Ngôn Tình Kinh Thành Về Đêm (Dạ Lan Kinh Hoa)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Kinh Thành Về Đêm (Dạ Lan Kinh Hoa)
Chương 79: Hoa Hạ Thiên Thu Muôn Đời 3


Sau lưng truyền đến hơi ấm khiến Hà Vị bừng tỉnh, Tạ Vụ Thanh đẩy nhẹ cô lên trước.
Cô bước vào thư phòng, đứa nhỏ 6 tuổi đang nằm gọn trong lòng Tư Niên, hai tay ôm lấy cổ cô bé.

Tư Niên chỉ mới mười mấy tuổi, rất cố gắng mới bế được đứa trẻ to tướng như vậy.

Tay Tư Niên vòng qua eo đứa trẻ, bàn tay nho nhỏ vỗ về: “Em đặt tay bên phải, đúng rồi… nếu không sẽ ngã mất”.
Tư Niên quay lưng về cửa phòng, không thấy Hà Vị.

Nhưng cậu bé đã sớm phát hiện động tĩnh, đôi mắt đào hoa lúng liếng mở lớn.
“Đặt em xuống đi”.

Cô nhỏ giọng.
Đến lúc Tư Niên phản ứng, cậu bé nhanh nhẹn tuột xuống, hai chân vững vàng đứng đó.
Liên Phòng may áo sơ mi và quần dài cho cậu, đôi chân thon thả không khác gì móc treo quần áo, mái tóc ngắn ngủn vừa đen vừa dày giống hệt Tạ Vụ Thanh… Hà Vị quan sát từng chi tiết của con trai, nhưng không giống trong ảnh chụp lắm.
Cô bước về trước, khom lưng ôm chặt Kế Thanh.
Nước mắt không ngừng lăn dài, nhất là khi cảm nhận được cánh tay be bé cũng ôm lấy mình.

Đứa trẻ vừa hoảng sợ vừa chờ mong, gọi cô một tiếng “Mẹ ơi”.

Cô khóc ngày càng lớn, bao năm chia cách, sự áy náy tội lỗi như thuỷ triều trào dâng, bao lấy hai mẹ con.
“Kế Thanh…” Cô vừa khóc vừa v**t v* mái tóc ngắn của Kế Thanh, “Là mẹ đây, mẹ là mẹ của con đây”.
Tạ Vụ Thanh đứng sau 2 mẹ con họ, tay đặt lên đầu Kế Thanh như cổ vũ.
Đứa trẻ ngẩng đầu, không rõ người này có phải cha mình không.
Lúc ở Hồng Kông, Liên Phòng từng cho Kế Thanh xem ảnh chụp của cha mẹ, Hà Vị không quá khác biệt, nhưng Tạ Vụ Thanh lúc này so với hình ở Hồng Kông quả thật thay đổi nhiều, lơ phơ tóc bạc, khiến bé không dám nhận định.
Tạ Vụ Thanh hơi gật đầu: “Ta là Tạ Vụ Thanh, là cha ruột của con”.
Hà Vị nước mắt lem đầy mặt, đẩy đứa trẻ đến trước mặt Tạ Vụ Thanh.

Một lớn một nhỏ hai người đối diện.
“Gọi cha đi Kế Thanh, nhanh lên, đây là cha đấy”.

Tư Niên sốt sắng thúc giục.
Kế Thanh thấp giọng gọi “cha ơi”, Tạ Vụ Thanh dang tay ôm con vào lòng, một tay khác hướng về phía Tư Niên đang lén lau nước mắt.

Tư Niên tiến lên vài bước, cũng ôm lấy Tạ Vụ Thanh, cô bé không giống người vừa thúc giục Kế Thanh, vừa buồn vừa tủi chỉ còn vang vọng tiếng khóc ngất.
Trẻ con một khi khóc khó lòng nín lại, Tạ Vụ Thanh chưa từng làm cha, anh theo trực giác để mặc bọn trẻ ôm mình hơn 10 phút, yeutruyen.net đợi đến khi 2 đứa nhỏ chỉ còn tiếng nức nở mới buông ra.
Anh ngồi xổm xuống, liên tục lau nước mắt cho con, mỉm cười: “Biết khóc cơ đấy”.
Nước mắt thấm ướt tay anh.
“Thôi nào”.

Anh mỉm cười, ngẩng đầu nhìn Hà Vị đứng một bên lau nước mắt.
Tạ Vụ Thanh ngày đêm ngồi tàu xuống phía nam, Hà Vị khuyên anh tắm rửa nghỉ ngơi sớm.
“Tắm cho bọn trẻ đã”, anh nói, “Hiếm có dịp thế này”.
Liên Phòng gần đó cúi đầu, cố nén nước mắt: “Thiếu tướng quân nói phải, có điều con trai con gái không thể cùng nhau tắm được”.
Tạ Vụ Thanh sửng sốt, bật cười: “Có lý lắm”.
Liên Phòng treo một tấm rèm vải giữa phòng tắm, Tạ Vụ Thanh một bên bế Kế Thanh, giúp cậu bé c** q**n áo.
Hà Vị quay lưng về tấm mành, trước tiên giúp Tư Niên tháo bím tóc cạnh bồn tắm.
Bên kia tấm mành, đứa trẻ không nhiều lời, ngược lại Tạ Vụ Thanh ngày thường trầm mặc lại nói chuyện không ngớt.

Hà Vị và Tư Niên cố giữ im lặng để nghe cuộc đối thoại phía sau.
“Lúc ở Hồng Kông, 2 cha con chúng ta từng gặp nhau một lần, hình như con vừa tròn 1 tuổi thì phải”.
“Dạ”.
“Tối nay cha con ta khó khăn lắm mới gặp lại nhau, để cha kể con nghe về Tạ gia.

Ông nội con là người Quý Châu, còn bà nội con là người Quế Lâm ở Quảng Tây”.
Tạ Vụ Thanh kể từ lão tướng quân đến 2 người anh trai của mình: “Bác cả của con từng tham gia chiến tranh Giáp Ngọ, sau này tham gia cuộc chiến bảo vệ Thiên Tân, bị pháo nã trúng hy sinh vì nước.

Bác hai của con hy sinh tại biên giới phía nam”.

“Thiếu tướng quân nói, em trai nghe hiểu ạ?” Tư Niên lo lắng hỏi cô.
Hà Vị cười, nói thầm: “Tư Niên cũng gọi cha đi, giống em trai vậy”.
Từ lúc 2-3 tuổi, không biết bao lần Tư Niên nhìn ảnh chụp rồi gọi cha, nhưng lúc này lại khó lòng mở miệng.
Tư Niên ngại ngùng cúi đầu, khẩy khẩy mấy lọn tóc trôi nổi trong nước.

Cô bé ngẩng mặt, khẽ lắc đầu mỉm cười với Hà Vị.
“Mẹ ơi”.

Sau rèm vải, cậu bé kêu lên.
Tạ Vụ Thanh kéo một bên mành, hai tay ướt đẫm: “Con bảo muốn mẹ tắm cho mình”.
Kế Thanh bị Tạ Vụ Thanh chắn tầm nhìn, chỉ có thể đưa nửa cái đầu từ phía sau nhìn chị gái mỉm cười.

Tất nhiên Kế Thanh xem Tư Niên như chị gái ruột, khắc ghi những lời chị dặn trong lòng.
Hai người đổi chỗ cho nhau, một bên giúp con trai tắm, một bên giúp con gái gội đầu.
Hà Vị lấy khăn sạch bao lấy Kế Thanh, bế con ra khỏi bồn tắm.

Cậu bé nửa mơ nửa tỉnh, bất chợt hai tay ôm chặt Hà Vị, vùi đầu vào cổ cô không nhúc nhích.
“Dỗ con ngủ đi”, Tạ Vụ Thanh nói, “Anh ra ngoài một chút”.
Hà Vị khẽ gật đầu, bế con trai đến phòng sát vách dành cho khách.

Tư Niên không muốn làm phiền cha nghỉ ngơi, cũng đổi phòng với Hà Vị.

Tạ Vụ Thanh lấy khăn lông lau sạch tay, thay quân phục rồi ra ngoài.
Dưới lầu, chiếc xe Jeep đã đỗ từ lâu, trong xe là Đặng Nguyên Sơ.
Lần này phóng thích một nhóm người, danh sách được bảo mật tuyệt đối, Đặng Nguyên Sơ chỉ nhìn qua một lần, liền nhỏ giọng báo cáo với Tạ Vụ Thanh: “Hôm trước chúng ta có thả một đám người ra ngoài, đưa đến Tây An và Duyên An.

Đêm nay có mấy người muốn ở lại khu vực thống nhất của quốc gia làm việc, cũng có mấy người muốn quay về nơi bị chiếm đóng.

Trong đó có một kẻ, đến Bắc Bình”.
Ơ động đất à, đấy là quảng cáo web đang đi lên
Xe Jeep lăn bánh trong đêm đen, thẳng tiến về phía trước.
Sau khi xe Jeep đỗ ở đầu phố, anh cùng Đặng Nguyên Sơ xuống xe bước vào trong.
Trên biển hiệu đề “Thi quán Thái Bình”.
Tạ Vụ Thanh bước qua thềm đá dưới bảng hiệu.

Lúc này trong phòng có mấy người đàn ông mặc áo vải xám, tuổi tác đa dạng, trong đó có một kẻ mang mắt kính, dưới áo choàng xám là chiếc sơ mi đã cũ.

Hắn cúi đầu, giống như nhắm mắt nghỉ ngơi.
Mấy người đàn ông phía sau lần lượt xếp hàng theo danh sách, nhận lộ phí rồi rời đi.

Tạ Vụ Thanh bước đến trước mặt người kia, sau hai cánh cửa gỗ khép kín, thầm nói: “Triệu tiên sinh”.
Triệu Ứng Khác tỉnh dậy, ngẩng đầu đối diện Tạ Vụ Thanh.
Đại công tử Triệu gia hiện giờ cũng đã đến tuổi trung tuần.

Mấy năm lao ngục khiến tóc bạc trên đầu ngày càng nhiều, khuôn mặt tuấn tú không còn nữa, nhưng khí khái của văn nhân vẫn không đổi theo năm tháng.
Tạ Vụ Thanh kéo một cái ghế lại gần, ngồi trước mặt Triệu Ứng Khác.

Ngày xưa khi mới quen biết, anh là khách quý của kinh thành, còn hắn lại là tài tử nổi danh khắp Tứ Cửu Thành, bị quân phiệt hãm hại nên bước lên con đường làm quan.
Từ đó, thân phận hai người nhiều lần đổi khác.
Năm 1933 là ranh giới của định mệnh, đối với anh là thế mà đối với hắn cũng không sai.
Triệu Ứng Khác phóng thích tướng lĩnh của cuộc kháng chiến chống Nhật trong nhà tù Thiên Tân nên bị bắt giữ.

Sau đó mọi chức vụ đều bị bãi bỏ, tống giam mấy năm trời.

Lúc đó Tạ Vụ Thanh quay về phương nam, sau lần thứ năm tổ chức tiến công thất bại, trong thời kỳ gian khổ nhất của hồng quân đã ngàn dặm xa xôi đến Duyên an.

Sau khi Quốc Cộng tuyên bố liên hợp lần nữa, anh nhận được chỉ thị nghĩ cách cứu viện tù nhân chính trị ở các ngục giam.

Trong danh sách tù nhân, anh vô tình phát hiện tên Triệu Ứng Khác, quả thật có chút bất ngờ, nhìn đến nguyên nhân thì trong lòng cũng hiểu rõ.
Anh ngồi xuống, nhìn vào mắt đối phương: “Tiên sinh muốn trở về khu vực bị chiếm đóng, có biết tình hình ở Bắc Bình hiện tại ra sao không?”
“Trong ngục Triệu mỗ đã được nhắc nhở”, Triệu Ứng Khác đáp, “Sản nghiệp tiêu hoang, dân chúng lầm khổ.

Đêm ngày không yên, ăn hôm nay lo ngày mai”.
Tạ Vụ Thanh gật đầu.
Trước lúc Đặng Nguyên Sơ đến Vũ Hán đã nhận được chỉ thị, đưa Triệu Ứng Khác cùng 10 người khác lặng lẽ lẩn vào khu vực Hoa Bắc bị chiếm đóng.
Còn tương lai sau này, chỉ có bản thân Triệu Ứng Khác biết rõ.
“Lúc Kế Thanh chào đời, may mắn có tiên sinh giúp đỡ”, trước khi Triệu Ứng Khác rời đi 10 phút, Tạ Vụ Thanh hoà hoãn trò chuyện, “Tối nay, Vị Vị cũng ở Vũ Hán”.
Trong mắt Triệu Ứng Khác chứa quá nhiều thứ.

Hà Vị đôi khi không hiểu nhưng chắc chắn vị Tạ thiếu tướng quân trước mặt đây là tri âm.
Nhớ đến hôn ước năm xưa, xa như chuyện kiếp trước, mơ hồ đến mức chỉ còn sót lại chút bóng dáng của thiếu nữ ở Nam Dương.
Triệu Ứng Khác không dám nghĩ nhiều.

Thuở sinh thời, hắn từng hứa với bạn thân của mình tại bến tàu Nam Dương, bất kể thế nào cũng phải bảo vệ vận tải đường thuỷ Hà gia.

Từ đó về sau, huỷ bỏ hôn ước lúc trước cũng vì thế, chấp nhận kết hôn với đại tiểu thư Hà gia cũng vì thế… Mỗi khi đêm khuya không ngủ được, hắn nằm ngửa trên chiếc giường bằng đồng, tự an ủi chính mình, ít nhất Hà Vị từng thật tâm chuẩn bị của hồi môn, là thật lòng muốn gả vào Triệu gia hắn.
“Chỗ này được gọi là thi quán Thái Bình, ở Tứ Cửu Thành cũng có một nơi cùng tên”, Triệu Ứng Khác cười, nói khẽ, “Là nơi mà tú tài từ khắp các tỉnh đặt chân khi đến kinh thành”.
“Vậy à”.

Tạ Vụ Thanh đáp.
Triệu Ứng Khác gật đầu.
Quá khứ đã là quá khứ, chỉ cần giữ trong lòng đã đủ rồi.

Triệu Ứng Khác bước ra cùng Tạ Vụ Thanh.
Tạ Vụ Thanh đưa sổ đăng ký cho Đặng Nguyên Sơ, để hắn phụ trách tiếp đón đến nhà ga.

Đặng Nguyên Sơ kẹp sổ đăng ký dưới khuỷu tay, móc bao thuốc lá từ trong túi: “Từ Tây Bắc đấy”.
“Tôi không hút thuốc”.

Triệu Ứng Khác mỉm cười từ chối.
Đặng Nguyên Sơ cũng gật đầu không ép, cất bao thuốc: “Vợ tôi sinh ra ở sông Tùng Hoa, cậu em vợ hy sinh vì nước ở quan ngoại, bản thân tôi luôn có cảm tình với những người duy trì kháng chiến từ lúc còn trẻ đến nay”.
Triệu Ứng Khác gật đầu phụ hoạ: “Lúc còn trong ngục cũng thường nghe người ta hát “Trên sông Tùng Hoa”.
Đặng Nguyên Sơ nói: “Vợ tôi cũng hay nghe lắm”.
Đặng Nguyên Sơ đích thân lái xe, đưa Triệu Ứng Khác đến nhà ga, sau đó chào từ biệt.
Lúc trước khi Triệu Ứng Khác giữ chức vụ trong chính phủ Bắc Dương, hắn từng gặp mặt Đặng Nguyên Sơ 2 lần ở yến tiệc, cũng từng đụng mặt ở công ty vận tải đường thuỷ của Hà Vị.

Căn bản ấn tượng đầu tiên khi gặp Đặng Nguyên Sơ chính là nụ cười xa cách như muốn đẩy người khác ra ngoài.

Mà hiện tại, yeutruyen.net vách ngăn ấy đã biến mất.
Triệu Ứng Khác biết tình hình 8 lộ quân luôn thiếu hụt vũ khí, hắn không khỏi lo lắng: “Vũ khí chi viện có ổn không?”
Đặng Nguyên Sơ lắc đầu: “Một sư đoàn của chúng tôi có khoảng 9 ngàn người, nhưng chỉ có hơn 5 ngàn khẩu súng.

Chưa kể đạn luôn thiếu thốn, mỗi lần phát đạn xuống dưới đều phải ghi chép rõ ràng số lượng.

Một người chính xác chỉ có khoảng hai mươi mấy viên đạn”.
Đặng Nguyên Sơ cười bổ sung: “May mắn là khả năng thiện xạ của mọi người rất tốt”.
Hắn thấy Triệu Ứng Khác không đáp, ra bề trấn an: “Từ năm 1931, chúng tôi chưa bao giờ buông súng với người Nhật.

Suốt 6 năm kháng chiến, ngày nào cũng giống vậy, không có đạn pháp hay đao súng.

Lúc trước đoạt lại thành Đa Luân, không phải tướng lĩnh đều cầm đao xung phong đánh trận sao?”
Giờ xe lửa khởi hành đã đến.
Triệu Ứng Khác bỗng nảy sinh cảm giác kính trọng người này, bất chợt hỏi: “Vì sao tướng quân đi lính?”
“Vì lúc nhỏ thích đọc Quần Anh Truyện”, Đặng Nguyên Sơ cười nói, “Cũng ngưỡng mộ một vị danh tướng gọi là Thích Kế Quang”.
Triệu Ứng Khác bừng tỉnh: “Ý ta không phải phong hầu, ý ta chỉ muốn biển sóng bình yên”.
Dẹp sạch giặc Oa là tâm nguyện hùng tráng của vị tướng thời nhà Minh, vừa vặn vô cùng phù hợp với tình cảnh lúc này.
Đặng Nguyên Sơ mỉm cười: “Đó cũng là câu tôi thích nhất”..
 
Kinh Thành Về Đêm (Dạ Lan Kinh Hoa)
Chương 80: Hoa Hạ Thiên Thu Muôn Đời 4


Nửa đêm Hà Vị trở về phòng, trên giường đồng trống không.
Cửa ban công chưa đóng kín, giống như đang chờ cô.

Hơi lạnh đêm đông chui qua khe cửa, cô nhìn bên ngoài thấy Tạ Vụ Thanh đang ngồi xổm cạnh bếp lò, trong ánh lửa nhảy nhót lộ ra cái nồi nhôm.

Tạ Vụ Thanh kẹp thuốc lá, thảnh thơi rít một ngụm, nhả khói trắng xoá như sương mù, tay phải cầm đũa tre khuấy đảo lớp siro trong nồi.
“Cái gì vậy?”
“Kẹo mạch nha”, Tạ Vụ Thanh đáp, đưa một cây kẹo mạch nha đã thành hình cho cô, “Lúc nhỏ chú thường làm”.
Không cần nói cô cũng biết anh cố tình làm kẹo cho hai đứa nhỏ.
“Cho anh ăn à?”
Anh cười, đúng là làm cho mình, có điều lúc nhỏ anh trưởng thành sớm, ghét ăn thứ này.

Nhưng chị tư lại rất thích, lần nào cũng đòi kẹo của anh xong cầm ăn cả ngày không yeutruyen.net hết.
Anh rất nhanh đã làm xong cây khác, đợi nguội rồi đưa cho cô.

Hà Vị lấy một cái đĩa sứ trắng, xếp những cây kẹo ngay ngắn lên đó.
Bếp lò toả hơi ấm, Tạ Vụ Thanh đứng trên sân thượng hút thuốc.

Ánh đỏ lấp lánh đầu ngón tay, chói loà trong đêm đen khiến cô nhớ đến cảnh tượng trên ban công khách sạn Lợi Thuận Đức, còn có những đám mây mỏng vây lấy trăng cao trên bầu trời Thiên Tân.
Hà Vị cầm áo khoác vắt trên ghế, ra ngoài sân thượng đắp lên người anh.
“Lúc Bắc phạt, anh từng dẫn binh đánh đến đây”, Tạ Vụ Thanh nói, “Có điều chưa vào thành, chỉ đóng quân ở ngoại ô”.
Tay anh kẹp điếu thuốc, chỉ về phương xa: “Bên kia có một cây cầu, tên cầu Đắc Thắng, hơn 600 năm tuổi, mang ý chúc chiến thắng.

Giống Đức Thắng Môn ở Bắc Bình đúng không?”
Hà Vị kinh ngạc, sau đó bật cười: “Trước lúc xuống phía nam, em không biết ở Nam Kinh có một Chính Dương Môn, cũng chưa từng nghe cầu Đắc Thắng, thì ra các tỉnh luôn có mối liên hệ với nhau”, cô thấy anh không buồn ngủ, muốn hỏi tình hình di chuyển, “Trên tàu xuôi nam em có thấy các tăng nhân trong Hội Cứu Quốc, do sư thầy ở Ngũ Đài Sơn tổ chức, mục đích bồi dưỡng các tu sĩ trẻ tham gia kháng chiến chống Nhật”.
Tạ Vụ Thanh im lặng, bỗng cười: “Một lòng xuất thế là vì chúng sinh, mà nay nhập thế vào đời, cũng vì chúng sinh”.

Toàn dân kháng chiến, anh đã chờ rất lâu, từ sự kiện 918 đến nay.
“Có một chuyện bấy lâu anh luôn ao ước”, anh khẩy tàn thuốc, nhìn cô, “Không biết cô hai có nể mặt cùng Tạ mỗ làm một chuyện”.
“Tạ thiếu tướng quân đã mời, sao em không nể mặt chứ?” Cô cười đáp.
Tạ Vụ Thanh vuốt đầu cô, động tác dịu dàng ôn nhu.
Hà Vị luôn hiểu Tạ Vụ Thanh, nhưng lúc này cô không đoán được anh muốn làm gì.
Sáng hôm sau, Hà Vị mặc bộ sườn xám màu xanh đậm.
Tạ Vụ Thanh nghiền ngẫm: Mưa qua mây trắng trời trong xanh, tương lai như ánh màu thiên thanh [1].
[1] Theo điển cố được ghi lại, một ngày sau khi Tống Huy Tông nằm mơ, ông đã ngâm câu “Mưa qua mây trắng trời trong xanh, tương lai như ánh màu thiên thanh” để lệnh thợ thủ công nung đồ sứ có màu xanh lam của bầu trời sau mưa.

Sau này, nhiều người tìm ra câu thơ trên xuất hiện trong quyển “Ngũ tạp trở” của Tạ Triệu Chiết (thời Minh).
Câu này cô từng nghe thầy giáo dạy học giảng qua, mang ý chỉ sau bóng tối chính là ánh sáng hừng đông.
Kế Thanh ngồi ngay ngắn trong thư phòng, trên tay là ly sữa ca cao do Tư Niên chuẩn bị.
Bé chờ cha mẹ rất lâu, vừa thấy người đến liền nhoẻn cười, trả ly thuỷ tinh cho chị gái rồi chạy lon ton đến trước mặt Hà Vị.

Cánh tay nhỏ ôm lấy chân cô, liên tục gọi mẹ.

Tư Niên lo lắng cha mẹ hiếm có dịp ở cùng nhau, chỉ sợ em trai làm phiền thời gian riêng tư của họ.
“Kế Thanh”, Tư Niên bày ra điệu bộ chị lớn, “Đến đây nào”.
Kế Thanh chần chờ mấy giây, chạy bước nhỏ quay về, bò lên sô pha, ngồi cạnh Tư Niên.
Tư Niên vừa cho em trai uống sữa, vừa dùng mắt ra hiệu với Hà Vị.

Tay nhỏ sau lưng huơ huơ, ý bảo cha mẹ nhanh chóng đi đi.

Hà Vị bị chọc cười, dặn dò mấy câu liền bị vị tướng quân nọ dắt tay, vừa kéo vừa đẩy cô ra khỏi thư phòng.
Hà Vị giống tiểu thư khuê các lần đầu ra ngoài hẹn hò với người yêu, bị Quân Khương và Liên Phòng nhìn có chút e thẹn.
“Trong phòng có kẹo mạch nha”, cô luống cuống nói, “Lấy đưa cho 2 đứa nhỏ.

Nói là cha làm cho chúng”.
Đợi 2 vợ chồng ra ngoài.
Khấu Thanh bưng trái cây đi ra, bỗng hỏi, không biết vị công tử Bạch gia lúc trước từng đính hôn với tiểu thư đang ở đâu nhỉ.

Quân Khương cười, chỉ sợ cô ấy muốn hỏi là tung tích của người khác.
Khấu Thanh sửng sốt, Liên Phòng mù mờ: Ai vậy?
Khấu Thanh có chút hoảng, mãi một lúc mới lắp bắp: Là cái người… không yên tâm kia.
Dứt lời, cô mang trái cây vào thư phòng, lẩm bẩm: Đã nói sẽ tới Vũ Hán nhưng lại không đến kịp.

Lần sau gặp lại không biết là ngày nào tháng nào.
Liên Phòng nhìn Quân Khương.

Quân Khương lúc này bật cười, thì thầm vào tai cô, là vị doanh trưởng họ Lâm.
Liên Phòng bừng tỉnh, người đó… lúc mới gặp mặt, từng bị nhóm con gái bọn họ trêu chọc, nhưng cũng chỉ ngồi một chỗ, hai tay đặt trên đầu gối.

“Cũng không rõ lắm”, Quân Khương kể, “Trong điện báo cô gia gửi về, người kia cũng nói mấy câu, thường kể họ đánh đến đâu.

So với cô gia còn không biết lãng mạn là gì, ít ra cô gia nhà ta còn biết nói chuyện trăng sao, bàn chuyện phong tình, còn người đó, chỉ kể giết được mấy tên lính Nhật ở chỗ nào”.
“Mấy chuyện này nên nói rõ ràng”.

Liên Phòng quan tâm khuyên.
“Từng nói rồi, lúc đó có vị lãnh đạo muốn làm mai cho hắn nhưng hắn bảo, trong nhà có người đang chờ hắn đánh giặc xong quay về”, Quân Khương kể, “Lúc nói chuyện điện thoại, hắn mượn điện thoại của cô gia, nói một câu liền bỏ chạy lấy người”.
Quân Khương hết sức yeutruyen.net vui vẻ.
Khấu Thanh từ trong phòng thò đầu ra: “Hay lắm, các người nói xấu sau lưng người khác, thật bản lĩnh”.
Quân Khương học theo tật nói lắp của Khấu Thanh năm xưa, cười phụ hoạ: “Bên… ngoài… bên ngoài tuyết rơi… rơi rồi… Nhìn xem”.
Khấu Thanh mặc kệ bọn họ trêu chọc, không quay đầu xem nữa.

Lát sau trong thư phòng truyền đến tiếng hô to của Kế Thanh, cậu bé nhảy nhót quanh chị gái, hỏi ngoài cửa có phải tuyết rơi không? Tư Niên bế em từ sô pha đi đến bệ cửa sổ, để bé ngồi đó cùng ngắm tuyết.
Liên Phòng lo lắng chạy đi lấy chăn lông choàng lên người hai đứa trẻ.

Khấu Thanh nhìn tuyết rơi thất thần: Tuyết ở Vũ Hán, không biết sẽ rơi bao lâu?
Ba chị em đồng thời nhớ đến tuyết ở quê nhà.

Tuyết rơi rất lâu, cả thành khắp nơi đều trắng xoá, trên chạc cây là tầng tầng lớp lớp tuyết dày, chỉ cần đung đưa một chút tuyết sẽ rớt đầy người.

Sau khi tuyết rơi đọng thành tảng băng, để phá băng họ phải vác mấy thùng nước nóng, tạt vào trong sân…
Ơ động đất à, đấy là quảng cáo web đang đi lên
“Tự nhiên”, Quân Khương đột nhiên lên tiếng, “Cảm thấy thật nhớ nhà”.

Lúc Vũ Hán đón trận tuyết đầu tiên, hai người bước vào một rạp chiếu phim.
Chờ Tạ Vụ Thanh yên vị ở hàng ghế sau cùng, trong không gian bao trùm bóng tối, chỉ còn ánh sáng phát ra từ màn chiếu.

Hà Vị bừng tỉnh trong hoảng hốt, anh chưa từng đi xem phim bao giờ.
Lần này, thay vì anh muốn xem, chi bằng nói anh muốn cùng cô có một ngày hẹn hò như bao đôi tình nhân khác.
Nhiều lần ra Bắc, anh lúc nào cũng muốn cả 2 có dịp đi ăn cơm cùng nhau, pha nước thưởng trà, xem kinh kịch, xem phim, lúc rảnh rỗi thì đi dạo xưởng Lưu Ly chọn sách cổ, bia khắc, sau đó xem kịch văn minh, ngày nào đó rảnh rỗi thì đi dạo Tam Sơn Ngũ Viên [2]; lúc bận rộn thì ngồi trong quán trà bên Tích Thuỷ Đàm [3], ai làm việc nấy, xử lý công việc.
[2] Tam Sơn Ngũ Viên là tên gọi quần thể vườn hoàng gia phía Tây Bắc Bắc Kinh bao gồm “tam sơn” là Hương Sơn, núi Ngọc Tuyền, núi Vạn Thọ và “ngũ viên” là Sướng Xuân Viên, Viên Minh Viên, Tĩnh Minh Viên, Tĩnh Nghi Viên, Di Hoà Viên.

Nơi này được xây dựng vào năm Khang Hy nhà Thanh, đến thời Càn Long phát triển rực rỡ nhưng đã bị tiêu huỷ một phần trong cuộc Chiến tranh Thuốc phiện lần thứ 2 vào năm 1860.
[3] Tích Thuỷ Đàm là địa danh nổi tiếng ở Bắc Kinh, đây được xem là hồ tắm voi của hoàng gia.

Tương truyền vào thời nhà Nguyên, voi từ Miến Điện và Xiêm được xem như phương tiện vận tải và thuộc đội lễ nghi cung đình, vào ngày hè những chú voi thuần hoá sẽ đến Tích Thuỷ Đàm tắm rửa.

Mỗi lần muốn làm đều có việc kéo chân, anh luôn nghĩ một ngày chiến tranh kết thúc, anh sẽ có cơ hội thực hiện.
Mà nay Tạ Vụ Thanh đến tuổi trung niên, cô hai cũng không còn là thiếu nữ 17 tuổi.

Không thể tiếp tục kéo dài nữa.
Tạ Vụ Thanh đeo mắt kính, lưng tựa vào ghế đệm, chờ màn hình bắt đầu.

Ánh đèn tối sầm, anh nghiêm túc thưởng thức phim, có một khí chất thuộc về thầy giáo xuất thân trong trường quân đội, ít nói ít cười…
“Phim trong nước à?” Anh đột nhiên hỏi.
Hà Vị đáp “vâng”: “Là một minh tinh nổi tiếng bến Thượng Hải đóng.

Tên Chu Toàn”.
Tạ Vụ Thanh gật đầu.

Anh cũng không rõ tên tuổi này.
Trăng hoa phong nguyệt vốn không liên quan đến anh.
Cô bỗng bật cười.
Tạ Vụ Thanh quay đầu nhìn khuôn mặt cô ẩn hiện trong ánh sáng mỏng manh.
“Bạn cũ Tôn Duy Tiên của anh, mỗi lần muốn xem bộ phim mới nhất đều phải bao cả rạp”, Hà Vị thì thầm, “Không cần mở lời đã có biệt thự Tây Dương ở tô giới, giai nhân cùng mở hội riêng tư”.
Tạ Vụ Thanh cười: “Ngày xưa Tạ mỗ vào kinh cũng từng hưởng thụ qua.

Thấy bình thường”.
Nụ cười của anh mang theo ý khinh miệt, giống hệt năm đó: “So với non sông vạn dặm, những thứ tục tằng thế gian đều không là gì”.
Hà Vị bị chọc cười, dù sao Tạ Vụ Thanh cũng là thầy giáo dạy học ngày trước, thuận miệng nói mấy câu vẫn mang theo bộ dáng giảng đạo.

Nhân đó cô bỗng nhớ đến bức thư nhà đầu tiên anh gửi, không nén được cười thành tiếng.
“Có điều”, Tạ Vụ Thanh thấy cô vui vẻ, anh chìm vào suy tư, “Hồng trần bạch cốt, cũng có chỗ kỳ diệu”.
Giống lời anh từng nói trong quá khứ: Nam nữ hồng trần và xương trắng chồng chất chỉ hơn kém nhau ở một lớp da, tham luyến thứ này quả thật không thú vị.
Hà Vị cười, khẽ lườm anh.
Tạ Vụ Thanh cũng cười, thủ thỉ bên tai: “Tạ mỗ đường đột”.

Bộ phim lấy bối cảnh sinh hoạt ở Thượng Hải trong thập kỷ qua.

Tạ Vụ Thanh chưa đừng đặt chân đến Thượng Hải nên không nắm rõ.
Bắc phạt năm đó, lúc dẫn quân vào Thượng Hải và Nam Kinh là thời cơ tốt nhất.

Anh từ Vũ Hán đến Nam Kinh, vốn muốn đưa Hà Vị đến Thượng Hải đoàn tụ cùng chị hai.

Nhưng không may bị bắt, đầu tiên là gần Vũ Hoa Đài ở Nam Kinh, sau đó bị áp giải đến nhà tù quân đội rồi bỏ lỡ.

Lúc Hà Vị xuống phía nam tìm anh, cô từng sinh Kế Thanh ở Thượng Hải, khi ấy anh chỉ có thể thông qua điện thoại tìm hiểu một chút thành thị nơi con trai chào đời.
Tình yêu của ca nữ cùng nhạc công được hình thành từ trong đầu phố cuối ngõ.
Tạ Vụ Thanh xem phim rất nghiêm túc.

Bỗng anh cất tiếng: “Đây là sông gì?”
Hà Vị ngẩn ngơ, màn hình đã chuyển cảnh: “Chắc là sông Tô Châu”.

Cô đoán thế.
Anh khẽ gật đầu.

Là sông Tô Châu.
Tạ Vụ Thanh là người lãng mạn.
Anh luôn khắc sâu mỗi một địa danh trên mảnh đất quê nhà, dùng con sông ngọn núi phân biệt, nào là Li Giang, Tương Giang, Trường Giang, còn có sông Tùng Hoa, sông Hà, sông Tần Hoài cùng sông Tô Châu, hay vô số các nơi khác không rõ tên gọi, cũng không biết sông gì.

Anh thích hỏi, thích nhớ những vùng đất mà mình từng đi qua, từng chiến đấu, từng vì nó mà không tiếc đầu rơi máu chảy.
Mỗi lần anh đóng quân ở đâu, chỉ cần có sông suối chảy ngang, anh đều lặng người ở bờ sông chốc lát.

Có lẽ là thói quen từ lần đầu tiên đánh giặc đến nay, chỉ cần thấy nước thì càng yên tâm.
Hà Vị chưa từng thấy dáng vẻ Tạ Vụ Thanh nghiêm túc xem phim, trong lòng chua xót.

Một phần là vì anh, nhưng cũng không hoàn toàn vì anh.
Những người tòng quân thuở trước, không ít người ra nước ngoài du học, lý lịch phong phú, học thức uyên thâm, hiểu biết rộng mở, muốn yên vị làm quan lớn hưởng thụ đãi ngộ cao, phong tước tặng nhà dễ như trở bàn tay.

Trước mắt họ ngợp ánh vàng son nhưng không hề động lòng, lại lựa chọn buông bỏ tất cả, lần nữa khởi nghĩa, lần nữa kháng chiến chống Nhật, rồi lại trải qua vạn dặm trường chinh…
Những người này, chưa chắc đã được lưu danh sử sách, nhưng nguyện lòng không thẹn với trăng trời.
Tạ Vụ Thanh như bị mạch phim hấp dẫn, mọi sự chú ý đều đổ dồn vào đó.

Hà Vị ngắm nhìn sườn mặt anh, sau đó đảo mắt về màn ảnh.
Trong phim, có người hát bài ca nổi tiếng khắp nam bắc.
“Nhớ phương bắc là nhớ nhà, nước mắt a nước mắt rơi vạt áo.
Em gái nhớ chồng đến nay, cùng chồng chung hoạn nạn a tình cảm ân ái.

Ai nha ai ai nha, vợ chồng chung hoạn nạn tình cảm càng ân ái”.
Mỗi một câu đều hợp với tình cảnh trước mắt, nỗi nhớ phương bắc, nỗi nhớ nhà, còn có người bên cạnh..
 
Kinh Thành Về Đêm (Dạ Lan Kinh Hoa)
Chương 81: Kết Thúc


Từ năm 1900 đến năm 1949, gần 50 năm.
Giảng đường trường quân đội đầy ắp người.

Có kẻ đến nghe nhiều nên quen mặt, cũng có kẻ xa lạ mới đến lần đầu.
Bắt đầu từ Liên minh tám nước xâm chiếm Bắc Kinh, đến tên những bị tướng hi sinh trong cuộc chiến bảo vệ thành Thiên Tân, rồi Cách mạng Tân Hợi, người người không tiếc thân mình đi theo cách mạng, sau đó là phản Viên, phản quân phiệt, Bắc phạt… Sau năm 1918, số người ngã xuống không đếm xuể.

Rất nhiều trong số đó mà các học viên ngồi yeutruyen.net ở giảng đường hôm nay chưa từng gặp mặt hay nghe tên.

Dường như tất cả đều là bách gia tính [1].
[1] Bách gia tính nghĩa là họ trăm nhà, đây là một loại văn bản ghi lại họ phổ biến của người TQ, văn bản được ghi nhận từ thời Bắc Tống và lưu truyền đến ngày nay.
50 năm, quá nhiều cuộc chiến nổ ra.

Xương trắng chất thành núi, biết bao tên tuổi người hi sinh không thể khắc hết lên bia mộ.
Thầy giáo đã đi khỏi.
Sau khi chiến tranh kết thúc, anh đến Hồng Kông định cư, dùng sở trường của mình đến trường quân đội dạy học.
Chuyến này anh đưa phu nhân về Bắc Kinh thăm người nhà, trường quân đội biết tin liền mời anh đến thỉnh giảng mấy tiết lịch sử.

Vừa rồi phòng học đông nghẹt người, bên ngoài cửa sổ cũng có vô số ánh mắt dõi theo, trên bảng đen anh hết viết lại xoá.
Trong quá khứ, mỗi tiết học của vị giáo sư này không lúc nào trống chỗ, đa phần người đến bàng thính đều là các giảng viên và giáo sư khác có thâm niên trong giới học thuật.
Những tiết học đều nói về lịch sử quân sự, kết hợp giữa cổ xưa và hiện đại, từ Trung Quốc đến phương Tây.

Trong bài giảng về Chiến tranh Thế giới thứ nhất, giáo trình anh mang đến có cả những bản tin được cắt ra từ các tờ báo lớn ở châu Âu thời kỳ đó, được cho là thu thập trong thời điểm Nga tham chiến.

Trong tay anh còn nắm giữ bản đồ của những thành phố lớn ở châu Âu trước chiến tranh.

Khi trải ra có thể chi tiết đến từng vị trí của bảo tàng, trường học, quán bia, phòng trưng bày, chú thích cả phong cách kiến trúc, độ cao và số lượng hộ dân cùng bối cảnh xã hội.

Anh từng đến thăm, bao gồm cả nhà máy sản xuất địa phương.
Anh cười giảng, phàm là thành thị nông thôn, đều có thể tự phác hoạ mô hình phòng ngự quân sự trong đầu, sau đó thiết kế phương hướng chiến đấu, phục kích… Không những thế, anh còn có giáo trình của trường quân sự sau khi Liên Xô thành lập, nhạc phổ dương cầm Nga, bản vẽ thiết kế chiến xa của xưởng công nghiệp quân sự ba tỉnh Đông Bắc… Trong đó có nhiều thứ, anh chỉ dựa vào trí nhớ để viết ra.
Ngoài những điều ấy, thời kỳ nội chiến, của cải mỗi phe phái quân phiệt tàng trữ trong nhà, chiến lược đánh trận anh cũng biết.

Thỉnh thoảng anh sẽ kể những chuyện thú vị như một tên quân phiệt nào đó vì vợ lớn vợ nhỏ ghen tuông không ngừng mà thoái chí xuất gia, mấy lần phải lên cổng chùa tìm gặp.
Biết anh sinh ra ở Quý Châu, lớn lên bên bờ Li Giang, học viên đánh tiếng, thưa thầy, cạnh Li Giang thật sự có mười dặm núi xanh sao?
Anh đáp, không chỉ mười dặm.
Trải dài dưới rặng mây, màu lá xanh đan xen chồng chéo, khi nhìn vào chỉ thấy một mảnh núi biếc chạy mãi không dứt.

Mười dặm, chỉ e là một cái nhìn mơ hồ thôi.
Bắc Kinh vào tháng Tám nóng khủng khiếp.
“Anh thích nhất ở Bắc Kinh chính là 3 con ngõ, một là Bách Hoa Thâm Xử, cái kia là Dương Mai Trúc Tà Nhai, cuối cùng là ngõ Nam La Cổ”.
Bách Hoa Thâm Xử là nơi họ từng ở, Dương Mai Trúc Tà Nhai có Thanh Vân Các họ từng đi qua, còn trước mắt đích thị là ngõ Nam La Cổ.
Bóng người mặc sườn xám dài tay trắng sáng đi cạnh một tiên sinh đứng tuổi, họ chầm chậm dạo quanh ngõ Nam La Cổ.

Bước đến ngã rẽ giao với một con ngõ khác là hẻm Mạo Nhi.
Khi đến gần, Hà Vị dừng bước.

Cô cởi mũ kính, xuất thần nhìn bức tường lát gạch xanh.
Vị tiên sinh chắp tay sau người, đứng lặng sau cô: “Nhìn gì vậy?”
Cô mỉm cười: “Lúc trước Hoàng hậu Tốn Thanh từng sống ở đây, ngay toà nhà này”.
Ơ động đất à, đấy là quảng cáo web đang đi lên
“Vậy à”.

Tiên sinh đáp lời.
Hai người bất giác cùng nhớ đến hoàn cảnh trong quá khứ, cái đêm đại hôn của đế hậu Tốn Thanh, khắp Tử Cấm Thành giăng đèn kết hoa, thái giám cung nữ tất bật ngược xuôi dưới hành lang sáng rực.

Trên kiệu rước tân nương ngoài cung Càn Thanh dán chữ “Phượng dư” vô cùng bắt mắt, còn bên trong cung Càn Thanh đã bày sẵn tiệc rượu linh đình… Cô ngồi trên xe ưu tiên, chạy ra từ cửa Thần Võ, đến ngoài Đức Thắng Môn thì bị cản lại.

Cùng lúc đó, Tạ thiếu tướng quân rời khỏi tiệc rượu, lên xe chạy tới Bách Hoa Thâm Xử chỉ vì muốn nhờ vả một tấm vé tàu.

(E b o o k T r u y e n.

N e t)
Phía sau có hai đứa trẻ thân hình thấp bé đạp xe một người chở một người bất ngờ xông tới.

Vì tốc độ quá nhanh nên không ngừng đánh chuông inh ỏi, trong miệng la hét “tránh đường, tránh đường”.
Tạ Vụ Thanh bắt lấy tay Hà Vị, nhẹ kéo cô yeutruyen.net sang một bên.
“Từ hẻm này muốn đến Bách Hoa Thâm Xử phải băng qua một đoạn đường ngắn”, Hà Vị dịu dàng nói, “Chân của thiếu tướng quân thế này, chỉ e không chịu nổi”.
“Hiếm có dịp như vậy”.

Tạ Vụ Thanh không để ý.
“Vậy đi thôi”.

Cô và anh sóng vai nhau đi đến cuối hẻm, “Ra khỏi chỗ này là đến sau Sát Hải.

Năm xưa khi dẫn Đặng Nguyên Sơ đi xem nhà ở kinh thành có từng ghé đây một lần.

Lúc đó anh đang…”
“Ở Quảng Đông giằng co với quân phiệt”, Tạ Vụ Thanh đáp, “Lúc đó rất gian nan, chưa tiến hành đông chinh, quân phiệt cát cứ khắp nơi, sơ hở là bị chính phủ Bắc Dương mua chuộc.

Hôm nay là bạn, ngày mai đã trở mặt thành thù”.
Cô gật đầu phụ hoạ.
Mỗi lần dạy ở trường quân sự về, Tạ Vụ Thanh thường nói rất nhiều.

Cô thích trò chuyện, cùng anh tán dóc chút chuyện có thể nghe được những điều cũ nhưng “mới”.
“Đôi khi không cần phía bắc mua chuộc, mỗi lần chiếm được một toà thành thì lại tham lam muốn cắt đất đem bán”, Tạ Vụ Thanh lắc đầu thở dài, “Sau khi đóng quân, điều đầu tiên họ làm là mở tiệm thuốc phiện”.

“Thật không dễ”.

Cô cảm khái.

Kinh thành rất nhiều ngõ nhỏ, nhà nào cũng lát ngói xám, trong viện trồng đầy hoa, dây leo nối tiếp nhau không dứt.

Trên giếng nước, dưới giàn nho, hết đời này đến đời khác những nhánh cây mộc mạc nhất đã tồn tại như thế.

Có cây cổ thụ trăm năm không biết thuộc giống nào, cứ vào hè khi cái nóng oi bức đến gần, cành lá lại xanh um xum xuê, che mát cả khoảng sân trước viện.
Năm 1900 khi Tạ Vụ Thanh lần đầu cùng chị Ba đến Tứ Cửu Thành có đi ngang Chính Dương Môn bị thiêu cháy.

Họ đến để tiễn đưa anh Cả – người bị pháo nổ hy sinh trong trận chiến bảo vệ thành Thiên Tân.

Phương Nam chiến tranh liên miên, cha anh không cách nào thoát thân, đành phải nhờ chị em họ lẻn vào kinh thành.

Đêm đó lúc đến Bách Hoa Thâm Xử trời đã vào khuya.

Sau khi thắp nén hương, anh hỏi thím: Giờ nào?
Thím trả lời: Giờ Mão.
Đêm khuya thanh vắng, anh ngắm bóng trăng ảm đạm khuất trong tầng mây, thầm nghĩ, nhanh thôi trời sẽ sáng.
Từ nhỏ thấy cảnh phụ thân lãnh binh đánh giặc, huynh trưởng hy sinh vì nước, bản thân đã hiểu chiến tranh tàn khốc thế nào.

Thầm nghĩ tối nay cũng không phải đêm tệ nhất.

Anh ngồi nghiêm chỉnh dưới giàn nho, từ giờ Mão đến trời hửng sáng, khi ánh nắng ngày càng chói chang, hắt lên mi mắt mang theo cảm giác ấm áp.
Lúc mở mắt ra, cửa son rộng mở, bên ngoài vắng hoe không một bóng người, nhưng lại mang theo một loại hơi thở nồng nàn khói lửa, buổi sáng huyên náo lại bắt đầu.
— HOÀN CHÍNH VĂN —.
 
Back
Top Bottom