Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Kính Sơn Thủy

Kính Sơn Thủy
Chương 40. Hồi kết


Chương 40: Hồi kết - Tôi chiến đấu vì vương quốc của mình đến chết.

"U não là cái gì?

Sao có thể là u não được?

Con gái nhà tôi ăn ngon mặc đẹp suốt mà!

Sao lại mắc bệnh này được cơ chứ!"

Trong phòng khám, Giản Như cảm thấy như thể bầu trời sụp đổ trước mắt bà.

Bà không ngừng bám lấy bác sĩ, lặp đi lặp lại: "Bác sĩ, bác sĩ kiểm tra lại đi!

Kiểm tra kỹ lại đi mà!

Con gái nhà tôi còn phải thi đại học nữa!

Sao có thể mắc bệnh này được chứ!"

"Bệnh của cô bé không chỉ là u não, mà còn mắc chứng trầm cảm rất nặng, dây thần kinh bị chèn ép nghiêm trọng.

Đây không phải là chuyện xảy ra trong một sớm một chiều đâu.

Bình thường cô bé chắc chắn đã có những cơn đau đầu từng đợt, thậm chí là mù tạm thời.

Làm cha mẹ mà không để tâm chút nào cả."

Bác sĩ ghét nhất là kiểu cha mẹ chỉ biết lo lắng khi sự đã rồi, sắc mặt u ám nói: "Bây giờ mới nhớ con bé phải thi đại học rồi à?

Sao trước đây không chú ý hơn đi?"

Trầm cảm?

Giản Như hoàn toàn sững sờ.

"Trầm cảm gì chứ?

Con bé chỉ là một đứa trẻ, làm sao lại trầm cảm?

Nó mới bao nhiêu tuổi?

Cuộc sống của nó ngoài việc học thì chẳng phải lo lắng điều gì cả!

Sao nó lại mắc trầm cảm được cơ chứ!"

Bác sĩ đã quá quen với kiểu phản ứng đầy vô thức như của Giản Như, chỉ phất tay ra hiệu cho thực tập sinh đến giải thích cho bà.

Nhưng Giản Như làm sao nghe lọt tai được câu nào.

Bà đẩy mạnh thực tập sinh sang một bên, lao thẳng ra ngoài.

Trần Yên Bạch và Tần Gia Minh đang đứng trước cửa.

Tần Gia Minh đứng thẳng, còn Trần Yên Bạch thì ngồi xổm xuống.

Bệnh viện không cho hút thuốc, nên Trần Yên Bạch chỉ ngậm điếu thuốc chưa châm lửa.

Chẳng có làn khói nào, nhưng đôi mắt cô lại đỏ hoe như bị khói hun.

Giản Như bước về phía Trần Yên Bạch, nhưng Tần Gia Minh lập tức chắn trước mặt bà.

Anh không còn giữ phép lịch sự gọi Giản Như là "dì" nữa, ánh mắt lạnh lùng nhìn bà.

Giản Như cũng chẳng còn hơi sức đâu mà tranh cãi, như thể bỗng chốc già đi vài tuổi, giọng khàn đặc hỏi Trần Yên Bạch:

"Con bé bị trầm cảm từ khi nào?"

Trần Yên Bạch không nói một lời.

Giản Như bắt đầu thở dốc, lại hỏi:

"Tại sao nó lại trầm cảm?"

Trần Yên Bạch vẫn im lặng.

Nước mắt cuối cùng cũng tràn ra khóe mắt Giản Như.

Bà cố nắm lấy tay Trần Yên Bạch, người khom xuống, giọng cũng mềm đi:

"Xin cháu, nói cho dì biết đi, nói cho dì biết đi."

Trần Yên Bạch bật cười.

Cô đứng dậy, gạt tay Giản Như ra.

Cô không khóc, nhưng đôi mắt cũng chẳng khá hơn Giản Như là bao.

Cô nhìn chằm chằm vào Giản Như, nhấn mạnh từng chữ từng chữ:

"Cả đời này tôi cũng sẽ không nói cho bà biết đâu.

Bà đừng hy vọng nữa."

Giản Như sụp đổ, hét lên trong tuyệt vọng:

"Dựa vào cái gì chứ!

Tại sao!

Tôi là mẹ nó!

Tôi là mẹ nó!

Là tôi sinh ra nó!

Là tôi nuôi nấng nó!

Là tôi vất vả cực nhọc lo cho nó đến tận bây giờ!"

Bà ngồi bệt xuống đất, đấm mạnh xuống sàn, rồi lại đấm vào chính mình.

Bà hỏi bác sĩ, hỏi Trần Yên Bạch, hỏi trời, hỏi chính mình.

Nhưng chẳng ai trả lời bà cả.

Cũng chẳng ai có thể trả lời bà.

Giản Hạnh tỉnh dậy lúc nửa đêm.

Cô cảm giác như mình chưa từng ngủ lâu đến vậy.

Lâu đến mức khi mở mắt ra, cô như lạc vào một khoảng không mơ hồ, chẳng phân biệt được mình đang ở đâu.

Chỉ hơi nghiêng đầu một chút, cô đã cảm nhận được bàn tay mình bị ai đó nắm chặt.

Giản Hạnh quay sang, nhìn thấy Trần Yên Bạch đang gục đầu bên mép giường.

Lớp trang điểm của Trần Yên Bạch đã nhoè đi, đôi mắt vừa mở ra đỏ ngầu đầy tơ máu.

Lúc thấy Giản Hạnh tỉnh lại, biểu cảm của cô ấy thậm chí còn mơ hồ hơn cả Giản Hạnh, định mở miệng nói gì đó nhưng lại chẳng thể thốt lên lời.

Cô chỉ biết siết chặt lấy tay Giản Hạnh.

Siết rất chặt.

Giản Hạnh khẽ nói:

"Đau..."

Ngay lập tức, nước mắt của Trần Yên Bạch trào ra, gần như chỉ trong nháy mắt đã ướt đẫm cả khuôn mặt.

Cô vội vàng dùng tay lau qua loa, nhưng không ăn thua, thế là cô mặc kệ, để mặc nước mắt tuôn rơi.

Vừa khóc đến mờ cả mắt, cô vừa khàn giọng hỏi Giản Hạnh:

"Đau ở đâu?

Có cần tớ gọi bác sĩ không?"

Giản Hạnh lặng lẽ nhìn cô, bỗng nhiên cảm thấy cả cơ thể mình như rơi vào một khoảng không vô tận.

Cô mơ hồ nhìn quanh, chỉ thấy một màu trắng xoá.

Là bệnh viện.

Lại là bệnh viện.

Cô vùng vẫy muốn ngồi dậy, nhưng Trần Yên Bạch cố chấp giữ chặt, liên tục hỏi:

"Cậu đau chỗ nào?

Đau ở đâu?

Đau đầu à?"

Giản Hạnh nhìn cô ấy, hỏi lại:

"Đầu cậu làm sao vậy?"

Trần Yên Bạch im lặng.

Giản Hạnh không hỏi thêm nữa, chỉ nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ ngầu của cô, rồi ngược lại siết chặt tay cô.

Lần này đến lượt Trần Yên Bạch thấy đau.

Nhưng cô không kêu lên.

Chỉ lặng lẽ chịu đựng.

Giản Hạnh chờ rất lâu mà vẫn không nghe được câu trả lời từ cô.

Cho đến khi cơn đau nhói thần kinh quặn lên trong đầu, cô đột ngột buông tay Trần Yên Bạch.

Trần Yên Bạch cúi đầu xuống, nước mắt lập tức rơi xuống tay Giản Hạnh, thấm ướt cả ga giường dưới bàn tay ấy.

Giản Hạnh có thể cảm nhận được những giọt nước ấm nóng len lỏi giữa các kẽ ngón tay.

Trong khoảnh khắc đó, cô như quay về những tháng ngày sau Tết của vài tháng trước.

Cả huyện Hoà khi ấy cũng ướt đẫm như vậy.

Cô mệt mỏi thở ra một hơi, nhắm mắt lại.

Trần Yên Bạch nhận ra cô thở dài, nước mắt càng rơi nhiều hơn.

Cô bắt đầu gọi tên Giản Hạnh, hết lần này đến lần khác.

Giọng nói đó như đang thay Giản Hạnh kêu oan.

Lại như đang chất vấn thay cô điều gì đó.

Tại sao chứ?

Rõ ràng cô ấy đã tìm được hướng đi cho mình rồi mà.

Rõ ràng cô ấy sắp được giải thoát rồi.

Rõ ràng… cô ấy đã có thể có một cuộc sống tốt đẹp hơn rồi.

Chỉ thiếu một chút xíu nữa thôi.

"Giản Hạnh," Trần Yên Bạch lau nước mắt, giọng nghẹn ngào vì mũi tắc lại, nói nhỏ, "Không sao đâu, bác sĩ bảo có thể điều trị bảo tồn trước, sau này rồi sẽ dần dần ổn thôi."

Giản Hạnh mở mắt ra.

Có lẽ sợ phòng bệnh quá ngột ngạt, rèm cửa không được kéo kín hẳn, cửa sổ cũng để hé một khe nhỏ.

Trời tháng Năm, gió không quá nhẹ cũng chẳng vần vũ.

Giống như mặt biển tĩnh lặng.

Giản Hạnh bỗng nhớ đến một câu nói của Victor Hugo:

"Trái tim con người chỉ có thể chứa đựng một mức độ tuyệt vọng nhất định.

Giống như một miếng bọt biển đã thấm đầy nước, dù đại dương có tràn qua cũng không thể khiến nó ướt thêm được nữa.

Đó gọi là tê liệt."

Cô từng đọc câu đó vào kỳ nghỉ hè.

Khi bản thân cô tê liệt nhất.

Mỗi đêm, cô đều cảm thấy mình như đang ngủ trên mặt biển, không thể chìm xuống nhưng cũng chẳng thể đặt chân lên bờ.

Nước biển lẩn quẩn quanh mũi, tràn vào tai, chạm đến khóe môi.

Chỉ là một lớp nước mỏng thôi, nhưng cũng đủ khiến cô không thể thở nổi.

Nhưng sau đó, vào mùa đông năm ấy, cô lại đọc được một câu của Dư Hoa:

"Có lẽ, phải hoàn toàn tuyệt vọng một lần, mới có thể sống lại thêm lần nữa."

Cô nghĩ, dù tuyết mùa đông có dày đến đâu, cuối cùng cũng sẽ tan biến khi gió xuân thổi tới.

Vậy thì cô sẽ tiếp tục chịu đựng thêm chút nữa.

Dù sao cô cũng đã chịu đựng được đến bây giờ rồi.

Giản Hạnh lặng lẽ rơi một giọt nước mắt.

Đúng là đáng tiếc thật.

Cô vẫn không thể không rơi nước mắt vì cuộc đời này.

Rồi cô lại nhắm mắt lại.

Dù sao thì, bầu trời này cũng sẽ không bao giờ sáng lên vì cô nữa.

Cùng đêm đó, Giản Như ngồi lặng lẽ

trong nhà, ánh mắt đầy căm phẫn nhìn chằm chằm vào bức tượng Quan Âm được thờ cúng giữa phòng khách.

Bà vẫn nhớ năm đó, mùi hương trầm nghi ngút khắp núi, có người chặn gia đình bà lại, nói rằng:

"Con gái bà là mệnh không có tình yêu."

Bởi vì tình yêu sẽ cướp đi mạng sống của nó.

Chi bằng thờ một bức Quan Âm, ngày ngày thành kính, nghiêm khắc dạy dỗ, kiểm soát từ gốc rễ, tránh cho tai họa xảy ra.

Giản Như không tin.

Nhưng cũng không dám không tin.

Bà bắt đầu sợ hãi từ khi nào nhỉ?

Từ khi Giản Hạnh còn rất nhỏ, hàng xóm khen con gái bà có gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, đôi mắt đen láy như nho, sau này lớn lên chắc chắn sẽ lấy được người chồng tốt.

Rồi sau đó, cô bé bắt đầu học cách kết bạn.

Ban đầu là với các bé gái.

Nhưng bà sợ.

Bà sợ hãi vô cùng.

Bà không cho cô kết bạn, dù là trai hay gái cũng không được.

Bà đã làm tất cả những gì có thể.

Rốt cuộc là sai ở đâu chứ?

Giản Như bỗng đứng bật dậy, lao về phía bức tượng Quan Âm, túm lấy rồi ném mạnh xuống đất.

Bức tượng vỡ tan thành từng mảnh.

Bà gào lên, giọng khàn đặc, chất vấn

Quan Âm:

"Rốt cuộc là sai ở đâu!

Tôi còn phải làm gì nữa!

Còn phải làm thế nào nữa đây!"

Lữ Thành lảo đảo bước ra từ phòng Giản Hạnh, trên tay cầm chiếc khăn sạch cô cần dùng vào ngày mai.

Ông cắn chặt quai hàm, cố nén cơn giận, lên tiếng hỏi:

"Bà làm cái gì vậy!"

"Tôi làm gì ư?

Tôi muốn giết người đấy!"

Giản Như hét lên, "Tôi cực khổ nuôi nấng một đứa con gái, ông nghĩ dễ dàng lắm sao!"

Lữ Thành không muốn nghe những lời đó.

Lữ Thành quay người trở lại phòng của Giản Hạnh, cẩn thận sắp xếp những món đồ mà cô có thể cần đến.

Khi ông chuẩn bị rời đi, lại nhìn thấy Giản Như quỳ dưới đất, vừa khóc vừa cố gắng dán lại bức tượng Quan Âm đã vỡ tan.

Những mảnh vỡ sắc nhọn rạch vào tay bà, máu chảy lênh láng khắp sàn.

Nhưng bà dường như không mảy may cảm thấy đau, tay run rẩy vụng về dán từng mảnh, rồi lại nhận ra chẳng thể ghép nó lại như cũ.

Cuối cùng, bà chỉ biết ôm chặt những mảnh vỡ vào lòng mà khóc nấc lên từng tiếng.

Bà khóc mãi.

Khóc không ngừng

Có lẽ suốt cuộc đời này, bà cũng sẽ không bao giờ hiểu được rằng:

Chính bà đã đưa cậu thiếu niên ấy đến bên cạnh con gái mình.

Và cũng chính bà đã tự tay đẩy con gái mình vào thế giới của người kia.

Vì còn phải chuẩn bị cho kỳ thi đại học, Giản Hạnh cuối cùng đã chọn phương án điều trị bảo tồn.

Lữ Thành cũng quay lại nhà Giản Như, ở trong phòng của bà ngoại Giản Hạnh.

Giản Như vẫn ra ngoài bán đồ ăn vặt mỗi ngày, chỉ là giờ sẽ về sớm hơn một chút để nấu bữa tối và sắc thuốc bắc cho con gái.

Tháng Bảy, Giản Hạnh tham gia kỳ thi cuối kỳ.

Hôm thi xong là ngày 10 tháng 7, cũng chính là mùng 10 tháng 6 âm lịch.

Sinh nhật của Giản Hạnh.

Đây là lần đầu tiên cô tổ chức sinh nhật kể từ sau khi tròn 14 tuổi.

Cô thổi nến, ăn bánh sinh nhật.

Tối hôm đó, Trần Yên Bạch nhắn tin trò chuyện cùng cô, chúc cô sinh nhật vui vẻ.

[Hạnh phúc của Hạnh]: Hehe!

Giản Hạnh 17 tuổi rồi!

[Hạnh phúc của Hạnh]: Giản Hạnh chỉ còn một năm nữa là trưởng thành!

[Hạnh phúc của Hạnh]: Giản Hạnh cố lên!

Giản Hạnh trả lời: Ừ, tớ sẽ cố.

Vừa qua nửa đêm, cô thay đổi dòng chữ trong chữ ký QQ.

Đây là lần đầu tiên cô ghi lại cuộc sống của mình từ khi có QQ.

Cô viết: "Tôi chiến đấu vì vương quốc của mình đến chết."

Cuối tháng Bảy, kết quả kỳ thi cuối kỳ được công bố, cô lại trượt môn Vật lý.

Chỉ thiếu chút nữa là có thể vào được lớp Hoành Chí.

Tháng Tám, Giản Hạnh đi tái khám ở khoa tâm thần, tình trạng trầm cảm đã cải thiện, nhưng vẫn ở mức trung bình.

Bác sĩ thực tập lần này là Giang Biệt Thâm, anh cười chúc mừng cô, còn chúc cô thi đại học thuận lợi.

Giản Hạnh cười đáp: "Tôi sẽ làm được."

Tháng Chín, năm học mới bắt đầu, Giản Hạnh bước vào lớp 12 một cách thuận lợi.

Ngày đầu tiên của năm học, Chu Kỳ đưa ra đề nghị chuyển vào lớp Hoành Chí, nhưng chỉ có một người từ lớp chuyển tiếp được rời đi.

Người ấy là Từ Chính Thanh.

Mọi người không cảm thấy lạ, như thể cậu vốn không thuộc về nơi này.

Cậu chỉ đơn giản là quay trở về nơi mà cậu nên thuộc về thôi.

Cậu và bọn họ chỉ là những người gặp nhau thoáng qua.

Học sinh Từ Chính Thanh ra về sau tiết học buổi tối, trước khi đi, cậu để lại tám chữ trên bảng:

"Núi cao sông dài, tương lai rộng mở.

"

Không biết là ai đã tự ý viết lên bảng.

Kính lớp mười hai.

Kính thanh xuân.

Kính đại học.

Kính tự do.

Kính bạn và tôi.

Giản Hạnh là người cuối cùng rời khỏi lớp học sau giờ tan học.

Cửa sổ lớp học đã đóng lại, đèn cũng tắt.

Chỉ có ánh trăng chiếu sáng một góc bảng đen.

Nơi ấy có một dòng chữ rất thanh thoát.

"Kính sơn thủy."

Tháng 12, giữa mùa đông, tình trạng bệnh của Giản Hạnh càng trở nặng.

Cô bắt đầu bị đau đầu đến mức không ngủ được, cứ mỗi lần uống thuốc lại nuốt từng cốc thuốc lớn.

Chén thuốc còn to hơn cả chén cơm cô ăn mỗi ngày.

Mỗi lần mở miệng, mùi thuốc Trung y luôn vương vấn.

Ngày 31 tháng 12, là một ngày thứ Bảy.

Vào lớp 12, trường chỉ cho nghỉ vào một buổi tối cuối tuần, đó là thứ Bảy.

Thế nhưng, lớp Hoành Chí không nghỉ.

Các học sinh lớp chuyển tiếp cũng tự giác học bài trong lớp.

Giản Hạnh ăn cơm xong, kéo theo cơ thể mệt mỏi, đi lang thang trong sân trường.

Cô đi qua đình, vòng qua hồ trạng nguyên, đứng trên cầu nhìn thấy nơi lần đầu cô gặp Từ Chính Thanh.

Cây bên hồ đã khô, viên đá lớn vẫn còn đó, mặt nước thấp xuống, năm 2011 gần qua đi.

Giản Hạnh cuối cùng vẫn rẽ sang lớp Hoành Chí.

Cô thấy mấy con mèo đang ăn, bát mèo đã được thay mới, hạt thức ăn cũng không phải loại cũ năm ngoái.

Giản Hạnh ngồi xuống một bên nhìn chúng ăn, rồi ánh mắt cô dừng lại ở tòa nhà dạy học của lớp Hoành Chí.

Lớp Hoành Chí rất nghiêm ngặt, họ hiếm khi cho phép học sinh khác vào.

Dù chỉ đi qua, cô cũng chỉ có thể đứng đây.

Cậu đối với cô, thật sự đã trở thành một miền xa xôi.

Mùa xuân năm 2012, một cơn lạnh cuối mùa đông đã đánh gục Giản Hạnh.

Cô bắt đầu học bài trong bệnh viện, thỉnh thoảng lên sân thượng để hít gió.

Cùng tầng có một cô gái nhỏ vì trầm cảm mà nhập viện, cô ấy cũng thường lên sân thượng để ngắm hoàng hôn.

Giản Hạnh sau đó cũng bắt đầu nhìn theo.

Nhưng cô chưa bao giờ nhìn thấy bình minh.

Một lần, cô gái nhỏ hỏi cô: "Cậu không muốn đi tìm cậu ấy sao?"

Giản Hạnh mỉm cười.

Đi đâu?

Chẳng phải trên thế giới này đầy rẫy bóng dáng của cậu ấy sao?

Trong ánh sáng ban ngày.

Trong làn gió đêm.

Trong mỗi nhịp đập của trái tim cô.

Sau đó, bệnh viện vẫn có những bậc phụ huynh dạy con cái rằng: "Dù bệnh cũng phải học tốt, dù bệnh vẫn đậu đại học, điều đó càng đáng kính trọng."

Mùa hè năm 2012, tốt nghiệp lớp 12.

Vào đầu tháng 7, cổng trường Trung học Hòa Trung treo bảng thông báo tên các học sinh xuất sắc.

Trong danh sách có Từ Chính Thanh, cậu thi vào Bắc Hàng.

Cuối tháng 8, Giản Hạnh nhận được thông báo nhập học của trường Nam Nghệ.

Từ nay, núi Nam biển Bắc, không còn có cơ hội gặp lại.

Tháng 12 năm 2012, cả đất nước đều xôn xao với truyền thuyết về lời tiên tri của người Maya.

Mùa đông miền Nam lạnh ẩm, mặc thế nào cũng không thể chống lại gió.

Giản Hạnh ngồi trong ký túc xá, nghe các bạn cùng phòng thảo luận về ngày tận thế, rằng đó là ngày Đông chí, liệu ăn bánh bao hay ăn bánh trôi.

Có người hỏi Giản Hạnh: "Giản Hạnh, cậu thích ăn bánh bao hay bánh trôi?"

Giản Hạnh trả lời: "Tớ là người phương Bắc, phải ăn bánh bao."

"Wow, vậy ngày mai chúng ta mua một ít đồ để ăn mừng ngày tận thế nhé!

Chúng ta cùng nhau đón kết thúc thế giới trong ký túc xá!

Trời ơi, là ngày tận thế đấy!

Thật lãng mạn!"

"Con mẹ nó, thật sự có chút lãng mạn, qua đêm nay, lại thêm một đời nữa."

Giản Hạnh cười, leo lên giường và ngủ trước.

Ngày 21 tháng 12 năm 2012, Giản Hạnh bỗng thức giấc trong giấc mơ.

Cô mở mắt, trời còn chưa sáng.

Cô xuống giường, rửa mặt, đứng trên ban công nhìn thấy một chút ánh đỏ nơi chân trời.

Đột nhiên, Giản Hạnh nghĩ về mùa đông năm lớp 10.

Nơi hành lang ấy.

Cô và Từ Chính Thanh đứng bên nhau, cùng ngắm bình minh một lần.

Sự cuồng nhiệt trong khoảnh khắc làm lu mờ lý trí, Giản Hạnh run rẩy mua một vé tàu cao tốc.

Vì quá gấp gáp, cô chỉ mua được vé tàu lúc 8 giờ 6 phút tối.

Vào lúc 6 giờ chiều, Giản Hạnh xách một chiếc túi đến ga tàu.

Cuộc sống vẫn tiếp diễn như mọi khi, dù có ngày tận thế, vẫn có người đi công tác, vẫn có người bôn ba.

Trước cuộc sống mưu sinh, cái chết dường như chẳng đáng bận tâm.

Vào lúc 7 giờ 51 phút tối, ga tàu bắt đầu kiểm tra vé, Giản Hạnh cầm vé vào ga, lên tàu và ngồi xuống.

Cô đã chọn được chỗ gần cửa sổ, đi suốt ba giờ mười bảy phút, ghi nhớ từng khoảnh khắc trên đường đi.

Đến 10 giờ 23 phút tối, Giản Hạnh chen vào đám đông, đến ga.

Trên sân ga không có mái che, cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy bầu trời đầy sao và ánh trăng.

Nếu không có ngày tận thế, có lẽ ngày mai sẽ là một ngày đẹp.

Giản Hạnh lấy điện thoại ra, định tìm đường đến Bắc Hàng, nhưng điện thoại bỗng hiện lên tin nhắn từ QQ.

Trần Yên Bạch gửi một bức ảnh hỏi cô đang ở đâu.

Giản Hạnh mở ảnh, phát hiện đó là trước cổng trường cô.

Cô ngẩn người, lần đầu tiên không biết phải trả lời Trần Yên Bạch thế nào.

Trong nhóm đại học, tin nhắn liên tục xuất hiện, mọi người đều nói "Hẹn kiếp sau gặp lại."

Giản Hạnh đứng giữa đám đông người qua lại tại ga, thuận tay mở cửa sổ thông báo tin nhắn mới.

Tin nhắn đầu tiên hiện ra là của Từ Chính Thanh.

Cậu gửi một bức ảnh chụp chung.

Cô gái đội chiếc vòng tai hình tai thỏ, cười tươi như ánh trăng, nhẹ nghiêng đầu, tựa vào vai Từ Chính Thanh.

Cậu vô tình nhìn về phía máy ảnh, nét mặt đong đầy dịu dàng.

Một bức ảnh, một dòng chữ:

“Hẹn trước kiếp sau gặp lại.” /Yay/

Mùa đông miền Bắc khô lạnh, gió thổi qua khiến nước mắt rơi.

Có người vô tình đụng vào vai Giản Hạnh, cô không kịp giữ điện thoại, làm nó rơi xuống đất.

Đây là chiếc điện thoại mà Trần Yên Bạch đã tặng cô.

Lần thứ hai rơi vỡ tan tành.

Có nhân viên đến hỏi thăm: “Cô bé, sao thế?

Đừng khóc, có gì thì cứ nói với tôi.”

Giản Hạnh há miệng, trong làn nước mắt mờ mịt nói: “Hình như... tôi mua nhầm vé rồi.”

“Sai thời điểm hay sao?”

Giản Hạnh lắc đầu, “Không, là nhầm địa điểm.”

Thời gian đâu có sai.

Thời gian đã quá độ lượng với cô.

Cô đã bước qua ngày tận thế, một đời đã thành hai.

Chỉ vài ngày nữa thôi, cô sẽ tròn 18 tuổi.

Mọi người vẫn nói, trưởng thành là một cuộc sống khác.

Ba kiếp sống cô chỉ thương mình cậu.

Cô không hối hận.

Mùa hè 2013, Giản Hạnh bỏ học, quay lại nhập viện.

Sau vài lần hóa trị, gia đình bắt đầu bán nhà.

Mùa hè oi ả, Giản Hạnh đội mũ len, bên cạnh là Giản Như im lặng gọt táo cho cô.

Giản Hạnh quay đầu nhìn ra bầu trời trong xanh, bất chợt gọi: "Mẹ ơi."

Giản Như dừng lại, đầu dao vô tình cắt vào ngón tay.

Một giọt máu từ từ rơi xuống, nhuốm đỏ quả táo.

Giản Hạnh không quay lại, không nhìn Giản Như.

Cô chỉ nhìn bầu trời suốt, không nói gì thêm.

Cô nói: "Con sẽ tự đi, mọi người đừng tìm con.

Con chỉ muốn một mình yên tĩnh một chút."

Giản Như không nói gì.

Căn phòng bệnh im lặng đến mức như một vùng đất hoang vắng lâu ngày không ai ghé thăm.

Giữa tháng Sáu, Giản Hạnh trải qua lần hóa trị cuối cùng.

Giang Biệt Thâm nghỉ phép, khi cô chuẩn bị vào phẫu thuật, đột nhiên nắm lấy tay cô.

Giản Hạnh im lặng nhìn anh.

Giang Biệt Thâm hỏi nhỏ: "Em có muốn nói gì với tôi không?"

Giản Hạnh mỉm cười với anh, lắc đầu.

Cô không muốn làm phiền anh nữa.

Dù chỉ là một lời tạm biệt.

Lại một mùa hè nữa đến.

Đèn mổ sáng như mặt trời chói chang, chiếu vào mắt cô làm cô thấy mờ mịt.

Giản Hạnh không phân biệt nổi mình đang ở đâu, cô như nằm trên giường, quay đầu vẫn có thể thấy bầu trời.

Giống như có một chiếc máy bay lướt qua trên đầu, để lại một vệt mờ nhạt.

Điện thoại của cô không vỡ, trong danh bạ vẫn còn một số điện thoại có chú thích là "flying".

Cô cầm điện thoại lên, bấm số.

"Xin chào, tôi là Từ Chính Thanh."

Từ Chính Thanh, em tìm lại được chính mình rồi.

Cuối cùng em cũng có thể đơn thuần sạch sẽ thích anh rồi.

Có cơn gió thổi qua.

Chiếc lá duy nhất bên cửa sổ rơi xuống.

End.
 
Kính Sơn Thủy
Hậu kí


Hậu kí

Huyện Hòa tuy chỉ là một huyện nhỏ, nhưng lại là trung tâm phân phối dược phẩm trong nước, đồng thời là cơ sở sản xuất và chế biến nguyên liệu làm tóc giả và cát cánh lớn nhất cả nước.

Nhờ những điều này, huyện Hòa luôn là thành phố phát triển nhanh nhất trong số các huyện lân cận.

Ngày 26 tháng 11 năm 2017, ga tàu hỏa phía Bắc của huyện Hòa chính thức đi vào hoạt động.

Từ đó, Trần Yên Bạch về quê không còn phải chuyển xe từ thành phố lân cận nữa.

Tháng 6 năm 2018, Trần Yên Bạch trước tiên qua Lư Thành để đón Tết Đoan Ngọ, sau đó ngồi tàu suốt bốn giờ đồng hồ mới đến huyện Hòa.

Cô kéo hành lý suốt cả quãng đường, dưới cái nắng hè gay gắt như lửa, chỉ đến khi lên được xe, hàng mày vốn cau lại của cô mới giãn ra.

Cô quay đầu nhìn tài xế trên xe, "Anh không thể xuống xe đi bộ vài bước hay sao?

Giúp tôi một chút thì sẽ chết à?"

Giang Biệt Thâm đang chơi game, nghe thấy liền nhìn qua khe cửa, liếc nhìn vào đôi giày của Trần Yên Bạch, nói: "Cũng chẳng phải là giày cao gót, đi thêm vài bước có sao đâu."

Trần Yên Bạch tức giận, mạnh tay đập gương chiếu hậu trong xe, nhìn thấy lớp trang điểm của mình gần như đã trôi hết, càng tức giận hơn.

"Tôi thật phục anh!

Một người lớn thế này rồi, suốt ngày chẳng làm gì chỉ biết chơi game!

Bệnh nhân của anh có biết đôi tay của anh ngoài việc mổ xẻ người ra thì chỉ biết chơi game không?"

Giang Biệt Thâm chơi game đang thắng thế, vui vẻ giành MVP, bỏ điện thoại xuống rồi nói: "Ngoài giờ làm việc, đừng có nói mấy lời này, được không?"

Trần Yên Bạch không muốn nói thêm với anh, chỉ dựa người ra sau, "Lái xe đi."

Cuối năm 2013, Lữ Thành và Chu Tuyền quyết định kết hôn.

Cả hai không tổ chức đám cưới, chỉ mời đồng nghiệp và hàng xóm ăn một bữa cơm.

Chu Tuyền có một người con trai, năm 2013 anh ta kiếm được một khoản tiền trong quân đội, không dùng cho mình mà gửi về cho Chu Tuyền mua một căn hộ nhỏ.

Năm 2015, Chu Tuyền sinh một cô con gái, tên là Lữ An, biệt danh là Bình Bình.

Hôm nay là sinh nhật ba tuổi của Lữ An, ở huyện Hòa, sinh nhật ba tuổi được coi là một dịp lớn, vì vậy Trần Yên Bạch đặc biệt về tham dự.

Cũng may cô bé chọn ngày sinh tốt, đúng vào kỳ nghỉ hè nên dễ sắp xếp thời gian.

Trần Yên Bạch tranh thủ lúc ngồi trên xe trang điểm lại, khi về đến nhà, Lữ An đang nằm trên sofa tháo con búp bê mà Giang Biệt Thâm vừa mua cho dạo trước.

Giang Biệt Thâm vừa tốt nghiệp đã về quê, ở lại bệnh viện huyện Hòa, thỉnh thoảng có việc không có việc gì thì đến đây thăm, Lữ An rất thân với anh.

"Bình Bình, lại đây."

Giang Biệt Thâm không đổi giày đã gọi cô bé.

Lữ An nghe thấy tiếng gọi vui mừng vô cùng, chân trần chạy trên đất.

Ở cửa vào, Giang Biệt Thâm một tay ôm Lữ An lên.

Lữ An giơ tay ra đòi: "Kẹo."

Giang Biệt Thâm nói: "Không có."

Lữ An chu môi, không vui, "Anh nghèo!

Anh không làm việc tốt!

Không có tiền!

Nghèo!"

Giang Biệt Thâm tức cười, "Sao con bé này thích ăn đồ ngọt thế nhỉ."

Lữ An nghĩ một chút rồi nói rất lý lẽ: "Giống chị ấy, giống chị ấy, là chị ruột."

Ý cô bé là, thói quen này của em là bẩm sinh.

Chị gái bẩm sinh cũng thích ăn đồ ngọt.

Chu Tuyền nghe thấy, "ôi" một tiếng từ trong bếp chạy ra, "Lại xin kẹo của anh rồi!

Cẩn thận anh nhổ răng con đấy!"

Lữ An nghe thấy lập tức lấy đôi tay mũm mĩm che miệng, đôi mắt to tròn đen láy chớp chớp.

Giang Biệt Thâm mỉm cười, cúi xuống hôn nhẹ lên mặt cô bé.

Lữ An lập tức thay đổi sắc mặt, trong miệng thốt lên một tiếng: "A!"

"Trai đẹp hôn còn ngọt hơn kẹo."

Giang Biệt Thâm nói.

Trần Yên Bạch nghe thấy mà đau răng, đánh Giang Biệt Thâm một cái, đưa tay ra:

"Gọi chị đi."

Kỳ lạ là, Lữ An và Trần Yên Bạch vốn không thân thiết, mà Trần Yên Bạch lại có khí chất không mấy dễ gần với người già và trẻ con, nhưng lạ thay, Lữ An rất thích Trần Yên Bạch.

Cô bé cười mỉm, chui vào trong lòng Trần Yên Bạch, miệng nói không rõ: "Chị."

Trần Yên Bạch cũng cười.

Đến giờ ăn cơm, Lữ Thành mới về, tay cầm một chiếc bánh sinh nhật.

Lữ An vừa gọi ba vừa chạy tới nhận bánh.

Giang Biệt Thâm đi theo phía sau trông chừng, Lữ Thành thấy Giang Biệt Thâm liền nói: "Con đến rồi à."

Giang Biệt Thâm đáp: "Vâng."

Trong phòng khách, Trần Yên Bạch cũng lên tiếng: "Chú."

Lữ Thành đáp lại: "A, sao con cũng về rồi, không ngại phiền à?"

"Không ngại, dù sao tháng này không về thì tháng sau cũng phải cũng phải về thôi, con nghĩ dù sao cũng không có việc gì, nên về sớm một chút."

Lữ Thành nói: "Cũng đúng."

Ăn cơm được nửa chừng, Lữ An đã quấy muốn đi ngủ.

Chu Tuyền ăn chưa được bao nhiêu, ôm con đi vào phòng ngủ.

Trên bàn, Giang Biệt Thâm ngồi uống rượu cùng Lữ Thành.

Lữ Thành cười nói: "Lại xin kẹo của anh rồi phải không?"

Giang Biệt Thâm nói: "Cháu không cho ạ."

"Nó lại chê anh trai nghèo phải không?"

Giang Biệt Thâm cười: "Giống y như chị nó ấy, miệng độc muốn chết."

Ba người trên bàn không hẹn mà cùng cười ha ha hai tiếng.

Ăn xong, Lữ Thành hơi say, nằm nghỉ trưa trong phòng khách.

Giang Biệt Thâm và Trần Yên Bạch hai người trốn trong bếp hút thuốc, chậu rửa bát bừa bộn, chẳng ai muốn động tay vào.

Hút xong một điếu thuốc, hai người im lặng nhìn nhau, lùi lại một bước, sắc mặt nghiêm túc.

Ba giây.

Cả hai đồng thời ra tay.

Trần Yên Bạch mở tay, Giang Biệt Thâm nắm đấm một tay.

Kéo, búa, bao.

Lại là trò cũ rích này.

Trần Yên Bạch cười "hehe", vỗ vỗ vai Giang Biệt Thâm, "Bác sĩ Giang, rửa cho sạch nhé."

Dù nói là để Giang Biệt Thâm rửa bát, Trần Yên Bạch cũng không ra ngoài, tựa vào cửa sổ, vẻ mặt thoải mái.

Cô hỏi vu vơ, "Ba mươi tuổi rồi, bố mẹ không giục anh tìm bạn gái à?"

Giang Biệt Thâm nói: "Đang xem xét."

Trần Yên Bạch ngạc nhiên, "Mai mối à?"

Giang Biệt Thâm ngậm thuốc khịt mũi như đáp lại.

Trần Yên Bạch ôm vai, nhìn chằm chằm Giang Biệt Thâm: "Ê, chẳng lẽ anh bị PTSD à?

Bị cắm sừng một lần là không muốn phụ nữ nữa à?"

Giang Biệt Thâm lầm bầm: "Cút."

Trần Yên Bạch cười cười, rồi lại im lặng.

Không lâu sau, Trần Yên Bạch lại hỏi: "Cậu ta thì sao?"

Giang Biệt Thâm không thay đổi động tác, chỉ nói: "Không rõ lắm."

Trần Yên Bạch "Ồ" một tiếng.

Lần gặp lại là một tháng sau.

Ngày 22 tháng 7, sáng sớm Giang Biệt Thâm và Trần Yên Bạch đã đứng đợi trước cửa nhà Lữ Thành.

Lữ An mặc váy nhỏ, từ cuối hành lang chạy tới, trong tay ôm một bó hoa.

Giang Biệt Thâm đứng ngay cửa đón cô bé, hương hoa nở ra khiến anh bị ngập trong mùi thơm.

Lữ An lộ ra chiếc răng sữa, "Cho chị, chị thích hoa."

Lữ Thành bước đến, xoa đầu Lữ An.

Lữ An đưa bó hoa đến trước mặt Lữ Thành, "Cho chị ấy!"

Lữ Thành cười, "Được, cho chị ấy."

Giang Biệt Thâm một tay ôm Lữ An, đỡ lên vai, "Đi thôi, đi gặp chị nhé."

Trên đường về, Giang Biệt Thâm nhận được điện thoại từ bệnh viện, không thể cùng họ về, đành gọi xe cho Trần Yên Bạch và những người khác.

Lữ Thành ôm Lữ An lên xe trước, Trần Yên Bạch nhìn Giang Biệt Thâm một cái.

Giang Biệt Thâm tắt điện thoại, đi đến bên cạnh cô hỏi: "Sao vậy?"

Trần Yên Bạch từ trong túi lấy ra một vật gì đó.

Thứ ấy được bọc trong một túi, vuông vắn, rất mỏng, không thể nhìn ra là vật gì.

Giang Biệt Thâm hỏi: "Cái gì vậy?"

Trần Yên Bạch nói: "Cái này là cậu ấy đưa cho anh, từ nay đừng bắt chước chữ của người khác nữa."

Giang Biệt Thâm khựng lại, nhíu mày: "Tôi bắt chước ai cơ?"

Trần Yên Bạch nói: "Là cái dấu trang trong cuốn sách đó, chữ trên đó không phải là anh bắt chước chữ của người kia để viết hay sao?

Cậu ấy biết cả rồi."

Giang Biệt Thâm đột ngột đứng sững tại chỗ.

Trần Yên Bạch ban đầu không phản ứng, vài giây sau mới đột ngột nhìn về phía Giang Biệt Thâm.

"Không phải tôi bắt chước," Giang Biệt Thâm giọng khàn khàn, "Chính là cậu ấy viết."

Im lặng, tĩnh mịch.

Sau im lặng là đôi mắt đỏ hoe.

Một lúc lâu, Trần Yên Bạch không kiềm chế được mà chửi một tiếng "Đệt".

Giang Biệt Thâm quay mặt đi.

Gió đã bắt đầu thổi.

Trần Yên Bạch nheo mắt, giọng nhẹ nhàng.

"Cậu ta... là người tốt sao?"

"Rất tốt."

"Chỗ nào cũng tốt?"

"Chỗ nào cũng tốt."

"Ồ, vậy không sao rồi, đi thôi."

Trần Yên Bạch quay người.

Giang Biệt Thâm lên tiếng: "Em sắp thi nghiên cứu sinh à?"

Trần Yên Bạch gật đầu.

Giang Biệt Thâm hỏi: "Chủ đề luận văn là gì?"

"Chưa nghĩ ra, có thể là 'nỗi đau tuổi trẻ'?"

Cô đùa.

Giang Biệt Thâm cười: "Thế là yêu đơn phương còn gì?"

"Mơ đi nhé," Trần Yên Bạch vươn vai, "Chẳng ai xứng đáng làm tôi đau lòng cả, tôi định viết..."

Ba năm thật ngắn.

Tuổi trẻ lại dài.

Lãng mạn cho đến chết không thay đổi.

Cảm ơn vì đã gặp được cậu.

Nhưng may mắn hơn là tôi đã tìm được chính mình.

Ngày 1 tháng 12 năm 2019, Ga cao tốc huyện Hòa được khai thông.

Thời gian đi từ Lư Thành đến huyện Hòa chỉ còn một tiếng.

Đầu năm 2020, trong nước bùng phát dịch bệnh.

Giang Biệt Thâm, là nhân viên y tế tuyến đầu đã đến Giang Thành.

Tháng 2 cùng năm, Trần Yên Bạch đăng ký làm tình nguyện viên.

Năm 2021, dịch bệnh được kiểm soát, năm mới lại tràn đầy tiếng cười.

Giang Biệt Thâm trực đêm giao thừa, sáng mùng một mới về nhà, chưa kịp vào cửa đã bị mẹ Hứa sắp xếp dán câu đối.

Giang Biệt Thâm không một lời oán thán, chỉ sợ nói nhiều lại bị ép đi xem mắt.

Cả buổi sáng bận rộn không ngừng nghỉ, cuối cùng cũng ăn xong bữa trưa chuẩn bị đi ngủ, thì bạn đánh mạt chược của mẹ Hứa đều đã có mặt đông đủ.

Con trai của một người bạn cũng bị ép đến chúc Tết.

"Chúc mừng năm mới cô chú."

Từ Chính Thanh vừa vào cửa đã tháo khăn quàng cổ ra.

Mẹ Hứa nhìn chiếc khăn quàng đỏ tươi, cười nói: "Ôi, cái này tự mình mua à, hay là ai tặng vậy?"

Từ Chính Thanh cười nói: "Là người thân tặng ạ."

Mẹ Hứa "chẹp chẹp" hai tiếng: "Chính Thanh thật là mỗi năm một đẹp trai hơn, lời nói cũng ngày càng ngọt ngào hơn."

Mẹ Từ cũng không khiêm tốn, phụ họa:

"Chả thế, con trai tôi mà."

Nói xong, bà nhìn quanh quất: "Con trai bà đâu?"

"Cái thằng vô dụng ấy trực đêm hôm qua, giờ mới ngủ."

Mẹ Hứa nói xong, mọi người chuyển sang phòng giải trí.

Từ Chính Thanh rất quen đường đi lên tầng hai, chưa kịp gõ cửa đã nghe thấy tiếng nói chuyện trong điện thoại từ bên trong.

Anh chẳng thèm gõ cửa, trực tiếp đẩy cửa vào.

Giang Biệt Thâm nghe thấy tiếng quay lại nhìn một cái rồi tiếp tục nói.

Khi kết thúc cuộc gọi, Giang Biệt Thâm mới nói: "Đến hầu hạ tôi à?"

Từ Chính Thanh ngồi xuống giường, "Được thôi."

Giang Biệt Thâm liếc anh một cái, "Mặt cậu sao vậy?

Chuẩn bị có chuyện vui gì à?"

Từ Chính Thanh cười cười, "Thông báo cho bác sĩ Giang một tiếng, ngày 19 tháng 7 sắp xếp thời gian đi nhé."

Giang Biệt Thâm khựng lại.

Từ Chính Thanh cười: "Xin lỗi, cuộc đời tôi đi nhanh hơn cậu một bước rồi."

Vài giây sau, Giang Biệt Thâm mới cười nằm lên giường, nói: "Ngày 19 tháng 7 à."

"Ừ," Từ Chính Thanh đáp, "Ngày mùng 10 âm lịch, chọn ngày đẹp."

"Đẹp cái gì chứ?"

Giang Biệt Thâm nói, "Nóng chết đi được."

"Không biết, cô ấy chọn, nghĩ là có thể đi ra ngoài một chuyến, trước thì kịp qua tiết Hạ Chí, sau thì trùng với tiết Lập Thu."

"Ồ."

Ai cũng biết Giang Biệt Thâm vừa thức trắng đêm, Từ Chính Thanh cũng không muốn làm phiền thêm, đứng dậy nói: "Đi đây."

Vừa ra đến cửa, Giang Biệt Thâm đột nhiên gọi: "Này"

"Ừ?"

Từ Chính Thanh quay lại.

Cậu thiếu niên ngày ấy giờ đã trưởng thành, chuẩn bị lập gia đình.

Cuộc sống của anh quá suôn sẻ, như thể khổ đau chẳng bao giờ có phần của anh.

Giang Biệt Thâm thức cả đêm, giờ ánh mắt bắt đầu mờ dần.

Suy nghĩ cũng không còn nhanh nhạy, anh lại nằm xuống giường, vẫy tay nói: "Tân hôn vui vẻ, đi đi."

Từ Chính Thanh cười mắng một câu, rồi đóng cửa rời đi.

Căn phòng lại chìm vào im lặng.

Bây giờ, để bảo vệ môi trường, huyện Hòa đã không cho phép đốt pháo nữa.

Không còn những âm thanh ồn ã ấy, Tết mất đi đôi phần náo nhiệt.

Khi Giang Biệt Thâm gần như đã ngủ, anh đột nhiên trở mình, chôn mặt vào chăn.

Ngày 19 tháng 7, thời gian gấp gáp, Giang Biệt Thâm không đến nhà Lữ Thành, ghế phụ trên xe là bó hoa anh mua tối qua.

8 giờ sáng, Giang Biệt Thâm đến nhà Từ Chính Thanh, gánh vác trọng trách là một trong những phù rể.

8 giờ 8 phút, đoàn xe của chú rể rời đi đến nhà cô dâu.

Như dự đoán, đoàn xe bị chặn ngoài cửa, mọi người cười đùa, phát bao lì xì, hát hò, làm động tác hít đất.

Cửa mở, cô dâu trong bộ trang phục lộng lẫy, môi đỏ mắt đen.

Các phù dâu "lộng quyền làm càn", không khí đầy niềm vui, làm cho mọi người đều cười đến đỏ mắt.

Khách sạn đã được thuê riêng, trước cửa treo rất nhiều ảnh cưới.

Khách khứa lần lượt vào chỗ ngồi, bao lì xì được giao cho người ghi sổ ở cửa.

Giang Biệt Thâm đi qua, người giữ cửa vẫy tay nhờ anh viết vài chữ.

Anh vui vẻ nhận lời.

Lúc rời đi, trong túi anh nhẹ đi một chút.

Ngày cưới, người bận rộn nhất thực ra là chú rể và cô dâu, mọi thứ lãng mạn, tao nhã đều chỉ tồn tại trong ảnh và video.

Cô dâu bận đến mức chân không chạm đất, mặt cười cứng đờ, bụng cũng chẳng ăn gì, đói đến mức không có sức lực.

Một phù dâu nói: "Cậu ăn chút gì đi."

Cô dâu nói: "Tớ vẫn muốn đi xem ông cụ hai, ông ấy đã ngồi chưa?

Chắc ông ấy viết chữ thư pháp lâu lắm rồi."

Phù dâu nói: "Tớ đi xem thử."

Trước cửa, ông cụ hai đang thu dọn những tờ giấy đỏ viết đầy tên, trải ra chiếm hết một chiếc bàn lớn.

Để cầu may mắn, chiều rộng và chiều dài của tờ giấy đỏ này đều không bị xé ra.

Việc gấp lại cũng khá phiền phức.

Phù dâu nhìn thấy liền gọi người giúp đỡ.

Lúc cô cúi xuống xách hộp bao lì xì, cô tình cờ phát hiện một bao lì xì có vẻ cũ kĩ.

Chỉ riêng màu sắc và kiểu dáng đã hoàn toàn không hợp với mọi thứ xung quanh.

Cô tò mò lấy ra, nhìn thấy mặt sau, sắc mặt cô thay đổi một chút, rồi lặng lẽ cất bao lì xì ấy đi.

Sau khi xong việc, phù dâu mới đi tìm cô dâu.

Cô dâu vẫn cười tươi, nhưng khi quay đầu lại thấy sắc mặt phù dâu có chút khác lạ, liền hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Phù dâu lại gần, nhỏ giọng hỏi: "Cậu kết hôn, người đó có biết không?"

Cô dâu ngẩn ra một lúc rồi mới hiểu người đó là ai, cô nói: "Tớ không biết, tớ không mời anh ta, anh ta cứ đeo đuổi tớ suốt mấy năm, mời anh ta đến đám cưới chẳng phải ngu ngốc sao?"

"Có lẽ, vậy thì nhìn cái này đi."

Phù dâu đưa bao lì xì cho cô dâu, "Hai câu này chắc là truyền ra từ trường của anh ta đúng không?"

Cô dâu nhận lấy, mở ra xem.

Mặt sau của bao lì xì có tám chữ.

"Có duyên gặp gỡ, may mắn ba đời."

Bao lì xì là loại giấy dầu, mực đen, không biết là do ai chạm vào hay bị ma sát với vật gì đó mà chữ viết đã mờ đi.

Lớp vỏ đỏ rực, ánh lên bóng đen pha chút vàng úa.

Như đang kể về một hành trình theo đuổi dài đằng đẵng không có kết quả, tủi hờn và đắng cay.

Cô dâu thở dài: "May là tớ phát hiện trước, nếu không chồng tớ mà thấy thì chắc chắn sẽ hiểu lầm mất."

"Vậy còn cái này thì sao?"

"Không có nhiều tiền lắm đâu, cầm ra đưa cho người dẫn chương trình đi, bảo họ làm đồ chơi cho các bé."

Cô dâu đưa bao lì xì cho phù dâu.

"Vậy còn cái bao lì xì này?"

"Vứt đi."
 
Back
Top Bottom