Cập nhật mới

Khác Kiêu Hãnh và Định Kiến

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
392235545-256-k635221.jpg

Kiêu Hãnh Và Định Kiến
Tác giả: hhyen1234
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

mr​
 
Kiêu Hãnh Và Định Kiến
Chương 1


Đó là một chân lý hiển nhiên, được mọi người thừa nhận, rằng một quý ông độc thân sở hữu khối tài sản kếch xù tất yếu phải cần một người vợ.

Dẫu cho cảm xúc hay quan điểm của một quý ông như thế có thể chẳng mấy ai biết đến khi lần đầu đặt chân tới một vùng quê, chân lý ấy đã ăn sâu vào tâm trí của những gia đình lân cận đến mức họ xem anh ta như tài sản đương nhiên phải thuộc về một trong những cô con gái của họ.

Một hôm, bà Bennet hỏi chồng: "Ông Bennett thân mến, ông đã nghe tin Netherfield Park cuối cùng cũng có người thuê chưa?"

Ông Bennett đáp rằng mình chưa nghe tin ấy.

"Nhưng có mà," bà nhanh nhảu đáp, "vì bà Long vừa đến đây, và đã kể hết cho tôi nghe rồi."

Ông Bennet vẫn im lặng chẳng đáp.

"Ông không muốn biết ai đã thuê nó sao?"

Bà vợ nóng ruột kêu lên.

"Bà muốn kể cho tôi nghe, mà tôi cũng chẳng có lý do gì để từ chối."

Chỉ cần thế đã là đủ để khơi mào.

"Này ông thân mến, bà Long bảo rằng Netherfield đã được một quý ông trẻ tuổi giàu có từ phương Bắc nước Anh thuê đó.

Ngài ta đã tới hôm thứ Hai bằng cỗ xe tứ mã để xem trang viên, ưng ý đến mức lập tức thoả thuận với ông Morris.

Ngài sẽ nhận nhà trước lễ Michaelmas, và một số gia nhân sẽ tới trước vào cuối tuần sau."

"Tên họ ngài ta là gì?"

"Bingley."

"Ngài ấy đã có gia thất hay còn độc thân?"

"Ôi, độc thân chứ, ông thân mến ạ!

Một quý ông độc thân sở hữu khối tài sản kếch xù - bốn hoặc năm nghìn bảng mỗi năm.

Thật là cơ hội tuyệt vời cho mấy cô con gái của chúng ta!"

"Sao lại thế?

Làm sao mà ảnh hưởng đến chúng được?"

"Ông Bennet thân mến," bà vợ đáp, "sao ông có thể cố chấp thế?

Hẳn ông phải biết tôi đang tính chuyện hắn cưới một trong các cô con gái của chúng ta chứ?"

"Thế chẳng lẽ hắn tới đây là có ý đồ?"

"Ý đồ?

Vô lý!

Sao ông có thể nói thế được!

Nhưng rất có thể chàng ta sẽ si mê một trong các cô con gái của chúng ta, vì thế ông phải tới thăm ngay khi hắn vừa tới nơi."

"Ta chẳng thấy có lý do gì để làm thế.

Bà và bọn trẻ cứ việc đi - hoặc tốt hơn nữa, hãy để mấy đứa trẻ tự đi.

Bởi vì so với các con, bà vẫn còn xinh đẹp chẳng kém cô nào, biết đâu ngài Bingley lại chẳng thích bà hơn đám con gái chúng ta?"

"Ông thân mến quá khen!

Đương nhiên tôi cũng từng có chút nhan sắc, nhưng giờ đâu dám tự nhận mình xuất chúng.

Khi một người phụ nữ đã có năm cô con gái đến tuổi cập kê, bà ta nên ngừng nghĩ về nhan sắc của chính mình."

"Đối với những trường hợp như thế, người phụ nữ thường chẳng còn nhan sắc gì đáng để bận tâm nữa."

"Nhưng ông thân mến ơi, ông thật sự phải đi thăm ngài Bingley khi ngài tới vùng này."

"Đó là điều quá sức đối với tôi, tôi xin cam đoan."

"Nhưng hãy nghĩ đến các con gái của ông đi.

Hãy nghĩ xem đó sẽ là một cơ ngơi tuyệt vời cho một trong số chúng!

Ngài William và phu nhân Lucas đã quyết định đi thăm chỉ vì lý do ấy đấy - vốn dĩ ông biết đấy, họ chẳng mấy khi tiếp đón kẻ mới đến.

Thật sự ông phải đi thôi, vì nếu ông không đi, chúng tôi cũng không thể đến thăm hắn được."

"Bà cẩn trọng quá mức đấy.

Tôi dám chắc ngài Bingley sẽ rất vui khi được gặp bà; và tôi sẽ nhờ bà mang theo đôi dòng để bày tỏ sự ưng thuận hoàn toàn của tôi nếu ngài muốn cưới bất kỳ cô nào - dù tôi phải xin phép được đặc biệt tiến cử cô Lizzy bé nhỏ của tôi."

"Tôi không muốn ông làm thế.

Lizzy đâu có hơn gì mấy đứa kia: tôi chắc chắn nó không xinh bằng một nửa Jane, cũng chẳng vui tính bằng Lydia.

Ấy thế mà ông lúc nào cũng thiên vị nó."

"Bọn trẻ chẳng có gì đặc biệt để khen ngợi cả," ông đáp, "đều ngốc nghếch và nông cạn như mọi cô gái khác; nhưng Lizzy có phần nhanh trí hơn các chị em nó."

"Ông Bennet, sao ông có thể chê bai những đứa con của mình như thế?

Ông thích chọc tức tôi lắm phải không?

Ông chẳng hề thương xót chút thần kinh yếu ớt của tôi chút nào cả."

"Bà hiểu lầm tôi rồi, người vợ yêu quý.

Tôi rất trân trọng thần kinh của bà.

Chúng là bạn cũ của tôi.

Ít nhất hai mươi năm nay, tôi đã nghe bà nhắc đến chúng với sự quan tâm đặc biệt."

"Ôi, ông không hiểu những gì tôi phải vượt qua đâu."

"Nhưng tôi hy vọng bà sẽ vượt qua được, và sống đủ lâu để thấy nhiều chàng trai bốn nghìn bảng mỗi năm tới vùng này."

"Dẫu hai mươi người như thế có đến cũng vô ích với chúng ta, bởi ông sẽ chẳng thèm đến thăm ai cả."

"Bà cứ yên tâm đi, người vợ yêu quý của tôi, nếu quả có tới hai mươi người như thế, tôi sẽ đi thăm hết tất cả."

Ông Bennet là một hỗn hợp kỳ lạ của trí thông minh sắc sảo, khiếu hài hước châm biếm, sự dè dặt và tính thất thường, đến nỗi hai mươi ba năm chung sống vẫn không đủ để vợ ông thấu hiểu tính cách chồng.

Tâm tính bà thì dễ đoán hơn nhiều.

Bà là người đàn bà có tầm hiểu biết hạn hẹp, ít học thức và khí chất thất thường.

Khi bất mãn, bà tự cho mình là bị suy nhược thần kinh.

Công việc cả đời của bà là gả chồng cho các con gái; niềm an ủi của bà là việc đi thăm hỏi và ngồi lê đôi mách.
 
Kiêu Hãnh Và Định Kiến
Chương 2


Ông Bennet nằm trong số những người đầu tiên tới thăm ngài Bingley.

Vốn dĩ ông luôn có ý định đi thăm, dù cho đến phút cuối vẫn khăng khăng nói với vợ rằng mình sẽ không đi; và mãi tới tối hôm sau chuyến thăm diễn ra, bà vẫn không hề hay biết.

Sự việc chỉ được tiết lộ theo cách sau.

Khi thấy cô con gái thứ hai đang bận sửa lại một chiếc mũ, ông bất chợt cất lời—

"Ta hy vọng ngài Bingley sẽ ưng ý chiếc mũ đó, Lizzy ạ."

"Chúng ta làm sao biết được sở thích của ngài Bingley," bà mẹ nói với giọng bực bội, "khi chúng ta chẳng hề đi thăm."

"Nhưng mẹ quên rồi à," Elizabeth đáp, "rằng chúng ta sẽ gặp ngài tại các buổi vũ hội, và bà Long hứa sẽ dẫn ngài tới làm quen."

"Ta không tin bà Long sẽ làm chuyện đó đâu.

Bà ta có hai đứa cháu gái riêng.

Bà ấy là một người đàn bà ích kỷ, đạo đức giả, ta chẳng coi trọng bà ta chút nào."

"Tôi cũng chẳng ưa bà ta chút nào," ông Bennet đáp; "và rất mừng khi thấy bà không trông cậy vào sự giúp đỡ của bà ta."

Bà Bennet không thèm đáp lại, nhưng cũng không kìm lòng được bèn bắt đầu trách móc một trong những cô con gái.

"Đừng có ho suốt thế, Kitty, thương xót dây thần kinh của mẹ đi con!

Con đang xé nát chúng ra rồi đấy."

"Kitty chẳng biết kiềm chế cơn ho của mình chút nào," cha cô nói; "con bé ho chẳng đúng lúc."

"Con ho đâu phải để mua vui đâu ạ," Kitty bực bội đáp.

"Khi nào có vũ hội tiếp đây chị Lizzy?"

"Hai tuần nữa tính từ ngày mai"

"Phải rồi, đúng thế," bà mẹ kêu lên, "bà Long mãi đến ngày hôm trước mới về; thế nên bà ta không thể giới thiệu ngài ấy được, vì chính bà ta cũng chưa quen biết."

"Vậy thì, người vợ yêu quý của tôi, bà có thể vượt mặt bạn mình, và tự tay giới thiệu ngài Bingley với bà ta."

"Không thể được, ông Bennet ạ, không thể nào, khi chính tôi còn chưa quen biết ngài ta; sao ông có thể trêu chọc tôi như vậy?"

"Tôi trân trọng sự thận trọng của bà.

Quen biết hai tuần là quá ít ỏi.

Không thể nào hiểu rõ bản chất một người chỉ sau chừng ấy thời gian.

Nhưng nếu chúng ta không liều, ắt sẽ có người khác làm; và suy cho cùng, bà Long cùng hai cháu gái của bà ta phải tự lo thân vậy.

Bởi thế, nếu bà từ chối vinh dự này, tôi sẽ đích thân đảm nhận - xem như một ân huệ với bà ta."

Mấy cô con gái trố mắt nhìn cha.

Bà Bennet chỉ thốt lên: "Vô lý, thật là vô lý!"

"Lời cảm thán đầy nhấn mạnh ấy có ý nghĩa gì đây?"

Ông kêu lên.

"Chẳng lẽ bà cho rằng những nghi thức giới thiệu và tầm quan trọng người ta đặt vào chúng là vô nghĩa sao?

Tôi không hoàn toàn đồng ý với bà ở điểm này.

Còn con nghĩ sao, Mary?

Vì ta biết con là một cô gái có suy nghĩ sâu sắc, đọc vô cùng nhiều những cuốn sách và trích dẫn tuyệt vời."

Mary muốn nói một điều gì đó thật sâu sắc, nhưng chẳng biết phải nói sao.

"Trong khi Mary đang sắp xếp lại ý tưởng," ông tiếp tục, "chúng ta hãy quay lại chuyện ngài Bingley."

"Tôi phát ngấy vì ngài Bingley rồi!"

Bà vợ kêu lên.

"Tôi rất tiếc khi nghe điều đó; nhưng sao bà không nói sớm hơn?

Nếu sáng nay biết được, thì tôi đã không đi thăm ngài ấy.

Thật không may; nhưng vì tôi đã thực sự tới thăm, giờ chúng ta không thể thoát khỏi mối quan hệ này được nữa."

Sự kinh ngạc của mọi người đúng như điều ông mong đợi - có lẽ bà Bennet còn ngạc nhiên hơn cả.

Nhưng khi cơn náo động vui sướng ban đầu qua đi, bà bắt đầu tuyên bố rằng đó chính là điều bà đã dự đoán từ lâu.

"Ông thật là tuyệt vời, ông Bennet thân yêu của tôi!

Nhưng tôi biết mình sẽ thuyết phục được ông mà.

Tôi chắc chắn ông yêu các con gái mình đủ nhiều để không bỏ qua mối quan hệ như thế.

Ôi, tôi vui quá đi!

Và thật là một trò đùa thú vị, khi ông đã đi từ sáng nay mà chẳng hé răng nửa lời cho tới giờ."

"Giờ thì, Kitty, con có thể ho thoải mái tuỳ thích," ông Bennet nói; và vừa dứt lời, ông rời khỏi phòng, mệt mỏi vì những lời xuýt xoa của vợ.

"Cá con có một người cha thật tuyệt vời biết bao," bà nói khi cánh cửa đã đóng lại.

"Mẹ không biết các con sẽ báo đáp sự tử tế của cha thế nào; hay cả mẹ nữa.

Ở cái tuổi của chúng mẹ, thú thật, chẳng dễ chịu gì khi ngày ngày phải làm quen người lạ; nhưng vì các con, chúng mẹ sẵn sàng làm tất cả.

Lydia, con yêu của mẹ, dù con là út, mẹ dám chắc ngài Bingley sẽ mời con khiêu vũ trong buổi vũ hội tới."

"Ồ," Lydia đáp một cách đầy tự tin, "con chẳng ngại gì cả; bởi dù con là út, nhưng con cao nhất mà."

Phần còn lại của buổi tối được dành để suy đoán xem bao lâu nữa ngài ấy sẽ đáp lễ lại lần đi thăm của ông Bennet, và bàn định xem nên mời ngài tới dùng bữa vào lúc nào.
 
Back
Top Bottom