Cập nhật mới

Ngôn Tình Kiếp Trước Khổ Đủ Rồi, Đánh Chết Nàng Cũng Không Gả Nữa

Kiếp Trước Khổ Đủ Rồi, Đánh Chết Nàng Cũng Không Gả Nữa
Chương 187: Tuyệt Vọng.


Ánh mắt Đoan Oánh Oánh lạnh lẽo đến cực điểm: "Nếu và Chu thị quá đáng, hà tất hao tâm tổn trí bày mưu hại các ngươi?"

Nàng chậm rãi dậy, từ cao xuống hai trong lao như thể đang quan sát con kiến hèn mọn.

"Chàng tưởng rằng nếu Tứ Hoàng Tử vứt bỏ , sẽ chọn gả cho ?"

"Không đúng, gả—mà là cẩu hợp!"

Nàng nheo mắt, cố ý kéo dài giọng: "Tam , từ quen ?"

Đột nhiên, một tiếng chim hót vang lên.

Đoan Oánh Oánh chậm rãi vỗ tay, khóe môi nhếch lên: "Đến giờ , đây. Phu quân, , nhớ sống thật nhé, nhất định sống."

Nàng xoay rời , để phía tiếng chửi rủa và gào thét điên cuồng.

Từ nhỏ, ai ai cũng Đoan Tam cô nương thông minh tuyệt đỉnh, là nhất tài nữ kinh thành, ai thể sánh bằng.

Mà nàng, Đoan Oánh Oánh chỉ là cái bóng mờ nhạt ở phía .

Người , phụ mẫu, ai thực sự coi trọng nàng.

cuối cùng thì ? Đệ nhất tài nữ, chẳng vẫn nàng tính kế gọn ghẽ ?

Trong phòng giam tối tăm, Đoan Mộng Mộng run rẩy thu trong góc, dám Tiêu Trạch đang trừng mắt nàng đầy oán hận.

"Ngươi sớm tất cả, mà vẫn dám cùng cẩu hợp?"

"Tiện nhân! Nếu vì ngươi, phụ hoàng thể vứt bỏ ?"

"Ngươi cũng là đồng bọn của Tiêu Uyên! Bổn Hoàng Tử gi-ết ngươi!"

Hắn lết về phía nàng , ánh mắt đỏ rực như dã thú dồn đường cùng.

Đoan Mộng Mộng bốn chi lành lặn, nhưng ngừng né tránh, hai bắt đầu màn rượt đuổi trong phòng giam chật hẹp.

Lửa giận trong mắt Tiêu Trạch bùng lên, điên cuồng như thiêu rụi tất cả.

“Bịch—”

Không vấp thứ gì, Đoan Mộng Mộng ngã nhào xuống đất.

Chưa kịp dậy, một bóng đen lao tới, hai bàn tay bóp chặt cổ nàng.

"Tiện nhân! Ngươi dám câu dẫn ! Ngươi hại !"

"Nếu vì ngươi, phụ hoàng nhất định sẽ thất vọng về !"

Hắn siết chặt tay, ánh mắt đỏ ngầu, như nghiền nát nàng.

Không khí trong phổi dần cạn kiệt, gương mặt Đoan Mộng Mộng tím tái, đôi mắt tràn đầy tuyệt vọng.

“Ngươi… ngươi…”

Chút phản kháng cuối cùng cũng dần yếu , cơ thể nàng bất động.

Tiêu Trạch buông tay, ném nàng sang một bên như một mảnh giẻ rách.

Hắn lết về phía cửa lao, gào lên: "Có ai ? Mau thả ! Ta gặp phụ hoàng!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ta oan! Đoan Mộng Mộng Thiên mệnh chi nữ! Ta từng dã tâm với hoàng vị!"

"Mau, —"

Đột nhiên, một bóng đen lặng lẽ phủ xuống mặt .

Ánh sáng mờ nhạt từ cây nến hắt lên, kéo dài cái bóng mặt đất.

Tiêu Trạch cứng đờ.

Tiêu Trạch sững , theo phản xạ đầu .

Một lưỡi trâm sắc bén phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, nhanh như chớp đ-âm thẳng xuống.

Hắn thậm chí còn kịp mở miệng, mũi trâm xuyên qua giữa trán.

"Tiện nhân! Ngươi mới là tiện nhân! Ngươi hại , ch-ết , ch-ết !"

Đoan Mộng Mộng lẩm bẩm trong miệng, từng nhát, từng nhát đ-âm trâm cài tóc xuống Tiêu Trạch.

Không bao lâu , khuôn mặt đầy vết thủng, má-u chảy ròng ròng, đôi mắt mở trừng to quỷ dị, bên trong vẫn còn đọng sự kinh hoàng kịp tan.

Cổ bầm tím, khuôn mặt Đoan Mộng Mộng nhuốm đầy má-u, ánh mắt điên cuồng như ác quỷ từ địa ngục bò lên.

"Các ngươi đều đáng ch-ết!"

"Thiết kế , hãm hại ... Thẩm An An, Tiêu Uyên, Tiêu Trạch, Đoan Oánh Oánh—tất cả các ngươi đều ch-ết!"

Đột nhiên, một cơn đau nhói truyền đến.

Nàng cúi đầu xuống, một lưỡi d-ao găm cắm chặt bụng.

Tiêu Trạch dùng chút sức lực cuối cùng đẩy nàng .

Hắn cố bò về phía cửa ngục, nhưng chỉ vài bước bất động .

Má-u tươi nhuộm đỏ sàn đá lạnh lẽo.

"Ta... ch-ết..."

"Sư , gia gia, cứu ..."

Đoan Mộng Mộng cũng cố bò về phía cửa lao, nhưng dù thế nào cũng với tới .

Nàng kịp báo thù, kịp Hoàng Hậu...

Khi trời tờ mờ sáng, Khánh An gõ cửa thư phòng.

"Chủ tử."

"Có tin từ Tông Nhân phủ, Nhị Hoàng Tử và Đoan Mộng Mộng đều ch-ết."

Lăng Thần Dật vẫn đang lưu trong phủ Tứ Hoàng Tử. Nghe , tròn mắt kinh ngạc.

"Ch-ết ? Ch-ết thế nào?"

"Tự tàn sát lẫn . Nhị Hoàng Tử Đoan Mộng Mộng đ-âm ch-ết, nàng cũng đ-âm một nhát mà ch-ết theo."

"Chậc!" - Hắn nhướng mày, sang Tiêu Uyên.

"Vị Đoan trắc phi đúng là thực lực đấy."
 
Kiếp Trước Khổ Đủ Rồi, Đánh Chết Nàng Cũng Không Gả Nữa
Chương 188: Tào Phu Nhân.


Tề Cẩm Bình khẽ nhíu mày.

Không chỉ Thẩm An An hiểu, mà ngay cả ông cũng thể hiểu tình cảm của Hoa Sinh.

Ánh mắt ông chậm rãi di chuyển về phía xe ngựa, qua tấm rèm thấp thoáng thể thấy đường nét gương mặt nàng.

Ông mím chặt môi, im lặng .



Trong một hang động tối tăm thấy ánh sáng mặt trời, một đống lửa nhỏ dần bùng lên.

Người nam nhân khoác bộ áo vải thô cúi đầu, gắng sức cọ xát hai mẩu gỗ . Dù lòng bàn tay mảnh gỗ đ-âm xuyên, vẫn hề dừng .

Như một con rối gỗ rút linh hồn.

“Sao thể là nàng? Sao là nàng? Sao nàng xuất hiện ở đó?”

Hắn lẩm bẩm một . Ngọn lửa bùng lên, soi rõ đôi mắt trống rỗng, đầy đờ đẫn của Thân Doãn Bạch.

Hắn nặng nề phịch xuống đất, thất thần.

Vài đồng xu lăn khỏi tay áo, lăn lóc nền đất lạnh lẽo, chói mắt đến mức khiến tim đau nhói.

Thân Doãn Bạch cắn chặt môi, hồi lâu mới chậm rãi nhặt từng đồng lên.

“Xin … nàng nên cứu … Nếu , nàng mất mạng sống của .”

Giữa màn đêm tĩnh mịch, một tiếng chim kêu vang lên, chói tai đến lạ thường.

“Ai đó?”

Hắn vội vàng nhét đồng xu trong áo, lập tức bật dậy, phóng nhanh bên ngoài.

Nơi phát tiếng kêu tối tăm, yên lặng đến đáng sợ, ngay cả tiếng lá cây xào xạc cũng .

Thân Doãn Bạch nheo mắt lên, cành cây một bọc đồ nhỏ, lủng lẳng đong đưa.

Hắn trầm mắt , khẽ nhún bay lên, lấy bọc đồ xuống.

Sau khi x-ác nhận bốn phía ai, mang bọc đồ trở về trong hang động.

Ngồi bên cạnh đống lửa, chậm rãi mở bọc , bên trong là một đoạn ngón tay đẫm má-u.

Đồng tử co rút , sát khí bùng lên dữ dội.

Thẩm An An đang trốn ngọn núi , nhưng báo thù.

Nàng gửi đến ngón tay của Trần Thiên… chính là đang uy h.i.ế.p !! Thân Doãn Bạch siết chặt nắm tay, các khớp ngón tay trở nên trắng bệch. Trong đôi mắt tràn đầy hận ý, nhưng sâu thẳm trong đáy mắt ẩn giấu sự day dứt và tuyệt vọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Người duy nhất từng chìa tay giúp đỡ … cuối cùng ch-ết trong tay .

“Vậy nên… đây chính là mệnh của ? Đáng vứt bỏ, đáng một vùng vẫy trong cô độc…”

Về , trong góc sâu nhất của hang động , một ngôi mộ hoang bia tên.

Bên trong, chỉ vài đồng xu… và tất cả ánh sáng trong cuộc đời của Thân Doãn Bạch.

---

"Cô nương, Trung thúc trở ." - Mặc Hương khẽ .

Thẩm An An mở mắt, xoa xoa đôi mắt mệt mỏi, lập tức xuống xe ngựa.

Cùng với Trung thúc đến đây, còn một nữ nhân trung niên. Bà nước da trắng, dung mạo đoan trang, dù tuổi nhưng vẫn giữ vẻ mặn mà. Chỉ là bà cúi đầu, trông vẻ căng thẳng, sợ hãi.

"Cô nương, lão nô trở ."

Trung thúc hành lễ với Thẩm An An.

"Mau dậy, đường thuận lợi ?"

"Thuận lợi." - Trung thúc gật đầu.

"Vị phu nhân là…?"

Lúc , Trung thúc mới nhớ nữ nhân bên cạnh, hạ giọng : "Bà là phu nhân của Tào Bồi. Lão nô nghĩ cô nương lẽ sẽ cần đến bà , nên đưa bà tới đây."

Ánh mắt Thẩm An An ánh lên một tia kinh ngạc, nàng quan sát phụ nữ .

"Dân phụ bái kiến Tứ Hoàng Tử phi."

Nữ nhân lập tức quỳ xuống hành lễ, từ một phu nhân quan mà thể hạ như thế, xem cũng là tiến thoái.

Thẩm An An gì, chỉ lặng lẽ quan sát bà .

Sắc mặt nữ nhân đó càng lúc càng tái nhợt, dường như sợ hãi đến run giọng: "Tứ Hoàng Tử phi, tuy thần phụ là thê tử của Tào Bồi, nhưng phu thê chúng thần phụ vốn thiết. Thần phụ còn hai đứa con nhỏ nuôi dưỡng, cầu xin rộng lòng tha cho thần phụ một con đường sống!"

Lời mới giống phản ứng bình thường.

Thẩm An An thu ánh sắc bén, chậm rãi : "Theo , ngươi và Tào Bồi là thanh mai trúc mã, từ nông dân lên đến quan , cùng trải qua bao gian khổ. Vậy mà ngươi hai thiết?"

"Là thật! Dân phụ dám dối! Tào Bồi là kẻ gian xảo, tâm tư thâm sâu, khi thăng quan tiến chức thì càng phong lưu háo sắc, sớm xem thần phụ gì."

Nữ nhân đó đến đây liền rơi nước mắt: "Trong phủ tri huyện thiếu mỹ nhân trẻ tuổi. Nếu vì sĩ diện, sợ gièm pha, thì e rằng bỏ rơi thần phụ từ lâu. Hai chúng thần phụ, từ lâu chỉ còn vỏ bọc phu thê."

"Tứ Hoàng Tử phi, lời thần phụ đều là sự thật! Nếu tin, thể sai điều tra. Thần phụ nguyện lấy hai đứa con xin thề!"

Thẩm An An ngước mắt Trung thúc, thấy ông khẽ gật đầu với nàng.

"Con của ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?"

Nữ nhân đó ngập ngừng đáp: "Nữ nhi tám tuổi, nhi tử mười bảy."
 
Kiếp Trước Khổ Đủ Rồi, Đánh Chết Nàng Cũng Không Gả Nữa
Chương 189: Cạm Bẫy Yến Tiệc Hoàng Cung.


"Bởi vì càng hận nàng hơn! Nếu nàng , gia đình nhất định thể sống thật . Chính vì nàng , phu quân mới từng bước con đường lối về!"

Nói xong, bà chút do dự cắt ngang yết hầu. Má-u b.ắ.n tung lên, vẽ thành một đường cong giữa trung văng đầy mặt đất.

"Phu quân…"

Bà ngã xuống, chậm rãi nhắm mắt, nhưng khóe môi vẫn vương ý .

Thẩm An An chỉ lạnh nhạt quét mắt qua một cái dời ánh , lẽ vì gi-ết quá nhiều nên nàng sớm trở nên tê dại .

"Dẫn Trần Thiên tới đây."

Trên đường điều kiện đầy đủ, ăn ở đều tạm bợ. Trần Thiên đó chặt mất một ngón tay, mất má-u ít, thể suy yếu, sắc mặt tiều tụy trắng bệch.

Hắn Khánh Phong áp giải tới.

"Ngươi quen bà ?"

Thẩm An An hất cằm về phía th-i th-ể phụ nữ bất động đất.

Ánh mắt Trần Thiên thoáng mờ mịt, nhưng ngay khi trông thấy bà , bỗng mở to mắt.

"Ngươi… ngươi gi-ết bà ?"

"Ngươi gi-ết bà !!!"

Cả run rẩy, gần như gào lên, trong mắt tràn đầy hận ý.

"Nói chính x-ác hơn, bà sợ tội dám sống, tự vẫn vì tình."

"Vậy nên, ngươi quen bà , hơn nữa tình cảm còn sâu đậm?"

Trần Thiên nghiến chặt răng, trừng mắt Thẩm An An.

"Ngươi cần như . Ta thánh nhân, bất cứ ai đe dọa đến mạng sống của , đều sẽ gi-ết chút do dự. Ngươi cũng ngoại lệ."

"Bà chỉ là một nữ nhân, khả năng gi-ết ngươi?" - Trần Thiên nghiến răng nghiến lợi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Vậy nên, bà t-ự sá-t."

"Ngươi quen bà , chắc hẳn cũng phận thật sự của Thân Doãn Bạch? Các ngươi căn bản bạn bè, mà quan hệ huyết thống, đúng ?"

Trần Thiên mím môi, lựa chọn im lặng.

"Nữ nhân chính là cữu mẫu của ngươi. Vậy nên từ nhỏ, ngươi lớn lên ở Tào phủ tại Giang Nam. Dù , thì ngươi cũng từng qua với nhà Tào gia, quan hệ chắc chắn hời hợt."

"Ngũ Hoàng Tử, hãy suy nghĩ cho kỹ. Có lẽ đây là cơ hội đổi lấy tự do của ngươi."

Trần Thiên xoay bỏ : "Ngươi cần hỏi nữa, chẳng gì cả."

Khánh Phong định bước lên ngăn , nhưng Thẩm An An khoát tay hiệu dừng .

Bóng lưng Trần Thiên vẻ còng xuống ít. Hắn từng bước về phía xe ngựa.

"Vương phi."

Thẩm An An khẽ thở dài: "Liên tiếp mất từng một, bất cứ ai cũng khó mà chịu đựng nổi. Huống hồ, hẳn sắp đến bờ vực của điên loạn và sụp đổ ."



Kinh thành.

Cuối cùng cũng đến ngày dự tiệc thưởng hoa do Lương Tần tổ chức.

Ngự Hoa Viên, cung nữ thái giám tấp nập qua , vô chậu cảnh quý hiếm bày biện khắp nơi, rực rỡ đến mức khiến hoa mắt.

"Hôm nay đến ít, phàm là quan viên từ tam phẩm trở lên cùng gia quyến đều mặt. Xem , Lương Tần và Hoàng Thượng đang chuẩn một nước cờ lớn đây."

Lăng Thần Dật nheo mắt .

Tiêu Uyên thờ ơ quét mắt qua, chút hứng thú mà thu ánh .

"Còn hai ngày nữa, nàng sẽ trở về."

Dường như điều quan tâm chỉ .
 
Kiếp Trước Khổ Đủ Rồi, Đánh Chết Nàng Cũng Không Gả Nữa
Chương 190: Một Hoàng Nhi Khác?


"Hoàng Thượng giá lâm—"

Tiếng thái giám the thé vang lên, một bóng dáng hoàng bào màu vàng sáng chậm rãi tiến Ngự Hoa Viên.

Những quan viên vốn đang thì thầm bàn tán lập tức cúi đầu, ai dám thở mạnh.

Ánh mắt u ám của hoàng đế quét qua cung nữ và Lương Tần, cuối cùng dừng thanh kiếm trong tay Tiêu Uyên.

"Người , kéo cung nữ xuống, đánh ch-ết bằng gậy cho trẫm!"

Ngay lập tức, thị vệ tiến lên lôi cung nữ .

"Hoàng Thượng tha mạng!"

Cung nữ tái mặt, quỳ rạp xuống đất cầu xin: "Nô tỳ chỉ sự thật, từ nay về dám nữa, xin Hoàng Thượng tha mạng!"

Không ai để tâm đến sự giãy giụa của nàng .

Sắc mặt hoàng đế lạnh băng, giọng rét buốt: "Dám ăn hàm hồ, ly gián lòng , đây chính là kết cục. Nếu trẫm còn thấy lời đồn nhảm nhí nào nữa, tất cả sẽ chung phận!"

"Tuân chỉ!" - Chúng quan đồng thanh đáp.

Lương Tần lúc sợ đến mức ngây dại, đầu óc trống rỗng: "Hoàng Thượng, chẳng ..."

"Câm miệng!"

Ánh mắt sắc bén của hoàng đế khiến bà run rẩy.

"Ngươi dựa sự sủng ái của trẫm mà càn, dám ly gián tình phụ tử của trẫm và Tứ Hoàng Tử, hoài nghi huyết thống hoàng thất. Lương Tần, ngươi đáng tội gì?"

"Hoàng Thượng!"

Lương Tần hoảng hốt quỳ sụp xuống: "Thần ... thần ! Thần từng gì cả! Những lời Tứ Hoàng Tử là nghiệt chủng đều do cung nữ , liên quan đến thần !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Người tin thể hỏi Tứ Hoàng Tử, hỏi tất cả quan viên ở đây! Bọn họ đều thể chứng cho thần !"

Trời cao chứng giám, bà thực sự gì cả!

Vừa cung nữ , bà còn ngỡ ngàng kịp hiểu chuyện gì xảy , giờ thành thế ? "Cung nữ đó là của ngươi, dám ngươi chủ mưu?" - Hoàng đế nheo mắt, giọng điệu đầy sát khí.

"..."

Lương Tần cảm thấy dù nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa sạch tội.

"Người , kéo Lương Tần xuống, cấm túc ở Lạc Anh Điện. Không lệnh của trẫm, cả đời bước nửa bước!"

Lạc Anh Điện... chẳng khác nào lãnh cung!

Lương Tần hoảng loạn, hoảng sợ đến tột cùng, liên tục cầu xin: "Hoàng Thượng, thần oan! Thần thật sự oan!"

Bà còn kịp nhắc đến chuyện để Tứ Hoàng Tử cưới cháu gái , chuyện thành thế chứ?

Rõ ràng, tất cả những gì Lương Tần đều là do Hoàng Thượng ngầm đồng ý.

Cho đến khi kéo xuống, bà vẫn hiểu rốt cuộc sai ở , chỉ ngừng kêu oan.

Tiêu Uyên lạnh lùng vở kịch đầy trào phúng mắt, khóe môi nhếch lên một đường cong đầy châm chọc.

"Lão Tứ."

"Nhi thần mặt." - Hắn nhàn nhạt chắp tay.

"Chuyện hôm nay khiến con chịu ủy khuất . Con yên tâm, tất cả những ai liên quan đến chuyện , trẫm nhất định sẽ bỏ qua. Đợi Tứ Hoàng Tử phi của con trở về, trẫm nhất định sẽ thẩm vấn nghiêm khắc, cho con một lời giải thích."

Tiêu Uyên chậm rãi ngước mắt, đáy mắt lạnh thấu xương.
 
Kiếp Trước Khổ Đủ Rồi, Đánh Chết Nàng Cũng Không Gả Nữa
Chương 191: Hiểu Lầm.


" , một kẻ con hoang danh phận, mẫu trong sạch, quả thực tư cách kế thừa đại thống. Ngay cả hoàng thất tông cũng sẽ chấp nhận điều ."

"Được , các vị lui xuống , và Tứ Hoàng Tử còn chính sự cần bàn."

Lăng Thần Dật thấy đám quan bắt đầu kích động, bàn tán ngớt, bèn lên tiếng ngăn , lệnh cho đưa họ bằng cửa .

Sau đó, xoay thư phòng.

Ánh nắng mùa đông xuyên qua khung cửa sổ, rọi căn phòng, phản chiếu lên bóng dáng cao lớn khoác áo gấm sẫm màu của Tiêu Uyên. Hắn lặng nơi khung cửa, ánh mắt xa xăm về cảnh sắc trong viện, những đường nét lạnh lùng và tuấn tú chìm trong bóng tối lờ mờ, khó mà đoán tâm tư.

Lăng Thần Dật lặng lẽ bước đến bên cạnh , cùng bên ngoài: “Các đại nhân đều rời .”

"Ừm."

Một tiếng đáp nhẹ vang lên từ cổ họng, mang theo chút cảm xúc nào.

Lăng Thần Dật bỗng cảm thấy khó chịu trong lòng, một nỗi đau nhức nhối, sắc bén.

"Những lời của cung nữ nhất định là vô căn cứ. Thục phi nương nương tuyệt đối như , ngươi đừng để trong lòng."

"Tất cả chuyện đều là mưu kế của Hoàng Thượng để mở đường cho . Tiêu Uyên, đừng để những âm mưu quỷ kế ảnh hưởng đến phán đoán của ngươi về cục diện."

Tiêu Uyên cúi mắt xuống.

Lăng Thần Dật tưởng sẽ im lặng như , nhưng ngờ một lúc lâu, đột nhiên lên tiếng: “Thần Dật, ngươi xem, vì giữa phụ tử thể tuyệt tình đến mức ?”

“Phụ chẳng giống phụ , con cũng chẳng giống con, vì một vị trí mà tương tàn lẫn .”

Lăng Thần Dật lặng .

"Sinh trong hoàng cung, tình vốn dĩ nhạt nhẽo. Chuyện , lẽ là lẽ thường tình thôi..."

"…ông thể vì đứa con của nữ nhân đó mà từng bước tính toán, khiến tất cả những đứa con khác kết cục bi thảm. Tiêu Trạch ch-ết , , quân cờ cũng thành một kẻ vô dụng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn bật khẽ, đầy châm chọc.

Dường như nếu , quân cờ nếu cản đường, thì phụ hoàng cũng sẽ tay trừ khử, chỉ để mở đường cho đứa con mà ông yêu thương nhất.

Thậm chí, cái ch-ết của Tiêu Trạch cũng hề khiến nét mặt uy nghiêm gợn sóng. Giống như kẻ ch-ết chỉ là một con mèo một con ch.ó vô danh.

Lăng Thần Dật im lặng, gì để thể an ủi Tiêu Uyên dù chỉ một chút.

Bị chính phản bội, bao giờ cũng là cú đ-âm đau đớn nhất.

Vì thế, thậm chí dám nhắc đến ba chữ "Thẩm An An".

Nếu những tin đồn thực sự là do nàng truyền ngoài, thì đối với Tiêu Uyên, đó chính là một đòn chí mạng.

Chưa đến Lăng Thần Dật, ngay cả Tiêu Uyên cũng thể chắc chắn liệu trong lòng nàng, quan trọng hơn Thẩm lão phu nhân khuất .

Cho nên dám hỏi, dám . Bởi vì thực , dám đối diện.

Tin đồn từ yến tiệc trong cung chẳng bao lâu lan khắp phố lớn ngõ nhỏ.

Thậm chí, còn cả những bài đồng d-ao trẻ con hát vang đường.

Mỗi phiên bản truyền miệng đều xoay quanh thế của Tiêu Uyên, đều nhắc đến chuyện phong lưu của Thục phi.

Phủ Tứ Hoàng Tử, nơi từng dân chúng kính trọng, nay trở thành bia ngắm của lời đàm tiếu.

Tiêu Uyên, từ một vị Hoàng Tử ngưỡng mộ, giờ chỉ còn là đề tài dư tửu hậu của thiên hạ.

Những ngày qua, ngay cả gia nhân trong phủ khi ngoài cũng chỉ trỏ mắng nhiếc. Những ánh mắt khác thường, những lời chửi rủa phố phường, sắc như lưỡi d-ao, đ-âm thẳng lòng mỗi trong phủ.

Mà Tiêu Uyên, cũng ba ngày lên triều.

"Huynh thật sự để mấy lời vớ vẩn đó lọt tai ?" - Lăng Thần Dật tức đến mức chịu nổi.
 
Kiếp Trước Khổ Đủ Rồi, Đánh Chết Nàng Cũng Không Gả Nữa
Chương 192: Hồi Phủ Rồi.


Tề Cẩm Bình khăng khăng đích hộ tống quan tài của Hoa Sinh về Thương Châu.

Thẩm An An mang theo tâm sự trong lòng, liền một bước, về phủ Tứ Hoàng Tử.

“Hoàng Tử phi!”

Quản gia kích động chạy vội xuống bậc thềm.

Thẩm An An ngước mắt tòa phủ quen thuộc, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác an yên, như một trái tim phiêu bạt nhiều ngày cuối cùng cũng tìm chốn để neo đậu.

“Tứ Hoàng Tử ?”

“Chủ tử…”

Quản gia chút do dự, ánh mắt Thẩm An An lập tức rơi ông .

“Những ngày ở đây, kinh thành xảy ít chuyện… Chủ tử… mấy ngày từng rời thư phòng. Ngay cả buổi chầu sáng cũng tham gia, tự nhốt bên trong, cũng cho bọn nô tài hầu hạ.”

Thẩm An An khẽ cụp mắt, hờ hững "Ừm" một tiếng.

Chiêu của Hoàng đế quá tàn nhẫn, nếu mất kiểm soát thì là một điều đáng mừng.

“Hoàng Tử phi, mau .”

Khánh An sớm dặn dò, nên quản gia tỏ vô cùng niềm nở.

Thẩm An An bước lên bậc thềm, từng bước tiến trong phủ.

Suốt dọc đường , đám nha , gia đinh đều dừng chân cúi chào nàng, giống như từng bất cứ chuyện gì xảy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Giống như… những lời đồn bên ngoài từng tồn tại! nàng hiểu rõ, tất cả trong phủ Tứ Hoàng Tử đều , mà ai nhắc đến, cũng chẳng ai dùng ánh mắt dò xét mà nàng.

Nàng về Ngô Đồng Viện, mà thẳng đến thư phòng của Tiêu Uyên.

“Hoàng Tử phi.”

Khánh An thấy bóng dáng yểu điệu thong thả tiến đến, lập tức kinh ngạc chắp tay thi lễ:

“Người cuối cùng cũng trở về.”

“Ừm, chủ tử ngươi đang ở trong đó ?”

Khánh An gật đầu: “Tâm trạng chủ tử , mấy ngày rời thư phòng. Ngay cả chầu sáng cũng bỏ lỡ, cũng ăn uống, thuộc hạ khuyên thế nào cũng vô ích.”

Qua lớp giấy dán cửa sổ, thể thấy bóng dáng cao gầy phản chiếu mờ ảo bên trong.

Thẩm An An liếc mắt thoáng qua, nhẹ gật đầu: “Ngươi lui xuống .”

Khánh An rời , Thẩm An An mím môi, do dự một chút, đẩy cửa bước .

Trong phòng đèn, ánh sáng lờ mờ, phủ lên gian một lớp u ám nhàn nhạt.

Nàng nheo mắt , mới thể rõ khung cảnh bên trong.

Phía án thư, một tựa lưng hờ hững, mắt khép hờ, dường như ngủ quên, phát giác bước .

Khuôn mặt , xa lạ, quen thuộc.
 
Kiếp Trước Khổ Đủ Rồi, Đánh Chết Nàng Cũng Không Gả Nữa
Chương 193: Tiểu Lương Tần?


Một tháng trôi qua, nàng gầy nhiều.

Cảm nhận bàn tay nàng nhẹ nhàng đặt lên lưng , thể Tiêu Uyên thoáng cứng . Hắn chăm chú khuôn mặt yêu kiều ngay mắt, dám chớp mắt.

Nàng đáp .

... Vậy khổ nhục kế của thành công ? Nàng đau lòng vì !

“Chúng đến phủ Vĩnh Ninh Hầu một chuyến .”

Thẩm An An đẩy , .

Tiêu Uyên gật đầu, lập tức sai Khánh An chuẩn xe ngựa.

“Ta về Ngô Đồng Viện tắm rửa, y phục . Chàng cũng nên chỉnh trang .”

Hắn khẽ quấn lấy ngón út nàng, buông: “Cùng .”

Một tháng gặp, ngày ngày đều mong nhớ, chỉ thể thấy nàng trong mộng, thể chịu dù chỉ một khắc chia xa?

Nghĩ đến giấc mộng lặp lặp , ánh mắt Tiêu Uyên trầm xuống.

Hắn sai ở , chỉ giấc mộng luôn tái diễn một nàng còn sức sống, một điên cuồng ôm chặt nàng, tìm kiếm một tia hy vọng trong vô vọng. Đêm nào cũng như , từng gián đoạn.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngô Đồng Viện.

Mặc Nhiễm chuẩn sẵn nước ấm và y phục mới, Thẩm An An cứng rắn rút tay khỏi tay .

Ánh mắt Tiêu Uyên đượm vẻ ấm ức, nhưng gì, chỉ bình phong, im lặng dõi theo nàng.

Ánh mắt nóng bỏng như thể thực thể, khiến Thẩm An An chút khó chịu. Nàng tắm nhanh, chẳng bao lâu chỉnh tề bước ngoài.

Tiêu Uyên vẫn dõi theo nàng, trong mắt dày đặc màu đen sâu thẳm.

“Chàng định chỉnh trang ?”

“Nàng chê ?”

“…”

Thẩm An An , bình tĩnh đáp: “Chỉ là… khó coi.”

Tiêu Uyên lập tức nắm lấy cổ tay nàng, kéo nàng lòng, giọng trầm thấp: “Nàng dám một nữa ?”

“Ta đưa Trần Thiên về .”

Một câu khiến sắc mặt Tiêu Uyên lập tức trầm xuống.

“Đợi khi từ phủ Vĩnh Ninh Hầu trở về, …”

“Không gặp.”
 
Back
Top Bottom