Tiên Hiệp Kiếm Khách Mù

Kiếm Khách Mù
Chương 40: C40: Cạnh cạnh


“Nhưng chỉ một thanh kiếm...... Vãi!!!”

ĐoànhI!

Một tiếng va chạm nặng nề bất thình lình vang lên!

Hộp kiếm kia trực tiếp đập vỡ gạch xanh trên mặt đất!

Cả người Lý Tuấn Huy rơi xuống, hai chân đạp lên hộp kiếm bỗng phát lực!

Cạnh cạnh!

Lực lượng cực lớn khiến đá lát trên mặt đất vỡ nát, băng mắt thường có thể thấy được tốc độ nứt vỡ.

Ngay sau đó, cơ thể Lý Tuấn Huy thậm chí biến thành một cái bóng mơ hồ bay thẳng đến một tia linh quang màu tím khác trong không trung.

Lúc linh quang nhận ra, tốc độ của nó lập tức tăng lên, muốn thoát khỏi tay thiếu niên.

Nhưng Lý Tuấn Huy sẽ không cho nó cơ hội này!

Túi trữ vật bên hông chợt lóe, trong tay Lý Tuấn Huy xuất hiện ba viên linh thạch.

Cổ tay hơi run, ba viên linh thạch lập tức b*n r* với tốc độ chóng mặt.

Ba viên linh thạch đánh cho tia linh quang kia đổi hướng vài lần.

Sau đó Lý Tuấn Huy thuận lợi chộp lấy tia linh quang kia vào tay.

Nhưng trong quá trình này, thiếu niên luôn chau mày, bởi vì hắn cảm nhận được tia linh quang này không mạnh lảm.

Thân hình vững vàng rơi xuống, sau đó dùng một tay kéo hộp kiếm lên cõng trên lưng.

Ngẩng đầu lên thì thấy cặp mắt trừng to của Diệp Phong, hắn ta đang há hốc mồm.

Dưới chân dùng sức, cơ thể thiếu niên như một ngọn gió nhảy lên đài cao.

Phất tay thu hồi tất cả linh thạch, cười ni huynh khẳng khái quyên tiền, ngại quá.”

Cảm ơn Diệp Bấy giờ, Diệp Phong mới phản ứng lại, chỉ vào Lý Tuấn Huy hét lớn: “Ngươi... Ngươi ngươi ngươi!!” Lý Tuấn Huy mang vẻ mặt vô tội nói: “Ta làm sao vậy?”

Diệp Phong hít sâu mấy hơi rồi mới nói: “Hộp kiếm sau lưng ngươi nặng bao nhiêu?”

Lý Tuấn Huy nhún vai nói: “Năm trăm cân.”

“Năm... Năm! Năm trăm cân!!"

Lý Tuấn Huy không nói gì, nếu hôm đó tên này có mặt ở đại điện đỉnh Thiên Thủy thì chắc chắn đã từng thấy hắn dùng một tay nâng tảng đá năm trăm cân.

Diệp Phong tiếp tục hỏi: “Bây giờ ngươi... Đã tiến vào luyện khí?”

Lý Tuấn Huy buông tay, nói: “Ừ, luyện khí tầng một, nếu không thì ta đã không đến đây tìm công pháp”

“Thực sự là đan điền trướng quá, lại không có công pháp tu luyện để hấp thu linh khí chuyển hóa thành nguyên khí.”
 
Kiếm Khách Mù
Chương 41: C41: Mười viên linh thạch


Lý Tuấn Huy cảm giác được ngón tay Diệp Phong đang. run rẩy.

“Ngươi không nói với tai”

“Ngươi có hỏi ta đâu...”

“Được! Ta không so đo những chuyện này với ngươi!”

“Nhưng rõ ràng linh quang trên công pháp của ta mạnh mẽ hơn, ta không thua đúng không?”

Trên mặt Diệp Phong viết rõ chữ không phục.

Nhưng Lý Tuấn Huy lại rất có thiện cảm với người này.

Bởi vì từ đầu đến cuối, Diệp Phong đều không nhắc đến việc được hay mất linh thạch, chỉ quan tâm bản thân cược thẳng hay thua.

Lý Tuấn Huy đành phải đưa công pháp trong tay cho hẳn †a nhìn thoáng qua, bên trên viết mấy chữ to.

“Cửu Chuyển Hình Lôi Kinh! Tàn thiên Địa cấp trung phẩm, nửa bộ trước.”

“Do thiếu hụt nửa công pháp phía sau Kim Đan cảnh, nên công pháp này được xếp vào công pháp Huyền cấp cực phẩm”

Mặt Diệp Phong đầy thất vọng, cực kỳ hối hận nói: “Haiz, lại thua cuộc! Vận may của ta kém như vậy à? Như này cũng thua được!”

Lý Tuấn Huy hơi mỉm cười, vẫy tay chuẩn bị rời đi.

“Hoan nghênh lần sau lại đến tìm ta đánh cược.”

Diệp Phong nhún vai, nhìn bóng lưng Lý Tuấn Huy nói: “Ba tháng sau là khảo hạch đầu tiên sau khi nhập môn, chúng ta đánh cược tiếp không?”

Lý Tuấn Huy hơi mỉm cười nói: “Cược cái gì?”

Diệp Phong suy nghĩ, cuối cùng hơi buồn rầu gãi đầu nói: “Còn chưa nghĩ ra, đến lúc đó rồi nói sau”

“Lần sau ta nhất định sẽ phục thù lần thua này” Lý Tuấn Huy nhìn hai mắt tỏa sáng của Diệp Phong, không khỏi nói: “Muốn ta chừa cho ngươi chút linh thạch tu luyện không?”

Không ngờ đối phương hoàn toàn không thèm để ý chút linh thạch này, tùy ý vẫy tay nói: “Không sao, tí nữa ta để người trong nhà đưa đến một ít là được.”

Hai người cùng đi xuống từ trên lầu.

Vị sư huynh ở lầu hai vẫn đang phân vân nên chọn quyển công pháp nào, thấy Lý Tuấn Huy xuống dưới thì dứt khoát giả vờ như không nhìn thấy.

Nhưng lúc hai người ra khỏi Tàng Thư Các, Lăng Đạo Ngôn đột nhiên ngăn cản bọn họ.

Nhìn Lý Tuấn Huy tức giận nói: “Bỏ tiền.”

“Mười viên linh thạch!”

Lý Tuấn Huy lập tức hiểu ra là chuyện gì, nhẫn nhịn nói: “Lăng lão, chuyện này thật sự không thể trách ta, là do Diệp.

Phong kiên quyết phải đánh cược với ta.”

“Sau đó ta chỉ dùng lực quá mạnh, làm hỏng một tí tẹo. như này thôi.”

“Có điều không sao cả, huynh đệ Diệp Phong của ta nói hắn sẽ thay ta trả tiền.”

Mặt Diệp Phong đầy kinh ngạc, đôi mắt trong veo kia nhìn Lý Tuấn Huy với vẻ không thể tin nổi.

Ngay khi Lăng Đạo Ngôn muốn mở miệng, dưới chân Lý Tuấn Huy như được bôi dầu.

Chỉ để lại Diệp Phong ngơ ngác đứng tại chỗ.

Cuối cùng Diệp Phong vẫn trả mười viên tinh thạch thay. Lý Tuấn Huy.

“Lý Tuấn Huy!! Ngươi nợ ta mười viên linh thạchl!”

“Ngươi không biết dân cờ bạc bị người khác nợ tiền sẽ hỏng vận may sao!”
 
Kiếm Khách Mù
Chương 42: C42: Lấy được một nửa của công pháp


Lý Tuấn Huy quay về thì phát hiện sư phụ đang ở trước cửa biệt viện của mình.

Lý Tuấn Huy vội vàng bước nhanh đến trước mặt ông ấy, cười nói: “Sư phụ, sao người lại ở đây?”

Ông ấy cười ha ha, nhẹ giọng nói: “Còn không phải là ta muốn nhìn xem con lấy được công pháp gì sao?”

Lý Tuấn Huy mở cửa phòng dẫn ông ấy vào đại sảnh.

Thiếu niên có chút ngượng ngùng nói: “Lấy được một nửa của công pháp...”

Lý Nam Đình nghe lời này, lập tức nhăn mày, trầm giọng nói: “Con không lấy được quyển Hỗn Nguyên Thiên Lôi Công?”

Nhưng ông ấy cũng không nói gì thêm, cười an ủi nói: “Không sao, chờ đến lúc con đến Kim Đan cảnh, vi sư sẽ đưa con đến một vài buổi đấu giá thử vận may, nhìn xem có thể gặp được công pháp tốt hơn không.”

Lời trấn an của ông ấy khiến lòng thiếu niên cảm thấy ấm áp.

Đến nỗi nguyên nhân vì sao hẳn lại chọn bộ công pháp này, Lý Tuấn Huy vẫn chưa thể nói cho sư phụ biết.

Sau đó ông ấy cũng không rời đi vội, bảo hẳn cùng đi vào. trong tĩnh thất.

Trong biệt viện của Lý Tuấn Huy có một tĩnh thất tu luyện không nhỏ.

Sau khi vào phòng, ông ấy phất tay, mười viên linh thạch hạ phẩm khảm vào Tụ Linh Trận.

Linh khí bên trong tĩnh thất lập tức trở nên nồng đậm.

Ông ấy cười nói: “Ta giúp con giảng giải sơ qua về công pháp, lần đầu tiên con tu luyện khó tránh khỏi có vấn đề.”

Thiếu niên gật đầu, không hề kiêng dè ông ấy, trực tiếp mở quyển Cửu Chuyển Hình Lôi Kinh ra đọc.

Không thể không nói, những thứ viết trong công pháp này. hơi tối nghĩa khó hiểu.

Cũng may Lý Nam Đình vẫn luôn ở bên cạnh kiên nhãn giải thích cho hắn, hơn nữa nói cho hắn biết điểm mấu chốt trong kinh mạch.

Nhưng lúc này Lý Nam Đình cũng không dám cho hắn biết quá nhiều.

Biết quá nhiều ngược lại sẽ phản tác dụng, chỉ cần nói cho hắn biết phương thức vận chuyển linh khí của bộ công pháp này và những kinh mạch phải đi qua là được.

Qua chừng nửa canh giờ, Lý Nam Đình xác nhận Lý Tuấn Huy đã vận chuyển công pháp theo lộ tuyến trong cơ thể.

Lúc này Lý Nam Đình lại thuật lại khẩu quyết của công pháp mấy lần.

Sau đó đốt một cây hương Tĩnh tâm trước mặt Lý Tuấn Huy, trong làn khói lượn lờ, thiếu niên chỉ cảm thấy linh đài thanh minh, tạp niệm dần dần biến mất.

Ông ấy không nói nữa, yên lặng ngồi bên cạnh nhìn chăm chăm Lý Tuấn Huy, chuẩn bị ra tay bất cứ lúc nào.

Lúc này linh khí trong tĩnh thất đã nồng đậm tới một trình độ nhất định, Lý Tuấn Huy ngồi xếp bằng, chuẩn bị xong tư thế, cũng không sốt ruột bắt đầu tu luyện ngay.

Hắn ghi nhớ lời sư phụ vừa dặn dò, lần đầu tiên tu luyện công pháp, quan trọng nhất là dẫn dắt linh khí trời đất theo lộ tuyến trong cơ thể như công pháp ghi lại, vận hành một vòng trong cơ thể.

Quá trình này cực kỳ kiêng kị việc tinh thần không tập trung, có tạp niệm.

Nếu không sẽ rất dễ tẩu hỏa nhập ma, tổn thương kinh mạch.

Qua hơn mười tức, hô hấp của thiếu niên dần dần trở nên đều đặn.

Ông ấy nhìn sự nghiêm túc trên mặt thiếu niên, lộ ra một nụ cười vui mừng.

Lý Nam Đình không ngờ sức tập trung của thiếu niên lại tốt như vậy, nếu là đệ tử bình thường, sau khi nhập định một

thời gian dài sẽ không có cách nào tĩnh tâm.

Sở dĩ Lý Tuấn Huy có thể nhanh chóng tập trung vào một việc là vì những chuyện hẳn trải qua khi còn nhỏ.

Lúc ấy hẳn thường xuyên ngẩn người, bởi vì trừ chuyện này ra hắn không có gì để chơi.

Vì vậy thỉnh thoảng đầu óc hẳn sẽ suy nghĩ ngẩn ngơ, cũng có thể đặt lực chú ý vào một việc trong thời gian dài.

Ví dụ như hắn có thể ngồi xổm trên mặt đất cả ngày chỉ để ngắm một cục đá bình thường đến nỗi không thể bình thường hơn.

Ongl!
 
Kiếm Khách Mù
Chương 43: C43: Trấn thủ thiên linh


Một dao động rất nhỏ chậm rãi truyền đến, Lý Nam Đình ngồi bên cạnh vô thức ngồi ngay ngắn.

Hai tay nằm chặt góc áo, chuẩn bị đứng dậy ra tay bất cứ lúc nào.

Lý Tuấn Huy cảm nhận được linh khí đất trời nông đậm từ từ bị hắn dẫn vào cơ thể.

Chuyện quan trọng nhất lúc này là phải dùng những linh khí đó phá tan hoàn toàn sự tắc nghẽn trong cơ thể.

Dần dần, Lý Tuấn Huy cảm thấy đám sương quanh đan điền trong cơ thể mình càng ngày càng nồng đậm.

Hản thử điều khiển đám sương vẫn chưa hóa thành nguyên khí, bắt đầu phóng đi từ kinh mạch đầu tiên trong công pháp.

Rầm!

Một tiếng nổ không tiếng động vang lên trong đầu hắn.

Sắc mặt Lý Tuấn Huy lập tức trở nên hồng hào hơn rất nhiều, nhíu mày, dường như đang chịu đựng thứ gì đó rất đau đớn.

Hai mắt Lý Nam Đình nhìn chăm chằm sự thay đổi của thiếu niên, không ra tay ngay lúc này.

Trong lòng âm thầm đổ mồ hôi, thì thầm nói: “Phải kiên trì!"

Oanhll

Lúc này kinh mạch trong cơ thể thiếu niên bị luồng linh khí nồng đậm kia mạnh mẽ phá tan, nỗi đau đớn này rất khó tả thành lời.

Giống như nội tạng trong thân thể bị xoản lại với nhau.

Nhưng đối với thiếu niên đã trải qua quá nhiều chuyện, chút đau đớn này chẳng là gì, hắn vẫn có thể kiên trì.

So với sự đau đớn khi ngâm thuốc tắm trước đây, chút đau khổ này quả thực đã cực kỳ ôn hòa rồi.

Lúc này Lý Nam Đình đột nhiên nhớ tới gì đó, sắc mặt thay đổi.

“Không xong rồi! Quên nói cho nó biết việc phá tan kinh mạch không thể nóng lòng, mỗi ngày chỉ có thể đột phá từng chút một”

Nhưng bây giờ ông ấy không thể ra tay ngăn cản Lý Tuấn Huy, nếu lúc này mạnh mẽ cắt ngang thì có khả năng kinh mạch của hắn sẽ bị tổn thương.

Thậm chí đan điền chưa được củng cố cũng sẽ bị thương nặng!

Trong mắt ông ấy mang theo sự hối hận.

Nếu bây giờ Lý Tuấn Huy bị thương vì chuyện này, ông ấy sẽ cực kỳ áy náy.

Lúc này Lý Tuấn Huy đang đắm chìm trong việc phá tan kinh mạch.

Mỗi lần đả thông được một kinh mạch, hẳn có thể cảm giác được cơ thể xảy ra một số thay đổi rất nhỏ.

Cứ như vậy, Lý Nam Đình lo lắng đề phòng suốt một canh giỜ. Linh khí bên trong tĩnh thất bắt đầu hóa thành một dòng

khí dũng mãnh tràn vào cơ thể thiếu niên.

Lý Nam Đình lập tức mở to hai mắt, lộ ra biểu cảm không thể tin nổi.

Vốn dĩ Lý Nam Đình nghĩ hẳn đột phá một phần thì sẽ tự thoát khỏi trạng thái tu luyện.

Nhưng tình huống hiện tại rõ ràng là hắn đã đả thông hết tất cả kinh mạch trong cơ thể.

Hơn nữa đã bắt đầu vận chuyển vòng thứ nhất!

Nhưng đúng lúc này, sắc mặt Lý Tuấn Huy tái nhợt, thân hình hơi lay động.

Trong thân thể hắn xuất hiện một luồng linh lực dao động kịch liệt!!

Ngay khi sắc mặt thiếu niên trở nên trắng bệch, Lý Nam Đình lập tức xuất hiện sau lưng hắn.

Hai tay vỗ nhẹ lưng Lý Tuấn Huy, một luồng nguyên lực khổng lồ, tinh thuần đến cực điểm đi vào cơ thể hắn.

Sau đó âm thanh như chuông lớn vang lên trong đầu Lý Tuấn Huy.

“Trấn thủ thiên linh, khẩn hồi tâm thần!”

Lý Tuấn Huy cảm nhận được luồng nguyên lực tinh thuần trong cơ thể, cảm giác mệt mỏi trong người lập tức tan thành hư không.

Mượn luồng sức mạnh này làm tiếng trống khơi dậy tinh thần, tiếp tục vận chuyển Cửu Chuyển Hình Lôi Kinh hoàn chỉnh một vòng.

Ngay khi Lý Tuấn Huy vận chuyển được một vòng, vị trí đan điền trong cơ thể đột nhiên phát ra một tiếng vang rất nhỏ.

Âm thanh nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy, chỉ như một bong bóng khí tan vỡ.

Đan điền trong cơ thể Lý Tuấn Huy lập tức khuếch đại gấp. mấy lần. Hơn nữa tốc độ vận chuyển công pháp trong cơ thể cũng càng lúc càng nhanh, dần dần biến thành bản năng.

Linh khí còn lại trong tĩnh thất đều đã bị hắn hấp thu hết, thông qua công pháp vận chuyển dần dần biến thành một luồng hơi nước màu trắng ngà, chảy vào trong đan điền.

Không ai để ý đến, vết đá khắc trên quan tài kiếm đặt bên chân đột nhiên hiện lên màu đỏ tươi.
 
Kiếm Khách Mù
Chương 44: C44: Thậm chí còn chưa từng nghe nói đến


Một canh giờ sau.

Đợi đến khi Lý Tuấn Huy có thể thuần thục việc vận hành công pháp, Lý Nam Đình lặng lẽ đi ra khỏi phòng tu luyện.

Cửa ải khó khăn nhất đã qua, ông ấy không cần phải quan tâm những việc còn dư lại.

Chờ Lý Nam Đình đi rồi, Lý Tuấn Huy vốn đang tu luyện lập tức mở hai mắt ra.

Sau đó quay đầu nhìn về phía hộp kiếm dưới chân!

Lý Tuấn Huy nâng hộp kiếm dưới chân lên, cặp mắt cẩn thận quan sát hộp kiếm này.

Hản chưa từng nhìn thấy tất cả những con quái vật hay yêu thú được khắc ở trên đó.

Thậm chí còn chưa từng nghe nói đến.

Lúc trước hẳn cũng từng hỏi Lý Nam Đình có biết những con yêu thú được khắc trên đá này không.

Nhưng rõ ràng là Lý Nam Đình đã nói cho hắn biết cơ bản là những con yêu thú này không hề tồn tại, chỉ tưởng tượng ra mà thôi.

Trừ bốn thần thú lớn được khắc trên đó thì hâu như không thể tìm thấy yêu thú tương tự trong quyển Vạn yêu phổ của tông môn của giáo phái.

Lý Tuấn Huy im lặng rất lâu, bỗng quỳ xuống dập đầu với hộp kiếm.

Nhưng đợi cả buổi vẫn chẳng có tiếng gì, thiếu niên đứng dậy, hơi nghỉ ngờ nói: “Chẳng lẽ không phải như thế à?”

“Trước kia, không phải bình thường trong Sơn Thuỷ Chí Thượng thường có ông cụ hay cái gì đó như thế ở trong sao?”

Lý Tuấn Huy gãi đầu, bỗng có hơi buồn rầu.

Bởi vì trước đó hắn phát hiện hộp kiếm này có hơi không giống bình thường.

Lúc đầu khi chọn linh căn, không ai biết đã có chuyện gì xảy ra trong kết giới mà Lục Khang Niên đã dựng lên

Nhưng hẳn lại biết rõ tại sao hắn phải lựa chọn Lôi Hệ linh căn.

Bởi vì ngay lúc đó, trong lòng hắn có một cảm giác khó giải thích, ma xui quỷ khiến thế nào làm hẳn lựa chọn Lôi Hệ linh căn.

Kể từ lúc trước hản ở trong Tàng Thư Các, hẳn vốn có thể chọn một quyển công pháp khác.

Nhưng động tĩnh của hộp kiếm có chút khác thường làm hẳn lựa chọn công pháp chưa hoàn chỉnh này.

Sau khi im lặng nửa ngày, Lý Tuấn Huy nghĩ tới cái gì đó, sau đó cần ngón tay, nhỏ máu đang chảy lên trên hộp kiếm.

Hộp kiếm này vẫn không có gì thay đổi như cũ. “Chẳng lẽ cũng không phải là nhỏ máu nhận chủ à?” “Không phải chứ...”

“Ta nghe nói có vài loại pháp khí linh bảo hay mấy thứ kiểu vậy cần phải nhỏ máu nhận chủ mà nhỉ...”

Đột nhiên, thiếu niên lộ ra vẻ hiểu rõ trên khuôn mặt. “Chắc chắn là do máu của ta vẫn còn chưa đủi”

Ngay sau đó Lý Tuấn Huy cắt đứt cổ tay của mình, máu tươi chảy lên phía trên như dòng suối.

Không biết qua bao lâu, đến khi Lý Nam Đình đi vào. phòng để xem Lý Tuấn Huy luyện tập như thế nào, lại nhìn thấy cảnh làm ông ấy vô cùng khiếp sợ.

Sắc mặt thiếu niên tái nhợt ngất xỉu nằm dưới đất, máu tươi trên cổ tay đã khô từ lâu, cái hộp kiếm cũng bị dính đầy máu tươi.

Lý Nam Đình biến sắc, đáy mắt hiện lên vẻ hoảng sợ, vội vàng đi đến bên cạnh thiếu niên xem xét tình huống của hắn.

Ông ấy liên tục nói: “Chuyện gì thế này! Sao nghĩ không thông mà lại cắt cổ tay tự sát thế hả!”

“Ôi trời! Đồ đệ ngốc của ta, con gặp phải chuyện gì thế này!"

“Ôi trời ơi... chảy bao nhiêu máu liền”

Lý Nam Đình vội vàng cầm máu cho hắn, lại lấy một cái bình ngọc màu đỏ từ trong nhẫn trữ vật ra, đổ ra một viên đan dược màu đỏ, tách nửa rồi đưa cho thiếu niên nuốt.

Sử dụng linh khí để làm đan dược tan ra.

Đợi đến sáng sớm hôm sau, Lý Tuấn Huy mơ mơ màng màng tỉnh dậy, đầu óc vẫn còn choáng váng.

Lý Tuấn Huy vừa mới ngồi dậy, đã nhìn thấy một ông cụ với sắc mặt dịu dàng đang ngồi cạnh giường của mình.

Lý Nam Đình xoa xoa gương mặt làm cho bản thân trông. có vẻ hiền lành thêm một ít.

Thấy thiếu niên tỉnh lại thì vội vàng đưa một chén nước qua, dịu dàng cười nói: “Lại đây, uống miếng nước đi.”

Lý Tuấn Huy được chiều nên hơi lo sợ, cầm lấy chén nước, cẩn thận từng li từng tí uống một ngụm.
 
Kiếm Khách Mù
Chương 45: C45: Thanh liên thiên cương kiếm


Sau đó có hơi nghỉ ngờ hỏi: “Ừm... sư phụ, sao người lại ở đây?”

Lý Nam Đình suy nghĩ rồi ngồi xuống ghế bên cạnh giường, nói: “Tuấn Huy à, mặc dù vi sư chỉ ở cảnh giới Kim Đan, nhưng nếu con gặp phải chuyện gì, nhất định phải nói với vi sư đấy!”

“Chưa nói đến những thứ khác, ngoại trừ bên tông chủ của Đại Hạ Kiếm Tông, nếu con có bất cứ tủi thân nào, sư phụ của con đều có thể đòi công bằng về cho conl”

“Cho nên... con tuyệt đối không được nghĩ không thông.”

“Con đường tu đạo của con băng phẳng như thế mà sao con nghĩ không thông rồi lại muốn đi tìm chết thế hả?”

“Nào, con nói cho sư phụ nghe thử, rốt cuộc là vì sao?”

Lý Tuấn Huy nghe lời nói nhẹ nhàng của ông cụ, thấy ấm áp trong lòng.

Nhưng bây giờ hắn thật sự xấu hổ, không biết nên nói nguyên nhân mình vì sao lại như vậy...

Chẳng lẽ lại nói với sư phó rằng con nghi ngờ hộp kiếm này không giống với hộp kiếm bình thường nên muốn nhỏ

máu nhận chủ thử, kết quả là mất máu quá nhiều rồi hôn mê?

Lý Nam Đình nhìn vẻ mặt vô cùng khó xử của thiếu niên, cho rằng việc khó nói của đối phương rất lớn.

Lửa giận trong lòng ông ấy bùng lên chỉ trong thoáng chốc.

Bùm!

Ông cụ bỗng đứng dậy từ trên ghế, sắc mặt lạnh lùng, trầm giọng quát: “Không sao cả! Cứ nói đi!”

“Ta cũng muốn nhìn xem ai dám bắt nạt đệ tử của Lý Nam Đình này!”

Sau một lát.

Lúc đi ra khỏi cửa, ông cụ nhäm chặt mắt, dở khóc dở cười...

Thấy ông cụ nổi giận, cuối cùng Lý Tuấn Huy thấy bất lực nên phải nói thật...

Thời gian sau đó, trong biệt viện của Lý Tuấn Huy có thêm một nha đầu ăn nhờ ở đậu.

Kể từ sau khi biết lý do Lý Tuấn Huy ngất xỉu, Tuế An, người bị gãy hai cái xương sườn, đã kìm nén cơn đau nhức dữ dội để chạy từ trên núi xuống cười nhạo hắn.

“Ha ha ha ha, đồ mù còn đần hơn cả ta!”

“Ngu hết chỗ nói, vậy mà còn mất máu quá nhiều rồi hôn mê bất tỉnh, xấu hổ thật đấy ~”

Lý Tuấn Huy ngoảnh mặt làm ngơ với nha đầu này, vẫn đánh quyền vào cọc như thường lệ.

Đây là cái cọc thứ ba mà hẳn đổi.

Sau đó Lý Tuấn Huy lại đi đến Tàng Thư Các một chuyến, tuỳ tiện chọn một bộ kiếm pháp.

Kiếm pháp tên là “Thanh Liên Thiên Cương Kiếm”.

Thanh kiếm sắt trong tay cũng do Lý Nam Đình lấy ở bên Khí Điện cho hẳn.

Có thể coi nó là tiêu chuẩn thống nhất phù hợp với tất cả đệ tử của tông môn.

Tuy Đại Hạ Kiếm Tông là kiếm tông, đa số các đệ tử trong tông môn sẽ đều luyện kiếm nhưng cũng không có nghĩa là tất cả mọi người đều thích hợp để tu kiếm.

Trong tông môn cũng có không ít người chọn tu tập binh khí khác.

Mà hai ngày nay, Lý Tuấn Huy cũng đã hoàn toàn ổn định cảnh giới Luyện khí.

Luồng khí xoáy trong cơ thể tăng trưởng với tốc độ rất nhanh, trong lúc đó Lý Nam Đình tới thăm hản vài lần, thấy Lý

Tuấn Huy không còn nhỏ máu vào hộp kiếm mới yên tâm.

Mấy ngày này Lý Tuấn Huy hầu như không rời khỏi sân nhỏ của mình, ngày nào cũng luyện kiếm.

Mà thứ hẳn luyện tập cũng không phải Thanh Liên Thiên Cương Kiếm mà đang luyện tập chiêu thức cơ bản của trường kiếm.

Cứ như vậy, Lý Tuấn Huy đã nhập môn một tháng.

Mà trong một tháng này, tốc độ đột phá của Lý Tuấn Huy có thể nói là nhanh nhất trong lịch sử của Đại Hạ Kiếm Tông!

Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, từ tầng một Luyện Khí, hẳn đã đột phá đến tầng năm Luyện Khí!

Từ trước đến nay, chưa từng có ai có tốc độ này.

Nhưng không chỉ có một mình Lý Tuấn Huy xuất sắc mà Diệp Phong của đỉnh Thiên Kim cũng đột phá lên tâng bốn Luyện khí cách đây không lâu.

Lâm Đông của đỉnh Thiên Mộc cũng đã đột phá lên tầng ba Luyện Khí, không bao lâu nữa sẽ đột phá lên tầng bốn Luyện Khí.

Nhưng Lý Tuấn Huy lại luôn ngồi đè lên đầu hai người.

Thiếu niên mù cũng được mọi người gọi là đại sư huynh.

Bởi vì trong nhóm người này, hẳn hoàn toàn xứng đáng làm người đứng đầu!

Mỗi lần hắn đi đến tiệm cơm, tất cả mọi người đều chủ động nhường đường cho hắn.

Dù đi đâu, họ đều đối xử với hắn như sao vây quanh trăng sáng, tất cả mọi người đều khách sáo với hẳn.

Tuy nhiên...
 
Kiếm Khách Mù
Chương 46: C46: Dừng lại


Ban đêm, Lý Tuấn Huy ngồi trong phòng, nhúng mười viên linh thạch cấp thấp cuối cùng vào trong Tụ Linh Trận.

Hắn thấp giọng lẩm bẩm: “Hôm nay có thể thử đột phá lên tầng sáu Luyện Khí...”

Trong một tháng này, hắn có thể cảm nhận rõ sự thay đổi vô cùng lớn trong cơ thể mình.

Sau khi khoanh chân, đi vào trạng thái tu luyện, nương theo đó, các bài công pháp vận chuyển càng lúc càng nhanh trong cơ thể.

Nhưng trong nháy mắt hắn cảm nhận được dấu hiệu của việc đột phá.

Bỗng!

Quan tài kiếm dưới chân đột nhiên bộc phát ra một lực hút cực kỳ đáng sợi

Ngay sau đó, Lý Tuấn Huy đang nhằm mắt tập trung nhíu mày lại, nguyên khí trong cơ thể hắn bắt đầu không thể khống chế nổi mà chảy đi!

Lý Tuấn Huy đè nén sự hoảng loạn trong lòng xuống, hòng vận chuyển công pháp trong cơ thể nhanh hơn để trấn áp dòng chảy kỳ quái này.

Nhưng dù hản có làm thế nào đi chăng nữa, nguyên khí trong luồng lốc xoáy của đan điền không ngừng chảy xuống giống như mở cửa xả lũ.

Chợt Lý Tuấn Huy hét lên: "Dừng lại!”

Hắn hoàn toàn kiểm soát được dòng chảy nguyên khí đan điền trong cơ thể.

Khi Lý Tuấn Huy tỉnh lại, sắc mặt hẳn có hơi tái nhợt, trong lòng không khỏi có hơi sợ hãi.

Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, nguyên khí trong cơ thể đã chảy đi hơn một nửa.

Hắn nhìn quanh căn phòng vắng lặng, xác nhận lại rằng cửa phòng đã được đóng chặt.

Cơ thể Lý Tuấn Huy lảo đảo đi thẳng về cái quan tài kiếm ngay trước mặt.

Vô cảm thấp giọng nói: “Ta có thể cảm nhận rằng ngươi đang cần nuốt nguyên khí trong cơ thể ta”

“Nếu ngươi có linh thì ta hi vọng chúng ta có thể nói chuyện”

Yên lặng.

Trong phòng, trừ tiếng thở của hắn ra thì không còn tiếng nào khác.

Cứ im lặng như thế nửa ngày, Lý Tuấn Huy thấy cái quan tài kiếm đó không còn tiếng động gì nữa, giống như một vật

chết bình thường.

Lý Tuấn Huy đi lên phía trước, quơ lấy quan tài kiếm rồi đi ra bên ngoài.

Cố Nhiễm tu luyện về nhìn thấy Lý Tuấn Huy từ xa.

Nàng ấy chưa kịp chào hỏi đã thấy hẳn cầm theo quan tài kiếm bước nhanh về phía sau núi.

Thấy sắc mặt hẳn âm trầm, Cố Nhiễm không nói gì cả.

Nhưng nàng ấy cảm thấy sự dao động trong nguyên lực của Lý Tuấn Huy rất yếu ớt.

Còn nghĩ hẳn vừa tu luyện xong nên không để trong lòng.

Lý Tuấn Huy cầm theo cái quan tài kiếm đi thẳng ra sau vách núi.

Lúc Lý Tuấn Huy đi đến cái vách núi cao ngàn trượng, tay đang cầm theo quan tài kiếm bỗng đưa ra!

Sắc mặt của thiếu niên lạnh như băng nhìn quan tài kiếm rồi trầm giọng nói: “Ta chỉ nói một lần cuối cùng thôi, có nói hay không!”

Cái quan tài kiếm vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.

Lý Tuấn Huy hừ lạnh, sau đó vặn eo, đưa tay vứt thẳng quan tài kiếm xuống vách núi!

“Đồ không biết điều!” Sau khi làm xong tất cả, thiếu niên xoay người rời đi.

Lý Tuấn Huy cũng chẳng có cảm giác mình đã tổn thất gì khi vứt quan tài kiếm đi.

Mọi thứ hắn có được bây giờ đều là nỗ lực của chính hắn.

Nguyên khí bị tổn thất có thể chỉ cần tu luyện hai ngày là có thể khôi phục lên đ ỉnh phong lần nữa.

Nhưng hắn luôn không thể hiểu được có chuyện gì đã xảy ra với quan tài kiếm, việc này như là một thanh kiếm luôn treo

trong lòng hắn.

Lý Tuấn Huy nghĩ rất đơn giản, theo hản, cho dù thứ này là pháp bảo còn lợi hại hơn cả trời.

Nếu không thể sử dụng cho bản thân thì nó cũng là thứ vô dụng.

Hắn có đau lòng không? Không hề đau lòng một tí nào.

Bởi vì mọi thứ mà hắn có ở hiện tại không phải cái quan tài kiếm đó cho.
 
Kiếm Khách Mù
Chương 47: C47: Tư cách gì chứ


Tuy nhiên, khi hẳn trở lại biệt viện, hắn lại phát hiện ra quan tài kiếm đó lại xuất hiện giữa không trung trong sân nhỏ.

Lý Tuấn Huy cũng chẳng hề bị sốc trước cảnh tượng đầy kinh ngạc này.

Ngược lại còn mở miệng châm chọc: “Cút xa ral”

Nhưng đúng lúc này, quan tài kiếm đó khẽ run lên, vô số linh quang hiện ra.

Tia linh quang cuối cùng hoá thành một cô nương mặc váy đỏ tuyệt đẹp!

Cô nương đó có vóc dáng rất cao, thậm chí Lý Tuấn Huy bây giờ còn thấp hơn đối phương nửa cái đầu.

Mũi cao thẳng, da nõn nà, ngũ quan tuyệt đẹp.

Dáng người có lồi có lõm, chiếc váy đỏ bó sát từ trước ra sau.

Nhưng lúc này, cặp mắt của nàng lại đầy sương giá, khuôn mặt tràn ngập vẻ cao ngạo.

Ánh mắt khinh thường với muôn dân trăm họ trong thiên hạ, phối hợp với khí chất trong trẻo nhưng lạnh lùng làm cho. người ta có cảm giác răng nàng lẽ ra phải là tiên nữ trong Tiên giới.

Mặc dù Lý Tuấn Huy vốn bình tĩnh cũng bị dung nhan

tuyệt trần của nàng làm cho khiếp sợ.

Không đợi nàng mở miệng, sắc mặt Lý Tuấn Huy đã cứng đờ trở lại, vô cùng nghiêm túc nói.

“Đừng đừng đừng... lấy sắc ra dụ không có tác dụng với ta đâu”

Cô nương há miệng còn chưa phát ra tiếng nào nhưng sau khi nghe Lý Tuấn Huy nói thì nhanh chóng cau mày lại.

Trong đôi mắt xuất hiện một ít lửa giận!

Cô nương bay lên ngồi trên cái quan tài kiếm bay lơ lửng, tay phải khế vuốt cái quan tài kiếm, ống tay áo trên bờ vai hơi trượt xuống.

Nửa bờ vai trắng trẻo lộ ra, cô nương đó coi như không có chuyện gì xảy ra, đôi mắt phượng hẹp dài xinh đẹp nhìn về phía Lý Tuấn Huy.

Giọng nói lạnh lùng như suối băng mùa đông: “Ngươi không có tư cách để sở hữu ta”

Lời nói có hơi nhục mạ của cô nương như một con dao đâm vào trái tim của Lý Tuấn Huy.

Lúc nhỏ, Lý Tuấn Huy không có quần áo mới để mặc, không có giày vải mới để đi.

“Ngươi không có tư cách để mặc quần áo mới.” Đây là câu Lý Đại Sơn thường rất hay nói!!

Lý Tuấn Huy nhẹ nhàng bước đi, sải bước đi về phía cô nương đói!

Một bước!

Hai bước! Ba bước!

Lý Tuấn Huy đi tới trước bóng của cô nương đó rồi chậm rãi đứng lại, ngẩng đầu nhìn về phía cô nương đang cúi đầu, bỗng giơ tay cầm quan tài kiếm!

Xoạch!

Hắn dùng thể lực mạnh mẽ túm cái quan tài kiếm đang lơ lửng xuống!

Bùm! Lý Tuấn Huy giãm lên quan tài kiếm, cúi người đến trước mặt của cô nương đó, cặp mắt trắng ngần chỉ cách nàng chưa đến một tấc.

Sắc mặt Lý Tuấn Huy bình tĩnh, chỉ nhìn chằm chăm vào. hai mắt của cô nương.

Giọng nói lạnh như băng cũng đồng thời phát ra từ trong miệng hẳn: “Tư cách gì chứ?”

“Chỉ là linh hồn của một hộp kiếm mà thôi, có thể hiện thân ra mà vẫn cướp nguyên khí của ta”

“Ngươi có tư cách gì mà cao ngạo trước mặt ta?”

Có lẽ cô nương đó bị hành vi đi quá giới hạn của thiếu niên trước mặt này doạ sợ, trong giây lát, chưa thể phản ứng lại được.

Đến khi cô nương đó phản ứng lại, thậm chí nàng có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực của thiếu niên.

Cơ thể hơi nghiêng ra phía sau, một lực lượng mạnh mẽ nhanh chóng đánh bay Lý Tuấn Huy ra mấy trượng.

Đáy mắt nàng hiện lên tia tức giận, ánh mắt lạnh như băng, trầm giọng nói: “Chỉ bằng việc ta có thể...”

Nhưng câu nói đó của cô nương chưa nói ra mà nàng đã nuốt trở về.

Ngay sau đó, bỗng nhiên nàng nở nụ cười, ngón tay ngọc nhẹ nhàng kéo ống tay áo rơi xuống.

Cười tự giễu nói: “Ngủ say không biết bao nhiêu năm mà lại tức giận vì một tên nhóc như ngươi.”

Sau đó nàng chậm rãi đứng dậy, nhìn thiếu niên, nói như bố thí: “Sau này ta muốn một nửa nguyên lực mà ngươi tu hành”

“Ta cho ngươi một thanh kiếm vận dụng bên trong kim đan:

Lý Tuấn Huy cười lạnh, xoay người rời đi: “Tạm biệt, ta không thèm”

Lý Tuấn Huy quay người, chửi thầm trong lòng: “Cái quái gì vậy! Chỉ là một Kiếm Linh trộm nguyên khí của ta thôi, còn giả vờ cái gì”

Thái độ của thiếu niên càng làm cô nương đó căm tức, trong đáy mắt loé lên tia sát ý, quan tài kiếm hơi rung lên nhè nhẹ chuẩn bị mở ra.

Bỗng!

Một thanh kiếm loé lên ánh sáng lạnh lẽo rồi gác lên cái cổ mảnh khảnh!

Cơ thể cô nương đó bỗng cứng đờ, trong đôi mắt ngập tràn lửa giận!

“Thăng già kia, đây là lần thứ hai ngươi uy h**p ta!”

Một âm thanh thần bí bỗng vang lên trong đầu cô nương đó.

“Đàn bà thối, ta chỉ cho ngươi ba lần để lộ sát ý thôi!”

“Bỏ lỡ cơ hội này thì ta sẽ giết ngươi!”

“Cháu của ta ăn mềm không ăn cứng, muốn theo nó, ta khuyên ngươi nên mềm dẻo.”

Sắc mặt cô nương đó thay đổi mấy lần liên tiếp, nhẹ giọng mở miệng nói: “Được!”

Kiếm quang biến mất, cô nương đó đứng trên quan tài kiếm, lồ ng ngực phập phồng kịch liệt, cuối cùng hít sâu vài hơi.

Lúc này mới nhảy xuống hộp kiếm, đi về phía phòng của Lý Tuấn Huy.
 
Kiếm Khách Mù
Chương 48: C48: Thế nào


Lúc nữ tử đi vào phòng của Lý Tuấn Huy, tuy trong ánh mắt vẫn tràn ngập vẻ cao ngạo như cũ nhưng sắc mặt lại nhu hòa không ít.

Lý Tuấn Huy cũng không biết tại sao đối phương lại trở nên nhu hòa như vậy.

Nhìn nữ tử, hơi mỉm cười nói: “Thế nào? Ăn vạ ta?”

Nữ tử nhìn thấy nụ cười đê tiện trên mặt Lý Tuấn Huy thì chỉ muốn dùng một chân dẫm nát gương mặt này.

Có điều nàng nghĩ đến lời uy h**p của ông lão vừa nãy, còn có tình cảnh hiện tại của mình, đành phải từ bỏ ý nghĩ này.

Hít sâu một hơi, nhẹ giọng nói: “Chúng ta có thể nói chuyện nghiêm túc.”

“Ta có thể trả nguyên khí vừa hấp thu ban nấy lại cho ngươi.”

Lý Tuấn Huy ngồi trên ghế, vẻ mặt không có nhiều biểu cảm, duỗi tay ý bảo nữ tử cũng ngồi xuống.

Thấy nữ tử không dao động, không khỏi cười nói: “Ngồi xuống rồi nói."

Chờ nữ tử ngồi xuống, Lý Tuấn Huy nói thẳng: “Ngươi là ai?"

Nữ tử cũng không giấu giếm, môi mỏng hé mở nhẹ giọng nói: “Kiếm linh.”

Mày Lý Tuấn Huy nhăn lại, mở miệng dò hỏi: “Kiếm linh trong hộp kiếm kia?”

Thấy nữ tử không phủ nhận, Lý Tuấn Huy trầm ngâm, một lúc lâu nhẹ giọng nói: “Trong hộp kiếm có tổng cộng mấy cây kiếm?”

Nữ nhân chậm rãi vươn ra ba ngón tay.

Lý Tuấn Huy yên lặng gật đầu, sau đó nói: “Vậy ngươi có tên không?”

Lời này vừa nói ra, cả người nữ tử đột nhiên cứng đờ, sau đó lắc đầu nhẹ giọng nói: “Hiện tại ngươi vẫn chưa xứng được biết tên ta.”

“Nếu không biết nên gọi như thế nào thì gọi ta là Kiếm Linh cũng được.”

Tuy nữ tử nói những lời như lúc trước nhưng Lý Tuấn Huy lại cảm nhận được một cách rõ ràng, lời nàng nói không phải cố ý khiêu khích hắn.

Càng giống như là... Kể ra sự thật?

Lý Tuấn Huy cũng không để ý, hắn muốn biết ba thanh kiếm bên trong hộp kiếm kia là gì hơn.

Nữ tử như nhìn thấu tâm tư của hắn, hạ giọng nói: “Với sức mạnh như hiện tại, ngươi không thể nhận lấy bất cứ thanh

kiếm nào trong số đó.”

“Có lẽ phải chờ đến lúc ngươi tới Kim Đan cảnh thì mới miễn cưỡng khống chế được thanh kiếm thứ nhất.”

“Miễn cưỡng sao... Ha, ngươi không cần nghĩ về điều này.”

Lý Tuấn Huy nhún vai, nghĩ một lát rồi hạ giọng nói: “Ta để một kiếm linh như ngươi ở cạnh mình, ngươi có thể cho ta chỗ tốt gì?”

Nữ tử chỉ bản thân.

Không đợi nữ tử nói chuyện, Lý Tuấn Huy tự nói thầm: “Chậc... Nhìn cũng rất xinh đẹp, nhưng chỉ có thể nhìn thôi,

cảm thấy hơi mệt rồi nha!”

Kiếm Linh đứng bên cạnh nghe lời này, sắc mặt lập tức xanh mét!

Nàng chưa từng gặp kẻ không biết xấu hổ như vậy, nhớ năm đó...

“Hừi Ngươi nghĩ hay lắm!”

Cơ thể thướt tha của Kiếm Linh hơi dựa vào ghế, hạ giọng nói: “Ý của ta là sau này ta sẽ chỉ đạo ngươi tu luyện.”

“Ta có sư phụ.”

Lý Tuấn Huy nhún vai, cảm thấy lời của nữ tử này căn bản không có ý nghĩa gì.

Kiếm Linh liếc mắt nhìn thoáng qua Lý Tuấn Huy, gằn từng câu từng chữ nói: “Ta khác với sư phụ ngươi!”

“Một Kim Đan nho nhỏ mà thôi, cho dù có đột phá Nguyên Anh thì cũng chỉ có thế thôi!”

“Cả thiên hạ này không có người nào dạy được những thứ mà ta dạy cho ngươi!"
 
Kiếm Khách Mù
Chương 49: C49: Nắm nàng trong tay


Nhưng không ngờ Lý Tuấn Huy lại đứng một bên, âm dương quái khí lặp lại câu cuối cùng của nữ tử.

Trong lòng không khỏi thầm nghĩ: “Không phải là kiếm linh này bị khuyết não đó chứ, sao cứ cảm thấy đầu óc không ổn lắm?”

“Nếu không... Từ bỏ đi?”

Kiếm Linh nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, sau đó phất tay trước mặt Lý Tuấn Huy tạo thành một đạo linh quang.

Lý Tuấn Huy vừa nhìn đã lập tức hiểu ra, thứ linh quang này tạo thành là công pháp tàn thiên mà hắn tu luyện.

Có điều phương thức vận chuyển của linh quang này lại hoàn toàn khác với cách hắn tu luyện!

Trong lòng Lý Tuấn Huy không ngừng khiếp sợ, bởi vì hắn phát hiện phương thức vận chuyển này có thể tăng tốc độ tu luyện hiện tại của hắn lên ba phần!

Hơn nữa bên cạnh xuất hiện rất nhiều khẩu quyết xa lạ.

Lông mày Lý Tuấn Huy nhíu lại, kinh ngạc nói: “Đây là phần kế tiếp của công pháp tàn thiên kia?”

Kiếm Linh cực kỳ tự nhiên gật đầu, bĩu môi nói: “Loại công pháp rác rưởi như này, muốn đoán ra phần kế tiếp không phải rất đơn giản sao?”

“Có điều bộ công pháp này rất phù hợp với linh căn của ngươi, cho nên trước khi Hóa Thần không cần nóng lòng đổi công pháp.”

Lý Tuấn Huy chậc lưỡi, không mở miệng phản bác, chỉ chửi thâm trong lòng nói: “Ngươi coi thường thì sao chứ, cũng không thấy nói là sẽ đưa cho ta một quyển công pháp cao giai hơn”

Nhưng hắn cũng chỉ dám nói những lời này trong lòng, dù sao bây giờ nhớ kỹ khẩu quyết kế tiếp và con đường vận chuyển công pháp mới là chuyện quan trọng nhất.

Sau một lát, linh quang tan đi.

Kiếm Linh liếc thiếu niên đang vừa lòng mỉm cười, nhẹ giọng nói: “Còn có vấn đề gì không?”

Mặt Lý Tuấn Huy đầy ý cười, vẫy vẫy tay nói: “Không thành vấn đề, đương nhiên không có vấn đề gì.”

“Nhưng... Ta chỉ muốn hỏi một chút, sau này ngươi có hấp thu nguyên khí của ta nữa không?”

Kiếm Linh chậm rãi đứng dậy, nhẹ giọng nói: “Sẽ không, nhưng nếu ngươi có thể cho ta thì càng tốt, cho hay không cho đều tùy ngươi.”

Lý Tuấn Huy nghe lời này, vẻ mặt thay đổi nói: “Chắc chắn chứ?”

Kiếm Linh một thân váy đỏ nghĩ rồi nhẹ giọng nói: “Ta không thể cưỡng ép hấp thu nguyên khí trong cơ thể ngươi nữa, lần này cũng vì đánh thức ta cần một ít nguyên lực thôi.”

“Nhưng... ta hy vọng sau khi ngươi lên Trúc Cơ có thể cho †a một ít nguyên lực, ta phải bảo đảm thần thức không tiêu tán.

“Ngươi phân cho ta nguyên lực thì ta mới có thể từ từ khôi phục thực lực.”

Lúc này Lý Tuấn Huy mới thở dài một hơi nhẹ nhõm, hai tháng nữa là khảo hạch đầu tiên sau khi nhập tông.

Nếu nàng lại hút hết thì tốc độ tu luyện của hắn nhất định sẽ bị hạ thấp rất nhiều.

Nhưng lúc Kiếm Linh xuyên cửa ra ngoài, nữ tử đột nhiên quay đầu nhìn về phía Lý Tuấn Huy.

Cả người Lý Tuấn Huy lập tức rùng mình, hắn cũng không muốn chọc Kiếm Linh này nổi giận nữa.

Tiện tay cũng có thể sửa chữa công pháp Địa giail Mấu chốt là, nàng chỉ là kiếm linh của một hộp kiếm.

Vậy thì thanh kiếm bên trong phải mạnh đến mức nào chứ?

“Một ngày nào đó ta muốn... Khụ khụ... Nắm nàng trong tay!"

Cứ như vậy Kiếm Linh chăm chú nhìn Lý Tuấn Huy ít nhất ba hơi thở, cuối cùng giọng điệu cực kỳ nghiêm trọng nói:

“Mặc kệ như thế nào, ngươi không được chết!”

Nói xong, nữ tử hóa thành một đạo lưu quang chui vào trong hộp kiếm.

Lý Tuấn Huy sửng sốt đứng tại chỗ một lúc lâu.

“Nàng nói những lời này là có ý gì? Sao lại bảo ta không được chết?”

“Lấy cảnh giới của nàng, tuyệt đối là thứ gì đó khó lường...”

“Chắc chắn nàng sẽ không nói những thứ khó hiểu ra, nhưng đây là ý gì?”

“Chẳng lẽ trong thời gian ngắn như vậy mà nàng đã bị khí phách của ta làm cho kinh sợ, yêu ta sao?”

Lý Tuấn Huy lắc đầu, cực kỳ tự luyến vuốt tóc. Một lực lượng thần bí xuất hiện trong thân thể hắn, hơi thở

của hắn cũng đang không ngừng bò lên, trong chớp mắt đã khôi phục tới trung kỳ tầng năm luyện khí.

Hơi kém một chút so với trạng thái đỉnh phong lúc trước. Đột nhiên!

Cửa biệt viện bị một ông lão đạp vỡ.
 
Back
Top Dưới