Cập nhật mới

Đam Mỹ Kim Phong Ngọc Lộ

Kim Phong Ngọc Lộ
Chương 20


Ánh nến mờ ảo, tầm mắt Lý Vân Tễ chỉ cần liếc một cái đã nhìn thấy hỉ giường đỏ thẫm. Lụa đỏ diễm lệ, bông mẫu đơn tươi đẹp lung lay trên mũ phượng, tựa như ánh mắt Ngụy vương, đôi mắt thâm thúy giờ phút này chỉ đuổi theo hình bóng mỹ miều xinh đẹp kia.

Võ nhân tửu lượng kinh người, trước giờ Lý Vân Tễ đều nghĩ mình ngàn chén không say, nào biết say lòng người không phải rượu ngon, có thể làm cho hắn say mê chỉ có người trong lòng. Hắn lẳng lặng nhìn khung cảnh này chốc lát, sau đó mới cất bước, giống như chậm rãi bước vào đám mây, bước vào thời khắc đẹp đẽ nhất kiếp này của mình.

Đợi đến khi đứng trước mặt người mà hắn trao tình, liền thấy Ngụy vương đưa tay, rồi lại giống như không muốn quấy nhiễu giai nhân. Đúng lúc ấy, một đôi tay đã đoạt trước Vương gia, tự xốc bức rèm che trước mắt mình lên, khuôn mặt nhỏ tinh xảo như tranh vẽ nháy mắt xuất hiện trong tầm mắt Lý Vân Tễ, đôi con ngươi biết nói kia khẽ chớp chớp, khóe miệng cũng cong lên đầy ý cười, một tiếng gọi to lanh lảnh xuyên qua màng nhĩ, chảy vào trái tim, “Ngụy huynh!”

Đối mặt với lúm đồng tiền như vậy, Lý Vân Tễ lập tức thất thần trong giây lát. Thì ra, một khi gặp được chân tình sẽ hết lần này đến lần khác vì nó mà khuynh đảo.

Nhưng mà thấy Vương quân không kịp đợi đã vén rèm che mặt lên, cung nhân không thể không lên tiếng nhắc nhở, “Vương quân, không thể như vậy được đâu…!”

Lúc này Từ Bảo Chương mới phát hiện ra mình nhất thời nóng ruột đã phá hoại quy củ, vội vàng thả tấm rèm xuống lần nữa, ngồi thẳng dậy nói, “Vừa, vừa rồi không tính, làm lại một lần.” Dứt lời còn nấc một tiếng trong trẻo.

Chuyện này…

Bấy giờ Lý Vân Tễ mới quét mắt thấy một bầu rượu trống không chưa kịp cất đi nơi đầu giường, đưa tay nâng cằm Từ Bảo Chương lên, quả nhiên hai má thiếu niên đã ửng đỏ, ánh mắt long lanh như mang theo hơi nước, lúc nhìn thấy hắn trên mặt y liền ngập tràn ý cười, nhưng cho dù chưa say hoàn toàn thì cũng không dưới được bảy phần.

Cung nữ do dự nói, “Lúc Vương quân chờ Vương gia, không cẩn thận đã uống nhiều vài chén, chúng nô tỳ chỉ đành cố gắng khuyên nhủ.”

Lập tức thấy Từ Bảo Chương ôm lấy cánh tay Lý Vân Tễ, thân mật tựa đầu lên vai hắn, mếu ma mếu máo nói, “Ngụy huynh, sao ngươi lại tới muộn như vậy… hức.” Nói xong liền nấc thêm lần nữa.

Lý Vân Tễ nghe vậy trên mặt bất giác bật cười, hắn nên sớm biết Viên Viên chắc chắn sẽ không an phận như thế.

Hạ nhân hỏi, “Vương gia, có cần sai người chuẩn bị canh giải rượu không?” Vương quân vừa cưới vào cửa mê rượu thì thôi, nếu phạm sai lầm, bỏ lỡ đại sự tối nay… vậy thì không dễ ăn nói rồi.

Ai ngờ Từ Bảo Chương lập tức ngồi thẳng người, trợn hai mắt đáp, “Ta, ta không có say, ta còn tỉnh táo mà!” Thì ra Từ Bảo Chương dù đã say bảy phần nhưng vẫn luôn nhớ rõ, hôm nay là ngày vui của y và Vương gia. Liền thấy thiếu niên kéo Vương gia đứng lên khỏi giường, dắt tay hắn tới trước bàn.

Lý Vân Tễ mặc cho Từ Bảo Chương thao túng mình, nhìn Viên Viên cầm hai chén rượu trong mâm lên, nửa tỉnh nửa say nói, “Bọn họ nói, phải uống… uống rượu giao bôi này, lễ thành thân mới coi như xong.”

Nhìn dáng vẻ Từ Bảo Chương giống y như là sợ con vịt đã bị luộc chín bay đi mất, sốt ruột bắt lấy Vương gia hoàn thành nghi lễ cuối cùng.

Hai người cầm chén rượu, tay phải Từ Bảo Chương vòng qua không được, tay trái vòng qua cũng không xong, giằng co phút chốc, cuối cùng vẫn là Lý Vân Tễ bất đắc dĩ nở nụ cười, đưa tay vòng lấy cánh tay thiếu niên. Thiếu niên lập tức thấy tuấn nhan trước mặt cúi người xuống, tưởng chừng như từng sợi lông mi cũng có thể đếm được rõ ràng.

Rượu chảy xuống cổ họng, theo đó là từng tia ngọt ngào nổi lên, lúc đặt ly rượu rỗng xuống bàn, Từ Bảo Chương không khỏi nhấc mắt. Dưới ánh nến mờ ảo, gương mặt Lý Vân Tễ phát ra một luồng sáng ấm áp, nhìn ánh mắt hắn, ngoại trừ yêu thương sủng nịch và bảo vệ ra, còn có một chút… một chút ám trầm mà y đã từng lơ đãng bắt gặp trong đôi mắt kia.

Dù sao thiếu niên cũng chưa hiểu chuyện phong nguyệt, đương nhiên cũng tỉnh tỉnh mê mê đối với d*c v*ng của nam nhân. Nhưng mà khi thật sự đối diện với ánh mắt này, Từ Bảo Chương lập tức tỉnh rượu mấy phần.

Thời điểm nam nhân nắm lấy lòng bàn tay y, Từ Bảo Chương không nhịn được hơi rụt tay lại như bị bỏng. Nhưng Lý Vân Tễ cũng không dừng tay, trái lại sau khi ngưng một chút liền tóm thật chặt bàn tay mềm mại kia.

Hắn chờ đêm nay, thật chờ đã quá lâu.

Từ Bảo Chương hình như hiểu rõ hàm nghĩa của hành động này, vệt đỏ ửng trên mặt càng sâu, trong chốc lát cũng an phận không ít, xấu hổ theo sau Lý Vân Tễ bước đến bên giường.

Cung nhân lại gần cởi từng kiện y phục nặng nề xuống cho hai người, ngoại trừ mũ và giày, cho đến khi trên người chỉ còn duy nhất tẩm y. Cuối cùng, một cái khay bạc được bưng đến trước mắt Ngụy vương, lúc Vương gia cầm lấy cây kéo buộc lụa đỏ lên, có người yên lặng thêm huân hương ngọt ngào vào lư hương, sau đó các hạ nhân cũng vái chào, lặng lẽ lui ra ngoài như làn khói xanh.

Thiếu niên đứng trong ánh nên mơ hồ, da thịt trắng như ngọc thạch nửa kín nửa hở che giấu dưới lớp áo lót. Hai gò má y lúc này hồng rực một mảnh, hai mắt hơi rũ, không kiềm chế nổi mà lặng lẽ ngước lên rồi lập tức cúi xuống, khóe miệng hơi mím khẽ cong cong, như là mãi mà không giấu được ý cười. Đêm tân hôn, trên người tân nương vận một lớp lụa mỏng, buộc vào năm nút thắt, chỉ có phu quân mới có thể cắt từng nút ra.

Từ Bảo Chương buông con ngươi nhìn cây kéo lạnh lẽo kia từ từ đến gần thân thể mình, chỉ là một cái chớp mắt, nút thắt đã đứt rời. Tiếp đó, một ngón tay thon dài nhẹ nhàng kéo nhẹ, nút thắt lập tức rơi ra. Lòng Từ Bảo Chương như nổi trống, lúc này mới xấu hổ, theo bản năng muốn khép vạt áo bào đang mở rộng lại, có điều cổ tay liền đột nhiên bị nắm lấy.

“Ngụy, Ngụy huynh…” Thiếu niên ngửa đầu, không hẹn mà đối diện với ánh mắt nặng nề kia.

Vốn phải biết, Ngụy vương Lý Vân Tễ là một chính nhân quân tử, lúc Từ Bảo Chương chưa lấy chồng, dù chỉ ngẫu nhiên liếc thoáng qua chân ngọc của thiếu niên hắn cũng không dám nhìn lâu, e sợ mình sẽ làm bẩn danh tiếng của Viên Nhi. Bây giờ là thời khắc động phòng hoa chúc, cuối cùng hắn cũng coi như không cần kiêng kỵ, không cần nhẫn nhịn nữa. Đây là lần đầu tiên Từ Bảo Chương nhìn thấy ánh mắt hắn rõ ràng như vậy, y yếu ớt giãy giụa một cái, lập tức lĩnh ngộ được sự cách biệt sức mạnh giữa mình và nam nhân, cũng là lần đầu tiên trong nhân sinh bị ngâm trong ánh mắt cướp đoạt tr*n tr** như thế…

Hai tay Từ Bảo Chương bị tách ra, y cứ đứng như vậy, lụa mỏng trên người lỏng lỏng lẻo lẻo mở rộng, trước mặt phu quân mình, lộ ra thân thể không nhiễm một hạt bụi. Thân thể thiếu niên mảnh khảnh trắng nõn, cơ thể hoàn mỹ phảng phất như còn mang theo chút dáng vẻ trẻ con, nhưng nơi u mật dưới thân mơ hồ tỏa ra mùi thơm lạ lùng dụ người kia lại tỏ rõ vẻ thành thục chín muồi.

Theo truyền thuyết, thời cổ nam khào chính là âm dương lưỡng thể, chỉ có điều sau đó âm mạch càng lúc càng sâu, đặc biệt là sau khi sinh con xong thể chất đại biến, về sau mới dần dần biến thành âm thể. Như Từ Bảo Chương, vừa có hình ảnh anh khí của nam nhi, vừa có sự ôn nhu giống như nữ nhi, có thể nói là cực phẩm nhân gian.

Ngoại trừ cha và hạ nhân thiếp thân, Từ Bảo Chương trước giờ chưa từng l** th* trước mặt ai, bây giờ ngượng đến mức cắn chặt môi dưới, đầu cúi cực thấp, thân thể cũng ửng hồng lên, quả thực tựa như một nụ hoa sắp chớm nở. Mãi đến tận khi bàn tay to lớn kia duỗi đến, nâng gương mặt thiếu niên lên, liền thấy hai gò má Từ Bảo Chương hàm chứa ý xuân, ánh mắt ướt át như nước, đôi môi anh đào nhỏ giọng gọi, “Ngụy huynh…”

Hai mắt Lý Vân Tễ trầm xuống, vẫn là một chữ quý như vàng mà đáp lại, “Tại.”

Chỉ một tiếng này, Từ Bảo Chương liền cảm thấy hết thảy đều chân thực, cho dù bất kể phía trước là gió quất mưa rào, hay là lột da tróc thịt, y đều vui vẻ chịu đựng.

Ngay sau một tiếng này, Ngụy vương bỗng dưng cúi người, nhanh chóng ra sức bắt lấy đôi môi đỏ lúng túng kia, thế tiến công hung mãnh như sóng trào. Thiếu niên trong lòng hắn lùi lại theo bản năng, phía sau đụng vào bàn thấp khiến chân nến nhẹ nhàng lắc lư, ánh nến chập chờn trong phút chốc. Lý Vân Tễ bỗng nhiên nhấc hai chân thiếu niên mềm yếu này lên ôm trên người mình, trong lúc bốn phiến môi quấn lấy nhau cũng đồng thời thả mình và y vào bể tình uyên ương đỏ thắm.

“A ưm… Ưmm…” Bờ môi nghiền ép lẫn nhau như mê như say, nam nhân m*t cánh lấy môi ướt át kia, lưỡi như hồng thương công chiếm phòng tuyến yếu đuối, một lần bắt được thứ mềm mại thơm mát bên trong, cảm giác say người dần lan tràn, cuối cùng vẫn là thiếu niên dễ dàng thua trận, lồng ngực y phập phồng lên xuống như cánh bướm, chỉ có lúc được người trên thân thoáng buông ra như đặc xá, y mới có thể th* d*c thả ra một tiếng r*n r* đáng thương.

“Ngụy huynh…” Hai bàn tay víu trên lưng nam nhân nôn nóng v**t v*, Từ Bảo Chương không biết mình bây giờ đang gấp gáp cái gì, y chỉ biết là, y muốn, chỉ có nam nhân này có thể cho y, thỏa mãn y…

Mùi xạ hương nồng nặc gần như làm người ta nghẹt thở đã sớm khiến khào tử lâm vào tình triều, cũng khiến Ngụy vương xưa nay tự tin trở nên sốt ruột trăm năm khó thấy. Theo lẽ thường mà nói, càng khắc chế thì khe nứt d*c v*ng càng khó có thể lấp kín, đêm nay cho dù Từ Bảo Chương có bị lột da hủy cốt cũng chẳng có gì là lạ.

Liền thấy Lý Vân Tễ ôm chặt người, hô hấp ồ ồ m*t lấy khoang ngực trắng nõn, một bên còn vừa gấp gáp nỉ non, “Viên Viên…”

Rốt cuộc cũng là Ngụy vương đã đánh giá cao chính mình, rõ ràng muốn ôn nhu che chở thiếu niên, quan tâm đầy đủ tới y, thế nhưng bên trong dâm hương khiếp người của khào tử, thú tính ẩn sâu của hắn lại vẫn bị kích phát. Hắn trầm mê ra sức nhào nặn khuôn ngực như tuyết trắng của thiếu niên, hai mắt ửng đỏ nhìn chằm chằm vào hồng châu đang run lên kia, tiếp đó liền m*t lấy thật sâu.

“A…” Từ Bảo Chương run run hít một hơi, thân thể khẽ giãy giụa giật bắn lên, yếu ớt đẩy vai Lý Vân Tễ, “Ngụy… Ngụy huynh…” Thế nhưng, h* th*n y nhanh chóng bị nam nhân toàn quyền bắt lấy, đến hô hấp cũng phải thuận theo tần suất của hắn, cứ r*n r* không ngừng trong một mảnh sóng cuộn nhấp nhô.

Trong lúc dây dưa, lụa mỏng trên người Từ Bảo Chương đã sớm không cánh mà bay, sau khi buông hồng mạn xuống, thiếu niên nằm xiên vẹo lập tức bị vây dưới thân nam nhân. Lý Vân Tễ trần thân trên, so với các vương tôn công tử quen sống trong nhung lụa ở kinh thành đương nhiên thân thể Vương gia rắn chắc hơn không ít. Từ Bảo Chương thì trái lại, thân thể trắng trẻo non nớt trải qua một phen dằn vặt, trên người toàn là hồng ấn đáng thẹn, hai viên trước ngực còn vừa đỏ vừa sưng.

Thiếu niên nhận ra tầm mắt nam nhân, liền nhìn thân thể yêu kiều kia khẽ cuộn tròn lại, hai chân không biết là ngượng ngùng hay hoảng sờ mà kẹp chặt, quật cường cắn môi nói, “Ngươi không, không nên nhìn…”

Dáng vẻ kia, tựa như hờn dỗi, lại tựa như cầu xin, Lý Vân Tễ nhìn đến bụng dưới căng thẳng, lại một lần nữa cúi người hôn lên cái miệng nhỏ mềm mại ướt át trước mắt, như động viên mà chậm rãi mổ nhẹ. Từ Bảo Chương phát hiện bàn tay đặt trên đùi liền tách chân y ra, cho dù biết rõ hắn không có ý tốt, nhưng vẫn không khỏi từ từ mở rộng thân thể trong sự an ủi này. Lúc nam nhân đưa bàn tay xuống dưới thăm dò, hai tay Từ Bảo Chương liền vặn chặt đệm chăn, cảm giác này… hoàn toàn khác xa với lúc tự y sờ mó, làm y nhớ tới lần thân mật duy nhất của bọn họ trước khi cưới. Khi… khi ấy, chỉ là cách tiết khố mà đã khiến y dục tiên dục tử…

Lý Vân Tễ bắt lấy chiếc lưỡi mềm mại của thiếu niên, thời điểm bàn tay ấm áp bao phủ *m h* ướt đẫm, Từ Bảo Chương liền “Ưm” một tiếng, thân thể đột ngột run rẩy dữ dội, muốn khép chân lại lâm trận bỏ chạy. Có điều lúc này Lý Vân Tễ đã chen vào g*** h** ch*n y, cương quyết chọc vào dưới khố y, ngón tay to dài lướt qua âm thần run rẩy, thình lình nắm chặt lấy đuôi ngọc thế hơi lộ ra nơi mật huyệt co rút.
 
Kim Phong Ngọc Lộ
Chương 21


Tuy nam khào có *m h* nhưng chất đạo hẹp hơn nhiều so với nữ tử, thêm vào đó Từ Bảo Chương vẫn còn là một thiếu niên không lớn không nhỏ, vì triều kỳ sắp tới không thể trì hoãn, bằng không phụ thân trong nhà sao cam lòng để y chịu khổ như vậy. Từ phần chuôi mà xem, cây ngọc thế này ước chừng thô bằng ba ngón tay, dài khoảng 5 tấc, ngược lại vẫn tính là nhỏ, phần đầu ngọc thế có tẩm mật dược trong cung không truyền ra ngoài, vừa có thể làm trơn lối vào, vừa có thể trợ hứng, k*ch th*ch hiệu quả của dục triều. Từ Bảo Chương mang thứ đồ chơi này cả ngày, dược hiệu đã sớm lợi hại đến cực điểm, quả nhiên x**n t*nh tràn lan, giữa đùi một mảnh ẩm ướt.

“Đừng, đừng, Ngụy huynh…” Chỉ ngậm ngọc thế bất động kia thôi thì còn tốt, lúc nam nhân nắm lấy nó chậm rãi ma sát, toàn thân Từ Bảo Chương bỗng nhiên run rẩy dữ dội, hậu huyệt ẩm ướt siết cả ngọc thế và đốt ngón tay đầu tiên của Lý Vân Tễ, ngón tay thô dài và ngọc thế cùng ra vào cọ xát, còn lơ đãng chạm đến xích châu ngay trên mật huyệt, trêu chọc nơi này đến mức d*m thủy tràn lan. Lý Vân Tễ chỉ cảm thấy ngón tay mình bị mị thịt kia hút chặt đến mức mồ hôi hắn chảy ròng ròng, đúng là yêu tinh mà… Hai mắt Ngụy vương nặng nề, tuấn dung ửng hồng một mảng, lại gần hôn lung tung lên thân thể và khuôn mặt nhỏ của Từ Bảo Chương, không dám nhìn nơi ẩm ướt dâm mỹ kia lâu thêm, e sợ rằng chính mình lập tức không chịu nổi mà giải quyết tiểu yêu tinh này ngay tại chỗ.

“Không muốn…” Ngón tay cùng ngọc thế càng tiến càng sâu, cọ xát đến mức Từ Bảo Chương nước mắt mông lung, tà hỏa nơi bụng dưới lúc đầy lúc vơi. Y thầm nghĩ bản thân mình trở nên đói khát như vậy đều là lỗi của Ngụy huynh, không khỏi oán hận Lý Vân Tễ, cắn cắn môi trách mắng, “Ngươi, ngươi thật là hư…”

Lời trách cứ mềm nhũn, không những không có tác dụng uy h**p, ngược lại còn chọc đúng chỗ ngứa của nam nhân. Lý Vân Tễ kề sát vào vành tai nhỏ đỏ bừng, không biết thấp giọng nói gì bên tai Từ Bảo Chương, liền thấy hai mắt thiếu niên đỏ ửng, dường như xấu hổ đến mức hận không thể chui xuống dưới giường. Nhưng giờ đây y là cá nằm trên thớt, trốn sao cũng không thoát nổi lòng bàn tay Lý Vân Tễ, chỉ có thể mở to ánh mắt mờ mịt mênh mang sương mù, vừa thẹn vừa giận mà trừng hắn… Ngụy huynh sao lại giống như biến thành người khác, hư hỏng như vậy…

Từ Bảo Chương chưa từng trải nhiều, Ngụy vương thế này đã coi như đủ kiên nhẫn cẩn thận rồi, đụng phải vưu vật bậc này mà vẫn còn ba phần lý trí, kiềm chế dục hỏa động viên bảo bảo, mãi đến khi t*** t** h***t chưa trải đời kia mềm nhũn thì hắn mới cởi tiết khố trên người, lộ ra bộ mặt thật trước mặt Từ Bảo Chương. Từ Bảo Chương vừa nhìn thấy vật kia của nam nhân, mặt liền đỏ như xấu hổ sắp chết, trước khi xuất giá y mới hiểu rõ chi tiết lúc viên phòng, mấy bức xuân cung đồ bây giờ vẫn còn đặt dưới đáy hòm, nhìn cũng chẳng dám nhìn nhiều. Giờ đây thấy vật thật của phu quân, cuối cùng y cũng coi như hoàn toàn hiểu rõ vì sao lúc Dương Ông dạy dỗ y lại sầu khổ như vậy. Này… vật này thô cứng như vậy, y làm sao… làm sao chịu nổi?

Lần này Từ Bảo Chương thật sự biết sợ, ưỡn ưỡn thân thể muốn rút lui có trật tự. Lý Vân Tễ lập tức bắt được y, hôn lung tung lên má ngọc nóng bỏng của thiếu niên, hơi thở ấm áp phảng phất lướt qua tóc mai, vừa cọ xát vừa gọi, “Viên Viên…”

Tiếng gọi trầm khàn khiến cho Từ Bảo Chương lập tức mềm lòng, lại thêm thân thể bị trêu chọc đến khô nóng khó chịu, bàn tay nam nhân đặt trên đầu gối thoáng dùng sức tách một chút, cuối cùng y vẫn miễn cưỡng đáp lại mở hai chân.

Lý Vân Tễ rút ngọc thế ra, Từ Bảo Chương “Ư” một tiếng run lên, lúc hai người ôm chặt lấy nhau, thiếu niên liền chớp chớp đôi mắt ướt át, cắn răng nói, “Ngụy huynh, ngươi… ngươi yêu thương Viên Nhi nhiều một ít… A!” Từ Bảo Chương chợt thấy thứ c**ng c*ng kia cọ một phát vào miệng huyệt, nhất thời giật bắn mình, mẫn cảm thở gấp một tiếng. Lý Vân Tễ ngậm chặt đôi môi y, chỉ thấy thiếu niên tách hai chân ra quấn lấy vòng eo tinh tráng của nam nhân, lồng ngực hai người kề sát vào nhau, bốn phiến môi quyện chặt, không nhịn được dùng đầu lưỡi l**m láp lẫn nhau. Còn dưới h* th*n, côn th*t nằm ngay trước miệng huyệt ẩm ướt khát khao khép mở, ngọc môn nho nhỏ đã có thể nuốt lấy q** đ**, nhưng nhìn vật dâng trào 7 tấc dưới khố kia, q** đ** chốc chốc lại chọc vào xích châu trên lối vào. Chỉ cần như vậy Từ Bảo Chương đã thoải mái tới mức cong cả ngón chân, đôi môi bị chà đạp sưng tấy không chịu nổi liền tràn ra tiếng r*n r* khó nhịn. Mãi đến tận khi thời cơ chín muồi, Lý Vân Tễ mới nhấc côn th*t lên chen vào cửa động ẩm ướt, đẩy tới từng chút từng chút.

Lúc thứ nóng bỏng to lớn hơn nhiều so với ngọc thế chen vào cơ thể, còn chưa được nửa tấc Từ Bảo Chương đã cảm thấy như bị xé đôi người trong lúc còn sống sờ sờ, sợ đến mức run rẩy toàn thân, không nhịn được lắc đầu, “Không muốn… Không muốn… Đừng vào… A!” Lý Vân Tễ nhịn kích động xuống, chậm rãi thẳng tiến một tấc, Từ Bảo Chương lập tức quát to, sau đó liền khóc thút thít, hai tay đẩy nam nhân trên thân, “Ngươi, ngươi bắt nạt, bắt nạt ta… Ngươi hư hỏng… A, không, không muốn…” côn th*t như lửa từng chút kéo căng vách trong, càng đến nơi sâu xa thì càng gần với khào kết. âm đ*o nam khào hơi ngắn, khào kết nằm ở nơi sâu nhất, đây chính là điểm yếu của khào tử, nếu nơi này cũng bị nam nhân chiếm lấy, vậy thì cả đời này cũng không ly được người kia.

Một loại sợ hãi chưa bao giờ có nháy mắt chiếm giữ trong đầu Từ Bảo Chương, đây là phản ứng tự nhiên của mỗi khào tử trước khi bị xâm chiếm triệt để, bản năng của bọn họ là chống cự người thảo phạt, nhưng với tiết giả mà nói việc này chỉ do tình thế bắt buộc, trong quá trình xâm lược bọn họ cũng đồng thời bị người dưới thân chinh phục. Lý Vân Tễ hơi mất khống chế m*t lấy bờ môi thiếu niên, thô lỗ cuốn chặt đầu lưỡi mềm nhuyễn nóng nảy bất an của y, hai tay đè đôi chân không thể kháng cự của thiếu niên lên trước ngực, trong lúc m** l*** d** d** nóng bỏng liền tàn nhẫn thẳng tiến vào nơi yếu ớt nhất của y.

“A!” Thiêu niên đột nhiên ưỡn eo lên thật cao, r*n r* đắm chìm trong nụ hôn lung tung. Hai tay y víu chặt lấy người trên thân, mười ngón tay vẽ ra vài vệt máu trên lưng Vương gia. Đến giờ phút này rồi, Từ Bảo Chương rốt cuộc cũng cảm thấy bản thân mình chẳng còn lại gì, y yêu nam nhân cướp đi thứ quan trọng nhất của y, y bị đoạt lấy một cách tr*n tr**, từ thân thể đến cõi lòng đều bị phương pháp thô lỗ nhất, nguyên thủy nhất, đồng thời cũng là duy nhất lấp đầy. Lúc này Lý Vân Tễ cũng lâm vào thất thần cực ngắn, ngay sau đó là kh*** c*m mãnh liệt chưa từng có ùa tới, như sóng to gió lớn chặt đứt sợi dây lí trí cuối cùng của hắn. Một giây sau, hắn nhấc vòng eo nhỏ nhắn yếu ớt của thiếu niên lên, bất chấp thao làm bên trong huyệt thịt căng mịn ấy.

“A…” Mỗi lần chịu một hồi thiếu niên lại ưm một tiếng như khóc thút thít. Chỉ thấy dương cụ thâm sắc kia đã khảm toàn bộ vào trong t*** t** h***t, làm cho lối vào ẩm ướt no căng đến cực điểm, trong quá trình ra vào dâm lộng có thể nói là tác động đến toàn thân, cảm giác này há có thể dùng ngón tay hay vật chết khác so sánh được. Thiếu niên hầu hạ lần đầu đã đụng phải trường thương này Vương gia, lúc trước nói là lột da hủy cốt, tối nay sợ rằng cũng sẽ bị gặm tới một chút cũng không còn.

May mà đây là lần đầu tiên, không tính quá dày vò, Từ Bảo Chương chỉ cảm thấy thứ tồi tệ kia đột nhiên xuyên đến hung ác, đâm tới mức y vừa căng vừa phồng, ngoài xót xa đau đớn thì còn có từng đợt sóng nối tiếp nhau ùa tới không nói rõ cảm giác được. Thời điểm y khóc thê thảm nhất, Lý Vân Tễ thình lình bóp lấy eo y, cùng với đó là một dòng nước nóng bắn vào dương tâm, k*ch th*ch hai chân Từ Bảo Chương co giật một hồi, đạt đến cao trào lần đầu tiên trong đời.

Ngụy vương sung sướng bên trong thân thể thiếu niên, sau khi lấy lại tinh thần liền nghe thấy Từ Bảo Chương khóc thút thít đứt quãng. Dịu dàng nâng gương mặt thiếu niên lên nhìn, quả thật tràn đầy nước mắt, đối diện với ánh mắt Lý Vân Tễ, y dường như vừa thẹn thùng vừa ủy khuất nói, “Ngươi… ngươi bắt nạt ta, ngươi làm cho Viên Viên… đau quá…” Cổ họng đã khóc đến khàn cả tiếng.

Lý Vân Tễ bật cười lẩm bẩm một tiếng “Viên Viên”, lại gần hôn lên trán thiếu niên. Mặc dù biết đã làm đau y, thế nhưng Ngụy vương lại chẳng có lấy một chút ý tỉnh ngộ.

Lần này, bảo bối quý giá cuối cùng đã triệt triệt để để thuộc về hắn.

Từ Bảo Chương tuy cảm thấy mình bị “hại” thảm, nhưng trong nội tâm chưa từng cảm thấy chân thật như bây giờ, bất an nôn nóng và sợ hãi lúc trước đều từng bước tiêu tan theo những nụ hôn của Lý Vân Tễ. Hai người thân mật v**t v* nhau trong chốc lát, gương mặt Từ Bảo Chương lại nóng lên, cắn răng trừng Lý Vân Tễ mắng một tiếng, “Kẻ xấu xa, lão không ngớt, ha…!”

Tuy nói vậy nhưng thiếu niên vẫn ôm chặt lấy nam nhân, hai chân không tự chủ quấn quanh eo hắn. Lý Vân Tễ cam tâm tình nguyện bị tiểu nương tử mắng vài tiếng, nhấc dương cụ đã cương lần nữa của hắn lên, chậm rãi đâm vào ngọc huyệt đã bị thao tới ẩm ướt mềm nhũn.

Bị mắng vài lời, lần này quả nhiên Ngụy vương ôn nhu kiên trì hơn nhiều lắm, hoặc là vừa rồi quá đủ nghiện, lần này càng thâm nhập cọ xát khó chơi. Hắn ôm eo Từ Bảo Chương, từ từ đong đưa bên trong tao huyệt như động viên. Lần đầu Từ Bảo Chương còn cảm thấy trướng đau, lần này dù có đau cũng không phải đau như thế nữa, cảm giác kỳ dị vừa quấy nhiễu y càng lúc càng trở nên mãnh liệt. Từ Bảo Chương hơi lim dim mắt, nhẹ nhàng hô lên trong bể dục, “Ngụy huynh…”

“Tại.” Lý Vân Tễ đáp.

Không cần biết Từ Bảo Chương gọi bao nhiêu lần, Lý Vân Tễ đều sẽ đáp lại y. Từ từ đánh xuyên như vậy, xoa bóp mị huyệt, dần dà khiến Từ Bảo Chương cảm thấy thích thú. Cứ nhìn hai gò má ửng hồng của y lên xuống theo từng động tác của Lý Vân Tễ, môi đỏ mấp máy thỉnh thoảng lại tràn ra tiếng r*n r*. Tiếp đó Lý Vân Tễ bỗng nhiên ôm y ngồi dậy trên giường, Từ Bảo Chương “A” một tiếng, tứ chi cuốn chặt lấy nam nhân, phiến mông trơn bóng cứ như vậy ngồi thẳng lên đùi Lý Vân Tễ.

“Ưm–” Từ Bảo Chương ngửa đầu, vài giọt mồ hồi nóng bỏng chảy xuống từ thái dương. Lý Vân Tễ ôm lấy người, m*t hôn hầu kết và xương quai xanh của thiếu niên, bàn tay đằng sau cợt nhả xoa xoa cái mông trơn bóng, côn th*t thẳng tắp ra vào bên trong mị huyệt làm cho khuôn mặt thiếu niên ửng hồng, ngoan ngoãn nghe lời. Ngụy vương lại đột ngột gây khó dễ, lật người lại đè sấp y xuống giường.

“A…!” Lúc Từ Bảo Chương cong eo mông lên, côn th*t liền hung ác xoay mình thao vào. Y nhíu lông mày, thân thể run rẩy, “Nhẹ, nhẹ chút…” Ngay sau đó, ngoại trừ tiếng gọi giường ra chỉ còn tiếng thân thể đánh vào nhau.

Thiếu niên đưa tay ra sau, khó nhịn đẩy đẩy chân nam nhân, đôi mày liễu nhíu chặt lại, thân thể tr*n tr**ng khoa trương lung lay. Trước đó Từ Bảo Chương còn gọi Ngụy huynh thật đáng thương, sau này không biết là thật sự muốn xin tha hay là cố ý nhỏ nhen kêu, “Hoàng thúc, Ngụy hoàng thúc… Người sắp, sắp làm hỏng bảo bảo…”

Dù cho định lực của Ngụy vương có mạnh hơn thì cũng sợ không chịu nổi tiểu yêu nghiệt này trêu chọc mình đến vậy, nhất thời mù quáng xoay gương mặt thấm mồ hôi của thiếu niên lại, tàn nhẫn ngậm lấy đôi môi phiền lòng kia.

Đêm xuân khổ đoản, hai người từ một bên áp chế đến lúc thể lực ngang nhau, đã đến nửa đêm. Sau khi Từ Bảo Chương dập tắt xong ngọn lửa do mình khơi nên thì đã là canh tư. Sau đó hạ nhân bưng bồn tắm nước nóng vào, Ngụy vương liền tự mình giúp tân nương tử thanh tẩy thân thể, tiếp đến mới ôm về chiếc giường đã sạch sẽ. Từ Bảo Chương lười biếng cuộn tròn trong khuỷu tay Vương gia, liên miên lải nhải kể về những chuyện lý thú hồi bé của mình, sau đó mới nhìn về phía Lý Vân Tễ nháy mắt vài cái, nói, “Sau này ta không gọi ngươi là Ngụy huynh nữa.”

Không chờ Ngụy vương nghi hoặc, thiếu niên đã vô cùng vui sướng ôm lấy eo phu quân, ngây thơ không đổi nói tiếp, “Ngươi không phải Ngụy huynh của ta, ngươi là tướng công của Viên Viên!”

“Ôi chao, mặt ngươi đỏ như vậy làm gì?”

“Hihi, cho ngươi vừa nãy bắt nạt ta, tướng công, tướng công, tướng công — A… Ngươi, ngươi giở trò lừa bịp…”
 
Kim Phong Ngọc Lộ
Chương 22


Hôm sau Từ Bảo Chương ngủ thẳng tới khi mặt trời lên cao mới khoan thai đứng lên khỏi giường. Hai hạ nhân thiếp thân tiến vào hầu hạ đều mang từ Từ gia tới, là những người do Viện quân tự tay dạy dỗ, về sau nhất định có thể giúp đỡ Từ Bảo Chương mọi phương diện.

Đêm trước Từ Bảo Chương uống nhiều, bây giờ vẫn còn chút say rượu, có điều đây chỉ là việc nhỏ, quan trọng nhất vẫn là đau lưng nhức eo. Hôm nay Ngụy vương đã dậy từ rất sớm, trước tiên ăn hai cái bánh bao thịt có tiếng ở kinh thành, lại ra sân đánh một bộ quyền cước, sau đó đi tắm gội gặp người hầu làm chính sự, nghe nói tiểu Vương quân thức dậy liền buông mọi chuyện xuống đến đây tìm tiểu nương tử.

Lúc Vương gia đi vào, Từ Bảo Chương vẫn đang ngồi trước bàn trang điểm. Trước kia thiếu niên luôn vận trang phục thư sinh, bây giờ mặc vào trang phục Vương quân, mái tóc đen dài đến eo búi lên cao cao bằng ngọc quan. Tuổi tác Từ Bảo Chương chưa tới nhược quán, nếu buộc quan chính là thể hiện rằng đã lấy chồng. Y nói cho cùng cũng đã quen với trang phục nam nhân, so với oản trâm thì càng yêu thích dáng vẻ gọn gàng nhanh nhẹn này hơn. Nghe hạ nhân gọi một tiếng “Vương gia”, Từ Bảo Chương vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy trong gương đồng chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện một nam nhân kiên nghị.

Từ Bảo Chương đột nhiên tỉnh táo tinh thần, cười khanh khách gọi, “Tướng công.”

Trên mặt Lý Vân Tễ hơi thẹn thùng, làm bộ ho khan, “Ừm.” Tiếp đó hắn liền duỗi tay cầm cái lược bí trên bàn lên, bắt lấy phần tóc mai buông xuống của thiếu niên, chậm rãi chải từng lược.

Sau khi thu xếp xong, Ngụy vương liền dắt tay Vương quân, dẫn theo từng xe từng xe hậu lễ về Từ gia lại mặt.

Từ Bảo Chương biết sắp về nhà, khỏi phải nói có bao nhiêu vui mừng, ngồi trong kiệu ríu ra ríu rít nói không ngừng. Y cũng không nhìn sống lưng thẳng tắp của tướng công uy vũ nhà mình, thần sắc nghiêm túc thận trọng, dáng vẻ kia nhìn đâu giống đưa nương tử về nhà mẹ đẻ, trái lại càng giống như sắp tay không tấc sắt xông vào đầm rồng hang hổ hơn.

Cái này cũng không trách được Ngụy vương, đã có gan hái rau xanh của Từ phủ, đương nhiên phải chuẩn bị tốt mà chịu tội.

Còn một bên khác, sáng sớm Từ phủ đã mở rộng đại môn, bên Vương phủ cũng tới báo tin từ sớm, nói rằng sau buổi trưa mới đến. Thẩm Kính Đình bận rộn cả sáng, sau khi rảnh rỗi liền hỏi ba vị lão gia ra sao. Hạ nhân nói, “Tam lão gia trước tiên ra cửa hàng, Nhị lão gia tối qua uống nhiều, hôm nay say rượu nhức đầu làm loạn, còn phát giận với chúng tiểu nhân nhiều lần đây. Đại lão gia chưa tới giờ mão đã thức dậy luyện côn trong sân, có thể nói là mạnh mẽ đầy sinh lực.”

Sau khi nghe xong, trong lòng Thẩm Kính Đình không chút lo lắng bảo bối làm sao, ngược lại còn âm thầm thấp thỏm thay cho hiền tế sắp đến cửa.

Cũng may, lúc canh giờ sắp đến, cho dù là bất đắc dĩ cũng tốt, hay là mong nhớ nhi tử cũng tốt, ba kẻ làm phụ thân đều xuất hiện đúng hạn. Người bên Ngụy vương phủ tính giờ cũng chuẩn, nhóm nhạc phụ ngồi vào ghế tựa chưa nóng chỗ đã nghe hạ nhân tới thông báo, “Ngụy vương và Vương quân đến.”

Từ Bảo Chương vừa về tới nhà liền ném hết đoàn người Vương quân ra sau đầu, vui mừng chạy vào trong, vừa nhìn thấy cha liền nhào vào lòng Thẩm Kính Đình, “Cha!”

Thẩm Kính Đình ôm chặt nhi tử, hai con mắt láo liên đánh giá y, thấy Viên Viên khí sắc hồng hào liền yên tâm trong lòng, không nhịn được nhắc nhở, “Đều đã là Vương quân rồi, sao tính tình vẫn hấp tấp như vậy, nếu té phải làm sao?”

“Vương quân thì sao chứ, làm Vương quân rồi không thể là tiểu Viên Viên của các phụ thân nữa hay sao?” Từ Bảo Chương ngẩng đầu nhìn cha, một câu nói khiến lòng dạ người làm cha nháy mắt mềm nhũn.

Từ tam gia một thân bạch hạc bước ra, dung nhan tuấn mỹ như ngọc mang theo nụ cười ôn hòa, nhìn bọn họ nói, “Được rồi, đừng đứng hết ngoài cửa nữa, mau vào thôi.”

Từ Bảo Chương chen chúc với mấy vị phụ thân, thật vui sướng bước vào trong nhà.

Ngụy vương thức thời theo sau lưng, cố hết sức làm nhạt sự tồn tại của chính mình. Nhưng mà tránh được nhất thời không tránh được cả đời, dựa theo quy củ, con rể mới ra lò chuyện đầu tiên khi lại mặt chính là phải kính trà nhóm nhạc phụ.

Hạ nhân bưng bốn chén trà nóng tới, lúc Ngụy vương cầm lấy một chén lên, Từ Bảo Chương liền nhìn hắn khó giấu lo âu — y đã sớm biết phu quân mình thể khuyết khẩu tật, vì thế lúc trước mới lừa gạt y rằng hắn là người câm. Mà thường ngày Vương gia cũng là có thể không nói sẽ không nói, miễn cho tạo thành trò cười.

Thẩm Kính Đình động viên liếc mắt nhìn Viên Nhi, Từ Bảo Chương cầm lấy ống tay áo cha, người cười với y.

Liền thấy Ngụy vương bước tới, đầu tiên là cúi đầu trước Viện quân, “Cha.” Sau đó là đối mặt với ba vị nhạc phụ khác cung cung kính kính hai tay dâng trà, miễn cưỡng coi như thuận lợi gọi, “… Phụ thân.”

Phải biết Ngụy vương là người trời sinh nói lắp, vì một tiếng “Cha” và “Phụ thân” này, không biết hắn đã phải âm thầm luyện trước cọc gỗ bao nhiêu lần.

Nhưng mà Ngụy vương nhọc lòng vì ngày này bao nhiêu, nhìn sắc mặt nhóm phụ thân thì xem ra hiệu quả rất ít — dù sao Ngụy vương gia này cũng là hoàng thúc của các Hoàng tử, luận về bối phận còn hơn các lão gia Từ gia một bậc. Đảo mắt hoàng thúc đã biến thành con rể, tư vị trong đó người ngoài nhìn vào chỉ sợ là tương đương với ngũ vị tạp trần.

Trấn Bình hầu rốt cuộc cũng lớn tuổi, được Ngụy vương gọi một tiếng “Phụ thân” nét mặt vẫn còn ổn, nhưng tâm tình của hai vị Từ lão gia khác lại tương đối phức tạp. Từ Yến Khanh nhìn “Đại nhi tử” không nhỏ hơn Tiểu Quân của mình là mấy, trong mắt thật sự không giấu được ghét bỏ. Cho dù là Từ tam gia tâm khoan như biển, giờ phút này cũng không khỏi lộ vẻ lúng túng, cũng vì Từ tam gia lớn lên quá tốt, Ngụy vương vừa già dặn vừa nội liễm, thoạt nhìn dáng vẻ còn giống như lớn hơn Từ Tê Hạc một hai tuổi.

Biết phải làm sao, ván đã đóng thuyền, gạo đã sớm nấu thành cơm. Đầu tiên là Viện quân, sau đó đến Trấn Bình hầu, từng người đều nhận trà Vương gia dâng lên, coi như nhận vị hiền tế này, chỉ có Thượng thư đại nhân là chậm chạp không chịu tiếp lấy.

“Nhị phụ thân…” Từ Bảo Chương khẩn cầu gọi.

Từ Yến Khanh liếc nhìn nhi tử, từ lúc ra đời Viên Viên đã vờn quanh dưới gối, cho dù laf trước khi xuất giá y vẫn là bảo bối quý giá hắn che chở trong lòng bàn tay, chỉ cần không vi phạm quy củ, Viên Viên yêu cầu gì hắn cũng chưa từng khước từ.

“Ai.” Từ Yến Khanh thở dài một tiếng, cuối cùng cũng nhận lấy trà của Ngụy vương.

Lần này rốt cuộc Lý Vân Tễ cũng có thể thả tảng đá lớn trong lòng xuống, danh chính ngôn thuận mang bảng hiệu vàng “con rể Từ gia” này.

Sau khi Ngụy vương vào chỗ, Từ Bảo Chương ở giữa hòa giải cho tướng công và các vị phụ thân, lại có Thẩm Kính Đình một bên hỗ trợ đáp lời, Vương gia không gặp phải khó dễ gì, ở chung cũng coi như hòa thuận vui vẻ.

Ai ngờ, đúng lúc này Từ Bảo Chương lại đột nhiên nhíu nhíu mày.

“Làm sao vậy?” Thẩm Kính Đình tinh mắt phát hiện, vội vàng hỏi nhi tử.

Liền thấy thiếu niên xoa xoa hông mình, thành thật lầu bầu nói, “Eo nhức quá…”

Một câu này như tiếng sét đánh vào bình địa, bàn tay cầm chén của Trấn Bình hầu siết chặt, Thượng thư Hình bộ đột nhiên nhìn về phía Ngụy vương, đôi mắt phẫn nộ như muốn phun lửa, Từ tam gia thì chỉ nhàn nhạt liếc nhìn Ngụy vương một cái, ra bộ “Mệnh ngươi xong rồi”, từ bi khẽ lắc đầu.

Lão hoàng thúc cong chặt đuôi cả ngày, cứ như vậy bị nương tử lơ đãng làm hại, thật đúng là không biết nên nói hắn oan uổng hay là vận mệnh đã như vậy.

Từ Bảo Chương không biết mình “Họa từ miệng mà ra”, vẻ mặt mờ mịt nghiêng đầu, quay lại nhìn bọn họ một vòng.

Trấn Bình hầu chậm rãi buông cái chén bị siết ra vết nứt xuống, “Bản hầu nghe nói hiền tế thời niên thiếu theo học Vô Bi phương trượng Lăng Không tự, còn chút thời gian cho tới lúc khai tiệc, không bằng cùng vào sân thử qua vài chiêu thôi.” Dứt lời cũng không cho người khác cơ hội nói chuyện, Từ Trường Phong liền đứng lên mạnh mẽ uy vũ bước ra ngoài.

Lý Vân Tễ biết lần này mình chạy trời không khỏi nắng, nhiều lời cũng vô ích, không thể làm gì khác hơn là ôm quyền với những người còn lại, bất chấp theo sau Hầu gia ra ngoài.

Từ Bảo Chương lo lắng muốn ra ngoài xem thử, liền bị Thẩm Kính Đình kéo về, “Không sao, đại phụ thân của ngươi có chừng mực.”

“Nhưng mà…” Từ Bảo Chương do dự nhìn cha. Thẩm Kính Đình dắt y, ôn nhu nói, “Cùng cha vào trong có vài lời muốn nói.”

Không bàn Thẩm Kính Đình nói chuyện khuê mật gì với nhi tử, sau khi Từ Bảo Chương đi ra, Lý Vân Tễ cũng đã tỷ thí xong với nhạc phụ rồi. Từ Bảo Chương vừa nhìn thấy hắn liền vui mừng chạy tới, “Tướng công, ngươi không sao chứ?”

Lý Vân Tễ đón lấy tiểu nương tử nhà mình, lắc lắc đầu — chỉ là ăn một hai ám côn, không đả thương được phế phủ, ngoài da cũng không nhìn ra, cứ để hắn nhớ kỹ cái đau hôm nay.

Từ Bảo Chương thấy bộ dạng phu quân quả nhiên vẫn hoàn hảo cũng liền yên tâm lại, kéo cánh tay Vương gia tựa đầu lên bả vai phu quân.

Trong chính đường vang lên tiếng bước chân qua lại thong thả của Nhị gia, Thẩm Kính Đình pha trà cho Đại lão gia người đầy mồ hôi, Tam gia một bên vừa phất phơ ngọc phiến vừa mỉm cười nghe nhị ca liên miên cằn nhằn càu nhàu.

“A Hành, A Hành –”

Trong sân, Từ Nguyên Tiếp nhìn đệ đệ đang bò trên vách tường, “A Hành, ngươi chạy ra ngoài như vậy, lỡ bị cha biết được…”

“Không sao đâu, “Từ Nguyên Hành ngoắc ngoắc tay với huynh đệ, “Mau lên đây!”

Từ Nguyên Tiếp không dám trái lời phụ thân, lại sợ một mình đệ đệ trốn ra ngoài xảy ra chuyện gì, chỉ có thể gấp gáp. Từ Nguyên Hành đưa tay về phía hắn, “Đến mau! Nếu ngươi không đi thì ta liền đi ra ngoài chơi một mình!”

“Đừng, ta với ngươi đi là được rồi.”

Thái Thần cung, nhóm cung nhân vây quanh tiểu Quận chúa, vui vẻ nói, “Thái tử, nương nương, Quận chúa xoay người rồi!”

Thanh phong phù liễu, hai thiếu niên nhảy xuống tường, dắt tay lẫn nhau. Tiếng cười của bọn họ truyền đến rất xa, rất xa.

~~TOÀN VĂN HOÀN~~
 
Back
Top Bottom