Khác Kim chỉ //Nagumo x reader// [Sakamoto days]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
375842059-256-k11543.jpg

Kim Chỉ //Nagumo X Reader// [Sakamoto Days]
Tác giả: QuynhAnh019870
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ánh dương soi sáng trái tim đứa trẻ



sakamoto​
 
Có thể bạn cũng thích !
Kim Chỉ //Nagumo X Reader// [Sakamoto Days]
Tạm biệt


Chiều buồn lặng lẽ, bầu trời thủ đô xám xịt .

Cảm giác oi bức khó chịu đến lạ thường .

Vốn dĩ mấy phút trước còn mát mẻ ngày hạ Hà Nội phố mà bây giờ mây đen che kín bầu trời thủ đô , người người đổ xô tránh mưa tránh bão . tiếng sấm tiếng sét thét rung đất rung cả trời .

Ve sầu chẳng còn cất bản đồng ca mùa hạ nữa, trả lại thủ đô ngày mưa bão

Chẳng mấy lâu sau, mưa rơi tầm tã tiếng mưa lách tách mà trắng xoá cả một vùng trời .

Tiếng còi xe inh ỏi, tắt nghẹt mọi khung đường ai ai cũng vội vàng để chở về nơi thương .

Ở dưới cơn mưa ấy , bóng hình nhỏ nhắn đứng dầm dưới mưa , cơ thể ướt nhẹp không kẻo lại ốm .

Chiếc điện thoại trên tay đã thấm nhoà nước mưa , luồng sáng yếu ớt chiếu rọi rất nhiều cuộc gọi nhỡ từ mẹ .

Ánh mắt đượm buồn chứa đầy tâm sự .

Lòng chẳng muốn về nhà chỉ muốn đi thật xa .

Người ta thường nói:

"Có một nơi để về đó là nhà.

Có những người để yêu thương, đó là gia đình.

Có được cả hai, đó là hạnh phúc"

nàng nghe chỉ thấy nực cười , trong từ điển của em từ gia đình chưa từng tồn tại .

Nói vậy có lẽ sẽ bị chỉ trích là vô ơn bạc nghĩa vì để nuôi nấng em khôn lớn đến nhường này thì nói năng như vậy thì thật không hay .

Nhưng không, gia đình là tổ ấm , sự gắn kết giữa con người với nhau bằng tình thương và sự thấu hiểu chứ không phải là sự đàn áp, ép buộc đến "khó thở" của bậc làm cha làm mẹ, em chưa từng được thấu hiểu dù chỉ một lần .

Việc học hành đều do bố mẹ quyết định chứ chẳng thèm lắng nghe em có thích hay không .

Từ năm thi trung học phổ thông, sự ép buộc của cha mẹ đã xuất hiện khi ép em chọn chuyên Hoá thay vì chuyên Lý của trường chuyên có tiếng ở thủ đô , thậm chí em còn chẳng giỏi hoá đến mức vậy , một cô gái bản tính tò mò muốn chế tác , thiết kế nên việc ngồi im trong phòng biệt ly với xã hội mà chỉ ôn các công thức khó hiểu khiến nàng chẳng thấm thía vào đâu .

Ấy thế em

cứ phải học trầy học trật ra để đỗ được cái trường Y có tiếng và chịu đựng 3 năm trong đấy .

Nhưng sự chống đối đấy đã đổi lại những trận đòn roi của các bậc cha mẹ với đứa trẻ đang trong giai đoạn mới lớn hình thành tính cách .

Cứ như vậy em đành buộc lòng nghe theo mà thi đậu vào ngôi trường mà họ mong ước .

Điều này chỉ đổi lại cái danh gia đình văn hóa, nói hơi hỗn láo thì cái sĩ diện của cái gia đình này .

Tâm trạng tiêu cực nhiều lúc nghĩ quẩn nhưng nàng vẫn không dám uống thứ thuốc đã lấy ra rồi cất lại nhiều lần .

Chẳng hiểu, thứ gì đang níu chân em lại?

Đôi chân dạo bước dưới màn mưa tầm tã khi cơ thể ướt nhẹp nàng muốn đi mãi mà chẳng quay đầu lại .

Các cuộc gọi inh ỏi của mẹ và bố đã bị nàng tắt điện thoại đi để có thể rời khỏi môi trường độc hại ấy .

"Em thà chết chứ không chịu sống kiếp chim trong lồng như vậy nữa!"

Nàng ta chạy thật xa chạy đến một gầm cầu bên bãi cỏ , nơi này chẳng còn chút tiếng xe cộ ing ỏi hay khói bụi độc hại của xã hội nữa .

Cơ thể lạnh cóng ướt sũng như chuột lột tựa nhẹ vào bên bức tường cũ kĩ nào đó .

Một đôi mắt chết với sự tuyệt vọng bao quanh , cảm giác này chẳng thể rơi lệ được nữa chỉ trách bản đã làm gì mà ông trời lại đối xử nhẫn tâm đến mức dồn vào đường cùng như vậy .

Viên thuốc chuột vẫn nằm trong túi áo em , đôi mắt ấy dán chặt vào viên thuốc như cánh cửa giải thoát cho kiếp nghiệt ngã này .

Nhưng trước khi ra đi em đã lấy điện thoại ra nhắn cho mẹ mình một đoạn tin nhắn dài

"Gửi mẹ:

Con biết khi mẹ nghe tin này thì sẽ rất đau lòng, nhưng mẹ ơi con mệt lắm rồi .

Con xin lỗi khi không thể làm đứa con tài giỏi như mẹ mong muốn .

Mẹ ơi, con biết mẹ và cha đã chịu nhiều áp lực xã hội, con biết cha mẹ chỉ muốn con giỏi giang .

Con rất biết ơn cha mẹ đã nuôi nấng con trưởng thành .

Sự áp lực chồng chất áp lực con chẳng thể chịu đựng được nữa , chỉ trách đứa con gái gái qua vô dụng này , con xin lỗi .Mẹ à , có kiếp sau vẫn không mong được làm con của cha mẹ"

Đứa con gái của mẹ và cha"

Em ngồi đấy một lúc , ôm chặt bé búp bê nhỏ-Nagumo Yoichi động lực mỗi khi em muốn buông bỏ , em ôm chặt lấy anh

"Nếu có kiếp sau, em muốn chúng ta sẽ cùng thế giới đấy Nagumo..."

Không chút do dự, em đã nuốt chửng viên thuốc chuột đấy .

Cơn đau đớn kéo đến chầm chậm như giết dần từng tế bào của em .

Ánh mắt đã mờ đi nhiều phần dần dần ý thức đã mất đi .

Điều gì đến cũng sẽ đến , cô bé đáng thương ấy cứ vậy rời bỏ thế giới này
 
Kim Chỉ //Nagumo X Reader// [Sakamoto Days]
Cuộc đời mới


"Chiko!

Chiko tỉnh rồi nè!"

Giọng nói của ai đó nói lớn đó xuất hiện cùng gương mặt một cô bé lạ nào đó đang nhai khoai ngập miệng rồi nhìn chằm chằm vào em .

Ơ rõ ràng là em đã uống thuốc chuột rồi mà .

Sự khó hiểu dâng tràn , em dơ tay ra trước mặt cử động nhẹ .

Trên tay không còn những miếng băng ungo nữa, thế đây không phải cơ thể của em .

Em ngồi bật dậy trong sự bất ngờ .

"Cậu có ổn không đấy"

Một giọng nói khác lại xuất hiện bên tai, một ngôn ngữ khác kì lạ thay em có thể hiểu có nói được .

Một cậu trai mái tóc vàng ươm trông đôi chút quen thuộc , em nghệch mặt ra trông như đứa khờ với hàng vạn câu hỏi vì sao .

Nhìn mọi người xung quanh thì có một bà lão , cô bé hình như là người Hoa , ông chú béo ú và cậu trai đang đổ dồn ánh mắt vào em .

Ơ sao ông chú béo béo kia trông quen thế nhỉ?

Hình như là Sakamoto Taro của Sakamoto days (truyện của T/B kiếp trước rất thích) .

Em có chút không tin , ngón tay run rẩy chỉ vào ông chú

"C-chú là Sakomoto Taro ạ?

Còn bà là Miya ạ?

Đây là Nhật Bản ư?"

"ơ?

Chiko mới bị xiên một phát thôi mà đầu đã ấm đến thế rồi à?"

Cô nàng người hoa kia ra sau khi nghe những lời ngốc nghếch đấy thì đã lên giọng chấn chỉnh .

Còn em vẫn gây mặt ra vì quá khó hiểu .

Tại sao lại bị xiên chứ , em kéo áo lên lộ vết băng bó ở vùng bụng .Em ngồi load một lúc rồi cũng đã ngỡ ra mọi chuyện .

Hoá ra thân chủ hiện tại của em đã chết và em đã xuyên không vào thế giới của "Sakamoto days" .

Nhưng vậy rốt cuộc em là ai?

Tại sao lại bị đâm như vậy , Em còn chưa bao giờ biết đến nhân vật "Chiko" này trong bộ truyện

"V-vậy cháu là ai?"

"Có lẽ con bé đã bị mất trí nhớ rồi "

Bà lão cất tiếng nói giải thích, bà đấy thực sự là bà Miya rồi, phong thái , cách nói chuyện như vậy thì không sai được .

Bà ấy đến bên giường nắm lấy đôi bàn tay của em ân cần giải thích

"Chiko-chan cháu gái của ta , nếu cháu chưa nhớ ra gì thì ta sẽ nói cho cháu biết .

Ta là bà nội của-"

"Agh!..."

"Chiko!?"

Cơn đau đầu bất chợt ập đến như búa gõ , những thông tin đến quá nhanh mà chẳng có chút dạo đầu cứ như vụ bom nổ thông tin trong đầu , mọi thông tin từ thân chủ cũ đều chạy qua đầu em nhanh chóng .

Những người thân , đồng đội , công việc và hình ảnh ai đó mờ ảo .

Cô nàng người hoa kia-Lu và cậu bạn tóc vàng-Shin thì lo sốt vó vì thấy cơn đau đầu ập đến, họ định đến gần nhưng bà Miya đã ngăn lại

"Mọi người về đi, con bé cần không gian để trấn tĩnh lại .

Đừng lo , ta tin rằng sẽ ổn thôi"

Bà trấn tĩnh mọi người trong khi cô cháu gái của bà đang ôm đầu đau đớn , nhưng nhìn các bạn của nàng trông vẫn lo lắng mà chẳng muốn về .

Cậu bạn Shin kia định nói gì đó nhưng đã khựng lại rồi quay sang nhìn chú béo kia một lúc như đang thần giao cách cảm

"Vậy thì về thôi, cháu chào bà ạ"

"Ơ Shin, định để Chiko một thân một mình như vậy thật à?"

"Có Bà Miya rồi thì mình yên tâm rồi mà bà cũng nói vậy nên về thì hơn"

Nghe Shin nói vậy thì Lu cũng chẳng nói thêm gì chỉ nhìn lại cô bạn đang ngồi trên giường ôm đầu trong cơn đau , em ngước lên nhìn họ

"Tớ ổn, mọi người về đi"

Gương mặt ướt đẫm mồ hôi nhưng vẫn cố nặn ra vài chữ để trấn an họ .

Tuy chẳng được là bao nhưng hoj cũng đã rời đi theo ý nguyện của em nhưng có cảm giác ánh mắt của ai đã liếc nhìn lại em trong một phút nào đó.

Cơ thể nặng trĩu như đá đè tựa vào đầu giường .

Chẳng hiểu được sau cơn đau đầu đấy thì sự nóng nực toàn thân

"Không có dấu hiệu sốt , cháu nên nghỉ ngơi nhiều hơn thì mới tốt cho vết thương được "

Đôi tay nhăn nheo vì tuổi cao ân cần đặt lên trán em , cảm giác tình thương gia đình thấy thật xa lạ đối với đứa trẻ này .

Mọi cơn mệt mỏi gần như tan biến với sự yêu thương này của người bà tuy hơi lạ nhưng trái tim vẫn cảm nhận được thứ cứ ngỡ cả đời chẳng xuất hiện trong cuộc đời của đứa trẻ từng bị bỏ lại .

Hoá ra ông trời chẳng tàn nhẫn đến thế, chỉ là hạnh phúc đã đến muộn hơi .

Em vui trong lòng đến mức chẳng thể dấu được sự sung sướng ấy qua gương mặt của mình

"Hử?

Gì vậy ?

Lâu lắm mới thấy cháu cười "

"Dạ..?

À chỉ là cháu cảm thấy sự ấm áp của bà nên cũng vui"

Bà Miya đang châm dở điếu thuốc cũng bị lời nói kì lạ đấy làm sững người có khi chưa từng nghe từ đứa cháu gái này từ trước .

Khoé miệng của bà cũng bất chợt cong lên , đứa cháu này có bao giờ thổ lộ tình cảm của mình như vậy đâu

"Được rồi, thím ạ .

Cứ ngủ một giấc đi , nếu ở vết thương còn đau hay có hiện tượng gì lạ thì báo ta để còn châm cứu .

Tối nhớ dậy để qua tiệm của chú mày mà ăn , có cháo ta gửi đấy"

"Chú Sakamoto ạ?"

"Ừ cháu làm ở đấy thì qua đấy ăn sẽ tiện hơn"

"Dạa"

Bà Miya phì một luồng khói từ mũi ra cũng đóng cửa lại để không gian riêng cho em nghỉ ngơi

Một mình ở trong một phòng khám khá rộng cùng các kệ sách về y học cổ truyền, tủ thuốc, các posters về y học và một chiếc tv trước mặt ở phía cửa sổ đối diện em .

Cảm giác thật tuyệt khi được xuyên không vào thế giới truyện yêu thích .

Nhưng nếu suy xét kĩ lưỡng về thân phận thực sự của thân chủ cũ trong thế giời đầy giết chóc này thì còn khá bí ẩn .

Thực sự ngoài thông tin bản thân là cháu của bà Miya và thân phận sát thủ nếu nhìn về tình huống bị chém nhưng vậy thì nguy cơ là sát thủ rất cao mà còn làm ở tiệm chú Sakamoto thì cái việc là sát thủ thì cũng là 99,99% rồi đấy chứ

Nghe cũng ngấu đấy chứ, nhưng rủi ro chuyển kiếp cũng không ít đâu mới mở mắt thì đã bị băng bó bởi bị chém rồi .

Không biết sau này còn tệ thế nào nữa.

Em chẳng muốn rời xa thế giới này chút nào

"À còn cả Nagumo nữa, thế ước nguyện của em thành hiện thực rồi"

Phải đấy, em sắp được gặp tình yêu nhỏ bé của mình rồi .

Ôi thật sung sướng biết bao , nghe vậy thôi lòng vui như mở hội .

Em cứ cười khúc khích một mình mãi như con dở vậy .

Nhưng ai lại không vui khi tình yêu trong mộng tưởng của mình sẽ được đáp lại chứ .

Ôm niềm vui ấy trong lòng rồi đánh một giấc ngủ thật ngon để ăn mừng cuộc đời mới
 
Kim Chỉ //Nagumo X Reader// [Sakamoto Days]
Giận dỗi


Dưới con phố lấp lánh muôn vì sao, cơ thể nhỏ nhắn đang cuộn mình vào trong lớp vải ấm áp .

Những tán lá đỏ vương vãi khắp thềm đường , gió thổi nhè nhẹ qua kẽ tóc lòng ta như được thanh thản hơn phần nào .

Dạo bước trên con đường vắng lặng chẳng một bóng người , chắc do em đã thức dậy khá muộn nên giờ chẳng còn bóng ai trên đường .

Ngủ được một giấc an lành cảm thấy tràn đầy năng lượng hơn những ngày học đâm đầu vào sách vở mà ngủ được 3-4 tiếng .

Sải bước trên vệ đường, hưởng thui chút an nhàn .

Em cứ mò theo trí nhớ của thân chủ cũ .

Vài lần đi lạc thì cũng đến được trước cái quán với cái biển "Tiệm tạp hóa Sakamoto" .

Thế chuẩn rồi, em bước vào mới mở cửa quán để thoát khỏi cái lạnh bên ngoài .

"Buổi tối vui vẻ, chú Sakamoto ...hử?

Nagumo?"

Cái ngước lên đấy đã khiến Ánh mắt đôi ta chạm nhau .

Gương mặt yêu kiều đấy , đôi mắt ấy , nụ cười ấy đã có trái tim loạn nhịp mất rồi .

Ấy nhưng lạ làm sao, đôi mắt ấy lại tắt đi ánh sáng nhỏ lại cùng biểu cảm trái ngược khi sự xuất hiện của nàng thơ be bé phía cánh cửa .

Một bầu không khí bí bách xuất hiện khi ai cũng chẳng nói một lời .

Sự bối rối đã chặn cứng họng em mất rồi , chú Saka cau mày trước hành động lạ của tên thường hay nhơn nhơn như vậy .

"Có việc gì-?"

"Cũng muộn rồi, tôi đi nghỉ trước đây .

Tạm biệt"

Nagumo ngắt lời của chú Saka với giọng điệu khác biệt .

Anh ta cũng lướt qua em và ném cho ánh mắt không hề chào đón hay hỏi thăm về vết chém của em cứ vậy mà rời đi chẳng một lời tạm biệt .

Rõ ràng em đã gây nên tội chạng với chàng này rồi .

Mà chắc cũng phải kinh thiên động địa lắm thì mới khiến một kẻ cứ nhơn nhơn như tên này phải hành động như vậy

Em bối rối vô cùng chạy đến bên quầy thu ngân với mong muốn một lời giải đáp

"Chú!

Tại sao-"

"Chiko à cháu!"

Chú cũng nhanh mồm nhanh miệng đấy, chú chặn họng em lại như vậy chắc chắn có điều che giấu .

Nhưng em không thể làm ngơ việc "Hoàng tử" của mình lại hành xử như vậy .

Nếu cứ để diễn ra sự việc thì hoàng tử sao cười được công chúa được

Không để chú thoát, em chồm lên nắm lấy tạp dề của chú mà kéo lại .

Em cần phải biết vì không biết nhân vật "Chiko" này đã làm trò gì mà khiến bạn trai tương lai của em lại làm như vậy .

"Chú Saka!

Xin hãy giải thích cho cháu nếu không thì cháu không để quán yên cho chú đâu!"

"C-Chú..."

"DẠ!

Chú nói đi ạ!"

Người chú đáng thương kia cứ lắp ba lắp bắp trong miệng còn đứa cháu thì mặt căng như dây đàn .

Ánh mắt cầu khẩn sự buông tha cho người chú tuổi trung niên này .

"Chú xin lỗi...chú không cố ý"

Đáp lại mọi mong đợi là một nồi cháo cháy khét lẹt cùng biểu cảm ngẩn ngơ .

Nhìn nồi cháo của bà Miya nấu bị cháy mà mặt em cứ nghệch ra .

Nhưng thứ em cần là lời giải thích cho thái độ bất thường cửa Nagumo cơ mà

"C-Chú thành thật xin lỗi đấy!

Chú quên mất nồi cháo của bà cháu .

Để chú đền bát cháo khác cho-"

"Không , cháu muốn hỏi tại sao anh Nagumo lại ... lại có thái độ kì lạ như nãy"

"Mày không nhớ gì à?"

"Dạ?

Có chuyện gì nghiêm trọng lắm à?"

"Ừ cũng được gọi là nghiêm trọng "

Nghe đến đoạn này thôi là thấy điềm rồi, chắc chắn Chiko đã hành động siêu ngu ngốc để anh giận đến vậy mà người giận là Nagumo nữa thì chắc kinh thiên động địa lắm .

Chân đứng cũng không vững nữa rồi , run như cầy sấy luôn cơ mà .

Đã vào chế độ ngu ngơ rồi .

Ông chú thấy vậy cứ tưởng cháu đã đói đến mức sắp ngã rồi nên tội lỗi chồng tội lỗi

"Ôi đừng làm vậy chứ!

Ờm chú lấy cháo của con chú cho mày ăn nhé!

H-hay ăn cơm ?

Mày ăn gì chú cũng cho chứ xin mày đừng ngất ra đây!!"

Phi ra đỡ đứa cháu sắp ngã đi vì sợ chứ không phải vì đói .

Chú dìu con bé về ghế ngồi trấn tĩnh .

Cùng lúc đấy vừa hay bóng hồng người Hoa cùng với anh bạn tóc vàng bước vào từ cửa .

Ánh mắt họ hướng về tấm thân bé nhỏ ngồi bệt trên ghế với gương mặt không thể không ổn hơn .

Ông chú bên cạnh hoảng cũng không kém .

Họ biết có chuyện không hay nên phi đến

"CHIKO!"

"CHÚ SAKA!"

————

Cảm ơn các cậu vì đọc hết chap🥺
 
Kim Chỉ //Nagumo X Reader// [Sakamoto Days]
Kế hoạch


Tiếng thét vang trời lở đất của họ đủ sức kéo cả hai chú cháu về thực tại .

Chú Saka khi thấy hai thằng đệ thì liền ra lệnh gấp

"Shin!

Ra múc cho con bé bát cháo của con tao ra đây .

Còn Lu!

Lấy cho con bé chai nước cam"

"DẠ!"

Đồng thanh một lượt cả hai đều bay đi lấy đồ mà chú yêu cầu .

Shin múc một bát to cháo sườn của con gái chú Saka .

Lu cũng không kém cạnh mà lấy hai chai nước cam đổ vào cốc 1 lít .

Chuẩn đệ cứng của chú làm gì cũng to , chất lượng cứ phải gọi là đỉnh nóc .

Con bé bây giờ mới thoát khỏi mớ hỗn độn trong não .

Quay sang thấy ông chú béo ú với gương mặt đáng thương cùng hai người bạn của mình đang ngồi bên cạnh .

"Gì vậy?"

"Là lỗi của chú , mày cứ ăn thoải mái đi .

Chú không nghĩ mày lại sốc đến vậy nên cứ ăn cháo của con chú đi .

Con bé là người rất hào phóng nên đừng lo"

Nhìn xuống bàn là thấy bát cháo to tổ bố cốc nước cam tỉ lệ thuận .

Em còn không dám cầm thìa lên để múc vì trong nó to quá .

Không sao nều em sợ bạn của em sẽ động viên

"Đúng rồi đó, Hana đáng yêu lắm nên không để bụng việc cậu ăn hết nồi cháo của con bé đâu"-Shin

"Con bé lấy gì mà ăn...?"

-Chiko

"Cậu mới ốm dậy thì cần bồi bổ nhiều hơn"-Lu

Đúng là bạn tốt chỗ này sao có thể kiềm lòng được .

Em cũng cầm cài thìa lên xúc vài muỗng .

Cháo nấu ngon lắm, đậm đà có vẻ đây là là hương vị tình thân .

Đúng là rất ngon nên em cứ múc mãi , vị cháo ấm toả nhiệt khắp người em .

Chú thấy em ăn ngon miệng như vậy thì cơ mặt cũng giãn ra đôi chút .

Lu bên cạnh thấy em ăn ngon quá nên ánh mắt không tránh được sự thèm muốn .

Trông bóng hồng người Hoa như vậy em cũng thấy buồn cười nên đưa cho nàng ta cái thìa .

Ban đầu định từ chối nhưng sao mà kìm được .

"Cậu cứ ăn đi tớ sao ăn hết được bát cháo to như vậy"-Chiko

"Cảm ơn!

Chiko nhiều"-Lu

Nàng ta vui vẻ cầm lấy cái thìa mà múc mấy muỗng lên ăn .

Em cũng vui vẻ lắm còn Shin thì bất lực nhìn cô bạn .

Bỗng chốc cậu ấy quay lại phía em tò mò hỏi

"Ê này, mày thực sự suýt ngất chỉ vì nồi cháo của bà nội bị chú Saka làm hỏng thôi á?

Từ khi nào mày mong manh vậy Chiko"

Câu hỏi bất chợt từ vị trí Shin đã khiến em khựng lại .

Phải rồi, em còn chưa hỏi kĩ chú Saka tại sao Nagumo lại có thái độ kì lạ như vậy .

Mồm tu dở cốc nước cam quay lại thấy tên này đang cố đọc suy nghĩ của mình .

Đúng rồi vì cậu ta có siêu năng lực đọc suy nghĩ .

"Đừng đọc suy nghĩ của tao tự tiện như vậy chứ, thế thì thô lỗ lắm .

Chỉ là lúc nãy khi gặp anh Nagumo thì anh ấy có thái độ lạ nên tôi hơi hoang mang... .Tao có đến hỏi chú Saka thì chú ấy đưa tôi nồi cháo cháy khét lẹt cùng việc tao đã làm ra chuyện kinh thiên động địa với anh Nagumo nhưng trong đầu tôi không còn chút kí ức nào về nó nên sự ngạc nhiên xen lẫn giữa lo lắng nên mới thế thôi"-Chiko

Em ôn tồn trả lời cậu ấy .

Thì chuyện đơn giản cũng chỉ như vậy thôi .

Em ngồi tu cốc nước cam trong lòng cũng lo lắng không biết bản thân đã gây hoạ tày trời gì .

Cậu Shin kia nghe vậy cũng mắt chữ a mồm chữ o khiến em càng hoang mang hơn

"Mày thực sự không nhớ gì về việc giữa mày và anh Nagumo à?"

-Shin

"Này mày đừng có nói như vậy chứ, có gì nói thẳng ra đi"-Chiko

"Ôi, mày không biết rằng mày lúc đấy đã điên nào đâu .

Để tao kể cho mà nghe , tối hổm bữa mày đi uống rượu với Lu để ăn mừng vì đôc được vài khoa chế tạo vũ khí nên xỉn ấy nên phi thẳng vào nhà của ông Nagumo ấy mà làm vỡ cửa kính của nhà ổng"

"Tao xỉn sao không ai cản!"

Nghe đến đoạn này thôi là tim nó sắp văng ra ngoài rồi .

Em cũng chuẩn bị tinh thần nhưng mà đến khúc này thì rén lắm rồi , không biết mới đập cửa xông vào như vậy thì đoạn sau còn kinh tởm khủng khiếp như nào nữa

"Lu nó xỉn ngủ tại quán luôn mà, nghe tiếp này Mày lúc đấy trông tởm lắm , mày quậy banh nhà Nagumo lên cơ mà .

Cái con dao thuỵ sĩ ấy , mày làm gãy 1 cái lưỡi hái , 1 con dao mở lon đồ tiệc hình như hết rồi-"-Shin

"Con bé còn nôn lên áo sơ mi cùa thằng đấy nữa .

Xong mày ôm cửa nhà Nagumo mà ngủ .

Thằng đấy về nhà vào đêm hôm đấy thấy cảnh tượng ấy cũng có vẻ sốc lắm .Lúc gọi dậy thì bị mày chửi cho một trận tơi tả xong mày giận quá nên tự đi về nhà thì đến đường dây tàu hỏa thì bị tông may là Nagumo đến đưa mày đến nhà bà Miya không thì toi đời"-chú Saka

Shin với Lu cười sặc sụa nghe chú Saka kể lại chuyện còn con bé cứng đờ mặt trắng bệch vô hồn ngồi tựa vào ghế .

Sốc bay hồn là có thật , thấy em còn ngồi đấy nghe kể hết sự việc mà vẫn chưa lao đầu ra khỏi cửa kính thì bình tĩnh chán đấy .

Vậy trông Nagumo lườm như vậy thì em thấy còn nhân nhượng chán rồi đấy .

Mọi người quay qua nhìn cái xác thất thần kia cũng sợ lắm đấy chứ chẳng đùa .

Cả ba người họ túm tụm lại coi xem con bé lại làm sao không (không làm sao mới lạ ấy) chỉ thấy ánh mắt buồn thui

"Bảo sao nãy thấy anh Nagumo sắc mặt cứ hằm hằm .

Vậy là ảnh giận tao rồi, phải làm sao đây?"

"Gì?Nagumo ổng cũng biết giận hả?"

-Shin

"Nha nhấy mà-ực nhà nhiết nhận nhà nhao nhi nhằng nhầu!" (Cha đấy mà biết giận là tao đi bằng đầu đấy)-Lu

"Nhai hết rồi nói Lu-Chú Saka

Bóng hồng kia vừa nhai vừa nói nhồm nhoàm khiến chú Saka còn phải nhắc .

Còn cô bé vẫn đang trầm tư suy nghĩ, dẫu biết chàng hoàng tử của mình có danh nhây bựa vô cùng tận .

Nhưng cô bé này không thể đối mặt với ánh mắt đấy bình thường được (rõ ràng ánh mắt đó không hề bình thường)

"Nhưng tao là người sai mà...anh Nagumo còn cứu sống tao nữa .

Ít nhất cũng phải làm gì để tạ lỗi chứ"-Chiko

"Mày thích cha đấy à?

Hay bị tàu hoà tông nên ấm đầu?

Chưa từng thấy mày nhận phần sai về mình khi mày với cha đấy cãi nhau đâu"-Lu

Cái đầu hồng đấy lò ra cùng một câu hỏi như chọc đúng tim đen .

Cũng cứng họng đấy nhưng biểu hiện lạ một phát thôi là lộ ngay nhất là trước mặt chú Saka và thằng Shin đâu .

"Đừng có nói linh tinh, tao giờ khác rồi nhưng tao thấy mình sai thật nên mới nghĩ cách hoà giải chứ không hề có tình ý gì"-Chiko

Gương mặt lạnh như tiền với cách trả lời phải hơn cả hoa hậu thế giới không một điềm hở .

Lu trông vẫn không tin tưởng lắm đâu nhưng có tiếng nói của ông chú thì nó khác hẳn

"Con bé nói đúng đấy , dù sao thằng đấy cũng cứu mày một mạng thì nên trả ơn"-chú Saka

"Nhưng cháu không biết trả ơn thế nào nữa"-Chiko

Em ngồi xoa đầu suy nghĩ không biết nên đền đáp cho chàng ta cái gì .

Hàng loạt suy nghĩ xàm xí nổ ra (không biết Nagumo của mình thích gì nhở?

Hôn má?

Ew tởm vãi, tặng quà?

Giống tỏ tình hơn, xin lỗi?

Quá nhàm chán ...vậy anh ấy muốn cái gì nhỉ!)-trích suy nghĩ của Chiko .

"Nghĩ lắm làm gì, sửa hộ ổng cái dao Thuỵ Sĩ là ông đấy sướng lắm rồi .

Cỡ mày thì cái đấy có là gì đâu , sửa hộ rồi xin lỗi là được mà"-Shin

Ý tưởng của Shin mới đầu em còn tưởng nó cũng bị ấm đầu như mình nhưng bây giờ mà mở miệng mắng nó thì kiểu gì cũng bị lộ .

"Được đấy!

Nhưng làm sao mà lấy được cái dao đấy về mà sửa bây giờ .

Ai biết anh giấu ở đâu?

Có khi vứt bố nó đi rồi ấy chứ"-Chiko

"Nó để ở cái kho cạnh bếp ấy , đồ gì cũ nó cũng để ở đấy mà bán đi thôi"-Chú Saka

"Cháu phải đột nhập vào nhà anh ấy thế á?

Nghe không hay lắm đâu ..."

-Chiko

"Không cần sợ đâu, nay thằng đấy cũng không có nhà tha hồ mà tìm để sửa .

Nếu là mày sửa thì một đêm là xong"-Chú Saka

Đúng là ý tưởng rất hay , em gật gù tán thành .

Nhưng nó chỉ phù hợp với Chiko bản cũ chứ em đâu biết sửa vũ khí nói chi cái con dao Thuỵ Sĩ to tổ bố đấy .

Dù sao giờ có nghĩ cách khác thì cũng kiểu gì cũng bị lộ .

Thà tự sửa xem có ổn không chứ hết cách rồi

"Cảm ơn mọi người, chắc cháu đi luôn đây cũng muộn rồi"-Chiko

"Ờ chúc may mắn nhé"-Shin

"Lo gì chứ cựu thủ khoa khoa chế tạo vũ khí của JCC cơ mà~ mấy cái thứ vũ khí của tên kia thì có là gì với"-Lu

Bóng Hồng kia đã sấn đến ôm cánh tay em nịnh nọt .

Còn em thì có phần hơi hoang mang đâu ai ngờ con bé Chiko này lại có đầu óc giỏi giang như vậy .

Thế thì không thể sửa qua loa được như vậy ắt sẽ bị nghi ngờ

"Cũng thường thôi đừng nói quá như vậy"-Chiko

"Ew khiêm tốn thấy mà ghét á"-Lu

Nàng ta rời khỏi cánh tay của em để cho em tạm biệt mọi người rồi bắt đầu triển khai kế hoạch của mình

———-

Cảm ơn đã đọc hết chap
 
Back
Top Bottom