Khác Kimetsu no Yaiba X OC: Cánh cửa cuộc đời. Sự can thiệp dòng chảy sự sống

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
232663201-256-k437106.jpg

Kimetsu No Yaiba X Oc: Cánh Cửa Cuộc Đời. Sự Can Thiệp Dòng Chảy Sự Sống
Tác giả: Karakina_Yashiko
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Yuki Sakura, một tân binh của Sát Quỷ Đội, đồ đệ được nhận và nuôi dạy như Kanao bởi Trùng Trụ Shinobu Kochou.

Cánh cửa cuộc đời của cô, là cánh cửa cứ đóng rồi mở, lại mở ra....và đóng

Trải qua hàng loạt đau thương dù tuổi đời còn trẻ....

Từng là đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi.....

Từng được một gia đình tốt bụng giàu có nhận nuôi để rồi nhìn thấy cảnh thảm sát trước mặt

Cảm xúc bị hỗ độn, cố gắng sinh tồn cùng với những người thân mới.

Cánh cửa đó đã mở ra.....

Nhưng lại lạnh lùng khép chặt.....

"Tên em nghe lạ quá chị ơi, Shinobu-san.

Sao em không lấy họ Kochou?

"Em có họ là Sakura.

Nó là họ thật của em.

Nếu em không thích thì em sẽ là Yuki Kochou!"

"Vâng, em không muốn mang cái họ bị bỏ rơi này."

để rồi sao này, em mới hiểu được ý nghĩa cái tên đó.

"Yuki Sakura.

Hoa anh đào trong tuyết.

Nghe bất hợp lý đúng không!

Phải nhưng..... chỉ có một cây hoa anh đào mạnh mẽ duy nhất làm được điều không tưởng đó"

Và cây anh đào thần kì nở trong mùa đông lạng giá.....là em!



kny​
 
Có thể bạn cũng thích
  • tensei shitara slime ngoại truyện - ghé thăm vùng...
  • NGHE NÓI VỊ HÔN PHU CỦA TA SIÊU HUNG
  • [Gego] Thiết Tường Thành_Noeth
  • Inferno
  • [ ĐN Kimetsu no Yaiba ] Tử đằng mùa đông
  • Du ngoạn đến Kimetsu no yaiba
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Kimetsu No Yaiba X Oc: Cánh Cửa Cuộc Đời. Sự Can Thiệp Dòng Chảy Sự Sống
    Giới thiệu


    À xin chào mọi người.

    Đây là một truyện OC x character của Kar.

    OC là thuộc nhân vật của mình.

    Còn Character là các nhân vật trong phim.

    Mà cụ thể hơn là Kimetsu no Yaiba thuộc sở hữu của tác giả Goutoge!.

    Mình mới viết nên văn phong không được hay lắm nên mong mọi người giúp đỡ và đừng chọi đá.

    Mình xin lưu ý một số điều sau:

    1.

    Có lẽ rằng mình sẽ kéo dài ra một vài khoảng thời gian nào đó trong phim.

    2.

    Mình chắc chắn có thay đổi một số tình tiết trong phim và cố gắng giảm OOC hết mức có thể.

    3.

    Có điều này mình rất phân vân mong mọi người giúp.

    Rằng có phải là quá tham lam hay không khi muốn cứu những người sẽ mất.

    Nhúng tay quá nhiều vào mạch truyện đôi khi khiến nhiều người không thích.

    Tuy nhiên mình yêu quý hết các nhân vật và muốn cứu một vài người trong khả năng.

    Mọi người góp ý giúp mình với ạ.

    4.

    Có lẽ rất lâu mình mới ra chap một lần vì mình rất bận dù đã nghỉ hè.

    Tuy nhiên mình vẫn sẽ cố viết.

    Mình sẽ cố gắng đến cùng nên mong mọi người ủng hộ!!!!

    Ngoài ra nội dung bộ truyện này cũng được góp ý bởi người bạn của tớ.

    Cảm ơn nhiều nhé!!!!!

    Được rồi chúc mọi người đọc truyện vui vẻ!!!!!!

    Karakina Yashiko♡💕💕💕
     
    Kimetsu No Yaiba X Oc: Cánh Cửa Cuộc Đời. Sự Can Thiệp Dòng Chảy Sự Sống
    Chương I: Quá khứ


    Tôi là một con người.

    Một con người yếu đuối bị cha mẹ bỏ rơi khi còn nhỏ xíu.

    Tôi không có kí ức về lúc đó.

    Chỉ là một đêm mùa đông lạnh rét.

    Tôi tưởng mình đã chết đi vì rét và đói sau mấy hôm tôi bị bỏ đi.

    Tôi nghĩ cánh cửa số phận của mình đã khép lại.

    Tôi ngất đi ở cạnh một bờ tường cao ráo.

    Và sốt mê man ở đó.

    Tôi chỉ có một khoảng không đen đặc.

    Cánh cửa lại mở ra.

    Tôi có lại ý thức và mập mờ mở mắt.

    Tôi thấy trán mình nặng trĩu, trần nhà bằng gỗ cao ráo.

    Nằm trên một tấm futon (đệm ngủ của người Nhật) và chăn ấm cùng gối hạt.

    Tôi muốn ngồi dậy nhưng cơ thể nặng như chì, không đủ sức ngồi.

    Đây là đâu vậy?

    Tôi......còn sống ư?

    Tôi chưa chết.

    Tuy nhiên cơ thể tôi lại suy nhược trầm trọng thế này.

    Chết cũng sớm thôi.

    Làm phiền chủ nhà quá.

    Đang lúc khó khăn.....

    Tôi khóc.

    Tôi khóc vì đau khổ.

    Tôi chỉ mới 4 tuổi thôi.

    Cảm giác bị bỏ rơi luôn cháy âm ỉ trong người tôi.

    Trí nhớ của tôi cho mình biết.

    Nơi tôi sinh ra là một khu phố giàu có.

    Và gia đình tôi nằm ở khu ổ chuột gần đó.

    Dù tôi được nuôi lớn đến 4 tuổi trong đó nhưng tôi chẳng nhớ được gì.

    Mặt cha mẹ tôi cũng không nhớ hay bất kì việc gì xảy ra.

    Từ lúc tôi đứng bơ vơ ngoài nền tuyết lạnh ra thì trước đó.

    Là một mảng đen sâu thẳm.......

    Tôi đau lòng đứng nhìn những đứa trẻ quý tộc đang chơi với nhau, nhìn gia nhân hay mẹ chúng ra bế vào cho chúng những thứ chúng vòi vĩnh.

    Tôi không muốn xin thức ăn, cứ lê đi như xác vô hồn mấy ngày ròng rã và ngất lịm bên bờ tường rồi tỉnh dậy ở đây.

    Tiếng đặt khay gỗ vang lên bên tai tôi, kéo tôi ra khỏi những hồi ức đau buồn.

    Nước mắt vẫn đầm đìa trên gương mặt trẻ thơ.

    Tôi mệt mỏi ngước nhìn người phụ nữ ấy.

    Bà đẹp tuyệt trần, mái tóc đen nhánh búi gọn gàng với cây trâm cài trang sức đẹp đẽ.

    Bộ kimono với họa tiết tinh xảo đủ để tôi biết rằng.

    Bà là quý tộc

    - Bé con tỉnh rồi sao.

    Người đâu.

    Gọi đại phu tới đây ngay cho ta.

    Còn ngươi, gọi ông ấy tới đi

    Bà ấy ôn nhu nhìn tôi mỉm cười rồi truyền lệnh cho gia nhân(?) Gọi ai đó tới.

    Bà nhẹ nhàng dùng bàn tay mềm mại gỡ khăn ra, áp bàn tay lên trán tôi.

    Ấm áp vô cùng.

    Tôi cảm thấy thế.

    - Thưa phu nhân, những việc này cứ để chúng tôi làm ạ

    - Không sao đâu!

    Ta rất muốn chăm con gái

    Con gái?

    Là tôi ư?

    Bàn tay bà ấm áp đến lạ thường mang đến cho tôi một cảm giác xa lạ mà người ta gọi là "bàn tay của mẹ".

    Tôi bật khóc nức nở dụi đầu vào bàn tay bà làm bà ngạc nhiên

    - Sao thế?

    Ta làm con đau à?

    - Kh.....khô...không.....c....co...con..con...

    - Con nghỉ ngơi đã nhé

    - Thưa phu nhân, đại phu đã tới đây ạ

    - Mau khám bệnh cho con bé

    - Vâng ạ!

    - Eh...

    - Sageko!!!

    Con bé tỉnh rồi sao?

    Tiếng một người đàn ông chạy tới cùng một anh con trai rất đẹp.

    Anh ấy lớn hơn tôi khoảng 2, 3 tuổi gì đó

    - Vâng!

    Đại phu khám cho tôi xong rồi thu xếp đồ đứng dậy trò chuyện với phu nhân và ông bác đó một lúc rõ lâu.

    Còn anh trai thì ngồi cạnh đưa tôi một bát udon nghi ngút khói.

    - Nhóc đói lắm đúng không?

    Ăn đi

    - Ăn....ạ...em..ca...cảm ơn

    Tôi lắp bắp nói, gượng dậy ăn xì xụp tô mì mà ứa nước mắt ra.

    Họ là ai vậy?

    Họ tốt bụng quá!

    Phu nhân và ông bác sau khi tiễn đại phu đi thì trở vào ngồi cạnh tôi.

    Phu nhân mỉm cười nhẹ làm tôi đỏ mặt dù là con gái.

    Bà hỏi tôi sau khi chờ tôi hồi sinh nhờ tô mì

    - Bé con tên gì?

    - Tên ạ....Y..Yuki..tên..con là Yuki

    - Ồ Yuki sao?

    Tên nghe hay đó

    Ông bác gật gù.

    Anh kia nhìn khá lạnh lùng nhưng lại rất quan tâm đến tôi.

    - Họ...của..con..là..Sa...sa..saku..sakura

    - Yuki Sakura sao?

    Tên bé đẹp lắm, nhưng sao bé lại ngất bên tường nhà ta?

    - Con.....bị..bỏ

    - Bỏ ư?

    Ba mẹ em bỏ em hả?

    Anh ấy nhổm lên

    - Vâng.

    - Tội nghiệp bé quá.

    Hay bé con sống với ta luôn nhé!

    Ta rất muốn có con gái

    - Con...có..làm...phiền..không ạ

    - Không đâu hahaha.

    Nhưng chắc phải giúp bé con thích nghi thôi

    Ông bác cười vang gãi cằm.

    Họ là người tốt.

    Tôi cười tươi.

    Tôi có nhà rồi.

    Họ là quý tộc.

    Họ đã cứu tôi khi tôi đang bên bờ vực cái chết và nhận nuôi tôi.

    Phu nhân...à không.

    Mẹ rất thương tôi.

    Thương hơn cả anh hai nữa.

    Mẹ rất thích con gái.

    Anh hai tôi tên là Izama.

    Izama Togekami.

    Một gia tộc cao quý.

    Từ giờ tôi cũng đã là Yuki Togekami!!!!

    Họ yêu thương tôi rất nhiều.

    Họ dạy tôi lễ nghi quý tộc, dạy tôi viết và đọc.

    Cho tôi ăn món ngon và sống cuộc sống giàu có.

    Tôi hạnh phúc vô cùng.

    Tôi trân quý những năm tôi sống cùng họ.

    Hạnh phúc đến.....và rồi lại đi.

    Năm tôi 13 tuổi, còn anh hai là 16.

    Gia đình chúng tôi.....

    Bị quỷ tàn sát dã man.

    Ngay trước mắt anh em tôi.

    Xác và máu của ba mẹ bắn đầy lên mặt và áo Kimono của tôi.

    Tôi hãi hùng câm lặng.

    Sốc.

    Tôi thật sự bị sốc.

    Tôi sợ hãi níu chặt cánh tay của anh hai đang tức giận và kinh tởm nhìn chúng bên cạnh tôi.

    Chúng tôi được Trùng trụ Shinobu cứu và đưa về trang viên Hồ Điệp.

    Chị cưu mang chúng tôi và dạy cho tôi biết kiếm thuật.

    Cánh cửa đã đóng giờ lại mở ra.

    Nhưng tâm lí tôi bị ảnh hưởng nên tôi ít cười và rất lạnh lùng.

    Tôi thất vọng à là tuyệt vọng.

    Tôi thấy đau khổ tận đáy lòng.

    Anh hai cũng vậy.

    Anh ấy lạnh lùng và cực kỳ nghiêm khắc đến đáng sợ.

    Nhưng anh vẫn yêu thương tôi.

    Chúng tôi cùng giúp đỡ nhau rèn luyện.

    Cùng tham gia bài tuyển chọn cuối cùng với Kanao.

    Và cùng trở thành thợ săn quỷ.

    Anh hai rất mạnh.

    Anh ấy đã trở thành trụ cột sau nửa năm.

    Tôi rất bất ngờ và hâm mộ anh ấy.

    Nhưng tôi lại cảm thấy giữa chúng tôi có cái gì đó xa cách.

    Anh ấy càng mạnh, tôi lại cảm thấy càng bị bỏ xa.

    Rồi như con nhóc mít ướt sợ hãi vùi đầu tập luyện mong đuổi kịp được anh.

    Anh hai sử dụng hơi thở của băng giá do anh ấy sáng tác ra, một nhánh từ hơi thở của nước.

    Còn tôi sử dụng hơi thở của hoa anh đào.

    Một nhánh từ hơi thở của ngàn hoa.

    Chúng ta tuy không phải là anh em ruột nhưng tôi lại chỉ có anh là người thân duy nhất.

    Tuy có chị Shinobu, có Kanao, có Aoi.

    Nhưng Izama là người anh hai duy nhất của tôi...

    Tôi và anh hai cũng có gặp mặt nhưng không thường xuyên vì anh vô cùng bận.

    Tuy nhiên hôm nay tôi lại được cùng anh ăn cơm nắm.

    Thật hạnh phúc đến mức nếu không cố gợi chuyện gì lên là tôi sẽ òa khóc mất.

    Tôi ngồi cùng anh hai tại phủ của anh.

    Đung đưa chân ngó lên bầu trời trong xanh thầm cảm thán bó thật đẹp.

    Cuộc sống hiện tại của tôi cũng không quá tệ.

    Tuy nhiên đi cùng với nó là tính mạng đặt cược.

    Nếu muốn tiếp tục sống để trả thù thì phải cố gắng đến đổ máu ra mà kiên trì trở nên mạnh hơn.

    Tôi không muốn cánh cửa đó đóng lại nữa.

    Vì tôi đã quá sợ hãi rồi.

    Tôi không muốn mất những người mà tôi yêu quý nữa.....

    _________________♡☆♡__________________

    Cảm ơn mọi người đã đọc.

    Hãy comment và vote cho mình nha.

    Nếu có gì sai sót xin mọi người cứ góp ý nha.

    Karakina Yashiko.

    Kar cảm ơn và chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.

    Yêu mọi người

    💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕
     
    Kimetsu No Yaiba X Oc: Cánh Cửa Cuộc Đời. Sự Can Thiệp Dòng Chảy Sự Sống
    Chương II: Cố gắng.


    Yuki ngồi ngắm nhìn mây trời mà nhớ lại quá khứ.

    Cô khẽ lắc lư chân.

    Miệng nhai cơm vô hồn.

    - Anh hai.

    Ở Sát Quỷ Đội chúng ta vừa có thành viên mang theo quỷ bị xét xử hả?

    - Yuki hỏi người anh trai là trụ cột bên cạnh mình.

    Anh có mái tóc ngắn màu xanh tím đậm.

    Mặc haori có họa tiết bông hoa của tuyết.

    - Sao em biết?

    - anh trả lời nhưng không hề có sự ngạc nhiên trong đó.

    - Koucho-sama nói cho em nghe.

    Anh là trụ cột tham gia vào mà không nói gì cho em biết cả.

    - Cô hơi xụ mặt xuống.

    Người gì mà lạnh gớm.

    - Anh nghĩ em đâu cần biết.

    - Có sao đâu.

    Rồi quyết định ra sao ạ?

    - Thì thông qua thôi.

    Chúa Công đã có lệnh rồi.

    Với lại cũng chứng minh được phần nào con bé đó còn lí trí không tấn công con người - Anh Izama nhắm mắt lắc đầu nhẹ trông rất thờ ơ chuẩn kiểu Hà trụ Tokitou.

    - Không phải.

    Em hỏi quyết định của anh hai ấy.

    Anh nghĩ thế nào về họ - Yuki lắc nhẹ đầu.

    Anh hai hiểu lầm rồi.

    - Thì anh nói rồi.

    Chúa Công đã chấp nhận rồi thì anh cũng không có ý kiến gì.

    Tuy nhiên anh đồng ý với Sanemi và Obanai.

    Anh.

    Không.

    Tin.

    Vào.

    Quỷ.

    Nếu họ có ý định làm loạn gì là anh sẽ xử lí ngay lập tức - Anh Izama nhấn mạnh.

    Sâu trong mắt anh không hề có sự chấp nhận hay thông cảm nào cho họ cả.

    Chỉ là một sự vô cảm đến vô hồn.

    - Em không nghĩ họ làm loạn.

    Họ hiền và tốt bụng mà nhỉ?

    Em nghĩ thế.

    Em có gặp họ ở trang viên Hồ Điệp - ánh mắt Yuki lơ đãng nhìn anh trai.

    Bị bất đồng quan điểm rồi!

    - Em gặp rồi à?

    - Mặt anh nhăn lại khó chịu

    - Vâng.

    Em có giúp Koucho-sama chăm sóc vết thương cho anh ấy.

    Anh ấy tốt bụng mà?

    Đâu có vẻ gì là nổi loạn?

    - Nó là thằng sẵn sàng làm bất cứ điều gì nếu đụng tới em gái nó.

    Và cô ta là quỷ.

    - mắt anh đanh lại khó chịu thật sự.

    Không nghĩ được là em gái nuôi mà mình yêu quý lại có suy nghĩ như vậy.

    - Tại các anh làm chị ấy bị thương thôi.

    Mà em nghĩ..... anh hai đi đâu vậy?

    - Yuki để ngón trỏ lên cằm nói.

    Thói quen nhỏ đáng yêu của cô khi cô suy nghĩ hay thắc mắc.

    Yuki ngạc nhiên khi thấy ang trai mình đứng dậy.

    - Anh bận rồi.

    Nhớ cẩn thận và giữ gìn sức khỏe.

    - Anh đi cẩn thận!

    Ổng bị cái quái gì vậy ta?

    Tự nhiên bảo hôm nay rảnh ngồi ăn chung rồi đang ăn giữa chừng đứng dậy bỏ đi.

    Cáu chuyện gì à?

    Ngộ nhể?

    - Yuki lẩm bẩm chớp chớp mắt liên tục nghiêng đầu nhìn theo bóng bé tí của anh Izama.

    Nhưng cô cũng đành gác thắc mắc qua một bên mà nhẹ nhàng đi về Điệp phủ.

    Quá khứ của ta không quan trọng.

    Quan trọng là ta hiện tại và tương lai như thế nào cho tốt.

    Nếu cứ mãi tự ti về quá khứ mà không dám đối mặt sống trong hiện tại thì tương lai cũng chẳng thể nào khác được.

    Thay vì nằm đó cầu xin thánh thần mang ta đi và cho ta sự sống tốt hơn.

    Thì hãy cố gắng đứng dậy và đoạt lấy nó từng chút một trong khả năng nhỏ bé của mình.

    Đó chính là vẻ đẹp của con người.

    Vì việc cố gắng làm mọi thứ tốt hơn cho mình và cho người khác, dù rằng ta là loài sinh vật nhỏ bé và thua kém, mong manh những cũng vì thế mà con người thật tuyệt vời.

    Hãy cố gắng hướng đến tương lai sáng hơn dù quá khứ của con có đen đặc đến thế nào đi nữa.

    Có lẽ đó là ý nghĩa của tên con, con gái à.

    Yuki Sakura.

    (Cây anh đào trong tuyết).

    Yuki thẩn thơ nhớ lại những lời mà mẹ nuôi từng nói với cô.

    Đó là một kí ức ấm áp trong một đêm mùa đông tuyết dày.

    Mẹ an ủi cô khi cô buồn bã về kí ức quá khứ của mình.

    Và đêm hôm sau đó.

    Bà bị tàn sát để ăn thịt.

    Yuki vội quẹt nước mắt đang chực trào.

    Trên cổ tay cô vẫn còn một cái vòng tay rất đẹp mà mẹ tặng nhân sinh nhật thứ 12 của cô.

    Mà theo bà nói.

    Thì nó là bùa hộ mạng sẽ bảo vệ Yuki thay cho bà.

    Nếu nó không cùng Izama ra ngoài chơi và nhảy mấy điệu nhảy thú zị mà họ từng đọc thấy trong cuốn sách cũ ở nhà kho thì có lẽ cả hai anh em đều đã chết dã man cùng rồi.

    Yuki lắc đầu ngoầy ngoậy.

    Cô phải kiên cường lên.

    Không có thời gian để u buồn u rũ ở Sát Quỷ Đội.

    Phải cố gắng phấn đấu mà vươn lên, xé tan màn đêm đen tối.

    Về Điệp Phủ trước đã.

    Xem Koucho-sama có cần mình giúp gì không?

    Yuki vui vẻ nghĩ rồi đi nhanh về nơi là nhà mới của cô.

    Một nơi ấm áp yêu thương và thông cảm.

    Bầu trời thật đẹp.

    Vừa nghĩ thế là con quạ la oai oái lên như báo cho cả Sát Quỷ Đội biết có cháy nhà, hét bên trên làm Yuki suýt tí là đứng tim.

    Cô bé trừng mắt nhìn con quạ.

    - Yuki Sakura!!!

    Mau đến làm nhiệm vụ ở ở ngọn núi à nhầm ở gần vùng núi.

    Ở đó có vẻ là có quỷ cư ngụ!!!!

    Mau đến đó trong hôm nay.

    - Biết rồi....cảm ơn - Yuki lạnh nhạt nói.

    Dù lòng cô đang lửa giận phừng phừng.

    - Biết rồi thì đi lẹ đi má á á

    - .......(không nói nhiều và nhẹ nhàng rút kiếm)

    - quác quác - con quạ hoảng hốt tránh xa đồng thờ im mỏ.

    Đụng tới Yuki Sakura thì chắc từ chết tới bị thương.

    Cô bé mạnh ngang ngửa Kanao và có khi hơn.

    - Có ai đi cùng không?

    - Hai thành viên đẳng Canh

    - Đi thôi.

    Nói rồi cô cùng con quạ đi ra cổng.

    Nơi có một cậu con trai lớn hơn Yuki vài ba tuổi cúi đầu chào cô.

    Rồi cùng đi theo quạ lên đường.

    Cậu tân binh tội nghiệp sợ Yuki đến mức cậu chàng chả dám nói cậu nào trên đường.

    Cảnh vật thôn làng yên bình trù phú hiện ra rồi lùi dần ra sau.

    Mới đó đã tới nơi chân núi cao vút.

    Nơi có một làng nhỏ xa xa đằng kia.

    Đích tới của nhiệm vụ.

    Một cô gái khác được quạ nhắc tới cũng đã gia nhập vào trên đường đi.

    Cả ba người họ cùng nghỉ chân tại một ngôi nhà khang trang ven đường có gia huy hoa tử đằng.

    Theo lệnh của Yuki làm nhiệm vụ.
     
    Kimetsu No Yaiba X Oc: Cánh Cửa Cuộc Đời. Sự Can Thiệp Dòng Chảy Sự Sống
    Xin ý kiến


    Mọi người ơi!!!

    Mình mong mọi người comment giúp với.

    Mình đang phân vân phần này muốn xin ý kiến mọi người ở phần giới thiệu.

    Nội dung truyện của mình có liên quan chặt chẽ với việc đó nên mình cần ý kiến để quyết định.

    Mọi người nghĩ có nên để Yuki hóa quỷ như Nezuko không?

    Nếu Yuki hóa quỷ thì cô bé có thể cứu một vài trụ cột nếu thật sự có thể.

    Nhưng nếu can thiệp không tất cả như vậy có thể là rất nhiều người không đồng ý.

    Nhưng thật tình mình muốn cái kết HE thay vì SE.

    Nên rất muốn mọi người bình luận đưa ra ý kiến giúp mình.

    Chân thành cảm ơn mọi người!

    Hãy giúp mình nhé!!!

    Cảm ơn các bạn đã đọc truyện!!!

    Kar cảm ơn và mong mọi người hãy giữ gìn sức khỏe chống dịch Covid nhé!

    Karakina Yashiko!

    💕💕💕💕💕💕💕💕
     
    Back
    Top Dưới