Cập nhật mới

Khác Kiến An, Tiệm An - [Edit]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
195748635-256-k475436.jpg

Kiến An, Tiệm An - [Edit]
Tác giả: KhuocHoaLau
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tựa

Hán Việt: Kiến An, Tiệm An.

Tác giả: Ngọc Lâu Yến Bãi.

Tình trạng bản gốc: Hoàn thành.

Tình trạng bản edit: Chưa hoàn.

• Edit: IsMaria (Chương 1) ; Potato (Các chương còn lại).
• Design bìa: #Cor

Thể loại: Diễn sinh, Đam mỹ, Cổ đại, OE, Tình cảm, Niên hạ, Chủ công, Cung đình hầu tước, Thiên chi kiêu tử, Đồng nhân lịch sử, công khống, mỹ nhân ốm yếu công.

Ốm yếu mỹ nhân công × Khí phách có dã tâm thụ.

Quách Gia x Tào Tháo.

Quách Gia là công, Tào Tháo là thụ.

Thụ lớn hơn công mười lăm tuổi.

Công tuy thân thể ốm yếu nhưng rất thông minh.

Dựa trên các nhân vật trong lịch sử.

Nhân vật chính: Quách Gia, Tào Tháo

Nhân vật phụ: Tuân Úc, Lưu Bị, Tuân Di



đammỹ​
 
Kiến An, Tiệm An - [Edit]
Chương 1: Chinh Tích


Chương 1: Chinh Tích

----------

"Hi Chí Tài đi rồi, cô* cảm thấy thật cô đơn."

- Đó là lời của một người đàn ông trung niên, thân hình cao lớn lưng thẳng uy nghiêm.

*cô: tức cô gia, dùng cho Vương trở xuống.

Hắn lau chùi thanh đoản kiếm trong tay, ánh mắt thâm trầm vừa như đang xem kiếm lại vừa như không, ngay cả lời nói cũng vu vơ.

Nam nhân ngồi bên phải nghe xong, suy nghĩ một hồi rồi đứng lên, khoanh tay cúi đầu: "Hạ thần Tuân Úc có một người bạn tốt, trí tuệ thông minh hơn người, chỉ là sống buông thả không màng thế tục, suốt ngày nhàn rỗi trong nhà."

Chàng trai tên Tuân Úc nói.

Khuôn mặt hắn như ngọc, thân hình mảnh khảnh, tính tình hào phóng, nhưng lại không hay cười, khuôn mặt luôn là một biểu cảm.

"Ồ?"

- Người đàn ông trung niên nhướng mày, xoa đoản kiếm trong tay, nhìn về phía Tuân Úc - "Sao lại không màng đến thế sự vậy?"

Tuân Úc khom người: "Bẩm chủ công, trước kia người này từng đầu quân cho Viên Thiệu, nhưng nhận thấy Viên Thiệu không có tính người nên đã bỏ đi, còn khuyên Quách Tân đi cùng nhưng không thành, về sau chỉ có nhàn rỗi ở nhà thôi."

Người đàn ông trung niên nghe xong ngồi lên ngay ngắn, cười: "Thú vị, thú vị lắm.

Chỉ không biết người này tài cán thế nào để còn mời người đó đến gia nhập quân của cô."

Tuân Úc từ bên cạnh di chuyển đến đối diện với hắn, chậm rãi quỳ, vòng hai tay lại rồi đặt xuống đất, từ từ cong người, đầu đặt trên tay, cúi đầu quỳ ngay ngắn: "Dạ."

***

Có một cậu thiếu niên vừa mới nhận chức quan không lâu, trong miệng ngậm một cọng cỏ ven đường, tay cầm bầu rượu, nằm ngửa trên cây tắm nắng.

"Phụng Hiếu*."

- Tuân Úc dưới tàng cây nhẹ nhàng gọi một tiếng, chỉ sợ làm phiền người thiếu niên trên cây kia.

*Phụng Hiếu: tên tự của Quách Gia.

"Ơi?"

- Cậu thiếu niên cúi đầu trông xuống chàng trai mặc quan phục đội mũ ngọc dưới tàng cây, mắt mờ nhìn không rõ đó là ai, lắc lắc đầu một hồi mới thấy rõ người tới - "Là Tuân huynh đấy à, lâu rồi không gặp, sao hôm nay lại đến tìm ta vậy?"

Y ngồi dậy trên cây, lộ ra làn da trắng nõn, đôi chân thẳng tắp, từng ngón chân xinh đẹp chưa từng bị trói buộc rủ xuống.

Tuân Úc nhíu mày: "Ngươi cẩn thận."

- Hắn lo lắng người thiếu niên trên cây kia sẽ ngã xuống, vươn tay định đỡ y, ai ngờ lại bị người thiếu niên kia tránh đi.

Quả nhiên, thiếu niên kia khi từ trên cây nhảy xuống thì trượt ngã, khiến hắn không kịp đỡ lấy.

Thiếu niên ngã xuống lại ưu tiên bảo vệ bầu rượu trong tay trước, sau khi an toàn rồi mới buông tay: "Không biết Tuân huynh hôm nay đến tìm ta là có chuyện gì?"

Tuân Úc muốn đỡ y, lại sợ y sẽ tránh né, chỉ nhận mệnh lệnh đưa người đến đình viện nằm nghỉ, thắp một nén hương mang theo bên người vào chiếc lư hương, lấy quạt ra quạt nhẹ.

Mắt hai người nhìn nhau, không ai nói gì.

Thiếu niên nhăn đôi lông mày xinh đẹp lại, nhìn chằm chằm người bên cạnh, sau một lúc lâu, bỗng nhiên mở miệng: "Huynh đến đây là muốn giúp chủ công của huynh chiêu mộ ta?"

Tuân Úc nhướng mày kinh ngạc: "Làm sao Phụng Hiếu biết được?"

Quách Gia cười nhạo một tiếng, không đáp.

Tuân Úc chuyển đề tài: "Vậy Phụng Hiếu có bằng lòng đến gặp chủ công của ta không?"

Quách Gia nhẹ nhàng cười: "Tào Công trọng người tài nhất thiên hạ, khí chất của Tào Công là thiên hạ vô song, kẻ bất tài làm gì có phước được Tào Công trọng dụng, cầu mà không được ấy chứ."

Miệng thì nói là cầu mà không được, vậy mà tối hôm trước chỉ uống bớt đi có hai ly rượu, ngày hôm sau dậy thật sớm, miễn cưỡng nhận bộ quần áo từ Tuân Úc.

Vớ không mang, mũ cũng không đội, thực sự không coi buổi gặp này ra gì.

***

Tuân Úc dẫn người tới điện Tào Tháo, cung kính gọi: "Chủ công."

Tào Tháo ở trong điện ngẩng cao đầu, nghe gọi liền nâng mí mắt lên nhìn về phía ngoài cửa: "Văn Nhược* đấy à?"

- Hắn ngồi dậy, thị nữ bên cạnh vội rót một chén trà đặt lên bàn - "Vào đi."

*Văn Nhược: tên tự của Tuân Úc.

"Dạ."

Quách Gia theo Tuân Úc đi vào, nhìn thấy tấm hoành phi có bốn chữ "Trung quân ái quốc" bằng nét bút lông cứng cáp, tỏa ra bá khí cứu thế, không khỏi giật mình cười khen: "Quả không hổ danh học trò Tào Công, đến làm một tấm hoành phi thôi cũng tỏa ra khí thế hào hùng, đúng là Tào Công có khác!"

Tào Tháo ngẩn ra rồi cười to: "Văn Nhược à Văn Nhược, ngươi tìm được người này thật là xuất sắc."

- Hắn nói xong liền từ trên giường bước xuống.

Tuân Úc hơi nhấp môi, khóe miệng cong lên như đang cười.

Tào Tháo đặt tay lên vai Quách Gia: "Sớm đã nghe nói tiên sinh là người nhạy bén, hôm nay quả nhiên được tận mắt thấy, so với Văn Nhược cũng không kém."

Quách Gia nghe vậy, khẽ mỉm cười: "Chỉ là vài ý nhỏ thôi, sao có thể so được với người của ngài."

"Tốt tốt, tốt lắm."

- Tào Tháo vỗ tay - "Không biết tiên sinh có nguyện ý trở thành quân sư của ta hay không?"

Quách Gia mỉm cười: "Gia* rất vinh hạnh."

*"Gia" ở đây không phải ngôi xưng mà là đang xưng tên.
 
Kiến An, Tiệm An - [Edit]
Chương 2: Động Tình, Hành Thích


Chương 2: Động Tình, Hành Thích

----------

Kể từ lúc Tào Tháo gặp Quách Gia tới nay, hai người luôn đi cùng nhau, xe cùng một cỗ, tắm chung một bồn.

Ban ngày Quách Gia vì hắn mà bày mưu tính kế, đêm đêm lại cùng hắn chung một giường.

Thân thể Quách Gia vốn không tốt, lại thường không chú ý áo quần, trời trở lạnh sẽ ngã bệnh, cơn sốt hầm hập như thiêu đốt cơ thể.

***

Tào Tháo ngồi trước án thư, một tay chấp bút một tay cầm tấu chương vừa thu được, chân mày rậm càng lúc càng nhíu lại.

Đột nhiên cổ hắn bị ai đó ôm lấy, một thân thể hơi lạnh áp đến từ phía sau, theo hơi thở có thể cảm nhận được hương rượu phảng phất, chân mày đang nhăn lại của hắn cũng bị người kia xoa dịu đi.

"Chỉ là một Viên Thiệu thôi mà, không nghe lời thì giết đi."

- Người phía sau cười khẽ.

Tào Tháo quay lại bế người ôm lên trên đùi, lấy áo ngoài quấn chặt lấy y: "Đã là mùa nào rồi, biết thân thể của mình không tốt vậy sao ngươi còn không chú ý?"

Quách Gia ở trong lồng ngực của Tào Tháo ngáp một cái, vươn tay muốn cầm lấy tấu chương trên bàn đã bị Tào Tháo nâng lên, nhẹ nhàng kéo lại.

Y cười khẽ: "Mạnh Đức huynh cẩn thận quá."

- Lại nhìn thấy đôi chân mày mà y vừa vất vả vuốt phẳng tiếp tục muốn nhăn lại, đành cười ra tiếng - "Năm nào huynh cũng nhăn mặt như thế này thì chưa già mặt đã đầy nếp nhăn mất."

Tào Tháo nhướng mày: "Phụng Hiếu chê ta già sao?"

Cánh tay Quách Gia ôm lấy cổ Tào Tháo, ngồi thẳng lên một chút, khẽ cọ ở cằm hắn, nhẹ giọng nói: “Không, Gia rất thích nam nhân lớn tuổi.”

Ngón tay trắng nõn sạch sẽ tựa như bạch ngọc vuốt ve mấy sợi tóc rũ bên tai Tào Tháo, vạch ra màu đen là có thể thấy màu sắc giao tạp: “Mạnh Đức huynh già rồi…”

Tào Tháo đứng lên đè người ở trên bàn, khóe miệng hơi nhếch, hôn loạn trên môi Quách Gia: "Bây giờ cho ngươi biết ta không già."

Hắn hôn giống như bản tính của chính hắn, bá đạo mà tùy ý, vài năm trước còn có khắc chế, giờ đây càng thêm làm càn mà không biết kiểm soát.

Hắn hôn lên mi của người trong lồng ngực, hôn đến mắt của y, môi của y, rồi cổ…

Một đường thẳng xuống phía dưới, mãi cho đến tận mũi chân.

Một bên hôn môi, một bên cởi bỏ vạt áo của Quách Gia - vốn chỉ là một kiện áo trong - ngay lập tức bị lột sạch, sau đó khẽ hôn lên nơi tư mật của y, đầu lưỡi liếm láp muốn đánh thức nó.

Quách Gia thở hổn hển kịch liệt, ngón tay đẹp đẽ bám chặt vào thành bàn, tiếng khóc thút thít mang theo âm kìm nén: "Mạnh…

Đức huynh…"

Tiếng khóc của y khiến Tào Tháo dường như được cổ vũ, hắn ngậm đồ vật dưới thân y đến ẩm ướt trơn tru, tay nâng mông Quách Gia kéo lên, hoàn toàn hướng chính mình áp đến.

"Mạnh Đức, Mạnh Đức, chủ công…"

- Thanh âm quấn quýt si mê kéo dài, phảng phất như động tình.

Thật sự là động tình.

"Phụng Hiếu…" – Tào Tháo khiêu khích đỉnh nhọn của đối phương, ngón tay thành thạo vuốt ve trên cơ thể y, mỗi khi chạm đến đều có thể cảm giác được người dưới thân run rẩy.

Đầu ngón tay Quách Gia bấu chặt mặt bàn, có chút tái nhợt vô lực, cổ ngửa ra sau, tầm mắt tối tăm dường như chẳng còn nhìn thấy gì.

Thẳng cho đến khi trước mắt hiện lên một vệt sáng, ngắn ngủi đến mức khiến cho y mờ mịt mở to mắt, ngây ngốc tùy ý để cho người kia làm bậy.

Tào Tháo nuốt toàn bộ vẩn đục trong miệng xuống, một tay lau đi ít bạch trọc còn vương bên khóe môi, một tay kia cởi bỏ áo trong, ngón tay hướng về phía sau, ở chỗ nếp uốn hơi hơi ấn xuống, cúi người hôn cánh môi Quách Gia, dùng sức cắn đến đỏ bừng mới thôi.

Hắn cười ra tiếng, ngón tay chậm rãi đẩy vào trong cơ thể, dùng ngữ điệu khác với ngày thường trên triều đình gọi Phụng Hiếu.

Quách Gia chậm rãi phục hồi lại tinh thần, nhìn người phía trên y, khuôn mặt trắng nõn ửng hồng, bỗng nhiên dùng tay che mặt, lỗ tai cũng dần dần biến đỏ.

Giọng y run rẩy mà gọi: "A Man…

A Man…"

Đây là nhũ danh của Tào Tháo, ngày thường ở trước mặt mọi người làm trò gọi chủ công, ở riêng thì lén lút gọi Mạnh Đức huynh, cũng chỉ có khi làm việc này y mới có thể gọi ra cái tên ngăn giấu trong lòng.

Dường như được tiếp thêm cổ vũ, Tào Tháo đẩy nhanh tốc độ trong tay.

Hai ngón, rồi ba ngón, không đợi thích ứng đều cùng mở ra đưa vào trong cơ thể, chậm rãi đưa đẩy, thẳng đến khi đem toàn bộ bàn tay vào trong mới vừa lòng đem vật cực nóng của Quách Gia vào cơ thể.

Hắn ngồi xuống, rốt cuộc nguyên cây đều đã đưa vào, đem đồ vật của người dưới thân hoàn toàn xâm nhập trong cơ thể, phát ra tiếng than thở mỹ mãn: "Phụng Hiếu…

Quỷ tài quân sư của ta…"

Quách Gia nghĩ muốn ngồi dậy ôm người phía trên, mới vừa động liền bị người ôm vào lòng, yết hầu trên cần cổ xinh đẹp bị người mút vào: "A Man…

Khụ…"

- Quá nhiều chất lỏng nghẹn ngào trụ lại, chỉ có thể nắm lấy đầu tóc đã lấm tấm mồ hôi của đối phương mà thở dốc, cho đến vĩnh viễn.

Tào Tháo một chân chấm đất một chân quỳ gối trên bàn, nhanh chóng lên xuống, để vật trong cơ thể tùy ý ra vào, mỗi lần nâng lên nhất định sẽ rút ra nguyên cây, mỗi lần rơi xuống, lại sẽ hoàn toàn bao bọc.

Hắn cầm lấy bàn tay đang nắm tóc mình của Quách Gia, mười ngón đan chặt, đem tay đưa đến trước mắt, hôn lấy mỗi một cái khe hở ngón tay.

Hôn đến mức Quách Gia chịu không nổi đánh vào mặt hắn, hắn mới không thể không từ bỏ.

Tình cảm mãnh liệt cuối cùng cũng xong xuôi, Tào Tháo dùng y phục sạch sẽ bọc lấy Quách Gia, ngón tay thô ráp lướt qua khóe môi của đối phương: "Thật ra ta… còn muốn tiếp tục…"

- Hắn nhìn đến thân thể gầy yếu kia, không khỏi thở dài.

Cánh tay mảnh khảnh của Quách Gia vòng qua cổ Tào Tháo, dường như để bồi thường mà hôn hôn cổ hắn một chút, đến khi nghe được tiếng cười mới vừa lòng: "Không thì chủ công tìm bên thị thiếp tới hầu hạ?"

Tào Tháo khẽ cười: "Ngươi một vừa hai phải thôi, cứ nhất thiết phải chọc giận ta à?"

Quách Gia cười khanh khách: "Ta lừa Mạnh Đức huynh đó, huynh nghĩ là thật ư?"

Tào Tháo hừ một tiếng, dùng áo che đi mặt của Quách Gia, ôm người ra khỏi phòng.

Quách Gia bĩu môi, y không để ý chút nào…

Thật ra vốn đâu cần để ý cái gì?

Từ trước đến nay hành vi của y phóng đãng, y không thèm để tâm người khác nói gì về y, càng không nói đến phải chú ý giữ kín cái việc nên làm cùng tình nhân.

Chỉ là Tào Tháo, hắn luôn không thích có người nói thị phi sau lưng rằng Quách Gia lấy sắc hầu chủ.

Tào Tháo ôm người dsi thẳng đến phía sau Đồng Tước Đài, nơi có một hồ nước nóng từ trên núi chảy xuống.

Hồ này được trời ưu ái, có mười sáu lỗ thông, tám cổng cho nước vào, tám cổng cho nước ra, thành ra nguồn nước lúc nào cũng ấm áp sạch sẽ.

Sau mỗi lần cùng Quách Gia làm chuyện nên làm đều là muốn ôm y tới đây cùng nhau tẩy rửa, lần này cũng vậy.

Tào Tháo đưa người tới bên bờ hồ, vừa mới đỡ người xuống nước, lỗ tai đột nhiên động động.

Hắn vội vàng giật trường bào bên cạnh vứt vào trong hồ, trùm lên trên người Quách Gia.

Quách Gia túm lấy tấm áo gạt ra, muốn nhảy ra khỏi hồ nước, ai ngờ lại bị đè ép trở về, giận dữ trừng mắt liếc nhìn Tào Tháo, lại bị một ngón tay đè ở trên môi.

Y không làm gì được, đành bĩu môi.

Ngay lúc này, Tào Tháo trần truồng đứng trên bờ, cất cao giọng nói: "Không biết các hạ là thế lực phương nào, thỉnh lộ mặt."

Một tiếng cười lạnh vang lên, sau đó một tia sáng lóe lên xuyên qua cả ánh nến, ngay chính diện mà lao đến.

Tào Tháo nghiêng người, giơ tay muốn khống chế thủ đoạn của người kia, lại bị nhẹ nhàng tránh thoát.

Hắn cuống quít lui về phía sau đến bên cạnh hồ, đến khi một chân dẫm vào trong nước mới phát hiện không thể lui tiếp.

Lúc này trong lòng hắn cảm thấy vô cùng hối hận, vì một buổi tham hoan mà làm Quách Gia liên lụy.

Người mới tới thấy thế biết Tào Tháo có cố kỵ, chân trên mặt đất dùng sức một chút, đường kiếm chuyển hướng vào trong hồ.

Tào Tháo vội vàng nhảy xuống nước, ôm chầm lấy Quách Gia lui về sau: "Người đâu!"

Thích khách hướng thẳng mặt mà đâm tới, Tào Tháo ôm Quách Gia liên tiếp lui vài bước, từ trong nước nhảy ra.

Thích khách còn muốn tiến tới, nhưng ngay lúc này Hứa Chử dẫn theo đội thân vệ tiến vào: "Từ khi Hứa Chử ta làm hộ vệ cho chủ công, chưa từng có tên nào dám đến hành thích.

Ngươi chính là tên ngu xuẩn đầu tiên!"

Một thân Hứa Chử toàn là cơ bắp, khuôn mặt nhìn hung ác vô cùng, là cái nhan sắc có thể khiến trẻ con khóc đêm cũng phải im bặt.

Nói đến vũ khí, hai cái búa sắt của hắn xuất thần nhập hóa, Quách Gia đã từng thử nâng, không nâng noiur một cái.

Trước mắt, hai cái búa sắt của Hứa Chử mạnh mẽ oai phong, khiến thích khách hoàn toàn bị áp chế, thế nhưng chiêu thức về sau lại không chịu dứt khoát cho người được thống khoái, hệt như mèo vờn chuột.

Quách Gia nhìn sang, đôi mắt rõ ràng rực sáng.

Tào Tháo cởi bỏ y phục ướt sũng trên người Quách Gia xuống ném sang một bên, lấy y phục sạch sẽ từ trong tay người hầu mặc lên cho Quách Gia, sau đó mới chậm rì rì mặc xong quần áo của chính mình.

Chờ xong xuôi hết thảy, hắn nhìn đôi mắt Quách Gia vẫn sáng ngời nhìn chằm chằm Hứa Chử, dùng sức khụ một tiếng.

Hứa Chử nghe được chỉ thị, cũng không tiếp tục trêu đùa, dùng một chân đá thích khách đến dưới chân Tào Tháo.

Quách Gia cúi đầu, đôi mắt lại có chút trống rỗng nhìn xuống dưới.

"Dẫn quân sư trở về trước đi."

- Tào Tháo gom lại quần áo, gọi một thị vệ tới đưa Quách Gia trở về.

Quách Gia nghe được tên của mình, mờ mịt liếc mắt nhìn Tào Tháo, nhẹ nhàng ừ một tiếng, cũng không nán lại thêm.

Nhìn theo bóng người rời đi, Tào Tháo sắc mặt càng âm trầm, dùng sức đạp lên lưng thích khách nọ, cười lạnh: "Hà Bắc Viên thị?"
 
Kiến An, Tiệm An - [Edit]
Chương 3: Mộng cảnh, thống ẩm


Chương 3: Mộng cảnh, thống ẩm

----------

Khi Quách Gia trở về cũng không đi ngủ ngay mà lại lưu luyến ở nơi hai người vừa mới hoan hảo, cúi người nhặt những sổ sách bị rơi đầy đất lên, đọc từng trang một, mặt mày nhăn lại, hồi lâu sau mới giãn ra.

Y ngồi lên chiếu mà thường ngày chỉ có Tào Công mới được ngồi, lấy một sách trúc mới tinh đặt lên bàn, bàn tay trắng nõn mài mực, rồi hạ bút, nhanh chóng mà viết.

Tào Tháo vừa bước vào đã thấy Quách Gia ăn mặc mỏng manh rồi quỳ ở trong viết cái gì đó, vội vàng bước một bước mà như hai bước đến bên cạnh y, vừa định mở miệng ra thuyết giáo đã bị y ngắt lời: "Không biết chủ công có tính toán gì với cái tộc Hà Bắc Viên thị kia không?"

Thái độ của Quách Gia nghiêm cẩn đúng như dáng vẻ của một thần tử, một bộ công tư phân minh khiến cho Tào Tháo không thể không nghiêm giọng theo hắn, nói: "Dù cho bây giờ ta lấy cái danh phụng thiên tử thì huynh đệ Hà Bắc Viên thị kia cũng đang nắm giữ ngọc tỷ trong tay, về tình về lý ta đều không đúng.

Huống chi thế lực của Viên thị càng ngày càng lớn mạnh, đã chiếm cứ Hà Nam Hà Bắc, còn ta ở Hứa Xương lại không có binh lực.

Vài năm này chỉ có thể tạm tránh mũi giáo của họ mà thôi."

Quách Gia cười lạnh: "Từ lâu đã nghe nói chủ công và Viên Bổn Sơ là bạn tốt nhiều năm, lại có tin đồn ngày xưa Viên tướng quân thấy nương tử nhà bên xinh đẹp thì tâm tư trêu hoa ghẹo nguyệt nổi lên, còn nhờ chủ công đứng bên tường canh giữ cho gã làm bậy đúng không?"

Y không có ý định để Tào Tháo nói được gì, lại tiếp lời: "Tổ tông của Viên Bổn Sơ được gọi là Tứ thế Tam công* vừa có quyền lại có thế, vì tình thế bức bánh nên chủ công mới phải nhịn nhục mà tiếp xúc với chúng, chẳng có gì đáng trách cả."

*Tổ 5 đời của Viên Thiệu (Viên Bổn Sơ) là Viên An, làm chức Tư đồ thời Hán Chương Đế, cụ nội là Viên Sưởng làm chức Tư không đời Hán An Đế, ông nội là Viên Thang làm Tư đồ thời Hán Hoàn Đế, cha là Viên Bàng làm Tư đồ thời Hán Linh Đế.

Vì vậy sử thường gọi nhà họ Viên là Tứ thế Tam công, tức 4 đời làm Tam công. (Tam công là ba chức Tư đồ, Tư mã, Tư không)*

"Nhưng ngày nay..."

- Quách Gia nhìn Tào Tháo - "Ngày nay và ngày xưa không giống nhau, trước có thể nhẫn, mà nay...

Lính đánh thuê của Viên Thiệu tuy mạnh nhưng lại bảo thủ, mà chí lớn của chủ công là thiên hạ này.

Chiến sự ở Hà Nam Hà Bắc sẽ là bước đầu tiên, bắt buộc phải đánh."

Tào Tháo suy tư một hồi rồi lại hỏi: "Phụng Hiếu nói rất đúng, chỉ là không biết chiến sự này nếu đánh thì nắm được mấy phần thắng?"

Quách Gia nhẹ nhàng cười: "Không quá năm năm, chủ công và Viên Thiệu chắc chắn phải có một trận chiến, mà trận này tất sẽ thắng."

"Nguyện nghe kỹ càng."

"Chủ công vốn hiểu rõ chiến tranh giữa hai người Lưu Hạng mà, Lưu Bang định ở phương nam đã lâu, còn Hạng Võ có binh hùng tướng mạnh, cuối cùng kết quả lại như thế nào?"

- Quách Gia từ chiếu đến quỳ trên đất lạnh - "Đây là Thập thành thập bại luận* ta vừa viết, thỉnh chủ công hãy đọc cho kĩ."

Y vừa nói vừa dâng sách trúc trình lên, tay chắp ngang trán rồi quỳ lạy: "Thần nguyện lấy thân mình phò tá chủ công lấy lại giang sơn nhà Hán."

Sáng sớm hôm sau, Tào Tháo tỉnh lại từ trong cơn nóng.

Hắn mơ thấy bản thân đứng trên đỉnh giang sơn, được người người quỳ lạy, thiên hạ dốc lòng vì hắn, lại thấy những kẻ địch trước kia là Viên Thiệu, Lữ Bố, Tôn Kiên, Lưu Biểu đều đang quỳ lại trước mặt.

Còn thấy được chính hắn đem ngọc tỷ cùng những bảo vật của nhà Hán bị thất lạc dâng về cho Hán đế.

Đây vốn nên là khoảnh khắc đắc ý nhất trong cuộc đời hắn, nhưng không hiểu vì sao hắn lại cảm thấy vô cùng tịch mịch.

Hắn vừa nhìn về phía sau đã thấy toàn bộ đoàn mưu sĩ Dĩnh Xuyên đứng đó nhìn về hắn mà mỉm cười, có Quách Gia, Tuân Úc, Tuân Du...

Rất nhiều người, bọn họ đều đứng ở nơi đó.

"Phụng Hiếu!"

Hắn cười muốn khoác bả vai của Quách Gia, lại ôm chầm lấy hư không.

Hắn nghi hoặc hỏi: "Phụng Hiếu?"

Quách Gia chỉ lẳng lặng nhìn hắn, không nói gì.

Hắn đột nhiên hoảng loạn: "Sao vậy Phụng Hiếu?"

Quách Gia chậm rãi cười, cười đến xán lạn: "A Man à."

Ánh lửa lan tràn ra toàn bộ Loan điện, từ tấm mành phiêu diêu đến cột gỗ sơn đỏ, cháy đến cổ tay áo của Quách Gia rồi theo gió lan lên, chiếu rõ dung nhan tái nhợt tựa như điểm thêm son phấn của y.

Tào Tháo lấy lại tinh thần, dùng vương phục thêu tuyến mạ kim của mình để dập lửa trên thân Quách Gia, nhưng y lại lui một bước về sau, tránh đi: "A Man, huynh cần phải trở về."

"Cái gì?"

"Chủ công, Gia nguyện tùy chủ công đi đến đỉnh giang sơn, cùng người ôm lấy loạn thế phồn hoa, chỉ tiếc rằng ta bạc mệnh khó trái được ý trời, nguyện lấy tấm thân này làm đường, chúc cho hùng đồ bá nghiệp của chủ công vững chãi nghìn năm."

"Phụng Hiếu!"

- Tào Tháo bừng tỉnh vội ôm lấy người bên gối, vừa sờ đến mới biết y đã sốt cao, cảnh trong mơ cũng gạt sang một bên, vội vàng sai người đi truyền Hoa Đà tới.

Quách Gia mờ mịt nhìn người trước mắt, một lúc lâu sau mới tiếp lời: "Ta đây."

Tào Tháo đỡ trán cười khổ: "Ngươi ngủ thêm một lát đi, cô ở đây bồi ngươi."

Quách Gia ho hai tiếng rồi trở mình, rút bàn tay mình bị Tào Tháo nắm chặt ra, nằm thật lâu sau mới nói: "Đừng phí thời gian nữa, lấy Thập thành thập bại luận ra xem đi."

Tào Tháo sờ mũi, rồi cọ cái trán bên vai người.

Lão nam nhân gần năm mươi tuổi cọ đến Quách Gia cũng chẳng giận nổi, chỉ đành ngồi dậy nói: "Đem đến đây xem đi, không hiểu cái gì thì Gia sẽ giải thích cho chủ công."

Tào Tháo đắp lại chăn cho Quách Gia: "Không, ngươi ngủ đi, có gì không hiểu thì cô đi hỏi Công Đạt*."

- Hắn vừa nói vừa cười ra tiếng, cũng chỉ có lúc bệnh thì Phụng Hiếu mới không tự tiện cởi quần áo hay uống rượu.

*Công Đạt: Tự của Tuân Du*

Quách Gia chẳng hiểu gì mà nhìn Tào Tháo, xoa xoa giữa mày, thở dài: "Cũng tốt.

Chỉ là không biết thân này còn bồi chủ công được bao lâu."

Tào Tháo thu lại ý cười, nhớ tới cảnh trong mơ đêm qua làm tim hắn đập nhanh một trận, từ nhỏ đến giờ hắn chưa từng có cảm giác nôn nao này.

Quách Gia thấy bầu không khí giữa hai người bỗng căng thẳng bèn cười cười, ôm lấy Tào Tháo, đầu cọ cọ: "Gia nói giỡn thôi."

Tào Tháo sững lại một hồi rồi ôm lấy Quách Gia, tựa như muốn khảm người vào trong lòng ngực, ngón tay thô ráp vuốt ve mái tóc đen dài như mực của đối phương, nửa đùa nửa thật nói: "Cô còn chờ Phụng Hiếu dưỡng lão cho cô đây.

Suốt ngày nói những lời ủ rũ như vậy làm gì?"

Quách Gia nhấp nhấp đôi môi khô nứt, cười khẽ: "Mạnh Đức huynh nói phải, rốt cuộc tuổi của Gia cũng xấp xỉ đại công tử."

Y đột nhiên dừng lại, ý cười cũng chẳng còn.

Tào Tháo dừng một chút, lại xoa xoa tóc Quách Gia: "Không có việc gì."

Ngày xưa đánh vào Uyển thành, Tào Tháo có ý đồ phi lễ thím của Trương Tú, bị Giả Hủ dùng kế khiến cho con trai trưởng và cháu trai hắn* đều chết ở nơi đó.

*Tào Ngang và Tào An Dân

Lời nói bông đùa nhưng cũng là việc đã xảy ra, luôn có chút kiêng kị, mà hiện tại Tào Tháo lại nói rằng không có việc gì.

Tào Tháo có cả thảy hai mươi lăm đứa con trai, cộng lại cũng chẳng bì được với một Quách Phụng Hiếu.

Ở trên đỉnh không người chẳng thắng lại cô quạnh tịch mịch, mà nay hắn chỉ là một tướng quân bốn bề thụ địch đã không khỏi cảm thấy cô đơn.

Hắn chưa từng nghĩ đến không lâu sau, thiên hạ chia ba, cái người duy nhất cùng hắn qua nỗi cô tịch cũng chẳng còn nữa.

Lần này Quách Gia bệnh rất nghiêm trọng, mãi cho đến cuối xuân năm sau vẫn chẳng hết.

Mấy ngày nay Lưu Bị vì bị Lữ Bố sở phá phải đến cậy nhờ Tào Tháo, Tào Tháo triệu tập đoàn mưu sĩ tới thương thảo.

Cổn Tuyết các.

"Hôm nay cô triệu chư quân tới chủ yếu có một chuyện muốn thương thảo."

- Tào Tháo nâng ly, nhóm mưu sĩ cũng cùng hắn cạn chén.

"Ngoài mặt Lưu Bị tỏ vẻ trung hậu thật ra trong tâm lại xảo quyệt, nhiều lần phản chủ, huống hồ hôm nay Lữ Bố ở ngoài thành khiêu chiến nói muốn giết Lưu Bị, xem ra Lưu Bị này chính là tai họa.

Chủ công nếu không ngại thì nên chặt đầu Lưu Bị trình cho Lữ Bố, một là có thể lung lay Lữ Bố, hai là có thể diệt trừ hậu hoạn."

- Trình Dục nói, bộ râu dài nổi danh không thua kém gì Quan Vũ cũng rung rung, đẹp cực kì.

Tào Tháo nghe vậy thì mặt mày cũng dần dần thư hoãn một chút, vừa muốn lên tiếng phụ họa lại nghe thấy Quách Gia đột nhiên bật cười: "Trọng Đức* nói quả là không sai, nhưng chung quy vẫn phiến diện."

*Trọng Đức: Tự của Trình Dục*

"Ồ?"

- Tào Tháo nhìn về phía Quách Gia.

Quách Gia thân là vị mưu sĩ thứ ba của Tào Tháo, là cánh tay phải thứ hai của hắn, vài ba tháng gần đây còn phải gặp người ngoài, hắn cũng không thể bọc Quách Gia thành cái bánh chưng như mọi khi, nhưng vẫn mặc nhiều hơn người ta hai lớp áo, thân mình cuối cùng có vẻ không đến nỗi đơn bạc.

Quách Gia cười khẽ khảy nhẹ chén rượu, mặt ửng đỏ: "Kẻ sĩ trong thiên hạ nhiều như cá diếc qua sông, chủ công có từng thu được hết họ về tay không?"

Không đợi Tào Tháo nói tiếp, y lại tự trả lời: "Chưa từng, vậy chủ công có muốn thu hết kẻ sĩ có tài trong thiên hạ về dưới trướng mình không?"

Y cầm trực tiếp lấy bầu rượu mà uống: "Chủ công từ khi khởi binh đến nay đều dùng đức để người người tin phục, nay Lưu Bị đã nổi danh khắp bốn bể, nếu như giết một người mà khiến cho kẻ sĩ trong thiên hạ thất vọng buồn lòng thì liệu có đáng không?"

Y lại nhẹ nhàng lắc đầu: "Không đáng giá không đáng giá.

Mà ngược lại ta nói thế này, hôm nay chủ công hãy thu nhận Lưu Bị, lấy cái danh phụng dưỡng hoàng thúc rồi giam lỏng hắn, một là trừ đi một kẻ đối địch với bá nghiệp của người trong tương lai, hai là sau này có thể chiêu mộ được nhiều người tài hơn."

Sau khi Tào Tháo nghe xong thì vỗ bàn, cười to: "Không hổ là quỷ tài Quách Gia, cô có Phụng Hiếu thì sao phải lo không có được thiên hạ?"

- Nói đoạn hắn liền đứng lên, từ trên giường đi về phía Quách Gia, nhấc quần áo ngồi ở trên ghế của y.

Quách Gia nhướng mày.

"Đi phải cùng xe, ngồi phải cùng ghế."

Tào Tháo ghé vào bên tai Quách Gia bên tai, nhẹ nhàng thổi một hơi, mùi rượu nồng nàn phun trên khuôn mặt Quách Gia.

Quách Gia nghiêng đầu nhìn vào mắt Tào Tháo, vỗ tay một cái: Mang rượu tới!"

Hầu gái bên cạnh khom người: "Dạ."

Tào Tháo ôm lấy bả vai người: "Lấy rượu làm chi?"

Quách Gia đặt vò rượu trên bàn: "Mừng chủ công sắp có thêm nhân sĩ, hôm nay không say không về!"

- Nói rồi y bế vò rượu lên, ngửa đầu uống một mạch.

Tào Tháo vốn muốn ngăn lại, nhưng nghĩ đến đã lâu chưa từng cùng Quách Gia cùng uống, cũng ôm một vò rượu, cất cao giọng nói: "Hôm nay cô làm chủ, chè chén hết đi, không say không về!"

----------

Thập thành thập bại luận:

• Thiệu đa lễ rườm rà; chủ công thuận lẽ tự nhiên, thắng về đạo là một.

• Thiệu hành động trái nghịch, chủ công thuận lẽ phải để thống quản thiên hạ, thắng về nghĩa là hai.

• Thời Hán mạt, chính sự trễ nải bởi khoan nhu, Thiệu lấy khoan hòa giúp khoan nhu nên chẳng thể trấn áp được; chủ công nắn sửa chính trị, lấy sự nghiêm khắc ràng buộc nên trên dưới biết pháp chế, thắng về trị là ba.

• Thiệu ngoài mặt khoan hòa trong lòng nghi kị, dùng người lại ngờ vực họ, chỉ tin dùng con em thân thích; chủ công bề ngoài giản dị dễ dãi nhưng trong lòng sáng suốt khéo léo, dùng người không hề ngờ vực, chỉ theo tài thích hợp mà dùng, chẳng kể thân sơ, thắng về độ là bốn.

• Thiệu nhiều mưu kế mà thiếu quyết đoán, về sau thường mắc sai lầm; chủ công có kế sách hay là thi hành ngay, ứng biến vô cùng, thắng về mưu là năm.

• Thiệu cậy gia thế nhiều đời, bàn chuyện lễ nghĩa cao siêu để lấy tiếng khen, kẻ sĩ thích nói lời tán tụng theo về đông; chủ công lấy sự chí tâm đãi người, theo lẽ thực mà làm, không vì tiếng khen hão, lấy sự kiệm ước làm gương cho kẻ dưới, với người có công thì không hề bủn xỉn, kẻ sĩ trung chính có tầm nhìn xa và thực tài đều nguyện chịu sự sai khiến, thắng về đức là sáu.

• Thiệu thấy người ta đói rét, vẻ thương xót lộ ra nét mặt, nếu không nhìn thấy thì cũng chẳng nghĩ đến, đấy là lòng nhân của đàn bà thôi; chủ công với những việc nhỏ trước mắt thường bỏ qua, đến lúc có việc lớn lại giúp khắp bốn bề, ân huệ ban ra vượt quá cả kỳ vọng, dẫu việc không nhìn thấy vẫn suy tính đầy đủ, không gì không chu toàn, thắng về nhân là bảy.

• Đại thần của Thiệu tranh đoạt quyền bính, lời sàm nịnh mê loạn; chủ công dùng đạo lý quản thuộc hạ, lời gièm pha ton hót không nghe, thắng về minh là tám.

• Thiệu chẳng biết phân biệt phải trái; chúa công với việc đúng đắn thì dùng lễ đối đãi, với việc sai trái thì dùng phép để trị, thắng về văn là chín.

• Thiệu thích phô trương thanh thế, không hiểu điều cốt yếu của binh cơ; chủ công lấy ít thắng nhiều, dụng binh như thần, quân lính được cậy nhờ, địch nhân sợ hãi, thắng về võ là mười.
 
Kiến An, Tiệm An - [Edit]
Chương 4: Lưu Bị


Chương 4: Lưu Bị

-----------

Tào Tháo cụng bình cùng Quách Gia, tạo ra một tiếng vang lớn.

Tất cả nhân sĩ đều hướng về phía Tào Tháo mà cụng ly, một hơi uống cạn rượu trong tay.

Hiền sĩ ở Kiến An nếu có thể uống thì đều uống thả cửa, đặc biệt còn có thêm tư tưởng của Tào Tháo rằng khí thế của các bậc mưu sĩ phong lưu không cần câu nệ tiểu tiết, văn nhân có thể múa kiếm còn võ tướng có thể làm thơ, mọi người đều thoải mái.

Trong bữa tiệc chỉ có Tuân Úc lẳng lặng ở một chỗ mân mê ly rượu nhỏ, không tham gia cũng chẳng hùa theo, tựa như một kẻ xa lạ cách biệt với mọi người.

Quách Gia ôm vò rượu đi đến, hất đổ hết đồ của Tuân Úc xuống đất, ngả nghiêng ngồi lên bàn, quần áo ở trên người vốn rất nhiều nay lại chẳng biết đã bị y vứt ở đâu chỉ còn một kiện áo đơn, khoanh chân nhìn người nọ: "Vì sao Tuân huynh không uống?"

Khuôn mặt Tuân Úc bốn mùa không đổi, chỉ ha hả một tiếng rồi nói: "Quân kỉ rời rạc, ăn rồi lại uống, uống rồi lại say, còn ra thể thống gì nữa?"

Lời còn chưa nói hết, Quách Gia đã dí sát đến, ngửi ngửi: "Vẫn luôn muốn hỏi Tuân huynh dùng huân hương như thế nào mà lại thơm lâu vậy?"

Đề tài đang nói bị vứt qua một xó, lại còn bị người ta khen khiến cái vẻ mặt muốn dạy dỗ người của Tuân Úc cũng phát ngượng, rầu rĩ nói: "Nha hoàn trong phủ lấy hương ủ quần áo những năm ngày, tất nhiên là thơm lâu rồi."

"Ồ!"

- Quách Gia dường như bừng tỉnh đại ngộ, nhảy từ trên bàn xuống tính chạy về ngay, đột nhiên lại nghe có người tới báo.

"Bẩm chủ công, Lưu hoàng thúc cầu kiến."

Cổn Tuyết các đang ầm ĩ bỗng dưng yên tĩnh.

"Lưu hoàng thúc?"

- Tào Tháo ngâm nga - "Lưu hoàng thúc nào?"

Quách Gia nhìn Tào Tháo, đột nhiên mỉm cười, lại ngồi về bàn.

"Ồ!

Là Lưu hoàng thúc!"

- Hắn nói như thể bừng tỉnh đại ngộ - "Mau mời mau mời."

Trông thì ngả ngớn như đã say, thế nhưng hắn vẫn như cũ ngồi ở trên ghế của Quách Gia, ôm cái vò rượu còn chưa mở.

Mắt Quách Gia giật giật, khẽ mỉm cười, từ trên bàn tiệc đi xuống, ngồi quỳ ở phía sau Tuân Úc, giả vờ là thị đồng.

Không lâu sau, một người đàn ông trung niên mặc vải bố màu lam tầm thường bước vào từ cửa hông, đầu tóc không chỉnh tề, bước chân hoảng loạn, trông như thể một kẻ cùng đường.

Quách Gia nhìn thế, nhíu mày.

"Thảo dân Lưu Bị, cháu đời thứ ba mươi hai của Trung Sơn Tĩnh Vương bái kiến đại tướng quân!"

- Lưu Bị quỳ trước mặt Tào Tháo, mà Tào Tháo lúc này vốn đang ngồi ở ghế của Quách Gia.

Thấy vậy, rất nhiều người bây giờ mới liếc mắt đến cái vị hoàng thúc nghèo túng này, họ hàng xa rất xa của Hán đế.

Tào Tháo rũ mắt, tư thế hắn ngồi đã cực kì thấp, mà người này quỳ đến mức kể cả Tào Tháo có ngồi thấp hơn nữa cũng có thể nhìn xuống đầu gã.

Tào Tháo cúi đầu nhìn Lưu Bị thật lâu, tùy ý để người nọ quỳ gối trước mặt mình, đột nhiên cười ra tiếng: "Vội vội vàng vàng làm gì."

- Hắn đứng lên, nâng người nọ dậy - "Lưu hoàng thúc sao lại bái thần thế này, phải để thần bái kiến hoàng thúc mới đúng chứ!"

Nói đoạn hắn giả vờ khom người, khiến cho Lưu Bị lại ngã quỳ trên mặt đất một lần nữa, uỳnh một cái, Quách Gia nghe thôi cũng thấy đau.

Tào Tháo vẫn giữ cái dáng khom lưng, còn Lưu Bị thì quỳ rạp trên mặt đất, bầu không khí nhất thời có chút lạnh lẽo.

"Ha."

- Quách Gia không nhịn được cười ra tiếng, thấy tất cả mọi người nhìn về phía y, cũng giả vờ vội vàng từ phía sau Tuân Úc đi ra, cả người run rẩy quỳ trên mặt đất: "Nô tài không phải cố ý, nô tài biết sai."

Lưu Bị quay đầu lại, liếc mắt một cái trong lòng đã vang lên hồi chuông cảnh báo về Quách Gia, tức khắc biết được người này tất không phải kẻ tầm thường.

Tào Tháo phối hợp với Quách Gia xua xua tay bảo lui ra, nghe thấy Quách Gia vâng dạ một tiếng mới đỡ Lưu Bị đứng lên, vỗ vỗ đầu gối vốn không có đất cát gì của người nọ: "Hoàng thúc sao lại cư xử thế này, Tháo không sao hiểu được.”

Lưu Bị sợ hãi cúi đầu: "Thảo dân sao dám để đại tướng quân quỳ bái thảo dân, thảo dân được thấy uy ngôn thế này một lần đã là vinh hạnh, thảo dân..."

Tào Tháo ngắt lời hắn: "Hoàng thúc không cần phải sợ, đến nơi ở của Tháo rồi thì Tháo sẽ không để cho Lữ Bố động tới một sợi tóc của người, thỉnh hoàng thúc chớ có như thế."

Hắn vừa nói vừa sửa lại cổ áo lộn xộn của Lưu Bị, làm cho Lưu Bị lại sợ tới mức quỳ rạp trên đất, dập đầu liên tục: "Thảo dân không dám, thảo dân không dám."

Tào Tháo nhìn người nọ quỳ nửa ngày, đột nhiên cười lớn, rốt cuộc buông cái nghi kị khi bị nhận ra xuống, chỉ nghĩ gã này là một người thường có chút thức thời mà thôi.

"Người đâu, giúp Lưu hoàng thúc thay y phục đi.

Mấy ngày này hãy để người ở cạnh Hạt Mộ trai của cô, cô muốn cùng hoàng thúc chè chén, thưởng rượu thưởng mai!"

- Tào Tháo vung áo, cười lớn rời khỏi Cổn Tuyết các.

Đám người cũng đều tản đi chẳng còn mấy ai, chỉ còn một mình Quách Gia ngồi quỳ ở một góc, sững sờ.

Tuân Úc đẩy Quách Gia một chút: "Thử được gã chưa, ổn chứ?"

Toàn thân Quách Gia bắt đầu run rẩy, y ném mạnh vò rượu xuống đất, tay ôm lấy chính mình, hít sâu một hơi, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Tuân Úc: "Cái gã Lưu Bị này..."

"Không thể giữ."

Liệt Phong đình.

Tào Tháo ngồi quỳ ở trên chiếu trúc, một tay rót rượu, hương mơ tràn ra lan khắp toàn bộ gian lầu.

Hắn lẳng lặng ngồi nơi đó, chẳng để tâm đến mưa gió ngoài đình.

Cảnh yên lặng này lại bị một thanh niên xinh đẹp phá vỡ.

"Gia có việc muốn nói với chủ công."

Tào Tháo khẽ hé mắt, vẫy tay lệnh cho người xung quanh lui xuống hết.

Hắn nhìn đến người chỉ mang một cái mũ che đầu mỏng manh mà nhíu mày, nắm lấy tay Quách Gia kéo y vào lòng, một bàn tay ôm người nọ, tay còn lại vói vào áo quần y, quả nhiên là ướt nhẹp.

Sắc mặt Tào Tháo bỗng trở nên nghiêm khắc: "Quách Gia."

Thanh niên trừng mắt, gằn giọng hỏi hắn: "Huynh dám gọi lại không Tào Mạnh Đức?"

Giọng điệu Tào Tháo hòa hoãn ngay tức khắc, ôn hòa gọi: "Phụng Hiếu."

Quách Gia lạnh lùng hừ một tiếng, muốn thoát khỏi lồng ngực của Tào Tháo lại không tránh được vòng tay hắn, chỉ đành mở miệng: "Thả ta ra."

Tào Tháo càng ôm ghì lấy thanh niên: "Không thả đấy?”

"Lần này đúng là có chính sự mới tìm huynh mà."

"Cô còn tưởng rằng Phụng Hiếu nhớ cô cơ?"

- Hắn ôm thanh niên, vùi bên cổ y mà hít sâu một hơi.

Quách Gia trầm mặc một lát rồi bí bách mở lời: "Gã Lưu Bị này không thể giữ."

Tào Tháo mở mắt, nhướng mày nhìn Quách Gia: "Ở Cổn Tuyết các Phụng Hiếu nói như thế nào?"

"Ý của Gia vốn không phải là nhổ cỏ tận gốc.

Gã Lưu Bị này từ trong xương cốt đã có mầm mống phản loạn, cái tướng phản chủ bẩm sinh không phải kẻ để người khác khống chế.

Người này chủ công có giữ cũng không dùng được, có trừ cũng chẳng xong."

"Phụng Hiếu đa nghi quá rồi."

- Tào Tháo ôm Quách Gia ngồi dậy khiến cả người Quách Gia đều dựa trong lồng ngực hắn.

Tào Tháo một tay ôm người, một tay đem rượu mơ đã hâm nóng đưa cho Quách Gia - "Uống thử hai ngụm đi, ấm người."

Nói đoạn lại cởi mũ của Quách Gia xuống: "Lần sau nếu có mưa thì cũng đừng chỉ đội mũ ra ngoài."

Quách Gia mở miệng muốn nói lại bị Tào Tháo dùng ngón tay chặn lại: "Ngày tốt cảnh đẹp nên để tâm trạng vui vẻ, tại sao Phụng Hiếu cứ phải nói những chuyện này?"

Tiếng mưa rơi bên ngoài chẳng ngừng, tấm mành che mỏng manh vương hơi mà ướt, rồi tiếng mưa lại thưa dần, phía chân trời lấp ló ánh dương.

"Mưa ngớt rồi."

- Tào Tháo nhìn phía ngoài đình, cánh hoa trên mặt nước bị mưa nhấn chìm, tiếng ve đầu hạ cũng lạc trong tiếng mưa.

"Phụng Hiếu cần phải về thôi."

- Tào Tháo kéo người nọ đứng dậy, gom lại quần áo của y, đưa cho Quách Gia một chiếc ô đã chuẩn bị từ trước - "Về đi."

Quách Gia nhìn Tào Tháo, Tào Tháo cũng nhìn thẳng y, rồi thật lâu sau, Quách Gia mở lời: "Chủ công có thật sự chắc chắn sẽ thu phục được Lưu Bị?"

Tào Tháo cười: "Người thanh cao như Phụng Hiếu không phải cũng đã bị ta thu phục sao?"

Quách Gia tức giận vung tay áo, xoay người đi ngay, đi không quá hai bước lại bị người nọ kéo về trong lòng: "Mở ô ra đã."

- Tào Tháo mở ô ra đưa cho Quách Gia, lại hôn hôn để lại trên cổ Quách Gia một dấu hôn: " Nếu như chỉ một kẻ hèn như Lưu Bị mà cô không thể thu phục thì còn nói gì đến thắng thiên hạ?"

"Mạnh Đức huynh" - Quách Gia rầu rĩ nói - "Huynh..."

Tào Tháo dỏng tai lên nghe.

"Rồi huynh sẽ hối hận thôi Tào Mạnh Đức!"

- Quách Gia ném phắt cái ô Tào Tháo vừa đưa vào chân hắn, tức giận bỏ đi.

Tào Tháo sờ sờ mũi, không biết phải làm sao.
 
Back
Top Bottom