"Này!
Có ngon thì tới đây mà lấy này!"
Một cậu nhóc to cao đang cầm quyển sách giơ lên phía trước, không cho cậu bé ốm yếu phía sau có cơ hội cướp được.
"Trả cho tớ đi mà!"
Cố gắng nhảy lên để giựt lại quyển sách nhưng tất cả đều vô dụng.
Cậu nhóc ốm yếu nước mắt lưng tròng.
Nhưng cái vẻ yếu đuối đó của cậu chỉ khiến bọn bắt nạt dần trở nên phấn khích.
Chẳng còn là một tên to con nữa, cả lớp bao gồm luôn cả mấy nhỏ con gái, chúng đều vây xung quanh và trêu chọc cậu.
Đỉnh điểm là khi thằng nhóc ấy đã cầm quyển sách mà dùng lực xé tan nát trước cái ánh mắt ngỡ ngàng của cậu.
Nước mắt không tự chủ trào ra, ướt đẫm gương mặt xinh đẹp, càng khiến cho bộ dạng cậu trở nên mỏng manh và điều đó làm chúng càng thêm phấn khích mà cười lớn, ồn ào cả một khoảng sân trước.
Tôi lầm bầm một câu chửi thề rồi đi nhanh đến cái đám nhóc đang nhao nhao ấy.
Thật phiền phức, chẳng bao giờ chúng có thể để cho tôi yên dù chỉ vài phút.
Hầm hầm đi tới chỗ của chúng, không cần hỏi tôi cũng biết tâm điểm của sự ồn ào này là ai.
"Huang Renjun!
Em có thôi khóc lóc không hả?"
Mặc dù tôi biết rằng cậu chẳng có tí lỗi gì để bị mắng cả nhưng trong lòng tôi vẫn cứ chắc nịch một điều rằng nếu không có Huang Renjun thì sẽ không có hiện tượng bắt nạt, đồng nghĩa với việc sự căng thẳng trong tôi có thể vơi bớt đi phần nào.
"Cậu ấy xé sách em thưa cô!"
Renjun thút thít nói, tôi ngao ngán lắc đầu hỏi ngược lại cậu nhóc.
"Vậy ai đã làm thế với em?"
Cậu run run chỉ tay về phía thằng nhóc to con lúc nãy.
Tôi hướng về thằng nhóc ấy với cái vẻ giả vờ nghiêm nghị.
"Là em sao?"
Tất nhiên bọn chúng nào có ngu mà để lộ cái sự thật mà ai cũng biết kia.
Đứa nào cũng khoác chiếc mặt nạ ngây thơ mà chối bay chối biến.
Tôi lại vờ gật gù rồi quay lại nhìn Renjun.
"bọn họ đều nói không có, em tính sao đây?"
Tôi nhìn Renjun ngán ngẩm, cho dù cậu có cố giải thích ra sao thì cũng vậy thôi, thật mất thời gian khi phải đứng đây và giải quyết những vụ việc đầy vớ vẫn như thế này.
Sẽ thật bất công với một đứa trẻ khi đối xử như thế với nó!
Cái lương tâm của tôi luôn bảo như thế mỗi khi thấy cậu bị bắt nạt.
Nhưng thôi, cho tôi xin đi!
Chẳng ai ngu mà lại đi bênh vực cho một đứa trẻ yếu đuối và chả có tí tiếng nói nào cả.
Vả lại cho dù tôi có bênh vực thì đại số luôn thắng thiểu số.
Bọn nó đã khăng khăng chối tội thì tôi cũng chẳng làm được gì.
Vì thế thay vì cứ ở đây để phân xử đúng sai, tôi đã thẳng tay phạt Renjun quỳ nửa tiếng và nhịn cơm trưa.
Thế là xong!
Tôi thầm nhủ và nhanh chóng quay lại với mớ công việc đang dang dở, cái vụ ấy đã cướp đi của tôi kha khá thời gian vì thế nên tôi cũng chẳng vui vẻ gì cho lắm.
Tầm 5h chiều, tôi thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng thì cũng tới giờ cái bọn quỷ nhỏ ấy phải về nhà và trả lại cho tôi một cái không gian yên bình.
Nụ cười giả tạo treo lên môi, tôi vẫy vẫy cánh tay về phía đám con nít đang được ba mẹ cầm tay dắt về.
Sau khi tụi nó về gần hết thì lúc ấy tôi mới để ý đến một Huang Renjun đang cô độc đi trên con đường mòn đã dần tắt nắng.
Cậu luôn về một mình, luôn luôn là thế.
Chẳng có một ai đưa đón.
Tôi nghe ngóng được rằng hình như ba mẹ cậu mất cách đây mấy năm thế nên cậu phải chuyển đến và sống với dì của mình.
Không cần nói thì tôi cũng biết bà dì chẳng có yêu thương gì Renjun đâu!
Bằng chứng là mụ ta chỉ trích một khoảng tiền để cậu đi học còn việc xe buýt đến trường này nọ thì mơ đi!
Có chết thì bà già ấy cũng chẳng xì ra dù chỉ là một đồng.
Đôi khi tôi tự hỏi điều gì lại khiến một đứa trẻ phải chịu đựng những điều như thế nhưng cuối cùng tôi lại chợt nhận ra mình đang tự phê phán chính bản thân mình.
Nhưng cũng không thể trách tôi được.
Nếu tôi bênh vực cho Huang Renjun không khéo cái bọn nhà giàu thích ức hiếp người ấy lại rủ nhau đến học ở một ngôi trường khác thì chết.
Một người mẹ đơn thân như tôi phải kiếm tiền nuôi đứa con trai bé nhỏ thế nào đây?
Tôi cố gắng đưa ra những lí do thuyết phục để che dấu đi cái sự thỏa mãn mỗi khi tôi mắng mỏ hay phạt Renjun.
Ngày hôm sau, hôm kia và vài hôm nữa cái đám nhóc quậy phá kia bỗng lại im lặng và ngoan ngoãn đến lạ.
Đến lúc ấy tôi mới chợt nhận ra.
À, cũng tại vì mấy hôm nay Huang Renjun không đi học.
Thật yên bình nhưng cũng thật ảm đạm.
Không hiểu tại sao cái cảm giác buồn chán lại vây lấy cơ thể tôi, tôi muốn thấy Renjun và......hành hạ cậu.
Điều đó gần như trở thành một thói quen hằng ngày.
Nó khiến tôi chẳng thể nào dứt ra được.
Renjun yếu đuối và nhu nhược, chẳng đứa trẻ nào có thể cho tôi được cái cảm giác thỏa mãn khi được làm đau người khác như vậy.
Àh!
Ngoại trừ một người......
Và không khiến tôi thất vọng quá lâu, bẵng đi một tuần Renjun đã trở lại.
Trông cậu hơi tiều tụy nhưng tổng thể vẫn như vậy, nhưng có vẻ tôi đã không để ý rằng đôi mắt của cậu đã không còn sáng một màu nâu cà phê ngây thơ nữa mà thay vào đó là đôi mắt xám tro lạnh lẽo như chính cái trái tim đang rỉ máu của cậu vậy.
Renjun vẫn thế, vẫn cứ lầm lầm lì lì ôm một cuốn sách ở góc lớp.
Cái bọn bắt nạt lúc thấy cậu thì trông có vẻ rất hớn hở, bọn chúng nhanh chóng tụ lại và thực hiện cái hành động quen thuộc.
Nhưng hôm nay cậu không phản ứng chỉ đứng ngây ra đó.
Mặc cho chúng sỉ nhục, mặc cho tên nhóc cao to có xé nát đi quyển sách yêu thích.
Cậu cũng chỉ đứng đó.
Chọc phá chán chê, bọn chúng dần cảm thấy hoang mang với cái thái độ dửng dưng của Renjun.
Một con nhóc chảnh chọe cùng mái tóc hai chùm, bước đến định bụng sẽ lăng mạ cậu bằng những từ ngữ đầy khinh miệt.
Nhưng chẳng kịp nói dù chỉ một câu, cái ánh mắt vô hồn của cậu lướt qua bọn chúng.
Như hiện hữu một thế lực vô hình nào đó, bọn nhóc sau khi bị Renjun nhìn đều la hét, bịt chặt lấy tai và bất tỉnh.
Cảnh tưởng kinh hoàng ấy đập vào mắt tôi và nó khiến tôi phải sợ hãi.
Quay gót với cái ý định mình sẽ thoát ra khỏi đây thì bỗng tai tôi ù đi, những tiếng la hét, tiếng nói xì xào cứ vang lên loạn xạ khiến đầu tôi hơi choáng.
Rồi cái cơn choáng ấy cứ tăng dần, tăng dần cho đến khi tôi hoàn toàn mất ý thức.
Tay tôi tê rần và điều đó khiến tôi tỉnh giấc.
Nhẹ mở mắt, đầu tôi đau như búa bổ.
Tôi nhìn xung quanh, cảnh quan rất quen thuộc, là nhà kho cũ kĩ của trường.
Mặc dù nói là nhà kho nhưng thật ra nó rất rộng, bằng chứng là tất cả bọn nhóc tính luôn cả tôi đều đã bị quẳng vào đây.
Nhích nhẹ cơ thể, tôi phát hiện ra tay mình đã bị trói mất rồi.
Vùng vẫy mãnh liệt nhưng tôi nhanh chóng nhận ra chả có ích gì cả khi làm như thế.
Nó chỉ khiến tôi hao tổn đi sức lực của mình mà thôi.
Không để bọn tôi phải chờ đợi lâu, Renjun xuất hiện ở ngay cửa.
Tôi mở miệng vừa định chất vấn cậu thì cái cảnh tượng kinh hoàng trước mắt khiến miệng tôi đông cứng lại, chẳng thốt lên lời.
Renjun rảo bước nhanh dần đến phía con nhóc chanh chua nhất của lớp.
Tôi vẫn nhớ nó là đứa luôn luôn đi đầu trong việc bắt nạt cậu bằng lời nói, những câu từ khinh miệt từ miệng của nó đến cả những người đứng ngoài cuộc còn phải lắc đầu ngao ngán chứ đừng nói gì đến một đứa nhóc ốm yếu đang trở thanh tâm điểm của cuộc công kích.
Renjun nâng gương mặt của nó lên, nó nhìn cậu bằng cặp mắt khinh khỉnh, miệng thì lại tiếp tục buông ra mấy câu chửi rủa quen thuộc.
"Thằng khốn, buông tao ra!
Thật dơ bẩn, mày là một thứ bẩn thỉu.
Đừng có chạm vào mặt tao!"
Nhưng chẳng những không buông Renjun còn thẳng tay bóp chặt chiếc cằm của nó, cậu nhìn nó bằng ánh mắt săm soi rồi thốt lên một câu.
"Mặt cậu đẹp thật!"
Nó nhăn mặt vì cơn đau truyền đến từ cằm nhưng vẫn không giấu được cái vẻ tự hào.
Nó là một đứa con gái xinh xắn, có thể nói nó là đứa xinh nhất của lớp vì thế nên nó luôn tự tin với cái nhan sắc của mình.
"Tất nhiên rồi!
Mày đừng có mà nói mấy cái điều hiển nhiên nữa, ngu thật!"
Nó trả lời với cái giọng tự phụ cũng không quên những câu khinh bỉ thường ngày.
Thế nhưng, lúc ấy cậu chỉ nhìn nó với cặp mắt vô hồn, liếm nhẹ đôi môi mỏng, cậu nói.
"Thế nếu gương mặt ấy có thêm vài vết rạch thì sẽ sao nhỉ?"
Nó cười lớn, nhưng trong đôi mắt vẫn hiện lên cái vẻ hoang mang.
"Mày điên rồi sao?
Quá là khùng đi mà, tao thật chẳng hiểu cái thứ ngu ngốc mày nói là gì cả!"
Renjun không nói gì, cậu chỉ nhẹ nhàng bỏ nó ra rồi đi xung quanh như muốn tìm thứ gì đó.
Và rồi sau một lúc lâu thì Renjun đã trở lại, trên môi là một nụ cười và cậu vừa tiến lại gần nó vừa quay quay con dao gọt hoa quả cũ đã rỉ sét được một nửa.
Thật sự chẳng hiểu vì sao một con dao lại bị vứt vào trong nhà kho?
Nhưng ngay lúc ấy thì đầu tôi lại chẳng nghĩ được đến việc đó.
Renjun ngày càng đến gần đứa con gái thì tiếng hét của nó cũng càng lớn hơn.
"M...m..mày tính làm gì tao?"
Renjun quỳ một gối xuống sát chỗ của nó rồi cười.
"Trang điểm cho cậu!"
Không để cho nó kịp bàng hoàng thì ngay lập tức cậu nâng mặt nó lên rồi cứa một đường dài từ mũi đến nửa bên má.
Vết thương tuy dài nhưng lại không sâu.
Tiếng hét của nó vang vọng cả căn phòng, dù rằng vết thương không nghiêm trọng nhưng khiến cả nửa gương mặt nó giờ đã nhuộm một màu đỏ tươi của máu.
Chưa nói đến việc con dao ấy đã bị rỉ sét hơn một nửa, chẳng còn bén nhọn như trước nên nếu cắt một đường dài như thế hẳn cũng rất đau đi.
Dù rằng đã khiến đứa con gái đau đớn và quằn quại nhưng hình như đối với cậu như thế vẫn chưa đủ.
Cậu lại dùng sức bóp mạnh hai bên má cưỡng chế bắt nó phải nhìn vào mặt mình khiến máu được đà cứ thế chảy ra và cơn đau cũng cùng đó mà tăng lên mấy phần.
Nó đau đến chảy cả nước mắt, giọng đã nghẹn vì sợ.
"Buông tao ra, làm ơn!"
Nhưng đổi lại, Renjun vẫn như vậy nhìn nó bằng ánh mắt cao ngạo.
"Tớ đã nghĩ nếu có một ngày mà cậu chẳng thể nói nữa thì sẽ ra sao nhỉ?"
Mở to đôi mắt, nó sửng sốt nhìn cậu sau đó thì lắc đầu nguầy nguậy.
"Không, không.
Làm ơn đừng làm thế!"
Renjun chỉ cười nhưng không nói rồi cậu tay lực đạo ở bàn tay, ép nó phải mở miệng.
Gương mặt nó bị bóp đến méo mó hết cả lên và khi miệng nó vừa hé mở thì...'phập'.
Renjun cắm thẳng con dao hồi nãy vào miệng nó, đâm qua lưỡi, xuyên qua vòm miệng.
Đứa con gái vùng vẫy trong nỗi đau đớn kinh hoàng một lúc lâu rồi từ từ bất động.
Cả quá trình đều được cậu thu vào trong đôi mắt vô hồn.
Tôi biết thật ra con bé ấy chỉ nhất thời bất tỉnh chứ không hề chết nhưng có lẽ bây giờ thì thà chết còn hơn.
Renjun từ từ quay đầu về phía tên to con ngày nào đã xé sách cậu.
Cuối cùng thì cậu cũng chịu từ bỏ đứa con gái xấu số kia nhưng lúc này thì có vẻ đứa con trai ấy nên được lo lắng hơn.
Renjun bước gần tới nó tay lăm lăm chiếu rìu sờn cũ không biết được lấy từ đâu và từ lúc nào.
Cậu lao nhanh về phía nó rồi một tiếng la lớn, Renjun bổ một nhát vào cánh tay nó rồi hai nhát, ba nhát...cậu cứ thế tiếp tục mặc cho tên nhóc đó la hét, mặc cho đám trẻ xung quanh hoảng loạn đến tột cùng.
Cậu chỉ dừng lại khi cánh tay nó nát tươm, chẳng còn nhận ra hình dạng.
Cứ như thế, từng đứa từng đứa bị cậu hành hạ, rên la đến thống khổ.
Thế nhưng trên gương mặt non nớt ấy chẳng lấy một tia xúc cảm.
Khắp nơi trong căn phòng đều bị nhuộm một màu đỏ tươi rùng rợn, bỗng nhiên Renjun hướng mắt về phía tôi và cất giọng.
"Vui thật cô nhỉ?"
Tôi cố nặn ra vẻ mặt thật bình tĩnh nhưng sự lắp bắp trong giọng nói đã bán đứng tôi.
"E..Em nói gì thế?"
Renjun cười khẩy hỏi vặn lại tôi.
"Không phải cô vui lắm sao?"
Tôi chợt giật mình và nhận ra, từ lúc nào mà khóe môi tôi lại vẽ thành một nụ cười sảng khoái.
Tôi...cười ư?
Trong hoàn cảnh thế này mà tôi có thể cười ư?
Tôi hoảng hốt nhưng lại chẳng thể ngăn được cái luồng xúc cảm thỏa mãn tràn vào cơ thể.
Và Renjun cười lớn khi nhìn vào tôi.
"Có lẽ cô đã quên vài thứ rồi nhỉ?
Để em nhắc cô nhé!"
Mắt tôi nhìn trân trân vào cậu, tâm can tôi thét gào rằng không được nhưng có thứ gì cản được cậu ta chứ?
"Cô luôn nói mình là một người mẹ đơn thân nhỉ?"
Cậu dừng lại một chút, xoa xoa cầm tỏ vẻ nghĩ ngợi rồi nói tiếp.
"Phải!
Nhưng nó chỉ là đã từng mà thôi!"
Renjun nâng gương mặt tôi lên.
"Nhớ lại đi nào!"
Nước mắt thi nhau rơi xuống làm ướt hết cả gương mặt, tôi lắc đầu nguầy nguậy.
"Không!
Không!"
"Con cô chết rồi!"
Tôi không muốn nghe, đó chẳng phải là sự thật!
Con tôi còn sống!
"Chính cô là người đã giết nó!"
Giọng Renjun đều đều vang lên như giáng một đòn mạnh mẽ vào trái tim tôi vậy.
Tôi gào lên, hai mắt đỏ hằn lên những tia máu.
"KHÔNG PHẢI TÔI!
LÀ DO HẮN!
TẤT CẢ LÀ TẠI HẮN!"
Cậu vẫn bình tĩnh như không mà nói tiếp.
"Cô là người đã sinh ra nó, nhưng chỉ vì một tên đàn ông phụ bạc mà nhẫn tâm hành hạ con mình cho đến chết!"
Lúc này tôi cũng chẳng còn la hét gì nữa mà chỉ vô lực nhìn xuống sàn nhà nhuộm đỏ.
Tôi giết chết con trai của mình!
Tôi chẳng muốn biện minh hay nói thêm gì nữa, mặc cho cậu muốn chém muốn giết gì thì tùy nhưng có một chuyện tôi muốn hỏi Renjun.
"Tại sao em lại biết chuyện của tôi?"
Renjun không đáp.
Cậu lẳng lặng bước đến trước mặt tôi và rồi từ trong cơ thể nhỏ bé ấy bước ra thêm một cậu trai tóc đỏ nữa.
Đôi đồng tử tôi chấn động.
Miệng tôi cứng lại chỉ có thể thốt ra một chữ.
"Haechan?"
Đứa con trai tôi đang đứng trước mặt tôi, đứa con trai mà chính tay tôi giết chết đang ở đây và đứng nhìn tôi.
Tôi cười khẽ có lẽ cuộc sống này đã thật sự có phép màu, tôi nhìn Haechan lần cuối.
Có lẽ tôi phải trả mạng lại cho nó rồi.
Ngày hôm qua đã sảy ra một vụ án chấn động, một cuộc thảm sát tại nhà trẻ ở một vùng ngoại ô, nạn nhân là tất cả những đứa trẻ được chăm sóc ở đó và một giáo viên có tiền án hành hung đánh đập chính con ruột của mình, ngoài ra cô ta còn được chuẩn đoán là mắc bệnh tâm thần.
Hiện cơ quan chức năng vẫn chưa thể điều tra lí do của cuộc thảm sát cũng như hung thủ.....
Renjun cười khẽ khi nghe chiếc ti vi cũ kĩ của nhà bà dì đưa tin, cậu cảm thấy thật thoải mái với cuộc sống không gò bó như thế này.
Nhưng có điều vẫn còn khá bất tiện.
Bởi vì sống chung một cơ thể với Haechan nên Renjun rất hay đói.
Cậu sải chân về phía chiếc tủ lạnh, nhẹ mở.
"Có lẽ phần đầu nên được ăn trước nhỉ?"
Và cậu cảm nhận được Haechan cũng tán thành với ý kiến đó thế nên chiếc đầu của bà dì đã được cậu đem đi chế biến.
Renjun nghĩ rằng đây sẽ là bữa ăn ngon nhất từ trước đến giờ của cậu.