*cô gấp quyển sách lại và đi tắm nhưng cô lại quên tháo dây điện đang cùng với máy sấy đang ở ngay trong bồn tắm,cô liền xả nước và ngâm mình vào bồn tắm thì bỗng nhiên 1 luồn điện Sẹt ngang qua khiến sóng điện não của cô xuyên về không gian bất định,bỗng có tiếng người phụ nữ kêu cô dậy*
"Muội muội! muội muội"
*cô xoa xoa đầu tỉnh dậy ánh mắt có chút mơ hồ mà nhìn xung quanh rồi xoa đầu hỏi*
"Đây là đâu?cô là ai..đây là bệnh viện à"
"Muội không nhớ ta sao? ta là bố nhĩ thái lam Hoài đây mà."
"Tên gì mà lạ vậy,mà tôi hỏi cô đây là đâu?"
*cô bỗng bừng tỉnh dậy,chạy xung quanh*
"Đây là trương trình trôn đúng chứ máy quay ở đâu?!
Tôi đang ở trong nhà tắm ở nhà mà?"
*Lam Hoài vẻ mặt lo lắng nhìn tôi*
"Là sao?
Muội đang nói gì vậy..muội bị ngã ở lầu Nguyệt các xuống mà
*tôi nhìn thẳng vào gương thấy khuôn mặt này không phải là của tôi nữa mà là một khuôn mặt trắng trẻo xinh đẹp động lòng người,ở thời hiện đại cô là một cô gái không nổi bật lắm.Nói thẳng ra là không có gì đặc biệt*
"Là sao cô đang nói gì vậy chứ? cô là tỷ tỷ của ta?..là sao"
*tôi đứng thững thờ suy nghĩ (không lẽ là xuyên không..là thật sao?nhìn mặt của vị tỷ tỷ gì đó này chắc là thật rồi.Mà vì sao mình lại bị xuyên không,à mình nhớ rồi không lẽ là do lời nói vu vơ trước đó.Mình bị máy sấy dật cho sóng điện não du hành thời gian..nhìn trang phục này,nhìn kiểu tóc này chắc là thời nhà thanh,nhưng mà mình xuyên về thời vua nào chứ) đang đắm chiềm trong suy nghĩ thì lam Hoài lên tiếng*
"Muốn không nhớ tỷ sao?muội còn đau không?"
"Cho tôi hỏi bây giờ là triều thanh đúng chứ?đang ở thời vua nào?bây giờ là mấy giờ ?tôi là ai?
Đây là đâu?
Aaaaaaa"
"Muội bình tĩnh đi mà,đây là thời khang hy gia muội là bố nhĩ thái lam âm bây giờ mới qua giờ ngọ thôi,còn đây là ở phủ bác bối lạc gia.Muội thật sự không nhớ gì hết thật sao?"
(Gì chứ?
Khang hy đế?
Bác bối lạc?
Toàn là những người trong lịch sử những cái tên này mình làm sao nhớ hết được kia chứ,mình cũng có coi những bộ phim xuyên không về thời nhà thanh rồi..mình nghĩ chỉ có trên phim thôi ai dè lại tới lượt mình,khoan đã vị tỷ tỷ ở trước mặt mình là..à nhớ rồi trắc phúc tấn thứ hai trong phủ bác bối lạc)
" ngã từ lầu xuống sao?muội thật sự không nhớ gì hết" (bây giờ phóng lao phải theo lao 1 là về lại được năm 2024 2 là ở đây suốt đời rồi chết không rõ ràng 3 là lưu lạc ở những chiều không gian..đáng để thử mình cũng có rất nhiều kinh nghiệm đọc sử sách)
"Muội không nhớ gì thật sao? haizz không trách muội được đâu muội cũng là vô ý ngã..vậy muội uống chút canh gừng rồi nghỉ ngơi tiếp đi..à mà để ta đút cho muội, hả miệng ra nào"
"Aaaaaa"
"Ngoan lắm,muội nghĩ ngơi đi để ta kêu Vân tiêu canh chừng muội"
"À mà tỷ tỷ muội đến phủ bác bối lạc được bao lâu rồi"
"Chuyện này muội cũng không nhớ sao?"
"Dạ vâng..."
"Muội chỉ nhớ mỗi tỷ thôi..chắc muội phải nghĩ ngơi,tỷ tỷ về trước đi ạ"
"Um ta hiểu rồi"
______________________
Lấy cảm hứng từ bộ bộ kinh tâm
Một số nhân vật không có thật
Xin đừng nặng lời.
❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️