[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Kim Điện Tiêu Hương - Lệ Tiêu
Chương 118: Cung phi
Chương 118: Cung phi
Trương Vi Lễ đi gặp Dung Thừa Uyên để truyền lời, nhưng trước khi Dung Thừa Uyên hồi âm, thánh chỉ của hoàng đế đã được ban xuống.
Trong thánh chỉ có nói Cung phi hãm hại hoàng tự, tội đáng chết, nhưng vì gia tộc từng có công với triều đình nên được miễn tội chết, chỉ bị phế làm thứ dân, bị đày vào lãnh cung.
Thánh chỉ cũng nói rõ gia đình của Cung phi đồng lõa với nàng ta, tội đáng tru di.
Nhưng hoàng đế niệm tình Lục gia trung thành nhiều đời nên cũng được miễn tội chết, chỉ bị phạt tịch thu tài sản.
Thánh chỉ vừa ban xuống, cả hậu cung và triều đình đều xôn xao.
Nhiều người đều cảm thấy tiếc nuối cho Tĩnh quốc công phủ.
Tuy nhiên do chứng cứ rõ ràng, thánh chỉ đã khoan hồng, các đại thần không ai dám nói gì.
Hơn nữa vụ việc liên quan đến hoàng tự, họ càng không thể cầu xin cho Tĩnh quốc công và Lục thị.
Đêm đó, hoàng đế vì chuyện của Lục gia mà không vui, không muốn bước chân vào hậu cung.
Như lần trước, Vệ Tương thay đồ của thái giám, theo một tiểu thái giám do Dung Thừa Uyên phái đến, lén lút ra ngoài.
Khoảng hai khắc sau, họ đến Đức Nghi Điện.
Dù đã bị phế truất nhưng tạm thời Lục thị vẫn bị giam giữ tại Đức Nghi Điện, sáng hôm sau mới đưa vào lãnh cung.
Những cung nhân thân cận của bà ta có dính líu đến âm mư đều đã bị xử tử.
Những người còn lại thì bị đưa về Thượng Cung Cục và Thượng Nghi Cục, chờ điều đi nơi khác.
Vệ Tương đến trước Đức Nghi Điện, Trương Vi Lễ đã đợi sẵn ở cổng, lặng lẽ mở cổng cho nàng.
Vệ Tương gật đầu, một mình vào trong.
Đức Nghi Điện rộng lớn nay vắng bóng cung nhân, trống trải đến mức lạnh lẽo khiến người thấy lạnh giá.
Vệ Tương vào ngoại điện, nội điện rồi rẽ vào hậu điện bên phải, vòng qua bình phong thì thấy trong điện không tối hẳn, vẫn còn vài ngọn đèn dầu le lói.
Lục thị ngồi trên trường kỷ, mắt nhìn chằm chằm về phía trước.
Vệ Tương mím môi, khom người hành lễ: "Cung phi nương nương."
Nghe tiếng động, Lục thị đứng bật dậy, đến khi nhìn rõ là nàng, ả ta nổi giận lao đến: "Tiện nhân!"
Ả ta chỉ vào Vệ Tương, mắng, "Ta làm gì có thuốc cấm, là ngươi hại ta!"
Vệ Tương giật mình, định tránh né, phía sau bỗng có một bàn tay vươn ra giữ chặt cổ tay Lục thị, đẩy ả ta đi.
Lục thị lảo đảo lùi lại vài bước, Vệ Tương hoảng hốt quay đầu, Dung Thừa Uyên đang nhíu mày với Lục thị nhưng lại mỉm cười nói chuyện với Vệ Tương: "Bệ hạ vừa mới nghỉ ngơi, nô tài định đến xem một chút, không ngờ quý tần nương nương lại to gan vào đây một mình như vậy, không mang theo cung nữ nào à?"
Vệ Tương biết gã đang mỉa mai, liền liếc xéo lại, nghiến răng nói: "Bổn cung không sao."
Hai chữ "bổn cung" khiến Dung Thừa Uyên quay đầu nhìn nàng.
Lục thị đã đứng vững, ả nhìn Dung Thừa Uyên, lại nhìn Vệ Tương, càng mất bình tĩnh: "Hay lắm, quả nhiên các ngươi có qua lại với nhau!
Trung quân gì chứ!
Trước kia Trử mỹ nhân không hề vu oan cho ngươi!"
Vệ Tương khẽ cười: "Nương nương đúng là có nhã hứng, bản thân sắp vào lãnh cung rồi mà còn tâm trạng giúp Trử mỹ nhân minh oan à?"
Lục thị phẫn nộ rời mắt, không thèm đáp lại lời chế nhạo của nàng.
Vệ Tương không để bụng, thong dong bước đến bàn trà.
Nàng ung dung ngồi xuống, Dung Thừa Uyên đứng cạnh, nàng nhìn Lục thị đầy oán hận, cười hỏi: "Dựa vào đâu mà ngươi hận?
Ngươi dám nói ngươi không có ý đồ hại con ta không?
Ta chỉ tương kế tựu kế dụ ngươi vào tròng, ngươi thua rồi, lại quay sang hận ta?"
"Rõ ràng là ngươi hại ta trước!"
Lục thị nhắm mắt, "Ta và Vân An vốn tốt đẹp, là ngươi giúp Lệ quý tần cướp con của ta!"
"Thế thì ta đúng là oan quá rồi.
Ban đầu ta chỉ thương xót hoàn của của Lệ quý tần nên mới giúp nàng ấy, tuy bệ hạ giúp nàng ấy minh oan nhưng cũng không hề có ý định để nàng ấy đón công chúa về.
Là ngươi đi sai từng bước, khiến bệ hạ chán ghét mà thôi."
Lục thị dù căm tức nhưng cũng biết mình không thể lật ngược tình thế, vì vậy quay mặt đi: "Dù sao ngươi cũng thắng rồi, muốn nói gì chẳng được!"
Vệ Tương khẽ cười: "Ta còn muốn hỏi ngươi, Vũ quý cơ ngày xưa là ngươi hại đúng không?"
Lục thị giật mình quay lại nhìn nàng: "Làm sao ngươi biết?"
Thừa nhận rồi?
Vệ Tương thầm cười, thực ra nàng chỉ đang dò xét thôi.
Nàng biết Lục thị giờ đây đã không còn sức chống cự, có lẽ sẽ không còn cố gắng che giấu điều gì, nhưng không ngờ nàng lại hỏi ra dễ dàng như vậy.
Vệ Tương nhún vai: "Sau chuyện đó, ngươi là người được lợi nhiều nhất, hơn nữa cũng có rất nhiều chi tiết kỳ lạ.
Khi ấy trong cung tuy chưa có nhiều phi tần bây giờ nhưng ít nhất cũng có hoàng hậu, kế đến là Mẫn quý phi được sủng ái, lại có Thanh phi là thanh mai trúc mã với bệ hạ.
Ai trong số họ cũng nổi bật hơn ngươi, nhưng bệ hạ lại giao công chúa cho ngươi, điều này quá vô lý, trừ khi ngươi đã ủ mưu từ trước khiến bệ hạ cảm thấy ngươi là một dưỡng mẫu đáng tin."
"Ngươi đúng là thông minh!"
Lục thị cười lạnh.
Chuyện đã tới đây, ả không còn ý định giấu giếm, "Đúng vậy, là ta.
Tiện nhân Lệ quý tần kia không biết văn thơ, không giỏi nghiên hương cắm hoa, cũng không biết chơi cờ đánh đàn, nhưng vừa vào cung, chỉ dựa vào khuôn mặt đó đã có được sủng ái như vậy.
Thế mà nàng ta còn chư biết đủ!
Đã mang long thai còn không chịu yên phận, muốn đưa Vũ quý cơ lên!"
Vệ Tương nhíu mày: "Vậy nên ngươi đã vu oan cho nàng ấy?"
"Đáng lẽ phải là Vũ quý cơ giết nàng ta mới đúng!"
Lục thị quát, "Nhưng Vũ quý cơ lại không chịu!
Cái kẻ khom lưng uốn gối đó thế mà dám nói trung thành với ta!
Vì vậy ta đành phải giết ả..."
Vệ Tương nhìn Lục thị chằm chằm, không biết phải nói gì.
Tuy biết Lục thị không phải người tốt nhưng nàng không ngờ ả lại như vậy.
Lục thị điên cuồng trước mặt hoàn toàn khác với hình tượng Cung phi đoan trang trước đây, nếu không phải ả vừ gặp biến cố, nói ả bị ma nhập nàng cũng tin.
Vệ Tương hít một hơi thật sâu, lại hỏi: "Vậy Mẫn quý phi thì sao?
Còn hoàng hậu?
Thật sự là họ hại lẫn nhau, hay là có âm ưu của ngươi?"
Dung Thừa Uyên giật mình, quay đầu nhìn nàng.
Lục thị cũng nhìn nàng với ánh mắt tương tự, phủ nhận ngay: "Việc đó không liên quan đến ta!"
Vệ Tương bật cười thành tiếng: "Mẫn quý phi cũng chỉ dựa vào nhan sắc mà được sủng ái mà."
Lục thị cười lạnh: "Con nhà thương nhân thấp kém, không đáng để ta để vào mắt!
Động đến nàng ta?
Ta còn ngại bẩn tay!"
Vệ Tương hỏi tiếp: "Vậy còn ta?"
Nàng nhìn Lục thị chằm chằm, không muốn bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào trên mặt ả ta, "Khi Mẫn quý phi mới nhiễm bệnh đậu mùa, cái túi ngọc trai kia là ngươi hại ta đúng không?"
Lục thị ngập ngừng, cuối cùng lại lắc đầu: "Không phải ta.
Khi đó tuy không vui vì chuyện của Lệ quý tần, thấy mũi nhọn chỉ về phía ngươi liền muốn nhân cơ hội hạ bệ ngươi nhưng ta tuyệt đối không bày mưu!"
Vệ Tương hít một hơi thật sâu, thầm nghĩ: Quả nhiên là vậy.
Dù nàng và Lục thị đã đấu trí nhiều hiệp, nhưng trong chuyện này, nàng vẫn thấy nghi ngờ.
Lý do không có gì khác, chỉ vì sau này nàng nhớ lại, hôm đó Lục thị vội vàng kéo nàng xuống hoàn toàn khác với những âm mưu sau này.
Những âm mưu sau này, Lục thị luôn cẩn thận ẩn mình, nhiều lần dù biết người đứng sau là Cung phi cao cao tại thượng nhưng ngoài mặt vẫn không thể tìm được bằng chứng.
Lần này nếu không phải bày kế buộc Lục thị tự ra tay, nàng chưa chắc đã thành công.
Còn chuyện túi ngọc trai lần đó, trước mặt mọi người, Lục thị tự nhảy ra chỉ trích nàng khiến hoàng đế nổi giận.
Điều này hoàn toàn không giống đã có chuẩn bị từ trước, mà như tình cờ gặp được cơ hội liền muốn nắm chặt để cắn chết nàng, vì vậy mới mất đi sự tỉnh táo.
Lúc đó Vệ Tương không nhận ra điều khác thường, nhưng sau nhiều lần đấu trí, nàng dần nắm bắt được tính cách của Cung phi, càng nghĩ càng thấy không đúng.
Nàng làm cung nữ hơn mười năm, quan sát sắc mặt là bản năng ăn sâu vào máu thịt, nếu không nhận ra sự khác biệt như vậy, nàng đã chết ở Vĩnh Hạng từ lâu.
Hôm nay đến đây, điều nàng muốn hỏi chính là chuyện này.
Giờ đã có câu trả lời, Vệ Tương không muốn ở lại thêm, nàng thở dài đứng dậy, hành lễ với Lục thị: "Đa tạ tỷ tỷ đã nói thật."
Lục thị chỉ cười lạnh.
Thấy Vệ Tương rời đi, ả ta đột nhiên lại muốn xông lên thì bị Dung Thừa Uyên giơ tay chặn lại.
Vệ Tương không quay đầu, đi thẳng ra ngoài, nghe Lục thi ở sau la hét: "Ngươi đừng đắc ý!
Tĩnh quốc công phủ của ta còn có thể sụp đổ trong một đêm thì một cung nữ thấp hẹn như ngươi có thể cười được bao lâu?
Giờ ta thua, nhưng phụ mẫu ta vẫn còn gia tộc bằng hữu quan tâm!
Ngươi không nơi nương tựa, ta sẽ đợi ngày ngươi chết không toàn thây!"
Vệ Tương mặc kệ lời nguyền rủa vô vị này, bình tĩnh ra ngoài.
Bước ra khỏi điện, nàng đứng đợi một lát, Dung Thừa Uyên cuối cùng cũng đi ra.
Hai người nhìn nhau, nàng cúi đầu, gã liền hiểu ý đi trước.
Như vậy, nàng mặc đồ tiểu thái giám theo sau gã trông rất bình thường.
Họ lặng lẽ đi một đoạn, đến chỗ không người, Vệ Tương thở dài: "Ta không hiểu."
Dung Thừa Uyên nghiêng đầu nhìn nàng: "Không hiểu gì?"
Vệ Tương lắc đầu: "Ta tưởng nàng ta trăm phương nghìn kế chỉ để giữ công chúa bên mình, giờ mới biết...
Cũng không thể nói không phải, nhưng nguồn gốc của tất cả lại là sủng ái, nàng ta ghen tị với Lệ quý cơ và Vũ quý cơ được sủng ái."
"Có gì mà không hiểu?
Phi tần tranh sủng, đấu đá đến chết, điều này chẳng phải rất bình thường sao?"
Vệ Tương nhíu mày: "Nàng ta có gia thế, có học vấn, hai nữ tiến sĩ mà chưởng ấn chỉ định cho ta mỗi lần nhắc đến nàng ta đều khen không hết lời.
Còn về chi phí ăn mặc và vinh hoa, nàng ta cũng không thiếu, ngay cả ta cũng biết từ khi bệ hạ mới lên ngôi nàng ta đã được phong phi, tiếp tục leo lên trên chỉ có tam phu nhân và quý phi thôi.
Tuy phần lớn những vị trí này còn trống nhưng nếu có lấp đầy, nàng ta vẫn là một trong những người đứng đầu hậu cung.
Đã có vinh hoa phú quý như vậy, sau lại vì thứ sủng ái hư ảo mà điên cuồng thế chứ?"
Nàng nghĩ nếu có được gia thế và học vấn như Lục thị, nàng sẽ không quan tâm đến sủng ái.
Có vị trí chính nhị phẩm, dù cả đời không gặp hoàng đế, không có con cái cũng vẫn sống thoải mái tự tại.
Rảnh rỗi thì tổ chức những buổi gặp gỡ với các tỷ muội, lười biếng thì chỉ cần đọc sách uống trà trong cung mình, chẳng phải tốt hơn ngày ngày phải đoán ý hoàng đế sao?