngay sau đó, chiến tranh nổ ra và cái chết của những đồng đội xung quanh lần lượt kéo đến.
Chưa kịp suy nghĩ thêm điều gì, cậu lại thấy mình quay trở về thời điểm Tuyển chọn cuối cùng.
Cậu luôn là người chậm chạp như thế — đau khổ nhận ra mọi chuyện sau khi đã quá muộn, chậm chạp phát hiện tình thế đang dần trượt khỏi tầm kiểm soát.
Dù cố gắng thay đổi, cậu cũng chỉ như ném một hòn đá nhỏ vào giữa cơn sóng thần, ảo tưởng rằng có thể tạo nên chút khác biệt nào đó.
Gió khẽ lướt qua bên tai, trong thoáng chốc cậu dường như nghe thấy có giọng nói gọi mình.
Tomioka Giyu dừng tay, còn Kanzaburo thì ngẩng đầu lên đầy nghi hoặc như muốn hỏi "Sao không tiếp tục xoa nữa?".
Cái đầu nhỏ còn chưa kịp nhìn rõ thì đã bị bàn tay của Tomioka Giyu ấn xuống.
"Giyu."
Sabito bước vào phòng, đặt hộp cơm lên chiếc bàn thấp cạnh giường, cất tiếng gọi người đang ngẩn ngơ, không biết tâm trí đã trôi đi đâu.
Ngay từ lúc bước vào, cậu đã thấy Giyu thất thần như vậy.
Dù cậu gọi mấy lần liền cũng không kéo nổi đối phương khỏi mớ suy nghĩ miên man kia.
"...Sabito."
Tomioka Giyu chớp mắt, rồi nhìn về phía hộp cơm Sabito mang đến.
Mùi hương cá hồi và củ cải thoảng ra từ trong hộp khiến đôi mắt cậu lập tức sáng lên.
Thấy vậy, khóe môi Sabito khẽ nhếch nhưng để tránh khiến Giyu nghĩ rằng mình đang cười nhạo, nụ cười ấy nhanh chóng bị đè xuống.
Cậu khẽ ho nhẹ một tiếng, dùng nắm tay che miệng: "Vừa rồi cậu đang nghĩ gì mà nhập tâm vậy?"
Vừa rồi cậu đang nghĩ gì nhỉ...
Mặc dù vẫn chưa sắp xếp được mạch suy nghĩ, nhưng giờ đầu óc Tomioka Giyu chỉ toàn là thứ mà Sabito mang đến.
À... nói đến Sabito thì lại nhớ đến bức thư thầy Urokodaki gửi.
Tomioka Giyu lấy lá thư từ trong áo ra, dịch người sang bên để Sabito có chỗ ngồi lên giường đọc cùng.
Trong lòng Sabito khẽ gợn lên một làn sóng cảm xúc.
Dù mấy ngày trước Giyu đã nói thế kia, nhưng bây giờ lại vô thức nhường chỗ cho mình như vậy — trông thật sự chẳng có chút nào là ghét mình cả.
Nếu không có Kocho Kanae vừa rồi, chắc Sabito đã hiểu lầm cậu mất rồi.
Một lần nữa, trong lòng cậu dâng lên niềm biết ơn với người bạn đôi khi hơi ranh mãnh nhưng bản chất lại dịu dàng và rất biết cảm thông.
Dưới ánh mắt hối thúc của Tomioka Giyu, Sabito ngồi sát lại, vai kề vai cùng đọc bức thư của Urokodaki Sakonji.
Có lẽ vì ở núi Sagiri chẳng có gì khác mấy nên trong thư thầy chỉ viết vài dòng ngắn gọn kể qua cuộc sống dạo này, rồi hỏi thăm tình hình gần đây của Giyu.
Vì Sabito và Tomioka Giyu ít có dịp gặp nhau, thầy còn nhắn Giyu rảnh thì nhớ đi ăn cùng Sabito, đừng chỉ mải chém quỷ mà lại quên ăn uống như lần trước.
"Cậu từng quên ăn cơ à?
Khi nào vậy?"
Sabito trừng mắt.
Tomioka Giyu rụt cổ lại, nhưng vì ngồi sát quá nên chẳng trốn đi đâu được.
May mà Sabito cũng không thật sự muốn truy hỏi đến cùng, chỉ đưa tay lấy hộp cơm trên bàn nhỏ cạnh giường, nhét vào tay cậu rồi cầm bức thư đi để Tomioka Giyu vừa ăn vừa đọc.
"...Lần trước bận quá thôi."
Sợ Sabito làm đập trúng Kanzaburo, Tomioka Giyu vội vàng nhận lấy hộp cơm được nhét vào tay, miệng vẫn nhỏ giọng biện giải đôi câu.
Lúc đó, cậu vừa hay được cử đến khu vực quanh núi Sagiri để tiêu diệt quỷ.
Khi đi ngang qua chỗ quen thuộc, cậu chợt nhớ ra có một con quỷ từng ẩn nấp gần nhà một thợ săn quen biết với thầy Urokodaki.
Dù rất nhanh đã chém được nó, nhưng khi người thợ săn vừa được cậu cứu mạng mời cậu ăn cơm để cảm tạ, Tomioka Giyu không để ý mà ăn quá nhiều khiến đối phương hoảng cả lên.
Người thợ săn đó vốn đã quen biết Tomioka Giyu từ trước.
Khi Urokodaki Sakonji huấn luyện đệ tử, ông thường nhờ các thợ săn quanh núi Sagiri giúp làm bẫy.
Lâu dần, họ cũng biết rằng hiếm có đệ tử nào của vị huấn luyện này sống sót qua kỳ Tuyển chọn, nên trong lòng đều rất thương xót cho ông lão mệnh đầy thăng trầm .
Sau bao khó khăn, cuối cùng cũng có một người sống sót trở về.
Trong tháng mà thanh kiếm của Tomioka Giyu còn chưa hoàn thành, Urokodaki đã dắt cậu đi thăm hết các thợ săn quanh vùng.
Đến tận bây giờ Tomioka Giyu vẫn nghĩ rằng thầy muốn cậu giúp họ chẻ củi chuẩn bị cho mùa đông, mà chẳng biết rằng thật ra thầy mình chỉ là mãi mới có cơ hội để những người bạn già, hàng xóm lâu năm gặp gỡ đệ tử của mình một chút mới kéo cậu la cà khắp nơi như vậy.
Dù việc đi la cà khắp nơi nghe chẳng hợp với cả Urokodaki Sakonji lẫn Tomioka Giyu, nhưng các thợ săn sau giây phút ngạc nhiên ban đầu, đều ngầm hiểu và tiếp đón họ rất nồng hậu.
Bởi vậy, người thợ săn từng được cứu ấy rất rõ Tomioka Giyu thật ra ăn được bao nhiêu.
Dù vài năm đã trôi qua khẩu phần của cậu trai chưa trưởng thành ấy có thể thay đổi ít nhiều, nhưng tuyệt đối không thể ăn đến mức như hôm đó.
Người thợ săn ngập ngừng mãi, cuối cùng không nhịn được mà hỏi: "Cậu bao lâu rồi chưa ăn gì vậy?"
Lúc đó Tomioka Giyu đã trả lời thế nào nhỉ?
Cậu nghĩ mãi nhưng đầu óc rối bời chạy đôn chạy đáo, hoàn toàn không nhớ nổi bữa trước là khi nào, hay đã ăn gì.
Bộ dạng ngơ ngác ấy khiến người thợ săn hiểu lầm, chỉ biết thở dài dặn cậu ăn chậm lại rồi múc thêm một bát cơm nữa.
Tưởng rằng chuyện chỉ có thế, Tomioka Giyu ăn no rồi liền yên tâm đến nơi tiêu diệt quỷ tiếp theo.
Kanzaburo cũng đã ăn no, cuộn trong lòng cậu ngủ ngon lành.
Vì không rõ đích đến, Tomioka Giyu chỉ có thể chậm rãi bước đi, sợ lỡ đi quá đà.
Không ngờ, người thợ săn sau đó lại kể chuyện này cho Urokodaki Sakonji, và trong lá thư kế tiếp thầy đã nghiêm khắc mắng cậu một trận.
"Dù bận thế nào cũng không được xem nhẹ cơ thể mình."
Sabito còn định nói thêm mấy câu, nhưng Tomioka Giyu đã kẹp miếng củ cải nhét vào miệng cậu.
Sabito đành nhai xong rồi mới định nói tiếp.
Song Tomioka Giyu lại không để cậu có cơ hội, khi Sabito vừa nuốt xuống thì cậu lại gắp thêm một miếng khác, trong mắt đầy vẻ nghiêm túc.
Nếu dùng đúng mạch não của đối phương mà nghĩ một chút Sabito cũng hiểu ngay, Giyu không phải chán nghe cậu nói hay thấy cậu lắm lời mà là đang thực hiện nghiêm túc lời Sabito vừa nói. — Chỉ là bây giờ, cơ thể không được xem nhẹ lại trở thành... dạ dày của Sabito.
Sabito chẳng còn cách nào, đành giữ lại tay Tomioka Giyu đang định đút thêm miếng thứ ba: "Cậu ăn đi là được rồi, đây là phần của cậu.
Tớ đi tìm Kocho-san lấy bữa tối và thuốc sau bữa của cậu."
Nghe đến thuốc sau bữa, tâm trạng Tomioka Giyu vốn đang tươi tắn lên nhờ món cá hồi củ cải lại trầm xuống hẳn.
Sabito chỉ biết vỗ đầu cậu đầy bất lực: "Tớ mang thêm ít Ohagi về nhé, có đồ ngọt ăn cùng chắc sẽ đỡ đắng hơn... mong là mấy đứa nhóc chưa chia nhau ăn hết."
Nghĩ đến đó, Sabito bỗng rùng mình.
Dù là đàn ông, cũng có những thứ thật khó chịu nổi — cậu chỉ có thể đau lòng cho Tomioka Giyu, chứ không đủ can đảm bảo Kocho Kanae đổi thuốc sang loại dễ uống hơn.
Nếu thật sự dám mở miệng nói câu đó thì lần sau vào Điệp Phòng e rằng sẽ không chỉ là kiểu trêu chọc sai vặt đơn giản như vậy.
Hy vọng Giyu mau khỏe lại...
để không phải uống thuốc nữa.
Sabito lòng đầy sự cảm thông sâu sắc mà cầu nguyện cho Tomioka Giyu — mà nào đâu hay chẳng bao lâu nữa cậu sẽ phải hứng cơn thịnh nộ của Kocho Kanae, chỉ vì mang quá nhiều Ohagi cho mấy cô bé ở Điệp Phòng khiến họ no quá không ăn nổi cơm tối.
----
Viết về kiểu quan hệ giữa hai sư huynh đệ vừa kỳ lạ vừa thân thiết này mướt mườn mượt và cực kỳ vui ♥
An nghỉ nhé, Sabito.
Amen.