Cập nhật mới

Khác Kinh Dị Không?

Kinh Dị Không?
Ma Nữ Bloody Mary


Truyền thuyết bắt nguồn từ Mỹ kể rằng nếu bạn tắt hết đèn trong phòng tắm và đứng nhìn vào gương, gọi tên ''Bloody Mary...

Bloody Mary...

Bloody Mary'' ba lần thì hồn ma của Mary sẽ xuất hiện trong tình trạng một xác chết với cơ thể đầy máu tươi.

Các dị bản khác nhau sẽ yêu cầu số lần gọi tên khác nhau, có khi phải tới 13 lần thì Mary mới xuất hiện.

Rất nhiều người đã thử làm trò gọi hồn này ở nhà nhưng đa số không có duyên gặp được, một số nhóm thanh thiếu niên cùng làm lại ghi nhận là đã thấy Mary và cùng cuống cuồng bỏ chạy.

Bloody Mary có thể hiện về với mục đích ngẫu nhiên, có thể với ý tốt và tiết lộ cho bạn biết điều gì đó, hoặc với ác ý và hại bạn.

Một vài nghiên cứu cho biết việc nhìn thấy Bloody Mary là do nhìn quá lâu vào trong gương dẫn đến ảo giác.

Tuy nhiên không chừng đã có người gặp thật thì sao...ai mà biết được?
 
Kinh Dị Không?
Quái Vật Chupacabra


Chupacabra được mô tả như một con quái thú lai hình dáng giống chó sói hoặc linh cẩu nhưng có thể đi bằng hai chân như Kangoroo, nó có móng vuốt dài với đôi mắt đỏ như máu long sòng sọc.

Truyền thuyết về Chupacabra bắt đầu lan truyền nhanh chóng từ miền quê Puerto Rico lên thành thị khi một người nông dân báo lại 8 con dê của ông đã bị giết chết, và bị hút cạn không còn một giọt máu.

Vài tháng sau Chupacabra tiếp tục giết chết tất cả gia súc trong một trang trại ở vùng Sweatwater nước Mỹ.

Lúc đó, câu chuyện về con quái vật này đã lan truyền rộng rãi trên internet.Thực sự đã có những cuộc truy tìm của chính quyền sở tại ở những nơi xảy ra vụ việc gia súc bị hút máu tuy nhiên không mang lại kết quả gì.

Các nhà động vật học cho rằng Chupacabra chỉ là sự phóng đại từ một con chó sói đồng cỏ bị mắc bệnh lở loét nên người ta đã nhầm nó với con quái vật.

Trong tiếng Puerto Rico, Chupacabra có nghĩa là ''kẻ hút máu dê''.
 
Kinh Dị Không?
Người Dê Ở Maryland, Hoa Kỳ


Một quái vật hung tợn với cái đầu và chân của loài dê còn phần thân giữa giống người.

Theo những câu chuyện kể lại, người dê (Goatman) từng là một nhà bác học sống ở Maryland.

Ông phát cuồng vì nghiên cứu khoa học, một lần nọ ông ta thực hiện một thí nghiệm kỳ lạ với loài dê và rủi thay, thí nghiệm thất bại biến ông ta thành con quái vật nửa người nửa dê.

Người dê thường xuất hiện ở những con đường vắng vẻ gần bìa rừng, nó cầm một cái rìu lớn và rình rập tấn công những người bộ hành đơn độc.

Theo lời kể lại, Goatman bắt người và chặt họ ra từng khúc để ăn thịt dần.

Câu chuyện về người dê thường gắn liền với những án mạng hoặc những vụ mất tích không tìm ra lời giải ở miền quê nước Mỹ.

Các bậc cha mẹ thì thường hay kể câu chuyện này để dọa trẻ con, ngăn không cho chúng đi lung tung đến nơi vắng vẻ.
 
Kinh Dị Không?
Bí Ẩn Mothman


Người bướm là một sinh vật bí hiểm có hình dáng như con người nhưng trên lưng mọc đôi cánh như con ngài, ngoài ra đầu và mắt của nó cũng biến dạng trở nên giống như loài bướm đêm đáng sợ này.

Mothman được nhìn thấy lần đầu tiên vào năm 1966 ở một đám tang.

Sau đó, nó nhiều lần xuất hiện ở Tây Virginia, Mỹ.

Người ta nhận thấy rằng mỗi khi Mothman xuất hiện thì sẽ có những thảm họa xảy ra.

Một sự kiện cho thấy sự ảnh hưởng rõ rệt của Mothman là vụ sập cầu ở Pleasant, Virginia khi nó đã xuất hiện ở đó nhiều lần trước khi thảm họa xảy ra giết chết 46 người.

Có thể, sự xuất hiện của Mothman tiên tri cho những điều không lành và tai nạn cho loài người.

Nhiều người Nhật cho biết họ đã nhìn thấy Mothman trước khi thảm họa rò rỉ hạt nhân ở Fukushima xảy ra.
 
Kinh Dị Không?
The Licker


The Licker không phải là một sinh vật bí ẩn, nó là câu chuyện về một kẻ biến thái, có thể là kẻ sát nhân được thanh thiếu niên Mỹ truyền miệng trong suốt nhiều năm.

Câu chuyệt kể về một cô gái nọ sống một mình trong căn nhà ở nơi vắng vẻ, cô có nuôi một chú chó, nó thường ngủ bên dưới giường của cô.

Một đêm nọ cô gái tỉnh giấc vì nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm.

Quá sợ hãi để đi ra ngoài vào ban đêm nên cô vẫn nằm đấy, buông thõng tay xuống dưới gầm giường để chú chó liếm tay rồi ngủ thiếp đi sau đó.

Khi trời sáng, cô gái hoảng sợ khi phát hiện chú chó của mình đã bị giết chết và treo cổ trong phòng tắm, máu của nó đang nhỏ xuống sàn tạo nên âm thanh mà cô nghe thấy, còn trên tường có một dòng chữ ghi bằng máu: ''Con người cũng biết liếm đấy.''
 
Kinh Dị Không?
Người Thỏ


Câu chuyện về người thỏ gắn liền với một vụ việc có thật xảy ra cuối năm 1904 khiến cảnh sát ở Virginia đau đầu.

Một nhóm tù nhân được vận chuyển ngang qua một cầu vượt nọ thì xe đâm vào thành cầu, tạo điều kiện cho một tên sát nhân trong nhóm trốn thoát.

Trong quá trình tìm kiết tên tù nhân đó, người ta thấy nhiều xác của những con thỏ bị ăn dở vương vãi dưới gầm cầu.

Chắc chăn tên sát nhân kia đã bắt chúng để ăn thịt.

Sau 3 tháng tìm kiếm, cảnh sát bỏ cuộc khi không tìm ra dấu vết gì của hắn ta.

Họ gọi hắn với bí danh ''Người thỏ''.

Sự việc chỉ thực sự nghiêm trọng vào ngày Halloween năm đó.

Như mọi khi, có 3 đứa trẻ cầu vượt nọ để chơi trốn tìm đến khuya, chúng đã không bao giờ có thể quay về nhà.

Người thỏ đã giết 3 đứa trẻ rồi treo chúng lủng lẳng trên cầu.

Người ta thấy xác của những đứa trẻ đáng thương chi chít những vết búa chặt vào cổ họng, ruột gan đã bị moi ra khỏi bụng bê bết máu.

Đáng sợ hơn, người thỏ chưa bao giờ bị bắt.
 
Kinh Dị Không?
Những Đứa Trẻ Có Mắt Màu Đen


Đây là một truyền thuyết đô thị khá mới và được ghi nhận lần đầu vào năm 1999 tại Texas.

Một người đàn ông tên Bethel đậu xe bên đường thì gặp hai đứa trẻ đến xin đi nhờ xe.

Bethel giật mình kinh sợ khi nhận ra hai đứa trẻ có làn da trắng, nhợt nhạt như xác chết và đôi mắt đen không có tròng trắng.

Anh ta chỉ kịp từ chối và phóng xe đi gấp.Sau đó, những đứa trẻ mắt đen đã nhiều lần xuất hiện, gần đây nhất là vào năm 2009 tại một doanh trại ở Bắc Carolina.

Đêm khuya, trong lúc các binh sĩ đều đã ngủ sau khi uống rượu say bí tỉ.

Một người lính nọ vẫn còn thức ở phòng trực.

Anh ta nghe tiếng gõ cửa bên ngoài và khi mở cửa ra thì những đứa trẻ có đôi mắt đen đứng ở đó nhìn anh ta chằm chằm.

Người lính trẻ đóng sầm cửa lại và lũ trẻ thì biết mất không một dấu tích gì.
 
Kinh Dị Không?
Slenderman


Một trong những truyền thuyết đô thị nổi tiếng và được thêu dệt nhiều nhất chính là Slenderman, thậm chí nó còn được phát triển thành một game cùng tên trên máy tính.

Câu chuyện kể về một sinh vật bí hiểm có hình dạng con người, thường xuất hiện với dáng vẻ cao lớn đến không bình thường.

Nó thường mặc áo vest và thắt cà vạt.

Slenderman không có tóc, khuôn mặt cũng hoàn toàn nhẵn nhụi không có mắt mũi miệng.

Slenderman được xem là một con quỷ hiện thân, sở hữu nhiều năng lực kỳ bí có thể rình rập và ám ảnh nạn nhân, khiến họ chết dần chết mòn vì bệnh tật hoặc biến mất bí ẩn.

Có người bị nôn ra máu, hoặc suy nhược cơ thể mà không có lý do.

Nó có thể mọc ra những xúc tu ở sau lưng và có nhiều ý kiến cho rằng Slenderman là người ngoài hành tinh đến trái đất để bắt con người làm thí nghiệm.
 
Kinh Dị Không?
Cương Thi


Nếu phương Tây có ma cà rồng và xác sống thì ở phương Đông lại có truyền thuyết về cương thi.

Cương thi như một sự kết hợp hoàn hảo của hai sinh vật đáng sợ nói trên.

Nó được miêu tả như một con người trong bộ trang phục ở triều đại nhà Thanh, có hàm răng nhọn hoắt, xấu xí như ma cà rồng nhưng hành động như một xác sống.

Vào ban ngày, cương thi ẩn nấp trong các hốc cây hoặc quan tài để khi đêm đến sẽ hút máu và cắn các sinh vật sống để tồn tại.Do là xác chết nên cơ thể của nó cứng vô cùng.

Vì vậy, nó không thể đi được mà phải nhảy để di chuyển.

Cương thi có thể ở các trạng thái phân hủy khác nhau.

Khi thức dậy, nó sẽ xòe bộ móng tay dài cùng chiếc lưỡi dài lè thè xoắn lại với nhau ra để hù dọa, đặc biệt nó có mùi hôi thối vì thịt đã rữa ra.

Theo Ji Xiaolan - một học giả của triều đại nhà Thanh, cương thicó thể tồn tại như một xác chết cổ xưa vẫn còn trong tình trạng tốt, hoặc là một cơ thể bị giết gần đây bỗng sống lại bằng một sức mạnh nào đó.
 
Kinh Dị Không?
Niên


Niên là một con quái vật trong truyền thuyết cổ xưa với hình dáng là một con rồng khổng lồ, có 4 chân và sống ở trên núi.

Chuyện xưa kể lại, Niên luôn là cơn ác mộng của mọi người mỗi khi đêm về vì nó sẽ đến bắt sống dân làng và ăn thịt.

Ai cũng cố hết sức để có thể chống lại nó nhưng đều vô ích.

May mắn thay, ông Trời đã nhìn thấu cảnh ngộ dưới trần gian nên đã thu phục con quái này và xích nó trong núi.

Thế nhưng chẳng bao lâu sau, con quái vật lại thoát ra, Vì vậy, dân làng đã tập hợp lại và bàn cách đối phó với con quái vật tàn ác này.

Họ sơn tường ở tất cả mọi nơi thành màu đỏ và dán lên trên cửa hình ảnh của các vị thánh rồi chuẩn bị pháo đỏ, vung nồi để tạo tiếng ồn.

Đúng như dự đoán, ban đêm con quái vật lại mò đến làng.

Ngay lập tức, dân làng đem pháo ra đốt, đem chiêng, vung ra gõ khiến con quái vật đinh tai nhức óc.

Màu đỏ bao phủ quanh khu làng cùng với hình ảnh hai vị thánh dán khắp nơi gợi lại ký ức hãi hùng năm xưa khiến nó không chịu nổi mà phải chạy trốn lên núi.

Hiện nay, cứ đến mùa lễ tết và Trung thu hàng năm, người dân Trung Quốc lại biểu diễn múa lân, mô phỏng lại cuộc chiến đấu với con quái vật năm xưa.
 
Kinh Dị Không?
Ba Xà


Trung Quốc là nơi có rất nhiều truyền thuyết về rồng với đủ mọi hình dáng, sức mạnh khác nhau.

Và Ba Xà cũng nằm trong số đó.

Nó là một con rồng (trăn) với thân hình dài đến 90m chuyên đi rình những con voi để ăn thịt.

Ba Xà hay ẩn nấp ở các hồ nước - nơi voi hay đến uống nước và tắm rửa.

Sau khi xác định được vị trí con mồi, nó sẽ lao ra nuốt chửng con voi và 3 năm sau, xương của con voi xấu số này sẽ bị nôn ra.

Có rất nhiều người nói rằng họ thực sự tìm thấy dấu vết của Ba Xà tại nơi sinh sống, thậm chí còn có cả mẫu vật để làm bằng chứng.

Vậy nhưng, hiện nay vẫn chưa có lời giải thích chính xác nào về sự tồn tại của loài trăn này, hay đây chỉ là một mánh khóe của dân làng để thu hút khách du lịch?
 
Kinh Dị Không?
Giải Trãi


Được mệnh danh là “cán cân công lý”, Giải trãi có hình dáng như một con vật kết hợp giữa dê và kỳ lân đến từ rừng già.

Theo truyền thuyết Trung Quốc, vào triều đại nhà Đường, khi một người phạm trọng tội, Giải trãi sẽ ngay lập tức xuất hiện, nhe chiếc nanh dài, cặp sừng sắc nhọn để nhai sống phạm nhân hoặc húc họ cho đến chết.

Nghe có vẻ đáng sợ nhưng nếu người nào bị khép tội oan, Giải trãi sẽ bảo vệ, khẩn cầu sự giải thoát cho họ.

Vì vậy, ở Trung Quốc thời xưa, ở mỗi công đường đều có hai con Giải trãi ngự ở hai bên.
 
Kinh Dị Không?
Cửu Phụng


Được thờ cúng như một vị thần bởi người dân cổ đại của tỉnh Hồ Bắc, Cửu phụng được coi là một con phượng hoàng, nhưng đây cũng chính là sinh vật đáng sợ nhất trong tất cả những truyền thuyết về con quái vật mang hình dáng chim.

Theo truyền thuyết Trung Quốc, lý do ai ai cũng sợ con phượng hoàng này đó chính là nó có đến 9 cái đầu.

Cửu phụng được tôn kính như một con vật linh thiêng trong thời gian từ năm 475-221 trước Công nguyên ở nước Chu.

Loài chim này có siêu năng lực có thể biến khuôn mặt của nó sao cho giống y hệt con người.

Nó sẽ trưng bộ mặt đấy bay đi khắp nơi và theo dõi họ.

Đầu tiên, mọi người có vẻ không sợ Cửu phụng lắm nhưng nếu suốt ngày bị một con chim với 9 cái đầu người nhìn chằm chằm vào mình thì ai chả hoảng hồn đúng không?
 
Kinh Dị Không?
Trá Dũ


Trá dũ được xếp cùng hàng với loài rồng cao quý.

Bề ngoài của nó giống như sự kết hợp của rồng và khủng long bay cùng với cặp sừng như một con dê.

Con vật này chuyên đi ăn thịt kẻ ác.

Trá dũ được cho là sinh ra từ Âm nhưng vì bản tính tốt nên nó đứng về bên Dương và được người dân tôn trọng.

Loài rồng này đã nhiều lần cảnh báo nhà vua về những quyết sách sai lầm và giúp ích rất nhiều cho dân chúng.
 
Kinh Dị Không?
Chung Quỳ


Chung Quỳ đóng một vai trò thú vị trong thần thoại của Trung Quốc.

Nó được xem như một sinh vật chuyên săn lùng và diệt trừ ma quỷ.

Nhiều người kể lại rằng, Chung Quỳ là một con quái vật hình người hung dữ với thân hình to lớn như khỉ đột cùng mái tóc dài lõa xõa.

Nó còn dùng búa như vũ khí để tiêu diệt quỷ.

Theo truyền thuyết, có một người với võ nghệ cao cường đã dành cả đời để trừ tà nên sau khi chết, một con quỷ đã nhân cơ hội này trả thù ông.

Bất ngờ thay, Chung Quỳ đã xuất hiện, móc mắt con quỷ, dùng búa nện chết nó rồi ăn thịt.

Dân làng xem Chung Quỳ như một vị thần hộ mệnh vì nó sẽ ăn thịt tất cả những con quỷ sát hại con người.

Tương truyền, Chung Quỳ còn có cả quỷ hầu đi theo.
 
Kinh Dị Không?
Bệnh Viện Ma Ám


Bạn đã từng nghe đến một thị trấn nhỏ có tên Weyburn ở Saskatchewan, Canada chưa?

Nó là nơi có một trong những bệnh viện tâm thần lớn nhất tại Canada.

Sau năm 1960, nó được cải tạo thành viện dưỡng lão.

Cuối những năm 1990 và đầu 2000, nơi đây được xây dựng thành phòng khám sức khỏe cho người lao động.

Mẹ làm việc ở đây khi tôi còn rất nhỏ nên tôi thường đến đây để khám phá những căn phòng trống.

Tôi thề đây là một trong những nơi bị ma ám nổi tiếng nhất tại Canada.

Bạn sẽ không bao giờ cảm thấy một mình khi ở đó.

Các vòi nước nhỏ giọt tí tách, những cánh cửa sổ cứ tự mở ra rồi sập vào ngay trước mắt bạn.

Bạn sẽ nghe thấy những âm thanh kẽo kẹt yếu ớt của những chiếc bàn dọc khắp hành lang.

Nếu bạn có dịp đến thăm Weyburn và hỏi người dân về nơi này, chắc chắn ai cũng sẽ có một câu chuyện đáng sợ để kể cho bạn.

Mẹ làm việc ở đây khi tôi còn rất nhỏ nên tôi thường đến đây để khám phá những căn phòng trống.

Tôi thề đây là một trong những nơi bị ma ám nổi tiếng nhất tại Canada.

Bạn sẽ không bao giờ cảm thấy một mình khi ở đó.

Các vòi nước nhỏ giọt tí tách, những cánh cửa sổ cứ tự mở ra rồi sập vào ngay trước mắt bạn.

Bạn sẽ nghe thấy những âm thanh kẽo kẹt yếu ớt của những chiếc bàn dọc khắp hành lang.

Nếu bạn có dịp đến thăm Weyburn và hỏi người dân về nơi này, chắc chắn ai cũng sẽ có một câu chuyện đáng sợ để kể cho bạn.

Ngày nay tòa nhà cũ đã được dỡ bỏ, thay vào đó là những tòa nhà mới.

Tuy nhiên, người dân sống trong những căn nhà mới kể rằng, thỉnh thoảng họ vẫn nghe thấy tiếng kêu kẽo kẹt của những chiếc bàn mặc dù không có ai ở trong nhà.
 
Kinh Dị Không?
Internet


Vào mùa hè năm 2013, có một lần tôi lái xe về nhà lúc nửa đêm, sau khi rời một bữa tiệc.

Buổi đêm thì khỏi phải miêu tả gì nhiều khi nó không có gì ngoài bóng tối.

Như thường lệ, tôi đi xe sát vào mép đường.

Lúc ấy tôi cũng không bật đài radio, thật yên tĩnh, rõ ràng nhất chỉ có tiếng ầm ầm của động cơ xe.

Theo thói quen đảm bảo an toàn, tôi thi thoảng lại liếc nhìn tấm gương chiếu hậu và cũng thấy gì nhiều ngoài bóng tối phản chiếu lại.

Phải nhắc lại rằng, tôi đã nhìn về phía sau và không thấy gì cả, tôi chắc chắn về điều đó, chỉ có màu đen dường như vô tận của màn đêm.

Nhưng bạn có biết chuyện gì đã xảy ra không?

Chỉ khoảng 10s sau khi tôi liếc nhìn gương chiếu hậu như thói quen thì đột nhiên xuất hiện 1 chiếc xe vượt qua xe tôi ở bên trái, đèn pha bật rõ ràng.

Dường như lúc này adrenaline trong tôi tăng vọt, cảm giác sợ hãi và tỉnh táo ập tới.

Mười giây trước không có gì phía sau, đột nhiên một chiếc xe hơi xuất hiện chớp nhoáng như một ảo giác.

Tôi lái xe về nhà trong tình trạng run rẩy và không biết chuyện gì vừa xảy ra.

Sáng hôm sau, tôi nhận thấy có hai vết xước ở phía sau xe, một vết bên trái và một vết bên phải, không rõ chúng có từ lúc nào nhưng đó là lần đầu tiên tôi thấy rõ vết xước đến vậy.

Trên thực tế có hai khả năng lý giải cho những gì đã xảy ra đêm đó.

Một là do trục trặc nào đó, hoặc một lý do nào khó có thể giải thích, chiếc xe này đã bằng một cách nào đó xuất hiện phía sau xe tôi trong vòng 10s sau khi tôi vừa kiểm tra tấm gương.

Tuy nhiên, tôi thà lựa chọn tin tưởng lý do này hơn lý do số 2, nó làm tôi sợ hãi khi lái xe một mình vào ban đêm.

Đó là: Chiếc xe kia hoàn toàn bình thường, nó đi phía sau và vượt xe tôi bình thường.

Tuy nhiên, có thứ gì đó, to, rộng, tối đen đã bám sau xe tôi, che khuất tầm nhìn của tôi qua gương chiếu hậu và để lại những vết trầy xước ở hai bên xe.

Và tôi đã vô tình đưa nó về nhà với tôi.
 
Kinh Dị Không?
Tin nhắn tự động


Nó xảy ra vào đêm kỷ niệm 20 năm ngày cưới của bố mẹ tôi.

Đó là một ngày nắng đẹp, thời tiết hoàn hảo để kỉ niệm cho ngày kết hôn tròn 20 năm của bố mẹ.

Rõ ràng đây cũng là một kỉ niệm quan trọng nên bố mẹ tôi đã đặt bàn tại nhà hàng Ý yêu thích của cả gia đình.

Bố mẹ và em gái tôi ra trước, tôi bận chuẩn bị quần áo nên sẽ ra sau.

Vào lúc 5:33 khi tôi vừa mới thắt xong cà vạt và điện thoại của tôi đang tắt nguồn bỗng nhiên báo tôi nhận được tin nhắn.

Điều này thật kỳ lạ, nó sao có thể xảy ra được chứ.

Tôi vừa kiểm tra tin nhắn vừa nghĩ.

Hóa ra đó là tin nhắn từ mẹ tôi, nó là một tin nhắn rất lạ với tập hợp nhiều chữ cái và con số ghép thành dòng chữ Cứu tôi với.

Ngay lập tức sau đấy, tôi lại nhận được một tin nhắn mới, "Xin lỗi, đó là tin nhắn tự động".

Mặc dù thấy rất lạ, nhưng thấy yên tâm hơn, tôi lại tiếp tục chuẩn bị trang phục đang dang dở.

Vài phút sau, tôi nhận được một tin nhắn khác, lần này là từ bố tôi.

Nó cũng là một tập hợp nhiều chữ cái và số bao quanh cụm từ Xin hãy giúp tôi.

Tôi bắt đầu thấy sợ, nhưng bố tôi hay say xỉn và tin nhắn kiểu này rất lạ nên tôi vẫn đang trấn an mình rằng bố đang đùa.

Đúng lúc ấy tôi lại nhận được một tin nhắn mới, "Xin lỗi, đó là tin nhắn tự động".

Bây giờ thì tôi thật sự hoảng loạn.

Nửa phút sau tôi lại nhận được hai tin nhắn như vậy y hệt từ em gái tôi.

Điều này không thể là ngẫu nhiên được.

Tuyệt đối không thể.

Trong tinh thần vô cùng lo lắng, tôi chạy như bay đến nhà hàng nhưng đã bị ngăn lại khi còn cách nhà hàng một đoạn vì có tai nạn xe hơi lớn.

Khoảnh khắc ấy tim tôi đập lỗi nhịp và dường như tôi hiểu được điều gì đã xảy ra.

Tôi yêu cầu được nhìn hiện trường tai nạn, thật ngạc nhiên, họ cho phép tôi vào.

Khi vào hiện trường, hình ảnh đầu tiên mà tôi nhìn thấy không phải là hai xe đổ nát, không phải ngọn lửa đang thổi bùng mạnh mẽ từ xe tai nạn mà là xác chết vô hồn của mẹ, bố và em gái tôi.

Tôi yêu cầu ước tính thời điểm tử vong của người nhà - Báo cáo nói rằng họ đã chết ngay lập tức khi va chạm lúc 5:32.
 
Kinh Dị Không?
Bạn cùng phòng


Chuyện này đã xảy ra với tôi khi đang học tại Đại học Nghệ thuật ở Philadelphia.

Vào năm thứ hai, tôi ở cùng một cô gái tên Kara.

Cô ấy là một ca sĩ nhạc Jazz, nhưng sở thích chính lại là Opera.

Chúng tôi ở trong một căn phòng nhỏ trên tầng sáu của ký túc xá.

Các bức tường ở đây thì mỏng, và cứ tối đến thì cô ấy lại luyện hát.

Điều này khiến tôi cũng thức khuya cùng cô ấy luôn.

Sau một tháng mất ngủ, tôi đã thuyết phục cô ấy tập hát tại một nhà hát cách đó có một dãy nhà.

Khoảng 8:00 một tối, Kara bảo rằng cô sẽ đi tập đến rất muộn cho một buổi biểu diễn sắp tới và có lẽ sẽ không về phòng trước nửa đêm.

Tuyệt vời, tôi nghĩ tối nay tôi có thể đi ngủ thật sớm rồi.

Thời gian này tôi khá mệt mỏi khi phải vừa học, vừa làm thêm cả tuần, cứ rảnh là lại phải đi làm nên cũng không được nghỉ ngơi đầy đủ.

Cô ấy nói chúc ngủ ngon và rời phòng.

Tôi nhanh chóng ăn bữa tối rồi chuẩn bị đi ngủ, khi đi đánh răng trước khi đi ngủ mắt tôi đã díu lại, mãi mới đánh xong.

Leo lên giường tầng của mình và tôi ngủ ngay lập tức khi vừa đặt mình.

Tả qua một chút về căn phòng của chúng tôi: Khi bước vào thì chỗ ngủ bên tay trái, nhà vệ sinh cũng phía bên đó luôn.

Chỗ ngủ của chúng tôi kê giường tầng để tiết kiệm diện tích.

Giường tôi phía trên và Kara là giường dưới.

Đang ngủ, bỗng nhiên tôi thức dậy khi nghe thấy âm thanh đóng cửa phòng.

Với tay kiểm tra điện thoại thấy lúc ấy là nửa đêm.

Đặt điện thoại một bên rồi tôi lại nhắm mắt để ngủ tiếp.

Tôi nghe thấy tiếng Kara bước về phía giường ngủ và dừng lại trước giường một chút.

Tôi mơ màng nghĩ chắc cô ấy kiểm tra xem tôi đã ngủ chưa, sau đó cô ấy nằm xuống giường.

Có điều gì đó rất kỳ lạ.

Vì Kara bao giờ cũng phải đánh răng và rửa sạch mặt mũi trước khi đi ngủ, đây gần như là nguyên tắc của cô ấy vậy, dù là có đang trong kì thi đầy căng thẳng hay đang rất mệt mỏi.

Tấm nệm bên dưới kêu lên tiếng nhỏ rồi lại im lặng.

Tôi thậm chí còn không thể nghe thấy hơi thở của cô ấy.

Sau đó, không nghĩ nhiều tôi thiếp đi và một lần nữa tỉnh dậy khi nghe thấy có tiếng chìa khóa tra vào ổ, cửa mở, Kara bước vào căn phòng với một giai điệu Opera thật ồn ào.

Tấm nệm bên dưới tôi lại kêu lên lần nữa.
 
Kinh Dị Không?
Chuyến xe buýt tới trường


Như thường lệ, tôi ngồi trên xe buýt đưa đón học sinh đến trường.

Chú tâm nghe nhạc, tôi ít để ý đến các bạn học khác cũng đang ngồi trên xe.

Tại một trong những điểm dừng đón, đột nhiên tôi lại chú ý đến xung quanh.

Tôi nhìn về phía ngôi nhà nhỏ xe bus đang đứng dừng đó, nhà của Tommy, tôi biết ngôi nhà ấy.

Một bàn tay lướt qua cửa sổ xe và vẫy tay ra hiệu để lái xe xe bus di chuyển đi mà không phải đón.

"Chắc cậu ấy ốm", tôi nghĩ thoáng qua như vậy.

Hết một ngày tôi về nhà quây quần cùng gia đình.

Tối hôm ấy tôi đã xem kênh tin tức của địa phương và những gì tôi nghe được làm tôi vô cùng bàng hoàng.

Cả nhà Tommy đã bị một kẻ tình nghi vô danh giết ngày hôm đó.

Sau khi nghe tin này, tôi trở về phòng và lặng lẽ ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau, tôi lại ngồi xe bus đến trường.

Xe chúng tôi vẫn đi qua nhà Tommy do tài xế xe bus không biết tin về gia đình Tommy chiếu ngày hôm qua.

Khi tôi chuẩn bị đứng dậy để giải thích cho tài xế chuyện gì đã xảy ra thì một hình ảnh này khiến tôi nhớ mãi không bao giờ quên: Một bàn tay nhợt nhạt lướt qua cửa sổ xe bus, vẫy tay ra hiệu tài xế lái xe cứ tiếp tục đi đi như ngày hôm qua.

Tôi ngồi trên xe bus và sợ hãi.
 
Back
Top Bottom