Ngôn Tình Khuynh Quốc Nương Tử Ta Từ Nơi Khác Đến

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Khuynh Quốc Nương Tử Ta Từ Nơi Khác Đến
Chương 80: 80: Yêu Em


Sau khi xối nước bình ổn lại tâm trạng, mới chợt nhận ra lúc nãy đã chạy thẳng vào không mang quần áo.

Quay lại phía bên sào đồ cũng trống trơn, chẳng có cái khăn tắm nào.
- A! Khăn tắm?
Ở trên thân cái người kia mất tiêu rồi còn đâu.

Nguyệt Lam ngồi ở trong phòng tắm hết mấy phút, nghĩ rằng anh đang còn ngoài phòng khách.

Có lẽ không đột nhiên vào đây đâu.
Thế là mở hé cảnh cửa ra xem, nào ngờ Cung Thượng Hạo Lâm đang nằm trên giường lấy máy tính của cô coi phim.
-...??!!
Nghe tiếng mở cửa, anh quay lại thì đột nhiên thấy cô thụt đầu vào.

Đuôi lông mày nhếch lên một cái, giọng trêu chọc:
- Anh không có ăn thịt em đâu.
Cái tên này, sao mà bây giờ biết đi chọc hoa ghẹo nguyệt thế?
Cứ phải khiến cô vào ngõ cụt không có đường lui là sao ấy nhỉ? Bối rối cả nửa phút, Nguyệt Lam mới nói vọng ra:
- Em quên mang quần áo.
Đinh Thượng Hạo Lâm ở phía ngoài không nói gì, chỉ rời giường dậy tìm quần áo cho cô.

Đứng ở phía ngoài anh bảo:
- Quần áo!
Nguyệt Lam xấu hổ muốn chết, hé cánh cửa thò tay ra cầm lấy quần áo rồi nhanh chóng đóng lại.
Còn biết lấy cả nội y nữa chứ!
Vội vội vàng vàng mặc đồ vào, mang theo gương mặt ửng đỏ đi ra ngoài.

Cô khẽ giật mình:
- Sao anh lại đứng đây?
Đinh Thượng Hạo Lâm tựa lưng vào tường bên cạnh phòng tắm, rất thản nhiên trả lời:
- Đợi em.
Nguyệt Lam gượng gạo đưa tay sờ lên mũi, cụp mắt xuống nhìn dưới đất giả ngu ngơ:
- Em...!em đi giặt đồ cho anh?
Cô đang mặc một bộ đồ ngủ trơn màu vàng nhạt, cũng kín cổng cao tường lắm.

Như thế sẽ không bị ngỡ rằng câu dẫn người ta.
Anh đưa tay kéo người cô lại, cúi xuống hít hà mùi hương kia:
- Không cần.
Thật là muốn nổ não quá đi, mấy năm nay anh được dưỡng thành người như thế nào vậy? Sao lại trở thành một tên lưu manh như thế cơ chứ?
Reng...!reng......
- Em đi nghe điện thoại.
Nụ hôn sắp rơi xuống, tiếng chuông vang kên, Nguyệt Lam cuống cuồng chạy lại bên giường lấy điện thoại, quay lại với anh:
- Là bố!
Anh gật đầu, cô mới bắ máy nghe:
- Con nghe ạ!
Đầu dây bên kia giọng bố vui vẻ:

- Cuối tháng rảnh chứ? Có về được không con?
Nguyệt Lam cẩn thận suy nghĩ, xác nhận rằng có thể sắp xếp thời gian thì đồng ý:
- Có ạ! Con được rảnh hai ngày.
- Vậy thì về nhé, mang theo chàng trai kia về nữa.

Lúc chiều bố thấy Lam nhỏ gọi về nói con có bạn trai rồi.
Cô nhìn người nằm bên cạnh, rồi nói:
- Nếu được ạ!
- Nhớ nhé, hôm đấy có đồng nghiệp của bố mẹ đến, nhiều lắm, ráng về sớm.
- Được ạ, được ạ.
Đợi ông cúp máy, cô mới dè dặt chọc chọc vào tay anh:
- Hạo Lâm, cuối tháng.....!anh có rảnh?
Hạo Lâm vẫn đang nằm coi phim, gật đầu:
- Có rảnh, sao vậy?
Nguyệt Lam cúi xuống hỏi:
- Về nhà em được không? Bố mẹ muốn thấy anh.
- Được, không thành vấn đề.
Thoải mái như vậy khiến cô ngạc nhiên, còn tưởng anh sẽ căng thẳng như nào, hoá ra lại phấn chấn.
- Anh không lo lắng sao?
- Lo lắng gì chứ? Chuyện này sớm muộn gì mà chẳng đến.
Nói rồi anh cầm cổ chân cô kéo xuống giường, lật người đè lên:
- Bây giờ là đến chuyện của anh làm.
Nguyệt Lam bị thân người to lớn nằm ở trên, có chút không thích nghi kịp.

Đưa hai tay chống lên ngực anh:
- Chờ đã...!chờ đã, anh muốn làm gì?
Đinh Thượng Hạo Lâm cúi xuống cắn lấy vành tai cô, hơi thở nóng bừng:
- Làm gì nữa, làm em!
Hai người trước kia đều thân mật như vậy, triền miên năm tháng.

Nhưng cách xa lâu cũng nhiều chút ngượng ngùng.

Với lại bây giờ anh quá là hiện đại, như một con người khác vậy.
- Em không có cái....!đó!
Anh vuốt những sợi tóc ướt dính trên mặt cô, với tay tắt đèn, thả lại phía sau câu nói:
- Dù gì cũng là vợ chồng, trúng mánh cũng không sao.
Nguyệt Lam chưa kịp phản ứng đã bị đôi môi kia cắn m*t, đầu lưỡi mạnh mẽ làm càn trong khoang miệng.

Trêu ghẹo cái lưỡi mềm mại của cô, âm thanh ướt át.

Bàn tay nóng bóng kia thuần thục luồn vào áo, giật một phát cúc áo b ắn ra, rơi leng keng trên sàn nhà.

Đôi gò b ồng mềm mại vừa tay, da thịt trắng nõn phơi bày trong ánh sáng mờ ảo.

Một loáng sau hai cơ thể không có thứ che đậy dính chặt với nhau, chẳng có một khe hở.

Đinh Thượng Hạo Lâm rời khỏi môi cô, hôn xuống dưới cổ, cầu vai rồi xương quai xanh.

Từng tấc gia thớ thịt cũng không muốn bỏ qua, cơ thể này khuấy đảo tâm trí y hai năm nay.
Bầu ng ực bị cắn một cái, Nguyệt Lam khẽ a lên, luồn tay vào tóc anh, giọng ấm ức:
- Đừng cắn.
Đinh Thượng Hạo Lâm khẽ cười, mang theo nụ hôn rời rạc xuống từng dải xương sườn, vương lên cái bụng nhỏ.

Giọng anh đã trở nên khàn khàn:
- Bảo bối, em muốn anh xin cho em nghỉ ngày mai không?
A! Không phải anh muốn cho mình liệt giường luôn chứ?
Đúng rồi đó! Rơi vào miệng sói mất rồi.
Anh nắm lấy tay cô quàng qua cổ mình rồi nhẹ nhàng tách hai chân thon dài ra.

Hạ th@n nâng lên rồi đưa ** *** vào trong.
- A! Nhẹ chút!
Rõ ràng đã trơn trượt, đã bị y khai phá.

Nhưng bây giờ lại chặt hẹp đến vậy.

Khiến da đầu tê dại, khó khăn lắm với vào gần một nửa.
- Ngoan, thả lỏng đi bảo bối.
Đôi tay lớn khẽ bóp m ông cô một cái, hai chân Nguyệt Lam gác qua mạn sườn y.

Cô từ từ thả lỏng đón nhận cảm xúc.
Triền miên h0an ái đến độ nửa đêm, năng lượng buổi tối vừa nạp vào đã sớm tiêu hao hết.

Nguyệt Lam mệt rụng rời đón nhận cao trào lần thứ tư, nhỏ giọng cấu xin:
- Hạo Lâm, không ổn.
Đinh Thượng Hạo Lâm lật người cô lại, hôn lên xương hồ điệp sau lưng.

Nhấc chân cô lên rồi bắt đầu tiến vào từ phía sau.

Từng đợt mạnh mẽ, trơn trượt, đánh thẳng lên đại não.
- Ngoan, thêm vài lần nữa.
Vài lần nữa? Có phải muốn bức chết người khác hay không?
Đến khi cô nức nở xin tha, hạ th@n đã muốn chuột rút đến nơi.

Đinh Thượng Hạo Lâm mới miễn cưỡng rời khỏi.

Nhìn đồng hòi đã hơn ba giờ sáng, anh không có đưa cô đi tắm được.

Đành phải lấy khăn giấy lau người cho Nguyệt Lam.

Mồ hôi, **** ****, dâm thuỷ nhớp nháp trên người.

Cả phòng xộc lên đầy mùi h0an ái, trên giường là một mớ hỗn độn.
Sau khi sạch sẽ, nằm trong lòng người đàn ông mình yêu thương nhất, nghe tiếng của anh:
- Nguyệt Nhi, anh yêu em!
- Em cũng yêu anh.
Nguyệt Lam nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Hương vị ám mị kia vẫn chưa tan, mùi nồng nà tìmh dục dư vị sót lại trong phòng.
Đúng như anh nói, Nguyệt Lam ngủ một mạch đến trưa hôm sau, toàn thân liệt luôn trên giường không thể xuống.

Mở mắt nhìn trần nhà, nghi ngờ nhân sinh, hoang mang tột độ về sức trâu bò của tên bạn tình kia.
Ngược lại Đinh Thượng Hạo Lâm rất có tinh thần.

Sáng ra đã dậy đặt đồ ăn bên ngoài, sẵn tay đặt mấy bộ đồ, còn nằm bên cạnh sờ mó ngắm nghía bảo bối trên giường.
- Dậy rồi sao? Ăn sáng nhé?
Nguyệt Lam tức giận liếc anh một cái, sau đó lại trùm chăn quay lưng:
- Đừng làm phiền em.
Biết ngay là giận rồi.
Ai bảo hôm qua quá lỗ m ãng, làm một mạch mấy trận liền, khiến người ta phải khóc lóc xin tha.

Nhưng phải nói rằng khi cô mở miệng nức nở là một bể phong tình.

Khiến anh càng hung hăng chà đạp nhiều hơn nữa.
- Bảo bối, xin lỗi mà.

Hay là em phạt anh đi.
Nguyệt Lam lò đôi mắt ra khỏi chăn, giọng vẫn tức giận:
- Phạt gì được anh?
Mang theo nụ cười xấu xa, anh kéo cô lại gần:
- Cho em nằm trên.
- Lưu manh!
Nguyệt Lam muốn vùng ra khỏi chăn thì bị anh bế xốc lên, bế ra khỏi phòng:
- Ăn sáng thôi.
Nguyệt Lam co người lại, úp mặt vào vai anh:
- Em chưa mặc quần áo.
Đinh Thượng Hạo Lâm bế cô vào bếp, trên bàn đã giọn sẵn bánh mì và sữa.

Anh ngồi xuống ghế rồi đặt cô lên đùi, cúi xuống cắn vai nhỏ, để lại một quả dâu tây:
- Không cần mặc, người đẹp vì lụa, nhưng đẹp hơn khi không mặc gì.
Nguyệt Lam lại bị chọc cho xấu hổ, nhìn người ăn mặc chỉnh tề kia rồi lại nhìn lại có thể xanh xanh tím tím l0ã lồ của mình.

Có khác nào một ả đào lẳng lơ đang quyến rũ kim chủ không cơ chứ.
Khẽ thở dài một hơi, cô bất thình lình đưa tay cởi nút áo sơ mi anh ra:
- Mắc gì em không được mặc quần áo mà anh được mặc?
Đinh Thượng Hạo Lâm mặc kệ cô cởi áo mình ra, phía dưới đã tự động phình to, lại còn bị cô ngồi lên.

Quả thật là một cực hình.
- Em đang muốn làm nữa à?
Nguyệt Lam trợn trừng mắt cảnh cáo:
- Đừng mà bậy bạ.
Dù có cảnh cáo bao nhiêu, sau bữa sáng này cô cũng thành bữa của anh.

Bị đè ra ngay ở bàn ăn, cảm giác này Nguyệt Lam không muốn nếm lại lầm hai.
- Sau này đừng có trêu ghẹo chồng em nữa.
Đinh Thượng Hạo Lâm ghé vào tai cô thì thào.

Nguyệt Lam gật đầu liên tục, nói rằng không dám nữa.
Mấy ngày sau cô mới chợt nhận ra sao mà nhà nình đã thành cái chỗ trú thân cho anh.

Quần áo của anh chiếm nửa cái tủ của cô thì thôi.

Ngay cả tây trang cũng xuất hiện trên ghế, tủ giày có mấy đôi giày da.

Sào phơi ngoài ban công cũng cũng có đồ của nam, trên tủ đầu giường còn có cả đồng hồ.

Phòng tắm xuất hiện dao cạo râu, sữa tắm dầu gội của cô cũng đều bị tận dụng.

Ngay cả cái thân xác của cô cũng bị chiếm mất, dấu hôn chồng chồng chất chất.
Không thể chịu được nữa, Nguyệt Lam phải làm cho ra lẽ, cô hỏi anh:
- Hạo Lâm, anh không về nhà à?
Cô biết ông bà anh, biết luôn nhà anh ở đâu.

Nhưng tại sao cứ cắm rễ ở nhà cô mãi như thế? Càng lâu sức khoẻ của cô càng bị rút cạn mất.
Đinh Thượng Hạo Lâm rất ung dung cầm mắt kính gọng vàng trên tủ đeo vào.

Quay người lại gương sửa sang tây trang trên người, trả lời:
- Chỗ nào có em chỗ đó là nhà anh.
Nguyệt Lam tức giận nhưng không thể nói gì được, cô đành quay đi:
- Thôi kệ anh, dù gì chỗ này em cũng muốn chuyển rồi.
Hợp đồng thuê nhà của cô gần hết, hai tháng nữa phải trả cho người khác.

Anh nghe xong liền nảy ra một ý:
- Em đến nhà anh ở nhé? Dù gì cũng là vợ chồng, sớm muộn cũng là của em.
Nguyệt Lam đã từng cân nhắc việc này, nhưng cần phải suy nghĩ nhiều:
- Để xem sao đã.
Hai người mấy ngày điên cuồng ở nhà thì cũng phải đi làm, đi học.

Nguyệt Lam vẫn như thường lệ lên lớp học, còn anh thì hôm nay không có tiết nên đến quân đội.
- Chiều sẽ đến đón em.
Chiếc xe đậu ở cổng trường, Đinh Thượng Hạo Lâm ghé qua hôn nhẹ môi cô một cái.

Nguyệt Lam vui vẻ gật đầu rồi xuống xe đi vào trường.
Mấy ngày nay cô không có biết trong trường xảy ra cái gì.

Mọi người thấy cô đều nhìn chằm chằm rồi bàn tán xì xào, có hơi khó chịu.
Sau khi biết được nguyên nhân là do cái gia hoả kia dùng tài khoản mạng xã hội lên ngay page của trường đính chính " tôi và cô ấy yêu nhau đã lâu, không phải là mấy tin đồn mọi người đã nghe."
Cũng vì cái bình luận mang tính dẹp loạn đó mà người ta đã " bóc mẽ" ra được vị giáo sư kia là cháu trai duy nhất của đại tướng Lâm Thượng Tiêu và nữ nhà văn đa tài Dương Châu.

Một miệng truyền mười, mười miệng truyền trăm.
Thế là ai ai cũng biết, cái nửa kia của thiếu gia Đinh Thượng là nữ sinh duy nhất khoa công nghệ ô tô.
Nguyệt Lam biết xong thật sự hận cái con người kia, muốn tống khứ trở về Thiên Lĩnh quốc cho rồi.
---------
Tuyết Gia: Vài chương nữa là xong xuôi rồi! Thấy chưaaa! Dù ta có cua qua cua lại thì họ vẫn iu nhaoo hoiii.
 
Khuynh Quốc Nương Tử Ta Từ Nơi Khác Đến
Chương 81: 81: Anh Trai Cùng Giường


Nguyệt Lam phát hiện ra một điều, rằng cô đã quá dung túng cho cái tên đàn ông kia rồi.

Trong vòng một ngày đi học, Đinh Thượng Hạo Lâm đã giọn hêt đồ đạc trong nhà cô đi.

Sau khi trở về thì nhà trống trơn, chỉ còn lại nội thất.
- Hạo! Lâm!
Cô gọi điện cho anh, đùng đùng nổi giận.

Phía bên kia Đinh Thượng Hạo Lâm bình tĩnh trả lời:
- Lúc nãy có dịch vụ vận chuyển đi ngang qua, anh sẵn tiện chuyển nhà luôn.
- Tại sao lại không nói với em?
- Anh tưởng chiều em mới về, bây giờ em qua nhà anh đi, mật khẩu là sinh nhật em.
Lại còn dám cúp ngang mình nữa, anh thật sự giỏi lắm.
Nguyệt Lam lại thở dài, rời căn nhà cũ bắt xe đến nhà ở gần trung tâm.

Lúc trước anh đã cài định vị cho cô, chỉ cần đi theo là được.

Ba mươi phút sau đứng trước căn nhà lớn, cô ngây ngây ngốc ngốc.
Dẫu biết rằng nhà ông bà ngoại anh rất giàu, chủ của cả toà nhà Lance cao tầng kia.

Không ngờ một mình anh ở trong cái nhà rộng thế này.
Suy đi tính lại, Nguyệt Lam lại rời đi, vào trong cửa hàng tiện lợi mua đồ.

Lấy điện thoại ra nhắn cho anh một dòng tin:
- Mấy giờ anh tan làm?
Rất nhanh tin nhắn trả lời được gửi đến:
- Năm giờ anh về.
Bây giờ là hơn ba giờ phải gần hai tiếng nữa mới tan làm.
Cầm túi đựng đồ ăn vặt và mấy thứ lung tung trở về căn nhà đó, nhấn mật khẩu đi vào.

Tủ giày trước cửa còn có đôi dép bông màu xanh mềm mại của cô.
Phòng khách lớn, bộ sô pha màu đen giữa nhà, tv lớn, đèn chùm sáng, mọi thứ đều ngăn nắp.

Bên cạnh là phòng bếp và cửa ra vườn sau.

Cầu thang dẫn lên tầng hai, chân cầu thang tận dụng để thiết kế kệ rượu.

Toát lên vẻ đẹp sang trọng, còn có hương thơm nhè nhẹ của nước sát khuẩn chanh bạc hà.
Nguyệt Lam đi vào bếp, mở cái tủ lạnh còn cao hơn mình ra, bỏ kem vào rồi ra ghế nằm, mở tv lên xem phim.
Đinh Thượng Hạo Lâm rời khỏi công ty xuất bản trở về.

Sẵn đường mua cho cô một quả dưa hấu mọng nước.

Vừa mở cửa ra thấy cô nằm ngủ quên trên ghế, trong lòng ấm áp.
Có người mình yêu chờ ở nhà thật tốt.
Bỏ quả dưa hấu vào tủ trong bếp, đi đến cạnh ghế nhẹ nhàng bế cô lên.

Khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn dụi vào ngực anh, không có muốn tỉnh lại.

Cẩn thận lên từng bậc thang, trở về phòng ngủ, đặt cô xuống giường mềm mại.

Đắp chăn cẩn thận, trao nụ hôn nhẹ lên trán rồi xuống bếp nấu ăn.
Nguyệt Lam tỉnh dậy thì trời đã tối hẳn, mở đôi mắt kèm nhèm ra nhìn.

Ngẫm rằng anh đã trở về, chân trần xuống nhà.

Đập vào mắt là bóng dáng cao lớn đeo tạp dề ở phòng bếp.

Áo thun màu nâu, quần thể thao trắng, đang tập trung hầm thịt.

Mùi bò hầm thơm phức, nhìn là muốn ăn.
- Chào anh trai cùng giường.
Cô đi đến ôm lấy anh từ phía sau, Đinh Thượng Hạo Lâm theo phản xạ vốn có.

Nhanh chóng nắm lấy tay cô, xoay người đè cô xuống khuôn bếp.
- A!
Lưng cô bị đụng xuống cạnh bếp, hoảng hồn níu lấy tay anh kêu lên một tiếng.

Đinh Thượng Hạo Lâm cũng giật mình nhanh chóng đỡ cô lên, áy náy xoa xoa lưng cho cô:
- Xin lỗi bảo bối, anh còn tưởng là ai.
Tuy là đau, nhưng coi vẫn còn cười hì hì, ôm lấy eo anh ngước đầu lên:

- Thân thủ không tồi, anh có thể đi dạy võ.
Đúng là anh có dạy võ trong quân đội!
Anh một tay ôm lấy cô, một tay vẫn khuấy nồi trên bếp:
- Cần sửa gì không? Hay em muốn mua thêm gì? Bình thường anh không cần gì nhiều.
Nguyệt Lam úp mặt vào ngực anh, ngủi mùi sữa tắm hương muối biển man mát của mình, lắc đầu:
- Không cần.
Hình như anh rất thích loại sữa tắm này thì phải.

Cô cũng không thích mấy dòng có mùi thơm nồng nàn, da cô lại nhạy cảm nên sử dụng nó rất dễ chịu.

Bây giờ trên cơ thể hai người đều có hương của nhau.
- Ngày mai em rảnh không?
- Buổi tối sẽ có.
Đinh Thượng Hạo Lâm tắt bếp, với tô trên tủ múc đồ ăn ra:
- Chiều mai anh đến đón em về nhà chính.

Ông bà muốn gặp em.
Nguyệt Lam rụt cổ lại, thả anh ra đứng qua một bên:
- Em có hơi....
Anh bưng tô thịt hầm đặt lên bàn, quay lại tủ lấy bát:
- Không phải cuối tuần anh về nhà em rồi hay sao? Đừng lo, ông bà đều biết em cả mà.
Biết là như thế, nhưng cô chỉ là người bình thường, ông bà của anh là giống đại tiên trên trời.

Làm sao mà dám đến gặp cơ chứ?
- Nhưng mà....
Đinh Thượng Hạo Lâm lấy thêm rau, một đ ĩa đậu xào thịt, để lên bàn.

Đi đến hôn lên môi cô:
- Không cần phải lo lắng, họ rất tốt.
Ăn bữa tối xong, Nguyệt Lam rửa bát rồi lên phòng làm việc của anh ngồi ôn tập.

Còn một tháng nữa là thi tốt nghiệp, bây giờ phải ôn thật nhiều thật nhiều.

Đinh Thượng Hạo Lâm cũng không làm phiền cô nữa, ngồi ghế bên cạnh làm việc.
Lúc trước mới chuyển đến anh đã cố ý đổi bàn làm việc rộng hơn, đặt thêm một cái ghế cho cô.

Đặt những quyển sách cô thích đọc, trong tủ còn một ít đồ ăn vặt.
Nguyệt Lam làm luận án tốt nghiệp muốn mụ cả đầu, thật sự là khó quá đi.

Nhưng cũng phải cố gắng làm, ngu ngơ trước màn hình máy tính.

Cả hơn hai phút vẫn không nghe tiếng gõ bàn phím của cô, anh quay qua thì bắt gặp vợ nhỏ kia ôm chân khoanh trên ghế.

Đôi lông mày lá liễu vô thức nhắm chặt lại, nhìn là biết đang bị bí.
- Không làm được hả?
Nguyệt Lam gật gật đầu, khẽ thở dài:
- Khó quá mà.
Cô uể oải nằm dài ra bàn, than vãn:
- Biết vậy trước kia em chọn qua ngành văn học cho rồi.
Đinh Thượng Hạo Lâm kéo ghế của cô đối diện mình:
- Em muốn chuyển ngành không?
Nói chuyển là chuyển sao? Năm cuối rồi còn chuyển cái gì? Dễ lắm sao? Vốn dĩ không bao giờ.
Nguyệt Lam chun mũi:
- Không, em chỉ nói vậy thôi.

Em tốt nghiệp sẽ làm ở trong showroom, là một trang trí phụ tùng ô tô thật giỏi.
Nói rồi cô lại quay trở về chỗ của mình, chằm chằm vào máy tính suy nghĩ tiếp.

Lại một phút sau ý chí dập tắt, quay lại anh:
- Anh đang làm gì đó?
- Làm giáo án giảng dạy.
Nguyệt Lam muốn nói chuyện phiếm với anh, cô kéo ngăn tủ lấy ra một túi trái cây sấy, lăn lại chỗ anh:
- Anh làm giáo sư có mệt không?
Đinh Thượng Hạo Lâm vừa gõ máy tính vừa trả lời:
- Không mệt, rất đỗi bình thường.
- Vậy tại sao anh lại chọn lịch sử?
- Vì anh đến từ cổ đại.
- Sao anh không chọn ngành văn học? Văn học cổ đại cũng rất phát triển mà.
- Như vậy sẽ không được gặp em.
- Anh còn làm gì nữa?
- Sĩ quan trong quân đội, nói chung là kế thừa văn hoá gia đình.
-...???!!!
Nguyệt Lam đúng là cạn lời thật sự, con người này ở cổ đại đã rất giỏi giang, ở hiện đại lại rất ưu tú.

Văn võ song toàn, học thức uyên bác, nếu không phải cô đã tiếp xúc thì thật sự cũng chẳng tin người như vậy tồn tại.
Rụt cổ lại ghế, cô ngồi gõ bàn phím, nói lí nhí:
- Em phải cố gắng mới được, không thể để tiếng tăm của nhà anh bị em phá huỷ.
Không thể lời ra tiếng vào con cháu duy nhất của nhà Đinh Thượng lấy một người tầm thường chui gầm xe được.
Đinh Thượng Hạo Lâm trong mắt hiện lên ý cười:
- Không cần, em chỉ cần có anh là có cả thế giới rồi.
Một người học một người làm đến hơn chín giờ.

Anh sẵn tiện đi xuống rót cho cô một ly sữa bò, chỉ cho cô vài chỗ cần sửa rồi đi tắm rửa.

Nhớ ra đang còn vài việc ở công ty xuất bản chưa được xử lý, lại thêm lần nữa ngồi xuống bàn làm việc.
Làm luận án không phải ngày một ngày hai, đánh thêm một trang nữa thì Nguyệt Lam cũng hài lòng gấp máy tính lại.
- Hôm nay như vậy thôi!
Nhìn qua người bên cạnh đang ghi ghi chép chép, cô tò mò:
- Anh chưa xong sao?
Đinh Thượng Hạo Lâm bế cô ngồi vào trong lòng mình, tì cằm l3n đỉnh đầu cô nói nhỏ:
- Anh đang suy nghĩ về chuyện của chúng ta.
Nguyệt Lam ngạc nhiên ôm lấy cánh tay lớn của anh:
- Chuyện của chúng ta?
- Ừ! Suy nghĩ xem sau này chúng ta nên sinh mấy đứa con.
Cô thoáng đờ người, lại nhớ về đứa con trước kia của mình.

Chưa thành hình người đã chết mất, thành nỗi dằn vặt đau khổ.
Đinh Thượng Hạo Lâm càng ôm cô chặt hơn, như thể muốn bao bọc cô vào trong lòng, hạ giọng:
- Chúng ta sẽ sinh hai đứa, ba đứa, bốn đứa.
Nguyệt Lam bật cười, nhéo nhéo tay anh:
- Sinh nhiều như vậy, anh không sợ không nuôi nổi hay sao?
Anh khẽ hừ một tiếng rồi hôn lên má cô:
- Sao lại không nuôi nổi, mười đứa anh cũng nuôi nổi.
Bàn tay đã lần mò vào trong áo, anh cắn cắn vành tai của cô:
- Nói vậy thôi, chứ em sinh hai đứa là đủ rồi.
Cô lại đánh tay anh một phát, gắt gỏng lên:
- Đừng có lung tung, em đang đến tháng.
Đúng rồi, hồi tối về anh còn thấy trên bàn có một túi băng vệ sinh, ngẫm cô đã đến tháng rồi.

Chợt nhận ra gì đó, anh bẹo má cô mắng yêu:
- Vậy mà em còn ăn kem? Không sợ đau bụng hay sao?
---------
Tuyết Gia: Áaaaaa giãy đành đạch luôn á!
Hôm nay ta sẽ đăng luôn 5 chương cuối cùng luôn nhé! Tại vì cũng hoàn thành luôm rồi!.
 
Khuynh Quốc Nương Tử Ta Từ Nơi Khác Đến
Chương 82: 82: Ông Bà Anh


Thành phố A này trời tháng năm oi bức nóng nực.

Nhiệt độ có thể lên tới ba sáu ba bảy, ai mà có da nhạy cảm thì chỉ cần ngoài trời một chút là sạm nắng ngay.

Nguyệt Lam nằm trong số đó, cực kỳ cực kỳ ghét cái mùa nắng nóng này.

Nhưng cũng may bây giờ có xe đưa đón, còn cả tài xế riêng như vậy thì rất tiện.

Sáng ra họ sẽ cùng nhau đến trường.

Đinh Thượng Hạo Lâm nếu có tiết sẽ dạy, còn không sẽ đến quân khu hoặc ở đâu đó.

Chiều đến sẽ đón cô trở về.
Ở trường mấy ngày đầu còn rất nhiều lời nói đồn thổi, nhưng sau khi được đính chính thì chẳng ai hé miệng nữa cả.

Nếu muốn đắc tội thì cứ nói xấu cháu trai và cháu dâu độc nhất vô nhị của nhà họ đi.

Dần già cũng trở thành quen, hai người còn được bình chọn là cặp đôi đẹp nhất.
Cuối tuần Nguyệt Lam học xong, đứng ở cổng trường đợi anh đến đón.

Thì gặp phải Thuỵ Phong đang đi ra, bộ dạng đang tìm ai đó.
Cậu thấy cô thì đứng yên một chút, gương mặt hơi bối rối nhưng vẫn đi lại.

Lễ phép cúi đầu chào:
- Đàn chị,
Nguyệt Lam cũng chào lại:
- Lâu rồi không gặp.
Thuỵ Phong cười cười, rồi hỏi:
- Chị đợi....!giáo sư đến đón ạ?
Cô gật đầu, cậu lại nói tiếp:
- Thật ra thì trước kia em không có biết rằng chị và Đinh giáo sư có mối quan hệ.

Nên em có hành xử không đúng.
Thật ra trước kia chị còn chẳng biết mình có mối quan hệ với vị Đinh giáo sư kia cơ.
Nguyệt Lam xua tay:
- Không có, là chị không nói rõ ràng.

Cũng một phần là do bản chất công việc, nhưng mà bây giờ không có gì có thể giấu nữa rồi.
Thuỵ Phong cụp mắt xuống vâng ạ, rồi lại ngẩng đầu lên:
- Vậy chúc chị và Đinh giáo sư sớm thành gia lập thất.
Nói rồi cậu cúi đầu xin phép rời đi, Nguyệt Lam cũng hơi bất ngờ.

Thuỵ Phong là người rất tốt, lại dịu dàng, nhưng tâm tư lại để sai người.
Chiếc xe Jeep quen thuộc đi chậm đến rồi dừng lại trước mặt, kính cửa được hạ xuống.

Phía trong là gương mặt thanh thuần quen thuộc:
- Chào, bảo bối!
Nguyệt Lam rất đỗi vui vẻ, mở cửa leo lên xe:
- Chào, anh bạn cùng giường.
Đinh Thượng Hạo Lâm kéo dây an toàn thắt cho cô, sẵ tiện thơm má đào một cái:
- Chúng ta về nhà ông bà luôn chứ?
Cô căng thẳng, nhìn anh hỏi:
- Được không?
Anh gật đầu, rồi khởi động xe rời đi.

Nhưng cũng không tránh được bị Nguyệt Lam dẫn đi khắp nơi mua đồ cho ông bà.

Mãi đến hơn sáu giờ mới đến căn nhà lớn ở trung tâm thành phố.
- Vào đây.
Đinh Thượng Hạo Lâm một tay nắm lấy bàn tay nhỏ đã đổ mồ hôi của cô, một tay xách túi to hộp nhỏ đi vào nhà.

Băng qua một sân lát gạch, mở cánh cửa lớn phong cách Châu Âu cũ bước vào.
Nguyệt Lam lần đầu tiên thấy căn nhà lớn như vậy, xa hoa tráng lệ như vậy.

Mọi thứ trong nhà đều sạch sẽ sáng bóng.

Tuỳ tiện đặt một bình hoa lên kệ thì thứ đó cũng thuộc đồ cổ.
Lão phu nhân đang cùng người hầu chuẩn bị đồ ăn trong bếp, thấy anh thì vui mừng:
- Hạo Lâm, con về rồi?
Đinh Thượng Hạo Lâm rất bình thản, đến ôm bà một cái:
- Tháng này không bận bịu việc gì chứ ạ?
Lão phu nhân lắc đầu:
- Con đã xử lý hết chuyện ở công ty rồi, còn cái gì mà bận bịu.

A! Đây là Nguyệt Nhi phải không?
Bà quay lại cô, nheo nheo mắt nhìn.

Nguyệt Lam nắm chắc lấy tay anh, ngoan ngoãn cúi chào:
- Chào bà ạ, con là...!Nguyệt Nhi.
Lão phu nhân rất thân thiện, đi đến dắt cô vào bếp, nói trong sự vui vẻ:
- Ta biết con rồi, Hạo Lâm nói về con nhiều lắm.

Nào, có phải con thích ăn tôm đúng không? Bà đã đặc biệt bảo người chuẩn bị tôm tươi lột vỏ nấu lẩu cho con đấy.
Cô cũng lễ phép gật đầu vâng dạ đáp lại sự nhiệt tình của bà.

Ánh mât tội nghiệp đưa qua người đàn ông đang cười ở phòng khách kia cầu cứu.

Đinh Thượng Hạo Lâm đặt mấy túi quà lên bàn, đi lại đưa lão phu nhân về ghế bên phải đầu bàn:
- Ông đâu rồi ạ?
Lão phu nhân nhìn đồng hồ quả lắc trên tường rồi trả lời:
- Sắp về rồi đấy, ấy! Về rồi!
Tiếng xe phía ngoài sân truyền vào, hai phút sau ông ngoại anh bước vào:
- Hai đứa về rồi à? Đợi có lâu không?
Đinh Thượng Hạo Lâm lắc đầu:
- Cũng mới vừa về ạ, ông vào ăn cơm.
Đinh lão gia nở nụ cười đi đến ghế bên cạnh vợ mình ngồi xuống.

Nguyệt Lam cẩn trọng đứng một bên cúi chào:
- Chào ông ạ! Con là Nguyệt Nhi.
Ông đẩy gọng kính xuống, nhìn cô một lượt:
- Nguyệt Nhi sao? À đúng rồi, hôm nay là Hạo Lâm đưa Nguyệt Nhi về mà.

Ông quên mất, nào hai đứa ngồi xuống ăn đi.
Nói rồi vẫy hai người ngồi xuống đối diện.

Ông ở ngoài là một người rất là nghiêm khắc.

Đinh Thượng Đại tướng tiếng tăm lừng lẫy, trụ cột quốc gia.

Nhưng khi ở nhà lại rất vui vẻ, đối tốt với tất cả mọi người.
Nguyệt Lam còn sợ lần đầu gặp sẽ có áp lực đè nặng, cuối cùng là khá thoải mái.

Nhưng cũng phải cẩn trọng, gia đình đại thượng lưu rất quan trọng mấy cái tiểu tiết.

Cô ngồi không dám ăn nhiều, tuy rằng đồ rất ngon, thỉnh thoảng chỉ gắp đ ĩa ở gần.

Còn duy trì trạng thái cười nhẹ nhàng, chỉ sợ một chút sơ xuất sẽ trở thành trò cười.
- Con uống được rượu không Nguyệt Lam?
Lão phu nhân cao hứng lấy trong tủ ra một chai rượu vang đỏ nom rất đắt tiền.

Người hầu bên cạnh biết ý đã lấy bốn ly chân cao đến để trước mặt họ.

Nguyệt Lam ngại không từ chối, chỉ đành gật đầu:
- Uống được ạ, tuy không nhiều.

Bà rót vào bốn ly, rồi ngồi xuống nhấp một ngụm.

Sau đó lại gắp thức ăn để vào chén cho cô:
- Ăn nhiều một chút, đừng ngại.
Đinh lão gia cũng không kém, thịt cá, rau xanh mỗi thứ một ít.

Chẳng mấy chốc bát của cô đã đầy nhốc, miễn cưỡng đưa mât cầu cứu.
Đinh Thượng Hạo Lâm ngồi một bên nói:
- Ông bà ăn đi.
Lão phu nhân lại cố đặt vào bát cô một con tôm đỏ lớn:
- Nguyệt Nhi ăn nhiều vào, con quá gầy rồi đó.

Có phải Hạo Lâm nó bạc đãi con không?
Nguyệt Lam vội xua tay:
- Dạ không có, do khung xương của con không lớn.
Đinh lão gia gật gù, uống một ngụm rượu rồi trò chuyện:
- Nguyệt Nhi vẫn chưa tốt nghiệp phải không? Sau này định làm gì?
Cô không có nghĩ ngợi mà nói ngay:
- Con muốn làm ở showroom ạ! Làm mấy cái bảo dưỡng hay là thiết kế cũng không tồi.
Ông lại trầm ngâm, đưa tay lên vuốt cằm:
- Còn tưởng làm chuyện gì khó, để mai ông bảo Hạo Lâm qua toà nhà Lance giọn mấy tầng dưới mở showroom cho con.
Nguyệt Lam bỗng chốc cạn lời.

Lão phu nhân đánh nhẹ tay ông một cái:
- Ông này, bọn trẻ bây giờ thích tự mình khởi nghiệp.
Nói rồi bà quay lại Nguyệt Lam:
- Con có muốn thử một lần làm ở trong công ty xuất bản không? Hạo Lâm đang làm ở đó, tuyệt vời lắm.
Đinh Thượng Hạo Lâm nâng ly lên ngăn bà nói:
- Đúng ạ, tuyệt vời nhất là khi một đống bản thảo cần con ký.
Ông bà cười vui vẻ, cụng nhẹ ly với anh, cô cũng cười mỉm theo.

Thấy ai cũng cạn ly rượu, Nguyệt Lam nhắm mắt nhăn mũi cũng muốn uống hết.

Từng giọt rượu cay cay đắng đắng thấm vào cổ họng.

Loại rượu cô chưa bao giờ uống nên có chút không quen.

Đinh Thượng Hạo Lâm thản nhiên đưa tay cầm lấy ly rượu của cô đặt xuống bàn, ghé qua nói nhỏ:
- Không cần uống đâu, anh lấy nước cam cho em.
Rồi anh đứng dậy đến tủ lạnh lấy chai cam ép rót cho cô một ly.

Đinh lão gia và lão phu nhân thấy hai người như vậy cũng hài lòng.
Cô bé này ngoan hiền, không có gì là âm mưu xảo trá cả.

Hôm nay còn từ trường chạy ngay đến đây, mua quà cáp nhiều nữa.

Con mắt tinh tường của lão phu nhân nhận ra ngay, là một đứa trẻ ngoan.
Sau khi ăn tối xong, hai người trở về nhà.

Đinh Thượng Hạo Lâm uống cũng kha khá rượu, nhưng vẫn còn rất tỉnh táo.

Tắm xong đi ra liền vùi đầu vào ngực cô.

Nguyệt Lam đã mơ hồ buồn ngủ, cứ mặc kệ anh ôm mình cứng ngắc.

Chỉ nhẹ giọng nhắc nhở:
- Mai anh còn phải đi dạy.
Đinh Thượng Hạo Lâm biết dạo gần đây căng thẳng thi cử khiến cô ngủ không có ngon.

Nên đã tự bế quan cả tuần, cắn cắn m*t m*t đôi môi cô một chút rồi quay lại với tay tắt đèn.

Đắp chăn cẩn thận rồi ôm cô ngủ.
Nguyệt Lam cuối tháng đưa bạn trai về nhà ra mắt phụ huynh.

Anh lúc đầu từ chối đi cùng cô, nói rằng hôm hẹn mặt sẽ đến, bảo cô về nhà trước.

Nguyệt Lam cũng chẳng sợ anh chạy mất, nên cách đó một ngày đã về thị trấn Hạ Lưu.
Nghe nói rằng hôm ấy còn có đồng nghiệp ở viện nghiên cứu đến.

Khó khăn lắm bố mẹ mới nghỉ được hai ngày, còn có bạn bè bằng hữu đến.

Thân là con cái, cô đã kéo hai cái gia hoả kia đi sắm đồ.
- Chỉ là buổi ăn cơm bình thường, có phải ngày cưới đâu mà chị mua nhiều đồ như vậy?
Một buổi sáng đi làm khuân phu cho cô, trở về là tay xách nách mang.

Lam nhỏ thở phì phò ai oán chị mình.

Nguyệt Lam bỏ trái cây vào tủ, thong thả nói:
- Gì chứ? Mai bạn trai chị đến đó!
Lam lớn từ khi biết cô có bạn trai thì cực kỳ không vui, muốn lên đến nơi hỏi cho rõ nhưng vì công việc nên không thể.

Mở miệng ra là bạn trai bạn trai, anh khẽ gắt:
- Chưa gì đã mở miệng gọi người ta rồi.
Cũng tốt, quên đi cái cụ tổ ở thế giới cổ đại kia cũng được.

Bây giờ trở thành một con người mới vậy.
Nguyệt Lam bật cười, cô biết cả nhà lo lắng cho mình.

Giấu đi chuyện trước kia cũng là không muốn cô đau khổ.

Lần này cô cũng chẳng khiến họ đặt tâm tư quá nhiều lên cô nữa.

Chắc chắn lần này sẽ sống thật tốt.
Sự thật chỉ hai người biết là đủ.
---------
Tuyết Gia: Aiguuu! Sắp ra mắt ba má vợ rồi nhaaaa.
 
Khuynh Quốc Nương Tử Ta Từ Nơi Khác Đến
Chương 83: 83: Là Anh Ấy


Sáng hôm sau Nguyệt Lam dậy thật sớm cùng mẹ Uyển Tình.

Quay qua quay lại chuẩn bị cho buổi trưa, Lam lớn cùng Lam nhỏ bị bố Nhất Trung ép đi giọn nhà.
Mọi thứ phải thật hoàn hảo, bởi vì người mệnh danh con rể tương lai ông sắp đến.

Không thể nào làm mất mặt được.
Quá 11 giờ trưa, những đồng nghiệp ở viện nghiên cứu cũng đã đến.

Không có nhiều, chỉ vài người thân thiết từ lâu.
- Bác Hữu, mời vào, mời vào.
Một bác trai tầm tuổi bố Nhất Trung đi cùng vợ và con gái vào nhà.

Hai nhà đã quen biết mấy chục năm, bác Hữu còn là bạn đại học của bố.

Nguyệt Lam cúi chào:
- Cháu chào bác.
Bác gái đi đến nhìn cô, vui vẻ:
- Lam bé đây sao? Thật xinh gái.
Cô quay lại chị gái xinh đẹp bên cạnh:
- Đây là....
Bác trai liền bảo:
- Con gái bác.
Nguyệt Lam hiểu ra ngay, ghé lại nói nhỏ với bác gái:
- Hôm nay cháu có chị dâu hay không là đều nhờ vào hai bác.
Lam lớn độc thân rất lâu rồi, ba mươi mốt tuổi vẫn chưa có yêu ai bao giờ.

Cứng đờ, chán ngắt như một khúc gỗ trôi sông vậy.
Sau đó lại thêm vài người đến nữa, đều là thân thiết với nhau nên rất vui vẻ.

Đến khi giọn đồ ăn ra hết xong xuôi lên bàn, mẹ Uyển Tình mới kéo cô qua một bên hỏi nhỏ:
- Cái bạn trai kia của con khi nào mới đến?
Nguyệt Lam gãi gãi đầu, lắc đầu ý bảo không biết.

Bố Nhất Trung bưng đ ĩa thịt xào nấm đi ngang qua, liếc cô một cái:
- Lần đầu tiên mà đã trê, còn ra thể thống gì?
Cô bĩu môi, thật sự người ta đâu có cố ý đâu.

Không thèm nói họ nữa, cô nép qua một bên phòng khách lấy điện thoại ra nhắn tin:
"Anh đến chưa?"
Nhìn chằm chằm vào màn hình hai phút, Lam nhỏ đi đến chọc ngoáy:
- Không phải bạn trai chị sợ quá nên cuốn gói chạy luôn rồi chứ?
Nói như vậy, trong lòng cậu khó chịu cực độ.

Tình cảm của chị cậu sao phải san sẻ cho người ngoài cơ chứ, nghĩ thôi đã thấy chua.
Nguyệt Lam không trả lời cậu, kiên nhẫn đợi tin nhắn.

Thêm hai phút nữa, điện thoại mới ting lên một tiếng, anh nhắn tin tới:
" Sắp rồi!"
- Lam bé, ra ngoài mua cho mẹ chai nước tương đi.
Tiếng mẹ Uyển Đình từ trong bếp vọng ra, cô vâng ạ rồi di ngay.

Cửa hàng tạp hoá ở ngay đầu phố, chỉ cần đi mười phút là về.
Nguyệt Lam cầm chai nước tương đi vào sân, gặp ngay chiếc xe quen thuộc đậu trước nhà.
- Đến rồi sao?
Đẩy cửa bước vào, mọi người đang ngồi ở phòng khách nói chuyện.

Cô đi lại chỗ mẹ ở phòng bếp:
- Nước tương đây ạ!
Mẹ Uyểm Tình nở nụ cười rồi nói:
- Ra ngoài nói chuyện với mọi người đi.
Nguyệt Lam gật gật đầu, người đàn ông tây trang phẳng phiu ngồi ở ghế đơn.

Gương mặt ôn hoà, đôi mắt cong cong đang nói chuyện với những người ở đó.

Bố Nhất Trung thấy cô thì giới thiệu:
- Đinh tiên sinh, đây là con gái tôi, tên Nguyệt Lam.
Nói rồi ông quay lại:
- Đây là Đinh tiên sinh mới chuyển về viện nghiên cứu của bố mấy tháng trước.
Nụ cười trên môi cô có hơi gượng gạo, nhìn Đinh Thượng Hạo Lâm một trời giả trân kia gật gật đầu.

Lam lớn đi từ trên tầng xuống, nói:
- Con có việc gấp phải đến toà án, mọi người không phải đợi.
Nguyệt Lam muốn thoát ra khỏi sự gượng gạo này, liền bảo:
- Lam lớn, đợi một chút, em lấy ít đồ ăn cho, nhịn đói không tốt.

Cô nhanh chóng chuồn vào phòng bếp, lấy hộp đựng cơm cho anh:
- Đi cẩn thận.
Lam lớn nhìn cô, dò hỏi:
- Tên bạn trai kia của em có đến hay không? Hay là sợ quá bùng kèo rồi?
Nguyệt Lam đánh anh một cái, trừng mắt:
- Đến rồi! Đi đi nhanh lên.
Anh không chọc cô nữa, nhanh chóng rời đi.

Cô vừa đi vào nhà lại bị bố Nhất Trung kéo qua một bên.
- Bạn trai con đâu? Mọi người chỉ còn đợi hắn thôi.
Nguyệt Lam thở dài, thật mệt mỏi hết sức.

Lấy lại nụ cười hiếu khách:
- Mọi người vào trong ăn trưa thôi, quá trễ rồi.
Lam nhỏ đi đằng sau cô, ngồi xuống bên cạnh làu bàu:
- Thấy chưa, em nói mà, đàn ông không đáng tin.
Cô đưa tay nhéo đùi cậu một cái, cảnh cáo nhỏ:
- Em im lặng đi, chắc là em đáng tin?
Thật là ấm ức quá đi mà, Lam nhỏ không nhịn được mà vỗ lấy tay cô:
- Chị đừng có mà hung dữ, em nói không đúng à? Đời nào bạn trai lại đến trễ cơ chứ, rõ là bỏ chạy rồi.
Nguyệt Lam thật sự muốn chui đầu xuống đất.

Mọi người xung quanh cũng nhìn cô.
- Lam bé có bạn trai sao? Chúc mừng nha.
- Thật là bất ngờ đó, sao không nói là hôm nay bạn trai đến chứ?
- Chắc là kẹt xe đến trễ một chút thôi, không sao đâu.
- Bạn trai cháu làm gì thế? Cùng trường sao?
Mẹ Uyển Tình vốn đã không vui, bà đẩy đ ĩa thịt xào ớt đến giữa bàn, nói với cô:
- Con gọi cho cậu ấy xem đến được không, nếu bận việc thì đee hôm khác.
Lam nhỏ thấy cô cúi gằm mặt không nói gì, khẽ nhắc nhở:
- Chị, mọi người nhìn.
Nguyệt Lam thật muốn chết quách cho xong, làm sao mà biết tên đàn ông kia lại là đồng nghiệp của bố mẹ.

Thế mà lại không nói cho mình biết, giờ lại ngồi đó mà cười như không có chuyện gì xảy ra.
- Đến rồi ạ!

Cô nói lí nhí trong cổ họng.

Bố Nhất Trung vội đứng dậy:
- Vậy lấy ghế cho cậu ấy ngồi, con ra mở cửa đi.
Cô ngước đầu lên, lắc đầu:
- Không cần đâu ạ! Đến lâu rồi!
Mọi người di chuyển tầm nhìn theo ánh mắt của cô.

Rơi trên người vị giáo sư lãnh đạm kia, căn phòng đột nhiên im lặng.
Đinh Thượng Hạo Lâm cũng hắng giọng, khẽ giải thích:
- Thật ra thì tôi vốn không biết Nguyệt Nhi là con gái hai vị.

Cách đây hai ngày mới vừa biết.
Mẹ Uyển Tình gượng gạo, tay cầm vá múc giờ mới hạ xuống:
- Vậy....!vậy là bạn trai của Lam bé là......!Đinh tiên sinh?
Anh gật đầu, bác Hạo mới phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng:
- Vậy tốt rồi, con rể là đồng nghiệp của bố mẹ, quá tốt rồi.
Mọi người cũng nói theo:
- Đúng đó, Đinh tiên sinh cũng trẻ mà.

Hai người lại rất đẹp đôi.
- Tại sao lại quen nhau được vậy? Gặp nhau ở viện nghiên cứu sao?
Đinh Thượng Hạo Lâm từ tốn trả lời:
- Thật ra tôi đã thích em ấy từ lâu rồi, nhưng lại không dám thể hiện.

Đến khi được phân công đến khoa lịch sử trường X dạy thì gặp lại.

Dày mặt theo đuổi.
Nói dối không biết ngượng miệng, ba hoa khoác lác.
Lam nhỏ á khẩu nãy giờ, sau khi bình tĩnh mới ghé qua hỏi cô:
- Lam bê, vậy cái tên đàn ông mà ai ai cũng đồn là Đinh giáo sư? Vừa giáo sư lịch sử trường chị, vừa đồng nghiệp bố mẹ?
Nguyệt Lam vùi đầu cắn tôm, gật đầu trả lời:
- Vừa sĩ quan quân đội, vừa chủ công ty xuất bản, vừa chủ toà nhà Lance.
Vừa là tam vương gia, vừa là một nam phụ ác độc, vừa là người vượt bao mối nguy hiểm đến tìm cô.
Cậu bất giác nuốt nước bọt.

Toà nhà Lance, là của dòng họ Đinh Thượng, có nghĩa là người trước mặt đây chính là cháu trai của đại tướng.
Thế giới này thật nhiều bất ngờ.
Ăn cơm xong mọi người cũng rời đi, Đinh Thượng Hạo Lâm nán lại giọn dẹp rồi cũng phải về.

Nguyệt Lam tiễn anh ra cửa, hỏi nhỏ:
- Không căng thẳng chứ?
Anh mỉm cười:

- Rất vui.
Chiếc xe rời khỏi cửa, anh dừng lại rồi ngoắc cô lại.

Nguyệt Lam đi đến cúi xuống cửa xe, nụ hôn nhẹ đặt lên môi.
- Sáng mai đến đón em.
Cô vui vẻ gật đầu, đợi chiếc xe rời xa mới trở vào nhà.

Mẹ Uyển Tình trong lòng lo lắng hỏi cô:
- Con và Đinh tiên sinh tại sao lại quen nhau?
Nguyệt Lam lại giải thích:
- Mẹ nghe anh ấy nói rồi mà, anh ấy mặt dày theo đuổi.
Không thấy có gì là dối trá, bà kiễn cưỡng tin.

Nhưng mà cũng phải nói rằng Đinh tiên sinh tuy còn trẻ nhưng lại rât tốt.

Tiếp xúc bấy lâu nay cũng cảm thấy an tâm phần nào so với người khác.
Một buổi chiều dường như sẽ trôi qua yên ả, nhưng không, Lam lớn giận dữ trở về.

Nguyệt Lam đang thiu ngủ trên giường lại bị giọng của anh làm thức giấc.
- Lam bé, bạn trai em là ai?
Nguyệt Lam mơ hồ mở đôi mắt ra, theo phản xạ trả lời:
- Đinh Thượng Hạo Lâm.
Lam lớn tức giận ngồi xuống ghế, nhìn cô:
- Hắn là ai?
Cô vươn vai một cái:
- Chung viện nghiên cứu với bố mẹ, giáo sư môn lịch sử trường em.
Anh vẫn không nguôi ngoai, trong lòng xem cô là một đứa em gái bé bỏng.

Tại sao lại có thể có người yêu được chứ.
Nguyệt Lam biết tính anh, cô trườn lại cạnh giường nhìn anh:
- Không cần phải lo đâu, anh biết em mà.

Chúng ta lớn rồi đều phải có gia đình riêng, anh cũng thế.

Mau mau kiếm người yêu đi thôi.
Thấy không cảm hoá được cái não đá của em gái mình.

Anh đành ôm bụng tức trở về phòng.
Tìm người yêu cái gì chứ? Rõ ràng là tìm của nợ thì đúng hơn.
------
Tuyết Gia: Lam lớn là người chơi theo hệ độc thân á🙂)).
 
Khuynh Quốc Nương Tử Ta Từ Nơi Khác Đến
Chương 84: 84: Chuyện Chúng Ta Kết


Nguyệt Lam thi tốt nghiệp vào tháng sáu tháng bảy.

Hai tháng này tâm tình không ổn định, lo lắng quá đến nỗi sụt cân.

Đinh Thượng Hạo Lâm rất đau lòng, cô vốn dĩ không có da thịt gì nhiều.

Bình thường chỉ có bốn hai bốn ba cân, bây giờ chỉ còn gần bốn mươi.
May tình trạng này không kéo dàu qua tháng thứ ba, thi tóit nghiệp xong tâm trạng thả lỏng.

Cô còn kéo anh đi Hàn Quốc chơi hai tuần, rong ruổi từ đảo Jeju đến Seoul.

Nghĩ rằng nơi này chụp hình cưới không tồi, thế là Đinh Thượng Hạo Lâm sẵn tiện làm luôn một bộ ảnh.
Ngày cuối cùng ở Gangnam, xảy ra một chuyện nho nhỏ buồn cười.

Hai người tối đó vốn dĩ cùng nhau ăn ở nhà hàng nổi tiếng.

Tự nhiên có một viên cảnh sát đến hỏi thăm.
- Xin lỗi, có người đã báo án anh.( xin hiểu là tiếng anh.)
Đinh Thượng Hạo Lâm có chút ngạc nhiên hỏi lại:
- Báo án?
Viên cảnh sát kia mang thẻ cảnh sát ra, lịch sự:
-Xin lỗi nhưng mà tôi nhận được điện thoại báo án rằng anh đang dụ dỗ trẻ vị thành niên.
Anh nhìn xung quanh, nhà hàng này vốn không có nhiều ngươid đến.

Chỉ có vài mươi khách và phục vụ.
-Anh có nhầm lẫn không?
Viên cảnh sát vẫn chắc chắn, bảo anh và Nguyệt Lam về trụ sở xuất trình giấy tờ.

Hoá ra khi hai người vào trong nhà hàng đã khiến người ta để ý.

Cứ ngỡ Nguyệt Lam là trẻ dưới thành niên bị anh dụ dỗ uống rượu nên báo cảnh sát.
Sau khi cảnh sát ở trụ sở kiểm tra giấy tờ đầy đủ, xác định cô đã thành niên rồi mới xin lỗi rồi cho đi.
Nguyệt Lam vừa đi vừa cười nắc nẻ, thì ra cũng có một ngày bị người khác hiểu lầm như vậy.
Đinh Thượng Hạo Lâm thong thả nắm lấy tay cô:
- Lúc trước anh nói rằng nhìn em rất giống 13,14 tuổi.

Bây giờ tin chưa?

Quả là mỗi lúc ân ân ái ái có cảm giác giao cấu phạm tội thật.
Cuối tháng tám hai người trở về nước, theo mọi người thì nên chuẩn bị kết hôn rồi.

Nhưng mà Nguyệt Lam vẫn chưa tìm được việc làm.

Bị lão phu nhân thuyết phục hết một tuần, cuối cùng cô lại chọn một công việc hoàn toàn khác với ngành học của mình.
Làm thư ký cho tổng giám đốc công ty xuất bản, chồng chưa cưới của cô.
Những thứ chuẩn bị cho hôn lễ hầu như xong xuôi.

Ngày tổ chức là 15/11, không biết tại sao, nhưng cảm giác ngày đó rất được.
Đám cưới không quá lớn, mời bạn bè thân thiết đến dự, tổ chức ở phòng kín.

Vì Nguyệt Lam không thích người ta soi mói mình, không thích ống kính.
Một tuần sau khi cưới ai cũng bận bịu, nhưng rồi vẫm trở về với quỹ đạo vốn có.

Hôm nay anh chồng đến trường dạy nên cô không cần đến công ty.

Một ngày yên ả ở nhà, ăn nằm xem phim.

Buổi chiều đánh một giấc đến chập tối, Đinh Thượng Hạo Lâm về cũng chẳng biết.
- Sao lại ngủ nữa rồi bảo bối.
Lật chăn lộ ra cái đầu nhỏ, anh cưng chiều hôn lên trán cô một cái.

Nguyệt Lam nũng nịu trườn lên người anh, giọng ngái ngủ:
- Chồng à, em muốn ăn kem chanh.
Anh ôm lấy cô vào phòng tắm rửa mặt:
- Chúng ta ra ngoài ăn.
Nhiều việc lắm rồi, bây giờ phải dành thời gian cho nhau thôi.

Hai người nhanh chóng rời khỏi nhà, đến quán ăn cô hay đến, chọn món ăn cô thích nhất.

Sau đó lại dẫn vợ nhỏ đi ăn kem chanh.
Cứ như thế từng ngày chầm chậm trôi qua.

Đến hơn một tháng sau, Nguyệt Lam cảm thấy cơ thể mình bất ổn.

Buồn nôn mệt mỏi, sợ rằng có bệnh trong người.

Nhân một ngày Đinh Thượng Hạo Lâm đi đến quân khu thế là tự một mình đến bệnh viện khám.
Thấp thỏm chờ đợi kết quả, cuối cùng cầm tờ giấy trên tay, cô đơ cả người.

Ngây ngốc đứng ở trước cồng bệnh viện, ánh nắng chói chang buổi trưa chiếu xuống.

Hai tay run rẩy, đôi mắt vô hồn.

Tiếng chuông điện thoại vang lên làm cô bừng tỉnh.
- Alo, em nghe.
Bên kia Đinh Thượng Hạo Lâm đ ến trưa trở về chẳng thấy cô đâu liền gọi.

Anh hỏi:
- Em đi đâu rồi?
Nguyệt Lam trả lời theo phản xạ:
- Em ở bệnh viện.
Quả nhiên Đinh Thượng Hạo Lâm tá hoả lên, sốt sắng:
- Em ở bệnh viện? Tại sao lại ở bệnh viện? Sao lại không nói anh biết?
Tiếng bước chân gấp gáp truyền qua, tiếng khởi động ô tô, sau đó là tiếng nói của anh:
- Bệnh viện X phải không? Đợi anh qua.
Nguyệt Lam ừ một tiếng, ngồi thụp xuống bậc thềm ở bệnh viện.

Mặc kệ nắng trên trời, mồ hôi đã xuất hiện tầng mỏng ở mũi.

Cô cứ ngờ nghệt mặt ra nhìn dòng xe qua lại trên đường.
Ba mươi phút sau Đinh Thượng Hạo Lâm dừng xe ở cổng bệnh viện X, lo lắng chạy vào thì thấy cô ngay.

Anh đi lại đỡ cô dậy, khoé mắt đã đỏ, giọng nói run rẩy:
- Sao vậy?
Nguyệt Lam ngước lên nhìn anh, đưa tờ giấy ra, một giọt lệ lớn rơi xuống:
- Em có.....!con rồi!
Anh cầm tờ giấy chẩn đoán bệnh lên xem, đứa bé được ba tháng hơn.

Có nghĩa là trước cả khi cưới là đã trúng mánh.
- Bảo bối, chúng ta có tiểu bảo bối rồi.
Đinh Thượng Hạo Lâm vui như một đứa trẻ, nhảy cẫng rồi ôm cô lên.

Một câu chuyện vui đến nỗi khi trở về.

Dừng cái đèn đỏ nào cũng nói lớn ra ngoài:
- Tôi được làm bố rồi.
Ngay cả gặp những đứa trẻ đi học về cũng cười toe toét:
- Mấy đứa, chú được làm bố rồi.
Trở về nhà, cô lao công trên phố cũng nhận được giọng nói:
- Cô ơi, cháu được làm bố rồi.
- Chúc mừng hai vợ chồng nhé!
- Ông bà sắp có cháu bế rồi.
- Bố mẹ sắp có cháu ngoại rồi.
- Tôi được làm bố rồi.
Anh nói nhiều hơn mọi khi, chỉ cần một buổi chiều cả nửa thành phố đều biết cô có em bé.

Từ trường học đến công ty, ngay cả trong quân khu cũng biết, những người bạn cũ trước kia điện thoại chúc mừng cô không ngớt.
Đứa trẻ này chưa sinh ra mà đã nổi tiếng rồi.
Đinh Thượng Hạo Lâm rất mong ngóng đó là một bông hoa xinh đẹp giống mẹ.

Nên đã bắt đầu mua rất nhiều váy và đồ chơi của con gái.

Cái nôi xinh xinh màu hồng, những con búp bê vải đắt tiền đều được tậu về.

Còn có căn phòng màu hồng đáng yêu, mọi thứ chuẩn bị tươm tất.
Nguyệt Lam đã ngăn cản anh rất nhiều, nói rằng chưa siêu âm thì chưa biết giới tính đứa bé.

Sau khi siêu âm xong chuẩn bị cũng không muộn.

Nhưng anh vẫn cố chấp mỗi ngày lên cửa hàng online mua đồ.
Đến khi tháng thứ năm đi bệnh viện kiểm tra sức khoẻ, Đinh Thượng Hạo Lâm như trời sụp đè lên.

Giới tính đứa bé là con trai, làm anh buồn hết hai ngày.
- Tại sao lại con trai chứ? Anh thích một cục cưng mềm mềm đáng yêu cơ.
Xụ mặt xuống như đứa trẻ không có được đồ mình thích, anh gối đầu lên chân cô xoa cái bụng đã tròn nhô ra của cô.
Nguyệt Lam cười muốn ná thở, cuối cùng phải dỗ dành ông chồng to xác của mình:
- Ngoan, con trai cũng mềm mềm đáng yêu mà.
Đinh Thượng Hạo Lâm giận dỗi, hừ một tiếng:
- Nhưng anh không thể chấp nhận được một người đàn ông nào dành vợ của mình.
- ....???!!!
Còn ăn giấm với con trai của mình luôn sao???
Không chịu cũng phải buộc chịu, vài tháng sau một bé trai bụ bẫm ra đời.

Được đặt cho một cái tên rất đẹp.
Đinh Khả Lục Tự.
Tên cũ nhớ người cũ, kiếp trước vì cô mà hắn chết, kiếp này hãy để cái tên này ở cạnh cô.

Đinh Thượng Hạo Lâm không từ chối, một tay viết vào giấy khai sinh.
Từ khi nghỉ ở công ty về nhà dưỡng thai đến sinh con anh thấy cô có chút kỳ lạ.

Lén lén lút lút làm gì đó một mình, thật sự rất đáng ngờ.

Nếu hỏi cô cũng chỉ cười cười rồi nói bí mật.
Cho đến khi ở công ty nhận được một bản thảo tiểu thuyết gửi đến.

Tên tác giả chỉ có một chữ " Nguyệt", mọi thông tin khác đều không có.

Phòng biên tập cảm thấy nội dung rất hay muốn liên lạc để ký hợp đồng, nhưng gửi email thì chẳng thấy hồi âm.

Qua một tuần sau mới mang lên phòng giám đốc hỏi.
Đinh Thượng Hạo Lâm đọc xong một chương đầu thì khẽ mỉm cười, ký luôn để xuất bản:
- Không cần liên hệ nữa, tiền nhuận bút cứ để qua một bên.
Còn ai vào đây ngoài cô vợ nhỏ của mình chứ.

Thì ra dấu diếm bấy lâu nay để làm thứ này.
Thôi được rồi, nếu em muốn thì anh chiều, ai bảo là bảo bối của anh chứ.
Vậy là tháng sau, Nguyệt Lam ngồi trên giường, trong lòng là đứa trẻ đang yên lặng ngủ say.

Cô vui vẻ cầm quyển tiểu thuyết " Trăng xanh" có bìa màu đỏ lên đọc.
Truyện kể về cô gái ở thế kỷ 21 xuyên không về thế giới cổ đại.

Một thế giới không hề xuất hiện trong lịch sử, cứ như song song.

Sau đó gặp được vị tam vương gia băng thanh ngọc khiết.

Từng chữ từng câu, đều phác hoạ lên tất cả những chuyện đã xảy ra.

Nhưng lạ là ngôi kể đã trở thành nam chính.
" Nương tử của ta từ nơi khác đến."
" Chào mừng chàng đã trở về."
Qua bao nhiêu đi nữa, chúng ta cuối cùng sẽ trở về bên nhau.
--------
Tuyết Gia: Hoàn chính văn rồi! Uguu thật là nhanh quá đi.

Ta viết bộ truyện này cũng khoảng tầm hai tháng, cũng khá là được đó chứ.

Cảm ơn sự ủng hộ của mọi người dàng cho bà má éc độk này nha! Không quản đã bị ta hành lên hành xuống vẫn kiên trì đến cuối.
Thật sự cảm ơn nhiềuuuuu!:333
À quên còn chương ngoại truyện đó!.
 
Khuynh Quốc Nương Tử Ta Từ Nơi Khác Đến
Chương 85: 85: Ngoại Truyện


Đinh Khả Lục Tự năm nay năm tuổi, đến nhà ông bà ngoại chơi thì thấy nhà cậu Lam nhỏ có hai em bé đáng yêu.

Mấy ngày sau trở về nhà liền vòi mẹ đẻ cho một em gái để chơi cùng.

Nước mắt nước mũi tùm lum, ôm lấy chân mẹ mà khóc:
- Mẹ, con muốn có em gái, Lục Tự muốn dẫn em gái đi chơi.
Nguyệt Lam đang nấu ăn, dỗ dành khổ sở:
- Lục Tự ngoan, con để mẹ nấu ăn nhé!
Cậu bé vẫn không chịu bỏ cuộc, ngồi xuống sàn ăn vạ.

Sau khi nghe tiếng cửa mở, đoán là bố về lại khóc to hơn.

Đinh Thượng Hạo Lâm bỏ túi lên ghế rồi đi vào bế con trai lên hỏi:
- Sao thế?
Lục Tự ôm lấy cổ bố, nức nở:
- Lục Tự muốn có em gái, nhưng mẹ không muốn cho Lục Tự em gái.
Nguyệt Lam tắt nồi canh trên bếp, quay lại thở dài:
- Anh quản con đi.
Thật là, con có thể giống như bố của con được không? Hoặc giống cái tên của con vậy!
Đinh Thượng Hạo Lâm bế Lục Tự ra ngoài, cậu bé vẫn cứ ấm ức:
- Bố! Cậu Lam nhỏ có Tiểu Tình và Tiểu Tuân, tại sao con chỉ có một mình?
Anh xoa xoa đầu con trai, rút khăn giấy lau nước mắt cho nó rồi ôn tồn:
- Con cứ khóc như vậy, không mạnh mẽ thì làm sao bảo vệ được em gái?
Nghe đến đây, Lục Tự nín khóc, tuy vẫn sụt sịt:
- Vậy bố mang em gái về cho con nhé?
Đinh Thượng Hạo Lâm vứt cục giấy vào sọt rác bên chân bàn, gật đầu:
- Con phải cho mẹ thời gian, tại vì bố mẹ còn chọn lựa cho con em gái xinh đẹp nhất.
Lục Tự vui mừng, ôm lấy anh, liền nín khóc.

Nguyệt Lam làm xong bữa tối, gọi vọng ra:
- Hai bố con vào ăn cơm.
Sau khi dỗ dành Lục Tự đi ngủ, Nguyệt Lam cũng trở về phòng.

Sà vào lòng anh nằm bất động.

Đinh Thượng Hạo Lâm ôm lấy cô nằm xuống giường, giọng nhỏ nhẹ:
- Nguyệt Nhi, mình sinh thêm một đứa được không?
Cô nhìn anh suy nghĩ, lần bầu bì đầu tiên may mắn không ốm nghén hay gì cả.

Rất là mạnh khoẻ, tuy có hơi cực nhọc một chút.
- Được rồi!
Vậy là trong vòng một tháng sau, Lục Tự bé bỏng đã bị bố mẹ gửi về nhà ông bà ngoại.

Để thời gian cho việc " chọn lựa" tốt nhất của hai người.
Nguyệt Lam có chút hối hận, trước kia như cầu sinh dục của hai người không có quá dày đặc như vậy.

Giống như thả hổ về rừng, cái người đàn ông kia kiếm cớ rằng sẽ truyền gene tốt nhất mà khiến cô không thể xuống giường được luôn.
Người tính không bằng trời tính, ai dè lần thứ hai mang bầu Nguyệt Lam lại ốm nghén.

Qua đến tháng thứ tư cô gầy đi rất nhiều, xanh xao.

Cả ngày chỉ cần nghe mùi tanh hôi là buồn nôn, Đinh Thượng Hạo Lâm đau lòng hết sức, thật sự hối hận không muốn để cô sinh con nữa.

Còn Lục Tự cũng hoảng sợ, lúc trước khóc lóc muốn mẹ sinh em bé thì bây giờ van nài mẹ đừng sinh nữa.
Cũng may qua tháng thứ tư trở về bình thường, không còn ốm nghé nữa.

Đinh Thượng Hạo Lâm cũng rất biết chăm sóc cho cô, từng li từng tí.
Vậy là bé gái ra đời vào tháng tám, xinh xắn đáng yêu.
Lục Tự có em gái rất đỗi vui mừng, tỏ ra chững chạc không ít.

Giúp mẹ đu nôi cho em, còn cả ngày ngắm nhìn mãi không chán.
- Mẹ ơi, Lục Tuyết là thiên thần đáng yêu nhất quả đất.
Đinh Thượng Hạo Lâm cũng thoả mãn lòng muốn có con gái.

Vui vui vẻ vẻ chưa được bao lâu đã chợt nhận ra rằng vợ của mình đã bị cướp mất bởi hai cái cục thịt kia.

Đến nỗi Nguyệt Lam ngủ luôn phòng hai đứa nhỏ không trở về.
Nằm một mình một giường ấm ức trong lòng, anh hận không thể nhét hai cái cục bông bám người kia ra đường.
- Tuyết Nhi!
Thanh niên lớp 11 Lục Tự học xong liền chạy qua trường cấp 2 của em gái bên cạnh.

Vừa hay cũng mới tan trường, cậu đứng ở cổng vẫy vẫy tay.

Lục Tuyết là một cô bé đáng yêu, đôi má búng ra sữa đang đi cùng đám bạn.

Nghe giọng anh liền vui vẻ chạy đến:
- Lục Tự!
Lục Tự lấy từ trong cặp ra một chai nước cam đưa cho em gái, rồi bảo:
- Về nhà thôi.

Lục Tuyết ngoan ngoãn vâng ạ, quay lại vẫy tay với nhóm bạn rồi cùng anh trở về.

Anh trai rất cao, lại còn có đường nét thanh thuần đẹp đẽ giống bố.

Nhưng không phá bỏ sự đẹp trai đâu, vừa có nét dịu dàng, vừa có chút sắc lạnh.

Anh của cô học rất rất giỏi, đứng đầu thành phố môn Vật lý.

Lại còn tốt tính ai ai cũng quý mến.

Cô bé thì nhỏ nhỏ đáng yêu giống mẹ, rất lanh lợi hoạt bát.
Hai anh em đi trên con đường quen thuộc trở về nhà, sau đó Lục Tự đi nấu cơm.

Lục Tuyết lẽo đẽo theo sau phụ giúp.
- Anh hai, bố mẹ khi nào về?
Anh trai đang cắt rau, ngước nhìn đồng hồ ở ngoài phòng khách:
- Sắp rồi, khoảng ba mươi phút nữa.
Bố mẹ sáng sẽ cùng đi làm, buổi tối sẽ về ăn cơm.

Sợ mẹ mệt nên Lục Tự từ lâu đã tự nấu cơm cho bố mẹ.

Còn rất hiểu chuyện cuối tuần đều đến công ty của bố để xem xét.

Một phần cũng là vì em gái thích văn học, đến công ty xuất bản nhà mình thì có gì mà ngại.
Từ lâu ai ai cũng biết Đinh Thượng Lục Tuyết là em gái của đại tiên trường cấp 3 W.

Cũng biết tên này rất một mực bảo vệ em gái.

Cũng chịu thỗi ai bảo em gái hắn có gene tốt quá làm gì, xinh đẹp như vậy.

Mềm mềm mịn mịn như bông, trắng nõn như đậu hũ, ai mà chẳng mê.
Phải nói đến người chơi hệ độc thân suốt kiếp Lam lớn.

Mang theo ý nghĩ một mình là tự do đến ba lăm ba sáu tuổi.

Mỗi ngày đều đến toà án làm việc, tối thì về nhà, thời gian trôi qua yên ả.

Đến một hôm cái cục gỗ này trở về Trung Du.

Mới vừa vào trong nhà ông bà nội đã gặp một cô phóng viên đang ở lại làm phóng sự cho trang trại ngựa.

Theo sự sắp đặt và mong mỏi của ông nội, anh đành phải dẫn cô gái tham quan và học hỏi ở trang trại ngựa mấy ngày.

Nói chuyện cũng không có gì là phát triển nhiều hơn ngoài mấy câu của phóng viên.
Chuyện không có gì nếu sau khi rời đi, bẵng qua nửa năm hai người gặp nhau.

Nhưng lần này lại gặp ở toà án, anh là thẩm phán, còn cô lại là bị cáo.

Cô gái này bị khởi kiện vì tội vu khống th@m nhũng.

Những bằng chứng rõ rệt cho thấy Cảnh Vân đã giả làm bản phiếu chi nhằm mục đích bôi nhọ của một công ty tài chính.

Sau đó bị người ta phát hiện rồi kiện ngược lại.
Theo con mắt của một thẩm phán cho biết, cô gái này nhìn rất đỗi ngây thơ, tính cách khá giống Lam nhỏ.

Nên Lam lớn quyết định kéo dài ngày phán quyết, thử điều tra.
Năng lực không phải tầm thường, sau khi liên hệ với em rể của mình là Đinh Thượng Hạo Lâm thì mới biết công ty tài chính kia rửa tiền.

Anh đành lật lại bản án, họ muốn vùi dập một người thì một người như anh vùi dập họ.
Cảnh Vân được minh oan thì nợ anh một ân tình.

Mỗi ngày đều cố gắng muốn trả từng chút một, ai ngờ lâu ngày sinh tình.

Thế là đinh nhau luôn, lời nguyền độc thân của Lam lớn được phá giải.
-------Hết-------.
 
Back
Top Bottom