Tan học, tôi đang dắt xe ra cổng thì bạn tôi đột nhiên nói:
— Ngày mai đi leo núi không?
Tôi nhìn nó một giây.
Giọng nói bình thường, ánh mắt cũng vậy.
— Ừ, đi.
Hôm sau.
Tôi qua nhà gọi nó.
Trước khi lên xe, tôi nói thêm:
— Lấy hai con dao đi, phòng gọt hoa quả.
Nó khựng lại rất nhẹ, rồi gật đầu.
Chúng tôi chạy xe đến một ngọn núi nằm tách biệt, cây cối rậm rạp, gió thổi lạnh dù trời chưa tối.
Đứng dưới chân núi, bạn tôi ngẩng đầu nhìn lên, khẽ hỏi:
— Cao thế này… leo nổi không?
— Chắc là đủ.
Tôi đáp.
Cả hai mặc đồ bảo hộ và bắt đầu leo.
Vì thể chất tốt hơn nên tôi đi trước, tìm điểm bám rồi kéo nó lên từng đoạn.
Mồ hôi ướt lưng áo, tim đập mạnh, nhưng mọi thứ vẫn nằm trong tầm kiểm soát.
Cho đến khi chúng tôi lên được một mỏm đá cao.
Tôi dừng lại hóng gió, hít một hơi thật sâu.
Ngọn núi im lặng đến kỳ lạ.
Không chim, không côn trùng.
Tôi vừa định quay lại nói gì đó thì—
Cơn đau bùng nổ trong mắt tôi.
Một nhát đâm thẳng, không do dự.
Tôi hét lên, mất thăng bằng và rơi khỏi vách núi.
Trong khoảnh khắc hoảng loạn, tôi vươn tay nắm được một cành cây khô, treo lơ lửng giữa không trung.
Máu chảy ướt mặt, mắt đau đến mức không mở nổi.
Phía trên, tôi nghe thấy tiếng thở dốc.
Bạn tôi đứng đó.
Nhưng gương mặt nó… không còn giống như trước.
Rồi đột nhiên, nó như tỉnh lại.
Ánh mắt hoảng sợ, run rẩy quỳ xuống, đưa tay ra về phía tôi.
— Tôi… tôi không biết mình vừa làm gì…
Chưa kịp nắm lấy tay nó, một bóng đen từ trong hẻm núi lao ra.
RẦM!
Bạn tôi bị đá văng sang một bên.
— Tại sao… tôi gào lên.
Ngay sau đó, một bàn chân lạnh ngắt giẫm mạnh lên tay tôi.
Cành cây gãy răng rắc.
Tôi rơi xuống.
Bóng tối nuốt trọn lấy tôi, cùng với câu hỏi cuối cùng vang lên trong đầu:
Ai mới là kẻ thù thật sự?
— HẾT TẬP 1 —