Đam Mỹ Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 100: Chương 100


Chu Đình biết bản thân vừa hỏi không đúng liền nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác
“Không phải hôm nay là ngày thành thân của hoàng huynh ngươi sao, sao ngươi lại ở đây”
“Đến tìm ngươi không được sao, hơn nữa Ngôn Đình Anh không thể coi là hoàng huynh của ta được, ngoài ca ca ta Ngôn Tuấn Vỹ ra thì ta không có người hoàng huynh nào cả”
Ngôn Tuấn Hàn thẳng thắng nói, y ngoài Ngôn Tuấn Vỹ ra thật sự không coi những người khác là huynh đệ, bọn họ lúc nhỏ luôn ức h**p y vì khi nhỏ y yếu đuối, ngoài ca ca luôn bảo vệ y ra còn lại kẻ nào kẻ nấy đều muốn y chết, nhất là khi y lại trở thành thái tử khi còn nhỏ tuổi
“Được rồi, là ta nói sai, nào bỏ qua chuyện này ta cùng ngươi uống rượu nào”
Ngôn Tuấn Hàn đưa tay định nhấp rượu nhưng lại bị Tại Chính Hiên ngăn cản, hắn sớm nghe Huỳnh Liên nói Ngôn Tuấn Hàn không thể uống rượu quá nhiều, lúc nãy y cũng uống không ít không thể uống thêm được nữa
“Để ta uống, ngươi đừng uống nữa”
Chu Đình nhìn hai người trước mặt phát ân ái liền rùng mình, mặc dù hắn suy nghĩ vô cùng thoáng nhưng mà hai người có thể nào đừng phát ân ái trước một kẻ đang không vui vì chuyện tình cảm có được hay không
“Được rồi hai người ai uống cũng được”

Chu Đình lên tiếng, Ngôn Tuấn Hàn cũng không nói gì nữa, để cho Tại Chính Hiên uống thay mình
“Từ Chấn Thiên là muốn ngươi trở về sao”
Chu Đình gật đầu
“Hắn nói tỷ tỷ muốn ta trở về mới chịu thành thân với hắn, lúc trước rõ ràng là hắn vì đi tìm ta không chịu thành thân với tỷ tỷ bây giờ lại ngược lại, thật khó hiểu”
Ngôn Tuấn Hàn cũng cảm thấy khó hiểu, rốt cuộc Từ Chấn Thiên thật sự không có một chút rung động nào với Chu Đình sao
“Nhưng ngươi thật sự không trở về hay sao”
“Ta không trở về, dù gì không có ta phụ thân sẽ vui vẻ hơn rất nhiều, người yêu thương tỷ tỷ bao nhiêu lại chán ghét ta bấy nhiêu trở về làm gì, người sớm đã từ mặt ta”
Chu Đình bình thản nói, đối với Chu Đình hiện tại không liên quan đến Chu gia cũng là một việc tốt, ở bên ngoài chơi đùa kiếm chút ngân lượng qua ngày cũng được, cái chức minh chủ gì gì đó y cũng không quan tâ m đến
Ngôn Tuấn Hàn đương nhiên có thể hiểu được, làm bằng hữu lâu năm tính tình Chu Đình như thế nào y biết rõ chỉ là ngoài miệng Chu Đình như vậy nhưng trong lòng thì khác, nói bây giờ hắn buông bỏ Từ Chấn Thiên nhưng thực chất là đang trốn tránh, nhưng trốn tránh cả đời được sao, còn Từ Chấn Thiên không biết có nhận ra bản thân đối xử hoàn toàn khác biệt với Chu Đình hay không, nếu vì Chu Vân hắn đâu cần đích thân dời ngày thành hôn để đi tìm Chu Đình rồi sau đó đi theo đến Nam Thành, cuối cùng là lại đến kinh thành tìm Chu Đình, Ngôn Tuấn Hàn thở dài
“Ngươi thở dài làm gì Tuấn Hàn, ta mới là người nên thở dài đây này”
Chu Đình biểu môi nói
“Rồi rồi vậy ngươi có muốn đến vương phủ ta vài hôm không, ta e là vài ngày nữa Từ Chấn Thiên lại đến nơi này tìm ngươi, nghĩ sao”
Chu Đình nghe Ngôn Tuấn Hàn nói vậy cũng đúng, với tính cách của Từ Chấn Thiên không thuyết phục mình về được chắc chắn sẽ không bỏ cuộc
“Được vậy uống xong chúng ta liền đến vương phủ của ngươi”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, Tại Chính Hiên thì không biết lý do tại sao Ngôn Tuấn Hàn lại muốn Chu Đình đến vương phủ
Ngôn Tuấn Hàn biết hắn nghĩ gì liền nói thì thầm vào tai hắn
“Chu Đình đến có thể giúp chúng ta qua mặt người của phụ hoàng ta, cũng như âm thầm tiễn đám người đó, ta thật cảm thấy phiền”

Tại Chính Hiên lúc này mới phát hiện ra Ngôn Tuấn Hàn càng ngày càng có nhiều tính xấu, chỉ cần là không vừa ý y, y liền tìm cách tiễn đi bằng mọi giá, Tại Chính Hiên cảm thấy xem ra những năm qua làm thái tử đã kiềm hãm tính cách thật sự của Ngôn Tuấn Hàn rồi, Ngôn Tuấn Hàn như thế nào cũng chỉ mới bườc qua tuổi thiếu niên mà thôi vậy nên tính tình trẻ con một chút hắn càng thích
Ba người cùng nhau uống rượu đến khi Chu Đình bắt đầu ngà ngà say, Ngôn Tuấn Hàn liền sắp xếp xe ngựa đưa Chu Đình theo về phủ, trên đường trở về tuyết lại rơi dày đặc hơn
“Năm nay tuyết rơi nhiều hơn có phải không”
Ngôn Tuấn Hàn hé màn nhìn ra bên ngoài
“Ngươi lạnh sao”
Ngôn Tuấn Hàn lắc đầu
“Ta không lạnh chỉ là không nghĩ Bình Thiên quốc lại có trận tuyết lớn như vậy, từ trước đến giờ ta chưa nhìn thấy”
Tại Chính Hiên nghe vậy liền nhớ đến năm đầu tiên khi Ngôn Tuấn Hàn rời xa hắn, Bình Thiên quốc cứ như vậy mà đổ tuyết, tuyết rời dày đặc còn hơn cả bây giờ, lúc đó hắn ở trên tường thành nhìn bên dưới đầy tuyết, nhưng trong lòng hắn cũng đầy bi thương, những năm tiếp theo mùa đông ở Bình Thiên quốc luôn bao phủ trong màn tuyết dày đặc kinh thành luôn là nơi có tuyết nhiều nhất, so với bây giờ thì không bằng
“Nhưng ngươi không thể chịu lạnh được nếu không sẽ bị nhiễm phong hàn”
Tại Chính Hiên nói, Ngôn Tuấn Hàn đương nhiên biết Huỳnh Liên căn dặn y trong mùa đông nhất định phải thận trọng không để bị nhiễm lạnh nếu không sẽ nguy hiểm
“Ta nghe nói Tây quốc không có mùa đông là thật sao”
Ngôn Tuấn Hàn tò mò hỏi
“Ta không biết, ta chưa từng đến nơi đó nhưng theo như những người từng đến Tây quốc đều nói Tây quốc thật sự không có mùa đông”

Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, mặc dù mùa đông tuyết lạnh nhưng có tuyết vẫn vui hơn, y thích trời tuyết mùa đông nhất là khi từ mua đông chuyên sang mùa xuân
Ngày hôm sau tuyết rơi càng dày đặc hơn, Ngôn Tuấn Hàn không ra khỏi phòng vì bên ngoài quá lạnh, Tôn Tình liên tục giúp chủ nhan đốt thêm than sưởi ấm, không hiểu như thế nào hôm nay lại lạnh đến như vậy
Tại Chính Hiên lúc này đang bận hầm canh giữ ấm cho Ngôn Tuấn Hàn, khi hắn bưng bát canh vào phòng đã thấy Ngôn Tuấn Hàn cuộn người trong chăn không chịu ra ngoài
“Ngươi thật sự không sao chứ, có cần ta vào nhờ người gọi Huỳnh Liên đến hay không”
“Ta không sao chỉ là lạnh quá mà thôi, sao lại lạnh đến như vậy chứ”
Ngôn Tuấn Hàn run rẩy nói, Tại Chính Hiên có chút bất lực, hắn cũng không biết tại sao lại lạnh đến như vậy, ngày hôm qua mặc dù lạnh nhưng không lạnh như bây giờ, hơn nữa Ngôn Tuấn Hàn vì lạnh mà không thể ra ngoài được, hắn lo lắng y có bị cảm mạo hay không hắn lo lắng y lại xảy ra chuyện
“Nếu ngươi cảm thấy không khoẻ ta gọi Huỳnh Liên đến”
Ngôn Tuấn Hàn lắc đầu, tuyết dày như vậy Huỳnh Liên cũng không thích trời lạnh chắc chắn sẽ không ra ngoài đâu.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 101: Chương 101


Tại Chính Hiên thấy Ngôn Tuấn Hàn cứ cứng đầu cũng không biết phải làm sau, đành bồi hắn uống canh nóng giữ ấm cơ thể, sai Tôn Tình thêm nhiều than sưởi ấm hơn
“Ta thích tuyết nhưng lại chẳng thích lạnh một chút nào”
Ngôn Tuấn Hàn than vãn nói
“Lạnh như vậy ngươi không nhất thiết phải ra ngoài, ta đã bẩm báo với ca ca ngươi, hắn trên triều sẽ nói vài lời hoàng thượng sẽ không trách phạt ngươi”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu
“Trách phạt ta gì chứ, ta không lên triều thì càng tốt”
Hôm nay vốn dĩ Ngôn Tuấn Hàn phải lên triều bái phỏng nhưng y lại không thể nào bước ra bên ngoài khi tiết trời quá lạnh, bây giờ ngay cả bước chân xuống giường y còn không thể, nếu y mà hôm nay lên triều chắc chắn sẽ nhiễm phong hàn mất thôi
“Vương gia, ta thấy người vẫn là nên tập quen đi, những năm gần đây tuyết ngày càng nhiều ngày càng lạnh hơn trước đây”
Tôn Tình ở một bên vừa châm thêm than sưởi ấm vừa nói

“Ngươi không lạnh sao”
“Đương nhiên là có nhưng thuộc hạ vẫn có thể chịu được”
Ngôn Tuấn Hàn cười khổ, bản thân y là nam nhân nhưng bây giờ lại bị lạnh đến mức không bước chân khỏi giường được, còn không bằng một tiểu cô nương như Tôn Tình
Tại Chính Hiên đút canh nóng cho Ngôn Tuấn Hàn uống, cũng không để tâ m đến tính tình này của y, đến khi canh đã hết người của Ngôn Tuấn Hàn cũng ấm hơn đôi chút
“Không biết tuyết khi nào ngừng rơi đầy Chính Hiên tuyết ngừng rơi ngươi ra ngoài nặn người tuyết cho ta đi”
Tại Chính Hiên gật đầu, ôn nhu nói
“Lát nữa ta sẽ nặng người tuyết bên ngoài sân cho ngươi ngắm”
Tại Chính Hiên vẫn còn nhớ Ngôn Tuấn Hàn vô cùng thích người tuyết, khi nhỏ luôn đòi hắn và Ngôn Tuấn Vỹ nặn thật nhiều người tuyết cho y , bây giờ vẫn không thay đổi
Tôn Tình thấy than sưởi ấm đã hết liền nhanh chóng đi lấy thêm, cũng tiện tránh đi không làm phiền không gian riêng cho vương gia của mình
Tại Chính Hiên nhìn thấy Tôn Tình đã rời đi liền nhẹ nhàng lấy thêm áo choàng khoác lên người Ngôn Tuấn Hàn
Ngôn Tuấn Hàn có chút bất ngờ, áo lông này là ở đâu ra, Tại Chính Hiên làm sao mà có được hơn nữa còn đưa cho y
“Trước đây một lần đi săn, săn được một con gấu, liền lột da nó làm áo choàng để giữ ấm mùa đông, thân thể ngươi không chịu lạnh được đưa ngươi là tốt nhất”
Ngôn Tuấn Hàn nghe vậy liền mỉm cười
“Vốn dĩ hôm nay muốn cùng ngươi ra ngoài đi dạo nhưng xem ra không thể rồi”
“Ngươi không sợ có người bẩm báo lại với phụ thân ngươi sao”
Tại Chính Hiên đương nhiên nhận ra trong phủ có vài người trong vô cùng khả nghi, nhìn kỹ bọn họ chính là luôn theo dõi hành động của hắn và Ngôn Tuấn Hàn, ban đầu hắn lo sợ là người của Ngôn Đình Anh nhưng sau khi quan sát kỹ hắn nhận ra không phải, hay nói đúng hơn là người của hoàng đế cử đến
Hoàng đế đối với hắn có chút kiêng kị hắn đương nhiên biết, phụ thân hắn bị du oan tạo phản theo như kiếp trước một phần liên quan đến hoàng đế, bây giờ giữa hắn và Ngôn Tuấn Hàn xảy ra vô số tin đồn nhất là sau sự việc Ngôn Tuấn Hàn vì hắn mà tự làm bị thương mình để giữ hắn lại làm thị vệ cho bản thân thì chắc chắn hoàng đế đã nhìn ra chút gì đó rồi, bây giờ phái người đến giám sát hắn và y e là không có ý tốt, hắn đương nhiên cẩn thận hành động hơn trước

“Bọn họ muốn bẩm báo thì cứ bẩm báo, suy cho cùng ta và ngươi cũng chẳng có gì cả cần gì phải lo bọn họ bẩm báo về, các của ta còn chưa thể bước vào được làm sao bẩm báo về được chuyện gì”
Ngôn Tuấn Hàn có thể tự tin như vậy vì hắn sớm đã ra lệnh cấm người khác bước vào các nếu như không có lệnh, bọn người phụ hoàng hắn đưa đến đều không thể vào trong này dù bằng cách nào đi chăng nữa
Hai người ở trong phòng đến khi bên ngoài tuyết ngừng rơi thì mới ra ngoài, nhưng chuyện tuyết ngừng rơi là chuyện của vài ngày sau
Rốt cuộc thì tuyết cũng đã ngừng rơi, mặc dù không khí vẫn còn lạnh nhưng so với mấy ngày trước đã đỡ hơn nhiều, Ngôn Tuấn Hàn rốt cuộc cũng đã chịu ra ngoài, trên người y khoác áo choàng lông gấu mà Tại Chính Hiên đưa
Chu Đình mấy ngày này ở trong phủ của Ngôn Tuấn Hàn vô cùng thoải mái, mỗi ngày chỉ ăn và ngủ không thèm bước ra ngoài
Ngôn Tuấn Hàn hôm nay muốn vào cung thăm mẫu hậu, Tại Chính Hiên cùng với Tôn Tình theo cùng, ban đầu y vốn chỉ định mang theo Tại Chính Hiên nhưng để tránh người khác lại nói ra nói vào y đành dẫn theo Tôn Tình mà không biết từ khi nào dẫn theo Tôn Tình lại đính kèm thêm Dinh Lâm vậy chứ
Ban đầu Ngôn Tuấn Hàn đối với chuyện của Dinh Lâm và Tôn Tình có chút không muốn hai người thân thiết, không muốn nhìn thấy thảm cảnh đời trước nhưng sau đó y nghĩ lại đời này khác đời trước cho nên đối với việc này cũng dần chấp nhận hơn, chỉ là hôm nay vào cung mang nhiều người như vậy cũng quá gây sự chú ý rồi
Trên xe ngựa, Tại Chính Hiên nhìn thấy nét mặt không vui của Ngôn Tuấn Hàn liền hỏi
“Ngươi không khoẻ sao, cảm thấy không khoẻ chỗ nào, nói cho ta biết”
Ngôn Tuấn Hàn lắc đầu
“Ta chỉ là không biết từ khi nào bản thân lại có thêm một thuộc hạ”
Tại Chính Hiên dường như nghe hiểu liền nhìn ra bên ngoài, Dinh Lâm đang đánh ngựa còn Tôn Tình cũng ngồi một bên hai người vui vẻ trò chuyện xem ra quan hệ thân thiết hơn trước đây

Hắn còn nhớ sau khi hắn lên ngôi hoàng đế Dinh Lâm liền xin đi chấn thủ biên cương đến tận mãi sau này cũng không trở về, hắn cũng biết ngày hôm đó không chỉ hắn mất đi người yêu thương Dinh Lâm cũng vậy, mà ngày hôm đó lại là ngày thành thân của cả hai người, bái đường chưa thành đã phải âm dương cách biệt, Tại Chính Hiên cảm thấy mình có lỗi với hai người kia không thua kém gì có lỗi với Ngôn Tuấn Hàn
“Vậy vào đến hoàng cung ta sẽ bảo Dinh Lâm nhanh chóng rời khỏi”
Dinh Lâm thân là ám vệ chuyện tránh tai mắt ra khỏi hoàng cung là chuyện dễ dàng, Ngôn Tuấn Hàn liền lắc đầu
“Không cần đâu, lát nữa ta đến chỗ mẫu hậu nếu ngươi đợi lâu có thể đến đông cung chờ ta cũng được”
Ngôn Tuấn Hàn vốn lần này vào cung vì nghe được tin tức long thai của Quý phi hiện tại không tốt y lo rằng Quý phi sẽ lợi dụng long thai ám hại mẫu hậu mình cho nên tuyết vừa ngừng rơi liền nhanh chóng vào cung
“Ta ở bên ngoài đợi ngươi”
Tại Chính Hiên nói
Vào đến hoàng cung, Ngôn Tuấn Hàn nhanh chóng đi đến cung của mẫu hậu mình nhưng khi đến y nghe cung nữ bẩm báo lại mẫu hậu y đã cùng Quý phi ra ngoài nghe nói là đến chỗ ngự hoa viên, Ngôn Tuấn Hàn nghe vậy liền nhíu mày, xem ra y đến trễ rồi.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 102: Chương 102


Ở ngự hoa viên, đình viện Hoàng hậu đanh cùng Quý phi trò chuyện nhưng nếu ai để ý kỹ liền biết rằng Quý phi từ trước đến nay không tôn trọng hoàng hậu nhưng bây giờ lại cùng người trò chuyện không phải quá mức đáng nghi rồi sao
“Tỷ tỷ nhìn xem hôm nay trời có phải rất đẹp không”
Hoàng hậu trong lòng thầm khinh bỉ, trời vừa mới ngưng tuyết lạnh như vậy thì đẹp chỗ nào, vốn dĩ đối với vị Quý phi này Hoàng hậu ban đầu không hề có ác ý chỉ là sau này từ khi nàng ta từ chức vị nhỏ nhoi leo lên thành Quý phi thì hoàn toàn thay đổi, tính tình kiêu ngạo chẳng xem ai ra gì, xuất thân hèn mọn nhưng lại dám lên mặt với một người xuất thân cao quý như nàng Hoàng hậu đương nhiên xem thường Quý phi vô cùng
“Quý phi hôm nay lại có nhã hứng mời ta đến ngự hoa viên e là không đớn giản”
“Tỷ tỷ sao lại nghi ngờ lòng tốt của ta vậy chứ”
Quý phi cười nhẹ nhàng nhưng trong lòng thầm mắng Hoàng hậu thật là thông minh quá rồi đấy, biết được ý định trong lòng nàng ta

“Ta cùng ngươi ở đây không có người ngoài ngươi không cần phải giả vờ như vậy, rốt cuộc ngươi muốn gì”
Quý phi liền cười lớn
“Ta muốn gì sao, đương nhiên là muốn vị trí hoàng hậu của ngươi rồi, nếu như năm đó ngươi sinh tên kia mà chết thì vị trí hoàng hậu đã là của ta, nhưng không sao bây giờ nhìn thấy ngươi bị phế truất còn vui vẻ hơn ngươi chết nữa”
Quý phi vừa ngồi liền ngã người ra sau ý định rơi xuống bên dưới hồ nước băng trong hồ chỉ vừa mới kết chỉ cần một lực nhẹ nhất định sẽ vỡ ra, Hoàng hậu lúc này mới hiểu ra ý định của cô ta, đưa tay muốn kéo cô ta lại nhưng không được
Đúng lúc này Ngôn Tuấn Hàn lao đến dùng một lực đẩy nàng ta trở lại trên đình viện khiến này ta ngã xuống bên dưới liền chảy ra một dòng máu đỏ, Ngôn Tuấn Hàn cũng vì vậy mà bản thân ngã xuống hồ nước
Tại Chính Hiên cùng Tôn Tình và Dinh Lâm không kịp phản ứng đến khi nghe được một tiếng ùm thật lớn mới nhận ra Ngôn Tuấn Hàn cư nhiên rơi xuống hồ băng rồi, Tại Chính Hiên lập tức lao xuống dưới
Không biết có phải là quá trùng hợp hay không lúc này cả Ngôn Tuấn Vỹ, Ngôn Đình Anh và Hoàng thượng đều tới, Hoàng thượng nhìn thấy Quý phi ngã ở đó bên dưới chảy máu rất nhiều rồi nhanh chóng gọi thái y đến sau đó đưa mắt nhìn Hoàng hậu
Cùng lúc Ngôn Tuấn Vỹ nhìn thấy Tôn Tình nhưng lại không thấy Ngôn Tuấn Hàn liền lo lắng
“Hàn nhi đệ ấy đâu”
“Vương gia….

vương gia vì cứu Quý phi mà ngã xuống hồ băng rồi”
Ngôn Tuấn Vỹ nghe vậy liền muốn lao xuống nhưng lại bị các thái giám ngăn cản, hắn bây giờ thân là thái tử không thể có mệnh hệ gì được

“Người đừng manh động, Tại thị vệ hắn đã lao xuống dưới hồ cứu vương gia”
Tôn Tình nói sau đó thầm mong vương gia đừng xảy ra chuyện gì nếu không nàng nhất định sẽ thay vương gia xử lí Quý phi khiến nàng ta sống dở chết dở
Tại Chính Hiên lao xuống hồ liền cố gắng tìm kiếm Ngôn Tuấn Hàn, hắn biết một chuyện Hàn nhi của hắn bơi rất dở, đúng hơn gần như không biết bơi hơn nữa y lại sợ lạnh, bây giờ lại rơi xuống hồ băng này nhất định sẽ không thể bơi được, càng lặng sâu thì càng lặng hơn, Tại Chính Hiên cũng sắp không còn chịu được
Dinh Lâm ở trên này lo lắng chủ tử xảy ra chuyện liền lập tức lao xuống hồ tìm kiếm hai người, Ngôn Tuấn Vỹ vô cùng lo lắng lập tức sai người về đông cung mang Huỳnh Liên đến đây nhanh chóng
Hoàng thượng lúc này mới để ý đến động tĩnh bên này, hỏi thái giám thái giám liền bảo Lục vương gia rơi xuống hồ băng, người lập tức cho các thị vệ thái giám khác cùng lao xuống tìm kiếm, chuyện này cho dù là gì thì tính mạng của Ngôn Tuấn Hàn cũng không thể xảy ra bất trắc được, y chính là hoàng nhi mà người yêu thương nhất
Ngôn Đình Anh ở một bên xem náo nhiệt, chỉ là hắn không nghĩ Ngôn Tuấn Hàn lại đúng lúc đến như vậy hơn nữa bây giờ không thể hạ được hoàng hậu còn khiến cho hoàng thượng vì đau lòng Ngôn Tuấn Hàn chắc chắn sẽ điều tra rõ việc này e rằng không xong, hắn nhìn sang Hạ Đinh bên cạnh, Hạ Đinh liền gật nhẹ đầu, Ngôn Đình Anh liền cảm thấy yên tâm hơn, Hạ Đinh ở đây không có việc gì hắn phải lo cả, chỉ là mẫu thân quá ngu ngốc ngay cả một việc đơn giản như vậy cũng không thể kéo hoàng hậu vào bây giờ còn lấy được sự thương cảm của Hoàng thượng, quá vô dụng rồi
Tại Chính Hiên rốt cuộc cũng nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn, hắn vươn tay kéo lấy Ngôn Tuấn Hàn vô cùng cẩn thận nhưng sức hắn bây giờ cũng không thể nữa, nhưng hắn lại không muốn buông tay y ra, đúng lúc này Dinh Lâm cũng nhìn thấy được chủ tử của mình, biết người đã sắp đuối sức liền nhanh chóng đến kéo lấy tay Tại Chính Hiên cố hết sức bơi lên trên bờ
Lúc lên gần đến bờc các thị vệ thái giám liền thấy được nhanh chóng đến giúp, Ngôn Tuấn Hàn lúc này đã hôn mê không biết gì nữa, Tại Chính Hiên thì vẫn còn giữ được lý trí, hắn lo lắng nắm chặt tay Ngôn Tuấn Hàn

Huỳnh Liên cũng nhanh chóng đến nơi này, nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn nằm đó liền nhanh chóng cởi áo choàng của mình ra phủ lên người Ngôn Tuấn Hàn để giúp y giữ ấm
“Mau đưa y đến về cung nhanh lên, còn nữa chuẩn bị nước nóng, cùng y phục đủ ấm”
Ngôn Tuấn Vỹ nghe Huỳnh Liên nói liền nhanh chóng sai người mau chuẩn bị, Tại Chính Hiên vốn muốn bế Ngôn Tuấn Hàn nhưng hắn hiện tại chả khá hơn Ngôn Tuấn Hàn là bao nhiêu, Dinh Lâm ở một bên đỡ hắn, Ngôn Tuấn Vỹ bế lấy đệ đệ mình nhanh chóng rời đi
Hoàng hậu cũng theo sau, Hoàng thượng sớm đã ở chỗ Quý phi nhưng vẫn căn dặn người nhất định phải bẩm báo cho mình biết tình trạng của Ngôn Tuấn Hàn
Huỳnh Liên lúc này thật sự không thể bình tĩnh nữa, mạch đập của Ngôn Tuấn Hàn yếu ớt như vậy, ngay cả bản thân là thần y đi chăng nữa muốn cứu Ngôn Tuấn Hàn cũng không phải dễ dàng, Huỳnh Liên liền nhìn sang Tôn Tình sau đó nói vào tay nàng, Tôn Tình liền hiểu lập tức rời cung theo lời Huỳnh Liên nói viết thư mời Tống Kỳ Nam đến, chỗ của Tống Kỳ Nam nhất định có thứ giúp cho Ngôn Tuấn Hàn có thể qua khỏi được, bây giờ Huỳnh Liên chỉ cố gắng hết sức giúp Ngôn Tuấn Hàn cầm cự đợi Tống Kỳ Nam đến
Chu Đình ở trong phủ cả ngày cũng có chút nhàm chán, vừa bước ra ngoài liền thấy bộ dạng vội vã của Tôn Tình, hỏi ra thì biết Ngôn Tuấn Hàn xảy ra chuyện, hắn bảo Tôn Tình trở lại cung chăm sóc Ngôn Tuấn Hàn, bản thân sẽ nhanh chóng gửi thư đến Tống Kỳ Nam vì hắn biết Tống Kỳ Nam vừa đến Bình Thiên quốc, đang ở Lam Ninh trấn.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 103: Chương 103


Tình trạng của Ngôn Tuấn Hàn lúc đến được đông cung đã vô cùng yếu ớt, Huỳnh Liên khó khăn lắm mới giữ lại được tính mạng của Ngôn Tuấn Hàn
“Hàn nhi y sao rồi”
Tại Chính Hiên ở bên ngoài sau khi được Dinh Lâm giúp thay y phục giữ ấm và uống một chén thuốc tình trạng đã khôi phục, hắn không ngừng lo lắng cho Ngôn Tuấn Hàn, Huỳnh Liên đã vào trong phòng lâu như vậy vẫn chưa bước ra bên ngoài, hắn vô cùng lo lắng, Tôn Tình không có ở đây hắn không thể hỏi được chuyện gì
“Nếu như hôm nay đệ đệ ta xảy ra chuyện gì ta nhất định không tha cho bọn họ”
Ngôn Tuấn Vỹ nắm chặt tay, mặc dù không biết đã xảy ra việc gì nhưng Ngôn Tuấn Vỹ có thể đoán được chuyện này có liên quan đến mẹ con Ngôn Đình Anh, nếu như đệ đệ hắnn có chuyện gì hắn nhất định bắt bọn họ trả giá
Hoàng hậu sau khi ở chỗ của Quý phi cùng Hoàng đế sau đó cũng nhanh chóng đến đông cung, Hoàng nhi của nàng cư nhiên lại vì nàng mà rơi xuống hồ băng, Ngôn Tuấn Hàn vốn sinh non sức khoẻ từ nhỏ không được tốt, cũng may do nàng nuôi dưỡng mà dần dần khoẻ mạnh mà lớn lên nhưng y lại không thể nào chịu lạnh được, nhờ một lần vì mãi mê ở bên ngoài nặng người tuyết mà y đã bị nhiễm phong hàn tận cả tháng không hết, sức khoẻ y lúc đó vô cùng yếu, Hoàng hậu lúc đó vô cùng lo lắng khi thái y nói nếu như Ngôn Tuấn Hàn còn tiếp tục như vậy sẽ không thể sống qua khỏi ba ngày nữa, nhưng rốt cuộc nhờ người ngày đêm chăm sóc Ngôn Tuấn Hàn rốt cuộc cũng khỏi bệnh, đến bây giờ khi nhớ lại Hoàng hậu vẫn không thể nào quên được
Nhìn thấy mẫu hậu vội vã đến đây Ngôn Tuấn Vỹ liền mau chóng đỡ lấy người
“Vỹ nhi, Hàn nhi sao rồi mau nói cho ta biết”

“Mẫu hậu bình tĩnh, Hàn nhi hiện tại vẫn đang được thái y cứu chữa ở bên trong”
Ngôn Tuấn Vỹ cố gắng trấn an Hoàng hậu
“Tất cả là do ta, nếu ta không cùng ả ta đến đình viện Hàn nhi sẽ không xảy ra chuyện, sẽ không liên luỵ Hàn nhi càng không khiến y rơi xuống hồ”
Hoàng hậu không kiềm lòng được rơi nước mắt
“Mẫu hậu người đừng lo, Hàn nhi sẽ không sao đâu, người tin ta Hàn nhi nhất định sẽ bình an vô sự”
Ngôn Tuấn Vỹ chắc chắn nói
Bên trong phòng Huỳnh Liên hết sức dùng châm cứu để giúp cho Ngôn Tuấn Hàn lưu thông lại khí huyết bị đóng băng do ở trong hồ băng quá lâu, sau đó liền sai cung nữ thái giám dựa theo đơn thuốc này mà bốc thuốc, nhưng lại không tin tưởng được đám người này, đúng lúc Tôn Tình trở lại liền giao đơn thuốc cho nàng, Tôn Tình lập tức đi bốc thuốc
Tại Chính Hiên sai Dinh Lâm đi theo Tôn Tình bốc thuốc và sắt thuốc cho Ngôn Tuấn Hàn tránh người khác giở trò
Sau khi thấy tình trạng của Ngôn Tuấn Hàn đã tạm thời ổn, Huỳnh Liên liền ra ngoài thông báo cho mọi người
“Tình trạng của Vương gia bây giờ đã tạm ổn nhưng nếu như không nhanh chóng có được tuyết liên hoa e rằng sẽ khó giữ mạng”
Lời vừa nói ra thành công khiến cho tất cả mọi người đều rơi vào trầm mặc, Tại Chính Hiên muốn đi vào bên trong chăm sóc cho Ngôn Tuấn Hàn, Ngôn Tuấn Vỹ gật đầu, để hắn chăm sóc cho đệ đệ Ngôn Tuấn Vỹ cũng có thể an tâm một chút
“Mẫu hậu rốt cuộc có chuyện gì đã xảy ra”
Ngôn Tuấn Vỹ nhìn Hoàng hậu hỏi, nếu như không ngoài dự đoán của hắn thì chuyện này do mẹ con Quý phi gây ra
Hoàng hậu sau khi bình tĩnh cũng kể lại toàn bộ sự việc cho Ngôn Tuấn Vỹ nghe, Ngôn Tuấn Vỹ vô cùng tức giận muốn nhanh chóng đi xử trí hai mẹ con Quý phi nhưng lại bị Hoàng hậu ngăn lại

“Bây giờ ngươi đến đó chẳng khác nào đúng ý của bọn họ hay sao, Quý phi nàng ta vừa mới mất đi hài tử có được sự thương hại của phụ hoàng các ngươi nếu bây giờ ngươi đến chính là tự mình trúng kế bọn họ”
Ngôn Tuấn Vỹ nghe Hoàng hậu nói vậy cũng bắt đầu bình tĩnh trở lại, đúng vậy y không thể nào trúng kế của Ngôn Đình Anh và mẫu phi của hắn được
“Mẫu hậu phụ hoàng không trách tội người chứ”
Hoàng hậu lắc đầu, mọi chuyện không có chứng cứ cũng không có ai nhìn thấy Hoàng đế làm sao trách tội nàng, hơn nữa nàng là Hoàng hậu là Mẫu nghi thiên hạ Hoàng đế không thể vì một câu không bằng không chứng của Quý phi mà trách tội nàng được nếu không bên ngoài sẽ có lời đồn không hay, Hoàng đế trọng nhất chính là thể diện sẽ không vì chuyện này mà làm mất thể diện, hơn nữa chuyện phi tần sảy thai ở trong hậu cung sớm đã không còn là chuyện là gì nữa
“Ngươi an tâm phụ hoàng các ngươi sẽ không trách tội ta, chỉ sợ Quý phi cùng nhị hoàng tử sẽ lợi dụng lòng thương của phụ hoàng các ngươi mà đẩy tội lên đầu Hàn nhi mà thôi”
Hoàng hậu lo lắng nói, Ngôn Tuấn Vỹ cũng hiểu lo lắng này của Hoàng hậu
“Mẫu hậu yên tâm có ta ở đây sẽ không để mẹ con Ngôn Đình Anh muốn ám hại đệ đệ của ta”
Ngôn Tuấn Vỹ kiên quyết nói
Lúc này bên trong phòng Tại Chính Hiên đang nắm chặt lấy bàn tay lạnh lẽo của Ngôn Tuấn Hàn, hình ảnh lúc Ngôn Tuấn Hàn rơi xuống hồ băng khiến Tại Chính Hiên gần như ngừng thở, y hành động quá nhanh đến khi hắn cảm nhận đã thấy thân ảnh của y rơi xuống hồ băng lạnh lẽo
“Ngươi lại lần nữa muốn rời xa ta sao Hàn nhi, ta khó khăn lắm mới có thể gặp lại ngươi, bắt đầu lại tất cả, tại sao lại như vậy chứ”

Tại Chính Hiên càng nắm chặt tay của Ngôn Tuấn Hàn hơn, cố gắng tìm kiếm hơi ấm trên người Ngôn Tuấn Hàn, cố gắng ủ ấm cho y
Ngôn Tuấn Hàn vẫn hôn mê bất tỉnh càng khiến cho lòng Tại Chính Hiên đau đớn hơn
Thuốc đã được sắt xong, Tôn Tình cùng Dinh Lâm mang thuốc vào, nhìn thấy Tại Chính Hiên vẫn ngồi bên cạnh giường mà nắm lấy tay của Ngôn Tuấn Hàn
“Thuốc của vương gia đã sắt xong, người mau cho vương gia uống đi”
Tôn Tình đưa chén thuốc cho Tại Chính Hiên sau đó cùng Dinh Lâm lui ra ngoài, Tại Chính Hiên bưng lấy chén thuốc nóng hổi mà đưa lên từ từ thổi lấy sau đó đút cho Ngôn Tuấn Hàn nhưng Ngôn Tuấn Hàn sớm mất đi ý thức không thể uống được
Đánh liền Tại Chính Hiên liền uống lấy thuốc sau đó bản thân dùng miệng truyền thuốc cho Ngôn Tuấn Hàn thành công giúp Ngôn Tuấn Hàn uống thuốc
Mặc dù bây giờ chỉ là giúp Ngôn Tuấn Hàn uống thuốc nhưng khoảnh khắc hôn lên bờ môi kia của Ngôn Tuấn Hàn hắn thật sự muốn hôn lâu hơn như vậy, nhưng đôi môi nhợt nhạt kia khiến hắn vô cùng đau lòng, hắn muốn hôn là đôi môi hồng hào của huyết sắc của y.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 104: Chương 104


Sau khi bồi Ngôn Tuấn Hàn uống thuốc, Tại Chính Hiên giúp y liên tục giữ ấm cơ thể không để Ngôn Tuấn Hàn lạnh lẽo
Ngôn Tuấn Vỹ bên ngoài sau khi tiễn mẫu hậu của mình về cung nghỉ ngơi liền nhanh chóng vào thăm đệ đệ của mình, thấy Tại Chính Hiên ở một bên không ngừng chăm sóc cho đệ đệ mình Ngôn Tuấn Vỹ cảm thấy yên tâm được phần nào
“Ngươi là thật lòng với Hàn nhi có phải không, không phải lợi dụng để báo thù hay trả thù cho phụ thân ngươi đúng không Chính Hiên”
Tại Chính Hiên nhìn Ngôn Tuấn Hàn một lúc sau đó cũng đáp lại Ngôn Tuấn Vỹ
“Ta đối với chuyện của phụ thân ta và chuyện của Hàn nhi hoàn toàn khác nhau, ta đối với y là thật lòng thật dạ chưa hề có ý muốn lợi dụng y, còn về hàm oan của phụ thân ta tự có cách minh oan cho người”
Tại Chính Hiên nói, đời này sống lại hắn quyết tâm tìm hiểu rõ thật hư chuyện năm đó xem thử rốt cuộc có phải thật sự liên quan đến hoàng đế hay ở phía sau có người khác âm thầm giựt dây ly gián hay không vì hắn biết một điều phụ thân tuyệt đối trung thành với Hoàng đế
Ngôn Tuấn Vỹ nhìn Tại Chính Hiên hắn biết Tại Chính Hiên đang nói thật không hề giả dối nữa lời
“Chăm sóc tốt cho đệ ấy, nếu ngươi làm tổn thương đệ ấy ta không tha cho ngươi”

Ngôn Tuấn Vỹ bỏ lại một câu sau đó liền nhanh chóng ra ngoài
Chu Đình lúc này vì an nguy của Ngôn Tuấn Hàn cho nên bản thán tự mình thúc ngựa nhanh chóng đến Lam Ninh trấn tìm Tống Kỳ Nam, Tống Kỳ Nam những tháng này thường đến Lam Ninh trấn giao dịch làm ăn
Mặc kệ việc bản thân chỉ cần ra khỏi kinh thành liền bị người của phụ thân mình Chu minh chủ truy bắt nhưng Chu Đình không quan tâm, bằng hữu đang gặp nguy thay vì trong chờ vào người khác mang thư đi, Chu Đình quyết định tự mình mang thư đến chỗ Tống Kỳ Nam
Trên đường đến được Lam Ninh trấn Chu Đình vô số lần giáp mặt với người của phụ thân mình phái đến nhưng đám người này quá xem thường Chu Đình, Chu Đình chỉ là che giấu thực lực quá giỏi cho nên không ai biết được Chu Đình thật sự giỏi như thế nào ngoài trừ Tống Kỳ Nam và Ngôn Tuấn Hàn ra
Một đường đến được Lam Ninh trấn, Chu Đình cũng bị thương không ít, đến Lam Ninh trấn đương người người của phụ thân hắn không ngu ngốc đến mức tiến vào địa bàn của ma giáo nếu không khó mà giữ được cái mạng
Tống Kỳ Nam đang ngồi xem xét sổ sách cũng như xem đống dược liệu thì thuộc hạ đến thông báo Chu Đình đến, hắn có chút bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng đi gặp Chu Đình
“Ta nghe nói ngươi ở kinh thành sao tự nhiên lại đến Lam Ninh trấn có việc gì không”
Chu Đình hớp một hớp trà
“Tuấn Hàn hắn xảy ra chuyện, ta đến đây giao thư mà thái y của riêng của Tuấn Hàn nhờ ta giao cho ngươi, ta không rõ chuyện gì đã xảy ra nhưng ta chắc Tuấn Hàn hắn đang gặp nguy hiểm”
Tống Kỳ Nam nghe vậy lập tức cầm lấy phong thư mở ra đọc bên trong nói sơ qua tình trạng của Ngôn Tuấn Hàn, trong lòng hắn vô cùng lo lắng cũng có chút tức giận
Vốn dĩ hắn định sau khi xử lí xong việc ở Lam Ninh trấn liền nhanh chóng đến gặp Ngôn Tuấn Hàn nói cho y biết hắn đã đọc qua các bí tịch y thư rốt cuộc cũng tìm ra cách trị bệnh cho Ngôn Tuấn Hàn nhưng cách này có chút nguy hiểm đúng hơn hắn không biết có ai đã thành công hay là chưa nhưng bây giờ lại biết tin Ngôn Tuấn Hàn xảy ra chuyện tình mạng khó mà giữ thì càng lo lắng hơn
“Ta và ngươi cùng nhau đến kinh thành”
Chu Đình bất ngờ, Tống Kỳ Nam nhanh nhạy như vậy sao
“Không phải bên trong nói chỗ ngươi có dược liệu quý để cứu Tuấn Hàn hay sao, ngươi đến Lam Ninh trấn làm sao mang theo dược liệu được chứ”

Tống Kỳ Nam không nói gì liền lập tức dẫn Chu Đình đến nơi mà hắn để dược liệu, ở Lam Ninh trấn cũng có một nơi cất giữ dược liệu của riêng hắn, nhưng riêng tuyết liên hoa vô cùng quý giá hắn lại manh cất giữ ở Lam Ninh trấn thay vì ở tổng bộ ma giáo ở Thịnh Hà quốc
“Sao thứ quý như vậy ngươi không để ở tổng bộ ma giáo”
Tống Kỳ Nam im lặng từ từ lấy tuyết liên hoa bỏ vào hộp gỗ
“Ở đó cũng, Lam Ninh trấn và tổng bộ mỗi nơi có một bông tuyết liên hoa”
Tống Kỳ Nam nói, hắn vốn dĩ cất giữ ở hai nơi đợi khi cần thuyết sẽ dùng đến
Chu Đình nghe vậy liền không tiếp tục hỏi nữa, Tống Kỳ Nam giao lại sự vụ cho thuộc hạ bên dưới xử lí bản thân hắn theo Chu Đình nhanh chóng đến kinh thành
“Ta nghe nói phụ thân ngươi cho người bắt ngươi về sau khi biết ngươi làm chủ một kỹ viện”
Tống Kỳ Nam vừa đến Bình Thiên quốc liền nghe được những tin tức này
“Mặc kệ đi, ta không quan tâm, có điều từ đây đến kinh thành nhất định gặp phải không ít người của phụ thân ta, ngươi chịu khó đánh tiếp ta được không Kỳ Nam”
Tống Kỳ Nam không nói gì nhưng vẫn gật đầu lúc hắn thấy bộ dạng của Chu Đình liền biết chắc chắn không dễ dàng gì đi từ kinh thành đến Lam Ninh trấn, kinh thành dưới chân thiên tử nên bọn họ đương nhiên không dám manh động cho nên chỉ chờ Chu Đình ra khỏi kinh thành mới dám động thủ bắt người nhưng cũng không dám vào trong Lam Ninh trấn bắt người

Mấy ngày qua Ngôn Tuấn Hàn vẫn chưa tỉnh dậy, Tại Chính Hiên ngày đêm kề cạnh chăm sóc cho Ngôn Tuấn Hàn đến mức một bước cũng không rời
Nhưng ngày qua hoàng đế không hề đến thăm Ngôn Tuấn Hàn chỉ sai thái giám đến hỏi chuyện xem Ngôn Tuấn Hàn như thế nào rồi lại thôi
Trên triều đối với việc trong cung xảy ra chuyện lớn Quý phi sảy thai còn Lục vương gia hôn mê bất tỉnh cũng có nghe nói nhưng không kẻ nào dám trực tiếp hỏi vì bọn họ còn muốn giữ lại cái đầu của mình
Ngôn Tuấn Vỹ bận rộn việc trên triều nhưng vẫn dành thời gian đến nhìn xem tình trạng cảu Ngôn Tuấn Hàn, sau sự việc Quý phi sảy thai cho nên Hoàng thượng đối với mẹ con Quý phi có chút thiên vị xem như bù đắp cho việc này, đương nhiên Ngôn Đình Anh cũng từ đây mà có lại được vị thế trước đây
“Hàn nhi ngươi mau chóng tỉnh lại đi có được không, nhìn ngươi như vậy thật giống lúc đó, khiến ta vô cùng đau khổ, Hàn nhi ngươi mau tỉnh dậy đi”
Tại Chính Hiên ở bên cạnh giường chăm sóc cho Ngôn Tuấn Hàn, hiện tại thân thể Ngôn Tuấn Hàn đã ấm lên so với lần trước nhưng nhịp thở yếu ớt không có chút sức sống đã vậy có khi ban đêm y lại phát sốt toàn thân nóng hổi khiến cho Tại Chính Hiên lo lắng không ít
Dinh Lâm và Tôn Tình thay phiên mang thức ăn cũng như chén thuốc vào bên trong phòng, Tại Chính Hiên chỉ ăn qua loa sau đó tiếp tục chăm sóc cho Ngôn Tuấn Hàn.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 105: Chương 105


Ngôn Tuấn Hàn vẫn liên tục hôn mê đôi lúc hơi thở lại trở nên yếu ớt vô cùng, Hoàng thượng vẫn không đến nhìn xem y như thế nào chỉ hỏi Ngôn Tuấn Vỹ sau đó dặn dò nhất định phải hết lòng cứu chữa
Ngôn Tuấn Vỹ nhìn phụ hoàng cảm thấy trong lòng nguội lạnh, phụ hoàng thế như lại nghe lời mẹ con Ngôn Đình Anh mà cho rằng Ngôn Tuấn Hàn cố ý xô ngã Quý phi hơn nữa là vì ghen ghét thay mẫu hậu mà hãm hại Quý phi, bây giờ mẫu hậu mặc dù không bị trách phạt nhưng phụ hoàng lạnh nhạt với người vô cùng
“Trên triều gần đây Ngôn Đình Anh thế lực không nhỏ, còn hơn cả trước đây”
Ngôn Tuấn Vỹ nói, Tại Chính Hiên cũng có nghe Dinh Lâm báo lại, quả thật sau khi Quý phi sảy thai hoàng thượng đối với mẫu tử Ngôn Đình Anh càng thêm phần yêu quý
“Nếu như Hàn nhi tỉnh lại tốt nhất vẫn không nên lên triều thời gian này vẫn hơn, ta vừa biết được phụ hoàng có ý cấm túc đệ ấy ở vương phủ sau chuyện Quý phi sảy thai, nhưng bây giờ tình trạng đệ ấy sống chết không rõ nên tạm thời vẫn chưa nói gì đến”
Tại Chính Hiên nghe vậy có chút nhíu mày, nếu như là cấm túc chắc chắn Hoàng đế sẽ phái thủ hạ đến chỗ vương phủ nhiều hơn, lúc đó hắn và Ngôn Tuấn Hàn sẽ bị hạn chế hành động, Dinh Lâm và Tôn Tình cũng không thể tự do ra vào báo cáo tình hình bên ngoài được
“Hoàng đế trước đây yêu quý y như vậy, chuyện vừa xảy ra liền không ngại cấm túc y, thật là một vị phụ hoàng tốt đấy”
Tại Chính Hiên trêu đùa nói nhưng Ngôn Tuấn Vỹ thì hiểu rõ lời của hắn là có ý gì

“Bây giờ quan trọng nhất đệ ấy phải bình an, nếu không cho dù phụ hoàng ngồi đó đi chăng nữa ta nhất định khiến cho mẫu tử bọn chúng sống không bằng chết”
Với đệ đệ của mình Ngôn Tuấn Hàn hết mực yêu thương không muốn y xảy ra bất cứ thương tổn nào, đương nhiên đối đầu với hoàng đế cũng không ngại dù gì hắn đã là thái tử, tương lai chính là hoàng đế chỉ là hắn không muốn mang danh tiếng xấu sau này trong sử sách nhưng nếu như bức ép đến đường cùng, đụng đến đệ đệ và mẫu hậu Ngôn Tuấn Vỹ chắc chắn không nhân từ như vậy
Tống Kỳ Nam và Chu Đình lên đường nhiều ngày rốt cuộc cũng đến được kinh thành
“Chúng ta phải vào cung mới tìm được Tuấn Hàn”
Chu Đình nói, Tống Kỳ Nam đương nhiên biết nhưng ra vào hoàng cung cũng không mấy dễ dàng hơn nữa hai người không biết Ngôn Tuấn Hàn sẽ ở nơi nào
“Ta trước hết đến phủ của Tuấn Hàn cái đã, Tôn Tình chắc chắn sẽ có cách đưa chúng ta vào cung danh chính ngôn thuận không cần lén lén lút lút vào cung”
Tống Kỳ Nam gật đầu hắn cũng không muốn vào hoàng cung lén lén lút lút một chút nào
Hai người cứ như vậy liền đến vương phủ, cũng may Tôn Tình đã sớm sắp xếp Viên Trình Nam ở lại đợi Chu Đình trở lại rồi thông báo cho nàng nàng mang Chu Đình cùng Tống Kỳ Nam vào cung
“Chu công tử và Tống công tử hai người đợi ta thông báo cho Tôn Tình biết, hiện tại Tôn Tình vẫn đang còn ở trong cung”
“Được rồi ngươi đi thông báo đi, còn nữa trong phủ dường như xuất hiện thêm một vài người lạ mặt thì phải”
Viên Trình Nam gật đầu
“Là người của Hoàng thươngh phái đến, đợi khi vương gia tỉnh lại liền cấm túc người, phái thêm thủ hạ giám sát vương gia”
Chu Đình và Tống Kỳ Nam đồng loạt nhíu mày, thế nào lại giam lỏng Ngôn Tuấn Hàn cơ chứ hơn nữa chuyện này người thông minh đều nhận ra là không phải lỗi của Ngôn Tuấn Hàn, bản thân y còn rơi xuống hồ băng nữa mà thế sao bây giờ người bị cấm túc là y cơ chứ
“Hoàng đế đúng là mắt mù trước đây hết mực yêu thương Tuấn Hàn bây giờ liền lật mặt như vậy, quả thật là lòng quân khó lường mà”
Chu Đình khinh bỉ nói, hắn có cảm giác Hoàng đế không khác gì phụ thân của hắn cả
Tống Kỳ Nam vẫn yên lặng một bên không nói, hắn là đang lo cho Ngôn Tuấn Hàn không biết y đã như thế nào rồi

Tôn Tình sau khi nghe được Viên Trình Nam nói Chu Đình và Tống Kỳ Nam đã đến phủ vương gia liền nhanh chóng rời cung, trước khi rời cung còn không quên mượn lệnh bài ở chỗ Ngôn Tuấn Vỹ
“Chu công tử, Tống giáo chủ hai vị đã đến”
“Được rồi nhanh đưa bọn ta vào cung đi”
Tôn Tình gật đầu
“Trước khi vào cung hai vị tạm thời thay y phục này để tránh bị người khác để ý, gần đây người của nhị hoàng tử luôn để ý đến chúng ta”
Tôn Tình giải thích, Chu Đình và Tống Kỳ Nam gật đầu hiểu sau đó thay y phục để vào cung
Một đường vào cung xem như dễ dàng thông qua chỉ là bọn họ luôn phải cảnh giác có người theo dõi, người của Ngôn Đình Anh gần đây luôn theo dõi sát sao trong ngoài đông cung để hóng động tĩnh của Ngôn Tuấn Hàn, nhưng đông cung kính miệng nữa lời cũng không hé bọn họ chỉ đành bất lực mà thôi không thể làm được gì cả chỉ ở bên ngoài nghe ngóng
Lúc Tống Kỳ Nam và Chu Đình đến, Tại Chính Hiên vẫn ở bên trong phòng chăm sóc Ngôn Tuấn Hàn, nghe động tĩnh ở cửa hắn liền ngước mặt lên nhìn
Thấy người xuất hiện là Tống Kỳ Nam liền bất giác nhíu mày
“Tống giáo chủ là do Huỳnh thái y mời đến”
Tôn Tình nhanh chóng giải thích

“Đừng nhìn ta bằng ánh mắt đó, ta đến đây để cứu Tuấn Hàn không muốn cùng người khác gây sự, nếu như ngươi muốn gây sự với ta thì không phải lúc này”
Tại Chính Hiên im lặng không nói sau đó tiếp tục giúp Ngôn Tuấn Hàn lau người, thay y phục
Huỳnh Liên nhận được thông báo cũng nhanh chóng đến
“Tống giáo chủ, cảm tạ người đã mang tuyết liên hoa đến”
“Không cần cảm tạ ta, Tuấn Hàn là bằng hữu của ta, giúp đỡ bằng hữu là việc nên làm, tuyết liên hoa này vốn dĩ là ta để dành tặng cho y”
Tống Kỳ Nam thành thật nói, đúng là tuyết liên hoa này hắn vốn dĩ muốn tặng Ngôn Tuấn Hàn nhưng vẫn chưa có dịp thích hợp để tặng, hơn nữa Ngôn Tuấn Hàn cũng sẽ không nhận một thứ quý giá như vậy mà không trả lại hắn một thứ bằng giá trị của tuyết liên hoa được
Tống Kỳ Nam nói xong liền mang tuyết liên hoa đưa cho Huỳnh Liên, Huỳnh Liên nhận lấy liền nhanh chóng đi điều chế thuốc
Tống Kỳ Nam nhìn Ngôn Tuấn Hàn ở trên giường sắc mặt xanh xao lòng liền đau xót, đã là lần thứ mấy hắn nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn trong bộ dạng này rồi, nếu như Ngôn Tuấn Hàn không phải hoàng tử có lẽ cuộc đời y sẽ rất tốt vô âu vô lo nhưng tiếc thay tất cả đều là nếu như mà thôi.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 106: Chương 106


Thuốc rốt cuộc cũng đã được điểu chế xong, Huỳnh Liên nhanh chóng bưng đến cho Tại Chính Hiên để hắn giúp Ngôn Tuấn Hàn uống
Tại Chính Hiên liền đỡ Ngôn Tuấn Hàn dậy từ từ đút thuốc cho y, Ngôn Tuấn Hàn sau khi uống dược sắc mặt liền hồng hào trở lại nhưng vẫn chưa thể tỉnh lại, Tại Chính Hiên lo lắng nhìn sang Huỳnh Liên nhưng Huỳnh Liên chưa kịp lên tiếng Tống Kỳ Nam đã thay người tiếp lời
“Dược vừa uống vào còn phải đợi tác dụng, ngươi nghĩ là thần dược vừa uống vào sẽ tỉnh lại liền hay sao”
“Tại sao ngươi còn ở đây xong việc rồi thì cũng nên rời đi”
“Ta ở đây mặc kệ ta, người mời ta đến là Huỳnh thái y, ngươi không có quyền đuổi người”
Tống Kỳ Nam đáp lại, chợt nhận thấy không khí căng thẳng Chu Đình liền kéo Tống Kỳ Nam lại ra hiệu không nên gây chuyện ảnh hưởng đến Ngôn Tuấn Hàn
“Bây giờ người của nhị hoàng tử ở khắp nơi cho nên Tống giáo chủ và Chu công tử không thể rời đi ngay được, đợi khi điện hạ tỉnh dậy sau đó trở về vương phủ cùng đi sẽ tránh được nghi ngờ hơn”
Tôn Tình giải thích, Tại Chính Hiên sau đó cũng gật đầu, theo Dinh Lâm báo lại người của Ngôn Đình Anh đang canh giữ bên ngoài rất nhiều để xem tin tức bên trong sống chết của Ngôn Tuấn Hàn như thế nào, tình hình bây giờ bớt một chuyện còn hơn thêm nhiều chuyện
Ngôn Tuấn Hàn vẫn hôn mê như vậy cho đến ngày hôm sau, y từ từ cử động đôi mắt, hàng mi cong cong rốt cuộc cũng từ từ mở ra, Tại Chính Hiên cả đêm không ngủ bây giờ đang ngồi gục một bên giường

Ngôn Tuấn Hàn tỉnh dậy thân thể yếu ớt y cố gắng nâng cánh tay dậy để đụng vào Tại Chính Hiên, Tại Chính Hiên mơ màng cảm nhận được cử động bên người liền tỉnh dậy thấy Ngôn Tuấn Hàn đã tỉnh liền nhanh chóng gọi Tôn Tình thông báo cho Huỳnh Liên
“Ngươi tỉnh rồi sao, cảm thấy như thế nào rồi”
Ngôn Tuấn Hàn nằm đã nhiều ngày không cử động mở miệng cơ chút khó khăn, Tại Chính Hiên như hiểu được liền mang nước đến cho y uống
Uống được một ngụm nước Ngôn Tuấn Hàn mới có thể mở ra được vài lời nhưng giọng cơ chút khàn
“Ta đã nằm đây bao lâu rồi, mẫu hậu người sao rồi”
“Ngươi đã hôn mê bất tỉnh gần mười ngày rồi, yên tâm Hoàng hậu nương nương vẫn ổn chỉ là không còn được Hoàng thượng sủng ái như xưa”
Ngôn Tuấn Hàn gật nhẹ đầu, không sao chỉ cần mẫu hậu vẫn an toàn là được
Huỳnh Liên và Tống Kỳ Nam cùng Chu Đình nghe bẩm báo của Tôn Tình liền chạy đến, Huỳnh Liên định tiến đến bắt mạch nhưng Tống Kỳ Nam đã nhanh tay hơn
Bắt mạch cho Ngôn Tuấn Hàn cảm thấy y đã ổn Tống Kỳ Nam mới nhẹ lòng được một chút
“Mạch tượng của y bây giờ đã ổn nhưng cần nghỉ ngơi bồi bổ thêm vài ngày, còn nữa không thể nhiễm lạnh thêm lần nào nữa, có lẽ từ nay về sau mùa đông y cần phải cần thận hơn gấp bội lần, chỉ một cơn gió lạnh cũng khiến y sinh bệnh được”
Tại Chính Hiên mặc dù không thích Tống Kỳ Nam nhưng vẫn gật đầu
“Điện hạ đã tỉnh đợi thái tử trở về ta sẽ bẩm báo cho người”
Tôn Tình thấy Ngôn Tuấn Hàn đã tỉnh dậy cũng yên tâm hơn phần nào
“Tôn Tình khoan hãy bẩm báo chuyện này, tạm thời cứ nói tình hình của Vương gia có chút không ổn tạm thời không nguy hiểm tính mạng nhưng không biết khi nào tỉnh lại, còn nữa nói với thái tử nghĩ cách để chúng ta trở về vương phủ, nơi này không thích hợp”
Tại Chính Hiên liền nhìn Ngôn Tuấn Hàn như hiểu hết những điều y suy tính liền thay y nói cho Tôn Tình, Tôn Tình đương nhiên nghe hiểu nàng liền đợi khi Ngôn Tuấn Vỹ trở lại bẩm báo
“Lần này xem ra Ngôn Đình Anh rất đắc ý”
“Đắc ý cũng tốt, càng đắc ý càng tốt hắn đắc ý sẽ không đề phòng chúng ta nữa, dễ dàng hành động hơn”

Tại Chính Hiên nở một nụ cười quỷ dị, Ngôn Tuấn Hàn cũng cười nhẹ, Ngôn Đình Anh đắc ý cứ cho hắn đắc ý đến lúc đó hắn không còn đắc ý nổi nữa
“Tuấn Hàn ngươi đã tỉnh rồi, ta và Kỳ Nam cũng không lo lắng nữa”
Chu Đình lúc này mới lên tiếng, khi hay Ngôn Tuấn Hàn xảy ra chuyện cộng thêm thấy y nằm trên giường Chu Đình đã vô cùng lo lắng sợ y xảy ra chuyện gì đó không hay thì biết làm sao bây giờ, việc hắn làm được duy nhất cho y đó chính là nhanh chóng tìm Tống Kỳ Nam mà thôi
“Ta không sao rồi, đừng lo lắng”
Ngôn Tuấn Hàn thiều thào nói
“Điện hạ lần sau người đừng liều mạng như vậy, nếu như chỗ Tống giáo chủ không có tuyết liên hoa ta thật sự không biết người sẽ qua khỏi hay không, còn nữa người sao không để Quý phi rơi xuống hồ đi chứ, cứu bà ta ngược lại người lại rơi xuống hồ”
Huỳnh Liên trách móc, thân là thái y của riêng Ngôn Tuấn Hàn, Huỳnh Liên lần này chính là lần hắn sợ nhất, còn sợ hơn cả khi phát hiện ra bệnh tình của y nữa, cũng may lần này y không sao
“Ta cũng không nghĩ bản thân lại rơi xuống hồ, nếu biết đã không lao đến, nhưng lần này nếu như ta không rơi xuống hồ e rằng mẫu tử Ngôn Đình Anh bây giờ đã thay thế vị trí của ta và mẫu hậu cùng ca ca”
Ngôn Tuấn Hàn thiều thào nói, Tại Chính Hiên nhẹ nhàng vuốt lưng y, Ngôn Tuấn Hàn vừa tỉnh dậy không thể mệt mỏi được
“Ta cảm thấy hoàng cung thật đáng sợ so với giang hồ cũng không hơn không kém”
Chu Đình nói
“Đương nhiên một nơi tranh đấu như hoàng cung sống chết chỉ vì một chuyện so với giang hồ chém chém giết giết còn đáng sợ hơn, bởi vậy Tuấn Hàn hắn ra khỏi cung vẫn là tốt nhất”
Tống Kỳ Nam góp lời vào

“Được rồi, ta có chút mệt, các người lui xuống đi, Kỳ Nam cảm tạ ngươi, lần sau ta sẽ mang rượu ngon cho ngươi”
Ngôn Tuấn Hàn nhìn Tống Kỳ Nam ánh mắt ôn nhu cũng như biết ân vô cùng khiến Tại Chính Hiên bên cạnh cũng thấy chua chua trong lòng
“Cảm tạ gì chứ, chỉ là một tuyết liên hoa không quan trọng bằng ngươi, được rồi bọn ta ra ngoài trước ngươi nghỉ ngơi đi”
Tống Kỳ Nam gật đâu sau đó nhanh chóng lôi Chu Đình ra ngoài, Huỳnh Liên cũng hiểu chuyện mà không ở lại cản trở nữa
Người đã ra ngoài hết bên trong chỉ còn Ngôn Tuấn Hàn và Tại Chính Hiên mà thôi
“Những ngày qua cực khổ cho ngươi rồi”
“Đừng nói mấy lời này, cũng đừng làm ra hành động giống lần nữa có được không, ta lúc đó nếu như ngươi xảy ra chuyện gì ta sẽ lập tức gi3t chết mẫu tử Ngôn Đình Anh”
Tại Chính Hiên nói, giọng điệu thâm trầm, hắn quả thật bây giờ rất muốn hành hạ hai mẫu tử kia nhưng hắn biết làm như vậy sẽ hỏng hết chuyện của Ngôn Tuấn Hàn cho nên thôi vậy.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 107: Chương 107


Tin tức Ngôn Tuấn Hàn tạm thời đã ổn liền nhanh chóng được lan truyền, Ngôn Tuấn Vỹ trên triều cũng góp vài lời để Hoàng thượng nhanh chóng cho Ngôn Tuấn Hàn trở về Vương phủ, Hoàng đệ cũng gật đầu đồng ý
Lúc này ở Đông cung, Tôn Tình đang sắp xếp mọi thứ để trở về lại vương phủ
“Bên ngoài như thế nào rồi”
Ngôn Tuấn Hàn hỏi
“Bên ngoài đều biết điện hạ đã ổn nhưng vẫn còn hôn mê người an tâm, phía Hoàng hậu Thái tử đã đi thông báo để Hoàng hậu yên tâm, Hoàng hậu nói người giữ gìn sức khoẻ thật tốt”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, bây giờ bên ngoài ai cũng cho rằng y hôn mê bất tỉnh như vậy lại càng tốt nhưng vẫn nên hành động kỹ càng một chút bây giờ người của Ngôn Đình Anh cộng thêm người của phụ hoàng giám sát y y nhất định phải thận trọng
Bên ngoài Tại Chính Hiên đẩy cửa bước vào trên tay là bát thuốc đã được Huỳnh Liên sắt cho Ngôn Tuấn Hàn bồi bổ thân thể
“Lại phải uống nữa sao”
Ngôn Tuấn Hàn có chút uỷ khuất nói”

Tại Chính Hiên cười nhẹ sau đó lấy ra một chút ít đồ ngọt cho y
“Ta có chuẩn bị đồ ngọt đừng lo, phải uống thuốc mới khoẻ được ngươi rơi xuống hồ băng thân thề bây giờ rất yếu”
Ngôn Tuấn Hàn mặc dù không muốn nhưng Tại Chính Hiên đã chuẩn bị đồ ngọt nên y đành uống vậy
Tại Chính Hiên giúp Ngôn Tuấn Hàn uống thuốc
Phía còn lại Tống Kỳ Nam bị Chu Đình kéo đi khám phá hoàng cung, với thân thủ của hai người thì khó ai phát hiện được
“Ngươi lại muốn bày trò gì nữa đây Chu Đình”
Tống Kỳ Nam nhìn Chu Đình liền biết không có việc gì tốt rồi, nhìn vẻ mặt hiện tại liền biết hắn đang muốn làm chuyện xấu
“Đương nhiên là báo thù cho Tuấn Hàn, ngươi nghĩ xem cái ả Quý phi gì gì đó khiến Tuấn Hàn rơi xuống nước nhém mất mạng ta đương nhiên sẽ không đứng nhìn y uỷ khuất như vậy cũng nên gây chút gì đó chứ”
Chu Đình nhìn Tống Kỳ Nam, Tống Kỳ Nam nghĩ Chu Đình nói cũng đúng hơn nữa hắn cũng muốn trả thù thay Ngôn Tuấn Hàn vậy thì theo Chu Đình thôi
Hai người tìm tòi một lúc rốt cuộc cũng tìm được cung của Quý phi, cả hai lén lút vào bên trong bất ngờ nghe được giọng nói của một người khác, dường như đang cùng Quý phi trò chuyện
“Lần này chỉ khiến Hoàng hậu thất sủng thật thất bại mà”
Giọng nam kia lên tiếng
“Anh nhi ngươi biết mẫu phi đã cố gắng hết sức, đâu nghĩ rằng tên Lục hoàng tử kia xuất hiện đúng lúc như vậy, nhưng không phải bây giờ hắn hôn mê bất tỉnh hay sao, chúng ta vẫn chưa thất bại hoàn toàn mà”
Ngôn Đình Anh nghe Quý phi nói vậy liền suy nghĩ tuy không thể khiến Hoàng hậu bị phế truất nhưng có thể khiến huynh đệ Ngôn Tuấn Vỹ xảy ra chuyện xem như cũng tạm thời không ai gây phiền phức cho hắn nữa
“Được rồi mẫu phi người tiếp tục thực hiện kế hoạch, cẩn thận một chút còn nữa tương lai ta có thành hoàng đế người có thành thái hậu hay không đều nằm trong tay người, Đinh nhi tính toán tất cả cho chúng ta đừng khiến công sức của Đinh nhi bị huỷ hoại”
Ngôn Đình Anh nói xong liền nhanh chóng rời đi, Tống Kỳ Nam và Chu Đình nghe được toàn bộ câu chuyện muốn đem chuyện kể lại cho Ngôn Tuấn Hàn, mà trước khi đi vẫn phải chơi một vố trước cái đã
Tống Kỳ Nam nhìn Chu Đình trong tay hắn là một gói bột gì đó

“Thứ gì vậy”
“Đồ tốt, ta chôm ở chỗ ngươi lúc ở Lam Ninh trấn đấy”
Tống Kỳ Nam liền nhìn Chu Đình sau đó cảm thấy nên chạy trước hay không còn nữa từ khi nào Chu Đình lấy đồ của hắn mà hắn không hay biết vậy chứ
“Đồ của ngươi mà ngươi không yên tâm sao, ta chỉ khiến dung nhan bà ta bị huỷ hoại một chút thôi mà”
Chu Đình cười nham hiểm sau đó từ trên mái nhà từ tử thả bộ xuống bên dưới, Quý phi nào biết đang có chuyện gì xảy ra, nàng ta vẫn thông thả uống trà nhưng chỉ vài canh giờ nữa thôi dung nhan bà ta sẽ không còn được như bây giờ nữa
Xong việc Chu Đình liền kéo Tống Kỳ Nam trở về Đông cung
Bên này Tôn Tình đã sắp xếp xong mọi thứ đợi Ngôn Tuấn Vỹ đến sau đó liền có thể rời xung trở về phủ
Ngôn Tuấn Hàn lúc này vẫn ở trên kiệu, phía bên ngoài là Chu Đình và Tôn Tình, bên trong kiệu là bốn người Tống Kỳ Nam, Ngôn Tuấn Vỹ, Tại Chính Hiên và y
Tống Kỳ Nam kể lại mọi chuyện bản thân nghe được cho Ngôn Tuấn Hàn, Ngôn Tuấn Hàn và Ngôn Tuấn Vỹ nhìn nhau sau đó cả hai liền cười nhạt một cái
“Xem ra Ngôn Đình Anh đã muốn ngồi lên hoàng vị lắm rồi đây”
“Ca huynh ở trong triều cẩn thận một chút, bây giờ đối với bên ngoài ta đã hôn mê bất tỉnh Ngôn Đình Anh sẽ không đề phòng ta nữa, còn có người bảo vệ mẫu hậu thật tốt”
“Được rồi ta đã biết nhưng ta có chút tò mò, Đinh nhi trong miệng của Ngôn Đình Anh là ai”
Ngôn Tuấn Hàn im lặng một lúc cũng đem sự việc nói cho Ngôn Tuấn Vỹ về việc Địch quốc có một cặp song sinh, cũng như có thể người bên cạnh Ngôn Đình Anh không phải là quận chưa Hạ Đoan mà là đệ đệ song sinh của nàng ta người mà được cho rằng đã chết Hạ Đinh

Tống Kỳ Nam nghe vậy cũng bất ngờ nhưng nhớ lại trước đây có nghe được loáng thoáng việc Hạ Đoan luốn nhắc bản thân có một đệ đệ, xem ra là đúng vậy thêm nữa hắn chợt nhận ra Hạ Đoan không giỏi võ công nhưng nghe những gì Ngôn Tuấn Hàn kể lại thì hắn có thể chắc chắn được đó không phải là Hạ Đoan
“Vậy Ngôn Đình Anh cũng là đoạn tụ sao”
Ngôn Tuấn Hàn chỉ cười không nói, đoạn tụ hay không y không biết nhưng y chắc chắn Ngôn Đình Anh tuyệt đối nghe theo lời của Hạ Đinh, nghĩ đến đây y liền nhớ đến Phùng Kiều Ngọc vừa mới được gả vào phủ, xem ra nàng ta cũng sống không tốt rồi, nghĩ vậy lòng y liền vui vẻ
Tại Chính Hiên ngồi một bên không lên tiếng chỉ giúp Ngôn Tuấn Hàn sưởi ấm, Ngôn Tuấn Hàn nhìn hắn cười một cái
“Ta có chút thắc mắc Kỳ Nam ngươi và Chu Đìn đi báo thù cho ta rốt cuộc là làm gì”
Tống Kỳ Nam nghĩ lại chắc bây giờ độc kia đã phát tác, dung nhan của Quý phi e rằng đã huỷ rồi
“Chu Đình trộm ở chỗ ta một loại độc có khả năng phá huỷ dung nhan, e rằng bây giờ dung nhan của Quý phi kia đã bị huỷ rồi”
Ngôn Tuấn Vỹ nghe vậy cũng không nhịn được cười, Quý phi luôn dựa vào dung nhan đó để được ân sủng bây giờ dung nhan huỷ hoại chắc có lẽ sẽ không thể làm được trò trống gì nữa, Ngôn Tuấn Vỹ liền vui mừng, vốn dĩ hắn đã định ra tay nhưng bây giờ đã có người khác thay hắn ra tay rồi.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 108: Chương 108


Trở về Vương phủ mặc dù hiện tại vương phủ xuất hiện thêm không ít người nhưng Ngôn Tuấn Hàn cũng không để tâm hơn nữa mùa đông y cũng sẽ không ra ngoài người khác cũng không thể vào Các được nên suy cho cùng đám người được phái đến chỉ có thể ở trong phủ nghe ngóng chút tin tức
Ngược lại Ngôn Tuấn Hàn rất thảnh thơi mà tịnh dưỡng, còn bắt Tại Chính Hiên làm người tiếp khắp sân cho y, đương nhiên Tại Chính Hiên sẽ đồng ý, Tống Kỳ Nam ở lại hai hôm liền phải trở về Lam Ninh trấn, trước khi đi hắn cũng nói vài lời với y nhưng Ngôn Tuấn Hàn chỉ đáp lại đợi một thời gian nữa hẳn tính, Tống Kỳ Nam cũng không hối thúc y để y có thời gian suy nghĩ
“Nhiêu đây được chưa, nhiều người tuyết như vậy ta thấy đến khi tuyết tan sẽ thành hồ nước mất thôi”
Tại Chính Hiên nói
“Nếu lúc này có món gì đó ấm ấm ăn thì hay biết mấy”
Tại Chính Hiên nghe là biết Ngôn Tuấn Hàn là muốn ăn gì nhưng thân thể y không khoẻ nếu như ăn vào cổ họng không tốt sẽ mất giọng thì sao
“Đợi ngươi khoẻ hơn sẽ mang lẩu thật ngon đến cho ngươi”
Ngôn Tuấn Hàn chỉ uỷ khuất mà gật đầu biết sao được Huỳnh Liên đã căng dặn y không được ăn này ăn kia đủ thứ cả đến khi thân thể ổn hơn
“Bên ngoài thế nào rồi”
“Bên ngoài đều tin ngươi hôn mê bất tỉnh an tâm, chỉ là bây giờ ai cũng biết Lục vương gia không được Hoàng thượng yêu thương nữa nhiều kẻ lại đem chuyện trước đây ra dâng tấu lên Hoàng thượng để phế bỏ truất vị vương gia của ngươi, phế ngươi thành thứ dân”
Ngôn Tuấn Hàn nghe vậy liền cười nhạt

“Chuyện này không cần nói cũng biết có tay của Ngôn Đình Anh góp vào, không cần lo lắng, ngày kia chúng ta rời phủ một chuyến, bảo Kim Hoa An và Viên Trình Nam vào đây”
Tại Chính Hiên gật đầu sau đó liền triệu Kim Hoa An và Viên Trình Nam vào
“Điện hạ”
“Đứng lên đứng không cần phải hành lễ”
Viên Trình Nam và Kim Hoa An liền đứng dậy
“Ngày mai ta và Tại thị vệ ra ngoài một chuyến ngươi và Kim Hoa An ở lại đây giả dạng chúng ta an tâm ta có chuẩn bị nếu như có người đến bất chợt cũng không cần lo có Tôn Tình giải quyết”
Ngôn Tuấn Hàn nhìn Viên Trình *** *** dặn
“Thuộc hạ tuân lệnh”
“Được rồi lui xuống nghỉ ngơi đi còn có quan sát những người được hoàng cung đưa đến sau đó cẩn thận báo cho ta biết đặc điểm của họ”
Hai người liên lui xuống, Tại Chính Hiên tò mò Ngôn Tuấn Hàn đang muốn làm gì
“Ngày mai chúng ta chuẩn bị xe ngựa ra ngoài thành một chuyến ở trong phủ có chút chán rồi, gần sáng chúng ta rời phủ, xe ngựa để Chu Đình chuẩn bị, chúng ta đến câu lang viện của hắn”
Tại Chính Hiên gật đầu
“Ngươi muốn ra ngoài thành có chuyện gì sao”
“Đúng là có chuyện cũng như ta muốn ra ngoài đi dạo một chuyến”
Ngôn Tuấn Hàn vốn ý định sẽ ra ngoài tra chút tin tức sẵn tiện ra ngoài nhìn ngắm khí trời năm nay như thế nào có thể dựa vào thiên tượng tung ra chút lời đồn cũng tốt
“Ngươi đã nghe việc Quý phi bị huỷ dung nhan chưa”
Tại Chính Hiên nghe Dinh Lâm bẩm báo lại chuyện thú vị liền kể cho Ngôn Tuấn Hàn nghe
“Thật sao, chắc rằng Phụ hoàng sẽ đau lòng lắm vì không được thấy dung nhan của Quý phi xinh đẹp nữa rồi”
“Ta nghe nói Hoàng thượng cho thái y hết sức chữa trị nhưng thái y chỉ đành bó tay, Chu công tử ra tay cũng thật ác”
Ngôn Tuấn Hàn nghe vậy càng cười lớn hơn, Chu Đình quả là bằng hữu tốt của y mà, mặc dù không tận mắt chứng kiến dung nhan hiện tại bị huỷ của Quý phi nhưng y tưởng tượng liền cảm thấy hài lòng vô cùng, muốn hãm hại mẫu hậu của y như vậy đối với bà ta còn quá nhẹ nếu là y không những khiến dung nhan bà ta bị huỷ hoại còn khiến cho bà ta câm miệng không thốt ra được lời nào chướng tai nữa

“Như vậy vẫn còn nhẹ hết mức, nếu được khiến bà ta câm miệng càng tốt”
Tại Chính Hiên nghe y nói vậy liền nở nụ cười đầy nham hiểm, Ngôn Tuấn Hàn cũng bất ngờ sau đó liền lên tiếng can ngăn
“Ngươi không cần phải làm vậy sau này cũng chưa muộn bây giờ phụ hoàng đang hết mực sủng ái mẹ con Quý phi”
Tại Chính Hiên nghe Ngôn Tuấn Hàn nói mặc dù lòng muốn báo thù nhưng y đã bảo hắn không được manh động vậy tạm thời cứ tạm tha cho Quý phi, sau này xử lí cũng chưa muộn
Bên này Dinh Lâm vốn muốn đến bấm báo chút chuyện nhưng lại nhìn thấy Tôn Tình đang ở ngoài làm người tuyết liền bước đến nhẹ nhàng mang áo choàng của mình cho Tôn Tình
Tôn Tình bất ngờ liền quay sang nhìn Dinh Lâm
“Ngươi đến tìm Tại Chính Hiên sao”
Dinh Lâm gật đầu
“Còn ngươi sao lại ở bên ngoài còn không mang áo choàng”
Tôn Tình liền nở nụ cười, những năm trước nàng thường ở bên ngoài làm người tuyết cho điện hạ ngắm nhưng năm nay điện hạ có Tại Chính Hiên không cần nàng làm người tuyết nữa nàng tủi thân liền tự mình chơi người tuyết vậy
“Ta làm người tuyết a, năm nay chủ tử nhà ngươi làm người tuyết cho điện hạ, điện hạ liền không cần ta nên ta tự làm một con người tuyết vậy”
Dinh Lâm nhìn Tôn Tình liền cảm thấy có chút đáng yêu
“Vậy để ta giúp ngươi làm người tuyết”
Tôn Tình gật đầu, thế là cả hai người ở ngoài tuyết làm người tuyết, Kim Hoa An và Viên Trình Nam thấy vậy cũng đến góp vui đên lúc Ngôn Tuấn Hàn và Tại Chính Hiên mở cửa ra nhìn mới thấy được một cảnh tượng bốn con người đang ném tuyết về phía nhau, Ngôn Tuấn Hàn cũng muốn tham gia nhưng Tại Chính Hiên không cho phép y ra ngoài khi trời vẫn còn tuyết

Ném tuyết một lúc cả bốn người mới nhìn thấy chủ tử đang đứng nhìn liền nhanh tuấn hành lễ
“Chơi vui đến vậy sao, các ngươi không có việc gì làm sao, việc ta giao đã làm xong chưa”
Ngôn Tuấn Hàn nhìn Tôn Tình
“Thuộc hạ không có việc gì a, Viên Trình Nam và Kim Hoa An mới có việc a”
Viên Trình Nam và Kim Hoa An liền liếc nhìn Tôn Tình, Tôn Tình không sợ liền núp sau Dinh Lâm
Ngôn Tuấn Hàn nhìn một màn trước mắt liền xoa xoa mi tâm
“Được rồi tiếp tục đi nặng thêm mười con người tuyết nữa”
Lời Ngôn Tuấn Hàn vừa nói ra cả ba người Tôn Tình liền muốn khóc a, một người tuyết đã lâu mười người tuyết chẳng khác nào tối nay bọn họ không được ăn a
Dinh Lâm vốn định đi nhưng thấy Tại Chính Hiên nhìn mình liền biết bản thân không thể thoát khỏi, nhưng được ở cùng Tôn Tình thì cũng được
Ngôn Tuấn Hàn và Tại Chính Hiên ở trước hiên phòng nhìn bốn con người ngoài kia nặn người tuyết vô cùng vui vẻ.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 109: Chương 109


Đêm hôm đó cả Ngôn Tuấn Hàn và Tại Chính Hiên đều không ngủ, hai người chuẩn bị hành trang tạm thời rời kinh thành vài ngày đến ngoại thành một chuyến để nghe ngóng tin tức, hơn nữa thân thể Ngôn Tuấn Hàn vẫn chưa tốt đề phòng ở lại trong phủ có người ám hại, hai người cứ rời đi đến ngoại thành xem như nghỉ ngơi và chuyến đi này chỉ có hai người bọn họ mà thôi không còn thêm ai nữa
Trời gần sáng, Tại Chính Hiên khoác lên người Ngôn Tuấn Hàn một lớp áo choàng thật dày sau đó nhnh chóng mang y đi đến phía sau phủ có một con đường nhỏ ít người biết, đã chuẩn bị sẵn xe ngựa, hai người cứ vậy mà âm thầm rời đi không ai hay biết, quả thật cũng phải nhờ vào Tại Chính Hiên lúc vừa đến vương phủ đã đi khắp phủ xem xét phát hiện ra được con đường nhỏ này nên họ mới thành công mà rời đi được
Trên xe ngựa, Ngôn Tuấn Hàn có chút mệt mỏi cho nên liền chợp mắt, Tại Chính Hiên để y dựa vào lòng mình mà nghỉ ngơi
Hai người một đường như vậy rời khỏi kinh thành đến bên ngoài thành, cách hai dặm so với kinh thành có một thôn nhỏ, mặc dù là thôn nhỏ nhưng các thương buôn trong nước đều thường chọn nơi này để nghỉ chân, trước đây thôn nhỏ này dưới quyền của phụ thân Tại Chính Hiên nhưng bây giờ không được ai cai quản nữa, thôn nhỏ này cũng là nơi cung cấp rất nhiều tin tức
Ngôn Tuấn Hàn cứ ngon giấc cho đến khi đến Hoa thôn, lúc y tỉnh dậy thấy Tại Chính Hiên cũng đang nhắm mắt, Ngôn Tuấn Hàn liền không dám cử động sợ bản thân sẽ làm Tại Chính Hiên thức giấc nhưng Tại Chính Hiên ngủ không sâu chỉ cần một của động nhỏ của Ngôn Tuấn Hàn hắn đã tỉnh chỉ là muốn xem thử Ngôn Tuấn Hàn sẽ làm gì
Ngôn Tuấn Hàn đưa tay vuốt nhẹ đường nét khuôn mặt của Tại Chính Hiên, người này kiếp trước khiến y yêu sâu đậm, kiếp này cũng không thể từ bỏ được nhưng Ngôn Tuấn Hàn cảm thấy Tại Chính Hiên của kiếp này rất khác, khiến y nhiều lúc cảm thấy đây là Tại Chính Hiên của kiếp trước y gặp vậy, một người đối với ái nhân của mình sẽ ôn nhu nhưng đối với người khác thì vô cùng đáng sợ

Tại Chính Hiên không nghĩ rằng Ngôn Tuấn Hàn sẽ hành động như vậy, hắn bất ngờ nhưng trong lòng cũng vui vẻ, lúc Tại Chính Hiên mở mắt Ngôn Tuấn Hàn đã nhanh chóng rụt tay về
“Chúng ta đến Hoa trấn chưa”
Ngôn Tuấn Hàn lảng tránh ánh mắt nóng bỏng của Tại Chính Hiên mà hỏi sang chuyện khác
“Đã vào Hoa thôn, chúng ta đang đến nơi trước đây phụ thân ta từng ở”
Có lẽ thứ duy nhất mà Tại gia còn lại ở Hoa thôn chính là một căn nhà nhỏ ở cuối thôn, đây là căn nhà mà phụ thân hắn dựng lên để mỗi khi đến Hoa thôn, ít ai biết đến
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, quả thật rất nhanh bọn họ đã đến Hoa thôn
Ngôn Tuấn Hàn theo Tại Chính Hiên xuống xe, có chút không tưởng tượng được, nhà nhỏ trong miệng của Tại Chính Hiên chẳng khác vì một phủ của phú hộ cả, Ngôn Tuấn Hàn xoay qua nhìn Tại Chính Hiên để chắc chắn hắn không nhằm
“Sản nghiệp nhỏ này của phụ thân ta chỉ còn lại nhiêu đó, quả thật rất nhỏ”
Tại Chính Hiên vẫn bình thản mà nói, Ngôn Tuấn Hàn nghe đến đây cũng gật đầu tán thành, quả thật năm xưa khi giữ chức vụ tể tướng phải nói phụ thân của Tại Chính Hiên vô cùng giàu có nhưng ông cũng rất thanh liêm, lúc Tại tể tướng bị kết tội mưu phản toàn bộ tài sản đều bị niêm phong sau đó đêu xung vào quốc khố nhưng y biết quốc khố chỉ là trong miệng mà thôi đa phần rất nhiều sản nghiệp của Tại gia đều bị đám quan lại chia nhau trước khi đem vào quốc khố rồi
“Chúng ta vào trong thôi”
Tại Chính Hiên sớm đã sai người dọn dẹp trước khi hắn và y đến đây cho nên xung quanh đều rất gọn gàng sạch sẽ, Ngôn Tuấn Hàn cũng thấy hài lòng
Bọn họ lần này đến đây chính là gặp mật thám của Địch quốc, Địch vương đã đồng ý trao đổi với bọn họ một số tin tức đôi bên cùng có lợi, nếu như bọn họ xác định được người đang ở đây chính là huynh đệ song sinh của quận chúa Hạ Đoan và thành công diệt khẩu thì Địch quốc và Bình Thiên quốc tạm thời sẽ không xảy ra chiến sự, Địch quốc cam đoan sẽ không đánh Bình Thiên quốc hơn nữa còn kết ban giao
Mặc dù lời này không thể tin được nhưng trong hiện tại vì để nắm được một số thông tin Ngôn Tuấn Hàn chỉ đành đàm phán với Địch vương mà thôi

“Ta đưa ngươi vào trong nghỉ ngơi, một lát nữa sẽ có người mang thức ăn đến cho chúng ta”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu
Vào trong phòng Ngôn Tuấn Hàn liền thấy ấm áp hơn bao giờ hết, Tại Chính Hiên biết thân thể y không thể chịu lạnh đã sớm cho người chuẩn bị than sưởi bên trong cho nên Ngôn Tuấn Hàn vừa bước vào liền cảm thấy ấm áp
“Chúng ta tạm thời cứ nghỉ ngơi ở đây vài hơi đợi mật thám đến, nhưng ngày này nếu trời không đổ thêm đợt tuyết nữa ta đưa ngươi ra ngoài dạo xung quanh, mặc dù Hoa thôn không lớn nhưng có rất nhiều thứ thú vị, còn có kẹo hồ lô ở đây rất ngon”
Ngôn Tuấn Hàn nghe vậy liền lật đầu, y cũng muốn nếm thử kẹo hồ lô ở Hoa thôn một lần
Trong khi hai người ở Hoa thôn vô cùng thoải mái thì ở vương phủ lại trầm lắng hơn bao giờ
Tôn Tình ở trong phòng cùng Kim Hoa An và Viên Trình Nam bày đủ trò để giết thời gian, bây giờ ba người mỗi ngày cứ ở đây diễn kịch ra vào chăm sóc thái tử, đợi mỗi ngày đến giờ Huỳnh thái y đến bắt mạch xem bệnh cho thái tử thì bọn họ có bốn người có thể quánh tứ sắc với nhau vô cùng vui vẻ nhưng đó là không khí bên trong mà thôi
Bên ngoài người của Hoàng thượng lẫn Ngôn Đình Anh âm thầm đấu đá tiêu diệt lẫn nhau cũng như muốn thám thính tin tức nhưng quả thật ra vào Các nơi vương gia nghỉ ngơi không hề dễ dàng một chút nào đúng hơn là không thể vào được vì ở nơi đó sắp xếp không ít ám vệ muốn vào không dễ dàng còn có một Tôn Tình sắc mặt không đổi khi nhìn bọn họ, bọn họ ít nhiều cũng cảm nhận được nguy hiểm mà không muốn vào bên trong

“Chúng ta ở đây thảnh thơi thật”
Kim Hoa An nói
“Thảnh thơi một lúc thôi, diễn kịch cho tốt vào nếu làm hỏng chuyện của điện hạ chúng ta chắc chắn bị phạt đấy”
Tôn Tình nhắc nhở nhưng tay vẫn tiếp tục xuống bài
“Đương nhiên nhưng nhìn bọn chúng bên ngoài thú vị thật dò la tin tức nhưng một chút tin tức cũng không mò ra được”
Viên Trình Nam cũng góp vui vào, ba người cứ thông thả mà chơi rồi ăn ăn rồi chơi, lâu lâu còn có cả Dinh Lâm đến tìm Tôn Tình.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 110: Chương 110


Ngôn Tuấn Hàn và Tại Chính Hiên ở Hoa thôn đã được hai ngày, theo như thư gửi đến thì ba ngày mật thám Địch quốc sẽ đến, vậy hôm nay bọn họ có thể ra ngoài dạo một chút
Mặc dù rất lạnh nhưng Ngôn Tuấn Hàn cũng muốn ra ngoài, hiếm có cơ hội đến Hoa thôn đi nhìn xem một chút cũng đáng mà
Tại Chính Hiên nhìn bộ dáng háo hức ra ngoài chơi của Ngôn Tuấn Hàn chỉ khẽ lắc đầu sau lấy áo choàng khoác lên cho y sau đó còn đeo mặt nạ cho Ngôn Tuấn Hàn, ở Hoa thôn việc đeo mặt nạ không mấy hiếm hoi vì một số người đến đây che giấu thân phận không để người khác biết thường sẽ đeo mặt nạ, lâu dần các thương buôn ở đây làm giao dịch đều đeo mặt nạ để hạn chế người nhìn ra mình
Ngôn Tuấn Hàn theo Tại Chính Hiên ra bên ngoài, hai người quyết định cùng nhau tản bộ đi khắp Hoa thôn, Hoa thôn quả thật náo nhiệt vô cùng trên đường cũng bán không ít thứ độc lạ có thể thấy nơi này so với Lam Ninh trấn của Tống Kỳ Nam chính là không hơn không kém
“Quả thật bá tánh ở Hoa thôn sống rất tốt”
Tại Chính Hiên gật đầu
“Lúc phụ thân còn làm tể tướng người thường xuyên đưa ta và ca ca đến Hoa thôn, nơi đây dưới quyền phụ thân bá tánh đều sống an nhàn, mặc dù chỉ là thôn nhỏ nhưng có thể xem nó như kinh thành thu nhỏ vậy”

Ngôn Tuấn Hàn đồng tình, kinh thành có khi lại không bằng nơi này, bá tánh ở kinh thành còn rất nhiều người lang thang sống cảnh cơ cực đã vậy sống chết đều không thể tự mình quyết định, cuộc sống vô cùng khó khăn
“Chúng ta đến cửa hiện đằng kia có được không”
Tại Chính Hiên gật đầu, hai người cùng nhau đến một cửa tiệm ngọc, Ngôn Tuấn Hàn lấy ra số ngọc lần trước mua ở Lam Ninh trấn muốn bán chúng để đổi ngân phiếu, y suy nghĩ đến việc dựng một ngôi nhà nhỏ trên ngọn núi ngoài thành nhưng lại không muốn dùng đến tiền trong phủ, sẵn lần trước y mua rất nhiều ngọc có thể bán chúng
Tại Chính Hiên nhìn Ngôn Tuấn Hàn sau đó mỉm cười, ông chủ hiệu ngọc đương nhiên biết nhìn nhận được các loại ngọc, liền thấy hai thanh niên thân hình cao ráo bận y phục có thể xem là loại tốt vô cùng liền biết là khách quý nhất là khi một vị công tử đeo mặt nạ đem ra không ít ngọc thô chưa qua mài dũa nhìn cũng biết ngọc này đến từ Thịnh Hà quốc vô cùng quý và hiếm nếu có được cửa hiệu của ông sẽ đắc khách vô cùng, có rất nhiều người sẽ muốn mua ngọc nếu như được thiết kế tinh xảo hơn chút càng đắc tiền hơn
“Không biết vị công tử đây muốn bán số ngọc này bao nhiêu”
“Ông chủ biết nhìn hàng như vậy cũng biết đây không phải là ngọc bình thường ở Bình Thiên quốc rồi, số ngọc này ở Thịnh Hà quốc mang đến đây đương nhiên giá không rẻ nhưng ta thấy ông chủ là một người có mắt nhìn nên sẽ tính rẻ một chút, mỗi khối ngọc ở đây năm ngàn lượng”
Tại Chính Hiên nhém nữa không nhịn được cười mặc dù số ngọc này quả thật đối với các tiệm ngọc là vô cùng quý giá nhưng lúc bọn họ mua ở Lam Ninh trấn giá không đến vậy, Ngôn Tuấn Hàn lại bán mỗi khối năm ngàn lượng, nơi này có hơn ba mươi khối ngọc, xem ra lần này ông chủ tiệm thật sự sẽ tốn bộn rồi đây
Lão bản tiệm ngọc liền cảm thấy có chút đau đầu nhưng số ngọc này nếu mua được lão sẽ bán được gấp đôi số đó đương nhiên sẽ lời to, lão bản nhìn Ngôn Tuấn Hàn sau đó nhìn sang Tại Chính Hiên đắng đo một lúc
“Nếu ông chủ thấy giá này quá cao ta liền mang sang tiệm khác, ở Hoa thôn này con bao nhiêu tiệm ngọc vậy”
Ngôn Tuấn Hàn xoay sang hỏi Tại Chính Hiên, hắn thong thả đáp lời
“Còn ba tiệm, chúng ta mang đến đó cũng được, biết đâu sẽ được trả cao hơn”
Ông chủ nghe vậy liền can ngăn
“Hai vị công tử dừng bước, nơi này chỉ có tiệm của ta là lớn nhất năm ngàn lượng mỗi khối cũng được vậy ta liền cho người chuẩn bị ngân phiếu các vị đợi chút”
Ngôn Tuấn Hàn quay sang nhìn Tại Chính Hiên mà mỉm cười vui vẻ

“Không cần ngọc lão cứ nhận trước đi còn ngân phiếu mang đến ngôi nhà phía cuối thôn sẽ có người thay chúng ta nhận”
Ngôn Tuấn Hàn nói xong liền bỏ lại ngọc sau đó kéo Tại Chính Hiên tiếp tục đi dạo
“Ta phát hiện ra ngươi rất có khiếu làm ăn đấy”
Ngôn Tuấn Hàn nghe vậy liền cười lớn
“Đương nhiên, nếu không ngươi nghĩ bổng lộc trong cung đủ để ta chi hay sao, ta có vài điền trang cùng vài mảnh đất bên ngoài, kiếm chút bạc cho Tôn Tình mua đồ ăn”
Tại Chính Hiên không cười nổi, chút bạc kia không biết là bao nhiêu nghe Dinh Lâm báo lại mỗi lần ra ngoài cùng Tôn Tình, Dinh Lâm đối khi xách không hết đồ mà Tôn Tình mua, hắn còn thắc mắc làm cung nữ có nhiều tiền vậy sao, Tôn Tình bảo vương gia nhà ta rất giàu không sợ
Quả thật Ngôn Tuấn Hàn rất giàu
Cứ như vậy Ngôn Tuấn Hàn mua rất nhiều thứ trên đường khiến tay của Tại Chính Hiên không còn cầm đủ hết
“Ta vẫn chưa thấy kẹo hồ lô”
Ngôn Tuấn Hàn hỏi

“Đi một đoạn nữa sẽ thấy, ngươi đừng mua thêm nữa ta hết tay xách rồi”
Ngôn Tuấn Hàn vẫn không quan tâm tiếp tục vui vẻ đi về phía trước, Tại Chính Hiên phía sau chỉ thở dài
Hai người sau khi mua được kẹo hồ lô liền đến một tửu lâu nhỏ hóng chuyện, người ta nói muốn biết được tin tức trong thiên hạ tửu lầu là chỗ tốt nhất, hai người chọn một góc ít người để ý đến mà ngồi
Lúc này bọn họ nghe được rất nhiều những câu chuyện khiến cho Ngôn Tuấn Hàn rất muốn cười lớn
Nào là Nhị hoàng tử là con của trời, nhị Hoàng tử có phong thái uy nghiêm của Hoàng thượng còn có thương dân như con, phát gạo cứu tế gì gì đó đủ cả, Ngôn Tuấn Hàn cảm thấy Ngôn Đình Anh chắc bỏ không ít công sức để lan truyền tin tức có lợi cho bản thân mình, xem ra không ít tâm tư
Tại Chính Hiên nghe thấy cũng bất giác mỉm cười nhưng đến khi nghe tin đồn về Ngôn Tuấn Hàn hắn liền không vui, nào là Lục vương gia bị hoàng đế ghẻ lạnh nên mới vị phế thái tử còn có vì để trả thù Nhị hoàng tử mà hãm hạu mẫu phi của Nhị hoàng tử sảy thai nhưng không ngờ tự mình hại mình rơi vào trạng thái hôn mê bất tỉnh, có lẽ là sắp chết rồi, Hoàng đế cũng mặc kệ không để tâ m đến nữa
Tui chỉ muốn nói trước khi sóng lớn tới thì biển thường lặng cho nên mn đừng thấy ngọt ngào mà quên đi mất chúng ta còn tận hai ải lớn nữa mới HE đấy nên là mọi người chuẩn bị tinh thần đi.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 111: Chương 111


Ngôn Tuấn Hàn cũng không để tâ m đến mấy lời đồn này, đồn đại suy cho cùng cũng là đồn đại, bọn họ làm sao biết được sự thật cơ chứ, y đã sớm quen với những lời đồn đại rồi
“Đừng tức giận, mặc kệ bọn họ đi”
Ngôn Tuấn Hàn cất lời, Tại Chính Hiên gật đầu nhưng trong thâm tâm đã sớm ghim đám người này, yên tâm hắn sẽ có cách khiến bọn họ câm miệng
Đúng lúc này trong tửu lâu có một người lên tiếng
“Các ngươi nào đã biết gì cơ, ta nghe nói Hoàng thượng đang có ý định phế hậu, lập Quý phi làm tân hậu đấy nhưng nghe nói dung nhan Quý phi trong một đêm đã bị huỷ hoại hoàn toàn, thái y chạy chữa cũng không được, ta thắc mắc Hoàng đế còn yêu thương một kẻ đã mất đi dunng nhan hay không”
“Ngươi làm sao biết rõ chuyện trong cung vậy”
“Mấy hôm trước có một vị công công đến tìm sư phụ ta để mời vào cung chữa trị cho Quý phi cho nên ta mới biết được”
Đám người xôn xao bàn tán qua lại Ngôn Tuấn Hàn bất giác mỉm cười, huỷ dung nhan còn quá nhẹ với bà ta, với dung nhan xấu xí kia Phụ hoàng cho dù ngu ngốc cũng sẽ không lập bà ta làm hậu, làm mất thể diện Hoàng thất được, còn có phụ hoàng sẽ không thể nào phế hậu được vì thái hậu trước khi lâm chung đã nói tuyệt đối không được phế hoàng hậu
Cũng chính vì vậy Ngôn Tuấn Hàn không hề lo lắng Quý phi sẽ that thế được mẫu hậu của y
“Chu Đình ra tay cũng thật độc”

Tại Chính Hiên nói, Ngôn Tuấn Hàn nhấp một ngụm trà sau đó tiếp lời
“Chu Đình một khi hắn muốn làm gì thì không ai có thể làm lại được hắn, như vậy còn quá nhẹ nhàng rồi, mặc kệ đi, bây giờ chúng ta còn quan tâm chuyện khác, Quý phi cùng lắm chỉ là một con cờ của Ngôn Đình Anh mà thôi”
Ngôn Tuấn Hàn hiểu rõ việc đó hơn ai hết, nếu như Ngôn Đình Anh trở thành hoàng đế hắn sẽ không để Quý phi sống vì xuất thân thấp hèn của bà sẽ ảnh hưởng đến hắn sau này, sớm muộn Quý phi cũng phải chết mà thôi
“Chúng ta dùng bữa xong thì trở về đi ta có chút mệt rồi”
Tại Chính Hiên gật đầu, hắn biết thân thể Ngôn Tuấn Hàn vẫn chưa khoẻ hắn thế nhưng lại đường xa đến bên ngoài thành đương nhiên sẽ mệt mỏi không ít
Hai người dùng bữa xong, xe ngựa bên ngoài tửu lâu đã đợi sẵn, Tại Chính Hiên đỡ Ngôn Tuấn Hàn lên xe ngữa, hai người nhanh chóng trở về phủ đệ nhỏ của Tại Chính Hiên
Lúc này người của tiệm ngọc đã mang ngân phiếu đến, Ngôn Tuấn Hàn bảo Tại Chính Hiên mang đến phòng cho mình, Tại Chính Hiên gâm gấp nghe theo không hề cãi lại còn cẩn thận giúp Ngôn Tuấn Hàn đếm thử xem có đủ hay không
Ngôn Tuấn Hàn trở về liền chợp mắt ngay đủ biết thân thể y đã mệt mỏi thế nào, Tại Chính Hiên không làm phiền y chỉ ở một bên ngắm y ngủ
Ngược lại ở kinh thành Ngôn Tuấn Vỹ nhém nữa tức đến hộc máu, vừa đến vương phủ muốn xem thử đệ đệ nhà mình như thế nào rồi thì bắt gặp bốn con người đang cùng nhau chơi bài còn đệ đệ thì chẳng thấy đâu
Lúc này ngoài Huỳnh Liên ra thì ba người còn lại đều đang quỳ bên dưới
“Rốt cuộc Hàn nhi đệ ấy đã đi đầu Tôn Tình ngươi theo y lâu nhất nói”
Tôn Tình không biết nên trả lời thế nào, suy đi tính lại bèn đẩy hết lên đầu Tại Chính Hiên
“Điện hạ cùng Tại thị về ra ngoài, là Tại thị vệ sắp xếp tất cả”
Kim Hoa An và Viên Trình Nam bên cạnh gật đầu phụ hoạ theo, Ngôn Tuấn Vỹ quay sang nhìn Huỳnh Liên, Huỳnh Liên vẫn giữ nét mặt ta không biết việc gì cả
Ngôn Tuấn Vỹ liền tức giận, Tại Chính Hiên lại dám dụ dỗ đệ đệ hắn ra ngoài phải biết thân thể đệ đệ hắn vừa mới khỏi bên ngoài vẫn là mùa đông lỡ như xảy ra chuyện gì thì sao
“Có nói khi nào trở về không”
“Bẩm Tại thị vệ nói qua hai ba hôm sẽ trở về”
Ngôn Tuấn Vỹ day day trán

“Được rồi khi nào Hàn nhi trở về liền bẩm báo cho ta, còn có các ngươi cẩn thận một chút đừng để bên ngoài biết được có biết không”
“Chúng thuộc hạ tuân lệnh”
Ngôn Tuấn Vỹ rời đi kéo theo Huỳnh Liên cũng rời đi, ba người Tôn Tình thở phào một hơi cũng may không bị trách phạt a
Bên phía này Ngôn Đình Anh đang vô cùng đắc ý khi mà đã duyệt được một Ngôn Tuấn Hàn, hắn bên cạnh ôm lấy Hạ Đinh vô cùng vui vẻ
“Người đừng chủ quan, ta cứ có cảm giác không đúng chỗ nào đó”
Hạ Đinh nhắc nhở
“Đinh nhi không cần lo lắng tên Ngôn Tuấn Hàn đã thân thể vốn yếu ớt lại rơi xuống hồ băng giữ được mạng đã là may rồi hắn sẽ không thể tỉnh lại đâu, đợi ta làm hoàng đế liền ban cho hắn một cái chết thích hợp nhất”
Hạ Đinh không nói gì, trong lòng y đang cảm thấy bất an, cứ có cảm giác không đúng ở chỗ nào, nhưng nói như thế nào hắn đã sớm chừa đường lui cho bản thân mình và Ngôn Đình Anh, nếu như sự việc thất bại bọn họ vẫn sẽ có đường lui nhưng kế hoạch được tính toán tỉ mỉ như vậy Hạ Đinh không cảm thấy sẽ thất bại
Nhưng trăm tính ngàn tính vẫn tính sai, y đã quá xem thường Ngôn Tuấn Hàn rồi
Trở lại với Hoa thôn, Ngôn Tuấn Hàn chợp mắt một giấc ngon lành khi tỉnh dậy y thấy Tại Chính Hiên đang ở một bên ghi gì đó, y liền đứng dậy tiến đến xem Tại Chính Hiên làm gì
“Ngươi tỉnh rồi sao”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu
“Ngươi đang ghi gì vậy”

“Không phải ngươi muốn xây một ngôi nhà trên núi sao, ta đang giúp ngươi tính toán xem chi ra bao nhiêu ngân lượng cũng như chọn vật liệu nào cho tốt”
Ngôn Tuấn Hàn nghe vậy lòng liền vui vẻ ngồi xuống bên cạnh Tại Chính Hiên mà bàn bạc, hai người cùng nhau suy nghĩ đến căn nhà nhỏ kia, mọi thứ đều được viết ra
Đến khi trởi đã chợp tối vẫn chưa bàn xong, Tại Chính Hiên sợ Ngôn Tuấn Hàn sẽ đói, đã sớm cho người chuẩn bị bữa tối, vì thân thể Ngôn Tuấn Hàn cho nên những thứ bổ dưỡng nhất Tại Chính Hiên đều cho người chuẩn bị
Ngôn Tuấn Hàn nhìn một bàn thức ăn, quả thật mà nói đều là đồ tốt đấy nhưng y lại muốn ăn kẹo hồ lô hơn
Tại Chính Hiên nhìn liền biết y đang nghĩ gì hắn đặt xâu kẹo hồ lô bên cạnh cho Ngôn Tuấn Hàn
“Dùng bữa xong rồi hãy ăn”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu
Hai người trải qua một bữa tối vô cùng bình yên
Đến khuya rốt cuộc mật thám cũng đến, nhưng trời đã khuya có việc gì ngày mai bàn tính cũng chưa muộn, Tại Chính Hiên sắp xếp cho mật thám chỗ nghỉ ngơi sau đó quay trở về thông báo cho Ngôn Tuấn Hàn nghe, Ngôn Tuấn Hàn lúc này đang vẽ ra bức hoạ về ngôi trà nhỏ trong núi mà y muốn, Tại Chính Hiên ở bên cạnh quan sát mà mỉm cười.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 112: Chương 112


Ngày hôm sau, rốt cuộc Ngôn Tuấn Hàn cũng được gặp mật thám, mật thám dâng lên một phong thư còn có bức hoạ của quận chúa Hạ Đoan, theo đó còn có ngọc bội mà trước đây được Tiên đế Địch quốc trao cho cặp long phụng
Nhìn bức hoạ Ngôn Tuấn Hàn và Tại Chính Hiên liền chắc chắn đây là người đang theo bên cạnh Ngôn Đình Anh, tất cả suy đoán của họ đã đúng, lần này bọn họ đã biết địch biết ta rồi, ván cờ sắp được lật ngửa rồi, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ biết ván cờ này ban đầu người thắng đã sớm là Ngôn Tuấn Hàn rồi vì y biết rất nhiều chuyện của kiếp trước, bây giờ chính là văng lưới bắt gọn mà thôi, khiến Ngôn Đình Ang không còn có thể trở mình nữa
Mật thám cung cấp tất cả tin tức cho Ngôn Tuấn Hàn sau đó cũng nhanh chóng rời
“Địch quốc làm việc thật nhanh gọn”
Tại Chính Hiên cảm thán
“Địch Vương chính là muốn diệt trừ hậu hoạ ảnh hưởng đến ngôi vị của mình thôi”
Ngôn Tuấn Hàn cười nhạt, quả thật Địch Vương hợp tác với bọn họ mục đích chính vẫn là bảo toàn ngai vị của mình, nghĩ xem đột nhiên xuất hiện thêm một kẻ uy h**p đến ngôi vị của mình, hắn sẽ chấp nhận sao đương nhiệ là sẽ không rồi vì vậy cứ làm ngư ông đắc lợi lợi dụng Bình Thiên quốc duyệt trừ hậu hoạ này
“Chuẩn bị xe ngựa đi, đêm nay chúng ta trở về kinh thành lại”

Tại Chính Hiên gật đầu, bọn họ cũng không thể ở lại Hoa thôn quá lâu nếu không sẽ khiến người khác nghi ngờ
Ngôn Tuấn Hàn tiếp tục lấy ra tranh vẽ để hoàn tất bức vẽ của mình, Tại Chính Hiên bên cạnh giúp y mài mực
“Ngươi nói xem nếu ca ca ta thuận lợi lên ngôi lúc đó ta có thể rời khỏi kinh thành đến ở ngôi nhà này không”
Ngôn Tuấn Hàn bất giác hỏi, y không hứng thú với quan trường càng không hứng thú với triều chính, thứ y muốn là tự do tự tại chu du khắp nơi không cần lo nghĩ nhưng điều đó rất khó để xảy ra nhưng đó là ở kiếp trước y phải gánh trên vai quá nhiều trách nhiệm, còn kiếp này y chỉ cần giúp ca ca y thuận lợi lên ngôi, mọi thứ chắc chắn sẽ thay đổi
Đêm hôm đó, Ngôn Tuấn Hàn và Tại Chính Hiên âm thầm trở về kinh thành trong sự im lặng, quả thật mặc dù trong ngoài vương phủ đều canh phòng nghiêm ngặt nhưng Tại Chính Hiên vẫn có cách khiến cả hai rời đi và trở về không ai hay biết
Tôn Tình sớm đã ở cửa sau tiếp ứng cho hay người vừa thấy xe ngựa đến nàng nhanh chóng bước đến, Ngôn Tuấn Hàn được Tại Chính Hiên dìu xuống khỏi xe ngựa
“Điện hạ người đã trở về”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu
“Trong phủ có xảy ra chuyện gì không”
Tôn Tình liền lắc đầu
“Người yên tâm trong phủ không xảy ra chuyện gì chỉ là Thái tử người biết chủ tử rời đi nhưng người không cần lo thuộc hạ đã đẩy toàn bộ trách nhiệm lên đầu ai kia bên cạnh người rồi”
Tại Chính Hiên nghe vậy liền đen mặt, hắn cảm thấy thế nào cũng sẽ bị Ngôn Tuấn Vỹ mắng cho một trận, đau hết cả đầu
Ngôn Tuấn Hàn nghe vậy chỉ cười, y biết ca ca cùng lắm sẽ nói vài câu cũng sẽ không làm khó Tại Chính Hiên đâu
Ba người trở về Các, Tôn Tình liền biết điều mà kéo hai người Kim Hoa An và Viên Trình Nam lui xuống để lại không gian riêng
Ngôn Tuấn Hàn lên đường có chút mệt nên nhanh chóng chợp mắt, Tại Chính Hiên bên cạnh cười khổ một cái sau đơ giúp y đắp chăn rồi rời đi, hắn có chút việc cần giao phó cho Dinh Lâm xử lí cũng như đến bàn chuyện cùng Ngôn Tuấn Vỹ

Ngôn Tuấn Vỹ nhìn thấy Tại Chính Hiên, gân xanh trên tráng đều nổi lên
“Ngươi còn biết trở về sao, tại sao tự ý đưa Hàn nhi ra ngoài, thân thể đệ ấy vừa mới khoẻ lại”
Ngôn Tuấn Vỹ liền mắng người, Tại Chính Hiên chỉ thở dài
“Ta và Hàn nhi đi có việc, ban đầu ta vốn sẽ đi một mình nhưng Hàn nhi kiên quyết muốn đi, ta không cản được”
“Vô dụng, ngươi đúng là vô dụng, Tại Chính Hiên ta giao đệ đệ ta cho ngươi hết lần này đến lần khác đệ ấy đều xảy ra chuyện, nói xem ta có nên giao cho ngươi hay không”
Ngôn Tuấn Vỹ tức giận đập bàn một cái, Tại Chính Hiên im lặng, quả thật hắn muốn bảo vệ Ngôn Tuấn Hàn nhưng ba lần bảy lượt đều để y gặp nguy hiểm, rõ ràng hắn biết được nhiều sự kiện kiếp trước nhưng kiếp này mọi thứ đều thay đổi cho nên hắn không thể trở tay kịp chỉ đành dốc tận lực để bảo vệ Ngôn Tuấn Hàn
Ngôn Tuấn Vỹ thở mạnh một hơi lấy lại bình tĩnh mới từ từ thông thả mà nhấp một ngụm trà
“Ngươi và Hàn nhi rời kinh thành rốt cuộc là việc gì”
Tại Chính Hiên không nói chỉ đưa phong thư cùng tranh hoạ cho Ngôn Tuấn Vỹ, Ngôn Tuấn Vỹ đọc thư cùng với bức hoạ liền sững sờ một lúc, người này là kẻ đang theo bên cạnh Ngôn Đình Anh không phải sao, nếu như lời trong thư là thật thì chuyện này càng nên nhanh chóng xử lí để tránh hậu hoạ cũng như duyệt được Ngôn Đình Anh
“Chuyện này là thật, các ngươi làm sao biết được”

Tại Chính Hiên gật đầu xác nhận
“Chuyện này là thật, ban đầu chúng ta chỉ nghi ngờ qua lời một vị bằng hữu của Hàn nhi, sau đó bắt đầu tiến hành điều tra cũng như âm thầm đến Địch quốc dò xét, chuyện này cũng đến tai Địch vương, đương nhiên để có lợi cho bản thân Địch vương muốn hợp tác với ta cùng Hàn nhi cho nên sai mật thám đến đây đưa những thứ này để chúng ta xác nhận chắc chắn”
Ngôn Tuấn Vỹ liền nhíu mày, chuyện này không chỉ liên quan đến Bình Thiên quốc còn liên quan đến Địch quốc, e là chuyêj này phải nhanh chóng xử lí, hơn hết theo như một thái y của hắn nói Hoàng thượng e rằng không còn được bao lâu nữa, bề ngoài khoẻ mạnh nhưng bên trong chỉ còn lại chút hơi tàn, đến một lúc nào đó chắc chắn cầm cự không nổi
Bọn họ nhất định phải hành động trước khi xảy ra chuyện nếu không e là đến khi đó sẽ xảy ra một trận mưa tanh máu đổ mất thôi, đến lúc đó sẽ là cơ hội thích hợp cho các nước xung quanh nhắm đến bọn họ
“Hàn nhi đã có kế sách gì chưa”
“Y đã có kế sách chỉ là muốn người vào bẫy không hề dễ đang hơn nữa chúng ta phải cẩn thận tuyệt đối, điều Hàn nhi mong muốn nhất là ngươi thành công lên ngôi hoàng đế, danh chính ngôn thuận trở thành Hoàng đế mà không xảy ra bất cứ chuyện gì, còn có tiêu diệt được Ngôn Đình Anh và kẻ bên cạnh hắn”
Ngôn Tuấn Vỹ gật đầu, xem ra sắp đến bọn họ sẽ không dễ dàng rồi, như vậy hắn càng phải bảo đảm an toàn cho Huỳnh Liên hơn, e rằng Ngôn Đình Anh cũng nhận ra gì đó rồi.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 113: Chương 113


Tại Chính Hiên trao đổi với Ngôn Tuấn Vỹ những chuyện cần thiết sau đó cũng nhanh chóng trở về bên cạnh Ngôn Tuấn Hàn
Lúc hắn trở lại Ngôn Tuấn Hàn vẫn chưa tỉnh lại, Tôn Tình vẫn ở một bên bảo vệ không rời nửa bước
“Ngươi ra ngoài đi, chỗ này có ta bảo vệ là được”
Tôn Tình nhìn Tại Chính Hiên sau đó cũng lui ra, bên ngoài Dinh Lâm đã đợi sẵn, không biết từ khi nào Dinh Lâm và Tôn Tình ngày càng thân thiết, lâu lâu Dinh Lâm lại mang vài món đồ tặng cho Tôn Tình, có khi lại mang không ít đồ ăn ngon hợp khẩu vị Tôn Tình, hôm nay cũng vậy, Dinh Lâm mang theo một ít bánh ngọt đến Tôn Tình vui vẻ nhận lấy
Tại Chính Hiên nhìn cánh tay phải của mình từ khi nào sắp thành cái đuôi đi theo Tôn Tình mất rồi mà chỉ biết lắc đầu ngao ngán mà thôi

Ngôn Tuấn Hàn vẫn chưa tỉnh dậy, đến khi trời sắp đến chiều tối y mới tỉnh dậy, có lẻ vì lần trước rơi xuống hồ băng sức khoẻ y ngày càng yếu thêm nữa y chỉ vừa tỉnh lại không bao lâu vẫn chưa nghỉ ngơi cẩn thận đã phải lập tức ngồi xe ngựa ra ngoài thành rồi
Tại Chính Hiên vuốt nhẹ mái tóc của Ngôn Tuấn Hàn, lúc này nếu là kiếp trước có lẽ hai người bọn họ vẫn còn đang ở đông cung hơn nữa có thể Ngôn Tuấn Hàn sắp phải tuyển chọn thái tử phi, ngày tuyển chọn thái tử phi hôm đó hắn vẵn thắc mắc tại sao khi nhìn thấy Phùng Kiều Ngọc y liền nhíu mày khó chịu còn trách phạt Tôn Tình, nhưng hắn không thể hỏi được, nhưng ngày hôm đó hoàng hậu rõ ràng rất vừa ý Phùng Kiều Ngọc nhưng Ngôn Tuấn Hàn kiên quyết chọn Phan Mạch
Ngày lập thái tử phi nghe nói Ngôn Tuấn Hàn đã uống rất nhiều, có lẽ rất nhiều chuyện đời trước Tại Chính Hiên hắn đều không biết, nhưng chuyện hắn đến bây giờ vẫn canh cánh trong lòng là chuyện Ngôn Tuấn Hàn vì hắn mà mang hài tử, không biết bằng cách nào nhưng hắn tin chắc Ngôn Tuấn Vỹ không hề nói dối một lời nào cả, Ngôn Tuấn Hàn vì hắn mà dùng tính mạng mình để mang hài tử nhưng rốt cuộc chính tay hắn lại hại cả y cả hài tử của bọn họ
Tại Chính Hiên cứ như vậy mà rơi nước mắt, Ngôn Tuấn Hàn vừa tỉnh dậy liền bắt gặp cảnh này, y không biết Tại Chính Hiên vì sao lại khóc nhưng bộ dạng của hắn khiến y nhớ lại ngày đó ở trên tường thành bộ dạng sốt ruột của hắn, lời lẽ mặc dù không dễ nghe nhưng trong mắt hắn là bi thương và lo lắng vô cùng
Ngôn Tuấn Hàn vươn tay lau giọt nước mắt trên mặt của Tại Chính Hiên
Tại Chính Hiên sững người, hắn không nghĩ rằng Ngôn Tuấn Hàn tỉnh dậy, đã vậy con lau nước mắt cho hắn
“Ngươi tỉnh rồi sao, có đói chưa ta sai người chuẩn bị thức ăn”
Ngôn Tuấn Hàn lắc đầu
“Sao ngươi lại khóc, nam nhi đại trượng phu lại khóc thì không đáng chút nào cả”
Tại Chính Hiên nghe vậy chỉ biết cười không lẻ hắn nói là vì nhớ kiếp trước y vì hắn quá nhiều cho nên rơi lệ hay sao, còn có Ngôn Tuấn Hàn của kiếp này làm sao biết chuyện kiếp trước chứ

“Ta chỉ là đau lòng vì ngươi cực khổ mà thui”
Ngôn Tuấn Hàn đương nhiên không tin lời này của Tại Chính Hiên nhưng nếu hắn đã không muốn nói thì y có ép cũng không thể được
“Giúp ta thay y phục chúng ta ra ngoài hóng mát một tí”
Tại Chính Hiên gật đầu nhanh chóng nghe lời Ngôn Tuấn Hàn mà đi chuẩn bị y phục cho y
Ngôn Tuấn Hàn nhìn bóng lưng của Tại Chính Hiên mà bất giác thở dài
Ngược lại ở một nơi khác Ngôn Đình Anh không khỏi suy tư, Ngôn Tuấn Hàn kia sống giở chết giở không cần quan tâm cũng không sao nhưng Ngôn Tuấn Vỹ phải càng đề phòng hơn hết theo như Hạ Đinh nói có thể Ngôn Tuấn Hàn đang giả vờ vì đến tận bây giờ từ khi trở về vương phủ người Hạ Đoan phái đến đều không thể đến chỗ Ngôn Tuấn Hàn nữa bước, có điểm đáng nghi, nhưng nói đi cũng phải nói lại ngay cả người của phụ hoàng phái đến cũng không có được chút tin tức gì
“Người đang lo lắng gì sao”

Hạ Đinh bưng một chén canh đến trước mặt Ngôn Đình Anh
“Ta đang suy nghĩ về những chuyện Đinh nhi nói, vẫn nên đề phòng Ngôn Tuấn Hàn kia”
“Nếu người không an tâm đêm nay ta đích thân đến gi3t chết hắn như vậy không cần lo nữa dù gì cũng phải giết hai huynh đệ bọn chúng, chúng ta mới yên vị trên ngai vàng được”
Hạ Đinh nói, trong lòng đã sớm tính toán sẽ thủ tiêu bằng được Ngôn Tuấn Hàn nếu không phải bên cạnh y đột nhiên xuất hiện một Tại Chính Hiên giỏi võ.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 114: Chương 114


Tại Chính Hiên giúp Ngôn Tuấn Hàn thay y phục, cả hai cùng nhau đi dạo xung quanh biệt viện nhỏ, thật sự mà nói Tại Chính Hiên muốn mang Ngôn Tuấn Hàn ra ngoài đi dạo nhưng hiện tại không thể, trên tay hắn còn mang theo một cái áo choàng vì sợ Ngôn Tuấn Hàn bị lạnh
“Mùa đông sắp kết thúc rồi”
Ngôn Tuấn Hàn bất giác nói
“Sắp đến là mùa xuân, hoàng cung sẽ tổ chức vô số yến tiệc sa hoa, còn có tiếp đãi các sứ thần các nước đến, chúng ta chỉ tránh được một lúc mà thôi”
Quả thật kế sách giả bệnh sống giở chết giở này chỉ là trong nhất thời mà thôi, sớm hay muộn cũng sẽ bại lộ dưới sự giám sát kỹ càng của đám người bên ngoài kia, bọn họ cần có kế sách tốt hơn
“Yến tiệc sa hoa vô độ lòng dân lầm than, quả thật không sớm thì muộn cũng sẽ có bạo loạn mà thôi”
Ngôn Tuấn Hàn thở dài, không biết từ khi nào phụ thân y không còn quan tâ m đến bá tánh nữa, nhiều nơi dân đói lầm than, lúc y trở thành hoàng đế quốc khố không còn lại bao nhiêu cả, không những vậy phải mang rất nhiều bảo vật trong cung đi cầm cố để có thể tiếp tục duy trì quốc khố, nói đến đây năm đó cũng có một phần nhờ Tống Kỳ Nam giúp đỡ mang đóng bảo vậy đó mang bán nếu không e là hoàng thất đã sớm sụp đổ rồi, lúc y lên hoàng đế tiền trong quốc khố đều từ các điền trang mà y âm thầm mở ở bên ngoài mà có được

“Nghe nói tiếp đãi sứ thần lần yến tiệc năm mới đều do Quý phi sắp xếp, Hoàng hậu bị cấm túc cho nên không can dự vào”
“Cho dù mẫu hậu ta không bị cấm túc cũng sẽ không thể can dự vào, phụ hoàng luôn tự ý làm theo ý mình, luôn muốn thể hiện cho các nước thấy sự hùng mạnh của Bình Thiên quốc nhưng nếu sớm nhìn ra Bình Thiên quốc đã mục nát từ lâu rồi”
Tại Chính Hiên gật đầu, kiếp trước khi hắn lên hoàng đế đã cải cách rất nhiều, bỏ ra vô số thời gian mới có thể xây dựng lại một Bình Thiên quốc hùng mạnh ấm no cho bá tánh, quả thật không dễ dàng một chút nào cả, sa hoa thể hiện nhưng bên trong rỗng tuếch thì cũng bằng không mà thôi
Lúc này Kim Hoa An từ bên ngoài chạy đến bẩm báo, hoàng thượng bãi giá đến đây, Tại Chính Hiên và Ngôn Tuấn Hàn hai người nhanh chóng trở lại phòng, thay y phục, Ngôn Tuấn Hàn còn phải nhờ vào Kim Hoa An để giúp bản thân trong như người vẫn còn hôn mê để tránh nghi ngờ
Khi bọn họ vừa chuẩn bị xong thì bên ngoài tiếng của thái giám thông báo hoàng thượng đến
Tại Chính Hiên và Kim Hoa An mau chóng hành lễ, Hoàng đế không nói gì chỉ ra hiệu cho thái giám kêu bọn họ đứng dậy, Hoàng đế nhìn sang Ngôn Tuấn Hàn trên giường, sắc mặt vẫn không khởi sắc một chút nào cả, có khi còn xanh xao hơn trước
“Thái y nói tình hình như thế nào rồi”
“Bẩm hoàng thượng, thái y nói rằng gì thân thể vương gia suy nhược cộng thêm mùa đông lạnh lại rơi xuống hồ băng cho nên càng yếu hơn e là không thể sớm tỉnh lại được”
Hoàng đế nghe vậy cũng không nói gì sau đó nhìn sang Tại Chính Hiên
“Ngươi làm thị vệ bên cạnh Hàn nhi cũng đã lâu rồi có để ý thấy Hàn nhi để mắt đến cô nương nào không”
Tại Chính Hiên nghe đến đây liền ngầm hiểu ý, Hoàng đế đang muốn nạp người vào phủ Ngôn Tuấn Hàn để tránh những lời đồn bên ngoài
“Bẩm hoàng thượng thuộc hạ không biết, hơn nữa thuộc hạ chỉ là thị vệ không thường xuyên đi cùng vương gia cho nên không rõ”
Hoàng đế nhìn Tại Chính Hiên sau đó nhìn sang Kim Hoa An rồi lại lên tiếng
“Cung nữ thân cận nhất của Hàn nhi đâu tại sao không ở đây”

Ngôn Tuấn Hàn trên giường cũng giật mình, Tôn Tình đã theo lệnh y ra ngoài đương nhiên không có trong phủ, không nghĩ rằng phụ hoàng lại để ý đến cung nữ thân cận bên cạnh y
“Cung nữ ấy đang bận sắc thuốc cho vương gia thưa hoàng thượng”
Hoàng đế gật đầu nhìn xung quanh một chút sau đó cũng rời đi trước khi rời đi còn sai người chăm sóc Ngôn Tuấn Hàn cẩn thận
Đợi Hoàng đế rời đi xong, Ngôn Tuấn Hàn mới từ trên giường ngồi dậy, Hoàng đế đột ngột đến e là đã sớm nghi ngờ rồi
“E là phụ hoàng đã nghi ngờ ta”
Ngôn Tuấn Hàn nói
“Ta nghĩ là không phải vậy, dạo gần đây trong triều có vài tin đồn nói hoàng đế thiên vị Ngôn Đình Anh cho nên để dẹp đi tin đồn người mới đến đây”
Ngôn Tuấn Hàn nghe vậy chỉ cười, trước đây phụ hoàng luôn thiên vị y, cho đến cuối cùng y mới nhận ra vì bản thân y xuất sắc cho nên mới được thiên vị nếu y vô dụng cho dù có là con của hoàng hậu đi chăng nữa phụ hoàng cũng chẳng thiên vị y đâu
“Lúc nãy phụ hoàng hỏi đến cô nương xung quanh ta, e là người có ý muốn nạp người vào phủ của ta rồi nhưng ngươi yên tâm ta sẽ không nạp ai vào phủ cả”
Tại Chính Hiên không nói gì chỉ gật đầu, hắn làm sao để y nạp người vào phủ cho dù ý chỉ của hoàng đế thì hắn vẫn có cách để không nữ nhân nào bước vào phủ của Ngôn Tuấn Hàn nửa bước

“Được rổi chuyện này cứ để qua một bên ta nghĩ hiện tại Hoàng thượng vẫn chưa nạp người vào phủ cho ngươi đầu chuyện chúng ta cần lo là làm sao để ngươi tỉnh lại hợp lí một chút và thời gian tỉnh lại cũng phải thật hợp lí”
“Đợi đến yến tiệc mùa xuân lúc đó chúng ta sẽ bày trò……”
Tại Chính Hiên nghe Ngôn Tuấn Hàn nói liền cười, quả thật mấy trò trong giang hồ này Ngôn Tuấn Hàn lại giỏi như vậy thế mà hắn không hay biết nhỉ
“Cứ theo ý ngươi, ta sẽ nói lại với Tuấn Vỹ để hắn trong ứng ngoại hợp với chúng ta”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, mọi thứ đã trong sắp xếp lần này vừa có thể giúp mẫu hậu y có thể thoát khỏi việc bị cấm túc cũng như khiến cho Quý phi gặp không ít khó khăn quả thật thú vị, còn về phía Ngôn Đình Anh y đã có sắp xếp, cái bẫy lớn kia chỉ đợi Ngôn Đình Anh tự mình chui vào thôi
Nhưng điều Ngôn Tuấn Hàn lo lắng là sức khoẻ của phụ hoàng, liệu sẽ như kiếp trước hay diễn ra nhanh hơn khi tham vọng của Ngôn Đình Anh ngày càng lớn đây.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 115: Chương 115


Nửa đêm hôm đó Hạ Đinh một mình đích thân trà trộn vào vương phủ của Ngôn Tuấn Hàn một lần nữa, nhưng lần này hắn có sự đề phòng hơn vì hắn biết bên cạnh Ngôn Tuấn Hàn còn có Tại Chính Hiên
Nghĩ đến Tại Chính Hiên ban đầu hắn có thể lợi dụng Phùng Kiều Ngọc để khiến Tại Chính Hiên đối đầu với Ngôn Tuấn Hàn và Ngôn Tuấn Vỹ nhưng không biết tại sao Tại Chính Hiên đột nhiên quay lưng với Phùng Kiều Ngọc, còn xem thường nàng ta, đã vậy thế nào lại đá Phùng Kiều Ngọc về phía Ngôn Đình Anh, thật là khiến hắn tức chết mà, cho nên hai người bọn họ Hạ Đinh nhất định không thể để cả hai sống được nếu không con đường sau này của hắn sẽ càng khó đi hơn
Ngôn Tuấn Hàn lúc này ở bên trong phòng đang cùng Tại Chính Hiên dùng bữa
“Thức ăn hôm nay có hợp ý ngươi không”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, hơn nữa y bây giờ cũng không biết hợp ý hay là không nữa chỉ là sau mỗi bữa y muốn ăn kẹo hồ lô mà thôi
Tại Chính Hiên biết là Ngôn Tuấn Hàn đối với những món ăn sớm đã nhàm chán nếu không phải lấy kẹo hồ lô dụ y y nhất định không chịu ăn, bất đắc dĩ mỗi bửa ăn hắn đều phải tìm kẹo hồ lô cho y
Hai người thông thả dùng bữa đột nhiên Tại Chính Hiên lại ngưng đũa khiến cho Ngôn Tuấn Hàn theo đó cũng không cử động
Tại Chính Hiên cảm nhận được có người lẻn vào đây, thân thủ người kia mặc dù giỏi nhưng phải nói biệt viện mà Ngôn Tuấn Hàn ở quá yên tĩnh, chỉ cần một chút tiếng động Tại Chính Hiên cũng có thể nghe ra được

Hơn nữa bây giờ Tôn Tình vẫn còn đang ở ngoài làm việc mà Ngôn Tuấn Hàn giao, Kim Hoa An và Viên Trình Nam vẫn đang canh giữ thay phiên nhau trong ngoài biệt viện, Dinh Lâm thì càng không thể cho nên kẻ đến chắc chắn là một người không có ý tốt rồi
Hơn nữa hắn có cảm giác người đến này giống người lần trước ám sát Ngôn Tuấn Hàn vậy
“Có chuyện gì vậy”
Ngôn Tuấn Hàn thì thầm
“Ngươi ở đây, ta lập tức ra hiệu cho Kim Hoa An và Viên Trình Nam đến bảo vệ ngươi, ta cảm nhận là kẻ lần trước”
Ngôn Tuấn Hàn không nói gì chỉ gật đầu, nếu là kẻ lần trước chỉ có thể là người bên cạnh Ngôn Đình Anh, xem ra Ngôn Đình Anh sắp không ngồi yên nổi nữa rồi
Tại Chính Hiên cầm lấy kiếm trên tay nhanh đó gật đầu ra hiệu an tâm với Ngôn Tuấn Hàn rồi đẩy cửa ra bên ngoài
Hạ Đinh cũng biết bản thân đã bị người phát hiện nhưng chẳng sao cả cho dù phát hiện thì hôm nay hắn nhất định phải duyệt trừ một trong hai, nếu duyệt trừ được Ngôn Tuấn Hàn thì càng tốt, chỉ là một phế vật không nên sống quá lâu như vậy
Hạ Đinh không trốn tránh mà thẳng thừng đối diện với Tại Chính Hiên, Tại Chính Hiên với người trước mắt đề phòng vô cùng, những kẻ như vậy càng phải lo lắng hơn, chúng không trốn tránh hoặc bỏ chạy khi hành động của mình bị phát hiện chỉ có một lí do, đó chính là chúng nhất định có ý định gi3t chết người khác rồi đây
“Hành động dứt khoác không sợ kinh động người khác hay sao”
Tại Chính Hiên lên tiếng, Hạ Đinh nghe thấy vậy chỉ nở một nụ cười
“Biết thì đã sao, dù gì cũng sẽ là chết không đối chứng mà thôi”
Hạ Đinh bình thản đáp lại, Tại Chính Hiên nhìn Hạ Đinh cảnh giác, xem ra ngày hôm nay nếu như không giết được người này thì chắc chắn hắn và y sẽ gặp nguy hiểm mất thôi
Tại Chính Hiên lao về phía Hạ Đinh, Hạ Đinh cũng tiếp chiêu mà đáp lại, hắn đã sớm chuẩn bị ngày hôm nay nhất định sẽ hạ một trong hai người Ngôn Tuấn Hàn

Hai người đánh nhau không phân thắng bại, lúc này Ngôn Tuấn Hàn đã sớm được Kim Ho An và Viên Trình Nam hộ tống đến nơi an toàn chỉ là Hạ Đinh đã sớm sắp xếp tất cảc hôm nay nhất định phải giết được người bằng không hắn sẽ không rời đi
Ngôn Tuấn Hàn nhìn đám hắc y nhân một cách đề phòng, Kim Hoa An và Viên Trình Nam chắn trước sau của Ngôn Tuấn Hàn, hai người nhâdt định bảo vệ vương gia thật tốt
Đúng lúc này Tôn Tình cùng Dinh Lâm trở lại, còn có thêm cả Chu Đình
Lúc trở về phủ Tôn Tình cảm thấy động tĩnh có chút bất thường liền nhanh chóng đi tìm Chu Đình đến, dù gì Chu Đình cũng giỏi võ công, quả thật không sai, trong phủ thật sự xảy ra chuyện
Chu Đình xác nhận bằng hữu vẫn còn an toàn cho nên cũng thở phào nhẹ nhõm, lúc này Ngôn Tuấn Hàn liền lên tiếng
“Ngươi không cần ở đây, đến giúp Tại Chính Hiên ta lo một mình hắn không đánh được người kia”
Chu Đình nhìn bộ dạng lo lắng cho người kia của Ngôn Tuấn Hàn liền biết, Ngôn Tuấn Hàn cho dù như thế nào cũng chưa từng buông bỏ được Tại Chính Hiên, chỉ tiếc cho Tống Kỳ Nam mà thôi
Chu Đình gật đầu sau đó đi tìm Tại Chính Hiên, những hắc y nhân trước mặt nhanh chóng được Dinh Lâm và Tôn Tình xử lí hết, Ngôn Tuấn Hàn lúc này nhìn xung quanh, động tĩnh đêm nay lớn như vậy e là ngày mai y phải có một vở kịch để dẹp bớt động tĩnh bên ngoài rồi
“Tôn Tình nhanh chóng tung chút tin tức về quan hệ của Phùng Kiều Ngọc và Ngôn Đình Quang ra bên ngoài, càng nhanh càng tốt”
Tôn Tình lập tức tuân lệnh

“Kim Hoa An ngươi âm thầm gửi thư đến phía biên cương cho Ngôn Đình Quang nói rằng Phùng Kiều Ngọc mang hài tử, bây giờ đã trở thành vương phi của Ngôn Đình Anh, còn có nói rằng Phùng Kiều Ngọc làm vương phi nhưng không sung sướng bị nam sủng bên cạnh Ngôn Đình Anh hành hạ”
Kim Hoa An lập tức đi làm
Ngôn Tuấn Hàn vẫn chưa muốn dùng đến nước này nhưng vì để che dấu chuyện đêm nay y phải đem nước cờ này đẩy lên mau một chút, không sao thời gian của y cũng chẳng còn nhiều nữa nhanh một chút nhưng tất cả vẫn nàm trong tính toàn của y, y không lo
Bên phía Tại Chính Hiên, quả thặt Hạ Đinh cho dù giỏi nhưng Tại Chính Hiên cũng không thua kém liên tục xuất chiêu vào những điểm chí mạng của Hạ Đinh nhằm gi3t chết đối phương, nhưng Hạ Đinh cũng không chịu thua hắn đã sớm chuẩn bị nếu như đánh không được thì vẫn phải khiến Tại Chính Hiên bị thương
Đúng lúc Tại Chính Hiên đâm kiếm về phía hắn, Hạ Đinh liền quăng ra ám khí, Tại Chính Hiên mặc dù phản ứng kịp nhưng vẫn bị ám khí làm bị thương
Hạ Đinh đắc ý sau đó nhanh chóng dùng khinh công rời đi, mục tiêu lần này của hắn là Ngôn Tuấn Hàn, nhất định phải giết được Ngộ Tuấn Hàn
Nhưng xui thay cho hắn lại đụng mặt Chu Đình, Chu Đình cho hắn một chưởng khiến Hạ Đinh trọng thương không hề nhẹ, Hạ Đinh bị thương cho nên phải đành rút lui nhưng Chu Đình làm sao có thể dễ dàng bỏ qua như vậy.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 116: Chương 116


Chu Đình đuổi theo Hạ Đinh suốt một đường cho đến khi đến gần phủ thượng thư của Phùng gia liền mất tích, Chu Đình đắn đo một lúc rốt cuộc cũng buông tha cho Hạ Đinh hơn nữa hắn không muốn đá động vào quan phủ triều đình, thêm nữa Hạ Đinh ăn một chưởng kia e là bị thương không nhẹ, không cần phải để tâ m đến nữa
Bên phía Ngôn Tuấn Hàn, Tại Chính Hiên bị ám khí làm bị thương, Ngôn Tuấn Hàn lập tức sai Tôn Tình vào cung tìm Huỳnh Liên
Tôn Tình lập nhanh chóng làm theo lệnh, Ngôn Tuấn Hàn đỡ lấy Tại Chính Hiên vào bên trong phòng, căn dặn Kim Hoa An và Viên Trình Nam canh phòng nghiêm ngặt hơn
Tại Chính Hiên thấy được bộ dạng lo lắng của Ngôn Tuấn Hàn mà đau đớn của vết thương cũng không nhầm nhò gì nữa
“Ngươi cười cái gì chứ, bị thương như vậy còn cười được sao”
Ngôn Tuấn Hàn mắng, Tại Chính Hiên vẫn giữ nụ cười trên môi

“Ngươi lo lắng cho ta nên ta vui mừng”
“Đừng cười nữa, ta đỡ ngươi vào trong, e rằng ám khí có độc”
Tại Chính Hiên đương nhiên biết ám khí có độc nhưng hắn cố gắng cầm cự không để Ngôn Tuấn Hàn thấy được bộ dạng đau đớn vì bị thương của mình, hắn biết nếu như Ngôn Tuấn Hàn thấy được bộ dạng đau đớn của hắn y nhất định sẽ bất chấp tất cả mang người làm hắn bị thương ra gi3t chết cho bằng được
Ngôn Tuấn Hàn đỡ Tại Chính Hiên lên giường sau đó nhanh chóng xé y phục của hắn ra mà xem xét vết thương, ám khí mà Hạ Đinh phóng ra khiến phần bụng của Tại Chính Hiên có một vết cắt dài, máu đang không ngừng chảy ra, Ngôn Tuấn Hàn lập tức nhanh chóng lấy dược cầm máu rồi tìm cách băng bó vết thương lại chờ Huỳnh Liên đến
Dược cầm máu được đổ lên nhưng Tại Chính Hiên không hề biểu hiện ra một chút gì, Ngôn Tuấn Hàn cảm thấy bất thường liền ngước lên nhìn, thế nhưng Tại Chính Hiên bây giờ sắc mặt đang vô cùng xanh xao, gần như không còn sức sống, môi tái nhợt đi
Ngôn Tuấn Hàn nhìn ra có thể hắn đã trúng độc, nhưng y không phải đại phu không biết hắn trúng loại độc dược gì, Ngôn Tuấn Hàn bây giờ vô cùng rối
Chợt trong đầu y nghĩ đến một thứ, đó là một viên dược trị độc đặc biệt mà Tống Kỳ Nam đã tặng y, viên dược này có tác dụng trị một số loại độc nhất định cũng như có thể tạm thời ngăn những loại độc khác bộc phát trong lúc chưa tìm ra thuốc giải
Nghĩ là làm Ngôn Tuấn Hàn liền mau chóng tìm đan dược mà Tống Kỳ Nam cho y, Ngôn Tuấn Hàn tìm kiếm một lúc rốt cuộc cũng tìm ra viên đan dược
Ngôn Tuấn Hàn nhanh chóng mang đến cho Tại Chính Hiên uống nhưng hiện tại hắn đã hôn mê không thể nào có thể uống dược được
Ngôn Tuấn Hàn mặc kệ, bản thân y liền nuốt lấy đan dược sau đó dùng chính bản thân để cho Tại Chính Hiên uống đan dược
Ngôn Tuấn Hàn từ từ áp sát môi mình vào môi của Tại Chính Hiên sau đó tách môi hắn ra rồi đẩy viên dược trong miệng mình vào miệng hắn để Tại Chính Hiên có thể nuốt dược
Lúc hai người còn đang hôn nhau thì cửa phòng liền bị đạp mạnh, Ngôn Tuấn Vỹ lo lắng chạy vào liền bắt gặp một màn này mà đứng hình tại chỗ
Huỳnh Liên theo phía sau cũng có chút bât ngờ nhưng hắn là thái y đương nhiên chuyện cứu người vẫn là quan trọng nhất chuyện còn lại đợi cứu người xong hỏi cũng không muộn

Ngôn Tuấn Hàn lúc này không biết nên khóc hay nên cười mà nhìn ca ca mình sau đó nhìn Huỳnh Liên, thế nào hai người lại đến đúng lúc như vậy
“Ngươi mau xem vết thương cho hắn, hắn trúng độc”
Ngôn Tuấn Hàn lên tiếng đánh tan sự rượng rạo ban nãy, Huỳnh Liên nhanh chóng bước đến thực hiện nghĩa vụ thái y của mình
Ngôn Tuấn Vỹ thì nhìn Ngôn Tuấn Hàn không rời mắt sau đó liếc sang Tại Chính Hiên nằm trên giưỡng tên đó thế mà chiếm tiện nghi của đệ đệ hắn, Ngôn Tuấn Vỹ muốn đánh người
Ngôn Tuấn Hàn im lặng bây giờ y có giải thích gì thì cũng không thể nào khiến ca ca mình tin được nên vẫn im lặng là tốt nhất
Hạ Đinh ôm thương tích trở về được Ngôn Đình Anh đỡ lấy mau chóng trở về phủ, Hạ Đinh bị một chưởng này vô cùng nặng khiến Ngôn Đình Anh hận không thể giết kẻ khiến Hạ Đinh bị thương
“Ta đã bảo ngươi đừng đích thân đến đó, nếu như ta không phải lo lắng đích thân đi tìm ngươi e là….

.


“Ta không sao, chỉ là phụ lòng ngươi rồi ta không giết được Ngôn Tuấn Hàn”
Ngôn Đình Anh không nói gì chỉ ôm lấy Hạ Đinh vào lòng nhanh chóng cho gọi đại phu đến chữa trị cho Hạ Đinh
Ngôn Đình Anh lúc này cũng được thông báo tin tức Ngôn Tuấn Vỹ nửa đêm rời cung đến phủ của Ngôn Tuấn Hàn, mặc dù không rõ chuyện gì nhưng Ngôn Đình Anh biết chắc chắn bên phía của Ngôn Tuấn Hàn đã xảy ra chuyện, nhìn lại Hạ Đinh đang trong lòng mình Ngôn Đình Anh càng quyết tâm nhất định phải khiến cho Ngôn Tuấn Hàn và Ngôn Tuấn Vỹ không được sống yên ổn, chỉ cần hắn lên ngôi hoàng đế liền cho hai kẻ kia sống không bằng chết, còn có sẽ lập Hạ Đinh trở thành nam hậu đầu tiên của Bình Thiên quốc, khiến cho Hạ Đinh có thể danh chính ngôn thuận mà đứng bên cạnh hắn không phải lén lén lút lút như bây giờ nữa.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 117: Chương 117


Tình trạng của Tại Chính Hiên hiện tại đã tạm thời được an toàn chỉ là tin tức đêm nay e rằng một hai ngày nữa sẽ đến tai phụ hoàng, Ngôn Tuấn Hàn không biết nên làm thế nào cả
“Đệ đừng lo lắng, mọi chuyện giao lại cho ta”
Ngôn Tuấn Vỹ an ủi đệ đệ của mình nhưng Ngôn Tuấn Hàn biết cách để chuyện đêm nay có thể tạm thời im lặng chính là ca ca của y nhất định phải lập thái tử phi, nhưng y biết ca ca của y không hề muốn việc này một chút nào cả
“Đây là hạnh phúc cả đời của huynh, không thể tuỳ tiện được”
Ngôn Tuấn Hàn phản bác
“Đế vương có bao giờ có được hai từ hạnh phúc hay sao, địa vị và quyền lực mới là cái thật sự tồn tại, chỉ cần bảo vệ được đệ đệ của ta, ta không quan tâm chuyện khác”
Ngôn Tuấn Vỹ kiên quyết nói
“Nhưng như vậy chả khác nào huynh lấy người huynh không yêu sao”
“Nhưng người ta thật sự yêu cũng không muốn lấy ta”
Ngôn Tuấn Vỹ đau lòng nói, câu nói này lại không thể đến tai của Huỳnh Liên được

“Nhưng nếu như vậy huynh nhất định phải lựa chọn thật kỹ vào”
Ngôn Tuấn Hàn biết bản thân dù có nói gì đi chăng nữa cũng không cản được, Ngôn Tuấn Vỹ đã quyết thì không ai cản được cả
“Ta biết đệ yên tâm, bây giờ ta cần phải củng cố thế lực để có thể cùng Ngôn Đình Anh đấu, đương nhiên cũng phải lập một người xứng đáng cho vị trí thái tử phi kia chứ”
Ngôn Tuấn Hàn nghe đến đây khiến y nhớ đến tình cảnh kiếp trước, thật ra y vốn không có ý định lập thái tử phi nhưng lúc đó trên triều đều dâng tấu gây áp lực cộng thêm phụ boa gf và mẫu hậu đều liền tiếng y đành phải lập thái tử phi, cũng may năm đó y đã chọn Phan Mạch, một cô nương hiểu chuyện nhưng y cũng khiến Phan Mạch bỏ mạng oan uổng, nàng ấy xứng đáng chinh chiến xa trường trở thành một nữ tướng tài ba chứ không phải một nữ nhân trong hậu cung kia
“Ta chỉ có một thỉnh cầu, ca ca huynh tuyệt đối đừng chọn Phan Mạch”
Ngôn Tuấn Vỹ không biết tại sao Ngôn Tuấn Hàn lại nói lời này nhưng thật sự Ngôn Tuấn Vỹ đã suy nghĩ đến chuyện chọn Phan Mạch cho vị trí thái tử phi vì nàng là con của Phan tướng quân nắm giữ binh quyền trọng yếu của triều đình, lại hết mực trung thành
“Tại sao đệ lại nói như vậy”
“Phan Mạch thích hợp với chiến trường hơn, cô nương ấy không nên ở hậu cung trở thành đoá hoa giữa muôn ngàn đoá hoa mà phù hợp hơn trở thành một ngọn giáo xuyên chết tất cả những kẻ ngán đường ở xa trường hơn”
Ngôn Tuấn Hàn nói, Ngôn Tuấn Vỹ nghe đến đây cũng hiểu ý đệ đệ của mình, không chọn Phan Mạch cũng không sao vì cho dù thế nào thì hắn cũng có thể lôi kéo Phan tướng quân về phe của mình được mà
Ngày hôm sau quả thật như dự đoán của Ngôn Tuấn Hàn chuyện trong phủ của y ít nhiều được nhắc đến nhưng khi Ngôn Tuấn Vỹ nói đến việc lập thái tử phi thì bá quan văn võ đều tập trung sang việc lập thái tử phi, Ngôn Đình Anh ngày hôm nay cũng không lên triều điều này nằm ngoài dự đoán của Ngôn Tuấn Hàn, xem ra Hạ Đinh kia quan trọng với Ngôn Đình Anh rất nhiều
Tại Chính Hiên vẫn hôn mê chưa tỉnh lại, Ngôn Tuấn Hàn thức cả đêm để canh chừng mặc dù Huỳnh Liên đã nói không sao nhưng Ngôn Tuấn Hàn vẫn lo lắng cho hắn nên cả đêm ở một bên canh chừng
Chu Đình thở dài bưng điểm tâm sáng vào cho Ngôn Tuấn Hàn, đây là Tôn Tình nhờ Chu Đình khuyên Ngôn Tuấn Hàn nên ăn chút gì đó
“Ngươi ăn chút gì đó đi, nếu không hắn ta tỉnh lại ngươi lại ngất đi thì phải làm sao”
“Ta ăn không vào, Chu Đình cảm tạ ngươi đêm qua đã đến ứng cứu”
Chu Đình đặt điểm tâm xuống bàn
“Cảm tạ cái gì chúng ta là bằng hữu của nhau, còn có câu lang viện của ta làm ăn phát đạt vậy cũng nhờ ngươi một phần đấy”
Chu Đình thật sự cũng cảm tạ Ngôn Tuấn Hàn vì âm thầm giúp đỡ câu lang viện của hắn, hiện tại Chu Đình đã rời khỏi Chu gia ban đầu nhà mẫu thân hắn vẫn cấp tiền cho hắn nhưng hắn đâu thể xài mãi như vậy, nhờ có Ngôn Tuấn Hàn góp vốn cũng như đánh tiếng với mấy vị thiếu gia công tử trong kinh thành, câu lang viện từ đó mới ngày càng nổi tiếng hơn
“Gần đây Từ Chấn Thiên còn đến tìm ngươi nữa không”
Chu Đình nghe đến tên người kia khuôn mặt liền đổi sắc

“Không, hắn có đến ta cũng không gặp, hắn sắp thàng tỷ phu của ta rồi, tốt nhất không gặp”
Ngôn Tuấn Hàn nghe Chu Đình nói vậy chỉ cười khổ, Chu Đình quả thật cứng đầu số một không ai dám số hai
“Rãnh rỗi cứ đến phủ của ta mà chơi, không cần lo lắng phủ này rộng rãi một mình ta có chút buồn chán”
“Đương nhiên, ta nhất định sẽ đến thường xuyên chỉ là gần đây việc làm ăn quá mức thuận lợi ta bận đến thở không nổi đây”
Chu Đình khoe khoang
“Vậy thì sớm hoàn vốn lại cho ta đi biết chưa, ta không cho ngươi mượn ngân lượng không như vậy đâu”
“Rồi rồi, sẽ trả lại cho ngươi, bây giờ ngươi mau ăn đi, nếu không lại phải chăm sóc thêm một người nữa”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu nhưng t chỉ ăn được một ít, lúc này Tôn Tình chạy vào vội vã nói tin tức từ trong cung truyền ra
“Có chuyện gì mà ngươi hớt hãi vậy chứ”
“Trong cung có tin tức truyền ra”
“Tin gì”
Ngôn Tuấn Hàn hỏi
“Quý phi lại mang long thai”

Ngôn Tuấn Hàn lẫn Chu Đình đều muốn phun trà vừa uống ra, Quý phi làm sao có thể mang long thai nữa cơ chứ, rõ ràng là đang giở trò
“Quý phi quả thật mang long thai sao, thật đặc biệt đấy, gửi lễ vật chúc mừng đến”
“Còn có Hoàng thượng lập Quý phi làm Hoàng quý phi, giao quyền cai quản hậu cung”
Ngôn Tuấn Hàn cũng không mấy bất ngờ nhưng cũng chẳng sao sớm thôi chức vị Hoàng quý phi kia bà ta không thể ngồi vững được lâu đâu
“Phụ hoàng của ngươi thật ghê gớm mới đây bà ta lại mang thai rồi thật sự ghê gớm đấy”
Ngôn Tuấn Hàn nghe Chu Đình nói vậy chỉ cười nhạt, quả thật nhanh như vậy sao mới vừa sảy thai không bao lâu bây giờ lại mang thai tiếp tục chỉ có Quý phi mới làm được mà thôi
“Bên phủ Ngôn Đình Anh có động tĩnh gì không”
“Bẩm điện hạ phủ của Ngôn Đình Anh đã mang thái y từ trong cung đến phủ thái y vẫn chưa rời đi, nghe nói hắn lấy lí do vương phi của mình thân thể không tốt”
Chu Đình nghe vậy liền cười, thân thể không tốt quả thật không tốt, một chưởng của hắn thì không tốt cũng phải chỉ là một chưởng kia vẫn còn quá nhẹ, ăn thêm một chưởng nữa mạng của kẻ kia khó mà giữ được.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 118: Chương 118


“Ăn một chưởng của ta mà thân thể tốt thì hắn là thần tiên rồi”
Chu Đình khinh bỉ nói, Ngôn Tuấn Hàn chỉ cười nhẹ, một chưởng là quá ít nhưng để Ngôn Đình Anh phải cuốn cuồng lên như vậy cũng rất tốt, thích hợp cho y chuẩn bị kế sách tiếp theo
“Ngươi tiếp tục quan sát phủ của Ngôn Đình Anh, còn có tăng cường thêm ám vệ bảo vệ nơi này tuyệt đối không để người ngoài ra vào”
Tôn Tình nhanh chóng tuân lệnh mà làm, bước ta bên ngoài thì liền đụng phải Dinh Lâm, Dinh Lâm thấy Tôn Tình cũng liền mỉm cười
“Ngươi phải ra ngoài sao có cần ta theo hay không”
Tôn Tình lắc đầu
“Ta có thể tự lo liệu ngươi ở lại xem chủ nhân của ngươi thế nào đi”

Dinh Lâm cũng không cản trở Tôn Tình vì hắn biết nàng sẽ làm được, chỉ là chút chuyện giám sát với khả năng của Tôn Tình thì không nhằm nhò gì
Dinh Lâm bước vào bên trong phòng nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn hắn liền hành lễ, Ngôn Tuấn Hàn gật đầu
“Không cần lo lắng hắn đã không sao chỉ là mất một thời gian mới tỉnh lại mà thôi”
Ngôn Tuấn Hàn nói, giọng nói có chút chua xót, quả thật đã là lần thứ hai Tại Chính Hiên vì y mà bị thương, kiếp trước hai người họ không bên cạnh nhau Tại Chính Hiên cũng đâu bị thương nhiều đến vậy, Ngôn Tuấn Hàn thật sự cho rằng bản thân mình khắt Tại Chính Hiên
“Nếu chủ nhân đã không sao ta xin cáo lui trước, nếu có việc gì vương gia cứ sai bảo ta, chủ nhân xem người là người quan trọng của ngài ấy đương nhiên ta cũng sẽ tôn trọng người”
Ngôn Tuấn Hàn nghe vậy liền bất ngờ nhưng sau đó cũng mỉm cười, y là người quan trọng của Tại Chính Hiên sao, thật sự là như vậy sao, kiếp trước y còn chưa từng nghĩ đến bản thân sẽ trở thành người quan trọng của Tại Chính Hiên
Chu Đình ở một bên nghe những lời này cảm thấy vừa mừng cho Ngôn Tuấn Hàn nhưng vừa tiếc thay cho Tống Kỳ Nam, quả thật Tống Kỳ Nam đối với Ngôn Tuấn Hàn không hề thua kém Tại Chính Hiên một chút nào, chỉ tiếc Tại Chính Hiên là người mà Ngôn Tuấn Hàn thích còn Tống Kỳ Nam thì không
Cũng giống như người Từ Chấn Thiên thích là tỷ tỷ hắn chứ không phải hắn, Chu Đình nghĩ đến đó liền thầm cười nhạo bản thân mình
Ngôn Tuấn Hàn chăm sóc cho Tại Chính Hiên hai ngày hai đêm rốt cuộc hắn cũng tỉnh lại, Tại Chính Hiên từ từ mở mắt, cả người hắn có chút vô lực có lẽ do hắn đã không cử động vài ngày
Tại Chính Hiên cố gắng ngồi dậy liền phát hiện Ngôn Tuấn Hàn thế mà đang ngồi gục đầu ở bên giường mà ngủ, lòng Tại Chính Hiên liền thấy ấm áp nhưng nghĩ đến thân thể của Ngôn Tuấn Hàn không tốt thế nhưng lại ngủ ở đó như vậy nếu bệnh thì phải làm sao đây, Tại Chính Hiên không nghĩ nhiều hắn liền cố gắng dùng sức bế Ngôn Tuấn Hàn lên giường nằm cạnh mình
Có lẽ do mệt mỏi cho nên Ngôn Tuấn Hàn cũng không tỉnh dậy, Tại Chính Hiên quan sát Ngôn Tuấn Hàn, hắn thấy y vẫn bình an vô sự thật may mắn, lần này hắn cứ nghĩ bản thân sẽ không gặp lại được Ngôn Tuấn Hàn, thực chất hắn cũng đã chuẩn bị tất cả rồi, kiếp này của hắn mọi thứ đều dành trọn cho Ngôn Tuấn Hàn, hắn cũng phòng hờ trường hợp xấu nhất xảy ra là bản thân hắn sẽ chết nhưng nếu chết vì y hắn chấp nhận
Nhưng nếu được hắn vẫn muốn ở bên cạnh y chăm sóc cho y, bù đắp tất cả những gì kiếp trước mà hắn nợ y, hắn nhất định làm được
Ngôn Tuấn Hàn cứ như vậy ngủ say trong lòng Tại Chính Hiên, đến sáng hôm sau khi y tỉnh lại y mới phát hiện ra bản thân đang nằm trong lòng người kia, Ngôn Tuấn Hàn liền lo lắng ngồi dậy

Vì động tĩnh của y nên Tại Chính Hiên cũng tỉnh giấc
“Ngươi gặp ác mộng sao, giật mình như vậy”
Tại Chính Hiên lo lắng hỏi, Ngôn Tuấn Hàn liền lắc đầu
“Ngươi tỉnh lại khi nào, cảm thấy thế nào rồi, ta cho người gọi Huỳnh Liên đến xem sao…”
Ngôn Tuấn Hàn chưa kịp nói hết câu đã bị Tại Chính Hiên hôn lấy, y có chút không theo kịp nụ hôn của Tại Chính Hiên
Tại Chính Hiên nhìn Ngôn Tuấn Hàn bị bản thân hôn đến mê mang thì thầm đắc ý, quả thật y lúc nào cũng đáng yêu như vậy
Ngôn Tuấn Hàn bị Tại Chính Hiên hôn đến mức khó thở mà đánh vào ngực hắn vài phát, Tại Chính Hiên ăn đau mới chịu buông ra, Ngôn Tuấn Hàn bị hôn đến mức khi hai người tách nhau ra thì Ngôn Tuấn Hàn cũng không kiềm được mà đỏ cả mặt, hơi thở có chút rối loạn
“Ngươi…ngươi…:”
Tại Chính Hiên nhìn bộ dạng y tức đến mức không nói được gì liền vui vẻ kéo Ngôn Tuấn Hàn vào lòng
“Thật may vì ta vẫn gặp lại được ngươi”

Ngôn Tuấn Hàn bất ngờ nhưng sau đó cũng ôm đáp lại Tại Chính Hiên
“Đừng liều mạng như vậy vì ta có được không”
“Chỉ lần này thôi, ta nhất định không liều mạng nữa, ta sợ bản thân chết rồi sẽ không ai ở bên cạnh ngươi bảo vệ ngươi”
Ngôn Tuấn Hàn không biết tại sao bản thân không kiếm được rơi nước mắt, y muốn nói rằng bản thân rồi cũng sẽ rời xa Tại Chính Hiên mà thôi nhưng y lại không dám nói, y đang là nuối tiếc y nuối tiếc khoảng thời gian này
Sau khi xong hết mọi việc thành công để ca ca của y lên ngôi hoàng đế y sẽ âm thầm rời đi, lần này đi sống hay chết quả thật y không biết, y cũng không muốn Tại Chính Hiên phải đợi mình cũng như không muốn để hắn phải hy vọng để rồi thất vọng cho nên y lựa chọn sẽ im lặng, im lặng mà rời đi, nếu ông trời thương xót bọn họ y sẽ có thể trở về gặp lại Tại Chính Hiên
Tại Chính Hiên cứ như vậy để Ngôn Tuấn Hàn ôm mình, không hiểu tại sao trong lòng hắn có dự cảm bất an không nói rõ nhưng hắn không muốn nói ra, nhưng cho dù có chuyện gì đi chăng nữa hắn cũng sẽ không để Ngôn Tuấn Hàn rời xa hắn dù bất cứ giá nào đi chăng nữa, một đời kia hắn đã đủ rồi, đời này hắn nhất định ôm lấy y thật chặt, giữ thật chặt lấy y cho bằng được.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 119: Chương 119


Ngôn Tuấn Hàn chủ động hôn lấy môi của Tại Chính Hiên, hắn vô cùng bất ngờ nhưng cũng đáp trả lại y, cả hai cứ quấn lấy nhau triền miên, liên tục trao nhau những nụ hôn mãnh liệt, không biết từ khi nào y phục của Ngôn Tuấn Hàn đã bị Tại Chính Hiên cởi dần chỉ còn mỗi một vạc áo hững hờ mà thôi
“Hàn nhi, cho ta được không”
Giọng nói trầm khàn của Tại Chính Hiên thủ thỉ bên tai của Ngôn Tuấn Hàn khiến y không thể cưỡng lại được mà khẽ gật đầu, mặc dù vẫn còn ám ảnh việc lần trước Tại Chính Hiên thô bạo với mình nhưng y lại không cưỡng lại được người này, cho dù là kiếp nào đi chăng nữa
Tại Chính Hiên nhận được cái gật đầu của Ngôn Tuấn Hàn liền nhanh chóng tiến công, hắn lột s@ch y phục trên người bản thân và của Ngôn Tuấn Hàn ra, từ từ hôn lấy đôi môi mà hắn ao ước suốt bấy lâu nay, nâng niu nó từng li từng tí, tay thì không an phận mà sờ mó khắp cơ thể của Ngôn Tuấn Hàn, Ngôn Tuấn Hàn không chịu được
“Ah….

ưm…ngươi….


Tại Chính Hiên đột nhiêm bóp lấy một bên nh* ho* của Ngôn Tuấn Hàn khiến y không nhịn được mà phát ra tiếng r*n r*
Tiếng r*n r* của Ngôn Tuấn Hàn càng k1ch thích Tại Chính Hiên hơn bao giờ hết, hắn không nhịn được lập tức cắn nhẹ lên bên còn lại khiến cho Ngôn Tuấn Hàn không kiềm nổi mà cắn chặt răng để bản thân không phát ra những âm thanh kia
Hắn chăm chú mà cắn m*t hai quả anh đào nhỏ của Ngôn Tuấn Hàn, vừa nang niu vừa dày vò khiến cho bên dưới của Ngôn Tuấn Hàn vô cùng khó chịu

“Hàn nhi có thích không”
Hắn nhìn gương mặt ửng đỏ của y mà trêu ghẹo, quả thật Ngôn Tuấn Hàn lúc này còn đẹp hơn bất cứ lúc nào cả, cho dù là kiếp trước hay kiếp này hắn cũng phải thừa nhận chỉ cần nhìn khuôn mặt này của Ngôn Tuấn Hàn hắn liền không thể nào kiếm chế được cả, chỉ cần nhìn thấy y trong bộ dạng này hắn liền muốn hung hăng làm y một trận cho y không thể bước xuống giường được
Tại Chính Hiên từ từ dùng tay lần mò xuống bên dưới lướt ngang qua tiểu Hàn xuống huy*t động bên dưới, từ chút từ chút một xoa mép bên ngoài sau đó không nói một lời liền tiếng một ngón tay vào bên trong, Ngôn Tuấn Hàn bất ngờ bị tân công không nhịn được r*n lớn sau đơ càng cắn chặt răng hơn, y không muốn để âm thanh của bản thân thoát ra bên ngoài
Tại Chính Hiên từ từ từ từ duy chuyển ngón tay, mỗi lúc càng nhanh hơn càng mạnh hơn sau đó tăng dần thêm một ngon rồi một ngón nữa, Ngôn Tuấn Hàb lúc này đã chìm vào kh0ái cảm chỉ biết r*n r* mà thôi
“Ah….

ưm…ahz…chậm…chậm.

.

chậm chút”
“Ưm…ngươi…đừng….

Ah….

đừng…chỗ đó…mà”
Giọng nói đứt quãng kèm tiếng r*n r* liên tục vang lên khiến cho Tại Chính Hiên không nhịn được mà thở mạnh một hơi, hắn thật sự không chịu được nữa, nếu còn nhịn chắc chắn hắn là thái giám rồi
Tại Chính Hiên lập tức rút ba ngón tay ra, hắn cảm thấy như vậy đã đủ rồi nhanh chóng thay thế ngón tay bằng chính tiểu đệ của mình, một phát đâm thật mạnh vào sâu bên trong tiểu c*c của Ngôn Tuấn Hàn
Ngôn Tuấn Hàn cứ như vậy mà b*n ra, Tại Chính Hiên nhìn bộ dạng y vừa bị mình đ*t vào đã b*n liền không khỏi đắc ý, vô cùng hài lòng với thành quả của mình
Tại Chính Hiên như có thêm động lực bắt đầu động hông, Ngôn Tuấn Hàn vừa trải qua k1ch tình vẫn chưa kịp định thần đã bị người bên trên ra vào liên tục khiến y không chịu nỗi mà r*n r* thất thanh
“Ah…ah….

ư….

ưm… chậm….

Hiên…ngươi”
“Sao hả, tiểu vương gia cả ta, ta làm ngài có s**ng hay không”
Tại Chính Hiên vừa nói vừa động hông, quan sát biểu cảm xinh đẹp của người bên dưới, khoé mắt ước đẫm, đôi môi đỏ mọng sưng lên vì bị h*n quá nhiều, miệng liên tục phát ra những tiếng r*n r* đầy mê người khiến cho hắn không kìm lòng được muốn lảm cho y càng khóc thêm.
 
Back
Top Bottom