Đam Mỹ Kim Gia Hiên Đi Nơi Nào

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Kim Gia Hiên Đi Nơi Nào
Chương 66: Ghen Tị Với Anh Chính Là Yêu Anh!!


Thượng Dương gọi đồng nghiệp công tác ở Cục hình sự, mở loa ngoài.
Đối phương nói: “Chủ nhiệm Thượng, làm sao vậy? Không phải 10 giờ sẽ họp video với đại diện của Tổ chuyên án sao?”
Thượng Dương đơn giản súc tích nói: “Có một chút việc muốn hỏi cậu.

Tôi để công an Kim trực tiếp nói với cậu.”
Anh cũng rất tò mò rốt cuộc là công an Kim đang nghi ngờ và muốn tìm hiểu điều gì.
Thời gian có hạn nên sau khi Kim Húc tự giới thiệu thì liền nói thẳng vào vấn đề, hỏi vị công an bên kia đầu dây: “Trước kia, một võng hồng tên ‘Mùa xuân của Nicole’ từng có quan hệ rất tốt với Nhạc Hiểu Văn, chắc hẳn các anh đã tra qua võng hồng này rồi, đúng không?”
“Đã điều tra rồi, cô ấy không có hiềm nghi, đã hơn một năm không còn lui tới với Nhạc Hiểu Văn nữa, trên mạng ảo hay trong hiện thực gì cũng vậy.”
Kim Húc nói: “Tại sao hai người đó lại rạn nứt?”
Trong lòng Thượng Dương cũng thử suy đoán, nữ võng hồng đó có quan hệ thân thiết với Nhạc Hiểu Văn nhưng lại tuyệt giao rồi, có khả năng là hai người họ có thù xưa gì đó?
Kết hợp với lời của vị đồng nghiệp bên kia và thông tin mà Thượng Dương tra được trên mạng lúc trước, đại khái cũng có thể hiểu được chuyện quá khứ của Nhạc Hiểu Văn và “Xuân Mai” kia là như thế nào.
Vị võng hồng “Mùa xuân của Nicole” kia, fan đều thân mật gọi cô ấy là “Xuân Mai”, tên thật là Nghê Xuân Hiểu.
Cô ấy cùng tuổi với Nhạc Hiểu Văn, cũng từng đi du học, đều là làm video về lĩnh vực làm đẹp, vào 3-4 năm trước, lượng fan video của cả hai cũng tương đương nhau, hai cô gái còn tương đối chơi thân, cứ như vậy thường xuyên tương tác, làm khách mời trong video của nhau, xào CP bách hợp, ít nhiều cũng có một chút ý tứ “cùng chung fan”, “cùng phú quý”.
Hai năm trước, Nghê Xuân Hiểu dựa vào một video dạy trang điểm nhảm nhí mà nổi tiếng, ra vòng rồi bạo hồng, trở thành video làm đẹp cấp hiện tượng đầu tiên trên một trang web video có hơn trăm vạn lượt xem.
Thật sự chỉ trong một đêm, lượng fan của Nghê Xuân Hiểu đã tăng gần như gấp đôi.

Sau đó, cô ấy được trang web bồi dưỡng trọng điểm, cũng có đoàn đội hoạt động chuyên nghiệp của riêng mình, thoáng chốc liền trở thành người nổi tiếng hàng đầu trong giới beauty blogger.
Cho dù là sau đó, Nhạc Hiểu Văn cũng nỗ lực thông qua việc cần cù chăm chỉ, cùng với một chút vận khí, mà thành công bước lên hàng võng hồng hàng đầu, thì sự chênh lệch của cô ta và Nghê Xuân Hiểu vẫn là rất lớn, lượng fan và lượt xem cũng không thể đạt bằng cấp bậc của Nghê Xuân Hiểu.
Giống như vlog khuê mật mà Nhạc Hiểu Văn đăng tải, khi giữa các “khuê mật” có sự chênh lệch quá lớn, thì dù đã từng thật sự có tình cảm, cũng khó tránh khỏi việc chậm rãi trở nên lúng túng trong hiện thực, trở nên mất tự nhiên.
Kết quả chính là, Nhạc Hiểu Văn chủ động lựa chọn dần dần cắt đứt liên lạc với Nghê Xuân Hiểu.
Khi Nghê Xuân Hiểu tiếp nhận thẩm vấn của công an theo thông lệ, cô ấy nói là lúc ấy mình cũng không biết nên tỏ thái độ như thế nào nữa.

Sau khi Nhạc Hiểu Văn chủ động không chơi với cô ấy nữa thì cô ấy đã bị tổn thương, cho nên cũng không muốn chủ động cứu vãn tình bạn yếu ớt kia.

Cô ấy cảm thấy trong hoàn cảnh lúc đó, nói càng nhiều thì càng lộ ra nhiều sai sót, còn không bằng cứ giữ khoảng cách như vậy thôi.
Đối với kết quả điều tra về Nghê Xuân Hiểu, có thể thấy được cô ấy và Nhạc Hiểu Văn đã chết, hẳn là không còn liên hệ gì.
Thượng Dương không có manh mối, “Xuân Mai” và “Điềm Nhạc Điềm” đều là gái thẳng, mỗi người đều có bạn trai của riêng mình, hai người họ cũng đã “Chia tay” trong hòa bình, không hề phát sinh bất cứ một mâu thuẫn nào, Nghê Xuân Hiểu đương nhiên cũng không có động cơ gây án.
Có fan cà đạn mạc nhắc tên “Xuân Mai” trong mỗi một kỳ video của “Điềm Nhạc Điềm”, tất nhiên mỗi kỳ video đều cà đã thể hiện ra ít nhiều sự chán ghét đi.

Chính là, video làm đẹp của “Xuân Mai” rất nổi tiếng, phần đông fan của cô ấy đều là fan cuồng nhiệt nhưng có lẽ trong lòng vẫn có một chút không cam tâm, nên đã đi khắp nơi để cà cảm giác tồn tại, loại KY này ở trong lĩnh vực nào cũng không hiếm thấy.
Nhưng vấn đề Kim Húc hỏi lại hoàn toàn không giống mạch suy nghĩ của anh.
Kim Húc hỏi chính là: “Bản thân Nhạc Hiểu Văn có cái nhìn như thế nào về Nghê Xuân Hiểu?”

Thượng Dương đầu óc mơ hồ rồi a.

Nhạc Hiểu Văn là người đã chết nga.

Cô ta có cái nhìn như thế nào về Nghê Xuân Hiểu thì có liên quan gì đến cái chết của chính cô ta chứ?
Đồng nghiệp ở bên kia tra xét biên bản lời khai một lúc mới trả lời: “Người bên cạnh cô ta nói, Nhạc Hiểu Văn chưa từng phát biểu về cái nhìn của mình đối với Nghê Xuân Hiểu.

Chính là người bạn trai kia của cô ta nói, cô ta rất ghét bị người khác so sánh mình với Nghê Xuân Hiểu.

Trợ lý của cô ta cũng từng nói, có một lần nhận được tin nhắn của fan, hỏi cô ta khi nào thì cùng quay video với Xuân Mai lần nữa, cô ta đã vô cùng tức giận, còn ném hư cả di động mới mua.”
Kim Húc nheo đôi mắt lại, biểu tình kia giống như đang nói, quả nhiên là như thế.
“Anh nghĩ tới cái gì?” Thượng Dương nhịn không được hỏi.
“Tôi cũng muốn biết.” Vị công an hình sự bên kia điện thoại nói.
“Như vậy đi,” Kim Húc trả lời người ta trước, nói, “Chúng ta cần bên kỹ thuật giúp đỡ một chút.

Bình luận đạn mạc trong mấy kỳ video gần đây nhất của Nhạc Hiểu Văn, có người cứ mỗi kỳ lại cố tình nói ra mấy câu có liên quan đến Xuân Mai.

Anh nhờ hỗ trợ tra xét một chút, bình luận đạn mạc này là do ai gửi đến.

Có thể hoàn thành trước cuộc họp lúc 10 giờ không?”
Vị đồng nghiệp kia nhẹ nhàng nói: “Cũng đủ, cho tôi mười phút.”
Cúp điện thoại.
Thượng Dương nói: “Đã quên giới thiệu với anh, vị đồng nghiệp Cục hình sự này chính là tiến sĩ an n1nh không gi4n mạng của đại học Thanh Hoa.

Anh lại bảo người ta đi tra đạn mạc! Có máy tính em cũng có thể làm nga.”
Kim Húc chặc lưỡi nói: “Thủ đô tốt thật đấy, nhân tài nhiều, thiết bị đầy đủ, nhân thủ cũng đủ dùng.”
Đây là đang biểu đạt sự hâm mộ của công an địa phương đối với những đồng nghiệp cùng ngành ở thủ đô nga.
“Có thể nói với em chưa?” Thượng Dương sốt ruột nói, “Rốt cuộc là anh đang hoài nghi cái gì?”
Kim Húc hỏi ngược lại: “Em cảm thấy Nhạc Hiểu Văn có cái nhìn như thế nào đối với Nghê Xuân Hiểu?”
Thượng Dương nghĩ nghĩ, nói: “Trước kia là khuê mật, còn từng xào CP đồng tính, hiện tại lại nổi tiếng hơn mình như vậy, sẽ có chút…… Ghen tỵ đi?”
Cô ta không thích bị người khác lấy ra “so sánh” với Nghê Xuân Hiểu, có lẽ chính là vì mỗi một lần bị “so sánh”, đều sẽ nhắc nhở cô ta, vốn dĩ khởi điểm là như nhau, vậy mà hiện tại, giữa bản thân và Nghê Xuân Hiểu đã có chênh lệch xa như thế.
Cô ta có lòng ghen tỵ với tiểu tỷ muội của mình, khi fan CP nói muốn xem “Điềm Nhạc Điềm” và “Xuân Mai” cùng vào một khung hình một lần nữa, cũng đã dễ dàng chọc cô ta nổi giận.

“Chủ nhiệm Thượng, em thông minh thật đấy,” Kim Húc khoa trương tán dương, nói: “Chính là như vậy đó.”
Thượng Dương xụ mặt tiếp thu lời tán dương vớ vẩn này, nói: “Cho nên sao? Động cơ khiến anh muốn tra xét đạn mạc kia là như thế nào? Anh cảm thấy đạn mạc kia sẽ là……”
Anh bỗng nhiên hiểu ra, có chút cảm giác hoang đường nói: “Anh sẽ không cảm thấy đó là Phàn Tinh sư tỷ chứ? Anh cho rằng sư tỷ cố tình thường xuyên nhắc tới Nghê Xuân Hiểu trong video của Nhạc Hiểu Văn, là vì chán ghét Nhạc Hiểu Văn sao? Không thể nào, sư tỷ sao có thể ấu trĩ như thế chứ?”
Kim Húc nói: “Làm như vậy rất ấu trĩ sao?”
“Đương nhiên là ấu trĩ rồi, hơn nữa còn rất nhàm chán.” Thượng Dương nói, “Huống chi, sư tỷ làm sao biết được Nhạc Hiểu Văn không thích người khác nhắc đến Nghê Xuân Hiểu? Chúng ta đều là thông qua lời chứng của những người bên cạnh cô ta mới biết được.

Vậy thì sư tỷ biết được chuyện này bằng con đường nào chứ?”
Kim Húc nói: “Cho dù không có lời chứng của người bạn trai cùng trợ lý của Nhạc Hiểu Văn, chỉ cần nhìn lại quá khứ phát triển của Nhạc Hiểu Văn cùng Nghê Xuân Hiểu một chút, so sánh với tình trạng hiện tại, cũng không khó đoán được mà.”
Thượng Dương: “……”
Nói ví dụ như Kim Húc, trước khi gọi điện thoại cho vị đồng nghiệp ở Cục hình sự kia, hắn đại khái cũng đã đoán được là như thế này, gọi điện thoại chỉ là vì xác nhận và muốn nhờ đối phương kiểm chứng nguồn gốc của đạn mạc kia mà thôi.
“Không phải em không thông minh bằng anh, là tính cách của em hạn chế thiên phú điều tra tội phạm của mình.” Kim Húc nói, “Công tác hằng ngày của công an hình sự, chính là không sợ mang ác ý đi phỏng đoán tất cả người có liên quan đến vụ án, xem ai có quỷ ở trong lòng, mới có khả năng phát hiện được lỗ hổng.

Điểm này em thật sự là không được, bởi vì em nhìn ai cũng không có ác ý nga.”
Ý của hắn chính là, khi một người suy nghĩ tản mạn, thì sẽ bị giới hạn trong nhận thức cảm xúc của chính họ.
Trước đó, Thượng Dương không nghe được lời chứng của người bạn trai kia cùng với trợ lý của Nhạc Hiểu Văn, chỉ biết về mối quan hệ ngoài mặt của Nhạc Hiểu Văn và Nghê Xuân Hiểu.

Cho nên anh hoàn toàn không nghĩ tới phương hướng phỏng đoán Nhạc Hiểu Văn có ghen tỵ với Nghê Xuân Hiểu hay không.

Ngoại trừ khuyết thiếu kinh nghiệm tiền tuyến ra thì bản thân anh, vừa không vì danh lợi nên mới kết giao bạn bè, lại càng sẽ không nảy sinh ghen tỵ đối với bạn bè ưu tú hơn mình.
“Gì chứ? Hôm nay em rất ghen tỵ với anh đấy.” Thượng Dương ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong lòng cũng biết loại “Ghen tỵ” này cũng không phải thật sự là lòng ghen tỵ kia, mà là một loại hâm mộ, mộ của ái mộ thì hơn.
Người yêu quá lợi hại, làm cho anh nghĩ bản thân mình có chút ngốc, không xứng với hắn a.

Anh có một chút cảm xúc mông lung này trong khi đang nói chuyện yêu đương với người ta đâu.
Anh lại nói một lần: “Em ghen tỵ với anh, vẻ ngoài đã soái, đầu óc còn xoay chuyển nhanh, năng lực tổng hợp lại mạnh, Anh thật sự là một công an rất ưu tú a.

So với anh, em chỉ thích hợp làm điều tra nghiên cứu mà thôi.”
Kim Húc làm sao lại không nhìn ra ý tứ của anh, còn có chút thích thú, nói: “Ghen tỵ với anh chính là yêu anh, em có phải là yêu anh hay không?”
Thượng Dương không trả lời, chỉ vừa mới quen, nếu nói thích thì còn tạm được, nhưng nếu nói tiếng yêu này thì thật là anh không nói ra khỏi miệng được.
Là vì anh cảm thấy dường như còn thiếu một chút nữa, nhưng bản thân anh lại không biết là thiếu cái gì, chỉ cảm thấy mình còn phải tìm một chút nữa, xem cảm giác thiêu thiếu này là đang nằm ở nơi nào.
Kim Húc thiện giải nhân ý nên cũng không tiếp tục truy hỏi, ép buộc anh phải trả lời, chỉ nói: “Em ghen tỵ thì thật đáng yêu.

Còn Nhạc Hiểu Văn, lòng ghen tỵ nổi lên thì lại không được rồi.”
Thượng Dương nói: “Ghen tỵ là một loại tình cảm bình thường của con người, cô ta cũng không làm ra điều gì tổn thương đến Nghê Xuân Hiểu, bản thân cô ta chỉ âm thầm mất cân bằng về mặt tâm lý, cũng coi như là không có ác ý nghiêm trọng đi.”
Kim Húc nói: “Đúng.

Chính là, nếu có người hữu tâm muốn lợi dụng lòng ghen tỵ chưa đến mức độ ác ý này để tổn thương cô ta, vậy thì người hữu tâm đó thật sự là có ác ý rồi.”
Thượng Dương: “……”
Anh rốt cuộc cũng nghe hiểu ám chỉ của Kim Húc, không tự chủ được mà lạnh sống lưng.
Nếu đúng như Kim Húc suy đoán, người đứng sau lưng đạn mạc đó chính là Phàn Tinh, là cô cố tình kích động cảm xúc vốn dĩ đã vô cùng ghen tị của Nhạc Hiểu Văn đối với “Xuân Mai”, vậy thì cô làm như thế vì mục đích gì?
Sẽ chỉ vì muốn chọc tức tiểu tam đã chen chân vào cuộc hôn nhân hạnh phúc của mình sao?
Hay là……
Việc Nhạc Hiểu Văn tái nghiện ma4 túy trong khoảng thời gian gần đây, có liên quan đến cảm xúc tiêu cực này hay không?
Suy nghĩ đến loại khả năng này khiến cho Thượng Dương cảm thấy không thể nào tưởng tượng nổi, cộng thêm khó có thể tin.
Sẽ có chuyện như thế thật sao?
Phàn Tinh sư tỷ có thể làm ra loại chuyện này sao?
Tại sao cô lại biết nhất định có thể thành công chứ?
Thượng Dương nói: “Nếu là sư tỷ gửi đạn mạc trong video của Nhạc Hiểu Văn, nhất định đã sớm bị công an phát hiện rồi.”
Anh giống như là tự thuyết phục bản thân mình vậy, cường điệu nói: “Phải xác minh tài khoản mới gửi được đạn mạc.”
Kim Húc duỗi tay nhéo má của Thượng Dương, giống như là đang trấn an.
Hai người họ đều biết, phản bác của Thượng Dương hoàn toàn không có tác dụng gì cả.
Thân phận được xác nhận qua đạn mạc kia là vật chết, ngồi trước bàn phím mới là người sống.
Đúng 10 giờ.

Họp qua mạng.
Hai đại diện của Tổ Chuyên Án chịu trách nhiệm về vụ án của nữ võng hồng Nhạc Hiểu Văn bị giết dự thính ở bên kia.
Một người trong đó chính là vị sư huynh cùng đại học mà Viên Đinh đã từng nhắc đến, là bạn học cùng khóa với Thượng Dương và Kim Húc, họ Cao.
Vì là bạn học cùng khóa, nên công an Cao chào hỏi hai người họ trước, sau đó mới giới thiệu công an Lý, khoảng chừng 50 tuổi, mang cảnh hàm và chức vụ cao hơn ở bên cạnh.
Kim Húc vội cúi chào, hướng cấp trên chào hỏi.
Thượng Dương thì lại trong lòng lộp bộp một cái.
Từ nhỏ anh đã biết vị công an Lý này a.

Là hàng xóm trước đây trong đại viện công an của nhà anh.

Nếu không phải Tổ Chuyên Án họp qua mạng, thì khi gặp mặt trực tiếp, anh còn phải gọi người ta một tiếng chú đi.
Chuyện này tám phần là xong rồi, hoặc là sắp chọc đến ba anh luôn rồi.
Còn khi ba anh nghe được tiếng gió, sẽ tự não bổ ra phiên bản gì, sẽ cho rằng anh chạy tới Tây Bắc để làm cái gì…… Thôi, tùy tiện đi, mặc kệ nó.
Vấn đề trước mắt chính là, đại diện họp qua mạng với hai người họ lại là công an Lý, điều này chứng mình Tổ Chuyên Án rất coi trọng điểm khả nghi mà bọn họ đã đưa ra.
Coi trọng chính là con dao hai lưỡi, nếu có thể hiệp trợ kết thúc vụ án này tốt đẹp, thì cũng coi như là làm không công.

Chính là, nếu không giúp đỡ được gì mà còn làm loạn thêm…… Bản thân anh có như thế nào ngược lại cũng không sao cả, nhưng Kim Húc có thể sẽ gặp phiền toái rồi.
“Nguồn phát tán đạn mạc trong video của người chết mà các anh đã tra xét.” Công an Cao nói, “Bên Cục hình sự nói đã gửi kết quả cho các anh rồi, có phát hiện gì mới không?”
Thượng Dương: “……”
Anh có hơi hốt hoảng, đứng hình trong chốc lát.
Kim Húc cho rằng Thượng Dương chỉ là trong lòng còn chưa tiếp nhận được suy đoán vừa rồi, nên liền nói với anh ta: “Những đạn mạc đó đều là bị mua, đến từ những tài khoản được chứng thực khác nhau, muốn truy tìm được người mua vốn dĩ cần phải có một khoảng thời gian……”
Hắn nhìn nhìn Thượng Dương, mới nói tiếp: “Trùng hợp chính là, nhóm cà số liệu để kiếm chác lợi ích, tháng trước vừa lúc bị bộ phận công an An ninh mạng của thủ đô, phối hợp với công an tỉnh nào đó triệt phá.

Những cuộc giao dịch bất hợp pháp của nhóm người này đều có bản sao lưu, nên đã chứng thực được là có khách hàng mua đạn mạc, yêu cầu cà đạn mạc có biệt danh của Nghê Xuân Hiểu ở trong mấy kỳ đăng video mới nhất của Nhạc Hiểu Văn .”
Công an Cao cùng công an Lý lộ ra vẻ kinh ngạc, đều có điểm nghi hoặc.
Kim Húc nhìn Thượng Dương ra hiệu, ở đây, chức vụ của hắn là thấp nhất, nếu cứ giành nói chuyện thì không quá thích hợp.

Huống chi, có một số việc hiện tại mới chỉ là suy đoán, còn cần phải đối chiếu một chút với manh mối thực tế mà Tổ Chuyên Án tìm được.
Mà trong lòng của Thượng Dương vẫn còn điểm nghi ngờ, cho nên liền hỏi cái khác trước, nói: “Ngày hôm qua, tôi có nhờ người trong Tổ Chuyên Án điều tra về hoạt động của người bị tình nghi trong tháng chín, có tra được cái gì không?”
Biểu cảm của công an Cao có chút vi diệu, anh ta là người có kinh nghiệm điều tra phá án, cũng là sư đệ của Phàn Tinh, còn biết năm đó Phàn Tinh và Kim Húc đã từng quen nhau.
“Việc này nói đến còn rất phức tạp.” Công an Cao nói, “Phàn Tinh…… trong camera an ninh trước cửa nhà sư tỷ, nội dung video tháng chín đã bị đổi mới, camera an ninh ngoài cổng nhà trẻ đều quay được cảnh chị ấy đến đón con đúng giờ mỗi ngày.”
Trong lòng Thượng Dương lại dâng lên một chút hy vọng.
Nhưng câu tiếp theo của công an Cao chính là: “Không tra được hết camera anh ninh, lượng công việc quá lớn, chúng tôi liền xuống tay từ xe của sư tỷ, quả thực đã phát hiện ra điểm đáng ngờ.

Hoạt động trong tháng chín của chị ấy có chút không bình thường .”
Qua vài tháng, rất nhiều camera an ninh sẽ được thay thế bởi nội dung mới, cũng giống như ký ức không vững chắc của nhân viên liên quan vậy.
Cuối cùng, vị đồng nghiệp trong Tổ Chuyên Án này mới nghĩ đến một bước đột phá mới, đó chính là thẻ nhiên liệu của Phàn Tinh.
Thẻ của Sinopec là hệ thống tên thật, một thẻ tương ứng với một xe, chỉ có xe có thẻ mới có thể được sử dụng để đổ nhiên liệu.
Phàn Tinh thường đổ nhiên liệu cách từ mười đến mười lăm ngày một lần, trong mười ngày từ cuối tháng 8 đến giữa tháng 9, tần suất đổ nhiên liệu của cô đã thay đổi thành từ bốn đến bảy ngày, nhưng vẫn cứ thêm nhiên liệu 500km mỗi lần.
Xe của cô chưa từng được đưa đi sửa chữa, thẳng cho đến khi vụ án xảy ra thì xe vẫn hoạt động bình thường, chứng minh là xe không phải bị hỏng hóc.
Như vậy đã chứng minh được, trong hơn mười ngày đó, cô đã lái xe nhiều hơn gấp đôi quãng đường bình thường.
Thượng Dương khó hiểu nói: “Đây là ý gì? Chị ấy đã lái xe đi đâu?”
“Không xác định được.” Công an Cao tạm dừng một chút, mới nói, “Chính là chúng tôi còn có phát hiện khác.”
Hơn bốn giờ chiều cùng ngày hôm đó.
Phàn Tinh mua bánh mì bơ ở một tiệm bánh cách xa nhà và trường mẫu giáo, có quét mã lưu lại nhật ký thanh toán.
Cùng một ngày, cũng hơn bốn giờ chiều, trước sau cách nhau không đến năm phút, còn có một người cũng đến tiệm bánh đó mua bánh.
“Nhạc Hiểu Văn?” Kim Húc nói.
Công an Cao gật gật đầu: “Đúng vậy, là cô ta.”
Kim Húc nói: “Cho nên, trong mấy ngày đó, Phàn Tinh là đang theo dõi Nhạc Hiểu Văn đi.”
Thượng Dương: “……”
Anh nghe ra được Kim Húc là đang trần thuật mà không phải là đặt nghi vấn, điều này chứng minh, Kim Húc vẫn luôn rất nắm chắc, tuy luôn nói tất cả chỉ mới là hoài nghi, nhưng thật ra những hoài nghi này đều đã mười phần nắm chắc.
Công an Lý vẫn luôn không mở miệng nói: “Hoài nghi của các cậu đối với Phàn Tinh là chính xác.”.
 
Kim Gia Hiên Đi Nơi Nào
Chương 67: Còn Không Xa Nữa Có Thể Đạt Được Điểm Tuyệt Đối Rồi!!!


Sau khi Tổ Chuyên Án nhận được phản ánh của Thượng Dương thông qua Cục điều tra hình sự, trải qua quá trình điều tra từ nhiều mặt, hiện giờ đã có thể xác định, Phàn Tinh đúng thật là có hiềm nghi trong vụ án của nữ võng hồng bị giết.
Vị cựu công an này đã nói dối mọi người, cô che giấu sự thật về việc đã sớm phát hiện ra chồng mình ngoại tình.
Bốn tháng trước, cô thông qua việc theo dõi đã xác định được đối tượng ngoại tình của chồng mình là “Điềm Nhạc Điềm” tức Nhạc Hiểu Văn, hơn nữa còn vô cùng có khả năng là cô đã từng có tiếp xúc chính diện với Nhạc Hiểu Văn, thậm chí còn nổi lên xung đột.
Hai người các cô xuất hiện ở cùng một tiệm bánh trong cùng một khoảng thời gian, mấy ngày sau, Nhạc Hiểu Văn liền công khai gây chiến với “Nội trợ toàn chức’’ trong video của chính mình.
Từ lúc đó, trong video của Nhạc Hiểu Văn bắt đầu lục tục xuất hiện IP không rõ, cố ý cà đạn mạc có liên quan đến “Xuân Mai”.
“Nhà buôn” cà lượt tương tác cùng cà đạn mạc đã sa lưới, từ bản sao lưu giao dịch với “Khách hàng” của bọn họ, đã xác định được người mua những đạn mạc đó chính là Phàn Tinh.
Những đạn mạc kia có thể xem như một loại phản kích của Phàn Tinh đối với video “Nội trợ toàn chức” trước đó.
Có lẽ là bị những đạn mạc đó ảnh hưởng, hơn nữa, Nhạc Hiểu Văn vốn đã có tiền sử sử dụng m4 tuý và bệnh trầm cảm nhẹ, cho nên đã tái nghiện m4 tuý thêm một lần nữa.
Cảm xúc của cô ta bị m4 tuý chi phối, cứ lặp đi lặp lại như thế, tính tình càng ngày càng trở nên nóng nảy, điều này trực tiếp làm cho Cố Thiên Kỳ phản cảm, càng muốn chia tay với cô ta.
Cuối cùng dẫn đến một hồi bi kịch kia.
Công an Cao nói: “Cố Thiên Kỳ vẫn luôn kiên quyết nói là gã chỉ lỡ tay gi3t ch3t Nhạc Hiểu Văn.”
“Rốt cuộc là có phải lỡ tay thật hay không?” Thượng Dương cũng rất tò mò vấn đề này.
Sau khi Cố Thiên Kỳ sa lưới, bị thẩm vấn mấy lần, trước khi có kết quả xét nghiệm tóc, phát hiện gã có liên quan đến m4 tuý, thì vẫn luôn có chút chi tiết mơ hồ không rõ.
Về sau, có bằng chứng xác nhận gã có liên quan đến m4 tuý thì ngược lại tất cả đều được thông suốt.
Buổi tối ngày xảy ra vụ án, Cố Thiên Kỳ hẹn hò, yêu đương vụng trộm với người chết Nhạc Hiểu Văn ở ngay lầu trên căn hộ của cô ta.
Vừa mới bắt đầu, bầu không khí còn thật không tệ, hai người họ còn phát sinh quan hệ.

Sau khi xong việc, Nhạc Hiểu Văn đi tắm, còn Cố Thiên Kỳ thì hút một điếu thuốc.
Điếu thuốc kia là gã tiện tay lấy từ trong hộp thuốc của Nhạc Hiểu Văn, ngày thường, Nhạc Hiểu Văn đã có thói quen hút thuốc.
Lúc ấy, gã đã cảm thấy đầu óc choáng váng, nhưng lại suy nghĩ có lẽ là do công việc gần đây bận rộn quá, hơn nữa còn chưa ăn cơm chiều, cho nên bị tuột huyết áp, vậy nên gã cũng không để trong lòng.
Nhạc Hiểu Văn tắm rửa xong đi ra, lại bắt đầu nói này nói nọ, nói là hy vọng Cố Thiên Kỳ có thể ly hôn với vợ.
Cố Thiên Kỳ đang tùy ý qua loa lấy lệ với nhân tình của gã thì vợ là Phàn Tinh gọi video trò chuyện đến.

Gã vội vàng chấm dứt cuộc nói chuyện, trốn ra ban công gọi điện thoại lại, Phàn Tinh nói là đang dẫn con trai ra ngoài ăn cơm, bạn nhỏ muốn nói chuyện với ba ba.
Chờ dỗ con xong, gã lại nói với Phàn Tinh là trễ một chút nữa mới có thể về nhà, sau đó thì cúp điện thoại.
Bởi vậy, Nhạc Hiểu Văn lại bắt đầu âm dương quái khí, Cố Thiên Kỳ cũng đáp lại cô ta vài câu, cách nói chuyện có hơi khó nghe, nên đã chọc giận Nhạc Hiểu Văn.

Cô ta uy h**p Cố Thiên Kỳ, nói là, nếu còn không nhanh chóng ngả bài với vợ của mình, thì cô ta sẽ công khai trên mạng chuyện gã ngoại tình.
Cô ta biết chắc đây là điểm yếu chí mạng của Cố Thiên Kỳ nên đã dùng nó để uy h**p gã.

Bởi vì cô ta biết, công ty game mà gã đang làm quản lý cấp cao chuẩn bị được đưa ra thị trường, vào lúc này, tuyệt đối không thể có scandal được.

Cố Thiên Kỳ bị thái độ của cô ta chọc cho nổi điên, vì vậy đã cãi nhau với cô ta.
Trong quá trình cãi nhau, gã cảm thấy đầu óc của mình thật choáng váng, không biết làm sao lại tát Nhạc Hiểu Văn một cái.

Nhạc Hiểu Văn vô cùng phẫn nộ, nhào lên cấu xé gã, cào vào mặt và cổ của gã.

Lúc này, gã chỉ cảm thấy mình đầu nặng chân nhẹ, không đứng vững được.

Khi bị Nhạc Hiểu Văn đẩy ngã, té xuống bên cạnh bàn thì thuận tay quơ lấy một thứ gì đó ở trên bàn……
Nhạc Hiểu Văn ngã xuống đất, máu tươi ào ạt chảy ra từ ngực, thân thể co giật, trợn trừng đôi mắt, gian nan mà dùng một tia sức lực cuối cùng nhìn người đàn ông mới vừa rồi còn cùng cô ta quấn quít bên nhau.
Cố Thiên Kỳ bừng tỉnh lại thì phát hiện ra, đồ vật mà mình đang cầm trong tay lại là một con dao gọt hoa quả dài hơn 10cm, nó đã nhuộm đẫm máu tươi, lưỡi dao còn lóe lên ánh sáng sắc lạnh, lạnh thấu xương.
“Trước đó, chúng tôi còn hoài nghi là gã vì muốn được giảm nhẹ tội nên đã nói dối, nhưng vẫn không thông cho lắm.

Bởi vì việc gã hòa tan thi thể là sự thật đã định, dù là vô ý giết người hay là cố ý giết người thì cũng sẽ không ảnh hưởng đến việc cân nhắc mức hình phạt.” Cao cảnh sát nói.
“Tôi và công an Kim cũng đã thảo luận qua về vấn đề này,” Thượng Dương nói, “Hiện tại, Tổ Chuyên Án đã có phán đoán rõ ràng rồi sao?”
Công an Cao gật đầu, nói: “Vì gã đã hút một điếu thuốc của Nhạc Hiểu Văn vào buổi tối hôm đó, cho nên, dưới tác động xấu của m4 tuý, dẫn đến thần chí không rõ ràng, trong mơ hồ đã gi3t ch3t Nhạc Hiểu Văn, có thể nhận định đây là vô ý giết người.”
Kim Húc hỏi: “Nếu đã có kết quả kiểm nghiệm ra từ sợi tóc, vậy thì có lẽ gã cũng không phải chỉ mới hút qua một lần.

Thật sự đều là trong lúc vô ý sao? Nhạc Hiểu Văn có biết thuốc lá chứa m4 tuý của mình đã bị Cố Thiên Kỳ lấy hút hay không?”
Công an Cao nói: “Ngày xảy ra vụ án, là chính Cố Thiên Kỳ tự tay lấy, chẳng qua là gã không biết trong thuốc lá kia có dị vật.

Mấy lần trước thì là do Nhạc Hiểu Văn chủ động đưa thuốc cho gã.

Có thể thấy được, Nhạc Hiểu Văn là đang cố ý, cố tình muốn dụ dỗ Cố Thiên Kỳ hút loại thuốc lá có trộn lẫn m4 tuý này.”
Có khả năng Nhạc Hiểu Văn kia chính là đang hy vọng sau khi Cố Thiên Kỳ nghiện m4 tuý thì sẽ không thể nào rời khỏi cô ta được.

Hoặc cũng có thể là cô ta cố ý muốn trả thù Cố Thiên Kỳ vì đã không chịu nhanh chóng ly hôn vợ rồi cưới cô ta đi?
Ngoài trừ bản thân cô ta khi còn tại thế là biết rõ, thì hiện nay, đã không còn ai có thể biết được rốt cuộc là cô ta đã nghĩ như thế nào.
Thượng Dương nói: “Vậy có phải là đã có thể nhận định được vụ án giết người này không liên quan trực tiếp đến Phàn Tinh hay không? Chị ấy theo dõi Nhạc Hiểu Văn và Cố Thiên Kỳ cũng chỉ vì muốn xác định rõ nữ võng hồng kia có thật là đã ngoại tình với chồng của mình hay không đi.

Nhạc Hiểu Văn đã là tiểu tam lại còn trắng trợn khiêu khích chị ấy.

Cho nên chị ấy thật nổi giận.

Mất lý trí mà mua đạn mạc cà tên võng hồng đối thủ của Nhạc Hiểu Văn nhằm mục đích là đối phó với cô ta.

Đương nhiên việc mua đạn mạc này là hành vi trái pháp luật.

Sau khi Cố Thiên Kỳ bị bắt, chị ấy cũng đã nói dối với công an việc mình không biết chồng đã ngoại tình.”
Anh mang theo một chút mong đợi hỏi: “Hẳn là… như vậy đi?”
Mức độ phạm pháp của những hành vi đã liệt kê ra vừa nãy, tất nhiên đều là không đúng, nhưng tính nguy hại đều không lớn, thời gian truy cứu trách nhiệm cũng có hạn, nói trắng ra chính là người vợ danh chính ngôn thuận đấu với tiểu tam bình thường mà thôi.
Ngoại trừ tính chất nghiêm trọng khi cho lời chứng gian dối với công an, thì các mặt khác đều xem như có thể tha thứ về mặt tình cảm.
Thượng Dương chính là nghĩ như vậy, hai vị đại biểu của Tổ Chuyên Án bên kia còn chưa nói cái gì, anh đã phát hiện ra Kim Húc bên cạnh đang nhíu mày.
“Cố Thiên Kỳ còn khai cái gì khác không?” Biểu tình của Kim Húc ngưng trọng hỏi, “Hoặc là nói, gã còn có cái gì nên khai mà không chịu khai?”
Trái tim của Thượng Dương bỗng nhiên trầm xuống.

Còn có khả năng khác, nếu không, Kim Húc cũng sẽ không hỏi như vậy.
Công an Cao và công an Lý liếc mắt nhìn nhau, là đang trao đổi ánh mắt, thảo luận xem điều không thể nói và có thể nói là bao nhiêu.
Kim Húc đột nhiên nói: “Tôi có việc cần phải nói rõ ràng một chút, tôi và Phàn Tinh đã chia tay nhau hơn mười năm, sau khi tốt nghiệp chưa từng gặp mặt lại, cũng không có bất kỳ sự liên hệ nào.”
Công an Cao lộ vẻ xấu hổ.

Anh ta cũng xem như là người biết chuyện, quan hệ của Phàn Tinh và Kim Húc chính là do anh ta để lộ ra.
Thượng Dương đè nén sự bất an xuống, hùa theo nói: “Cũng đừng đề phòng người một nhà.

Nếu công an Kim có tư tâm khác thì đã không nói ra nghi ngờ của mình trước, tôi cũng đã nói rồi, là anh ấy hoài nghi Phàn Tinh nên mới tìm tôi nói ra, tôi không có loại thận trọng này đâu.”
“Không phải là đề phòng Tiểu Kim, chẳng qua là làm theo quy định mà thôi, hiện tại, cuộc họp này diễn ra cũng đã là đặc sự đặc hữu (*).” Công an Lý mở miệng nói, “Vậy để tôi nói đi, Cố Thiên Kỳ còn có lời khai chưa rõ ràng, là về… vấn đề gã làm sao lại nghĩ đến việc dùng axit clohidric đậm đặc để hòa tan thi thể.”
(*)Những điều đặc biệt phải được xử lý theo một cách đặc biệt.
Từ khi Cố Thiên Kỳ sa lưới đến bây giờ, gã đối với việc sau khi bản thân giết người, rồi làm sao lại nghĩ đến việc phải dùng axit clohidric để hòa tan thi thể, gã đã sửa lại lời khai hai ba lần rồi.
Gã là một quản lý cao cấp trong một công ty game, từng là một học bá trong một trường nổi tiếng, chưa từng có tiền án tiền sự, cũng không có khuynh hướng bi3n thái.

Sau khi gi3t ch3t tình nhân của mình xong, thì đã sử dụng thủ đoạn hiếm thấy là dùng axit clohidric đậm đặc để hòa tan thi thể, muốn hủy thi diệt tích.

Chẳng những gã đã nghĩ ra được cách này trong một khoảng thời gian ngắn, hơn nữa, thao tác hoàn thành còn rất nhanh nhẹn, có thể so sánh với sát thủ bi3n thái?

Lúc vừa bắt đầu lấy lời khai, gã đã nói là do mình xem phim, hỏi gã là phim gì thì gã lại đổi thành đọc tiểu thuyết, còn tên của tiểu thuyết là gì thì “Không nhớ rõ tên sách”.
Sau đó lại trải qua vài lần thẩm vấn của công an, gã bị hỏi đến chống đỡ không được, cuối cùng không ngờ lại đổi lời khai, nói là đã từng xem qua tin tức ở nước ngoài, còn tin tức ấy là phát lúc nào, gã lại nói năng thận trọng, không trả lời được.
Đây là tất cả lời khai của Cố Thiên Kỳ về vụ án này, làm người khác không khỏi phải cân nhắc lại một lần nữa.
Rõ ràng là có vấn đề.
Kim Húc thấy Thượng Dương không nói lời nào, nên chủ động giành quyền phát biểu, trực tiếp hỏi: “Hiện tại là đang hoài nghi, Phàn Tinh có hiềm nghi xúi giục Cố Thiên Kỳ hủy thi diệt tích sao?”
Biểu tình của Thượng Dương khẽ biến đổi, sẽ là như thế sao?!
Công an Lý nói: “Đây cũng là mục đích cuối cùng mà chúng tôi mời hai cậu kết nối từ xa với cuộc họp này.”
Nửa giờ sau, cuộc họp qua mạng với đại biểu Tổ Chuyên Án kết thúc.
Sau khi tắt video, Kim Húc thở dài thật mạnh một tiếng, tuy rằng đạo đức nghề nghiệp yêu cầu hắn cần phải nghi ngờ mọi thứ, nhưng tận sâu trong lòng, hắn cũng không muốn nhìn thấy hướng đi của vụ án lại chuyển biến thành như thế này.
Thượng Dương cúi đầu, mím chặt môi, anh đang rất khổ sở.
Kim Húc hỏi: “Em gọi điện thoại cho Phàn Tinh, hay là để anh gọi?”
Thượng Dương: “……”
Công an Lý là hy vọng hai người bọn họ có thể dùng giao tình đặc biệt của mình với Phàn Tinh, mà khuyên bảo cô chủ động phối hợp với công an điều tra.
Tổ Chuyên Án đã nắm giữ chứng cứ xác thực, đánh phá vỡ lời khai gian dối ban đầu của Phàn Tinh, hiện tại, nếu cô chủ động phối hợp điều tra, thì đối với cô mà nói chính là lựa chọn tốt nhất.
Kim Húc nhìn anh một lát, bất đắc dĩ nói: “Em như vậy, sẽ khiến anh cảm thấy là mình đã làm sai, ngay từ lúc bắt đầu, anh không nên đưa ra điểm nghi ngờ này đó.”
“Em không có ý này.” Thượng Dương ngẩng đầu, đôi mắt có hơi đỏ, lại nhấp nhấp môi, cuối cùng nói, “Do em cảm thấy trong lòng khó chịu thôi.”
Kim Húc tới gần bên cạnh anh thêm một chút, nhìn thẳng vào đôi mắt anh, nói: “Vậy phải làm sao bây giờ? Anh có thể làm gì cho em?”
Trong lòng Thượng Dương tràn đầy cảm xúc phức tạp, mỗi lần bị Kim Húc nhìn thẳng vào mắt nói chuyện như vậy, anh liền không khống chế được mà muốn làm nũng với người ta, nhẹ giọng nói: “Muốn anh ôm em một cái.”
Kim Húc liền ôm anh vào ngực, Thượng Dương đem mặt chôn ở trên vai của Kim Húc.

Kim Húc lại hôn hôn vành tai của anh, nhẹ giọng nói vài câu an ủi anh.

Chính là lời nói ra lại chẳng đâu vào đâu, càng ngày càng kỳ cục.
“Chỉ bảo anh ôm một cái thôi, chứ không bảo anh nổi lên phản ứng.” Thượng Dương chỉ đành nhắc nhở hắn đừng có mà tiếp tục chạy lệch đường ray như vậy.
Bất quá, ý đồ của Kim Húc cũng chỉ là muốn chọc ghẹo cho anh cao hứng lên một chút mà thôi, bèn đề nghị: “Bằng không, em đừng đi, tự anh sẽ đến gặp mặt Phàn Tinh.”
Thượng Dương nói: “Không được.”
Đây không phải chỉ là một cuộc nói chuyện bình thường, mà còn có thể liên quan đến vấn đề thu thập bằng chứng, hai người trở lên mới có tác dụng.

Huống chi Kim Húc và Phàn Tinh còn có một tầng quan hệ đặc thù như vậy, một mình hắn đi càng không thích hợp.
Thượng Dương an tĩnh một lát, không nghĩ ra sẽ gọi cuộc điện thoại này như thế nào, tâm lý có hơi trốn tránh, hỏi: “Anh nói bé có ghét em không?”
“Không đâu,” Kim Húc nói, “Cô ấy cũng không phải trời sinh đã là tội phạm, người làm sai chuyện dưới cơn xúc động nhất thời thường sẽ rất mờ mịt.

Cô ấy cũng không hy vọng mình sẽ phải tiếp tục sống trong mớ hỗn độn đó nữa, em chính là đang giúp cô ấy trở lại con đường đúng đắn.”
Thượng Dương trầm mặc trong chốc lát, mới nói: “Em biết em không làm sai, anh cũng không.

Em không phải nói sư tỷ, mà là nói con trai của chị ấy.

Bé cũng có đủ lập trường để ghét em.”
Kim Húc: “……”
Thượng Dương nói: “Nếu sư tỷ thật sự đã làm chuyện đó, thì bạn nhỏ phải làm sao bây giờ?”
Tội xúi giục cũng là đồng phạm, người xúi giục cùng người bị xúi giục sẽ bị nhận định cùng tội, chịu mức trừng phạt ngang nhau.
“Nếu không chúng ta đừng đụng vào.” Kim Húc nói, “Ai thích quản thì quản, chúng ta cũng không phải là Tổ Chuyên Án, không liên quan đến chúng ta.”
Thượng Dương: “……”
Anh làm sao lại không biết Kim Húc đây là đang ăn nói lung tung để chọc cho anh cảm thấy thoải mái hơn, chứ Kim Húc sẽ không thể mặc kệ chuyện này được.
Kim Húc nói: “Sợ bị xử phạt thì anh sẽ đưa em đi trốn, chúng ta cứ tìm một nơi không người mà trốn thôi.”
Thượng Dương nói: “Trốn đi làm gì?”
“Làm người yêu.” Kim Húc nói, “Từ khi có người yêu, mấy chuyện khác không còn ý nghĩa gì.”
Thượng Dương nói: “Anh nói chuyện đứng đắn chút đi.”
Kim Húc không bớt chút nào, còn hỏi thăm tới cái khác, nói: “Công an Lý của Tổ Chuyên Án kia, có phải là quen em hay không? Là người quen của ba em?”
“Anh nhìn ra à?” Thượng Dương không cho hắn ôm, ngồi xuống, hỏi, “Cục phó Kim khẩn trương sao? Chú Lý là công an hình sự lão làng, chuyện của em với anh, nhất định không thể gạt được ông ấy đâu.”
Kim Húc nhướng mày nói: “Ông ấy sẽ báo cáo cho ba em biết à?”
Thượng Dương nói: “Không biết, dù sao thì ba em không quản được, em cũng không nghe ông ấy.

Anh sợ ông ấy sao?”
Khi anh hỏi câu này, chính mình cũng nghĩ không ra Kim Húc sẽ trả lời như thế nào.
Nói sợ hoặc không sợ ba anh, đều không phải đáp án mà anh thích, đều thiếu chút ý nghĩa.
Kim Húc vẻ mặt không sao cả mà trả lời nói: “Anh không sợ ai cả.”
Hắn có một loại mị lực kiêu ngạo cùng bất cần.
Thượng Dương cười một cái, người này không chỉ mở đề thi theo kiểu mình thích, mà còn có thể điền chính xác vào chỗ trống đề bài mà ngay đến giám khảo cũng không biết làm.
Còn không xa nữa là có thể đạt được điểm tuyệt đối rồi đó, cục phó Kim!
“Không tồi.” Thượng Dương thuận thế nói, “Hay là anh liên hệ Phàn Tinh sư tỷ đi, hẹn chị ấy đi ăn một bữa cơm.

Em bí quá, sợ sẽ lộ ra sự sợ hãi trong điện thoại, mức độ thông minh của chị ấy không khác anh lắm, em vừa nói ra là sẽ bị chị ấy đoán ra được là chúng ta tìm chị ấy làm gì.

Một khi phòng tuyến tâm lý đã thành lập, thì lời nói khách sáo cũng sẽ rất khó khăn.

Anh cẩn thận một chút.”
Kim Húc nói: “Không cần như vậy đâu, khi cô ấy nhận được cuộc điện thoại này, là có thể đoán được cô ấy đã bị hoài nghi rồi, chúng ta chắc chắn là đến để điều tra cô ấy.”
Thượng Dương sợ hãi nói: “Chị ấy…… nhạy bén như vậy ư?”
“Em ngốc quá.” Kim Húc nửa oán giận nửa bất đắc dĩ nói, “Chúng ta là một đôi nam nam đang yêu xa, kéo dài qua nửa cái bản đồ Trung Quốc mới gặp mặt ở chỗ này, tổng cộng chỉ có thể hẹn hò không đến ba ngày, lại còn có thời gian tìm phụ nữ đi ăn cơm à.

Loại chuyện này, ngoại trừ vì điều tra phá án, người bình thường có thể làm được chắc?”.
 
Kim Gia Hiên Đi Nơi Nào
Chương 68: Một Viên Kẹo Trần Bì!!


Cuối cùng vẫn là Kim Húc gọi điện thoại cho Phàn Tinh, hẹn cô ra gặp mặt.
Ngoài dự kiến của Thượng Dương, Phàn Tinh không do dự mà liền đồng ý ngay, hơn nữa còn nói, đây là quê của cô, cho nên cô sẽ chọn địa điểm gặp mặt.
Chạng vạng, Kim Húc và Thượng Dương đi đến địa điểm mà Phàn Tinh đã chọn.
Đây là một nhà hàng kiểu Pháp, trang hoàng hoa lệ có giá cả đắt đỏ, không nhiều khách lắm.
Sau khi ngồi xuống, Thượng Dương gọi hai ly nước trước.
Kim Húc nhìn giá cả trong thực đơn, chờ sau khi nhân viên phục vụ rời khỏi, hắn nhìn Thượng Dương nói: “Anh cũng không biết nhân dân trong tỉnh của anh lại còn có tiền như vậy.”
Thượng Dương nói: “Vị này cũng thuộc về giới thượng lưu ở Bắc Kinh.

Người ta có tiền giống như Cố Thiên Kỳ, cũng phải một nắm như vậy.”
“Cuộc đời này của Cố Thiên Kỳ xem như là chấm dứt luôn rồi,” Kim Húc nói, “Gã có thể còn lại bao nhiêu tài sản?”
Thượng Dương nói: “Cụ thể có bao nhiêu thì cũng không biết, em có đến nhà anh ta, riêng căn nhà kia đã có giá trị hơn hai ngàn vạn rồi.”
Kim Húc khoanh tay cánh tay, suy tư một lát, nói: “Anh xem trên mạng nói, cha mẹ gã đều là giáo sư đại học, không cần dựa vào con trai để dưỡng lão, gã là con một, gã cũng chỉ có một đứa con trai.

Hiện tại gã xảy ra chuyện, chỉ cần Phàn Tinh không tái hôn, tài sản để lại có thể nói đều là của cô ấy và con trai, hai vợ chồng già sẽ không tranh giành với họ đâu.”
“Ý của anh là, sư tỷ vì tiền sao?” Thượng Dương không đồng ý, nói, “Sư tỷ không phải loại người này, nếu đúng là như vậy, chị ấy sẽ không kết hôn với Cố Thiên Kỳ, năm đó Cố Thiên Kỳ không có cái gì cả.”
Kim Húc luôn cầm thái độ bi quan đối với nhân tính của con người, vốn đang thực sự có ý này, nhưng không muốn vì cái này mà nảy sinh tranh luận với Thượng Dương, nên thay đổi lại cách nói: “Anh không phải nói cô ấy là loại người này, là nói dư luận có thể phảt, hơn nữa logic còn rất hài hòa.”
Nếu Phàn Tinh bị tiết lộ có liên quan đến vụ án, hướng đi của dư luận thực sự có khả năng sẽ là như vậy.
Phu nhân nhà giàu không đi làm phát hiện chồng ngoại tình, trăm phương ngàn kế tạo ra kế hoạch “phạm tội hoàn mỹ” như vậy.
Tiểu tam chết không toàn thây, người đàn ông ngoại tình còn chưa bị kết án nhưng ít nhất cũng sẽ bị kết án chung thân.
Bản thân cô rút lui an toàn, thừa hưởng hết tất cả tài sản của chồng trước, cùng với sự đồng cảm khắp thiên hạ.
Đáng tiếc bị công an điều tra ra được, cuối cùng khó thoát khỏi lưới pháp luật.
“Nếu đây là nữ chính không phải chịu trách nhiệm thực sự trong tiểu thuyết sảng văn hoặc là phim truyền hình mà nói,” Thượng Dương thở dài, tâm tình phức tạp mà nói, “Chị ấy có thể rút lui an toàn thì cũng có thể xem như là kết thúc rồi.”
(*) Sảng văn(爽文): nghĩa là văn chương thoải mái, hài hước, vui vẻ
Kim Húc việc nào ra việc đó nói: “Thật ra tính cách Phàn Tinh lại phù hợp với thiết lập của vai chính …… Cho nên anh cảm thấy có hơi kỳ quái.”
Thượng Dương nói: “Kỳ quái quái ở đâu?”
Kim Húc nói: “Hại chết tiểu tam rồi hại vào đến tra nam, cô ấy còn có thể có được tất cả tài sản.

Phương án phạm tội có kế hoạch chu toàn như vậy, gần như không chê vào đâu được, tại sao cô ấy không chờ thêm một chút nữa hãy ra tay chứ?”
“Chờ cái gì?” Thượng Dương vẻ mặt mê mang.
“Chờ công ty Cố Thiên Kỳ được đưa ra thị trường,” Kim Húc nói, “Anh nhớ rõ nói gã là thành viên nòng cốt trong nhóm gây dựng sự nghiệp, có cổ phần ban đầu.

Nếu anh là Phàn Tinh thì sẽ chờ đưa ra công ty thị trường, sau đó mới xui khiến gã ra tay giết tiểu tam, nếu không thì không phải là đã bị tổn thấtt lớn rồi sao?”
Thượng Dương sửng sốt, nói: “Chuyện này…… Viên Đinh từng nói bát quái với em một câu, nói nếu công ty game thuận lợi đưa ra thị trường thì tài sản của Cố Thiên Kỳ có thể lên đến hơn trăm triệu, là USD đấy.”
Kim Húc: “……”
Thượng Dương cũng nghĩ nghĩ, thấp thỏm nói: “Điều này có thể chứng minh có thể nói rõ từ khía cạnh khác, khả năng sư tỷ liên quan với vụ án giết người này cũng không lớn như Tổ Chuyên Án nghĩ vậy?”
“Khó nói lắm, cũng có thể là chuyện tới trước mắt, mất khống chế.” Kim Húc rất cố thái độ thù địch đối với những người giàu có, bị giá trị con người “hơn trăm triệu USD” kia làm tổn thương nghiêm trọng, mặt không cảm xúc nói, “Anh lười lại nghĩ đến loại logic có bug hay không, hệ rau hẹ như anh không xứng phá vụ án này.”
Lúc này Thượng Dương nhìn thấy Phàn Tinh từ cửa tiến vào, vội thấp giọng nhắc nhở Kim Húc, nói: “Dựa vào anh đấy, em hỏi không ra đâu.”
Kim Húc trả lời về một câu: “Hiểu rồi, vai ác để anh, phần lừa tình để em đó.”
Thượng Dương phát hiện Kim Húc quả thực chính là nhà tiên tri, ví như Kim Húc nói, khi Phàn Tinh nhận được điện thoại là có thể đoán được mục đích của hai người bọn họ là đang muốn điều tra cô.

Vốn dĩ anh còn nghĩ, Phàn Tinh không đến mức nhạy bén như vậy, quen biết một hồi, còn có chút đã buông tình cảm gút mắt, hẹn ăn bữa cơm, cũng không phải là hành động gì quá khác người.
Nhưng hiển nhiên, Phàn Tinh liền có nhạy bén như vậy.
Hơn nữa Phàn Tinh lại cũng không tính toán loanh quanh lòng vòng với bọn họ.

Cô ngồi xuống vị trí đối diện hai người bọn họ, gọi một ly đồ uống, sau đó dặn dò nhân viên phục vụ nói bàn này có việc muốn nói, hy vọng đừng bị quấy rầy.
Khí tràng lộ ra từ biểu tình và cả người của cô đã làm cho Thượng Dương hiểu rõ, ‘’chuyện’’ mà sư tỷ chuẩn bị nói với bọn họ, chính là ‘’chuyện’’ mà bọn họ chuẩn bị nói.
“Chúng ta nói thẳng đi, nói xong tôi còn phải chạy về nhà ăn cơm tối với ba mẹ và con trai tôi nữa.” Cô đi thẳng vào vấn đề, nhưng so với lúc trước thì đã lãnh đạm hơn rất nhiều, nói, “Tôi cảm thấy hai người cũng không có lòng muốn ăn một bữa cơm với tôi đâu.”
Cô quả thực đã đoán được ý đồ hai vị công an sư đệ này bỗng nhiên tìm cô.
Thượng Dương tâm tình phức tạp, có hơi không biết nên đối mặt với sư tỷ đã chuyển biến thay đổi thái độ, không còn hòa ái dễ gần như trước thế nào.
Kim Húc nhìn anh một cái rồi chuyển hướng Phàn Tinh, lấy một loại ngữ khí không nên xuất hiện vào lúc này, nói: “Vậy em nói trước một chút đi.”
Thượng Dương: “……”
Phàn Tinh cũng sửng sốt.
Ngữ khí này, là ngữ khí hỏi người bị tình nghi.
Trên mặt Phàn Tinh hiện lên vài phần đỏ ửng, là tức giận vì lòng tự trọng bị tổn thương gây ra.
Lý trí của Thượng Dương biết Kim Húc làm như vậy là đúng, nhưng về mặt tình cảm cũng hiểu cho cảm nhận của Phàn Tinh lúc này, Kim Húc là người mà cô từng thích, có thể còn là mối tình đầu của cô nữa.
“Sư tỷ,” Thượng Dương mở miệng nói, “Chúng em hy vọng có thể nghe chị nói tình hình thực tế một chút, là muốn giúp chị.

Chị hẳn là cũng hiểu, nếu chỉ dựa vào suy đoán không có chứng cứ, chúng em sẽ không tìm đến chị rồi.”
Anh đang nhắc nhở Phàn Tinh, hiện tại lựa chọn phối hợp điều tra là công an cho cô cơ hội, chờ đến khi Tổ Chuyên Án tiến thêm một bước nắm giữ được chứng cứ xác thật, dù có trình bày thẳng thắn tình hình thực tế cũng đã muộn rồi.
Phàn Tinh chuyển tầm mắt từ trên người của Kim Húc sang Thượng Dương, nói: “Muốn nghe tình hình thực tế gì?”
Không đợi Thượng Dương mở miệng lần nữa, cô đã nói tiếp: “Tôi không nói thật, việc Cố Thiên Kỳ có tiểu tam ở bên ngoài, tôi đã sớm biết, tôi cảm thấy mất mặt, tôi không muốn thừa nhận, phùng má giả làm người mập, giả vờ bản thân sống rất tốt.

Nhưng khi xảy ra vụ án giết người này, tôi thậm chí còn không được tính là nhân chứng, chỉ là nói dối một chút trong biên bản lời khai, chủ nhiệm Thượng có thể phê bình tôi ba ngày ba đêm, tôi tiếp thu giáo dục là được rồi.”
Thượng Dương: “……”
Phàn Tinh đang trút giận lên anh, là mang cảm xúc bị Kim Húc làm cho tức giận trút hết lên trên người anh.
Anh ý thức được lúc này mà anh lại mở miệng, không ngoài tác dụng sẽ tiếp tục nhận cơn ph4t tiết cảm xúc của Phàn Tinh, có thể ngược lại sẽ liên lụy đến công việc đứng đắn, Phàn Tinh cũng không sẵn sàng phối hợp với câu hỏi của bọn họ.
Hơn nữa cô không phải đối tượng bị hỏi bình thường, bản thân cô cũng hiểu được kỹ xảo về phương diện này.
Nghĩ thông suốt một khoảng này, anh ý bảo Kim Húc lên đi, bản thân quyết định làm bông hoa trên vách tường.
Kim Húc như là đã sớm đoán được sẽ như thế, tự nhiên mà tiếp nhận cây gậy, lấy di động mở ghi âm rồi trực tiếp đặt lên bàn.
Phàn Tinh liếc mắt nhìn di động đang mở ghi âm kia một cái, ánh mắt có chút phức tạp.
Kim Húc nói: “Em làm sao phát hiện Cố Thiên Kỳ có người khác ở bên ngoài?”
Phàn Tinh nói: “Trực giác, phụ nữ chúng tôi rất nhạy cảm với chuyện ngoại tình.”
Kim Húc nói: “Vậy em đã tìm cách chứng thực sao?”
Phàn Tinh tạm dừng một chút, mới nói: “Đương nhiên.”
Cô theo dõi Cố Thiên Kỳ, phát hiện Cố Thiên Kỳ cùng ở bên nhau với một cô gái trẻ tuổi.
“Em theo dõi Cố Thiên Kỳ bao lâu?” Kim Húc hỏi, “Em biết cô gái kia là ai sao?”
“Khoảng một tuần.

Trước kia không quen biết, sau đó tìm thấy cô ta ở trên mạng thì phát hiện cô ta là một võng hồng.” Phàn Tinh nói.
“Sau đó thì sao? Em không áp dụng hành động gì sao?” Kim Húc nói.
“Không có.” Phàn Tinh nói.
Nhưng cô nhanh chóng liếc mắt nhìn Thượng Dương một cái, phát hiện biểu tình Thượng Dương khác thường, cô nhíu nhíu mày, nói: “Tôi từng đi gặp cô ta một lần, nói qua nói mấy câu.

Chỉ gặp mặt có một lần, đó là chuyện của vài tháng trước.”
Kim Húc nói: “Thời gian em nói chính là giữa tháng chín, địa điểm là tiệm bánh tên Paris Bagutte ở khu Triều Dương sao?”
Phàn Tinh cả kinh.
Lúc này Thượng Dương bất động thanh sắc, trong lòng cũng rất là khiếp sợ, sao Kim Húc có thể nói ra kết quả điều tra của Tổ Chuyên Án thế này?
Anh và Kim Húc đã thương lượng qua, cần phải dùng thái độ gì để nói chuyện.

Anh vốn dĩ nghĩ nên đóng vai không biết gì cả, nhưng ý tứ của Kim Húc lại ngược lại.
Kim Húc bảo anh thể hiện rõ thái độ “Chúng ta có chứng cứ” ra, khiến cho Phàn Tinh liếc mắt một cái liền hiểu rõ, nói dối không có lợi gì cho mình.
Cho nên khi Phàn Tinh có ý thức muốn dùng lời nói dối che giấu lời nói dối, hắn cố ý muốn để Phàn Tinh nhìn ra được, để cho Phàn Tinh hiểu rõ, bọn họ biết cô đang nói dối.
Đây cũng là một loại kỹ xảo thẩm vấn.

Chủ nhiệm Thượng không có công tác ở trên tiền tuyến cũng có thể hiểu được mục đích của việc này.
Chính là anh không hiểu được kỹ xảo của cục phó Kim.
“Phàn Tinh, anh khuyên em không nên làm những việc đấu tranh không cần thiết nữa.” Kim Húc nói, “Mấy cái camera trong ngoài của tiệm bánh đều quay được rành mạch rõ ràng, em chẳng những theo dõi Cố Thiên Kỳ, em còn theo dõi Nhạc Hiểu Văn, sau khi cô ta bước vào tiệm bánh, em cũng theo đi vào, em còn nói vài câu với cô ta, hai người đã nói cái gì?”
Thượng Dương thầm nghĩ, cameras gì chứ? Công an hình sự của Tổ Chuyên Án rõ ràng đã nói, camera bên trong và bên ngoài của tiệm bánh đều đã được che phủ bởi đoạn video mới, không xác định hai người phụ nữ này có gặp mặt hay không, chỉ có thể nhìn ra được từ lịch sử giấy tờ, hai người một trước một sau vào mua bánh mà thôi.
Nhưng rất nhanh, phản ứng Phàn Tinh đã chứng minh, vua chiêu trò thẩm vấn Kim Húc lại đâm trúng chân tướng một lần nữa.
“Tôi theo cô ta mấy ngày,” Phàn Tinh tin camera không bị che phủ, đại khái cũng sớm nghĩ đến chuyện này có khả năng sẽ bị bại lộ sớm, chuẩn bị để trả lời, “Vốn dĩ cho rằng cô ta ở trong căn nhà của Cố Thiên Kỳ thuê kia, kết quả phát hiện cô ta đã có bạn trai, còn cùng bạn trai thuê căn nhà ở ngay dưới lầu, hai người kia quả thực là bi3n thái.”
Kim Húc nói: “Em tìm cô ta nói cái gì?”
Phàn Tinh nói: “Nói ư? Tôi chỉ nói với cô ta, cô ta là người ghê tởm thế nào.”
Sau khi cô theo dõi Nhạc Hiểu Văn vài ngày thì phát hiện Nhạc Hiểu Văn đã có bạn trai chính thức.
Một ngày kia, Cố Thiên Kỳ cả đêm không về, cô kiểm tra camera hành trình trên xe của Cố Thiên Kỳ, biết Cố Thiên Kỳ đã qua đêm ở chỗ của nhân tình.
Buổi chiều ngày hôm sau, Nhạc Hiểu Văn ngày đêm đảo lộn ra cửa đi dạo, Phàn Tinh theo đuôi cô ta vào tiệm bánh mì kia.
Khi Nhạc Hiểu Văn chọn mua bánh mì thì đang nói chuyện WeChat với bạn trai chính thức, làm nũng nói linh tinh “Không dám ăn quá nhiều, béo sợ anh không thích em nữa”.
Giá trị đạo đức của Phàn Tinh ho4n toàn không cách nào hiểu được, không thể nhịn được nữa mà tiến lên, nói ra thân phận của chính mình, mắng hành vi không có đạo đức của Nhạc Hiểu Văn.
Kim Húc nói: “Sau đó thì sao?”
Phàn Tinh nói: “Không có sau đó, nói chuyện cũng chỉ gặp qua một lần kia, tôi cho rằng cô ta ăn mắng thì sẽ bớt lại, không ngờ vẫn còn tới lui với Cố Thiên Kỳ.

Tôi không có cách nào, chỉ đành phải mở một con mắt nhắm một con mắt.”
“Em không nghĩ tới ly hôn sao?” Kim Húc nói.
“Nói thì đơn giản lắm, sau khi ly hôn thì sẽ làm sao bây giờ?” Phàn Tinh nói, “Tôi có thể tùy tiện tìm công việc làm lại lần nữa, không đói chết là được rồi, nhưng con tôi thì không được, cái khác không nói, nó đang học ở nhà trẻ quốc tế, học phí một năm mười mấy vạn, tôi không kham nổi, Cố Thiên Kỳ thì có thể.”
“Cho dù ly hôn, em dẫn con đi, Cố Thiên Kỳ cũng phải chu cấp phí nuôi dưỡng, học phí lại đắc như vậy, gã cũng không thể nào không đưa.” Kim Húc nói.
Phàn Tinh nói: “Anh hoàn toàn hiểu được chi phí nuôi dạy một đứa trẻ ở Bắc Kinh.

Học phí mười mấy vạn, lớp học piano hai ngàn, chi phí ngày thường mua đồ chơi, ăn mặc …… Nói tóm lại như thế này, nó mới vừa tròn 6 tuổi, tiền tốn trên người nó cũng đủ để đặt cọc nhà ở trong khu Tam Hoàn đấy.”
Kim Húc: “……”
Thượng Dương cũng không nhìn được mà ghét người giàu trong một giây.
“Tôi cũng không phải không định ly hôn, vốn là nghĩ nên nhịn thêm mấy năm trước, đến lúc con trai lớn một chút, có thể ở ký túc xá trong trường học, cho dù không đi theo tôi cũng không chịu khổ gì, đến lúc đó sẽ nói chuyện ly hôn với Cố Thiên Kỳ.” Phàn Tinh nói, “Không nghĩ tới mới mấy tháng, Cố Thiên Kỳ lại làm ra chuyện này.”
Cô chỉ định thừa nhận một phần, chính là một phần cô không khai báo đúng sự thật việc mình đã sớm biết Cố Thiên Kỳ ngoại tình.
Kim Húc và Thượng Dương trao đổi một ánh mắt, điểm này bọn họ đã đoán trước được rồi.
Phàn Tinh cũng đủ nhạy bén, đã nhận ra tương tác giữa hai người, nhưng đây cũng là chỗ Kim Húc hy vọng cô phát hiện được.
Kim Húc nói: “Sau khi em gặp mặt Nhạc Hiểu Văn ở tiệm bánh, thật sự không làm cái gì nữa sao?”
Phàn Tinh trầm mặc, cô vừa do dự vừa phán đoán, không xác định công an đang nắm giữ được cái gì, nắm giữ được bao nhiêu, nhưng hiển nhiên cô cũng biết một chút, có thể công an đã nắm giữ được manh mối mà cô để lại, cô không tự cho là mình không có sơ hở.
“Tôi không vòng vo với em nữa,” Kim Húc dường như không kiên nhẫn, “Em thuê thuỷ quân cà đạn mạc trong video của Nhạc Hiểu Văn, không cần tôi nói nữa đi.

Nếu đúng như em nói em trong sạch vô tội, chúng tôi cũng sẽ không tới tìm em rồi.”
Mặt của Phàn Tinh lộ vẻ kinh hãi.
Mỗi kỳ đăng video của “Điềm Nhạc Điềm” đều có mấy ngàn đạn mạc, chỉ có mấy cái ám chỉ cố ý xen lẫn ở bên trong, nhắc tới đều là võng hồng tên ‘’Xuân Mai” trong lĩnh vực làm đẹp, làm sao có thể bị phát hiện ra khác thường? Còn truy tìm nguồn gốc là ai đã mua đạn mạc?

Nhưng Phàn Tinh vẫn chậm rãi bình tĩnh lại, nói: “Cô ta công kích tôi ở trong video trước, tôi tức giận nên mới mua đạn mạc như vậy.”
Ở tiệm bánh, cô chỉ nói hai câu chất vấn thì liền gặp phải sự công kích mãnh liệt của Nhạc Hiểu Văn.
Nhạc Hiểu Văn vênh váo tự đắc mà tỏ vẻ, cô ta có tiền có sắc có sự nghiệp, ở bên nhau với Cố Thiên Kỳ không toan tính danh lợi, đây mới là tình yêu thật sự, mà Phàn Tinh thân là gia đình bà chủ, không có công tác không có thu nhập đơn thuần đều dựa vào Cố Thiên Kỳ nuôi, giữa vợ chồng bất bình đẳng sao có thể nói chuyện tình yêu gì? Làm sâu gạo thì phải làm sâu gạo tự giác, không có tư cách quản máy ATM làm cái gì ở bên ngoài đâu.
Hai người tranh chấp vài câu, Phàn Tinh cảm thấy mất mặt nên đã rời đi trước.
Vài ngày sau, cô phát hiện Nhạc Hiểu Văn đã đăng video công kích “bà chủ gia đình kia”, còn đứng đầu trong trang web video ngày hôm đó, ngoại trừ số ít đạn mạc cùng bình luận cho rằng Nhạc Hiểu Văn đang “Cọ nhiệt”, đại đa số đều tỏ vẻ đồng ý đối với quan điểm này của cô ta, “nội trợ toàn chức” là không được đâu.
“Tôi không phản đối quan điểm đó của cô ta, nếu cô ta là một võng hồng không liên quan, khi phát biểu ngôn luận loại này, tôi còn sẽ có điểm khen ngợi cô ta.” Phàn Tinh nói, “Nhưng rõ ràng cô ta chính là đang nói cho tôi nghe, nếu không phải, cô ta cũng sẽ không like bình luận mắng bà chủ gia đình đều là não tàn, đầu óc có bệnh mới có thể làm nội trợ toàn chức, cô ta không phải đang phản đối phụ nữ nghỉ làm ở nhà làm nội trợ, mà cô ta rõ ràng chỉ là muốn mắng tôi.”
Về điểm này, Kim Húc và Thượng Dương cũng đồng ý cái nhìn của cô, một lần duy nhất Nhạc Hiểu Văn phát biểu cái nhìn đối với vấn đề xã hội, chính là lúc này đây, khu vực bình luận mắng thành một nồi cháo, cô ta làm một võng hồng am hiểu sâu quy tắc mạng lưới internet, không có dẫn hướng gió, ngược lại còn like mấy bình luận quá kích.
Đây là cách cô ta làm cho Phàn Tinh cảm thấy ấm ức.
Có thể tưởng tượng, nếu dáng người Phàn Tinh không đủ xinh đẹp, hoặc là nếu trình độ văn hóa Phàn của Tinh không đủ, Nhạc Hiểu Văn có thể liền sẽ diss “Ngay đến dáng người còn không quản lý cho tốt thì có thể làm tốt cái gì?”, “Người xấu xí thì phải nhiều đọc sách vào”.
Tóm lại cô ta chính là vì chán ghét Phàn Tinh.
Kim Húc nói: “Em mua những đạn mạc đó xuất phát từ suy nghĩ gì, em lại làm sao biết được Nhạc Hiểu Văn thực chán ghét Nghê Xuân Hiểu…… Chính là Xuân Mai?”
Phàn Tinh nói: “Cô ta và Xuân Mai trước kia là hoa tỷ muội dính nhau như sam, cọ nhân khí cho nhau, sau đó Xuân Mai gặp vận may nổi tiếng hơn cô ta rất nhiều, cô ta liền bắt đầu ghen ghét Xuân Mai.”
Có thể là bởi vì có liên quan đến “Điềm Nhạc Điềm”, cô thực sự không thích nhóm người làm làm nghề “Võng hồng” này, dùng từ cùng trong giọng nói đều thể hiện sự chán ghét rõ ràng.
“Tại sao em biết cô ta ghen ghét Xuân Mai? Thời gian sau đó cô ta và Xuân Mai cũng không còn lui tới với nhau, trước nay cũng chưa từng nhắc đến Xuân Mai.” Kim Húc nói.
“Cô ta có một tiểu trợ lý, từng tương tác với cô ta trên Weibo, còn gọi cô ta là sếp,” Giọng điệu nói chuyện của Phàn Tinh, phảng phất như quyết định nói ra hết toàn bộ, nói, “Tôi theo like Weibo của trợ lý, phát hiện tiểu trợ lý còn có một tài khoản Weibo tiểu hào, trong tài khoản tiểu hào đó sẽ là hốc cây cho tiểu trợ lý phun tào.”
Trong Weibo tiểu hào tiểu trợ lý nói qua rất nhiều ân oán tình thù của sếp mình với đối thủ.
Video của đối thủ đứng đầu, sếp lên cơn ganh tỵ rồi ném vỡ cả di động.
Đối thủ nhận được quảng cáo của một nhãn hàng nổi tiếng nào đó, sếp nói sẽ không nhận quảng cáo này trong ba năm.
Đối phương hợp tác với ai, sếp tức giận đến cơm cũng không ăn.
Thượng Dương nghĩ thầm, tiểu trợ lý này sợ là đang cắn cp rồi.
Phàn Tinh chán ghét nói: “Người duy nhất có thể khớp với thời gian và thông tin cũng chỉ có ‘ Mùa xuân của Nicole’.

Điềm Nhạc Điềm thực sự ghen ghét cô ta nổi tiếng hơn mình, rất rõ ràng, hơn nữa đây là một chuyện Điềm Nhạc Điềm ngầm nhất để ý nhất, nếu không tiểu trợ lý cững sẽ không thường xuyên phun tào cái này.”
Kim Húc gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Thượng Dương lại nghĩ, Phàn Tinh sư tỷ thực sự rất thông minh, có thể từ Weibo tiểu hào liền phán đoán ra điểm đau lớn nhất của Nhạc Hiểu Văn, chính là đã người từng là tỷ muội của mình lại nổi tiếng hơn mình.
Kim Húc còn thông minh hơn, có thể từ mấy đạn mạc lại nhìn ra được có người cố ý mua đen, chính là muốn chọc giận Nhạc Hiểu Văn, cũng theo ý nghĩ này mà thật sự lần ra dấu vết của Phàn Tinh.
“Em cũng chỉ mua thuỷ quân cà đạn mạc?” Kim Húc nói, “Không có làm gì khác?”
Phàn Tinh bình tĩnh nói: “Cô ta đăng video chọc tức tôi, tôi mua đạn mạc chọc giận cô ta, huề nhau.”
Kim Húc nói: “Em biết Nhạc Hiểu Văn hút m4 tuý không?”
Phàn Tinh giương mắt xem hắn, nói: “Không biết.”
Kim Húc nói: “Hình như em đối với chuyện cô ta hút m4 tuý, cũng không cảm thấy kinh ngạc.”
“Cô ta đã chết rồi, tôi không quan tâm chuyện của cô ta.” Phàn Tinh nói.
“Kỳ thật sau khi cô ta tốt nghiệp về nước, đã không còn đụng vào m4 tuý, ba bốn tháng phía trước mới tái nghiện trở lại, cũng chính là thời điểm sau khi em bắt đầu mua thuỷ quân, lâu lâu cà đạn mạc kia.” Kim Húc nói.
Phàn Tinh lộ ra biểu tình hoang đường, nói: “Ý của anh là mấy đạn mạc tôi mua đã làm hại cô ta tái nghiện m4 tuý sao? Giữa hai bên có quan hệ trực tiếp gì? Làm võng hồng đến mấy cái áp lực đạn mạc còn không chịu đựng được cũng thôi đi, áp lực lớn thì lựa chọn hút m4 tuý? Trên đời này có nhiều người có áp lực lớn như vậy, người khác cũng đều hút m4 tuý sao?”
Giả thiết Phàn Tinh chính là vì muốn cảm xúc Nhạc Hiểu Văn bị ảnh hưởng, vì đạt được mục đích k1ch thích Nhạc Hiểu Văn tìm kiếm m4 tuý như một biện pháp để giải tỏa áp lực.
Vậy khi Phàn Tinh làm như vậy, nhất định nghĩ tới cục diện hiện giờ, không ai có thể bởi vậy mà cấu thành phạm tội với cô.
“Vậy em có biết hay không,” Kim Húc nói, “Việc Cố Thiên Kỳ hút m4 tuý?”
Phàn Tinh biểu tình biến đổi, thất thanh nói: “Cái gì?”
Cô không giống như giả vờ, cô rất giật mình.
Cô giống như thật sự không biết dưới sự dụ dỗ sử dụng và cố tình che đậy của Nhạc Hiểu Văn, Cố Thiên Kỳ đã hút qua vài lần m4 tuý.

Kiểu giật mình này của cô lại có hơi kỳ quái.
Sau sự kinh ngạc ngắn ngủi, cô không nói chuyện nữa, lâm vào suy tư, giống như đang điều chỉnh cái gì đó, vẻ mặc cô thoáng qua ý tứ “Hóa ra là như thế”.
Nhưng lúc sau, cô không hề trả lời vấn đề, trước sau trầm mặc không nói.
Kim Húc nhìn Thượng Dương.
Thượng Dương rất muốn thảo luận sách lược với hắn, chính là hiện tại hai người bọn họ không có cách nào đi đến một bên để nói chuyện riêng, tương đương nói cho Phàn Tinh biết chúng tôi thương lượng bày mưu tính kế thế nào với chị đấy.
Cũng không thể cứ để Phàn Tinh rời khỏi như vậy, còn kéo đến lần sau nữa.

Căn bản là kéo không đến lần sau.
Giống như Kim Húc nói, Tổ Chuyên Án có cao nhân, có thể thông qua thẻ đổ nhiên liệu liền tra được trong tháng chín Phàn Tinh từng theo dõi chồng mình và tiểu tam…… Tin tưởng chỉ cần có cũng đủ thời gian, Tổ Chuyên Án rất nhanh là có thể tìm được những chứng cứ khác, thời gian để lại cho Phàn Tinh đã không còn nhiều lắm.
Kim Húc lấy ánh mắt ý bảo Thượng Dương, em đến đi.

Thượng Dương: “……”
Anh nhìn chăm chú vào Phàn Tinh, trong lòng quay cuồng rất nhiều hồi ức về Phàn Tinh.
Tóc ngắn, mặc đồng phục huấn luyện cùng giày chơi bóng, xinh đẹp hiên ngang, cô cùng nói chuyện Kim Húc dưới tàng cây ở bên cạnh sân thể dục, các nam sinh trong lớp đi ngang qua sẽ ồn ào, cô thoải mái hào phóng mà chào hỏi với các sư đệ, Kim Húc đứng đó không biết hòa nhập thế nào với đám nam sinh, cô đẩy Kim Húc một cái, kêu các sư đệ dẫn bạn trai mình cùng chơi với.
Sau khi công tác, Thượng Dương gặp lại cô, cô mặc một bộ đồng phục công an, đội mũ công an cuốn mái, xa xa đi tới, kinh hỉ mà chuẩn xác mà gọi ra tên của Thượng Dương, khiến vị nam đồng nghiệp bên cạnh vừa mới nãy còn đang nhỏ giọng thảo luận khiếp sợ cực kỳ, đi qua hỏi vị công an tỷ tỷ đó là ai, Thượng Dương không thể không kiêu ngạo mà trả lời cậu ta: Là sư tỷ đại học của chúng tôi đấy.
Khi đó Thượng Dương vẫn là một tiểu tuỳ tùng đi theo lãnh đạo học làm việc, chỗ ngồi đều ở một hàng cuối cùng.
Mà sư tỷ của anh, lúc ấy đảm nhiệm chức vị quan trọng ở Cục công tác quản lý an ninh trật tự, khi ấy ở trong hội nghị toàn hệ thống hơn trăm người, cô còn làm đại biểu phát ngôn cho đơn vị của mình nữa.
“Sư tỷ.” Thượng Dương thầm nghĩ, được rồi, tôi tới.
Phàn Tinh ngẩng đầu nhìn anh, yên lặng không nói.
Thượng Dương nói: “Khi trên máy bay đến Tây Bắc, lúc chị nói chuyện với em, nói chị hối hận lúc trước không nên từ chức, không nên từ bỏ sự nghiệp của chị.”
Phàn Tinh khẽ nhíu mày, cô cho rằng Thượng Dương muốn hỏi tiếp câu của Kim Húc, không ngờ người này dường như là muốn đánh lá bài cảm tình.
Thượng Dương nói: “Về cái này, em cũng muốn nói em rất hối hận, khi nghe nói chị từ chức, em đã không có đi khuyên can chị.”
Phàn Tinh dường như cảm thấy không thú vị, nói: “Nói cái này làm cái gì? Chúng ta kỳ thật cũng không quá quen đâu.”
Thượng Dương nói: “Em làm công an là bị ba em ép buộc, trước đó em vốn dĩ để trống không điền tờ nguyện vọng, hoàn toàn không muốn vào trường công an, sau đó thì bị ba em đánh một trận.”
Anh là bị công an bạo lực uy h**p, mới ghi danh vào trường công an —— chuyện hoang đường, đêm đánh nhau với Kim Húc trước khi tốt nghiệp đó, anh từng nói với Kim Húc, bởi vậy Kim Húc cũng không kinh ngạc.
Ngược lại là Phàn Tinh có chút kinh ngạc: “Tôi xem cậu công tác cũng thật sự vui vẻ, còn tưởng rằng con cháu thế gia công an luôn phải phá lệ nhiệt tình với sự nghiệp công an chứ.”
“Em rất thích làm công an.” Thượng Dương nói, “Trước kia không thích là bởi vì chán ghét ba em, ông ấy ở trong lòng em chính là hình tượng công an khiến cho người ta chán ghét nhất.

Sau đó lại thích, là bởi vì thấy được càng nhiều công an, bọn họ làm người khác thích, làm người khác kính nể, khiến cái nghề nghiệp này trở nên sinh động, đáng yêu còn đáng kính.

Em thích các bạn học của em, thích các đồng nghiệp, bọn họ đã thay đổi cái nhìn của em về công an.

Trong đó cũng bao gồm cả chị, chị là đặc biệt nhất.”
Phàn Tinh vẫn không nói gì, nhưng người ở đây đều biết, cô nghe lọt được, giao lưu với người thông minh cũng không phải không thể đánh bài tình cảm, tiền đề là, át chủ bài phải chân thành.
Thượng Dương nói: “Chị là một nữ thạc sĩ công an duy nhất mà em quen, việc này đối với phụ nữ mà nói khó đến thế nào, chúng ta đều rất rõ ràng.

Mỗi năm cả nước tuyển chọn công an, tỉ lệ công an nữ không đến 15%, thật sự nhậm chức lại càng ít hơn, không đến 10%, chị là nữ đồng nghiệp cùng nghề trong 10% này, em giới thiệu với người khác chị là sư tỷ của em, trong lòng cũng có một sự kiêu ngạo, nhiều năm như vậy em vẫn còn nhớ rất rõ ràng, chị mặc đồng phục công an soái đến cỡ nào, tất cả nam công an đều không bằng chị.

Em biết chị từ chức là bởi vì nguyên nhân khách quan, thân thể không tốt, thời gian không đủ, nhưng nếu có thể, lúc ấy nếu em lại có một chút dũng khí thì em sẽ đi ngăn cản chị từ chức, đừng rời khỏi công tác mà chị yêu thích nhiệt tình, đừng từ bỏ sự nghiệp mà chị đã nỗ lực hơn những người bình thường, hơn cả những người đàn ông chúng em……”
Phàn Tinh mở miệng đánh gãy anh: “Cậu đừng nói nữa.”
Cô cứng đờ hỏi Kim Húc: “Anh còn có vấn đề khác không?”
Đơn vị của Thượng Dương không có quyền chấp pháp, trong lòng cô rất rõ ràng, hôm nay chủ lực ứng đối với cô là Kim Húc.
Kim Húc không có trả lời cô, dùng một loại ánh mắt có chút đồng tình mà nhìn cô.
Ánh mắt này càng khiến cô đau lòng..
“Tôi về đây.” Cô bỗng nhiên đứng dậy, muốn đi.
“Sư tỷ.” Thượng Dương vươn tay với cô.
Phàn Tinh cúi đầu, chỉ thấy trong lòng bàn tay của Thượng Dương có một viên kẹo trần bì.
Phàn Tinh: “……”
Thượng Dương nhìn biểu tình của cô, biết chính mình đánh cược chính xác, cô không có quên.
Trong hội nghị lần đó, anh mệt rã rời ngủ gà ngủ gật, Phàn Tinh ném cho anh một viên kẹo trần bì chua ngọt để anh nâng cao tinh thần.
Vị nữ công an trước mắt này trí nhớ siêu quần, việc nhỏ vụn vặt nhiều năm trước vẫn cứ nhớ rõ ràng.
Kim Húc có mờ mịt trong nháy mắt, hắn không biết kẹo này là có ý tứ gì, tiếp đó lập tức đoán được tám chín phần mười, cảm thấy thực ngoài ý muốn.
Đó là lúc ra khỏi khách sạn, Thượng Dương tiện tay lấy trên bàn trà ở đại sảnh, lúc ấy hắn còn tưởng rằng là Thượng Dương muốn ăn.
Lão bà còn trẻ đã lên được chức phó phòng, đương nhiên không phải chỉ dựa vào lớn lên xinh đẹp rồi.
Thượng Dương vẫn ngồi ở chỗ kia, ngửa lên nhìn Phàn Tinh, nghiêm túc nói: “Phàn Tinh, nếu có thể, em thật sự hy vọng chị vẫn giữ được dáng vẻ lúc đó, mặc đồng phục công an, đội mũ công an, đứng ở dưới huy hiệu công an làm một người đại diện phát biểu, quốc huy tượng trưng cho tổ quốc, tấm chắn tượng trưng công an nhân dân là hậu thuẫn vững chắc cho việc duy trì an ninh của đất nước, trường thành……”
“Trường thành tượng trưng tập thể nhân dân công an như trường thành kiên cố không thể phá vỡ nổi, nhánh tùng vây quanh ở tấm chắn tượng trưng cho sự kiên định và ý chí mạnh mẽ để bảo vệ sự ổn định lâu dài của đất nước.” Phàn Tinh nói.
Đó là phần mở đầu của bài phát biểu của khi ấy, lúc đó có lẽ còn cảm thấy quy tắc không thú vị…… Nhưng mà nhân sinh nếu chỉ như lần đầu.
Cô chậm rãi ngồi xuống, cầm viên kẹo trần bì ở trong tay của Thượng Dương, lột ra, bỏ vào trong miệng.
Trong khoảnh khắc vị chua ngọt dâng lên, cô nhịn xuống không rơi nước mắt.
Cô nói: “Muốn biết cái gì, hỏi đi.”.
 
Kim Gia Hiên Đi Nơi Nào
Chương 69: Bất Cứ Nơi Nào Anh Đi Qua Đều Sẽ Để Lại Dấu Vết


Cuộc gặp gỡ lẫn chuyện tình của Phàn Tinh và Cố Thiên Kỳgiống như bộ phim thần tượng tràn đầy kịch tính.
Ở trên tàu điện ngầm, nữ chính trùng hợp bắt gặp, ra tay cứugiúp cô gái bị tên đáng khinh quấy rối.

Những người xung quanh lặng ngắt khôngai hỗ trợ, đến cả đương sự cũng im lặng tránh đi.

Nam chính thấy việc bất bìnhlập tức ra mặt bênh vực lẽ phải, đến lúc xong việc mới biết người ta là nữ côngan đang chuẩn bị phô bày danh tính hòng trấn áp kẻ xấu.
Đôi kim đồng ngọc nữ vừa gặp đã yêu, mọi việc về sau cũngphát triển tốt đẹp hệt như bao câu chuyện tình yêu khác, trôi chảy mà ngọtngào, yêu nhau, kết hôn, rồi sinh con đẻ cái.
Vì lý do sức khoẻ, Phàn Tinh không thể đáp ứng được gánhnặng công việc.

Dù trong lòng không muốn nhưng cuối cùng cô vẫn phải lựa chọnnghỉ việc.
Sau mấy năm vội vã, đứa nhỏ nhà cô đã học nói, chậm rãi lớnlên, đi nhà trẻ, vừa đáng yêu lại còn thông minh.

Sự nghiệp của chồng cũng pháttriển thuận lợi, đạt được tự do tài chính ở độ tuổi 30.

Tình cảm vợ chồng vôcùng hòa thuận.
Thẳng cho đến khi Phàn Tinh phát hiện sự khác thường của CốThiên Kỳ.
Vì để xác nhận suy đoán của mình, cô đã theo dõi Cố ThiênKỳ, đồng thời xem xét các hoá đơn, nhật ký trò chuyện, nhật ký hành trình củaxe, cuối cùng cũng phát hiện được sự tồn tại của kẻ thứ ba Nhạc Hiểu Văn.
Cô có ý muốn ly hôn, còn đi hỏi ý kiến luật sư, nhưng phảnhồi mà cô nhận được lại không mấy lạc quan.
Hiện tại sẽ không bàn đến những vấn đề như phân chia tài sản,mấu chốt chính là con cái, chỉ cần Cố Thiên Kỳ không chịu nhượng bộ, cô sẽ khómà tranh được quyền nuôi con.

Những tình huống như vậy đã diễn ra rất nhiều,nếu như không có công tác hoặc thu nhập chênh lệch hơn đối phương thì phầnthắng sẽ rất thấp.
"Hơn nữa tôi biết, nếu như ly hôn, Cố Thiên Kỳ chắcchắn sẽ không giao đứa bé cho tôi." Phàn Tinh nói.
"Sức khỏe tôi rất kém, đã suýt chút nữa mất mạngkhi sinh con.

Bác sĩ khuyên tôi không nên sinh đứa thứ hai, để bày tỏ quyết tâmCố Thiên Kỳ đã chủ động thực hiện việc thắt ống dẫn tinh, lúc đó tôi còn rất cảm động."
Thượng Dương: "..."
Phàn Tinh trào phúng nói: "Về sau gã ra ngoài làm xằnglàm bậy, ngược lại thành ra rất tiện, cũng sẽ không tạo ra được sinh mệnh nào nữa."
Kim Húc nói: "Vậy tại sao em lại theo dõi Nhạc HiểuVăn?"
Phàn Tinh im lặng một lát rồi nói: "Tôi muốn nhìn mộtchút xem cô ta là người như thế nào."
Cô quá yêu Cố Thiên Kỳ, vào thời điểm phát hiện mình bị CốThiên Kỳ phản bội, tâm lý diễn ra vô cùng phức tạp, thống hận, ghen ghét, khôngcam lòng.
"Cô ta có ngoại hình rất đẹp." Phàn Tinh chưa từngbình luận nhiều lời về Nhạc Hiểu Văn, chỉ nói: "Nhưng tôi chỉ là không nghĩtới Cố Thiên Kỳ sẽ thích kiểu người như vậy."
Nhạc Hiểu Văn và Phàn Tinh là hai kiểu phụ nữ hoàn toàn khácnhau.
Có lẽ điều này khiến cô càng thêm khó chấp nhận.

Trong lòng ThượngDương nghĩ như vậy, cảm thấy khổ sở thay cho sự trả giá quá chân thành của cô.
Hai ngày sau khi Nhạc Hiểu Văn làm bẽ mặt tại tiệm bánh "ParisBaguette", cô ta lại đưa ra lời phát biểu về ‘’bà nội trợtoàn chức" ở trong video " để khiêu khích PhànTinh.
Phàn Tinh nói: "Tôi biết tôi không nên để ý đến cô ta,nhưng tôi không thể làm được.

Cô ta cũng đoán rằng tôi chắc chắn sẽ không thểkhông chú ý đến.

Cô ta cố tình like những bình luận đó chỉ vì muốn để cho tôi thấy.

Không phải chỉ cómột mình cô ta coi thường tôi.

Tất cả mọi người đều coi thường tôi, không việclàm, không thu nhập, không bạn bè, không quan hệ xã giao, mất liên lạc với xãhội, sống trong cái hạnh phúc bọt biển mà bản thân tự ảo tưởng."
Cô dừng lại một chút rồi nói, "Tôi bị cô ta chọc chophát điên.

Lúc ấy, tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất là phải dạy cho cô ta một bàihọc, cho cô ta thấy được người mà cô ta coi thường có thể làm được những gì."
Cô mất rất nhiều thời gian công sức mới phát hiện ra đượcđiều mà Nhạc Hiểu Văn quan tâm nhất chính là việc bạn thân cũ "XuânMai" nổi tiếng hơn mình rất nhiều, ghen ghét, hoàn toàn không muốn nhắc đến.
Cô liền cố ý mua thuỷ quân nhắc tới "Xuân Mai", Nhạc Hiểu Văn càng khôngmuốn nhắc tới bạn thân thì cô càng phải nhắc nhở Nhạc Hiểu Văn rằng "XuânMai" nổi tiếng đến mức không chỗ nào không thấy được.
Kim Húc nói: "Hiện tại tôi hỏi lại em một lần nữa, em đã sớm biết cô ta sử dụng matúy sao?"
Thượng Dương trở nên căng thẳng trong giây lát, đây là mộtvấn đề rất quan trọng.
"Đúng vậy, tôi biết." Phàn Tinh trả lời, ánh mắtnhìn về hướng Thượng Dương, nhẹ giọng nói câu: "Xin lỗi, làm cậu thất vọng rồi."
Thượng Dương phải cố gắng hết sức để kiềm chế nỗi buồn ậpđến, tiếp theo Kim Húc liền hỏi: "Làm sao em biết cô ta có tiền sử lạm dụng matúy?"
Phàn Tinh nói: "Con người và vạn vật trên đời...!Bất cứnơi nào anh đi qua đều sẽ để lại dấu vết."
Bất cứ nơi nào đi qua, đều sẽ để lại một dấu vết.

Điều nàyđến từ Edmund Locard, cha đẻ của bằng chứng pháp y, được gọi là định luậtLocard, là một tiêu chí quan trọng của khoa học hình sự hiện đại.
Trong thời gian học tập tại Bắc Mỹ, Nhạc Hiểu Văn đã kết bạnvới một số thanh niên bất lương ở địa phương và nảy sinh rất nhiều thói hư tật xấu, trong đó cóviệc sử dụng m4 tuý.
Bạn trai cô ta chỉ biết cô ta đã dùng "thuốc thôngminh" để đi thi, đây là lời cô ta nói với bạn trai "mọtsách" của mình, sự tình thật sự thì không đơn giản như vậy.
"Sau khi về nước cô ta bắt đầu sự nghiệp trở thành võnghồng, cũng không thường sử dụng Facebook, vô cùng cẩn thận.

Nhưng tàikhoản của cô ta rất dễ tìm.

Có cô gái nào muốn nổi tiếng trên mạng mà không thích chụp ảnhtự sướng chứ?" Phàn Tinh nói.

"Tôi xem bạn bè trên Facebook của cô thì tìm được vài người bạn cô ta quenlúc còn đi du học, cũng tìm được một ít ảnh chụp chung trong album mấy năm trước củabọn họ.

Vốn dĩ tôi chỉ muốn tìm chút thông tin về những mối quan hệ nam nữ lằngnhằng của cô ta hồi đó, không nghĩ tới trong lúc vô ý lại phát hiện cô ta có sử dụng m4 tuý."
Một đám người trẻ tuổi tụ tập hút cần xa.
Một trong số đó, có một du học sinh Hàn Quốc không cònlui tới vớiNhạc Hiểu Văn đã đăng ảnh "nhóm bạn bè" cùng chơi m4 tuý saukhi phê thuốc ở trên mạng xã hội.
Phàn Tinh cho biết: "Trong những bức ảnh đó, đồng tửcủa Nhạc Hiểu Văn có dấu hiệu co lại rõ ràng, biểu hiện của cô ta là trạng tháingây dạichỉ có thể xuất hiện khi sử dụng cần s4 trong thời gian dài.

Tôi kết luận rằngcô ta đã sử dụng m4 tuý thường xuyên trong mấy năm đi du học kia.

Người bình thường sẽ không dễ dàngchủ động đụng đến m4 tuý, nhưng người đã có tiền sử sử dụng m4 tuý, người mắcbệnh trầm cảm nhẹ lại sẽ dễ dàng tái nghiện hơn."
Thượng Dương: “…”
Điều này tương đương với việc cô thừa nhận mình đã có ý địnhkhiến Nhạc Hiểu Văn tái nghiện m4 tuý lại lần nữa.
Kim Húc nói: "Nhắm tới Xuân Mai không nhất định sẽ kíchthích khiến cô ta tái sử dụng m4 tuý lần nữa."
"Phải." Phàn Tinh nói, "Vì vậy tôi đã phảichịu đựng sự phê tởm để làm một việc khác."
Theo nguyên văn lời thú nhận của Cố Thiên Kỳ, bởi vì gã trong thất niên chi dương(*), lực chú ý của Phàn Tinh lại đặt hết trên người đứa trẻ nên khiến gã nhất thời hồ đồ không khốngchế được mà ngoại tình với Nhạc Hiểu Văn.
(*)nôm nabên Trung Quốc cho rằng các cặp đôi bên nhau qua mốc bảy năm này tình cảm sẽphai nhạt, chán cơm thèm phở, có thể sẽ chia tay.

Còn nếu qua mốc này thì sẽbên nhau vĩnh viễn
Vào thời điểm đó, sau khi Phàn Tinh muốn báo thù Nhạc HiểuVăn, cô bắt đầu hùa theo chiều ý Cố Thiên Kỳ, thậm chí còn sâu đậm hơn cả cặpvợ chồng mới cưới.

Cố Thiên Kỳ cảm thấy áy náy hổ thẹn, chưa bao giờ nghĩ đến việcbỏ vợ để cưới một võng hồng, càng không nghĩ rằng Phàn Tinh lại cố tình làm vậy, làmsao có thể chống đỡ được, chỉ mấy ngày đã quên mất Nhạc Hiểu Văn.
Nhạc Hiểu Văn tình nguyện đi làm kẻ thứ ba của Cố Thiên Kỳ,thậm chí không màng đến người bạn trai đã yêu nhau mấy năm.

Dù cô ta đối với CốThiên Kỳ có mấy phần thật lòng thì mục đích cuối cùng vẫn chỉ là muốn tìm chỗdựa, không muốn nỗ lực.
Những đạn mạc chạy trên màn hình thường xuyênnhắc tới "Xuân Mai", càng khiến cho cô ta không muốn làm nữa, chỉmuốn gả cho phú ông nào đấy làm phú bà mà thôi.

Nhưng Cố Thiên Kỳ cũng độtnhiên trở nên lạnh nhạt, càng ngày càng nóng nảy với cô ta.
Phàn Tinh nói: " Ở trong video cô ta nói rằng mình cóbệnh trầm cảm, rồi bị cư dân mạng công kích.

Để chứng minh mình không nói dối,cô ta đã đăng bệnh án chẩn đoán bệnh lên Weibo, nhưng thậm chí còn bị chế giễunhiều hơn, sau đó cô ta cũng không bao giờ đề cập đến nó thêm một lần nào nữa."
Bệnh trầm cảm bị cườinhạo, sự nghiệpnổi tiếng nửa vời, người tình đột nhiên lãnh đạm.
Cộng với sự cố ý của Phàn Tinh.

Sự nghiệp lẫn cảm tình đều không được như mong muốn, dẫn tớiNhạc Hiểu Văn tái phát bệnh, rơi vào bế tắc, cuối cùng lựa chọn sử dụng m4 tuýđể giải tỏa.
Cũng có thể nói rằng Phàn Tinh đã có cái nhìn sâu sắc đối với tính khí của cô ta.

Cách cư xửnóng nảy và thiếu nhất quán này chứng tỏ cô ta là một người theo đuổi sự thỏamãn tức thời.

Cô ta thiển cận, bốc đồng, thực dụng, rất dễ bị khơi mào nhữngcảm xúc tiêu cực.
“Đây có phải làkết quả em mong muốn không?” Kim Húc chuyển câu hỏi, tiến vào vấn đề quyếtđịnh: "Cố Thiên Kỳ đã trở thành kẻ sát hại Nhạc Hiểu Văn, ở đây em đã làngười chiến thắng lớn nhất."
Đôi mắt Phàn Tinh hơi hơi mở to chút, bi thương mà nhìn vềphía người hỏi ra câu hỏi này, nói: "Thật ra tôi rất muốn hỏi một vấn đề.

Công anKim, ở trong mắt anh tôi rốt cuộc là người thế nào?"
Kim Húc ngẩn ra.
Lúc này không phải lúc thích hợp để Thượng Dương mở miệngchen vào, trong lòng vừa thấy khó xử, vừa thấy xấu hổ.
"Trong ấn tượng của tôi, em là một người tốt.” Sau mộtkhoảng thời gian ngắn suy nghĩ, Kim Húc trả lời.
Hiện tại ai cần anh phát thẻ người tốt hả? Trong lòng Thượng Dương sụp đổ nghĩ.
Nhìn biểu hiện của Phàn Tinh, có lẽ cũng là một loại hoạtđộng tâm lý như vậy.
Kim Húc nói tiếp: "Nếu bây giờ chúng ta chuyển đổi vaitrò, em nhất định sẽ tìm ra sự thật, còn sẽ làm tốt hơn tôi.

Nếu năm đó emkhông từ chức, em sẽ là một công an tốt."
Thượng Dương không nhịn được gật đầu, thầm chấp nhận.

PhànTinh rời khỏi cương vị nhiều năm, vậy mà sức quan sát và lực hành động vẫn cònsắc bén như thế, cô rất có thiên phú làm công an.
Phàn Tinh rũ mắt rồi sau đó cười cười, nói: "Anh khônghiểu tôi, thật ra tôi cũng không hiểu gì về anh… Thôi bỏ đi."
Cô nhìn chiếc điện thoại vẫn đang ghi âm trên bàn, ngẩngđầu, nghiêm mặt trả lời: "Tôi đã từng ám chỉ với Cố Thiên Kỳ, hy vọngrằng gã có thể gi3t ch3t tình nhân của mình."
Thượng Dương và Kim Húc bị đáp án này làm cho đồng thời chấn động.
"Tôi đã nghĩ điều đó sẽ không xảy ra." Phàn Tinhdừng lại vài giây rồi nói: "Thực ra, tôi biết mình không thể trốn thoát.Ngay cả khi không có bằng chứng và không thể xử phạt tôi, lương tâmcủa tôi vẫn sẽbị tra tấn đến chết."
Thượng Dương hỏi: "Ám chỉ… Tức là thế nào?"
Kim Húc hỏi tiếp: "Là em dạy Cố Thiên Kỳ dùng axitclohidric để hòa tan thi thể sao?"
Phàn Tinh nói: "Đúng vậy, tôi không chỉ dạy loại này màcòn kể cho gã nghe một vài vụ án, những người đàn ông lạc lối vìmuốn cứu vớt hôn nhân của bản thân đã gi3t ch3t tình nhân thế nào, tiêu hủy xác ra sao."
Thượng Dương: "…"
"Cố Thiên Kỳ tìm axit clohidric để hoà tan thi thể làbởi vì nghe xong mấy vụ án em kể?" Kim Húc nói.
"Phải, tôi đã nói một số vụ án, có tách rời, có chôn xác.Tất cả đều là những vụ án có thật xảy ra ở nhiều nước trên thế giới.

Khi nóiđến trường hợp axit clohydric đậm đặc, gã lại không tin, nói loại thùng nào có thể chứa nhiều axit clohiđric có tính ănmòn caonhư vậy, làm sao có thể làm được chứ? Ngoài miệng nói không tin nhưnglại lên mạng tra xét." Phàn Tinh nói: "Tôi nghĩ gã sẽ xem mấy bài báoviết về vụán, sau đó, tôi xem lại lịch sử thì nhìn thấy gã tra là động vật 45 kg cần phải bao nhiêu axit clohydric đểhòa tan."
Kim Húc nói: "Em ám chỉ thành công, gã động lòng."
Ít nhất là khi tìm hiểu, Cố Thiên Kỳ thật sự có ý đó.

Chỉ sợkhông phải nhất thời.
Phàn Tinh nói: "Đúng vậy, tôi đã vô cùng sợ hãi.

Ngaylúc đó, tôi đột nhiên thanh tỉnh.

Tôi tự hỏi chính mình: Mày có biết mình đanglàm gì không? Mày có nhớ mình đã từng làm công việc gì không?"
Trong lòng cô vẫn còn sự thiêng liêng, lương tâm của nghềnghiệp.
Đây cũng là cơ sở để Thượng Dương thuyết phục cô thú nhậnmọi chuyện.
‘’ Lúc đó CốThiên Kỳ có phản ứng gì?’’Kim Húc hỏi
‘’Tôi nghĩgã cũng không nghĩ tới mình sẽ đi tìm kiếm loại vấn đề đó, có lẽ trong nháy mắtđó gã cũng sợ hãi.

Sau đó tôi cắt đứt chủ đề này, cũng muốn chấm dứt luôn mấysuy nghĩ đen tối kia.’’Phàn Tinh nói: ‘’Lúc ấy tôi nghĩ, tôi và gã hẳn nên phảisuy nghĩ cho thật kỹ, rốt cuộc chúng tôi muốn làm gì, muốn được cái gì.’’
"Sau đó thì sao? Em cẩn thận suy nghĩ lại sao?" Kim Húc nói.
"Không có, tôi từ bỏ suy nghĩ.

Bắt đầu từ hôm ấy, tôikhông tiếp tục bình luận nữa, cũng không tiếp tục chú ý đến Nhạc Hiểu Văn, không hề miễn cưỡngbản thân ứng phó với Cố Thiên Kỳ nữa." Phàn Tinh nói.
"Càng về sau, tôi thấy mình không còn ghê tởm gãnữa.

Tôi đồng tình với gã, giống như đồng tình với một người xa lạ.

Không biếtmình muốn cái gì, cứ làm xằng làm bậy, thật sự đáng thương.

Tôi nghĩ ngược lại mìnhcứ ly hôn, nếu gã nhất quyết muốn có con, tôi sẽ giao luôn con cho gã."
Đây có lẽ chính là biểu hiện của việc chết tâm trong truyềnthuyết a? Thượng Dương, người chưa từng bị tổn thương tình cảm, nghĩ thầm.
Vẻ mặt Kim Húc có phần ngoài ý muốn, lại có điểm hoài nghi,nhưng không biết nên hỏi như thế nào.

Hắn cũng đã nhận ra, thời điểm hắn hoàinghi Phàn Tinh, cảm xúc mâu thuẫn của Phàn Tinh sẽ vô cùng mãnh liệt.
Thượng Dương hiểu ra, vì thế đến anh hỏi Phàn Tinh: "Sư tỷ, chị nói nhưvậy, lúc ấy xemnhư chị đã nghĩ thông rồi sao?”
Phàn Tinh nói: "Có lẽ.

Tôi muốn dành thời gian cho chamẹ, muốn về quê để tìm một công việc mới.

Bắt đầu lại một cuộc sống mới, chậm rãi nghĩ, nghĩkỹ càng, ngẫm lại xem tôi rốt cuộc là ai, là mẹ, là vợ… Hay là chính tôi."
Cô nhìn Thượng Dương, lại nhìn về phía Kim Húc, nói:"Ngày đó trên máy bay gặp được anh, tôi vốn đang trở về để ngả bài vớicha mẹ của mình, nói với bọn họ tôi muốn ly hôn, sắp phải về nhờ cậy bọnhọ.

Không nghĩ tới, sẽ gặp được anh.”
Thượng Dương: "…"
Ngày hôm ấy cô giống như người thật hạnh phúc, đối với việcgặp lại tình đầu nhiều nămxa cách,biểu hiện như thể mọi thứ của mình đều đang rất tốt đẹp.
Chuyến bay xuyên qua tầng mây, cô chìm đắm trong giấc mộngkhông hề muốn tỉnh lại..
 
Kim Gia Hiên Đi Nơi Nào
Chương 70: Tình Yêu Là Món Quà Có Xác Xuất Đạt Được Thấp Hơn!!


Vào thời điểm muốnbuông xuống hết thảy để bắt đầu cuộc sống mới thì gặp lại mối tình đầu, chắc hẳn khi ấy Phàn Tinh đã vôcùng đau khổ.
Cô nhất định khôngmuốn mất mặt trước Kim Húc, không muốn thừa nhận bản thân đau khổ, hơn nữa có lẽsẽ trở thành vết nhơ.

Tất cả đều là việc thường tình của con người.
Thượng Dương thởdài, vấn đề này nên giải quyết như thế nào đây?
Dựa vào kiến thứctư pháp nửa vời của anh, ngoại trừ việc thuê thủy quân bình luận có hơi tráipháp luật thì thật ra những hành động mà Phàn Tinh làm cũng không đủ để cấu thành phạm tội được.
Rốt cuộc… Có lẽ…May mắn là tình huống tốt hơn nhiều so với dự đoán.
"Lúc ở trênmáy bay, em không biết gì về việc Nhạc Hiểu Văn mất tích sao?" Kim Húcnói.
Thương Dương khôngngờ rằng cuộc thẩm vấn đặc biệt này vẫn chưa kết thúc, phản ứng chậm mất nửa nhịp.
Mấy ngày nay, sựkiện võng hồng "Nhạc Hiểu Văn" mất tích đã trở thành tiêu điểm củainternet, loạn đến ồn ào huyên náo.

Toàn dân hóng hớt, nghi phạm chủ chốt của mấy "Holmes" và cư dân mạng chính là bạntrai của võnghồng kia.
"Biết, trên mạngđâu đâu cũng là tin tức ấy, tôi làm sao có thể không biết được." Phàn Tinhnói.
"Em đủ bình tĩnh mà một chút cũngkhông nghi ngờ Cố Thiên Kỳ sao?" Kim Húc nói.
"Tôi còn tưởngrằng chính là docậu bạntrai đã giết cô ta.

Dù sao con thỏ hiền mấy khi nóng nảy cũng sẽ cắn người, dựavào những gì cô ta làm…" Phàn Tinh cảm thấy có chút đồng tình với bạn traichân chính của Nhạc Hiểu Văn, nói: "Tôi cho rằng người thành thật đó bị bắtnạt tàn nhẫn, cho nên nhấtthời không nhịn được…"
Kim Húc nghi ngờnhìn cô.
Thượng Dương cũngnhận thấy thái độ không tin tưởng của hắn đối với Phàn Tinh, cho dù hiểu rằngđây là thói quen nghề nghiệp, nhưng xét về mặt tình cảm thì thái độ này ít nhiều sẽ khiến cho PhànTinh cảm thấy có phần hơi tổnthương.
Quả thật Phàn Tinhcũng biểu hiện như vậy, cô gần như không hề giao tiếp ánh mắt với Kim Húc mà chỉtình nguyện đối diện với Thượng Dương.
Lúc này mới trả lờivấn đề của Kim Húc, giọng điệu có vài phần lạnh lùng: "Lúc đó, báo cáo của công an chỉ nói rằngNhạc Hiểu Văn đã mất tích, không hề công khai vấn đề thi thể cô ta bị hoà tan.Đương nhiên tôi sẽ không nghĩ tới là Cố Thiên Kỳ giết người."
Kim Húc hỏi:"Cố Thiên Kỳ không có gì kỳ lạ sao?"
Phàn Tinh nói:"Mấy ngày đó, tôi hầu như khônggặp gã, tâm trí cũng không nghĩ đến, cho nên mới không phát hiện ra điềugì."
Thượng Quan Dươnggật đầu với Kim Húc, ý là: Tình huống mà Tổ Chuyên Án nắm giữ cũng là như vậy.
Vào đêm xảy ra vụán, mãi đến sáng sớm Cố Thiên Kỳ mới về nhà, Phàn Tinh vì ngủ sớm nên khôngnhìn thấy gã.
Đến sáng hôm sau,Phàn Tinh đưa con đi học, Cố Thiên Kỳ mới thức dậy ra ngoài.
Những ngày tiếptheo, gã đi sớm về muộn với lý do bận công việc, nhưng thực chất là đi xử lýhòa tan thi thể theo từng đợt.

Trong mấy ngày không gặp mặt Phàn Tinh.
Đây không chỉ là lờinói một chiều của Phàn Tinh, màlờithú nhận của Cố Thiên Kỳ và lời khai của người trông trẻ đều như vậy.
Phàn Tinh kể:"Ngày đó khi xuống máy bay, anh nhận cuộc điện thoại, sau đó mới nói vớitôi biết việc CốThiên Kỳ bị tình nghi là tội phạm giết người, còn sử dụng axit clohidric để hòa tan xác, yêu cầu tôi phối hợpđiều tra.

Anh chưa nói xong tôi đã biết thủ pháp này chỉ có thể là gã."
Người bình thườngsẽ không bao giờ nghĩ tới việc dùng axit clohydric đậm đặc để hòa tan xác chết, Cố Thiên Kỳ cóthể nghĩ đến là do trước đây không lâu đã từng được nghe cô giảng giải về vụ áncó thật ở nước ngoài, lúc ấy cô kể lại còn cố tình ám chỉ, dẫn đường gã.
"Tôi không ngờgã sẽ làm như vậy thật, rõ ràng tôi đã buông bỏ tất cả căm hận, từ bỏ kế hoạchtrả thù… Ta thật sự không nghĩ tới.” Phàn Tinh cúi đầu, hai bàn tay đan lại vớinhau.
Kim Húc hỏi:"Vậy nên em che giấu toàn bộ sự thật là vì sợ bị cảnh sát nghi ngờ sao?"
"Cố Thiên Kỳkhông ra được.Tôi biết rõ loại vụ án này sẽ bị xửnhư thế nào." Phàn Tinh đáp: "Tôi cũng biết mình đã phạm tội gì.

Xúigiục giết người cũng cùng một tộitrạng với hung thủ giết người...!Gã và tôi có bị trừng phạtcũng là đúng, nhưng còn đứa trẻ thì sao?"
Bấy giờ những giọtnước mắt cô nín nhịn đã lâu rốt cuộc đã rơi xuống.

Bên bị xúi giục vàbên tiếp tay sẽ phải chịu trách nhiệm ngang nhau, Phàn Tinh đã từng dạy CốThiên Kỳ cách giết tình nhân, cũng như phương pháp tiêu hủy xác chết để che lấptội ác của mình.
Nếu bị kết tội, côsẽ phải chịu trách nhiệm hình sự nghiêm khắc.
Tình huống hiện tạicó chút đặc thù, bản thân cô không cố ý, cô cũng đã ngừng ám chỉ Cố Thiên Kỳ mộttháng trước khi xảy ra sự việc.

Tất nhiên, việcxác định cụ thể phải được giao cho cơ quan công tố và tòa án.
Thượng Dương đưakhăn giấy cho cô, thấp giọng an ủi vài câu.
Anh không nói rằnganh cảm thấy việc này chưa chắc sẽ bị kết án vì tội xúi giục giết người, đâykhông phải điều anh nên nói.
"Được rồi."Kim Húc liếc mắt nhìn điện thoại đang ghi âm, vì muốn làm đến nơi đến chốn màcòn đặc biệt nói ra lời kết thúc: "Vậy là đến đây mọi việc cơ bản đều đã rõ ràng rồi."
Sau đó hắn tắt ghiâm đi.
Việc đầu tiên Thương Dương nghĩ là sao lại có cảm giác nghithức thế này?
Sau đó, anh nhậnra Kim Húc có thể có còn những điều khác muốn nói, hắn không muốn bị ghi âm,cũng không muốn bị những người trong Tổ Chuyên Án nghe thấy.
Sẽ là cái gì đây?
"Cố Thiên Kỳkhông khai ra em".Kim Húc nói với Phàn Tinh vẫn còn đang khóc.
Thương Dương tặnganh một cái liếc mang ý nhắc nhở, để cho sư tỷ khóc cho xong rồi ổn địnhtâm trạng cái đã.
Hắn không nghetheo chỉ thị của cấp trên, tiếp tục nói: "Cố Thiên Kỳ là một người đàn ôngthông minh.

Lúc ấy dù gã không nghĩ đến tại sao mình lại bịcông an thẩm vấn lâu như vậy, sau đó cẩn thận ngồi suy nghĩ lại cũng hiểu được."
Phàn Tinh ngẩng đầulên nhìn hắn, hai mắt không tự chủ được rưng rưng, ánh mắt mờ mịt, không hiểu hắnđang nói cái gì.
Kim Húc nói:" Hiện tại nhất định gã đã hiểu rõ.

Hoá ra vợ gã đã sớm biết việc gã ngoạitình, nói vớigã về những vụ án đấycũng không phải là bắn tên không có đích đến.

Nhưng lâunhư vậy rồi gã vẫn không nhận việc này có liên quan với em, kiên trì nói là từ phim điện ảnh, tiểu thuyết,xem được trong tin tức.

Tôi tò mò không biết gã nghĩ gì trong đầu?"
Phàn Tinh nói:"Là cha mẹ sẽ luôn nghĩ cho con cái."
Kim Húc gật đầu,coi như đồng ý với câu này.
Thượng Dương: ?
Anh cảm giác dườngnhư ở giây phút này Kim Húc và Phàn Tinh đã đạt được nhận thức chung nào đó,nhưng cảm giác này quá ngắn ngủi, chỉ lướt qua trong nháy mắt.
Điều đó khiến anhhoài nghi liệu có phải mình bị ảo giác không.
Sau đó, công an địaphương liên lạc với Kim Húc, nói rằng bọn họ đã kết nối với phía Tổ Chuyên Án Bắc Kinh, nên đến để sắp xếp cho PhànTinh cùng trở lại Bắc Kinh vào tối nay để điều tra thêm.
Đây cũng là ngườiquen, là vị công an đã từng gặp ở sân bay.
"Xe công vụđang đợi ở gần đây." Kim Húc tắt điện thoại hỏi Phàn Tinh: "Em có muốnvề nhà trước báo một tiếng với cha mẹ và con của mình không? Việc này cóthể châm chước."
Phàn Tinh đáp:"Cảm ơn."
Sau đó nói với ThượngDương: "Xin lỗi, tôi không phải là một sư tỷ tốt."
Thượng Dương:"…"
Phàn Tinh cười cườivới anh không nói nữa, đứng dậy mặc kệ hai người bọn họ nhanh chóng đi rangoài.
Ngoài cửa sổ xecông vụ từ từ đi tới, đậu ở bậc thang trước cửa.
Kim Húc và ThượngDương cùng đi ra, chuyển giao Phàn Tinhcho công an phụ trách.
"Sư tỷ… bảo trọng." Cuốicùng Thượng Quan Dương nói với Phàn Tinh.
Kim Húc nói ngắn gọnvài câu với công an, nhờ bọn họ đưa Phàn Tinh về nhà một chuyến.

Vị công an nàycó phần hiểu biết đối với vụ án, tỏ vẻ hiểu rồi, gật đầu nhận lời.
Xe công vụ rời đitừ trước cửa nhà hàng.
Thượng Dương nhìntheo hướng nó đi xa, một lúc lâu không nói chuyện.
Sắc trời đã tối,việc xe công vụ đến và đi trong đêm cũng không khơi dậy sự chú ý quá mức của ngườikhác.
Trong thế giới giốngnhư kính vạn hoa này, mỗi giây phút đều xảy ra đủ loại sự kiện, bi thảm, nghịchlý, hoang tàn, tuyệt vọng…
Mọi người nghỉchân dừng lại nhìn xem náo nhiệt, coi như là câu chuyện để bàn tán vài câu, cólẽ sẽ có phần đồng tình thương cảm, nhưng cũng sẽ nhanh chóng quên đithôi, việc này dù là vui buồn hay đau xót cũng chẳng liên quan gì đến bọn họ cả.

"Chúng tacũng đi thôi." Kim Húc nói.
"Anh nghĩ sư tỷ sẽ bị kết án như thếnào?" Thượng Dương lo lắng.
Kim Húc nói:"Kết án? Em về Bắc Kinh không được mấy ngày là đã có thể mời cô ấy ăncơm rồi."
Thượng Dương:"Anh có ý gì!?"
"Trước tiêntìm chỗ ăn một chút." Kim Húc nhìn về phía nhà hàng Pháp sang trọng phíasau, nói: "Không tính chỗ này, anh phải để dành tiền cưới vợ nữa."
Hắn vẫy tay bắtxe, nhét chủ nhiệm Thượngđang một bụng 10 vạn câu hỏi vì sao vào bên trong.
Ở trước mặt tài xế,Thương Dương không thể hỏi thêm về vụ án được nữa.
Mãi đến khi ngồivào bàn ăn, đợi Kim Húc gọi đồ ăn xong, sau khi người phục vụ rời đi, anhmới hỏi: "Ý anh là sao? Anh nghĩ sư tỷ sẽ không phải truy cứu trách nhiệmsao?"
"Cô ấy có trách nhiệmgì? Cô ấy che giấu một chút thông tin nhỏ nhặt với công an, mua thủy quân bìnhluận trong bài võng hồng, tất cả đều là những vấn đề nhỏ chỉ cần phê bình giáo dục mà thôi." Kim Húc nói:"Tội tiếp tay mới thựchiện được một nửa đã dừng lại.

Về cơ bản thì không đủ để kếttội."
Thượng Dương nói:"Nhưng…"
Những điều Kim Húcnói đều phù hợp với những gì anh nghĩ, nhưng anh luôn cảm thấy có điều gì đókhông ổn.
"Anh phát hiệncái gì, còn không mau nói rađi?” Anh nhanh chóng hiểu ra.
Là do thái độ củaKim Húc.

Rõ ràng sự thật ở ngay trước mắt nhưng hắn lại có biểu hiện rất mơ hồ.
‘’Không có phát hiện gì cả,’’Kim Húc lại nói:’’ Khi côấy trả lời câu hỏi của anh, em cũng ở đó, tình huống anh biết được cũng khôngcó khác gì em đâu.’’
Thượng Dương nói:"Anh như vậy em sẽcầnphải trở mặt đấy."
Kim Húc:"…"
Cuối cùng hắn nói:"Thật ra cũng không có gì.

Chỉ là sợ nếu nói ra, em sẽ có gánh nặng tâm lý thôi.”
Thượng Dương nói:"Anh không nói ra em mới có gánh nặng đó."
Kim Húc nói:"Đầu tiên, nhất định là do em đánh lá bài tình cảm rất hay, cho nên mới khiến Phàn Tinh cảmđộng bằng lòng nói ra sự thật...!Nhưng lại có một tiền đề ẩn."
Thượng Dương:"?"
Kim Húc nói:"Từ những tin tức chúng ta tiết lộ, cô ấy biết Cố Thiên Kỳ đã sử dụng matúy rồi lỡ tay gi3t ch3t Nhạc Hiểu Văn."
Thượng Dương khônghiểu lắm, hỏi: "Vậy thì sao?"
"Vì vậy."Kim Húc nói: "Cô ấy biết ngay cả khi cô ấy có thừa nhận tất cả nhữnggì mình đã làm, cô ấy vẫn sẽ không phải chịu trách nhiệm hình sự.

Bởi vì cái chếtcủa Nhạc Hiểu Văn là một tai nạn.

Cái gọi là sự xúi giục của cô ấy đối với CốThiên Kỳ sẽ không được thành lập."
Thượng Dương:" Hình như suy đoán của anh có chút tối tăm quá rồi...?"
Kim Húc nói:"Em cứ coi như anh tối tăm đi.

Vốn dĩ anh cũng không muốn nói cho em biết."
Thượng Dương:"..."
Anh và Kim Húckhông thể đạt được ý nghĩ chung về vấn đề này.

Điều này được quyết định bởikinh nghiệm, trải nghiệm và tính cách của bọn họ.

Trong hoàn cảnhtương tự không có cơ sở thực tế, anh vẫn sẵn sàng tin vào chân, thiện, mỹ trongbản chất con người.

Còn Kim Húc sẽ luôn nghi ngờ chân, thiện, mỹ không thể chứngminh được.
Trên thực tế liệuPhàn Tinh có phải dựa vào một động cơ nào đó trái ngược mới có thể tin tưởng đưara lựa chọn ấy?
Mỗi người một ý,tùy thuộc vào điều bạn tin tưởng.
"Em tin tưởngcái nhìn của mình." Thượng Dương nói: "Em nghĩ sư tỷ không xấu như anh nghĩ đâu."
Rõ ràng Kim Húckhông muốn tranh cãi về vấn đề này, thản nhiên đáp: "Ý kiến của em khôngsai, anh chỉ là bệnh nghề nghiệpthôi.

Hơn nữa, công an điều tra và quan tòa phán án vẫn cần phải xem bằng chứng.

Khả năngPhàn Tinh thoát tội là rấtcao."
Thượng Dương:"…"
Anh cúi đầu im lặngsuy nghĩ hồi lâu, sau khi người phục vụ dọn hết món này đến món khác, anh mớinói: "Nếu được như vậy, em mừng cho chị ấy."
Anh chấp nhận tin vào niềm tin củamình dành cho Phàn Tinh.
Đây không phải làsự tin tưởng vào bản thân Phàn Tinh, mà là sự nể phục với nữ công an đã rời bỏ công việc nhiềunăm nhưng vẫn kính nghiệp.
"Điều này rấtquan trọng." Thượng Dương nói với Kim Húc.

"Thực ra, cảm giác tin tưởngban đầu của em đối với anh là từ chức nghiệp."
Kim Húc tò mò hỏi:"Từ khi nào em cho rằng anh đáng tin?"
Thượng Dương nói:"Rất lâu trước đây.

Anh có nhớ khi anh vừa bước vào đợt huấn luyện quân sựnăm đầu tiên? Khi mọi người giới thiệu về bản thân, anh đã nói lý tưởng duy nhấtcủa anh chính là trở thành công an.

Nếu anh không thể trở thành công an, anhkhông biết anh có thể làm gì khác."
Kim Húc nói:"Từ khi đó đã thấy anh đẹp trai à? Sớm nói em có khí chất đó, anh cũng cảm thấy em là thâm quỹ* mà."
(*) * thâm quỹ 深柜- chỉ những người không nhận ra mình là người đồng tính hoặc không chịu thừa nhậnmình là đồng tính.
Thượng Dương nói:"Anh thiếu đòn à? Em đang nói chuyện đó sao?"
" Cái đó emnên tự hỏi chính mìnhđi.

Những gì anh nói hơn mười năm trước mà em vẫn nhớ rõ như vậy.”Kim Húc có chút tự đắc nói: “Hiện tại không thay đổi.

Nếu không để cho anh làmcông an, anh cũng khôngbiết mình có thể làm cáigì."
Nghe Kim Húc nóiThượng Dương suýt chút nữa đã nghi ngờ mình thực sự là một thâm quỹ.

Nghĩ lại liền biết khôngcó khả năng đó.Không giống Kim Húc, anh thuộc dạng cái gì cũng không hiểu.

Nếu lúc ấy có xu hướngđồng tính, làm sao có thể đến lúc này mới thoát kiếp độc thân chứ?
"Sau này, chodù không thích anh cho lắm." Thượng Dương dứt khoát nói, "Em vẫn luôncho rằng rất đángtin… Những người coi công an là lý tưởng, đồng tình với sự thiêng liêng của nghềnày thìkhông phải là tiểu nhân tối tămđâu."
Kim Húc:"..."
"Lãnh đạo, em thuyết phục được anhrồi đấy."
Nhưng Thượng Dươngkhông muốn thuyết phục hắn từ bỏ chút nghi ngờ cuối cùng về Phàn Tinh, anh chỉmuốn bày tỏ suy nghĩ của mình với hắn.
Nghe hắn nói như vậy,cũng có một chút vui vẻ.
Cùng tần số và sựcộng hưởng trong suy nghĩchính là phần cảm động nhất của tình yêu.
Sự việc của Phàn Tinh đã được giải quyết, nhữnggì bọn họcó thể làm đã kết thúc, kết quả cuối cùng không còn thuộc phạm vi nhiệm vụ vàquyền hạn của bọnhọ nữa rồi.
"Cơm nướcxong đi mua chút đồ đi."Thượng Dươngnhẹ nhàng nói.
"Mua cho anhsao? Anh không cần đâu."Kim Húc nói: "Muốn trở về làm người yêu.

Muốn… được lãnh đạo khen thưởng."
"Được."Thương Dương hào phóng đồng ý, nói: "Mua đồ nhanh chóng, không chậm trễ."
Kim Húc giả bộ tòmò: "Ồ, vậy thì em nghĩ anh muốn phần thưởng gì nào?"
"Em không biết."Không ngờ Thượng Dương nhanh chóng học xấu, khả năng tiếp thu đột nhiên tănglên rất nhiều, nghiêm túc nói những lời suồng sã hơn: "Dù sao em cũng hếtđau họng rồi."

Kim Húc càng thêmkhẩn trương: "Em định mua cái gì thế? Em không mua không được sao?"
Sau nửa giờ, cảhai chọn đồ ở trong trung tâmthương mại xong, thanh toán, hai người bước từ trong cửa hàng ra.
Kim Húc cầm hộp lớnnhíu mày: "Thứ này mạ vàng sao? Giá tận hơn một nghìn tệ?"
Lại nói: "Nómới 6 tuổi, có thể chơi được không?"
Thượng Dương nói:“Ở trên máy bay nó từng nóithích nhất bộ ghép hình đua xe, mẹ nó không tin nó sẽ ghép được, cho nên không mua cho nó."
Hộp đồ chơi xếp hình này là để tặng cho contrai của Phàn Tinh.
Kim Húc im lặng,không tiếp tục rối rắm xem đứa nhỏ có thể chơi hay không.
Nhưng hắn thật sựkhông thể hiều được giá của hộpđồ chơi xếp hình này, tại sao cái này lại có đắt như vậy nhỉ?
Hắn thay đổi quan điểm:"Đối với một đứa trẻ nhỏ như vậy, thì có doanh nghiệp sản xuấtđồ chơi đắt tiền như này cho chúng, thảo nào thanh niên thành phố không muốn kếthôn sinh con, rau hẹ đều phải cắt cho mấy đứa nhỏ này."
"Có phải em rấtthích trẻ con không?" Kim Húc nói: "Vào ngày anh đón em, lúc đó thấy em đi ra với haingười bọn họ,trong tay ôm đứa trẻ.

Trông giống như một gia đình ba người vậy."
Thượng Dương kỳquái nhìn hắn, nói: "Thích con non cùng loài giống như là một loại bảnnăng, anh muốn nói gì?"
Kim Húc nói:"Không có chuyện gì.

Anh không có bản năng này, con nít quá ồn ào."
Thượng Dương nói:"Anh không cần quanh co lòng vòng.

Cứ nói thẳng đi, có phải muốn hỏi xem emcó từng nghĩ sẽ trở thành ba ba haykhông?"
Kim Húc có ý này,nói: "Em đã nghĩ tới à?"
"Trước đây emcũng từng nghĩ đến", Thượng Dương nói: "Em nghĩ đến việc kết hôn, vềviệc sẽ trở thành ba ba thế nào.

Vừa rồi anh đúng, việc nuôi dạy một đứa trẻ cầnrất nhiều tiền bạc và sức lực, còn phải bỏ ra rất nhiều tình yêu.

Nhưng con cáilà lẽ tự nhiên.

Món quà do quy luật mang lại, nếu nó đến mà từ chối nó thì cũng là từ chối cả thế giới rồi còn gì."
Kim Húc:"…"
Thượng Dương nhìnsắc mặt của hắn, cuối cùng nói: "Hiện tại nói cái này cũng vô dụng, emcong rồi."
Kim Húc nói:"Vậy em có cảm thấy tiếc nuối không?"
"Tạm thờikhông cảm thấy."
Thương Dương khôngđịnh nói những lời sáo rỗng hoa mỹ, thành thật nói: "Ai biết được chuyệngì sẽ xảy ra trong tương lai? Có lẽ trong tương lai, khoa học kỹ thuật sẽ pháttriển như vũ bão, đàn ôngcũng sẽ sinh được con.

Nhưng có con khổ lắm, hồi cấp 3nghe mẹ em kểvề nỗi đau đớn khi sinh con, bà đau đẻ em cả đêm, nói đầu em to quá.

Nếu tươnglai đàn ông thật sự có thể sinh con, em cũng không dám thử đâu."
"Nếu ngày đóđến, đời sau anh sẽ tốtlắm.” Kim Húc nói.
Thượng Dương khôngkhỏi bật cười.
Kim Húc cho rằnganh không cho là thật,nói: "Không đùa với em, nếu có thể sinh anh muốn em sinh một đứa."
Thượng Dương nói:"Em biết anh rất nghiêm túc.

Em chỉ muốn nói với anh rằng so với đứa trẻ, thì tình yêu càng là món quà có xác xuất đạt được thấp hơn."
Quy luật tự nhiênsẽ cho hầu hết mọi người cócơhội sinh sôi nảy nở,nhưng tình yêu thì không, nó không nằm trong quy luật.
So với đứa con, nólà càng thêm đángtrân quý hơn.
Kim Húc kinh ngạcdừng lại.
Thượng Dương tiếnlên hai bước, sau đó xoay người nói: "Sao thế?"
"Giữa chúng ta đã là tình yêu sao?"Kim Húc đứng dưới ánh đèn ở hành lang trung tâm thương mại, không che giấu được khẩn trương hỏi:"Em yêu anh à? Không… Em chưa bao giờ nói thế."
Thượng Dương xoayngười, tiếp tục bước về phía trước, xa xa ném lại một câu: "Chờ anh nóitrước.

Bộ lãnh đạokhông cần mặt mũi sao?"
 
Kim Gia Hiên Đi Nơi Nào
Chương 71: Nói Chuyện Yêu Đương Thật Sự Rất Đơn Giản Lại Thú Vị!!


Công an địa phương báo tin cho Kim Húc, nói đã sắp xếp ổn thỏa, đưa được Phàn Tinh lên máy bay trở về Bắc Kinh.

Cô rất hợp tác, cảm xúc cũng tương đối ổn định.

Thượng Dương đang sấy tóc nửa chừng nghe được loáng thoáng, vì quan tâm đến tiến độ nên dừng máy sấy lại, ra bên ngoài để nghe.
Nhưng Kim Húc và đầu dây bên kia chỉ một hai câu đã nói xong về vụ án ở Bắc Kinh, bắt đầu đổi sang đề tài khác.
"Các anh nghe được tin nhanh như vậy a….cũng chưa chắc đúng đâu." Kim Húc khách sáo nói: " Nếu thật sự được điều tới, có thời gian thì tụ tập cùng nhau nhé."
Đây là đang đề cập chuyện hắn sẽ được điều đến văn phòng Tỉnh vào quý hai.

Các đồng nghiệp ở đây cũng đã nghe nói về chuyện đó, sau này không chừng còn có thể sẽ trở thành cộng sự của nhau, cho nên muốn mượn cơ hội này làm quen trước một chút.
Thượng Dương lại quay về tiếp tục sấy tóc.
Kim Húc thoáng nhìn qua, biết Thượng Dương không có hứng thú với việc xã giao, thậm chí còn cảm thấy có chút phiền nên nhanh chóng kết thúc cuộc gọi, bước tới cửa phòng tắm đứng nhìn anh.
Cũng là vừa có ý thúc giục, sao còn chưa sấy xong? Khi nào mới xong đây? Nhanh lên nào.
Sau khi sấy xong, chàng trai tinh tế Thượng Dương lại chuyển sang thoa kem dưỡng da.

Anh chăm sóc da cũng đơn giản, chỉ cần một lớp kem dưỡng mà thôi.
Kim Húc chờ đến mất hết kiên nhẫn, nhìn Thượng Dương thong thả bôi kem, nói: "Đừng bôi nữa, một lát anh cũng hôn em thôi."
Thượng Dương: "..."
Anh hỏi về tình hình của Phàn Tinh, Kim Húc kể lại một lần nữa những gì đồng nghiệp hắn nói.
Thượng Dương hỏi tiếp: "Mọi người đều biết chuyện anh được chuyển đến tổng đội Cục an ninh quốc nội à?"
"Có thể biết rồi." Kim Húc không muốn nói chuyện nữa, trả lời qua loa rồi hỏi: “Em bôi xong chưa? Được chưa vậy?"
Thượng Dương nói: "Được rồi, anh thật là…"
Còn chưa kịp vặn chặt nắp kem dưỡng da, Kim Húc đã bước vào ôm anh đang đứng trước gương lên khỏi mặt đất rồi đi ra ngoài.
Thượng Dương: "..."
Anh cũng không cáu kỉnh hay tỏ vẻ phản kháng khi bị ôm ra ngoài rồi ấn xuống giường như thế.

Không có tránh né cũng chẳng nói chuyện, đôi mắt hạnh mở to nhìn chằm chằm từng động tác x0a nắn mình như nắn cục slime của Kim Húc, gương mặt dần đỏ ửng.
"Em thật sự rất đẹp." Kim Húc hôn lên “cục slime” đã bị nhào nắn đến mềm nhũn kia: "Anh đã từng nói rằng anh rất yêu em chưa?"
Thượng Dương muốn khóc: "Anh cũng không nhớ rõ sao?"
Kim Húc đáp: "Anh luôn cảm thấy mình đã nói mấy chục ngàn lần rồi."
Lúc này vậy mà hắn lại có chút xấu hổ, thật sự không nhớ nổi mình đã từng nói hay chưa.
Thượng Dương không chịu được nữa, chủ động cong đầu gối lên thúc giục hắn: "Chuyện yêu đương sau này nói không được à? Mau làm việc chính đi."
Đáp lại hành động đó, Kim Húc dùng một cụm từ có phần hơi th* t*c nhưng cực kỳ chuẩn xác.
Điều này làm cho Thượng Dương xấu hổ đến mức đỏ bừng cả mặt, còn chưa kịp mở miệng đáp trả thì đã bị Kim Húc hôn đến nghẹn ngào.
Vốn dĩ sau khi tắm xong, anh mặc bồ đồ ngủ tơ lụa màu đen, cúc áo trơn nhẵn.

Kim Húc chẳng cần tốn nhiều sức lực đã có thể dễ dàng l*t s*ch.
Anh ngửa mặt nằm ở đấy, vạt áo mở ra hai bên, làn da trắng nõn tương phản với vải dệt màu đen.
Khi Kim Húc nhìn xuống thân thể của anh thì càng thêm hưng phấn, lồng ng.ực phập phồng lên xuống.

Chính anh cũng cảm thấy câu nói vừa nãy của Kim Húc quá đúng rồi đi.
Có lẽ anh thật sự là thâm quỹ, trời sinh anh ra là để làm vợ của hắn.
Một lúc sau.
Kim Húc trêu chọc anh, bảo: "Em muốn nói gì với anh nào?"
Lúc này suy nghĩ và cơ thể của Thượng Dương đã hoàn toàn tách biệt nhau.

Dù có nghe ra được câu hỏi thì anh cũng mặc kệ là hỏi gì, phản xạ có điều kiện mà trả lời đáp án đã quẩn quanh từ sớm: "Yêu anh.

Em thật sự rất yêu anh."
Ngay lúc này, Kim Húc rất muốn “làm” chết anh.
Đêm đã khuya, hai người đều không hề buồn ngủ.
Ngày mai Thượng Dương sẽ phải về Bắc Kinh, Kim Húc cũng phải trở lại Bạch Nguyên tiếp tục làm việc.

Trước khi chia tay, cả hai trò chuyện vu vơ về những tháng ngày nhàn rỗi đáng quý và vô tư vô lo kia.

Thượng Dương muốn tranh thủ làm một số việc ngoài ý muốn: "Lần này cũng không phải đến vô ích.”
"Có thế mà em đã thỏa mãn rồi ư?" Kim Húc nói, "Tiếp tục lần nữa đi, em nằm sấp lại đừng nhúc nhích, dù sao cũng không ngủ được mà."
Thượng Dương: "...Cút đi."
Kim Húc bị anh chọc cho cười, nói: "Vẫn còn nhớ thương sư tỷ của em sao? Đừng nghĩ nữa, về sau cũng đừng quan tâm làm gì.

Vụ án này có sức ảnh hưởng lớn, Tổ Chuyên Án lại có nhiều người tài giỏi về công nghệ mạng như vậy.

Những chuyện phía sau chúng ta không tham gia được đâu."
Thượng Dương đáp: "Kệ đi, em đã làm xong những việc nên làm rồi."
"Ngày mai anh không thể tiễn em được." Kim Húc nói.
Giao thông đi đến Bạch Nguyên không thuận tiện, đi về bằng tàu hỏa hay xe buýt cũng mất vài tiếng đồng hồ, mà số chuyến tàu mỗi ngày đều có giới hạn.

Thời gian trên vé tàu của hắn sớm hơn thời điểm đến sân bay của Thượng Dương.
Không phải nói quá đâu, nhưng có khi Thượng Dương đã xuống máy bay rồi mà hắn còn chưa đến được Bạch Nguyên luôn.
"Em có phải trẻ con đâu.

Một năm đi đi lại lại rất nhiều lần, từng bay biết bao nhiêu chuyến rồi." Thượng Dương nói, "Em đã đặt báo thức.

Ngày mai sau khi thức dậy, thì nhờ người gửi đồ chơi qua bên kia trước."
Đứa nhỏ nhà Phàn Tinh tạm thời sẽ ở lại với ông bà.

Thượng Dương không muốn làm phiền đôi vợ chồng già và đứa nhỏ, dự định chỉ chuyển quà cho bé thôi.
Kim Húc nói: "Được rồi.

Nhưng đứa nhỏ thật sự biết chơi loại xe đua đó à? Lúc em đi tắm anh có đọc qua hướng dẫn, người ta nói là dành cho trẻ em trên 10 tuổi lận đó."
"Nó thường xuyên chơi mà.

Không sao đâu." Thượng Dương đáp.
Anh thấy Kim Húc rất có hứng thú với bộ đồ chơi, liền cố ý nói: "Bạn nhỏ Kim Húc, con thích đua xe hay xếp gỗ hơn? Chú Thượng cũng mua cho con một cái nhé."
Kim Húc lễ phép trả lời: "Cảm ơn nhưng bạn nhỏ Kim Húc thích chú Thượng hơn.”
Thượng Dương: "..."
"Ngủ đi, ngủ ngon." Thượng Dương xoay người, giả vờ quay mặt đi.

Nghĩ thầm đợi Kim Húc tiến đến ôm anh, nói lời ngon ngọt thì anh sẽ chủ động hôn tên này một cái.

Sau đó nghiêm túc nói cho hắn biết chú Thượng là không thể, nhưng hôn chú thì có thể a.
Nói chuyện yêu đương thật sự rất đơn giản lại thú vị nữa.
Nhưng Kim Húc không làm gì cả.

Sau một lúc im lặng, hắn lại nói.
"Anh chưa từng chơi xe đua hay trò chơi xếp hình.

Khi còn nhỏ anh cũng chưa bao giờ nhìn thấy càng không có thời gian để chơi." Kim Húc nói, "Hồi bằng tuổi con trai Phàn Tinh, khoảng sáu bảy tuổi gì đó, nhà anh có nuôi một con lừa.

Ngày nào tan học cũng phải chạy về nhà chăn lừa, rồi lại kiếm củi, đốt lửa, nấu cơm."
Thượng Dương vốn đang nói đùa, không nghĩ tới lại gợi ra những lời này.

Anh biết Kim Húc không phải đang kể khổ, chỉ là đúng lúc thì nói, thuận miệng nên kể thôi.
Quả nhiên sau đó Kim Húc sầu não tiếp lời: "Không nói với em cái này nữa, có nói em cũng chẳng hiểu đâu.

Đến con lừa thế nào em còn chưa thấy qua cơ mà."
Thượng Dương muốn phản bác lại nhưng cẩn thận suy nghĩ, đúng là chưa từng thấy thật.
Kim Húc nói: "Hiện tại quê của anh cũng chỉ còn ít người ở, đều đã dọn đi hết rồi.

Nếu không thì anh dẫn em về xem một chút, có thể dọa em sợ tới mức bỏ chạy ngay tại chỗ luôn cho xem, người yêu của em hiện tại đã trở thành phượng hoàng nam* như thế nào."
(*) Phượng hoàng nam: Là một khái niệm dùng để chỉ mẫu đàn ông có tư tưởng lỗi thời xuất thân từ một gia đình có quan niệm tương đối bảo thủ, có chút tiền có chút thành tựu, chết cũng cần thể diện, cực kỳ sĩ diện, thiếu quyết đôán......
" Cái từ phượng hoàng nam này.." Cảm xúc của Thượng Dương khá lộn xộn, "Không phải dùng như thế."
Anh tưởng tượng ra bạn nhỏ Kim Húc sáu bảy tuổi, tay chân cũng nhỏ xíu, tan học rồi thì chạy đường núi về nhà, chăn một đàn gia súc cao hơn cả hắn.

Về đến nhà còn phải nấu cơm, cao cũng chưa bằng cái bếp.
Chẳng những bần cùng mà còn vì nghèo mà sinh ra những khó khăn khác.

Cha mẹ vì không được đến những bệnh viện hiện đại chữa trị mà đổ bệnh rồi qua đời.
Để lại hắn một mình, ăn nhờ ở đậu, may mắn còn được học lên cao, nhưng thỉnh thoảng cũng gặp phải mấy tên côn đồ chuyên bắt nạt người khác.
Anh và Kim Húc có cùng suy nghĩ không cần nói thành lời.

Kim Húc biết anh hiểu rõ chuyện trong trường học ở trấn Lộc Minh, nhưng cả hai đều ngầm không đề cập đến nó.
Anh xoay người lại, dựa vào người Kim Húc: "Đừng nói nữa, em có hơi xót anh rồi."
Kim Húc đáp, "Anh còn chưa nói với em lý do vì sao anh lại muốn làm một công an.”
"Tại sao?" Thượng Dương hỏi.
"Vì ba anh." Kim Húc trả lời: "Trước khi lâm bệnh, ông là bảo an của thôn.

Ông đã trở thành “công an” của hơn 40 hộ gia đình trong cái thôn nhỏ đó.”
Ở thời kỳ đó, bảo an tương đương với công an sau này.
Kim Húc nói: "Ông có một bộ đồng phục công an cũ của người khác, còn không nỡ mặc.

Anh chưa từng thấy ông mặc.

Mẹ anh hay nói ba mặc vào trông rất đẹp trai.

Ông hứa nếu anh đạt hạng nhất sẽ cho anh đội mũ công an.

Mỗi lần anh đội mũ cũng là lúc ông vui mừng nhất.

Ba luôn muốn trở thành công an, ông đi lên trấn chạy trong huyện rất nhiều lần.

Sau này có cơ hội thì lại bị bệnh, đến cả bảo an cũng không được làm.

Bị bệnh không bao lâu liền mất.

Trước khi ra đi còn bảo anh mặc quần áo cho, nói rằng khi mặc như vậy thì mẹ anh sẽ nhận ra ba.

"
Kim Húc nói: "Vì ông không thể làm nên anh sẽ thay ông hoàn thành nó.”
Thượng Dương: “…”
"Không ngờ tới đúng không?" Kim Húc cười tự giễu rồi nói: "Anh có thể miễn cưỡng coi như là cảnh nhị đại(công an đời thứ hai) đấy."
Thượng Dương đáp: "Bây giờ mỗi ngày anh đều có thể đội mũ công an cho ông xem, ông nhất định sẽ rất vui."
Anh nghĩ đến lần trước Kim Húc bị bệnh đành phải chuyển sang làm công tác văn phòng.
Có phải lúc ấy Kim Húc đã nghĩ rằng số phận của mình cũng sẽ giống như ba hắn không?
"Em nên gặp anh sớm hơn." Thượng Dương rầu rĩ nói: "Xin lỗi anh, em đến muộn quá."
Kim Húc đáp: "Không phải, đây chính là thời điểm thích hợp nhất."
Hắn và Thượng Dương đều trưởng thành đến giai đoạn phù hợp với nhau nhất, sau đó gặp nhau rồi mới nảy sinh tình cảm.

Nếu như đổi trình tự đi, có lẽ sẽ không được như bây giờ.
Hiện tại cả hai đều khá hài lòng, ngoại trừ khoảng cách hơi không tiện, nhưng cũng chỉ là một chút thôi.
Thượng Dương hỏi: "Tết Nguyên Đán anh làm gì?"
Anh muốn mời Kim Húc đến Bắc Kinh để cùng đón năm mới.

Bản thân anh cũng chỉ cần về nhà ăn cơm vào đêm giao thừa và mùng một tết.
Kim Húc đáp: "Trực ban, như những năm trước thôi.

Tết được nghỉ bảy ngày, đi trực cũng bốn năm ngày rồi.”
Lực lượng công an cơ sở không đủ, mấy ngày lễ thường xuyên phải đi trực là chuyện bình thường.
Đến lúc đó Thượng Dương cũng sẽ bị phân trực một hai ngày, anh đành nói: "Vậy kỳ nghỉ phép em lại đến tìm anh nha."
"Không nỡ xa anh à?" Kim Húc nói đùa: "Hay là em từ chức, ở nhà làm vợ hiền của anh đi?"
Thượng Dương than thở: "Đừng nhắc nữa, tạm thời em không muốn nghe mấy từ "vợ hiền" này đâu."
Hai người chầm chậm trò chuyện đến gần sáng, sau đó lại dùng dằng đến khi mặt trời mọc, ngủ một giấc thẳng tới giữa trưa rồi từng người thức dậy.
Kim Húc phải đi trước, Thượng Dương tiễn hắn ra cửa lớn, thuận tiện giao bộ đồ chơi cho người giao hàng.
Ở trong phòng cũng đã hôn đến 800 lần.

Dưới lầu có quá nhiều người nhìn nên chẳng tiện làm gì cả.
Xe mà Kim Húc gọi đã tới, Thượng Dương còn đang cùng người giao hàng trao đổi, Kim Húc nói: "Vậy anh đi đây."
"Được." Thượng Dương vẫy tay với hắn, quay đầu lại tiếp tục lấy tấm thiệp đã viết ở trong túi ra đưa cho người giao hàng.
Kim Húc thầm oán, anh đi rồi không phải em nên gào thét bảo nhớ anh sao? Bây giờ còn tỏ vẻ làm gì?
Hắn buồn rầu nhấc chân rời đi, bước về phía trước cửa.
"Này!" Thượng Dương gọi.
Hắn lập tức quay đầu lại.
Thượng Dương không bước đến, đứng ở xa nói vọng qua: "Em đã nói chuyện với mẹ em rồi.”
Kim Húc: "…"
Thượng Dương phất tay ý bảo hắn đi nhanh lên, đừng để xe chờ.
Một lúc sau, hắn ngồi trên xe đến ga tàu, cuối cùng cũng hiểu ra nó có nghĩa là gì, nói đúng hơn thì đã xác định được chuyện gì rồi.
Lần này quả thật không đến vô ích mà.
 
Kim Gia Hiên Đi Nơi Nào
Chương 72: Lão Bà Thưởng Cho Anh Đấy!!


Vừa mới về đến nhà ở Bắc Kinh, đến giàycũng chưa kịp thay Thượng Dương đã phải đối diện với sự thẩm vấn của mẹ mình.
Ngóng trông bạn gái mà con nói, vậy mà conhay nhỉ, còn kiếm được một người bạn trai cho mẹ?
Cái gì? Con bảo lần trước không hề nói đólà nữ? Hoá ra đã tính toán đến việc đào hố lừa mẹ từ sớm rồi sao?
Người này ở đơn vị nào? Chức vụ gì? Cấp bậcra sao?
Ba mẹ hắn làm nghề gì? À, đều mất rồi? Đứanhỏ này thật đáng thương….

Không đúng, đừng có đánh trống lảng
Vấn đề quan trọng là hai đứa đều là nam,vậy người nào làm nữ a?
Thượng Dương giải thích một chút với mẹmình các cặp đôi đồng tính nam phân chia công thụ, không ai đóng vai nữ cả, chỉphân ra trên dưới thôi.
Mẹ: "Vậy, không phải quy ước thụ cũnggiống như nữ à?
Thượng Dương: "…"
"Xem ra..."Mẹ anh nói một cáchtuyệt vọng: "Con là thụ rồi."
Thượng Dương cũng thấy rất bất lực, đànhnói: "Đúng vậy, là con đó.

Dương cảnh giam, mẹ thấy con giống như bị biếntính không?"
Mẹ anh cũng không phải thật sự không hiểu,chỉ là nhất thời khó có thể tiếp thu sự thật này: "Trông cậu ta như thếnào, cho mẹ xem xem."
Sau khi xem ảnh của Kim Húc, Dương cảnh giam về hưu nhàn rỗi cuối cùng cũng đã hiểu: "Mẹ biết ngay cậu ta không phảingười tầm thường mà.

Ít nhất phải đẹp trai như thế này thì mới có thể theo đuổiđược con trai của mẹ chứ."
Trong lòng Thượng Dương nghĩ thầm, anh tựhỏi vì sao mình lại nhan cẩu như thế? Hoá ra, là do di truyền.
"Lúc trước con nói phải đợi đến khimối quan hệ ổn định rồi mới cho mẹ biết.

Vậy hiện tại hai đứa sống cùng nhau ổnkhông?"Mẹ anh hỏi.
"Vâng...!Rất tốt.” Thượng Dương khôngtránh khỏi có chút ngại ngùng, xấu hổ khi phải kể tỉ mỉ về chuyện yêu đương củamình, chỉ nói: "Bọn con vốn là bạn học cùng trường công an.

Khi đó ở chungphòng kí túc xá, thấu hiểu lẫn nhau.

Người đó rất tốt, có chí tiến thủ, khônggiống như con lười biếng chả muốn làm gì.”
Anh kể ngắn gọn về sự tích công tác từ cấpcơ sở đến cơ quan cấp tỉnh chỉ trong hơn 8 năm của Kim Húc.

Hắn chịu thiệt cáigì, lập được công gì cũng đều kể ra hết một lượt với mẹ mình nghe, trong lờinói ẩn chứa đầy sự tự hào.

Anh lại còn miêu tả trong quá khứ Kim Húc đã phảichịu đựng những gì, khổ sở ra sao, giải quyết thế nào, dựa vào bản thân để cóthể đi được đến ngày hôm nay.
Mẹ anh vừa lắng nghe, vừa quan sát tấm ảnhcủa Kim Húc, rõ ràng là rất vừa lòng đối với vẻ ngoài của hắn.

Chí tiến thủchính là thêm một điểm cộng, tiền đồ cũng không tệ.
Quan trọng nhất là làm sao một người mẹ lạikhông nhìn ra được dáng vẻ u mê của con trai mình cơ chứ?
Buổi tối bà phải về, Thượng Dương giúp mẹanh gọi xe, đưa bà đến bên ngoài tiểu khu.
"Để bé chó bên chỗ mẹ thêm mấy ngàynữa.

Cuối năm có lẽ con phải trực ban, chắc chắn không có thời gian dắt nó đidạo đâu.

Con cũng phải chú ý đến thân thể của mình đấy."Mẹ anh lải nhảivài câu.
Thượng Dương đáp từng cái một, cũng dặn dòbà ra ngoài phải mặc thêm áo ấm, chú ý đeo khẩu trang.
Mẹ anh nói: "Con đã lớn rồi, việc củamình tự mình quyết định, mẹ chỉ mong con có thể vui vẻ hạnh phúc."

Bà nói như vậy đồng nghĩa với việc đã ngầmđồng ý chuyện tình cảm của con trai.

Mặc dù có vài điểm không hiểu hay khônghài lòng, nhưng cũng không có ý định sẽ gây trở ngại cho đôi trẻ yêu nhau.
"Nhưng…" Bà ngập ngừng.
Thượng Dương liền hiểu chuyện: "Bacon? Mẹ đừng nói với ba, con không muốn ba quản việc này."
Bà đáp: "Sớm muộn gì ba con cũng biết.Hai năm nay tính tình ông ấy càng trở nên thất thường, mẹ cũng không chắc khiông ấy biết chuyện thì sẽ thế nào nữa.

Dù sao con cũng phải chuẩn bị tâm lý đi,đừng lạc quan quá…"
Thượng Dương ôm mẹ mình, tiễn bà lên taxi,nhìn xe đã đi khuất mới chậm rãi trở về.
Ở Bạch Nguyên, Kim Húc đang quét dọn lạicăn nhà đã ba ngày không ai ở.
Anh nhận được tin nhắn của Thượng Dương:Khi nào rảnh anh tới Bắc Kinh đi, để mẹ em gặp trực tiếp anh một chút.

Mẹ nghingờ anh phẫu thuật thẩm mỹ đấy.
Kim Húc nhất thời không kiềm chế được, vuimừng nhảy nhót như chim sẻ, quăng cái chổi trong tay đi, cũng ném luôn khuônmặt u ám của mình.
Bắc Kinh.
Lúc này Thượng Dương chỉ còn lại một mình,đang thay quần áo ở nhà.

Trước khi về mẹ anh đã giúp quét dọn một lượt, bây giờchỉ cần thay bộ chăn ga sạch sẽ là có thể nghỉ ngơi rồi.
Kim Húc trả lời tin nhắn anh: Khẩn trươngquá.
Thượng Dương nói: Anh biết mẹ em là ai à?
Kim Húc: Hồi còn đi học anh đã nhìn thấy bàấy trên bản tin.
Thượng Dương: Lúc trước mẹ em từng làm việctrong Cục an ninh quốc nội, hiện tại thì nghỉ hưu rồi, nếu không mẹ em sẽ làlãnh đạo trực tiếp của anh đó.
Kim Húc: Anh sợ.
Kim Húc: Nhớ em quá.
Thượng Dương: Mẹ đã cảnh báo em phải cẩnthận với ba, em cũng có chút sợ thật.
Kim Húc: Lão bà đừng sợ, nếu không được anhliền dẫn em đi trốn nha.
Thượng Dương: Bệnh thần kinh.
Anh không muốn xảy ra xung đột trực diệnvới ba mình.

Mấy năm nay có thể trốn được anh đều trốn, hai người gặp mặt cũngchỉ nói chuyện qua loa, không giống như ba con mà giống quan hệ cấp trên cấpdưới hơn.
Kim Húc: Hiện tại ba em chắc sẽ không đánhem mà đúng không?
Kim Húc: Có gì phải lập tức nói với anh,anh không sợ gì cả.
Thượng Dương: Hiểu rồi.
Anh đã từng bị ba đánh.

Một lần là khi điềnnguyện vọng đại học, khi đó còn mấy tháng nữa mới tròn 18 tuổi, chưa thể làmchủ được.

Từ nhỏ đã tích lũy chồng chất nỗi sợ đối với ba mình, cuối cùng lựachọn chấp nhận sắp xếp của ông ấy, ghi danh vào đại học công an.
Một lần khác là không lâu trước khi tốtnghiệp đại học.

Lúc ấy mọi người đều đăng ký tham gia thi tuyển công an, anhlại do dự không quyết định.
Trước khi rời trường, Thượng Dương đang ởngã rẽ trong cuộc đời.

Lúc đó anh rất bối rối, không chắc chắn liệu bản thân cómuốn trở thành công an hay không.

Anh bị ba phát hiện việc mình kéo dài thờigian không chịu đăng ký.

Hôm trước ngày hết hạn báo danh, ông đến trường gọianh lên văn phòng, trước mặt chủ nhiệm lớp và hai lãnh đạo nhà trường hỏi anhtại sao lại không đăng ký.

Ban đầu anh cũng ấp úng không biết nên nói thế nào,sau đó nhờ sự động viên của người thầy đáng tin cậy, anh đã bình tĩnh hạ quyếttâm, thành thật nói ra suy nghĩ của mình.
Anh vừa cảm thấy mình rất muốn trở thànhcông an, vừa lại không biết rằng cái "rất muốn" đó là do trong lònganh thật sự muốn hay bởi vì bị ba nhồi nhét ý niệm lâu dài mà thành.
Kể từ khi trưởng thành, anh nghĩ đây là lầnđầu tiên mình có thể trao đổi bình đẳng và thẳng thắn với người mà anh gọi là"ba".
Không ngờ kết quả lại bị ông đánh.

Ở trướcmặt các giảng viên, một Thượng Dương đã 21 tuổi lại bị đánh giống như bốn nămtrước.

Người đánh được các giảng viên ngăn lại, Thượng Dương với vết bàn tay intrên mặt quay đầu bỏ đi.
Gần tối hôm ấy, anh ngồi trên sân thượng kýtúc xá cho tới tận nửa đêm.
Cánh cửa gỉ sắt trên sân thượng bị đẩy ra,lúc đó hắn vẫn trưng bộ mặt đáng ghét đi tới hỏi anh: Cậu làm gì ở đây thế? Mọingười tìm cậu đến phát điên rồi.
Anh trả lời: Ai cần cậu lo? Đồ thổ pháo.
(*) thổ pháo: ý chỉ những người thiếu hiểubiết.
Hiện tại cũng đã tám năm bảy tháng sau rồi.

Thượng Dương: Phải nói là anh ra tay ác hơnba em nhiều.

Kim Húc: Đánh em vậy là còn nhẹ đó.

Anh tìmem cả đêm, chạy cũng cỡ bằng hai mươi vòng sân thể dục.
Thượng Dương: Tìm em làm gì? Khi đó quan hệhai chúng ta đâu có tốt đâu.

Kim Húc: Chiều hôm đó thấy em khóc sướtmướt đi ra khỏi văn phòng khoa.
Thượng Dương: Nhảm nhí, em không có khóc!
Kim Húc: Cũng có thể không khóc, quên mấtrồi, dù sao vẫn thấy em thê thảm bước ra.
Kim Húc: Lên đó làm gì? Muốn nhảy lầu a?
Thượng Dương: Vớ vẩn.
Kim Húc: Anh biết em không dám.

Tiểu thiếugia chịu ủy khuất trong lòng, chỉ là muốn hù dọa người khác thôi, chắc hẳn cũngkhông có gan nhảy đâu.
Thượng Dương gửi sticker “Xem hôm nay em cóđánh chết anh không.”
Lúc ấy anh bị Kim Húc nói trúng suy nghĩ ấutrĩ của bản thân
Sau khi bị ba tát, anh lên sân thượng đểdọa mọi người, cuối cùng chẳng ai sợ cả.

Mà anh anh cũng không dám tự tử, chỉdám nghĩ mà thôi.
Nếu ngày ấy cuối cùng Kim Húc không tìmthấy anh, anh cũng đâu dám nhảy xuống, chỉ có thể chán nản trở về rồi vờ nhưkhông có chuyện gì xảy ra thôi.
Hơn nữa là sau khi nói chuyện với Kim Húc,sự kiên trì theo đuổi lý tưởng tốt đẹp của hắn đã cảm hóa anh, cuối cùng giúpanh kiên quyết chấp nhận.

Ngày hôm sau nghe theo suy nghĩ trong lòng mà đi đăngký.
Thượng Dương: Em xin lỗi, lúc đó em khôngnên mắng anh.

Khi anh tìm được em, em thật sự rất vui.
Kim Húc: Anh biết, khi đó em vẫn còn là mộtđứa trẻ, hiện tại thật ra cũng vẫn như vậy.
Thượng Dương: Em đã trưởng thành hơn rấtnhiều!
Kim Húc: Được, lớn rồi lớn rồi.
Thượng Dương: Em không sợ ba em nữa, ông ấychính là hổ giấy.
Kim Húc: Hổ giấy.
Thượng Dương: Hiện tại ba cũng không đánhlại em.
Kim Húc: Không đánh lại.
Thượng Dương: Dám đe dọa em, em liền tố cáoông ấy ngay.
Kim Húc: Tố cáo ông ấy luôn.
Thương Dương dở khóc dở cười nói: Anh khôngthấy chán ư?
Kim Húc: Em có đáng yêu không?
Kim Húc: Đương nhiên là đáng yêu rồi.
Kim Húc: Muốn hôn hôn em.
Thượng Dương: Hôn hôn.
Ngày hôm sau đi làm, Thượng Dương báo danhxong liền đi mở cuộc họp trước.

Ngày đầu tiên sau kỳ nghỉ, trong viện nghiêncứu không có sự kiện lớn, cuộc họp cũng quanh quẩn mấy lời nói như cũ làm ngườinghe cảm thấy chán ngán.
Lãnh đạo lên tiếng, Thượng Dương lặng lẽnghịch điện thoại, lướt xem lịch sử trò chuyện tối qua với Kim Húc, đọc một látliền cảm thấy mặt nóng bừng.

Cái này là gì đây? Đều là hai người đàn ông trưởngthành mà cứ như học sinh trung học yêu sớm vậy.
Nhưng là chủ nhiệm Thượng vẫn phân thờigian đi làm và tan tầm rất rõ ràng.
Với thân phận là một phó phòng điều tranghiên cứu, lúc làm việc đều rất cẩn trọng.

Nội tâm thì không ngừng phun tàonhững buổi tối dùng đám chỉ số IQ thấp mà trò chuyện trêu đùa với đối phương.
Tan làm trở về nhà, chỉ cần người kia cóthời gian thì cả hai liền bật chế độ như học sinh trung học yêu sớm, tán gẫumấy lời thoại vô nghĩa như: Em yêu anh anh yêu em.

Hôm nay anh có nhớ em không?Em nhớ anh.

Hôm nay thời tiết không tệ, rất nhớ anh.

Hôm nay gió thổi em cũngnhớ anh nhiều.
Buổi sáng đi làm, nhàm chán xem lại lịch sửtrò chuyện trên điện thoại…
Chủ nhiệm Thượng chửi bậy tại chỗ: Đây làcái quỷ gì thế?
Một vòng luẩn quẩn ngày đêm không rõ là tốthay là xấu.
Tới gần tết âm lịch, vụ án của Phàn Tinh cótiến triển mới.
Cách đây không lâu, Tổ Chuyên Án đã dò hỏiđược từ phía luật sư tư vấn ly hôn cho Phàn Tinh.

Đạo đức nghề nghiệp của luậtsư không cho phép tiết lộ thông tin liên quan về thân chủ.

Vì vậy, Tổ Chuyên Ánđã rất nỗ lực mới có thể khiến luật sư này giữa đạo đức nghề nghiệp và đạo đứcxã hội, khó khăn lựa chọn vế sau.
Điều này đã giúp công an có được tất cảthông tin mà Phàn Tinh tham khảo vào thời điểm đó, chỉ ra những điều mà cô hiểubiết được về việc phân chia tài sản nếu Cố Thiên Kỳ bị bỏ tù hoặc bị kết án tửhình vì tội hình sự.
Thời gian cô hỏi ý kiến luật sư về vấn đềnày cách thời điểm Nhạc Hiểu Văn bị giết hại chưa đến một tháng.
Điều này xảy ra sau khi cô bày tỏ bản thânđã ngừng "nhồi nhét" các kỹ thuật giết người cho Cố Thiên Kỳ.
Thượng Dương nghe được tin tức từ ViênĐinh, sau đó chia sẻ chuyện này cho Kim Húc qua điện thoại.
"Em nghĩ như thế nào?"Kim Húchỏi.
"Không có nhận xét gì mới."Thượng Dương nói: "Chị ấy không muốn tiếp tục phạm tội.

Việc hỏi ý kiếnluật sư chẳng qua là phòng hờ những chuyện chưa xảy ra, việc cũng không hề cómâu thuẫn.

Em vẫn muốn tin tất cả những gì chị ấy nói với em vào ngày gặp cuốicùng kia."

Trong lời thú nhận của Phàn Tinh với bọn họhôm đó, cô không hề giấu giếm bản thân đã từng hỏi ý kiến luật sư.

Cô nhờ tưvấn hai lần, một lần trước và một lần sau khi xảy ra sự việc.

Thời gian chênhlệch giữa hai lần với vụ án có thể tạo nghi ngờ rằng cô cố ý che giấu, nhưngcũng có thể coi là cô tuyệt tình, không nói rõ được điều gì.
Tổ Chuyên Án cũng không thể lấy điều nàylàm chứng cứ buộc tội cô.
Kim Húc cười nói: "Anh đoán được em sẽnói như thế, anh cũng thử tin tưởng vậy."
Ý chỉ là hắn vẫn chưa hết nghi ngờ.

Nhưngđiều này không nói nói lên mâu thuẫn, thậm chí có thể nói lên suy nghĩ của cảhai bổ trợ lẫn nhau đối với mỗi một sự việc.
Thượng Dương nói: "Em nghe Viên Đinhtiết lộ, sư tỷ vẫn khó tránh khỏi bị truy cứu trách nhiệm, không cấu thành tộixúi giục.

Nhưng bên phía công tố cho rằng việc này thuộc về tội truyền đạtphương pháp phạm tội."
Tội danh này có mức án tương đối nhẹ hơn sovới tội xúi giục.
"Anh thấy truyền thông đã đăng một bàiphỏng vấn bạn trai của Nhạc Hiểu Văn."Kim Húc ngừng nói về chuyện PhànTinh, chuyển chủ đề: "Chủ đề là người bình thường khi gặp bạo lực mạng sẽtự cứu mình thế nào.

Em xem chưa?"
Thượng Dương nói: "Xem rồi.

Trước đâychúng ta thảo luận, cảm thấy người đàn ông này khá xui xẻo.

Nhưng xem xongphỏng vấn thì thấy bản thân cậu ta cũng cởi mở đó chứ.

Cậu ta cảm thấy đây làmột trải nghiệm sống hiếm có.

Không phải ai cũng có cơ hội gặp phải hàng triệusự công kích vô lý như thế kia.

Sau khi được chứng minh trong sạch, còn có rấtnhiều người gửi tin nhắn xin lỗi, gửi thư cho công ty cũ của cậu ta yêu cầu mờingười kia trở về công tác.

Nói theo cách của cậu ta, cậu ta giống như trung tâmcủa một cơn lốc xoáy, từ tĩnh lặng đến cát đá nổi lên bốn phía, từ chìm tronggiận dữ đến không còn gợn sóng, cuối cùng chỉ muốn cân nhắc xem nên ăn lẩu haythịt nướng vào bữa tối mà thôi."
Sau một lúc cả hai nói chuyện về việc nàyđều cảm thấy người nam vô tội lạc quan kia, trải qua sự việc trên, hẳn là tươnglai sẽ càng tốt hơn.
"Em chuẩn bị ăn tết đến đâurồi?"Kim Húc hỏi.
"Không chuẩn bị gì cả, giao thừa thìvề nhà ăn một bữa cơm.

Buổi sáng ăn chút sủi cảo đã phải đi rồi, mùng một thìđến em trực ban."Thượng Dương nói.
"Thật trùng hợp, mùng một anh cũngtrực ban.

Kim Húc tiếp lời: "Anh có nên mua thứ gì biếu ba mẹ em không?...!Ít nhất là gửi một món quà cho mẹ em? Bà biết về sự tồn tại của anhmà."
Thượng Dương nói: "Chuyển khoản choem, em mua giúp anh."
Kim Húc phát một bao lì xì hai trăm tệ, anhkhông tốn mấy giây liền nhận lấy.
Kim Húc không biết nên khóc hay nên cười:"Lão bà à, sao em lại không khách khí đến vậy chứ?"
Thượng Dương nói như thể đương nhiên:"Mua đồ cho mẹ em thì em khách khí gì chứ? Em tất nhiên sẽ không hướngkhuỷu tay ra ngoài đâu."
(*) hướng khuỷu tay ra ngoài: ẩn dụ củaviệc làm điều gì có hại đối với bản thân, người nhà,..
Kim Húc hỏi: "Hai trăm đủ không?"
Thượng Dương đáp: "Chắp vá cũng đủrồi."
Nói chuyện điện thoại xong, anh lại phátcho Kim Húc bao lì xì hai trăm.
Kim Húc gửi một dấu chấm hỏi: ?
Thượng Dương: Lão bà thưởng cho anh đấy,ngày lễ nên mua mấy món ngon bồi bổ chút.
Một đi một về, tương đương ai cũng khôngtốn tiền.
Trong làn gió mới của cần cù và tiết kiệm,tết đến xuân về.
VỤ ÁN 3: Nhưng kẻ được yêu nhiều hơn luônkhông bao giờ lo nghĩ (END).
 
Kim Gia Hiên Đi Nơi Nào
Chương 73: Vụ Án 4 Bảy Nghìn Nơi Trên Thế Giới!


Mùa xuân, tháng ba, nhân gian tươi đẹp.
Ở một nơi nào đó trong thành phố Hoa Nam, bên trong một gian phòng khách trong khách sạn.
“Thượng Dương! Mẹ cậu gọi video cho cậu này!”
Thượng Dương đi từ trong phòng vệ sinh ra, ánh mặt trời sáng rực ngoài cửa sổ thật chói mắt, anh giơ tay che lại rồi mới cầm lấy di động xem.
Nhưng không nhận, đổi lại gọi cuộc gọi thường, nói: “Mẹ, có đồng nghiệp ở đây, gọi video không tiện…… vâng, tới rồi, thuận lợi…… Đại khái tầm hơn mười ngày là có thể trở về, còn chưa chắc lắm…… con biết rồi, mẹ cũng vậy, hôm nay ba con thế nào?…… Được, vâng, tạm biệt.”
Anh cúp máy xong, một đồng nghiệp đang nằm chơi di động trên cái giường khác trong phòng nói: “Khá thật, sao lại ném nồi cho tôi thế? Tôi đang ăn mặc đoàng hoàng thế này sao không thể gặp mẹ cậu? Có cái gì mà không tiện a?”
Thượng Dương nói: “Chơi di động của cậu đi, nói nhảm nhiều vậy.”
Đồng nghiệp nói: “Ba cậu thế nào rồi?”
Thượng Dương ngừng lại một chút, mới đáp: “Vẫn ổn, hôm nay xuống lầu được rồi, ông ấy có thể tự mình đi dạo xung quanh, không cần người đỡ nữa.”
“Vậy thì tốt.” Đồng nghiệp nói, “Hai ngày đầu năm phải nằm trong viện, ba mẹ tôi lo lắng gần chết, tuổi này mà đột quỵ nhồi máu não…… May mắn là còn cố được, vẫn là ý chí cách mạng của thế hệ trước quá ngoan cường, đúng là tấm gương cho chúng ta.”
“Ừm.” Thượng Dương qua loa lên tiếng, ngồi ở cuối giường mình, thất thần dùng ngón tay bật sáng màn hình, mấy giây sau tắt, anh lại bật sáng.
Anh và Kim Húc từ đêm giao thừa mà ba anh phát bệnh, cho đến bây giờ đã hơn hai tháng không hề liên lạc với nhau, hơn nữa cũng chưa từng gặp mặt.
Chiều nay trước khi lên máy bay, anh còn chụp lại tấm vé máy bay gửi WeChat.
Chuyến bay cất cánh, hạ xuống đất, rời khỏi sân bay, đến khách sạn, đến giờ cũng đã năm tiếng rồi.
Kim Húc vẫn chưa hề phản hồi lại cho anh.
Phiền quá đi a a a a a a a!
Mặt ngoài thì không chút gợn sóng, nhưng trong lòng Thượng Dương thì đang nóng nảy hét to muốn đánh ai đó một trận, chính anh hoặc là Kim Húc, đánh ai cũng được cả.
“Làm gì đấy?” Đồng nghiệp nói, “Chờ người yêu gọi điện à?”
Thượng Dương: “……”
Anh tiện tay mò lấy cục sạc đặt ở bên cạnh, rồi trở tay ném vào mặt của tên ở giường bên cạnh.
Vị bên cạnh kia cực kì hoảng sợ, chật vật nhưng may là vẫn bắt được nên mới không bị đập vào mặt, nói: “Chủ nhiệm Thượng, cậu không nhìn xem từ nhỏ đến lớn tình cảm của hai chúng ta, thì cũng phải suy nghĩ một chút, lần này là tôi giành được chuyện tốt thay cho cậu, không mang ơn đội nghĩa thì thôi, lại còn xuống tay như vậy hả?”
Vị đồng nghiệp này tên là Khương Vân Khởi, khi còn nhỏ cũng ở trong đại viện công an, cha mẹ cũng làm công an.
Anh ta và Thượng Dương là bạn nối khố cùng nhau lớn lên, sau khi lên trung học thì mỗi người đều chuyển nhà.

Năm đó ở nhà trẻ, nhóc béo từng bị Thượng Dương đè ra đánh một trận, cuối cùng còn bởi vì ngoại hình không đáng yêu bằng Thượng Dương nên đã bị giáo viên thiên vị mắng, cũng chính là anh ta đấy.
Sau bao nhiêu năm, hai người đều làm công an, một người làm nhân viên điều tra nghiên cứu, một người làm trợ thủ điều tra nghiên cứu.
Khương Vân Khởi cằn nhằn oán giận nói: “Tôi không phải loại công an tinh anh như cậu, vừa rồi nếu phản ứng chậm một chút là sẽ trốn không thoát, tôi sẽ bị hủy dung luôn đó.

Tôi còn chưa có người yêu, thứ duy nhất có thể dựa vào cũng chỉ có gương mặt này.

Muốn sống nhàn rỗi chút nên mới chuyển tới bộ phận của các cậu, nhàn hay không cũng còn chẳng biết, giờ còn bị lãnh đạo hành hung như thế này?”
Đương nhiên hiện tại anh ta không phải nhóc béo nữa, ngoại hình cũng rất đẹp trai, nhưng những mặt khác thì không đáng nhắc tới.
Sau Tết Âm Lịch anh ta được điều từ bộ phận khác tới viện nghiên cứu, vốn là công an toà án, nghe nói do anh ta chủ động muốn xin được điều đi làm cảnh vụ nghiên cứu, nhưng sau khi đến, bởi vì lý lịch xấu, chỗ nào cũng lộ ra bốn chữ “nhà có quan hệ”, cho nên không ai bằng lòng dẫn dắt anh ta, cuối cùng vẫn là bạn cũ Thượng Dương tiếp nhận.
Lúc này anh ta cứ lải nhải như niệm kinh mãi.
Thượng Dương bị anh ta nói đến nhức đầu, nói: “Đừng có nói nữa mà đồ nhi, sư phụ đau đầu.

Tôi sai rồi, được chưa?”
Khương Vân Khởi bắt đầu nói: “Sư mẫu có liên lạc với cậu không?”
“Không.” Thượng Dương vừa nghe xưng hô này thì có chút xấu hổ kì lạ, nói, “Có lẽ…… Chắc là bận rồi.”
Khương Vân Khởi hỏi tiếp: “Cậu không nói với anh ta là cũng đi công tác ở bên này sao? Hẳn là chắc anh ta vẫn còn ở tỉnh lị mà đúng không?”
Thượng Dương không nói gì.
Khương Vân Khởi nói: “Cấp trên cung cấp tổng cộng ba cái phương án điều tra nghiên cứu, hôm ấy cậu không ở đó, tôi thay cậu đi họp, xem thấy một người trong đó chính là tới tỉnh này, cho nên tôi đã tiên hạ thủ vi cường(*) giành thay cho cậu, còn nói là vì tôi muốn thuận đường tới phương Nam ngắm cảnh đẹp nước non, thật ra là vì để chắp cầu Hỉ Thước cho cậu và người đàn ông của cậu gặp nhau đấy.

Cậu có thể cảm nhận được tâm tư tinh tế như nước của tôi hay không a?”
(*) Tiên hạ thủ vi cường: ra tay trước thì chiếm được lợi thế.
Thượng Dương: “……”
Đúng, Khương Vân Khởi không hề nói dối, là anh ta tiên hạ thủ vi cường, thay Thượng Dương chọn một trong ba cái phương án kia.

Nhưng nếu Thượng Dương tự mình chọn, đương nhiên cũng sẽ chọn cái này, bởi vì ——
Khương Vân Khởi nói: “Cậu đừng nói cậu hoàn toàn không biết anh ta cũng công tác ở tỉnh này a? Trong cuộc họp nội bộ hàng tuần, khi báo cáo tình hình công an trên phạm vi cả nước, trên PPT xuất hiện tên đội trưởng Kim - Kim Húc, may là trang đó chỉ dừng lại hai giây, nếu không con mắt cậu đã dán lên màn chiếu luôn rồi, tưởng tôi không thấy sao?”
Thượng Dương bị bạn nối khố nói như vậy thì khó tránh khỏi thẹn thùng, lỗ tai và mặt cũng hơi đỏ lên.
Khương Vân Khởi còn cố ý tặc tặc miệng, nói: “Nhìn không ra a Thượng Dương, khi cậu yêu đương sẽ thẹn thùng như vậy à, trước kia không phải đều là dáng vẻ bất cần sao.

Chờ tôi gặp được đội trưởng Kim, cũng phải nhìn thật kỹ xem, ảnh chụp thì rất đẹp trai, xem người thật của anh ta ba đầu sáu tay mười tám loại võ nghệ như thế nào, mà có thể khiến cho cậu mê như điếu đổ như thế.”
Vẻ mặt Thượng Dương không nhịn được nữa, nói: “Khương Vân Khởi, cậu không ngồi họp cho đàng hoàng mà đi quan sát sư phụ cậu làm gì hả? Nếu cậu đặt tâm tư suy nghĩ lên việc đứng đắn, thì cũng không đến mức 30 rồi mà còn lao đao như vậy.”
Mặt Khương Vân Khởi nhanh chóng biến sắc, chép miệng một cái: “Người khác khinh thường tôi, cậu cũng khinh thường tôi? Tôi biết, tôi một mớ tuổi rồi, đi đâu người ta cũng không cần, không xe không nhà không tiền tiết kiệm, còn không có người yêu, chỉ có mỗi một gia đình hạnh phúc và một công việc ổn định, còn có ba mẹ yêu thương tôi……”
“Mau cất phép thần thông của cậu lại đi, đừng có mà niệm kinh nữa!” Thượng Dương sắp nổ đom đóm mắt đến nơi, điện thoại báo lên có tin nhắn đến.
Kim Húc: Vừa họp xong, mới xem tin nhắn, sao lại trùng hợp như vậy?
Tinh thần của Thượng Dương thay đổi trong nháy mắt.
Bảo Khương Vân Khởi phản ứng chậm, nhưng lần này lại phản ứng rất nhanh, lập tức ngậm miệng, anh ta biết trong khoảng thời gian này Thượng Dương khổ sở vì tình, nếu anh ta dám chậm trễ việc của Thượng Dương, cho dù là tình bạn từ nhỏ hay tình sư đồ thì kể cả trưởng bối trong nhà nói giúp cho cũng vô dụng, Thượng Dương thật sự có thể đánh chết anh ta luôn.
Thượng Dương đơ cứng ở đó, do dự nửa ngày, quyết tâm liều mạng, mặt dày trả lời:
Không phải trùng hợp, em tới là vì muốn gặp anh.
Từ thành phố cấp địa khu(*) này tới tỉnh lị, đi tàu cao tốc chỉ tốn 2 giờ, chờ đến khi không bận rộn việc chính, bỏ ra một buổi tối ra là có thể đi ngay, sáng sớm ngày hôm sau đi tàu cao tốc trở về, cũng sẽ không bị trễ việc.
(*)Thành phố cấp địa khu (地级市; bính âm: dìjí shì) là một đơn vị hành chính cấp địa khu (地区级, địa khu cấp hay 地级, địa cấp) tại Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.

Đây là cấp hành chính thứ hai trong thứ bậc các cấp hành chính, dưới cấp tỉnh nhưng trên cấp huyện.

Ở Việt Nam không có cấp tương đương với cấp địa khu.
Chỉ sợ…… Kim Húc có muốn gặp anh không?
Yêu đương không đơn giản chút nào, một chút chút thôi cũng không hề đơn giản.

Chủ nhiệm Thượng bắt đầu cảm nhận được sự tổn thương của tình yêu, chẳng biết bản thân anh bị tổn thương nặng hơn, hay là anh khiến người khác bị tổn thương nặng hơn nữa.
Hơn mười phút trôi đi, vẫn không có động tĩnh.
Khương Vân Khởi đã tắm xong rồi, rửa ráy sạch sẽ gió bụi suốt cả đường, thay quần áo, muốn ra bên ngoài đi dạo.
“Ăn mì được không? Nếm thử mì chính tông bên này, tôi bao.” Anh ta thấy Thượng Dương uể oải không phấn chấn, đề nghị đi ăn cơm.
“Được.” Thượng Dương chưa đói chút nào, cũng không có hứng ăn, nhưng vẫn xốc lại tinh thần, đi công tác là đi để làm việc nghiêm chỉnh, hơn nữa nếu truyền cảm xúc tiêu cực ấy của mình sang người khác thì không hề tốt chút nào.
Hôm nay hai người bọn họ mới đến, chưa được sắp xếp công việc.
Lần này là điều tra nghiên cứu công khai, viện nghiên cứu đã kết nối với công công địa phương, ngày mai sẽ có đồng nghiệp ở địa phương tới đây dẫn hai người các anh đến các đồn công an và phòng cảnh vụ để làm điều tra nghiên cứu thực địa.
Cho nên chỗ ở cũng là do ban ngành địa phương sắp xếp ổn thỏa, lúc trước nơi này là nhà khách bộ công an, hiện giờ đổi thành khách sạn hạng sao.
Đi ra khỏi trong phòng, Thượng Dương ở đằng sau khóa cửa, còn đẩy đẩy cửa để xác nhận xem đã đóng kĩ chưa.
“A?” Khương Vân khởi đứng ở trên hành lang, nói, “Đây không phải người kia sao?”
Thượng Dương: “?”
Anh nhìn theo tầm mắt của Khương Vân Khởi, chỗ thang máy ở đầu kia hành lang chừng mấy chục mét kia, có một người đàn ông đang đi về phía này, mặc một bộ áo đen quần đen và mang giày da màu đen của công an.
Khương Vân Khởi chỉ từng thấy ảnh chụp của người này, năng lực nhận diện người tạm ổn, khi liếc mắt một cái đã nhận ra ngay, anh ta quay đầu nhìn Thượng Dương, phát hiện ông bạn nối khố này của mình lại đang lui về phía sau một bước, anh ta không nhịn được cười, giống người nhà mẹ đẻ mà đẩy Thượng Dương về phía trước: “Cậu xấu hổ cái gì? Nhiệt tình lên đi chứ!”
Thượng Dương nghĩ thầm mau tránh tôi ra, tên Khương Vân Khởi đần độn này! Cậu hoàn toàn không hề hiểu rõ tình huống gì hết!
Dường như Khương Vân Khởi nghe được tiếng lòng của anh, cười hì hì nhấc chân đi mất…… Đi mất…….

Mất mặt chết thôi.
Thượng Dương: “……”
Khương Vân Khởi nhìn thoáng qua người mới đến, không kiêng dè gì mà quan sát người ta, còn nhỏ giọng nói câu gì đó, sau đó mới nhanh như chớp mà đi mất.
Thượng Dương không nhịn được hoài nghi, rất chắc chắn là tên đần này đã nói với người ta ban nãy mình nóng ruột nóng gan như thế nào.
“Cậu ta nói gì với anh đó?” Anh cố gắng bình tĩnh đi tới trước mặt người kia.
“……” Đối phương nói, “Đồ đệ mới của em sao? Thấy tuổi tác cậu ta không nhỏ, bây giờ mới học nghề hả?”
Đầu óc Thượng Dương không đọc được những gì hắn đang nói, xụ mặt hỏi: “Đội trưởng Kim, sao anh lại có thể đến đây? Chẳng phải anh tới để hợp tác phá án với công an tỉnh lị bên này sao?”
Kim Húc: “……”
Thượng Dương: “……”
Anh có chút sụp đổ, không kìm được nữa.
Thẻ mở cửa phòng mới vừa rút ra vẫn còn nóng, nó đang bị anh nắm chặt ở trong tay.

Kim Húc để ý thấy ngón tay anh vậy mà có hơi run, đôi mắt nhìn mình, hàm chứa vài phần áy náy.
Vốn lời chất vấn muốn nói ra mà lại không hỏi nổi.
Cuối cùng Kim Húc chỉ hỏi một câu: “Muốn gặp anh đúng không? Vì sao?”
“Vì……” Tuy Thượng Dương đã quen việc tiếp nhận trong chuyện yêu đương, nhưng vẫn bị câu hỏi ôn hòa này làm cho trở tay không kịp.
Trong bữa cơm tất niên đêm giao thừa, ba anh hỏi anh, tìm một người đàn ông là có ý gì? Cố ý để làm mất mặt ông ấy sao?
Anh trả lời, không phải, con yêu anh ấy thật lòng.
Ba anh bảo, nghe nói sắp được điều lên văn phòng Tỉnh của bọn họ rồi? Có năng lực, bảo cậu ta đừng có suy nghĩ đến, ở đâu về đó, cả đời chỉ làm một viên công an an ninh quèn, cũng là do cậu ta đáng đời.
Anh khiếp sợ hỏi, Thượng Duật Dân, ba điên rồi sao? Biết bản thân mình đang nói cái gì không? Ba có còn nhớ bản thân mình là công an nhân dân hay không?
Hôm đó anh chưa ăn xong cơm mà đã rời đi, về chỗ mình ở gọi điện thoại cho Kim Húc, phun tào nói ba anh tuổi càng lớn càng nói chuyện vô lý, vẫn còn coi anh là đứa trẻ con như thế, phái phản động đều là hổ giấy, anh không thèm sợ.
Rạng sáng 1 giờ, mẹ anh gọi điện thoại tới nói ba anh bị đột quỵ nhồi máu não rồi.
7 giờ rưỡi sáng, sáng sớm Tết Âm Lịch, anh ngồi trên ghế dài bệnh viện, nói với người yêu đang trực ban ở Tây Bắc xa xôi vào đúng ngày mồng một rằng: “Tạm thời chúng ta đừng nên liên lạc nữa.”
Ở phương nam, sau 66 ngày.
Ánh nắng trong căn phòng khách này rất đẹp, sáng ngời ấm áp.
Ngoài cửa sổ có thể nhìn thấy hồ nước, cây đào ven hồ, hoa soi mặt nước, thắng cảnh ngày xuân.
Muốn gặp anh đúng chứ? Vì sao?
Cuối cùng Thượng Dương đã nghĩ được một đáp án, nói: “Là…… Vì muốn gương vỡ lại lành?”
Đây cứ như đang chơi xấu vậy? Quá khốn nạn.

Chính anh cũng không nhịn được mà nghĩ như vậy.
“Chỉ tách ra hơn 60 ngày,” Khuôn mặt anh tuấn của Kim Húc tưởng chừng như đã muốn nứt ra đến nơi, nói, “Đã được coi là gương vỡ rồi hả? Anh không chấp nhận, còn chưa trọn vẹn thì vỡ cái gì?”
Trong lòng Thượng Dương thoải mái hơn hẳn, nghĩ thầm, vậy anh còn hỏi? Em không trả lời loại câu hỏi này, không giống như anh, em nhớ anhnên mới đến gặp anh.
Anh cũng hỏi: “Vậy anh tới gặp em, để làm gì?”
Kim Húc mím môi, vừa cười lại vừa chế giễu, nhìn anh rồi cầm lấy tay anh, trong lòng anh lo lắng nhưng cũng để cho Kim Húc nắm.
Kim Húc bao tay của anh trong tay mình, hai mắt giống như hai vầng thái dương phản chiếu, nhìn anh làm cho cả người anh ấm lên, sống lại.
“Anh đến để đưa em đi trốn.” Người yêu mới chia tay hơn 60 ngày đã nói như vậy..
 
Kim Gia Hiên Đi Nơi Nào
Chương 74: Hôn Anh Một Cái Nữa Đi Anh Phải Đi Rồi!!


Thượng Dương không biết làm thế nào, nhưng vẫn còn rất nhiều lời muốn nói với hắn, ví như nói lời xin lỗi, nói câu nhớ nhung, còn có về tương lai đã nghĩ đến trong khoảng thời gian này.
Nhưng hai người bọn họ không chỉ là “Gương vỡ lại lành” nhanh nhất trong lịch sử, thời gian gặp được nhau còn rất ngắn.
Sau khi Kim Húc nhìn thấy được tấm ảnh chụp vé máy bay Thượng Dương gửi cho mình thì đã tra cứu thông tin của chuyến bay, vội vàng đi tàu hỏa từ tỉnh lị đến thành phố để gặp mặt Thượng Dương, rồi tranh thủ thời gian quay trở về.
Từ nơi Tây Bắc ngàn dặm xa xôi đến phối hợp với văn phòng Tỉnh ở địa phương phá án, tầm quan trọng của vụ án này cũng không cần phải nói rõ, Thượng Dương tự nhiên hiểu.
“Chỉ còn nửa giờ, anh phải đi rồi.” Kim Húc xem thời gian, buồn bực nói, “Vốn dĩ anh dự định, có thể có được một tiếng để chỉnh đốn em……”
Hắn bỗng nhiên dùng có ánh mắt chút hung ác nhìn Thượng Dương.
Thượng Dương lập tức xấu hổ mà xin lỗi: “Xin lỗi.”
Buổi sáng mùng một anh gọi điện thoại cho Kim Húc xong thì trong lòng luôn có một cảm giác tức giận, nhưng lại không biết nên trách ai, có thể trách được ai đây? Anh chỉ có thể tự trách mình, trách lâu như vậy, vừa nhớ tới việc này thì liền phản xạ có điều kiện mà nghĩ, đây đều là do anh sai.
Sự hung ác của Kim Húc vô cùng ngắn ngủi, thoắt cái đã không thấy nữa, hắn nhìn dáng vẻ của Thượng Dương không có cách nào, nói: “Nói xin lỗi là có tác dụng sao?”
Hắn nắm tay Thượng Dương rồi kéo Thượng Dương lại gần một chút, bốn mắt nhìn nhau, hai người đứng nắm tay trong căn phòng nhỏ xán lạn, không cần lên tiếng, chỉ cần ánh mắt cũng đủ để tố cáo sự tràn ngập lưu luyến của nhau ở trong khoảng thời gian này rồi.
Thượng Dương nhìn Kim Húc liền cảm thấy, làn da của hắn đã đen hơn trước một chút, hình như cũng gầy một vòng, còn thêm chút bể dâu, nhưng vẫn rất tuấn tú, mùi hormone còn đậm hơn lúc trước mấy phần.
“Em gầy hơn rồi,” Kim Húc mở miệng nói, tự nhiên mà cúi đầu, cọ cọ cái cổ ở dưới tai của anh, rất nhẹ nhàng mà nói, “Rất nhớ em.”
Thượng Dương cầm lòng không đặng mà giơ tay ôm lấy hắn.
Kim Húc nói: “Thật sự không có ý muốn trách em đâu.

Em có quyết định như thế nào cũng đều được hết.

Anh hiểu em nên mới yêu em, cho nên anh tin tưởng em nhất định rõ ràng bản thân mình muốn cái gì nhất.

Chỉ cần em đưa ra lựa chọn dựa theo trái tim của mình, có thế nào thì anh cũng được, anh đều có thể chấp nhận, bởi vì anh biết em sẽ không làm trái với lòng mình.”
Hốc mắt của Thượng Dương trong phút chốc căng lên.

Anh đã chạm được vào ý nghĩa của tình yêu, tình yêu ấy là thực thể, nó chính là người anh đang ôm lúc này đây.
Anh lại lắng nghe tiếng lòng của mình, mặc dù anh vẫn luôn biết kết quả đó là kiểu âm thanh như thế nào.
“Em chưa từng nghĩ tới việc tách khỏi anh, một giây cũng không có.” Thượng Dương nói, “Khi đó chỉ là……”

Chỉ là bị tình huống ngay lúc đó làm lòng người rối loạn, anh không biết nên làm như thế nào, vẫn chưa học qua khóa học này bao giờ.
“Anh biết,” Kim Húc nói, “Anh còn biết một ngày nào đó anh sẽ nhận được tin nhắn của em, nói em muốn gặp anh.

Tin nhắn này đến sớm hơn anh nghĩ, điều này có phải đã chứng minh…… em càng không thể rời bỏ anh hơn trong tưởng tượng của anh, đúng không?
Câu cuối cùng của hắn nói rất nhẹ, vẫn cứ mang theo một chút không xác định.
Thượng Dương vội nói: “Đúng, em đúng là như vậy.”
Kim Húc nở nụ cười ở bên tai của anh.

Hắn ý thức được đây là một cái bẫy tình yêu, hắn đã bị bao lại, bị trói buộc, hàng nghìn băng sương bị đè nén ở trong lòng đang tan ra trong khoảnh khắc này, ngọt ngào từ tình yêu đã lâu không gặp đang bay ra từ chỗ sâu thẳm nhất.
Hai người hôn nhau, trước nay Thượng Dương chưa từng có dáng vẻ như dâng hiến, khẩn cầu Kim Húc cho anh một chút trừng phạt như thế này.
Kim Húc cũng không cự tuyệt anh, tự nhiên cho anh.
Hai người hôn hôn, anh bị Kim Húc bế lên, bị hôn đến đầu óc choáng váng, hầu kết ngứa, bị cắn rồi.
Ánh mặt trời cao ngất ngoài cửa sổ, sóng nước trên mặt hồ lóng lánh ở nơi xa, những con thuyền trên hồ đang đung đưa trong gió xuân.
Mấy phút đồng hồ sau, Thượng Dương giống một con chim bi bô, đầu ngẩng về phía sau, đầy mặt đỏ bừng, trên trán cùng thái dương có một chút mồ hôi..
Kim Húc giúp anh lau khô, vẫn ôm anh ngồi ở mép giường, chỉ là không còn tư thế khiến người ta đỏ mặt nữa, mà là ôm anh ở trên đùi giống như ôm một đứa trẻ, còn không ngừng hôn môi anh.
Thượng Dương có chút ngượng ngùng, nhưng lại không muốn tách ra khỏi hắn, cuối cùng đơn giản như một đứa trẻ mà vòng tay qua cổ hắn, cả đời chưa từng làm nũng cũng muốn vung ra cho người ta.
“Cũng nhớ anh sao?” Kim Húc nói.
“Nhớ,” Thượng Dương nói, “Mỗi ngày đều nhớ.”
Kim Húc lại y như chơi cục slime, slime phiên bản người thật chịu không nổi mà kêu lên: “Đừng nhúc nhích…… Vừa rồi mạnh quá, em không được nữa rồi.”
Kim Húc lộ ra hơi hơi đắc ý, nói: “Thích không?”
Thượng Dương càng ngượng ngùng, nhưng vẫn là thành thật gật đầu, thật ra từ đầu đến cuối bọn họ cũng chưa làm ra hành động thực chất nào, nhưng dường như anh đã boom đến còn kịch liệt hơn mấy lần trước kia.
Kim Húc không có, cũng chỉ có một mình anh.
Anh chủ động hỏi: “Còn chút thời gian, anh muốn không?”
“Thôi.” Kim Húc nói, “Chút thời gian cũng không đủ, lần tới đi.”
Thượng Dương nhíu mày nói: “Xin hỏi anh đang ám chỉ ai a?”

Kim Húc cười nói sang chuyện khác nói: “Anh nói, đều là do lễ tân khách sạn này làm chậm trễ thời gian của anh.”
Hắn ở dưới lầu nhờ lễ tân tra giúp số phòng của Thượng Dương, còn đưa ra giấy chứng nhận công an theo quy định, cô gái quầy lễ tân không công nhận, kỳ kèo hơn nửa ngày mới chịu giúp hắn tra.
Thượng Dương nghe hắn giản lược miêu tả quá trình này, nói: “Trước kia khách sạn này là nhà khách công an, nhân viên công tác từng gặp công an còn nhiều hơn anh gặp em nữa đấy.”
Kim Húc nói: “Biết chứ, cho nên mới đoán một cái đã đoán trúng nhất định hai người ở nơi này, thành phố này rất nhỏ.”
Thượng Dương cũng biết hắn đã đi vào tỉnh này của khu vực Hoa Nam (*)hơn một tuần, nghe được ý của hắn, tuy rằng là phá án ở tỉnh lị, nhưng cũng hiểu biết đôi chút đối với mảnh đất thành phố này.
(*)lưu vực Châu Giang, bao gồm Quảng Đông, Quảng Tây, Trung Quốc
Đối với chuyện liên quan đến vụ án, nhân viên không tham gia phá án cũng không tiện hỏi đến, đặc biệt còn là vụ án do Cục An ninh quốc nội phối hợp liên tỉnh để xử lý, hẳn là phải tuân thủ nguyên tắc bảo mật.
Bởi vậy Thượng Dương cũng chỉ hỏi phần đã công khai: “Em xem tài liệu nói là một vụ án bán hàng đa cấp, tại sao còn cần đại lão các anh chạy từ xa đến đây một chuyến?”
Kim Húc nhẹ nhàng bâng quơ mà nói: “Cấp trên bảo anh đến nên anh phải đến thôi.”
Không nên hỏi thì không hỏi, Thượng Dương nói: “Làm đội trưởng có quen không? Có phải còn bận hơn lúc còn ở Bạch Nguyên không?”
“Cũng được, vị trí công tác còn chưa ngồi ấm chỗ thì đã bị phái tới bên này.” Kim Húc nói.
Sau khi hắn được điều nhiệm đến tổng đội An ninh quốc nội của văn phòng Tỉnh, đảm nhiệm chức đội trưởng phân đội An ninh của Cục An ninh quốc nội, xem như điều động cùng cấp bậc với trước kia, cũng là ngầm thăng chức.
Tương đương với hắn mới vừa được điều đến thì đã bị sai khiến đến phụ trách vụ án của Cục an ninh quốc nội phối hợp liên tỉnh này.
Trong cuộc họp hàng tuần trong nội bộ, một trang PPT của Kim Húc xuất hiện, có giản lược vụ án, Thượng Dương vừa nhìn thấy là vụ án hắn đang phụ trách thì liền bất giác để ý đến.
Đại khái là nói có hai anh em nông dân ở một tỉnh nào đó thuộc Tây Bắc đã đến làm công tại một tỉnh nào đó ở Hoa Nam, khi bọn họ biết mình bị lừa vào ổ bán hàng đa cấp thì tương đối nhanh trí, nghĩ cách chạy thoát đi ra ngoài, sau khi trở lại quê quán ở Tây Bắc thì đã đến báo án, còn có hơn mười vị bạn bè thân thích cũng cùng lên đường rồi rơi vào trong tổ chức bán hàng đa cấp ở một tỉnh nào đó thuộc Hoa Nam, bọn họ bị giam cầm bị tẩy não, trong hang ổ tụ tập mấy trăm người đều bị hạn chế tự do thân thể, trời nam biển bắc người ở đâu cũng có, riêng là khẩu âm Tây Bắc thôi anh ta cũng liền nghe ra được mấy chục cái rồi.
Kết hợp với việc công an địa phương nhận được tin báo án của quần chúng nhân dân, nói những người thân của bọn họ đến làm công tại một tỉnh nào đó thuộc Hoa Nam cũng bị mất tích.
Một tờ PPT kia bị đánh dấu sao, đại biểu cho là vụ án tương đối nghiêm trọng.
Nhưng Thượng Dương cảm giác hẳn là có nội tình khác, bán hàng đa cấp án hẳn là không có gì không thể nói, chỉ là khó xử lý, thường xuyên có tình huống xí nghiệp là trụ cột của nền kinh tế địa phương, nhà giàu nộp thuế liên quan vào vụ án thế này, quan hệ quấn quanh, cuối cùng cũng không biết bị vướng chân ở nơi nào.
Nhưng Kim Húc lại giữ kín như bưng với anh, hơn nữa dấu sao kia, hẳn là vụ án có tình huống khác.
Thượng Dương một lòng nhiều mục đích, vừa bận tâm vấn để nhiệm vụ khó khăn của đội trưởng Kim, lại rất muốn nói vấn đề yêu đương.
Kim Húc nói: “Chuyến vô tích sự này của em đi trong thời gian bao lâu? Ngày nào trở về?”
“Còn chưa biết.” Trong lòng Thượng Dương nhanh chóng suy nghĩ sắp xếp công tác, sau đó nói, “Anh tập trung tinh thần làm chuyện anh nên làm đi, tối hôm nào không bận thì em sẽ đến tìm anh ngay.”
Ngoài miệng nói không vội gặp lại, đừng chậm trễ công tác, nhưng anh lại lập tức hỏi: “Buổi tối ngày mai được không?”
Kim Húc: “……”

Thượng Dương nhìn thời gian trên đồng hồ điện tử đầu giường, sắp đến lúc chia tay, trong lòng chua xót, nói: “Em ở đây chờ tin của anh, em còn rất nhiều chuyện muốn nói với anh.”
Kim Húc nói với giọng điệu không thể làm gì hơn: “Hay là vầy đi, anh từ chức không làm nữa, xong rồi đá cái tên lúc nãy đi, anh đến làm tùy tùng cho em nha.”
Thượng Dương bị hắn chọc đến cười khổ, nói: “Văn phòng Tỉnh của các anh còn tuyển người không? Em làm tùy tùng cho anh cũng không khác mấy đâu.”
Hai người đứng dậy chỉnh sửa lại quần áo.
Thượng Dương giúp Kim Húc bẻ cổ áo lại, Kim Húc nói: “Hôn anh thêm một cái đi, anh phải đi rồi.”
Hiện tại Thượng Dương đối với hắn quả thực là nói gì nghe nấy, nghe được bảo hôn thì tiến lên hôn liền, hôn xong hỏi: “Anh đi như thế nào? Em giúp anh gọi xe nha?”
“Không cần, anh đi ra ngoài gọi xe là được, chỗ này cách ga tàu cao tốc chỉ có mười phút.” Kim Húc mặc xong áo khoác, nói, “Đừng tiễn anh, em ở đây đi.

Không bận sẽ nói chuyện với em, nếu em thuận tiện thì đến tỉnh lị, em không tiện thì chờ anh đến, đến lúc đó chúng ta sẽ lại tâm sự cho thật tốt.

Anh yêu em.

Đi đây.”
Hắn nói xong, cũng không đợi Thượng Dương nói cái gì nữa mà mở cửa đi thẳng ra ngoài.

Sợ nếu đi chậm sẽ bận lòng không thể rời đi được nữa.
Thượng Dương cũng không đuổi theo hắn, ngồi ở trên ghế bên cửa sổ, trong lòng trống rỗng chết lặng, cảnh xuân ngoài cửa sổ vẫn là như vậy, hồ nước nhộn nhạo vỗ sóng, gió nổi lên khiến hoa rơi bay tán loạn.

Anh cũng cảm thấy không còn đẹp như vừa rồi.
Qua một hồi lâu, anh nhớ tới gọi điện thoại cho Khương Vân Khởi, hỏi ở đâu.
“Ăn mì đến no căng, tôi đang đi bộ để tiêu cơm.” Khương Vân Khởi kinh ngạc nói, “Người yêu cậu đi rồi à? Không qua đêm a? Tôi cũng nói với anh ta tôi không sao rồi, tôi cũng có thể ngủ phòng khác mà.”
Thượng Dương chỉ cho rằng cậu ta nói chính mình tương tư Kim Húc tệ hại đến như thế nào, không nghĩ tới lại càng kỳ quái hơn, cả giận nói: “Tôi thấy cậu là đang không muốn ở viện nghiên cứu rồi đấy!”
Khương Vân Khởi cong người xin tha nói: “Sư phụ, tôi mua một phần mì đắt nhất mang về cho cậu nha.”
Bên kia Kim Húc đang ngồi tàu cao tốc, gửi cho Thượng Dương nói tất cả đều thuận lợi, còn gửi liên tiếp sticker hôn hôn.
Thượng Dương trả lời hắn một cái sticker “Tin em hôn chết anh không” , lại nói: Bận thì bận, nhớ chú ý thân thể đấy, anh cũng gầy rồi.
Kim Húc: Không sao.

Tuỳ tùng em trở về rồi sao? Trông cậu ta láu cá, không bằng Viên Đinh sư đệ thành thật.
Thượng Dương: Anh còn chưa hỏi đã nói xấu người ta, cậu ta là nối khố với em đấy.

Kim Húc lại nói: Hóa ra là cậu ta, con ngựa cầu vồng ở trên giá sách của em là do cậu ta tặng à?
Thượng Dương: ?
Trí nhớ của người này cũng quá tốt rồi đấy!
Thượng Dương bị nhắc thì suy nghĩ một chút, lúc này mới có thể nhớ lại tới vật trang trí thủy tinh mà Kim Húc đã từng chú ý đến kia, đó là quà sinh nhật của Khương Vân Khởi tiện tay tặng anh vào mấy năm trước.
Kim Húc: Tại sao bây giờ cậu ta mới đến học nghề?
Chân tướng chính là bản thân Khương Vân Khởi không có chí cầu tiến, cả ngày ăn no chờ chết.
Nhưng Thượng Dương không muốn nói bạn nối khố của mình như vậy, nên tô cho đẹp một chút thì hơn.
Thượng Dương: Chính là một người tương đối thuộc hệ Phật, không quan tâm đến vấn đề thăng chức, con người vẫn là tương đối đáng tin cậy đấy.
Buổi chiều ba ngày sau.
Thượng Dương cực kỳ hối hận, lăng kính mà anh tạo cho thằng bạn thân phải dày đến thế nào, nếu không tại sao lại cảm thấy Khương Vân Khởi tương đối đáng tin cậy chứ?
Không ổn, quá không ổn rồi, chuyện hôm nay Khương Vân Khởi làm ra, còn không ổn hơn mấy câu thì thầm của Kim Húc nữa.
Nơi này là một thành phố du lịch nổi danh cả nước, nước sông bao quanh thành phố, bên trong thành phố còn có hồ, đi thẳng một đường thưởng thức cảnh quan tự nhiên ở vùng ven sông, cũng cũng là một nét du lịch đặc sắc của địa phương.
Mấy ngày nay hai người cùng đi với đồng nghiệp địa phương đồn công an và phòng cảnh vụ tiến hành thăm viếng cùng điều tra nghiên cứu thực địa, vị đồng nghiệp tiếp đón bọn họ chiều hôm nay đã bận chút chuyện khác, đúng lúc buổi tối Thượng Dương muốn tranh thủ đến tỉnh lị, nên dứt khoát liền quyết định tan tầm trước.
Trên đường trở về, khi đi ngang qua bến tàu bờ sông, Khương Vân Khởi đề nghị đi xem một chút.
Nhìn một chút, Khương Vân Khởi lôi kéo Thượng Dương, một hai phải ngừng để lên thử du thuyền đang đậu trên bờ xong một chút.
Thượng Dương chỉ cho rằng bạn nối khố của mình tò mò đi dạo lung tung, anh lại lười đi qua đi lại, bản thân đến boong tàu vừa ngắm cảnh sông, thuận tiện đặt luôn vé tàu cao tốc.
Chờ khi anh phát hiện chỗ nào không đúng thì du thuyền đã rời bờ.
Thượng Dương vội vàng muốn rời thuyền, lại bị nhân viên phục vụ báo cho là đã không kịp rồi.
Thượng Dương: “Tôi hoàn toàn không có mua vé a!”
Người phục vụ kỳ quái nói: “Bạn của anh mua a, không có vé sao các anh có thế lên được?”
Thượng Dương: “……”
Anh rất muốn bắt Khương Vân Khởi lại, ném xuống sông cho cá ăn.
“Hảo huynh đệ,” Khương Vân Khởi vòng một vòng đến đây, lại còn dõng dạc, “Đừng cảm thấy biết ơn tôi, dù sao cũng nghỉ ngơi, cùng đi chơi với nhau đi, chi phí du thuyền do tôi bỏ ra hết, được rồi chứ?”
Thượng Dương phẫn nộ tột đỉnh nói: “Là vấn đề chi phí sao? Mấy năm qua tôi không làm cộng sự với cậu, còn tưởng rằng cậu chỉ là Phật hệ, không ngờ cậu…… cậu có thể đừng quá đáng như vậy được không?”
Khương Vân Khởi nói: “Đến mức này sao? Sao lại tức giận thật rồi?”
Thượng Dương không tức giận mới là lạ.

Du thuyền phải mất hơn bốn tiếng đồng hồ để để đi dọc sông đến các danh lam thắng cảnh ở hạ lưu, đến lúc đó lại đổi xe về nội thành, hôm nay anh không đến được tỉnh lị rồi!.
 
Kim Gia Hiên Đi Nơi Nào
Chương 75: ‘’lệ Cảnh Hào’’ Thần Bí!!!!


Khương Vân Khởi ước chừng là đã đoán ra được nguyên nhân Thượng Dương tức giận, vò đầu nói: “Cậu cũng đâu có nói là hôm nay cậu đi, tối ngày hôm qua tôi hỏi tại sao không đến tỉnh lị, cậu còn nói người trưởng thành yêu đương không cần phải dính với nhau cả ngày mà.

Vậy giờ phải làm sao đây?”
Thượng Dương tức giận, suy cho cùng cũng khó mà nói hai ngày trước anh làm dáng ra vẻ cẩn thận, nhưng mỗi ngày đều hận không thể chạy một đường đến chỗ của người yêu, vất vả lắm mới chờ được đủ thời gian như hôm nay, lúc này lại bị tên ngốc này làm cho tức chết rồi.
Khương Vân Khởi còn cợt nhả: “Dù sao thuyền cũng đi rồi, nếu không hay là cậu nhảy xuống sông bơi về đi.’’
Thượng Dương hỏi anh ta: “Rốt cuộc cậu mua vé khi nào? Lúc lên thuyền tôi cũng không thấy cậu đi soát vé.”
Khương Vân Khởi nói: “Mã QR, quét một cái là xong.

Được rồi, tới đâu hay tới đó, cậu nhìn non sông gấm vóc của tổ quốc đi, không đẹp sao? Coi như tới chơi đi mà.”
Thượng Dương không thể làm gì, hỏi Khương Vân Khởi số chỗ ngồi của vé điện tử rồi đi tìm được vị trí, vừa vặn ở bên cạnh cửa sổ, anh ngồi xuống vừa ngắm phong cảnh, vừa sinh hờn dỗi mà hủy vé tàu cao tốc.
Có rất nhiều thuyền bè trên sông, nhiều là thuyền nhỏ, còn có số ít bè trúc hành trình ngắn.
Chiếc du thuyền “Lệ Cảnh Hào” này của bọn họ có một phong cách riêng, chủ trương chính là xa hoa, được xưng là “du thuyền xa hoa” có dịch vụ tốt nhất.
Nhưng kỳ thật các cabin chung ở tầng 1 không có gì nổi bật, cấu hình thuyền và nội thất chỉ nằm giữa du thuyền hạng sang và du thuyền bình thường.

Tầng 1 là cabin chung, tầng 2 là sảnh tiệc, tầng 3 có phòng dành cho khách.

Xem tờ quảng cáo trên thuyền, “Lệ Cảnh Hào” từng tổ chức rất nhiều bữa tiệc thương vụ ở trên sông, còn có những đám cưới nhỏ trang nhã nữa.
Hành trình bắt đầu từ bến nội thành đến các danh lam thắng cảnh ở hạ lưu.
Buổi tối các du khách có thể lựa chọn xuống thuyền hoặc ở lại bên trong khu ngắm cảnh, vé của Khương Vân Khởi chính là vé một chiều.

Sau khi du ngoạn ở khu thắng cảnh cũng có thể mua vé hai chiều, buổi tối lại đi nhờ con thuyền này trở về nội thành, bởi vì ngược dòng nên hành trình trở về sẽ chậm hơn, có phòng nghỉ ở tầng trên để những du khách này nghỉ ngơi, sáng mai tỉnh ngủ liền về tới nội thành rồi.
Vị trí của danh lam thắng cảnh là một huyện thuộc thành phố cấp tỉnh.
Thành phố cấp tỉnh này lấy du lịch làm ngành công nghiệp trụ cột, dựa vào cảnh sơn thủy nổi tiếng trong và ngoài này, từ xưa đến nay văn nhân nhà thơ cũng đã sáng tác không ít thơ từ cùng tác phẩm văn học kinh điển cho nó.
Thượng Dương bị gió sông thổi trong chốc lát, thưởng thức phong cảnh tú lệ hai bờ sông, tâm tình chậm rãi bình tĩnh, từ trước đến nay anh cũng từng dạo chơi sông Trường Giang, so với sông Trường Giang thì nơi này lại tràn đầy một vẻ đẹp khác.

Anh chụp bức ảnh gửi cho Kim Húc, bảo Kim Húc cũng thưởng thức phong cảnh tuyệt đẹp của hang động cùng với những ngọn núi và làn nước trong vắt kia.
Qua vài phút, Kim Húc mới trả lời anh: Hôm nay không công tác sao? Sao lại ngồi thuyền chơi?
Thượng Dương: Nghỉ ngơi nửa ngày, anh không bận sao?
Kim Húc: Mới vừa bận xong
Vì thế Thượng Dương kể chuyện Khương Vân Khởi mua vé lừa anh lên thuyền, lại nhịn không được mỉa mai bạn nối khố, quá mê chơi, chính là một con Husky thích du hí dân gian.

Công việc yêu thích lớn nhất trong mấy năm nay chính là du lịch, ngày nghỉ lễ và nghỉ đông đều dùng để chơi, ba mẹ anh ta cũng không quản được anh ta, cũng từng đi không ít nơi từ trong nước đến ngoài nước.
Lúc trước có lần tụ họp với nhóm bạn thời thơ ấu, nói đến sao Khương Vân Khởi vẫn luôn không thăng chức, Khương Vân Khởi còn tung ra lý luận rất kỳ quái: Cảnh hàm quá cao sẽ không phương tiện xuất ngoại, không bằng làm một còn hạc nhàn hạ còn có thể tùy ý muốn đi đâu thì đi đó thôi.
Thượng Dương chịu thua thật, gửi xong tin nhắn thì lại ngẩng đầu tìm bạn nối khố đã chạy tới chỗ nào rồi, phát hiện Khương Vân Khởi đang nói chuyện với một người ở trên boong tàu thượng bên ngoài, từ nhỏ chỉ cần người đến là anh ta làm quen rất nhanh, chỉ nói chuyện một chút như vậy thì đã có thể kết bạn được rồi.
Kim Húc: Đến khu thắng cảnh cũng muộn rồi? Buổi tối ở lại sao?
Thượng Dương: Phải xem xe trở về nội thành có tiện hay không, vẫn là phải cố gắng trở về, ngày mai còn có việc nữa.
Kim Húc: Ừm!
Có người ngồi vào vị trí trống ở bên cạnh Thượng Dương, Thượng Dương quay đầu nhìn, là một người đàn ông khoảng 30 tuổi, đeo mắt kính, áo sơ mi quần tây, đó là trang phục công sở.
Thượng Dương định nhắc nhở anh ta nơi này có người rồi, đối phương mở miệng trước nói: “Bên kia có hơi nắng, lại đây mượn ngồi một chút.”
Vị trí bên sườn cabin vừa lúc bị ánh mặt trời chiếu xuống.
Thượng Dương liền gật gật đầu, không để ý đến nữa, lại gửi tin nhắn cho Kim Húc: Anh bận của anh đi, không cần trả lời em đâu.
Kim Húc đại khái là thật sự có việc bận, chỉ trả lời một chữ: Được!
Thượng Dương buông di động, cách cửa sổ nhìn thấy Khương Vân Khởi đang nói chuyện phiếm với người khác ở trên boong tàu cũng đang nhìn về hướng bên này, giống như chú ý tới vị trí của anh ta đã bị người khác ngồi, nhíu nhíu lông mày, thoắt cái lại trò chuyện sôi nổi với người khác, đó là mấy vị lớn tuổi, xem cách ăn mặt hình như là du khách từ nơi khác đến.
“Đó là bạn cậu à? Các cậu tới du lịch sao?” Người mượn chỗ ngồi bên cạnh Thượng Dương hỏi, thái độ lịch sự, ngữ khí khéo léo.
Thượng Dương nói: “Đi công tác, thuận tiện chơi một chút.”
Lúc này anh mới nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt của đối phương, ngoại hình đoan chính, cũng có vài phần soái khí, khí chất như là người làm ăn, không phải là dáng vẻ của người làm công.
“Nhân viên công vụ sao?” Đối phương cười nói, “Trông cậu giống nhân viên ngồi văn phòng hàng năm, làm công tác văn bản sao? Nhân viên công vụ không tồi, chén cơm sắt.”
Cũng không khác lắm, tóm lại không có đấu tranh anh dũng như tiền tuyến, Thượng Dương gật đầu nói: “Lăn lộn ăn miếng cơm thôi.

Nghe giọng nói, ngài là người địa phương?”

Kia nam nói: “Đúng rồi, sinh ra và lớn lên ở nơi này, là người địa phương.”
Thượng Dương thầm nghĩ, vậy ngồi du thuyền đi khu thẳng cảnh làm cái gì? Du thuyền này còn rất đắt đấy.
Người đàn ông kia nói: “Cậu đến từ Bắc Kinh sao? Người Bắc Kinh các cậu thích dùng từ ‘ ngài ’ nhất, rất lịch sự.

Ngưởi miền nam chúng tôi nghe cũng không quen.”
Thượng Dương nói: “Chỉ là dùng từ theo thói quen, không liên quan gì đến việc lịch sự hay không lịch sự đâu.”
“Tôi họ Khổng,” Đối phương nói, “Nên xưng hô với cậu thế nào?”
“Họ Thượng.” Thượng Dương nói.
Khổng tiên sinh giới thiệu mấy cái danh thắng phong cảnh bên này một chút, hỏi Thượng Dương có đến xem chưa, lại giới thiệu mỹ thực, còn để cử mấy tiệm cho Thượng Dương.
Ngược lại là rất nhiệt tình, nói chuyện cũng không khiến cho người ta chán ghét, nhưng Thượng Dương luôn có một loại cảm giác không được tự nhiên.
Sau khi anh đi học và đi đã từng tiếp xúc với không ít đàn ông, có mơ mơ hồ hồ không rõ ràng lắm, có xác định rõ là muốn tán tỉnh anh, trước kia anh cho rằng việc này rất bình thường, đại khái là xuất hiện thường xuyên nên không cảm thấy kỳ quái.
Sau lại bị Kim Húc nói qua mấy lần, nói anh có “Cái loại khí chất kia”, nhưng mà cụ thể là loại nào thì cũng không thể dùng ngôn ngữ khái quát được, Kim Húc cũng không giống như đang chửi bới anh, vậy có thể là anh có thật sao?
Nhưng những người nam trước kia, đều là sau khi tiếp xúc qua một khoảng thời gian mới có thể như thế.
Hiện tại vị Khổng tiên sinh này? Thượng Dương cảm thấy bản thân không thể tự mình đa tình, lại không phải nhân vật chính Mary Sue (*) gì đó.
(*)Mary Sue - một thuật ngữ miêu tả về dạng nhân vật hoàn mỹ quá mức cho phép.
Khổng tiên sinh ngay thẳng mà nói nửa ngày, nhìn thấy Thượng Dương vẫn luôn không nói nhiều lắm, nói: “Cậu có hơi nội hướng a.”
Thượng Dương chỉ đành phải nói: “Ăn nói vụng về.”
Khổng tiên sinh nhìn kỹ mặt của Thượng Dương, nói: “Tiểu Thượng trông rất giống em họ tôi.”
Thượng Dương: “?”
Khổng tiên sinh còn muốn nói cái gì thì có một cô gái mặc một bộ váy công sở tiến vào từ cửa khoang, xa xa vẫy tay về phía này, ý bảo xem đồng hồ.
“Tôi phải đi trước đây, công ty tôi đã thuê tầng hai để tổ chức hoạt động team building, hoạt động cũng sắp bắt đầu rồi.” Khổng tiên sinh vẻ mặt tiếc nuối mà đứng dậy.
Thượng Dương nói: “Tạm biệt.”
Khổng tiên sinh bỗng nói: “Tiểu Thượng, có muốn cùng lên chơi không? Trên lầu có tiệc đứng, còn có biểu diễn có thể xem, ghế dài sô pha, thoải mái hơn dưới lầu này rất nhiều.”

Thượng Dương cự tuyệt nói: “Không cần, tôi đi cùng bạn ……”
Anh chỉ ngoài cửa sổ, lại phát hiện Khương Vân Khởi đã không ở nơi đó, trên boong tàu mới vừa còn vô cùng náo nhiệt, hiện tại lại gần như không có ai.
Đồng thời anh anh phát hiện nhiều người ở cabin tầng 1 đang đi ra ngoài, vốn cabin tầng 1 đã ngồi chật kín, hiện tại chỉ còn lại thưa thớt có mười mấy người.

Mọi người đi ra ngoài đều đang di chuyển lên cầu thang xoắn ở bên ngoài để lên tầng hai.
“Bạn cậu hẳn là đã lên rồi, không tin cậu có thể hỏi cậu ta một chút?” Dáng vẻ Khổng tiên sinh hiểu rõ, cười nói, “Cậu cứ đến chơi thử xem, sẽ rất vui đấy.

Công ty chúng tôi cũng tham gia vào ngành du lịch, thường xuyên bao thuyền làm hoạt động, một số du khách nghe nói đến chúng tôi còn đặc biệt cố ý đến ngồi du thuyển để tham gia hoạt động của chúng tôi nữa đó.”
Thượng Dương: “……”
Anh mơ hồ cảm thấy chỗ nào không đúng.
Từ lúc Khương Vân Khởi không thể hiểu được muốn lên du thuyền này, cũng đã không quá thích hợp rồi.
Giống Khổng tiên sinh này nói, vô cùng có khả năng Khương Vân Khởi cũng là từng nghe nói con thuyền này “chơi vui”, cho nên mới tiền trảm hậu tấu cũng kiên trì muốn đi lên đây chơi ư?
Cái gọi là “Chơi vui”, nghe tới cũng không giống bình thường rồi.
Trong nháy mắt, trong đầu Thượng Dương hiện ra các loại suy đoán, chẳng lẽ là kiểu đánh bài vung tiền như rác “Trên sông Las Vegas”, hoặc là ‘’ khu đèn đỏ trên sông” tu tập đám người b*n d*m sao?
Không đến mức thái quá như vậy đi? Công tác điều tra nghiên cứu trong hai ba ngày nay có thể cho thấy, an ninh công cộng của thành phố du lịch cấp tỉnh này vẫn rất tốt, các hạng mục xây dựng cảnh vụ cũng đều theo kịp tình hình và chính sách, cũng không có khả năng lớn là công an địa phương sẽ tùy ý bao che các hoạt động trái phép xảy ra dưới mí mắt ở trên sông thế này.
Ý của Khổng tiên sinh nói, bọn họ vẫn thường xuyên tổ chức “hoạt động” thế này
Đầy đầu dấu chấm hỏi Thượng Dương quyết định theo sau, nhìn thì sẽ biết ngay thôi.
Khổng tiên sinh thấy thái độ anh buông lỏng thì vô cùng cao hứng, dẫn anh cùng đi, khi đến cầu thang xoắn còn rất ga lăng mà mời anh đi trước.
Cô gái mặc váy công sở kia có lẽ là trợ lý của Khổng tiên sinh, cô ta nhỏ giọng nói mấy câu với Khổng tiên sinh.
Thượng Dương suy đoán, có lẽ cô gái này đang hỏi Khổng tiên sinh, người xa lạ từ đâu nhảy ra như anh là ai.
Thượng Dương đại khái đoán được những du khách vừa mới lên lầu một đều là do có người giới thiệu đến, hoặc vốn chính là khách quen, còn lại hơn mười vị kia, mới thuần túy chính là người qua đường đi du ngoạn.
Anh bước lên từng bậc của cầu thang xoắn, đột nhiên cảm giác được, chiếc “Lệ Cảnh Hào” ẩn mình giữa cảnh đẹp sông nước, lại trở nên thần bí hẳn lên.
Sảnh tiệc trên lầu xa hoa gấp nhiều lần so với tưởng tượng, cabin ở tầng một là bố trí theo kiểu du thuyền thường gặp, so với sảnh tiệc lộng lẫy ở tầng hai cứ giống như hai thế giới vậy.
Rèm cửa đều được che kín, trong phòng toàn dựa các loại ánh đèn chiếu sáng, tối hơn bên ngoài một chút.
Một loạt các món ăn ngon được đặt trên quầy tự chọn ở phía sau, còn có thủy sản.
Ghế dài hai bên sườn, ở giữa là bàn tròn, sân khấu chính tạm thời để trống, phông nền là hình vòng nguyệt quế có hàng chữ to “Thiên lý cộng thuyền quyên”(*).
(*)Ngàn dặm cùng chung vẻ đẹp của trăng.( trích Thủy Điệu Ca Đầu - Trung Thu -Tô Thức)
Trong phòng chừng hơn trăm người, già trẻ lớn bé nào cũng có, ăn mặc đủ loại kiểu dáng.
Có mang túi đeo kín mát dùng khăn lụa vây quanh chụp ảnh, vừa thấy liền biết là du khách, có người thảnh thơi, đại khái chính là dân bản xứ tới chơi, còn có số ít người mặc đồ lao động thống nhất, như là nhân viên phục vụ, nhưng rõ ràng khác nhau với phục vụ ở trên du thuyền.

Thượng Dương rất kinh ngạc, đây tuyệt đối không phải là nơi tổ chức đánh bạc hay m** d*m, là muốn làm gì đây?
Khổng tiên sinh dẫn anh đến chiếc ghế dài gần sân khấu, rồi nói mấy câu với trợ lý, nơi này rất ồn, Thượng Dương không nghe được bọn họ nói gì cả.
Trên bàn có một bảng tên chỗ ngồi, viết “Chỗ ngồi của Khổng Dược tiên sinh”, là tên của Khổng tiên sinh.
Thượng Dương tò mò đánh giá bốn phía đại sảnh này, nhìn qua, nơi này dường như chính là một công trình vui chơi bình thường, cho dù có quen biết hay không quen biết thì vẫn cứ như bèo nước gặp nhau mà tụ lại với nhau, tham gia hoạt động giải trí của công ty du lịch, còn có cơ sở tự phục vụ sang trọng, còn có thể xem biểu diễn văn nghệ.
Như vậy tính ra, vé tàu đắt đỏ ban đầu càng trở nên siêu giá trị hơn.

Có lẽ đây mới là nguyên nhân hấp dẫn rất nhiều người tới sao?
Khổng Dược và trợ lý đang nói chuyện, có vị lão tiên sinh đeo túi đi tới, kinh ngạc vui mừng mà nói chuyện với Thượng Dương: “Ngài đã tới rồi?”
Thượng Dương nhìn tuổi tác của ông ta rất lớn, vội đứng dậy, trong lòng cổ quái, sao lại xưng “Ngài” với anh?
Khổng Dược chú ý tới, duỗi tay ra ngăn đón vị trung niên không cho ông ta đến gần bàn của Thượng Dương, nói: “Nhận nhầm rồi, vị này là Thượng tiên sinh, là một người bạn mới của tôi.”
Lão tiên sinh kia dáo dác nhìn nhìn Thượng Dương một chút, đại khái đã thấy rõ ràng, tin bản thân đã nhận nhầm người thì mặt lộ vẻ thất vọng, gật gật đầu với Khổng Dược rồi tự đi tìm vị trí ngồi.
Thượng Dương nghĩ thầm, xem ra thật sự có người “em họ” này, có lẽ thực sự có vài phần giống nhau, nơi này ánh sáng tối, lão tiên sinh kia mới có thể nhận sai.

Có thể là người phương nam không hiểu cách dùng “Ngài” hoặc là địa vị xã hội của “em họ” cao hơn chăng?
Anh gửi tin nhắn hỏi Khương Vân Khởi ở đâu, nói chính mình ở ghế dài phía trước.
Khương Vân Khởi quả nhiên cũng đại sảnh này, thoắt cái đã từ phía sau lại đây, còn chưa đến gần đã ganh tỵ ồn ào: “Tôi ngồi mặt sau quá xa, sao cậu lại có được vị trí tốt thế này?”
Khổng Dược đứng ở bên cạnh, liếc mắt nhìn Khương Vân Khởi một cái, rồi hỏi trợ lý một câu gì đó, trợ lý cũng thấp giọng trả lời anh ta.
Anh ta gật đầu, khách khí cười với Khương Vân Khởi, nói: “Nếu là bạn của Tiểu Thượng thì cứ ngồi cùng đi, góc nhìn nơi này xem sẽ càng rõ hơn.”
Khương Vân Khởi cười hì hì ngồi dựa gần Thượng Dương, Thượng Dương đang muốn hỏi anh ta rốt cuộc đây là làm cái gì thì lại nghe Khương Vân Khởi thấp giọng nói: “Chờ lát nữa mặc kệ thấy cái gì, cũng đều phải bình tĩnh đấy.”
Thượng Dương: “……”
Thế giới quan của chủ nhiệm Thượng có hơi sụp đổ.
Đây là cảm giác gì? Tựa như trước kia làm việc, anh luôn có cảm giác bị Kim Húc kỳ thị một cách vô thức, cảm thấy bản thân đang yên đang lành lại biến thành thằng ngốc.
Rõ ràng Khương Vân Khởi mới là tên ngốc.
Hạ du, khu thắng cảnh ở trong huyện.
Kim Húc nói với đồng nghiệp Cục an ninh quốc nội: “Hôm nay tôi phải đến đó sớm một chút.”
Đồng nghiệp nói: “Tình huống như thế nào?”
“Không biết, người yêu tôi ở Lệ Cảnh Hào.” Kim Húc nhíu mày, nói, “Chạng vạng tôi đến bến tàu đón cậu ấy, thuận tiện nhìn xem tình huống như thế nào.”.
 
Kim Gia Hiên Đi Nơi Nào
Chương 76: Nhỏ Giọng Nói ‘’bệnh Thần Kinh’’


Đại sảnh tiệc trên “Lệ Cảnh Hào”.
Thượng Dương tâm thần bất định, bề ngoài ngược không nhìn ra được cái gì, bất động thanh sắc mà đánh giá những người trong đại sảnh này.
Mọi người đến đây chơi đều vô cùng thân thiện nhiệt tình, mỗi lần có khách mới đến ngồi xuống thì người bên cạnh đều chào hỏi người đó ngay, mỗi bàn ở nơi này đều nói chuyện cởi mở thoải mái, trong lúc nhất thời trông thậm chí còn giống như là người thân bạn bè quen biết nhau đến tham dự tiệc cưới vậy.
Nhưng tuyệt đối không có khả năng này, ít nhất đại đa số người mới vừa rồi gặp qua ở tầng 1, lúc ấy khẳng định là không quen biết nhau, khi đó bầu không khí cũng không thân thiện giống như bây giờ.
Dáng vẻ Khương Vân Khởi rất vui vẻ cùng với hưng phấn, còn ân cần hỏi Thượng Dương có muốn ăn cái gì không, anh ta đến bàn tiệc buffet lấy thức ăn.

Vị trí VIP này ngược lại đúng thật là có đãi ngộ đặc biệt, lập tức có người phục vụ đến hỏi muốn ăn cái gì, sau đó liền lấy mấy cái dĩa đưa đến.
Trong lòng Thượng Dương ước chừng biết hiện tại Khương Vân Khởi nhất định là đang có mục đích không rõ ràng.
Mấy năm nay tuy hai người không làm cộng sự, nhưng cũng không cắt đứt liên lạc, Thượng Dương tự cho là còn hiểu biết đối với ông bạn nối khố này, cũng không nghĩ tới anh ta lại sẽ có hiềm nghi giả heo ăn thịt hổ thế kia.

Chỉ là hiện tại rất tin tức hữu hiệu, nên nhìn cũng không hiểu lắm.
Bất quá có thể rõ ràng một chút, Khương Vân Khởi yêu cầu anh “bình tĩnh” chính là ngầm nhấn mạnh nhất định đừng làm bại lộ thân phận công an.

Chờ một chút xem chuyện gì sẽ phát sinh, anh hẳn là cũng phải nên cư xử như người bình thường.
Khổng Dược nói chuyện xong với nữ trợ lý thì bảo cô ta đi, nữ trợ lý đi vào phía sau sân khấu chính.
Anh ta ngồi xuống ở đối diện Thượng Dương và Khương Vân Khởi, quan tâm hỏi Thượng Dương: “Không quen sao? Có phải có hơi ồn không?”
Thượng Dương nói: “Không có.

Hoạt động còn chưa bắt đầu sao?”
Khổng Dược cười nói: “Đã bắt đầu rồi, cũng không có gì đặc biệt, chính là đi lên đây ăn uống, giao lưu kết bạn, chờ một chút còn có biểu diễn, lúc đó sẽ có hoạt động rút thăm trúng thưởng nữa.”

Thượng Dương gật gật đầu, nói: “Chi phí làm một lần hoạt động thế này chắc cũng không ít.”
Khổng Dược nói: “Cũng còn được, mọi người lên thuyền cũng không phải miễn phí vé, giá vé rất đắc, chúng tôi cùng một nhóm với chủ thuyền đó mà.”
Tự anh ta nói rồi cười, như là cảm giác thấy bản thân nói cái gì đó buồn cười lắm.
Thượng Dương đành phải cũng cười một chút.
Khổng Dược dường như cảm thấy hưng thú đối với quan hệ của Thượng Dương và Khương Vân Khởi, nói: “Trông hai vị không giống chỉ là đồng nghiệp cho lắm.”
Thượng Dương muốn trả lời là thầy trò, Khương Vân Khởi cướp lời nói: “Còn là thanh mai trúc mã.”
Khổng Dược ngẩn ra, ngữ khí có chút ái muội mà nói: “Hóa ra là như vậy.”
Hóa ra là loại nào? Thượng Dương giải thích nói: “Khổng tiên sinh, không phải như anh nghĩ đâu.”
Khổng Dược cười xảo quyệt với anh một cái, nói: “Tôi nghĩ thế nào nhỉ?”
Thượng Dương: “……”
Khương Vân Khởi giống như nghe không hiểu, hỏi: “Hai người nói chuyện gì bí hiểm thế?”
Thượng Dương không có trả lời, Khổng Dược nói: “Không có gì.”
Thượng Dương xác định, Khổng Dược chính là có ý muốn chọc anh.
Hơn nữa Khổng Dược chắc chắn biết anh thích gay, bộ khí chất gay trên người anh rõ ràng đến như vậy sao?
Trời đất chứng giám, anh không cảm thấy bản thân là gay theo ý nghĩ tiêu chuẩn, đối với anh mà nói thì bất kỳ người đàn ông nào khác ngoài Kim Húc, cũng chỉ là một người đàn ông bình thường mà thôi.
Trân sân khấu nổi lên một hồi nhịp trống BGM, người dẫn chương trình đi ra đứng trước sân khấu, người dẫn chương trình chính là nữ trợ lý mới nói chuyện với Khổng Dược vừa rồi.
Giống như tổ chức một cuộc họp thường niên, lời dạo đầu cảm ơn sự có mặt của mọi người, lại giới thiệu ban tổ chức công ty, tập đoàn Thiên Lý.
Trên màn hình phản quang đang chiếu một đoạn phim quảng cáo dài từ năm đến sáu phút của “tập đoàn Thiên Lý”.
Quảng cáo được dàn dựng rất đẹp mắt, nhìn ra được phải tốn một số tiền lớn, xem phần giới thiệu trong đoạn phim, công ty thuộc tập đoàn này chủ yếu hoạt động trong lĩnh vực du lịch và văn hóa trong tỉnh, dưới trướng có mấy khách sạn làng du lịch đều có hợp tác chiều sâu với một số đại lý du lịch lớn, còn phát triển các sản phẩm mang bản sắc văn hóa của tỉnh, cũng làm được một chút công tác bé nhỏ trong việc kế thừa và bảo vệ di sản văn hóa phi vật thể trong gần hai năm qua.
…… Thật đúng là công ty lớn.

Sau khi chiếu xong đoạn quảng cáo, người dẫn chương trình lại giới thiệu, sở dĩ tập đoàn Thiên Lý lựa chọn “Lệ Cảnh Hào” kiên trì tổ chức hoạt động hàng năm, là bởi vì không quên ý định ban đầu.
Hơn mười năm trước, tập đoàn Thiên Lý chính là khởi hành ngắm cảnh sông nước trên du thuyền, từ cơ quan du lịch Thiên Lý vắng vẻ vô danh, từng bước một phát triển trở thành công ty du lịch Thiên Lý, cuối cùng trở thành tập đoàn Thiên Lý có thành tựu như ngày hôm nay, người sáng lập Khổng Dược tiên sinh, cũng từ một hướng dẫn viên du lịch bình thường, xây dựng sự nghiệp bằng hai bàn tay trắng, rồi trở thành người dẫn đầu trong ngành du lịch ở tỉnh của chúng ta……
Thượng Dương:???
Khổng Dược đúng lúc lộ ra một tia mỉm cười với anh, ba phần đắc ý bốn phần cao lãnh năm phần hu tôn hàng quý(*), chính là kiểu ý tứ “Biết tôi là ai chưa, được tôi coi trọng chính là vinh hạnh của cậu đấy”.
(*)*Hư tôn hàng quý (纡尊降贵): ý chỉ người có địa vị cao quý chịu hạ mình xuống, khiêm nhường.
Thượng Dương bị độ bóng bẩy của người này lia đến luôn rồi.
Kế tiếp là biểu diễn, người dẫn chương trình giới thiệu mời một ca sĩ nổi tiếng nào đó ra hát bài《 Ngàn dặm tình 》để dành tặng cho mọi người.
“Nổi tiếng” này không phải là “nổi tiếng” giả, cô ấy là một ca sĩ dân ca mà nhà nhà đều biết, cũng là khách quen của chương trình xuân vãn.
Thượng Dương khiếp sợ, anh cho rằng đến nơi này biểu diễn có thể chỉ là ca sĩ võng hồng có tiếng một chút.

Ca sĩ, nhiều nhất cũng chính là nghệ sĩ mười tám tuyến không biết tên, không ngờ một con thuyền nhỏ như vậy, lại có thể mời được một vị đại thần thế này.
Khổng Dược nói: “Đúng lúc cô ấy đến đây nghỉ phép, nghe nói hôm nay có hoạt động nên muốn tới chơi.”
Tuy rằng anh ta giải thích như vậy, nhưng phía sau còn có biểu diễn múa vũ đạo và hí khúc, vài vị biểu diễn Thượng Dương cũng không quá quen, nhưng nhìn phản ứng của người xem, hẳn cũng đều là diễn viên nổi danh trong nghề.
Chi phí lên sân khấu này? Tính ra sao?
Trước kia Thượng Dương từng chứng kiến một ít hoạt động “kinh doanh WeChat”, nhìn như bất chấp chi phí mà mời người nổi tiếng tham dự, cũng đều là vì bước phát triển sau đó là “hội viên” và tổ chức “offline”.
“Kinh doanh WeChat” có hợp pháp hay không, có thể dựa vào《 Luật tiêu thụ trực tiếp 》.

“Tập đoàn Thiên Lý” là công ty du lịch, trong văn bản《 Luật tiêu thụ trực tiếp》 đã quy định rõ ràng, sản phẩm du lịch không thuộc phạm vi bán hàng trực tiếp, nếu “tiêu thụ trực tiếp” liên quan đến các sản phẩm du lịch thì nhất định là đã vi phạm pháp luật.
Anh bắt đầu hoài nghi mục đích tổ chức hoạt động ở trên “Lệ Cảnh Hào” của đám người dựa vào cái danh xưng “tập đoàn Thiên Lý” này, rất có khả năng chính là bán hàng đa cấp?

Bán hàng đa cấp ở các tỉnh xưa nay đều luôn hưng thịnh, lần này Kim Húc xuyên tỉnh tới chấp hành nhiệm vụ của Cục an ninh quốc nội, cũng có liên quan đến bán hàng đa cấp.
Nếu là như vậy, diễn biến tiếp theo cyar hoạt động này chắc là cũng sắp đến phân đoạn giả mù sa mưa bán sản phẩm rồi.
Người dẫn chương trình lại lên sân khấu, nói mấy câu cám ơn, mong chờ tập đoàn Thiên Lý có tương lai tốt đẹp rồi tuyên bố bắt đầu rút thăm trúng thưởng.
A!…… Thật là rút thăm trúng thưởng sao.

Hộp bốc thăm trúng thưởng được nhân viên công tác đặt ở trên xe đẩy, sau đó đi xung quanh sảnh tiệc, mỗi một vị khách đều có cơ hội tham dự.
Khi xe đẩy đến bản của Thượng Dương và Khương Vân Khởi, Khổng Dược ý bảo mời hai người bọn họ cũng rút một chút, nói: “Chơi một chút đi, giải thưởng lớn là một cái Apple mẫu mới nhất đấy.”
Khương Vân Khởi liền rút, Thượng Dương dựa vào lòng hiếu kỳ muốn xem việc này đi theo hướng thế nào, nên cũng lấy một quả bóng nhỏ từ trong hộp ra.
Hai người đều mở ra tới xem, Khương Vân Khởi rút được giải thưởng kỷ niệm, là một gói quà gồm các sản phẩm kỷ niệm văn hóa của tập đoàn Thiên Lý, Thượng Dương cũng không rút được gì.
Ở đây khách khứa hơn trăm người, có ba vị may mắn rút trúng giải thưởng lớn, được người dẫn chương trình mời lên sân khấu, mỗi người đều nhận được một cái di động mới.
Thượng Dương chú ý tới, một trong ba vị này, vừa lúc chính là vị lão tiên sinh vừa rồi vào cửa đã nhận nhầm đến hỏi anh “Ngài tới rồi sao?” kia, vận may của lão tiên sinh cũng không tệ lắm, rất cao hứng, mặt mày hồng hào mà nhận phần thưởng trên sân khấu.
Khổng Dược đứng dậy vỗ tay, còn lên sân khấu bắt tay với ba vị trúng thưởng, nhân viên công tác còn tới giúp bọn họ chụp một tấm ảnh.
Khương Vân Khởi nhận một túi quà lớn rồi mở cho Thượng Dương xem, nhiều sản phẩm văn hóa đủ loại kiểu dáng, trên túi đựng hàng và túi xách tay đều có in chữ “tập đoàn Thiên Lý” mạ vàng, trông rất sang trọng.
Nhóm phục vụ đẩy xe đẩy đến phát quà lưu niệm nhỏ cho mỗi bàn xung quanh, mỗi người đều có một túi điểm tâm đặc sản.
Sau đó…… đã không còn sau đó nữa.
Thượng Dương vẫn luôn đang chờ đợi sẽ phát sinh cái gì, chờ tới cuối cùng, cũng không có gì xảy ra cả.
Anh có thể cảm giác được Khương Vân Khởi cũng có chút thất vọng, bất quá Khương Vân Khởi che giấu rất khá, nhìn qua chỉ như là có chút ủ rũ khi không rút được di động mà thôi.
Ở nơi này hôm nay, không có ai là không vui, xác thật đúng là vui lòng khách đến vừa lòng khách đi.
Còn có không đến nửa giờ nữa sẽ kết thúc chuyến đi này, đến bến tàu khu thắng cảnh.
“Các cậu mua vé một chiều sao?” Khổng Dược hỏi, “Buổi tối sắp xếp như thế nào? Ở lại khu thắng cảnh sao?”
Khương Vân Khởi không có ý cướp lại, Thượng Dương liền đáp: “Còn chưa biết, tới rồi lại xem.”
Khổng Dược nói: “Nếu không chê có thể ở lại khách sạn của chúng tôi mở ……”
Thượng Dương nói: “Không làm phiền, Khổng tiên sinh quá khách khí rồi, bèo nước gặp nhau, không cần thiết đâu.”

Anh từ chối rất trực tiếp, không một chút quanh co dài dòng nào.
Khổng Dược đại khái là không nghĩ tới, do dự chút mới nói: “Tôi cho rằng chúng ta nói chuyện rất hợp nhau, muốn kết bạn với cậu mà thôi.”
Thượng Dương có hơi không nghĩ tới nên trả lời câu hỏi này như thế nào, lại trực tiếp từ chối lần nữa thì tình cảnh sẽ trở nên khó xử.
Khương Vân Khởi nhìn thoáng qua anh, nói: “Làm bạn bè có gì khó đâu, khó mà được Khổng tiên sinh để mắt đến.”
Lời này lại phù hợp với thiết lập ngày hôm nay của anh ta.
Khổng Dược nói: “Lưu lại phương thức liên hệ, có việc cần hỗ trợ thì có thể tìm tôi bất cứ lúc nào, bên này bất luận là địa lý hay nhân tình, tôi đều rất quen thuộc.”
Khương Vân Khởi quét mã QR với anh ta, Thượng Dương không còn cách nào, chỉ đành phải cũng thêm WeChat của Khổng Dược.
Khi du thuyền cập bến dừng ở bên tàu thì cũng đã là chạng vạng tối.
Khổng Dược tạm thời còn chưa xuống thuyền, dáng vẻ rất bận nói còn có chuyện khác.
Nhưng Thượng Dương và Khương Vân phải đi nên tạm biệt anh ta, anh ta lại kiên trì một hai phải đưa ra, đối với Khương Vân Khởi dáng vẻ cứ bình thường như vậy, còn đối với Thượng Dương thì biểu hiện dùng mọi cách không tha, nếu không phải ở nơi đông người thì có lẽ anh ta đã nắm tay Thượng Dương nói lời tạm biệt luôn rồi.
Khi không được người ta nhắc đến thân phận “tổng tài tập đoàn Thiên Lý” thì cũng không quá bóng bẩy, ngoại hình cũng trên mức trung bình, làm người lễ phép, nói chuyện cũng rất khéo léo, lời nói cũng có chừng có mực.
Nếu Thượng Dương thật sự là một chàng trai chưa hiểu sự đời, trong một chuyến du thuyền này đã có thể bị cua được rồi.
Lúc này Thượng Dương cũng chỉ muốn nhanh chóng chạy trốn thôi.
Nói tạm biệt với Khổng Dược mãi mới xong, anh và Khương Vân Khởi cùng nhau xuống thuyền, chưa kịp bước chân xuống đất thì đã thấy có người đang chờ đón anh.
Chính là người này không nên xuất hiện ở chỗ này a?!
Kim Húc không nên xuất hiện ở chỗ này, trông không cao hứng lắm, hai tay cắm túi quần, không quá thân thiện mà nhìn nhìn Thượng Dương, lại ngẩng đầu nhìn Khổng Dược đang đứng bên trong hàng rào của du thuyền, vẻ mặt khó chịu, là vừa rồi đã chứng kiến thấy Khổng Dược lưu luyến với Thượng Dương thế nào.
Thượng Dương còn chưa nghĩ đến cái này, khi nhìn đến hắn thì quả thực là rất ngạc nhiên vui mừng, anh bước nhanh đi ở phía trước, Khương Vân Khởi cũng vội vàng mà đi theo.
Khương Vân Khởi kinh ngạc hỏi Kim Húc: “Sao anh lại tới chỗ này, không nghe nói anh tới a?”
‘’Rảnh nên đến thôi.” Kim Húc lạnh nhạt gật đầu với Khương Vân Khởi, coi như chào hỏi.
Sau đó hắn duỗi tay về phía Thượng Dương mới đi xuống được hai bậc thang, ý tứ muốn dắt tay.
Chung quanh đều là người, Thượng Dương đương nhiên không chịu nắm, chỉ vỗ nhẹ vào lòng bàn tay của Kim Húc, nhỏ giọng nói: “Bệnh tâm thần.”
U ám trên mặt của Kim Húc tan biến, thu hồi tay rồi đút lại túi quần, liếc mắt nhìn Khổng Dược trên boong tàu một cái, ánh mắt nói như thế nào nhỉ, là có hơi đắc ý đấy..
 
Kim Gia Hiên Đi Nơi Nào
Chương 77: Tôi Nói Không Giống Là Không Giống!!


Khổng Dược đứng ở trên boong tàu một lát, nhìn thấy Thượng Dương được Kim Húc dẫn đến bãi đỗ xe gần đó thì mới thu hồi tầm mắt, xoay người trở về bên trong khoang.
Kim Húc một đường dẫn Thượng Dương và Khương Vân đến bãi đỗ xe, hắn lái một chiếc Volkswagen, biển số xe dân dụng, giấy phép tỉnh lị.
Thượng Dương hoài nghi hỏi: “Xe ở đâu đấy?”
“Thuê, có tiền.” Kim Húc không đứng đắn mà trả lời, mở cửa vị trí phó lái, nói, “Mau lên xe, không nắng sao?”
Mặt trời phương nam không cùng một tua với mặt trời phương bắc, tới chạng vạng rồi mà vẫn còn thật sự rất nóng.
Khương Vân Khởi chủ động ngồi vào ghế sau.

Thượng Dương cũng lên xe.
Khi xe chạy, huyện này dựa vào khu phong cảnh, phát triển tốt hơn hầu hết các huyện ở khu vực Tây Nam, trên đường có rất nhiều xe buýt du lịch qua lại, có không ít là biển số xe vùng khác, chiếc xe này của bọn họ xen lẫn trong đó không dễ thấy chút nào cả.
Thượng Dương hỏi Kim Húc: “Anh đến nơi này công tác?…… Đây là chuyện tụi em có thể biết không?”
Khương Vân Khởi ở phía sau chơi di động, giả câm vờ điếc.
Kim Húc nói: “Vốn dĩ không thể nói cho em biết, nhưng hiện tại có thể rồi.”
Thượng Dương: “?”
Nhưng Kim Húc không tường thuật, chỉ nói: “Một lát tới nơi rồi nói sau.”
Vậy là người này đến bên này cũng không sai gì cho lắm, hắn nói “Tới nơi rồi nói sau”, nói vậy còn có đồng nghiệp khác, đến lúc đó lại nói chi tiết hơn, nhất định có lý do không tiện nói bậy bạ ở bên ngoài.
Thượng Dương suy đoán nói, chẳng lẽ là có liên quan đến “Lệ Cảnh Hào” ư? Người tên Khổng Dược kia thật sự có liên quan lên vụ án bán hàng đa cấp sao?
Kim Húc nhận điện thoại, đeo tai nghe Bluetooth, không biết bên kia nói gì đó, Kim Húc nói: “Đi theo trước đi, đừng rút dây động rừng.”
Cho nên là có nhân viên công an đang theo dõi người nào ư? Là người ở trên “Lệ Cảnh Hào” sao?
Thượng Dương lại nghĩ tới chuyện bản thân không thể hiểu được bị lừa lên thuyền, cảm thấy bạn nối khố lúc này đang ngồi ở hàng phía sau cũng có cảm giác thần bí nữa.
“Khương Vân Khởi,” Anh hỏi, “Có phải cậu biết cái gì hay không?”
Khương Vân Khởi chơi di động, ngẩng đầu nói: “Tôi không biết a.”
Thượng Dương nói: “Nói bậy.

Không biết mà cậu ra ám hiệu cho tôi? Còn bảo tôi đừng bại lộ thân phận.”
Khương Vân Khởi nói năng hùng hồn đầy lý lẽ nói: “Tôi thấy tình hình kia y như là sắp làm bán hàng đa cấp đến nơi, còn không phải sợ cậu sốt ruột bại lộ thân phận thì sẽ ảnh hưởng đến hành động của mấy người đội trưởng Kim sao?”
Thượng Dương nói: “Làm sao cậu biết đội trưởng Kim có hành động?”
Khương Vân khởi nói: “Tôi không biết a, đoán mò thôi.”
Thượng Dương quay đầu lại nhìn anh ta, vẻ mặt anh ta hồn nhiên vô tội, nói: “Tôi chỉ là cảnh giác với thân phận của một nhân viên cảnh vụ thôi, ông nội ông ngoại ba mẹ của tôi đều là công an, mạch máu chảy trong con người của tôi chính là máu của công an, đây là phản ứng thuần tự nhiên mà.”
Thượng Dương: “……”
Anh vẫn cảm thấy Khương Vân Khởi có chút cổ quái, tạm thời không có cách nào, quyết định một lát sẽ nghe Kim Húc báo cáo một chút, nghe xem Kim Húc nói như thế nào.
Từ bến tàu chạy một đường đến huyện thành, khu vực xung quanh trở nên phồn hoa, Kim Húc quẹo cua mấy lần, cuối cùng ngừng ở trước cửa một căn homestay.
Homestay này thoạt nhìn không khác mấy so với những homestay theo chủ đề du lịch khác ở khu vực xung quanh, lối vào là một khoảng sân nhỏ tinh xảo, có hồ nước trúc xanh, kiến trúc cổ xưa trên dưới ba tầng.
Ban công lầu hai có người, như là lính gác vậy, nhìn thấy nhóm của Kim Húc đi vào thì chào hỏi nói: “Đã trở lại?”
Đây nhất định là đồng nghiệp của Kim Húc, Thượng Dương và Khương Vân Khởi cũng giơ tay chào khách sáo cười với người nọ một cái.
Kim Húc gật đầu, duỗi tay giữ chặt cánh tay Thượng Dương, người nọ trên lầu liền cười rộ lên.
Thượng Dương chậm nửa nhịp mới hiểu chuyện gì.

động tác này của Kim Húc sợ rằng không phải đang nói với người ta biết, cái này mới đúng này? Mà cũng không phải, hắn rốt cuộc đã giới thiệu mình với người khác như thế nào chứ?
Khoảng sân và tầng 1 trông vẫn giống như một homestay bình thường, mà khi đi lên lầu, homestay này lại an tĩnh đến không một cách không bình thường, hẳn là bị nhóm của Kim Húc dùng làm bộ chỉ huy, không tiếp các vị khách khác, nếu có khách khác vào nhầm, vị canh gác trên lầu 2 sẽ khuyên người đó rời đi.
Kim Húc dẫn hai người vào một gian phòng, quả nhiên trong phòng đó ngồi đầy người, đều mặc thường phục, đang mở cuộc họp thảo luận cái gì đó, đang lên tiếng chính là vị nữ công an tầm 37 tuổi, khi thấy Kim Húc tiến vào thì giơ tay ý bảo tạm dừng, dò hỏi mà nhìn nhìn Thượng Dương và Khương Vân Khởi.
Kim Húc giới thiệu nói: “Người một nhà, làm cảnh vụ điều tra nghiên cứu, mới từ Lệ Cảnh Hào xuống.”
Trong phòng an tĩnh một lát, vị nữ công an kia đứng dậy, ý bảo Kim Húc dẫn người đi sang phòng bên cạnh.
Một gian phòng trống.
Một vị đồng nghiệp tuổi trẻ phụ trách ghi chép biên bản đang viết thoăn thoắt, Kim Húc và nữ công an kia kỹ càng tỉ mỉ dò hỏi Thượng Dương và Khương Vân khởi, trên “Lệ Cảnh Hào” đã xảy ra cái gì, gặp qua người nào.

Thượng Dương vô cùng mờ mịt, trong lòng cảm thấy lo sợ bất an, trận hoạt động ở trên thuyền kia, như là làm bán hàng đa cấp, nhưng lại không có hoạt động bất hợp pháp thực chất nào, nghiêm khắc mà nói giống như chỉ là có manh mối bán hàng đa cấp, không có mối liên hệ nào về tiền, ban tổ chức còn ra không ít tiền, cũng không có động thái phát triển hành động offline…… Từ từ.
Anh bỗng nhiên ý thức được, anh sở dĩ cảm thấy hoạt động này không thể hiểu được, là bởi vì thật ra toàn bộ quá trình anh không hề tiếp xúc với những người khác, chỉ trò chuyện cùng với một mình Khổng Dược, những khách khứa phía sau bàn tròn đang làm cái gì, anh cách khá xa, cũng không phải quá rõ ràng.
Anh nói: “Trước khi vào sảnh tiệc, những người hẳn là không phải tất cả đều quen biết nhau, chính là sau khi đi vào thì đều trở nên rất quen thuộc, đối với ai cũng đều rất nhiệt tình, tôi cách khá xa, không có nói chuyện với bọn họ, có nghe được bọn họ xưng hô anh chị em gái với nhau, đều là cách gọi rất thân thiết.

Bầu không khí xác thật có hơi kỳ quái, đây là đang bán hàng đa cấp sao?”
Phương thức bán hàng đa cấp kiểu mới nhiều vô số kể, quốc gia trải qua mấy năm nay tuyên truyền, hình thức bán hàng đa cấp truyền thống đã bị đại đa số dân chúng biết rõ, nói cách khác dân chúng đã không còn dễ bị lừa nữa, phần tử làm bán hàng đa cấp không hợp pháp cũng cố gắng sửa cũ thành mới, càng thêm có lạm phát ẩn cùng tính chất lừa đảo.
Vị nữ công an lớn tuổi tên là Ngô Mi, là một vị đội trưởng tổng đội Cục an ninh quốc nội thuộc văn phòng tỉnh Tây Nam, đang cùng xử lý vụ án này với tổng đội Cục an ninh quốc nội phía tỉnh Tây Bắc do Kim Húc làm đại diện, chị là tổ trưởng tổ liên hợp phá án này.
Ngô Mi nghe Thượng Dương nói xong, nói: “Nhiều năm như vậy cậu vẫn luôn ngồi văn phòng sao?”
Thượng Dương nghe ra trào phúng trong câu hỏi của chị, tất nhiên sẽ không thoải mái tự nhiên, càng nhiều hơn là xấu hổ, ngượng ngùng mà nhận sai nói: “Đội trưởng Ngô phê bình rất đúng, tính cảnh giác của tôi quá kém rồi.”
Ngô Mi: “……”
Thật ra chị cùng cấp bậc với Thượng Dương, nghiêm khắc mà nói Thượng Dương còn là lãnh đạo đơn vị.

Vị nữ công an này có thói quen thẳng thắn, luôn cùng các đồng nghiệp nam trêu đùa nhau thì cũng là chuyện rất bình thường, nhưng lại là lần đầu gặp được “Nam lãnh đạo” chủ nhiệm Thượng dễ chịu thua như vậy.
Trong lúc hỏi Thượng Dương, toàn bộ quá trình Kim Húc đều không có chen vào nói, tuy rằng Thượng Dương không phải người bị tình nghi, nhưng nhiều ít cũng phải tránh nghi ngờ một ít.
Sau khi hỏi Thượng Dương xong, khi đối với Khương Vân Khởi, Kim Húc liền không quá khách khí, trực tiếp hỏi: “Công an Khương, cậu là người mua vé tàu, rất có cách a.”
Thượng Dương: “?”
Khương Vân Khởi sờ sờ cái mũi, là dáng vẻ khó nói.
Kim Húc nói: “Hành trình hôm nay của Lệ Cảnh Hào, hoàn toàn không bán vé ra ngoài, người của chúng tôi cũng thử trà trộn lên thuyền nhưng cũng không thành công.

Cho nên tôi rất tò mò, cậu mua được vé ở đâu?”

Thượng Dương nghi hoặc mà nhìn Khương Vân Khởi, là bởi vì hoàn toàn không bán vé cho người bên ngoài, cho nên anh mới hoàn toàn không thấy được hành động mua vé của Khương Vân Khởi ư? Sau khi thuyền rời bến, anh có hỏi qua Khương Vân Khởi mua vé lúc nào, cũng không thấy soát vé thì lại bị Khương Vân Khởi qua loa lấy lệ cho qua.
Khương Vân Khởi nói: “Bạn tôi mua giúp, trong nội thành tôi có một người bạn là người địa phương, là một người phụ nữ trước đây lúc đi du lịch quen biết được, rất xinh đẹp, lần này tới bên này cũng hẹn gặp mặt cô ấy, là cô ấy giới thiệu tôi đến Lệ Cảnh Hào chơi, còn đã gửi mã QR vé tàu cho tôi nữa.”
Thượng Dương: “……”
Buổi tối hai ngày này, Khương Vân Khởi đúng là có từng đi ra ngoài một mình, nhưng anh cũng không biết Khương Vân Khởi đi gặp mặt phụ nữ, Khương Vân Khởi cũng chưa nói, chỉ nói đi dạo mà thôi.
Kim Húc nói: “Bạn thế nào? Tên là gì? Ở đâu?”
Khương Vân Khởi nói tên người phụ nữ đó, còn nói địa chỉ gia đình, là tên một tiểu khu trong nội thành.
Kim Húc rõ ràng không tin, còn muốn hỏi lại, Ngô Mi lại nói: “Có người này, ở Cục tài chính.”
Kim Húc nghi ngờ mà nhìn Ngô Mi, Ngô Mi gật đầu với hắn, Kim Húc đành phải tạm thời ép xuống không hỏi nữa, thay đổi câu hỏi, nói: “Cậu biết rõ mọi chuyện diễn ra trên thuyền không?”
Khương Vân khởi nói: “Biết rõ ràng, sau khi vào sảnh tiệc thì sẽ có người chuyên đến làm đăng ký, làm đơn xin gia nhập hội, phí nhập hội là 5000, tôi bỗng nhiên cảm thấy rất giống bán hàng đa cấp, không muốn đưa tiền, lúc đó còn đang cãi nhau với người phục vụ, lại đúng lúc nhìn thấy Thượng Dương bị Khổng Dược dẫn tiến vào, tôi liền đi qua cọ bàn của cậu ấy, quả nhiên không ai đến tìm tôi đòi tiền nữa.”
Thượng Dương quả thực phục anh ta, lại thiếu chút nữa bị phụ nữ lừa tiến vào ổ bán hàng đa cấp luôn sao?
Sắc mặt Kim Húc và Ngô Mi lại đồng thời biến đổi.
Ngô Mi nói: “Hôm nay Khổng Dược cũng ở trên thuyền?”
Kim Húc lúc này mới nhớ tới cái gì, nói ra chữ thô t.ục nói: “Móa, tôi nhìn thấy gã, lúc ấy chỉ lo…… Không nhận ra được gã, hôm nay gã đeo thêm một cặp mắt kính.”
Thượng Dương mê mang nói: “Khổng Dược làm sao vậy? Không phải nhân viên điều tra của các anh đang theo dõi Khổng Dược sao?”
Kim Húc: “…… Em có từng nhìn thấy một người đàn ông trắng trẻo mập mạp tầm 60 tuổi đeo một cái balo màu xanh lục ở trên thuyền không?”
Thượng Dương nghĩ nghĩ, nói: “Có thấy, ông ấy còn nhận nhầm em, sau đó rút thăm trúng thưởng ông ấy trúng được giải thưởng lớn, nhận được một cái điện thoại Apple nữa.”
Anh đã hiểu, người nhân viên công an đang theo dõi chính là vị lão tiên sinh này.
Ngô Mi nói: “Tiểu Thượng, hiện tại cậu có thể nhớ lại quá trình liên quan đến Khổng Dược một chút không?”
Thượng Dương liền kể lại từ lúc bắt đầu Khổng Dược đến gần, rồi được gã mời dự tiệc, cho đến khi rời thuyền, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ đều kể ra hết.
Khi nghe được Thượng Dương nói, Khổng Dược nói anh trông anh rất giống “em họ” thì sắc mặt của Ngô Mi và Kim Húc đều vô cùng kỳ quái, luôn luôn trao đổi ánh mắt, dần dần, Thượng Dương cũng cảm giác ra được, hình như Ngô Mi có ý tưởng gì, chị đang thử hỏi ý kiến của Kim Húc, Kim Húc biểu hiện ra mãnh liệt không đồng ý.
Khương Vân Khởi rất giống người qua đường ăn dưa, ở bên cạnh nhìn Kim Húc, lại quan sát Ngô Mi, cuối cùng nháy mắt với Thượng Dương: Tôi thấy có chuyện rồi, còn là chuyện lớn nữa đó!
Thượng Dương: Tôi thấy cậu mới là có chuyện lớn đó.
Khương Vân Khởi:……
Ngô Mi hỏi Kim Húc: “Cậu cảm thấy ngoại hình hai người bọn họ giống nhau không?”
Kim Húc từ chối nói: “Không giống.”
Ngô Mi nhìn xem Thượng Dương, nói: “Tôi cảm thấy vẫn là có chút giống.”

Kim Húc nói: “Tôi nói không giống chút nào cả.”
Ngô Mi nói: “Đội trưởng Kim, hiện tại đang công tác, cậu có thể khách quan một chút hay không? Cậu ta cũng là công an đấy.”
Kim Húc nói: “Tôi không khách quan thế nào? Thượng Dương đẹp hơn người đó nhiều nha, Khổng Dược không nhìn ra được ư? Gã chính là thấy Thượng Dương đẹp nên mới muốn tiếp cận, không có ý tốt gì cả, đúng là tên háo sắc.”
Ngô Mi: “……”
Thượng Dương nói: “Đem ảnh chụp ra so thử, rốt cuộc giống hay không giống, không phải vừa xem là biết ngay sao?”
Kim Húc cả giận nói: “Liên quan gì đến em hả?”
Thượng Dương: “……”
Khương Vân Khởi đốp lại, nói: “Anh rống sư phụ tôi làm gì?”
Ngô Mi nói: “Đừng có cãi nữa.

Như vậy đi, hai ngươi cứ thương lượng trước đi.”
Chị đang bảo Kim Húc nói rõ ràng với Thượng Dương trước, đều này cũng hợp với ý của Thượng Dương, anh cũng muốn biết rốt cuộc là chuyện gì.
Ngô Mi lại nhìn Khương Vân Khởi nói: “Cậu cùng tôi đi ra ngoài một chút, để hai người bọn họ nói chuyện đi.”
Khương Vân Khởi nói: “Vâng, sếp.”
Vị nhân viên thư ký kia cũng bị Ngô Mi dẫn đi.
Kim Húc ôm cánh tay, trong ánh mắt giống như đang nổi lên chủ ý, phải làm thế nào để Thượng Dương nghe lời hắn, đừng xen vào chuyện này.
Thượng Dương đại khái có thể đoán được, không vội nói chính sự, đứng dậy chắp tay sau lưng, nhìn một vòng phòng, nói: “Nơi này không lắp camera đúng không?”
Kim Húc phá công, không bỏ dáng vẻ âm hiểm xảo trá kia xuống, cứ như vậy mà nhìn chằm chằm Thượng Dương.
Thượng Dương nói: “Còn không qua ôm em một cái? Rất nhớ anh đấy.”
Ở một gian phòng trống cách bọn họ hai gian.
Ngô Mi và Khương Vân Khởi bắt tay một cái, nói: “Tên người mà cậu nói, tôi biết.”
Tên người phụ nữ công tác ở Cục tài chính kia, chính xác là có một người, nhưng trong ngữ cảnh vừa rồi, chỉ là một biệt hiệu.
“Tôi là Ngô Mi, hiện tại công tác ở Cục an ninh của tỉnh,” Ngô Mi nói, “Nhận chỉ thị của Cục an ninh quốc gia trao đổi tình báo với cậu, phối hợp với công tác của cậu.”
Khương Vân Khởi cười làm lễ với chị, tự giới thiệu nói: “Nhân viên điều tra thuộc Cục an ninh quốc gia số 8, Khương Vân khởi.”.
 
Kim Gia Hiên Đi Nơi Nào
Chương 78: Nhân Viên Ngoài Biên Chế Thương Dương Khương Vân Khởi


7 giờ 30 tối, màn đêm buông xuống, căn homestayđược dùng để làm bộ chỉ cũng sáng lên mấy ngọn đèn trong phòng, xen lẫn trong trongkhu nhà homestay to lớn, giống như vẫn kinh doanh theo như bình thường.
Một gian phòng dành cho khách lầu hai.
Kim Húc nghiêm túc nói: “Không cần chuyểnhướng đề tài, chuyện ôm ấp hôn hít hơn vậy thì nói sao, khi đó anh sẽ chỉnh đốnlại em sau.

Hiện tại là nói chuyện nghiêm túc, việc này không phải đơn giản nhưtrong tưởng tượng của em đâu.”
Thượng Dương nói: “Nga, vậy anh đừng luôn bópnắn em thì lời này sẽ tương đối có sức thuyết phục hơn đấy.”
Kim Húc: “……”
“Rốt cuộc có bao nhiêu phức tạp, dù saothì anh cũng phải nói rõ ràng trước chứ.” Trời đất chứng giám, Thượng Dương mộtlòng muốn nói đứng đắn sự, hoàn toàn không muốn kêu be be vào lúc này ở nơi đâyđâu, nói, “Sao anh lại thế này, càng nói anh càng hăng hái? Hơi đau đấy…… rúttay về đi đội trưởng Kim, bên ngoài cả căn nhà từ trên xuống dưới đều là côngan không đấy.”
Kim Húc thường xuyên không khống chế được sức lực, nghe anh nóiđau mới dừng tay, sau khi để anh ngồi xong, mới nói: “Em nghe anh nói, coi như emkhông biết chuyện gì đi, ngoan ngoãn trở về nội thành tiếp tục công tác của em……Hiện tại không có xe, sáng mai anh đưa em đến bến xe.”
Thượng Dương nói: “Đội trưởng Ngô bảo anhthương lượng với em, anh liền thương lượng với em cái này? Anh vậy là không đượca, khó trách đội trưởng Ngôcó thể làm tổ trưởng của nhóm nhỏ này, anh cũng chỉ biết nhi nữ tình trường(*)mà thôi.”
(*) quyến luyến chuyện tình cảm trai gái.
Kim Húc nói: “Đừng kích anh, vô dụng thôi.Nói một hồi nóng lên anh có thể tiễn em đi ngay bây giờ luôn đấy.”
“Anh gấp cái gì?” Thượng Dương nói, “Có phảiđội trưởng Ngô muốn để em đi tiếp cận Khổng Dược haykhông?”
Kim Húc xụ mặt, nói: “Đủ rồi.

Nhân viên điềutra nghiên cứu thì làm côngtác của nhân viên điều tra nghiên cứu đi, đây không phải là chuyện em nên quantâm.”
Thượng Dương nói: “Vậy anh cũng biết em lànhân viên điều tra nghiên cứu? Đội trưởng Ngô có thể có ý tưởng này, chứng minhtrong chuyện này em chính là có chỗ hơn người khác, nếu không tại sao không đểanh đi? Không để đồng nghiệp khácđi chứ?”
Kim Húc nói: “Chỗ hơn người của em là cáigì? Tùy tiện ra khỏi nhà một chuyến liền thu hút đàn ông thích sao?”
Thượng Dương: “……”
Kim Húc nói xong liền ý thức được lời nàykhông thích hợp, vội nói: “Anh không phải có ý kia đâu.”
“Biết rồi.” Thượng Dương ngược lại cũngkhông tức giận, nói, “Anh chính là không muốn em làm, anh sợ em không thể đảmnhiệm, càng sợ em bị nguy hiểm hơn.”
Kim Húc vốn dĩ không phải một tên dấm tinhmất lý trí, đại đa số kiểu ghen Thượng Dương “Có loại khí chất này”, “dẫn đến họcđệ thích” này kia cũng là mang tâm lý nói giỡn, càng có loại đắc ý khi ThượngDương được người ta thích như vậy, cuối cùng vẫn bị hắn theo đuổi được.

Vấn đề mà hắn để ý hơn nhất định chính làsự an toàn của Thượng Dương.

Thượng Dương có tự mình biết mình, kinh nghiệm xungphong xông vào trận địa của anh ở tiền tuyến quá ít, dựa theo tình huống trướcmắt, vụ án này nhất định là phức tạp hơn rất nhiều so với dự đoán của anh.
Kim Húc xin lỗi nói: “Xin lỗi, không nênnói như vậy với em, anh có hơn sốt ruột.

Việc này liên quan quá nhiều, đừng nóihiện tại em không biết chuyện, nếu thật sự bị liên lụy vào thì còn có thể sẽ gặpphải rất nhiều nguy hiểm mà ngay đến anh cũng không thể tưởng tượng được.’’
“Nói nghe một chút đi, đều có nguy hiểm gì?”Thượng Dương cố tình lên giọng lãnh đạo, nói, “Đội trưởng Kim, đừng xem thườngem, em cũng không phải là tay mơ mới vào nghề, đừng nghĩ nói mấy câu là có thểdọa được em, không thể thực hiện được đâu.”
Kim Húc: “……”
Thượng Dương hỏi: “Ngoại hình của em thậtsự rất giống em họ của Khổng Dược sao?”
Kim Húc tức giận nói: “Em câm miệng.”
Thượng Dương nói: “Vậy anh hôn em đi.”
Kim Húc dở khóc dở cười nói: “Lãnh đạo, emđang tính làm gì? Cứng không được thì mềm, em đang muốn làm anh tức chết mà.”
Thượng Dương nói: “Nếu như em hoàn toànkhông biết việc này, đương nhiên sẽ không tới xem náo nhiệt, em còn sợ làm chậmtrễ công tác của các anh.

Nhưng hiện tại em cũnng đã tiếp xúc tới rồi, anh bảoem giả vờ không biết, xem như chưa từng xảy ra chuyện gì, anh cảm thấy có thểsao? Đây là ngày đầu tiên anh quen biết em à?”
Kim Húc: “……”
Anh không có cách nào với Thượng Dương, khiNgô Mi vừa mới biểu lộ ra ý kia, hắn liền biết sẽ biến thành như thế này.
Từ lúc bắt đầu hắn đã không nghĩ sẽ kéo ThượngDương dính vào, với loại tính cách này của Thượng Dương, người không thân thoạtnhìn sẽ cảm thấy lãnh đạm, còn có chút nghiêm túc, trên thực tế nội tâm lạinóng như lửa, tình cảm đối với công tác đều là chuyện cậu ấy nên làm thì cũng sẽkhông trốn tránh, trách nhiệm cậu ấy nên đảm nhận thì cậu ấy nhất định sẽ đảmnhận.
Cậu ấy chỉ là công tác ở cấp cơ sở chưalâu, luận về hành động luận về tâm, cậu ấy cũng tâm huyết đối với sự nghiệp côngan không kém bất cứ đồng nghiệp cơ sở nào..
“Em phiền chết đi được.” Kim Húc buồn bựcnói, “Nếu không phải thật sự yêu em, anh cũng không muốn để ý em một chút nào.”
Thượng Dương gõ cái bàn nói: “Đội trưởng Kim,nói rõ mọi chuyện xong rồi thì không cần để ý để em nữa.”
“Chờ anh một chút.” Kim Húc đứng dậy, dángvẻ muốn đi ra ngoài lấy đồ vật.
Thượng Dương ngẩng mặt, ngồi đến thẳng tắp,vai lưng cao và thẳng, ngũ quan xinh đẹp, trong ánh mắt mang sự chờ mong.

Kim Húc trở về, cúi người xuống, không nóilời nào mà hôn sâu anh một cái.
Thượng Dương nghĩ thầm hiện tại ai lại muốnhôn môi với anh chứ?…… Nhưng lại nhịn không được mà bị hôn đến xuất thần.
Kim Húc hôn anh xong, mặt có hơi đỏ, nhéo ởtrên mặt của Thượng Dương một cái, nói: “Ngược lại cũng không thể trách KhổngDược, ai gặp được em mà có thể không biến thành háo sắc chứ, nếu không có chuyện,hiện tại rất muốn chỉnh đốn em.”
Không đợi Thượng Dương nói chuyện, hắn baynhanh đi ra ngoài, thoắt cái đã trở lại, trong tay có thêm một cái máy tính bảng,mở album ra cho Thượng Dương xem một tấm ảnh chụp trước.

Ngồi cách Thượng Dươngrất xa, là có hơi sợ bị cướp cò.
Đó là một tấm ảnh chụp, trên ảnh chụp là mộtngười đàn ông tuổi trẻ, để tóc dài, đặt kính râm ở trên đầu, mới bước từ trên mộtchiếc trên xe xuống, bên cạnh có bảo an mang kính đang muốn bung dù cho cậu ta.
Thượng Dương nhìn kỹ một lát, nói: “Cậu tachính là em họ của Khổng Dược sao? Còn có bức ảnh chụp nào rõ ràng hơn không,cái này có hơi xa rồi.”
“Tấm này đều là chụp lén, cậu ta rất ít racửa, cũng không lộ diện côngkhai.” Kim Húc lại lật một tờ giấy chứng nhận từalbum ra.
Thượng Dương nhìn lên, kinh ngạc nói: “Cáinày cách hiện tại ít nhất cũng có năm sáu năm đi?”
Người trẻ tuổi trong tấm ảnh chụp bước xuốngxe trông khoảng 28, 29 tuổi, màu da tái nhợt thân thể gầy yếu, như là ma ốm, ảnhchụp trong giấy chứng nhận lộ vẻ người này trẻ tuổi hơn rất nhiều, cũng khỏe mạnh,đôi mắt có tinh thần hơn.
Kim Húc còn ôm một tia hy vọng cuối cùng, nói: “Dù sao anh nhìn cậu tacũng không giống em lắm.”
Thượng Dương lại nói: “Vẫn có hơi giống.

Cậuta và Khổng Dược thật sự là quanhệ anh em bà con sao?”
Kim Húc nói: “Anh chị em họ ruột, nhưng khôngcó quan hệ huyết thống.”
Trong câu nói này có lượng thông tin khá lớn.Thượng Dương không kiềm chế được mà đưa ra suy luận không đứng đắn, Khổng Dượclà gay, vậy “em họ” này cũng vậy sao?
“Có thể là giống như em nghĩ vậy, bất quákhông có gì chứng cứ.” Đối với suy nghĩ của anh Kim Húc hiểu rõ ở trong lòng,sau đó nói, “Em thật cảm thấy vẻ ngoài giống sao? Thị lực của dê không tốt, em khôngcần quá tự tin đâu.”
Thượng Dương buồn cười nói: “Vậy dê làm gìmới được?”
“Ăn ngon, kêu còn hay nữa.” Kim Húc khôngđứng đắn mà chọc anh một câu, lại cứng nhắc lật tài liệu cho anh xem.
Thị lực Thượng Dương rất tốt, năng lực đọccũng không tồi, đọc nhanh như gió mà xem xong, càng xem càng khiếp sợ.

Vụ án này quả nhiên không phải giống với vụbán hàng đa cấp, mức độ phức tạp thật sự là ngoài sức tưởng tượng.
Chẳng những có giam cầm phi pháp tự do cá nhân, tiền bạc kếch xù bịcuốn vào trong đó, còn có vài vụ dân cư mất tích, xí nghiệp chủ đạo cấp tỉnh, nhà giàu nộp thuế giấugiếm huyền cơ sau lưng …… Khótrách Cục an ninh quốc nội phải xuất động, đây là vụ án lớn liên quan đến việcduy trì sự ổn định ở phía Tây Nam này.
Kim Húc nói: “Sợ không? Vẫn là đừng tham dựviệc này, nghe lời đi.”
“Ừm……” Thượng Dương khẩn trương lại hưngphấn mà cảm khái nói, “Kí1ch thích thật đấy!”
Kim Húc phải bị câu k1ch thích làm cho cứngđờ, mặt không cảm xúc nói: “Chủ nhiệm Thượng,em nghĩ kỹ rồi à, một khi mũi tên rời khỏi cung tên là không quay đầu lại đượcđâu, nếu em thật sự tham dự vào thì có thể sẽ gặp nguy hiểm……”
Thượng Dương hít sâu một hơi, muốn trả lờihắn, em là một công an, em không sợ nguy hiểm.
Kim Húc đứng đắn nói nói tiếp: “…… Anh sẽcùng em đối mặt.”
Thượng Dương đứng hình.
Kim Húc nói: “Khi em thật sự tiến vào, anhchính là đội trưởng của em.

Người yêu kiêm đội trưởng, nếu em có chuyện gì thì chínhlà lấy đi cái mạng này của anh, hiện tại hối hận vẫn còn kịp.

Mau nói đi, em hốihận rồi, không muốn làm nữa, muốn về nhà.”
Thượng Dương: “……”
“Được, anh biết rồi.” Kim Húc buồn bựcnói, “Hôn anh một cái, anh sẽ đi tìm Ngô Mi báo cáo công tác.”
Mấy phút đồng hồ sau.
Lầu một mở cửa ăn cơm, các vị công ankhông có việc gì đều xuống dưới dùng cơm, đều là cơm hộp, tự lấy là được.
Thượng Dương và Khương Vân Khởi không quenbiết người khác, hai người đơn độc ngồi ở một cái bàn nhỏ, vừa ăn vừa nói vềtình huống hiện tại.
“Không biết xấu hổ sao?” Thượng Dương hậnsắt không thành thép mà phê bình bạn nối khố kiêm học nghề, thấp giọng nói, “Thếmà lại bị mỹ nữ lừa tiến vào ổ bán hàng đa cấp, nói như thế nào cậu cũng là côngan đấy, việc này trở về mà bị ba mẹ ông ngoại ông nội của cậu biết, tôi xem cậucòn có thể làm người được hay không.”
Khương Vân Khởi: “……”
Anh ta dùng chiếc đũa chỉ chỉ cổ ThượngDương, nói: “Đóng cửa lại, cậu và người yêu của cậu đã làm chuyện xấu gì? Cổ cònđỏ thành như vậy, cậu còn có thể làm người được hay không?”
Thượng Dương nói: “Bớt nói hươu nói vượnđi, không có chuyện đó.”
Vốn dĩ đã không có, hôn môi với người yêu cũngbị xem là chuyện xấu hay sao?
“Trễ chút có thể sẽ có thay đổi công tác,”Thượng Dương có thể phải đi theo nhóm của Kim Húc làm việc, nói trước choKhương Vân Khởi biết, nói, “Tôi sẽ báo cáo lên cấp trên trước, xem sẽ sắp xếp cụ thể như thế nào.”
Khương Vân Khởi đĩnh đạc nói: “Biết rồi, đểcậu đi nằm vùng sao, đội trưởng NgôMi nói sẽ để tôi đi theo cậu.”
Thượng Dương: “? Cái quỷ gì a?!”

Khương Vân Khởi nói như chuyện đương nhiên: “Chính làtên Khổng Dược đó, gã biết hai chúng ta đang đi công tác cùng nhau, tôi mà đi rồibỏ lại mình cậu, vậy sẽ hợp lý sao? Nhân viên công vụ kiểu gì mà tùy tiện như vậy?Tôi đương nhiên phải hỗ trợ cho cậu thật tốt, cậu nghĩ đi, lỡ như lần này lậpcông, tôi liền rửa mối nhục năm xưa, sau này xem ai còn dám gọi tôi là cá mặn,xem ai còn dám nói tôi vào đơn vị nhờ quan hệ cá nhân nữa không?!”
Thượng Dương: “……”
Hai người bọn họ sắp ăn xong rồi, Kim Húcmới xuống lầu tới, hắn chàohỏi với những người khác rồi cầm cơm hộp lại đây ngồi cùng bàn với Thượng Dương,ánh mắt vừa chạm phải ánh mắt Thượng Dương là mùi cẩu lương cứ như vậy mà bay ra phấp phới.
Khương Vân Khởi nói: “Hai người buồn nônquá, ăn không vô nữa, tôi đi đây.”
Thượng Dương không hề có tình cảm với bạnnối khố: “Lượn đi.”
Kim Húc lại nói: “Khoang hãy lượn, 8 giờrưỡi mở họp, Tiểu Khương nhớ rõ đấy.”
Khương Vân Khởi nói: “Tiểu Khương đã biết,Tiểu Khương lượn đây ạ.”
Sau khi anh ta đi rồi, Thượng Dương còn muốncứu vớt bạn nối khố một chút, anh nói với Kim Húc: “Cậu ấy chỉ mê chơi, hoạtbát, hơi nói nhiều, không có lòng phòng bị, nhân phẩm thật sự…… Thật sự cũngkhông tệ lắm đâu.”
“Anh thấy Tiểu Khương cũng không tồi.” KimHúc nói, ‘’Anh cảm thấy……”
Thượng Dương: “Cái gì?”
Kim Húc mơ hồ đoán được Khương Vân Khởi đangcầm lá bài thợ săn, xuất phát từ tính bảo mật nghiêm khắc, cuối cùng hắn vẫnnói: “Không có gì.

Chờ khi mở họp em đi theo anh, đồng nghiệp bên này biết emlà người yêu của anh rồi, cho nên đừng ngại.”
Sáng sớm Thượng Dương đã đoán được, muốn xấuhổ cũng đã xấu hổ xong luôn rồi, bất đắc dĩ nói: “Anh come out thành nghiệnsao? Sao đến chỗ nào cũng như vậy thế?”
Kim Húc nói: “Cái này là em nói oan choanh rồi, em nhìn nhóm người này đi.”
Thượng Dương nhìn mấy vị đồn nghiệp đangăn cơm ở bàn khác, nói: “Làm sao vậy?”
“Không phải công an hình sự dày dặn kinhnghiệp thì chính là an ninh quốc nội dày dặn kinh nghiệm, anh ngược lại cũng muốnđóng chặt cửa tủ lắm chứ,” Kim Húc nói, “Cả cái tủ đều như bị trong suốt ở trướcmặt bọn họ, anh đóng nó còn có ích lợi gì nữa, còn không bằng hào phóng đá văngbản thân luôn cho rồi.”
Thượng Dương cười rộ lên, nói: “Người giỏicó người giỏi hơn, anh cũng có lúc cảm nhận được một chút mùi vị em luôn bị chỉsố thông minh của anh đè ép là thế nào rồi.”
Kim Húc lại nói: “Anh không có đè ép em, emrất thông minh, chỉ là thiếu kinh nghiệm mà thôi.

Bất luận ngành nghề gì cũng đềulà quen tay hay việc, làm nhiều lần thì sẽ thuần thục thôi.”
Thượng Dương gật đầu nói: “Cho nên lần nàychính là cơ hội tốt để em tích lũy kinh nghiệm đấy.”
Kim Húc nhắc tới việc này vẫn là không vuigì cho lắm, chỉ là Thượng Dương tự nguyện, hắn cũng không có cách nào, nói sangchuyện khác, nhỏ giọng nói câu đồi trụy: “Không có việc gì để anh xoa bóp nhiềumột chút, chờ anh thuần thục thì sẽ không bóp em đau mãi nữa.”
8 giờ 30, thành viên chủ yếu của tổ điềutra, hơn mười vị thuộc Cục an ninh quốc nội của hai tỉnh Tây Bắc và Tây Namthành lập Tổ Chuyên Án, cùng nhau mở cuộc họp.
Nhân viên ngoài biên chế: Thượng Dương,Khương Vân khởi..
 
Kim Gia Hiên Đi Nơi Nào
Chương 79: Chủ Yếu Là Do Tôi Không Đứng Đắn!


Với tư cách là tổ trưởng Ngô Mi đầu tiêngiới thiệu tình huống của những người chủ yếu liên quan đến vụ án.
Hình chiếu xuất hiện một tấm ảnh chụp, ngườitrên ảnh chụp chính là vị lão tiên sinh nhận nhầm Thượng Dương ở trên thuyền, gọianh là “Ngài” kia.
“Người này tên là Hoàng Lợi Quốc, năm nay 65tuổi, người của tỉnh này, là cánbộ về hưu của một đơn vị nào đó trong tỉnh lị, sau khi về hưu, ông ta lợi dụng cácmối quan hệ nhân tình đã được tích lũy trong quá trình khi còn công tác ở đơn vịnhà nước mà lôi kéo những người khác tham gia ‘’Ái Lữ Hối’’ của tập đoàn ThiênLý, nhân danh phát triển du lịch và phát huy mạnh mẽ cờ hiệu văn hóa để pháttriển hội viên, sử dụng chiết khấu cao làm mồi nhử, tham gia vào hoạt động tàichính bất hợp pháp.” Ngô Mi mở một trang PPT tiếp theo, là về kết cấu tổ chức‘’ÁiLữ Hối’’.
Rõ ràng, kết cấu nhân viên ‘’ Ái Lữ Hối ’’là một mô hình tổ chức bán hàng đa cấp hình kim tự tháp, đang không ngừng pháttriển lên.
Ngô Mi nói: “Chúng tôi đã tiến hành theodõi Hoàng Lợi Quốc trong một khoảng thời gian, xác định ông ta là một thànhviên thuộc đỉnh tháp trong toàn bộ kim tự tháp Ái Lữ Hối này.

Trên danh nghĩaông ta và vợ con của ông ta còn có những khoản tiền cùng bất động sản ra khôngrõ nguồn gốc, cộng lại con số có thể tăng đến hàng trăm triệu nhân dân tệ.

Cácbuổi offline ‘Ái Lữ Hối’ do ông ta trực tiếp phát triển có chừng hơn trăm người,mà hơn trăm người này chính là hội viên đầu tiên của Ái Lữ Hối, thuộc tầng thứhai kim tự tháp.”
Hội viên trong tầng thứ hai có nhân viêncông vụ, có giáo sư đại học, có doanh nhân xí nghiệp, còn có một số làm côngtác văn học nghệ thuật…… Có thể nói trải rộng cácngành nghề trên địa bàn tỉnh, trong đó rất nhiều người vốn nên là trụ cột đẩy mạnhphát triển trong các ngành sản xuất, lại bị các khoản chiết khấu cao dụ dỗ, đểrồi trở thành các tổ chức bất hợppháp để tranh giành lấy lợi ích, phá hư xúc tua phát triển mạnh của xã hội.
Bọn họ tiếp tục phát triển các buổi offline,mọi người trong offline của bọn họ lại phát triển các buổi offline khác, vôcùng vô tận, tầng tầng bóc lột, đóng các lệ phí gia nhập hội rồi chờ mong khoảnhồi báo kếch xù.

Đáng tiếc trời không rơi bánh xuống, rất nhiều người bị kẹt trongtổ chức hút máu từ trên xuống này,kết quả chỉ là một trong hàng nghìn túi máu cho số ít người trên đỉnh tháp màthôi.
Thậm chí, giống như mấy người thân bạn bè côngnông dân đến nay chưa được cứu ra của nhóm người về đến Tây Bắc thì mới dám báocông an kia, bọn họ không có tin tức, mất đi tự do cá nhân, sống hay chết cũng đềukhông thể xác định được.
Mà với sự dẫn đầu của Hoàng Lợi Quốc thànhviên đỉnh tháp có thể thành công phát triển vô cùng vô tận các buổi offline,ngoại trừ bản thân bọnhọ có địa vị xã hội nhấtđịnh, càng quan trọng hơn chính là hạng mục tên là “Ái Lữ Hối” dựa lưng cây đạithụ “tập đoàn Thiên Lý” này.
Tập đoàn Thiên Lý là xí nghiệp du lịch tư nhân lớn nhất của tỉnh, doanhthu thuế năm ngoái đứng trong top 10 doanh nghiệp hàng đầu trong toàn tỉnh, sảnphẩm du lịch được đẩy ra đều có sức ảnh hưởng rất lớn trong phạm vi toàn tỉnh, pháttriển các tuyến du lịch tại các khu vực có tài nguyên du lịch nhưng kinh tế kémphát triển trên địa bàn tỉnh, tập đoàn Thiên Lý đã từng ra tiền lại ra sức,tích cực hưởng ứng giúp đỡ chính sách người nghèo, giải quyết việc làm ở các khu vực nghèo khó ……Giốngnhư phim tuyên truyền Thượng Dương từng xem ở trên thuyền, tập đoàn Thiên Lý cũngđã thật sự làm được một số chuyện trong việc bảo vệ di sản văn hóa phi vật thể.
Điều này khiến cho các phần tử ngoài vòngpháp luật trở nên ngông cuồng, đồng thời cũng gia tăng không ít lực cản trongviệc điều tra và giải quyết vụ án này.
Trên màn hình chiếu xuất hiện ảnh chụp của Khổng Dược.
Ngô Mi nói: “Đây là Khổng Dược, 37 tuổi, chủtịch hiện tại của tập đoàn Thiên Lý.”
Lúc này Thượng Dương nghe chị đọc “Khổng Diệu” thành “Khổng Dược”,mới biết được phát âm “Dược” dựa theo tiếng phổ thông Tây Nam, là anh vẫn luôngọi sai tên của Khổng Dược.

Ngô Mi nói: “Ái Lữ Hối là sản phẩm do mộttay Khổng Dược tạo thành, trước khi sản phẩm này ra đời vào 5 năm trước, gã vẫnchỉ giữ chức tổng giám đốc của tập đoàn Thiên Lý, phía trên còn có sự quản lý củacha vợ và vợ của gã, gã tương đương với ở rể trong tập đoàn Thiên Lý, lúc đó ngườithật sự cầm lái công ty vẫn là cha vợ của gã.

Khi Ái Lữ Hối đẩy ra năm thứ hai,vợ của Khổng Dược đi cùng với cha vợ gã ra ngoài khảo sát công ty con, lúc dichuyển trên đường núi đã xảy ra tai nạn giao thông, cha vợ của Khổng Dược qua đờingay tại chỗ, còn người vợ bị thương nặng được đưa đến cấp cứu, không lâu cũngtuyên bố tử vong.

Tập đoàn Thiên Lý thay đổi địa vị, trở thành không bán hai giá của Khổng Dược.”
Kim Húc ở bên cạnh lặng yên cười lạnh, vôcùng chướng mắt loại người sống dựa hơi phụ nữ như Khổng Dược.
Thượng Dương cũng thầm nghĩ, vụ tai nạngiao thông kia xảy ra đúng thật là trùng hợp…… Khổng Dược còn mang bản thânđóng gói thành ngườisáng lập tập đoàn Thiên Lý, sao lạikhông biết xấu hổ đến như thế chứ?
Trên PPT xuất hiện “Lệ Cảnh Hào”.
Ngô Mi nói: “Con thuyền này là một trongnhững hang ổ quan trọng nhất của Ái Lữ Hối, mỗi tháng Ái Lữ Hối sẽ tổ chức mấybuổi họp mặt ở trên Lệ Cảnh Hào này, mục đích chủ yếu là tiếp nhận với các thànhviên mới, hơn nữa chỉ tiếp nhận những người đã vượt qua bài kiểm tra trực tuyến,những người có đủ điều kiện trở thành hội viên cao cấp sẽ được mời lên tàu bằngcách gửi trực tiếp mã QR để lên tàu, chúng tôi đã thử qua vài lần, nhưng chưacó thể thành công lên được.

Lần này cần cảm ơn Tiểu Khương, cậu ta đánh bậyđánh bạ lại được một thành viên trực tuyến hội này muốn phát triển nhìn trúng, cótrợ giúp rất lớn đối với tình hình thực tế mà chúng tôi muốn nắm được ở trên LệCảnh Hào.”
Trải qua kiểm tra trực tuyến, có đủ tư chấttrở thành hội viên cao cấp …… Chính là ý thu nhập ổn, ham chơi háo sắc nữa sao?
Thượng Dương liếc mắt nhìn Khương Vân Khởi,Khương Vân Khởi nhìn anh lộ ra một nụ cười ngượng ngùng.
Anh thầm nghĩ, cũng may Khương Vân Khởi kịpthời ý thức được có thể là bán hàng đa cấp, nếu không một vị công an mà thật sựnộp phí gia nhập hội cho tổ chức phi pháp thì còn phải làm trò cười cho thiên hạhơn.
Chính là Khương Vân Khởi dẫn anh lên thuyềnlàm cái gì? Một mình đi không phải càng thuận tiện hơn sau?
Không đợi anh suy nghĩ lại, Ngô Mi lạinói: “Chúng tôi đến bên này kiểm soát triển khai trước là bởi vì có được một tintức, lần này Hoàng Lợi Quốc cũng sẽ đến Lệ Cảnh Hào, nghe nói Ái Lữ Hối sắp tổchức một hoạt động đặc biệt, chúng tôi cho rằng địa điểm tổ chức có khả năng nhấtchính là khách sạn nghỉ dưỡngdo tậpđoàn Thiên Lý mở.

Lúc trước có đồng nghiệp muốn trà trộn lên thuyền nhưng thấtbại, chúng tôi còn lo lắng hoạt động này có thể sẽ tổchức ở trên Lệ Cảnh Hào hay không, hiện tại xem ra, Lệ Cảnh Hào cũng không phảiđịa điểm hoạt động, sau khi Hoàng Lợi Quốc rời thuyền thì đã đến khách sạn nghỉ dưỡng, địa điểm tổ chức hoạt động đặc biệt này rất có thể sẽ là khách sạn này.”
Thượng Dương không quá hiểu rõ, nhìn dángvẻ người khác đều rất hiểu rõ, đạikhái là biết Kim Húc xuất phát từ nguyên tắc bảo mật, có một số việc còn chưanói rõ với anh, hiện tại nếu đã dẫn anh tham gia cuộc họp này, vậy cũng là lúccó thể cho anh biết toàn bộ rồi.
Vì thế anh nhấc tay hỏi: “Đội trưởng Ngô, hoạt động đặc biệt rốt cuộc là cái gìạ?”
Ngô Mi chuyển sang một tờ PPT mới, trên ảnhchụp là một cái đồ đằng màuđen với ngôi sao bảy cánh làm đế, các góc nhọn của mỗi hình tròn được điểm xuyếtbởi các mặt trăng có hình dạng khác nhau, quay ngược chiều kim đồng hồ, chuyểndần từ trăng khuyết biến thành trăng tròn.

Thượng Dương trong phút chốc hiểu rõ.
Ngô Mi cũng nghiêm túc vạch trần cốt lõitrung tâm của vụ án lần này: “Ái Lữ Hối không chỉ là một tổ chức gom tiền bánhàng đa cấp, hoặc là nói, Ái Lữ Hối chỉ là công cụ để tổ chức gom tiền, Hoàng LợiQuốc ở trước sân khấu làm bán hàng đa cấp, hắc thủ phía sau màn lợi dụng kết cấutổ chức bán hàng đa cấp khổng lồ, mà bí mật truyền bá tà giáo.”
Thượng Dương đoán được, vẫn là khó nén khiếpsợ mà nhìn về phía Kim Húc.
Kim Húc vẻ mặt bất đắc dĩ.
Ngô Mi nói: “Tình báo hiện tại mà chúngtôi đang nắm giữ vô cùng có hạn, chỉ biết bọn họ đặt tên cho chính mình là ‘Chân Nguyệt Giáo ’, ngoại trừ Khổng Dược và Hoàng Lợi Quốc điên cuồng gom tiền ởtrước sân khấu, những cao tầng khác đều là thần long thấy đầu không thấy đuôi, đạiđa số đều không hề lộ diện, cũng không thể nào tra đượcthân phận thật sự.

Vụ án mấy công nhân từ khu vực TâyBắc tới bên này đều mất liên lạc, chúng tôi đã nắm giữ được một ít manh mối, bọnhọ cũng không phải rơi vào bán hàng đa cấp đơn giản như vậy, mà từng có anh em công nông dân Tây Bắc bị lừa tớilàm bán hàng đa cấp đã gọi điện thoại tố cáo Ái Lữ Hối của tập đoàn Thiên Lý với đơn vị liên quan, nói trên thựctế đó là đang tuyên truyền tà giáo.”
Thượng Dương nói: “Không tra được nữa sao?”
Ngô Mi nói: “Trong một đêm, tất cả nhữngcông nhân Tây Bắc có liên quan đến vụ bán hàng đa cấp đó đều đã bị mất liên lạc.”
Thượng Dương: “……”
Ý của lời này…… Một cái xẻng đào đi xuống,chỉ sợ sẽ moi ra một chuỗi quan hệ.

Thượng Dương cảm thấy không rét mà run.
“Gọi điện thoại báo công an, chính là mấyvị đồng hương chạy thoát trở về Tây Bắc rồi mới báo công an, sau khi bọn họ chạythoát ra khỏi hàng ổ thì liền lập tức gọi điện thoại báo công an, sau đó tìm chỗtrốn đi, muốn chờ bạn bè thân thích được cứu ra thì sẽ cùng nhau về quê, kết quảphát hiện tất cả nhân viên trong hang ổ đó đều đã rời đi ngay tức khắc, cho nênbọn họ đã bị dọa sợ hãi ngay tại chỗ,” Kim Húc nói, “Bọn họ không dám tin tưởngcông an địa phương nữa, vì thế đã vội vàng tìm đường trở về Tây Bắc rồi dám mớibáo công an.”
Ngô Mi ní bổ sung nói: “Cũng may chúng tôilập tức tiến hành kiểm soát nội bộ công an, không có đồng nghiệp có liên quan vớitổ chức này, đội ngũ chúng tôi vẫn là thuần khiết.”
Thượng Dương: “……”
“Cậu nghĩ như thế nào?” Ngô Mi nhìn ThượngDương, như là cũng cho Thượng Dương thời gian để anh đưa ra quyết định.
Tiếp xúc với trùm bán hàng đa cấp và trùm tàgiáo, tính chất của hai việc là hoàn toàn khác nhau.
Thượng Dương nói: “Có phải những thànhviên chủ yếu của tổ chức này đều rất khó tiếp xúc hay không?”
Kim Húc nói: “Đúng vậy.

Đồng nghiệp được sắpxếp đi theo làm bán hàng đa cấp, phát hiện gia nhập hội phải ít nhất ba năm trởlên thì mới có thể có cơ hội tiếp xúc được cao tầng.

Bước đầu suy đoán vụ ánnày, số tiền phạm tội khả năng hơn trăm tỷ, có mấy trăm vạn người bị cuốn vào trong đó, còn liên quan đến tàgiáo…… Bị bắt được sẽ rơi đầu, cho nên sự đề phòng của bọn họ rất mạnh.”
“Ngoại trừ nhân viên Cục an ninh quốc nộicủa tỉnh chúng tôi, còn có đồng nghiệp các khác cũng hợp tác điều tra, mấy nămnay giáo phái này đã lục tục truyền bá ở xung quanh tỉnh,” Ngô Mi nói, “Ngoàira còn có mấy công an thuộc bộ phận khác của tỉnh chúng tôi, chúng tôi chỉ là mộtđội nhỏ trong đó, tuyến phụ tráchchính là Hoàng Lợi Quốc và khách sạn nghỉ dưỡng bên này, Khổng Dược xuất hiện làngoài ý muốn, nhưng có thể cũng sẽ biến thành một cái đột phá ngoài ý muốn, trong một năm gần đây KhổngDược đã rất ít trực tiếp tham dự vào bán hàng đa cấp ÁiLữ Hối.”
Thượng Dương đã hiểu, nói: “Gã đã đến, chứngminh lần này hoạt động đặc biệt kia sẽ tổ chức ở khách sạn nghỉ dưỡng kia, vô cùngcó khả năng có liên quan đến tà giáo.”
Ngô Mi nói: “Nghe nói người đến hoạt động lần này đều là ‘’nhânvật lớn ‘’, Hoàng Lợi Quốc so vói bọn họ đều chỉ là tép riu, cấp bậc của KhổngDược và Hoàng Lợi Quốc thực chất cũng không khác nhau lắm.”
Thượng Dương gật gật đầu, Khổng Dược cũngthật sự cũng không giống dáng vẻ đại boss gì cả.
“Chúng tôi đã sắp xếp đồng nghiệp đi vàokhách sạn nghỉ dưỡng này, đại khái biết hoạt động sẽ tổ chức trong mấy ngày gần đây.”Kim Húc nói, “Cụ thể ngày nào đó, thời gian địa điểm, nhânviên tham dự hội nghị đều không rõ ràng lắm, cũng không có cơ hội biết rõ, mánhkhoé của nhóm người này phi thường, rất có biện pháp che giấu tung tích và hànhtung của mình.”
Thượng Dương nghĩ nghĩ, nói: “Nếu tôi luitới với Khổng Dược mà nói, có lẽ gã sẽ nhịn không được mà nói khoác gã quen biếtnhững ai, gã còn rất thích nổ.”
Kim Húc: “……”
Thượng Dương: “?”
Ngô Mi cười rộ lên, nói: “Không cần hysinh lớn như vậy…… Cậu nghĩ như thế nào vậy? Cục an ninh quốc nội của chúng tôicũng là đơn vị công an đứngđắn đấy nhé.”
Kim Húc nói: “Xin lỗi mọi người, chủ yếulà do tôi không đứng đắn, cậu ấy cho rằng Cục an ninh quốc nội đều giống nhưtôi vậy.”
Chung quanh các đồng sự đều cười rộ lên.
Thượng Dương có hơi ngượng ngùng, ngoại trừcảm giác được mọi người đều biết anh và Kim Húc đang yêu đương, về phương diệnkhác, anh nghiêm túc nghĩ là muốn sẽ để cho anh đi bán nhan sắc thật.

Thật raKim Húc cũng chưa nói như vậy, chỉ là lo lắng anh sẽ gặp phải nguy hiểm thôi.
“Có cơ hội có thể tiếp cận Khổng Dược thìtốt.” Ngô Mi nói, “Bất quá chủ nhiệm Thượng,cậu vẫn nên nhất định phải suy xét rõ ràng, vẫn phải cótính nguy hiểm đấy.”
Thượng Dương cùng Kim Húc trao đổi ánh mắt,hai người bọn họ đều đã chuẩn bị xong.
Khương Vân Khởi lên tiếng thay: “Chủ nhiệmThượng đã suy xét rõ ràng, tôi cũng suy xét rõ ràng rồi.”
Thượng Dương đã quyết định, lúc này tronglòng cũng khẩn trương, lại nỗ lực thả lỏng, khi nghe bạn nối khố nói như vậythì buồn cười nói: “Cậu biết luôn à?”
“Tôi cũng muốn cùng đi mà.” Khương Vân Khởicười nói, “Chuyện tốt vìnước vì dân, đạo nghĩa không thể chối từ.”
Anh ta cách Thượng Dương, chú ý tới mắt sáng như đuốc đầu của Kim Húc đangnhìn anh ta, trong lòng giật mình, híp mắt lại.

“Ngoại hình của Thượng Dương có vài phầntương tự với em họ của Khổng Dược.” Ngô Mi nói.
Trên tờ PPT xuất hiện chính là tấm ảnh chụpThượng Dương xem qua, tấm ảnh chụp lén “em họ ” mới vừa xuống xe kia, bảo an bêncạnh còn chưa kịp mở dù đen nên mới khiến cho “em họ” bị chụp ngay mặt.
Mấy vị đồng nghiệp xung quanh đều nhìn vềphía Thượng Dương, ngoại hình của anh và Ngu Chân đúng là có hơi giống nhau, đặcbiệt dưới tình huống tấm ảnh chụp Ngu Chân không rõ này, kiên quyết nói ảnh chụpchính là Thượng Dương, đối với người không quen biết bọn họ, đại khái cũng sẽtin tưởng.
“Tên của cậu ta là Ngu Chân, 29 tuổi, cũnglà người của tỉnh.” Ngô Mi giới thiệu nói, “Mẹ của Khổng Dược cô bà con xa củaNgu Chân, trên thực tế không có quanhệ huyết thống.

Hai nhà họ hàng ở gần nhau, quan hệ vẫn luôn rất tốt.

Sau khi NguChân thi rớt đại học, thì đến cơ quan du lịch của anh họ Khổng Dược mở giúp đỡlàm công, sau đó Khổng Dược đưa Ngu Chân xuất ngoại học đại học.”
Kim Húc bổ sung một câu: “Một thời gian saukhi Khổng Dược kết hôn, gã đã đưa Ngu Chân đi đến một trường đại học giả.”
Ngô Mi gật đầu, nói: “Lúc ấy khi cha vợ vàvợ của Khổng Dược bị tai nan giao thông, công an từng nghi ngờ Khổng Dược, nhưngkhông điều tra ra được cái gì, cuối cùng vẫn kếtán xem như sự cố giao thông ngoài ý muốn.

Chúng tôi đã xem tài liệu điều trakhi đó, hồ sơ vụ án có lưu trữ, khi ấy công an từng đi dò hỏi không ít người,theo khuê mật của vợ Khổng Dược nói, cô ấy rất không thích Ngu Chân, cho rằngNgu Chân là đồng tính luyến ái, còn từng nói với khuê mật mấy lời như Ngu Chânmuốn câu dẫn Khổng Dược.

Khổng Dược vì không muốn vợ đa nghi nữa nên đã tiêuchút tiền đưa Ngu Chân ra nước ngoài du học.”
Ở rễ nhà phú hào là không dễ dàng như vậy,chuyện quan trọng sau khi vào cửa chính là cụp đuôi làm người, phải quỳ li3m vợmình 360 độ thì mới có thể an ổn ăn bát cơm mềm.
Là vì để vợ không đa nghi nữa, hay là sợcô ấy phát hiện ra chân tướng? Việc này khó nói lắm.
Thượng Dương từng tiếp xúc Khổng Dược, quanhệ giữa Khổng Dược và Ngu Chân nhất định không phải anh em bà con đơn giản nhưvậy, dựa theo biểu hiện “Vừa gặp đã thương” của gã đối với Thượng Dương, cũng nhất định không phải mũitên duy nhất về Ngu Chân mà vợ gã đã nghĩ.

Khổng Dược được thiên kim đại tiểuthư coi trọng, vì cầu vinh hoa phú quý mà từ bỏ tình yêu với “em họ”, chỉ sợđây mới là sự thật.
Ngu Chân này có hơi thảm, gặp gỡ một tên “anhhọ” tra nam như vậy.
Ngô Mi lại nói: “Sau khi Ngu Chân du học vềđã sáng lập ra một tổ chức ‘ Hội học thuật Chân Nguyệt ’, sau đó với sự hỗ trợ tàichính của Khổng Dược, không ngừng thu hút tín đồ, cuối cùng phát triển trởthành Chân Nguyệt Giáo của ngày hôm nay.”
Thượng Dương: “……”.
 
Kim Gia Hiên Đi Nơi Nào
Chương 80-81


Chương 80:

Ngu Chân được một đám các tín đồ xưng là“Thượng sư”, rất ít lộ diện, cũng không có nơi ở cố định, khi ra bên ngoài thườngxuyên mang kính râm và khẩu trang, hoặc là do bảo an căng dù đen che lại, cơ thểkhông tốt lắm, có thể là có bệnh mãn tính nào đó.
Bất quá các tín đồ càng tin tưởng một loạicách nói khác: Thượng sư lấy thân truyền đạt dụ lệnh của “Thần”, thần lực cườngđại, cho nên mới khiến cho thượng sư trông như gầy yếu, nhưng kỳ thật là bách bệnhbất xâm.
Thượng Dương bừng tỉnh nói: “Hoàng Lợi Quốcđại khái cũng chưa từng gặp người thật của Ngu Chân mấy lần, cho nên mới có thểnhìn nhầm tôi thành ‘ thượng sư ’.”
Ngô Mi nói: “Đây cũng là một loại thủ thuậtche mắt của tà giáo, bởi vì chếtạo một vị ‘ thần ’, cho nên phải xây dựng tạo cảm giác thần bí cho‘ sứ giả củathần ’ trước.

Đại đa số mọi người chỉ xuất hiện cuồng tín đối với những sự vật màbản thân không biết rõ.”
Sự tẩy não của tà giáo đối với tín đồ làvô cùng đáng sợ, người bình thường khó có thể hiểu được.
Liên quan đến vụ án tà giáo, khó khăntrong việc thu thập bằng chứng chủ yếu đều là do nhiều trở ngại từ những tín đồcuồng tín.

Tín đồ tà giáo không chấp nhận phía chính phủ quy ‘’Thần’’ mà bọn họthờ phụng trở thành “Tà thần”, không chấp nhận quy giáo phái bọn họ thuộc về tàgiáo, những tín đồ tà giáo “kiên định” này, ngược lại sẽ bị hạn chế cùng đảkích để thôi thúc sinh ra vọng tưởng bị hại, càng thêm cuồng tín đối với “Thần”,có một số giáo đồ khi tiếp nhận điều tra của cơ quan côngan và Sở tư pháp, chẳng một số chống đối không phối hợp, còn dùng mọi cách baoche đầu sỏ đứng đầu, thậm chí còn có người truyền giáo ngay ở trên toà án, côngkích cơ chế và Đảng của chúng ta, nhận định là chính quyền đang hãm hại bọn họ.
—— đa số tổ chức tàgiáo đều có quy mô nhất định, khôngthể tách rời cấu kết và thế lực ngoại bang.
Khương Vân Khởi lảng tránh ánh mắt Kim Húc, giống như đang mệt mỏi màim lặng ngáp một cái.
“Vậy, Khổng Dược và Ngu Chân?” ThượngDương hỏi, “Hiện tại hai người bọn họ có quan hệ gì?”
Ngô Mi nói: “Điểm này cho đến bây giờ chúngtôi còn chưa có manh mối, sau khi vợ của Khổng Dượcqua đời, gã không lấy vợ kế,cũng không yêu đương.

Ngu Chân thì có hành tung thần bí, không có phát hiện hai người bọn họ có dấu hiệu sống cùng nhau, tuy rằng chúngtôi không có con đường tiếp xúc được với Ngu Chân…… Chân Nguyệt Giáo, tôn sùngtự do cực độ, đặc biệt là tự do cá nhân.”
Cách chị nói tương đối uyển chuyển.

Ý tứtrong lời nói, Thượng Dương có thể nghe hiểu được, Chân Nguyệt Giáo từ trên xuốngdưới đều không ràng buộc nửa người dưới, có thể còn lạm dụng mối quan hệ xemnhư nghi thức và con đường để “Tu hành”.
Đây cũng là một trong những đặc điểm chungthường thấy nhất của tà giáo, nền văn minh phản nhân loại.
“Sinh hoạt cá nhân của Khổng Dược không thểnói rất thận trọng, nhưng cũng không tính quá khác người.” Ngô Mi nói, “Gã trướcsau từng bao dưỡng hai sinh viên, đều là nam sinh viên, trước đó không lâu mớivừa chia tay với người thứ hai, ra tay rất hào phóng, tặng hẳn một căn nhà ở tỉnhlị.”
Thượng Dương nghĩ nghĩ, Khổng Dược hơi giảvờ, còn có hơi ra vẻ bóng bẫy, chỉnh thể chính là một người ham hư vinh, vậythì nhất định sẽ ra tay rộng rãi ở trước mặt tình nhân thôi, nói: “Như thế giốngtác phong của Khổng Dược.”

Kim Húc nói giỡn: “Nếu gã đưa ra muốn baodưỡng em, em liền có thể lừa gã một căn nhà trước đấy.’’
Thượng Dương: “……”
Các đồng nghiệp bên cạnh cười nhìn hai ngườibọn họ đùa giỡn, Ngô Mi cũng cười nói: “Xem mà làm thôi, dù sao cuối cùng cũngđều sung công cả.”
Thượng Dương lại đưa ra một vấn đề, nói: “Hoạtđộng truyền giáo là chỉ diễn ra trong mấy ngày tới, tôi không có niềm tin lắmcó thể nhanh chóng có được sự tin tưởng của gã, có thể dẫn tôi tiến vào loại hoạtđộng cấp cao thế này.”
Ngô Mi nói: “Cho dù gã tin tưởng cậu, muốndẫn cậu tham gia hội nghị này, cũng không phải một mình gã nói là được.

Kết quảmà chúng tôi hi vọng chính là, cậu có thể thông qua tiếp xúc với gã, thu đượcthời gian và địa điểm cụ thể của hội nghị lần này, còn công tác lấy chứng cứcòn lại thì đã có người khác làm rồi.”
Thượng Dương hiểu rõ, phải biết chính xác thờigian cùng địa điểm hội nghị thì mới có thể thu thập chứng cứ về những cuộc tụ tậptà giáo bất hợp pháp ngay tại hiện trường, cũng muốn tiến thêm một bước xác địnhnhững thành viên có thân phận cấpcao thần long thấy đầu không thấy đuôi kia.
Loại vụ án này khó có thể khống chế kẻ địchchỉ bằng một chiêu, tổ chức phi pháp đã phát triển mấy năm rồi, thụ đại rễ sâu,muốn phá hủy nó chỉ trong một lần thì phải nắm vững đầy đủ vật chứng, tìm kiếmloại trừ rõ ràng những ô dù bảo vệ ở phía sau.
Ở đây chỉ là một đội nhỏ của Cục an ninhquốc nội, ở địa phương khác, còn có rất nhiều bộ phận khác đang hợp tác nỗ lựcthay đổi vì mục tiêu loại bỏ khối u ác tính lấy bán hàng đa cấp gom tiền, lấytà giáo dao động nền móng của xã hội này.
Thượng Dương cũng sẵn lòng vì mục tiêu này,tuy làm ra có hạn, nhưng công tác cũng có chút tác dụng.
Khuya cùng ngày.
Khổng Dược gửi tin nhắn WeChat cho ThượngDương, hỏi anh đang ở nơi nào.

Rất có ý tứ quantâm.
Kim Húc và Thượng Dương ngồi vây quanh ởbên nhau, thảo luận một chút.
Thượng Dương mới trả lời Khổng Dược nói làở một homestay.
Khổng Dược: Điều kiện ở homestay còn hơikém, chỉ tạm chấp nhận được, buổi tối nhớ khóa kỹ cửa sổ, chú ý an toàn
Kim Húc phun tào nói: “Thằng cha này nóinhư đập vào mặt vậy.”
Thượng Dương dùng ngữ khí có mắt không thấyThái Sơn gửi tin cho Khổng Dược: Vừa rồi lên mạng tra xét tập đoàn Thiên Lý, Khổngtiên sinh không phải người bình thường, hôm nay ở trên thuyền thất lễ rồi.
Khổng Dược hiển nhiên rất cao hứng, nói:Ha ha, cũng không có gì không bình thường, không phải đều là người có hai con mắtba cái chân sao?
Thượng Dương: “……”
Kim Húc nói: “Mới đó đã nói chuyện đồi trụyrồi? Đã nói tên này háo sắc rồi mà.”

Thượng Dương nói: “Anh bớt nói nhảm đi, emnên trả lời gã thế nào đây?”
Lúc này chiến lược thích hợp nhất chính làcũng thuận theo nói giỡn lại hai câu tình sắc để tạo không khí sinh động.

Tốt nhất chính là nên biểu hiệnra Thượng Dương có lòng “quỳ li3m” đối với địa vị xã hội và tài phú của KhổngDược.
Hiện tại vấn đề là, Thượng Dương không thểnào làm được, Kim Húc cũng không muốn anh làm.
Ngay lúc đang giằng co, Khổng Dược lại gửimột tin nhắn đến.
Khổng Dược: Giận rồi sao? Ngày thường nóichuyện không chú ý quá, đừng chấp nhặt với anh Dược nha.
Kim Húc nói: “Ơ, tên này còn co được dãnđược này, còn li3m chủ nhiệm Thượng luôn.”
Thượng Dương nói: “Đội trưởng Kim, có thểnói chuyện đàng hoàng không?”
Kim Húc nói: “Tên này có lẽ nào là M đi,em mắng gã hai câu khó nghe thử xem.”
Thượng Dương: “……”
Anh nghĩ nghĩ, bắt đầu đánh chữ.
Kim Húc thò đầu qua xem anh nhắn cái gì, mớinhìn vài giây liền nghiêng đầu hôn lên trên má của Thượng Dương một cái.
Tâm tư Thượng Dương đều ở trên tin nhắn,thờ ơ, tiếp tục chuyên tâm mà đánh chữ.
Thượng Dương: Không có, vừa rồi đồng nghiệpđến mượn cục sạc.
Khổng Dược trả lời bằng một ticker gương mặttươi cười.

Gã hơi lớn tuổi, không hiểu biết gương mặt tươi cười đại diện cho âmdương quái khí ởtrong bối cảnh internet hiện đại, thật ra gã cũng chỉ ở biểu đạt vui vẻ thôi.
Khổng Dược: Không ở cùng đồng nghiệp sao?Còn thuê hai gian phòng?
“Lúc chiều gã thấy anh đón em rồi.” KimHúc ra chủ ý bậy, nói, “Nói với gã là em phải ngủ cùng lão công đi.”
Hắn chỉ thuận miệng nói bậy, biết ThượngDương không có khả năng gửi như vậy.
Nhưng Thượng Dương lại nhìn hắn, nhíu màynói: “Đúng vậy, gã thấy anh, gã biết Khương Vân Khởi chỉ là đồng nghiệp của em,vậy anh là ai?”

Kim Húc cười, nói: “Đầu óc em xoay chuyển nhanhghê, định nói như thế nào?”
Hắn hiển nhiên đã sớm nghĩ như vậy, chỉ chờkhi Thượng Dương lơ là thì lại nhắc nhở một câu.
Thượng Dương nói với Khổng Dược: Tôi ởcùng bạn.
Khổng Dược: Là soái ca lúc chiều đón cậusao? Ngoại hình cao lớn, rất soái đấy.
Lại nói: Tôi không quấy rầy nữa, ngủ ngon!
“Bạn”ở trong miệng một người nam, thường có ý tứ khác.Khổng Dược hiển nhiên hiểu được ý tứ này rồi.
Thượng Dương mắt thấy sắp kết thúc, khôngdiễn trò được nữa, có hơi mơ hồ, nói: “ Vậy làm sao bây giờ?”
Kim Húc bình tĩnh mà chỉ huy nói: “Trả lờigã, không sao, không quấy rầy, cãi nhau rồi.”
Thượng Dương bấm như lời hắn nói, trở về chínchữ này.
Khổng Dược: Sao lại như thế?
Kim Húc nói: “Đưa điện thoại cho anh.”
Thượng Dương liền đưa cho hắn, anh thò lạigần xem hắn nói chuyện phiếm với KhổngDược thế nào.
Hắn dứt khoát lôi kéo Thượng Dương dựa ngồiở trong lòng ngực chínhmình, như vậy Thượng Dương sẽ thấy được rõ ràng, hắn cũng nhân cơ hội ôm lão bà trong chốc lát.
Kim Húc giả dạng làm một tiểu thụ kể khổ:Vốn dĩ cãi nhau muốn chia tay rồi, thật sự phiền muốn chết.
Khổng Dược tựa như một đại ca tri tâm: Tại sao cãi nhau đến muốn chia tay a? Lão công soái như vậy lại không dễ tìmđâu.
Kim Húc cười khẽ ở bên tai Thượng Dương.
Thượng Dương cũng cảm thấy buồn cười, nói:“Đừng thất thần, mau trả lời gã đi.”
Kim Húc tiếp tục giả làm “anh” để nói chuyệnphiếm với Khổng Dược.
Kim Húc: Nhà tôi không đồng ý, tôi vì anhta cãi nhau với trong nhà, còn làm ba tôi tức đến bị bệnh, nói nhiều đều là nướcmắt.
Khổng Dược: Các cậu không nên nói vớitrong nhà, lén lút sẽ tốt hơn, từng người cưới lão bà, sau khi sinh con rồi lạily hôn, trong nhà liền không phản đối nữa rồi.
Kim Húc: Vốn dĩ tôi cũng nghĩ như thế,nhưng anh ta không muốn, một hai ép tôi phải nói với trong nhà.
Khổng Dược: Sao cậu ta có thể như vậy a?
Kim Húc: Bởi vì điều kiện của tôi tốt hơnanh ta, anh ta liền luôn nghi thần nghi quỷ, sợ tôi bỏ anh ta.
Khổng Dược: Bệnh đa nghi vậy là không đượcrồi, điều kiện của cậu ta trông cũng tạm được, là trong nhà nghèo sao?
Kim Húc: Nhà anh ta ở vùng núi hẻo lánh ở TâyBắc, từng nhập ngũ mấy năm, sau khi xuất ngũ thì đến Bắc Kinh làm công, trướckia từng làm bảo an ở đơn vị của chúng tôi, lúc ấy theo đuổi tôi rất mãnh liệt,tôi vốn là thẳng lại bị anh ta bẻ cong, tôi cũng là không đầu óc, ham thích ngoạihình soái ca của anh ta nên đã đồng ý quen với anh ta, nhà tôi không đồng ýcũng là vì anh ta thật sự là quá nghèo, không có tiền.
Khổng Dược: Cùng tắc sinh biến (*), cậu takhông xứng với cậu, vẫn là chia tay thì hơn.

(*)Cùng tắc sinh biến: một việc gì đó khiđến cuối đường sẽ xảy ra biến hóa.
Kim Húc: Tôi chính là không bỏ được cuộctình này thôi.
Khổng Dược: Ngoại hình soái như vậy, chắcnăng lực cũng không tồi đi? Cậu vẫn là quá tuổi trẻ, h4m muốn hưởng thụ mà thôi.
Thượng Dương: “………………………”
Kim Húc nén cười nói: “Người này buồn cườiquá.”
“Mấy lời kịch bản này của anh bịa từ đâura đấy?” Thượng Dương bị khung thoại này lóe muốn mù cả đôi mắt.
“Chưa từng nhìn thấy gay nói chuyện phiếmhử?” Kim Húc nói, “Đây là anh cố gắng tiếp cận thiết lập hình tượng cho em, thườngđến lúc này là phải gửi luôn đồ Dior cho nhau rồi đấy.”
Thượng Dương: “……”
Anh hỏi: “Cái gì mà anh đi nhập ngũ mấynăm? Làm bảo an ở đơn vị nào?”
Kim Húc nói: ‘’Lúc chiều gã tận mắt nhìnthấy anh, anh như vậy, chỉ cần gã không mù thì liền đoán được anh từng nhập ngũhoặc là từng làm công an.”
Lại nói có sách mách có chứng như thế.

ThượngDương chịu phục.
Khi Kim Húc nói bậy bạ có sách mách có chứng,giữa hai người bọn họ đều không môn đăng hộ không đối, tình yêu nam nam địa vịcách xa, không được thế tục và gia đình chấp nhận, đang bên bờ tràn ngập nguycơ chia tay.
Hơn nữa còn xây dựng ra một bầu không khí:Buổi chiều biểu hiện lạnh nhạt với Khổng Dược ở trên thuyền, là bởi vì không biếtKhổng Dược lại thật sự là vị thương nhân rất giàu có, hiện tại đã biết, có chúthối hận buổi chiều không nên lãnh đạm như vậy, nếu lại có cơ hội thì nhất địnhsẽ ‘’kết giao bạn bè’’với Khổng Dược thật tốt.
Mà Khổng Dược lắng nghe “Thượng Dương” kểkhổ và cần an ủi, liền bắt đầu mờ ám đâm chọc khuyên nhủ, lời trong lời ngoài đềulà “anh bảo an” đấy không được, không xứng với “Thượng Dương” đâu.
Thượng Dương xem thế là đủ rồi, đã chịu phụcKim Húc chỉ là nhẹ nhàng bâng quơ liền “Câu” được Khổng Dược, lại chịu phục KhổngDược này bùng nổ sự tự tin quá mức, giống như Thượng Dương coi trọng gã chỉ là chuyệnđương nhiên, tất cả đều ở bên trong dự đoán của gã vậy.
Khổng Dược: Hiện tại cậu ta còn đang làm bảoan sao?
Kim Húc: Không có, đồng hương Tây Bắc củaanh ấy bảo anh ấy tới bên này, nói giới thiệu công tác choanh ấy, khi tới bên này, đồng hương lại mất bóng, hiện tại anh ấy đang lái xetrực tuyến, miễn cưỡng cũng không đói chết.
Thượng Dương chấn động, ánh mắt nhìn KimHúc quả thực là tràn ngập sùng bái.
Sao người này có thể nghĩ ra được như thếnày? Một câu liền giải thích được nguyên nhân chính mình xuất hiện ở chỗ này đếnkhông chê vào đâu được, chạng vạng Khổng Dược còn nhìn thấy hắn lái xe đến, cáinày cũng có thể nói thành là tài xế của app lái xe.
Sau một trận thao tác, trong lòng Khổng Dượcước chừng cũng nhận định “Thượng Dương” có chút ý tứ với gã, chỉ là bây giờ còncó người yêu, không thể xấu hổ mặt dày ngoại tình mà thôi.
Đồng thời Thượng Dương còn là một người “thànhthật”, không giấu giếm chuyện của bạn trai mình với gã, hình tượng biểu hiện rachính là tiểu thụ ngây thơ gia cảnh không tồi, từ nhỏ đã sống trong cảnh xuôigió xuôi nước.
Cuối cùng Khổng Dược hẹn anh ngày mai cùngnhau ăn cơm trưa, địa điểm chính là trong nhà hàng ở khách sạn nghỉ dưỡng.
Thượng Dương nhẹ nhàng thở ra, đã đi đượcbước đầu tiên rồi..

Chương 81:

Buổi sáng hôm sau.
Thượng Dương chuẩn bị xuất phát đến khách sạn nghỉ dưỡng, Ngô Mi đến động viên anh, nói vài câu không cần có tâm lý gánh nặng, cứ trang bị gọn nhẹ ra trận là được rồi.
Ngô Mi đi rồi, Khương Vân Khởi mang bộ dạng chưa ngủ tỉnh, cũng đến đứng xem anh một chút.
“Cậu ở trong homestay này đi, đừng chạy lung tung, cũng đừng tạo thêm phiền phức cho nhóm đội trưởng Ngô đấy.” Thượng Dương dặn dò nói.
“Biết rồi sư phụ.” Khương Vân Khởi không đứng đắn mà nói, “Ngoại hình của tôi cũng ổn lắm mà, sao Khổng Dược đó không thích tôi? Tôi cũng muốn đến khách sạn nghỉ dưỡng đó ăn một bữa lớn nữa.”
Thượng Dương nhíu mày nhìn anh ta mấy giây, đột nhiên nói: “Tối hôm qua trước khi đi ngủ tôi đã suy nghĩ rất lâu, vẫn luôn cảm thấy cậu có chỗ nào đó không đúng……”
Khương Vân Khởi cười ha hả mà nói: “Đương nhiên là không đúng rồi, tôi nghĩ tới, nếu lần này tôi cũng có thể lập công, về sau sẽ không cần phải lăn lộn ở cái miếu nhỏ viện nghiên cứu này của các cậu nữa rồi.

Cậu làm sư phụ của tôi, cũng không còn làm nổi mấy ngày nữa đâu, cho nên phải biết quý trọng đi.”
Thượng Dương còn muốn nói cái gì, Kim Húc bên cạnh nói: “Tiểu Khương, cậu không có việc gì thì đi ra ngoài đi, tôi còn có chuyện muốn nói riêng với Thượng Dương.”
Khương Vân Khởi chắp tay sau lưng rời đi.
“Anh không có cảm giác này sao?” Thượng Dương không bỏ được sự nghi ngờ đối vối bạn nối khố, nói, “Em vẫn luôn cho rằng em tương đối hiểu cậu ta, lần này ra cửa, lại có chút nhìn không hiểu cậu ta.”
Kim Húc nói: “Nhìn không hiểu thì không cần nhìn nữa, tới đây, nhìn anh này.”
Thượng Dương liền nhìn hắn, nói: “Còn muốn nói chuyện riêng với em cái gì?…… Nói chuyện thì dùng lời nói, đừng có mà động thủ động cước.”
Kim Húc đánh giá anh, nói: “Nếu Khổng Dược mà động tay động chân, em sẽ làm sao bây giờ?”
“Đánh hắn, đánh chết cứ tính cho anh.

Lời này ngày hôm qua anh cũng đã nói đến mấy trăm lần rồi,” Thượng Dương chỉ chỉ Kim Húc, nói, “Để đội trưởng Ngô nghe được, anh liền xong đời luôn đấy.”
Kim Húc buồn cười nói: “Ngô Mi cũng từng nhắc nhở em rồi mà, đơn vị của chúng ta đều là người đứng đắn, em cũng không cần thiết xem bản thân là đặc công, cứ coi như là tùy tiện đi ăn một bữa cơm thôi, lần đầu tiên tiếp xúc đừng nóng vội nói chuyện khách sáo.

Chỉ cần nhớ kỹ đừng nói lỡ miệng, biểu hiện tự nhiên một chút là được rồi.

Lại nói người bình thường gặp phải lưu manh thì dù có động thủ cũng chuyện rất bình thường mà.”
Thượng Dương cảm giác Khổng Dược không đến mức sẽ thật sự động tay động chân, nói: “Đã biết.

Còn gì nữa không?”
Kim Húc nói: ‘’Anh đoán gã sẽ mời em buổi tối ở lại khách sạn nghỉ dưỡng kia, xem bầu không khí trò chuyện thế nào, nếu không trở mặt thì em cứ đồng ý, không thể để vô ích được, phòng cho khách rẻ nhất ở đấy cũng phải hơn hai ngàn một đêm.

Hơn nữa cận thủy lâu đài(*), Khổng Dược có cơ hội đến trêu chọc em, em liền có nhiều cơ hội nói nhiều với gã.”

(*)Ý của câu thành ngữ này là chỉ lâu đài gần bờ nước sẽ được ánh trăng chiếu sáng trước tiên, thường dùng để ví với việc ở gần thì được ưu tiên
Thượng Dương nói: “Được rồi, xem tình huống quyết định, gã cũng không chắc sẽ đưa ra lời mời này.”
Kim Húc chắc chắn nói: “Không có khả năng, em không hiểu tên háo sắc đó hơn tụi anh đâu.”
Thượng Dương: “……”
Kim Húc nghĩ nghĩ, nghĩ không ra còn phải bổ sung thêm cái gì, trên thực tế lời nên nói đều đã nói hết tối hôm qua rồi, còn đều nói không chỉ một lần.
Đây là Thượng Dương lần đầu tiên chấp hành nhiệm vụ tiếp cận người bị tình nghi, hôm nay chỉ là đi ăn cơm cùng với Khổng Dược, ngược lại thân thể cũng không đến mức gặp nguy hiểm.

Với thân thủ của anh, chế phục Khổng Dược cũng không hề khó.
Tâm trạng của Kim Húc giống y như phụ huynh ngày đầu tiên đưa con mình đến nhà trẻ vậy, trong lý trí biết không nguy hiểm, tình cảm lại nhịn không được mà lo lắng, mọi việc sợ nhất có lỡ như.
Hai người bọn họ nắm tay, nhìn nhau trầm mặc một hồi lâu.
Mọi người trong homestay này đều là đồng nghiệp, cách âm cũng tương đối giống nhau, hơn nữa người khác đều biết hai người bọn họ đang yêu nhau thì càng phải tránh nghi ngờ, không thích hợp có hành động gì khác người.

Tối hôm qua cũng là chia ra ngủ hai phòng.
Thượng Dương nói: “Chờ chuyện bên này chấm dứt, anh được điều động nghỉ phép, bớt thời gian đi một chuyến đến Bắc Kinh đi.”
Kim Húc gật đầu nói: “Cũng phải chờ thân thể ba em tốt hơn một chút nữa.”
Hắn và Thượng Dương nhẹ nhàng hôn môi.
Cũng không cần phải nói nhiều, hai người đã không cần chuyện gì cũng đều treo ở ngoài miệng, chỉ cần nhìn vào đôi mắt đối phương là trong lòng liền có thể hiểu rõ.
Giữa trưa.
Khách sạn nghỉ dưỡng khu phong cảnh thuộc tập đoàn Thiên Lý, tại một căn phòng riêng của nhà hàng trong khách sạn.
Khổng Dược đứng dậy, tươi cười thân thiết nói: “Tiểu Thượng tới đây, ngồi bên này.

Đi đến đầy bằng cách nào? Còn nói cử một chiếc xe đến đón em, điện thoại cũng đã gọi điện thoại đến, em lại ra cửa mất rồi.”
“Sợ đến trễ, ra cửa sớm một chút để gọi xe.” Thượng Dương ngồi vào vị trí mà Khổng Dược ý bảo anh ngồi, là một cái bàn tròn, chỗ ngồi này của anh liền kề với Khổng Dược, khoảng cách một cánh tay.
“Anh bảo an không đưa em đi sao?” Khổng Dược nói, “Không phải cậu ta là tài xế app xe sao? Đồng nghiệp Tiểu Khương đâu?”
Thượng Dương nói: “Tiểu Khương còn ở ngủ nướng.”
Nhắc tới anh bảo an, anh lại đúng lúc cười khổ một chút: “Anh ta biết em đến ăn cơm với Khổng tiên sinh, sáng sớm lại cãi một trận lớn, quả thực chính là vô cớ gây rối.”
Khổng Dược cười giả dối nói: “Em cũng thật là, sao lại thành thật như vậy, còn nói cho cậu ta biết là có hẹn với anh? Hai người đang mâu thuẫn như thế, nói dối thiện ý vẫn là cần phải nói.”
Kim Húc diễn trên WeChat rất tốt, thiết lập vững vàng hình tượng ngây thơ cho Thượng Dương ở chỗ của Khổng Dược.

Đương nhiên đây cũng là bởi vì thiết lập này về cơ bản phù hợp với nhận thức đầu tiên của Khổng Dược đối với Thượng Dương ở trên du thuyền kia.
Gã lại soi mói tình yêu của Thượng Dương và “anh bảo an” một phen, bề ngoài xem như là đang khuyên giải Thượng Dương, trên thực tế chính là khuyên Thượng Dương cảnh giác cao độ, đừng tự treo cổ chết trên cái cây quỷ nghèo kia, nên ra nhìn xem thế giới này nhiều một chút, đàn ông có sức hấp dẫn thì có đầy ra đấy.
Thượng Dương nghe đến không được tự nhiên, nếu không phải bởi vì công tác, bình thường khi anh gặp loại người giống Khổng Dược thì đều sẽ muốn tránh đi, nói thêm một câu cũng ngại tốn thời gian.
Do hoàn cảnh chung, đàn ông ở độ tuổi của Khổng Dược thường không bị ép buộc phải tính toán, thường cho rằng chỉ cần mình coi trọng người đó, thì sẽ không uổng phí chút sức lực nào là có thể có được dễ như trở bàn tay, hơn nữa Khổng Dược xác thật rất có tiền, lại có địa vị xã hội nhất định, thậm chí càng không đếm được giá trị mị lực của bản thân, trên đời còn có ai có thể không “quỳ li3m” người của gã sao? Nhất định là không có rồi.
Điểm này thật ra lại không liên quan gì đến xu hướng giới tính, nam hoặc nữ ở trong mắt những người này, đều chỉ là mang tính tài nguyên mà thôi.
“Có phải nói chuyện phiếm với anh Dược nhàm chán lắm hay không?” Nhưng Khổng Dược vẫn rất có mắt nhìn, đại khái đối với Thượng Dương cũng tương đối còn có cảm giác mới mẻ hoặc chinh phục mãnh liệt, khi nhìn ra Thượng Dương không quá thích, rất nhanh đã sửa miệng khiêm tốn lại, nói, “Anh không có trình độ học vấn cao, kiến thức không thể so với những người từng học đại học các em, làm hướng dẫn du lịch sớm vài năm, dãi nắng dầm mưa, may mà vận khí không tồi mới có được như hôm nay.”
Thượng Dương giật mình, nhân cơ hội đẩy mạnh đề tài theo phương hướng này, nói: “Anh Dược vẫn luôn làm ngành du lịch sao?”
Anh nhập gia tùy tục học phát âm tiếng phổ thông Tây Nam, cũng đọc “Diệu” đọc thành “Dược”.
Khổng Dược nói: “Đúng vậy, sớm vài năm cũng ăn qua nhiều khổ, điều kiện trong nhà cũng tương đối, toàn dựa vật lộn mới có được như hôm nay.”
Thượng Dương nói: “Rất bội phục người như các anh vậy, em cũng chỉ là người thường, vào đại học, ra thi biên chế rồi được phân công tác ổn định, nào có kiến thức gì?”
Thổi phồng Khổng Dược vài câu, Thượng Dương lại nói: “Người yêu của em lại càng không đáng nhắc tới, đầu tiên là làm bảo an, hiện tại lại đang làm tài xế, vốn dĩ muốn cùng đồng chí(*) lâu dài lại rất khó, anh ta như vậy, em càng không nhìn thấy được ngày mai ở đâu, thật sự rất phiền.”
(*)"Đồng chí" liên quan đến thiểu số giới tính lần đầu tiên xuất hiện ở Hồng Kông vào những năm 1970 và 1980 như một đại diện cho những người đồng tính luyến ái.

Các nhà hoạt động đồng tính cho rằng thuật ngữ "đồng chí" mang hàm ý tôn trọng, bình đẳng và phản kháng…..
Nói như vậy chính bản thân anh cũng bật cười ở trong lòng, hoàn toàn chính là có ý thức mà bắt chước giọng điệu tối hôm qua trên WeChat của Kim Húc.
Khổng Dược nói: “Em vẫn là trọng tình cảm, phải nghĩ cho bản thân mình nhiều một chút, điều kiện của cậu ta mà muốn kết đôi với em, đừng nói cha mẹ em không đồng ý, anh nghe thấy cũng cảm thấy là trên trời dưới đất.”
Thượng Dương nói: “Ở bên nhau đã nhiều năm, chính là nuôi một con mèo một con chó cũng có cảm tình, làm sao có thể nói đứt là đứt chứ.

Lúc trước em đã nói với anh ta, em không kết hôn là không được, trong nhà sẽ không đồng ý, ít nhất phải có đứa con mới có thể bàn giao được.

Cha mẹ anh ta chết sớm không ai quản, cũng không hiểu em, lại còn kiếm chuyện với em, cuối cùng khiến ba em tức đến bị bệnh, em nói không bằng chia tay đi, bản thân anh ta không có ý kiến cho nên mới một mình chạy tới bên này.”
Lời này nửa thật nửa giả, Thượng Dương nhắc tới việc này nhưng trào dâng phiền muộn trong lòng lại là sự thật.

Đồng thời lời này của anh cũng là đang định thử, lúc trước Khổng Dược lựa chọn kết hôn, rồi đưa Ngu Chân ra nước ngoài du học, là có tương tự tình huống như vậy hay không.
Khổng Dược quả nhiên cũng bị chọc đến tâm sự, trầm mặc trong chốc lát, mới nói: “Đây đều là mệnh.”
Thượng Dương nói: “Anh Dược, em xem giới thiệu trên bách khoa, nói anh đã từng kết hôn rồi.”
Khổng Dược cũng không kiêng dè cái này, nói: “Ừm, chị dâu em đã bị tai nạn giao thông không còn nữa rồi, để lại cho tôi một đứa nhỏ, cũng sắp mười tuổi rồi.”

Thượng Dương lập tức cũng đành phải trái lương tâm nói: “Có đứa con là tốt rồi.

Anh kinh doanh công ty lớn như vậy, không kết hôn cũng không con thì sẽ dễ dàng xảy ra tin đồn nhảm nhí trong xã hội.”
“Đúng vậy.” Khổng Dược nói, “Con người tuy không thể có tất cả, nhưng chỉ cần một cái đầu là được.

Em cũng muốn ngẫm lại rõ ràng một chút, đơn vị nhân viên công vụ cũng không quá thân thiện đối với đồng chí, không cẩn thận một cái là có thể mất công tác ngay, em còn là nhân viên công vụ ở Thủ Đô, bao nhiêu người chen chút cúi đầu muốn đi cũng đi không được.”
Thượng Dương rối rắm nói: “Không bỏ được anh ấy, còn muốn suy nghĩ lại.”
“Nói thực tế một chút, tài xế app xe chung quy không phải công tác đứng đắn,” Khổng Dược rất hào phóng mà nói, “Nếu cậu ta muốn ở bên này phát triển, khách sạn nghỉ dưỡng của chúng tôi có rất nhiều vị trí, không yêu cầu bằng cấp cao, ngoại hình cậu ta soái như thế, có thể đến quầy lễ tân làm việc trước, tương lai còn có cơ hội làm xã giao, nghiệp vụ của tập đoàn chúng tôi rất đa dạng, nếu chịu làm mà nói thì một năm kiếm trăm 80 vạn cũng không thành vấn đề, chung quy vẫn tốt hơn bảo an và tài xế rất nhiều.”
Thượng Dương ra vẻ kinh hỉ nói: “Thật sự có thể chứ? Vậy cảm ơn anh Dược trước nha.”
Khổng Dược nói: “Việc nhỏ thôi.

Quay về em cứ bảo cậu ta đến đây, tôi sẽ nói một tiếng với bên phòng nhân sự.”
Thượng Dương rất muốn hỏi nhiều một chút, ví dụ như “Em họ”, hoặc là vụ tai nạn giao thông của cha vợ và vợ Khổng Dược, lại lo lắng sẽ khiến cho Khổng Dược hoài nghi.
Ăn cơm xong, quả nhiên Khổng Dược nói ra: “Điều kiện ở homestay rất kém, không bằng dọn đến đây ở đi, chơi cũng vui hơn, anh sắp xếp giúp em và Tiểu Khương, hiện tại đang là mùa ít khách, có rất nhiều phòng trống.”
Thượng Dương khó xử nói: “Sao lại không biết xấu hổ như vậy? Không cần đâu.”
Khổng Dược giơ tay vỗ vỗ cánh tay Thượng Dương, ngữ khí ái muội mà nói: “Đều là bạn bè, sao lại còn khách sáo với anh Dược như vậy?”
Mặt Thượng Dương tràn đầy vẻ lúng túng, nhưng thoạt nhìn nói là da mặt mỏng xấu hổ, cũng có thể cho qua được.
Khổng Dược híp mắt nhìn mặt anh, như là rất vừa lòng, hỏi: “Có thể ở chỗ này chơi mấy ngày?”
Thượng Dương nói: “Dựa vào danh nghĩa đi công tác, dùng chi phí chung tới chơi, tuần sau phải trở về.”
Khổng Dược nói: “Vậy đúng lúc rồi, mấy ngày nay tôi cũng có việc ở bên này, muốn đi nơi nào chơi thì tôi sẽ đi dạo với em, tôi rất quen thuộc nơi này.”
Một ngày nào đó trong mấy ngày này, mới thật sự là hội nghị của Chân Nguyệt Giáo, đây là mục đích Thượng Dương.

Nhưng hiện tại cũng chưa tìm được thời cơ có thể thăm dò được cái này.
Khổng Dược còn muốn dẫn Thượng Dương đến quầy bar trong khách sạn ngồi một chút, nói bên kia thanh tịnh, tửu lượng Thượng Dương không quá tốt, cho nên trong lòng liền đánh lên một hồi trống lớn.
Đúng lúc này, Kim Húc gọi điện thoại tới.
Thượng Dương xin lỗi Khổng Dược rồi đi đến bên cạnh nghe điện thoại.

Nhưng mà bên ngoài phòng bao cũng là hành lang dài an tĩnh, Khổng Dược ở bên trong nhất định có thể nghe được anh nói chuyện.
“Làm gì?” Thượng Dương dùng ngữ khí giả vờ còn ở tức giận, nhanh nhạy nói với bên kia, “Nói chỉ là đi ăn bữa cơm thôi, anh cho rằng tôi tới làm cái gì?”
Kim Húc nói: “Ăn xong rồi? Anh đi đón em.

Nếu không còn ở thêm một chút nữa, Khổng Dược sẽ bị em đánh mất.”
Thượng Dương: “?”
Anh không hiểu lời này của Kim Húc là đang diễn trò hay là thật sự muốn tới.

Kim Húc nói: “Sắp đến cửa chính khách sạn nghỉ dưỡng rồi, em ra hay là anh đi vào?”
Thượng Dương: “……”
Anh tiến vào phòng bao, Khổng Dược cười tủm tỉm hỏi: “Làm sao vậy?”
Thượng Dương thần sắc buồn bực mà nói: “Tên lòng dạ hẹp hòi kia tìm tới rồi.

Anh Dược em đi trước nha.”
Lúc này Khổng Dược lại tựa như một đại ca đứng đắn, nói: “Đừng không vui, muốn tìm một người thật lòng đối đãi với em như vậy cũng không dễ dàng gì, hai người phải tốt đấy, nhớ bảo cậu ta chuẩn bị, chờ sắp xếp xong thì cứ tới đây phỏng vấn.”
Lại nhắc nhở: “Vừa lúc cậu ta lái xe, đi giúp em mang đồ dùng cá nhân từ homestay đến đây, dẫn Tiểu Khương, buổi tối đều ở nơi này đi…… Đêm nay anh có chút việc nên không thể cùng hai người ăn cơm được, cũng sẽ sắp xếp tốt giúp hai người.”
Buổi tối hôm nay có việc? Trong lòng Thượng Dương giật mình, hội nghị sẽ không phải là buổi tối hôm nay đi? Nhưng lập tức lại nghĩ đến Ngô Mi và Kim Húc đã phân tích qua, nếu đêm nay có hoạt động truyền giáo mà nói, thì một số nhân vật quan trọng của Chân Nguyệt Giáo sẽ đến đây, có khả năng không lớn Khổng Dược sẽ còn hẹn người không liên quan là Thượng Dương ở chỗ này.
Thượng Dương đi ra khỏi sảnh khách sạn ra cửa.
Kim Húc khoanh tay đứng ở một bên bậc thang, mặc một cái áo sơ mi màu đen, “tài xế app xe” đứng ở dưới bậc thang, bảo an hoài nghi mà nhìn chằm chằm hắn, vẻ mặt hắn bị xem thường trông không cao hứng lắm.
Thượng Dương tiến lên, nói: “Anh tới làm gì? Như thế nào luôn như vậy? Được việc thì ít, hỏng việc thì nhiều.”
Kim Húc: “……”
Thượng Dương xụ mặt, xuống bậc thang rồi ngồi vào ghế phó lái.
Kim Húc bị dạy bảo, mắt rũ xuống mà đi theo lên xe, lái xe rời đi.
Vào lúc ban đêm, Thượng Dương và Khương Vân Khởi đều vào ở trong khách sạn nghỉ dưỡng này, Khổng Dược tự mình dặn dò, sắp xếp cho Thượng Dương một căn phòng sang trọng, phòng Khương Vân Khởi cũng không kém, cả hai gian phòng đều cách nhau một chút.
Khương Vân Khởi rất vừa lòng, sau khi hỏi người phục vụ câu lạc bộ VIP ở đâu, thì liền không tim không phổi mà đi chơi.
Thượng Dương dẫn Kim Húc vào gian phòng xa hoa của chính mình.
Kim Húc đánh giá một vòng, phát ra cười lạnh trào phúng.
Hai người như là đã vì sự xuất hiện của Khổng Dược mà tranh chấp rất nhiều lần.
Điều này đương nhiên là hợp lý, đặc biệt là sau khi Thượng Dương đưa ra lời giới thiệu công tác của Khổng Dược với Kim Húc, anh sẽ cho rằng Khổng Dược đây là hỗ trợ, còn trong mắt của quỷ nghèo Kim Húc, vốn dĩ chính là một kẻ có tiền lòng mang ý xấu coi trọng tiểu thụ ngốc bạch ngọt của mình, còn muốn sỉ nh.ục hắn —— Đây có lẽ cũng chính là logic cùng động cơ của Khổng Dược.
Vì thế cũng liền có vở kịch này của Kim Húc và Thượng Dương.
Thượng Dương bị cười nhạo này làm cho bùng nổ, giận dữ nói: “Không muốn thì đi đi! Về cái ổ chó mà anh thuê kia đi!”
Kim Húc giận trừng anh, hung ác mà mắng vài câu thô t.ục, công kích Khổng Dược, cũng sỉ nh.ục Thượng Dương.
Thượng Dương dường như có chột dạ nói: “Anh đừng nói lung tung, tôi và anh Dược không có gì cả, sao tâm tư của anh lại dơ bẩn như thế?”
Hai người cãi nhau vài câu, Kim Húc duỗi tay bắt lấy Thượng Dương, Thượng Dương có hơi sợ hãi lui về sau, nhưng vẫn bị Kim Húc bắt lấy, giãy giụa một phen liền bị ấn ở trên giường, Kim Húc đánh anh, cũng còn thô bạo mà hôn anh, thỉnh thoảng kết hợp với mấy lời thô t,ục tồi tệ và cực đoan.
Thượng Dương lo lắng đến đôi mắt đỏ lên, mắng cũng đã mắng, tránh cũng không tránh được, giơ tay hung hăng tát Kim Húc đang nổi điên một cái.
Trận cãi nhau này mang theo nh*c d*c và cẩu huyết của đôi tình nhân, nó được chấm dứt tạm thời dưới sự đẩy mạnh cửa rồi đi ra ngoài của Kim Húc.
Thượng Dương ngồi ở chỗ kia, chỉnh quần áo lại một chút rồi tủi thân mà lau nước mắt.
Sau khi “khóc” một hồi lâu, cuối cùng vẫn là không nỡ bỏ, anh lại đứng dậy đuổi theo.
Trong khe hở ở đầu giường khắc khoa, có ẩn giấu một cái cameras mini ở đó.
Nó mang tất cả mọi thứ đã xảy ra ở đây diễn biến trong thời gian thực tại một căn phòng trên tầng cao nhất nào đó, trước mặt Khổng Dược.
 
Kim Gia Hiên Đi Nơi Nào
Chương 82: Thật Là Muốn Mạng Mà!!


Ba giờ trước, tại homestay được xem như là bộ chỉ huy hành động.
Qua sự đồng ý của Ngô Mi, sau đó Thượng Dương và Khương Vân Khởi liền “dọn” từ nơi này vào ở trong khách sạn nghỉ dưỡng.
Ngô Mi nói: “Chủ nhiệm Thượng cứ tập trung tinh thần đối phó với Khổng Dược, không cần để ý đến bên cạnh.

Tiểu Khương phụ trách đến làm quen với hoàn cảnh bốn phía xung quanh, không gian của khách sạn nghỉ dưỡng rất lớn, tốt nhất là có thể điều tra được địa điểm tổ chức hội nghị được bố trí ở nơi nào.

Mặt khác, khách sạn có người của chúng ta, thời điểm thích hợp sẽ tìm kết nối với các cậu.”
Thượng Dương gật gật đầu.
Khương Vân Khởi nói: “Còn làm đầu nối, có thể có thể, cái này giống 007 ghê, k1ch thích thật đấy.

Trở về phải nói với ba mẹ tôi về tiền đồ của tôi mới được!”
Thượng Dương: “……”
Thần sắc của Ngô Mi và Kim Húc khác nhau, không có phát biểu cái nhìn, thậm chí còn rũ tầm mắt xuống, không muốn lộ ra tâm lý hoạt động vào lúc này..
“Khổng Dược nói buổi tối gã có việc,” Thượng Dương nói, “Tôi không hỏi gã là chuyện gì, hẳn là không có liên quan đến hội nghị đi?”
Ngô Mi nói: “Gã có khách.

Đồng nghiệp phụ trách theo dõi Hoàng Lợi Quốc có tin tức vào buổi chiều, nói Hoàng Lợi Quốc dẫn người đến sân bay, hẳn là đi đón người.

Chúng tôi đã nhờ hàng không dân dụng hỗ trợ, nhận được thông tin của hành khách của một số chuyến bay buổi chiều, là một vị khách quan trọng ngoài dự đoán.”
Chị lấy ra một tấm ảnh chụp, là ảnh giấy chứng nhận, trên ảnh chụp một cô gái, 26 27 tuổi, màu da hơi đen, ngũ quan cực kỳ xinh đẹp.
“Cô gái này tên Long Thiền,” Kim Húc giới thiệu nói, “Là sinh viên khoa chính quy của một đại học nào đó trong tỉnh lị, được tuyển dụng vào tập đoàn Thiên Lý, đầu tiên là làm PR bán hàng, thành tích cá nhân của cô ta cũng xếp hạng nhất trong sáu tháng liên tiếp, rất được Khổng Dược tán thưởng, sau đó đề bạt cô ta vào hạng mục lừa tiền Ái Lữ Hối này, bồi dưỡng cô ta làm giám đốc hạng mục, vốn dĩ chức năng của cô ta và Hoàng Lợi Quốc không khác nhau lắm, cũng là tiên phong xông trận vì vòng tiền bán hàng đa cấp kia.”
Thượng Dương nghe ra có đoạn sau, hỏi: “Sau đó đã xảy ra chuyện gì? Hiện tại Hoàng Lợi Quốc đều phải đi làm tài xế đón cô ta, vậy hẳn là cô ta không hề có địa vị tầm thường ở Chân Nguyệt Giáo rồi.”

Kim Húc nói: “Chủ nhiệm Thượng thông minh.

Cô gái tên Long Thiền này, hiện tại chính là ‘ Thánh Nữ ’ của Chân Nguyệt Giáo.”
Thượng Dương: “……”
Khương Vân Khởi nói: “Địa vị của Khổng Dược và Hoàng Lợi Quốc ở trong giáo phái không khác nhau lắm, vậy, chẳng phải địa vị hiện tại của Long Thiền này còn cao hơn cả Khổng Dược sao?”
Ngô Mi nói: “Ít nhất ở trong mắt tín đồ là như thế, Khổng Dược và Hoàng Lợi Quốc chỉ là hộ pháp của‘ Thượng Sư’ Ngu Chân, Long Thiền là Thánh Nữ được Thượng Sư trực tiếp chỉ điểm, địa vị tự nhiên cũng cao hơn một ít.”
“Chỉ điểm?” Khương Vân Khởi rõ ràng có chuyện muốn nói, nhưng băn khoăn có vị đồng nghiệp nữ Ngô Mi ở đây, cuối cùng vẫn là nuốt trở về.
Mọi người nhất thời cũng không tiếp tục đề tài này nữa.
Trong buổi họp ngay hôm qua đã từng nhắc đến, Chân Nguyệt Giáo lấy lý do truyền công pháp, tôn sùng cái gọi là “song tu”, cho nên ý tứ vị “Thánh Nữ” Long Thiền này được“Thượng sư” Ngu Chân chỉ điểm, tức là nói giữa hai người chính là loại quan hệ đó, Long Thiền rất có thể là tình nhân của Ngu Chân.
Ngô Mi nói: “Khổng Dược nói buổi tối có việc, có thể chính là gặp mặt Long Thiền.”
“Ngược lại tôi cảm thấy không nhất định,” Kim Húc suy nghĩ nói, “Khổng Dược không nhất định sẽ để mắt đến Long Thiền, người phụ nữ này chính là một tay gã đề bạt lên, nếu Long Thiền thật sự là tình nhân của Ngu Chân, chỉ sợ Khổng Dược sẽ nảy sinh ý muốn gi3t ch3t cô ta……Nếu thật sự cha vợ và vợ của Khổng Dược là bị gã gi3t ch3t, thì dù gã có giết thêm một Long Thiền, với gã mà nói cũng không phải là một việc gì khó.”
Ngô Mi nói: “Lời này cũng có đạo lý, quan hệ giữa Long Thiền và Ngu Chân rốt cuộc gì thì còn phải chờ thảo luận sau, bất quá lần này Long Thiền tới, càng có thể chứng minh cấp bậc của hoạt động này rất cao, chúng ta càng phải nắm chắc cơ hội tốt lần này, nếu không còn chờ lần tiếp theo thì cũng không biết phải chờ tới khi nào, đến lúc đó cũng sẽ càng khó làm.”
Chân Nguyệt Giáo mượn danh nghĩa tập đoàn Thiên Lý, bán hàng đa cấp bóng cạnh biên(*), tiến hành tuyên truyền tà giáo, điên cuồng gom tiền, mê hoặc lòng người, cứ phát triển mấy năm như vậy, quy mô càng lúc càng lớn, quan hệ xã hội dính líu càng ngày càng phức tạp, liên quan đến tổng số tiền hơn trăm tỷ và trăm vạn người, hơn nữa cũng đang dần dần lan ra các tỉnh ở phía nam.
(*) những người buôn bán bất hợp pháp sử dụng một số điểm khác biệt về nhãn hiệu của các nhãn hiệu nổi tiếng để thiết kế nhãn hiệu giả mà người tiêu dùng không dễ nhận thấy nhằm đánh lừa người tiêu dùng không hiểu biết mua sản phẩm này.(theo Baidu)
Cần phải khẩn cấp đàn áp giáo phái này.
Tin tức hội nghị phi pháp lần này có được không dễ dàng gì, đánh vào nhân viên nội bộ của Ái Lữ Hối, trước sau dừng lại ở mức độ bán hàng đa cấp, không tiếp cận được nhân vật trung tâm của Chân Nguyệt Giáo, vì để nắm được tin tức mơ hồ này, bọn họ cũng đã phải trả giá nỗ lực cực lớn.

Nếu bỏ lỡ lần này, tiếp theo thật sự sẽ rất khó.
Đội trưởng Ngô Mi còn phải điều phối các khía cạnh khác của công tác, cho nên tuyến Khổng Dược này sẽ được giao cho đội trưởng Kim Húc và đội viên ngoài biên chế.
Vì thế “tài xế app xe” tên Kim Húc này đã đưa tiểu thụ Thượng Dương nhà mình, cùng với đồng nghiệp Tiểu Khương dọn đến khách sạn nghỉ dưỡng dưới trướng tập đoàn Thiên Lý theo lời mời của Khổng Dược.
Trên đường, Khương Vân Khởi hỏi Kim Húc: “Buổi tối anh cũng ở cùng sao? Không thích hợp đâu, cũng phải cho Khổng Dược cơ hội để gã đơn độc tới cua sư phụ tôi a.”
Thượng Dương vốn dĩ rất khẩn trương, bị anh ta nói càng thêm phiền, nói: “Cậu lo cho công tác của cậu đi được không? Không cần lo cho chúng tôi.”

Khương Vân Khởi nói: “Khổng Dược có một luồng khí chất bi3n thái như vậy, có khi nào muốn 3P với hai người luôn không?”
Kim Húc: “……”
Thượng Dương hỏi anh ta: “Anh có mang súng không? Cho em mượn một chút, em muốn bắn chết cậu ta.”
Khương Vân Khởi nói: “Còn không phải tôi đang vì công tác sao? Nếu không cậu nói đi, cậu không đơn độc ở cùng với Khổng Dược thì làm sao có thể lôi kéo được Khổng Dược?”
“Chúng tôi đã thương lượng qua, đều có sắp xếp rồi.” Kim Húc lạnh lùng nói, “Cậu tự lo cho mình đi.”
Khương Vân Khởi liền ngậm miệng.
Trực giác của Thượng Dương cảm thấy Kim Húc có hơi không thích Khương Vân Khởi, đây cũng không phải tình huống anh muốn thấy, cho nên hoà giải mà nói với Kim Húc: “Cậu ta không có ý gì khác đâu, chính là có thói quen lắm mồm, từ nhỏ bởi vì cái này mà bị đánh không ít rồi.”
Kim Húc nói: “Anh thấy cũng là một luồng khí chất thiếu đánh đấy.”
Khương Vân Khởi liếc mắt nhìn nhau với hắn ở kính chiếu hậu một cái, trên mặt hai người đều lộ ra vài phần trong lòng hiểu rõ mà không nói ra.
Thượng Dương: “? Hai người đang liếc mắt đưa tình gì đấy?”
Kim Húc: “……”
Khương Vân Khởi ăn nói linh tinh, nói: “Đội trưởng Kim thật sự hảo soái, nếu lúc sau Ngu Chân cũng xuất hiện, chúng ta phái anh ấy dùng sắc đẹp dẫn dụ đi.”
Thượng Dương suy nghĩ hình ảnh kia, Kim Húc chạy tới õng ẹo tạo dáng dụ hoặc một giáo chủ tà giáo ma ốm, nghĩ như thế nào đều có một loại cảm giác quỷ dị buồn cười, càng nghĩ càng nhịn không được muốn cười như điên, nói: “Tôi thấy cũng được đấy.”
Kim Húc: “……”
Đến ngoài cửa lớn khách sạn nghỉ dưỡng, từ dưới xe xuống, hai người liền diễn lại lại dáng vẻ một đôi tình nhân nam nam đang giận dỗi khi rời đi sau bữa cơm trưa..
Khương Vân Khởi bị kỹ thuật diễn của hai người bọn họ trấn áp, khóe miệng run rẩy.

Rất nhanh anh ta cũng nhập vai một thanh niên chỉ biết chơi, gặp được nữ phục vụ xinh đẹp liền đến gần hỏi ở trong khách sạn có nơi nào chơi vui không.
Khoảng cách phòng của anh ta và Thượng Dương có hơi xa, khi đến hành lang liền tách ra.
Thượng Dương và Kim Húc đều lạnh mặt, không nói chuyện với đối phương, sau khi đi tới cửa thì Thượng Dương quẹt thẻ chìa khóa, Thượng Dương diễn đến mệt mỏi, lúc tiến vào liền có hơi thả lỏng, vừa định mở miệng nói chuyện thì Kim Húc lại lớn tiếng trào phúng: “Ồ, Khổng tiên sinh an bài chu đáo thật đấy.”

Hắn đi vào nhìn một vòng, quay đầu lấy khẩu hình nhắc nhở Thượng Dương: Đầu giường.
Thượng Dương lập tức đã hiểu, đầu giường có camera mini.
Cảnh diễn cãi nhau này của hai người bọn họ, vốn đã thương lượng qua, chuẩn bị sau khi đến ăn cơm chiều ở nhà hàng sẽ diễn, khi ấy sẽ có nhân viên công tác của khách sạn chứng kiến, sau đó sẽ truyền tới tai của Khổng Dược, như vậy Kim Húc sẽ thuận lý thành chương mà rời đi, còn Thượng Dương bị “tổn thương vì tình yêu” của cũng tự nhiên mà cô đơn.
Nếu giữ nguyên kế hoạch cãi nhau ở nơi công cộng, hai người bọn họ chỉ công kích vài câu với nhau, Kim Húc tức giận mà rời đi là được.

Không cần phải có tiếp xúc tay chân.
Cho nên khi Kim Húc mới vừa động thủ, Thượng Dương còn có hơi ngơ ngác, nhưng rất nhanh anh ý thức được, khi ở trong không gian phòng khép kín này, một đôi tình nhân đồng tính nam mà dùng kế hoạch cãi nhau ban đầu thì sẽ không có sức thuyết phục lắm.
Hắn bị Kim Húc ấn ở trên giường hôn môi, một chút thành phần bạo lực cộng thêm lỗ m4ng thô t.ục, cùng với sự tồn tại của cameras, khiến cho người ta mặt đỏ tai hồng đồng thời lại có một loại cảm giác k1ch thích quỷ dị.
Hai người bọn họ đã rất lâu không thân mật, trong lúc nhất thời nảy lên cơn sóng triều khiến Thượng Dương đầu váng mắt hoa, không rõ ràng lắm là đang diễn trò hay là chân thật.
Kim Húc: “……”
Thượng Dương đã nhận ra hắn phản ứng, chính mình phản ứng cũng cực nhanh, lập tức mạnh mẽ tát một cái.
Kim Húc bị đánh đến in dấu tay ở trên mặt, trong miệng hùng hùng hổ hổ, ánh mắt nhìn về phía Thượng Dương lại là nói: Đánh hay lắm.
Hắn phẫn nộ mà xô cửa rời đi.
Một đường vọt tới ngoài cửa, Kim Húc lái xe rời khỏi khách sạn nghỉ dưỡng, tòa nhà rực rỡ ánh đèn tụt lại phía sau.
Lúc này hắn mới mắng một câu thô t.ục thật lòng, trong đầu hiện lên dáng vẻ Thượng Dương mới vừa nãy, gương mặt ửng hồng, hai tròng mắt ướt át.
Quả thực là muốn mệnh mà.
Cũng may Thượng Dương ra tay đánh dứt khoát, lại trễ vài giây…… hai người bọn họ giải quyết là chuyện nhỏ, còn phải để cho mắt chó của Khổng Dược được lợi.
Thượng Dương đuổi tới bên ngoài đại sảnh, chiếc xe “App” đã sớm đi rồi.
Anh “thất hồn lạc phách” mà trở lại đại sảnh, ngồi xuống ghế sô pha ở khu nghỉ ở bên cạnh, gọi mấy cuộc mà không ai trả lời, lại cúi đầu cạch cạch đánh chữ gửi tin nhắn, rõ ràng cũng là dáng vẻ không ai trả lời anh cả.
Cuối cùng, quản lý đại sảnh lại đây, mời vị khách đáng thương bị tấn công rồi bị bỏ rơi này đến câu lạc bộ VIP trong khách sạn, cũng nói, Khổng tiên sinh đang chờ anh ở bên kia.
“Đây là làm sao vậy?” Vừa thấy mặt Khổng Dược, Khổng Dược liền tỏ vẻ ngạc nhiên như không biết chuyện gì, hỏi, “Lại cãi nhau với lão công sao? Người khác đâu?”
Dáng vẻ Thượng Dương bị tổn thương đâu thấu tim, nói: “Không biết, mặc kệ anh ta.

Anh Dược, không phải anh buổi tối có việc sao?”
Vị trí ngồi này của Khổng Dược là ở trong góc của câu lạc bộ Pub(*), mấy bàn khác bên cạnh cũng có không ít khách, hẳn là đều là ở trong khách sạn.
(*)Pub là viết tắt của cụm từ Public House (nghĩa là ngôi nhà dành cho cộng đồng) là một cơ sở kinh doanh chuyên các thức uống chứa cồn như bia, rượu,…và cả thức uống không chứa cồn, phục vụ kèm thức ăn nhẹ để mọi người gặp gỡ, ăn uống và trò chuyện.

Pub được thiết kế phần nhiều theo phong cách truyền thống với nội thất gỗ, không gian mở.
Nhưng vừa rồi Thượng Dương tiến vào, phát hiện có mấy bàn khách, sau khi nhìn thấy anh thì liền thì thầm ngắn ngủi với nhau.
Là bởi vì dáng dấp của anh có chút giống Ngu Chân sao? Những người khách này cũng có khả năng liên quan đến Chân Nguyệt Giáo, không chừng còn chính là tín đồ tới tham gia hoạt động lần này.
“Bận xong rồi.” Khổng Dược rất quan tâm đến tình yêu của Thượng Dương, tiếp tục hỏi, “Sao lại cãi nhau nữa? Anh còn nói, anh muốn cùng hai người ăn bữa cơm tâm sự nữa, cứ để anh nói vài câu với cậu ta, có người yêu tốt như Tiểu Thượng thế này, cậu ta còn không biết quý trọng.”
Thượng Dương cúi đầu, rất tức giận lại thương tâm, nói: “Anh ta chính là loại người này, em nên biết sớm mới đúng.

Bản thân đã không làm được gì rồi, còn muốn trách đến trên đầu người khác cái gì chứ.”
Anh kể chuyện tình yêu đau khổ của mình với Khổng Dược, nói còn có chút tự cao, nói: “Đây là lần đầu tiên em yêu đương, còn tưởng rằng chuyện yêu đương rất đơn giản, gần đây mới hiểu được, thời điểm khó khăn, bởi vì ba của em bị bệnh nên đã cắt đứt một khoảng thời gian, trận đó đều khiến em muốn chết tâm hẳn đi.”
Lời này đơn thuần tự nhiên xuất phát từ nội tâm, khi anh nói đến, rõ ràng chính xác mà nhớ tới đến mấy ngày Tết Âm Lịch trước khi gặp lại kia, đó thật sự là mấy chục ngày đau đến không muốn sống nữa.
Khổng Dược có chút ngẩn ra nhìn anh một lát, sau đó mới chuyển tầm mắt, chậm rãi rót một ly rượu cho anh.
Anh thấy là rượu mạnh, nhưng chỉ giả vờ không hiểu, bưng lên uống một ngụm cạn sạch, lập tức ho khan lên, rút khăn giấy lau đi, nhân cơ hội nhổ một nửa vào khăn giấy, xấu hổ mà giải thích nói: “Nồng quá…… em không biết uống rượu.”
Khổng Dược lại giống như rất thích dáng vẻ này của anh, nói: “Không sao.

Còn tưởng rằng nhân viên công vụ các em xã giao nhiều, tửu lượng hẳn là còn được chứ.”
Thượng Dương nói: “Em làm ở điều tra nghiên cứu bên mảng khoa học xã hội nên không cần xã giao.”
Khổng Dược gật gật đầu, nói: “Không thể uống thì không cần miễn cưỡng, nếm thử hương vị thôi, bình này là rượu ngon đấy.”
Thượng Dương đột nhiên cảm giác được Khổng Dược ôn nhu, lại vẫn có chút dáng vẻ thật lòng, khác hoàn toàn với con buôn bóng bẩy trước đó.
Kim Húc đậu xe ở bên đường, Ngô Mi và một đồng nghiệp khác mặc thường phục đi lên xe hắn.
“Hoàng Lợi Quốc đã đón được Long Thiền, sắp đến khách sạn nghỉ dưỡng của Khổng Dược.” Ngô Mi nói, “Có một tin tức không biết là tốt hay xấu đây.”
Kim Húc bực bội mà nói: “Mặc kệ nó là tốt hay xấu, có thể sắp xếp người của chúng ta ở trong khách sạn đến cậu lạc bộ xem một chút không? Tửu lượng của Thượng Dương rất kém.”
Ngô Mi nói: “Đã đi vào, sẽ không có việc gì.”
Kim Húc ổn định tâm thần một chút, hỏi: “Tin tức gì? Nói đi.”
Ngô Mi nói: “Hôm nay Lệ Cảnh Hào lại từ nội thành xuống, hiện tại đang đậu ở bến tàu, có người nhìn thấy bảo tiêu của Ngu Chân ở trên thuyền.”

Ba giờ trước, tại homestay được xem như là bộ chỉ huy hành động.
Qua sự đồng ý của Ngô Mi, sau đó Thượng Dương và Khương Vân Khởi liền “dọn” từ nơi này vào ở trong khách sạn nghỉ dưỡng.
Ngô Mi nói: “Chủ nhiệm Thượng cứ tập trung tinh thần đối phó với Khổng Dược, không cần để ý đến bên cạnh.

Tiểu Khương phụ trách đến làm quen với hoàn cảnh bốn phía xung quanh, không gian của khách sạn nghỉ dưỡng rất lớn, tốt nhất là có thể điều tra được địa điểm tổ chức hội nghị được bố trí ở nơi nào.

Mặt khác, khách sạn có người của chúng ta, thời điểm thích hợp sẽ tìm kết nối với các cậu.”
Thượng Dương gật gật đầu.
Khương Vân Khởi nói: “Còn làm đầu nối, có thể có thể, cái này giống 007 ghê, k1ch thích thật đấy.

Trở về phải nói với ba mẹ tôi về tiền đồ của tôi mới được!”
Thượng Dương: “……”
Thần sắc của Ngô Mi và Kim Húc khác nhau, không có phát biểu cái nhìn, thậm chí còn rũ tầm mắt xuống, không muốn lộ ra tâm lý hoạt động vào lúc này..
“Khổng Dược nói buổi tối gã có việc,” Thượng Dương nói, “Tôi không hỏi gã là chuyện gì, hẳn là không có liên quan đến hội nghị đi?”
Ngô Mi nói: “Gã có khách.

Đồng nghiệp phụ trách theo dõi Hoàng Lợi Quốc có tin tức vào buổi chiều, nói Hoàng Lợi Quốc dẫn người đến sân bay, hẳn là đi đón người.

Chúng tôi đã nhờ hàng không dân dụng hỗ trợ, nhận được thông tin của hành khách của một số chuyến bay buổi chiều, là một vị khách quan trọng ngoài dự đoán.”
Chị lấy ra một tấm ảnh chụp, là ảnh giấy chứng nhận, trên ảnh chụp một cô gái, 26 27 tuổi, màu da hơi đen, ngũ quan cực kỳ xinh đẹp.
“Cô gái này tên Long Thiền,” Kim Húc giới thiệu nói, “Là sinh viên khoa chính quy của một đại học nào đó trong tỉnh lị, được tuyển dụng vào tập đoàn Thiên Lý, đầu tiên là làm PR bán hàng, thành tích cá nhân của cô ta cũng xếp hạng nhất trong sáu tháng liên tiếp, rất được Khổng Dược tán thưởng, sau đó đề bạt cô ta vào hạng mục lừa tiền Ái Lữ Hối này, bồi dưỡng cô ta làm giám đốc hạng mục, vốn dĩ chức năng của cô ta và Hoàng Lợi Quốc không khác nhau lắm, cũng là tiên phong xông trận vì vòng tiền bán hàng đa cấp kia.”
Thượng Dương nghe ra có đoạn sau, hỏi: “Sau đó đã xảy ra chuyện gì? Hiện tại Hoàng Lợi Quốc đều phải đi làm tài xế đón cô ta, vậy hẳn là cô ta không hề có địa vị tầm thường ở Chân Nguyệt Giáo rồi.”

Kim Húc nói: “Chủ nhiệm Thượng thông minh.

Cô gái tên Long Thiền này, hiện tại chính là ‘ Thánh Nữ ’ của Chân Nguyệt Giáo.”
Thượng Dương: “……”
Khương Vân Khởi nói: “Địa vị của Khổng Dược và Hoàng Lợi Quốc ở trong giáo phái không khác nhau lắm, vậy, chẳng phải địa vị hiện tại của Long Thiền này còn cao hơn cả Khổng Dược sao?”
Ngô Mi nói: “Ít nhất ở trong mắt tín đồ là như thế, Khổng Dược và Hoàng Lợi Quốc chỉ là hộ pháp của‘ Thượng Sư’ Ngu Chân, Long Thiền là Thánh Nữ được Thượng Sư trực tiếp chỉ điểm, địa vị tự nhiên cũng cao hơn một ít.”
“Chỉ điểm?” Khương Vân Khởi rõ ràng có chuyện muốn nói, nhưng băn khoăn có vị đồng nghiệp nữ Ngô Mi ở đây, cuối cùng vẫn là nuốt trở về.
Mọi người nhất thời cũng không tiếp tục đề tài này nữa.
Trong buổi họp ngay hôm qua đã từng nhắc đến, Chân Nguyệt Giáo lấy lý do truyền công pháp, tôn sùng cái gọi là “song tu”, cho nên ý tứ vị “Thánh Nữ” Long Thiền này được“Thượng sư” Ngu Chân chỉ điểm, tức là nói giữa hai người chính là loại quan hệ đó, Long Thiền rất có thể là tình nhân của Ngu Chân.
Ngô Mi nói: “Khổng Dược nói buổi tối có việc, có thể chính là gặp mặt Long Thiền.”
“Ngược lại tôi cảm thấy không nhất định,” Kim Húc suy nghĩ nói, “Khổng Dược không nhất định sẽ để mắt đến Long Thiền, người phụ nữ này chính là một tay gã đề bạt lên, nếu Long Thiền thật sự là tình nhân của Ngu Chân, chỉ sợ Khổng Dược sẽ nảy sinh ý muốn gi3t ch3t cô ta……Nếu thật sự cha vợ và vợ của Khổng Dược là bị gã gi3t ch3t, thì dù gã có giết thêm một Long Thiền, với gã mà nói cũng không phải là một việc gì khó.”
Ngô Mi nói: “Lời này cũng có đạo lý, quan hệ giữa Long Thiền và Ngu Chân rốt cuộc gì thì còn phải chờ thảo luận sau, bất quá lần này Long Thiền tới, càng có thể chứng minh cấp bậc của hoạt động này rất cao, chúng ta càng phải nắm chắc cơ hội tốt lần này, nếu không còn chờ lần tiếp theo thì cũng không biết phải chờ tới khi nào, đến lúc đó cũng sẽ càng khó làm.”
Chân Nguyệt Giáo mượn danh nghĩa tập đoàn Thiên Lý, bán hàng đa cấp bóng cạnh biên(*), tiến hành tuyên truyền tà giáo, điên cuồng gom tiền, mê hoặc lòng người, cứ phát triển mấy năm như vậy, quy mô càng lúc càng lớn, quan hệ xã hội dính líu càng ngày càng phức tạp, liên quan đến tổng số tiền hơn trăm tỷ và trăm vạn người, hơn nữa cũng đang dần dần lan ra các tỉnh ở phía nam.
(*) những người buôn bán bất hợp pháp sử dụng một số điểm khác biệt về nhãn hiệu của các nhãn hiệu nổi tiếng để thiết kế nhãn hiệu giả mà người tiêu dùng không dễ nhận thấy nhằm đánh lừa người tiêu dùng không hiểu biết mua sản phẩm này.(theo Baidu)
Cần phải khẩn cấp đàn áp giáo phái này.
Tin tức hội nghị phi pháp lần này có được không dễ dàng gì, đánh vào nhân viên nội bộ của Ái Lữ Hối, trước sau dừng lại ở mức độ bán hàng đa cấp, không tiếp cận được nhân vật trung tâm của Chân Nguyệt Giáo, vì để nắm được tin tức mơ hồ này, bọn họ cũng đã phải trả giá nỗ lực cực lớn.

Nếu bỏ lỡ lần này, tiếp theo thật sự sẽ rất khó.
Đội trưởng Ngô Mi còn phải điều phối các khía cạnh khác của công tác, cho nên tuyến Khổng Dược này sẽ được giao cho đội trưởng Kim Húc và đội viên ngoài biên chế.
Vì thế “tài xế app xe” tên Kim Húc này đã đưa tiểu thụ Thượng Dương nhà mình, cùng với đồng nghiệp Tiểu Khương dọn đến khách sạn nghỉ dưỡng dưới trướng tập đoàn Thiên Lý theo lời mời của Khổng Dược.
Trên đường, Khương Vân Khởi hỏi Kim Húc: “Buổi tối anh cũng ở cùng sao? Không thích hợp đâu, cũng phải cho Khổng Dược cơ hội để gã đơn độc tới cua sư phụ tôi a.”
Thượng Dương vốn dĩ rất khẩn trương, bị anh ta nói càng thêm phiền, nói: “Cậu lo cho công tác của cậu đi được không? Không cần lo cho chúng tôi.”

Khương Vân Khởi nói: “Khổng Dược có một luồng khí chất bi3n thái như vậy, có khi nào muốn 3P với hai người luôn không?”
Kim Húc: “……”
Thượng Dương hỏi anh ta: “Anh có mang súng không? Cho em mượn một chút, em muốn bắn chết cậu ta.”
Khương Vân Khởi nói: “Còn không phải tôi đang vì công tác sao? Nếu không cậu nói đi, cậu không đơn độc ở cùng với Khổng Dược thì làm sao có thể lôi kéo được Khổng Dược?”
“Chúng tôi đã thương lượng qua, đều có sắp xếp rồi.” Kim Húc lạnh lùng nói, “Cậu tự lo cho mình đi.”
Khương Vân Khởi liền ngậm miệng.
Trực giác của Thượng Dương cảm thấy Kim Húc có hơi không thích Khương Vân Khởi, đây cũng không phải tình huống anh muốn thấy, cho nên hoà giải mà nói với Kim Húc: “Cậu ta không có ý gì khác đâu, chính là có thói quen lắm mồm, từ nhỏ bởi vì cái này mà bị đánh không ít rồi.”
Kim Húc nói: “Anh thấy cũng là một luồng khí chất thiếu đánh đấy.”
Khương Vân Khởi liếc mắt nhìn nhau với hắn ở kính chiếu hậu một cái, trên mặt hai người đều lộ ra vài phần trong lòng hiểu rõ mà không nói ra.
Thượng Dương: “? Hai người đang liếc mắt đưa tình gì đấy?”
Kim Húc: “……”
Khương Vân Khởi ăn nói linh tinh, nói: “Đội trưởng Kim thật sự hảo soái, nếu lúc sau Ngu Chân cũng xuất hiện, chúng ta phái anh ấy dùng sắc đẹp dẫn dụ đi.”
Thượng Dương suy nghĩ hình ảnh kia, Kim Húc chạy tới õng ẹo tạo dáng dụ hoặc một giáo chủ tà giáo ma ốm, nghĩ như thế nào đều có một loại cảm giác quỷ dị buồn cười, càng nghĩ càng nhịn không được muốn cười như điên, nói: “Tôi thấy cũng được đấy.”
Kim Húc: “……”
Đến ngoài cửa lớn khách sạn nghỉ dưỡng, từ dưới xe xuống, hai người liền diễn lại lại dáng vẻ một đôi tình nhân nam nam đang giận dỗi khi rời đi sau bữa cơm trưa..
Khương Vân Khởi bị kỹ thuật diễn của hai người bọn họ trấn áp, khóe miệng run rẩy.

Rất nhanh anh ta cũng nhập vai một thanh niên chỉ biết chơi, gặp được nữ phục vụ xinh đẹp liền đến gần hỏi ở trong khách sạn có nơi nào chơi vui không.
Khoảng cách phòng của anh ta và Thượng Dương có hơi xa, khi đến hành lang liền tách ra.
Thượng Dương và Kim Húc đều lạnh mặt, không nói chuyện với đối phương, sau khi đi tới cửa thì Thượng Dương quẹt thẻ chìa khóa, Thượng Dương diễn đến mệt mỏi, lúc tiến vào liền có hơi thả lỏng, vừa định mở miệng nói chuyện thì Kim Húc lại lớn tiếng trào phúng: “Ồ, Khổng tiên sinh an bài chu đáo thật đấy.”

Hắn đi vào nhìn một vòng, quay đầu lấy khẩu hình nhắc nhở Thượng Dương: Đầu giường.
Thượng Dương lập tức đã hiểu, đầu giường có camera mini.
Cảnh diễn cãi nhau này của hai người bọn họ, vốn đã thương lượng qua, chuẩn bị sau khi đến ăn cơm chiều ở nhà hàng sẽ diễn, khi ấy sẽ có nhân viên công tác của khách sạn chứng kiến, sau đó sẽ truyền tới tai của Khổng Dược, như vậy Kim Húc sẽ thuận lý thành chương mà rời đi, còn Thượng Dương bị “tổn thương vì tình yêu” của cũng tự nhiên mà cô đơn.
Nếu giữ nguyên kế hoạch cãi nhau ở nơi công cộng, hai người bọn họ chỉ công kích vài câu với nhau, Kim Húc tức giận mà rời đi là được.

Không cần phải có tiếp xúc tay chân.
Cho nên khi Kim Húc mới vừa động thủ, Thượng Dương còn có hơi ngơ ngác, nhưng rất nhanh anh ý thức được, khi ở trong không gian phòng khép kín này, một đôi tình nhân đồng tính nam mà dùng kế hoạch cãi nhau ban đầu thì sẽ không có sức thuyết phục lắm.
Hắn bị Kim Húc ấn ở trên giường hôn môi, một chút thành phần bạo lực cộng thêm l* m*ng th* t*c, cùng với sự tồn tại của cameras, khiến cho người ta mặt đỏ tai hồng đồng thời lại có một loại cảm giác k1ch thích quỷ dị.
Hai người bọn họ đã rất lâu không thân mật, trong lúc nhất thời nảy lên cơn sóng triều khiến Thượng Dương đầu váng mắt hoa, không rõ ràng lắm là đang diễn trò hay là chân thật.
Kim Húc: “……”
Thượng Dương đã nhận ra hắn phản ứng, chính mình phản ứng cũng cực nhanh, lập tức mạnh mẽ tát một cái.
Kim Húc bị đánh đến in dấu tay ở trên mặt, trong miệng hùng hùng hổ hổ, ánh mắt nhìn về phía Thượng Dương lại là nói: Đánh hay lắm.
Hắn phẫn nộ mà xô cửa rời đi.
Một đường vọt tới ngoài cửa, Kim Húc lái xe rời khỏi khách sạn nghỉ dưỡng, tòa nhà rực rỡ ánh đèn tụt lại phía sau.
Lúc này hắn mới mắng một câu thô t.ục thật lòng, trong đầu hiện lên dáng vẻ Thượng Dương mới vừa nãy, gương mặt ửng hồng, hai tròng mắt ướt át.
Quả thực là muốn mệnh mà.
Cũng may Thượng Dương ra tay đánh dứt khoát, lại trễ vài giây…… hai người bọn họ giải quyết là chuyện nhỏ, còn phải để cho mắt chó của Khổng Dược được lợi.
Thượng Dương đuổi tới bên ngoài đại sảnh, chiếc xe “App” đã sớm đi rồi.
Anh “thất hồn lạc phách” mà trở lại đại sảnh, ngồi xuống ghế sô pha ở khu nghỉ ở bên cạnh, gọi mấy cuộc mà không ai trả lời, lại cúi đầu cạch cạch đánh chữ gửi tin nhắn, rõ ràng cũng là dáng vẻ không ai trả lời anh cả.
Cuối cùng, quản lý đại sảnh lại đây, mời vị khách đáng thương bị tấn công rồi bị bỏ rơi này đến câu lạc bộ VIP trong khách sạn, cũng nói, Khổng tiên sinh đang chờ anh ở bên kia.
“Đây là làm sao vậy?” Vừa thấy mặt Khổng Dược, Khổng Dược liền tỏ vẻ ngạc nhiên như không biết chuyện gì, hỏi, “Lại cãi nhau với lão công sao? Người khác đâu?”
Dáng vẻ Thượng Dương bị tổn thương đâu thấu tim, nói: “Không biết, mặc kệ anh ta.

Anh Dược, không phải anh buổi tối có việc sao?”
Vị trí ngồi này của Khổng Dược là ở trong góc của câu lạc bộ Pub(*), mấy bàn khác bên cạnh cũng có không ít khách, hẳn là đều là ở trong khách sạn.
(*)Pub là viết tắt của cụm từ Public House (nghĩa là ngôi nhà dành cho cộng đồng) là một cơ sở kinh doanh chuyên các thức uống chứa cồn như bia, rượu,…và cả thức uống không chứa cồn, phục vụ kèm thức ăn nhẹ để mọi người gặp gỡ, ăn uống và trò chuyện.

Pub được thiết kế phần nhiều theo phong cách truyền thống với nội thất gỗ, không gian mở.
Nhưng vừa rồi Thượng Dương tiến vào, phát hiện có mấy bàn khách, sau khi nhìn thấy anh thì liền thì thầm ngắn ngủi với nhau.
Là bởi vì dáng dấp của anh có chút giống Ngu Chân sao? Những người khách này cũng có khả năng liên quan đến Chân Nguyệt Giáo, không chừng còn chính là tín đồ tới tham gia hoạt động lần này.
“Bận xong rồi.” Khổng Dược rất quan tâm đến tình yêu của Thượng Dương, tiếp tục hỏi, “Sao lại cãi nhau nữa? Anh còn nói, anh muốn cùng hai người ăn bữa cơm tâm sự nữa, cứ để anh nói vài câu với cậu ta, có người yêu tốt như Tiểu Thượng thế này, cậu ta còn không biết quý trọng.”
Thượng Dương cúi đầu, rất tức giận lại thương tâm, nói: “Anh ta chính là loại người này, em nên biết sớm mới đúng.

Bản thân đã không làm được gì rồi, còn muốn trách đến trên đầu người khác cái gì chứ.”
Anh kể chuyện tình yêu đau khổ của mình với Khổng Dược, nói còn có chút tự cao, nói: “Đây là lần đầu tiên em yêu đương, còn tưởng rằng chuyện yêu đương rất đơn giản, gần đây mới hiểu được, thời điểm khó khăn, bởi vì ba của em bị bệnh nên đã cắt đứt một khoảng thời gian, trận đó đều khiến em muốn chết tâm hẳn đi.”
Lời này đơn thuần tự nhiên xuất phát từ nội tâm, khi anh nói đến, rõ ràng chính xác mà nhớ tới đến mấy ngày Tết Âm Lịch trước khi gặp lại kia, đó thật sự là mấy chục ngày đau đến không muốn sống nữa.
Khổng Dược có chút ngẩn ra nhìn anh một lát, sau đó mới chuyển tầm mắt, chậm rãi rót một ly rượu cho anh.
Anh thấy là rượu mạnh, nhưng chỉ giả vờ không hiểu, bưng lên uống một ngụm cạn sạch, lập tức ho khan lên, rút khăn giấy lau đi, nhân cơ hội nhổ một nửa vào khăn giấy, xấu hổ mà giải thích nói: “Nồng quá…… em không biết uống rượu.”
Khổng Dược lại giống như rất thích dáng vẻ này của anh, nói: “Không sao.

Còn tưởng rằng nhân viên công vụ các em xã giao nhiều, tửu lượng hẳn là còn được chứ.”
Thượng Dương nói: “Em làm ở điều tra nghiên cứu bên mảng khoa học xã hội nên không cần xã giao.”
Khổng Dược gật gật đầu, nói: “Không thể uống thì không cần miễn cưỡng, nếm thử hương vị thôi, bình này là rượu ngon đấy.”
Thượng Dương đột nhiên cảm giác được Khổng Dược ôn nhu, lại vẫn có chút dáng vẻ thật lòng, khác hoàn toàn với con buôn bóng bẩy trước đó.
Kim Húc đậu xe ở bên đường, Ngô Mi và một đồng nghiệp khác mặc thường phục đi lên xe hắn.
“Hoàng Lợi Quốc đã đón được Long Thiền, sắp đến khách sạn nghỉ dưỡng của Khổng Dược.” Ngô Mi nói, “Có một tin tức không biết là tốt hay xấu đây.”
Kim Húc bực bội mà nói: “Mặc kệ nó là tốt hay xấu, có thể sắp xếp người của chúng ta ở trong khách sạn đến cậu lạc bộ xem một chút không? Tửu lượng của Thượng Dương rất kém.”
Ngô Mi nói: “Đã đi vào, sẽ không có việc gì.”
Kim Húc ổn định tâm thần một chút, hỏi: “Tin tức gì? Nói đi.”
Ngô Mi nói: “Hôm nay Lệ Cảnh Hào lại từ nội thành xuống, hiện tại đang đậu ở bến tàu, có người nhìn thấy bảo tiêu của Ngu Chân ở trên thuyền.”
 
Kim Gia Hiên Đi Nơi Nào
Chương 83-84


Chương 83:

Ngu Chân đến rồi?
Kim Húc quả quyết nói: “Để gã chạm mặt Thượng Dương, tuyệt đối không phải là một chuyện tốt, hiện tại nên bảo Thượng Dương rút khỏi đó đi.”
Điều này không chỉ là an toàn của riêng bản thân Thượng Dương, giả sử Thượng Dương bị Ngu Chân để mắt đến, thì không hề có bất kỳ lợi ích gì cho toàn bộ hành động cả.
Ngu Chân khác với Khổng Dược.
Bản chất của Khổng Dược không khác mấy so với một đám “Xí nghiệp thành công” sau những năm 70 thường thấy trong xã hội, tính kỹ lịch sử phát tài, hoặc là ngồi trên đoàn tàu thời đại đầu cơ trục lợi, hoặc là dựa vào mấy phần nhan sắc mà vào ở rể hào môn, đặc điểm phổ biến là giác quan đạo đức thấp, có rất nhiều ý kiến với quốc gia và Đảng của nước ta, mở miệng nhất định sẽ nói đến cơ cấu, còn tự cho mình là đúng ở mọi nơi, trên thực tế chính là mưu tính duy trì lợi ích, hơn nữa đa số đều rất háo sắc —— ai thấy cũng im lặng mà chán ghét.

Nhưng độ khó lấy được lòng tin của gã cũng không tính là quá cao, đặc biệt là giá trị nhan sắc của Thượng Dương còn đang chiếm ưu thế.
Mà Ngu Chân, vị được gọi là người sáng lập Chân Nguyệt Giáo, “Chân thần” truyền đạo ở nhân gian.
Công an không biết nhiều thông tin về cậu ta, sau khi cậu ta về nước chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã từ con số không mà tạo nên được Chân Nguyệt Giáo, còn sưu cao thuế nặng tận trăm vạn lượng tín đồ, người này nhất định giỏi về mưu tính, Chân Nguyệt Giáo phát triển đến lửa đổ thêm dầu, Ngu Chân cũng không có biểu hiện thích việc lớn hám công to, điều này chứng minh tính cảnh giác của cậu ta tương đối cao, hẳn là một người trẻ tuổi lòng dạ khá sâu.
Ngô Mi lại không tán thành, nói: “Ngu Chân không ở trên thuyền, còn phải xác định một chút, tôi vừa mới nhờ bên Sở ngư chính(*) hỗ trợ, viện cớ nói có người báo cáo trên Lệ Cảnh Hào có hành vi đánh cá và săn bắt phi pháp, người bên Sở ngư chính đã lên thuyền xem tình huống, người của chúng ta cũng xen lẫn trong bên trong, cứ đi lên trước xem sau đã.”
(*)Ngư chính - quản lý các hoạt động đánh cá
Kim Húc nói: “Cái này không phải tìm bộ văn hóa và du lịch sao? Tại sao lại tìm ngư chính?”
Ngô Mi không trả lời.

Kim Húc hơi suy nghĩ một chút đã hiểu, tập đoàn Thiên Lý làm đầu rồng du lịch của tỉnh, quan hệ giữa Sở du lịch địa phương và nhà giàu kiểu này không cạn, người ta mới là một nhà, Cục an ninh quốc nội chỉ là một quả yoyo, còn không đáng tin bằng Sở ngư chính không dính hai phía.
“Cho dù xác định Ngu Chân có ở trên Lệ Cảnh Hào,” Ngô Mi nói, “Tôi cũng không đồng ý để Thượng Dương rút khỏi vào lúc này, nếu rút dây động rừng thì không nói, đội trưởng Kim, cậu cũng phải có chút lòng tin đối với Thượng Dương chứ? Tôi từng xem qua hồ sơ của cậu ta, trước khi làm điều tra nghiên cứu, cậu ta từng công tác ở Cục hình sự trinh sát hai năm, thành tích khi học ở đại học công an cũng không tệ, còn đứng trước mấy tên trong kỳ thi tuyển dụng công an trong phạm vi cả nước, mạnh hơn cậu nhiều đấy.”
Kim Húc: “……”
Ngô Mi nói: “Tôi biết không phải cậu không tin tưởng năng lực của Thượng Dương, quan tâm sẽ bị loạn mà.

Bất quá dù Ngu Chân có giảo hoạt đi nữa, thì hắn cũng chỉ là đầu đảng của tà giáo, nếu hắn là trùm m4 túy lớn, chúng tôi cũng không có khả năng để Thượng Dương đi làm loại chuyện này.

Cậu cứ thả lỏng một chút đi, có thể chứ?”
“Đội trưởng Ngô,” Kim Húc thực sự là không thể thả lỏng, nhưng cũng tiếp nhận quan điểm của Ngô Mi, rút khỏi lúc này là không thích hợp, sẽ dẫn đến hoài nghi, lúc này hắn đưa ra một cái ý tưởng, “Tôi quan sát ngôn hành cử chỉ của Khổng Dược, có cảm giác về cái chết cha vợ và vợ của gã, đợi một chút trở về, tôi muốn xin đăng nhập vào mạng nội bộ để xem lại hồ sơ của vụ án kia lần nữa, có tiện không?”
Ngô Mi nói: “Là không tiện lắm.

Cậu nói cảm giác của cậu trước đi?”
Kim Húc nói: “Tuy tên Khổng Dược này rất biết gây phiền phức cho người ta, chính là tâm tư không nhiều lắm, con người cũng không tính là ác độc……”
“Cậu cảm thấy gã không giống sẽ giết người?” Ngô Mi nói, “ Nguyên nhân mà tôi nói không tiện, chính là Cục hình sự trinh sát của tỉnh chúng tôi đã bí mật khởi động điều tra lại vụ án tai nạn giao thông kia, tôi không thể lộ ra quá nhiều.”
Kim Húc là người thông minh, Ngô Mi không lộ ra cái gì, nhưng nếu khởi động điều tra lại, còn không phải là chứng minh phát hiện ra điểm khả nghi mới hay sao?
Hắn chắc chắn nói: “Tôi đoán cuối cùng có thể lật lại bản án, vụ án tai nạn giao thông kia hẳn là không phải ngoài ý muốn, chỉ là hung thủ phạm tội không nhất định là Khổng Dược.”
Khách sạn nghỉ dưỡng, câu lạc bộ VIP.
Khổng Dược không miễn cưỡng Thượng Dương uống rượu, bản thân lại uống thêm mấy ly, tâm tình rất tốt, có chút thả bay nhẹ, đề tài nói chuyện không bờ bến, đứt quãng mà trò chuyện với Thượng Dương.
Thượng Dương có mục đích rõ ràng, chính là thu hoạch sự tin tưởng của gã đối với mình, chính là muốn cà ấn tượng tốt, đối với anh mà nói thì đều không hề có hứng thứ với mấy thứ như “Con đường gây dựng sự nghiệp gian nan”, “Tập đoàn đưa ra thị trường” gì cả, nhưng vẫn phải nhẫn nại mà duy trì nụ cười trên mặt, còn luôn phải giả tiểu bạch phát ra sùng bái mà “A? Thật sao?”, “Thật là lợi hại”, “Anh Dược thật không dễ dàng mà”…… thật ra trong lòng lại đang điên cuồng phát ra đạc mạc phun tào.
Khổng Dược nhắc tới trước đây gã từng vay tiền để mở công ty du lịch, năm thứ nhất không kiếm được tiền, bà con bạn bè thúc giục đòi nợ, tết nhất có nhà cũng không dám về, sau đó qua mấy năm phát đạt lại nhận được một sắc mặt khác, nếm trải được nhân tình ấm lạnh.
Khổng Dược nói: “Năm đó trưởng bối có ơn với anh, sau đó anh cũng dẫn ra ngoài, giúp bọn họ ổn định cuộc sống ở tỉnh lị, sắp xếp con gái của bọn họ vào làm việc trong tập đoàn.”
Thượng Dương giả vờ bội phục mà nói: “Anh Dược vừa thấy chính là người rất nói nghĩa khí, hiểu được cảm ơn.”
Trong lòng nghĩ chính là: Cha vợ và vợ anh có thể đang nhìn anh đấy.
Khổng Dược rất hưởng thụ dáng vẻ Thượng Dương sùng bái gã, tự mãn mà cười một cái, đôi mắt nhìn chằm chằm mặt Thượng Dương, ánh mắt dần dần lộ liễu lên, nói: “Tiểu Thượng, người yêu của em không đáng tin cậy, nghèo không quan trọng, nếu không biết tiến tới thì hai ngươi còn sẽ không có ngày mai sao, nhân lúc còn sớm thì cắt đứt sạch sẽ đi.

Tuy dáng dấp anh Dược không soái bằng cậu ta, nhưng anh Dược biết cách yêu thương người ta như thế nào.”
Thượng Dương bị những lời hoa mỹ này làm cho chấn động, nhưng biểu cảm lại phù hợp với tình cảnh đang được “thổ lộ” lúc này.
Khổng Dược thâm tình chân thành mà nói: “Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy em qua cửa sổ trên thuyền, anh liền thích em, là cố ý đi xuống tầng một để tiếp cận em, nói mấy câu hay với em.

Vốn dĩ anh nghĩ, dù có là mối tình mong manh ngắn ngủi cũng được, nhưng sau khi tiếp xúc thì thật sự đã thích em.

Em chỉ có một cuộc tình với anh bảo an, không biết người sạch sẽ ở trong vòng này của chúng tôi là rất ít, anh Dược thích người như em vậy, nhưng mà luôn không gặp được.

Em cứ suy nghĩ, nếu bằng lòng thì có thể đi cùng anh Dược thử xem.”
Gã nhìn dáng vẻ khẩn trương lại xấu hổ của Thượng Dương, trong lòng rất đắc ý, tiếp theo nói: “Anh có mấy ngôi nhà ở Bắc Kinh, sau khi em trở về chọn một căn ở gần đơn vị, sau đó cứ tìm chung cư mà em thích, lúc đó anh sẽ mua cho em một căn nhà mới.”
“Vậy sao được?” Thượng Dương vội cự tuyệt nói, tâm nói ai để ý mấy căn nhà của anh, tương lai tôi cũng phải sung công, làm bán hàng đa cấp lừa tiền không nháy mắt, tiêu còn rất kiên cường nhỉ? Mua nhà mua xe đắt tiền, còn bao dưỡng tiểu bạch kiểm, thứ gì…… à, không phải tiểu bạch kiểm, là đại soái ca mới đúng.
Khổng Dược nói: “Anh thật lòng đấy, em cứ suy nghĩ đi.”
Thượng Dương bắt lấy cơ hội này, nói: “Anh nói ở trên thuyền thấy em liền thích em, sao em nhớ anh từng nói là bởi vì dáng dấp em giống em họ của anh, cho nên anh mới chú ý tới em?”
Khổng Dược ngược cũng không giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo mấy việc này, thừa nhận nói: “Dáng dấp của hai đứa có chút giống thật.”
Thượng Dương đắn đo đúng mực, tính toán chi li hỏi: “Là giống em họ anh, hay là giống người tiền nhiệm của anh?”
Anh vốn đang cảm thấy Khổng Dược chưa chắc sẽ nói lời thật, không ngờ Khổng Dược lại nói thẳng nói: “Không nói gạt em, là em họ bà con xa, không có quan hệ huyết thống, cũng là mối tình đầu của anh, đây là chuyện của nhiều năm về trước rồi.”
Ngô Mi mời khách, chị dẫn đồng nghiệp kia và Kim Húc, ba người cùng nhau ăn đặc sản cá hấp bia của địa phương ở gần bến tàu nơi “Lệ Cảnh Hào” đang cập bến.
Ăn đến một nửa, đồng nghiệp Cục an ninh quốc nội xen lẫn trong đội tra xét ngư chính lên thuyền liền chạy đến đây, ngồi xuống cùng nhau ăn cơm, cũng báo cáo chuyện ở trên thuyền.
“Không nhìn thấy Ngu Chân?” Ngô Mi nhíu mày nói, “Đừng ăn, đi lên một chuyến tay trắng, còn không biết xấu hổ mà tới đây ăn cơm.”

Nam công an kia là cấp dưới cũ của Ngô Mi, biết Ngô Mi chỉ buông lời hung ác mà thôi, không để bụng mà tiếp tục động chiếc đũa, cũng nói: “Là không nhìn thấy, bất quá khẳng định hắn ở đó.”
Anh ta lấy di động ra, rồi mở cho mọi người một đoạn video mà anh ta lặng lẽ quay ở trên thuyền, có một người đàn ông cao lớn đi lên boong tàu rồi đi vào khu vực cabin ở tầng ba.
Kim Húc hỏi: “Người kia là ai?”
Ngô Mi nói: “Cận vệ của Ngu Chân, trong bức ảnh chính diện duy nhất gần đây của Ngu Chân, chính là người đàn ông này bung dù cho Ngu Chân.”
Kim Húc xem lại đoạn video đó, nói: “Xem thể trạng cùng tư thế đi đường, giống như đã từng đi lính.”
“Tạm thời vẫn chưa tra được thân phận của bảo tiêu này, trên ảnh chụp mang kính râm, cơ sở dữ liệu không cho ra được kết quả,” Ngô Mi nói, “Bước đầu hoài nghi có thể là người có quốc tịch nước ngoài.

Chúng tôi bắt được nguồn tin đáng tin cậy, từ mùa thu năm ngoái cho đến bây giờ, bảo tiêu này vẫn luôn đi theo bên cạnh Ngu Chân, gã ở trên Lệ Cảnh Hào, tức là Ngu Chân cũng ở đó.”
Kim Húc gật gật đầu, chợt hỏi: “Không phải nói không ai có thể tiếp cận cao tầng của Chân Nguyệt Giáo sao? Mấy tin tức này từ đâu ra?”
Ngô Mi nói: “Cậu đoán tôi có thể nói sao?”
Kim Húc nheo đôi mắt lại, cuối cùng cười cười.

Xem ra ngoại trừ Khương Vân Khởi, còn có 007 khác cũng đang bôn ba vì vụ án này.
“Hoàng Lợi Quốc trở lại khách sạn nghỉ dưỡng,” Ngô Mi nhận được tin tức mới, nói, “Khổng Dược hẳn là sẽ gặp mặt bọn họ.”
Nói cách khác Thượng Dương có thể tạm thời tan tầm trong chốc lát.
Kim Húc nghe vậy thì ném xuống chiếc đũa, cầm chìa khóa xe, đứng dậy liền đi.
Ngô Mi vội nói: “Đi làm gì? Cậu diễn cũng đã diễn xong rồi!”
Kim Húc nói: “Tận dụng mọi thứ mà diễn thêm một chút.

Yên tâm, có chừng mực.”
Bên phía của khách sạn nghỉ dưỡng, Thượng Dương mới vừa nghe Khổng Dược bắt đầu nói về “em họ” thì đã bị người qua đường cắt ngang.
Hoàng Lợi Quốc từng gặp Thượng Dương trên “Lệ Cảnh Hào” cũng vào câu lạc bộ Pub này, cùng ông ta tiến vào chính là một vị nữ sĩ vô cùng xinh đẹp, vừa tiến đến đã được không ít người xung quanh chú ý đến.
Còn có mấy bàn, vừa rồi mới nghị luận Thượng Dương, bọn họ đặt tay phải ở trên ngực trái, khẽ cúi đầu chào cô ta.

Vị đó chính là “Thánh Nữ” của Chân Nguyệt Giáo, tên là Long Thiền.
Thượng Dương từng xem ảnh chụp của cô ta, trên ảnh chụp đã rất đẹp rồi, mà người thật còn đẹp hơn gấp mấy lần, dáng người nóng bỏng hơn, màu da lúa mì, tóc đen dài xoăn, mắt ngọc mày ngài, đẹp đến thật sự dã tính, rất có tính công kích.
Là một vị mỹ nhân tràn đầy sức sống hiếm thấy trong môi trường thẩm mỹ Đông Á.
Hoàng Lợi Quốc dẫn cô ta đi vào trước bàn Khổng Dược, ông ta liếc nhìn Thượng Dương một cái nhìn không có ý tốt, đại khái là nghe nói Khổng Dược đang dùng viên đạn bọc đường mạnh mẽ tấn công vị tiểu gay soái khí này, ánh mắt kia có thêm miệt thị, không biết là khinh thường xu hướng giới tính, hay là miệt thị Thượng Dương, cũng có lẽ đều có cả.
Long Thiền cũng nhìn chằm chằm Thượng Dương mấy giây, Thượng Dương nhìn cô ta lễ phép cười chào một tiếng, cô ta cũng lộ ra nụ cười .
Vẻ mặt Khổng Dược không kiên nhẫn, cũng không nghĩ để ý tới hai người này, đặc biệt thái độ đối với Long Thiền còn mang theo địch ý rất rõ ràng.
Thượng Dương nghĩ thầm, loại thái độ này, Long Thiền thật sự là tình nhân Ngu Chân sao?
Anh không thích hợp ở lại nữa, đứng dậy nói: “Anh Dược, em đi về trước.”
So với ứng phó Hoàng Lợi Quốc và Long Thiền, Khổng Dược hiển nhiên càng muốn tiếp tục khoác lác cợt nhả với tiểu gay ngây thơ xinh đẹp hơn, lưu luyến không rời nói: “Vậy em đi về trước nghỉ ngơi trước, muộn một chút, anh lại đến tìm em”
Người này là muốn đánh lên một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm, ý tứ là đêm nay nhất định sẽ bắt lấy Thượng Dương.
Thượng Dương đành phải giả làm thẹn thùng mà cúi đầu, rời đi nơi này trước.
Từ câu lạc bộ ra tới, phải đi qua cây cầu lộ thiên nối giữa hai tòa nhà thì mới có thể trở về khu vực phòng nghỉ, ban ngày đứng ở trên cây cầu nối này là có thể ngắm nhìn toàn cảnh của khách sạn nghỉ dưỡng, là một cảnh trí cảnh đẹp ý vui.
Bên ngoài nổi lên mưa nhỏ lất phất, mặt đất còn tương đối khô ráo, mưa này mới vừa rơi không lâu.
Thượng Dương dừng chân ở ngoài câu lạc bộ phía bên này, bởi vì nguyên do thời tiết, cây cầu thẳng dài 100m vắng tanh không có một bóng người, có thể nhìn thấy ánh đèn từ nhiều cửa sổ ở khu vực phòng nghỉ đối diện..
Diễn trò cả ngày, anh mệt mỏi đến chịu không nổi, nghĩ đến trong phòng còn có camera mini, có nghĩa là còn muốn tiếp tục diễn thì không khỏi thở một hơi dài.
Rất mệt mỏi, trong hoàn cảnh này, còn có cảm giác cô đơn mãnh liệt..
Khi anh sắp bước lên cây cầu nối thì chợt có nhân viên phục vụ bước chân nhẹ nhàng mà đuổi theo phía sau, che dù cho anh.
“Cảm ơn.” Thượng Dương nói lời cảm con, muốn nhận dù.
Người đàn ông mặc đồng phục phục vụ cầm dù phía sau, kiên trì nói: “Tôi đưa anh qua.”
Thượng Dương bỗng nhiên quay đầu lại, dưới dù là một khuôn mặt quen thuộc, là người mà anh muốn nhìn thấy nhất trong giờ khắc này.
Vào một đêm mùa xuân phương nam xa xôi ở tại nơi này, sự mệt mỏi và cô đơn của anh, trong chốc lát đã bị tươi sáng trong trái tim anh làm cho hoàn toàn tan biến hết thảy..

Chương 84:

Khách sạn nghỉ dưỡng dựa núi gần sông, đèn đuốc sáng trưng, ánh đèn neon rựcrỡ điểm xuyết với khung cảnh khu vườn tuyệt đẹp.
Trong làn gió nhẹ hòa cùng mưa phùn, Kim Húc giả thành nhân viên phục vụ cầm một cây dù, cùng Thượng Dương chậm rãi đi qua cây cầu nối thật dài.
Thượng Dương nội tâm tung tăng,lại lo lắng biểu hiện ra ngoài, lỡ như bị người nào đó trong tòa nhà này chú ý tới thì sẽ sinh ra nghi ngờ, như vậy kiếm củi banăm sẽ bị đốt trong một giờ, cho nên liền đành phải trầm mặc, trong lòng nhịnkhông được mà nghĩ, sao người này có thể trà trộn vào đây? Lá gan lớn thật! Nhưng mà gặp gỡ ngay lúc này, lại rất có một loại bầu không khí lãngmạn.
Nhân viên phục vụ cao lớn anh tuấn này đúng là gan lớn, vậy mà con trêu chọc cả khách hàng, ngả ngớn hỏi: “Tiên sinh làngười ở nơi nào? Bao nhiêu tuổi? Có người yêu chưa? Dáng dấp cậu đẹp thật đấy.”
Thượng Dương: “……”
Nhân viên phục vụ nói: “Sao lại xấu hổ? Đừng nghĩ quá nhiều, chúng tôi là kháchsạn đứng đắn, không có kiểu phục vụ đó đâu.”
Thượng Dương có hơi muốn cười, thấpgiọng nói: “Đừng có làm quá, lỡ như có người trên lầu nhìn về phía bên này thì sẽ nhận ra anh là hàng giả đó.”
“Không có ai có mắt tốt như vậy đâu.” Kim Húc đè thấp dù một chút, hai người bị bao phủ ởdưới dù, hắn đến gần Thượng Dương một chút rồi híthít cái mũi, hỏi, “Uống rượu à?”
Thượng Dương cũng nghe thấy được hơithở quen thuộc trên người của hắn, cổ họngcăng lên.
Lúc trước hai người bọn họ diễn một màn cẩu huyết, đến cuối cùng thiếu chút nữa đã cướp cò, đốiphương không ở bên cạnh còn đỡ, bây giờ lại kề sát nhau như vậy, lý trí biếthoàn cảnh không cho phép, nhưng cơ thể theo bản năng lại khống chế không được mà xao động.
Hai người bọn họ lẳng lặng nhìnchăm chú vào đôi mắt của đối phương,giống như bắt được ánh sao trong cơn mưa đêm, sau khi đơn giản bắt được thì nó liền bùng cháy lên, nồng nhiệt mà nóng bỏng giao hội trong ý thức của nhau.
Kim Húc ngoài miệng nói đơn giản nhẹnhàng, nhưng vẫn phải có đúng mực, trên mặt thì lan tràn cảm xúc, tuy rằngkhông cam lòng, nhưng vẫn tự giác lui về phía sau một bước.
Không ngờ hắn mới vừa có động tác,Thượng Dương liền tiến lên hôn lên môi của hắn một cái, lưu lại một chút hươngvị cồn, ngọt lạnh mà nóng bỏng.
Cái này hoàn toàn ngoài dự kiến của hắn,còn không làm ra phản ứng, Thượng Dương đã lập tức dờinon nửa bước sang bên cạnh, giữ lại khoảng cách đủ hợp lý nhân viên phục vụ che dù cho khách.
Kim Húc: “……”
Hắn không nói chuyện, trên mặt tràn ngậpđồi trụy.
“Chỉ uống một chút.” Thượng Dươngchịu đựng không nhìn thẳng vào mắt hắn, mắt thấy đãđi hơn nửa cây câu nối thì vội điều chỉnh trạng thái, tranh thủthời gian mà nói chính sự, nói, “Hoàng Lợi Quốcdẫn theo Long Thiền đi vào, quan hệ của Khổng Dược vàLong Thiền hẳn là không tốt lắm, không muốn phản ứng cô ta.

Những người xuất hiện ở trong phòng đó, ít nhất có mười mấy cá nhân là nhân viên liên quan đến Chân Nguyệt Giáo, bọn họ rất cung kính Long Thiền.

Em nghi ngờ những ngườinày đều là tới tham gia hoạt động của tổ chức tàgiáo ở chỗ này, em kiến nghị tốt nhất nên tra những ngườinày một chút.”
Kim Húc: “……”

Thượng Dương nói: “Anh nghe được emnói cái gì không? Sao lại không nói lờinào?”
“Nghe được.” Lúc này KimHúc mới uể oải mà đáp, “Đồng nghiệp được xếp vào ở kháchsạn cũng đã báo cáo với Ngô Mi, nóitừ ngày hôm qua cho tới hôm nay lục tục không ít khách vào đây ở, đều là người quen của Hoàng Lợi Quốc, âm thầm tra mấy thẻ căn cước, toàn là không giàu thì sang.

Muốn lấy được tin tức toàn bộ khách trọ ở đây, cần phảitìm công an địa phương hỗ trợ, hiện tại với tình huốngnày thì không quá thích hợp, sẽ rút dây động rừng, Ngô Mi có suy nghĩ khác.”
Tiểu đội điều tra đặc biệt nhằm vào Chân Nguyệt Giáo này là được tạo thành từ Cục an ninh quốc nội, bên trong nội bộ tiểu đội này cũng không có công anđịa phương, bộ chỉ huy còn chọn ở trong một homestay để che giấu tai mắt, nguyênnhân trong đó không cần nhiều lời, Thượng Dương cũng có thể hiểu được.
Anh nghe được tình huống khớp với của mình, thì cảm thấy phấn chấn cũng càng thêm khẩn trương, nghĩ nghĩ,nói: “Long Thiền nhất định có uy danh ở trong mắt tín đồ, cho dù cô ta và Ngu Chânkhông phải loại quan hệ kia thì nhất địnhcũng rất được Ngu Chân tin tưởng, cho nênmới có được loại địa vị này.

Cô ta không cùng bàn với Khổng Dược, có lẽ chúng ta có thể lợi dụng điểm này.”
Kim Húc khen ngợi nói: “Suy nghĩ này hay đấy, trở về anh sẽ thảo luận với Ngô Mi một chút.

Khổng Dược đưa ra ý muốn bao dưỡngem sao?”
Thượng Dương nói: “Nói rồi, em mới vừa nghe gã nhắc tớimối tình đầu Ngu Chân, Long Thiền liền tới rồi.

Bất quá, sau khigã nói chuyện với Long Thiền thì sẽ tìm em nữa.”
“Cũng sắp10 giờ rồi,” Kim Húc chán ghét nói, “Nửa đêmcòn muốn tìm em, không có lòng tốt.”
“Em có năng lực tự bảo vệ mình mà, yên tâm, em cũng muốn một tiếng trống làm tinh thần hăng háithêm, nhân lúc gã đối với em còn một chút cảm giác mới mẻ, thì hỏi ra hết những gì gã biết.” ThượngDương tin tưởng mười phần mà nói.
Điều này ngược lại cũng không phảianh khinh địch, mà là thông qua tiếp xúc một vòng buổi tối này, Khổng Dược hoàntoàn xem anh trở thành tiểu thụ đơn thuần ngốc nghếch còn ngưỡng mộ cái mạnh, ở trước mặtanh đã hư vinh còn tuỳ tiện, đặc biệt thích khoác lác, muốn ra sức thiết lậphình thượng bá đạo tổng tài nhiều tiền mà thâm tình.
“Anh tin em làm được.” Kim Húc nhắc nhở nói, “Nếu vẫn còn tính cảnh giác thì đừng uống mấy thứ Khổng Dược đưa cho em……phòng của Khương Vân Khởi không cócameras, chịu không nổi muốn tắm rửa thì cứ qua phòng của cậu ta.”
Thượng Dương gật gật đầu, cho rằnghắn đã kiểm tra phòng của Khương Vân Khởi rồi, còn nói: “Bạn nối khố của em rất nhanh nhạy, với ai cũng đều có thể đến chơi cùng, chodù đi ở khắp nơi bên này, cũngkhông ai hoài nghi cậu ta.”
Khi nói chuyện, còn có hơn mườimét nữa là liền phải đến cuối cây cầu rồi.
Kim Húc nói: “Một chuyện cuối cùng, Ngu Chân tới, hắn đang trên thuyền ở bến tàu, người của chúng ta vẫn đang theo dõi, hắn không có ý địnhrời thuyền, ít nhất là buổi tối hôm nay sẽ không đến bên này.”
Thượng Dương lắp bắp kinh hãi, lậptức nghĩ đến: “Khổng Dược hẳn là cũng không biết việc này.”

Kim Húc nói: “Chắc vậy,hình như Ngu Chân lặng lẽ tới, có lẽ Hoàng Lợi Quốc và Long Thiền cũngđều không biết, bất quá hắn tới, khẳng định có liên quan đến hoạt động Chân NguyệtGiáo ở nơi này, cấp bậc của hoạt động này có thểcòn cao hơn so với tưởng tượng của chúng ta.”
“Thượng sư” Ngu Chân đích thân tới,cấp bậc so với trong dự đoán lúc trước,quy mô xác thật không giống nhau.
“Em đừng quá khẩntrương, anh cũng chỉ nhắc nhở em một tiếng, lỡ như thật sự phải gặp thì em đỡphải trở tay không kịp,” Kim Húc nhẹ nhàng bâng quơ nói, “Việc đối phó NguChân, đã có người khác lo, không liên quan đến chúng ta,cho nên cứlàm tốt bổn phận thuộc công tác chính mình thôi.

Em tập trung đối phó KhổngDược, nếu mọi việc thuận lợi thì sáng mai em có thể rút rồi.”
Thượng Dương nói: “Đột nhiên rút, sẽ không bịdẫn đến hoài nghi sao?”
Kim Húc sớm đã nghĩ xong, trong lòng có dự ltính nói: “Nếu thuận lợi, sáng maianh sẽ đến tìm em xin lỗi, đến lúc đó sẽ ôm hôn em nồng nhiệt một chút, đôi tình nhân chúng ta làm hòa, sau đó emngoan ngoãn đi theo anh về nhà, như vậy không phải làrất bình thường ư? Khổng Dược nhiều nhất sẽ cảm thấy emlà trà xanh(*), sẽ hoài nghi cái gì? Lại khôngthật sự lừa nhà của gã.” (*)ám chỉ những người cóvẻ ngoài thì thanh mát trong lành, hiền dịu dễ thương, cởi mở, hiểu chuyệnnhưng thực chất bên trong lại vô cùng xấu xa thâm độc, rất giỏi tâm kế, giả tạo,thích đùa giỡn tình cảm người khác.
Thượng Dương cũng nhịn không đượcphun tào nói: “Thật sự luôn đấy, hiện tại emdiễn vai này thật sự là quá trà xanh rồi, rốt cuộc người này là muốn nhà hay là muốn tình yêu, cứ thay đổi qua lại mãi như vậy, nếu thực sự có người như thế, cuốicùng chỉ có thể giỏ tre múc nước mà thành công dã tràng thôi.”
Kim Húc nói: “Con người thật củaem chưa chắc sẽ làm cho Khổng Dược thích, ngược lại là em diễn vai này,càng khiến Khổng Dược vui vẻ, em ngẫm lại đi, bản thân KhổngDược chính là như vậy, cái gì cũng muốn, người như vậy thông thường chỉ biếtdùng tư duy của bản thân đi phán đoánngười khác, biểu hiện hiện tại của em hoàn toàn phù hợp đối với phánđoán nhân tính của gã, gã mới dámmiệt thị em, muốn bao dưỡng em.

Phong cách thật của em, ngược lại sẽkhiến gãbiết khó mà lui.”
Thượng Dương còn không có nghĩ tớinhiều như vậy, bội phục nói: “Anh chỉ nói mấy câu với gã, thì đã sắpxếp thiết lập một hình tượng cho em để có thể tiếp cận được gã, anh thật sự là quá thôngminh.”
“Cho nên em thay đổi qua lại cũng là chuyện bìnhthường.” Kim Húc lại không đứng đắn lên, bắt chước theo câu nói của Khổng Dược,nói, “Tuy rằng anh rất nghèo, nhưng dáp dấp anh soái như vậy, năng lực còn nổi bật hơn người,em chính là ham mê sắc đẹp của anh, ngay cả KhổngDược cũng đều nhìn thấu chút tâm tư này của em, người trẻtuổi, chỉ biết lo hưởng thụ.”
Thượng Dương: “……”
Cầu nối đã đến cuối rồi, hai người haingười bước vào khu vực tòanhà phòng dành cho khách, khi đi vào hànglang, Thượng Dương phải đi vào thang máy ở bên trong, Kim Húc muốn tránh tai mắtcủa người khác nên đi cầu thang.
Kim Húc thu hồi dù, nói: “Không thểđưa em đi vào, bị người khác nhìn thấy sẽ lộ tẩy.”
Thượng Dương hỏi: “Anh trở về sao? Hay là còn có chuyện khác?”
“Có chút việc nhỏ, xong xuôi liềnđi.” Kim Húc nói.
Gió xuân ẩm ướt ấm áp của phương nam cuốn từ bên ngoài vào, vài hạt mưa nhỏ động lại ở trên mặt của Thượng Dương.
Kim Húc duỗi tay đến rồi dùng ngóncái lau đi giọt mưa trên khóe môi của anh, động tác vô cùng ái muội, biểucảm lại rất đứng đắn, giống như đưa con trẻ nhập học, nói: “Vào đithôi, phải chú ý an toàn đấy.”

Thượng Dương nói: “Anh cũng vậy, em……”
Hướng thang máy có tiếng người, Kim Húc nhanh chóng nói: “Đã biết,anh cũng yêu em.

Đi đi.”
Hắn xoay người vào lối đi cầu thang, lặngyên không một tiếng động mà giấu đi hành tung của mình.
Thượng Dương nhấp môi, cũng khônghề dừng lại mà đến đứng chờ thangmáy.
Cửa thang máy mở ra, bên trong mộtvị nhân viênphục vụ cũng đi thang máy lễ phép chào hỏiThượng Dương, thang máy đi lên, giữa chừng có một người phục vụ khác đang đưa đồ ăn đivào.

Hai vị nhân viên phục vụ này đều tương đối soái khí, rất cóthiên phú dựa mặt ăn cơm.
Lúc này Thượng Dươngmới nhớ lại tới, nhân viên phục vụ nam của khách sạn này đều cao tầm 1 mét 8 trởlên, dáng người cùng nhan giá trị tuyệt hảo, có thể tiêu chuẩn tuyển người này là có liên quan đến thẩm mỹ cá nhân của ông chủ Khổng Dượcchăng?
Chính vì điều này mà Kim Húctìm được quần áo nhân viên phục vụ để mặc lên,còn có thể dễ dàng trà trộn vào đây.

Không biết việc nhỏhắn muốn đi làm là việc gì đây?
Mấy phút đồng hồ sau, trong hoaviên dưới lầu, Kim Húc mặc đồng phục nhân viên phục vụ quẹt qua vai một thanh niên cũng mặc đồng phục nhân viên phục vụ, hai bên đều không có dừng lại.
Kim Húc đi hết con đường rợp bóngmát trong hoa viên, khi đến cuối,hắn đã thần không biết quỷ không hay mà thay quần áo nhân viên phục vụ, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi màu đen, mộttay cắm ở túi quần, ngón tay đụng tới USB mới vừa nhận khi nãy,trong đó chứa đựng tin tức của tất cả những người khách đến khách sạnnghỉ dưỡng trong mấy ngày gần đây.
Hắn giống một vị khách bình thườngở nơi này, chậm rì rì bước vào sảnh tiếp tân từ cửa hông, lại đúng lý hợp tìnhmà bước nhanh đi ra khỏi cửa chính của khách sạn,biến mất ở trong bóng đêm.
Thượng Dương biết trong phòng có tồn tại cameramini, cố gắng làm bộ không thèm để ý, tự nhiênmà nấu nước pha trà uống, lại chơi di động một lát,không đến mức có vẻ vừa trở về liền hoảng loạn muốn chạy, giả vờ đủ rồi thì mới gửi tin nhắn cho Khương Vân Khởi, hỏi anh ta đã trở về chưa, sau khi nhậnđược câu trả lời chắc chắn thì nói đi tìm anh ta chơi.
Sau đó đến phòng Khương Vân Khởi, ThượngDương tắm một cái trong WC của anh ta.
Mùa xuân ở phương nam cũng rất nóng, chủ nhiệm Thượng có thói ở sạch quả thật không tắm là không chịu nổi.
Khương Vân Khởi nằm ởtrên giường nói chuyện WeChat với người khác.
Thượng Dương làm xong vệ sinhcá nhân, thay quần áo sạch sẽ ra tới, hỏi:“Buổi tối đi đâu vậy? Có phát hiện gì không?”
Khương Vân Khởi nói: “Quen được mấy người bạn mới, quan sát địa hình, à, tôi đã báo cáo với đội trưởng Ngô rồi.”
Anh ta không đợi Thượng Dương hỏi, liềnvẻ mặt đáng khinh mà hỏi ngược lại: “Sư phụ cậu thế nào? Cậu bị Khổng Dược lợi dụng rồi à? Có phải trong lòng rất khó chịu haykhông? Vừa trở về liền tắm rửa, tôi hiểu mà…… Tới đây, cứ xem tôinhư hốc cây mà kể khổ với tôi đi,tôi thề tôi sẽ không nói cho đội trưởng Kim biết đâu.”
Tâm Thượng Dươngphải đoạn tuyệt với tên bạn nối khố này, mặt không cảm xúc nói: “Tình bạn 30 năm của chúng ta dừng ở đây đi,tạm biệt.

Tôi đi đây.”

Anh cũng không quay đầu lại mà rời đi.
Cửa phòng đóng lại, Khương Vân Khởi mới bất đắcdĩ mà gãi gãi đầu, cầm lấy di động, tiếp tục nói chuyện phiếm với người khác, đây là ‘’Bạn mới’ anh ta mới quentrong quán Pub thương vụ của khách sạn, khi biết được anh ta là đi nhờ “Lệ Cảnh Hào” từ nộithành xuống đây, hơn nữa còn ba hoa chích choè mà thổi phồng được Khổng Dược mờianh ta ở nơi này, “Bạn mới” này liền xem anh ta là “Người mộtnhà” ngay.
Bên này, Thượng Dương còn chưa trởlại phòng của mình, Khổng Dượcgọi điện thoại tới, hỏi: “Đang đi đâu chơi đấy?”
Thượng Dương đoán gã đã kết thúcgặp mặt với Long Thiền, hơn nữa xem qua hình ảnh camera mini theodõi, biết chính mình không ở trong phòng, cho nên mớicó thể hỏi như vậy, là thật sự xem ThượngDương trở thành kẻ ngốc.
“Nhàm chán, tới phòng Tiểu Khương chơi,”Thượng Dương giả ngu nói, “Đang chuẩn bị trở về phòng đi ngủ.”
Khổng Dược tự cảm giác mình tốt đẹp, kiểu tổng tài bóng bẩyyêu bạn lên tiếng: “Mới hơn 10 giờ, không được ngủ, tới chỗ của anhDược chơi đi.”
Tổng tài ở tại tầng cao nhất, đilên thang máy phải quẹt thẻ, còn đặc biệt phái một vị nhân viên soáikhí tới đón Thượng Dương.
Nhân viên phục vụ kháchkhí với Thượng Dương, nhưng khi đứng ở thang máy, đối với mặt kính, ThượngDương lại phát hiện cậu ta đang lén đánh giá chính mình…… Xem ra xu hướng giớitính của Khổng tổng cũng không phải cái gì bí mật.
“Thay quần áo rồi à?” Khổng Dượcvừa thấy Thượng Dương đến, thì liền cười tủmtỉm mà nói, “Thân hình em mặc bộ nào cũng đẹp, ngày thườngthích tập thể hình sao? Dáng người em đẹp ghê.”
Thượng Dương có hơi hối hận khôngnên đi tắm rửa, Khổng Dược rõ ràng nghĩ anh tắm là vì có mục đích khác.
Anh giải thích nói: “Bên này có hơi nóng,vừa rồi em chuẩn bị đi ngủ rồi.”
Khổng Dược đại khái cho rằng anh muốnlập đền thờ(*), vẫn là gương mặt tươi cười kianói: “Nơi này nóng hơn phương bắc rất nhiều, uống chút đá, rượu có đácàng ngon hơn.” (*) Ẩn dụ không chỉ muốn làm điều xấu, mà cònmuốn đạt được danh tiếng tốt.
Thượng Dương tưởng lấy lý do không biết uống rượumà cự tuyệt, Khổng Dược nói: “Độ cồn thấp,cùng anh Dược uống một chút đi.”
Thượng Dương nhớ tới Kim Húc nhắcnhở, hơi lo lắng.
Anh chưa từng được huấn luyện đặc công, cho nên tự nhiên khôngcó khả năng kháng thuốc, nếu Khổng Dược thật sự động taychân trong rượu thì ít nhiều sẽ có chút phiền toáinhỏ.
Cũng may sau khi KhổngDược giúp anh rót rượu, cũng hoàn toàn không bảo anh nhất định phảiuống, anh liền dứt khoát không chạm vào rượu này.
Trong căn phòng sang trọng này cũng chỉ có hai người bọn họ, Khổng Dược cũng không hề giả trang thân sĩ nữa, tầm mắt từ trên mặt ThượngDương đến phía trên ngực bụng nơi không bị cái bàn che tầmmắt mà đánh giá vài vòng, trong miệng nóimấy câu tán dương, khen dáng dấp Thượng Dươngđẹp, rất có mị lực linh tinh, phương hướng dùng từ dần dần mang màu sắc.
Thượng Dương: “……”
Chờ Khổng Dược khen xong rồi, anhmới đậm mùi trà xanh mà lên tiếng: “Cũng không có, anh Dược khoatrương quá rồi…… em chỉ làgiống mối tình đầu của anh, tình nhân trong mắt hóa Tây Thi(*).” (*) trong mắt kẻ si tình, người tình luôn đẹp nhất.
Khổng Dược ngẩn ra, vốn biểu cảm đã lộ ra sắc ý, lại bởi vì Thượng Dương nghênh ngang nhắc đến mình tương tự “Mối tình đầu” mà trở nên mấttự nhiên đi.
Thượng Dương giả vờ là tiểu thụ ngây thơ,hỏi nói: “Anh Dược, sao hai người lại chia taythế? Anh soái như vậy, còn có bản lĩnh nữa.”
Khổng Dược bưng ly uống rượu,buông mắt xuống.
Thượng Dương cảm giác chính mìnhgiống như MC phỏng vấn, không có năng lực phân biệt tốt xấu mà hỏi tiếp: “Anh còn yêu cậu ta sao?”
Khổng Dược giương mắt, nhìn mặt Thượng Dươngmột lát, nói: “Không biết.”.
 
Kim Gia Hiên Đi Nơi Nào
Chương 85: Xem Anh Xử Em Thế Nào!!


Người tên Khổng Dược này cũng có chút thú vị, một câu nói của Kim Húc hình dung về gã thật sự rất chuẩn xác, đây là một người có lòng tham không đáy, cái gì cũng đều muốn, đã muốn lấy tiền tài và địa vị dụ dỗ Thượng Dương rời khỏi “anh bảo an” để nhào vào vòng tay của gã, đồng thời còn muốn nói chuyện tình cảm, muốn Thượng Dương thật lòng thật dạ đối với gã nữa.
Gã mở miệng nói đến chuyện cũ về “Mối tình đầu” và bản thân, trực giác của Thượng Dương liền cảm thấy gã tuyệt đối không phải lần đầu tiên nói chuyện này với người khác, mọi chuyện đều là nửa thật nửa giả..
Ngô Mi từng nói, Khổng Dược từng bao dưỡng tiểu thịt tươi, ra tay hào phóng, hơn nữa trong lúc bao dưỡng, gã cũng không ra bên ngoài làm bậy, sau khi chia tay còn bồi thường rất hậu hĩnh, “tình yêu” thuộc về gần giống như quan hệ bao dưỡng.
Đoạn “chuyện xưa” của gã và “mối tình đầu” này đại khái cũng đã từng kể với nhóm tiểu thịt tươi được bao dưỡng kia.
Mười mấy năm trước, gã kinh doanh một công ty du lịch nhỏ.
Gã có một người cô bà con xa, không có chồng, con trai vừa mới lên cao trung, trong nhà rất khó khăn.

Người cô này nhờ cha mẹ Khổng Dược hỏi thăm, có thể để em họ đến làm công trong thời gian nghỉ đông và nghỉ hè hay không, để có tiền trợ cấp cho gia đình.
Khổng Dược vừa mới bắt đầu còn không vui, nhóc con choai choai có thể làm được cái gì, trong ấn tượng của gã em họ là đứa nhỏ rất ưa xấu hổ, tới cũng chỉ là ngồi đó rồi lĩnh tiền công, nói là tới làm việc, nói trắng ra còn không phải là bảo người anh họ như gã giúp đỡ người nghèo.

Cuối cùng vẫn là không muốn mất mặt nên đã đồng ý để em họ đến làm nhân viên tiêu thụ thử xem.
Em họ đến trong kỳ nghỉ đông, lúc ấy Khổng Dược có việc đi nơi khác, dặn dò người khác tiếp đãi cũng như sắp xếp cho em họ, không quá để ý ở trong lòng.
Qua mấy ngày gã vừa trở về thì liền nghe cấp dưới tấm tắc khen ngợi em họ, nói rất có thể chịu khổ, làm việc còn nghiêm túc, đầu óc thông minh, học được cũng rất nhanh, còn rất biết tận dụng ưu thế của mình, những mặt hàng tiêu thụ không nổi lắm, em họ cũng có thể đẩy mạnh tiêu thụ đi ra ngoài.
Khổng Dược kỳ quái hỏi là ưu thế gì.

Cấp dưới bảo tự gã đi xem thử đi.
Em họ đang in thứ gì đó ở bên trong, đưa lưng về phía cửa, chính là đang vận hành máy in second-hand mà Khổng Dược đã tiết kiệm tiền để mua, chiếc máy đó có chút vấn đề, sau khi đánh ra trên giấy luôn có in dấu mực nửa hình tròn.
A Chân? —— Khổng Dược dựa vào ký ức, kêu tên cậu trai kia.
Cậu trai quay đầu lại.

Khổng Dược sửng sốt.
Chỗ xuất giấy của máy in đang xuất một tờ giấy A4 ra ngoài, xẹt xẹt …… Mỗi một tờ đều giống như phủ lên một con dấu không nên có.
Ngày đó Khổng Dược cũng bị một tiếng xẹt xẹt, đóng dấu.
Sau lại, gã và A Chân liền yêu nhau.

Tuy rằng công ty du lịch của gã nhỏ nhưng vẫn tính là ổn định, thành tích của A Chân cũng không tồi.

Bọn họ mặc sức tưởng tượng về tương lai, chờ A Chân thi đậu đại học xong, Khổng Dược kiếm càng nhiều tiền, bọn họ liền chuyển nhà đến tỉnh lị để sinh sống, cách xa những người ở quê nhà này một chút, đỡ phải bị người ta nói ra nói vào.
Những ngày ấy, thanh niên Khổng Dược và thiếu niên A Chân, hoa tiền nguyệt hạ(*), thề non hẹn biển, cho rằng có thể yêu nhau đến cuối cùng.

(*)trước hoa dưới trăng, chỉ những nơi nam nữ tỏ tình, nói chuyện tình yêu.

Xuất xứ từ thơ của Bạch cư Dị.
Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, quan hệ của hai người bị mẹ của A Chân, cũng chính là cô của Khổng Dược phát hiện.
Một ngày, người cô tới công ty du lịch tìm Khổng Dược, Khổng Dược quỳ xuống trước mặt bà ấy nói bọn họ đều là thật lòng.
Người cô không khóc không ầm ĩ mà chỉ lấy từ trong túi ra một chai thuốc trừ sâu, sau đó đổ vào miệng của mình ngay ở trước mặt của Khổng Dược.
Thượng Dương: “……”
Khổng Dược còn cười một cái với anh, nói: “Người không có việc gì, đưa bệnh viện kịp thời.”
Thượng Dương nói: “Sau đó thì sao?”
“Anh và A Chân liền chia tay.” Khổng Dược nói, “Cậu ấy lo học hành, chuẩn bị thi đại học.

Anh liền an tâm làm ăn của anh, không bao lâu thì gặp được vợ của anh, anh cũng đến tuổi phải lập gia đình rồi nên cũng thuận theo tự nhiên mà kết hôn.”
Thượng Dương nhịn không được nói: “Nếu anh và A Chân không chia tay, anh cũng sẽ tìm phụ nữ kết hôn, lập gia đình sao?”
Anh có ý châm chọc, Khổng Dược từng nói qua rất nhiều lần, còn khuyên anh cũng đi lừa hôn.
Khổng Dược nói: “Cái này rất khó nói…… Nếu anh không chia tay với A Chân, mà anh kết hôn sinh con thì có thể uống thuốc trừ sâu không phải mẹ của A Chân nữa, có lẽ chính là A Chân đấy.

Khi đó cậu ấy còn nhỏ tuổi, trong óc đã có máu liều, còn rất cố chấp.”
Thượng Dương hỏi gã tiếp: “Hiện tại cậu ta cũng đã trưởng thành, cũng kết hôn? Sinh con nhỏ rồi sao?”
Khổng Dược lại uống rượu, uống xong mới nói: “Không rõ ràng lắm, sau khi chia tay thì ai sống cuộc sống của người nấy.”

Gã lái câu chuyện sang trên người Thượng Dương: “Sau này em và người yêu của em cũng sẽ như vậy, hiện tại đôi bên khó chịu thì cũng chỉ khó chịu mấy ngày, nếu qua đi thì tốt rồi, em phải nhìn về tương lai một chút.

Chuyện anh Dược nói với em, không suy xét một chút sao?”
Thượng Dương đành phải cố làm ra vẻ mà nói: “Anh Dược, em không thiếu nhà ở, điều kiện ở trong nhà còn được, anh nói cái này với em giống như là anh muốn bao dưỡng em, em không thích như vậy.

Thật ra, có phải anh xem em là thế thân của A Chân hay không?”
Khổng Dược nói: “Sao em lại nghĩ như vậy? Anh thừa nhận là bởi vì dáng dấp em giống cậu ấy nên anh mới chú ý đến em, em có sức hấp dẫn của em, cậu ấy cũng sẽ không ngoan ngoãn ngồi im lặng một chỗ để nghe anh nói chuyện giống như em vậy.

Anh Dược thích khuôn mặt của em, cũng thích tính cách của em, em đáng yêu hơn cậu ấy nhiều.”
Gã duỗi tay đến rồi đặt lên trên mu bàn tay của Thượng Dương, ngón tay nhẹ nhàng vuốt v3, cười nói: “Là đứa trẻ nhà lành, bàn tay này, là chưa từng làm qua việc gì.”
Thượng Dương cố nén không rút tay về, làm bộ ngượng ngùng mà trốn tránh ánh mắt Khổng Dược muốn tán tỉnh anh, giọng điệu muốn chào đón lại vô cùng đấu tranh nói: “Anh Dược, thật ra em nghe anh nói về câu chuyện của anh với A Chân, rất cảm động, em nghe ra được anh thật lòng yêu cậu ta, nếu cậu ta bỗng nhiên trở về tìm anh, nhất định anh vẫn muốn trở lại với cậu ta thôi.”
Khổng Dược không chút nghĩ ngợi liền nói: “Không đâu.”
Là cảm thấy Ngu Chân sẽ không tới tìm gã? Hay là nói gã không muốn trở lại với Ngu Chân?
Thượng Dương nội tâm cười lạnh mà nghĩ, anh Dược anh nên lo mà cẩn thận đi, hiện tại Ngu Chân đã ở trên du thuyền bến tàu rồi đấy.
Khổng Dược cầm cổ tay của Thượng Dương, thật đúng là có tinh thần, hô hấp và trong giọng nói đều có loại ý tứ này, nói: “Tiểu Thượng, em chỉ trải qua với một mình người yêu của em thôi sao?”
Thượng Dương: “……”
Khổng Dược hiểu thành anh thẹn thùng, xin lỗi trả lời, nói: “Vậy em chưa từng so sánh, chưa chắc nếu thiếu cậu ta thì em sẽ không sống được.”
Thượng Dương thầm nghĩ, cút đi, chính là sống không được đấy.
Khổng Dược nói: “Thử cùng anh Dược xem, em sẽ hiểu thôi.”
Trong đầu Thượng Dương xoay quanh lời Kim Húc nói với anh, nên đập cứ đập, đánh chết cứ tính cho anh.
Anh xác thật nhịn không nổi nữa rồi.
Nhưng là…… Nên hỏi còn chưa hỏi xong a!
“Hôm nay không được,” Anh cố gắng nhịn xuống, quyết định cuối cùng thử lại một phen, lên giọng mà nói, “Em còn chưa chia tay với anh ta, như vậy không thích hợp.”

Khổng Dược nói: “Không phải hai người cãi nhau lúc chạng vạng sao? Còn động thủ, em còn muốn quay lại với cậu ta?”
Thượng Dương giả ngu nói: “Sao anh biết?”
Khổng Dược nhận định anh là ngốc bạch ngọt, tùy ý lừa gạt nói: “Nghe người phục vụ nói, nghe thấy hai người cãi nhau, còn thấy em khóc lóc đuổi theo cậu ta, đều đã như vậy rồi, em không cần cho cậu ta cơ hội nữa đâu.”
Thượng Dương bỗng nhiên rút tay trở về, lời lẽ chính đáng nói: “Em muốn chính thức chia tay với anh ta, nếu không chuyện này tính là cái gì chứ? Vốn là anh ta không đúng, hiện tại còn không phải là em đang ngoại tình sao? Em không qua được ải trong lòng này đâu.”
Trong mắt Khổng Dược hiện lên một tia trào phúng, rất nhanh nói: “Điều này cũng đúng.”
Thượng Dương diễn vài đấu tranh cùng do dự, mới nói: “Cứ để em chia tay êm xuôi với anh ta trước, suy cho cùng cũng yêu nhau mấy năm, chờ em trở lại độc thân, mới có thể cùng anh…… như vậy.”
Khổng Dược vui mừng ra mặt nói: “Vậy là em chịu ở bên anh Dược sao?”
Thượng Dương “Thẹn thùng” lên, “vâng” một tiếng.
Anh phát hiện, mỗi lần anh làm bộ làm tịch mà giả vờ thẹn thùng hoặc là giả vờ sùng bái, Khổng Dược liền rất thích.

Có lẽ hai loại thần thái này, là thiếu niên Ngu Chân thường có.
Khổng Dược quả nhiên yêu thích thần thái trên mặt này của anh, nói: “Ngày mai em liền đi chia tay tên ngốc to con kia đi, anh phái người cùng đi với em, đừng để cậu ta bắt nạt em.”
Thượng Dương nói: “Vâng.”
Khổng Dược nói: “Thất tình không đáng sợ, vừa lúc mấy ngày ở bên này cứ chơi cho đã, anh Dược cùng em giải sầu.”
Thượng Dương nhân cơ hội nói: “Công ty anh lớn như vậy, quy mô khách sạn này cũng rất lớn, khẳng định còn chuyện khác phải làm, anh không cần đặc biệt đi cùng em đâu.”
Khổng Dược thật sự là không hề phòng bị với anh, nói thẳng nói: “Không có chuyện gì lớn, buổi tối ngày mai có một cái hoạt động hội viên, anh chỉ đến tham dự một chút thôi.”
Chính là ngày mai! Thượng Dương phấn chấn lên.
“Tổ chức ở khách sạn Độ Giả sao?” Anh dường như rất muốn đi chơi, hỏi, “Giống với hoạt động trên du thuyền sao?”
Khổng Dược lại không muốn nói nhiều về cái này, có lệ nói: “Không phải, không có vui như vậy, một nhóm hội viên phú hào đến thảo luận hạng mục đầu tư.”
Thượng Dương cũng không muốn trà trộn vào , chỉ là muốn xác định địa điểm ở nơi nào, nghe gã nói như vậy, sợ hỏi lại sẽ khiến cho gã nghi ngờ, cho nên không hỏi nữa.
Khổng Dược nói: “Nếu em không muốn ở một mình thì anh có thể không đi, cùng em đi chơi a.”
Thượng Dương nói: “Không cần, anh cứ bận xong rồi lại nói.”
Khổng Dược khen anh một câu “hiểu chuyện”, lại bắt đầu làn điệu đồi trụy, dùng từ hết sức tục tiểu hạ lưu.
Thượng Dương quả thực như muốn nôn cả cơm tối ra ngoài, trong lòng bão táp thô t.ục, còn phải làm bộ “mặt đỏ tim đập” nữa chứ.
Lúc rời khỏi phòng của Khổng Dược, anh mới uống rượu ở trong ly, bản thân Khổng Dược đã uống lên không ít, nên là rượu này không có vấn đề gì cả.
Đồng thời cũng là vì chuẩn bị tiết mục sau khi về phòng.
Một hồi về đến phòng của anh, anh liền làm bộ không thắng được rượu, khóa trái cửa phòng, “say” đến lên giường đã ngủ, trực tiếp bớt đi phân đoạn cởi qu4n áo thay đồ ngủ ở trước camera mini.
Sau 12 giờ đêm.

Thượng Dương giấu mình và di động ở trong chăn, rồi gửi tin nhắn cho Kim Húc, nói tóm tắt tình huống bên này, anh bình an thoát thân, không có gặp được phiền toái, cũng tỏ vẻ có thể nắm chắc xác định 90%, buổi tối ngày mai chính là thời gian diễn ra hội nghị, bất quá anh không hỏi ra được địa điểm.
Nhưng anh có một cái phỏng đoán của mình, nói Kim Húc: Em cảm thấy địa điểm có thể chính là câu lạc bộ hôm nay em đi qua.
Kim Húc nói: Chính là Ngô Mi cũng nhận được tin tức là ngày mai tòa nhà ở phía tây đóng cửa, nói với bên ngoài là sửa chữa thang máy, mấy người tụi anh thảo luận, đều cho rằng có thể hội nghị sẽ được tổ chức ở phòng tiệc trên tầng cao nhất của tòa phía tây này.
Thượng Dương cũng xem qua sơ đồ thiết kế khách sạn Độ Giả, phòng tiệc trên tầng cao nhất mà Kim Húc nói chính là phòng tiệc đặc sắc nhất của khách sạn Độ Giả.
Các tòa nhà trong khu phong cảnh nhìn chung tương đối thấp, khi ở đại sảnh gần như có thể nhìn bao quát toàn bộ khu vực, cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn, tứ phía đều là vách kính một chiều, dù có tổ chức hoạt động gì ở bên trong, bên ngoài cũng không nhìn thấy được.
Anh cũng có chút dao động, hình như phòng tiệc là rất thích hợp.

Nghĩ nghĩ, anh vẫn nói ý nghĩ của mình cho Kim Húc nghe.
Từ buổi chiều ngày hôm nay, Khổng Dược vẫn luôn ở trong câu lạc bộ, nếu không phải vì bố trí, thời gian Khổng Dược ở câu lạc bộ cũng không khỏi quá lâu rồi, hơn nữa sau khi Long Thiền đến, trước tiên cũng là đến câu lạc bộ, quan hệ của cô ta và Khổng Dược cực kỳ chẳng ra gì, gặp mặt ngay đến lời khách sáo cũng chưa nói một câu.
Thượng Dương: Lúc ấy em không có nghĩ nhiều, vừa rồi mới nghĩ đến, cô ta đến câu lạc bộ, có thể không phải vì đến gặp Khổng Dược, mà là đến xem địa điểm một chút.
Qua hơn một phút, Kim Húc mới trả lời anh: Em đi ngủ trước đi, ngày mai anh đến tìm em làm hòa, đến lúc đó lại nói
Bọn họ đã thương lượng xong, sáng mai Kim Húc đến khách sạn, hai người liền cảnh diễn đôi tình nhân nhỏ làm hòa, đến lúc đó Thượng Dương liền nay Tần mai Sở mà bỏ của chạy lấy người theo ‘’anh bảo an’’ có tính năng tuổi trẻ đẹp trai này, vậy là vở kịch kết thúc.
Homestay.
Kim Húc buông di động, nói: “Tôi cảm thấy Thượng Dương hoài nghi cũng có chút đạo lý, nếu không gọi người đến câu lạc bộ nhìn một cái, hoặc là tôi lại trà trộn vào thêm một lần nữa.”
Ngô Mi nói: “Cậu không cần đi, việc này tôi có sắp xếp.”
Sau khi Kim Húc nhận được tin tức xác định “Thời gian chính là ngày mai” của Thượng Dương, thì một đám người đều ngồi lại, thảo luận công tác ngày mai.
“Sáng mai tôi đến đón Thượng Dương.” Kim Húc lại hỏi Ngô Mi, “Tiểu Khương làm sao bây giờ?”
Ngô Mi vừa đối diện với hắn, biết không thể giấu diếm được thân phận của Khương Vân Khởi với hắn nữa rồi.
Lúc này di động Kim Húc lại run lên, hắn cầm lấy vừa thấy.
Thượng Dương: Ngày mai không thể làm hòa đâu, em đi tìm anh nói chia tay, em đồng ý để Khổng Dược bao dưỡng em rồi.
Kim Húc: “……”
Ngô Mi nói: “Sao thế?”
Kim Húc hơi suy nghĩ một chút thì hiểu rõ, Thượng Dương không muốn từ bỏ cơ hội giành được tín nhiệm của Khổng Dược, còn muốn lấy thêm một chút thông tin về Ái Lữ Hối hoặc là tư liệu Chân Nguyệt Giáo.
“Cậu ta không muốn rút, đúng không?” Ngô Mi phản ứng cũng rất nhanh, từ biểu hiện của Kim Húc đã phán đoán ra, đối với chị mà nói, Thượng Dương tiếp tục thì đương nhiên không phải chuyện xấu, nhưng việc này không thể miễn cưỡng, cho nên có ý tốt nói, “Để tôi nói chuyện với cậu ta? Tôi là tổ trưởng, tôi ra lệnh để cậu ta rút ra khỏi đó.”
Kim Húc có hơi tức giận, gõ một hàng mắng chửi người ở trong khung thoại trên di động, sắp gửi đi thì xóa hết, cuối cùng nói với Ngô Mi: “Trong đêm nay giúp tôi sắp xếp một căn phòng thuê, phù hợp với trình độ của tài xế app xe, ngày mai cần dùng đến.”
Hắn gửi cho Thượng Dương một câu: Được rồi, ngày mai gặp mặt, xem anh xử em thế nào..
 
Kim Gia Hiên Đi Nơi Nào
Chương 86: Tình Tiết Lôi Cuốn Vào Cảnh Ngoạn Mục Quá Trình Khúc Chiết Sinh Động!!


Cả một đêm, Thượng Dương cũng không ngủ yên giấc, nửa đêm cứ nằm mơ lung tung rối loạn.
Nghiêm hình tra tấn Khổng Dược, hỏi ra hang ổ của Chân Nguyên Giáo, cứ đi thẳng đến bắt giữ Ngu Chân ngay tại chỗ……
Kim Húc lập công, một tay cầm huân chương, một tay cầm giấy chứng nhận rồi được anh dẫn đến trước mặt ba của mình khoe khoang, khiến cho cơn giận của ông lão vọt lên cao tận mười thước……
Sau khi anh ngủ, cũng không quên trong phòng có camera mini, vô thức lấy tay che kín mít người, buổi sáng chui từ trong chăn ra thì đầy đầu và cổ cả người đều là mồ hôi, anh liền cầm thẻ phòng đi đến phòng của Khương Vân Khởi.
Vốn dĩ cho rằng vừa đến 7 giờ, Khương Vân Khởi hẳn là còn đang ngủ nướng, không ngờ người này đã rời khỏi giường từ sớm, sắp xếp xong xuôi, đang muốn ra cửa, nếu Thượng Dương đến chậm một bước, đến phòng tắm và toilet cũng không cọ được.
“Sớm như vậy đi chỗ nào a?” Thượng Dương hỏi.
“Đi ăn sáng, tối hôm qua không ăn no, đói tỉnh.” Khương Vân Khởi ngáp, duỗi người, một dáng vẻ giả vờ duy trì hình tượng đang thiết lập, mới nói, “Cậu lại tới tắm ké à? ”
Thượng Dương nheo đôi mắt lại nhìn anh ta.
Khương Vân Khởi nói: “Làm sao vậy? Tôi rửa mặt không sạch sao?”
Anh ta làm bộ làm tịch dụi mắt.
Thượng Dương hoài nghi nói: “Tuy rằng không có chứng cứ…… Chính là tôi nhìn cậu thật sự có hơi kỳ quái đấy.”
Khương Vân Khởi nói: “Tôi thấy cậu nằm vùng riết ra luôn bệnh nghề nghiệp rồi.

Cậu từ từ tắm đi, tôi đói muốn chết, đi kiếm gì lót dạ trước đây.”
Anh ta nghênh ngang mà đi rồi.
Vừa ra khỏi cửa rời khỏi tầm mắt của Thượng Dương thì liền biểu cảm thu lại ngay, thầm nói không ổn, sắp rớt ngựa rồi, bạn nối khố tham dự một chuyến hành động này, thật sự trưởng thành ra rất nhanh đấy!
Thượng Dương tạm thời vẫn chưa đoán ra Khương Vân Khởi lại có một thân phận khác.
Chẳng qua do anh giao thiệp một phen với Khổng Dược, đồng thời cũng dùng ra thủ đoạn cả người để lừa gạt người ta, vô hình trung còn đề cao tính cảnh giác, vô cùng nhạy cảm đối với biểu cảm sâu xa và lén lút kia của Khương Vân Khởi, không giống như lúc trước vậy, kiên định mà tin tưởng Khương Vân Khởi chính là người sống tạm bợ thích ăn chơi ở trong trí nhớ của bản thân mình.
Tầng hai khách sạn, tại nhà hàng buffet cực lớn, bữa sáng mới vừa mở không lâu, cho nên cũng không có quá nhiều người.

Sau khi Khương Vân Khởi tiến vào, anh ta đi vòng quanh bàn đặt thức ăn, giống như một người khách kén chọn, tham quan một vòng tất cả các món ăn, sau đó mới cầm dĩa rồi tùy ý chọn món ăn, lại pha một tách cà phê đầy, một tay cầm dĩa thức ăn một tay cầm tách cà phê, mắt nhìn thẳng đi đến hướng bàn ăn.
Khi đi ngang qua bàn của một cô gái đang dùng bữa, tay Khương Vân Khởi run lên, tách cà phê đầy tràn ra ngoài, khi anh ta kêu lên, cô gái kia liền né tránh theo bản năng.
May mà cà phê không đổ vào trên người cô gái, chỉ bắn tung tóe một chút trên sô pha.
Nhân viên phục vụ nghe tiếng, vội vàng lại đây hỗ trợ xử lý.
Khương Vân Khởi cũng ngượng ngùng mà nhẹ giọng xin lỗi cô gái, tuy dáng dấp anh ta không anh tuấn xuất sắc bằng Kim Húc, nhưng muốn gây chú ý cho người ta thì vẫn không tồi, là một soái ca ở mức độ vừa vặn được ưa thích, còn có một đôi mắt cười ôn nhu trời sinh, rất dễ gây thiện cảm với người khác phái, ít nhất là không chống cự khi tiếp xúc với anh ta.
Sau một vài thao tác, anh ta thuận lợi ngồi cùng bàn ăn sáng với cô gái xinh đẹp này, còn nói chuyện vui vẻ.

Thượng Dương thường xuyên ngại anh ta là một cái sọt nói nhảm, lảm nhảm đến phiền muốn chết, điểm này lại làm vui lòng các cô gái, đa số thời điểm đều tăng thêm điểm cộng.
“Tôi tên Khương Vân Khởi, từ Bắc Kinh đến đây công tác.” Hai người trò chuyện với nhau rất vui, anh ta mới tự giới thiệu, cũng hỏi, “Cô thì sao, nên xưng hô thế nào nhỉ?”
Bọn họ ngồi ở bàn ăn bên cửa sổ, dưới tia nắng ban mai chiếu vào, làn da màu tiểu mạch của mỹ nữ trông có vẻ khỏe mạnh mà gợi cảm hơn ở dưới ánh mặt trời, biểu tình cô ta lại tràn ngập sức sống thanh xuân thiếu nữ, thoạt nhìn thì đây là một cô gái trẻ tuổi mỹ lệ hoạt bát, phải cẩn thận tỉ mỉ mới có thể nhìn ra được một chút dã tâm đầy rẫy ẩn sâu trong đôi mắt của cô ta.
Cô ta cười trả lời nói: “Long Thiền, Thiền trong thiên lý cộng thuyền quyên.”
Qua 9 giờ sáng.
Khổng Dược phái xe và người đưa Thượng Dương đến chia tay với “anh bảo an”.
Người đến là một thanh niên tứ chi phát triển, dáng vẻ vừa làm tài xế còn kiêm luôn côn đồ.
Thượng Dương nói địa chỉ mà lúc sáng Kim Húc nhắn cho anh với người này.
Bởi vì không xác định Khổng Dược có phải còn bảo tài xế này theo dõi hành vi của anh có khác thường hay không, cho nên trên đường đi anh còn diễn một dáng vẻ xoắn xuýt trước khi chia tay, trong chốc lát nhấp miệng trong chốc lát lại dậm chân…… Có thể nói là khí 0 xông thẳng vào mũi.
Khi đến dưới lầu một tòa chung cư trong một tiểu khu cũ của Kim Húc “thuê”, Thượng Dương bảo tài xế ở dưới lầu chờ anh.
Tài xế nói: “Khổng tổng bảo tôi đi theo anh.”
Thượng Dương nói: “Khổng tổng chưa nói tôi tới đây đến nói chia tay sao? Cậu thấy ai đi chia tay còn dẫn theo người xem không?”

Tài xế nói: “Nhưng tự anh đi lên lỡ đâu bị đánh thì sao? Khổng tổng nói, nếu là có người động thủ thì bảo tôi đừng khách khí.”
“Nếu anh ta dám đánh tôi, tôi sẽ gọi cậu.” Thượng Dương xuống xe, còn hít sâu một hơi, giống như hy sinh mà đi lên lầu.
Tài xế ngẩng đầu, đếm đếm tầng lầu, xác định là cửa sổ kia.
Mười phút sau, cửa sổ lầu 5 kia đã bị kéo màn lại.
Tài xế: “……”
Ngay sau đó gã lộ ra nụ cười đáng khinh.
Trong gian phòng ở lầu 5 kia.
Mặc dù Khổng Dược thoạt nhìn không có đầu óc gì, không giống như là sẽ sắp xếp người theo dõi ở đối diện nhà.
Nhưng Kim Húc vẫn là giữ lại chút cẩn thận, kéo bức màn lên, cũng nói với Thượng Dương: “Người cùng đến với em, đại khái cho rằng hai chúng ta đang làm một pháo trước khi chia tay đấy.’’
Thượng Dương: “……”
Anh cúi đầu xem một phần danh sách cùng tư liệu mà Kim Húc mới vừa giao cho anh, phía trên đều là khách đang ở trong khách sạn Độ Giả trong thời điểm này.
Sau khi sàng lọc trực tuyến đêm qua, tổ điều tra đã lọc ra những người này từ trong danh sách khách ở trọ trong hai ngày qua, bọn họ có thể có liên quan đến Chân Nguyệt Giáo, hẳn là tới tham gia đến tham gia hội nghị phi pháp tối nay.
Trong tư liệu này có họ tên và thông tin thân phận của những người khách trọ này, Ngô Mi xin cấp trên điều đến hồ sơ chi tiết hơn trong suốt một đêm, theo thứ tự nhóm người làm việc ở đơn vị nào, tên công ty kinh doanh là gì, gần như đều là những nhân vật nổi tiếng trong xã hội.

Đồng thời Ngô Mi còn điều đến những bức ảnh gần đây của mấy người này.
Trí nhớ và sức quan sát của Thượng Dương cũng đều không tệ lắm, anh đọc nhanh như gió mà xem xong, ghi nhớ ở trong lòng, cũng còn nhận ra vài người trong đó, chính là mấy khuôn mặt đã vội vàng gặp trong câu lạc bộ tối hôm qua.
“Khi gặp lại những người này, em sẽ lưu ý bọn họ.” Thượng Dương nói, “Người của đội trưởng Ngô đã đến câu lạc bộ để tìm hiểu tình hình chưa? Nơi đó có mở phòng tiệc hay phòng họp mà không mở cửa cho bên ngoài hay không?”
Kim Húc nói: “Đội trưởng Ngô đã phái người xem qua, không có phát hiện, tòa nhà câu lạc bộ kia đều rất bình thường, hôm nay cũng vẫn đang đón khách theo như thường lệ.”
Suy đoán của Thượng Dương bị loại trừ, anh cũng không nhụt chí, chỉ gật gật đầu, nói: “Vậy hẳn là sảnh tiệc trên tầng cao nhất tòa nhà phía tây rồi, buổi sáng em gặp nhân viên phục vụ phòng, làm bộ nói chuyện phiếm thuận miệng hỏi vài câu, nhân viên phục vụ nói trong nội bộ khách sạn có thông báo, thang máy bên tòa nhà phía tây đang tu sửa, nói thi công có nguy hiểm, phải cần cả ngày hôm nay, cho nên tất cả nhân viên đều không được đến tòa nhà phía tây đó.”

Kim Húc nói: “Người của đội trưởng Ngô cũng nói như vậy, hôm nay bọn họ sẽ theo dõi tòa nhà phía tây, nếu những người trong danh sách này tập họp ở đó thì sẽ có người cho chúng ta biết ngay.”
Thượng Dương nói: “Ngu Chân ở bến tàu thì sao?”
Kim Húc nói: “Vẫn đang theo dõi, hắn không có động tĩnh gì, cũng chưa từ rời khỏi phòng dành cho khách trên du thuyền.

Theo quy định quản lý tàu du lịch, chiều nay Lệ Cảnh Hào phải trở về địa điểm xuất phát trong nội thành, khi đó có trễ thế nào Ngu Chân cũng sẽ rời thuyền, trừ khi hắn hoàn toàn không định đến tham dự hội nghị lần này, anh cảm thấy điều này là không có khả năng.”
Thượng Dương đồng ý nói: “Em cũng cảm thấy không có khả năng, hắn xuất quỷ nhập thần, đột nhiên tới nơi này, không có khả năng chỉ là vì ngồi thuyền chơi.

Em thậm chí cảm thấy, lần tụ hội tà giáo này không chừng là làm một việc gì đó rất lớn, Thượng Sư và Thánh Nữ đều tới…… anh Dược thật sự không thông minh lắm, nếu không dựa vào lão bà, với đầu óc của gã, muốn làm giàu cũng rất khó, lần này gã đã ra tiền còn lên sân khấu, kết quả hai đám người đều không dẫn theo gã chơi, vậy mà gã còn ngây ngô mà muốn cua em nữa.”
Kim Húc: “……”
Thượng Dương nói thì buồn cười lên, nói: “Chờ gã biết phí nửa ngày, lời ngon tiếng ngọt hứa hẹn tặng nhà tặng xe, hóa ra lại là bao dưỡng một anh công an, em thật sự gấp không chờ nổi mà muốn nhìn thấy biểu tình lúc đó của gã quá.”
“Còn cười?” Mặt Kim Húc không cảm xúc nói, nói, “Chủ nhiệm Thượng, em có biết em tự tiện đưa ra quyết định, rất có thể sẽ tạo thành thiệt hại đối với hành động hay không, loại thói quen làm ẩu làm càng không nghe chỉ huy này, anh hy vọng chỉ có một lần này thôi đấy.”
Thượng Dương nghiêm mặt nói: “Em hiểu, sẽ không có lần sau đâu, lần này là tình huống đặc thù, chúng ta ai cũng chưa nghĩ đến Khổng Dược sẽ phòng bị sơ sài với em như vậy, đúng không nào? Cơ hội tốt như vậy, bỏ lỡ quá đáng tiếc.”
Tối hôm qua khi anh nhận được tin nhắn của Kim Húc là biết hắn thật sự rất tức giận, anh cũng không phải không nghĩ đến, từ lúc bắt đầu khi anh tiếp cận Khổng Dược, Kim Húc đã kiềm nén bất mãn, chỉ là vì công tác, cũng không muốn khiến anh cảm thấy bị xem thường, cho nên mới không kiên quyết phản đối, mà là lựa chọn phối hợp với anh, hiệp trợ anh.
‘’Em sẽ bảo vệ tốt chính mình mà,” Thượng Dương nói, “Em tin, anh và đội trưởng Ngô cũng nhất định sẽ không để em rơi vào trong nguy hiểm đâu.”
Kim Húc trào phúng nói: “Đội trưởng Ngô là ai? Hiện tại em nhắc đến chị ấy làm cái gì? Có thể dỗ lão công em một chút hay không?”
Thượng Dương: “……”
Sau khi nói xong chính sự rồi, đây là thời gian riêng tư cho tình yêu.
Thượng Dương nghiêm trang nói đạo lý: “Đội trưởng Ngô nhất định rất vừa lòng với quyết định của em, những đồng nghiệp nằm vùng mà chị ấy sắp xếp bên trong đó cũng nhất định không thể tiếp cận với nhân vật trung tâm giống như em.

Em không có phá hư hành động, đội trưởng Kim, anh ở đó mà bớt vu oan giá họa đi.”
Kim Húc trách mắng: “Sao em còn dám chống đối đội trưởng? Tội thêm một bậc.”
“Vậy thì thế nào?” Thượng Dương kiêu ngạo nói, “Đừng chỉ nói chuyện, còn chưa tới hôn em ư?”

Kim Húc ấn anh lên sô pha, anh lại hơi vươn người lên, chủ động đón nhận môi của Kim Húc.
Hai người tiến quân thần tốc vào nụ hôn nóng bỏng, phản ứng củaThượng Dương cực kỳ kịch liệt, da thịt và hơi thở đều trở nên nóng bỏng nóng rực.
Kim Húc nói chút đánh giá và biểu hiện lúc này ở bên tai anh, đã thô t.ục mà còn hạ lưu.
Nói đến anh vừa xấu hổ lại nhịn không được rất thích, biểu hiện ra ngoài chính là xao động đến lợi hại.
Kim Húc còn nóng hơn anh gấp trăm lần, nắm chặt một bàn tay của anh rồi đan mười ngón tay vào nhau, dùng một cái tay khác của mình mà lột quần áo của anh.
“Đừng,” Thượng Dương không có sức thuyết phục mà cự tuyệt nói, “Em đến chia tay với anh, anh như vậy…… em trở về như vậy, sẽ bị nghi ngờ đấy.”
Kim Húc nói: “Nghi ngờ cái gì? Em là bé thụ trà xanh háo sắc lòng tham không đáy, chia tay với anh công đẹp trai như anh, đương nhiên là không bỏ được rồi, em ý loạ4n tình mê, giả bộ từ chối, vừa khóc sướt mướt nói chia tay rồi vừa bị anh làm đến chết đi sống lại, tình tiết lôi cuốn vào cảnh ngoạn mục, quá trình khúc chiết sinh động, logic kín kẽ thế còn gì.”
Thượng Dương quả thực không thể nhìn thẳng hắn: “ Anh đang miêu tả lộn xộn cái gì thế?”
Kim Húc không giải thích với anh nữa, cúi đầu chuyên tâm mà hôn anh, bắt đầu quá trình khúc chiết sinh động.
Từ sau kỳ nghỉ Nguyên Đán ở Tây Bắc lần đó, hai người bọn họ còn chưa như vậy lần nào.
Rèm cửa mỏng manh không cản được ánh sáng, ánh mặt trời len lõi qua khe hở chặt chẽ, từng chút từng chút chiếu là đôi mắt của Thượng Dương.
Dần dần, ánh sáng trở nên sặc sỡ, giống như kính vạn hoa, rực rỡ lung linh, cuối cùng càng giống như pháo mừng cầu vồng, bùm bùm, không tiếng động mà nổ tung một đóa lại một đóa ở bên trong nhà.
Giữa trưa, ngày xuân trên cao.
Tài xế ngủ gà ngủ gật ở trong xe, bị tiếng động mở cửa xe bừng tỉnh, quay đầu nhìn lại, Thượng Dương đã ngồi vào hàng phía sau.
“Chia tay xong rồi sao?” Tài xế hỏi, lặng lẽ đánh giá người mới của Khổng tổng, chỉ thấy anh cúi đầu, mặt và đôi mắt đều có hơi đỏ, như là bị tủi thân lắm.
Thượng Dương khóc đến khàn giọng, nói: “Trở về đi.”
Bến tàu, “Lệ Cảnh Hào”.
Ngu Chân rời khỏi phòng cho khách, đứng trong hành lang cabin nơi ánh nắng không thể chiếu vào, chờ bảo tiêu căng dù cho hắn ta, sau đó hắn ta mới từ dưới cây dù đen chậm rãi đi đến trên boong tàu, gió thổi khiến mái tóc đen nhánh của hắn ta rối loạn một ít, làn da tái nhợt non mịn, gần như lộ ra những mạch máu màu xanh nhạt ở dưới da.
“Mấy giờ rồi?” Hắn ta hỏi.
“Vừa qua khỏi một chút, còn sớm.” Bảo tiêu đáp.
“Tôi sắp chờ không nổi nữa rồi,” Ngu Chân nhẹ nhàng cười cười, con ngươi trong trẻo giống như thiếu niên, nói, “Đã lâu chưa giết người, hơi có chút khẩn trương.”.
 
Kim Gia Hiên Đi Nơi Nào
Chương 87: Chúng Ta Hẳn Là Đừng Nói Đến Mấy Cái Hứng Thú Cấp Thấp Này Thì Hơn!!


Sau khi trở lại khách sạn Độ Giả không bao lâu, có người đến dẫn Thượng Dương lên lầu, Khổng Dược tìm anh cùng ăn cơm trưa.
Nhà hàng được bố trí ở trên sân thượng tầng cao nhất của tòa nhà chính, nghe nói là đầu bếp nhà hàng này có ba sao Michelin, chỉ nhận mấy bàn, không phải khách VIP thì không vào được.
Hiện tại trong toàn bộ nhà hàng sân thượng này, cũng chỉ có Khổng Dược, Thượng Dương bị buộc phải phối hợp “kinh diễm” vì phong cách thiết kế này, Khổng Dược rất đắc ý có thể thông qua phương thức này, một lần nữa phơi bày ra tài lực cùng với “mị lực” của mình cho Thượng Dương thấy.
Thượng Dương đoán tên tài xế kia nhất định đã nói chuyện xảy ra ở ‘phòng thuê’’ cho Khổng Dược biết, Khổng Dược vừa nhìn thấy anh, liền tràn đầy thâm ý ngầm mà đánh giá từ trên xuống dưới một phen.
Ở phân đoạn này ngay đến giả vờ anh cũng không cần phải giả, xấu hổ và giận dữ cứ thế mà bộc lộ ra bên ngoài một cách tự nhiên.
Khổng Dược chẳng những ra vẻ bóng bẩy, cũng là thật sự có bệnh mà.
Lúc trước Thượng Dương không có nghiêm túc mà nghĩ tới chuyện này: Camera mini ở trong phòng của anh là muốn dùng để quay được cái gì.
Đây là điểm mù trong kiến thức của anh, anh chỉ đơn giản cho rằng Khổng Dược chính là nhàm chán rồi hạ lưu mà thôi.
Trải qua nhắc nhở lúc sáng của Kim Húc, anh mới phản ứng lại, bạn trai Kim Húc đưa anh tới phòng khách sạn này, Khổng Dược nhiệt tình giúp bọn họ sắp xếp phòng tốt, lại còn lắp đặt camera mini từ trước.
Khổng Dược không phải muốn rình trộm anh, mà là muốn rình trộm hai người bọn họ.

Sở thích của người này vô cùng có khả năng là hơi bi3n thái.
Kim Húc còn phỏng đoán nói, có lẽ Khổng Dược có vấn đề về phương diện kia, cho nên mới có thể bi3n thái như vậy, muốn dựa vào việc rình coi đôi tình nhân trẻ tuổi khác thân thiết để tìm kiếm sự k1ch thích.

Căn cứ vào sự chán ghét của Kim Húc đối với Khổng Dược, phỏng đoán này không nhất định khách quan.

Chính là cũng có chút đạo lý.
Vì thế khi Thượng Dương gặp lại Khổng Dược, cảm giác khó chịu càng trở nên mãnh liệt.
Anh không muốn bị Khổng Dược nhìn ra được, tìm lý do vì sao sắc mặt mình không tốt: “Hôm nay nóng quá, hình như em hơi bị cảm nắng rồi.”
Khổng Dược dặn dò nhân viên phục vụ đi chuẩn bị một chút điểm tâm ngọt lạnh giải nhiệt, lại thân thiện mà an ủi Thượng Dương mới vừa chia tay: “Đừng nhớ cậu ta nữa, nghỉ ngơi cho tốt một chút, muốn cái gì thì cứ nói với anh.”
Thượng Dương tỏ vẻ không muốn gì cả, không có nhu cầu vật chất.

Khổng Dược nói: “Sao lại còn khách sáo với anh Dược như vậy? Túi đeo của em có hơi cũ rồi, Hermes cao cấp quá, em đi làm dùng không tiện, chọn một cái trong mấy nhãn hiệu Louis Vuitton hoặc là Gucci đi, thích cái nào, em cứ chọn đi.”
Gã gắp đồ ăn cho Thượng Dương, còn thấp giọng nói mấy câu đồi trụy trêu chọc Thượng Dương, chắc là cảm thấy khi bản thân nói mấy câu cợt nhả thì tương đối mê người, thật ra cũng không khác với quấy rối t1nh dục cho lắm.
Thượng Dương nghẹn đến mức đỏ bừng, ngược lại cũng có vài phần như là xấu hổ.
Lại có người tới sân thượng, bị nhân viên phục vụ ngăn cản một chút, đi bước nhỏ đến đây xin ý kiến của Khổng Dược.
Biểu tình Khổng Dược có chút không cao hứng.

Thượng Dương làm bộ tò mò, nhìn nhìn lối vào.
Là Long Thiền đến.
Được Khổng Dược cho phép, nhân viên phục vụ ở cửa mới mời Long Thiền tiến vào.
Long Thiền đi một mình một người, mặc một bộ đồ thể thao, trên đầu thắt một chiếc băng đô vận động, tay đang cầm chiếc túi Prada đang thịnh hành gần đây, như là vừa mới tập thể dục xong, đi lên đây ăn một chút gì đó.
Nhân viên phục vụ muốn dẫn cô ta đi đến vị trí bên kia, nhưng sau khi cô ta nhìn thấy bàn của Khổng Dược thì lại tự đi về hướng bên này.
“Tôi nói là ai bao hết, hóa ra là Khổng tổng.” Long Thiền không khách sáo mà kéo ghế trống ra ngồi xuống bên cạnh, đôi mắt ngó ngó Thượng Dương, hẳn là còn nhớ rõ từng gặp hôm qua, nên nhìn anh cười cười, nhưng nói thì vẫn nói với Khổng Dược, “Khổng tổng đang theo đuổi vị soái ca này sao?”
Khổng Dược nói: “Giám đốc Long, chúng tôi đang nói chuyện, phiền cô đổi sang bàn khác.”
Long Thiền nói: “Sao thế, còn sợ tôi phá hư chuyện tốt của anh a? Tôi cũng không phải là loại người này.”
Cô ta nhìn Thượng Dương cười, nói: “Khổng tổng rất hào phóng với người bên cạnh, cậu cứ đi theo anh ta cho tốt, anh ta sẽ không đối xử tệ với cậu đâu.

Trông cậu có hơi lớn tuổi nhỉ, 27 sao? Khẩu vị của Khổng tổng thay đổi rồi à, trước kia không phải thích tìm sinh viên nhất sao, bất quá vị soái ca này, dáng dấp của cậu cũng đẹp hơn mấy người trước kia, lại còn rất quen mắt nữa.”
Sắc mặt Khổng Dược đều xanh, chỉ là không biết xuất phát từ nguyên nhân gì, lại phải nhường nhịn Long Thiền.
Giờ phút này đây Thượng Dương có hơi thích cô gái này, hiện tại ai tới chửi Khổng Dược, anh đều sẽ sinh ấn tượng tốt đối với đối phương.
“Cảm ơn.” Anh vẫn là nên cho Khổng Dược tý mặt mũi, cho nên phải biểu hiện đạo lý quan trọng, nói, “Cô Long phải không? Có thể cô có chút hiểu lầm, tôi và anh Dược chỉ vừa mới quen biết, còn đang thử tìm hiểu.

Tôi không để bụng những chuyện tình cảm trước kia của anh ấy, yêu đương có tan có hợp, điều này cũng rất bình thường.”

Long Thiền cười nói: “Sao lại nói thế ? Giống như đang trách tôi ở châm ngòi chia rẽ hai hai người vậy, tôi lại không có ý này.”
Thượng Dương nói: “Không có là tốt nhất, cô Long xinh đẹp như vậy, cứ tìm một đối tượng thích hợp rồi yêu đương cho thật tốt, vậy thì sẽ không ở chỗ này hâm mộ người khác rồi.”
Long Thiền: “……”
Khổng Dược vừa lòng, xem Long Thiền không tồn tại, nhìn Thượng Dương nói tiếp đề tài vừa rồi: “Vậy cứ mua một túi nhãn hiệu lớn cho em đi, dáng dấp của em đẹp còn mang phong cách tây, khí chất tốt, rất thích hợp dùng hàng xa xỉ, không giống có người nhà quê, dùng đồ thật cũng giống như đồ giả.”
Gã nói, đôi mắt cố ý nhìn thoáng qua túi Prada của Long Thiền, chính là đang châm chọc cô ta.
Nhưng Long Thiền hoàn toàn không thèm để ý gì đến lời châm chọc của gã, cười cười rồi đứng dậy trực tiếp đi ra ngoài, cơm cũng không ăn ở nơi này.
Khổng Dược giống như đánh thắng trận, khen Thượng Dương nói: “Giỏi thật, nên như vậy.

Cô gái này có thói quen không xem ai ra gì, mỗi lần nhìn đến anh đều muốn đánh cô ta.”
“Em thấy anh vẫn rất nể mặt cô Long này,” Thượng Dương giống như bảo bảo tò mò hỏi, “Là bởi vì vị Hoàng tiên sinh kia sao?”
Khổng Dược không trả lời, hỏi lại: “Sao em biết cô ta không có người yêu?”
Thượng Dương đến thời khắc biểu diễn, anh hạ giọng, thần bí mà nói: “Thật ra tối hôm qua ở câu lạc bộ, em nhìn thấy Hoàng tiên sinh đụng chạm cô ấy.”
Giọng điệu của anh khoa trương, giống đang chia sẻ với Khổng Dược bí mật nhỏ mà mình đã phát hiện được vậy.
Nhưng những lời mà bản thân nói này đúng là sự thật, tối hôm qua Hoàng Lợi Quốc dẫn theo Long Thiền đến câu lạc bộ, sau khi hai người ngồi xuống, Hoàng Lợi Quốc thừa dịp giúp Long Thiền lấy áo khoác mang đi treo, cánh tay đụng tới trước ngực Long Thiền, lúc ấy Long Thiền có động tác tránh né, mà từ biểu tình Hoàng Lợi Quốc có thể phán đoán, loại sự tình này có lẽ không phải là lần đầu tiên.
Khổng Dược cười lạnh lên, nói: “Con người của lão Hoàng đó…… Thương dăng bất đinh vô phùng đích đản(*), người phụ nữ Long Thiền này, vì muốn bò về phía trước, chuyện gì cũng có thể làm ra được.”
(*) đại ý nói bất cứ sự việc gì chung quy đều có thể nhìn ra chỗ sơ hở, không thể che giấu được.
Thượng Dương nói: “Anh Dược, sao em nghe anh gọi cô ấy là giám đốc Long?”
“Cô ta là người tổng phụ trách một hạng mục ở trong tập đoàn,” Khổng Dược khinh thường mà nói, ‘’Xuất thân từ nông thôn, trong nhà nghèo đến phải bán con gái, cha mẹ muốn gả chồng cho cô ta để lấy vợ cho anh của cô ta, nếu không phải anh tán thưởng rồi đề bạt cô ta thì cô ta sẽ có hôm nay sao? Kết quả lại lấy anh làm đá kê chân, sau khi có chỗ dựa rồi thì hận không thể dẫm anh chìm xuống dưới.”
Thượng Dương nói: “Cho dù Hoàng tiên sinh có chống lưng cho cô ấy, cô ấy vẫn cũng chỉ là nhân viên của tập đoàn Thiên Lý, là cấp dưới của anh a, cô ấy không khách sáo với anh như vậy, không sợ bị đình chức, bị đuổi việc sao?”
Đây là đề cập đến phần không thể nói, Khổng Dược bắt đầu không nói tỉ mỉ mà giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo: “Tập đoàn lớn, không phải do một mình anh quyết định, tranh đấu gay gắt, chia ra mấy phe, tạm thời cũng không động được đến cô ta.”
Tuy tập đoàn Thiên Lý cây lớn rễ sâu, nhưng báo cáo tài chính trong vài năm gần đây, một năm đều không bằng một năm, một tập đoàn công thương nghiệp nghiêm túc làm giàu từ ngành du lịch, sau khi cha con của cựu chủ tịch mất đi thì bị Khổng Dược một tay che trời, đem hạng mục bán hàng đa cấp lừa tiền treo đầu dê bán thịt chó Ái Lữ Hối này trở thành hạng mục cấp A, lợi dụng lực đẩy tài nguyên và vận dụng các mối quan hệ tích lũy nhiều năm của toàn tập đoàn để hỗ trợ nó, bất chấp cả việc vi phạm pháp luật.

Cao ốc sẽ đổ sập vào trong ổ kiến.

Hiện tại thoạt nhìn tập đoàn Thiên Lý còn phồn hoa tựa cẩm, nhưng nó cũng chỉ là con rết trăm chân chết rồi cũng không ngã xuống, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa mà thôi.
Lời Khổng Dược nói cũng không phải hoàn toàn lừa gạt Thượng Dương, Ái Lữ Hối là một tay gã làm ra tới, làm công cụ gom tiền của Chân Nguyệt Giáo.

Nhưng sau khi Long Thiền dùng chức vị giám đốc hạng mục Ái Lữ Hối làm bàn đạp để trở thành “Thánh Nữ”, quyền khống chế thực tế của Ái Lữ Hối cũng dần dần bị phân hóa ra, địa vị của Hoàng Lợi Quốc, Long Thiền và Khổng Dược trong tổ chức lừa đảo kiêm tà giáo khổng lồ này cũng dần dần không phân cao thấp.
Hoàng Lợi Quốc cung cấp nhân mạch, Long Thiền cung cấp một số hối lộ t1nh dục cho một số nhân sĩ được chỉ định đặc biệt.

Hai người bọn họ đồng thời còn ở hiệp trợ Khổng Dược gom tiền, so sánh giữa ba người, Khổng Dược thậm chí còn bị lép vế.
Hơn nữa thân phận của Long Thiền ở trong nội bộ tà giáo còn tương đối cao quý, là “Thánh Nữ” được “Thượng Sư” Ngu Chân bổ nhiệm.
Thượng Dương cho rằng, nguyên nhân Khổng Dược không muốn trở mặt trực diện với Long Thiền, rất có thể là không muốn đắc tội Ngu Chân, gã nhất định là còn tình cảm với Ngu Chân, Ngu Chân đối gã thì khó nói, có thể cũng chỉ là ở lợi dụng gã.
Buổi chiều, 3 giờ rưỡi.
Tầng cao nhất của khách sạn, trong phòng Khổng Dược.
Khổng Dược vào phòng ngủ phía bên trong, Thượng Dương dáng vẻ ở bên ngoài chính là nhàm chán chơi di động.

Thật ra là đang nhân cơ hội báo tin cho Kim Húc.
Kim Húc dẫn theo người chờ gần bến tàu, chờ Ngu Chân rời khỏi thuyền.
Hắn nhìn thấy tin nhắn Thượng Dương gửi đến, nói khi ăn cơm trưa trong lúc vô ý đã làm hài lòng Khổng Dược, Khổng Dược nói sẽ dẫn anh đi chơi.
Kim Húc lập tức trả lời anh nói: Không phải hôm nay gã nói có chuyện quan trọng phải làm sao? Có thể dẫn theo em?
Thượng Dương: Gã nghe nói Hoàng Lợi Quốc nói, Long Thiền sẽ dẫn theo một người bạn.
Lúc ấy, Hoàng Lợi Quốc là nghe nói Khổng Dược và Long Thiền xích mích, lại đây làm người hòa giải.
Bởi vì Thượng Dương ở đây, ông ta cũng không nói quá nói nhiều, sau khi tỏ vẻ Khổng Dược đừng chấp nhặt với Long Thiền thì ông ta báo cho Khổng Dược biết: “Cô ấy nói tối nay sẽ dẫn theo một người bạn mới.”
Khổng Dược âm dương quái khí mà trả về một câu: “Cô ta muốn phá hư quy củ à, vậy mọi người cùng nhau phá cho hư đi, tôi cũng dẫn Tiểu Thượng đi vào chơi.”
Hoàng Lợi Quốc nhìn kỹ Thượng Dương, lộ ra một nụ cười ác ý, nói: “Có thể.”
Kim Húc suy nghĩ tình huống này một chút, mí mắt nhảy thẳng, có loại dự cảm không ổn.

Thượng Dương không đợi đến khi hắn trả lời, Khổng Dược đã ra tới, nói: “Anh Dược dẫn em đi chọn một bộ đồ để mặc tối nay.”
“Không cần,” Thượng Dương nói, “Em có quần áo rồi.”
Khổng Dược nói: “Nơi đến tối nay phải mặc lễ phục.”
Thượng Dương nói: “Không phải nói nhóm phú hào bàn chuyện đầu tư sao? Dẫn em đi thế này, có phải không thích hợp hay không?”
Khổng Dược đi đến gần anh một chút, nói: “Em xinh đẹp như vậy, có cái gì không thích hợp?”
Thượng Dương: “……”
Khổng Dược nhìn gần mặt anh ở khoảng cách gần, biểu tình có chút mê say mơ màng, nói: “Em cười với anh Dược một cái đi.”
Nhưng hiện tại Thượng Dương hoàn toàn không cười nổi, có thể chịu đựng không cho Khổng Dược một quyền thì đã là cực hạn của anh rồi.
Khổng Dược lại tỉnh táo một chút, thay đổi giọng điệu tuỳ tiện, nói: “Còn chưa hỏi em, buổi sáng đi chia tay, anh bảo an đã XXOO em sao?”
Thượng Dương đột nhiên lui về phía sau một bước, không làm như vậy thì anh sẽ nghiêm túc lo lắng rằng mình sẽ không khống chế được mà ra một chiêu đập chết luôn tên bi3n thái này mất.
Phản ứng này của anh, Khổng Dược tưởng chính mình quá mức bi3n thái mà dọa anh rồi, suy cho cùng còn chưa đến tay mà, vội vàng sửa miệng nói: “Không có ý gì khác, anh không thèm để ý đến cái này.

Bởi vì nghe Tiểu Trương nói, em ở trên lầu rất lâu.”
Trong lòng Thượng Dương bùm một cái, khẩn cấp củng cố độ dày của da mặt, làm ra dáng vẻ vừa yêu vừa hận, nói: “Mỗi lần anh ấy đều rất lâu như vậy, còn đa dạng rất nhiều tư thế nữa.”
Khổng Dược: “……”
Không khí rơi vào xấu hổ, sau một lúc lâu, Khổng Dược nói: “Chúng ta vẫn là nên chú trọng giao lưu tâm hồn thì hơn.”
Thượng Dương vội tự biết xấu hổ mà nói: “Anh Dược nói đúng, chúng ta hẳn là đừng nói đến mấy cái hứng thú cấp thấp này thì hơn.”
Khổng Dược: “……”
Khách sạn thường có đủ loại tây trang và lễ phục, cung cấp cho khách khi có nhu cầu.
Khổng Dược dẫn Thượng Dương đến đây chọn quần áo, chỉ thấy một đám nhân viên phục vụ soái khí đang ân cần mà lấy ra mấy bộ quần áo mới tinh.
Khổng Dược vừa lòng nói: “Các cậu thông minh đấy.

Tiểu Thượng, thích mấy bộ này không? Đều đi thử xem.”
Nhóm nhân viên phục vụ đầy đầu dấu chấm hỏi, một người tiến lên giải thích nói: “Khổng tổng, là Long tổng dẫn theo khách đến, nói muốn chọn quần áo.”.
 
Back
Top Bottom