[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Kim Điện Tiêu Hương - Lệ Tiêu
Chương 78: Bày mưu tính kế
Chương 78: Bày mưu tính kế
Đêm nay trong Thanh Thu Các vui vẻ đến nửa đêm vẫn chưa dừng, hoàng đế đương nhiên tận hứng, Vệ Tương cũng say mê, có điều thắt lưng phải chịu khổ.
Bình minh, Sở Nguyên Dục dậy sớm, Vệ Tương nhức mỏi cả người vốn ngủ không sâu, hắn vừa cử động, nàng liền tỉnh giấc.
Thấy nàng không mở mắt vẫn ôm lấy mình, Sở Nguyên Dục dịu dàng hôn lên trán nàng, áy náy thì thầm: "Làm nàng thức giấc rồi."
Vệ Tương từ từ mở mắt, mỉm cười: "Không có, thần thiếp dậy lâu rồi."
Sau đó nàng xoay người, vùi đầu vào lòng hắn, "Bệ hạ phải thượng triều sao?
Thần thiếp cứ tưởng đến hành cung sẽ tự do hơn."
"Đúng là có tự do hơn một chút."
Sở Nguyên Dục cười than, "Có điều bệnh đậu mùa vẫn còn đó, không thể lơ là, chuyện của nước La Sát cũng phải có quyết định, thế nên mấy ngày nay mới chẳng được rảnh rỗi."
Nghe hắn nhắc đến nước La Sát, Vệ Tương mở to hai mắt: "Bệ hạ, thần thiếp biết hậu cung không được tham dự chính sự, nhưng thần thiếp tò mò...
Có thể hỏi một chút không?"
Đối diện với ánh mắt ngây thơ như chú mèo con của nàng, Sở Nguyên Dục bật cười: "Tò mò cái gì?
Nàng cứ hỏi đi."
Vệ Tương kích động ngồi dậy: "La Sát có ý định động binh đao với chúng ta, dù sao mấy sứ giả kia cũng không giết được, sao không trực tiếp thả về đi?
Rốt cuộc thì Hồng Lư Tự và Bộ Binh đang cãi nhau cái gì vậy?"
"Ha ha ha."
Sở Nguyên Dục bật cười, "Nàng suy nghĩ đúng là đơn giản.
Thế nàng nghĩ lại xem, nếu họ vừa về tới nước La Sát đã chết thì sao?"
Vệ Tương nhíu mày: "Về tới La Sát mới chết thì liên quan gì đến Đại Yển chúng ta?
Bọn họ là người La Sát chết trên nước La Sát có gì kỳ lạ?"
Sở Nguyên Dục lại cười: "Thế nên tân quân La Sát tuyên bố với bên ngoài chúng ta giết họ, người về chỉ là thi thể thì sao?"
"Việc này..."
Vệ Tương trợn mắt há hốc mồm, "Vậy chẳng phải nói dối à?"
"Đúng."
Sở Nguyên Dục gật đầu, "Nhưng nếu tân quân La Sát làm vậy thì chúng ta sẽ thế nào?"
Vệ Tương lắc đầu: "Vua của một nước sao có thể vô sỉ đến thế?"
Sở Nguyên Dục nhíu mày: "Nàng sai rồi, vua của một nước mới là kẻ vô sỉ nhất."
Vệ Tương lập tức ngậm miệng, đột nhiên phát hiện mình lỡ lời, đang định tạ tội, Sở Nguyên Dục lại kéo nàng vào lòng, ám chỉ: "Vì lợi ích của quốc gia, trẫm cũng có thể trở nên vô sỉ, chẳng qua nàng không biết thôi."
"Nhưng...
Nhưng..."
Vệ Tương lắp bắp, "Tân quân La SÁt phá vỡ tình nghĩa bao năm với Đại Yến, còn dâng trả lãnh thổ mà binh sĩ La Sát đánh hạ trả cho Cách Lang Vực, hành động này mà cũng là vì lợi ích quốc gia à?"
"Chúng ta đương nhiên thấy không phải, nhưng hắn thấy làm vậy sẽ có lợi ích."
Nói thế cũng đúng."
Vệ Tương không biết phải tiếp tục thế nào, im lặng một lúc lâu, nàng khó xử hỏi: "Thế...
Thế phải làm sao?"
Sở Nguyên Dục cười khổ: "Chính vì không có cách chu toàn nên triều thần mới tranh chấp.
Đa số quan văn muốn hòa chủ trương giữ sứ thần ở lại Đại Yển, tiếp đãi thật tốt, lấy đức thu phục lòng người.
Còn võ tướng muốn chiến, họ cảm thấy quốc quân nước La Sát quá hoang đường, hơn nữa quân đội nước La Sát cũng đang oán than, nếu chúng ta tiến công lúc này, lòng quân La Sát tan rã, chắc chắn không thể phản kích."
Nghe đến đây, Vệ Tương lại nhớ đến những cuốn sách chính sử mình đọc, cảm thấy không ổn.
Nhưng nàng vừa không dám nói, nhưng lại vừa muốn biết suy nghĩ của mình đúng không, chỉ đành tiếp tục giữ nét tò mò và khờ dại hỏi tiếp: "Vậy bệ hạ định thế nào?"
Sở Nguyên Dục thở dài: "Nếu có thể đánh thắng thì đúng là sảng khoái, nhưng lòng dân và lòng quân cũng sẽ thay đổi.
Quân đội nước La Sát bây giờ không đồng lòng chính vì tân quân này, nhưng nếu chúng ta chủ động khai chiến, sự oán hận của họ sẽ chuyển sang Đại Yển, ngược lại giúp họ quân thần nhất trí, thế thì càng khó giải quyết."
Thấy hắn có cùng suy nghĩ với mình, Vệ Tương vô cùng vui sướng, thậm chí còn vui sướng hơn triền miên đêm qua.
Nhưng ngoài mặt nàng không để lộ gì cả, nói hùa theo hắn: "Vậy cách tốt nhất là chờ họ khai chiến đúng không?
Nếu tướng sĩ La Sát không oán hận chúng ta, không tình nguyện đánh trận này, có phải chúng ta không cần sợ nữa đúng không?"
Sở Nguyên Dục thấy nàng lúc nào cũng suy nghĩ đơn giản, bật cười: "Lý thuyết là thế, thật ra dù họ không tình nguyện, nhưng một khi xảy ra chiến tranh, dân chúng ở biên quan vẫn sẽ lầm than.
Trước đây khi hai nước còn thân thiết, thông thương buôn bán, cuộc sống ở biên quan vô cùng phồn vinh, nếu bị động chờ họ tấn công, sự phồn vinh này sẽ bị hủy hoại trong phút chốc."
Vệ Tương hoang mang: "Chúng ta không thể chủ động tấn công thì thôi, chẳng lẽ không thể phái thêm binh thủ thành sao?"
"Đánh giặc không phải chuyện dễ dàng như thế, chỉ tính riêng lương thực nuôi binh đã là một vấn đề rồi, chứ đừng nói đến những vấn đề khác liên quan."
Sở Nguyên Dục nói.
Việc này càng nói càng đào sâu, dù hắn không kiêng kị việc nàng tham dự chính sự nhưng vẫn khó nói rõ.
Vì thế hắn nắm tay nàng, nói, "Trẫm phải vào triều đây, nàng ngủ thêm một lát đi."
Vệ Tương cũng không định hỏi tiếp, thầm nghĩ lát nữa chỉ cần thỉnh giáo hai nữ tiến sĩ là được.
Nghe hắn nói thế, nàng gật đầu đáp: "Vâng".
Nhưng khi hắn đứng dậy, nàng bỗng giữ lấy ống tay áo của hắn, gọi, "Bệ hạ."
Sở Nguyên Dục quay đầu.
"Buổi tối bệ hạ có thể đến đây ăn cơm được không?
Nếu bệ hạ bận, thần thiếp có thể đến Thanh Lương Điện."
"Được."
Sở Nguyên Dục mỉm cười, "Bảo cung nhân thay nàng xem đồng hồ, nếu sáu giờ trẫm còn chưa đến, nàng cứ đến Thanh Lương Điện, trẫm có bận cũng sẽ bảo Ngự Thiện Phòng chuẩn bị bữa ăn cho nàng trước, không được để bụng đói."
"Vâng."
Vệ Tương hớn hở, ngoan ngoãn buông tay, nằm xuống nhắm mắt.
Sở Nguyên Dục đang định đi rửa mặt chải đầu, thấy nàng thế này hắn lại không nhịn được quay lại hôn nàng một cái mới đi.
Vệ Tương định ngủ một giấc thật sâu, ai ngờ mới ngủ một lúc, Dung Thừa Uyên lại tới.
Quỳnh Phương báo với gã nàng đang ngủ, gã cũng không muốn làm phiền nàng, nhưng gã có thể đến đây giờ này là vì Thanh Lương Điện đang thương nghị chính sự, gã mới có thời gian, không phải lúc nào cũng có thể chờ.
Vì thế gã vẫn vào phòng, cho Tích Lâm canh giữ bên trong lui xuống, lại gần vén màng, gọi: "Thỉnh an nương tử."
Vệ Tương sực tỉnh, ngồi dậy.
Dung Thừa Uyên ngồi bên mép giường: "Ý chỉ tấn phong Mẫn thần phi thành quý phi đã được ban xuống, sáng sớm hôm nay nô tài cùng Văn chiêu nghi đã chọn ra người về cung hầu hạ Mẫn quý phi, Văn chiêu nghi cũng đã biết tấm lòng của nương tử."
Vệ Tương mỉm cười: "Thế thì tốt."
Dung Thừa Uyên nhìn nàng: "Nô tài muốn biết nương tử đang có ý định gì để tránh chúng ta người một nhà va chạm nhau."
Vệ Tương lắc đầu: "Không phải kế hoạch gì cả, chẳng qua ta không có gia tộc để dựa dẫm, cũng không có căn cơ trong cung, bây giờ lại đang đối đầu với Cung phi, không thể không kết giao thêm minh hữu.
Nếu Mẫn quý phi sống qua kiếp nạn này thì đương nhiên là tốt, nếu không, Văn chiêu nghi địa vị cao, lại xuất thân từ Đinh gia, cũng là một minh hữu tốt."
"Nô tài hiểu rồi."
Dung Thừa Uyên gật đầu.
Vệ Tương nhớ đến lời hoàng đế nói lúc sáng sớm, hỏi gã: "Gần đây bệ hạ đau đầu vì chuyện bệnh đậu mùa và nước La Sát, cung nhân ngự tiền có ổn không?"
"Không ổn lắm."
Dung Thừa Uyên cười khổ, "Nô tài không dám để những người không thạo việc hầu hạ gần, chỉ mong các triều thần có thể nhanh thống nhất ý kiến."
Vệ Tương im lặng vài giây rồi nói: "Ta có một suy nghĩ."
Dung Thừa Uyên nhìn nàng.
"Nhưng ta không biết cách này có ổn hay không.
Nếu không ổn thì cứ coi như ta chưa nói gì."
Nghe nàng nói vậy, Dung Thừa Uyên tò mò: "Nếu không ngại nương tử cứ nói thử xem."
"Hiện giờ chỗ bệ hạ khó xử chính là nếu Đại Yển khai chiến sẽ liên lụy nhiều người, quốc khố cũng không đầy đủ, nhưng nếu muốn hòa bình...Tân quân La Sát đã có ý định động binh đao, nếu cứ kéo dài, Đại Yển chúng ta lúc nào cũng phải lo lắng đề phòng."
Dung Thừa Uyên gật đầu: "Đúng thế."
"Vậy nếu...
Chúng ta châm lửa từ phía nước La Sát thì sao?"
Dung Thừa Uyên giật mình: "Châm lửa thế nào?"
"Thì là...
Liệu có cách nào khiến họ tự nội loạn không?"
Vệ Tương do dự, "Bệ hạ nói quân đội của họ hiện đang oán hận tân quân, ta nghĩ...
Nếu chúng ta châm lửa, xúi giục họ nổi dậy, tân quân nước La Sát không thể phân thân, đương nhiên sẽ không động binh đao với Đại Yển chúng ta."
Dung Thừa Uyên chăm chú lắng nghe, dù cảm thấy cách này tốt nhưng thực ra chỉ là lý thuyết suông.
Vệ Tương nói tiếp: "Hai nước trước giờ thân thiết, ta đoán ở Đại Yển chắc có rất nhiều người nước La Sát, thậm chí là con cháu dòng dõi quý tộc đúng không?
Những người này có là là người của tân quân nước La Sát, cũng có thể là người của phe phái khác...
Việc này không quan trọng, chỉ cần chúng ta lợi dụng tốt, bọn họ sẽ có tác dụng."
Không hiểu sao Dung Thừa Uyên đột nhiên thấy rùng mình, có cảm giác xưa nay chưa từng nhìn thấu con người Vệ Tương.
Vệ Tương bình tĩnh nói tiếp: "Sứ thần do tân quân phái đến, khả năng cao họ trung thành với tân quân.
Nhưng nếu có con cháu dòng dõi quý tộc khác chết trong tay họ thì đó là lỗi của tân quân.
Còn về việc họ là người của tân quân nước La Sát, nếu có con dân Đại Yển hoặc trọng thần chết trong tay họ, các tướng sĩ nước La Sát không đồng ý trở mặt với Đại Yển nhất định cũng sẽ rất nổi giận.
Chưởng ấn thấy sao?"