- Nội dung bên dưới tiết lộ gần hết các tình tiết trong phim (vì đây là kịch bản gốc).
- Nhắc nhở: Ai ko thích "spoil" (biết trước nội dung phim) không nên đọc truyện này!
(Ngoại truyện chưa có lịch chiếu chính thức)
===================================
- Người dịch kịch bản: Lona Linh
-KỊCH BẢN PHIM-
📕 Chiêu Hoa trên đường đến Dưỡng Tâm Điện.
Người hầu bên cạnh: Công chúa, đi chậm lại một chút!
Chiêu Hoa ngẩng cằm, chân bước nhanh.
Nàng nhớ lại lời dặn dò của mẫu thân:
Ngụy Anh Lạc: "Chiêu Hoa, thân vương Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế là dũng tướng lập nhiều chiến công lớn lao, là thân vương Mông Cổ được hoàng thượng tín nhiệm nhất.
Con ở trước mặt hắn tuyệt đối không thể hành xử tùy tiện."
-----------------------------------------------------
📕 Nhĩ Tế gặp Hoằng Lịch trong Dưỡng Tâm Điện.
Hoằng lịch xanh mặt: "Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế, chẳng lẽ nữ nhi của trẫm còn không xứng với ngươi?"
Nhĩ Tế quỳ gối thẳng người, vẻ mặt bình tĩnh:
-"Công chúa cành vàng lá ngọc, hạ thần ko dám trèo cao, xin hoàng thượng thu hồi mệnh lệnh đã ban ra."
Hoằng lịch: "5 năm trước, trẫm tự mình chỉ hôn cho ngươi, lúc ấy ngươi không kháng cự.
Bây giờ ngươi từ Mạc Bắc trở về, nhất định đòi cự tuyệt hôn ước, rốt cuộc là vì sao?"
Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế im lặng không nói...
-----------------------------------------------------------
📕 Chiêu Hoa đến Dưỡng Tâm Điện diện kiến.
Lý ngọc vội vàng nhắc nhở: "Hoàng Thượng, thất công chúa tới!"
Lý ngọc thấp thỏm nhìn chiêu hoa.
Chiêu hoa giận đến phát run, đứng tại chỗ không nhúc nhích (nàng đã nghe thấy cuộc nói chuyện ban nãy)
Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế đi ra diện kiến.
Ánh mắt Chiêu Hoa phẫn nộ nhìn hắn.
Hắn ngẩn người một chút rồi nhanh chóng cúi đầu, chắp tay hành lễ: "Hạ thần thỉnh an công chúa."
Chiêu hoa trừng mắt: "Lễ của ngươi, ta nhận không nổi."
Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế thấp giọng nói: "Công chúa thứ tội."
Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế rời đi.
Chiêu hoa nhìn theo hắn, hung hăng dậm chân, nàng bước nhanh đuổi theo hắn.
Lý ngọc kinh ngạc: "Công chúa, Hoàng Thượng còn chờ Người?"
-------------------------------------------------------
📕 Chiêu Hoa chất vấn Nhĩ Tế ở Ngự Hoa Viên
Chiêu hoa: "Đứng lại!"
Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế: "Công chúa, còn có việc gì sao?"
Chiêu hoa: "Thân vương, cả thiên hạ đều biết ngươi là phu quân tương lai của ta, bây giờ ngươi từ hôn thế này, nếu không cho ta một lời hồi đáp hợp lí, ta không cam lòng."
Nhĩ Tế nhìn Chiêu hoa: "Thất công chúa, Người muốn thần hồi đáp thế nào thì mới vừa lòng?"
Chiêu hoa cười lạnh: "Hoặc là ta cho người thành thái giám, hoặc là ngày mai ngươi vào quan tài.
Nếu không, ngươi sinh ra là người hoàng gia thì chết cũng phải là ma của hoàng gia."
Nhĩ Tế bật cười: "Công chúa, ngoại trừ ta, có rất nhiều bên ngoài xứng đáng làm phu quân của Người."
Chiêu hoa kiêu căng: "Ngươi nhất định phải nói, ko có lựa chọn thứ hai."
Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế:
-"Công chúa là trưởng nữ của lệnh Hoàng Quý Phi, là thất công chúa hoàng thượng yêu thương nhất, là cháu gái yêu quý được Thái hậu bảo vệ chu đáo.
Cô nghĩ rằng cô phải có tất cả mọi thứ trong thiên hạ, cho nên mới không thể chịu đựng được việc ta cự tuyệt.
Nhưng còn ta, ta thật sự không cần thứ vinh quang này, càng không cần dạng nữ nhân như vậy..."
Chiêu hoa sửng sốt: "Ta là dạng gì chứ?"
Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế: "Ta vừa nghe nói, năm mười tuổi, cô đã đánh nhũ mẫu của cô bị thương, suýt chút nữa là mất mạng..."
Chiêu hoa: "Ngươi....."
Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế: "Một nữ nhi mới 10 tuổi lại có tâm địa tàn nhẫn như vậy, còn cái gì mà không dám làm?
Bây giờ ta hỏi cô, chuyện này có thật sự như vậy ko?"
Chiêu hoa không thèm quan tâm: "Thật!"
Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế thất vọng: "Công chúa năm 12 tuổi, con chó yêu thích của cô chết.
Cô liền nổi trận lôi đình rồi sai người đánh trọng thương tiểu thái giám, có phải ko?"
Chiêu hoa không chút chột dạ: "Phải!"
Nhĩ Tế: "Công chúa vẻ ngoài xinh đẹp ôn nhu mà tâm địa thô bạo đáng sợ như vậy...Vì một bộ y phục không vừa ý, cô liền xử phạt cung nhân, phải ko?"
Chiêu hoa kiêu ngạo: "Ta đường đường là công chúa Đại Thanh, ta có tư cách để xử lí hạ nhân của mình!"
Nhĩ Tế lạnh nhạt:
-"Công chúa ghê gớm như vậy...Xin Người tuyển chọn phu quân khác đi.
'Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế' trèo cao không nổi!
Thất công chúa, lời hồi đáp của thần đã làm Người vừa lòng chưa?"
Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế phất tay áo bỏ đi.
Chiêu hoa giận dữ: "Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế, ngươi đứng lại cho ta!"
Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế đi thẳng không quay đầu lại.
-------------------------------------------------------
📕 Chiêu Hoa gặp gỡ Phúc Khang An.
Chiêu hoa nhìn Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế rời đi, trong lòng đầy phẫn nộ, trút giận sang phía bụi hoa bên cạnh...
Một tiếng cười vang lên: "Trút giận lên hoa, người ta nói cô tính tình thô bạo cũng phải."
Chiêu hoa sợ hãi, quay lại nhìn, xung quanh không thấy bóng người: "Là Ai?"
Giọng nói kia một lần nữa vang lên: "Đoán xem!"
Chiêu hoa: "Tên chuột nhắt, mau ra đi!"
Người kia vui sướng cười.
Chiêu hoa đuổi theo hướng phát ra giọng nói, ai ngờ một bóng người từ trên trời đáp xuống, hôn lên gò má nàng một cái.
Chiêu hoa che mặt lại, khiếp sợ: Ngươi, ngươi, ngươi....."
Chiêu hoa giơ tay muốn đánh người nhưng không thành...
Phúc Khang An lùi về sau giữ khoảng cách an toàn, vẻ mặt tươi cười:
-"Ái chà, rõ ràng là hắn chọc giận cô, sao lại phát tiết lên ta?"
Chiêu hoa dùng sức chà sát gò má, sắc mặt đỏ bừng: "Ngươi rốt cuộc là ai?"
Phúc Khang An: Công chúa, đây là lần thứ hai chúng ta gặp mặt.
Chiêu hoa ngẩn người: Lần thứ hai?
Phúc Khang An: Ta lúc trước ở trong cung đọc sách, từ xa đã thấy qua cô một lần..."
Chiêu hoa: Ngươi có phải là....
Phúc Khang An hành lễ: Nô tài thỉnh an công chúa.
Chiêu hoa tức giận: Phú sát gia sao lại có loại người ngông cuồng như ngươi...Ta nhất định phải bẩm báo phụ hoàng, để Người khiển trách ngươi mới được!"
Phúc Khang An đứng lên, dương môi cười: Thân là nữ nhi mà hung hăng như vậy, chẳng trách dọa hôn phu chạy mất.
Chiêu hoa tức muốn hộc máu, nhấc chân muốn đá hắn thì bị Phúc Khang An cầm lấy mắt cá chân của nàng...
Chiêu hoa hoảng sợ...
Phúc Khang An bỏ chân nàng ra, Chiêu Hoa hô to một tiếng suýt thì té ngã, liền bị Phúc Khang An ôm lấy:
-"Nam nữ thụ thụ bất thân, công chúa mà còn đánh ta nữa là sau này phải làm phu nhân của ta đó!"
Chiêu hoa giơ tay muốn đánh: Làm càn!!!
Ngươi dám phạm thượng!!!
Phúc Khang An cười ha ha: Công chúa, hôm nay nếu sự tình lộ ra, cô thật sự phải gả cho ta!
Chiêu hoa tức giận đến xanh mặt: Phúc Khang An, ngươi hỗn láo!!!
---------------------------------------------------------------
📕 Long-Lạc và Chiêu Hoa đối chất trong Dưỡng Tâm điện.
Chiêu hoa nổi giận đùng đùng chạy vào phòng:
-"Hoàng a mã, Người nhất định phải giết cái tên Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế!"
Hoằng lịch bật cười: Hôn sự của con và Thân Vương là chuyện ván đã đóng thuyền, nếu trẫm giết hắn thì con phải thủ tiết cả đời à!"
Chiêu hoa không chút yếu thế: Con tình nguyện thủ tiết, cả đời ở bên Hoàng A Mã và Ngạch Nương.
Hoằng lịch: Chiêu hoa, không được ăn nói tùy tiện!
Chiêu hoa nhướng mày: Người cứ để mặc cho tên đó làm nữ nhi của Người nhục nhã thế này sao?
Một khi tin tức lan truyền ra ngoài, mặt mũi hoàng a mã để đâu, hoàng thất uy nghiêm để đâu?
Hoằng lịch bất đắc dĩ: Thân Vương nhiều lần trấn thủ Mạc Bắc, lập chiến công lớn, Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế năm 13 tuổi đã được đưa đi chiến trường.
Trẫm sao có thể tức giận nhất thời mà giết chết một nhân tài như thế được?
Chiêu hoa: Không giết hắn thì Người hãy giết Phúc Khang An đi!
Hoằng lịch: Phúc Khang An làm sao?
Chiêu hoa: Hắn chọc giận con.
Hoàng a mã, nếu Người thật sự làm con tổn thương, con sẽ lập tức..."
Ngụy Anh Lạc đi vào.
-"Dưỡng tâm điện từ lúc nào mà biến thành cái chiến trường rồi?
Động một chút là kêu đánh kêu giết?"
Lý Ngọc hành lễ, cười huề: "Hoàng quý phi nương nương, thất công chúa chỉ là đang đùa với hoàng thượng thôi!"
Anh Lạc trừng mắt nhìn Chiêu Hoa, sau đó hành lễ với Hoằng Lịch:
-"Thần thiếp thỉnh an hoàng thượng!"
Anh Lạc liếc nhìn Chiêu Hoa: Người còn chưa thấy mà đã nghe thấy tiếng rồi!
Chiêu hoa lọ mọ đi tới cúi đầu, ngoan ngoãn thỉnh an:
-"Chiêu hoa thỉnh an ngạch nương..."
Anh Lạc: Đem những lời con vừa nói, lặp lại lần nữa cho ta nghe! .
Chiêu hoa há hốc mồm, lặng lẽ nhìn hoằng lịch, nháy mắt với hắn...
Hoằng Lịch đang muốn mở miệng thì Ngụy Anh Lạc đã chặn lại.
Ngụy Anh Lạc: Bị người ta từ hôn liền muốn giết người cho hả giận, thật không có tiền đồ!
Chiêu hoa giật mình: Ngạch nương, Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế từ hôn giống như giáng một cái tát vào mặt con.
Người ko cho con tức giận lại còn mắng con?
Hoằng lịch: "Anh Lạc..."
Anh Lạc không cho là đúng:
-"Chiêu hoa, hoàng đế ban hôn, Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế từ hôn là chuyện bất kính, thậm chí nguy hiểm đến mức có thể chém đầu nhưng vẫn nhất quyết từ hôn với con.
Con vì sao không tự nghĩ lại chính mình đã làm sai cái gì?
Chiêu hoa nhịn không được: Con không sai, là hắn...Ngạch nương, con phải làm sao?
Anh Lạc cười: Con phải nghĩ cách để làm hắn thích con
Chiêu hoa: Nhưng hắn đã cự tuyệt con rồi.
Anh Lạc nhẹ nhàng bâng quơ: Lời đã nói ra thì làm hắn nuốt trở lại đi!
Hoằng lịch ho nhẹ một tiếng: Anh Lạc, xem nàng ăn nói kìa...
Anh Lạc: "Chiêu hoa, ban hôn là thánh chỉ, nhưng chiến thắng được trái tim của Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế thì con phải dựa vào bản lĩnh của mình.
Nhớ kỹ, con phải làm hắn quỳ gối mà ăn năn vì con, khóc lóc cầu xin lấy con!
Chiêu hoa ngây người: Con có thể làm được sao?
Anh Lạc: Trừ chuyện sống chết có số ra thì trên đời này có chuyện gì mà không làm được?
Chiêu hoa suy tư...
Hoằng lịch nhìn Chiêu Hoa rời đi, lắc đầu: "Thật là tùy tiện!"
Anh Lạc trịnh trọng nói: "Hoàng thượng, chiêu hoa từ nhỏ lớn lên bên thái hậu, được nuông chiều riết thành ngang ngược.
Người nên sớm quen mới phải.
Hoằng lịch: Trẫm là nói nàng đó!
Nàng rõ ràng biết chuyện gì xảy ra trước đó...nó đâu có như thế."
Anh Lạc: Hoàng thượng, thế nhân không xem quá trình, chỉ xem kết quả.
Nếu lần này nó bị Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế từ hôn sẽ sớm trở thành trò cười cho thiên hạ.
Với cá tính kiêu ngạo của nó, có thể chấp nhận kết quả như vậy sao?
Hoằng lịch ngây người.
Anh Lạc: Nó không chấp nhận, Người cũng không chấp nhận!
Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế lại càng không thể giết!
-----------------------------------------------------------
📕 Anh Lạc và Chiêu Hoa nói chuyện trong Diên Hy Cung.
Anh Lạc ngồi uống trà, Chiêu Hoa ở bên kiên quyết nói:
-"Ngạch nương, con muốn từ hôn."
-Anh Lạc: Từ hôn?
-Chiêu Hoa: Vâng, từ hôn!
Hắn không thích con, con cũng ko thích hắn, từ hôn đi!
Anh Lạc buông tách trà xuống, thong thả ung dung:
(Anh Lạc giải thích hôn sự này rất quan trọng...)
Anh Lạc: Con nhớ kỹ, cho dù hoàng a mã yêu thương con đến đâu thì cũng không thể lớn hơn trách nhiệm quốc gia, càng không thể bỏ qua quy củ của đại thanh.
Con nên gả cho Nhĩ Tế, 15 năm vinh hoa phú quý của con, cũng đến lúc cần trả giá rồi.
(Lúc này Chiêu Hoa 15 tuổi)
Chiêu Hoa hoảng sợ, không nói lời nào, bước nhanh rời đi.
Trân châu: Chủ tử, công chúa còn nhỏ tuổi, Người có cần nói nghiêm trọng như vậy...
Anh Lạc đùa nghịch bình hoa trên bàn:
-"Phải dội một gáo nước lạnh thì mới làm nó tỉnh ngộ được."
------------------------------------------------------------
📕 Phúc Khang An giúp đỡ Chiêu Hoa.
Chiêu hoa một mình trong rừng cây, càng nghĩ càng thấy ấm ức, dùng chân đá một cái cây đại thụ.
Đột nhiên có một người từ đằng sau ôm lấy nàng: "Thật đáng thương!"
Chiêu Hoa hoảng sợ, lập tức thoát ra: "Lại là ngươi!"
Phúc Khang An mỉm cười: "Mọi người nói công chúa ương ngạnh tùy tiện, không ngờ lại một mình trốn ở đây, rốt cuộc có tâm sự gì, có cần ta giúp ko?
Chiêu hoa: Cút đi!
Phúc Khang An: Ta sợ ta mà cút thì cô càng khóc to hơn mất.
Đôi mắt đẹp như vậy, khóc hư mắt thì thật đáng tiếc...
Chiêu hoa theo bản năng lau mặt, kiên cường nói: "Ta khóc sao?
Ta ko có khóc!"
Phúc Khang An nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng: Đừng khóc, cô mà khóc thì ta lại càng không muốn đi...
Chiêu hoa lập tức tránh tay hắn, phẫn nộ trừng mắt nhìn hắn: "Ngươi và hắn đều giống nhau, thật hỗn xược!"
Phúc Khang An bật cười: Cô nói Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế?
Chiêu hoa giận dữ: Đừng có nhắc đến hắn!
Phúc Khang An thở dài: Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế lạnh lùng vô tư, chính trực cương liệt, làm sao có thể muốn lấy một công chúa ương ngạnh như cô làm thê tử?
Chiêu hoa: Ngươi câm miệng , rõ ràng chẳng hiểu cái gì, dựa vào đâu mà dám giáo huấn ta?
Chiêu hoa xoay người định chạy đi thì mũi chân bị đau nhức, té ngã trên mặt đất.
Phúc Khang An tiến lại xem xét, phát hiện đôi giày nàng vừa đá cái cây bị nhuốm máu.
Hắn thở dài: "Ta nghe trong cung nói, lúc trước cô đả thương nhũ mẫu của mình?"
-Chiêu hoa: Ngươi thì biết cái gì!
Bà ta nhiều lần trộm vặt, ta ko động thủ trừng trị, bà ấy sau đó bị ngạch nương (Anh Lạc) phát hiện nên mới bị xử phạt
Phúc Khang An: Thế còn việc trách phạt thái giám?
Chiêu hoa đỏ mắt: Tên đó phạm lỗi rồi bị phạt, hắn tức giận liền trút giận lên con chó của ta...
Phúc Khang An: Vậy còn việc trừng phạt cung nữ?
Chiêu hoa cứng họng.
Phúc Khang An: Ko giải thích nữa à?
Thất công chúa bị chọc giận liền nổi trận lôi đình thì vĩnh viễn ko có cách nào thắng được trái tim của Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế đâu.
Phúc khang an vươn tay ra: "Đứng lên đi"
Chiêu Hoa mắt đỏ hoen cay, quay mặt sang chỗ khác: Ko cần ngươi lo!
Phúc khang an giang tay đỡ nàng lên, ôm vào trong lòng: Cô nương xấu tính, ta có thể giúp cô!
Chiêu hoa kinh ngạc: Giúp ta cái gì?
Phúc Khang An bướng bỉnh chớp mắt: Giúp cô chiến thắng trái tim của Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế.
Chiêu hoa: Vì sao muốn giúp?
Phúc Khang An đưa ngón tay chạm mũi nàng, thân mật cười: Cô khóc làm ta động lòng.
Chiêu hoa ngây người một lúc thì mới phát hiện hắn còn ôm mình, vội vàng hoảng hốt chạy đi.
Phúc Khang An bật cười.
------------------------------------------------------------
📕 Chiêu Hoa nghe lời Phúc Khang An từ hôn.
Phúc Khang An thản nhiên ngồi xuống: Không phải cô muốn học cách lấy lòng Nhĩ Tế sao?
Chiêu hoa bỗng nhiên quay đầu: Ngươi thật sự có thể giúp ta?
Phúc Khang An: Cô còn có lựa chọn nào khác sao?
Chiêu Hoa: Vậy ta phải làm sao?
Phúc Khang An: Từ hôn trước.
Chiêu hoa kinh ngạc đứng lên: Ngươi nói cái gì?
Phúc Khang An: Ta nói là từ hôn!
——————————————————————————
-Ngự Hoa Viên-
Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế: Từ hôn?
Chiêu hoa: Phải.
Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế: Ngày đó cô không phải...
Chiêu hoa: 5 năm trước, ta bị hoàng a mã chỉ hôn với ngươi, ta lúc đó một lòng ngóng trông trở thành tân nương của ngươi.
Nhưng ngươi vô duyên vô cớ kháng chỉ muốn từ hôn ta, cho nên ta rất đau lòng.
Ta nhất thời xúc động mời nói lời ác ý, hy vọng ngươi đừng để bụng.
Nhĩ Tế biểu cảm trầm mặc.
Chiêu hoa nhìn mặt đoán ý: Thật ra, ta trời sinh bản tính đã như vậy, ngày đó dọa ngươi sợ sao?
Nhĩ Tế: Là ta sai, ta nên nói rõ ràng trước với cô mới phải.
Chiêu hoa cố ý dịu dàng: Không, ta mới sai, vẫn luôn tự cho mình cao quý.
Trải qua chuyện này mới biết tính tình của mình khiến người khác chán ghét.
Nhĩ tế nhìn dung mạo kiều diễm của Chiêu Hoa, càng thêm động lòng: Ta không ghét cô.
Chiêu hoa: Thật sao?
Nhĩ tế gật đầu: Công chúa, nếu cô ngày thường cũng nói những lời thế này, người khác đâu có dễ dàng hiểu lầm.
Chiêu hoa cười: Ngạch nương nói với ta, nhiều năm trước, tình nghĩa giữa người mông cổ và người mãn luôn sâu sắc nên mới muốn chỉ định hôn ước này.
Bất luận thế nào cũng ko thể hủy bỏ.
Nếu ngươi muốn từ hôn ta sẽ đồng ý, nhưng mà trước hết phải từ từ, được ko?
Nhĩ tế chân thành nói: công chúa, cảm ơn cô.
Chiêu hoa: Gọi ta là chiêu hoa đi
Nhĩ Tế: Công chúa cao quý, hạ thần ko dám làm càn.
(Hai người nói chuyện vui vẻ...)
Chiêu hoa cười thầm trong lòng: Tên phúc khang an đáng chết này....ko ngờ chiêu này quả thật linh nghiệm.
-------------------------------------------------------
📕 Chiêu Hoa nghe lời Phúc Khang An tung tin đồn giả.
Thị vệ 1: chuyện gì thế kia?
Thị vệ 2: Người ko biết sao, Thất công chúa muốn chọn rể một lần nữa!
Nàng cố ý đem kim sách đến Viên Minh Viên cho Thái hậu xem, bên trong toàn là thông tin về các hoàng thân quốc thích của Mông Cổ, chuẩn bị tuyển rể mới.
Phía sau vang lên một tiếng: Nghị luận thị phi trong cung, ko muốn sống nữa sao?
Hai thị vệ quay đầu lại đã thấy Nhĩ tế đứng sau họ.
Cả hai sợ hãi.
(Nhĩ Tế ko vui bảo 2 thị vệ nhận phạt 20 trượng)
Nhĩ Tế nhìn theo hướng bọn thái giám rời đi, hắn nhíu mày.
-------------------------------------------
📕 Chiêu Hoa nghe lời Phúc Khang An khóc trước mặt Nhĩ Tế.
Chiêu hoa: Đều là ngươi sai, vì sao ngươi tin vào mấy tin đồn vớ vẩn về ta, vì sao ngươi tin Tư Uyển?
Từ nhỏ đến lớn, thái hậu ban thưởng châu báu, cô ta chỉ cần đỏ mắt là mọi người đều nói ta phải nhường đồ cho cô ta.
Hiện tại cô ta nhìn trúng vị hôn phu của ta, còn muốn ta nhường cho cô ta...làm ta, làm ta..."
Chiêu hoa gắt gao kéo lấy một góc áo của Nhĩ Tế khóc nức nở.
Nhĩ tế mềm lòng: công chúa, ta xin lỗi, ta làm cô khổ sở rồi.
Chiêu Hoa: Ta một chút cũng ko thích ngươi, vì sao muốn ta khổ sở?
Nhĩ Tế, ngươi cho rằng mình là ai, dám làm ta đau lòng, ta phải dùng kim đâm ngươi, dùng lửa thiêu đốt ngươi...
Nàng vừa nói vừa vùi mặt lên đầu vai Nhĩ Tế, khóc càng lúc càng to.
Nhĩ tế cứng đờ người...Thật lâu sau nhẹ nhàng vươn tay vỗ về chiêu hoa, an ủi...
---------------------------------------------------------
📕 Phúc Khang An "thả thính" Chiêu Hoa.
Phúc Khang An cười, nhìn chằm chằm điểm tâm, tò mò: Có ngon ko?
Chiêu hoa: Sao vậy?
Phúc Khang An: Ta thấy cô mang cho Nhĩ Tế loại bánh này, nhưng ta từ trước tới nay chưa từng nếm qua, có ngon ko?
Chiêu hoa: Tự mình nếm thử thì biết.
Phúc Khang An đột nhiên tiến đến gần nàng, liếm một chút dư vị bánh trên môi nàng:
-"Đúng là rất ngọt!"
Chiêu hoa giật mình trừng mắt, theo bản năng tính cho hắn một cái tát nhưng bị phúc khang an giữ tay lại.
Chiêu hoa tức giận: Phúc Khang An, ngươi dám...........
Phúc Khang An chớp mắt: Ta đang làm mẫu cho cô.
Lúc hóng gió ngoài đình, cô hãy làm như vậy với Nhĩ Tế.
Mặt chiêu hoa đỏ bừng: Ngươi...ngươi...Thật sự vô sỉ!
Phúc Khang An nghiêm túc: Vô sỉ mới có thể thắng.
Chỉ cần thắng là được rồi.
Ai quan tâm làm cách nào để thắng đâu?
Chiêu hoa tim đập dồn dập, đột nhiên che mặt rồi chạy nhanh ra ngoài.
Phúc Khang An mỉm cười, cầm một chiếc bánh, thong thả ung dung đưa vào miệng.
Chiêu Hoa về phòng, ko ngừng nhớ tới Phúc Khang An...
Chiêu Hoa đột nhiên ngồi dậy, đánh vào mặt mình: Tỉnh táo lại, tỉnh táo lại đi!
Thị nữ: Công chúa làm sao vậy?
Chiêu Hoa: Ta phát điên rồi.....
--------------------------------------------------------------
📕 Phúc Khang An giúp Tư Uyển giành Nhĩ Tế, thả thính Chiêu Hoa lần 2.
-Phúc Khang An tìm gặp Tư Uyển, dặn nàng cố ý làm mình bị thương trước mặt Nhĩ Tế.
-Nhĩ Tế thấy Tư Uyển chân bị thương liền bế về phòng
- Chiêu Hoa nhìn thấy tức giận
-Chiêu Hoa trốn một mình dưới tán cây.
Trời mưa, cả người ướt đẫm.
-Phúc Khang An cầm dù tiến tới che cho nàng.
-Chiêu Hoa ngây người.
-Phúc khang an nắm tay Chiêu Hoa: "Đi thôi, ta đưa cô về."
-Chiêu Hoa một lần nữa bị rung động.
---------------------------------------------------
📕 Nhĩ Tế tỏ tình với Chiêu Hoa.
-Nhĩ tế xin lỗi Chiêu Hoa (chuyện bế tư uyển bị thương)
-Chiêu Hoa tỏ vẻ ko bận tâm: Ta ko bận tâm, ko cần giải thích
-Nhĩ tế: Đương nhiên phải giải thích.
Chiêu hoa, lòng ta chỉ có nàng, sao có thể để nàng hiểu lầm
-Chiêu hoa ngẩn người: Chàng nói lại lần nữa xem?
-Nhĩ tế cầm tay nàng, tình ý chân thành: "Nàng nghe cho rõ, lòng ta chỉ có nàng - Chiêu Hoa.
Chưa từng có người nào khác!
Chiêu Hoa nhìn Nhĩ Tế tỏ vẻ hài lòng, khóe môi cong lên.
-------------------------------------------
📕 Tư Uyển và Khang An tiếp tục hợp tác
Phúc khang an cười: Cô là người thông minh, chiêu hoa cũng ko ngốc, sao có thể dễ dàng sập bẫy.
Chúng ta hợp tác chỉ vừa mới bắt đầu, đừng nóng vội.
Tư uyển: ngươi rốt cuộc muốn làm gì?
Phúc Khang An: Ta muốn cô tiếp tục kích thích nàng ta!
Tư uyển: Nhưng ta thất bại rồi.
Phúc Khang An: Gấp cái gì?
Việc duy nhất cô cần làm bây giờ là ở trước mặt mọi người, tiếp tục giả bộ là người bị hại.
-------------------------------------------------------------------
📕 Chiêu Hoa xử lí Tư Uyển.
Chiêu Hoa: Ngươi biết rõ ta và Nhĩ Tế đã có hôn ước, tìm trăm phương ngàn kế ly gián bọn ta.
Không màng thể thống thân phận mà xà vào lòng nam nhân.
Bị người ta cự tuyệt còn cố ý vạch trần chuyện của ta.
Tư uyển, ngươi còn có mặt mũi ko?
Tư uyển bình tĩnh: Ta chỉ nói sự thật.
Chiêu hoa bỗng nhiên biến sắc: Nói gì?
Tư uyển: Chiêu hoa, ngươi có bệnh, bệnh thật sự nghiêm trọng.
Căn bản ko có cách khống chế cảm xúc của mình, càng ko thể làm một thê tử tốt của Nhĩ Tế.
Một người bệnh như ngươi sẽ chỉ trói buộc hắn mà thôi, ngươi sẽ trở thành nỗi sỉ nhục của cuộc đời hắn.
Chiêu hoa bỗng nhiên vung tay, tư uyển ngã lăn xuống đất.
Tư uyển ngẩng đầu lên, khóe miệng mỉm cười: Sao?
Thẹn quá hóa giận?
Chiêu hoa giận tới cực điểm: Câm mồm!
Tư uyển: Nếu ngươi thật sự công bằng, vì sao ko đem bí mật của ngươi nói cho hắn biết.
Hẳn là ngươi sợ Nhĩ tế biết chân tướng thì sẽ ko bao giờ xem ngươi là một người bình thường!
Chiêu hoa: Câm mồm, ta kêu ngươi câm mồm!
Nghe rõ chưa, câm mồm!
Chiêu Hoa bước nhanh tới trước mặt Tư Uyển, định một chân đá vào người nàng, tư uyển nhắm mắt.
Nhưng ngay lúc này, Chiêu hoa nhìn thấy cách đó ko xa có một bóng người, đột nhiên dừng động tác.
Tư uyển mở mắt ra.
(Chiêu Hoa thay đổi chủ ý, tha cho tư uyển)
(Nàng ra ngoài gặp đối phương - Phúc Khang An)
Chiêu hoa ngọt ngào cười: Ta vừa rồi đã thấy ngươi.
Phúc Khang An: Ta còn tưởng cô tức giận
Chiêu hoa: Ngươi không phải đã nói sao, mỗi lần tư uyển chọc giận ta, chỉ cần ta nhìn thấy ngươi, lập tức sẽ bình tĩnh trở lại
Phúc Khang An cười: Ta có sức ảnh hưởng lớn như vậy sao?
Chiêu hoa: Ngày đó Tư Uyển đến gặp Nhĩ Tế muốn nói cho hắn bí mật của ta.
Nếu không phải ngươi nhắc nhở ta đến, thì ko khéo Nhĩ Tế đã biết chân tướng rồi.
Vừa rồi thấy ngươi ta liền không tức giận nữa.
Phúc Khang An: Nói như vậy, ta chính là liều thuốc của cô?
Chiêu hoa đỏ mặt: Ăn nói hàm hồ...
Phúc Khang An: Xem ra cô và Nhĩ Tế phát triển thuận lợi.
Chiêu hoa vui vẻ: Hắn nói trong lòng chỉ có ta!
Chiêu Hoa vui mừng cầm tay Khang An: Phúc khang an, ta thành công rồi!
Phúc Khang An nhìn vào đôi mắt rạng rỡ của chiêu hoa, hắn ngây người một lúc.
Chiêu hoa: sao vậy?
Phúc Khang An: Cô vui như vậy sao?
Chiêu hoa: Đương nhiên!
Ta hao phí tâm tư, còn nhờ ngươi giúp đỡ, còn không phải vì muốn làm hắn thích ta sao?
Phúc Khang An đột nhiên trầm mặt, sau đó rút về tay đi, xoay mặt đi chỗ khác
Chiêu hoa: Sao vậy?
Phúc Khang An không nói gì.
Chiêu hoa xoay người đến trước mặt hắn: Rốt cuộc làm sao vậy, vì sao đột nhiên không vui?
Phúc Khang An nhìn chằm chằm chiêu hoa, trong mắt giống như đang có ngàn lời muốn nói...
Chiêu hoa nhìn đối phương, ánh mắt tràn ngập tình ý, âm thầm chờ mong...
Phúc Khang An đột nhiên vươn tay ra, giống như muốn vuốt ve gương mặt Chiêu Hoa...
Chiêu Hoa hồi hộp nhắm mắt, kết quả là bị vỗ mặt thật mạnh...
Phúc khang an: Đồ ngốc!
Cô cho rằng nam nhân sẽ yêu cô nhanh như vậy sao?
Chiêu hoa: Ngươi...
Phúc Khang An: Hắn nói trong lòng có cô, chứ không có nói là yêu cô, có cái gì mà vui?
Chiêu hoa nhìn Phúc Khang An, trong lòng phức tạp, mất mát.
Phúc Khang An mỉm cười: Cô muốn chân chính có được hắn, còn phải nỗ lực nhiều hơn nữa!
Về phòng, Chiêu hoa ở trên giường ko ngủ được, luôn nhớ tới cảnh tượng ở cùng Phúc khang an...
-------------------------------------------------------------
📕 Phúc khang An hợp tác với Tư Uyển lần 2
Phúc Khang an cười, đặt một lộ thuốc vào bàn tay tư uyển:
-"Đây là món đồ cô cần."
Tư uyển nắm chặt lọ thuốc, biểu cảm lo lắng.
Phúc khang an: "Ta đi tuần tra tiếp đây, thuốc giữ cho kỹ."
Tư uyển: Phúc Khang An, ngươi thật độc ác.
Phúc Khang An: tốt cùng tốt, ác cùng ác.
Người thông minh làm việc từ trước đến nay chỉ quan tâm lập trường, chẳng cần phân biệt đúng-sai.
Tư uyển: Ngươi làm như vậy là hoàn toàn hủy hoại Chiêu Hoa.
Phúc Khang An hơi mỉm cười: Hủy hoại ko chỉ có tình địch của ngươi (Chiêu Hoa), mà còn có một người...ta ghét nhất trên đời này.
-----------------------------------------------------------
📕 Vu oan
- Đinh Hương - thị nữ bên cạnh Tư Uyển tự sát (thực ra là Tư Uyển hại chết).
Tư uyển đổ tội cho Chiêu Hoa
-Hoằng Lịch triệu Chiêu Hoa đến xử phạt.
Chiêu Hoa ko nhận lỗi, bị bắt quỳ gối trong Dưỡng tâm điện.
-Tư Uyển gặp Nhĩ Tế, nói Chiêu Hoa hại chết thị nữ của mình.
----------------------------------------------------------
📕 Phúc Khang An và Nhĩ Tế tranh chấp nhau.
Nhĩ tế đến Dưỡng tâm điện, bị Phúc Khang An ngăn cản.
Nhĩ tế: Ta muốn gặp công chúa.
Phúc Khang An: Gặp được thì ngươi sẽ nói gì?
Nhĩ tế ngây người...
Phúc Khang An: Mắng nàng ương ngạnh, hành sự ác độc?
Nhĩ tế: chuyện này ko liên quan đến ngươi.
Phúc Khang An: Ngươi biết rõ nàng giết người, ngươi vẫn có thể nói một câu yêu nàng sao?
Nhĩ tế cứng họng.
Phúc Khang An: Nếu làm ko được thì đừng có vào.
Nhĩ tế: chuyện này cũng ko liên quan đến ngươi.
Phúc Khang An: Ngươi ko trả lời câu hỏi của ta, bởi vì trong lòng ngươi nhận định là nàng sai.
Nhĩ tế: Nàng có thể thay đổi!
Phúc Khang An: Nếu nàng không thay đổi thì sao?
Chiêu hoa vĩnh viễn sẽ là con người thô bạo, ương ngạnh như vậy...Ngươi vẫn có thể yêu nàng?
Nhĩ tế: Phúc Khang An!
Phúc Khang An: Ta có thể!
Nếu ta yêu một người, mặc kệ nàng phóng hỏa cũng được, giết người cũng thế, chẳng sợ nàng là nữ nhân độc ác nhất trên đời, chẳng sợ nàng bị thiên hạ chỉ trích, ta cũng dám nói là ta yêu nàng, ta cũng sẽ xem người khác là kẻ địch, cũng sẽ cả đời bảo vệ cho nàng!
Nhĩ tế: Phúc khang an, ngươi yêu mù quáng như vậy mà bình thường được sao?
Nếu một người rõ ràng sai mà còn tiếp tục dung túng, chẳng khác nào đẩy nàng đi trên con đường tội lỗi, càng ngày càng sai!
Phúc Khang An: Cái gì đúng-sai, tới lượt ngươi phán đoán sao?
Không, ngươi ko thể, bọn họ ko thể, trời cao cũng ko thể!
Ta chỉ cần biết ta yêu nàng là đúng, ta nhất định kiên trì tới cùng.
Nếu ngươi yêu mà vẫn muốn lựa chọn thì ngươi đi yêu Tư uyển công chúa đi.
Cô ấy dịu dàng hiền lành, mới là nữ nhân chân chính thích hợp với thân vương như ngươi!
Nhĩ tế xanh mặt: Phúc Khang An, ngươi dám nói với ta như vậy, ko sợ bị trừng phạt sao?
Phúc khang an: Thân vương nổi trận lôi đình là bởi vì ta nói đúng, hay là bởi vì...ta yêu thất công chúa?
Nhĩ tế giận tím mặt, đột nhiên ra tay công kích Phúc Khang An
Phúc Khang An lùi vài bước: Thân vương, đây là chỗ nào, có cần ta nhắc nhở ngươi ko?
Nhĩ tế: Phúc Khang An, ta cảnh cáo ngươi, tránh xa Chiêu Hoa ra.
Nếu ko, đừng trách ta vô tình!
Nhĩ tế xoay người đi vào Dưỡng Tâm Điện.
Phúc Khang An cười nhạo: Nhĩ tế, ngươi căn bản không xứng để yêu Chiêu Hoa!
-----------------------------------------------------------------
📕 Nhĩ Tế gặp Chiêu Hoa trong Dưỡng Tâm Điện.
Chiêu hoa vẫn quỳ gối, không nhúc nhích.
Nhĩ Tế bước nhanh đến, kéo Chiêu Hoa đứng lên: "Đi, theo ta đi nhận lỗi.
Chiêu hoa: Ta không có lỗi.
Nhĩ Tế: Nàng hành xử tùy tiện, gây ra phiền phức còn không nhận lỗi sao?
Chiêu hoa: Ta xử phạt cung nữ là sai sao?
Nhĩ Tế: Cho dù Đinh Hương phạm lỗi, nàng có thể đưa cô ta đến thận hình tư phạt tội, nhưng nàng lại phạt đánh cô ấy trước mặt mọi người, cô ấy sẽ nhất thời nghĩ quẩn (mà tự sát).
Nàng không những không giải quyết được vấn đế, mà còn làm mọi người nhận định nàng là người ngang ngược vô lý.
Chiêu hoa: Vốn dĩ ta là người như vậy.
Nhĩ Tế ngẩn người: Nàng ko phải...
Chiêu Hoa: Ta bất luận ở trước mặt chàng ôn nhu dịu dàng cỡ nào, đó đều không phải là "Chiêu Hoa".
Con người của ta chính là ương ngạnh tùy tiện, một công chúa mà mọi người luôn chán ghét.
Nhĩ Tế, ta không phải là Tư Uyển, không học được cách ăn nói nhỏ nhẹ, ôn nhu ân cần.
Nếu cho ta một cơ hội nữa, ta cũng nhất định sẽ xử phạt thị nữ đó trước mặt mọi người.
Nhĩ Tế: Chiêu hoa, nàng đã nói nàng sẽ thay đổi mà...
Chiêu Hoa cười lạnh: Đó là vì chàng muốn thôi.
Người chính trực như chàng, biết rõ Tư Uyển cố ý gây rối nhưng vẫn nể mặt nàng ta, thông cảm cho tình cảnh nàng ta.
Còn ta thì không!
Ta ghét cô ta, ta muốn cô ta phải mất hết thể diện.
Phải, ta chính là người độc ác như vậy, đáng ghét như vậy đó.
Chàng không cần ôm hy vọng với ta nữa, ta mãi mãi sẽ không thay đổi, tuyệt đối sẽ không!
Nhĩ Tế nhìn chằm chằm Chiêu Hoa.
Chiêu Hoa ánh mắt như lửa đốt, biểu cảm cực kỳ kiên quyết.
Nhĩ Tế chậm rãi buông tay nàng ra, quay đầu rời đi.
Chiêu Hoa trong mắt ngấn lệ, nhưng khi ngẩng đầu lên không rơi một giọt nước mắt.
--------------------------------------------------------
📕 Hoằng lịch tâm sự trong Dưỡng Tâm Điện.
Lý Ngọc: hoàng thượng, đến giờ dùng bữa rồi
Hoằng Lịch: Nó vẫn chưa chịu nhận lỗi?
Lý ngọc lắc đầu.
Hoằng lịch: Mọi người nói Chiêu Hoa không giống Anh Lạc.
Nhưng trẫm thấy, nếu Chiêu Hoa mà không giống Anh Lạc, vậy trên đời này còn ai giống nàng nữa?
Lý ngọc bật cười: Phải ạ, Thất công chúa tính tình quật cường...rất giống Hoàng Quý Phi.
Lý Ngọc nhắc nhở: Hoàng Thượng, thất công chúa đã quỳ cả ngày rồi, lại không quay về.
Hoàng Quý Phi nhất định là sẽ hoài nghi.
Hoằng Lịch: Chiêu Hoa là nữ nhi của trẫm, nếu trẫm lúc nào cũng cưng chiều nó quá mức, ngược lại sẽ ảnh hưởng xấu đến thanh danh của nó.
Ngươi mau truyền chỉ, để thất công chúa quay về đóng cửa ăn năn.
Ngày nào nó nghĩ thông rồi, tự nguyện nhận lỗi thì mới bỏ lệnh cấm.
Lý ngọc: Dạ.