Cập nhật mới

Khác [Kiếm Hiệp] Thần Kiếm Phục Quốc

[Kiếm Hiệp] Thần Kiếm Phục Quốc
Chương 60: Đuổi bắt tiểu tặc


Trong khi con trường mao tượng đang tiến về sơn cốc, Ô Di Đạo vẫn miệt mài đuổi theo tiểu hài tử kia.

Nghe thấy tiếng động ầm ầm rung chuyển phía sau lưng, hắn có đứng lại nhìn, nhưng từ nơi này không quan sát được cây cối đổ rạp phía xa kia.

"Chắc là tay Kiều Sinh Nhai lại vừa phóng uế một bãi mới tạo ra được tiếng động kinh thiên động địa đó," Đạo nghĩ rồi, không quan tâm nữa.

Rõ ràng là lúc vừa mới xuống dốc, Đạo còn nhìn thấy tên tiểu tử kia chạy phía chân dốc đầy đá cuội, nhưng xuống tới nơi thì nó đã lỉnh đâu mất rồi.

Phía hai bên chân dốc đều là địa đạo bị bao phủ bởi cây cối um tùm, tầm nhìn bị cản trở, không có cách nào nhìn quá được cành lá xum xuê.

Đạo lại nghe thấy phía sau tiếng bước chân, rõ ràng là từ sơn cốc có người đuổi theo.

"Thật đúng là phiền phức mà," Đạo tặc lưỡi, lẩm bẩm.

"Mấy người chẳng phải có việc của người lớn phải làm sao?

Cứ để ta với tên tiểu tử thối này yên xem nào.

Ta không làm hại nó đâu mà lo.

Được rồi, có thể ta sẽ cho nó mấy đòn, nhưng sẽ không có đòn nào để lại vết tích gì đâu!"

Đạo dùng thuật dò dấu chân của người Dã Nhân, nhưng không tìm thấy gì trên nền sỏi.

Hắn lại tự thuật, "Tiểu tử này cũng khá.

Không để lại dấu vết gì luôn."

Quan sát kỹ càng ít lâu, Đạo tìm thấy vết chân in trên cành cây gãy dưới mặt đất.

Hắn mò theo hướng chân, và nó dẫn ra một thác nước gần đó, chảy từ trên mỏm núi phía trên xuống một con suối nhỏ, yên tĩnh phía dưới.

Đạo phải đi xuyên qua những lùm cây rậm rạp, khi vén cây ra thì bị cành lá đâm khắp người, ngứa ngáy khó chịu.

Hắn nổi xung, vung tay đấm đánh mấy cành cây như thể chúng là bọn đạo chích.

Xuyên qua lùm cây rồi, Đạo mới nhìn thấy bóng một tiểu tử đang tắm dưới suối.

Đạo chắc mẩm đó là tiểu hài tử kia.

"Đừng tưởng ngươi trốn dưới nước mà thoát khỏi con mắt tinh tường của ta!"

Ló lên từ lòng suối là một nữ nhi tuổi chưa quá mười, tóc dài chỉ quá tai, còn ngắn hơn nhiều nam nhân.

Nữ nhi nọ xoay đầu, vuốt mái tóc ướt sũng của mình, khiến nước bắn tung tóe khắp xung quanh.

Mắt tiểu nữ nhi long lanh như ngọc, đôi môi nhỏ nhắn, mỏng tang, trông vô cùng dễ nhìn.

Đạo nghĩ quái lạ, tiểu tử kia rõ ràng là nam nhi đen đúa, xuống dưới này chẳng lẽ lại biến thành nữ nhi dễ thương từng này?

Vô lý.

Đạo mới lại gần con suối, gọi với ra, "Tiểu cô nương xinh xắn đáng yêu có thấy tên tiểu khiếu hóa nào mặt nhem nhuốc, cao chừng như cô, dáng người cũng như cô, chân tay mảnh khảnh cũng như cô chạy qua đây không?"

Tiểu cô nương nhíu mày, nhoẻn miệng cười tinh nghịch, lại chỉ tay xuống hạ nguồn, nơi dẫn tới một con suối nguồn chảy ra sông Thái Tử.

"Đi đằng kia kìa."

Giọng tiểu cô nương lanh lảnh hệt như tên tiểu hài tử thối tha kia.

"Đúng là giọng trẻ con đứa nào đứa nấy đều giống nhau thật!"

Đạo vỗ đùi bem bép.

"Đa tạ tiểu cô nương rất nhiều.

Không biết tiểu cô nương đây tên gì, con nhà ai mà lại ở một mình dưới chân thác nước thế này?"

"Ta tên Bất Hắc Nhan."

Tức 'mặt không đen' theo tiếng Hán.

Nhưng Đạo đâu có hiểu tiếng Hán đâu mà biết.

Đạo tin lời tiểu cô nương ngay, liền men theo hạ nguồn mà hộc tốc chạy vội.

Vừa lúc Ô Di Đạo đi thì bọn Hà, Lân tới.

Ô Di Hà nhìn qua tiểu cô nương dưới suối, đã nhận ra ngay là tiểu hài tử chăn dê nọ, mới hỏi, "Chẳng phải đệ của tại hạ đang đuổi theo tiểu muội sao?

Hắn ta đâu mất rồi?"

"Ta bảo hắn xuống suối lấy nước rửa chân cho ta rồi," cô nương không mặn không nhạt đáp.

"Tên đó đâu có chịu nghe ai sai bảo bao giờ."

Hà lắc đầu.

"Tiểu muội lừa phỉnh hắn rồi đúng không?"

"Ta thì cũng đâu có lừa ai bao giờ," cô nương cười tới ngoạc cả mồm, nheo cả mắt, nói đoạn lên bờ suối ngồi hong áo cho khô.

"Thôi được rồi, giờ chúng ta lại đi tìm Đạo, trước khi hắn ta gây náo loạn khắp chốn," Hà thở một hơi dài.

"Ta đi tìm với," tiểu cô nương kia vừa vắt áo cho khô vừa hắng giọng.

"Giờ ta về là phải đi chăn dê, không chịu đâu.

Ngày nào cũng ở với lũ vô tri đó suốt, ai mà chịu được chứ.

Ở với các vị còn thấy thông minh hơn."

Hà thấy không hài lòng, nói, "Dù còn trẻ con nhưng ngươi cũng phải biết nói những lời đó là bất kính với bề trên.

Bọn ta hơn ngươi mấy chục tuổi đầu, ngươi lại cũng không biết gì về bọn ta, cớ sao lại nói như thế?"

Tiểu cô nương thấy vậy hục hặc, "Ta trêu tí thì có làm sao?

Ông buồn chán chả khác gì mấy người trên kia."

"Tiểu muội không biết tên gì?"

Thừa Lân hỏi.

"Tên Nghiên," Tiểu cô nương đáp.

Hà thấy đáp không đầu không đuôi, chỉ thở dài lắc đầu chứ không nói gì nữa.

"Không biết đường xuống kia có xa không?"

"Đi nửa canh giờ là có thể xuống núi."

Lân giật mình.

"Giờ xuống núi nguy hiểm lắm.

Ngoài kia có giặc Hung Nô đấy."

Tiểu muội sống trên đời không phải chưa từng thấy giặc Mông Cổ.

Trước kia nàng trở thành cô nhi cũng chính vì cha mẹ chạy nạn dưới tay giặc mà bỏ nàng lại.

Nghe Thừa Lân nói vậy, nàng mới nhận ra ban nãy là mình quá hồ đồ rồi.

"Được rồi.

Để ta chỉ đường cho các vị," nàng nói.

"Vậy thì tốt quá," Lân đáp.

Bọn họ đi xuống xuôi, tiểu muội đi trước, Hà, Lân đi sau.

Trên đường, Thừa Lân mới hỏi nhỏ Ô Di Hà, "Huynh thấy tiểu đệ kia thực tình lại là nữ nhi, không bất ngờ sao?"

Hà đáp, "Chất giọng đó hoàn toàn có thể là nữ nhi, hoàn toàn có thể là nam nhi.

Đệ thấy trắng trẻo nghĩ là nữ, lúc đen đúa lại nghĩ là nam, thực tình cách duy nhất để biết chỉ có thể là hỏi trực tiếp mà thôi."

Bọn họ đi tận mươi phút nhưng chỉ thấy um tùm cỏ cây, hai bên vách đá lại lởm chởm dựng đứng.

Độc lộ càng ngày càng tối tăm, lại trở nên hẹp lại, đến độ bọn họ phải đi lên vùng nước nông bên con suối.

Vẫn chưa thấy Đạo đâu, cả ba bắt đầu trong lòng bất an.

"Nếu đi xa nữa thì ta có thể..."

Nghiên quay lại nhìn hai người, khuôn mặt băn khoăn.

"Nếu biết vậy thì ngươi đừng đã nên chọc ghẹo hắn."

Tiểu cô nương chỉ quay đi, không nói gì, vẻ hoạt bát thường ngày biến mất hẳn.

"Chẳng lẽ có chuyện gì không hay đã xảy ra?"

Thừa Lân trong giọng có chút nặng nề.

"Làm gì có chuyện đó," Hà đáp.

"Đường lên sơn cốc này để tìm ra đâu có đơn giản.

Lúc lên đây chẳng phải chính đệ tìm được đường vào vô cùng gian nan sao?"

Vừa lúc đó thì bọn họ nghe thấy tiếng song khí chạm nhau loảng xoảng.

Nữ nhi sợ hãi chạy lại ra phía sau, còn Ô Di Hà và Thừa Lân thì ngay lập tức tuốt vũ khí ra.

Từ sâu trong hắc đạo, Ô Di Đạo hộc tốc chạy ra, trên lưỡi đao lẫn cơ thể đều thấm đẫm máu tươi, mùi bốc lên tanh tưởi hôi rình.

"Bọn chúng tới rồi!"

Đạo hét lớn.

"Bọn Hung Nô tới rồi!"
 
[Kiếm Hiệp] Thần Kiếm Phục Quốc
Chương 61: Đối đầu Hung Nô tiên phong đội


"Bọn chúng có bao nhiêu tên?"

Hà hỏi.

"Đệ không biết!"

Đạo đáp.

"Đệ đã chém chết hai tên rồi, nhưng ít nhất phải có vài chục kẻ nữa.

Đều là bộ binh, không thấy tên nào đi ngựa."

Hà và Lân liếc nhìn nhau một cái, rồi tựa hồ như thần giao cách cảm, lập tức biết phải làm gì.

"Chặn độc đạo lại!

Chỉ cho một người bọn chúng lách qua đây một lần," Hà phát lệnh.

Lân quay lại nói với nữ nhi đồng, "Chạy về báo cốc chủ đi."

Nữ nhi Nghiên gật đầu, ánh mắt lộ một tia sợ hãi nhưng kiên quyết.

Nó nhanh chóng quay lại và chạy về phía sơn cốc, mái tóc tung bay sau lưng.

Hà, Lân, Đạo lăm lăm kiếm giới chuẩn bị cho trận đả loạn sắp tới.

Con đường hẹp sẽ khiến quân Mông Cổ không thể bao vây được họ.

Họ phải đảm bảo chặn đứng đường này và tiêu diệt từng kẻ một.

Tiếng bước chân càng lúc càng dồn dập, rồi chẳng mấy chốc một đám quân binh Mông Cổ đã xuất hiện trước mặt bọn họ.

Chúng lù lù bước ra từ trong sơn đạo tối tăm,, kẻ nào kẻ nấy đều mặc đoản giáp, ánh sáng mặt trời phản chiếu trên cầu vai giáp của họ.

Họ to lớn, bờ vai rộng như hùm và cơ bắp cuồn cuộn.

Dị hợm nhất chính là một trung niên nam tử đứng chính giữa.

Y râu ria rậm rạp, một vết sẹo chạy dài trên mặt, một bên con mắt trắng hếu mù lòa, còn chiếc mũi thì vẹo vọ như đã bị gãy nhiều lần.

Đi gần đoạn tiên phong là hai binh lính Mông Cổ, trên vai cõng một phụ nữ cao lớn mập mạp trong trang phục Kim quốc, tay chân buông thõng.

Mái tóc đen dài của y thị đung đưa trong không trung khi họ khiêng thị đi, và đầu thị thỉnh thoảng lắc lư từ bên này sang bên kia.

Cứ như thể y thị vẫn còn sống.

May mắn cho họ, không có bất kỳ dấu hiệu nào của một vị tướng cấp cao xung quanh.

Đây có lẽ chỉ là một đội trinh sát, và bọn chúng có thể trở nên tự mãn với ưu thế về quân số của mình.

Ô Di Hà tự đặt ra nhiệm vụ là không thể để bất cứ ai sống sót rời khỏi đây.

Tên Mông Cổ mặt sẹo, dường như là tên đầu lĩnh, hả hê cười lớn khi lính của hắn áp sát tam huynh đệ.

"Lũ ngu xuẩn!

Các ngươi thực sự nghĩ rằng các ngươi có thể đánh bại chúng ta sao?" hắn chế nhạo.

Ô Di Đạo lập tức quát lại, "Câm miệng thối của mày vào, tên xấu xí kia.

Nếu không đẹp trai hơn ta, ngươi không có tư cách nói chuyện."

"Thằng cẩu tặc!"

Người Mông Cổ vung kiếm chĩa về phía tam huynh đệ.

"Người đâu!

Nghiền chúng nó ra thành cám!"

Quân Mông Cổ đồng thanh gầm lớn, tiếng gào thét khát máu vang vọng tới ghê người.

Kẻ nào kẻ nấy lao về phía trước, nhưng nhanh chóng nhận ra chúng bị ép sát vào nhau, không thể di chuyển khi bắp tay chúng liên tục bị ép vào sườn sơn thạch cao chót vót.

Ô Di Hà một bước nhảy lên trước.

Thanh Bán Nguyệt Đao của Hà chính là tài sản vô giá trong không gian chật, khi hắn sử dụng nó để lượm đầu vài tên lính Mông Cổ liên tiếp một cách nhanh chóng.

Trong không gian chật hẹp, việc nhổ một thủ cấp bằng một động tác gặt liềm đơn giản chẳng khác gì cướp kẹo từ tay một tiểu tử.

Bốn tên lính Mông Cổ nữa tiến tới.

Một trong số bọn chúng, tay cầm một thanh đại chùy, tiến đến trước, vung về phía Hà.

Ô Di Hà tránh được đòn đầu tiên, nhưng hai cú vung chùy thứ hai và thứ ba khiến hắn phải ngửa ra sau.

Tên lính giơ đại chùy lên không trung, sẵn sàng giáng đòn cuối cùng, nhưng đòn đó không bao giờ đến, vì Ô Di Hà đã một cước liên kích thẳng mặt hắn, nhân tiện đá luôn cây chùy ra xa.

Hà vung Bán Nguyệt Đao một lần nữa, vận chiêu Cưỡng Lực Trảm, một chém xả tên lính làm đôi.

"Đó là lí do ta cần luyện cước đó!"

Hà nói vọng với Thừa Lân.

Một tên lính Mông Cổ khác nhảy vào Hà, lấy kiếm toan đâm thẳng qua bụng hắn.

Tuy nhiên, một nhân ảnh khác lao tới và điều hướng mũi kiếm của người lính.

Đó là Hoàn Thừa Lân, sử dụng thanh Không Ngưng Kiếm đáng tin cậy của mình.

Tên lính còn đang chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Thừa Lân đã đâm thẳng vào cổ hắn đầy chính xác và không chút sợ hãi.

Hắn ngã xuống đất ngay lập tức, kêu lên òng ọc, máu me chảy thành vũng dưới chân Lân, nhập vào dòng suối khiến cho nước suối trông chẳng khác gì một dòng huyết giang.

Ở phía sau, Ô Di Đạo hét lớn, "Huynh đệ cẩn thận!

Nữ nhân kia còn sống!"

Thừa Lân nhận ra người phụ nữ trên vai tên lính kia quả nhiên chưa chết.

Đầu cô còn ngắc ngoải di chuyển và miệng thì phát ra âm thanh bùng nhùng.

Tuy nhiên, nữ nhân đó thì ở khoảng cách khá xa, đằng sau cả rừng lính Hung Nô.

Thừa Lân bật nhảy một lần, và chẳng mấy chốc đã bay trên đầu quân Mông Cổ, đạp hết đầu tên lính này sang tên lính khác để tiến sát nữ nhân kia.

"Chặn tên khốn đó lại!"

Thủ lĩnh Mông Cổ chỉ về phía Lân.

Những người lính Mông Cổ quay lại, nhưng đã quá muộn.

Thừa Lân đã đáp xuống vai tên lính đang khiêng người phụ nữ.

Chàng vung kiếm chặt đầu tên lính, tay còn lại nhanh chóng túm lấy eo nữ nhân, rồi nhảy qua nhóm lính lần nữa.

Một số cố đưa tay lên tóm chân Lân, một số khác cố đâm thương kiếm lên trên, nhưng không kẻ nào chạm nổi vào đôi chân nhanh nhẹn phi thường của Lân.

Tên thủ lĩnh nổi cơn xung thiên, gào lên, "Một lũ vô dụng!

Mau giết sạch bọn chúng!

Ai lấy được đầu của chúng, sẽ được tùy ý hành sự mỹ nữ kia!

Người đâu!

Giết chúng!

Giết chúng!"

Những tên lính Mông Cổ đồng loạt xếp hàng ba, kẻ nào cũng giương kiếm hay thương lên phía trước, lù lù tiến tới, tạo thành một bức tường.

Trong khi bọn chúng áp sát Hà, Đạo, một số lại trèo lên trên để cố gắng nhảy lên vai nhị huynh đệ.

Một kẻ từ trên nhảy xuống Hà.

Hà xoay người, tung cước thẳng vào hạ bộ hắn, một động tác hắn học từ Cổ Mạnh Ninh và thuần thục, biến thiên thành của riêng mình.

Trong khi tên lính đang quằn quại dưới đất, Ô Di Hà dùng Bán Nguyệt Đao cắt cổ hắn.

Áp lưng vào Hà, Ô Di Đạo cũng xoay người và cùng một động tác y hệt, liều lĩnh tung cước vào háng một kẻ trong bức tường lù lù tiến tới kia.

Một tên khác tức giận phá hàng ngũ xông đến, và Đạo chỉ đợi có vậy.

Đạo tung thủ trảo, năm ngón tay nắm lấy tinh hoàn của hắn và kéo mạnh.

Đòn đến bất ngờ khiến hắn rít lên, đôi mắt mở trừng.

Ô Di Đạo nắm chặt sống kiếm của mình, và với một động tác nhanh chóng, chặt đứt thủ cấp hắn ta.

"Huynh cứ nhằm hạ bộ vậy, chơi bẩn quá!"

Đạo kêu lên.

"Lại khiến đệ phải bắt chước rồi."

"Đệ đừng nói gì nữa," Hà trả lời.

Nhị huynh đệ đã chiến đấu cùng nhau lâu như vậy, họ có thể ứng chiến mà không cần liên lạc với nhau, nhưng vẫn bổ trợ cho nhau hoàn hảo.

Khi Hà tấn công, Đạo sẽ bịt kín sơ hở, và ngược lại.

Tuy vậy, bức tường Hung Nô càng ngày càng ép lại gần, khiến hai người họ có ít không gian xoay trở hơn.

Bọn chúng liên tục đâm thương tới, khiến cả hai phải cùng lúc vất vả chống đỡ.

Một tên lính khác nhảy ra từ bên trong bức tường Mông Cổ, đâm cây thương về phía Hà.

"Hà huynh!

Coi chừng!"

Đạo gào lên.

Tuy nhiên, trước khi mũi thương chạm tới Hà, Thừa Lân từ trên không trung đáp xuống và chặn đầu mũi thương bằng thanh Không Ngưng Kiếm.

"Có đệ đây rồi," Lân nói.

Một tên Hung Nô khác lập tức phá bức tường, vung kiếm ứng chiến, hy vọng chặt đầu Hà.

Tuy nhiên, Hà chỉ đơn giản là nhắm mắt lại chờ đợi cho đến khi cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù trong tầm tay hắn.

Hắn lao người về phía trước, đồng thời mở mắt ra, lưỡi đao xoẹt ngang không trung.

Đầu tên lính xoay thành vòng bay trên không trung, miệng hắn vẫn há hốc kinh ngạc.

Tuy thế, Hà không kìm được động lực, vẫn theo đà chém tiến tới khiến hắn ngã lăn ra đất, đầu chỉ cách đôi chân đang co giật của tên lính vừa nằm xuống vài phân.

Những tên lính khác có thể nhân cơ hội đó phá bức tường ập vào bắt Hà, nhưng giờ chúng đều có phần e dè, không ai dám tiến lên.

Khi Hà cố gắng đứng dậy, Ô Di Đạo chỉ cười sang sảng.

"Đại huynh có lẽ già và chậm đi rồi đó!"

"Tới lúc này mà vẫn còn đùa được," Ô Di Hà gằn giọng.

"Tiếp tục tiến tới!"

Thủ lĩnh Mông Cổ đứng lên ngay sát hàng đầu của bức tường, liên hồi đốc thúc.

"Đừng dừng lại!

Giết chúng!"

Thừa Lân cũng đã đặt nữ nhân kia nằm dưới đất, vừa vặn gia nhập hai anh em Ô Di.

Lân lăm lăm thanh Không Ngưng Kiếm trên tay, khiến những kẻ khác khi nãy nhớ về việc chàng khinh công qua lại như chỗ không người đều kiêng nể vài phần, tên nào tên nấy chân như đóng băng, không dám tiến tiếp, từ đó tạo cơ hội cho Hà đứng dậy.

"Tiến lên!

Tiến lên!"

Thủ lĩnh gào tới khản cả cổ.

"Chúng sắp vào đường cùng rồi!"

Quân số của lũ Mông Cổ quá lớn và trận hình bức tường quá hiệu quả.

Những tên lính trong kia dường như không có tên nào có nội công thâm hậu, nhưng thủ lĩnh của bọn chúng chỉ qua cảm nhận thôi cũng có thể thấy là tư chất bất phàm, bọn Hà, Đạo không thể liều lĩnh mà phá vây.

Bọn Hà, Đạo không tìm thấy sơ hở, và điều duy nhất họ có thể làm là tự bảo vệ mình khỏi các mũi thương của đối thủ, nhưng ngay cả điều đó cũng khó khăn thập phần.

"Đạo, Lân.

Rút lui!"

Hà nói.

Nhị đệ nghe theo lệnh nhảy lùi lại, tạo một huyết đạo cho Hà chạy qua hòng tẩu thoát.

Thừa Lân là người nhảy lui về trước, đôi tay thoăn thoắt cõng theo nữ nhân lúc này đã bất tỉnh, sau đó là Đạo, cuối cùng Hà.

Cả ba đã nhìn thấy đường độc đạo mở rộng dần ra khi bọn họ tháo chạy, nhưng phải vài trượng nữa mới tới được phần đường mở rộng kia.

"Hà huynh!

Qua đây!

Nhanh lên!"

Lân hét lên.

"Hà huynh!

Bụng huynh . . ."

Đạo chỉ trỏ.

Hà tốc độ chậm lại, thở dốc và đôi mắt mất dần tập trung.

Hắn nhìn xuống dưới bụng mình và thấy ổ bụng rỉ máu.

Có vẻ như hắn đã dính đòn từ bao giờ mà không biết.

Thủ lĩnh Mông Cổ tự mình nhảy qua trận hình, lao về phía Hà như một con báo và đâm thanh kiếm của mình về phía Hà.

Hà lộn nhào về phía sau, tránh lưỡi kiếm của hắn trong tích tắc.

Lưỡi kiếm đó chỉ cách Hà có đường tơ kẽ tóc.

Tên thủ lĩnh đang bay trên không trung, cách Hà chỉ vài bước chân.

Hà nhân cơ hội giơ chân phải lên, dùng hết sức tung cước vào ngực tên thủ lĩnh.

Tuy nhiên, tên thủ lĩnh vận nội công, ép bản thân đang lơ lửng giữa không trung, đột ngột chúi xuống, lộn một vòng dưới mặt đất.

Hắn phản đòn bằng một cú đá quét vào chân còn lại của Hà, khiến Hà mất thăng bằng, ngã ngửa xuống mặt đất.

Đó là một kỹ thuật đòn cước căn bản của Hoàng Kim Bộ Mông Cổ, đơn giản nhưng hiệu quả vô cùng.

"Hà huynh!"

Đạo và Lan đồng thanh xông tới nhưng đã quá muộn.

Thủ lĩnh Mông Cổ đã tóm lấy Hà và kéo hắn gần lại gần y.

"Giờ mày chết rồi!"

Khóe môi của tên cầm đầu biến thành một nụ cười điên cuồng, vẹo vọ khi hắn toan đâm thanh kiếm của mình vào ngực Hà.

Nhưng ngay khi mũi kiếm chạm vào da ngực của Hà, một tiếng nổ ầm ầm vang lên sau lưng hắn.

Hắn kinh hãi quay lại và thấy nhiều binh lính của mình đã nổ tung thành từng mảnh.

Rồi hắn một làn sóng nhiệt bao trùm lấy mình khi những bộ phận cơ thể cháy đen của những tên lính của hắn trút xuống từ bầu trời, chỉ để lại những mảnh vụn đẫm máu.

Một số kẻ khác, vẫn còn sống, đang la hét trong đau đớn và kinh hoàng tột cùng.

"Mày đã phạm sai lầm rồi, thằng Mông Cổ.

Giờ mày mới là kẻ sắp chết," Một giọng nói vang vọng từ phía trên.

Hắn nhìn lên và thấy một nhân ảnh đang đứng gần mép bức tường đá phía trên, tay cầm một viên xạ đạn.

Đó là Kiều Sinh Nhai.
 
Back
Top Bottom