[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Kiếm Tuyết Cuồng Tiên
Chương 20: Hùng Bá Xuất Thế
Chương 20: Hùng Bá Xuất Thế
Chương 20: Hùng Bá Xuất Thế
Đêm đó, Du Bắc nghỉ trong phòng riêng.
Hắn nhớ đến bộ bài Huyễn Mệnh Bài Hồn của nữ pháp sư Lyna cho.
Hắn thử nghiệm triệu hoán các vị thần linh nhưng đều có dòng chữ hiện lên cảnh giới không phù hơp.
Du Bắc bèn đi ngủ sớm.
Sáng mai hắn tập hợp thương đội bắt đầu lên đường.
Đi từ sáng đến tối.
Trời đã tối dần.
Màn đêm buông xuống, phủ lên vùng đất Tây Thành một lớp hắc ám tĩnh lặng, chỉ còn ánh trăng bàng bạc soi rọi con đường gập ghềnh dẫn đến Biện Kinh.
Thương đội Du gia, dưới sự quản lý của tam thiếu gia Du Bắc, đang chuẩn bị cho một hành trình đầy hiểm nguy.
Trấn Tuyết Trường Thành, nơi thương đội phải vượt qua, nổi tiếng là chốn tụ hội của vô số đạo tặc và sát thủ, những kẻ sẵn sàng cướp đoạt bất kỳ cỗ xe hàng nào dám liều lĩnh đi qua.
Du Bắc đứng bên cỗ xe ngựa, ánh mắt trầm tư, tay nắm chặt hộp ngọc chứa bộ bài Huyễn Mệnh Bài Hồn – bảo vật do nữ phù thủy Lyna ban tặng.
Hắn vừa trải qua một bài học cay đắng khi cố triệu hồi Nhị Lang Thần, một linh thể thần cấp vượt xa khả năng của hắn.
Bộ bài đã cảnh báo rằng tu vi hiện tại của hắn, đang ở tầng thứ tám của cảnh giới tam lưu, chỉ đủ để triệu hồi những linh thể mạnh hơn hắn hai cảnh giới, tức là tối đa ở mức hậu thiên sơ cấp.
Hơn nữa, mỗi lá bài là một khế ước với linh thể từ các cõi khác, nhưng vì Du Bắc là nhân tộc, hắn chỉ có thể triệu hồi những nhân vật cùng tộc – những con người từng vang danh trong lịch sử hoặc truyền thuyết.
Nhị Lang Thần, với thân phận thần linh, nằm ngoài tầm với của hắn.
Du Bắc khẽ nhíu mày, lật mở hộp ngọc.
Những lá bài phát ra ánh sáng huyền ảo, mỗi lá mang linh khí riêng biệt, như đang thì thầm gọi mời.
Hắn lướt tay qua từng lá, tâm trí xoay chuyển.
Đột nhiên, một lá bài sáng lên rực rỡ, tỏa ra khí tức bá đạo, tựa như một vị quân vương thống trị thiên hạ.
Trên mặt bài, ba chữ cổ văn hiện lên rõ ràng: Hùng Bá.
Du Bắc mỉm cười.
Hùng Bá, bang chủ Thiên Hạ Hội trong truyền thuyết Phong Vân, một con người khao khát quyền lực, địa vị và danh tiếng.
Lão từng luyện thành Tam Phân Quy Nguyên Khí, một thần công vô song, kết hợp ba tuyệt kỹ Thiên Sương Quyền, Bài Vân Chưởng và Phong Thần Cước của ba đệ tử đắc ý: Tần Sương, Bộ Kinh Vân và Nhiếp Phong.
Thần công này không chỉ bá đạo trong công kích mà còn có khả năng phong huyệt, bế huyết, chữa thương, khiến Hùng Bá trở thành một nhân vật kinh hồn trong võ lâm.
Với tu vi hậu thiên sơ cấp, Hùng Bá là lựa chọn hoàn hảo để dẫn dắt thương đội vượt qua hiểm nguy.
Dưới ánh trăng, Du Bắc vận nội lực, truyền vào lá bài.
Hắn lẩm nhẩm chú ngữ, từng câu từng chữ vang vọng như sấm.
Một cột sáng tím đen bùng lên, xé tan màn đêm, mang theo khí thế áp đảo khiến Tiểu Thanh và đám người trong thương đội kinh hãi lùi lại.
Từ trong cột sáng, một thân ảnh cao lớn dần hiện ra.
Hùng Bá, trường bào đen phất phơ, đôi mắt sắc như diều hâu, khí thế tựa như mãnh hổ xuống núi.
Tay lão nắm chặt, nội lực cuồn cuộn, toát ra uy áp của một võ giả hậu thiên sơ cấp, khiến không gian như rung chuyển.
"Ngươi là kẻ triệu hồi ta?"
Hùng Bá cất giọng trầm hùng, ánh mắt quét qua Du Bắc.
Dù là linh thể, lão vẫn mang phong thái của một bá chủ võ lâm, không ai dám xem thường.
Du Bắc gật đầu, ánh mắt không chút dao động.
"Ta là Du Bắc, chủ nhân của Huyễn Mệnh Bài Hồn.
Ngươi, Hùng Bá, sẽ dẫn dắt thương đội này đến Biện Kinh, đảm bảo hàng hóa được giao trót lọt.
Dọc đường, bất kỳ kẻ nào cản trở, ngươi có toàn quyền xử lý."
Hùng Bá cười lớn, tiếng cười vang vọng như sấm rền.
"Tốt!
Một nhiệm vụ xứng đáng với ta.
Du Bắc, ngươi có mắt chọn người.
Hãy xem Hùng Bá này quét sạch bọn đạo tặc như thế nào!"
Lão vung tay, một luồng khí tức bá đạo lan tỏa, khiến đám người trong thương đội run rẩy cúi đầu.
Thương đội bắt đầu hành trình, dưới sự dẫn dắt của Hùng Bá.
Lão cưỡi ngựa đi đầu, khí thế uy nghiêm như một chiến thần, khiến ngay cả những người từng nghi ngờ Du Bắc cũng phải nín lặng.
Tiểu Thanh, đi bên cạnh Du Bắc, khẽ thì thầm: "Thiếu gia, Hùng Bá này... thật sự đáng sợ.
Nhưng nếu ngài có thể triệu hồi nhân vật mạnh mẽ như vậy, vì sao không để lão quán đỉnh võ công cho ngài?"
Du Bắc lắc đầu, ánh mắt trầm xuống.
"Huyễn Mệnh Bài Hồn có thể cho phép linh thể quán đỉnh võ công, nhưng cái giá phải trả là lá bài và linh thể sẽ biến mất vĩnh viễn.
Ta chưa muốn lãng phí Hùng Bá.
Hơn nữa, Tam Phân Quy Nguyên Khí tuy bá đạo, nhưng ta cần thời gian để củng cố nền tảng tu vi trước khi tiếp nhận một thần công như vậy."
Đúng lúc ấy, từ phía xa, một đám đạo tặc hơn trăm tên xuất hiện, chặn ngang con đường dẫn qua Trấn Tuyết Trường Thành.
Chúng là Huyết Đao Bang, một băng cướp khét tiếng, từng khiến vô số thương đội tan nát.
Tên cầm đầu, một gã mặt sẹo, tay cầm huyết đao, gào lên: "Để lại hàng hóa, ta tha chết cho các ngươi!"
Hùng Bá nhếch môi, ánh mắt lóe lên sát khí.
"Chỉ là một đám ô hợp, cũng dám cản đường Hùng Bá ta?"
Lão tung người xuống ngựa, thân pháp nhanh như gió, lao thẳng vào đám đạo tặc.
Tam Phân Quy Nguyên Khí bùng nổ, khí tức cuồn cuộn hóa thành một luồng sáng tím đen, bao phủ cả chiến trường.
Lão vung tay, Thiên Sương Quyền giáng xuống, băng giá lan tỏa, khiến hàng chục tên cướp bị đóng băng tại chỗ.
Tiếp theo, Bài Vân Chưởng tung ra, mây mù cuồn cuộn như sóng thần, cuốn bay cả một nhóm đạo tặc.
Cuối cùng, Phong Thần Cước xuất hiện, từng cước tung hoành, gió xoáy sắc như đao, cắt nát mọi chướng ngại.
Chỉ trong thời gian một chén trà, hơn trăm tên Huyết Đao Bang đã bị Hùng Bá tiêu diệt sạch sẽ.
Những kẻ may mắn sống sót hoảng loạn bỏ chạy, không dám ngoảnh đầu nhìn lại.
Hùng Bá đứng giữa chiến trường, trường bào không dính một giọt máu, uy phong lẫm liệt như một vị bá vương.
Thương đội thuận lợi vượt qua Trấn Tuyết Trường Thành, và chỉ vài ngày sau, họ đã đến Biện Kinh.
Hàng hóa được giao trót lọt, không chút tổn thất.
Du Bắc, đứng trước cổng thành, nhìn Hùng Bá với ánh mắt hài lòng.
"Ngươi quả không làm ta thất vọng."
Hùng Bá cười lớn, giọng nói vang vọng: "Du Bắc, ngươi có tiềm năng.
Nếu ngày nào đó tu vi của ngươi đạt đến tiên thiên, hãy triệu hồi ta lần nữa.
Khi đó, ta sẽ dạy ngươi Tam Phân Quy Nguyên Khí chân chính!"
Nói xong, lão hóa thành ánh sáng tím, trở về lá bài.
Du Bắc cất lá bài vào hộp ngọc, ánh mắt lấp lánh ý chí.
Hắn biết, con đường võ đạo còn dài, và Huyễn Mệnh Bài Hồn là chìa khóa để hắn vươn tới đỉnh cao.
Nhưng trước tiên, hắn phải nâng cao tu vi, từng bước vượt qua tam lưu, nhị lưu, để một ngày nào đó đủ sức triệu hồi những linh thể mạnh mẽ hơn, như Nhị Lang Thần.
Hắn quay sang Tiểu Thanh, mỉm cười: "Chuẩn bị xe, chúng ta trở về Tây Thành.
Du Địa chắc chắn đã biết thương đội thành công, và ta muốn xem hắn sẽ giở trò gì tiếp theo."
Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, cỗ xe ngựa lăn bánh, mang theo bóng dáng của Du Bắc – một thiếu gia trẻ tuổi với tham vọng chinh phục cả võ lâm.
Hắn biết, với Huyễn Mệnh Bài Hồn trong tay, không gì là không thể triệu hoán được.
Điều kiện là thực lực của hắn phải có đủ mạnh mới gọi ra được nhân vật mạnh hơn nữa.
Thời gian này hắn cũng tranh thủ sờ thức ăn để tiến vào đoàn tàu Dị Giới Thực Lâu nhưng mà lần nào cũng công toi.
Hắn giở mọi trò tuy nhiên không ai giao tiếp với hắn cả.