Khác Kinh Dị Cùng NCT DREAM

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
173142465-256-k401311.jpg

Kinh Dị Cùng Nct Dream
Tác giả: Lwendy_06
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Những mẫu truyện kinh dị nho nhỏ về các ông anh lầy lội nhà Dream.



renjun​
 
Related threads
  • Kinh đô thành
  • Kinh thánh truyền thống 1925
  • Kinh tế chính trị
  • kinh tình
  • Bộ Bộ Kinh Tâm 2
  • [HOÀN] Bộ Bộ Kinh Tâm 2 - Ngọc Đoá Đoá
  • Kinh Dị Cùng Nct Dream
    Chap 1


    Cậu đưa mắt nhìn chàng trai đang cầm một bó hoa lớn với biểu cảm ngây ngô và điều đó khiến chàng trai ấy cảm thấy hơi ngại ngùng.

    "Thật xin lỗi khi hẹn cậu ở chỗ này!

    Nhưng tớ....tớ rất thích cậu!"

    "Cậu biết không, chính cậu là người đã đánh cắp trái tim của tớ...vậy nên giờ cậu phải đền cho tớ!"

    Renjun hơi hoang mang.

    "Tớ sao?

    Tớ đánh cắp trái tim của cậu sao?"

    Jeno trả lời với gương mặt tươi rói.

    "Đúng!"

    "Vậy tớ sẽ đền cho cậu....nhưng trước hết phải kiểm tra đã!"

    Renjun nói một cách rất rõ ràng nhưng câu sau thì như nói với chính mình.

    Còn về phần Jeno thì...

    "Con mồi" vẫn không hay biết mà đi vào chiếc bẫy đã được dăng sẵn.

    Tỉnh dậy vào lúc hừng sáng, chàng trai trẻ mới phát hiện rằng người mà hắn yêu thương hiện đang cầm con dao mổ trên tay còn hắn thì đang bị trói chặt trên chiếc giường bệnh cũ kĩ.

    Hắn đang ở trong một bệnh viện bị bỏ hoang, nó đã chẳng có người sử dụng cách đây chừng mấy chục năm.

    Cậu cầm con dao mổ, trên môi vẫn nở nụ cười ngây thơ như ngày nào.

    "Tớ chỉ muốn kiểm tra xem cậu có thật sự bị đánh cắp đi trái tim không!"

    "Nên Jeno ah!

    Chịu đau xíu nhé!"

    Vừa dứt câu thì.

    "Phập"

    Jeno chỉ cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng.

    Máu!

    Rất nhiều máu!

    Hắn đã nhìn thấy vũng máu đỏ thẫm nhuộm chiếc áo của hắn và cậu.

    Rồi hắn dần mất đi ý thức.

    Lúc đó hắn có thể cảm nhận rõ ràng bàn tay cậu đang ở bên trong lòng ngực hắn và hình như cậu đang tìm kiếm một thứ gì đó.

    Nhưng có vẻ hắn sắp không trụ được nữa.

    Hắn nghĩ mình sắp phải bỏ mạng nơi đây rồi, chết vì bị chính người mình yêu thương giết thì ra có cảm giác thế này!

    Ngay khi hắn vừa tắt thở cũng là lúc cậu moi trái tim của hắn ra bên ngoài.

    "Jeno cậu lừa mình sao?

    Rõ ràng là cậu đâu có mất nó đâu!"

    Renjun quay lại nhìn hắn xong nhẹ bĩu môi bước đi.

    Gương mặt cậu bỗng mất đi cái nét ngây thơ hồn nhiên thường ngày mà thay vào đó là sự lạnh lẽo chết chóc.

    "Chết rồi sao?...Chán thật!

    Cậu cũng như họ thôi!"

    "Họ cũng từng tỏ tình với tôi, từng được tham quan ngôi nhà của tôi và cũng từng RA ĐI trên chính chiếc giường ấy!"

    Renjun nhìn thẳng vào Jeno rồi tặc lưỡi.

    "Với gương mặt này cậu có thể cua được hàng tá em xinh tươi ấy chứ!

    Nhưng tiếc thật!"

    Renjun nhẹ nhàng bước ra khỏi căn phòng sau khi dọn dẹp mớ lộn xộn do chính mình gây ra.

    Cậu nhanh chóng mang lên mình chiếc mặt nạ ngây ngô quen thuộc, miệng hát ngân nga vài câu hát rồi bất chợt cười lớn.

    "AI SẼ LÀ NGƯỜI TIẾP THEO NHỈ?"
     
    Kinh Dị Cùng Nct Dream
    Chap 2


    Tôi là một người có gia đình rất giàu có.

    Gia đình tôi đã dùng rất nhiều tiền để có thể chữa bệnh cho tôi - căn bệnh ung thư.

    Mặc dù tôi đã chấp nhận với sự thật rằng tôi chẳng còn sống bao lâu nữa nhưng họ vẫn cố gắng tìm đến những bác sĩ tốt nhất để cứu tôi.

    Và rồi may mắn đã mỉm cười khi gia đình tôi tìm được một người có thể chữa được căn bệnh quái ác đó.

    Nhưng tôi khá tò mò về chuyện hắn ta không cho tôi gặp thẳng mặt mà chỉ để lại một số điện thoại ở trước nhà khi tôi đến, không những thế mà nhà hắn thì lại ở một nơi hẻo lánh, cách xa thành phố.

    Nhưng mọi chuyện điều bị tôi vứt bỏ khi nghĩ đến chuyện mình sẽ khỏe mạnh như xưa.

    Mặc dù tôi đã nói rằng tôi không còn hi vọng nhưng thú thật tôi vẫn có chút gì đó mong chờ.

    Sau một cú gọi điện và báo về tình trạng sức khỏe của mình, hắn bảo tôi chụp một bức ảnh của chính mình và gửi cho hắn.

    Ngay khi hắn xem được bức hình đó.

    Hắn liền thông báo rằng tôi sẽ gặp hắn vào cuối tuần này để khám tổng quát.

    Vậy nên hôm nay tôi sẽ phải đến nhà của hắn.

    Bàn tay lạnh cóng của tôi gõ nhẹ lên chiếc cửa gỗ, ngay lập tức bên trong vọng ra tiếng bước chân.

    Trong lúc chờ hắn đến mở cửa tôi không khỏi lo lắng.

    Nhà hắn ở một nơi rất hẻo lánh lỡ có chuyện gì....

    Đang miên man suy nghĩ thì tiếng mở cửa nhanh chóng đánh thức tôi dậy.

    Và khi tôi nhìn vào hắn mọi sự lo lắng và đề phòng lúc nãy như bay biến.

    Thật đẹp!

    Khác với những suy nghĩ của tôi, hắn trông rất xinh đẹp.

    " Mời quý cô!"

    Hắn nở một nụ cười nhẹ rồi tránh qua một bên để nhường chỗ cho tôi.

    Không những mang một vẻ đẹp tuyệt hảo hắn còn là một con người rất lịch sự khi đã đem cho tôi một ly cacao nóng cùng với câu nói.

    "Chắc cô cũng lạnh lắm nhỉ?

    Để một quý cô phải chịu lạnh đến nơi xa xôi này thật khiến tôi cảm thấy có lỗi!"

    "Không sao!"

    Tôi nhẹ đáp.

    "Ừm...anh có thể chữa khỏi bệnh của tôi sao?"

    Mặc dù tôi biết sẽ chẳng lịch sự tí nào khi hỏi như thế nhưng tôi thật sự chẳng thể tin nổi việc hắn có thể chữa khỏi cái căn bệnh này.

    "Tất nhiên!"

    Hắn trả lời với một gương mặt chắc chắn khiến tôi cảm thấy khá yên tâm.

    "Giờ thì tôi xin phép được kiểm tra sức khỏe của cô nhé!"

    Giờ thì tôi mới để ý, căn phòng của hắn có một chiếc giường bệnh khá lớn, tất cả những vật dụng y tế đều được đặt ngay ngắn.

    Nhanh chóng tôi bước đến chiếc giường bệnh và nằm lên ấy.

    Ngay lập tức hắn liền đi đến và kiểm tra cho tôi.

    Trong lúc đó hắn nhẹ nhàng hỏi tôi.

    "Liệu cô có muốn nghe một câu chuyện thú vị đầy kịch tính không?"

    Tôi nhẹ gật đầu.

    Và thế là hắn ta bắt đầu kể.

    "Cách đây vài năm có một tên bác sĩ thiên tài.

    Hắn đã chế tạo những thứ mà chẳng ai nghĩ có thể tồn tại trên đời.

    Nhưng thay vì được tôn vinh thì hắn lại bị mọi người truy nã."

    "Cô có biết vì sao không?"

    Tôi khẽ lắc đầu.

    "Bởi vì hắn đã phát minh ra một loại thuốc khiến thân thể của người sau khi chết sẽ trở nên hồng hào như lúc còn sống dù cho nó đã phân hủy."

    "Nếu đã làm ra một loại thuốc như thế đáng lẽ hắn ta phải được mọi người khen ngợi chứ!

    Tại sao hắn lại bị truy nã?"

    Tôi hỏi hắn.

    "Câu hỏi hay đấy!"

    Hắn cười.

    "Phải!

    Hắn sẽ được mọi người ca tụng

    NẾU hắn không thực hiện những thí nghiệm trên chính bệnh nhân của mình."

    "Và cô biết đấy, muốn có được loại thuốc ấy thì hắn phải....THÍ NGHIỆM TRÊN XÁC CHẾT."

    Tôi khá hoảng sợ.

    "Thật bệnh hoạn!"

    "Đúng vậy!

    Hắn bệnh hoạn!"

    Tôi mong rằng mình đã nhìn nhầm khi thấy vài nét tức giận trên gương mặt hắn.

    "Cô có biết gương mặt hắn thế nào không?"

    Chưa để tôi kịp trả lời thì hắn đã nói.

    "Hắn có làn da trắng bệt, mái tóc màu nâu mềm mượt, đôi mắt to tròn và đặc biệt là nụ cười khiến các quý cô phải gục ngã."

    "Đó là một công cụ hỗ trợ việc dụ các cô gái vào tròng.

    Bọn họ khi nhìn thấy hắn thì chẳng còn tí đề phòng nào cả, cứ mặc hắn muốn làm gì thì làm."

    "Tại sao anh lại biết rõ hắn đến thế?"

    Tôi khá thắc mắc và tôi cá chắc rằng bạn cũng có một câu hỏi như tôi.

    "Vì tôi đã từng được nghe kể về hắn.....hay nói đúng hơn là rất thân quen."

    Hắn nói không quá to cũng chẳng quá nhỏ nhưng khúc sau thì tôi lại chẳng nghe được gì cả.

    "Hắn tên gì vậy?"

    Trong phút chốc tôi thấy hắn hơi khựng lại.

    Còn về phần mình thì tôi ước rằng mình không hỏi hắn câu hỏi đó.

    "Cô có muốn nghe về cách hắn dụ dỗ những cô gái không?"

    Hắn bỏ lơ câu hỏi của tôi nhưng dù thế thì tôi vẫn vui vẻ gật đầu.

    Sao bỗng nhiên tôi cảm thấy hơi mệt mỏi thế này nhỉ?

    "Hắn đã dùng gương mặt xinh đẹp của mình đẽ khiến họ không đề phòng, sau đó thì quan tâm họ bằng những hành động nhỏ nhặt như một chiếc chăn ấm, một chiếc túi giữ nhiệt hay...một ly cacao nóng (tất nhiên là tất cả đều được tẩm thuốc mê), tiếp theo hắn sẽ kể cho họ nghe một câu truyện thú vị và cuối cùng khi thuốc mê đã ngấm thì hắn chỉ cần thực hiện những thứ mà mình muốn."

    "Hôm nay cũng vậy, hắn đã đón tiếp một quý cô xinh đẹp giàu có.

    Hắn đã mời cô một ly cacao, kể cô nghe một câu truyện thú vị và giờ chỉ cần tiến đến bước cuối cùng thôi!"

    Một sự sợ hãi lan rộng ra toàn bộ cơ thể tôi.

    "Nãy cô hỏi tôi cái gì nhỉ?....À phải rồi, cô muốn biết tên của hắn đúng không?"

    "Vậy thì xin được giới thiệu với cô!

    Hắn là NA JAEMIN!"

    Tôi đã chết đứng khi nghe thấy cái tên đó.

    NÓ CHẲNG PHẢI LÀ CÁI TÊN CỦA VỊ BÁC SĨ ĐANG ĐỨNG TRƯỚC MẶT TÔI SAO?

    Khi ấy thuốc mê đã ngấm vào cơ thể tôi, tôi chỉ biếc trân mắt nhìn hắn và từ từ lịm dần.

    Trước khi ngất hẳn thì bên tai tôi đã vang lên câu nói.

    "Từ lúc cô gửi tấm hình cho tôi thì tôi đã rất muốn được biến cô thành một trong những thành quả của mình vì cô có một đôi mắt mà từ trước đến giờ chưa có cô gái nào có được."

    Cứ thế hình ảnh người bác sĩ bệnh hoạn đã trở thành hình ảnh cuối cùng tôi có thể được nhìn thấy.

    Sau khi tôi đã hôn mê thì hắn nhanh chóng bắt tay vào làm việc.

    Ngay khi làm xong hắn đã đem tôi vào cái nơi được gọi là nơi chứa bộ sưu tầm của hắn.

    Sau đó vài giây hắn đã nhận được một cuộc gọi điện cùng một tấm hình.

    Hắn chăm chú nhìn vào tấm hình rồi lại nở nụ cười mãn nguyện.

    "Lại có thêm một bộ sưu tập mới nữa rồi!"
     
    Kinh Dị Cùng Nct Dream
    Chap 3


    Trong cái thế giới đang ngày càng phát triển thì cái việc giao tiếp qua mạng xã hội không còn là việc quá lạ lẫm.

    Haechan dạo gần đây đã quen được một người trên mạng xã hội.

    Hai người nói chuyện rất hợp tính nhau và điều đó khiến cậu chẳng thể nào dứt ra khỏi chiếc điện thoại của mình.

    Fullsun:

    Em đang làm gì thế??

    Lelezhong:

    Em đang tới nhà anh!

    Fullsun:

    em biết địa chỉ sao?

    Lelezhong:

    Này này!

    Anh đang châm chọc em hả?

    Fullsun:

    Đâu có!

    Anh nào dám!

    Lelezhong:

    Rõ ràng là anh đang chọc em!

    Anh nghĩ em không đến được nhà anh chắc!

    Fullsun:

    Vậy có ngon thì em tới đây đi!

    Lelezhong:

    Được anh cứ chờ coi!

    Fullsun:

    Em làm sao mà biết được địa chỉ nhà anh chứ!

    Lelezhong:

    Nhà anh ở khu xxx chứ gì!

    Fullsun:

    Sao em biết???

    Lelezhong:

    *đã gửi một ảnh*

    Cái này phải không nhỉ?

    Fullsun:

    Này...!

    Lelezhong:

    .....

    Fullsun:

    Trả lời anh đi Chenle!

    Haechan đang cảm thấy hoang mang.

    Cậu bây giờ chẳng thể nghĩ thêm bất cứ điều gì.

    Tại sao Chenle lại có địa chỉ nhà cậu trong khi cậu lại đang ở cùng với chú thím và nhà cậu thì nằm ở một vùng khá vắng vẻ.

    Phải nói rằng ở khu này tìm một ngôi đã đã rất khó, việc xác định chính xác ngôi nhà là một việc quá tầm.

    Đặc biệt đó còn là Chenle, cậu đã từng nói với Chenle về địa chỉ nhà mình NHƯNG....đây là nhà của chú cậu.

    Cố dụi mắt, đây chính xác là căn nhà cậu đang ở!

    Đột nhiên, tiếng máy cưa vang lên và....hình như là cửa nhà của cậu đã bị phá mất rồi.

    Fullsun:

    Chenle, là em sao?

    Đừng đùa nữa!

    Từng tiếng bước chân lên cầu thang vang vọng rõ ràng trong đêm tĩnh lặng.

    Rồi bất chợt, chú của cậu từ một căn phòng cách đấy không xa lao ra....và cậu nghe thấy tiếng máy cưa chém đứt người của chú ấy.

    Trong cơn sợ hãi và đau khổ, điện thoại cậu chợt sáng đèn.

    Lelezhong:

    Phòng nào nhỉ?

    Cậu có thể nghe rõ được tiếng tên đó ở ngoài kia.

    Bỗng điện thoại cậu đổ chuông, Haechan đã chộp lấy nó nhưng đã không kịp.

    Ngay lập tức cậu nghe thấy tiếng cười đáng sợ của cái thứ ở bên ngoài.

    Và rồi cửa phòng cậu đã bị chiếc máy cưa phá thành từng mảnh vụng.

    Cùng lúc đó điện thoại Haechan nhận được một tin nhắn.

    Lelezhong:

    THẤY ANH RỒI!
     
    Kinh Dị Cùng Nct Dream
    Chap 4


    "Này!

    Jeno mới mua tặng tôi chiếc nhẫn này đấy!"

    Trước mặt cô đây là một cô nàng ăn mặc sang trọng, đang thao thao bất tuyệt về việc bạn trai cô đã làm những gì cho cô ả trong khi xòe đôi bàn tay với một chiếc nhẫn kim cương to đùng.

    Đáy mắt ả hiện lên những tia khinh bỉ xen lẫn một chút hào hứng.

    Nhưng có vẻ ả không hài lòng lắm khi cô chỉ lướt qua và cười nhẹ với ả.

    Cắm sừng.

    Phải, bạn trai của cô đã cắm cho cô những chiếc sừng tuyệt đẹp, nhưng cô chẳng màng đến việc ấy mà vẫn ở bên hắn.

    Cô trở về nhà sau cuộc nói chuyện có vẻ không mấy tốt đẹp với cô ả kia.

    Xoa nhẹ bụng, cô bước tới mở tủ lạnh ra và ngẫm nghĩ về những món mình sẽ làm.

    Nhìn những tảng thịt tươi còn nhuốm máu cô khẽ tặc lưỡi.

    "lại sắp hết thức ăn rồi!"

    Nhưng cũng nhanh chóng cô bắt tay vào việc nấu ăn.

    Dọn những món ăn đã được trang trí cẩn thận lên bàn.

    Ngay lúc ấy, cánh cửa chợt mở.

    Một người con trai với gương mặt như tượng tạc trên người vẫn mặc bộ âu phục cứng ngắt, nhẹ bước tới tựa đầu vào vai cô.

    Chẳng cần liếc mắt nhìn, cô thừa biết tên to xác này chính là đang làm nũng.

    Xoay người lại cô nới lỏng cà vạt rồi nói nhẹ với hắn.

    "Anh vào tắm đi, rồi ra ăn cơm!"

    Hắn nở một nụ cười đầy sủng nịnh, rồi gắp vào bát của cô một miếng thịt tươi ngon.

    "Em ăn nhiều vào!"

    Cô ngắm nghía miếng thịt còn đỏ thẫm một màu của máu rồi nở nụ cười.

    "Nếu em đoán không lầm thì "con lợn" này sống ở Busan đúng không?"

    Hắn chỉ cười nhẹ, rồi xoa đầu cô đầy yêu thương.

    Cô nhìn hắn một lúc rồi nói.

    "Chúng ta sắp hết thức ăn rồi!"

    Hắn chỉ ậm ừ nhưng cô biết hắn sẽ làm gì trong vài ngày tới.

    Cứ thế bọn họ cứ lặp đi lặp lại những hành động quen thuộc đến phát chán ấy, cho đến một ngày.

    Hắn trở về nhà trong bộ âu phục hằng ngày, vẫn gương mặt như tượng tạc ấy chạy đến nũng nịu với cô.

    Nhưng hôm nay hắn trên tay của hắn còn xuất hiện thêm một chiếc vali lớn.

    Hắn lại nở nụ cười như mọi ngày.

    "Hôm nay anh có quà cho em!"

    Vừa nói hắn vừa mở vali.

    Khi nhìn thấy "thứ đó" cô nhanh chóng reo lên.

    "Bộ da này thật đẹp!"

    Vẫn là Jeno hiểu cô nhất!

    Mảnh da trắng trẻo mịn màn như thế này mà mặc lên vào những ngày mùa đông thì còn gì bằng.

    Bên trong không những có một mảnh da lớn mà còn có những tảng thịt được cắt gọn gàng vẫn còn đậm mùi máu.

    Cô ôm chầm hắn, hôn phớt lên gương mặt hoàn hảo ấy.

    "Cảm ơn anh nhé!

    Hôm nay em sẽ làm một món thật ngon!"

    Nói là làm, cô liền bắt tay vào việc nấu nướng.

    Ngồi vào bàn ăn, cô vẫn không kiềm được nụ cười.

    Mà nụ cười ấy còn đậm hơn khi cô nàng thấy trên ngón áp út của miếng thịt có một chiếc nhẫn kim cương to đùng.

    Một "con lợn" đầy xinh đẹp và sang trọng.
     
    Kinh Dị Cùng Nct Dream
    Chap 5


    "Chơi với em đi!"

    Một cậu nhóc với nước da màu nâu đồng chìa tay ra với tôi rồi nói.

    Cậu bé ấy tên là Haechan.

    So với những cậu bé cùng trang lứa, Haechan trông có vẻ nhỏ bé hơn cả về chiều cao lẫn tâm trí.

    Cậu ngây thơ hồn nhiên như một đứa trẻ, nhưng dù thế thì trong cái tập thể lớp này chẳng có đứa bé nào thích cậu cả.

    Chúng nó nói cậu yếu đuối vì đã 12 tuổi rồi nhưng cậu vẫn ôm những chú gấu bông đáng yêu mãi không rời dù là ở lớp hay bất cứ đâu.

    Chúng tẩy chay cậu, ăn hiếp, đôi lúc thì cố moi móc hết số tiền ít ỏi mà cậu bé có được.

    Cậu nhìn tôi bằng đôi mắt to ầm ập nước.

    Ánh mắt ấy lay động trái tim tôi.

    Tôi - với trách nhiệm của một giáo viên chủ nhiệm, không thể nào tôi có thể bỏ mặt một đứa trẻ ngây thơ như thế này được.

    Và thế là tôi đã gật đầu đồng ý.

    Bẵng đi khoảng một tuần, ngày nào tôi cũng cùng Haechan chơi đùa với những con gấu bông.

    Bản thân tôi thấy Haechan là một cậu bé ngoan ngoãn và dễ thương, đôi lúc thì hơi nghịch ngợm nhưng chung quy thì chẳng có điểm gì khiến tôi phải ghét một đứa trẻ như thế cả.

    Đến một ngày, lớp có một buổi họp phụ hyunh khá quan trọng.

    Mọi đứa trẻ đều có phụ hyunh đến dự nhưng duy chỉ có chiếc bàn cuối dãy của Haechan là trống trơn.

    Điều đó khiến tôi để tâm rất nhiều.

    Hôm sau, tôi đến gặp cậu nhóc rồi nhẹ nhàng hỏi.

    "Hôm qua, sao ba mẹ em không đi họp?"

    Cậu nhìn tôi bằng đôi mắt nâu tròn xoe nhưng lại chẳng nói lời nào mà chỉ lắc lắc mái đầu nâu hạt dẻ của mình.

    Tôi lại một lần nữa nói với cậu.

    "Ba mẹ em bận?"

    Cậu nhóc lắc đầu.

    Tôi xoa đầu cậu rồi cười hiền nói.

    "Vậy chiều nay em dẫn cô về gặp ba mẹ nhé!"

    Tôi nghĩ rằng mình cần biết lí do của sự vắng mặt ấy.

    Có lẽ một phần là trách nhiệm nhưng thật sự thì tò mò cũng là điều khiến tôi đưa ra cái quyết định ấy.

    Haechan nở nụ cười gật gật đầu, rồi lại tiếp tục ôm chú gấu bông màu nâu cà phê chạy đi mất.

    Trong suốt cả buổi dạy, chẳng có gì tôi có thể nghĩ nhiều hơn là cuộc gặp mà tôi sắp có.

    Rồi tiếng trống trường đã đánh thức tôi dậy giữa những ý nghĩ của mình.

    "Các em về nhà cẩn thận nhé!"

    Buông một câu căn dặn đầy hời hợi, tôi chờ đợi đến lúc phòng học chẳng còn ai ngoài tôi và Haechan.

    Tôi bước tới bên cạnh cậu nhóc.

    "Bây giờ dẫn cô về nhà em nhé!"

    Haechan nở nụ cười rồi cầm tay tôi kéo đi.

    Cậu kéo tôi tới một con hẻm nhỏ, đầy rác thải và những con chuột gớm ghiết.

    Tôi cuối người xuống cho bằng cậu rồi nhẹ hỏi.

    "Nhà em ở đây à?"

    Haechan gật đầu, rồi lại chạy nhanh vào bên trong.

    Tôi bước theo em mà trong lòng cuộn lên vài trận buồn nôn.

    Cái mùi thôi thối bốc lên càng đậm khi tôi càng vào sâu hơn.

    Đứng trước cửa căn nhà mà tôi chẳng thốt lên được câu nào.

    Nếu cho tôi nói thật thì đây chẳng khác một cái ổ chuột là bao.

    Càng bị căn nhà dọa sợ thì tôi càng cảm thấy thương đứa trẻ ngây thơ kia nhiều hơn.

    Cậu đã phải sống trong môi trường không được trong lành này.

    Haechan từ lúc nào đã bước vào nhà, cậu vẫy tay gọi tôi vào.

    Bước vào nhà và yên vị trong căn phòng nhỏ bé.

    Cậu nhanh nhảu đi rót cho tôi một ly nước.

    "Để em gọi cho ba mẹ nhé!"

    Tôi gật nhẹ đầu và nhanh chóng Haechan chạy đi, để tôi một mình trong căn phòng nhỏ.

    Tôi hớp một ngụm nước rồi lại nhàm chán nhìn xung quanh.

    Trong một khoảnh khắc một cuốn sổ nhỏ dập vào mắt tôi, nó khiến tôi cảm thấy tò mò.

    Và cái sự tò mò ấy đã khiến tôi phải với tay lấy cuốn sổ mặc dù tôi đã dặn lòng là không nên đụng vào đồ của người khác.

    Mở cuốn sổ ra, bên trong chỉ toàn nét chữ của một đứa trẻ.

    Càng lật thì nét chữ càng có vẻ cứng cáp trưởng thành hơn.

    Có vẻ đây là cuốn nhật kí của Haechan.

    Tôi định gấp cuốn sổ lại nhưng nội dung của trang tiếp theo khiến tôi phải chú tâm.

    Ngày x, tháng x, năm x

    Ba mẹ, hai người đừng đánh Haechan nữa!

    Đau lắm!

    Ngày x, tháng x, năm x

    Haechan hứa sẽ ngoan mà!

    Nên ba mẹ đừng cãi nhau nữa!

    Từng trang một, tôi có thể cảm nhận được sự đau đớn của một đứa trẻ.

    Nét chữ run run, mang đầy sự yếu đuối.

    Có lẽ cậu đã bị chính ba mẹ mình bạo hành.

    Tôi cứ như thế, lật từng trang nhật kí cho đến một trang nọ.

    Lúc này thì cậu trong có vẻ gì đó hạnh phúc, không giống như những trang trước.

    Cậu viết rằng cậu đã được ở bên ba mẹ mãi mãi.

    Khắp trang giấy thì lấm tấm những vệt đỏ đẫm màu.

    Ngay lúc ấy, hình bóng Haechan đứng ngay trước của phòng khiến tôi giật bắn mình.

    "Cô đọc được rồi sao?"

    "Ừm....xin lỗi em nhé!"

    Tôi cảm thấy mình thật không phải khi đã đọc trộm cuốn nhật kí của cậu bé nhưng khác với những suy nghĩ của tôi cậu chỉ nhẹ lắc đầu rồi ngồi xuống kế bên tôi.

    Lúc ấy tôi mới để ý đến hai con gấu bông mà cậu bé cầm trên tay.

    "Con gấu này là do em may sao, Haechan?"

    Con gấu có một màu nâu sờn cũ kĩ, từng đường may có vẻ khá vụng về nhưng lại không hề cẩu thả.

    "Ah...!"

    Bỗng nhiên đầu tôi có hơi choáng.

    Tôi ôm đầu nhăn nhó một lúc.

    "Cô có sao không?"

    Haechan hỏi tôi trông khi mắt vẫn chăm chăm vào hai con gấu, miệng thì nở một nụ cười nhẹ.

    Trông có vẻ cậu không hề cảm thấy bất ngờ hay lo lắng gì cả, nhưng giờ tôi cũng chẳng để ý những biểu hiện ấy cho lắm.

    Lắc nhẹ đầu, tôi cố xua đi cái cảm giác choáng váng ấy.

    "Ừm....cô không sao!"

    Haechan vẫn nhìn hai con búp bê, rồi cậu từ từ cất tiếng nói.

    "Có vẻ cô cũng hiểu về hoàn cảnh của em rồi chứ!"

    "Ba mẹ em nói rằng khi sinh em ra đó là sự sai lầm lớn nhất của họ vì em không được thông minh như những người khác, không được mạnh mẽ như các bạn cùng trang lứa."

    Tôi cố gắng gượng dậy và mở đôi mắt nặng trĩu của mình ra.

    Dù vậy nhưng mắt tôi cứ thế nhắm dần lại.

    Trong cơn nửa tỉnh nửa mê giọng Haechan vẫn cứ đều đều vang lên.

    "Rồi cách đây vài ngày, em nghe lõm được rằng họ sẽ không tốn tiền cho em đi học nữa.

    Nhưng em thật sự rất thích đến lớp, em rất thích được chơi với cô!

    Nên em đã...."

    Rồi giọng nói ấy nhỏ dần.

    Tôi đã hoàn toàn ngủ say.

    Không biết qua bao lâu, tôi chợt mở mắt dậy nhưng cơ thể vẫn chưa cử động được.

    "Em rất yêu hai người họ dù rằng họ đối xử với em không tốt!"

    Tôi đưa mắt nhìn cậu bé.

    "À mà quên!

    Em phải giới thiệu họ với cô mới đúng chứ!"

    Vừa nói cậu vừa rạch hai con gấu bông ra.

    Mắt tôi mở to hết cỡ, tôi hét lên nhưng cơ thể tôi thì đông cứng lại và chẳng làm được gì thậm chí là bật ra một âm thanh.

    Bên trong con gấu là hai trái tim còn rướm máu đỏ thẫm.

    Nhưng tôi lại chẳng hiểu bằng cách nào mà nó vẫn đập thình thịch như ở trong một cơ thể còn sống.

    Tôi cố huyễn hoặc rằng mình chỉ nhìn nhầm thôi!

    Nhưng cậu đã khiến tôi phải quay lại với hiện thực bằng cách moi cái trái tim bầy hầy máu đó ra khỏi con gấu.

    "Em yêu họ rất nhiều và em cũng yêu cô nữa!"

    Cậu cười như khi đùa giỡn với tôi nhưng bây giờ trong mắt tôi đó chẳng phải là một nụ cười đến từ một đứa trẻ nữa.

    "Nhưng mà sẽ có lúc họ bỏ em mà đi nên nếu em để họ trong những con gấu bông thì chẳng phải họ sẽ bên em mãi mãi sao?"

    Lưng áo tôi ướt đẫm một mảnh mồ hôi.

    Người tôi run lên khe khẽ mỗi khi cậu nở nụ cười.

    "Mà như em đã nói đấy.....EM RẤT YÊU CÔ!"

    ngoài kia chẳng có một hạt mưa nào nhưng lại có một tia sét đánh xuống ngay gần khu nhà.

    Cả căn phòng lóe sáng và trông phút chốc cái bóng của Haechan in lên tường bỗng mọc thêm một đôi cánh lớn.
     
    Kinh Dị Cùng Nct Dream
    Chap 6


    "Ê, biết gì chưa bạn hiền?"

    Hai thanh niên đang choàng vai bá cổ nhau trong con hẻm tối thì bỗng có một người dừng lại quay ra hỏi.

    "Hửm...gì thế?"

    Người đó bắt đầu nhìn trước ngó sau một cách đầy thận trọng, rồi ghé sát vào tai thanh niên tóc vàng.

    "Báo mới đưa tin có một người vừa bị giết ở gần khu này đấy!"

    Cậu thanh niên tóc vàng có vẻ không quan tâm lắm mà chỉ gật đầu ý chỉ đã hiểu.

    "Hôm bữa đi ngang qua chỗ ấy tao có nhìn thấy một tên mang chiếc mặt nạ dính đầy máu, nhìn tởm lắm cơ!"

    Kể xong thì thanh niên ấy có chút nổi gai óc nhưng bạn cậu ta thì lại khá thờ ơ về việc ấy.

    "Tao có chụp lại này!"

    Vừa nói cậu ta vừa đưa tấm ảnh cho bạn của mình xem.

    Ngay khi nhìn tấm hình, mặt thanh niên tóc vàng cứng lại và có chút tức giận.

    "Chắc mày nhìn nhầm ấy hoặc có thể người ta ăn Halloween sớm thì sao?"

    Người thanh niên ấy nhìn bạn mình với ánh mắt nghi ngại.

    Nhưng chưa kịp nói một lời nào thì bạn cậu ta đã nhanh chóng chạy đi.

    "Ờ...tao về trước nhá!"

    Mở tung cánh cửa, cậu con trai có mái tóc vàng vội hét lên.

    "LEE HAECHAN!!!"

    Và từ trong một căn phòng một cậu trai khác với mái đầu nâu hạt dẻ bước ra, xoa nhẹ đầu và rên rĩ.

    "Be bé cái mồm thôi Mark!"

    Mark đóng sầm cánh cửa, anh bước anh đến chỗ Haechan và đập bộp lên đầu cậu ta.

    "Em làm ô uế thanh danh anh rồi!"

    Haechan ôm đầu than thở, rồi cũng nhanh chóng đáp lại.

    "Này, em đang giải thoát cho họ đấy!"

    "Vậy sao lại dùng mặt nạ của anh?"

    Mark hỏi và câu trả lời anh nhận được khiến anh tức muốn ói máu.

    "Lấy nhầm!"

    Mark trừng mắt tức giận nhưng lại không nói gì.

    "Thà rằng em đâm họ một nhát còn hơn là để anh bắt về, rồi tra tấn bằng những câu chuyện cười nhạt nhẽo của mình."

    Anh lẳng lặng lôi chiếc mặt nạ "xinh đẹp" của mình ra.

    "HAECHAN!!!

    Sao em không lau vết máu trên mặt nạ của anh hả???"

    Và cậu đã dùng gương mặt được Mark cho rằng là đáng ghét nhất của mình ra để trả lời.

    "Phiền phức!

    Để vậy cho ngầu!"

    Anh điều chỉnh cơn giận của mình lại, thầm nhủ phải nhường nhịn vì mình là anh lớn.

    Mark cầm chiếc mặt nạ toan đi lau chùi thì bỗng cửa nhà bật mở.

    "Mark, mày để quên....cái cặp nè!"

    Cậu thanh niên lúc nãy trên tay cầm chiếc cặp của Mark, mắt thì nhìn vào chiếc mặt nạ trên tay anh, mặt trắng bệt, miệng lắp bắp.

    "Oh shit!"

    Anh lẩm bẩm một câu chửi thề.

    Hồi nãy do tức giận quá mà lỡ quên khóa cửa, giờ thì hay rồi.

    Mark quay sang nhìn Haechan, rồi dúi vào tay cậu chiếc mặt nạ.

    "Giải quyết đi rồi lát anh lau một lần luôn!"

    Anh thở dài đầy tiếc nuối.

    "Lâu lắm mới tìm được một tên chịu đi qua khu này chung với mình mà giờ.....haiz!"
     
    Kinh Dị Cùng Nct Dream
    Chap 7


    3h sáng.

    Mắt tôi mở to nhìn lên phía trần nhà.

    Hôm nay lại một đêm mất ngủ.

    Ngày nào cũng thế, cứ hở tôi nhắm mắt lại thì tôi lại có cảm giác ai đó đang nhìn mình.

    Chuyện này diễn ra khoảng một tháng sau khi thằng nhóc Jisung - con của một người dì rời đi.

    Và nó khiến tôi càng ngày càng suy sụp về mặt thể chất lẫn cả tinh thần.

    Bước một chân xuống giường, tôi dự định sẽ đi uống một tí nước đễ dễ ngủ hơn.

    Nhưng khi vừa chạm chân vào nền gạch lạnh ngắt, một bàn tay gầy gò xanh xao bỗng nắm lấy tôi.

    Theo phản xạ tôi vội hét lên rồi rụt chân lại một cách sợ hãi.

    Ngay lúc ấy, từ căn phòng kế bên anh trai tôi hối hã chạy sang.

    Jaemin mở tung cánh cửa, bước vào và ôm lấy tôi.

    "Có chuyện gì thế?"

    Ở trong lòng anh, tôi sợ hãi kể lại.

    "Có một cánh tay từ gầm giường nắm lấy chân em!"

    Anh tôi cười, nhẹ xoa đầu tôi.

    "Không sao, chắc em tưởng tượng thôi!

    Ngủ đi anh ở đây với em!"

    Anh đỡ tôi nằm xuống giường và đắp chăn cho tôi.

    Nhìn anh lần nữa, chắc chắn rằng anh sẽ không bỏ đi.

    Tôi nhắm mắt, cố quên chuyện đó đi và đưa mình vào giấc ngủ.

    Thật may mắn, nhờ có Jaemin mà hôm nay tôi có thể ngủ một cách thật dễ dàng.

    Nhìn tôi từ từ chìm vào giấc ngủ, anh nhẹ hất vào cọng tóc lòa xòa trước mắt tôi.

    Sau đó thì anh chầm chậm kiểm tra dưới gầm giường của tôi rồi mỉm cười.

    Bước về phòng mình một cách nhẹ nhàng nhất để tránh làm tôi thức giấc.

    "Chuyện gì thế?"

    Người anh thứ hai của tôi lên tiếng hỏi.

    "Chỉ là một vài thứ lỡ chạm mặt em ấy thôi!"

    Jeno nhìn Jaemin khẽ hỏi.

    "Nó xổng ra à?"

    Và anh cười, một nụ cười mang chút tự hào.

    "Không!

    Chỉ là một tai nạn.

    Ngày mai tớ lại quản lí nó chặc chẽ hơn ấy mà!"

    Jeno tặc lưỡi nhìn người anh em của mình và thầm cầu mong rằng cậu sẽ không phải dọn thêm một kết quả nào của tên này gây ra nữa.

    "Cậu nghĩ khi nào dì ấy biết?"

    Jeno nghiêm túc hỏi.

    "Tớ không chắc nhưng chỉ cần làm em ấy vui thì tớ bất chấp tất cả!"

    Jaemin nở nụ cười khi nhớ lại cảnh em gái mình vui vẻ cười đùa với nhóc Jisung và cái vẻ mặt có chút hối tiếc khi phải rời xa cậu nhóc.

    Thú thật thì anh có chút ganh tị với nhóc ấy nhưng anh cũng rất thương nó.

    Và anh đã ban cho nó một đặc quyền nho nhỏ, đó là được ở bên em gái của anh mỗi ngày, điều đó cũng sẽ khiến em gái anh vui hơn.

    Anh chẳng bận tâm hậu quả sẽ ra sao, chỉ cần mỗi ngày được thấy em ấy cười.

    Jeno nhìn cái vẻ mặt hạnh phúc của Jaemin mà bất giác thở dài.

    "Được rồi, ông anh cuồng em.

    Ngủ đi!"

    Cả hai nhanh chóng bật cười vì cái biệt danh đó nhưng cũng nhanh chóng nghỉ ngơi để chuẩn bị cho mọi thứ sắp diễn ra ngày mai, sau khi em gái hai người đã đi học.
     
    Kinh Dị Cùng Nct Dream
    Hỏi ý kiến


    Liệu mị có nên dừng truyện này lại không?

    Vì có vài cái bản thảo mị đang tập trung viết, dự định sẽ đăng trong một ngày không xa.

    Và nếu không dừng truyện lại thì có lẽ phải chờ khá lâu mới có chap tiếp theo.

    Liệu mọi người có muốn như thế không hay là mị dừng cái này rồi đăng truyện khác lên (cũng là NCT Dream luôn)?

    Mị cần lắm ý kiến của mọi người.

    Nếu sau 2 tuần không có ai phản đối hoặc không có comment thì mị sẽ dừng truyện lại luôn.
     
    Kinh Dị Cùng Nct Dream
    Chap 8


    Đã có bao giờ bạn cảm thấy như có ai đó đang nhìn mình khi ngủ chưa?

    Đối với tôi thì là có!

    Mỗi đêm khi tôi nhắm mắt lại, nó lại đến và nhìn chằm chằm về phía tôi.

    Nhưng chỉ một lúc sau cảm giác ấy sẽ biến mất.

    Hôm nay cũng thế, khi tôi vừa vứt chiếc điện thoại sang một bên và nhắm mắt lại thì cũng là lúc cửa phòng tôi bật mở.

    "Là nó!"

    Tôi nhủ thầm trong lòng.

    Nhắm chặt mắt, cố gắng nằm im mặc dù cơ thể tôi run lên bần bật.

    Tiếng khò khè của thứ đó từ từ nhỏ dần rồi biến mất nhưng cái cảm giác bị nhìn chằm chằm chỉ giảm bớt chứ không hề mất đi.

    Nằm im một lúc lâu, sự tò mò tràn vào cơ thể khiến tôi động đậy nhẹ và mở mắt.

    Và hình ảnh tôi thấy được là thứ khiến tôi mỗi khi nhớ lại đều không khỏi cảm thấy kinh sợ.

    Nó vẫn ở đó nhìn tôi bằng cái ánh mắt thèm khát.

    "Rốt cuộc thì chị cũng chịu mở mắt rồi à!"

    Nó cười, nụ cười rộng đến tận mang tai khoe ra những cái răng sắc nhọn.

    Nó lấy tay nâng cằm của tôi lên.

    Bàn tay to lớn với những ngón tay dài cùng vuốt sắc nhọn, bàn tay nó lớn đến mức cảm tưởng như nó có thể bóp nát đầu tôi chỉ bằng một lực nhỏ xíu.

    Thứ đó ngắm nghía tôi thật lâu, vẻ mặt tràn đầy sự thích thú trong sự run rẫy của tôi.

    Ánh mắt nó nhìn tôi chẳng khác nào một con thú nhìn con mồi của mình.

    Sợ hãi và bất lực khiến nước mắt tôi chảy xuống.

    "Mi muốn gì?"

    Tôi hỏi nó với ý muốn có thể thực hiện một điều gì đó cho nó và rồi nó sẽ thả tôi ra.

    "Hahaha, không sao tôi không giết chị đâu!

    Thứ tôi muốn chính là được ở đây."

    Tôi khó hiểu nhìn nó.

    "Tin tôi đi, tôi chỉ ở đây hằng đêm.

    Chỉ thế này thôi, tôi sẽ không làm gì chị hết!"

    Nó nói và biến mất, để tôi lại với sự rối loạn.

    Chỉ thế thôi sao?

    Tôi đã nghĩ rằng mình sẽ chết một cách đau đớn.

    Nhưng nếu đúng như lời nó nói thì nó sẽ chỉ ở đấy và nhìn tôi thôi.

    Tôi sẽ an toàn đúng chứ?

    Nghĩ vậy tôi cũng đành nhắm mắt, mặc dù trong lòng vẫn rất rối loạn nhưng dù sao thì như thế vẫn đỡ hơn việc bị nó xé ra thành trăm mảnh.

    Khi ấy tôi chỉ đơn thuần nghĩ rằng mình sẽ được sống nhưng bây giờ tôi ước mình nên chết đi thì hơn.

    Một tuần rồi hai tuần, ba tuần rồi một tháng, ba tháng trôi qua trong sự mất ngủ và cái cảm giác khó chịu.

    Dần dần tôi trở nên bấn loạn vì cái cảm giác bị nhìn chằm chằm ấy.

    Đôi khi tôi thiếp đi vì mệt mỏi, nhưng không lâu sau lại bừng tỉnh giấc.

    Khi ấy tôi lại nhìn thấy nó đứng đó với đôi mắt thèm khát và nụ cười ngoác tận mang tai.

    Chẳng đêm nào ngon giấc khiến tôi như điên lên.

    Gào thét và cầu xin là những gì tôi đã làm để nó có thể tha cho tôi.

    Nhưng không!

    Nó luôn bám theo dù tôi có cố gắng chuyển chỗ, cố gắng chạy trốn thì nó vẫn tìm ra tôi.

    Sau một thời gian tôi đã không ngừng kêu cứu trong hoảng loạn và họ tống tôi vào đây.

    Phải!

    Một nhà thương điên, họ nghĩ rằng tôi có vấn đề về thần kinh và cho tôi vào đây.

    Không ai nhìn thấy thứ đó, con người là vậy họ sẽ không bao giờ tin vào thứ họ tận mắt chứng kiến hoặc được đồn thổi lên bởi hàng trăm người.

    Đêm đến, tôi ngồi gục mặt vào đầu gối che kín đi tầm nhìn của mình.

    Không, tôi không muốn thấy nó!

    Tôi lẩm nhẩm trong miệng, cảm nhận cánh cửa phòng bệnh nhẹ hé mở.

    Người tôi run lên bần bật.

    Là nó!

    Nó lại đến tìm tôi!

    Những tiếng lẩm nhẩm trong miệng dần trở thành những tiếng la hét thất thanh.

    "Đừng đến đây nữa!

    Tha cho tôi đi, làm ơn!"

    Tôi ném hết tất cả món đồ mình có thể với tới được về phía nó nhưng chúng lại xuyên qua và đập vào tường rồi vỡ tan.

    Nụ cười của nó dường như rộng hơn, đôi mắt đỏ ngầu hướng về phía tôi và nó khiến tôi bấn loạn.

    Sau một khoảng thời gian la hét thì đã có một toáng y tá bác sĩ đến và vây lây tôi.

    Họ giữ chặt tay chân tôi lại, ngăn cho tôi tự tay móc đi hai nhãn cầu của mình.

    Vật vã một hồi thì bọn họ cũng tiêm cho tôi vài liều thuốc an thần nhưng nó chỉ đủ để khiến tôi không quẫy đạp, dường như thuốc đã chẳng còn tác dụng với tôi nữa.

    Tôi bơ phờ dựa vào thành giường, nó ở ngay bên cạnh nhìn tôi chằm chằm.

    Một tháng sau đó, nụ cười nó dần rộng hơn khi thấy tôi ngập trong một vũng máu lớn.

    Hôm ấy tôi cắt cổ tự vẫn, chẳng còn điều gì thanh thãn hơn cái chết lúc bấy giờ mặc dù tôi biết nó sẽ không bao giờ buông bỏ.

    Trước khi tắt thở, hình ảnh đứa nhóc nhỏ ngày nào còn vây lấy chân tôi mờ mờ ảo ảo hiện lên.

    Ngày ấy, luôn có một đứa nhóc kêu tôi í ới.

    "Chị ơi, chơi với em đi!"

    Tôi chẳng thích mấy đứa nhóc chút nào vì chúng nó luôn ồn ào và phiền phức.

    "Jisung đừng quậy nữa, chị không rảnh để chơi với em đâu!"

    Thằng nhóc Jisung cũng như thế, nhưng trớ trêu thay nhóc ấy lại luôn bám dính lấy tôi tới nỗi mẹ nó giao nó lại cho tôi chăm sóc.

    Tôi thẳng thừng từ chối và rồi lại xem nó như là không khí.

    Nhưng nó lại chẳng bỏ cuộc tiếp tục ôm chân tôi lắc lắc làm nũng.

    Hết cách tôi đành dẫn nó đi chơi.

    Chạy hết chỗ này sang chỗ khác, nó thì vui vẻ chỉ trỏ mọi thứ trong sự bực bội của tôi.

    Ngồi xuống băng ghế đá nghỉ mệt, bỗng tôi gặp lại một người bạn thân của mình.

    Chúng tôi chào hỏi và nhanh chóng rơi vào một cuộc trò chuyện không hồi kết, bỏ mặc đứa nhóc nhỏ vẫn lăn xăn chạy khắp nơi.

    Để rồi khi chợt giật mình nhận ra thì đứa nhỏ đã không còn trong tầm mắt.

    Lúc đó một cỗ hoảng sợ được tôi đè nén xuống bởi cái suy nghĩ và lời nói của đứa bạn.

    "Chắc nó chỉ vòng vòng đâu đầy thôi."

    Tôi đã ước là như thế.

    Hai đứa tôi chạy khắp nơi để tìm kiếm nó.

    Trong lòng luôn dấy lên một nỗi sợ mỗi khi kim đồng hồ tíc tắc di chuyển.

    Cho đến khi chúng tôi thấy Jisung toàn thân be bét máu thịt đang bị mọi người xung quanh vây lấy thì nỗi sợ ấy đã chuyển thành một nỗi kinh hoàng.

    Người ta nói rằng do mãi mê chơi bời nên lúc băng qua đường nó đã bị một chiếc xe tải cán qua.

    Tôi chạy đến chỗ đứa nhóc, tay tôi bịt chặt miệng, một cỗ buồn nôn trào lên.

    Tôi nhìn Jisung, đôi mắt nó mở lao láo.

    Cái đôi mắt thân quen ấy có lẽ sẽ theo tôi đến tận địa ngục xa xôi.

    Nhưng dù sao, tôi vẫn muốn nói với nó.

    "Jisung, chị xin lỗi!"
     
    Kinh Dị Cùng Nct Dream
    Chap 9


    "Này!

    Có ngon thì tới đây mà lấy này!"

    Một cậu nhóc to cao đang cầm quyển sách giơ lên phía trước, không cho cậu bé ốm yếu phía sau có cơ hội cướp được.

    "Trả cho tớ đi mà!"

    Cố gắng nhảy lên để giựt lại quyển sách nhưng tất cả đều vô dụng.

    Cậu nhóc ốm yếu nước mắt lưng tròng.

    Nhưng cái vẻ yếu đuối đó của cậu chỉ khiến bọn bắt nạt dần trở nên phấn khích.

    Chẳng còn là một tên to con nữa, cả lớp bao gồm luôn cả mấy nhỏ con gái, chúng đều vây xung quanh và trêu chọc cậu.

    Đỉnh điểm là khi thằng nhóc ấy đã cầm quyển sách mà dùng lực xé tan nát trước cái ánh mắt ngỡ ngàng của cậu.

    Nước mắt không tự chủ trào ra, ướt đẫm gương mặt xinh đẹp, càng khiến cho bộ dạng cậu trở nên mỏng manh và điều đó làm chúng càng thêm phấn khích mà cười lớn, ồn ào cả một khoảng sân trước.

    Tôi lầm bầm một câu chửi thề rồi đi nhanh đến cái đám nhóc đang nhao nhao ấy.

    Thật phiền phức, chẳng bao giờ chúng có thể để cho tôi yên dù chỉ vài phút.

    Hầm hầm đi tới chỗ của chúng, không cần hỏi tôi cũng biết tâm điểm của sự ồn ào này là ai.

    "Huang Renjun!

    Em có thôi khóc lóc không hả?"

    Mặc dù tôi biết rằng cậu chẳng có tí lỗi gì để bị mắng cả nhưng trong lòng tôi vẫn cứ chắc nịch một điều rằng nếu không có Huang Renjun thì sẽ không có hiện tượng bắt nạt, đồng nghĩa với việc sự căng thẳng trong tôi có thể vơi bớt đi phần nào.

    "Cậu ấy xé sách em thưa cô!"

    Renjun thút thít nói, tôi ngao ngán lắc đầu hỏi ngược lại cậu nhóc.

    "Vậy ai đã làm thế với em?"

    Cậu run run chỉ tay về phía thằng nhóc to con lúc nãy.

    Tôi hướng về thằng nhóc ấy với cái vẻ giả vờ nghiêm nghị.

    "Là em sao?"

    Tất nhiên bọn chúng nào có ngu mà để lộ cái sự thật mà ai cũng biết kia.

    Đứa nào cũng khoác chiếc mặt nạ ngây thơ mà chối bay chối biến.

    Tôi lại vờ gật gù rồi quay lại nhìn Renjun.

    "bọn họ đều nói không có, em tính sao đây?"

    Tôi nhìn Renjun ngán ngẩm, cho dù cậu có cố giải thích ra sao thì cũng vậy thôi, thật mất thời gian khi phải đứng đây và giải quyết những vụ việc đầy vớ vẫn như thế này.

    Sẽ thật bất công với một đứa trẻ khi đối xử như thế với nó!

    Cái lương tâm của tôi luôn bảo như thế mỗi khi thấy cậu bị bắt nạt.

    Nhưng thôi, cho tôi xin đi!

    Chẳng ai ngu mà lại đi bênh vực cho một đứa trẻ yếu đuối và chả có tí tiếng nói nào cả.

    Vả lại cho dù tôi có bênh vực thì đại số luôn thắng thiểu số.

    Bọn nó đã khăng khăng chối tội thì tôi cũng chẳng làm được gì.

    Vì thế thay vì cứ ở đây để phân xử đúng sai, tôi đã thẳng tay phạt Renjun quỳ nửa tiếng và nhịn cơm trưa.

    Thế là xong!

    Tôi thầm nhủ và nhanh chóng quay lại với mớ công việc đang dang dở, cái vụ ấy đã cướp đi của tôi kha khá thời gian vì thế nên tôi cũng chẳng vui vẻ gì cho lắm.

    Tầm 5h chiều, tôi thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng thì cũng tới giờ cái bọn quỷ nhỏ ấy phải về nhà và trả lại cho tôi một cái không gian yên bình.

    Nụ cười giả tạo treo lên môi, tôi vẫy vẫy cánh tay về phía đám con nít đang được ba mẹ cầm tay dắt về.

    Sau khi tụi nó về gần hết thì lúc ấy tôi mới để ý đến một Huang Renjun đang cô độc đi trên con đường mòn đã dần tắt nắng.

    Cậu luôn về một mình, luôn luôn là thế.

    Chẳng có một ai đưa đón.

    Tôi nghe ngóng được rằng hình như ba mẹ cậu mất cách đây mấy năm thế nên cậu phải chuyển đến và sống với dì của mình.

    Không cần nói thì tôi cũng biết bà dì chẳng có yêu thương gì Renjun đâu!

    Bằng chứng là mụ ta chỉ trích một khoảng tiền để cậu đi học còn việc xe buýt đến trường này nọ thì mơ đi!

    Có chết thì bà già ấy cũng chẳng xì ra dù chỉ là một đồng.

    Đôi khi tôi tự hỏi điều gì lại khiến một đứa trẻ phải chịu đựng những điều như thế nhưng cuối cùng tôi lại chợt nhận ra mình đang tự phê phán chính bản thân mình.

    Nhưng cũng không thể trách tôi được.

    Nếu tôi bênh vực cho Huang Renjun không khéo cái bọn nhà giàu thích ức hiếp người ấy lại rủ nhau đến học ở một ngôi trường khác thì chết.

    Một người mẹ đơn thân như tôi phải kiếm tiền nuôi đứa con trai bé nhỏ thế nào đây?

    Tôi cố gắng đưa ra những lí do thuyết phục để che dấu đi cái sự thỏa mãn mỗi khi tôi mắng mỏ hay phạt Renjun.

    Ngày hôm sau, hôm kia và vài hôm nữa cái đám nhóc quậy phá kia bỗng lại im lặng và ngoan ngoãn đến lạ.

    Đến lúc ấy tôi mới chợt nhận ra.

    À, cũng tại vì mấy hôm nay Huang Renjun không đi học.

    Thật yên bình nhưng cũng thật ảm đạm.

    Không hiểu tại sao cái cảm giác buồn chán lại vây lấy cơ thể tôi, tôi muốn thấy Renjun và......hành hạ cậu.

    Điều đó gần như trở thành một thói quen hằng ngày.

    Nó khiến tôi chẳng thể nào dứt ra được.

    Renjun yếu đuối và nhu nhược, chẳng đứa trẻ nào có thể cho tôi được cái cảm giác thỏa mãn khi được làm đau người khác như vậy.

    Àh!

    Ngoại trừ một người......

    Và không khiến tôi thất vọng quá lâu, bẵng đi một tuần Renjun đã trở lại.

    Trông cậu hơi tiều tụy nhưng tổng thể vẫn như vậy, nhưng có vẻ tôi đã không để ý rằng đôi mắt của cậu đã không còn sáng một màu nâu cà phê ngây thơ nữa mà thay vào đó là đôi mắt xám tro lạnh lẽo như chính cái trái tim đang rỉ máu của cậu vậy.

    Renjun vẫn thế, vẫn cứ lầm lầm lì lì ôm một cuốn sách ở góc lớp.

    Cái bọn bắt nạt lúc thấy cậu thì trông có vẻ rất hớn hở, bọn chúng nhanh chóng tụ lại và thực hiện cái hành động quen thuộc.

    Nhưng hôm nay cậu không phản ứng chỉ đứng ngây ra đó.

    Mặc cho chúng sỉ nhục, mặc cho tên nhóc cao to có xé nát đi quyển sách yêu thích.

    Cậu cũng chỉ đứng đó.

    Chọc phá chán chê, bọn chúng dần cảm thấy hoang mang với cái thái độ dửng dưng của Renjun.

    Một con nhóc chảnh chọe cùng mái tóc hai chùm, bước đến định bụng sẽ lăng mạ cậu bằng những từ ngữ đầy khinh miệt.

    Nhưng chẳng kịp nói dù chỉ một câu, cái ánh mắt vô hồn của cậu lướt qua bọn chúng.

    Như hiện hữu một thế lực vô hình nào đó, bọn nhóc sau khi bị Renjun nhìn đều la hét, bịt chặt lấy tai và bất tỉnh.

    Cảnh tưởng kinh hoàng ấy đập vào mắt tôi và nó khiến tôi phải sợ hãi.

    Quay gót với cái ý định mình sẽ thoát ra khỏi đây thì bỗng tai tôi ù đi, những tiếng la hét, tiếng nói xì xào cứ vang lên loạn xạ khiến đầu tôi hơi choáng.

    Rồi cái cơn choáng ấy cứ tăng dần, tăng dần cho đến khi tôi hoàn toàn mất ý thức.

    Tay tôi tê rần và điều đó khiến tôi tỉnh giấc.

    Nhẹ mở mắt, đầu tôi đau như búa bổ.

    Tôi nhìn xung quanh, cảnh quan rất quen thuộc, là nhà kho cũ kĩ của trường.

    Mặc dù nói là nhà kho nhưng thật ra nó rất rộng, bằng chứng là tất cả bọn nhóc tính luôn cả tôi đều đã bị quẳng vào đây.

    Nhích nhẹ cơ thể, tôi phát hiện ra tay mình đã bị trói mất rồi.

    Vùng vẫy mãnh liệt nhưng tôi nhanh chóng nhận ra chả có ích gì cả khi làm như thế.

    Nó chỉ khiến tôi hao tổn đi sức lực của mình mà thôi.

    Không để bọn tôi phải chờ đợi lâu, Renjun xuất hiện ở ngay cửa.

    Tôi mở miệng vừa định chất vấn cậu thì cái cảnh tượng kinh hoàng trước mắt khiến miệng tôi đông cứng lại, chẳng thốt lên lời.

    Renjun rảo bước nhanh dần đến phía con nhóc chanh chua nhất của lớp.

    Tôi vẫn nhớ nó là đứa luôn luôn đi đầu trong việc bắt nạt cậu bằng lời nói, những câu từ khinh miệt từ miệng của nó đến cả những người đứng ngoài cuộc còn phải lắc đầu ngao ngán chứ đừng nói gì đến một đứa nhóc ốm yếu đang trở thanh tâm điểm của cuộc công kích.

    Renjun nâng gương mặt của nó lên, nó nhìn cậu bằng cặp mắt khinh khỉnh, miệng thì lại tiếp tục buông ra mấy câu chửi rủa quen thuộc.

    "Thằng khốn, buông tao ra!

    Thật dơ bẩn, mày là một thứ bẩn thỉu.

    Đừng có chạm vào mặt tao!"

    Nhưng chẳng những không buông Renjun còn thẳng tay bóp chặt chiếc cằm của nó, cậu nhìn nó bằng ánh mắt săm soi rồi thốt lên một câu.

    "Mặt cậu đẹp thật!"

    Nó nhăn mặt vì cơn đau truyền đến từ cằm nhưng vẫn không giấu được cái vẻ tự hào.

    Nó là một đứa con gái xinh xắn, có thể nói nó là đứa xinh nhất của lớp vì thế nên nó luôn tự tin với cái nhan sắc của mình.

    "Tất nhiên rồi!

    Mày đừng có mà nói mấy cái điều hiển nhiên nữa, ngu thật!"

    Nó trả lời với cái giọng tự phụ cũng không quên những câu khinh bỉ thường ngày.

    Thế nhưng, lúc ấy cậu chỉ nhìn nó với cặp mắt vô hồn, liếm nhẹ đôi môi mỏng, cậu nói.

    "Thế nếu gương mặt ấy có thêm vài vết rạch thì sẽ sao nhỉ?"

    Nó cười lớn, nhưng trong đôi mắt vẫn hiện lên cái vẻ hoang mang.

    "Mày điên rồi sao?

    Quá là khùng đi mà, tao thật chẳng hiểu cái thứ ngu ngốc mày nói là gì cả!"

    Renjun không nói gì, cậu chỉ nhẹ nhàng bỏ nó ra rồi đi xung quanh như muốn tìm thứ gì đó.

    Và rồi sau một lúc lâu thì Renjun đã trở lại, trên môi là một nụ cười và cậu vừa tiến lại gần nó vừa quay quay con dao gọt hoa quả cũ đã rỉ sét được một nửa.

    Thật sự chẳng hiểu vì sao một con dao lại bị vứt vào trong nhà kho?

    Nhưng ngay lúc ấy thì đầu tôi lại chẳng nghĩ được đến việc đó.

    Renjun ngày càng đến gần đứa con gái thì tiếng hét của nó cũng càng lớn hơn.

    "M...m..mày tính làm gì tao?"

    Renjun quỳ một gối xuống sát chỗ của nó rồi cười.

    "Trang điểm cho cậu!"

    Không để cho nó kịp bàng hoàng thì ngay lập tức cậu nâng mặt nó lên rồi cứa một đường dài từ mũi đến nửa bên má.

    Vết thương tuy dài nhưng lại không sâu.

    Tiếng hét của nó vang vọng cả căn phòng, dù rằng vết thương không nghiêm trọng nhưng khiến cả nửa gương mặt nó giờ đã nhuộm một màu đỏ tươi của máu.

    Chưa nói đến việc con dao ấy đã bị rỉ sét hơn một nửa, chẳng còn bén nhọn như trước nên nếu cắt một đường dài như thế hẳn cũng rất đau đi.

    Dù rằng đã khiến đứa con gái đau đớn và quằn quại nhưng hình như đối với cậu như thế vẫn chưa đủ.

    Cậu lại dùng sức bóp mạnh hai bên má cưỡng chế bắt nó phải nhìn vào mặt mình khiến máu được đà cứ thế chảy ra và cơn đau cũng cùng đó mà tăng lên mấy phần.

    Nó đau đến chảy cả nước mắt, giọng đã nghẹn vì sợ.

    "Buông tao ra, làm ơn!"

    Nhưng đổi lại, Renjun vẫn như vậy nhìn nó bằng ánh mắt cao ngạo.

    "Tớ đã nghĩ nếu có một ngày mà cậu chẳng thể nói nữa thì sẽ ra sao nhỉ?"

    Mở to đôi mắt, nó sửng sốt nhìn cậu sau đó thì lắc đầu nguầy nguậy.

    "Không, không.

    Làm ơn đừng làm thế!"

    Renjun chỉ cười nhưng không nói rồi cậu tay lực đạo ở bàn tay, ép nó phải mở miệng.

    Gương mặt nó bị bóp đến méo mó hết cả lên và khi miệng nó vừa hé mở thì...'phập'.

    Renjun cắm thẳng con dao hồi nãy vào miệng nó, đâm qua lưỡi, xuyên qua vòm miệng.

    Đứa con gái vùng vẫy trong nỗi đau đớn kinh hoàng một lúc lâu rồi từ từ bất động.

    Cả quá trình đều được cậu thu vào trong đôi mắt vô hồn.

    Tôi biết thật ra con bé ấy chỉ nhất thời bất tỉnh chứ không hề chết nhưng có lẽ bây giờ thì thà chết còn hơn.

    Renjun từ từ quay đầu về phía tên to con ngày nào đã xé sách cậu.

    Cuối cùng thì cậu cũng chịu từ bỏ đứa con gái xấu số kia nhưng lúc này thì có vẻ đứa con trai ấy nên được lo lắng hơn.

    Renjun bước gần tới nó tay lăm lăm chiếu rìu sờn cũ không biết được lấy từ đâu và từ lúc nào.

    Cậu lao nhanh về phía nó rồi một tiếng la lớn, Renjun bổ một nhát vào cánh tay nó rồi hai nhát, ba nhát...cậu cứ thế tiếp tục mặc cho tên nhóc đó la hét, mặc cho đám trẻ xung quanh hoảng loạn đến tột cùng.

    Cậu chỉ dừng lại khi cánh tay nó nát tươm, chẳng còn nhận ra hình dạng.

    Cứ như thế, từng đứa từng đứa bị cậu hành hạ, rên la đến thống khổ.

    Thế nhưng trên gương mặt non nớt ấy chẳng lấy một tia xúc cảm.

    Khắp nơi trong căn phòng đều bị nhuộm một màu đỏ tươi rùng rợn, bỗng nhiên Renjun hướng mắt về phía tôi và cất giọng.

    "Vui thật cô nhỉ?"

    Tôi cố nặn ra vẻ mặt thật bình tĩnh nhưng sự lắp bắp trong giọng nói đã bán đứng tôi.

    "E..Em nói gì thế?"

    Renjun cười khẩy hỏi vặn lại tôi.

    "Không phải cô vui lắm sao?"

    Tôi chợt giật mình và nhận ra, từ lúc nào mà khóe môi tôi lại vẽ thành một nụ cười sảng khoái.

    Tôi...cười ư?

    Trong hoàn cảnh thế này mà tôi có thể cười ư?

    Tôi hoảng hốt nhưng lại chẳng thể ngăn được cái luồng xúc cảm thỏa mãn tràn vào cơ thể.

    Và Renjun cười lớn khi nhìn vào tôi.

    "Có lẽ cô đã quên vài thứ rồi nhỉ?

    Để em nhắc cô nhé!"

    Mắt tôi nhìn trân trân vào cậu, tâm can tôi thét gào rằng không được nhưng có thứ gì cản được cậu ta chứ?

    "Cô luôn nói mình là một người mẹ đơn thân nhỉ?"

    Cậu dừng lại một chút, xoa xoa cầm tỏ vẻ nghĩ ngợi rồi nói tiếp.

    "Phải!

    Nhưng nó chỉ là đã từng mà thôi!"

    Renjun nâng gương mặt tôi lên.

    "Nhớ lại đi nào!"

    Nước mắt thi nhau rơi xuống làm ướt hết cả gương mặt, tôi lắc đầu nguầy nguậy.

    "Không!

    Không!"

    "Con cô chết rồi!"

    Tôi không muốn nghe, đó chẳng phải là sự thật!

    Con tôi còn sống!

    "Chính cô là người đã giết nó!"

    Giọng Renjun đều đều vang lên như giáng một đòn mạnh mẽ vào trái tim tôi vậy.

    Tôi gào lên, hai mắt đỏ hằn lên những tia máu.

    "KHÔNG PHẢI TÔI!

    LÀ DO HẮN!

    TẤT CẢ LÀ TẠI HẮN!"

    Cậu vẫn bình tĩnh như không mà nói tiếp.

    "Cô là người đã sinh ra nó, nhưng chỉ vì một tên đàn ông phụ bạc mà nhẫn tâm hành hạ con mình cho đến chết!"

    Lúc này tôi cũng chẳng còn la hét gì nữa mà chỉ vô lực nhìn xuống sàn nhà nhuộm đỏ.

    Tôi giết chết con trai của mình!

    Tôi chẳng muốn biện minh hay nói thêm gì nữa, mặc cho cậu muốn chém muốn giết gì thì tùy nhưng có một chuyện tôi muốn hỏi Renjun.

    "Tại sao em lại biết chuyện của tôi?"

    Renjun không đáp.

    Cậu lẳng lặng bước đến trước mặt tôi và rồi từ trong cơ thể nhỏ bé ấy bước ra thêm một cậu trai tóc đỏ nữa.

    Đôi đồng tử tôi chấn động.

    Miệng tôi cứng lại chỉ có thể thốt ra một chữ.

    "Haechan?"

    Đứa con trai tôi đang đứng trước mặt tôi, đứa con trai mà chính tay tôi giết chết đang ở đây và đứng nhìn tôi.

    Tôi cười khẽ có lẽ cuộc sống này đã thật sự có phép màu, tôi nhìn Haechan lần cuối.

    Có lẽ tôi phải trả mạng lại cho nó rồi.

    Ngày hôm qua đã sảy ra một vụ án chấn động, một cuộc thảm sát tại nhà trẻ ở một vùng ngoại ô, nạn nhân là tất cả những đứa trẻ được chăm sóc ở đó và một giáo viên có tiền án hành hung đánh đập chính con ruột của mình, ngoài ra cô ta còn được chuẩn đoán là mắc bệnh tâm thần.

    Hiện cơ quan chức năng vẫn chưa thể điều tra lí do của cuộc thảm sát cũng như hung thủ.....

    Renjun cười khẽ khi nghe chiếc ti vi cũ kĩ của nhà bà dì đưa tin, cậu cảm thấy thật thoải mái với cuộc sống không gò bó như thế này.

    Nhưng có điều vẫn còn khá bất tiện.

    Bởi vì sống chung một cơ thể với Haechan nên Renjun rất hay đói.

    Cậu sải chân về phía chiếc tủ lạnh, nhẹ mở.

    "Có lẽ phần đầu nên được ăn trước nhỉ?"

    Và cậu cảm nhận được Haechan cũng tán thành với ý kiến đó thế nên chiếc đầu của bà dì đã được cậu đem đi chế biến.

    Renjun nghĩ rằng đây sẽ là bữa ăn ngon nhất từ trước đến giờ của cậu.
     
    Kinh Dị Cùng Nct Dream
    Chap 10


    Tuyển tập truyện ngắn.

    1

    Jeno nhìn thấy một cánh tay trắng bệt từ trong phòng mình vẫy vẫy.

    Hắn không nói gì chỉ lấy tay đập vào trán mấy cái rồi nhàng rút điện thoại gọi đến một nhà hàng nổi tiếng gần căn hộ hắn đang ở.

    "Có lẽ ông nói đúng, tôi thật sự đã giao thiếu phần cánh tay rồi!

    Ngay ngày mai sẽ chuyển đến cho ông!"

    2

    Jaemin là một người đàn ông tao nhã, lịch sự và là một người chồng mẫu mực.

    Hầu hết các cô gái đều tả hắn như thế.

    Mặc dù vậy nhưng người ta vẫn luôn cảm thông cho hắn bởi cứ hở cưới người nào về thì ngay sau một tháng cô nàng đó đều chết thảm.

    Thế nhưng các cô gái vẫn cứ cố gắng trở thành người phụ nữ của hắn bằng bất cứ giá nào.

    Có lẽ họ không biết rằng số đầu lâu ở dưới căn hầm bí mật vẫn âm thầm tăng lên qua từng năm.

    3

    Renjun là một họa sĩ không mấy nổi trội, hắn thường hay bị vị giáo sư già phê bình rằng các màu sắc trong bức tranh rất nhợt nhạt.

    Cho đến một ngày bức tranh của hắn bỗng đạt được hạng nhất trong một buổi thi vẽ tranh, tên tuổi hắn giờ đây nổi tiếng đến lạ.

    Hắn ngắm nhìn cái màu đỏ thẫm của bức tranh mà thỏa mãn.

    "Bây giờ thì nó chẳng còn nhợt nhạt nữa rồi!"

    Hắn thầm nghĩ.

    Thật buồn khi vị giáo sư ấy không thể đến dự buổi lễ!

    4

    Người ta lúc nào cũng thắc mắc là liệu lúc đó nó có cảm thấy đau hay không?

    Và khi ấy Chenle sẽ cho họ câu trả lời bằng những hành động thiết thực nhất.

    Qua một thời gian, chẳng còn ai dám bén mảng đến chỗ này nữa.

    Chỉ còn nó với chiếc đầu đẫm máu và câu hỏi mà không ai trả lời được.

    "Người của tôi ở đâu?"
     
    Kinh Dị Cùng Nct Dream
    Chap 11


    Tôi kiểm tra lại căn nhà lần cuối trước khi đi làm.

    TV vẫn bật, đèn lẫn quạt đều được mở.

    Tôi cười khẽ, mọi thứ đều đã được chuẩn bị sẵn sàng.

    "Mark, sao anh cứ bật hết đèn quạt trong nhà thế?"

    Hàng xóm hay hỏi tôi, lúc ấy tôi cũng chỉ gãi đầu cười trừ rồi bảo rằng tôi đã quên bén đi mất.

    Và vì thế mà người ta thường gọi tôi với cái tên "Mark cá vàng"

    Thế nhưng tôi biết, tôi chẳng hề quên một thứ gì.

    Trước khi ra khỏi nhà tôi đều kiểm tra rất kĩ càng từng thứ và không lí nào tôi lại quên được những việc nhỏ nhặt ấy.

    Mỗi khi bước chân ra khỏi nhà tôi đều phải chuẩn bị những việc ấy cho em.

    Em sẽ về mỗi khi tôi không ở nhà, em sẽ lại ngồi trên chiếc sofa nâu sáng, nhấm nháp ly sữa và xem chương trình yêu thích của mình.

    Tôi không dám tắt đèn vì em sợ bóng tối, không tắt quạt vì em sợ nóng và không trở về nhà trước buổi tối vì em sợ tôi.

    Dù vậy nhưng cứ đúng một tuần, tôi lại về sớm để thay đồ và tắm rửa cho em.

    Chọn cho em những bộ đồ đẹp nhất và bắt đầu một tuần mới của chúng ta.

    Đối xử tốt với em như thế nhưng em lại vô tình phản bội tôi.

    Hôm ấy có hơi to tiếng với em khiến em hoảng sợ vô cùng mà tự làm mình bị thương.

    Và từ đó thì sảy ra tình cảnh như ngày hôm nay.

    Chiếc điện thoại bỗng kêu, tôi nhẹ nhàng bắt máy.

    Sau một hồi thì tôi thở dài một hơi đầy chán nản

    "Ha...!

    Họ tìm thấy em rồi!"

    Thật là, phải để họ thấy em trong cái bộ dạng không được đẹp này rồi.

    Nếu là ngày mai thì hay biết mấy, tôi có thể kịp thay cho em bộ đồ mà em thích nhất.
     
    Kinh Dị Cùng Nct Dream
    Chap 12


    Jisung có thói quen hay gội đầu vào đêm khuya.

    Hôm nay cũng vậy, em nhìn những lọn tóc rơi xuống sàn nước mà thở dài.

    Cứ mỗi lần gội đầu là em lại rụng tóc, Jisung sợ rằng có một ngày em sẽ chẳng còn miếng tóc nào mất.

    Thế nhưng sau một thời gian em nhận ra đó chẳng phải tóc của mình mà là tóc của cái thứ ở kế bên em vì vốn dĩ tóc em đâu dài đến thế.

    Em thở dài, có lẽ vật trang trí phòng tắm của em cần phải thay rồi, nó đã bắt đầu bốc mùi và điều đó khiến Jisung cảm thấy rất phiền não.

    Đôi lời của tác giả: tui nghĩ ra câu chuyện này lúc đang gội đầu và cả quá trình gội đầu ấy đã diễn ra một cách sợ hãi.

    Đột nhiên cảm thấy mình ngu ngục thiệt sự.
     
    Kinh Dị Cùng Nct Dream
    Chap 13


    Trốn tìm vui lắm.

    Chenle rất thích chơi trốn tìm.

    Cậu thường chơi với những người bạn của mình.

    Chenle tìm thấy chân trái trong nhà vệ sinh.

    Chân còn lại thì trên bàn bếp.

    Hai cánh tay nằm gọn trong tủ lạnh.

    Tay trái ở ngăn đông và tay phải ở ngăn mát.

    Các ngón tay được thả vào lọ cắm hoa.

    Phần thân được dấu dưới ghế sô pha.

    Và gì nữa nhỉ.....àh cái đầu được đặt gọn ghẽ ở giữa chiếc giường kingsize.

    Nhưng vẫn chưa đủ, cậu lấy hai con ngươi từ trong một hộp chất lỏng ra và gắn vào hai hốc mắt trống rỗng.

    Xếp các bộ phận lại đúng chỗ và đặt đầu vào sau cùng.

    Hình ảnh cậu bạn thân lại hiện ra khiến Chenle reo lên đầy thích thú.

    "Tìm thấy cậu rồi Jisungie!"

    Chenle rất thích chơi trốn tìm, liệu bạn có muốn chơi trốn tìm cùng cậu không?
     
    Back
    Top Dưới